Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 21:03
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 4463
Được thanks: 10673 lần
Điểm: 8.74
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 455: Ban cho cái chết

Edit: Trạch Mỗ

Beta: Sakura

Thần Khánh Đế quan sát kỹ Chân Diệu.

Nàng mới vừa rút cây trâm ra, quá mức vội vàng, tóc đen đều xõa xuống, sắc mặt tái nhợt, nhưng bởi vì trẻ tuổi khí huyết tràn đầy, môi lại giống như cánh hoa đào kiều diễm, ửng hồng trơn bóng.

Mắt của nàng rất giống Thái phi, đều là mắt hạnh rất to, nhưng lại khác với mắt hạnh bình thường, ở chỗ đuôi mắt là một đường cong duyên dáng khiến cho đôi mắt trở nên hẹp hơn, khẽ nhướng lên, ngoài sự thanh lệ, hiện ra sự quyến rũ khác kiểu.

Thần Khánh Đế lại ngẩn người.

Sau một hồi trầm mặc cực kỳ khó chịu, Chân Diệu mím môi, mở miệng trước: “Hoàng thượng muốn như thế nào?”

Tiếng của nàng trong veo sáng sủa, một đôi mắt mặc dù kiều mỵ vô song nhưng con ngươi đen thuần, có sự hồn nhiên của thiếu nữ.

Thần Khánh Đế nghĩ, đây là Giai Minh mà, đương nhiên không giống Thái phi.

Cõi đời này dù có ngàn vạn dung nhan tương tự, nhưng Thái phi vĩnh viễn chỉ có một thôi.

Nhưng là, có một người giống với Thái phi như vậy, để cho hắn thường xuyên nhìn thấy, thì có cái gì không tốt đây?

“Giai Minh, ngươi đã biết, có phải không?” Cuối cùng Thần Khánh Đế đã mở miệng.

Chân Diệu nhìn vào mắt Thần Khánh Đế.

Đều nói mắt là không lừa được người, nhưng đáy mắt hắn thâm thúy, nhìn không ra bất kỳ đầu mối gì.

Có lẽ, cũng là bởi vì giỏi về che dấu, mới cười đến cuối cùng nhỉ?

Chân Diệu nghĩ, Lục hoàng tử cởi mở ranh mãnh kia, đi đâu rồi chứ?

“Thần phụ không hiểu ý Hoàng thượng ——”

Thần Khánh Đế chỉ cảm thấy gương mặt tương tự Thái phi kia vô cùng chướng mắt, trong lòng tức giận dâng trào, cười lạnh nói: “Giai Minh, Thái phi hôm qua còn gặp ngươi, giai đoạn cuối cùng của bà, là muốn ngươi cùng vượt qua, nhưng ngươi ngay cả dũng khí thừa nhận cũng không có sao? Ngươi và người khác thì có cái gì khác nhau, chỉ bằng gương mặt này. Là được Thái phi yêu thích?”

Hắn duỗi tay, không chút khách khí nắm lấy cằm Chân Diệu.

Chân Diệu giận đến phát run.

Người này còn nói đạo lý hay không, còn ghen tuông với nàng!

Đúng rồi, người có thể thích thứ tổ mẫu của mình, chẳng lẽ còn trông cậy vào hắn có tiết tháo gì hay sao?

Có điều chính là. . . . . . ông trời không mở mắt, để cho tên biến thái này làm Hoàng thượng!

“Nói chuyện với ngươi đấy, có phải sợ mất cuộc sống an ổn phú quý hiện tại hay không. Cho nên chỉ sợ biết Thái phi bị chết oan uổng. Cũng thờ ơ lạnh nhạt, không nói được lời nào?” Thần Khánh Đế cũng không biết mình đang tức giận cái gì, chỉ không muốn thả người trước mắt rời đi.

Tục ngữ có câu Thỏ nóng nảy còn cắn người đấy, Chân Diệu vốn không phải là kiểu dịu ngoan đó, có điều là ngại người đang nổi điên trước mắt là ngôi cửu ngũ, mình cũng phải lo cho sinh tử vinh nhục của cả đại gia đình phủ Quốc Công. Nhất là hai đứa con trai, lúc này mới từng bước lui về phía sau.

Bây giờ không nhịn được nữa, trả lời lại một cách mỉa mai nói: “Hoàng thượng muốn thần phụ làm thế nào, báo thù cho cô tổ mẫu sao? Lại nói, một đại nam nhân như ngài cần gì ghen tỵ với gương mặt này của thần phụ đây?”

“Ai ghen tỵ với mặt của ngươi!” Thần Khánh Đế giận đến cắn răng, “Câm miệng cho trẫm, ai cho phép ngươi mở miệng một tiếng ‘thần phụ’. Nhớ rõ thân phận của mình!”

Chân Diệu cười lên: “Thì ra Hoàng thượng cũng cho là nhớ thân phận của mình rất quan trọng, thần phụ còn tưởng rằng ngài cũng chẳng để ý cái gì cơ đấy.”

Lời này giống như một mũi tên nhọn, đâm thẳng vào ngực Thần Khánh Đế , lại rút ra không chút lưu tình, mang theo máu thịt đau thấu xương, chỉ để lại vết thương thật sâu

Vẻ mặt hắn giống như là đang cười, lại như là đang khóc, lẩm bẩm nói: “Phải, về mặt thân phận, ta và Thái phi là không thể nào, thậm chí có ý nghĩ này đều đáng chết, nhưng là, thân phận như vậy, ta có sự lựa chọn sao, ngươi nói rõ ràng cho ta, ta có sự lựa chọn sao?”

Đáy lòng Chân Diệu lạnh như băng, không lên nổi mảy may đồng tình, cười lạnh nói: “Ngài có thể lựa chọn theo đuổi trái tim của mình, nhưng ít ra phải học được tôn trọng tâm tình người khác. Phàm là ngài cố kỵ một chút, Thái phi cũng sẽ không tự sát!”

Cô tổ mẫu là nữ nhân thông tuệ xinh đẹp, tinh tế như vậy, chỉ sợ sớm đã đoán được tâm tư của Thần Khánh Đế, nếu như hắn không chọc thủng, làm cho cô tổ mẫu không còn đường lui, con kiến hôi còn tiếc mệnh, ai lại thật muốn chết đây?

“Huống chi, nếu ngài không phải sinh ra ở Hoàng gia, không có thân phận như vậy, Thái phi biết ngài là vị nào?”

Nàng phiền nhất chính là những kẻ bình thường sống an nhàn sung sướng kia, một khi không như ý, lại luôn mồm chê thân phận đã hại mình, có một số người, chưa bao giờ nhớ được sự tiện lợi thân phận mang cho mình, chỉ nhớ kỹ những phiền não ấy.

Nhưng người sống trên đời, người nào lại không có phiền não cơ chứ, những người ăn không đủ no, ăn bữa hôm lo bữa mai kia không có sao?

“Câm mồm!”

Mới vừa muốn người mở miệng, hiện tại lại bảo người câm mồm, tùy hứng như vậy, không hổ là Hoàng thượng mà!

Chân Diệu giễu cợt cười một tiếng.

Nhưng nàng đã quên, người đắm chìm ở trong bi thống khổng lồ, thần trí đã có chút thất thường, là không chịu được khiêu khích như vậy.

Hai người vốn cách gần, Thần Khánh Đế dưới cơn tức giận và oán hận đan xen, chỉ muốn để cho người có chín phần tương tự với Thái phi trước mắt đừng nói ra lời tổn thương người như vậy nữa, lộ ra nụ cười châm chọc như thế nữa. Hai tay hắn vươn ra bóp chặt bả vai của nàng, chặn luôn lên đôi môi tươi đẹp kia.

Mắt Chân Diệu bỗng dưng trợn to, sau giây lát thất thần liều mạng giằng co.

Nàng có chút công phu quyền cước, nhưng thật chống lại loại nam tử trưởng thành tập võ từ nhỏ như Thần Khánh Đế, còn nằm trong trạng thái nổi điên, đâu thể tránh thoát được, cú giãy giụa này, ngược lại khơi dậy thú tính trong lòng nam nhân.

Thần Khánh Đế siết chặt lấy thân thể của nàng ấn lên vách tường, đã không phân rõ trước mắt là người nào, chỉ muốn nuốt cả người nàng vào, không bao giờ buông tay nữa!

Cảm giác được sự biến hóa của thân thể đối phương, Chân Diệu càng thêm hoảng sợ, ngoài miệng ra sức cắn một cái, lợi dụng thời gian Thần Khánh Đế bị đau, chật vật chui từ dưới nách hắn ra ngoài.

Ánh mắt Thần Khánh Đế khôi phục sự tỉnh táo, giơ tay lên lau khóe miệng một cái, thấy vết máu bên trên, cười như không cười nói: “Giai Minh, lá gan ngươi không nhỏ!”

Chân Diệu thở hồng hộc, có loại cảm giác thoát lực tìm được đường sống trong chỗ chết, mặc cho nước mắt giàn giụa, cắn răn hỏi: “Hoàng thượng, ngài bức tử Thái phi, cũng muốn bức tử ta, có phải không?”

Thần Khánh Đế nhắm hai mắt lại, rồi mở ra, mặt không thay đổi nói: “Giai Minh, ngươi quá ngây thơ. Ngươi đã biết chân tướng, chẳng lẽ cho là, trẫm sẽ bỏ qua cho ngươi sao?”

Chân Diệu ước gì có thể chửi ầm lên.

Ai muốn biết chân tướng kinh khủng này chứ, không phải là ngươi gọi người tới, sau đó đầu óc mơ màng tiết lộ đấy sao!

Cái chết này không khỏi quá oan rồi!

Nhưng nàng nhìn bộ dáng Thần Khánh Đế không giống nói đùa, lòng lạnh dần.

“Giai Minh chọn lụa trắng, hay là rượu cưu(*) đây? Huynh muội một hồi, Hoàng huynh để cho ngươi chọn.”

(*)Rượu cưu: cưu là một loại chim giống như chim ưng, trên lông có kịch độc; lông chim ngâm trong rượu thành rượu độc không có thuốc giải.

Ta thật cám ơn nhiều!

Chân Diệu cắn răng, nặn ra hai chữ: “Rượu cưu.”

Nàng không bao giờ muốn cảm thụ cảm giác hít thở không thông  nữa.

Thần Khánh Đế đẩy cửa đi ra ngoài, gọi Dương công công phân phó mấy câu.

Dương công công che lại ánh mắt kinh ngạc, vội vã rời đi.

Không lâu lắm, một ly rượu đặt tới trước mặt Chân Diệu.

“Giai Minh còn có cái gì muốn nói sao?”

Chân Diệu nhìn chằm chằm ly rượu trước mắt, chất rượu đen như mực, cũng như tâm tình của nàng giờ phút này.

Nàng không muốn chết, hai đứa con của nàng còn đang tuổi nhỏ, nam nhân của nàng ở biên quan xa xôi, nàng cho rằng nàng có rất nhiều thời gian bên hắn.

Có thể có đường sống, ai muốn chết đây?

Ps: chỉ muốn nói một câu, hai chữ “Chân ái” này, thật không phải tấm màn che có thể làm vì sở dục, dù là hiện đại cũng như vậy.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 21:17
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 4463
Được thanks: 10673 lần
Điểm: 8.74
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 456: Chịu chết

Chân Diệu nhìn chằm chằm ly rượu cưu kia xuất thần.
Thần Khánh Đế khẽ mỉm cười: “Xem ra, Giai Minh không muốn chết nhỉ.”

Chân Diệu lườm Thần Khánh Đế một cái, thầm nghĩ, sao không có một tia sét, đánh chết tên biến thái này đây!

Đương nhiên nàng không muốn chết, nàng trẻ tuổi có tiền, cơ thể khỏe mạnh, con trai một đứa thông minh một đứa đáng yêu, phu quân không nuôi tiểu lão bà, mắt thấy còn có cuộc sống tốt đẹp mấy thập niên sẽ qua, dù nghĩ không thoáng thế nào, cũng chưa từng nghĩ tới tự tìm cái chết!

Nhưng là, ai bảo nàng sống ở niên đại hoàng quyền lớn như trời này chứ, thế tử có khả năng hơn nữa, chung quy là thần tử, còn thật có thể tạo phản hay sao?

Thậm chí nàng không dám nhắc tới La Thiên Trình nửa câu, sợ Thần Khánh Đế có giằm trong tim, sau này muốn ra tay trừng trị cả đại gia đình phủ Quốc Công.

“Thật ra, trẫm cũng không đành lòng để ngươi chết, chẳng qua là bí mật này quá trọng đại, sao trẫm mới có thể tin được ngươi đây?”

Trong lòng Chân Diệu khẽ động, bắt buộc mình dời ánh mắt từ trên ly rượu cưu kia đi, giọng nói có chút khàn khàn mà nói: “Hoàng thượng, Thái phi là phủ Kiến An bá ra, ngài nên biết, phàm là tiết lộ ra một tí một ti, cô nương phủ Kiến An bá cũng không cần làm người nữa, sao ta có thể nói lung tung đây?”

Thần Khánh Đế lắc đầu: “Không, cái này còn chưa đủ.”

Hắn chợt phát hiện, rất thích nhìn bộ dạng vừa giãy dụa vừa tức giận của người trước mắt.

“Trừ phi ——”

Ánh mắt Chân Diệu hơi phát sáng, đôi mắt đen bóng mang theo ánh sáng rực rỡ say lòng người, dục vọng cầu sinh đó, giống như là con gà con rơi vào trong nước, biết rõ hi vọng mong manh, vẫn ngoan cường vỗ đôi cánh nhỏ.

Thần Khánh Đế thấy vậy cười một tiếng, chậm rãi nói: “Trừ phi ngươi giống như trẫm, nhảy vào trong vũng bùn này, trẫm sẽ để cho ngươi sống tiếp, như thế nào?”

“Hoàng thượng có ý gì?” Ánh sáng trong mắt Chân Diệu dần dần rụt lại, lòng sinh dự cảm không ổn.

Quả nhiên, lại nghe Thần Khánh Đế nói: “Đi theo trẫm.”

Đi theo trẫm là cái quỷ gì? Nhất thời Chân Diệu không nghe hiểu. Thầm nghĩ, nhà nàng không có tạo phản mà, thế tử không phải vẫn luôn lăn lộn cùng biến thái này sao?

“Trẫm muốn ngươi, làm nữ nhân của trẫm một lần.” Thần Khánh Đế nói không rõ mình là tâm thái gì, nhưng lời này một khi nói ra miệng, bỗng nhiên cũng có chút ý động rồi.

Thái phi là nữ nhân hắn muốn cả đời, nhớ nhung cả đời. Nhưng quyết tuyệt chặt đứt niệm tưởng của hắn.

Như vậy, còn Giai Minh, lúc ôm nàng, có thể tìm được bóng dáng của Thái phi hay không?

Sắc mặt Chân Diệu liền trở nên cực kỳ đặc sắc. Giận đến có chút lắp bắp: “Ngươi, ngươi còn có thể vô sỉ hơn nữa không?”

Thần Khánh Đế trầm mặt: “Giai Minh, ngươi đừng quên, trẫm là Hoàng thượng! Ngươi cho rằng, ngươi nói chuyện với trẫm như vậy dựa vào cái gì?”

“Dựa vào cái gì?” Trong lòng Chân Diệu biết chuyện này cũng không thể cố gắng nữa rồi, người này nếu đã đánh chủ ý lên đầu nàng. Nàng sợ rằng chỉ có thể đi con đường kia của Thái phi thôi.

Nếu khó thoát khỏi cái chết, nàng còn sợ cái gì!

Chân Diệu nhướng mày, khinh miệt mà xì một tiếng: “Dựa vào cái gì, chỉ bằng ngươi vô sỉ. Đầu tiên là bức tử Thái phi một tay dưỡng dục ngươi lớn lên, lại ý đồ nhúng chàm vợ thần tử!”

Thấy Thần Khánh Đế há mồm muốn nói, Chân Diệu cười lạnh ngắt lời: “Có phải ngươi lại muốn nói mình là Hoàng thượng hay không? Lục hoàng huynh! Ta thật bi ai cho ngươi, loại người như ngươi, làm sao hiểu được cái gì là yêu thích thật sự cơ chứ? Phải, ngươi là chủ nhân của thiên hạ này, không người nào chọc được, ép người khác không còn cách nào sống, còn không thể chết sao?”

Nàng cầm luôn ly rượu lên, nhìn Thần Khánh Đế một cái thật sâu, đưa ly rượu tới gần bên môi.

Nhìn động tác của nàng, còn có trận mắng sấp mặt kia, Thần Khánh Đế vừa tức vừa giận, còn có đau đớn nói không ra lời, cắn răng cười lạnh: “Giai Minh, ngươi có nghĩ tới, sau khi ngươi chết như thế nào hay không?”

Tay Chân Diệu run lên.

Thần Khánh Đế dịu dàng cười, duỗi tay cầm ly rượu từ trong tay nàng qua, tiện tay để lên bàn bên cạnh, niết cằm nàng, tiếng nói mang theo thương tiếc mà nói: “Hai cháu ngoại trai bé bỏng của trẫm, mới mấy tuổi nhỉ, Cẩn Minh tuổi trẻ đầy hứa hẹn, nếu ngươi chết rồi, trẫm ban công chúa Phương Nhu cho hắn như thế nào?”

Thấy Chân Diệu thay đổi sắc mặt, ha hả cười một tiếng: “Phương Nhu chân có tàn tật, tuy là công chúa, cũng ấm ức Cẩn Minh rồi, có điều không cần gấp gáp, thiên hạ này nữ tử xinh đẹp dịu dàng rất nhiều, trẫm chọn mấy người cùng ban cho hắn làm thị thiếp là được. Chờ qua mấy năm nữa, Giai Minh, ngươi đoán, hắn còn có thể nhớ được bộ dạng ngươi trông thế nào sao?”

“Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?”

Muốn độc chết nàng là hắn, nói những lời này muốn để cho nàng chết không cam tâm cũng là hắn, quả nhiên Hoàng thượng là loài không đáng thuyết phục nhất trên thế giới này sao?

Thần Khánh Đế khẽ cười một tiếng: “Trẫm không có tính toán thế nào, chỉ là muốn ngươi nghĩ rõ ràng rồi hẵng lựa chọn, dù sao, rượu cưu vừa uống, cho dù là thần tiên cũng không thể nào cứu được ngươi rồi.”

Chân Diệu cười như mếu: “Lựa chọn, ta có lựa chọn gì?”

Thần Khánh Đế có chút ấm ức: “Đi theo trẫm, không phải là lựa chọn sao? Yên tâm, trẫm cũng không có ý định cướp ngươi từ bên người Cẩn Minh, cũng chỉ là . . . . . Ha hả, trẫm đã hãm sâu vào vũng bùn rồi, còn không thể kéo một người làm bạn sao? Cõi đời này, có thể làm bạn với trẫm, chỉ còn lại ngươi.”

“Xin lỗi, vậy ta vẫn nên đi chết thì hơn.” Chân Diệu lui về phía sau một bước, bưng ly rượu cưu kia lên, mùi vị xông vào mũi làm cho nàng nhíu mày.

Thần Khánh Đế thờ ơ nhìn, trên mặt không buồn không vui.

Một người hai người, đều là tình nguyện chết, cũng không muốn ở bên hắn sao? Giai Minh về điểm này, thì ra là giống với Thái phi.

Chân Diệu lại dời ly rượu ra một chút, nhìn về phía Thần Khánh Đế.

Thần Khánh Đế vểnh khóe miệng lên, lộ ra nụ cười đùa cợt.

Xem ra hắn nghĩ lầm rồi, thật đến thời khắc then chốt này, con người luôn tiếc mạng.

“Hoàng thượng, thần phụ còn có một thỉnh cầu.”

“Ngươi nói.”

“Rượu độc này quá khó ngửi, có thể thêm một thìa mật ong không?”

Thần Khánh Đế. . . . . .

Một lúc lâu, hắn mới tìm về âm thanh: “Được!”

“Dương công công, bưng mật ong tới!”

Dương công công bưng một ly nhỏ màu xanh nhạt đựng mật ong đến.

“Đưa cho huyện chủ Giai Minh!” Thần Khánh Đế lạnh mặt nói.

Dương công công sợ run cả người, cẩn thận từng li từng tí bưng qua.

Trong ly nhỏ đặt một cái thìa sứ nhỏ, Chân Diệu múc một thìa mật thả vào trong rượu cưu, suy nghĩ một chút, lại thả một thìa.

Mắt Thần Khánh Đế cũng trợn tròn rồi.

Dương công công lại càng mãnh liệt mắt trợn trắng ở trong lòng, thầm nghĩ, cô nãi nãi này, Hoàng thượng ban cho ngài cái chết đấy, ngài lại còn muốn thêm mật ong vào trong rượu độc, còn thêm hai thìa!

Không đúng, thêm mấy thìa không phải là trọng điểm, trọng điểm là đây là rượu cưu đó, ngài cho dù đổ cả một ly mật vào, uống vẫn sẽ chết người mà!

Dương công công vẫn luôn cảm thấy, lão lăn lộn ở Hoàng cung và Vương phủ nhiều năm như vậy, lão là rất hiểu ý nghĩ của đám quý nhân này rồi, nhưng bây giờ, lão lại nghi hoặc thật sâu.

Chân Diệu quấy đều mật xong, để ly rượu lên khay, rút chiếc khăn tay trắng như tuyết ra lau mặt, lại bó mái tóc đen bị nước mắt làm cho ướt nhẹp lại, trực tiếp búi lên, sau đó bưng rượu độc lên, lạnh lùng nhìn Thần Khánh Đế một cái, ngửa cổ nín thở, bất chấp tất cả nâng chén uống vào.

“Ngươi ——” Thần Khánh Đế thay đổi sắc mặt, không nhịn được đi về phía trước một bước.

Chân Diệu chỉ cảm thấy trong bụng có lửa đang đốt, dùng một chút sức lực cuối cùng, ném thẳng cốc rượu vào mặt Thần Khánh Đế, trước khi hoàn toàn lâm vào bóng tối, chỉ có một ý nghĩ.

Cũng không biết, rốt cuộc nàng ném trúng không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 21:18
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 4463
Được thanks: 10673 lần
Điểm: 8.74
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 457: Gài tang vật

Edit: Trạch Mỗ

Beta: Sakura

Thần Khánh Đế ôm lấy Chân Diệu đã lâm vào hôn mê, vẻ mặt khó lường.

Dương công công cố nén không để lộ ra bất kỳ khác thường gì, trong lòng đã sôi trào.

Mẹ ơi, Hoàng thượng muốn ồn ào kiểu gì đây?

Đầu tiên là lừa gạt Huyện chủ Giai Minh uống rượu độc, thế này cũng đã đành, có lẽ là lão Thái phi thăng tiên, trong lòng Hoàng thượng vô cùng khó chịu, tìm việc vui phát tiết đây mà.

Nhưng bây giờ là chuyện gì? Nhìn bộ dáng Hoàng thượng ôm Huyện chủ Giai Minh, đây. . . . . . đây là tình huynh muội?

Ahhh, La đại tướng quân còn đang ở biên quan đấy, nếu như Hoàng thượng thật có cái gì với Huyện chủ Giai Minh, còn không lật trời?

Hoàng thượng nhà lão, không thể nào ngu ngốc như vậy

Đang tự an ủi, lại nghe Thần Khánh Đế chậm rãi nói: “Ngươi đi ra ngoài đi.”

Gì? Dương công công mềm nhũn chân, thiếu chút nữa quỳ xuống.

Hoàng thượng ơi, hậu cung ba nghìn, thiên hạ mỹ nhân, ngài muốn dạng gì không được á, lại Bá Vương ngạnh thượng cung người đang hôn mê, quá mất mặt mà!

“Gọi người tới, đưa Huyện chủ về phủ Quốc Công.”

Dương công công thiếu chút nữa lệ rơi đầy mặt: “Vâng, lão nô đi sắp xếp ngay.”

Thần Khánh Đế đặt Chân Diệu ở trên giường nhỏ, đi tới trong góc nhặt cây trâm hoa ngọc lan lên, quay trở lại, đưa mắt nhìn chốc lát, ôm lấy nửa người trên của nàng, ngón tay linh hoạt dùng cây trâm búi búi tóc, nhìn kiểu tóc lại không khác lúc Chân Diệu tiến cung nhiều lắm.

Chờ búi xong, hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt quen thuộc có chút xuất thần, cho đến lúc tiếng Dương công công vang lên: “Hoàng thượng, đã chuẩn bị xong.”

Thần Khánh Đế đứng lên, không nhìn Chân Diệu nữa, thản nhiên nói: “Trẫm đổi ý rồi, bộ dạng này của Huyện chủ Giai Minh, sau khi trở về phủ sẽ chỉ làm cho người khác suy nghĩ nhiều, như vậy đi, truyền lời cho phủ Trấn Quốc Công, hãy nói Huyện chủ Giai Minh tiến cung thấy được vật cũ của lão Thái phi, thương tâm quá độ, có chút không thoải mái lắm, Thái hậu không yên lòng, giữ nàng lại, chờ ngày mai sẽ về.”

Dương công công sửng sốt một chút, sau đó gật đầu: “Vâng. Vậy. . . . . . Lão nô đưa Huyện chủ đến chỗ Thái hậu trước?”

Huyện chủ Giai Minh ở lại chỗ này thêm một khắc, trái tim này của lão là chịu thêm kinh sợ một khắc á.

Thần Khánh Đế nhíu mày: “Thế thì không cần, đi bên Thái hậu nói một tiếng là được, Huyện chủ Giai Minh. . . . . .”

Hắn trầm ngâm một chút, mới nói: “Cứ thu xếp ở cung Trọng Hoa đi.”

Cung Trọng Hoa là tẩm điện của Tịnh quý phi, Huyện chủ Giai Minh và Tịnh quý phi là đường tỷ muội, ở tại chỗ đó trái lại nói qua được, Dương công công vội gọi người đi vào, dùng kiệu mang người đi cung Trọng Hoa.

Chờ trong điện chỉ còn một mình Thần Khánh Đế, trong phòng vắng lặng, yên tĩnh không người, chỉ có gió thổi qua lay động tầng tầng lớp lớp màn trướng, giống như trái tim hắn giờ phút này vừa trống rỗng vừa nổi lên rung động.

Thần Khánh Đế ngồi ở trên giường nhỏ Chân Diệu vừa mới nằm qua, cả người đều ẩn ở chỗ ánh sáng không chiếu tới, làm cho biểu cảm trên mặt hắn phủ một tầng bóng mờ.

Ngồi im như vậy một lúc lâu, mới sửa sang xong tâm tình, than nhẹ một tiếng, đi chỗ ở của Chân Thái phi khi còn sống.

Lúc lão phu nhân Kiến An bá và Tưởng thị biết được Thần Khánh Đế triệu kiến riêng Chân Diệu, là đã bị đưa ra khỏi cung. Chẳng phải lễ chẳng phải tết, Thái hậu lại không có lên tiếng, vốn là không tiện ở lại lâu, các bà cũng không biết chuyến đi này, Chân Diệu đã trải qua chấn động lòng người như thế nào, mà sau khi bên phủ Quốc Công nhận được tin tức nội thị truyền đến, cũng không có suy nghĩ nhiều.

Chỉ có Chân Tịnh, cơ hồ là trợn mắt há hốc mồm khi nghe xong Dương công công truyền lời, chỉ vào Chân Diệu vẫn ngủ mê man nói: “Nàng. . . . . . Nàng là từ điện Dưỡng Tâm qua đây?”

Dương công công ý tứ sâu xa nhìn Chân Tịnh một cái, nói: “Hoàng thượng nghe nói Huyện chủ Giai Minh hôm qua tiến cung bầu bạn với lão thái phi hơn nửa ngày, lão thái phi thăng tiên, hôm nay Huyện chủ lại tiến cung, vì vậy truyền Huyện chủ tới hỏi. Không nghĩ tới Huyện chủ thương tâm quá độ ngất xỉu, không tiện ở lại Dưỡng Tâm điện, cho nên đưa Huyện chủ qua đây.”

Thấy Chân Tịnh vẫn là vẻ mặt kinh hoảng, chậm chạp không nói, Dương công công ho khan một tiếng nói: “Xin Quý phi nương nương thu xếp một chút chỗ ở cho Huyện chủ, hôm nay Huyện chủ sẽ ở lại, lão nô cáo lui trước.”

Chờ Dương công công đi rồi, Chân Tịnh hồi thần lại, sải bước đi tới, nhìn xuống Chân Diệu theo kiểu trên cao nhìn xuống.

“Nương nương ——” Đại cung nữ Trọng Hoa Cung thấy vẻ mặt Chân Tịnh không thích hợp lắm, không nhịn được mở miệng, “Nô tỳ dẫn người đi thu dọn điện Tây Thiên một chút nhé.”

Chân Tịnh quay đầu lại, mặt cứng đơ nói: “Thu dọn cái gì? Điện Tây Thiên là để cho phi tần vị phân thấp ở, hiện tại mỹ nhân hậu cung còn không nhiều, điện Tây Thiên của cung Trọng Hoa mặc dù còn trống, sao có thể ấm ức Huyện chủ qua ở? Bổn cung thấy, ngươi ngày càng hồ đồ rồi!”

Đại cung nữ không ngừng kêu khổ trong lòng, ngoài mặt hết sức lo sợ thỉnh tội: “Là nô tỳ hồ đồ, xin nương nương trách phạt!”

“Bỏ đi.” Chân Tịnh khoát khoát tay, “Huyện chủ Giai Minh là muội tử ta, không phải là người ngoài, cứ ở cùng với ta đi, thu dọn gian phòng phía tây một chút.”

Nói là thu dọn, thật ra chỉ là đổi lại một bộ đệm chăn, rồi cẩn thận từng li từng tí khiêng người đưa sang, Chân Tịnh đi qua theo, phất tay một cái: “Các ngươi lui cả ra đi. Xảo Anh, ngươi đi hỏi Dương công công một chút, đã truyền ngự y chưa, có thuốc thang gì cần chúng ta chuẩn bị cho Huyện chủ Giai Minh.”

“Vâng”

Chờ người đều lui xuống, Chân Tịnh ngồi luôn xuống ghế đẩu gấm thấp bên giường, nhìn chằm chằm vào Chân Diệu đang hôn mê bất tỉnh.

Hồi lâu, Chân Tịnh cười khẽ một tiếng.

Ha hả, đây là có nhiều thương tâm quá độ, có thể ngủ mê man như chết như vậy, ả một chữ cũng không tin!

Sẽ không phải là ——

Ả bỗng nhiên đưa tay, kéo cổ áo màu trắng ngà Chân Diệu mặc trên người một cái, ánh mắt rơi thẳng vào vết đỏ nhàn nhạt chỗ xương quai xanh.

Đây là ——

Chân Tịnh đột nhiên đứng lên, khóe miệng run rẩy không khống chế được.

Thì ra, nghi ngờ của ả không sai, quả nhiên Hoàng thượng có tâm tư với Chân Tứ, đến hôm nay, rốt cục không nhịn được ra tay!

Đôi gian phu dâm phụ này!

Không đúng, ban đầu trong phủ Hoàng tử, nói riêng về tướng mạo có thể sánh vai với Chân Tứ cũng không phải là không có, rốt cuộc Hoàng thượng để ý nàng ta bao nhiêu, mới có thể bất chấp lễ giáo nhân luân, làm ra chuyện như vậy?

Nhất định là Chân Tứ này không đứng đắn không có liêm sỉ, dẫn tới ý nghĩ viển vông của Hoàng thượng!

Chân Tịnh đưa tay sờ làn da nhẵn bóng như nước kia, trên mặt hiện lên ghen ghét.

Rõ ràng đều là cháu gái, nhưng Thái phi lại cho Chân Tứ những phương thuốc dưỡng nhan vạn kim khó cầu trong truyền thuyết kia, có phải chính là một thân da thịt tốt này, mới dẫn tới Hoàng thượng lưu luyến hay không?

Trong lòng Chân Tịnh bốc lên một mồi lửa, kéo xiêm y của Chân Diệu ra như ma xui quỷ khiến.

Lúc này đã vào hạ, Chân Diệu mặc không nhiều, sau khi lộ ra mảng lớn da thịt, Chân Tịnh rất nhanh phát hiện có cái gì sai sai.

Hình như Chân Tứ. . . . . . chưa có tắm rửa. . . . . .

Chân Tịnh linh quang chợt lóe, nhanh chóng dò xét đi xuống, mơ hồ thở phào nhẹ nhõm.

Thì ra Hoàng thượng không động tới nàng ta!

Nhưng khẩu khí này mới buông lỏng xong, nhìn chằm chằm Chân Diệu quần áo xốc xếch, lại toát ra một ý nghĩ.

“Xảo Dung ——” Chân Tịnh gọi một Đại cung nữ khác vào, “Bổn cung thấy Huyện chủ ra mồ hôi không ít, ngươi cẩn thận lau người cho Huyện chủ, tìm một bộ xiêm y sạch sẽ thay.”

“Vâng”

Chân Diệu không biết qua bao lâu, rốt cục có thể mở mắt, đập vào mi mắt, chính là khuôn mặt tươi tắn tràn đầy lo lắng kia của Chân Tịnh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Mưa biển, Thu Heo, khanhhua, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: A Thụy, Hạ Lan Kỳ Vũ, Nguyên Lý, todien và 444 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.