Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12845 lần
Điểm: 8.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 407: Miến huyết vịt siêu cay
Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

“Mấy ngày nay các tướng sĩ đều cực khổ, ta cũng không thể giúp được việc gì, nên làm một bữa ăn cho mọi người vậy.” Chân Diệu cười nói.

Tiêu Mặc Vũ rất hoài nghi nhìn Chân Diệu một cái.

Theo hắn biết, những quý nữ nói là tinh thông trù nghệ kia, thật ra chỉ là vẩy muối thêm chút đường, thậm chí chỉ phụ trách múc thức ăn đã làm xong ra mà thôi. Chuyện đó và chuyện rất nhiều quý nữ thêm mấy mũi kim trên khăn thị nữ đã thêu xong, sau đó lúc tặng người khác thì nói là mình tự làm, tuy phương thức khác nhau nhưng kết quả lại giống.

Về phần danh tiếng trù nghệ bậc thầy của Chân Diệu lưu truyền giữa đám quý nữ ở kinh thành, đương nhiên đừng trông mong một võ tướng ngày thường chưa từng cùng xuất hiện sẽ chú ý.

Mấy ngày nay, những thứ ngon Chân Diệu chọn mua, có non nửa rơi vào bụng Tiêu Mặc Vũ và Phó Tướng, mặc dù hắn lo Chân Diệu chà đạp lương thực, nhưng vẫn miễn cưỡng gật nhẹ đầu, nói với Trì Phó Tướng: “Dẫn Huyện chủ qua đi, cẩn thận đừng để bỏng Huyện chủ.”

“Huyện chủ, mời bên này.” Hiện tại, Trì Phó Tướng gặp Chân Diệu đã thản nhiên hơn nhiều, có điều lúc đi phía sau nàng, cứ không nhịn được mà nhìn Bạch Thược vài lần.

Trên đường Chân Diệu đi tới, không ít binh lính đều ngưng động tác trong tay lại, lặng lẽ dán mắt nhìn nàng.

Đối với vị Huyện chủ thân phận cao quý này, mặc dù bọn họ còn chưa thể nói là thích, nhưng ít nhất cũng không ghét.

Đi lâu như vậy, vị Huyện chủ này trừ mỗi lần gặp thành trấn thì mua một đống lớn thực phẩm chín, sau đó chia cùng Tướng quân của bọn họ, khiến bọn hắn thầm ghen tỵ một chút ra, thì bình thường cũng không phiền toái gì thêm, càng không có hành động mà bọn họ cho rằng loại quý nữ này chú trọng. Nói ra thì xem như rất tốt.

Dưới vạn người chú mục như vậy, trên mặt Chân Diệu nở nụ cười ôn hòa, đi lại thong dong, cũng không chút mất tự nhiên.

Mọi người nghĩ thầm, không hổ là Huyện chủ Thánh thượng thân phong, đúng là trấn giữ được hoàn cảnh. Một nữ tử yếu ớt, bị một đám quê mùa bọn họ nhìn chằm chằm vào, mặt lại không đổi sắc, tim không đập loạn. Chậc chậc, ngay cả hai thị nữ sau lưng đều lãnh tĩnh như vậy, đây mới là phong phạm nhà cao cửa rộng a.

Bạch Thược mặt không biểu tình nghĩ thầm. Đại nãi nãi chuẩn bị nấu ăn, không thể không hưng phấn được, ngoại trừ nguyên liệu nấu ăn, những thứ khác trong mắt nàng chỉ là cải trắng a… cải trắng a.

Thanh Đại thì lại mang vẻ mặt không biểu tình.

À. Cô nương này chẳng nghĩ gì cả, chỉ có hai suy nghĩ trong đầu, bảo vệ Đại nãi nãi và tiếp tục bảo vệ Đại nãi nãi.

Cho nên chủ tớ ba người mỗi người bình tĩnh mỗi vẻ, cộng thêm một Phó Tướng nhắm mắt theo đuôi, đi về phía một cái nồi lớn.

Nhiều người dùng cơm như vậy, nên cái nồi này rất to, nước nấu trong nồi đã sôi rồi, bên cạnh đặt rau dại đã rửa sạch, xem ra đang định nấu canh.

Chân Diệu đứng ở trước nồi to, làm Trì Phó Tướng sợ hết hồn: “Huyện chủ, ngài cẩn thận!”

Giọng hắn quá lớn, ngược lại dọa Chân Diệu sợ run cả tay.

Bạch Thược hung hăng  ném qua một ánh mắt xem thường.

Chân Diệu vén lên vải mịn phủ trên cái giỏ trong tay Bạch Thược, lộ ra một cái hộp vuông. Mở hộp ra, phía trong là một miếng huyết vịt lớn bị đông lạnh đến nỗi bốn phía còn đóng băng.

Huyết vịt này là nàng đặc biệt sai người đi mua lúc dừng lại trước một thành trấn vào hai ngày trước.

Một thứ khác đựng đầy trong hộp là mề vịt. Trước tiên nàng cho những thứ này vào nồi đun sôi, binh sĩ vây xem không khỏi nuốt nuốt nước miếng.

Những thứ lòng vịt này, bình thường bọn họ không ăn, nhưng lúc này ở dã ngoại hoang vu, băng thiên tuyết địa, trồi lên lặn xuống cuồn cuộn trong một cái nồi lớn như vậy, rõ ràng còn chưa thêm bất cứ gia vị gì cũng đã khiến miệng bọn họ không ngừng được rồi.

Lúc này Thanh Đại lót khăn mềm trong tay, đặt miếng huyết vịt kia vào tay.

Mọi người lại càng tò mò, đều duỗi dài cổ nhìn, ngay cả Tiêu Mặc Vũ cũng lặng lẽ đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt cao thâm khó dò.

Tiếp sau đó, lại vang lên tiếng hít khí liên tiếp.

Chỉ thấy Chân Diệu rút ra một con dao mảnh từ trong ống tay áo, thân đao sáng ngời, vung dao hoa cả mắt, từng miếng huyết vịt hơi mỏng đã bay vào trong nồi lớn. Nhanh mà ổn, nên nước trong nồi chỉ nổi lên một đám vòng xoáy, cũng không văng ra ngoài.

Kỹ thuật cắt gọt như vậy, mọi người nhìn tận mắt suýt chút đã quỳ xuống.

Tiêu Mặc Vũ nhếch miệng, nháy mắt với Trì Phó Tướng.

Nhưng vẻ mặt Trì Phó Tướng lại dại ra, hoàn toàn không nhìn thấy.

Tiêu Mặc Vũ âm thầm mắng một tiếng mẹ nó, hắn muốn hỏi một chút, không phải có người giả mạo Huyện chủ Giai Minh này chứ?

Chờ đến khi huyết vịt đóng băng trong tay Thanh Đại càng ngày càng mỏng, chủ tớ hai người, một người không ngừng đao, một người tay vẫn không nhúc nhích, ngược lại khiến người vây xem nhìn mà kinh hồn táng đảm.

Không biết là bút tích như thần hay giữa chủ tớ hai người đã sớm ăn ý, đến khi tim mọi người đều tọt lên cổ họng, sợ Chân Diệu xuống một dao làm lọt vào nồi là tay mỹ nhân, thì Thanh Đại đã ném miếng huyết vịt còn lại lên không trung, dao mảnh của Chân Diệu bay múa, từng miếng huyết vịt như tuyết ào ào rơi xuống.

Sau đó, nàng mở một cái hộp cuối cùng trong cái giỏ ra, ném vào trong nồi một miếng đậu phụ mềm.

Đậu phụ mềm này nàng dã chuẩn bị lúc còn ở phủ Quốc Công, vì đã rán qua, lại cho không ít muối nên đến giờ vẫn không hỏng.

Làm xong các động tác liên tiếp này, cũng chỉ mất phút chốc thời gian, sau đó Chân Diệu nâng mắt, nói với Bạch Thược nói: “Lấy cái nồi đáy bằng và cả bình mỡ heo trong xe ngựa ra đây.”

Rất nhanh, Bạch Thược đã trở lại, đặt cái nồi trên đống lửa đã dựng xong, mở bình ra, dùng cái muôi gỗ múc một miếng mỡ heo lớn bỏ  vào trong nồi chiên.

Chân Diệu từ trong giỏ Thanh Đại xách lấy ra một xâu ớt, duỗi tay ra, lại lấy ra một cái kéo.

Các tướng sĩ vây xem đồng thời có rút khóe miệng.

Huyện chủ, lúc này ngài mang đầy đủ quá cơ!

Chân Diệu lại không rảnh bận tâm cách nghĩ của người bên ngoài, cầm kéo cắt ớt thành từng khúc, rơi thẳng vào mỡ heo đã tan chảy đầy trong nồi.

Xâu ớt này số lượng không ít, càng về sau, mắt nàng cũng đỏ lên, bị hun đến mức nước mắt chảy ròng.

Tiêu Mặc Vũ nhìn không được, bước qua cầm lấy kéo: “Để ta.”

Chân Diệu với đôi mắt đỏ rực cười cười: “Vậy làm phiền Tiêu tướng quân rồi.”

Tiêu Mặc Vũ thấy vậy ngẩn ra, trong lòng bỗng nhiên cũng có chút ý ngượng ngùng.

Không cần phải nói, chỉ dựa vào việc Huyện chủ Giai Minh tự mình làm như vậy, bị ớt xông đến nỗi nước mắt không ngừng bay mà không nói nhiều gì, thì vừa rồi dường như hắn cũng không nên hoài nghi nàng không khéo tay.

Dù hương vị những thứ ruột vịt mề vịt kia có quái lạ đi nữa, thì lát nữa hắn cũng phải cho nàng đủ mặt mũi mà ăn một bát lớn.

Chân Diệu nhận lấy chiếc xúc gỗ trong tay Bạch Thược, đảo qua đảo lại xào ớt. Không lâu sau, mùi hương cay nồng đặc biệt của ớt bay ra, mọi người không khỏi nuốt nuốt nước miếng.

Thấy một nồi ớt đầy đã xào vàng giòn óng ánh, nàng đổ thẳng vào trong nồi to, ngay sau đó cho miến trong giỏ vào, thêm muối và gia vị ướp độc nhất vô nhị của nàng là gừng ngâm chua. Cuối cùng còn bỏ thêm một nắm to tiêu xay nhuyễn.

Trong nồi to đã là một mảng dầu đỏ, mùi thơm nồng đậm khiến người ta khó thể nào chịu được, không ít người biến thành bộ dạng há to miệng nuốt nước miếng.

Chân Diệu xoa xoa tay, cười tủm tỉm nói: “Xong rồi.”

Vừa dứt lời, rầm rập một nhóm người đã vây tới. Chủ tớ ba người vội vàng lui lại đi ra ngoài.

Mắt thấy một đám người sắp chen đổ cả nồi, Tiêu Mặc Vũ giận dữ: “Xếp hàng hết cho lão tử!”

Lời hắn nói vẫn rất có tác dụng. Một đám người vội vàng xiêu xiêu vẹo vẹo xếp hàng.

Chỉ thấy Tiêu Mặc Vũ thản nhiên đứng ở phía trước nhất, chỉ huy Trì Phó Tướng múc cho hắn một bát lớn. Sau đó xoay người nghiêm túc nói: “Ta nếm thử trước xem chín chưa.”

Mọi người đều cùng dựng thẳng ngón giữa.

Tướng quân, làm người đừng có vô sỉ như vậy chứ!

Tiêu Mặc Vũ bưng bát tránh ra vài bước, gắp một đũa miến xì sụp ăn vào, không khỏi mở to mắt.

Thật sự là ăn quá ngon!

Hắn ăn xong một bán miến huyến vịt, trời này rất lạnh, mà chóp mũi đã đổ một mảnh mồ hôi, toàn thân thật thoải mái.

Lúc này cũng có không ít người lang thôn hổ yết ăn xong, rối rít khen ngợi nói: “Ăn ngon đến nỗi muốn nuốt luôn cả đầu lưỡi, ăn xong cả người đều nóng lên, thật sự rất thoải mái.”

“Đúng vậy a, tay ta đông cứng cả mấy ngày nay, giờ cũng cảm thấy ấm lại rồi.”

Trong lòng Tiêu Mặc Vũ vừa động.

Nước dùng cay như vậy, dường như rất thích hợp cho các tướng sĩ trừ hàn, chờ đến bên Tĩnh Bắc, có lẽ tác dụng càng lớn hơn.

Hắn lau miệng, cố nén xúc động muốn đi cướp thêm một bát mà đi tới trước mặt Chân Diệu.

“Sao Huyện chủ không ăn một chút?”

Chân Diệu nhìn đám người điên cuồng tranh đoạt một cái, khẽ mỉm cười: “Bình thường ta đã ăn rất ngon rồi, cần gì tranh cùng bọn họ chứ.”

Lời này nói ra khiến mặt già của Tiêu Mặc Vũ đỏ lên.

Bình thường dường như hắn cũng ăn chùa được không ít đồ ngon, mà vừa rồi lại là người đầu tiên xông lên.

Khụ khụ, điều này cũng không có gì, chủ yếu là bình thường hắn quen làm gương cho binh sĩ thôi.

Từ lúc ngày hôm đó, ánh mắt các tướng sĩ nhìn Chân Diệu đã khác.

Dĩ vãng là trong sự cung kính mang theo một tia coi thường, còn hiện tại thì mắt lóe lục quang như sói đói.

Thậm chí Chân Diệu phát hiện, mỗi lần đến giờ cơm, luôn có người không ngừng gõ gõ vào cạnh xe ngựa của nàng, hại tinh thần Thanh Đại lúc nào cũng căng ra.

Mỗi ngày đều bị một đám người thích ăn uống quấn lấy, Chân Diệu hữu tâm vô lực, vì nguyên liệu nàng mang đến cũng không chịu nổi tiêu hao, nói về tư tâm, thì có vài thứ ở phương Bắc không ăn được, mà nàng lại cố ý chuẩn bị cho Thế tử gia đấy.

Chỉ có lúc mỗi lần đi ngang qua thành trấn, đã thành ngày được tất cả mọi người vô cùng vui mừng, bởi vì nguyên liệu bọn họ mua được, trải qua một đôi tay thần kỳ của Huyện chủ Giai Minh, liền biến thành một nồi thức ăn mỹ vị.

Cứ như vậy, đường xá vốn xa xôi gian nan mệt nhọc, nhưng vì có thêm mỹ vị, nên đã trở nên không còn dài đằng đẵng như vậy nữa. Lại đi thêm mấy ngày, cuối cùng đến lúc đội ngũ đến thành Bắc Băng, căn bản không giống như quân đoàn mệt mỏi ngàn dặm xa xôi mà đến, ngược lại khiến cho người nghênh đón hoài nghi, vật tư mang đến có phải đã bị bọn gia hỏa mặt mày hồng hào này ăn hết trên đường rồi hay không.

“Tiểu thúc, thật không ngờ lần này là ngài dẫn đội tới!” Tiêu Vô Thương nhảy xuống ngựa, hưng phấn ôm lấy Tiêu Mặc Vũ.

Hai người bọn họ tuổi tác không kém nhiều, nói là thúc cháu, thật ra chẳng khác huynh đệ là bao, thuở nhỏ tình cảm rất tốt.

“Đừng có không biết lớn nhỏ.” Tiêu Mặc Vũ ghét bỏ nhíu nhíu mày, nhưng đáy mắt lại tràn đầy vui vẻ.

Ánh mắt Tiêu Vô Thương vừa chuyển, nhất thời cười, ôm bả vai Tiêu Mặc Vũ, nháy mắt ra hiệu nói: “Tiểu thúc, không phải là người tìm tiểu thẩm cho cháu, cùng dẫn đến đấy chứ?”

Sắc mặt Tiêu Mặc Vũ đại biến, đánh qua một quyền: “Chớ có nói năng bậy bạ!”

Hắn vung quyền xong, mặc kệ Tiêu Vô Thương kêu thảm thiết, nhanh chóng quay đầu sang chỗ khác, thấy Chân Diệu đang xuống xe ngựa, bên tai hắn không khỏi nóng lên.

Vì sao cả đám người bên cạnh hắn đều ngu xuẩn như vậy chứ? Cái đội quân này, thực sự là không có cách nào dẫn theo mà!

Huyện chủ Giai Minh...... chắc không nghe thấy nhỉ?

Chân Diệu đi tới, cười chào hỏi: “Tiêu thế tử.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12845 lần
Điểm: 8.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 408: Diêu đại cô nương

Mắt Tiêu Vô Thương cũng trợn tròn lên: “Giai...... Huyện chủ Giai Minh, làm sao ngươi cũng tới?”

Hắn vừa nói xong thì sắc mặt đại biến: “Ngươi… làm sao ngươi cùng đi theo tiểu thúc của ta? La Tướng quân có biết hay không a?”

Tiêu Mặc Vũ giận đến mức mặt đen lại, thầm nghĩ rốt cuộc cái tên hỗn tiểu tử này đang nói cái gì vậy? Nhưng ngại Chân Diệu ở đây, nên không tiện phát tác.

Chân Diệu cũng cảm thấy câu hỏi này của Tiêu Vô Thương kỳ lạ, nói: “Có lẽ chàng không biết a.”

Nàng đến theo đoàn xe vận chuyển đồ quân nhu, không có khả năng lại truyền thư sớm nha?

Tựa như thành Bắc Băng nhận được tin tức đội ngũ đội ngũ vận chuyển đến cũng chỉ vì đội ngũ vận chuyển bên này phái kỵ binh nhẹ đến báo tin trước hai ngày mà thôi.

“Huyện chủ Giai Minh, ngươi đối với La Tướng quân, thật sự là quá tốt rồi, lần này ngươi lén tới sao? Ngươi yên tâm, tiểu thúc ta là người tốt, sẽ không nói chuyện của ngươi ra đâu!”

Tiêu Mặc Vũ cuối cùng không nhịn được tát Tiêu Vô Thương một cái: “Nói nhăng gì đấy, Huyện chủ Giai Minh là đặc sứ của Hoàng hậu nương nương, theo quân tới an ủi tướng sĩ!”

Ơ?

Tiêu Vô Thương kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, sau đó cho Chân Diệu một ánh mắt kính nể, thầm nghĩ, nhìn đi, cưới vợ vẫn là phải cưới người như Huyện chủ Giai Minh vậy, muốn đến gặp tướng công mình, còn lăn lộn đến tận chức đặc sứ của Hoàng hậu, cứ thế danh chính ngôn thuận đến rồi.

Những binh sĩ đến nghênh đón, đã sớm từ trong cuộc nói chuyện này biết được thân phận của Chân Diệu, vẻ mặt mọi người kích động lên.

Hóa ra vợ La Tướng quân tới, thật tốt quá, khô bò tới rồi!

Chân Diệu âm thầm nhón chân nhìn nhìn, không thấy bóng dáng La Thiên Trình, trong lòng nàng có chút thất vọng, khi theo đám người đi về phía trong thành, không nhịn được hỏi: “Tiêu thế tử, Cẩn Minh đâu rồi?”

“Mấy ngày nay La Tướng quân đều ở thành Hắc Mộc.” Tiêu Vô Thương nói.

Thành Hắc Mộc là vùng đất bị mất vừa thu lại, phải sắp xếp nhiều chuyện đến dọa người. Hắn cũng là sau khi nhận được tin tức mới ra roi thúc ngựa về gấp.

Dường như biết Chân Diệu quan tâm điều gì, Tiêu Vô Thương nói tiếp: “Thành Hắc Mộc mới vừa thu phục, thỉnh thoảng còn có gian dân làm loạn, đội ngũ chúng ta bố trí ổn thỏa xong ở thành Bắc Băng rồi ta sẽ cho người đưa tin báo cho La Tướng quân một tiếng.”

Thành Hắc Mộc cách Thành Bắc Băng một đoạn khoảng cách, một lần ra roi thúc ngựa đi cũng phải mất thời gian một ngày.

Đường dài mệt nhọc, Chân Diệu thật sự mệt mỏi. Thống thống khoái khoái tắm nước nóng, vừa chạm gối đã ngủ mất.

Một vùng này không ít gia đình quân nhân ở, mấy phụ nhân tụ tập một chỗ âm thầm nghị luận.

“Nghe nói là quý nữ trong kinh tới đây, còn là đặc sứ của Hoàng hậu gì đó. Chậc chậc, thì ra nữ tử cũng có thể nở mày nở mặt như vậy!”

“Ta không biết có nở mày nở mặt hay không, các ngươi xem bộ dáng yểu điệu yếu ớt của nàng xem, làm sao chịu được thời tiết lạnh giá nơi đây của chúng ta, đừng có như vợ Thiếu Ngưu mua được, là người bên ngoài, đến chỗ chúng ta chưa đến một năm đã mất rồi.”

Có một phụ nhân vội đẩy nàng một cái: “Nhanh thôi đi. Người ta thân phận quý trọng, nếu nghe được thì không xong đâu.”

Phụ nhân kia giật giật khóe miệng, không lên tiếng nữa, đứng lên đi giột nước xuống đất, thế mà nước đã bắt đầu đóng băng.

Nam nhân của nàng vốn là một Phó Tướng bên cạnh Thái Tổng binh trấn thủ biên quan. Lệ Vương vừa phản, Chiêu Phong Đế trách cứ Thái Tổng binh giám sát bất lực, thu lại vị trí Tổng binh của hắn, liên lụy đến nam nhân của nàng, khiến từ đó cũng bị ghẻ lạnh. Bởi vậy, trong lòng nàng thật sự phản cảm với mấy Tướng quân và gia quyến từ kinh thành đến này.

Thanh Đại vừa mới đẩy cửa đi ra, đạp một bước lên băng, lòng bàn chân trợt một cái.

Phụ nhân thấp đầu, che dấu đắc ý nơi khóe mắt.

Cho dù ngươi là quý nữ gì, tới nơi này, cũng chỉ có đạo lý thích ứng hoàn cảnh, có trở thành trò hề cũng không trách được người khác.

Thanh Đại phát hiện lòng bàn chân khác thường, thân thể cùng ngả về phía trước, thả người một cái, nhẹ nhàng nhảy lên, xoay người trên không trung như chim yến, nhẹ nhàng đứng trên bậc thang, sau đó sắc mặt bình tĩnh nhìn lướt qua bên này rồi đi tới.

Mấy phụ nhân hai mặt nhìn nhau.

Một lúc lâu, một vị phụ nhân trong đó cắn môi nói: “Nha đầu kia có võ công a?”

Một người khác vội vàng gật đầu: “Ừ không sai, ta lặng lẽ nhìn, đúng là còn mạnh hơn Diêu đại cô nương đấy.”

Nhắc tới Diêu đại cô nương, mấy phụ nhân hiểu ý cười một tiếng.

Một người thấp giọng nói: “Bây giờ Diêu đại cô nương còn đang ở thành Hắc Mộc sao? Chậc chậc, một cô nương gia như nàng, thật có can đảm ra chiến trường mà.”

Một người khác cười nhạo nói: “Ngươi biết cái gì, ta thấy Diêu đại cô nương có ý khác đấy. Nghe Khẩu tử nhà ta nói, Diêu đại cô nương thế nhưng mầy lần kề vai chiến đầu với vị ngọc diện tướng quân kia rồi.”

“Ai nha, vị quý nữ kia, không phải là vợ ngọc diện tướng quân sao, lúc này sắp có chuyện vui để xem rồi đấy.”

Mấy người đều có vài phần ý muốn xem náo nhiệt, trao đổi một ánh mắt ngầm hiểu với nhau.

Nếu nói các nàng có thâm thù đại hận gì với Chân Diệu, thì là không có, chỉ là tâm tư nữ nhân vi diệu như vậy đấy. Các nàng đều là người sinh trưởng ở Tĩnh Bắc, cho dù gia thế tốt, da thịt cũng không nhẵn mịn như vậy, cử chỉ cũng không còn ưu nhã như vậy, lúc này bỗng nhiên có một người bộ dáng như thiên tên đến, ngay cả hình dung cử chỉ của nha hoàn bên cạnh đều khiến các nàng thấp kém hơn, nên trong lòng có chút khó chịu, muốn xem chút chuyện cười cũng không lạ gì.

Chân Diệu tỉnh dậy, trời đã sáng choang.

Nàng dùng một chén cháo gạo và táo đỏ hầm nhừ, phủ thêm áo lông tuyết ra ngoài tìm Tiêu Vô Thương.

Dọc theo đường đi, không ít binh lính mỉm cười chào hỏi nàng, một bộ phận rất lớn trong bọn họ đều bị thương trên người, nên lui về thành Bắc Băng dưỡng thương.

Chân Diệu cười đến mức khóe miệng cũng có chút tê rần, thầm nghĩ, binh sĩ phương Bắc này thật sự là quá nhiệt tình, hơn nữa, hôm qua nàng mới đến, bọn họ lại đều biết thân phận của nàng rồi?

Cảm thấy tình hình là lạ ở chỗ nào đó.

Rốt cục lúc sắp đi tới cửa, một vị binh sĩ chân có chút cà nhắc cố lấy dũng khí tiến lên, dưới ánh mắt bình tĩnh mang theo chút cảnh giác của Thanh Đại, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Ngài là phu nhân La Tướng quân sao?”

Chân Diệu ngẩn ra, gật đầu: “Là ta.”

Ánh mắt binh lính sáng lên, hơi có chút hưng phấn nói: “Chính là vị phu nhân viết ‘ Chờ tóc ta dài đến eo, tướng quân có kịp trở về ’?”

Khóe miệng Chân Diệu có chút co giật, gật đầu lần nữa: “Ta nghĩ, La Tướng quân cũng chỉ có một vị phu nhân.”

Dám có người khác, nàng trực tiếp cắt đứt cái chân thứ ba của hắn!

Sau đó trong lòng trầm xuống, không phải mọi người nơi này đều biết bài thơ kia chứ?

Đúng rồi, nếu không phải như thế, thì làm sao lại truyền về kinh thành được.

Chân Diệu chợt cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, làm thế nào mà sống cuộc sống ngụy trang thành tài nhân đây?

Binh lính nuốt nuốt nước miếng, xoa xoa bàn tay nói: “Phu nhân, lần này ngài tới, có mang theo khô bò chứ?”

Da mặt Thanh Đại đi theo sau Chân Diệu hiếm thấy run rẩy.

Tâm tình Chân Diệu đột nhiên buông lỏng.

Chỉ cần sau này tụ tập không phải muốn nàng ngâm thơ đối câu, thì cái khác đều dễ nói.

“Có mang một chút, lát nữa ta bảo thị nữ đưa cho ngươi một ít ——”

Lời còn chưa dứt, những người làm bộ như đi ngang qua, đảo qua bên cạnh Chân Diệu bỗng vây tới.

“Giải tán hết cho ta!” Chẳng biết Tiêu Vô Thương xuất hiện lúc nào, đuổi mọi người đi.

“Huyện chủ Giai Minh, ta đang muốn đi tìm ngươi, đám tiểu tử thúi kia không dọa ngươi chứ? Thật ra bọn họ không có ác ý đâu, chỉ là khô bò mấy lần ngươi sai người đưa đến thật sự ăn quá ngon, sau khi bọn hắn nếm thử, thì cứ nhớ mãi không quên. Vì vậy mà La Tướng quân đã đánh người mấy trận rồi đấy.”

Đánh người?

Chân Diệu trực tiếp bỏ qua câu cuối cùng, hỏi: “Tiêu Thế tử, không biết lúc nào Cẩn Minh có thể tới đây?”

Tiêu Vô Thương hất hất dây cương trong tay: “Đang muốn nói với ngươi đây. Chiến sự bên thành Hắc Mộc lại nổi lên, La Tướng quân đã dẫn người truy kích, ta cũng phải lập tức quay về đó, chỉ sợ mấy ngày nay không tới được rồi. Nhưng mà Huyện chủ Giai Minh ngươi yên tâm, La Tướng quân tác chiến dũng mãnh phi thường, không có việc gì đâu. Ngươi cứ thoải mái, buông lỏng tinh thần ở đây mấy ngày, hắn xong việc trong tay sẽ tới ngay.”

Trong lòng Chân Diệu thấy mất mát, nhưng biết chiến tranh trước mắt, đây là chuyện không thể làm gì được, chỉ đành ừ khẽ, nói: “Vậy Tiêu thế tử cũng gắng bảo trọng, thuận đường xuôi gió.”

Tiêu Vô Thương ôm quyền: “Xin mượn cát ngôn của Huyện chủ.”

Hắn tung người lên ngựa, giục ngựa đi.

Thời gian Chân Diệu chờ đợi còn muốn dài hơn tưởng tượng. Thoáng cái đã qua nửa tháng, mặc dù bên ngoài vẫn lạnh đến giẫm chân, nhưng băng tuyết đã bắt đầu lặng lẽ tan ra, nàng vẫn không gặp được La Thiên Trình. Lúc này có một nhóm thương binh trở về thành Bắc Băng.

“Thanh Đại, ngươi đi ra ngoài hỏi thăm một chút, xem chiến sự bên thành Hắc Mộc như thế nào.”

Thanh Đại gật đầu, đi ra ngoài, ước chừng gần nửa canh giờ sau trở về: “Nô tỳ đã hỏi rồi, Thế tử gia không bị thương, nhưng thường xuyên phải lãnh binh ra khỏi thành tác chiến, vô cùng bận rộn.”

“Không bị thương thì tốt rồi.” Giờ khắc này, Chân Diệu nảy sinh xúc động muốn đi thành Hắc Mộc, có điều nàng cũng biết, giờ phút này chiến sự thành Hắc Mộc kịch liệt, nếu nàng đi, nói không chừng còn khiến hắn phân tâm, nên đành phải thôi.

“Đại nãi nãi, trong thương binh trở về lần này, còn có nữ binh.”

Chân Diệu có chút kinh ngạc, suy nghĩ một chút rồi đứng lên nói: “Gói một chút dược liệu bổ khí huyết lại, theo ta đi xem.”

Nàng mang thân phận đặc sứ của Hoàng hậu, đã có nữ binh, thì nàng đi an ủi là tận theo nghĩa vụ.

“Sao thành Hắc Mộc còn có nữ binh?” Chân Diệu vừa đi vừa hỏi.

Thanh Đại nói: “Nô tỳ hỏi thăm một chút thì biết có một vị Diêu Phó tổng binh, nữ nhi độc nhất của hắn từ nhỏ không thích hồng trang mà thích võ trang, võ nghệ cao cường. Lúc Lệ Vương tạo phản, Diêu đại cô nương đã lập một đội nương tử quân.”

“Vị Diêu đại cô nương này nghe ra còn là vị nữ tử hiếm thấy đấy.” Chân Diệu nghe thế, có chút khâm phục.

Mấy ngày nay, nàng cũng thử kéo gần khoảng cách với nữ quyến xung quanh, nhưng có lẽ thân phận đặc sứ của Hoàng hậu khiến trong lòng những nữ quyến kia còn kính sợ, thêm nữa là thời gian ngắn ngủi, nên trớc mặt nàng họ đều vô cùng gò bó, đến nay còn chưa thể nói chuyện được. Giờ đột nhiên nghe được nhân vật như vậy, đúng là chỉ hận không thể gặp mặt ngay lập tức.

Đi đến chỗ an trí nữ thương binh, điều may mắn là thương binh không nhiều lắm, tổng cộng chỉ có ba người. Chân Diệu trấn an một phen, để dược liệu mang đến xuống, cười hỏi một nữ tử trong đó: “Ngươi là thân vệ của Diêu đại cô nương, vậy có thể nói cho ta nghe một chút, Diêu đại cô nương là hạng người gì, và có sự tích gì không?”

Lời này vừa ra, bầu không khí vốn xem như hòa hợp đột nhiên biến đổi, ba vị nữ nhân dựng thẳng lên từng cọng gai nhím nhọn hoắt như phòng ngự địch nhân, người thân vệ kia càng không nhịn được nói: “Diêu tướng quân của chúng ta đương nhiên rất lợi hại, cũng chỉ có nữ tử như nàng mới xứng đôi với đại anh hùng đương thời!”

Trong chốc lát, Chân Diệu có phần không giải thích được.

Nàng không biết địch ý mơ hồ của ba vị nữ binh này từ đâu tới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12845 lần
Điểm: 8.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 409: Cuộc tương phùng không quá tươi đẹp

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

“Huyện chủ cảm thấy ta nói đúng chứ?” Thân vệ kia nhìn Chân Diệu, đáy mắt ẩn ẩn sự khiêu khích.

Chân Diệu im lặng không lên tiếng.

Xem như nàng đã rõ, cô nương này chính là fan não tàn của Diêu đại cô nương a.

Có điều người này nguyện ý làm não tàn, thì nàng dựa vào cái gì mà quản?

Từ lúc theo phu quân đại nhân bệnh tâm thần phát tác gián đoạn, kỹ năng khác nàng không cao lên, ngược lại khả năng độc miệng lại luyện đến mức rất có trình độ rồi. Nhưng mà nghĩ nghĩ rồi vẫn nhịn lại.

Không vì cái gì khác, chỉ vì thân vệ này dùng thân nữ tử xông lên chiến trường bảo gia vệ quốc, thì nàng cũng không nên quá so đo.

Vì vậy nàng cũng xuôi theo lời thân vệ mà nói: “Quả thật có lý, đại đa số một nữ anh hùng đều tìm nhân vật anh hùng.”

Tìm nam nhân tay trói gà không chặt, lúc hai vợ chồng cãi nhau, bất cẩn một cái đánh bên nam thành tàn phế thì làm sao?

Dường như thân vệ không ngờ Chân Diệu dễ nói chuyện như vậy, nên giật mình, sau đó lộ ra nụ cười cởi mở: “Thật không ngờ Huyện chủ là người thông tình đạt lý như thế.”

Khóe miệng Chân Diệu thầm co rút.

Cô nương này, tính tình tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, hay thật.

“Các ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi, mấy hôm nữa ta trở lại thăm mọi người.” Chân Diệu đứng dậy cáo từ.

Ba vị nữ binh lần này coi như hữu lễ, cùng hô cung tiễn.

Chân Diệu dẫn theo Thanh Đại đi ra ngoài, chợt nhớ việc vừa rồi bị thân vệ tính tình nóng nảy kia ồn ào nên đã quên hỏi kỹ một chút về Thế tử. Với thân phận của nàng, không tiện hỏi kỹ binh lính bình thường những chuyện này, còn hỏi nữ binh lại vừa lúc quá phù hợp. Vì vậy đi đến nửa đường lại vòng lại, lúc tới gần cửa ra vào, nghe được tiếng đối thoại từ bên trong truyền tới.

“Ta còn tưởng rằng quý nữ đến từ kinh thành đều rất ngang ngược, không ngờ vị Huyện chủ này còn rất ôn hòa.”

“Người ta là Đặc sứ của Hoàng Hậu, đương nhiên không tiện ra vẻ với chúng ta a.”

“Nhưng mà Viện Viện tỷ, gan tỷ cũng lớn đấy, dám nói với Huyện chủ như vậy.”

Giọng thân vệ truyền đến: “Ta nghe nàng hỏi thăm chuyện của Tướng quân là không nhịn được. Ta nói cho các ngươi biết, những quý nữ này tâm tư rất nhiều, vị Huyện chủ kia nghe nói chuyện của Tướng quân chúng ta và La Tướng quân nên mới cố ý hỏi, để dễ biết mình biết người trăm trận trăm thắng đấy. Hừ, làm sao ta có thể để nàng toại nguyện được!”

Chân Diệu đứng ở cửa ra vào, nụ cười nơi khóe miệng thu lại.

Chuyện của Tướng quân các nàng và La Tướng quân?

Diêu đại cô nương và Thế tử nhà nàng có thể có chuyện gì?

Hừ, nghe lén còn nghe đến tin tức bùng nổ tinh thần này, còn để nàng tâm bình khí hòa nghe tiếp hay không đây!

Chân Diệu cầm khăn tay vò tới vò lui, dựng thẳng tai tiếp tục nghe.

Thân vệ đắc ý cười: “Này nhé, vị Huyện chủ kia cũng là người hiểu chuyện, biết Tướng quân chúng ta mới xứng đôi nhất với La Tướng quân......”

Chân Diệu vuốt lồng ngực, cảm thấy có phần nghe không nổi nữa.

Thế tử nhà nàng trở thành anh hùng cái thế, sao nàng lại không biết chứ?

Chết tiệt. Nói đến thì sau khi trở thành anh hùng cái thế, không nên cưỡi bạch mã, đạp mây tía, áo gấm về nhà tìm vợ khoe khoang sao? Lúc nào lại lưu hành lấy chiến hữu về nhà vậy?

“Viện Viện tỷ, tỷ vẫn đừng nên nói nữa, chẳng phải Tướng quân chúng ta đã cảnh cáo rồi à. Không cho phép chúng ta nhúng tay vào chuyện của nàng.”

Lực lượng của thân vệ dường như xìu xuống: “Ta…ta…không phải là ta đau lòng tướng quân chúng ta sao.”

Mặt Chân Diệu đen lên, quay người đi. Chờ khi trở về phòng, trực tiếp xé nát khăn tay.

Bạch Thược lặng lẽ hỏi Thanh Đại chuyện đã xảy ra, rồi khuyên nhủ: “Đại nãi nãi, ngài hãy thoải mái, buông lỏng tinh thần, Thế tử gia không phải loại người như vậy đâu.”

“Bạch Thược, Thanh Đại, các ngươi đều đi ra ngoài nghe ngóng một chút chuyện của Diêu đại cô nương cho ta. Bản thân ta muốn hỏi cho rõ ràng, cuối cùng nàng và Thế tử có thể có chuyện gì.”

Bạch Thược và Thanh Đại nhìn nhau một cái, rồi cùng lui ra ngoài.

Chân Diệu cởi giày, nằm nghiêng trên kháng, lấy một miếng khô bò từ trong túi ra, hung hăng cắn một cái.

Khô bò ăn ngon như vậy, mà đồ xấu xa không biết xấu hổ dám trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy, nàng chỉ chừa một miếng ăn trước mặt hắn thôi, còn lại toàn bộ tặng cho người khác hết!

Không bao lâu, Bạch Thược vào trước.

Chân Diệu ngồi thẳng người.

“Đại nãi nãi, nô tỳ hỏi hai phụ nhân, một người trong đó đùn đẩy nói không biết, một người khác thì sau khi nô tỳ đút cho một chiếc vòng vàng, nói ——”

“Có cái gì ngươi cứ nói đi.”

“Nói Diêu đại cô nương trí dũng song toàn, rất được quân dân kính yêu, sau khi Thế tử gia đến, từng hợp tác đánh lui binh địch, dần dần, đều truyền rằng nàng và Thế tử gia là ông trời tác hợp ——”

Nói tới đây, Bạch Thược vội nói: “Nhưng mà từ sau khi bài thơ nhỏ kia của ngài truyền ra,  lại có không ít người vẫn cảm thấy ngài và Thế tử gia là xứng đôi nhất.”

Mặt Chân Diệu đã đen hết mức rồi, cắn môi nói: “Cái này căn bản không phải là trọng điểm!”

Nàng ổn định chút tâm tình, nói: “Trọng điểm là lúc bắt đầu, Thế tử hắn có biểu lộ rõ ràng trong nhà còn có một người vợ như hoa như ngọc hay không!”

Vẻ mặt Bạch Thược lộ ra sự lúng túng: “Thật ra thì phụ nhân kia cũng không tiếp xúc gần, đều là những tướng sĩ kia ồn ào, bây giờ thành nghe nhầm đồn bậy thôi. Nô tỳ thấy ngài không cần để trong lòng.”

Lúc này Thanh Đại đi vào, Chân Diệu hỏi ra thì tình hình nghe ngóng cơ bản giống như Bạch Thược.

Nàng mím mím môi, đứng lên: “Ta quyết định rồi, ta phải đến thành Hắc Mộc!”

Bạch Thược bị dọa nhảy dựng lên: “Đại nãi nãi, thành Hắc Mộc còn chưa được dẹp yên, ngài không thể đưa thân mạo hiểm a!”

Thanh Đại lại càng quỳ phịch xuống một cái: “Đại nãi nãi, xin ngài nghĩ lại.”

Ánh mắt Chân Diệu lưu chuyển, quét nhìn hai người một cái, cười lạnh: “Các ngươi không cần khuyên, chuyện này ta đã quyết định rồi.”

“Đại nãi nãi ——”

Chân Diệu khoát khoát tay: “Thành Hắc Mộc đã thu phục, nói là không thái bình, kỳ thực là những nơi yếu địa giao chiến với quân Tĩnh Bắc mà thôi. Còn ở trong thành thì có thể có bao nhiêu nguy hiểm? Thế tử không phải anh hùng đương thời sao? Nếu cả vợ mình hắn cũng không bảo vệ được, vậy còn chẳng bằng làm gấu chó (*) còn tự tại hơn đấy!”

(*) gấu chó: ý chỉ người vô tích sự

Bạch Thược không dám nói tiếp nữa.

Đại nãi nãi cũng đã nói Thế tử gia là gấu chó trước mặt các nàng, cho thấy người tức giận không nhẹ rồi.

Thanh Đại lại quật cường quỳ dưới đất.

Chân Diệu nhìn nàng, nhếch nhếch khóe môi: “Thanh Đại, ngươi phải hiểu một chuyện, ngươi tới để bảo vệ ta, nếu như nhốt ta trong lồng vàng, bảo vệ mưa gió không chạm, vậy ta nghĩ không cần đến ngươi, Cẩm Ngôn trong nhà cũng đủ rồi.”

Thân thể Thanh Đại run lên, một lúc lâu sau dập đầu một cái rồi đứng thẳng người lên: “Đại nãi nãi dạy dỗ đúng, là nô tỳ nghĩ sai rồi.”

“Dường như hôm qua Trì Phó Tướng đã trở về. Bạch Thược, ngươi đi qua một chuyến, mời Trì Phó Tướng tới đây.”

“Vâng.”

Không lâu sau, Trì Phó Tướng đi vào, theo bản năng liếc nhìn cái bàn một cái.

Cang giờ này nên căn cơm rồi. Ôi, không biết Huyện chủ chuẩn bị món ngon gì, từ sau khi đến đây, rốt cuộc không được ăn nữa. Hắn đã bắt đầu chờ đợi đến khi đưa Huyện chủ về kinh thành lại rồi, làm sao bây giờ đây?

“Trì Phó Tướng, có một việc phải làm phiền ngươi rồi.”

“Huyện chủ xin cứ phân phó.”

Chân Diệu nhíu mày, giữa mày phủ một vẻ sầu lo rõ ràng: “Chỉ sợ lại khiến Trì Phó Tướng khó xử, vì thật sự có chút phiền phức ——”

“Xin Huyện chủ cứ nói, chỉ cần Trì mỗ có thể làm được, nhất định bất chấp gian nguy không từ!” Trì Phó Tướng vỗ ngực nói.

Chân Diệu âm thầm gật đầu.

Trì Phó Tướng thật đúng là người tốt, không uổng công nàng quăng cho ăn lâu như vậy.(Sa: Chẳng lẽ Trì phó tướng là chó????)

“Xin Trì Phó Tướng dẫn chủ tớ chúng ta đến thành Hắc Mộc.”

“Cái gì?” Trì Phó Tướng suýt chút đứng không vững.

Chân Diệu liếc Bạch Thược một cái.

“Trì Phó Tướng, Huyện chủ chúng ta muốn xin ngài dẫn đường, dẫn bọn ta đến thành Hắc Mộc.”

“A, được ——” Trì Phó Tướng vội cắn đầu lưỡi một cái mới đổi lại, “Không được!”

Hắn ủy khuất nhìn Chân Diệu, thầm nghĩ: Huyện chủ Giai Minh quá giảo hoạt rồi, lại dùng mỹ nhân kế, may nhờ ý chí hắn kiên cường như sắt......

“Thật sự không được?” Chân Diệu nghiêm mặt.

Trì Phó Tướng thấy Chân Diệu mang vẻ mặt quyết thì suýt khóc: “Huyện chủ, việc này thực sự không được a. Thành Hắc Mộc bên kia không ổn định, trên đường đi cũng sợ gặp nguy hiểm, nếu ta dẫn ngài đi, Tiêu tướng quân chắc chắn sẽ lột da của ta a.”

“Xin lỗi, khiến Trì Phó Tướng khó xử rồi.” Chân Diệu rũ mắt xuống, lông mi thật dài rung rung, giống như gom sự âu sầu kia vào đáy mắt.

Trái tim nhỏ của Trì Phó Tướng run lên.

Hắn dĩ nhiên không dám có bất kỳ ý nghĩ xiêu vẹo gì với Huyện chủ, nhưng bây giờ phải trả lời làm sao đây?

Chân Diệu đã nâng mắt, ra vẻ yếu ớt vừa rồi không tồn tại, hơi  ngẩng cằm lên: “Bạch Thược, Thanh Đại, thu dọn đồ đạc, chúng ta lập tức lên đường!”

“Huyện chủ, ngài muốn đi đâu vậy?”

“Đương nhiên là đi thành Hắc Mộc, nếu Trì Phó Tướng đã không muốn dẫn đường, chúng ta đi hỏi dọc đường, chắc hẳn cũng đến nơi được.”

“Huyện chủ, việc này thật sự không được a. Nếu ngài có chút sơ xuất, ty chức phải chết ngàn lần mất!”

“Cho nên sẽ không phiền Trì Phó Tướng, như vậy có chuyện gì cũng sẽ không liên quan gì đến Trì Phó Tướng nữa.”

“Không phải vậy, không phải ta sợ chết ——” Trì Phó Tướng đau cả đầu, sao nói chuyện lại quanh quẩn thành như vậy chứ?

“Trì Phó Tướng.” Giọng Chân Diệu nhàn nhạt, “Thành Hắc Mộc, ta không thể không đi.”

Trì Phó Tướng nhìn vẻ mặt bình tĩnh của nàng, cuối cùng cắn răng một cái: “Được, ta đưa ngài đi!”

Muốn thật sự có gì ngoài ý muốn, hắn trước tiên lấy mạng bồi tội là được.

Đã hạ quyết định, hắn ngược lại trấn định lại: “Vậy thuộc hạ đi sắp xếp xe ngựa trước.”

“Không cần, cỡi ngựa là được.”

Thấy trên mặt Trì Phó Tướng lộ vẻ chần chờ, cuối cùng Chân Diệu cũng lộ ra bộ dáng cười cười: “Yên tâm, thuật cưỡi ngựa của ta không kém như vậy đâu!”

Để tránh người khác chú ý, chủ tớ Chân Diệu đều thay nam trang, một nhóm bốn người lặng lẽ rời thành Bắc Băng.

Một đường ngựa không ngừng vó, chờ lúc đến thành Hắc Mộc, đã là nửa đêm, cửa thành đóng chặt, chỉ có ánh đèn yếu ớt.

Trì Phó Tướng rất khâm phục nhìn chủ tớ ba người Chân Diệu một cái, đi trước gõ cửa.

“Ai đó?” Bên trong truyền đến câu hỏi cảnh giác.

Đầu tiên là một phen mật ngữ nối tiếp, tiếp theo tra xét lệnh bài, cửa thành mới mở ra một đường nhỏ, vừa cho một người đi vào.

“Huyện chủ, nơi này chính là chỗ ở của La Tướng quân rồi, hai ngày trước ngài ấy ra khỏi thành, không biết lúc này có trở về chưa.”

Lãnh binh đánh giặc, chỗ đặt chân tạm thời đương nhiên không có nha hoàn bà tử hầu hạ. Những thân vệ kia đều theo La Thiên Trình đi, mỗi khi đi ra ngoài, cũng chỉ để lại một lão binh canh cổng.

“Đi gọi cửa đi.”

Thanh Đại tiến lên, gõ gõ cửa.

Một lúc lâu không có động tĩnh, Chân Diệu nhìn về phía Trì Phó Tướng: “Bình thường, vào tình huống khẩn cấp, làm sao các người tìm được La Tướng quân?”

Trì Phó Tướng sờ sờ mũi: “À, chúng ta đều trực tiếp nhảy tường vào, lão binh kia bị tổn thương ở tai, có chút nghễnh ngãng.”

Chân Diệu......

Đoàn người leo tường đi vào, quả nhiên trong viện tối như mực.

Chân Diệu đi về phía trước hai bước, chợt thấy lòng bàn chân đụng phải cái gì đó, ngay sau đó một cái lưới lớn rơi xuống.

Trong viện bỗng chốc sáng choang.

La Thiên Trình đứng ở giữa sân, thầm nghĩ, trước đó không lâu nhận được mật báo, Lệ vương phái người đến ám sát hắn, quả nhiên khi hắn bày ra vẻ nới nỏng phòng ngự thì người đã mắc câu rồi.

Hắn lạnh mặt nhìn sang.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Mưa biển, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Darkai, ReiOw, toilatoi-84, Xu_nie và 131 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 735 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.