Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 23.06.2017, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 288 Tâm động

Ba một tiếng, Quận chúa Sơ Hà vì đứng lên quá gấp ống tay áo quét đổ tách trà, chén trà năm màu thượng hảo cứ vậy lăn xuống đất vỡ nát.

Quận chúa Sơ Hà bất chấp việc này, nhướn mi nói: “Đầu bếp tốt trong phủ cũng có vài người, còn có một người là Hoàng bá phụ ngự ban, sao lại muốn Huyện chủ xuống bếp?”

Tỳ nữ kia cắn răng không nói, Quận chúa Sơ Hà hiểu vài phần, phất tay áo nói: “Mà thôi, ngươi về chỗ vương phi trước, đợi Huyện chủ thay y phục liền đi.”

Chờ nha hoàn vừa ra, sắc mặt Quận chúa Sơ Hà trầm hơn.

Chân Diệu thấy không thích hợp, lại hỏi: “Làm sao vậy?”

Gương mặt tỉnh xảo như hoa đào tháng ba của Quận chúa Sơ Hà cứng ngắc, muốn nói lại thôi.

Chân Diệu đẩy nàng một cái: “Giữa chúng ta, ngươi còn giấu cái gì?”

Quận chúa Sơ Hà thở dài, lệnh thiếp thân nha hoàn thay quần áo cho Chân Diệu, ấp úng nói: “Vị Thập tam vương huynh kia, thật ra là một người tốt,  chỉ là, chỉ là có một tật xấu………”

“Tật xấu gì?”

Mặt Quận chúa Sơ Hà đỏ lên, tiến đến bên tai Chân Diệu nói: “Huynh ấy luôn yêu thích phụ nhân có khuôn mặt đẹp……..”

Chân Diệu liếc nhìn nàng.

Quận chúa Sơ Hà quýnh lên, véo nàng một cái: “Ta biết ngay mà nói điều này tỷ sẽ chê cười!”

Dù sao cũng là con gái chưa chồng, nói vậy quả thực không nên.

Chân Diệu lại lĩnh phần ân tình này của Quận chúa Sơ Hà, có chút bất khả tư nghị: “Hắn không sợ gặp phải phiền phức sao?”

Quận chúa Sơ Hà “ha ha” một tiếng: “Phiền gì, thân phận Thập tam vương huynh không bình thường, cùng phạm một tội, phụ vương sẽ bị hoàng bá phụ trách mắng một trận còn Thập tam vương huynh lại không việc gì.”

Nói đến đây liền hạ giọng: “Dù sao đợi lát nữa tỷ không rời khỏi ta là được.”

Chân Diệu xấu hổ, thực sự không biết phải nói gì cho phải.

Quận chúa Sơ Hà trợn mắt nhìn nàng: “Ai bảo tỷ quá mê người làm gì. Tỷ cũng đừng trách mẫu phi ta, người Thập tam vương huynh muốn gặp, huynh ấy luôn có thể nghĩ cách gặp được, hồ nháo với huynh ấy không bằng thoải mái gặp mặt, có chúng ta ở bên sẽ không để tỷ bị thiệt.”

Chân Diệu theo Quận chúa Sơ Hà đến nhà bếp. Chỉ mấy người đầu bếp lót bông dày trong hộp đựng thức ăn. Mang đến chỗ vương phi.

Sau khi hành lễ, ánh mắt của An quận vương quả nhiên rơi vào mặt Chân Diệu, cười nói: “Sớm biết Giai Minh muội muội uy phong trong gia yến dịp nguyên đán thì Vương huynh ngày đó cũng nên đi xem náo nhiệt.”

Chân Diệu thế mới biết An quận vương muốn gặp nàng, là vì nguyên nhân này.

Vĩnh vương phi ho khan một tiếng nói: “Giai Minh làm đồ ăn, mau thừa dịp còn nóng ăn đi.”

Có thị nữ tiếp nhận hộp đựng thức ăn, bày thức ăn bên trong ra.

Lúc này Chân Diệu làm đồ ăn không dụng tâm. Mùi vị cũng không thể nào ngon.

An quận vương lại rất nể tình, gắp một đũa ăn, khen không dứt miệng.

“Giai Minh muội muội ướp đùi gà tinh chuẩn như vậy, có phải từng luyện tập?”

An quận vương này tuy gần bốn mươi, nhưng bảo dưỡng vô cùng tốt, thoạt nhìn như người trên dưới ba mươi, bình thường vô cùng tuấn tú. Đặc biệt đôi mắt vừa to vừa sáng, hỏi như vậy còn có cảm giác hồn nhiên như trẻ nhỏ, chứ đừng nói có cảm giác bỉ ổi, nói rất khéo. Sợ rằng phụ nhân chưa trải việc đời căn bản không chịu nổi nghe hắn nói lung tung liền sớm giao trái tim ra.

Chân Diệu lại khác, nàng thích nhất là ngắm mĩ nhân, không nói người như trích tiên – Chân nhị bá, chính phu quân nhà nàng gần đây cũng càng ngày càng tuấn tú, An quận vương như vậy cũng chỉ là mắt sáng một chút thôi, nhẹ nhàng cười nói: “Luyện tập gì chứ? Ngày ấy có cung nữ thêm rượu, không cẩn thận đụng phải muội, muội nhất thời trượt tay…….”

Sắc mặt An quận vương không đổi, cười ha ha nói: “Giai Minh muội muội thật lợi hại.”

Khóe miệng Chân Diệu giật một cái.

Ở đâu ra kẻ dở hơi này, thực sự đủ rồi!

Vĩnh vương phi triệt để không nhìn nổi nữa, hung hăng trừng Vĩnh vương đang trốn trong góc tường giả ngốc, cười nói: “Mau dùng bữa không thì sẽ lạnh.”

“Đúng, không thể lãng phí một phen tâm ý của Giai Minh muội muội.” An quận vương nhấc đũa ăn.

Vĩnh vương phi thiếu chút quăng đũa, lần thứ hai trừng mắt nhìn Vĩnh vương.

Vĩnh vương kiên trì tiến lên, uống rượu nói chuyện phiếm với An quận vương.

Cũng may An quận vương không nói gì kinh người nữa, ngược lại ăn uống ngon miệng, chỉ là lúc gần đi cố ý nói một câu: “Giai Minh muội muội, không có việc gì thì đến phủ quận vương tìm thập tam tẩu chơi.”

Chơi em gái ngươi đó!

Gân xanh nổi lên trên trán Chân Diệu, cũng không nhịn được trừng mắt nhìn.

An quận vương cười ha ha, cũng không quay đầu lại.

Chờ hắn đi rồi, Vĩnh vương phi lập tức giận tái mặt, trước mặt Quận chúa Sơ Hà và Chân Diệu nhéo tai Vĩnh vương: “Ông nói rõ cho ta, An quận vương sao lại để ý Giai Minh?”

“Ai ai ai, nhẹ chút a.” Vĩnh vương kêu thảm: “Lúc uống rượu, ta không cẩn thận nhắc tới chuyện gia yến hôm nguyên đán, bà biết An quận vương trước giờ là người muốn gì làm đó, đến Hoàng huynh cũng không có biện pháp giữ hắn mà.”

Vĩnh vương phi giận dữ buông tai nhéo Vĩnh vương nói: “Cho ông lắm miệng, ngày khác sẽ xuyên một cái đầu lừa trên mặt, xem ông còn lắm miệng không!”

Vĩnh vương đau nhảy loạn, không dám đẩy Vĩnh vương phi, chỉ một mực cầu xin: “Đừng như vậy, đừng như vậy, Sơ Hà, Giai Minh còn ở đây.”

Vĩnh vương phi lúc này mới buông ra.

Vĩnh vương xoa xoa miệng nói với Chân Diệu: “Giai Minh đừng lo lắng, ta hiểu rõ An quận vương, nó chỉ hiếu kỳ muốn gặp con mà thôi, tuyệt không nghĩ loạn đâu.”

“Nghĩ loạn cái gì!” Vĩnh vương phi trừng Vĩnh vương.

Vĩnh vương tự biết lỡ lời, ngượng ngùng cười cười.

Chờ Chân Diệu rời đi, Vĩnh vương phi than thở: “Ông cũng đừng trách ta quá đáng. Nếu An quận vương thực sự đánh chủ ý lên Giai Minh, lại gặp mặt ở chỗ chúng ta, chúng ta sẽ thành loại người gì.”

Vĩnh vương lần này thật sự thu lại thần sắc tươi cười, nói: “Bà yên tâm, An quận vương tuyệt sẽ không như vậy.”

Vĩnh vương lườm hắn một cái: “Yên tâm? Đến Sơ Hà cũng biết An quận vương có sở thích đó, không thấy hôm nay Sơ Hà không rời khỏi Giai Minh sao?”

Vĩnh vương cười cười: “An quận vương có chừng mực.”

Vĩnh vương còn định nói gì đó, tỉ mỉ nghĩ lại lại thấy không cần nữa.

Mấy năm nay An quận vương gây tai họa cho không ít phụ nhân, nhưng phụ nhân này có một người tìm chết, chuyện xảy ra còn khắp nơi che chở An quận vương, An quận vương cũng không phải kẻ vô tình, giải quyết nhà trai còn thu phụ nhân này vào vương phủ.

Danh tiếng của hắn dù lớn nhưng thực không gây ra chuyện gì quá đáng.

Chân Diệu về phủ, nghĩ hôm nay gặp phải An quận vương, lại càng phát hiện La Thiên Trình thực quá tốt.

Tục ngữ nói rất đúng, không sợ không nhìn được hàng, chỉ sợ so hàng với hàng.

Thế tử nhà nàng tuổi trẻ, từ lúc nàng vào cửa, chưa từng qua chỗ mấy nha hoàn như hoa như ngọc, dù nàng vẫn không thể hoàn thành nghĩa vụ của một thê tử, cũng không thấy chàng liếc nữ nhân bên cạnh thêm một cái.

Chân Diệu cũng không thực sự là đầu đá, tinh tế nghĩ như vậy, tơ tình quấn trong lòng bỗng dài ra rất nhiều, ngược lại thực sự kết thành võng tình, vây trái tim chưa mở kia lại.

Chân Diệu cũng không ý thức được vì ngoài ý muốn gặp An quận vương, kích thích nàng lặng lẽ động tâm với La Thiên Trình, chỉ là đột nhiên cảm giác được một ngày này thật khó trôi qua.

Lại không như trước kia tùy tiện làm chút gì đó ăn, chơi đùa Cẩm Ngôn, một ngày cứ vậy trôi qua, một ngày dường như trở nên dài dằng dặc, đến tối thì trằn trọc, lo lắng mấy việc vặt như hắn ngủ có được không, có ăn đúng lúc không.

Vì trong lòng không bỏ xuống được, liền lấy châm tuyến ra, lấy vải bông mềm mại nhất làm trung y cho hắn.

Mất ba ngày liền làm xong trung y, lệnh Thanh Đại đưa qua.

Bên kia La Thiên Trình tra được chút nội tình chuyện mèo trắng, đang có chút lo lắng sợ Chân Diệu không tiếp thu được, thấy trung y đường kim tỉ mỉ, vải mềm mại, tim nhất thời nóng lên, không khỏi nhớ nhung, ra roi thúc ngựa trở về.

Chân Diệu làm châm tuyến mấy ngày liền có chút mệt, nằm nghiêng trên tháp mĩ nhân, đột nhiên rơi vào một lồng ngực nóng hổi.

Hơi thở này khiến nàng an tâm, không mở mắt, ngược lại như con chó nhỏ cọ cọ vào lồng ngực ấm áp kia, cọ khiến La Thiên Trình không nhẫn nại được, ôm nàng hôn trời đất nghiên ngả, cho đến khi hai người đều thở hồng hộc, bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu, thiên địa đột nhiên an tĩnh lại.

Một lúc lâu sau, La Thiên Trình phá vỡ trầm mặc trước: “Nàng sao lại làm trung y cho ta, không phải vẫn còn có để mặc sao?”

“Rảnh rỗi không việc gì làm, liền làm thôi.”

La Thiên Trình thấy mặt nàng ửng đỏ, như ngâm cánh hoa, sinh ra vài phần xấu hổ so với bình thường, trong lòng mừng như điên, cố ý nói: “Trước đây không phải cũng rảnh sao, sao không thấy nàng làm?”

Chân Diệu bị hỏi như vậy, nhìn hắn chăm chú không nói câu gì.

La Thiên Trình tiến lại hôn một cái: “Kiểu Kiểu, ta rất vui, thực sự.”

Chân Diệu thấy cảm giác này rất kỳ quái, thường ngày hắn nói vậy nàng cũng chỉ có chút ngượng ngùng, nhưng bây giờ tim đập loạn nhịp, đúng là không dám nhìn thẳng.

La Thiên Trình không nhịn được hỏi rõ: “Kiểu Kiểu, còn nàng?”

Một lúc lâu sai, Chân Diệu mới nhẹ giọng nói: “Ta cũng rất vui……”

Lưỡng tình tương duyệt, hai người lúc này mới hiểu được ý tứ đó.

Bầu không khí khiến người khác không đành lòng phá hỏng, cho đến khi phải đi về, La Thiên Trình mới mở miệng: “Kiểu Kiểu, Bạch Tuyết được ta điều tra, trong cơ thể nó có chứa một loại dược vật khiến mèo táo bạo, mèo ăn vào liền dễ đả thương người.”

Trầm mặc chốc lát, Chân Diệu hỏi: “Có người cho Bạch Tuyết ăn? Là bên cạnh ta?”

Nàng không ngốc, có thể tiếp cận Cẩm Ngôn và Bạch Tuyết trừ người Thanh Phong đường thì không còn ai khác.

La Thiên Trình trấn an, nắm tay nàng: “Ta phái ám vệ tra xét nhiều ngày, cuối cùng đầu mối rơi vào…..”

Nói đến đây dừng một chút, nhìn Chân Diệu thật sâu, mới nói: “Trên người Giáng Châu.”

“Giáng Châu?” Chân Diệu thì thào nhờ kỹ, chẳng biết tại sao lại có cảm giác quả nhiên là nàng ta.

“Giáng Châu là trước khi nàng xuất giá mới thay vào?”

Chân Diệu gật đầu: “Ta nhớ kỹ Tử Tô từng đề cập qua, Giáng Châu là tôn nữ của bà tử trong phòng giặt đồ tiến cử vào Trầm Hương các, sau Tiểu Thiền – nha hoàn tam đẳng bên cạnh ta phạm sai lầm, liền để nàng ta theo tới phủ Quốc Công. Lý bà tử là bà di của nàng ta, nói trong nhà không còn ai mới nhận nuôi.”

La Thiên Trình cười nhạt: “Là không có ai, ám vệ hồi báo, gia đình đó ra cửa gặp cướp, chỉ có một đứa con trai sống sót, lại không biết Giáng Châu từ đâu nhô ra!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 23.06.2017, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 289 Đăng thị ngẫu ngộ* (vô tình gặp gỡ trong chợ đèn)

Edit: TranPhuong

Beta: Sakura

Chân Diệu nghe xong thở dài, nghĩ lại xử phạt Tiểu Thiền cũng có chút đáng tiếc.

La Thiên Trình khuyên bảo vài câu, bất động thanh sắc dẫn Giáng Châu đi.

Thanh Phong đường thoáng cái thiếu một nha hoàn, ngoài mặt mọi người không nói gì, lòng thầm nói, nhất là Tử Tô, một ngày này rốt cuộc không nhịn được quỳ xuống thỉnh tội: “Đại nãi nãi, mong ngài trách phạt nô tỳ đi.”

Lúc này trong phòng còn có hai người Bạch Thược và Bách Linh hầu hạ, Chân Diệu bảo Bách Linh đỡ Tử Tô dậy, nói: “Trí giả cũng có khi sai sót, huống chi Thế tử vận dụng ám vệ mới tra ra Giáng Châu không thích hợp, việc này ngược lại không trách ngươi được.”

Tử Tô xấu hổ: “Nhưng nếu không phải trước đây nô tỳ chọn Giáng Châu, cũng không có mấy chuyện này.”

Với dung mạo và tài năng của Giáng Châu, nếu trước đây vào Trầm Hương uyển, trổ hết tài năng là chuyện sớm muộn, người đề bạt dù không là Tử Tô thì cũng có thể là Bạch Thược, thậm chí chính là nàng.

Cho nên nói tra ra Giáng Châu tâm hoài bất quỹ, nàng mặc dù kinh ngạc tức giận, nhưng không quá thương tâm, tỉ mỉ nghĩ lại đó là vì mặc dù Giáng Châu ưu tú vô cùng, không biết vì sao từ đầu đã không quá hợp mắt nàng. Không dụng tâm với một người vậy dĩ nhiên là không nói đến thương tâm.

Chân Diệu thản nhiên cười: “Mau dậy đi, Tử Tô, nếu muốn xin lỗi ta vậy sau này càng thêm dụng tâm làm việc là được, cũng không thể gả cho người ta xong liền hướng ra ngoài.”

Lời này khiến Tử Tô đỏ bừng, xấu hổ không nói nổi một câu.

Chân Diệu nhìn xung quanh, nói: “Kỳ thực ta còn thấy may mắn người nọ không phải một trong số các ngươi, sớm điều tra ra, ngược lại là chuyện tốt.”

Ba người Tử Tô đều thấy ấm áp.

Nhất là Bạch Thược, từ lúc mặt bị hủy, nghĩ thông suốt rất nhiều điều, thấy chủ tử này của nàng thực sự không thể so với nữ tử tầm thường.

Người bên ngoài gặp phải chuyện này nghĩ bị phản bội mà thương tâm phẫn nộ, chủ tử lại nhìn mặt tốt, tâm rộng hào phóng, thảo nào phúc trạch thâm hậu.

“Đại nãi nãi, Giáng Châu đi, vị trí còn thiếu sớm bổ sung, đỡ lo lòng người hoang mang.” Bạch Thược nhắc nhở.

Chân Diệu gật đầu, nghĩ một chút nói: “Được rồi, Bách Linh, ngày ấy gặp phải nha đầu quét dọn tên gì nhỉ, nàng ta  mồm miệng rất thông minh.”

Bách Linh vội nói: “Nô tỳ sau đó có hỏi, tên là Mộc Chi.”

“Là nàng ta đi.”

“Đại nãi nãi, có phải nên điều tra một chút không?” Vì chuyện Giáng Châu, Bách Linh có chút không yên lòng.

Chân Diệu cười: “Không sao, nhóm bọn họ để sau này Thế tử chọn.”

Từ đó, nha đầu quét dọn tên Mộc Chi thành nha hoàn tam đẳng ở Thanh Phong đường, chuyên chăm sóc Cẩm Ngôn và Bạch Tuyết.

Năm nay ảm đạm hơn năm rồi, trừ những nhà tương đối thân cận gặp gỡ một phen còn lại cũng không có hoạt động lớn nào cả. Sợ ca múa thái bình chọc phải người trên, vì vậy mấy ngày này phủ Quốc Công coi như bình tĩnh, La Thiên Trình lại tra được chút chuyện.

Giáng Châu không chỉ tra được có liên quan đến Nguyệt Di tộc đồng thời còn bị La nhị lão gia mua chuộc từ lúc Chân Diệu còn chưa vào cửa.

Nhìn kết quả này, La Thiên Trình cũng có chút dở khóc dở cười, thật không biết Nhị thúc của hắn lấy vận khí ở đâu ra, mật thám nằm vùng do thế lực hiện nay mới chỉ mơ hồ thấy một góc của băng sơn tỉ mỉ bồi dưỡng, vậy cũng là tìm củ cải lại mua được nhân sâm.

Hiện nay tra rõ sau lưng có thế lực của Nguyệt Di tộc và phế Thái tử cấu kết, nhưng luôn đến điểm then chốt thì đầu mối bị chặt đứt, rơi vào sương mù dày vô tận.

La Thiên Trình biết cỗ thế lực âm thầm phát triển đến bây giờ đã mười mấy hai mươi năm, không phải nhất thời nửa khắc là có thể bắt được, ngược lại cũng không nóng lòng, lặng lẽ sai người tra xét ba đời nha hoàn hồi môn của Chân Diệu, lúc này mới yên tâm.

Cẩn Lân vệ không giống nha thự bình thường, Minh vệ thì cũng thôi, ám vệ chỉ có Chiêu Phong đế biết, cho tới giờ người biết sự tồn tại của Ám vệ không nhiều, càng không người nào biết thống lĩnh ám vệ là người phương nào.

La Thiên Trình bận mỗi ngày chân không chạm đất chủ yếu là chuyện ám vệ.

Ám vệ ở khắc các nơi, tin tức từ bốn phương tám hướng như tuyết rơi trên bàn, các ám vệ đều là đơn tuyến, ai cũng không biết thân phận đối phương, đa tuyến chỉ có một mình La Thiên Trình, toàn bộ cần hắn xem, phân loại, tập hợp, rồi đem tin ức có giá trị trình lên.

Từ lúc cảm nhận được tình ý như có như không của Chân Diệu, La Thiên Trình có bận hơn nữa cũng luôn không nhịn được cười khúc khích một hồi, tâm tâm niệm niệm đều là người kìa, chạng vạng ngày nguyên tiêu, liền không nhịn được trở về phủ.

“Gì, mang ta đi ngắm hoa đăng?” Chân Diệu có chút ngoài ý muốn: “Năm nay không phải quan phủ đã hủy lễ hội đèn lồng sao?”

La Thiên Trình vô cùng thân thiết vuốt vuốt chóp mũi nàng: “Dân gian tự phát, hình thành hội đèn lồng, có thú vị khác, muốn đi ngắm không?”

Kiếp trước Chân Diệu cũng chỉ sống đến hai mươi tuổi, chưa bao giờ trải qua tình yêu nam nữ, cho tới giờ mới lần đầu trải qua, ngược lại càng thêm nhiệt liệt, thầm nghĩ chốc lát rồi nói: “Nếu cùng chàng tất nhiên là muốn.”

Một câu khiến La Thiên Trình tâm hoa nộ phóng, cũng không cố kị Bạch Thược, A Loan còn đang ở đó, ôm ngang Chân Diệu đi vào nội thất, đè lên người nàng.

Bạch Thược còn đỡ, A Loan sớm thẹn đến đỏ mặt, vội tránh ra ngoài cửa.

Chân Diệu tức giận, dùng sức đấm hắn: “Ngay trước mặt người khác đó, chàng như vậy khiến ta còn gặp người được sao?”

Hai tay La Thiên Trình chống bên nàng dừng lại, có chút thở hổn hển: “Đó là nha hoàn thiếp thân của nàng, còn dám nói lung tung sao? Hơn nữa vợ chồng chúng ta ở trong phòng mình, muốn làm gì thì làm đó, nếu có ai nói lung tung thì để cho hắn biết kết cục của người lắm miệng!”

Nói xong khẽ hôn lên đôi môi đỏ bừng như cánh hoa, liếm liếm, chỉ cảm thấy miệng đầy hương thơm, như là mút mật, khiến hắn không dừng được, chờ phát hiện người dưới thân mềm mại thuận theo, bộ dáng khép hờ mắt mặc người hái, hắn lập tức hối hận  vì đã đề xuất đi ngắm hoa đăng cái quỷ gì.

“Kiểu Kiểu.”

“Vâng?”

“Nàng nhắm mắt làm gì?”

Chân Diệu ở mắt, thấy trong nụ cười của hắn tràn đầy chọc ghẹo, tim nảy lên.

Hỗn đản này, được tiện nghi còn khoe mẽ.

Lập tức nhãn châu chuyển động, cười ngọt ngào nói: “Tất nhiên là chàng muốn làm gì thì làm đó.”

Một câu nói bình thường lại như thiên lôi động địa hỏa, La Thiên Trình chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hận không thể nhào nặn người dưới thân.

Bàn tay ấm nóng nắm lấy đôi tay mát mẻ không xương đặt lên nơi nào đó, cười khổ nói: “Kiểu Kiểu, nàng thật biết cách khiến ta khó chịu.”

Chân Diệu giận hắn lúc trước bỡn cợt, cũng là vì từ lúc động tâm, liền phát giác chuyện hai người da thịt thân cận rất tuyệt vời, nàng không phải người thích làm bộ, liền theo tâm ý hành sự, thân thể tới gần hắn, cười tủm tỉm nói: “Chàng khó chịu chỗ nào?”

Câu hỏi vô tội lại đơn thuần, trên mặt còn mang theo sự ngây thơ, nhưng La Thiên Trình biết nàng kỳ thực đã hiểu, tương phản như vậy, có cảm giác kích thích không thể nói, khiến nơi nào đó càng điên cuồng, nhịn không được than nhẹ một tiếng.

Chân Diệu biết đã chọc lửa, ngược lại thực sự không dám lộn xộn.

Tai La Thiên Trình đỏ ửng, vội vã đứng lên, mắt lóe sáng như thắp lửa, vẻ mặt có chút chật vật: “Kiểu Kiểu, nàng thực học xấu rồi. Chờ thân thể nàng tốt rồi chúng ta sẽ tính sổ. Đi thôi, chúng ta đi ngắm hoa đăng.”

Cảnh ca nhi nhận được tin, khóc lóc om sòm nháo muốn đi theo.

La Thiên Trình hiếm khi có một đêmở bên vợ yêu, tất nhiên không muốn mang theo một cái đuôi nhỏ, khuyên can mãi, cuối cùng vẫn là Chân Diệu đồng ý mang về cho bé một cái đèn đẹp nhất lại thêm một ngày có thể gọi mẫu phi, mới trấn an được tiểu tử kia.

Lúc này đến nha hoàn cũng không mang theo, La Thiên Trình dẫn Chân Diệu ra ngoài.

Chợ đèn sáng như ban ngày, ngư long phi vũ, khắp nơi đều là ngọc thụ ngân hoa, đăng thụ tỏa sáng, vô số thiếu nam nữ thỏa thích nở nụ cười, tâm sự với nhau.

Đoan ngọ, đêm thất tịch và nguyên tiêu đều là ngày thoải mái nhất của các cô nương.

Chân Diệu nhìn mấy người chen lấn đến một tòa bảo tháp ngọc lưu ly đăng, cao ba thước, ánh sáng vạn thiên, không khỏi ngây dại, đi qua còn quay đầu nhìn, lại chợt thấy bị kéo một cái.

Chờ đến lúc hồi thần nhìn về phía La Thiên Trình, đã thấy hắn nhếch môi nói: “Cẩn thận người khác đụng phải nàng.”

Chân Diệu theo bản năng nhìn về phía sau, quả nhiên thấy một thư sinh mặc đồ nam tử trẻ tuổi đứng cách đó không xa, còn si ngốc nhìn về bên này, hiển nhiên nàng thiếu chút nữa đụng phải người ta, được La Thiên Trình kéo đúng lúc.

La Thiên Trình thấy thư sinh kia còn nhìn vợ hắn, lòng càng buồn bực, nhưng trên đời này không thể vì người khác nhìn vợ mình nhiều hơn một cái liền giơ nắm đấm đánh người ta, chỉ đành cau có kéo Chân Diệu đi vội đến một quầy hàng, chọn một mặt nạ khỉ hco nàng đeo.

Chân Diệu bất mãn: “Tại sao lại là khỉ?”

La Thiên Trình trừng mắt: “Nàng còn muốn mang mặt nạ hằng nga chọc người phải không?”

Chân Diệu thành thành thật thật đeo mặt nạ khỉ nắm tay hắn đi dạo khắp nơi, nhìn qua một lượt đèn lồng muôn hình vạn trạng, đột nhiên nghe người khác hô một tiếng: “Phóng pháo hoa rồi……”

Tất cả mọi người ở đây đều vọt tới hướng nào đó, Chân Diệu cũng nhìn về phía bầu trời bên kia, chợt nghe ầm một tiếng, trên không trung phóng ra từng đóa, từng đóa pháo hoa rực rỡ.

Pháo hoa cực kỳ đẹp, nhuộm sáng nửa bầu trời, tất cả mọi người ngwng thần nín thở.

Chân Diệu chợt thấy mặt khẽ nhẹ đi, có cơn gió thoáng qua, chẳng biết La Thiên Trình đã nhấc mặt nạ của nàng lên phân nửa từ lúc nào, người trước mắt tuấn tú vô song, trong mắt là ôn nhu, tình ý, quyến luyến, chỉ chưa có bản thân.

Giây phút này Chân Diệu đột nhiên cảm thấy rất may mắn, tại một triều đại xa lạ như vậy, gặp một người như vậy.

Tựa hồ trừ quý trọng nàng không nghĩ ra được cái gì khác.

Chân Diệu nhón chân lên, chủ động hôn thật nhanh lên đôi môi cong duyên dáng một cái.

Đoàn người lần nữa huyên náo ầm ĩ, La Thiên Trình kéo mặt nạ xuống cho nàng, đang muốn nắm tay nàng đi về phía trước đột nhiên dừng lại.

“Sao vậy?” Chân Diệu nhìn theo phương hướng hắn nhìn, chỉ thấy tỷ muội Chân Băng, Chân Ngọc sắc mặt lo lắng, tựa hồ đang vội vã tìm kiếm cái gì.

Lấy mặt nạ khỉ ra, Chân Diệu vẫy tay: “Ngũ muội, Lục muội, hai muội cũng tới ngắm hoa đăng hả, xảy ra chuyện gì sao?”

Hai người Chân Băng đột nhiên nhìn thấy Chân Diệu thì vui vẻ, mang theo một đám tôi tớ chạy tới.

Chân Ngọc bất chấp La Thiên Trình ở một bên, giọng căm hận nói: “Tứ tỷ, biểu muội kia của tỷ nháo sống chết theo chúng ta đi ngắm đèn lồng nhưng nháy mắt đã không thấy đâu!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 23.06.2017, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 290: Tự ủ quả đắng

Chân Diệu vừa nghe tìm không được Ôn Nhã Kỳ, trực giác không tốt, phải biết rằng Chân Tịnh cũng tại đêm thất tịch câu Lục hoàng tử, Ôn Nhã Kỳ chẳng lẽ lại học theo?

Nghĩ tới đây vừa giận vừa vội, ngày ấy sau khi khuyên xong thấy muội ấy rõ ràng có ý nguyện nghe theo an bài, sao lại gây ra chuyện nh vậy?

“Cẩn Minh, chàng giúp tìm Nhã Kỳ biểu muội đi.” Tâm trạng tốt của Chân Diệu bị quét sạch, chỉ còn lại lo lắng và phẫn nộ mơ hồ.

Tâm tình của La thế tử thực không tốt.

Hắn vô cùng bận rộn, bớt chút thời gian cùng vợ đi đăng thị, đó là muốn tình cảm vợ chồng tiến thêm một bước, ai biết lại bị biểu muội bỏ đi nào đó quấy rối, lập tức nổi lên tâm trạng chán ghét với Ôn Nhã Kỳ, nhưng buông tay không quản lại không được, thò tay vào ngực móc ra một vật, không thấy động tác hắn ném lên lên trời.

Một tiếng vang nhỏ lẫn trong tiếng người nói ầm ĩ, bầu trời hiện lên một đóa hoa đẹp.

Không lâu sau, liền có mấy người ăn mặc bình thường, mặt mũi cũng bình thường xuất hiện, yên lặng không tiếng động đứng trước mặt La Thiên Trình.

“Biểu cô nương mặc đồ thế nào?” La Thiên Trình nhìn về phía tỷ muội Chân Băng.

Chân Băng nói: “Mặc áo choàng bằng lông hoa mẫu đơn đỏ thẫm, váy màu trắng xanh thêu bách điệp.”

“Đúng rồi, còn đeo kim bộ diêu rủ trân châu.” Chân Ngọc mím môi nói, mắt tràn đầy châm chọc.

Các tiểu cô nương nhà huân quý còn chưa cập kê như các nàng, trang sức bộ diêu tuy rằng cũng có nhưng ít mang ra dùng, trưởng bối nói tiểu cô nương nên có bộ dạng của tiểu cô nương, hận không thể cắm châu sai đầy đầu đó là tật xấu của nhà giàu mới nổi.

“Nghe rõ rồi thì ấn theo miêu tả của hai vị cô nương đi tìm, chúng ta ở trước một quán trà chờ.” La Thiên Trình chỉ vào một quán trà cách đó mười mấy trượng.

Mấy người kia ôm quyền, tiêu thất trong biển người.

La Thiên Trình nhìn Chân Băng, Chân Ngọc: “Ngũ muội, Lục muội dẫn theo hạ nhân cùng đến quán trà chờ đi.”

Chân Băng do dự một chút: “Tứ tỷ phu, để hạ nhân cùng đi tìm đi. Nhiều người sẽ tìm nhanh hơn.”

“Không cần, hai muội cũng cần người bảo vệ.” La Thiên Trình bác bỏ đề nghị của Chân Băng, nắm tay Chân Diệu dẫn đầu đi về phía quán trà.

Thái độ của hắn mặc dù ôn hòa, có lẽ liên quan đến việc bây giờ thân ở chức cao, trong lúc vô tình lộ ra khí thế lôi đình. Hai người Chân Băng cũng không dám nhiều lời. Đi theo.

Quán trà đơn sơ, La Thiên Trình lấy khăn mềm ra lau ghế, mới để Chân Diệu ngồi xuống.

Chân Băng và Chân Ngọc nhìn thấy, lại có chút yêu thích, ngưỡng mộ, thầm nghĩ nếu phu quân tương lai của các nàng có thể như Tứ tỷ phu đối với tứ tỷ thì thật tốt.

Người hầu trà tươi cười dâng trà.

Nước trà đùng đục, vừa nhìn là biết mặt hàng tầm thường, mấy người đều không uống. Chỉ là cầm trong tay sưởi ấm, vô cùng lo lắng chờ đợi.

Nét mặt La Thiên Trình dù bình tĩnh nhưng trong lòng biết không phải trong chốc lát có thể tìm được người.

Dù sao ám vệ cũng không phải thần tiên, hội đèn lồng tết nguyên tiêu người người tấp nập, tìm một tiểu nương tử cũng không dễ dàng như vậy.

“Lạnh không?”

Chân Diệu thấy La Thiên Trình hỏi nàng, sửng sốt một chút, lắc đầu: “Không lạnh.”

La Thiên Trình kéo tay nàng qua, phát hiện lòng bàn tay ấm nóng, lúc này mới yên tâm nói: “Chờ nửa canh giờ, nếu không tìm được, trước đưa hai muội ấy về.”

Ba người Chân Diệu đều gật đầu, nghĩ đến chuyện Ôn Nhã Kỳ tất cả đều trầm mặc.

Cũng qua khoảng hai khắc, có một nam tử vội vã chạy tới, đến phụ cận, gật đầu với La Thiên Trình.

La Thiên Trình lập tức đứng lên: “Đi.”

Mọi người đi theo người kia đến một chỗ kín đáo, phát hiện có một nam tử mặt mũi bình thường đứng đó, nghe được động tĩnh, từ chỗ tối một nữ tử đi ra, không phải Ôn Nhã Kỳ thì là ai.

Sắc mặt Ôn Nhã Kỳ trắng bệch, còn đang kinh hoảng, thấy Chân Diệu, cắn môi nói: “Nhị, nhị biểu tỷ, sao tỷ lại ở đây?”

Chân Diệu mím môi: “Nếu không ở đây, làm sao có thể tìm thấy biểu muội nhanh như vậy.”

Chân Ngọc sớm không nhịn được hỏi: “Ôn Nhã Kỳ, ngươi đi đâu, có biết chúng ta sẽ lo lắng không?”

Ôn Nhã Kỳ co người lại, ngập ngừng nói: “Thấy ngọn đèn hằng nga bôn nguyệt, nhìn đến mê mẩn, khi quay lại liền không thấy mọi người.”

Nói xong liếc mắt nhìn hai nam tử, nói: “Sau đột nhiên bị bọn họ kéo tới đây, làm ta sợ muốn chết.”

“Nhìn đèn đến mê mẩn?” Chân Ngọc cười lạnh một tiếng, đang định nói gì nữa thì bị Chân Băng cản lại.

Dù nói thế nào đi nữa, lấy cớ như vậy tốt hơn lén gặp nam tử rất nhiều, rốt cuộc miễn cưỡng che giấu được.

Chân Băng hiểu chuyện, Chân Diệu nào có chuyện không nghĩ ra, nhìn Ôn Nhã Kỳ thật sâu nói: “Hôm nay sợ bóng sợ gió một phen, tứ biểu muội nhanh theo ngũ muội, lục muội về đi.”

Nhưng lòng thầm nghĩ sáng mai phải gửi gấp cho Ôn thị một bức thư, để bà lén bàn bạc lại một phen.

“Muội biết rồi, lại gây thêm phiền toái cho Nhị biểu tỷ.” Ôn Nhã Kỳ biểu hiện thật nhu thuận, nhưng trong lòng rung động không ngừng.

Nam tử kia, vô tình gặp nàng ba lần trong hội đèn lồng.

Lần đầu tiên là lúc xuống xe ngựa nhìn thoáng qua, khi nhìn thấy hắn lập tức nhảy xuống khỏi ngựa, hai người đối diện, hắn liền nở nụ cười.

Lần thứ hai là lúc Ngũ cô nương và Lục cô nương lưu thơ trên hoa đăng, nàng nghe được tiếng cười của trẻ con, nghe tiếng nhìn lại thì thấy hắn tháo mặt nạ hổ xuống, làm mặt quỷ với đứa trẻ.

Lần thứ ba là lúc pháo hoa nở rộ, nàng không hiếm lạ nhìn, trong lòng còn lóe lên khuôn mặt tươi cười của nam tử kia, không tự chủ liền đi về sạp hoa đăng, trong lúc đầy bụng tâm sự đụng phải một người, đang muốn mở miệng trách cứ lại đối mặt với gương mặt tươi cười đầy ngạc nhiên của hắn.

Một khắc kia, nàng chỉ cảm thấy vô số pháo hoa nở trước mắt, rực rỡ không gì sánh được.

Nàng đã quên ai là người chủ động mở miệng trước, khi tỉnh táo lại, đã cùng hắn đứng dưới một tàng cây cao lớn, bốn mắt nhìn nhau, nói không hết mừng rỡ, ngọt ngào.

Hắn nói hắn là Nhị công tử nhà Trường Đỉnh Bá, tương lai muốn phân ra sống một mình, hỏi nàng có để bụng không.

Nàng có gì mà để bụng, hắn xuất thân huân quý, tướng mạo, khí độ đúng là loại nàng ngưỡng mộ trong lòng, nếu có thể gả cho nam tử như vậy, so với một người góa vợ biểu tỷ tùy ý an bài thì tốt hơn nhiều.

May mắn hắn chỉ biết mình là cô nương phủ Kiến An bá, cũng không để tâm, cởi ngọc bội tùy thân cho nàng.

Ngọc bội kia ôn nhuận trơn nhẵn, vừa nhìn là biết không phải vật phàm, nàng không có gì lấy ra có thể đưa hắn, liền đem túi hương tinh xảo mới thêu xong lén đưa cho hắn.

Cho đến khi về phủ, khóe miệng Ôn Nhã Kỳ vẫn cong lên, nghĩ hắn nói trời sáng sẽ đến cầu hôn, trong lòng liền thấp thỏm ngọt ngào.

Chân Băng và Chân Ngọc không trực tiếp về Phương Phỉ uyển, tiến vào Ninh Thọ đường.

Lão phu nhân đã ngủ, nghe nói hai tôn nữ đang chờ bên ngoài, lòng trầm xuống, vội khoác xiêm y lệnh cho hai người tiến vào.

Nghe nói Ôn Nhã Kỳ lạc đường một trận, hơi biến sắc. Kêu Vương ma ma gọi Tam thái thái Ôn thị tới.

Ôn thị nghe xong, trước mắt mê muội một trận, bất chấp trời tối phải đến Trầm Hương uyển, thẩm vấn Ôn Nhã Kỳ nửa ngày. Nàng ta lại khăng khăng nói chỉ là nhìn đèn đến mê mẩn không đi.

Ôn Nhã Kỳ thấy người kia nếu thật không nhắc đến thân phận, đó chính là vận khí và duyên phận, nếu thất ước, nàng không lộ ra nửa chữ, chí ít sẽ không mất mặt mũi.

Ôn thị thấy Ôn Nhã Kỳ nói vô cùng xác thực, hỏi nửa ngày cũng không hỏi được cái gì, chỉ đàng tạm buông việc này trở về viện, dù sao cháu gái đã nói vậy, làm cô không tin cố gượng ép hỏi gian phu là ai, cũng kỳ cục.

Bên này hai người Chân Diệu về Thanh Phong đường. Chờ rửa mặt xong chỉ còn hai vợ chồng, La Thiên Trình nói: “Kiểu Kiểu, nàng nghĩ rằng biểu muội kia còn gặp người khác trong hội đèn lồng.”

“Chàng cũng nghĩ vậy?” Chân Diệu trầm xuống, đổi là người khác nói nàng còn tin. Nhưng Ôn Nhã Kỳ đã có tiền án, mấy ngày này lại qua lại thân cận với Chân Tịnh, nàng cảm thấy việc này không đơn giản như vậy.

La Thiên Trình cười giễu cợt nói: “Tiểu cô nương, nói trái lương tâm sao lại không lộ mánh khóe.”

Thấy sắc mặt Chân Diệu xấu đi, xoa xoa mặt nàng nói: “Làm sao vậy, để tâm biểu muội như vậy?”

Chân Diệu nói: “Cảm tình giữa hai tỷ muội ngược lại không thể nói là thâm hậu, chỉ là con bé và mẫu thân là cô cháu ruột, lần trước mợ tới kinh thành, tự mình giao con bé cho mẫu thân, nếu có chuyện gì, sẽ là đả kích rất lớn với mẫu thân.”

La Thiên Trình nghe xong thở dài nói: “Kiểu Kiểu, nếu nàng lo lắng sẽ có phiền phức, ngày mai liền về phủ Kiến An bá một chuyến, lại nói ta đã lệnh cho ám vệ tra rõ người nọ là ai, lại lừa đảo như vậy. Nếu người nọ điều kiện khá,giải quyết luôn việc hôn nhân của muội ấy cũng không tệ, nếu không gả được, chỉ cần biết người nọ là ai cũng dễ giải quyết phiền toái.”

“Vâng.” Chân Diệu gật đầu.

Hai người ôm nhau ngủ, hôm sau La Thiên Trình về nha thự, nàng cũng vội vã thu thập thỏa đáng ngồi xe đi phủ Kiến An bá.

Chỉ tiếc có gấp thế nào thì vẫn chậm một bước, lúc đến phủ Kiến An Bá chỉ thấy trước cửa có rất nhiều người chỉ trỏ.

Chân Diệu vừa nhìn tình huống này, thầm nghĩ không tốt, vội vã đi Ninh Thọ đường.

Trong Ninh Thọ đường, lão phu nhân và thái thái các phòng đều ở đây, ngoài ra còn có Chân Băng, Chân Ngọc và Ôn Nhã Kỳ.

Lúc Chân Diệu đi vào, Ôn Nhã Kỳ không thể tin nói: “Không thể nào, cháu không biết nhị thiếu gia cửa hàng quan tài! Cô, cô phải làm chủ cho cháu, đây nhất định là nổi lên tâm tư cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, lại không dám trêu chọc tiểu thư bá phủ chân chính, liền đánh chủ ý lên cháu!”

Lão phu nhân mặt cau có nhìn Ôn Nhã Kỳ khóc lóc chửi bới, không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Ôn thị.

Tưởng thị âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ Ôn thị này cũng không may mắn, hai nữ nhi gả đều tốt, ngược lại một chất nữ không thể bớt lo.

Lý thị lén nhếch miệng, chỉ cảm thấy trong hai năm qua cuối cùng cũng khoái ý một phen.

Ôn thị xanh mặt, run run cầm một túi hương ném qua: “Nhã Kỳ, cái này tìm được từ phòng cháu, cháu nhận ra chứ?”

“Là mấy ngày trước cháu luyện tập làm ra.”

“Dưới góc phải túi hương này còn thêu một chữ “Kỳ”, nam tử đang chờ ở thiên thính cũng có một túi hương tinh xảo, châm pháp xử lý giống nhau, cũng cùng có một chữ “Kỳ”!”

Ôn Nhã Kỳ rốt cuộc trắng mặt, giọng the thé nói: “Không thể nào, hôm qua cháu gặp người nọ, hắn rõ ràng nói là Nhị công tử của nhà Trường Đình bá!”

Mắt lão phu nhân lóe lên tinh quang, lần đầu mở miệng: “Lão bà tử sống ở kinh thành bao nhiêu năm nay, lại chưa từng nghe nói đến một nhà Trường Đình bá.”

Ôn Nhã Kỳ chỉ cảm tấy đáy lòng phát lạnh, bất  nhìn xung quanh.

Chợt nghe Vương ma ma đứng sau lưng lão phu nhân nói: “Lão phu nhân, lão nô thật ra biết cửa hàng quan tài trên đường Thanh Tước, tên là cửa hàng quan tài Trường Đình bảo.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, hh09, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Totoro yuki và 249 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.