Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 06.06.2017, 09:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 264: Mèo trắng

Chờ Điền thị đi khỏi, lão phu nhân mới nói với Chân Diệu: “Vợ Đại lang, cháu xem, bất kể là hành quân đánh trận hay là tranh đấu hậu trạch này, đôi khi đạo lý tương thông nhau đấy. Không thể cứ mãi tiến công, giết địch một ngàn tự tổn tám trăm là điều không đáng. Đôi khi cháu cảm thấy bản thân mình chiến thắng, kỳ thực lại thua càng lớn, có lúc lùi một bước, là để thắng càng đẹp.”

Chân Diệu dùng ánh mắt nhỏ đầy sùng bái nhìn Lão phu nhân.

Lão phu nhân này quả là một nhân tài nha, ai nói Lão phu nhân Trấn Quốc Công không tinh quản lý hậu viện, chỉ là người ta bình thường chẳng muốn giết gà mà dùng dao mổ trâu thôi.

Thấy cháu dâu lanh lợi lại nghe lời, lão phu nhân khí thuận hơn một chút, ý vị thâm trường nói: “Vợ Đại Lang, cháu và Đại lang đều còn trẻ, nói ra chính là thời điểm tốt để tích lũy tình cảm. Vợ chồng chung sống, luôn là trong lúc lơ đễnh dần dần xa cách, chờ khi muốn quay đầu lại thì lại không được nữa rồi. Cái gọi là vợ chồng từ thân đến sơ (*), chính là đạo lý này.”

(*) Nguyên văn “chí thân chí sơ”: ý chỉ tình cảm từ nồng nàn càng ngày càng nhạt dần, khiến vợ chồng xa cách nhau.

Chân Diệu nghe lời này, như có điều suy nghĩ.

Nàng muốn cùng Thế tử sống thật tốt, nhưng lại không hề nghĩ đến vấn đề yêu hay không yêu.

Như vậy dĩ nhiên sẽ chịu ít thương tổn nhất, nhưng có phải cũng sẽ có một loại tiếc nuối khác hay không?

Nhưng nói đi thì nói lại, thứ huyền diệu như tình yêu, cũng không phải nói mình muốn trao là trao. Đời trước nàng chưa hề có cảm giác khác thường với bất kỳ người con trai nào, đến bây giờ, vì có quá nhiều thứ quấy nhiễu, thì càng không rõ rốt cuộc có cảm giác gì với Thế tử.

Lần đầu Chân Diệu cảm thấy lòng có chút rối loạn, trở về Thanh Phong Đường, cũng có phần mờ mịt ngồi trên ghế quý phi thẫn thờ.

Tử Tô thấy thế thì đưa mắt ra hiệu cho Giáng Châu, Giáng Châu biết ý, quay đầu xách Cẩm Ngôn vào.

Cẩm Ngôn được nuôi quen, ra khỏi lồng tre liền bay xuống đậu trước mặt Chân Diệu, há mồm nói câu “Mỹ nhân” .

Chân Diệu đối với con sáo thích đùa giỡn này cũng là thấy nhưng không thể trách, nhận lấy thức ăn cho chim mà Giáng Châu đưa tới đút cho Cẩm Ngôn, cười trêu chọc nói: “Thiếu hiệp a, ngươi không biết đâu, hôm nay quý phủ chúng ta, đã có một vị mỹ nhân chân chính đến rồi, đáng tiếc a. Ngươi không có cơ hội gặp được.”

Cẩm Ngôn dùng miệng vuốt vuốt lông vũ, đầu đung đưa qua lại, một đôi mắt ti hí càng xuất thần, nói cho cùng chỉ là một con sáo, làm sao có thể hiểu được tiếng người thật đây?

Nha hoàn cả phòng lại tò mò.

Chân Diệu từ trước đến giờ luôn hiền hòa với hạ nhân. Bách Linh bèn đánh bạo hỏi: “Đại nãi nãi, vị kia thật sự là một vị mỹ nhân tuyệt sắc sao?”

Chuyện La Nhị lão gia mang ngoại thất về, ngoại thất kia không bị bán đi mà còn đưa đến Hinh Viên đã sớm truyền khắp nơi.

Địa vị Thanh Phong Đường vốn đặc thù, cùng với đường làm quan của La Thiên Trình thuận lợi, lại càng không có người dám chậm trễ, dù không chủ động hỏi thăm, thì một chút tin tức râu ria cũng sẽ có người chủ động nói đến.

“Đúng là cực đẹp.” Chân Diệu hồi tưởng đến cái thoáng nhìn kinh hồng kia, cảm thán nói.

Sau đó nhìn chung quanh một vòng, dặn dò: “Đó là người bên Nhị phòng, ngày thường cơ hội các ngươi trông thấy không nhiều lắm, tóm lại sau này cho dù thấy thì cũng cách xa xa ra. Người đẹp nhiều thị phi.”

Mấy nha hoàn nhìn nhau một cái, nín cười bảo vâng.

Thầm nghĩ Đại nãi nãi nói lời này lại cũng quên bản thân mình bộ dáng thế nào rồi. Có điều một thông phòng, đương nhiên không thể so sánh với Đại nãi nãi nhà các nàng được.

Nha hoàn trong veo như nước cả phòng cười nói đùa nghịch, tâm tình Chân Diệu lại nhẹ nhàng đi.

Còn chưa thấy người, giọng nói vui vẻ của Tước Nhi đã truyền vào: “Đại nãi nãi, hôm nay Thế tử đưa tới cho ngài một con mèo rất xinh đẹp.”

Bách Linh lại xì một cái nói: “Tước Nhi này, càng ngày càng nghịch ngợm.”

Tước Nhi đã vén rèm đi vào, cười hì hì nói: “Bách Linh tỷ tỷ lại mắng muội rồi. Đại nãi nãi người xem, nô tỳ nói có sai không?”

Không đợi Chân Diệu nói gì, mấy nha hoàn đã vây lại.

Tước Nhi ôm một con mèo to vừa trong lòng, bộ lông trắng muốt vừa dày vừa dài, nhìn đã thấy ấm áp, đặc biệt nhất là đôi mắt, thế nhưng một mắt là màu lam tinh khiết, một mắt là màu hổ phách .

Dù là hai nha hoàn trầm ổn như Tử Tô và Bạch Thược, cũng nhịn không được nhìn thêm mấy lần.

Tước Nhi ôm mèo trắng đi tới: “Đại nãi nãi, con mèo này có phải rất đẹp hay không? Nghe La Báo đại ca nói, con mèo này chuyển đến bằng đường biển, Thế tử tốn không ít tâm tư mới tìm được đấy.”

Nàng nói xong bèn đưa mèo trắng đến.

Kể từ khi bị lão Kiến An Bá nhét một con sáo đến ép nàng nuôi, Chân Diệu ngược lại có thêm không ít niềm vui, thấy con mèo Ba Tư khó gặp ở Đại Chu này, đương nhiên rất yêu thích, bèn duỗi tay ra đón.

Ai ngờ lúc này bỗng nghe phịch một tiếng, Cẩm Ngôn ở bên cạnh nàng liền nhào tới, hai cái móng vuốt níu lấy bộ lông mèo thật dài mà đánh nhau.

Biến cố này quá mức đột ngột, Tước Nhi hét lên một tiếng buông lỏng tay.

Một mèo một chim lập tức rơi xuống đất, trong chốc lát lông chim lông mèo bay tứ tung, tiếng chim kêu mèo gào cùng vang lên, còn kèm theo tiếng chửi đổng không biết học từ đâu của Cẩm Ngôn, một mèo một chim, đánh một trận tưng bừng.

Chân Diệu hoàn hồn trước tiên, nhìn chung quanh một vòng.

Tốt rồi, đám bạn nhỏ quả nhiên đều sợ ngây ra.

Chạm phải ánh mắt Chân Diệu, lúc này mọi người mới kịp phản ứng.

Tước Nhi cách gần nhất, xông qua muốn kéo bọn chúng ra, Chân Diệu vội quát bảo ngưng lại: “Chớ lộn xộn, bị cào thì không hay!”

Không nói có thể có bệnh dại, dù là bệnh uốn ván ở thời đại này cũng phải chết a.

Tước Nhi ngẩn người không biết làm sao.

Lúc này một mèo một chim thắng bại đã rõ, Cẩm Ngôn cưỡi trên người mèo trắng, đắc ý kêu.

Thừa cơ hội này, Giáng Châu rón rén đi tới, trầm ổn mà nhanh chóng đưa tay nắm lấy cánh của Cẩm Ngôn, xách nó lên.

Cẩm Ngôn không cam lòng, lại duỗi móng vuốt cào xuống lưng mèo trắng một cái.

Mèo trắng cũng thông minh, thấy Cẩm Ngôn bị tóm lấy cánh, thì thay đổi bộ dáng đáng thương vừa rồi, nhảy dựng lên há mồm cắn một chân của Cẩm Ngôn.

Giáng Châu chỉ cảm thấy bỗng nhiên nặng xuống, vô thức buông lỏng tay ra.

Cẩm Ngôn rít chói tai đánh lại.

Mèo trắng nhanh chân chạy ra ngoài.

Một chim một mèo, một bên đánh một bên liến thoắng gào chạy ra ngoài.

Chân Diệu xoa trán, cảm thấy cuộc sống sau này phải náo nhiệt rồi.

Nàng dự cảm không sai chút nào, mấy ngày tiếp đó, chỉ cần Cẩm Ngôn vừa thấy mặt con mèo được gọi là “Bạch Tuyết”  kia thì lại bắt đầu cấu xé lẫn nhau, đã đến tình trạng thủy hỏa bất dung rồi.

Chân Diệu rõ ràng phát hiện thân thủ nha hoàn trong viện của nàng đều nhanh nhẹn hơn rất nhiều, mà ứng theo đó, thì lúc ăn cơm cũng xới thêm nửa bát.

Sau khi lại trải qua một trận gà bay chó chạy, Chân Diệu cắn răng nói: “Trước mắt đã sắp hết năm cũ rồi, đến tiền viện nghe ngóng xem lúc nào Thế tử trở về.”

Nàng cam đoan sẽ không tìm hắn tính sổ đâu!

Bên kia La Thiên Trình nghe La Báo nói rõ ý định đến đây, khóe miệng bèn không nhịn được mà cong lên, quả nhiên nữ nhân đều thích mèo a chim a .

“Đại nãi nãi nhận được mèo có phản ứng gì?”

“Cái này thuộc hạ cũng không biết, có điều lúc đó Tước Nhi cô nương vô cùng vui vẻ ôm đi. Thuộc hạ nghĩ, chắc chắn Đại nãi nãi cũng rất vui ạ, nếu không thì sao thuộc hạ đã thay ngài tặng nhiều quà như vậy, mà lần này Đại nãi nãi lại chủ động phái người đến hỏi ngài ngày về chứ.”

La Thiên Trình lập tức lộ ra ý cười: “Đi. Hôm nay trở về phủ.”

Hai người cưỡi ngựa chạy về phủ Quốc Công, trên đường La Báo lắp bắp cả buổi, rốt cục không nhịn được nói: “Thế tử, thuộc hạ. . . . . . Thuộc hạ muốn xin ngài một chuyện.”

“Nói đi.” La Thiên Trình tâm tình không tệ, khóe miệng chứa đựng nụ cười.

Mặt La Báo liền đỏ lên.

La Thiên Trình nhướn mày: “Chuyện gì? Khó mở miệng như vậy à?”

“Thuộc hạ ——”

Đợi hồi lâu không có động tĩnh, mặt La Thiên Trình trầm xuống: “Đại nam nhân mà cứ lề mà lề mề, nếu không nói, thì đừng nói nữa.”

Lúc này La Báo nóng nảy, nhắm mắt cắn răng nói: “Thuộc hạ nhìn trúng Đại nãi nãi. . . . . . Đại nãi nãi ——”

Lời còn chưa nói hết, đã lập tức bị La Thiên Trình đạp một cái từ trên ngựa ngã xuống.

La Báo gào thảm một tiếng, không để ý ánh mắt khác thường của những người lui tới trên đường. Ôm bụng rồi lại trở lên mình ngựa, gánh lấy ánh mắt giết người của chủ tử mà tủi thân nói: “Thế tử, thuộc hạ nhìn trúng tỷ tỷ bên cạnh Đại nãi nãi, cho dù ngài không đồng ý thì cũng đừng như vậy chứ.”

“Tỷ tỷ bên cạnh Đại nãi nãi?” La Thiên Trình sờ sờ mũi.

La Báo có thể trở thành tư vệ của La Thiên Trình, thì cũng không phải kẻ ngu xuẩn, thấy đối phương biểu lộ vẻ mặt lúng túng liền cẩn thận suy nghĩ xem cái tai bay vạ gió này làm sao lại đến, thế là vẻ mặt hắn không khỏi đờ ra.

Thế tử, thế tử … độ ghen tuông của Thế tử không khỏi quá lớn nha.

Vả lại, lão nhân gia hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì vậy chứ? Nếu hắn có ý gì với Đại nãi nãi, chẳng lẽ có thể nói thẳng ra sao?

Phi phi, đánh chết hắn cũng sẽ không có ý gì!

Không được, hắn nghĩ lung tung rồi.

La Báo đỡ trán.

La Thiên Trình biết mình đã phản ứng quá khích, thái độ bèn mềm mại hơn một chút: “Thế nào?”

“Thuộc hạ đau bụng!”

La Thiên Trình nhìn La Báo đang đỡ trán, không khỏi cười to: “Còn may, ngươi chưa nói đau mông!”

La Báo nhanh chóng để tay xuống, khóc không ra nước mắt.

Thế tử, đừng khi dễ người ta như vậy nha!

“Ngươi nhìn trúng ai, Tước Nhi sao?”

La Báo vội lắc đầu, cái lúc này cũng không dám vì ngượng mà càm lăm nữa: “Không, không, thuộc hạ thích là Tử Tô cô nương.”

“Tử Tô?” La Thiên Trình suy nghĩ một chút, bên cạnh Chân Diệu có một nha đầu áo tím ít nói, dường như tuổi không nhỏ nữa.

Nhìn lại La Báo tuổi ngoài hai mươi, nếu hai người thật sự thành đôi thì cũng xứng.

“Thế tử?” La Báo mang vẻ mặt khẩn trương nhìn La Thiên Trình.

“Chờ trở về, ta nói một tiếng với Đại nãi nãi. Nhưng mà Tử Tô là nha hoàn nhất đẳng bên cạnh Đại nãi nãi, có lẽ có ý định khác cũng không chừng.”

“Có ý định khác ?” Ánh mắt La Báo nhìn La Thiên Trình cũng trở nên bất thường.

Nguy rồi, sao hắn lại quên mất, đám nha hoàn hồi môn của những quý nữ kia đa số đều chuẩn bị để làm thông phòng a.

Thế tử đạp hắn không oan a!

“Ánh mắt đó của ngươi là sao?” La Thiên Trình nhìn thấy thì tức giận, “Ta nói có ý định khác, là kiểu Đại nãi nãi có thể kết duyên nha hoàn đắc lực với quản sự gì đó, đừng có nghĩ mấy thứ linh tinh bậy bạ kia cho ta!”

La Báo nhất thời tâm hoa nộ phóng, cười khúc khích nói: “Đại nãi nãi đã gặp qua thuộc hạ rồi.”

“Hử?” La Thiên Trình cảm thấy hắn lại muốn đạp người nữa rồi.

La Báo vội vàng nói ra chuyện hôm đó.

La Thiên Trình trong lòng có tính toán, nhắc nhở: “La Báo, ngươi xin lấy người khác thì ta mặc kệ. Còn đã xin lấy người bên cạnh Đại nãi nãi, nếu sau này khi dễ người ta, khiến ta xấu hổ trước mặt Đại nãi nãi, ta cũng sẽ khiến ngươi xấu hổ đấy. Dù là như vậy, ngươi vẫn muốn xin lấy sao? Ngươi có thể nghĩ kỹ rồi hãy nói sau.”

“Không cần nghĩ nữa, nếu thuộc hạ có thể có may mắn này, chắc chắn đối xử với Tử Tô cô nương thật tốt. Nếu là sau này làm không tốt chỗ nào, tùy Thế tử trách phạt.”

La Thiên Trình hài lòng gật đầu, sau khi trở về phủ, đến chỗ lão phu nhân thỉnh an rồi đi thẳng đến Thanh Phong Đường.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 06.06.2017, 09:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 265: Hòa thuận

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

La Thiên Trình đi vào trong, tâm tình thì có vài phần nhảy nhót. Loại tâm tình này, giống như khi còn bé có gì tốt sẽ đi tìm Tứ thúc khoe khoang vậy.

Cái tâm tình tốt này mãi đến khi thấy một mèo một chim kêu gào cùng lăn đến chân hắn mới kết thúc.

Phía sau còn có một đám nha hoàn đuổi tới, thấy La Thiên Trình bất chợt xuất hiện, đưa mắt nhìn nhau một lúc lâu mới nhớ tới việc hành lễ.

Cứ như vậy chỉ trong chốc lát, một mèo một chim lại cứ đánh nhau lăn đi.

Lấy tay quơ quơ mấy cọng lông chim và lông mèo bay loạn xạ, La Thiên Trình nắm tay ho khan một tiếng, trầm giọng hỏi: “Chuyện gì xảy ra đây?”

Hắn quả thực không thể tin được, con mèo bị trụi nhiều chỗ trên người vừa nhìn thấy lại là con mèo đặc biệt xinh đẹp ưu nhã như con sư tử con mà hắn đã tốn một phen tâm tư mới tìm được.

Nha hoàn dẫn đầu gọi là Giáng Châu, tỉnh táo lại trước tiên, phúc phúc thân nói: “Hồi Thế tử gia, là Cẩm Ngôn và Bạch Tuyết lại đánh nhau ạ.”

“Lại?” La Thiên Trình nhạy cảm bắt được chữ mấu chốt.

Giáng Châu ngược lại mặt không đổi sắc mà nói: “Từ lúc Bạch Tuyết tới, chỉ cần đến lúc Cẩm Ngôn ra khỏi lồng chơi thì nhất định bọn chúng lại đánh nhau.”

La Thiên Trình mơ hồ có dự cảm không tốt, ôm may mắn trong lòng hỏi: “Đại nãi nãi biết chưa?”

Chúng nha cùng cho hắn ánh mắt đồng tình.

Tước Nhi tính tình tương đối hồn nhiên liền nói: “Đại nãi nãi dĩ nhiên biết nha, mấy ngày nay bọn chúng đánh nhau, phá hủy mất một bộ quần áo của Đại nãi nãi, còn có một lần cào rụng một nhúm tóc của Đại nãi nãi. . . . . .”

Rất tốt!

La Thiên Trình trong gió rơi lệ tiến vào.

Chân Diệu đang tập viết theo chữ mẫu, nghe được động tĩnh bèn buông xuống bút, thấy La Thiên Trình đứng ở nơi đó không nói lời nào, cả áo khoác cũng không cởi, chỉ như muốn nói lại thôi nhìn nàng, ngược lại có chút kỳ quái. Nàng đặt bút sang một bên rồi đứng dậy đi qua hỏi: “Làm sao vậy?”

La Thiên Trình thở dài, cũng không nói chuyện, nắm tay Chân Diệu kéo nàng vào phòng trong.

“Chàng làm gì thế?” Chân Diệu sợ hết hồn.

Giờ đang giữa ban ngày, vừa thấy mặt đã kéo nàng vào phòng trong, cho dù là ai cũng hiểu lệch đi a.

Quả nhiên La Thiên Trình không nói một lời  bắt đầu cởi quần áo.

Chân Diệu lúc này thật sự nổi giận, vỗ giường: “La Thiên Trình, chàng còn dám cởi!”

Đáng tiếc nàng nói chuyện không đuổi kịp tốc độ nhanh của người ta, chỉ trong chốc lát, trên người đối phương đã trần truồng rồi.

Thế còn chưa xong, La Thiên Trình nhìn quanh, rồi đưa tay cầm cây chổi lông gà được đặt trên bàn dài lên.

Mắt Chân Diệu cũng trợn tròn.

Làm gì đây? Hắn còn muốn đánh người hay sao?

Không phải là lại phát bệnh chứ?

Chân Diệu bồn chồn trong lòng, vội quét một vòng, không phát hiện thứ gì phù hợp, bèn giơ một cái ghế đẩu nhỏ lên.

Khóe miệng La Thiên Trình co quắp: “Kiểu Kiểu, mau bỏ xuống, ghế đẩu cũng rất nặng đấy, đừng để rơi vào chân.”

“Chàng buông chổi lông gà xuống trước rồi nói!”

La Thiên Trình ngẩn ra, sau đó có chút tức giận: “Kiểu Kiểu, chẳng lẽ nàng cho rằng ta muốn đánh nàng sao? Dù có thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không đánh vợ a.”

Chân Diệu âm thầm liếc mắt.

Không đánh vợ? Ngày đó là ai hành hạ nàng gần chết a!

Thấy bộ dáng không tin tưởng của Chân Diệu, La Thiên Trình bất đắc dĩ cười cười, trở tay giắt chổi lông gà vào lưng quần phía sau.

Chân Diệu thấy La Thiên Trình giắt chổi lông gà sau lưng đi tới, cảm giác vui vẻ nói không nên lời, tâm tình khẩn trương cũng buông lỏng mấy phần, đặt ghế đẩu nhỏ đến chỗ tay có thể tùy tiện với tới, ánh mắt lạnh nhạt xem hắn muốn làm gì.

La Thiên Trình đến bên giường ngồi xổm xuống. Ho khan một tiếng nói: “Kiểu Kiểu, lúc trước không phải nói phải chịu đòn nhận tội với nàng ư? Nàng nhìn xem ta có thành ý như vậy, chuyện đêm đó hãy để cho nó qua đi.”

Vốn tưởng rằng có con mèo có thể khiến vợ vui vẻ, hắn cũng không cần như thế này, hiện tại. . . . . . Khụ khụ, không thêm tội đã cám ơn trời đất rồi.

Con súc sinh lông dẹt kia, lúc nào đó tìm được cơ hội không bắt nó nhổ trụi lông lên rồi nướng ăn thì không được, lúc vừa bắt đầu đã đối nghịch với hắn rồi!

“Chịu đòn nhận tội?” Chân Diệu đánh giá trên dưới một cái, “Cành mận gai đâu?”

La Thiên Trình chỉ chỉ chổi lông gà sau lưng.

Môi Chân Diệu giật giật, vừa muốn cười nhạo mấy câu, nhưng khi chạm đến tia thấp thỏm không yên in sâu trong đáy mắt La Thiên Trình, thì bỗng không mở miệng được.

Lời nói kia của Lão phu nhân lại vang lên bên tai.

” Vợ chồng chung sống, luôn là trong lúc lơ đễnh dần dần xa cách, chờ khi muốn quay đầu lại thì không được nữa rồi. Cái gọi là vợ chồng từ thân đến sơ, chính là đạo lý này.”

Thấy Chân Diệu chậm chạp không nói, tia thấp thỏm không yên nơi đáy mắt La Thiên Trình liền chuyển thành cay đắng.

Rốt cuộc là do hắn tổn thương người quá nhiều, trừng phạt đúng tội, đích thân phá hỏng phần thân mật mới vừa tạo dựng kia.

Có điều, nếu đã hiểu rõ tâm ý thực sự của mình, thì bất luận khó xử thế nào cũng không sợ.

Một bàn tay hơi lạnh đặt lên bàn tay lớn kia, La Thiên Trình đột nhiên ngẩng đầu.

Chiếu vào mắt đích thực là nụ cười nhè nhẹ nhưng thuần túy của Chân Diệu, nàng chớp chớp mắt, một tay xòe ra: “Nếu chổi lông gà là cành mận gai, còn không đưa đây.”

La Thiên Trình chỉ cảm thấy giờ khắc này tâm tình đột nhiên bay đến tận trời, làm người ta không kịp trở tay, lại hận không được cười to ba tiếng, lập tức rút chổi lông gà đưa tới, suy nghĩ một chút rồi không được tự nhiên dặn dò: “Đừng đánh mặt đấy.”

Lần này Chân Diệu thật sự không nhịn cười được.

Phu quân của nàng, thật ra xem như cũng đáng yêu.

Dù sao ở thời đại này, nếu nàng thật sự gặp phải nam nhân sau khi khiến nàng tức giận cũng không để ý đến sống chết của nàng, không quan tâm đến tâm tình nàng, ngoại trừ việc điều chỉnh lại tâm tình mà sống thì còn có biện pháp gì tốt hơn hay sao?

Cùng cách? Ha ha, gia đình như bọn họ, kết thân là thành chuyện tốt hai họ, nếu nam tử không mắc sai lầm gì lớn, nhà gái mà đưa ra ý cùng cách, chỉ sợ đã bị mọi người nhổ nước bọt chết đuối rồi.

Chân Diệu cầm lấy cây chổi lông gà ngũ sắc kia, ánh mắt rơi vào nửa thân trên của đối phương, không phúc hậu mà cười, trêu chọc khiến hắn ngứa ngáy như dùng chổi lông gà quét qua ngực.

La Thiên Trình ngược lại hít vào một ngụm khí lạnh, thất thanh nói: “Kiểu Kiểu?”

“Đừng lên tiếng, nếu chịu đòn nhận tội, dù sao cũng phải cho ta đánh một trăm tám mươi cái nha.”

“Nhiều như vậy?” La Thiên Trình cười đau khổ.

Nếu đánh thật thì cũng thôi, nàng lại còn trêu chọc như vậy, quả thực là muốn mạng người a!

Chân Diệu mặt không đổi sắc: “À, vốn là không cần đánh nhiều như vậy, có một nửa là chàng chịu thay cho con mèo chàng tặng đấy.”

Rắc một tiếng, La Thiên Trình nắm chặt nắm đấm kêu răng rắc.

Sau này hắn sẽ làm thịt súc sinh lông dẹt kia!

Không có nó, con mèo hắn tặng chắc chắn khiến người ta yêu thích vô cùng.

Chân Diệu cuối cùng không tiếp tục trêu chọc hắn nhiều hơn nữa, đã bị La Thiên Trình nín cười đến vất vả túm lấy chổi lông gà ném xuống đất, sau đó ôm chầm nàng một cái, hôn đến trời đất quay cuồng.

Có lẽ bị kích động bởi lời nói kia của Lão phu nhân, có lẽ mấy ngày nay La Thiên Trình kiên nhẫn tặng quà khiến nàng vui, lần này, quả thật Chân Diệu không có loại trốn tránh và phản cảm vô thức nữa, từ phản kháng ban đầu dần biến thành phối hợp, rốt cuộc không nhịn được mà kêu nhẹ một tiếng.

Nhưng La Thiên Trình lại như bị điện giật buông ra, hơi thở gấp bình phục tâm tình, chạm đến đến ánh mắt kinh ngạc của Chân Diệu, hắn lại ôm nàng càng chặt hơn, cười khổ nói: “Còn như vậy nữa thì lại khiến nàng bị thương rồi.”

Chân Diệu đã cảm giác được có một vật cứng rắn chọc vào mình. Đối phương ở trần, thân thể nóng hổi như bàn ủi, áp vào ngực nàng nóng hầm hập, mặt cũng nóng hôi hổi, vội ngượng nghịu xê dịch người.

“Kiểu Kiểu, Kỷ nương tử có nói còn phải uống thuốc đến bao giờ không?”

Chân Diệu có chút xấu hổ nói: “Còn phải uống ba tháng nữa rồi xem lại.”

Ba tháng!

La Thiên Trình cảm nhận nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, hắn cảm thấy cả người đều không xong rồi.

Có ai cưới vợ mà sốt ruột như hắn không chứ!

“Được rồi, nhanh mặc quần áo vào chút đi, cứ ở trong phòng thế này, truyền ra thì thành thế nào?”

“Ai dám!” La Thiên Trình nhíu mày, cuối cùng cũng mặc quần áo vào. Đứng dậy uống một hớp trà nguội đè ngọn lửa này xuống, “Kiểu Kiểu. Ta muốn thương lượng với nàng một chuyện.”

“Chàng nói đi.” Chân Diệu đưa tay vuốt nếp nhăn trên quần áo, lại chỉnh lại tóc mai.

“Tư vệ La Báo của ta, nhìn trúng nha hoàn Tử Tô bên cạnh nàng. Xin ta thay hắn làm chủ, không biết ý của nàng như thế nào?”

“La Báo sao?” Chân Diệu cười thầm, nàng còn đang suy nghĩ thị vệ kia sao mãi vẫn không có động tĩnh gì, không phải bị nhan sắc của A Loan mê hoặc đổi chủ ý đấy chứ. Nếu là như vậy, nàng sẽ dạy hắn biết cái gì là gà bay trứng vỡ (*).

(*) gà bay trứng vỡ: tương tự như mất cả chì lẫn chài

“Hôm đó gọi hắn vào đình gặp, bản thân hắn cũng rất được, chỉ là không biết tình huống trong gia đình hắn thế nào.”

“Tổ phụ của hắn từng đi theo tổ phụ của ta, hiện tại đã được vinh dưỡng, sống cùng thứ tử làm quản sự ở thôn trang. Phụ thân La Báo là trưởng tử, đi theo phụ thân ta, sau đó lại chết trận sa trường cùng phụ thân ta, mẫu thân hắn thì lúc sinh hắn khó sinh mà mất. La Báo từ khi sinh ra, đã sống cùng một nhà của thúc thúc hắn.”

“La Báo mồ côi từ trong bụng mẹ a?” Chân Diệu ngược lại không ngờ thanh thế của thanh niên nhìn thuần phác sáng sủa kia lại rất thê thảm.

“Đúng vậy, có điều thúc thúc thẩm thẩm hắn đối với hắn cũng như con mình sinh ra vậy.” Không biết La Thiên Trình nhớ tới cái gì, hắn than nhẹ một tiếng, “Gia đình thúc thúc hắn có ba nữ nhi, đến nay không có nhi tử.”

Chân Diệu gật nhẹ đầu.

Nghe thế thì cũng không tệ lắm. Không có bà bà thực sự, Tử Tô gả đi có thể quản gia làm chủ, lại có Thế tử và nàng, sẽ không có chuyện vì trên không có trưởng bối áp chế mà người trẻ tuổi lại ẩu tả.

“Vậy chờ đến tháng ba mùa xuân thì tổ chức hỉ sự cho bọn họ đi.” Tử Tô vẫn luôn theo nàng đã có nơi để đi, tâm tình Chân Diệu không tệ, lại hỏi, “Mấy ngày nay không gặp A Hổ, hiện tại như thế nào ròi?”

Nghĩ đến thiếu niên choai choai từ núi sâu đi theo bọn họ kia, La Thiên Trình lộ ra nụ cười nhẹ: “Cũng không tệ lắm, là một hạt giống tốt, sau này có thể trở thành cung thủ ngàn dặm chọn một (*), đáng tiếc tiểu tử kia một lòng muốn làm phu xe cho nàng.”

(*) ý chỉ người xuất sắc nhất

Chân Diệu khoát khoát tay: “Nam nhi chí tại bốn phương, A Hổ cũng không phải là hạ nhân trong phủ, làm phu xe cho ta làm gì?”

“Người có chí riêng. Trên chiến trường đao kiếm không có mắt, nói không chừng làm phu xe lại càng tự tại hơn một chút đấy. Được rồi, đợi dạy dỗ A Hổ xong, để hắn tự lựa chọn đi, ta sẽ giải thích lợi và hại cho hắn nghe.  Không nói những thứ này nữa, mấy hôm nay phủ chúng ta thế nào?”

Chuyện đặc biệt nhất phủ Quốc Công mấy ngày nay chính là Nhị phòng có thêm một thông phòng đẹp như tiên, Tứ phòng có một vị thiếp thất thân phận không bình thường đến.

Chân Diệu tự nhiên thuận miệng nhắc đến.

La Thiên Trình nghe chỉ cười cười rồi không hỏi thêm nữa.

Theo ngày tết ông Táo đến gần, phần lớn quan viên cũng bắt đầu nhàn rỗi, rất nhiều người giữ chức quan nhàn tản đều không cần đến nha thự, La Nhị lão gia chính là như thế.

Nghe nói La Nhị lão gia lại đi Tây Khóa Viện, Điền thị hung hãn ném một cái ly, đúng lúc ném đến chân La Tri Nhã đến bái kiến mẫu thân.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 06.06.2017, 09:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 266: Đập phá

“Mẹ ——” La Tri Nhã giật nảy mình, nhấc mép váy tránh đi mảnh vỡ văng tứ tung mà đi đến.

“Nguyên Nương, không làm con bị thương chứ?” Điền thị thấy người đi vào là nữ nhi, cũng có chút hối hận, vội kéo La Tri Nhã ngồi xuống, nhìn từ trên xuống dưới.

Thấy chỉ là mép váy nữ nhi bị dính chút trà, mới thở phào nhẹ nhõm: “Cũng sắp qua năm mới rồi, một lát mẹ sẽ mời sư phó Cẩm Tú Phường đến may quần áo mới cho con.”

Trong phủ, hằng ngày La Tri Nhã cũng chỉ mặc quần áo nửa mới nửa cũ, đương nhiên không tiếc gì, nghe vậy thì cười cười nói: “Cảm ơn mẹ.”

Nhìn nụ cười nhợt nhạt của nữ nhi, trong lòng Điền thị càng khó chịu.

Quốc Tử Giám mới được nghỉ, Nhị lang và Tam lang lại mất tăm cả ngày, Ngũ lang không biết làm sao mấy ngày này đều thích chạy đến Ngọc Viên.

Tam Nương là thứ nữ không đề cập tới, cũng chỉ có Nguyên Nương là thân thiết nhất.

Nhưng mà nữ nhi chu đáo như vậy, qua năm sẽ phải lấy chồng đến Man Vĩ xa xôi, cả đời không được gặp.

Nghĩ tới đây, Điền thị càng thấy khó chịu.

Thời gian này, thật đúng là không có cách nào sống nổi!

Thấy sắc mặt Điền thị khó coi, La Tri Nhã đỡ cánh tay của bà: “Mẹ, hắn lại đi Tây Khóa Viện rồi?”

Điền thị vô thức cau mày: “Nguyên Nương, đó là phụ thân con, mở miệng một tiếng ‘hắn’, truyền đi lại khiến người ta chê cười đấy.”

“Hắn thì tính là phụ thân gì chứ?” Trong mắt La Tri Nhã toát ra hận ý, chỉ là chợt lóe lên rất nhanh rồi biến mất, cười lạnh nói, “Trong lòng hắn, có từng nghĩ tới nữ nhi lấy chồng xa như con chút nào không? Chỉ sợ tâm tư của hắn đều đặt hết lên người con hồ ly tinh kia rồi!”

Tuyệt vọng thương tâm hết lần này tới lần khác. La Tri Nhã đã không còn bộ dáng dịu dàng như trước đây, ánh mắt có thêm chút lệ khí mà khuê tú bình thường không có.

Nghe nữ nhi nhắc tới điều này, Điền thị cũng tức giận đến thắt tim.

Từ lúc họa thủy kia vào cửa. Lão gia thật sự không giữ cho bà chút thể diện nào, hàng đêm ngủ bên kia thì cũng thôi, dù là ban ngày vẫn không quản được chân mình mà chạy qua kia!

Hiện tại, đừng nói là ra ngoài, ngay cả đến chỗ lão phu nhân thỉnh an, đoạn đường này, đều cảm thấy đám hạ nhân kia đang nhìn bà mà chê cười!

“Mẹ, tổ mẫu cũng mặc kệ sao?”

Điền thị oán hận nói: “Tổ mẫu con nào có ý kiến gì. Còn nói ta tự làm tự chịu đấy!”

Hừ, lão thái bà kia không khỏi quá thiên vị đi. Ngay cả khi bà có chỗ vọng động, nhưng làm trưởng bối lại có thể mặc kệ thật sao? Thiếp thất của Lão Tứ vào cửa, người đó còn có ân cứu mạng Lão Tứ , sinh ra cả nhi tử, làm sao lúc ấy lại ra oai phủ đầu Hồ di nương kia nhưng đến phiên phòng bà thì lại buông tay mặc kệ chứ?!

Điền thị nghĩ đến thì máu xông ngược lên, mà lời nói hôm đó của lão phu nhân, rốt cuộc cũng lọt vào tai vài phần.

Điền ma ma cũng từng khuyên nhủ bà, nói là lời lão phu nhân nói rất có đạo lý, hồ ly tinh kia tư sắc quá mức xuất chúng, mạnh mẽ chèn ép ngược lại không hay, còn không bằng để tùy ý lão gia chơi chán rồi nói sau.

Trong lòng bà hiểu rõ lý lẽ này, nhưng mắt thấy người chồng trước kia chỉ cần trở về phủ cũng rất ít đi đến chỗ thông phòng, mà giờ ngày ngày đều không rời Tây Khóa Viện, tim bà khó chịu như bị dao cắt.

Đến bây giờ, Điền thị quả thật đã có vài phần hối hận.

Sớm biết như thế, còn không bằng đừng kéo đến trước mắt, cứ lấy dao đâm vào tim ả.

Theo cách hành sự của lão phu nhân, nếu là dưỡng bên ngoài có hài tử, phủ Quốc Công nhất định sẽ không nhận.

“Mẹ, vậy còn ngài? Cứ mặc cho cho một thông phòng chèn ép trên đầu ngài sao?” La Tri Nhã không rõ mẫu thân quản gia mười mấy năm, hạ nhân trong phủ đều vội vàng sáp đến trước mặt nịnh hót, làm sao cả một ả thông phòng mà cũng không bắt chẹt nổi.

Điền thị thở dài: “Sắp qua năm rồi. Chẳng lẽ còn gây ra trò cười gì nữa hay sao? Qua ít ngày rồi nói sau.”

Đến thời điểm này, bà càng cảm thấy bản thân mình có phần kích động.

Lão thái bà nói một câu không sai.

Dù là cùng một việc, cũng phải xem xét thời thế, không thể cứ dùng cùng một loại biện pháp để xử lý.

Nếu kẻ ở Tây Khóa Viện kia là Thục Nương, bà bất động thanh sắc là có thể bóp chết ả.

Có Thục Nương vào phủ trước, lão gia còn có mặt mũi để cho một ngoại thất khác bên ngoài vào phủ nữa hay sao?

Nhưng hết lần này tới lần khác bà đã cáu kỉnh bán Thục Nương đi, Yên Nương này lại vào phủ, chỉ sợ dù lão phu nhân vẫn xử trí thay bà, thì những người kia trong kinh thành cũng sẽ nói bà đố kỵ không dung người.

La Tri Nhã nghe lời này của Điền thị, lại cảm thấy mẫu thân yếu kém.

Nàng cắn răng, cũng không nhắc nhiều nữa, nói chuyện cùng Điền thị một lát rồi đi.

Chờ trở về sân của mình, nàng bèn phân phó nha hoàn tùy thân: “Đi lưu ý một chút, lão gia khi nào thì ra ngoài, nhanh chóng về bẩm báo cho ta.”

Còn chưa tới buổi trưa, nha hoàn kia đã nhỏ giọng nói: “Đại cô nương, lão gia phái người nói với phu nhân là ngài đi ra ngoài thăm bạn.”

La Tri Nhã đứng bật dậy, cười lạnh nói: “Thăm thật tốt!”

Nhìn nha hoàn bà tử quang phòng một vòng, chỉ vào bốn người nói: “Các ngươi theo ta đi Tây Khóa Viện!”

“Đại cô nương!” Sắc mặt thiếp thân nha hoàn trắng bệch.

Những người khác cũng hai mặt nhìn nhau.

La Tri Nhã mấp máy môi, giọng lạnh lùng nói: “Ta biết các ngươi đều là hạ nhân trong phủ, đi theo ta sẽ khó xử, nhưng mà ta cảnh cáo trước, không theo ta không quan trọng, nhưng nếu người nào để lọt tin tức, thì đừng trách ta không dung tình!”

Nói xong nhìn về phía bốn người kia nói: “Các ngươi đều là ma ma cung nữ trong cung ban thưởng, sang năm phải theo ta đến Man Vĩ rồi, nếu nhận ta là chủ tử duy nhất của các ngươi thì đi theo ta, nếu không đi, ta sẽ tìm cơ hội xin chỉ thị của Hoàng hậu nương nương, hạ nhân không sai sử được, ta không dám cần đâu.”

La Tri Nhã lấy chồng xa ở Man Vĩ, mặc dù không quan trọng như Quận chúa Sơ Hà, nhưng cũng không tính là không quan trọng.

Dù sao Đại Vương Tử Man Vĩ cùng Nhị Vương tử huynh đệ tình thâm, Nhị Vương tử ở Man Vĩ cũng có lực ảnh hưởng không nhỏ, trước khi La Tri Nhã xuất giá, chắc chắn sẽ có cơ hội tiến cung nghe dạy bảo.

Quẳng lời này xuống, La Tri Nhã xoay người rời đi.

Bốn cung nữ ma ma kia liếc mắt nhìn nhau, vẫn là một ma ma mặt mày hung dữ hạ quyết định trước tiên, trước khi đuổi theo La Tri Nhã còn quẹo vào phòng kề chộp lấy một cây gậy nhóm lửa.

Các ma ma khác thấy thế cùng bắt chước.

Hai cung nữ trẻ tuổi khuôn mặt non nớt, thì ngược lại không cầm gậy.

La Tri Nhã ngoái đầu nhìn, cười cười rồi bước nhanh hơn.

Nàng phải gây một trận cho thoải mái trước khi mẫu thân biết được, tránh cho lúc ấy mẫu thân khó xử!

Yên Nương tuy chỉ là một thông phòng, nhưng được ngàn thương vạn sủng, chẳng những có nha hoàn thiếp thân hầu hạ, còn có hai bà tử làm việc.

Cả Tây Khóa Viện được chỉnh đốn vô cùng gọn gàng. Hai bà tử đang ngồi ở cửa tán gẫu.

“Chận chậc, ta ở trong phủ lâu lăm rồi, đã nhìn thấy Nhị lão gia từ thiếu niên lang ngọc thụ lâm phong cho đến tuổi này đấy. Nhưng dù lúc Nhị lão gia còn trẻ tuổi, cũng chưa từng thấy yêu thương nữ nhân nào như vậy cả.”

“Lại còn không à, Nhị lão gia đối với vị này, thật đúng là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ vỡ. Đấy là còn chưa sinh tiểu chủ tử đấy, nếu chờ đến lúc sinh tiểu chủ tử, thì nhất định không tránh khỏi vị trí thiếp thất đâu.”

Bà tử nói chuyện đầu tiên kia lại cười ý vị thâm trường.

Sinh tiểu chủ tử?

Ha ha. Bắt đầu từ cái ngày vị này vào cửa, bà đã được phân phó, trong những món canh bồi bổ thân thể kia, cũng không thể thiếu trộn thêm thuốc tránh thai.

Nhị lão gia cố ý tránh Nhị phu nhân chọn hai bà tử các bà, nhưng lại không biết bà là người của lão phu nhân.

Đừng thấy lão bà tử bà là một hạ nhân ngay cả chữ to cũng không biết một chữ, nhưng bà lại rất hiểu cách làm của lão phu nhân.

Ở vai trò Tổ mẫu, đâu có ai không muốn nhìn thấy nhiều con nhiều cháu, nhưng ai cũng có thể sinh được, chỉ có vị này là không thể.

Với bộ dạng họa thủy này, nếu lại sinh tiểu chủ tử thật, vậy cũng rất dễ gây ra họa lớn.

Trong lòng bà hiểu, e rằng vị này vĩnh viễn cũng không thể sinh con, nhưng ngoài miệng vẫn đồng ý với bà tử kia: “Nói rất đúng. Tiểu nhi tử, đại tôn tử, nếu vị này sinh nhi tử thật, thì lão gia còn không yêu thương nhiều hơn ư?.”

Đang nói thì thấy La Tri Nhã hùng hổ đến. Hai bà tử không khỏi sửng sốt.

Thời gian hai người ngẩn ra thì La Tri Nhã đã đến trước mắt, cười dài nói: “Yên Nương có ở bên trong?”

“Có ạ.” Bà tử nói chuyện đầu tiên trả lời.

“A, chúng ta đi vào.” La Tri Nhã vòng qua hai bà tử đi vào trong.

Bà tử khác luống cuống, vội ngăn đón nói: “Đại cô nương, ngài đây là ——”

“Càn rỡ! Ta đi gặp Yên Nương một chút mà ngươi có thể cản?” La Tri Nhã lớn tiếng hỏi.

Bà tử kia họ Lý, thấy bộ dáng La Tri Nhã thanh sắc đều nghiêm thì lập tức có chút không dám động.

Điền thị cũng đã quản gia hơn mười năm, vị này lại là Đại cô nương con vợ cả phủ Quốc Công, nếu nói không có chút oai nào trước mặt hạ nhân bọn họ thì không đúng.

La Tri Nhã liền dẫn người tiến vào.

Vị bà tử họ Tôn nói trước kia còn muốn ngăn đón, lại bị một ma ma đi theo La Tri Nhã đẩy sang một bên.

Động tĩnh lớn như vậy, làm kinh động đến người trong phòng, một tiểu nha hoàn xuất hiện ở cửa phòng, quở trách: “Lộn xộn ồn ào cái gì vậy, quấy rầy di nương nghỉ ngơi rồi.”

Nhìn thấy là La Tri Nhã, thì lập tức sợ hết hồn, hơi cà lăm nói: “Đại… Đại cô nương.”

La Tri Nhã cười lạnh một tiếng: “Di nương, sao ta không biết Nhị phòng còn có một vị di nương?”

Nha hoàn kia sợ đến choáng váng.

Yên Nương không có danh phận, thật ra thì thân phận thông phòng không cao hơn đại nha hoàn bình thường bao nhiêu, nhưng những ngày này các nàng hầu hạ Yên Nương, nhìn thấy Nhị lão gia sủng ái nàng ta đủ kiểu, trong lòng đều hiểu. Vì lấy lòng nên mở miệng liền trực tiếp gọi là di nương, nếu không dù sao cũng không thể gọi thẳng tên được.

La Tri Nhã vòng qua tiểu nha hoàn, đi vào.

Một nữ tử áo xanh đứng ở phòng ngoài, hướng về phía nàng nhẹ nhàng thi lễ: “Bái kiến Đại cô nương.”

Bộ dạng nàng phục tùng cúi đầu, giọng điệu khiêm tốn, động tác cung kính, lưng lại thẳng tắp, tựa như một gốc mai kiên cường sinh trưởng trên vách đá, lại có sự cương nghị của cây mai thì lại càng xinh đẹp thêm vài phần.

Vẻ đẹp kia, ngay cả thiếu nữ như La Tri Nhã trông thấy, cũng giống như gặp ma, không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần.

Có điều nàng rất nhanh hồi phục tinh thần, không đợi Yên Nương mở miệng tiếp, tiện tay vung lên: “Đập cho ta!”

Phụ thân thật đúng là biết thương yêu người ta, bài trí trong phòng này lại chẳng kém hơn chỗ nàng.

Không, chính là chiếc bình hoa mai đặt trên bệ cửa sổ, từng được đặt trong thư phòng của phụ thân. Có một lần nàng trông thấy thì rất thích, nhưng phụ thân cũng không chủ động mở miệng tặng cho nàng.

Nữ nhân này, xinh đẹp tà môn, nếu nàng không xả giận thay mẫu thân trước khi xuất giá, thì sau này không có cơ hội nữa. Dù sao, có tiếng “Di nương” kia, hôm nay cũng coi như sư xuất có danh (*)!

            (*) sư xuất có danh: ý chỉ có lý do cho việc làm nào đó

            Một trận ồn ào hỗn loạn binh binh bang bang, trong phòng là một đống bừa bộn.

Yên Nương chỉ mím môi đứng mà không nói một lời.

Điền thị bên kia nghe được động tĩnh dẫn người chạy tới: “Mau dừng tay!”

Vốn đã đập thoải mái, La Tri Nhã hô ngừng, liếc Yên Nương một cái, nói với  Điền thị: “Mẹ, sao ngài tới đây?”

“Nha đầu con, thật là càn quấy, chờ phụ thân con đến, chắc chắn sẽ phạt nặng con. Đi, theo mẹ đi tìm lão phu nhân xin tội đi.”

Điền thị trấn an Yên Nương mấy câu, lại phân phó người dọn dẹp Tây Khóa Viện xong, mới dẫn La Tri Nhã đi đến Di An Đường.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Mưa biển, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.