Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 25.09.2016, 13:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 3183 lần
Điểm: 10.45
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 10: Nổi sóng gió

“Đại ca tới lúc này, có chuyện gì sao?” Chân Diệu vừa dùng xong bữa tối, đang uống trà tiêu thực.

Chân Hoán có hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn nói: “Không biết món bánh tráng cuốn kia của Tứ muội làm thế nào? Buổi tối phòng bếp nhỏ cũng dùng những nguyên liệu kia để làm, nhưng cuối cùng cũng không làm ra được hương vị đó.”

Kể từ sau khi Ngu thị có thai, vì nôn nghén nghiêm trọng nên đã đặc biệt bố trí một phòng bếp nhỏ.

Hôm nay quả nhiên Ngu thị lại không ăn bữa tối phòng bếp lớn đưa đến. Chân Hoán nghe nha hoàn nói Đại thiếu phu nhân ăn hết phần bánh tráng mà buổi trưa Tứ cô nương đưa tới, thế là hắn vội vàng lệnh phòng bếp nhỏ làm theo, ai ngờ Ngu thị chỉ ăn một miếng rồi buông đũa.

Vì thê tử và đứa con trong bụng, dù Chân Hoán có không thích muội muội này thì cũng chỉ đành mặt dày đến cầu.

Đối với vị ca ca này, trong lòng Chân Diệu không có tình cảm gì, đương nhiên cũng không mừng không giận. Nghe hắn nói xong, nàng bèn sai nha hoàn lấy bút mực ra, trực tiếp viết cách làm đưa cho hắn.

“Đa tạ Tứ muội.” Chân Hoán nghiêm mặt nói.

Chân Diệu trực tiếp không nhìn, bưng trà lên.

Chân Hoán có chút lúng túng rời đi.

Tử Tô đi theo Chân Diệu mấy ngày nay, mặc dù mặt như tê liệt, nhưng Chân Diệu cũng không ghét bỏ, có đồ ăn ngon còn nhớ thưởng cho nàng một phần, ít nhiều đã có chút tình nghĩa chủ tớ, nên không nhịn được nói: “Nô tỳ lắm mồm nói chuyện không nên, nhưng sao cô nương không hòa nhã mềm mại với Đại gia một chút? Sau này dù sao người cũng phải dựa vào Đại gia mà.”

Nàng dâu ở nhà chồng có đứng vững được hay không thì phải xem nhà mẹ đẻ, mà chỗ dựa nhà mẹ đẻ cho chính là huynh đệ.

Chân Diệu híp mắt cười.

Nàng có thể dựa vào ai đây? Dòng dõi phủ Trấn Quốc Công cao hơn phủ Kiến An Bá rất nhiều, đại ca lại là Tam phòng nên không thể tập tước, đến nay vẫn còn đi học, mà Thế tử Trấn Quốc Công đã nhậm chức ở Thân Vệ Quân.

Nhớ tới đôi mắt tràn đầy sự thù hận và chán ghét kia, Chân Diệu không tự chủ mà rùng mình một cái.

Nàng cũng không biết tương lai sẽ như thế nào, thực ra nghĩ tới việc đó trong lòng nàng sợ đến run rẩy, nhưng nàng chỉ có thể khống chế bản thân mình không được nghĩ, và cố gắng sống tốt thời gian hiện tại.

Nói cho cùng, nàng không dựa vào ai được, cũng không có ai cho nàng dựa vào.

Kiếp trước, nàng đi học sớm hơn những người khác mấy năm, lúc đến đây mới chỉ chừng hai mươi tuổi, chưa từng hưởng thụ cái loại tình yêu ngọt ngào nên có chút tò mò, nhưng cũng không phải rất khao khát.

Phải biết rằng, hai mươi năm kia nàng sống rất vui vẻ. Hiện tại nàng không cầu mong người nam nhân kia thích nàng, chỉ cần để nàng sống an ổn là tốt rồi.

Thời gian sau này gió êm sóng lặng, mỗi ngày Chân Diệu đều sao chép kinh Phật, đọc sách, thỉnh thoảng chuẩn bị vài bữa ăn ngon chiêu đãi hàm răng của mình. Cứ thế lại qua Tết Đoan Ngọ, trời bắt đầu nóng lên rất nhanh.

Tam phu nhân Ôn thị thấy hai nữ nhi đã lâu chưa ra ngoài; mà một đứa năm nay, một đứa sang năm sắp lấy chồng, bèn dẫn hai tỷ muội đi Bảo Hoa Lâu xem đồ trang sức.

Bảo Hoa Lâu là cửa hàng bạc tốt nhất kinh thành, ba mẹ con hào hứng bừng bừng ngồi trong phòng riêng ở lầu hai chọn đồ trang sức.

Gần nửa canh giờ sau, thiếp thân nha hoàn Cẩm Bình của Ôn thị đi vào, rồi ghé vào tai Ôn thị nói mấy câu.

Sắc mặt Ôn thay đổi, đứng lên nói: “Nghiên Nhi, con và Diệu Nhi ở đây chọn trước, thích gì thì ghi lại bảo cửa hàng bạc đưa đến phủ. Nếu chọn xong mà mẹ chưa trở lại thì các con cứ tự đi về, cũng không nên ở bên ngoài lâu.”

Tỷ muội hai người nhìn nhau một cái, cùng đồng ý.

Có điều chờ khi Ôn thị vừa đi, Chân Nghiên lại cho lui nha hoàn rồi nói với Chân Diệu: “Hôm nay mẫu thân dẫn theo Họa Bích ra ngoài, để Cẩm Bình ở nhà, lúc này nàng đến đây sợ rằng có chuyện gì gấp. Tỷ lo cho mẫu thân nên sẽ đi theo xem một chút, muội đừng đi loạn nhé.”

Chân Diệu cảm thấy Ôn thị không dẫn các nàng đi, chỉ sợ là không muốn các nàng biết. Nhưng Nhị tỷ thuở nhỏ là người có chủ kiến, nàng cũng không ngăn được, vừa muốn gật đầu thì chợt cảm giác trên cổ lạnh lẽo.

Nàng không khỏi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một thanh niên áo lam ngồi trên ngựa, không chút nhúc nhích nhìn chằm chằm vào nàng.

Cảm giác kia giống như bị một con dao găm lạnh buốt ép trên cổ, chỉ cần nàng hơi động đậy, máu sẽ chảy như rót.

Là hắn!

Rõ ràng là nam tử tuấn lãng như thanh phong minh nguyệt, lặng yên ngồi trên ngựa dừng chân ở đầu phố, không biết hấp dẫn bao nhiêu tiểu nương tử bước chậm lại.

Còn có tiểu nương tử can đảm cầm quả anh đào trong rổ ném đến, hắn ngồi ngay ngắn bất động, anh đào đập vào góc áo chảy ra chất lỏng đỏ thắm.

Góc áo hắn bị nước anh đào thấm ướt, phất phơ trong gió như một vết máu mờ bị hong khô.

Trong lòng Chân Diệu căng thẳng, ầm một tiếng lấy cây gậy chống cửa sổ xuống.

Chân Nghiên giật nảy người: “Tứ muội, muội sao vậy?”

Chân Diệu bắt lấy ống tay áo của Chân Nghiên, giọng nói có chút run rẩy: “Nhị tỷ, tỷ dẫn muội đi cùng với.”

Nàng sợ nàng ở lại, người nam nhân kia sẽ không nhịn được mà chạy lên lầu bóp chết nàng.

Ánh mắt của hắn nói cho nàng biết như vậy.

Chân Nghiên sợ không theo kịp Ôn thị, không muốn dây dưa nên lập tức đồng ý yêu cầu của Chân Diệu, hai người đội mũ xong thì vội vã xuống lầu.

Ra khỏi Bảo Hoa Lâu, đám người trên đường rộn ràng ồn ào, nam tử trong trẻo lạnh lùng như tuyết trên núi cao kia đã không thấy đâu.

Chân Diệu thở phào một hơi, theo sát Chân Nghiên không rời một tấc.

Sau này nàng không bao giờ đi ra ngoài nữa được không! Bên ngoài quá nguy hiểm, nàng phải về nhà!

Ôn thị vòng vo rẽ tới rẽ lui, sau đó đi vào một ngõ nhỏ, dừng trước một ngôi nhà dân.

“Đá cửa cho ta!”

Vì hôm nay dẫn theo hai nữ nhi ra ngoài, Ôn thị cố ý mang theo mấy bà tử vóc người khỏe mạnh, lúc này đã phát huy được công dụng.

Rầm một tiếng, cửa lớn đã bị một bà tử cao lớn thô kệch đá văng.

Ôn thị xông vào, chỉ chốc lát sau đã truyền đến tiếng kêu kinh hoảng của nam nữ.

Tiếp theo là tiếng nam nhân rống lên giận dữ: “Ôn thị, người đàn bà chanh chua nhà ngươi, đừng có ầm ĩ quá đáng!”

“Ha, ta quá đáng? Ông không chú trọng chút thể diện nào, nuôi ngoại thất ở đây là sao? Thực sự xem ta là người chết rồi a! Người đâu, đánh chết con tiện nhân kia cho ta!”

“Ai dám, Ôn thị, ta cho bà biết, Uyển Nương đã có con của ta. Hôm nay, hôm nay ta không sợ bà náo loạn nữa đâu!”

Đầu ngõ dần dần có người vây lại xem.

Chân Nghiên tức giận dậm chân.

Nàng đã sớm phát hiện phụ thân khác thường, sợ sau này làm ầm ĩ xảy ra rắc rối nên lúc này mới nhắc nhở mẫu thân, nhưng không ngờ mẫu thân lại thiếu kiên nhẫn náo loạn chuyện ra thành thế này.

Người chủ mẫu bình thường, chẳng lẽ không phải nên lặng lẽ khuyên phu quân đón người về, sau này đạp bẹp vo viên còn không dễ sao?

Chân Nghiên day day trán, thấy người vây xem đều là dân chúng nhỏ bé, có lẽ không biết thân phận của phụ thân, nàng khẽ thở ra một hơi, nhưng cũng hiểu không thể kéo dài, bèn kéo Chân Diệu đi vào.

Thấy hai nữ nhi đi vào, Tam lão gia và Ôn thị cùng sửng sốt.

Sau đó Tam lão gia càng nổi giận, chỉ vào Ôn thị mà mắng: “Người đàn bà chanh chua, bà, bà lại còn dẫn ——”

Chân Nghiên vội nói: “Phụ thân, ngài muốn cho mọi người trong toàn bộ kinh thành đều biết sao?”

Tam lão gia nghẹn họng như quả bóng cao su bị châm thủng.

Chân Nghiên nhướn mày dài, quét đám vú già ở cửa một cái: “Đứng sững ra đó làm gì, còn không mời Uyển di nương về phủ!”

Sau đó một nhóm người rời đi. Họ tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, dân chúng tầm thường cũng không biết người nào ở đây, hay phu nhân nhà ai tới bắt gian, chỉ hăng hái bừng bừng nghị luận, thêm chút đề tài nói chuyện cho cuộc sống vô vị của mình.

Nhưng chuyện này lại lan truyền trong tầng lớp thượng lưu rất nhanh, tốc độ nhanh đến mức khiến phủ Kiến An Bá không ứng phó kịp.

Nói rất khó nghe, nói là Tam phu nhân của phủ Kiến An Bá đi bắt gian lão gia, còn dẫn theo nữ nhi!

Lão phu nhân tức đến mức ngực phát đau, liên tục nói mấy câu nghiệp chướng, sau đó thở dài nói: “Có người đang tính toán Bá phủ chúng ta a.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, Moon Vy, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, hoahuvo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 25.09.2016, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 3183 lần
Điểm: 10.45
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 11: Hàng hóa mà thôi

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Lão phu nhân gọi trường tùy (*) Chân An của Tam lão gia đến hỏi, chỉ hỏi ra được Uyển di nương kia là người trong sạch làm việc trong Sở Tiêu Các, Tam lão gia đến vài lần bèn chuộc thân cho nàng, rồi dưỡng ở bên ngoài.

(*) trường tùy: người chuyên đi theo hầu hạ

Thật ra chuyện này không có gì to tát, nhóm quý tộc tầng lớp trên lén lút vui chơi, dân bất lực quan cũng không truy hỏi.

            Nhưng chuyện xấu đi là vì Tam phu nhân dẫn theo nữ nhi đi bắt gian, nên chuyện Tam lão gia đi dạo thanh lâu cũng được lan truyền đến mức xôn xao dư luận.

            Ngự sử dâng lên một quyển sổ con, thì cái chức quan nhàn tản bé như hạt vừng của Tam lão gia đã bị cách chức.

            Tam lão gia thành một dân thường, Tam phu nhân cũng thành Tam thái thái.

            Nhìn người quỳ đầy đất, Lão phu nhân giận đến mức tay run rẩy không ngừng: “Người đâu, kéo con tiện nhân kia xuống đánh chết nó cho ta!”

            “Lão gia ——” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Uyển di nương trắng bệch, sợ hãi la to nhìn về phía Tam lão gia.

            Trong mắt Tam lão gia toát ra vẻ đau lòng, sự hèn nhát ngày xưa cuối cùng cũng thay đổi, cố lấy dũng khí nói: “Mẹ, ngài nể tình đứa cháu trai chưa ra đời mà tha cho Uyển Nương đi.”

            Lão phu nhân phì một tiếng: “Súc sinh, ngươi còn dám mở miệng à!”

            Nhưng rốt cuộc cũng không nói kéo người xuống nữa.

            Hai bà tử định kéo Uyển di nương bèn đứng im.

            Bỗng nhiên Uyển di nương hừ một tiếng, ôm bụng từ từ ngồi xổm xuống.

            “Uyển Nương!” Tam lão gia lại càng hoảng sợ, vội vàng nhào tới.

            Tam phu nhân xưa nay đanh đá mà hôm nay lại an tĩnh một cách khác thường, bà gần như cười lạnh nhìn hành động của Tam lão gia.

            Sắc mặt Chân Nghiên vẫn trắng nhợt, cùng Chân Diệu quỳ gối ở bên cạnh Tam phu nhân.

            “Thôi, mang nàng ta xuống rồi tìm một đại phu xem đi, trước khi nàng ta sinh, không được cho nàng ta ra khỏi cửa một bước.” Lão phu nhân khoát khoát tay.

            Thấy Uyển di nương sắp bị dẫn đi, Chân Nghiên quỳ thẳng người, tiếp theo nặng nề dập đầu một cái: “Tổ mẫu, xin cho cháu gái nói vài lời.”

            Lão phu nhân nhìn nàng một cái: “Nhị nha đầu, cháu có biết chính mình đã phạm sai lầm lớn chứ?”

            Chân Nghiên ngẩng đầu lên, giọng nói tựa như bông tuyết: “Nghiên Nhi biết ạ, Nghiên Nhi nhất thời hồ đồ đã hại phụ thân mẫu thân, cũng hại muội muội, lại khiến Bá phủ hổ thẹn, cho nên dù tổ mẫu có xử trí Nghiên Nhi như thế nào thì Nghiên Nhi cũng cam tâm tình nguyện. Nhưng mà có một câu Nghiên Nhi không thể không nói.”

            “Nói cái gì?”

            Chân Nghiên nhấp môi, nói từng chữ một: “Không thể giữ Uyển di nương được!”

            “Cái gì! Nghiệt chướng, ngươi có biết ngươi đang nói cái gì hay không!” Tam lão gia nổi trận lôi đình, gần như nhảy cả lên.

            Lão phu nhân quơ lấy cái đĩa trên chiếc bàn nhỏ ném qua.

            Cái đĩa bị ném lệch, một đống dưa hấu được cắt mỏng lại ụp đầy lên đầu cổ mặt mũi Tam lão gia .

            “Ngươi quỳ xuống cho ta!” Lão phu nhân lạnh lùng nói.

            Tam lão gia không dám không nghe lời Lão phu nhân, nhưng một đôi mắt lại nhìn chòng chọc vào Chân Nghiên.

            Chân Nghiên giống như không trông thấy ánh mắt của Tam lão gia, cứ tiếp tục nói: “Tổ mẫu, ban đầu cháu gái cho rằng Uyển di nương là nữ nhi của gia đình trong sạch nên mới đưa về phủ, nhưng ai ngờ nàng ta lại chính là, chính là…. Thân phận như vậy, bước vào cửa Bá phủ chúng ta, còn muốn sinh con dưỡng cái, là muốn mọi người trong toàn bộ kinh thành cười nhạo hay sao?”

            Nói đến đây lại cực kỳ khinh miệt quét Uyển di nương một cái: “Huống chi, thân phận nàng ta như vậy, đứa bé rốt cuộc có phải của phụ thân hay không cũng còn chưa biết được…”

            “Lão phu nhân, lúc thiếp đi theo lão gia vẫn còn trong sạch, cô nương làm nhục thiếp như vậy, thiếp tình nguyện lấy cái chết để chứng minh trong sạch!” Uyển di nương nói xong giãy dụa thoát khỏi trói buộc của bà tử, đâm đầu về phía vách tường.

            Hai cái bà tử đương nhiên không dám để nàng ta đâm vào tường, vội vàng dốc sức ngăn cản.

            Chân Nghiên cười lạnh một tiếng: “Tổ mẫu, vô luận như thế nào, cháu gái tuyệt đối không cần đệ muội chui ra từ trong bụng của một nữ tử thanh lâu. Nếu như thế, cháu gái cũng không có mặt mũi nào đến phủ Thị Lang, cháu tình nguyện thanh đèn cổ Phật cả đời!”

            “Ngươi!” Tam lão gia mang bộ dạng như muốn giết người, hận không thể chặn miệng nữ nhi lại.

            Trong trí nhớ của Chân Diệu, Tam lão gia luôn nhu nhược, bị Tam phu nhân đanh đá quản rất chặt, còn bộ dạng mặt mũi dữ tợn thế này vẫn là lần đầu trông thấy.

            Lại liếc Uyển di nương đang khóc đến nỗi hoa lê đẫm mưa, quả nhiên phía trước mỗi một đóa hoa nhỏ trong trắng đều có một người tự cho là đại anh hùng che chở sao?

            “Mẹ, là do con dâu ngu dốt, con dâu xin tự hạ đường (*), chỉ cầu xin ngài chăm sóc tốt ba đứa con gái của con dâu , ngài đừng để trong lòng lời nói xằng bậy của Nhị nha đầu.” Ánh mắt Tam phu nhân đều u ám, nặng nề dập đầu một cái.

(*) hạ đường: ly hôn

Lão phu nhân biến sắc: “Càn quấy, cả đám các ngươi còn ngại chuyện chưa đủ ồn ào sao?!”

            Chân Diệu nhìn xem bên này, nhìn bên kia.

            Chậc, sự việc có chút phức tạp, nàng phải khéo léo thúc đẩy thôi.

            Kẻ này vừa suy nghĩ là lại mắc phải tật xấu cũ, nắm tay thành nắm đấm đưa lên miệng gặm như đang gặm móng heo.

            Ánh mắt của Lão phu nhân đang bắn quét mọi nơi, nhìn thấy bộ dáng của Chân Diệu thì lòng nặng nề, trách mắng: “Tứ nha đầu!”

            Chân Diệu vội đi lên phía trước sáp vào: “Thưa Tổ mẫu, cháu gái có chuyện không hiểu.”

“Hử?” Lão phu nhân nhướn mày.

“Tổ mẫu, nếu như cháu gái đập nát hoặc là quăng bình hoa ngài thích nhất đi, khiến ngài rất tức giận, ngài sẽ giận đến mức muốn đánh chết cháu gái hoặc là đuổi cháu gái ra khỏi nhà sao?”

            Lão phu nhân kìm nén nở nụ cười: “Dĩ nhiên là không rồi, nha đầu cháu sao lại hỏi như thế chứ? Chỉ là một bình hoa mà thôi, dù tổ mẫu có yêu thích thì nó cũng chỉ là một món đồ, còn có thể vì nó mà phạt cháu như thế sao? Nếu làm vậy, tổ mẫu trở thành người thế nào rồi? Chẳng những khiến cho người khác đâm chọc cột sống mình, mà cả liệt tổ liệt tông dưới đất cũng sẽ trách tổ mẫu khắc nghiệt đấy!”

            Chân Diệu nhìn Tam lão gia một cái, đầy khó hiểu nói: “Cho nên cháu gái mới buồn bực đấy ạ. Bán thiếp là chuyện thường, chỉ là hàng hóa mà thôi, thế mà vì nàng ta, tỷ tỷ muốn thanh đèn cổ Phật, mẫu thân muốn xin tự hạ đường, sao không bán kẻ phiền toái như vậy đi cho rồi? Chẳng lẽ đứa con trong bụng nàng ta còn hiếm có hơn cả Đại ca, Nhị tỷ sao ạ?”

            Nàng luận sự như vậy, lời nói ra nhẹ nhàng, nhưng lẽ thẳng khí hùng khiến người ta không nói nên lời.

            Trong lòng Lão phu nhân rét lạnh, bỗng nhiên nghĩ thông suốt.

            Không sai, dù nam đinh phủ Kiến An Bá có thưa thớt, trước tiên không nói trong bụng Uyển di nương là nam hay nữ, nhưng cho dù là nam thì như thế nào? Đứa trẻ của một nữ tử đê tiện sinh ra, không đâu lại liên lụy đến mấy cháu trai cháu gái khác của bà.

            Nhân khẩu thịnh vượng là vì giúp đỡ lẫn nhau, khiến gia tộc càng thêm phồn thịnh, nhưng đứa bé này ra đời sẽ chỉ mang đến sự sỉ nhục và nội đấu, là căn nguyên làm rối loạn gia tộc!

            “Dẫn đi đi.” Thiên tính muốn nhìn thấy gia tộc cành lá rậm rạp của Lão phu nhân rốt cuộc cũng bị lý trí áp chế, nhìn Vương ma ma một cái.

            Vương ma ma biết ý: “Vâng.”

            “Mẹ, không thể được, trong bụng Uyển Nương chính là cốt nhục của nhi tử, là cháu của ngài mà!” Tam lão gia ôm chặt Uyển di nương.

            Lão phu nhân không vì thế mà lung lay: “Hạo ca nhi, Nghiên Nhi, Diệu Nhi mới là cốt nhục của con.”

            “Lão gia, lão gia cứu, cứu thiếp với ——” Uyển di nương có khóc đến véo von ai oán thế nào cũng không có tác dụng gì, nàng ta đã bị bắt ra ngoài.

            Sắc mặt Tam lão gia đau lòng xanh mét, rốt cuộc không dám ngỗ nghịch ý của lão phu nhân.

            Dưới sự xử trí của Lão phu nhân, Tam lão gia bị cấm túc theo gia pháp, Tam phu nhân cũng bị cấm túc, Chân Nghiên và Chân Diệu thì bị phạt quỳ ở Từ Đường.

            Ban đêm Từ Đường âm u lạnh lẽo, tỷ muội hai người dựa vào nhau rất gần.

            “Tất cả chuyện này đều là lỗi của tỷ.” Chân Nghiên vẫn trầm mặc kể từ khi quỳ xuống lại bỗng nói.

            Chân Diệu chớp chớp mắt.

            Dường như Chân Nghiên muốn tâm sự, tự nói tiếp: “Là tỷ, là tỷ lắm mồm nhắc nhở mẹ, nên lúc này mẹ mới ngó chừng phụ thân, vẫn do tỷ tự cho mình thông minh muốn đi theo mẹ, còn dẫn muội theo. Kết quả khiến chuyện này không thể sắp xếp, còn liên lụy tới thanh danh của muội. Ha ha, tỷ chỉ nghĩ mẹ dễ bị kích thích, lại nhìn bản thân mình quá cao, còn cho là mình có thể giải quyết được chuyện này ——”

            Thấy trán Chân Nghiên đổ những giọt mồ hôi to như hạt đậu, cả người giống như đang mê sảng, Chân Diệu vội nắm lấy tay nàng: “Nhị tỷ, tỷ chỉ lớn hơn muội có hai tuổi thôi, thế là đã lợi hại lắm rồi.Lấy hữu tâm tính toán vô tâm, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng mà.”

            Chân Nghiên phục hồi lại tinh thần, trong đôi mắt hiện lên ánh sáng lạnh, lẩm bẩm nói: “Đúng vậy, muội nói là ai đang tính toán Bá phủ chúng ta đây?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, hoahuvo, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 25.09.2016, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 3183 lần
Điểm: 10.45
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 12:  Hiểu lầm

Thật là quái lạ, Chân Diệu bèn nghĩ đến một thoáng kinh hồng ở Bảo Hoa Lâu hôm đó.

            Thấy thần sắc Chân Diệu khác thường, Chân Nghiên hỏi: “Tứ muội, muội sao vậy?”

            Chân Diệu do dự một chút nói: “Hôm đó chúng ta chọn đồ trang sức ở Bảo Hoa Lâu, lúc mẹ vừa đi, trong lúc vô tình muội thoáng nhìn thấy Thế tử Trấn Quốc Công.”

            Chân Nghiên bỗng biến sắc: “Ý của muội là?”

            “Muội cũng không có ý gì cả, chỉ cảm thấy thật là trùng hợp.” Chân Diệu không dám nói quá đầy đủ.

            Trong lòng nàng cứ có cảm giác chuyện này có liên quan đến phủ Trấn Quốc Công. Dù sao Thế tử Trấn Quốc Công cũng là người muốn đưa nàng vào chỗ chết lúc rơi xuống nước, có lẽ hắn vô cùng bất mãn với cuộc hôn nhân này.

            Nếu như chuyện của phủ Kiến An Bá ồn ào không thể thu xếp, thì bên kia đưa ra việc từ hôn cũng sẽ không ai nói này nói nọ.

            Trong nháy mắt, Chân Nghiên cũng nghĩ đến những điều này.

            Mặc dù nàng không biết chuyện Chân Diệu từng bị Thế tử Trấn Quốc Công bóp cổ, nhưng cũng có thể dự liệu đối phương bất mãn cuộc hôn nhân này.

            “Trước tiên muội đừng nói với bất kỳ ai về chuyện này, tỷ sẽ phái người điều tra thêm.” Chân Nghiên dặn dò.

            “Cả tổ mẫu cũng không nói sao?”

            “Không bằng không chứng, quan hệ của phủ Trấn Quốc Công và Bá phủ lại thế này, chuyện còn chưa định luận muội nói cho tổ mẫu làm gì.”

            “Vâng.” Chân Diệu gật đầu.

            Nàng biết vị Nhị tỷ này từ nhỏ đã giúp Ôn thị quản lý gia đình, chắc chắn có mấy người  tâm phúc, nói không chừng còn có chút thế lực mà mình không biết.

            Không giống nàng, chỉ có một nha hoàn mặt bại liệt, lại còn là do lão phu nhân phái tới .

            Đã có một phương hướng mơ hồ, nên bắt đầu điều tra thì thuận lợi hơn nhiều.

            Chân Nghiên nhớ lại sở dĩ nàng bắt đầu để ý Tam lão gia, là vì lúc đi dạo trong vườn vào hai tháng trước đã vô tình nghe hai bà tử chăm sóc cây cảnh bàn tán mấy câu.

            Lục lọi tra xét chi tiết lai lịch của hai bà tử thì phát hiện bà tử họ Triệu có một đứa cháu gái của nhà mẹ đẻ làm việc ở phòng bếp phủ Trấn Quốc Công.

            Trước kia Tam lão gia bị Ôn thị quản rất chặt nên rất ít khi đi uống rượu hoa. Chân Nghiên lại gọi Chân An tới vặn hỏi, Chân An nhớ lại mấy tháng trước Tam lão gia đến Sở Tiêu Các là vì một vị đồng liêu mở tiệc chiêu đãi.

            Gia đình giàu có thăm dò tin tức hiển nhiên chỉ có một kiểu, Chân Nghiên phái tâm phúc đi tìm hiểu.

            Nghị luận trong kinh thành đối với phủ Kiến An Bá còn không hết, thì lại có tin dồn rằng phủ Trấn Quốc Công định từ hôn. Vì thế ánh mắt bọn hạ nhân nhìn Tam phòng  đều có chút khác thường.

            Tuy ngày đó Lão phu nhân tiếp thu ý kiến của Chân Diệu, nhưng sau đó lại không còn chào đón hai cô nương của Tam phòng, mỗi ngày đến thỉnh an bà cũng chỉ nhàn nhạt rồi nhanh chóng đuổi người đi thật sớm.

            Chân Diệu lại giống như người chẳng bị ảnh hưởng gì, nên làm cái gì thì làm cái đó. Thời tiết dần nóng lên, nàng bèn làm một chút nộm dưa leo (*).

(*) nộm dưa leo: http://www.foodo.net/shipu/chuancai/liangcai/9130.html

Phân nộm dưa leo đã làm xong vào hộp, đưa sang cho các phòng. Chân Diệu tự mình mang một phần đến tặng cho Lão phu nhân, sau đó đến chỗ của Chân Nghiên.

            Mùa hè Chân Nghiên bị sút cân, lại dồn nén tâm sự, vì thế mới khoảng vài ngày mà đã gầy gò đi nhiều, ăn không ngon miệng, nhưng trông thấy nộm dưa leo Chân Diệu đưa tới thì bèn ăn hết tận hai cái bánh bột ngô nhỏ.

            Chân Nghiên ung dung đặt khung thêu xuống cạnh cửa sổ: “Nhị tỷ, tỷ thêu bức Hỉ thước đăng mai này định làm bình phong sao?”

            “Ừ.” Chân Nghiên ăn no nê, cảm thấy tâm tình thoải mái hơn rất nhiều.

            “Tay nghề thêu thùa của Nhị tỷ càng ngày càng tinh xảo rồi đấy. Sau này đặt trong đại sảnh, không biết sẽ có bao nhiêu người phải khen ngợi đây.”

            Câu nói này đương nhiên là chuyện sau khi Chân Nghiên xuất giá.

            Trên mặt Chân Nghiên cũng chẳng có bao nhiêu ý mừng, chỉ nói: “Tứ muội cũng nên thêu đi, đây không phải là chuyện một sớm một chiều đâu.”

            Chân Diệu gật đầu: “Vâng, thêu chứ.”

            Mặc dù không biết cuộc hôn nhân này có thể nảy sinh biến cố hay không, hoặc  thời gian sau này trôi qua thế nào, nhưng việc nên làm thì vẫn phải làm thôi.

            Tỷ muội hai người đang tán gẫu, Liên Diệp ló đầu vào dò xét, nhìn Chân Nghiên một cái.

            Chân Nghiên hiểu ý, đứng lên nói: “Tứ muội cứ ngồi đây trước, tỷ đi một chút rồi trở lại.”

            Đến phòng kế, Liên Diệp thấp giọng nói: “Cô nương, Tiểu Tứ trở về rồi, đây là thư cho ngài.”

            Chân Nghiên nhận lấy mở ra, nội dung bên trong khiến nàng biến sắc.

            Người đồng liêu ngày đó mở tiệc chiêu đãi mấy người Tam lão gia, có một người thiếp là nha hoàn vừa được phủ Trấn Quốc Công thả ra năm ngoái.

            Lại nghĩ lại thì hai bà tử chăm sóc cây cảnh bàn tán với nhau đúng vào thời điểm không lâu sau khi hôn sự của Chân Diệu và Thế tử Trấn Quốc Công được định ra. Thế này còn có gì không rõ sao?!

            Khuôn mặt Chân Nghiên đầy vẻ tức giận quay về phòng.

            “Nhị tỷ, tỷ sao thế?”

            Chân Nghiên phẫn nộ muốn nói ra nhưng lại khống chế nhịn xuống.

            Chuyện kia của Tam lão gia đã xảy ra được mấy ngày, bên phủ Trấn Quốc Công cũng không có truyền đến tin tức gì, nếu cuộc hôn nhân này vẫn tiếp tục mà nàng nói ra thì chẳng phải khiến cho muội muội phiền muộn uổng phí sao?

            Một khi tồn tại cái khúc mắc này, khi gả đi trong lòng sẽ có oán khí, có muốn chung sống hòa hợp với Thế tử cũng khó khăn hơn.

            Chính Chân Nghiên không thể không thừa nhận rằng lúc ấy muội muội làm không đúng, hành vi này của đối phương dù có phần cay nghiệt nhưng cũng đều có nguyên nhân cả.

            Theo nàng thấy, tính tình Chân Diệu càng ngày càng được người khác thích, gả đi rồi cũng sẽ có thể chung sống hòa hợp. Tuy không thể nói trước được là có thể thay đổi ấn tượng xấu lúc ban đầu hay không, nhưng nếu trong lòng Chân Diệu không vừa lòng, mà hai người vẫn còn bất mãn trong lòng thì càng sống càng cách xa nhau thôi.

            “Là hai tiểu nha đầu ầm ĩ thôi, đều không khiến người ta bớt lo được .” Chân Nghiên bất đắc dĩ cười nói.

            Chân Diệu bèn không hỏi nhiều nữa.

            Nhưng qua một lát lại có tiểu nha đầu của Trầm Hương Uyển chạy tới nói: “Cô nương, lão phu nhân bảo ngài qua đó.”

            “Tổ mẫu tìm ta có việc à? Tử Tô đâu rồi?” Chân Diệu đứng lên đi ra ngoài.

            Trong phòng nàng hiện tại chỉ có một đại nha hoàn là Tử Tô, hôm nay ra ngoài cũng chỉ dẫn theo hai tiểu nha đầu.

            Tiểu nha đầu lắp bắp  nói: “Tử Tô tỷ tỷ lén nhét cho A Trù tỷ tỷ một khối bạc vụn, nghe A Trù tỷ tỷ nói là người của phủ Trấn Quốc Công đến, Tử Tô tỷ tỷ vội sai nô tỳ đến báo tin cho cô nương, còn tỷ ấy đã đến Ninh Thọ Đường trước rồi ạ.”

            “A.” Vừa nghe tiểu nha đầu nói như thế, trong lòng Chân Diệu sinh ra cảm giác quả là như thế, bèn nhấc chân đi ra ngoài.

            “Tứ muội.” Chân Nghiên gọi nàng lại, “Tỷ đi cùng muội.”

            “Nhị tỷ, tổ mẫu gọi muội, tỷ đừng đi thì hơn.”

            Chân Nghiên mang vẻ mặt kiên định: “Không, tỷ đi với muội.”

            Tỷ muội hai người nắm tay nhau đi đến Ninh Thọ Đường.

            Tử Tô canh giữ ở phía ngoài, thấy Chân Diệu thì bước nhanh đến nghênh đón, đi theo sau nàng, thấp giọng nói: “Cô nương, là ma ma giáo dưỡng của phủ Trấn Quốc Công.”

            Chân Diệu nghe còn không thấy gì, Chân Nghiên cũng đang thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời lửa giận trong lòng lại dâng trào.

            Ma ma giáo dưỡng đến, vậy thì không có chuyện từ hôn rồi. Nhưng là một cô nương của Bá phủ, lại cần có ma ma giáo dưỡng ở nhà chồng tương lai đến dạy dỗ, điều này thật sự quá bẽ mặt.

            Quả nhiên vừa vào phòng đã phát hiện sắc mặt lão phu nhân vô cùng khó coi.

            Một người phụ nhân mặc quần áo màu xanh đen ngồi ở chiếc ghế con nhỏ phía dưới tay bà.

            Phụ nhân có một khuôn mặt dài, một bộ dáng nói năng cẩn thận nghiêm túc, thấy tỷ muội hai người đi vào thì đứng lên.

            “Cháu gái thỉnh an tổ mẫu.” Tỷ muội hai người cùng nói.

            Lão phu nhân có chút ngoài ý muốn khi thấy Chân Nghiên tới cùng, bà cũng không tiện nói nhiều, nhấc tay lệnh hai người đứng dậy, chịu đựng xấu hổ nói với người phụ nhân: “Dương ma ma, đây là hai cháu gái của ta, Nhị nha đầu Nghiên Nhi, Tứ nha đầu Diệu Nhi.”

            Lúc nào thì đến phiên một bà tử nói này nói kia các cô nương trong phủ? Nhưng hôm nay người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, nếu Tứ nha đầu bị lui hôn thì con bé thực sự bị hủy hoại mất.

            Nghe xong lời giới thiệu của lão phu nhân, ánh mắt đánh giá kỹ càng của Dương ma ma lập tức rơi lên mặt Chân Diệu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, Mưa biển, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, hoahuvo, ngoung1412, sweetthanks, tortuequirit23, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: CaoThiThuNguyen, Chickdra, Darkai, heodangyeu, muatrongdem, Mỡ mập mập, Tiểu Hắc, Trương Hương 305, Tâm can bảo bối và 784 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 519 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 892 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 441 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 493 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 848 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2554 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 419 điểm để mua Hoa anh đào
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết chưa HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 429 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2431 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster lêu lêu
ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.