Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 20.04.2017, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 223 Ghen

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Vì chìa khóa ở trong ngọc, La Thiên Trình đè nén lòng kinh hoảng nhận lấy, sau đó bỏ vào tay áo, giọng nói khàn khàn: “Chờ trở về cháu xem thử.”

Kỳ thực gần như đã khẳng định lão Trần Quốc Công tự mình tặng ngọc, bên trong cất giấu chìa khóa, nếu nó không mở được chiếc hộp này quả thực có lỗi với mọi người.

Trong mắt La Thiên Trình có hai đốm lửa, nhìn Chân Diệu thật kĩ, giống như muốn hòa tan người trước mắt, hóa thành nhu thủy tiến vào lòng hắn.

Chân Diệu bị nhìn đến trái tim đập thình thịch, không nhịn được lấy tay đè ngực lại.

Cảm giác thật kỳ quái.

Mắt La Thiên Trình hạ xuống theo, sau đó càng thêm thâm trầm.

Hình như lớn hơn rất nhiều??

Lão phu nhân ho khan một tiếng.

Thầm nghĩ bây giờ mấy đứa nhỏ đều to gan như vậy sao, nhìn tiếp nữa đến bà cũng phải đỏ mặt già.

La Thiên Trình chật vật không mở mắt, tai đỏ ửng.

Mặt mày đưa tình lại bị tổ mẫu bắt được, thật muốn chui xuống đất!

“Tổ mẫu?” Chân Diệu nghĩ cảm giác quái dị đã qua liền nở nụ cười ngọt ngào.

Lão phu nhân nhìn đầy vui mừng, vuốt đầu nàng không biết nên nói cái gì.

“Đứa bé này,  đứa bé này.”

“Lão phu nhân, Tứ phu nhân tới.” Hồng Hỉ đứng ở cửa nói.

Lão phu nhân ra ý bảo La Thiên Trình cất tráp, sau đó cất giọng nói: “Mau để Tứ phu nhân vào.”

Mành đồ án hỉ thước đăng mai được vén lên, Thích thị dẫn Lục Lang tiến vào.

Thích thị mặc trường sam đơn giản hoa văn chìm, viền quần áo bằng bạc. Tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, búi tóc chỉ cắm một cây trâm bạc. Toàn thân mộc mạc sạch sẽ, không giống một quý phụ trong quý phủ, thoạt nhìn còn lớn hơn Tống thị vài tuổi.

“Con dâu bái kiến lão phu nhân.” Thích thị hành lễ, vỗ vỗ Lục Lang.

Lục Lang mím môi, yên lặng chào lão phu nhân.

“Đại Lang và vợ Đại Lang đã về?” Thích thị ngẩng đầu, thấy La Thiên Trình và Chân Diệu, trong mắt có chút vui mừng, rất nhanh liền lắng xuống như dầu đã cháy hết dần dần không còn độ ấm.

“Tứ thẩm.” La Thiên Trình cười vấn an Thích thị.

Chân Diệu cười khanh khách nói: “Tứ thẩm, khí sắc hôm nay của thẩm phá lệ tốt, rất đẹp.”

Thích thị mím môi, nở nụ cười nhạt nhẽo: “Là vậy sao, vậy thì tốt rồi.”

Ngày vui, miễn người ngoài thấy nàng cảm thấy xui xẻo.

Nắm chặt tay Lục Lang, Thích thị nói: “Lão phu nhân, để Lục Lang bồi mẹ và Đại Lang nói chuyện, con về trước, vẫn còn có việc chưa hoàn thành.”

Lão phu nhân nở nụ cười: “Chuyện gì? Thích thị, sau này, sau này đậu của con không cần nhặt nữa.”

Từ sau khi La Tứ thúc mất tích, dần dần tất cả mọi người đều nhận định hắn đã chết, tâm Thích thị như tro tàn. Liền trộn các loại đậu với nhau, sau đó lựa đậu giết thời gian.

Ngoài thời gian chiếu cố Lục Lang, thời gian còn lại đều bất tri bất giác trôi qua trong lựa đậu.

Lão phu nhân biết việc này, chưa từng đề cập đến.

Tuổi trẻ đã phải thủ tiết, đi sai một bước cũng bị bới móc, Thích thị nguyện ý cả ngày vùi mình trong chính viện, bà cũng không thể mạnh mẽ kéo nàng ra.

Kéo ra làm gì đây, nhìn người khác mặc đồ tươi mới đầy sức sống?

Lão phu nhân cũng liền tùy nàng.

Thích thị cúi đầu: “Dạ, con dâu nghe lão phu nhân, sau này không lựa nữa.”

Lúc này Hồng Phúc xuất hiện ở cửa, đang muốn bẩm báo thì thấy lão phu nhân lắc đầu.

Hồng Phúc hiểu ý, tránh sang một bên mời Tứ thúc đã rạng rỡ hơn bước tới.

Chân Diệu mở to mắt, thiếu chút nữa dính lên người La Tứ thúc.

Nàng thật không ngờ La Tứ thúc cạo râu ria đi lại trông như vậy!

Anh tuấn, trầm ổn, sáng sủa, giống như ánh mặt trời trên cao khiến người ta nổ con mắt.

La Thiên Trình tức giận giật giật khóe miệng, sau đó lộ ra nụ cười xấu xa, lặng lẽ sờ hông Chân Diệu.

Chân Diệu bất khả tư nghị quay đầu lại, La Thiên Trình hừ lạnh một tiếng không nhìn nàng, trên tay lại dùng lực bấm một cái.

Chân Diệu đau đến nỗi suýt kêu thành tiếng, cắn chặt môi dưới.

Thực đủ rồi, mệnh nàng thực khổ, gặp phải loại phu quân bệnh thần kinh này, trước mặt mọi người, một phòng toàn trưởng bối, còn là thời khắc cảm động Ngưu Lang, Chúc Nữ gặp nhau trên cầu hỉ thước, hắn cư nhiên, cư nhiên sờ hông nàng?

Có lẽ phát hiện ánh mắt mọi người không thích hợp, Thích thị quay đầu lại, sau đó cả người bối rối.

La Tứ thúc đi nhanh tới, nắm tay Thích thị: “Thiến nương…….”

Thích thị nháy mắt mấy cái, giãy mạnh ra, sau đó hai tay che miệng nước mắt tuôn rơi.

La Tứ thúc thấy vậy trong lòng quặn đau, bất chấp bên ngoài còn có người ôm Thích thị vào lòng: “Thiến Nương, ta đã về, xin lỗi, xin lỗi.”

“Lão gia…..” Thích thị rốt cuộc mới tỉnh táo lại, tê tâm liệt phế hô một tiếng, sau đó trợn mắt ngất đi.

“Thiến Nương!” La Tứ thúc ôm lấy Thích thị, cúi đầu thấy được Lục Lang.

Lục Lang gầy nhỏ, tướng mạo giống Thích thị nhiều hơn một chút, nhưng La Tứ thúc liếc mắt liền khẳng định đây là con hắn!

“Lục Lang, ta là cha con.” La Tứ thúc ôm Thích thị ngồi xổm xuống, hung hăng hôn lên gò má Lục Lang một cái.

“Khụ, khụ.” Lão phu nhân ho khan vài tiếng.

Người đương thời coi trọng ôm cháu không ôm con, chuyện này nếu truyền ra sẽ bị người khác đàm tiếu.

Không thì, không thì, bà cũng hận không thể ôm nhi tử hôn một cái đây này, lão phu nhân ê ẩm nghĩ.

“Mẹ, để Thích thị nằm ở trên tháp la hán đi, mau mời đại phu đến kiểm tra cho nàng đi.”

Lão phu nhân nghiêm mặt: “Nằm cái gì mà nằm, muốn nằm ôm vợ con về viện mình mà nằm. Đi nhanh lên, đại phu để ngày mai con mời!”

Thích thị đây là cao hứng, chờ một lát nữa là tỉnh, hai vợ chồng còn không biết có bao nhiêu điều để nói đây này, nàng cũng không phải bà lão hồ đồ, mời đại phu cái gì.

Nhưng thật ra ngày mai có thể mời một thái y về, bắt mạch cho đứa bé này một chút, ở bên ngoài lâu như vậy, lưu lại bệnh gì không tiện nói sẽ không tốt.

“Vậy, vậy con về trước đây.” La Tứ thúc ôm vợ, dắt con quay mặt đi.

Cuối cùng căn bản không phát hiện còn có hai người sống là La Thiên Trình và Chân Diệu!

“Đại Lang, các cháu cũng mau về nghỉ ngơi đi, chờ tới lúc ăn cơm lại tới. Về phủ bên kia, bà sẽ phái người đi truyền tin, còn trong cung nữa, các cháu hôm sau nhất định phải đi tạ ân.”

“Dạ.” Hai người đáp lời trở về Thanh Phong đường.

Chỉ thấy một trận rối loạn, mấy nha hoàn xinh đẹp lao tới, chen La Thiên Trình qua một bên, ôm Chân Diệu vừa khóc vừa cười.

Mặt La Thiên Trình đen lại, hai tay khoanh trước ngực lạnh đứng một bên nhìn.

Cuộc sống thực sự không cách nào trôi qua, vợ làm như không thấy hắn, mắt dính chặt lên người Tứ thúc, trở về chỗ của mình lại có một đống nha hoàn xinh đẹp lại làm như không thấy hắn.

Luôn cảm thấy chỗ nào đó không đúng. Thông phòng đâu, hắn muốn gọi thông phòng!

Chỉ thấy ba tiểu mĩ nhân như hoa như ngọc liên tiếp đứng ở cửa Bán Nguyệt Tây Khóa viện.

La Thiên Trình cười đắc ý vẫy tay.

Ba mĩ nhân vui vẻ, chạy tới, ánh mắt nhìn La Thiên Trình phải gọi là tình sâu như biển.

La Thiên Trình cảm thấy sảng khoái, như thị uy nhìn về phía Chân Diệu được nha hoàn bao quanh, ho khan hai tiếng.

Sắc mặt ba mĩ nhân cứng đờ, hai mặt nhìn nhau.

Nguy rồi, Thế tử muốn trách các nàng không hiểu quy củ.

Hiện tại người nào không biết Thế tử phu nhân phúc tinh cao chiếu, là bảo bối trong lòng Thế tử a.

Nếu Thế tử phu nhân nhìn các nàng vừa mắt, nói không chừng còn được thưởng một hai ngày hầu hạ thế tử đây!

“Đại nãi nãi, ngài đã về rồi. Thiếp thân nhớ ngài muốn chết.” Ba mĩ nhân cùng nhau nhào vào.

Khóe miệng La Thiên Trình cứng nhắc, tức giận nhấc chân đi vào trong phòng.

Thực sự không có cách nào lăn lộn, đây là thông phòng của hắn hay là của nàng?

Đang lúc tức giận một vật đen thùi lùi xuất hiện trước mặt, vội nghiêng đầu, chỉ thấy một con sáo vọt tới, bởi vì bay quá nhanh còn rớt hai cọng lông chim, phiêu đãng trước mặt hắn từ từ rơi xuống.

Nhìn con sáo đẩy chúng nha hoàn ra sà vào lòng Chân Diệu La Thiên Trình thấy toàn thân không thoải mái.

Bước chân nặng nề đi vào phòng, một mình yên lặng tắm.

Bên kia Chân Diệu được đám nha hoàn ôm vào phòng tắm, vừa tắm vừa xoa bóp, vừa chải đầu giằng co một canh giờ mới về phòng.

“Giờ mới chịu về phòng?” Tựa vào tháp đọc sách, La Thiên Trình bộp một cái ném sách qua một bên.

Loại cảm giác vừa mới từ Sở Tiêu các (thanh lâu) về, sau đó bị vợ chất vấn là tình huống gì xảy ra?

Chân Diệu sờ sờ mũi đi tới.

Chịu khổ nhiều ngày như vậy, đợi lát nữa còn có gia yến, Chân Diệu cũng thấy mệt mỏi, để đám nha hoàn đều lui ra ngoài, cởi giày lên giường, sau đó đưa lưng về phía La Thiên Trình nằm xuống.

La Thiên Trình thực sự nổi giận, quay người Chân Diệu lại nhìn nàng chằm chằm.

“Nhìn cái gì, đừng tưởng làm như vậy ta sẽ tha thứ việc chàng sờ loạn.”

“Ta sờ loạn, nếu ta không sờ loạn thì nàng còn nhìn chằm chằm Tứ thúc đi?”

Chân Diệu lườm hắn một cái: “Tứ thúc đẹp a, giống chàng, ta nhìn lâu hơn một chút thì sao chứ?”

Đẹp? Giống hắn?

Khóe miệng La Thiên Trình cong lên, đột nhiên ngưng lại: “Không đúng, nếu giống ta, mỗi ngày nàng đều nhìn ta còn chưa đủ sao?”

“Đừng làm rộn!” Chân Diệu đẩy tay đối phương ra, buồn cười nói: “Cẩn Minh, chàng đang ghen sao?”

“Ai ghen?” La Thiên Trình cười lạnh một tiếng: “Nàng là vợ, cũng chỉ có thể nhìn ta, người khác ai cũng không được nhìn, Tứ thúc cũng không được!”

“Ách, được, chỉ nhìn chàng.” Chân Diệu thấy hơi mệt, tùy ý đáp ứng một tiếng rồi nhắm mắt lại.

Mí mắt bị người ta dùng hai ngón tay tách ra.

Chân Diệu cũng muốn trợn trắng mắt rồi.

Phu quân đại nhân ngây thơ như vậy nàng nên làm gì đây?

“Không phải nhìn ta sao?”

“Được, nhìn chàng!” Chân Diệu cũng giận, dứt khoát nhìn La Thiên Trình, mặt đối mắt, nhìn thẳng vào mắt đối phương.

Ánh mắt hai người giằng co, trên không như va chạm ra tia lửa điện, sau đó tia lửa kia tiến vào lòng người, càng ngày càng mạnh.

Trời vẫn sáng, trong sa trướng dần tối sầm, vừa tắm qua, hương khí lượn lờ tản ra,vây quanh phiến thiên địa này.

“Ta, ta ngủ.” Chân Diệu có chút hoảng hốt,vội nằm thẳng người, thuận tay cầm gối úp lên mặt, lại đột nhiên cảm giác người nặng nề.

“Vẫn giống như trước có được không?” Bên tai vang lên giọng nói có chút khàn khàn, không du dương như trước nhưng vẫn phá lệ câu người.

Chân Diệu thoáng cái không thốt lên lời.

Mưa hôn dày đặc rơi xuống, chạm vào thân thể trơn bóng khơi lên từng trận run rẩy.

Quần áo chẳng biết đã thoát hết từ lúc nào, chỉ còn hai thân thể hai người dây dưa.

Nhưng đột nhiên La Thiên Trình xoay người đứng lên, biểu tình có chút dại ra.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 20.04.2017, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 224: Trưởng thành rồi

Chân Diệu nhìn tay đối phương đầy máu, nhất thời hai mắt rưng rưng, ôm bụng đau nhức hỏi: “Thế tử, sao đau không đúng chỗ?”

Chẳng phải đều nói phía dưới đau đến chết đi sống lại sao, vì sao nàng lại đau bụng?

La Thiên Trình nhìn hai tay, lại nhìn chằm chằm nơi nào đó bất khả tư nghị thì thào lẩm bẩm: “Không đúng a, ta rõ ràng chưa tiến vào đâu sao lại chảy máu?”

Chẳng lẽ lâu lắm rồi không cùng nữ tử mây mưa hắn học được cách không phát lực?

Hai người đờ đẫn nhìn nhau.

Đột nhiên La Thiên Trình biến sắc, khó chịu bỏ tay ra: “Chân tứ, nàng, nàng thật có thể chịu được!”

“Hả?”

“Quỳ thủy của nàng tới!”

Chân Diệu mờ mịt một lúc, cuối cùng cũng kịp phản ứng, vội kéo chăn lên che mặt, xoắn xuýt nhìn đối phương, muốn nói lại thôi.

“Đừng xin lỗi, ta sẽ không tha thứ cho nàng!” La Thiên Trình đen mặt lau lau lên một cái tiết khố.

“Quần đó là của ta.”

La Thiên Trình tức quá hóa cười: “Không lau của nàng chẳng lẽ lại dùng của ta? Nàng còn có thể nói với đám nha hoàn là không cẩn thận dây ra quần, lau lên quần ta, ta phải nói thế nào?”

Chân Diệu nhăn mày không nói.

“Ta đi tịnh phòng.” Mặc quần áo tử tế, La Thiên Trình đen mặt xuống giường, thấy trong phòng tắm không có chút tiếng động, không khỏi quay đầu nhìn thoáng qua.

Chỉ thấy Chân Diệu bộ dáng đáng thương núp trong chăn nhíu mày.

La Thiên Trình nhất thời bất động, xoay người quay lại giường, nhịn tính tình xuống khuyên: “Đừng tiếc nuối, chờ cơ thể nàng sạch sẽ sẽ bồi thường nàng có được không?”

Chân Diệu thiếu chút phun một búng máu.

Trong lòng phu quân đại nhân, nàng là kẻ có bao nhiêu đói khát hả.

Nghĩ vậy không khỏi hít một hơi khí lạnh, thì ra mọi người đều sai rồi. Trước đây La Thiên Trình cưới nàng tuyệt đối không phải vì phụ trách nàng a, mà là vì nàng nên phụ trách hắn!

“Ngoan, như vậy thực sự không thể tiếp tục, đối với ta hay nàng đều không tốt.” La Thiên Trình nói, mặt có chút đỏ.

Với nàng, hắn thực sự càng ngày càng mềm lòng, nếu là nữ nhân khác cố tình gây sự như vậy hắn sẽ không thèm để ý.

“Ngài thông cảm như thế ta thực sự cảm tạ a!” Chân Diệu tức giận đẩy tay hắn ra.

“Rốt cuộc nàng nháo cái gì?” La Thiên Trình lại gần. Nghĩ đến việc tay còn chưa rửa, nhịn xuống xúc động muốn sờ mặt nàng.

Cảm giác đau đớn kéo tới từng chút, từng chút một, Chân Diệu đã bất chấp thảo luận vấn đề vô sỉ này với hắn, cắn răng nói: “Đau bụng.”

“Đau bụng?” Thấy mặt Chân Diệu đã trắng bệch, La Thiên Trình vội lấy tay đặt lên bụng nàng, một bên xoa, một bên hỏi: “Là vì quỳ thủy tới sao?”

“Chàng không biết?”

La Thiên Trình nhíu mi: “Ta phải biết cái gì?”

Chân Diệu giật mình, sau đó bừng tỉnh.

Nam tử như La Thiên Trình từ nhỏ lớn lên bên cạnh tổ mẫu, sẽ không biết nữ tử khi quỳ thủy đến sẽ bị đau nhức.

“Nói chung, phần lớn nữ tử khi quỳ thủy tới đều đau.” Càng ngày càng không thoải mái, Chân Diệu nhíu mi: “Chàng ra ngoài trước đi, gọi mấy người Tử Tô vào hầu hạ ta.”

“Được, nàng cứ nằm nghỉ đi.”

La Thiên Trình ra cửa ngẫm nghĩ một chút, nhấc chân bước qua Tây Khóa viện.

Tước Nhi nhìn thấy, quay đầu tiến vào phòng.

Chân Diệu vừa được mấy người Tử Tô hầu hạ thu thập thỏa đáng. Nửa nằm nửa ngồi uống nước nóng.

“Bên lão phu nhân có gọi gì phải không?”

“Không phải ạ.” Tước Nhi tức giận nói: “Đại nãi nãi, vừa rồi nô tỳ nhìn thấy Thế tử đi qua Tây Khóa viện!”

Lời vừa nói ra, tay cầm tách trà của Chân Diệu liền dừng lại.

Tử Tô và Bạch Thược đều hung hăng lườm Tước Nhi.

Tước Nhi chẳng biết đã gây ra họa gì, nắm góc áo chớp mắt.

“Được rồi, ta đã biết.” Chân Diệu đặt tách trà xuống: “Các ngươi đều lui xuống đi, ta nằm một chút.”

Tử Tô nháy mắt, mấy người đều lui xuống.

Tử Tô khuyên nhủ: “Đại nãi nãi, ngài đừng để trong lòng, Thế tử sợ quấy rầy ngài nghỉ ngơi.”

Chân Diệu thực có chút tức giận.

Vì kinh nguyệt tới chuyện không thành, phu quân liền nhấc chân đi ngủ thông phòng, cái này còn bực bội hơn định ngày đi ngủ thông phòng!

Cái sau chung quy là vì khai chi tán diệp, cái trước là trực tiếp đánh vào mặt nàng, đánh kêu đen đét.

Trứng thối này, sau này không cho hắn ôm nữa, cũng không cho hắn sờ, để hắn cùng thông phòng sinh con thôi!

Thấy Chân Diệu không nói gì, Tử Tô sợ nàng không xuống đài được, vén chăn rồi lặng lẽ lui xuống.

Bạch Thược trách cứ Tước Nhi: “Tước Nhi, ngươi cũng không còn nhỏ, sao lại hành sự lỗ mãng như vậy, chuyện của Tiểu Thiền ngươi chớ có quên!”

“Muội, muội chỉ là thấy Thế tử qua Tây Khóa viện nên tức giận, mới đi nói cho đại nãi nãi thôi.”

Bạch Thược chọt chọt vào trán nàng: “Ngươi cũng tức giận, vậy Đại nãi nãi thì sao? Mới từ phòng Đại nãi nãi ra đã qua Tây Khóa viện, Đại nãi nãi biết có thể không tức giận sao?”

“Lẽ nào, lẽ nào muội gạt Đại nãi nãi mới là đúng? Tước Nhi hoang mang hỏi.

Tử Tô nghiêm mặt nói: “Đại nãi nãi hỏi tất nhiên không thể dối gạt nhưng chuyện khiến Đại nãi nãi ngột ngạt muội nói làm gì? Chỉ là mấy thông phòng, Đại nãi nãi thật muốn so đo với các nàng thì đã không để đến giờ vẫn không trị.”

“Không sai, Đại nãi nãi bây giờ đã trưởng thành, sau này chuyện phải quan tâm cũng nhiều hơn, ba thông phòng kia, đến con khỉ cũng không bằng, còn có thể lật trời? Nếu không vừa mắt thì đừng để bọn họ qua đây gây ngột ngạt là được.” Bạch Thược nói theo.

“Muội hiểu rồi, đa tạ các tỷ tỷ chỉ điểm.”

La Thiên Trình vừa vào Tây Khóa viện, ba thông phòng liền mừng như điên, ngươi chen ta, ta chen ngươi xông tới.

“Đừng đẩy, đừng đẩy, cùng vào đi.” La Thiên Trình nhấc chân vào gian phòng gần nhất.

Cùng nhau?

Ba thông phòng hai mặt nhìn nhau.

Đây, đây là ý gì?

Lẽ nào, lẽ nào Thế tử muốn cả ba nàng cùng lên?

Thần sắc ba người đều cổ quái.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì?” La Thiên Trình thấy không ai đi theo, nhíu mi giục.

“A.” Ba người đáp một tiếng vội cúi đầu đi qua.

Trầm Ngư thầm cắn răng, đây là phòng của nàng, lẽ nào Thế tử lại muốn nàng cùng giường với hai tiểu chân này….

Nhưng nếu nàng không muốn. Chọc giận Thế tử, sau đó chỉ tiện nghi hai người bọn họ.

Lạc Nhạn và Tu Hoa cũng xoắn xuýt.

Ba người cùng nhau hầu hạ Thế tử thật mắc cỡ muốn chết.

La Thiên Trình vào phòng, tùy ý tìm một cái ghế ngồi lên, nhìn bộ dáng ba mĩ nhân xấu hổ mang theo khiếp sợ, không kiên nhẫn hỏi: “Xấu hổ cái gì?”

Ba người cả kinh.

Đúng vậy, Thế tử đã hơn một năm không chạm vào các nàng, bỏ qua cơ hội này, nói không chừng sau này còn phải chờ đợi lâu.

“Thế tử, người nào…….người nào tới trước?” Rốt cuộc là phòng nàng, Trầm Ngư mở miệng trước.

“Thế nào cũng được.” Hắn đến là để hỏi chuyện, không cần xếp hàng.

“Cái này, bọn tỷ muội không tiện làm chủ….”

“Vậy cùng nhau đi.”

Mặt ba mĩ nhân liền đỏ bừng.

La Thiên Trình quét mắt nhìn ba người.

Đều có bệnh hay sao mà đỏ mặt như vậy.

“Thế tử, thiếp sợ rằng giường….. sợ rằng giường không chứa nổi nhiều người.” Thật quá xấu hổ mà, sao Thế tử lại lớn mật như vậy. Chẳng lẽ ở bên ngoài lâu nên học xấu rồi?

“Ngồi ghế là được.” La Thiên Trình không nhịn được nói.

Ở chung với A Tứ lâu, sao cứ có cảm giác khó câu thông với những thông phòng như vậy?

May mà hắn chỉ hỏi chuyện rồi đi.

“Trên ghế?” Ba mĩ nhân đồng thời che miệng kinh hô.

Cái này, cái này thực quá xấu hổ!

“Được rồi, đừng dài dòng, ta phải trở về gấp!”

Ba mĩ nhân bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra là Thế tử tận dụng thời gian mới tới được, thảo nào muốn các nàng cùng hầu hạ.

Phải tận dụng thời cơ, qua rồi sẽ không có nữa!

Dưới sự cấp bách, ba mĩ nhân đồng thời đưa tay xuống hông, lưu loát rút đai lưng ra.

La Thiên Trình đột ngột đứng dậy, ghế cũng bị ngã lăn, đen mặt hỏi: “Các ngươi làm gì?”

Hả?

Ba người hai mặt nhìn nhau.

Loại chuyện chỉ có thể hiểu mà không thể nói này người ta biết nói thế nào?

La Thiên Trình đời trước trừ quan hệ lạnh như băng với Chân thị cũng chỉ có mấy thông phòng này, sau một loạt biến cố, quyền cao chức trọng cũng không cưới thêm vợ, không hiểu rõ nữ nhân bao nhiêu.

Nhưng dù hắn có không hiểu thế nào, thấy ba người cởi áo, biểu tình xấu hổ thì cũng phải hiểu. Lập tức đen mặt, hận không thể chạy ra ngoài.

Thực đủ rồi. Ba nữ nhân này coi hắn làm từ sắt sao, lại còn cùng nhau!

Sai, cái này không phải trọng điểm.

Chuyện vô sỉ như thế, sao các nàng nghĩ ra được?

Cưỡng chế xung động muốn quay đi, hỏi: “Nếu quỳ thủy tới mà đau bụng các ngươi sẽ làm gì?”

Lấy được đáp án hài lòng, La Thiên Trình bỏ ba thông phòng khóc không ra nước mắt vội vã đi.

Trở về thư phòng, lấy ra một bình nước nóng tinh sảo, khéo léo, rót nước vào rồi lấy khăn xung quanh đi đến chỗ Chân Diệu.

Chân Diệu tức đến không ngủ được, đang đếm cừu thì nghe thấy động tĩnh, quay đầu qua nhìn, không ngờ lại nhanh như vậy, không phải là không được đi.

“A Tứ, đỡ hơn chưa?”

Chân Diệu mím môi không nói chuyện.

La Thiên Trình đưa bình nước nóng qua: “Ta đi hỏi, các nàng nói cái này dùng được.”

Chân Diệu nhìn bình nước nóng nhất thời sửng sốt, trong lòng thấy ấm áp cơn đau như được xua đi phân nửa.

“Ta xoa cho nàng.”

“Để ta tự làm.” Chân Diệu nhận lấy bỏ vào trong chăn, lặng lẽ đặt bình nước nóng lên bụng lăn qua lăn lại.

Đến vãn yến, Chân Diệu khôi phục tinh thần, cũng không vắng mặt, thế mới biết Nhị bá và Đại ca bên nhà ngoại cũng đi Bắc Hà.

“Vợ Đại Lang, cháu yên tâm, ban ngày đã viết thư, từ trạm dịch ra roi thúc ngựa tầm ba, bốn ngày là đến.” Lão phu nhân an ủi.

“Khiến tổ mẫu nhọc lòng.”

Thích thị thay một bộ quần áo màu hồng cánh sen mới tinh, vấn búi mã kế, tai đeo một đóa phù dung cỡ miệng chén, so với trước kia phải trẻ ra mười tuổi.

Chân Diệu nhìn vậy chợt thấy vị chân giò ngon hơn rất nhiều không, nhịn được ăn nhiều thêm một miếng.

La Thiên Trình lặng lẽ kéo nàng: “Nàng bây giờ không thể ăn quá nhiều dầu mỡ.”

Tiệc rượu tàn, mọi người đều về viện mình, La Nhị lão gia liền sầm mặt lại.

Điền thị không nhịn được nói: “Lão gia trầm mặt làm gì, ban ngày dạy dỗ Tam Lang một trận còn chưa đủ sao?”

Vừa nghĩ đến ánh mắt ngạc nhiên của Tam Lang, bà đã cảm thấy lo lắng.

Con trai ngoan của bà, nếu cách tâm thì phải làm sao bây giờ!

“Bà thì biết cái gì, Đại Lang trở về, sau này nào có chỗ cho chúng ta nói chuyện!”

“Vậy cũng có biện pháp gì, ai bảo nhân gia tốt số!” Nói đến đây Điền thị nghiêm mặt: “Lão gia cũng biết Chân thị có quỳ thủy rồi, không đến mấy tháng nữa sẽ có thai, vậy sẽ phiền toái!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 25.04.2017, 19:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 225 Mất mặt

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

La Nhị lão gia nghe xong sắc mặt liền thay đổi.

Đây là tình huống lão không muốn thấy nhất.

Đại Lang mà có hậu nhân như vậy mọi chuyện liền phức tạp.

Đứng lên đi đi lại lại một vòng, lườm Điền thị: “Năm đó rốt cuộc bà nghe ngóng thế nào hả!”

Lão là nam nhân, trước đây làm mai cho Đại Lang tất nhiên không tiện tìm hiểu tình huống của các cô nương. Việc này là Điền thị làm.

Điền thị nghe vậy liền tức giận, phản bác: “Lão này nói lời này thật khiến người ta thất vọng đau đớn. Tìm khuê nữ của Vương đại nhân cho Đại Lang, bên đó có bệnh không tiện nói ta phải mất trăm phương nghìn kế mới nghe ngóng được, không phải đương nhiên mà sau ngày làm mai đã bệnh chết? Còn có tôn nữ nhà Lý đại nhân, nếu không phải ta hỏi thăm ra nàng ta tư thông với người, bị phát hiện sau liền dùng một sợi dây thắt cổ, nói với bên ngoài là chết bất đắc kỳ tử, Đại Lang có thể bị mang danh mệnh cứng khắc vợ không?”

“Chân thị thì sao, Chân thị thì nói thế nào?” La nhị lão gia càng nghĩ càng sầu.

Từ lúc Chân thị vào cửa, thực sự là mọi chuyện không hài lòng.

“Chân thị….” Điền thị cắng răng, như muốn cắn nát hai chữ này: “Lão gia cũng biết, chuyện bất quá tam, lại kiếm cho Đại Lang một con quỷ đoản mệnh nữa sẽ khiến lão phu nhân nghi ngờ. Chân thị này ta hỏi thăm rõ ràng, là người tranh cường háo thắng, dùng cách này gả vào với tính cách của Đại Lang không tạo thành cảnh gà bay chó sủa mới là lạ. Nhưng ai ngờ, ai ngờ nàng ta lại như biến thành người khác vậy.”

La Nhị lão gia hừ một tiếng: “Cái gì mà thay đổi, cô nương đều dưỡng trong khuê phòng, tính tình chắc gì đã như bà hỏi thăm. Việc đã đến nước này cũng là bất đắc dĩ, bên kia bà quan sát kỹ vào, thực sự không được thì để nàng ta không sinh được.”

Nói xong câu cuối giọng nói đã lạnh như băng.

“Biết rồi, Đại Lang thì sao, lão gia định làm thế nào. Đừng quên Đại Lang có công cứu giá, nói không chừng lần này lại được thăng chức.”

Bà là phụ nhân cũng biết công cứu giá rất lớn, lớn đến nỗi không lo lương thực.

Sau này chỉ sợ lão gia không nắm hắn trong tay được nữa.

Nếu Đại Lang càng ngày càng đi xa, thì dù Chân thị không sinh con thì thế nào, dù thông phòng nào ôm con tới nuôi cũng được. Cho nên mấu chốt vẫn là trên người Đại Lang.

“Công cứu giá?” La nhị lão gia cười đến ý vị thâm trường: “Hiện tại tất nhiên là phong quang vô tận nhưng vị kia…..dù sao cũng có tuổi rồi.”

“Không phải nói vị kia giận Thái tử sao?”

“Cho nên mới nói đám phụ nhân mấy bà tóc dài não ngắn, vị kia coi trọng thái tử xa xa không bằng các hoàng tử khác. Hơn nữa hai ngày trước, thái tử noi theo Thái Nguyên Bồi cắt thịt cho mẹ, vị kia long tâm đại duyệt.

Thái tử đã đích lại là trưởng, nếu hoàng thượng không truyền ngôi cho Thái tử thì vì sao nhà Thị lang cũng đã không có Thái tử phi.

“Thái tử ở Bắc Hà bị trách cứ cũng là do không cẩn thận dẫn con hổ về hướng kia. Đại Lang không được thưởng thì không sao, chỉ cần luận công ban thưởng, Thái tử có thể không ghét bỏ sao? Tương lai…..” La Nhị lão gia chỉ đến đó thì ngưng.

Điền thị không rõ chuyện trong triều lắm, nên La Nhị lão gia vừa nói vậy cũng không hiểu quá rõ.

Như vậy cũng giống như chuyện vì một việc mà một người xui xẻo. Một người tốt đẹp, dù người gặp chuyện tốt và người xui xẻo không có liên quan nhưng người xui xẻo vẫn thấy không thoải mái.

Đây là giận chó đánh mèo.

Bị thiên tử tương lai giận chó đánh mèo……..

“Đại Lang hiện tại danh tiếng đang thịnh. Không thể cứng rắn với hắn, tạm thời nhẫn nại ít bữa, có thể sau này còn không đến lượt chúng ta xuất thủ đâu.” La Nhị lão gia nghĩ đến tương lai tốt đẹp uất khí trong lòng tản ra rất nhiều.

Tạm thời bỏ xuống tâm sự, La nhị lão gia nằm xuống, tay đặt lên lưng Điền thị.

Mặt Điền thị hơi nóng, xoay người lại: “Lão gia……….”

Trong đầu hiện lên dung nhan thanh lệ tuyệt luân của một người, La Nhị lão gia nhất thời không có hứng thú. Không kiên nhẫn nói: “Ngủ đi.”

Từ lúc Thục Nương bị bán, nhà ở phố Hạnh Hoa lão vẫn giữ lại, không nói rõ vì sao thỉnh thoảng liền không nhịn được đi qua đó.

Có thể là vì mĩ nhân tuyệt sắc sát vách kia đi.

La Nhị lão gia nghĩ trong lòng bốc hỏa, nhưng vừa nhìn người bên cạnh liền lười động.

Điền thị cảm thấy trên mặt như bị tát một bạt tai.

Bà cũng mới ba lăm, ba sáu tuổi, đang tuổi như lang như hổ nhưng lão gia đã một thời gian dài rồi chưa chạm vào bà.

Lẽ nào, lẽ nào lão còn nhớ đến ngoại thất đã bị bán đi kia?

Càng nghĩ càng giận, Điền thị ngồi dậy.

“Lão gia, ngài có ý gì?”

“Có ý gì cái gì? Nhanh ngủ đi, mệt rồi.” La nhị lão gia từ từ nhắm hai mắt lại.

Điền thị nhéo eo lão một cái: “Mệt gì, ngài còn nhớ tới hồ ly tinh kia đúng không?”

“Hồ ly tinh gì, người ta không phải vậy!” La nhị lão gia trước tiên nghĩ tới Yên nương tuyệt sắc.

Điền thị thoáng cái phát hỏa, nhéo tay La nhị lão gia, giọng đột nhiên cất cao: “Không phải? Một tiểu chân có thai còn không an phận quấn quýt lão gia đi Hoa Nhược tự, cũng không sợ hiện nguyên hình trước mặt bồ tát!”

Nhắc tới Thục Nương bị bán đi, La nhị lão gia cũng nổi giận.

Người ôn nhu tiểu ý như vậy, còn mang cốt nhục của lão nếu không phải tại người đàn bà đanh đá này sao lại rơi vào cảnh bị bán đi!

Dùng sức kéo tay Điền thị xuống, nhưng dùng sức quá mạnh, Điền thị bị lăn xuống giường.

Ầm một cái, Điền thị ngã đến thất điên bát đảo, quá phẫn nộ khiến bà ta như gà chọc tiết, vội đứng dậy ngồi lên người La nhị lão gia, cào vào mặt lão vài cái.

Nghe được động tĩnh, bọn nha hoàn xông vào, cả đám sợ ngây người.

La Nhị lão gia tức đến thở gấp quát: “Còn không mau cút ra ngoài!”

Bọn nha hoàn lui xuống.

Đẩy mạnh Điền thị ra, La Nhị lão gia vội khoác áo, không để ý người đằng sau đang khóc lóc kêu gào, trực tiếp đi thư phòng, đêm đó liền ngủ cùng nha hoàn mang thuốc cho lão.

Nha hoàn kia chính là đại nha hoàn Lục Nga bên cạnh Điền thị.

Hôm sau, Điền thị biết được trực tiếp náo loạn lên.

Trên mặt La Nhị lão gia còn mấy vệt máu, đã sớm cáo bệnh không đến nha môn, trực tiếp đạp Điền thị một cước: “Điền thị, đồ đố phụ nhà bà định phạm thất xuất chi điều sao? Ta ngay cả ngủ với nha hoàn cũng không được?”

Điền thị nhìn mấy vết trên mặt La Nhị lão gia có chút chột dạ, không dám mở miệng tiếp.

Thấy Điền thị chịu thua, La Nhị lão gia hừ lạnh một tiếng: “Lục Nga sau này để ở thư phòng hầu hạ ta đi.”

Bà già này thực sự càng ngày càng càn rỡ. Nếu đến một thông phòng lão cũng không che chở được còn có ý gì!

Lục Nga vẫn kinh sợ quỳ đó lặng lẽ nhếch khóe miệng.

Tự bà ta đẩy nàng thay chỗ Chu Nhan để lại, Nhị phu nhân mỗi ngày đều so sánh nàng với Chu Nhan. Dường như Chu Nhan là mây bay trên trời còn nàng là bùn dưới đất!

Đều là nô tài, ai mạnh hơn ai, nàng cũng là một con người đó!

Nếu chủ tử không coi nàng là người, vậy nàng cũng chỉ có thể tìm một chủ tử khác.

Điền thị cào mặt La Nhị lão gia, La Nhị lão gia ngủ đại nha hoàn của Điền thị như một cơn gió, trong nháy mắt truyền khắp phủ Quốc Công.

Lúc Điền thị đến Di An đường thỉnh an, đều thấy ánh mắt hạ nhân dọc đường nhìn bà ta có chút là lạ.

Lão phu nhân vẫn như thường ngày nói chuyện nhàn thoại.

“Lão tứ, Đại Lang. Hôm nay hai người phải cùng tiến cung?”

La Tứ thúc trước khi mất tích cũng là quan viên, lần này trở về cũng giống La Thiên Trình, đều phải tiến cung gặp vua một chuyến.

Còn Chân Diệu được Thái hậu và Hoàng hậu triệu kiến. Còn có thể ở trong phủ nghỉ một lát.

“Vâng, nhi tử (tôn nhi) đi liền bây giờ.”

Chờ các nam nhân đều đi rồi, lão phu nhân mới nhìn về phía Thích thị: “Thích thị, lão Tứ có nói gì về khoảng thởi gian mất tích cho con không?”

Mặt Thích thị có thoa một lớp phấn mỏng, khí sắc có vẻ vô cùng tốt, nghe vậy khẽ cười nói: “Khoảng thời gian lão gia mất tích đều nói hết với con dâu. Hồ di nương cứu lão gia, con dâu cũng rất cảm kích. Lão phu nhân xem lúc nào thích hợp thì đưa Hồ di nương và Chương ca nhi về, đỡ cho mẹ con họ ở kia lo lắng.”

Lão phu nhân gật đầu: “Con hiểu là tốt rồi. Chương ca nhi nói thế nào cũng là cốt nhục của lão Tứ. Về phần Hồ thị, nàng cứu mạng lão tứ, ta cũng rất cảm kích. Nhưng nếu nàng ta muốn vào phủ Quốc Công con cũng phải ước thúc, không thể vì người ta có ân cứu mạng mà hồ đồ. Vợ không phải vợ, thiếp không giống thiếp, đó là căn nguyên bại gia!”

“Vâng, con dâu biết rồi.”

Điền thị nghe xong âm thầm bĩu môi.

Lão phu nhân tâm tư quá xa vời. Chả trách trước đây lão gia thường nói lão phu nhân thương Tứ thúc nhất, đến vợ thúc ấy cũng che chở như vậy.

Hừ, hôm qua bà bị hung hăng đánh vào mặt sao không thấy nói cho bà một câu.

Nghĩ tới đây liền lộ ra nụ cươi giả tạo: “Lão phu nhân, mẹ xem lúc nào thích hợp đến huyện Bảo Lăng để con dâu an bài.”

Lão phu nhân nhàn nhạt liếc Điền thị: “Cái này không gấp, để qua một khoảng thời gian nữa lại nói.”

Phủ Quốc Công không phải tri ân không báo, nhưng cũng không thể để người khác ép buộc nhận ân.

Gấp gáp đi đón như vậy Hồ thị còn không tự đắc sao.

Lão phu nhân là người ân oán phân minh, đối với Hồ thị bà có cảm kích, nhưng không muốn cho nàng ta thấy sự cảm kích của bà.

Nữ nhi thương hộ thế nào, trong lòng bà biết rõ.

Về phần Điền thị, lão phu nhân thở dài.

Lão Tứ và Đại Lang về, hai người họ liền lời qua tiếng lại ầm ĩ một trận, bảo bà phải nói gì cho đúng đây.

Cũng may là lão Tứ đã về, phủ Quốc Công này có nó và Đại Lang chống đỡ trước khi bà nhắm mắt sẽ không sụp đổ.

Lão phu nhân nhìn về phía Chân Diệu: “Vợ Đại Lang, bà thấy sắc mặt cháu không tốt, vẫn chưa hồi phục?”

Chân Diệu vội nói: “Tổ mẫu, cháu rất tốt.”

Hôm qua La Thiên Trình trịnh trọng dặn dò nàng chuyện quỳ thủy tới tạm thời không nên truyền đi.

Trải qua mấy ngày mưa gió, nàng cũng coi như nhìn ra những ngày này khó lăn lộn, vẫn là cẩn thận thì hơn.

Lão phu nhân đưa ra một tờ thiếp mời: “Đều là các phủ mời là khách hoặc muốn tới thăm, biết hai ngày nữa cháu phải tiến cung, thời gian đều sau hai ngày, cháu an bài cho tốt. Còn có các phủ tới đưa quà tặng, trở về sẽ cho người đưa đến Thanh Phong đường.”

“Đa tạ tổ mẫu.”

Lão phu nhân bưng trà, mọi người lúc này mới tản.

Chân Diệu vì kinh nguyệt tới mà không thoải mái, được A Loan đỡ đi chậm rãi.

Thích thị nắm tay Lục lang chậm rãi đi sau.

“Tứ thẩm, có chuyện sao?”

Thích thị tâm như tro tàn đã quen, hôm nay mặc dù tâm tình mở rộng rất nhiều trong lúc nhất thời cũng không quen giao thiệp với người khác, nụ cười này của Chân Diệu khiến nàng vốn do dự liền cất tiếng hỏi: “Vợ Đại Lang, Hồ di nương, là hạng người nào?”

Chân Diệu nghĩ một chút, nói: “Khôn khéo.”

Khôn khéo a, Thích thị cúi đầu nhẩm lại, sau đó lộ ra nụ cười: “Đa tạ, Tứ thẩm còn chưa cảm ơn cháu và Đại Lang tử tế, dẫn Tứ thúc cháu trở về.”

Trên đường tiến cung, La Tứ thúc và La Thiên Trình tán gẫu.

Trước khi xuống ngựa, La Tứ thúc đột nhiên hỏi: “Đại Lang, mấy năm nay Nhị ca đối với cháu thế nào?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, nuneogun, taniyeuanh, TiênTiên, trantran911 và 298 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 98, 99, 100

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

14 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 351 điểm để mua Cặp đôi cherry
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 3648 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.