Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 198 bài ] 

Ngự Phật - O Trích Thần

 
Có bài mới 23.09.2016, 13:48
Hình đại diện của thành viên
Quản lý Thư viện ảnh
Quản lý Thư viện ảnh
 
Ngày tham gia: 17.06.2016, 09:48
Tuổi: 61 Chưa rõ
Bài viết: 460
Được thanks: 1175 lần
Điểm: 11.87
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại, Huyền huyễn] Ngự Phật - O Trích Thần - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngự Phật - o Trích Thần

images


Thể loại: Tu chân, huyền huyễn, sủng

Tình trạng bản gốc: Hoàn.

Độ dài: 187 chương + 5 ngoại truyện.

Nguồn convert: Micheal - TTV

Edit by LinhMaroon

Nguồn: https://linhmaroon.wordpress.com/ngu-phat/


Giới thiệu


Là một yêu tinh có lý tưởng, có khát vọng, ắt không thể thiếu tín ngưỡng.

Nhưng mà, hòa thượng này, ta có thể không tin Phật được không?

Là một đóa hoa có lai lịch rất khủng bố, nhưng thực lực lại cực kỳ kém cỏi,

Nàng thực sự không muốn bị đặt dưới mông cho Phật ngồi lên,

Cho nên, Hòa thượng này, chúng ta đừng tin Phật nữa, thành ma cho xong~


Bồ đề bản phiến thụ, niêm hoa tiếu phàm tục.

Nghiệt hỏa huyết liên hoa, ngự Phật biến thành ma.

(* Bồ đề chẳng phải cây, cầm hoa cười phàm tục.

Đóa huyết liên nghiệt hỏa, ngự Phật biến thành Ma)


Mục Lục

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106.
Chương 107.
Chương 108.
Chương 109.
Chương 110.
Chương 111.
Chương 112.
Chương 113.
Chương 114.
Chương 115.
Chương 116.
Chương 117.
Chương 118.
Chương 119.
Chương 120.
Chương 121.
Chương 122.
Chương 123.
Chương 124.
Chương 125.
Chương 126.
Chương 127.
Chương 128.
Chương 129.
Chương 130.
Chương 131.
Chương 132.
Chương 133.
Chương 134.
Chương 135.
Chương 136.
Chương 137.
Chương 138.
Chương 139.
Chương 140.
Chương 141.
Chương 142.
Chương 143.
Chương 144.
Chương 145.
Chương 146.
Chương 147.
Chương 148.
Chương 149.
Chương 150.
Chương 151.
Chương 152.
Chương 153.
Chương 154.
Chương 155.
Chương 156.
Chương 157.
Chương 158.
Chương 159.
Chương 160.
Chương 161.
Chương 162.
Chương 163.
Chương 164.
Chương 165.
Chương 166.
Chương 167.
Chương 168.
Chương 169.
Chương 170.
Chương 171.
Chương 172.
Chương 173.
Chương 174.
Chương 175.
Chương 176.
Chương 177.
Chương 178.
Chương 179.
Chương 180.
Chương 181.
Chương 182.
Chương 183.
Chương 184.
Chương 185.
Chương 186.
Chương 187.
Chương 188: Ngoại truyện 1
Chương 189: Ngoại truyện 2
Chương 190: Ngoại truyện 3
Chương 191: Ngoại truyện 4
Chương 192: Ngoại truyện 5



Đã sửa bởi Mon Miêu lúc 25.09.2016, 14:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mon Miêu về bài viết trên: Hạ Lạc Hy, andrena, bachngoc10298, cò lười, miku, saoxoay, windmill_kiwi, ú nu ú nù
     

Có bài mới 23.09.2016, 13:49
Hình đại diện của thành viên
Quản lý Thư viện ảnh
Quản lý Thư viện ảnh
 
Ngày tham gia: 17.06.2016, 09:48
Tuổi: 61 Chưa rõ
Bài viết: 460
Được thanks: 1175 lần
Điểm: 11.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, Huyền huyễn] Ngự Phật - OTích Thần - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Hòa thượng giả
            
Sáng sớm,những tiếng chim kêu ríu rít dễ nghe không dứt vang lên bên tai ở Liên Hành sơn, các loài động vật sống trong núi đều ra ngoài kiếm ăn trong buổi sớm ấm áp.

Những giọt sương lóng lánh trượt theo phiến lá, nhanh chóng rơi xuống tan vào đất bùn, dưới những tán cây cổ thụ trăm năm tươi tốt, sương không ngừng rớt xuống, tựa như một cơn mưa nhỏ từ trên trời rơi xuống, những giọt nước được ánh nắng chiếu vào vàng óng ánh, giống như những hạt châu màu vàng.

Lại là một buổi sớm khiến cho tâm trạng con người ta sảng khoái, nhưng lại không phải là một buổi sáng yên bình.

“Mỹ nhân, đừng chạy mà, để Hổ gia ta yêu thương chiều chuộng ngươi…” Giọng nói suồng sã, cộng thêm bộ dạng chảy nước miếng ngu xuẩn kia, thiếu chút nữa làm cho Hoa Liên đang chạy đằng trước nôn hết cả bữa cơm hôm qua ra.

Thời buổi này làm yêu quái cũng không dễ, đặc biệt là một Hoa yêu có tu vi thấp, nếu như là năm đó… thôi bỏ đi, năm đó mình cũng đâu có mạnh. Đều nói hảo hán không nhắc chuyện năm xưa, vấn đề là, tình cảnh năm đó của nàng còn không bằng bây giờ. Là một yêu tinh, Hoa Liên vẫn luôn cảm thấy mình làm yêu tinh vừa thất bại lại vừa uất ức.

Hổ yêu vẫn nhất quyết không tha đuổi theo phía sau, vừa chạy, Hoa Liên vừa quay đầu nhìn ra sau.

Đừng thấy con hổ kia bộ dạng ngu xuẩn, tu vi của hắn đã đến kỳ Yêu tướng, trong cái thời thế quần yêu loạn vũ này, dù chút tu vi đó chẳng là gì, nhưng ở Liên Hành sơn nhỏ nhỏ này, hắn hoàn toàn có thể ngang ngược, hơn nữa, một tiểu yêu như Hoa Liên cũng không thể giải quyết nổi hắn.

Động tác đuổi theo Hoa Liên của Hổ yêu tuy có vẻ ngớ ngẩn, nhưng nhìn kỹ cũng thấy, hắn chẳng hề dùng hết sức, chẳng qua chỉ đang trêu chọc Hoa Liên để chơi mà thôi. Chỉ cần hắn hơi dùng chút khí lực, sợ rằng Hoa Liên khó mà thoát khỏi miệng hổ.

Sáng sớm chưa ăn cơm, lại chạy qua mười mấy con đường núi, nói thật, cho dù là yêu quái cũng không chịu nổi. Hoa Liên cuối cùng cũng thở hổn hển dừng bước, nàng thực sự là không chạy nổi nữa rồi.

Bởi vì vận động mạnh, trên gương mặt trong suốt như ngọc của Hoa Liên nhuộm lên một mảng ửng hồng, giống như được bôi lên thứ phấn thượng đẳng, khiến người ta sinh ra ham muốn vươn tay chạm vào.

Hổ yêu cũng vừa vặn biểu đạt sự ca ngợi đối với cảnh này, có thể thấy được từ lưu lượng nước miếng của hắn.

“Mỹ nhân, ngươi đừng chạy nữa, ngươi xem, Hồ đại nương không phải đã đồng ý gả ngươi cho ta rồi sao!” Hổ yêu vừa xoa xoa tay, vừa tiến lại gần Hoa Liên.

Thân thể Hoa Liên cứng đờ, lúc mới đầu, nàng hiển nhiên còn chưa đoán được trình độ vô sỉ của con hổ này. Mẹ nàng thiếu chút nữa bị con hổ này vung một cái tát chụp chết, căn bản ngay cả nói cũng không ra nổi một câu.

Nàng chỉ nhớ con hổ kia xách cổ áo người mẹ nửa sống nửa chết của mình lên mà rống điên cuồng, “Gả con gái của ngươi cho ta đi, gả cho ta đi.” Lúc đó mẹ nàng đã hôn mê rồi, sao đến miệng con hổ này, lại thành mẹ nàng đã đồng ý chứ!

“Đa tạ Hổ gia yêu quí, Hoa Liên vẫn chưa tới tuổi lập gia đình.” Những yêu quái bình thường, năm khai khiếu* chính là được một tuổi, nhưng Hoa Liên không thể tính như vậy. Nếu mà tính thế, chỉ sợ trong tam giới lục đạo này không có mấy ai lớn tuổi hơn nàng.

* Khai khiếu: Mở trí thông minh, làm cho tâm trí sáng suốt, có tri giác

Nàng không muốn làm lão yêu bà, cho nên, tuổi của Hoa Liên được tính từ khi nàng bắt đầu biến hóa, năm nay, vừa đúng mười sáu tuổi.

Ở yêu tộc, yêu quái mười sáu tuổi đúng là được coi như vị thành niên. Đáng tiếc, con hổ này cũng chẳng quan tâm nhiều như vậy.

“Không sao, không sao, ta không ngại.”

… Nhưng mà ta ngại!

Hoa Liên hít một hơi thật dài, cố gắng kiềm chế lại nỗi xúc động muốn gầm thét của mình. Nàng tình nguyện để đàn gảy tai trâu chứ nhất quyết không nguyện ý nói chuyện với một con hổ tướng mạo xấu xí đến mức làm cho người ta ăn cơm cũng khó mà nuốt xuống nổi. Chỉ số thông minh của hai bọn họ không nằm trên cùng một trục hoành, nói nhiều, thực sự là một loại xem thường bản thân.

Con hổ này trừ sức mạnh lớn hơn nàng ra, thực sự không có chỗ nào bằng, nhưng mà… ở Yêu tộc, sức mạnh chính là quyền lực.

Mắt thấy Hổ yêu từng bước tới gần, trong mắt Hoa Liên lóe lên một luồng hồng quang, lại phải dùng chiêu đó. Mỗi lần dùng xong sẽ mệt đến hai tháng, một năm nay nàng đã dùng liên tiếp hai lần, đây là tại trêu ai chọc ai vậy!

Hổ yêu thân cao hơn một mét chín, thể trọng tuyệt đối không dưới ba trăm cân đánh về phía Hoa Liên, căn bản chính là lấy thịt đè người mà! Có điều… con hổ yêu kia mới nhào đến giữa chừng, đột nhiên giống như bị ai điểm huyệt vậy, cứ đứng yên như vậy giữa không trung.

Hoa Liên kinh ngạc nhìn hổ yêu, theo bản năng lùi về phía sau, rồi lại lùi tiếp lùi tiếp, đại khái xác định con hổ yêu kia thực sự không thể động đậy nữa, không nói hai lời liền xoay người bỏ chạy, hoàn toàn không có ý ở lại cám ơn ân nhân đã cứu mạng nàng.

Đáng tiếc, chạy chưa được hai bước, đã bị một người cười tít mắt chặn lại bước về phía nàng.

Chẳng thà để hổ yêu đè chết còn hơn!

Thấy rõ người đến là ai xong, trong lòng Hoa Liên chỉ có duy nhất một suy nghĩ như vậy.

Người tới mặc một chiếc áo trắng phiêu dật tinh khôi, tóc dài đen nhánh dùng tơ vàng buộc lên, ánh sáng mặt trời rực rỡ hắt từ sau lưng hắn lại tạo thành một quầng sáng màu vàng nhàn nhạt, trên gương mặt có thể sánh với yêu nghiệt kia là cặp mắt đen sáng tựa sao trời, cho dù nói hắn là trích tiên hạ phàm cũng không quá đáng.

“Thật là khéo.” Thanh âm của nam nhân dịu dàng dễ nghe, khiến cho người ta cảm thấy cả người ấm áp.

“Thật không khéo.” Hoa Liên không để ý đến vẻ mặt dịu dàng của hắn, đổi hướng tiếp tục đi.

Sau thời gian một chung trà, trên một con đường khác, hai người lại “không hẹn mà gặp”, cặp mắt phượng mê người của nam nhân cong cong, mang theo ý cười rõ ràng, “Thật là khéo.”

“Hừ.” Hoa Liên chưa từ bỏ ý định, tiếp tục chuyển hướng.

Lại là thời gian một chung trà, Hoa Liên đứng trước mặt một con hổ khóc không ra nước mắt, nàng vậy mà lại vòng trở vễ chỗ cũ! Mà người kia vẫn đứng trước mặt nàng như thế, vẫn lời nói đó, lần thứ ba, “Thật là khéo!”

“Ngươi không bỏ qua cho ta được sao?” Hoa Liên chỉ thiếu nước quỳ xuống đất cầu xin hắn, nàng bị gã này bám lâu lắm rồi, nửa năm trước khó khăn lắm mơi trốn thoát khỏi tay hắn, ai biết hôm nay gặp vận xui, lại đụng phải hắn.

Chẳng lẽ, cả ngày lẫn đêm hắn không có chuyện gì khác để làm hay sao? Ngày ngày đuổi theo một tiểu yêu như nàng, rốt cuộc là muốn làm gì chứ!

“Vừa nãy là ta cứu thí chủ!”

“Đại ân không lời nào cảm tạ hết.” Hoa Liên bĩu môi.

“Thí chủ không muốn nói gì khác sao?” Nam tử dường như không hề có ý buông tha, dạt dào hứng thú nhìn Hoa Liên, không biết rốt cuộc là hắn muốn nghe Hoa Liên nói gì.

“Cáo từ.” Lần này Hoa Liên cũng không hề khách khí, chỉ thiếu chút nữa làm cho nam tử sặc nước miếng mà thôi. Có điều nam tử kia cũng không có ý để Hoa Liên bỏ đi, Hoa Liên chỉ thấy trước mắt lóe một cái, người nọ đã chắn trước mặt nàng.

“Thí chủ có duyên với Phật.” Nam nhân hai tay tạo thành chữ thập, mắt buông xuống, dáng vẻ kiểu cao tăng đắc đạo. Nếu như mái tóc dài này của hắn bị cạo sạch, mặc thêm tăng y vào, cầm phật châu trong tay, nhất định sẽ là vị hòa thượng đẹp nhất trên cõi đời này.

Chùa nào vận khí tốt thu nạp được hắn, sợ rằng tiền nhang đèn cũng sẽ tăng lên không ít. Hoa Liên nhìn chằm chằm nam nhân, không nhịn được nghĩ vậy trong lòng.

“Thí chủ?’ Nam nhân thấy Hoa Liên không nói lời nào, mày kiếm hơi nhướn lên, giọng cũng cao hơn.

“Ta không tin Phật.” Hoa Liên nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này, người này nhất định là bị lừa đá vào đầu rồi, lại bảo Yêu đi tin Phật, đùa gì thế. Hơn nữa những lời này không biết hai bọn họ đã nói không biết bao nhiêu lần rồi, người này chẳng lẽ không biết hai chữ buông tha viết thế nào sao?

Cũng không biết đám hòa thượng đó cho hắn bao nhiêu lợi lộc mà khiến hắn đi khắp nơi thuyết phục người ta xuất gia như vậy, vốn hắn chỉ đi khuyên đàn ông đi làm hòa thượng, nhưng mà bây giờ hình như hắn còn nhận làm ăn với cả am ni cô thì phải, chuẩn bị độ cả nữ tử lên núi đi tu?

“Tin Phật có nhiều chỗ lợi lắm.” Giọng nói của nam nhân mang theo vài phần hấp dẫn, Hoa Liên lại chỉ thấy hắn chẳng có ý tốt gì. Hơn nữa lai lịch người này rốt cuộc thế nào, nàng đến giờ cũng không biết. Nàng chỉ biết, tu vi của tên này cao thâm hơn nàng nhiều lắm, cho nên đến tận lúc này, Hoa Liên bị hắn nói cho to cả đầu mà vẫn không dám động thủ với hắn.

Con hổ yêu vừa nãy, mặc dù đối phó cũng khó, nhưng cũng không phải không có cơ may thắng được. Hơn nữa cho dù không thắng được, ít nhất nàng cũng có thể chạy trốn, nhưng mà vị trước mặt này, nếu không phải thừa dịp hắn không chú ý thì ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có. Ngay từ lúc thua dưới tay hắn Hoa Liên đã nhớ rõ ràng.

“Phật tổ sẽ không nhận một yêu tinh làm tín đồ.” Hoa Liên nhắm mắt lại, siết chặt nắm đấm, một lúc lâu sau, tâm trạng cuối cùng cũng bình tĩnh lại, hết sức tỉnh táo nói với hắn.

“Yên tâm, ngươi là do ta giới thiệu, Phật tổ nhất định sẽ nể mặt ta.” Nam nhân cười đến ý xuân dạt dào, đối với hắn mà nói, chuyện đó hoàn toàn không thành vấn đề.

“…” Nàng và gã này hoàn toàn không thể khơi thông, còn chẳng bằng con hổ yêu vừa nãy. Không biết nên nói gì, Hoa Liên quay mặt qua một bên, đột nhiên liếc thấy con mãnh hổ thân dài tuyệt đối trên ba thước đã bị đánh cho trở lại nguyên hình nằm trên mặt đất không nhúc nhích.

“Hắn chết rồi?” Hoa Liên trong lòng cả kinh, vội vàng mở miệng hỏi.

“Chắc là vậy.” Nam tử cúi đầu nhìn con hổ kia, vẻ mặt nhẹ tựa gió mây, giống như chuyện sống chết của con hổ yêu kia chẳng liên quan gì đến hắn vậy.

Rước lấy phiền phức rồi! Con hổ này thực lực không là cái gì, nhưng mà người ta có hậu đài, nghe nói nhà của con hổ yêu này vốn ở trong Đại Hoang sơn, là một gia tộc có thực lực không tầm thường.

Còn nghe nói con hổ yêu này vốn là ra ngoài trải nghiệm, cứ vậy mà chết, người nhà hắn mà truy cứu, Hoa Liên nhất định là kẻ đầu tiên gặp tai ương.

Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì phải dọn nhà thôi, Hoa Liên thở dài, bây giờ tìm chỗ để ở thôi cũng thật là khó, yêu tinh trong Liên Hành sơn quá nhiều, tu vi của nàng và mẹ lại cực kỳ thấp, ngay cả cái sơn động đổ nát của hai mẹ con bây giờ cũng thường xuyên bị những yêu tinh khác dòm ngó, chứ đừng nhắc tới chuyện đi tìm động phủ khác.

“Ngươi… không phải là hòa thượng đấy chứ?” Hai người nhìn nhau im lặng cả nửa ngày, Hoa Liên do dự một lát vẫn nói ra nghi ngờ trong lòng. Nam nhân này ăn mặc không giống như người xuất gia, nhưng mà, trên người hắn cố tình lại mang theo Phật quang do chân chính tu luyện mới thành, rồi lại có chỗ không được giống, nhưng cụ thể ở đâu thì Hoa Liên không nói ra được.

“Thí chủ vậy mà đã nhìn ra.” Nam tử ra vẻ vui mừng.

Nam nhân thừa nhận, Hoa Liên lại thấy kinh ngạc. Lần trước lúc nàng gặp tên này, hắn đang nướng thịt, nếu như nhớ không lầm, bữa cơm kia hắn không chỉ ăn thịt, mà còn uống rượu. Hơn nữa bây giờ hắn lại sát sinh, có hòa thượng nào như vậy chứ? Không phải hắn nên lòng đầy từ bi, phổ độ chúng sinh, trước nên khuyên răn con hổ kia một phen sao, cho hắn một cơ hội không phải sao?

“Ngươi thực sự là hòa thượng?”

“A di Đà Phật, tiểu tăng là sư bá của trụ trì Kim Luân tự.”

Thì ra là một tên lừa đảo! Đối với sự cả tin vào lời nói của người này lúc nãy, Hoa Liên khinh bỉ bản thân một phen. Trụ trì hiện nay Kim Luân tự là cao tăng đắc đạo hàng đầu trong giới tu hành bây giờ, Hoa Liên nhớ, vị cao tăng kia hình như là tự học thành tài.

Nếu nam nhân này không muốn nói thật với mình, Hoa Liên cũng chẳng muốn hỏi tiếp nữa, nàng chỉ chỉ thân hình khổng lồ của hổ yêu, “Ta muốn mang hắn về.”

Phải có thứ gì để còn thông báo chứ, hoặc là nói để đi sắp xếp mới đúng, mạng nhỏ của nàng và mẹ chỉ sợ sẽ phải nộp ra thật. Nàng mới đến cõi đời được có mười mấy năm thôi mà, còn chưa sống đủ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mon Miêu về bài viết trên: Bình Nguyên, Thongminh123, ú nu ú nù
     
Có bài mới 23.09.2016, 13:50
Hình đại diện của thành viên
Quản lý Thư viện ảnh
Quản lý Thư viện ảnh
 
Ngày tham gia: 17.06.2016, 09:48
Tuổi: 61 Chưa rõ
Bài viết: 460
Được thanks: 1175 lần
Điểm: 11.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, Huyền huyễn] Ngự Phật - OTích Thần - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Người của Hồ Khâu tới

Hoa Liên là yêu hoa sen, ở Yêu tộc, địa vị của Hoa yêu thực ra rất thấp. Chỉ vì thực lực của Hoa yêu bình thường đều không cao, giống như Hoa Liên vậy, biến hóa mười sáu năm, tu vi của nàng cũng mới chỉ chạm đến cấp trung của Yêu Quân mà thôi, ở trên cấp này còn có Yêu Tướng, Yêu Soái, Yêu Vương, Yêu Đế và Yêu Hoàng.

Không thể không nói, đẳng cấp thứ tự chặt chẽ thực sự khiến người ta bất lực. Hoa Liên tự nhận là đã rất dụng công tu luyện, đáng tiếc ngày trước không trọn vẹn khiến cho tiến độ tu luyện của nàng vẫn không tiến triển, đây cũng là một chuyện không thể lay chuyển khác.

Hoa Liên vẫn luôn cho rằng mình chỉ là một Yêu hoa sen bình thường, chẳng qua là thời gian khai khiếu của nàng sớm hơn một chút, thậm chí sớm đến mức phải ngược dòng thời gian quay lại khi Bàn Cổ* mới vừa khai thiên tích địa.

* Bàn Cổ: Được coi là vị thần khai thiên lập địa, sáng tạo ra vũ trụ trong Thần thoại Trung Quốc

Khi đó tên ngốc Cộng Công* của Vu tộc kia còn chưa đánh đổ được cột chống trời, trong Bất Chu Sơn* còn có một cái ao Dưỡng Thiên, bên trong đã từng mọc lên hai bông sen tuyệt thế. Một đóa Kim Liên, một đóa Hắc Liên. Đóa Kim Liên được luyện thành Thập nhị phẩm đài sen, nghe nói bị đặt dưới mông cho Phật ngồi. Hắc Liên cũng khó thoát khỏi vận mệnh bị luyện thành pháp bảo, mặc dù bọn họ đã tu luyện đến cấp cao nhất – Thập nhị phẩm, vẫn khó tránh khỏi một kiếp.

* Tức thủy thần Cộng Công, người đã làm phản mang quân Thiên Ma đánh Thiên Giới, sau đó bị Chúc Dung đánh bại, Cộng Công đụng vào Bất Chu Sơn, núi này vốn là một cây trụ chống trời. Sau khi trụ trời bị gãy sụp, nước Thiên Hà chảy xuống trần gian gây lũ lụt khắp nơi, Nữ Oa đã tìm đá ngũ sắc về để vá lại trời.

Bất Chu Sơn theo lịch sử ghi chép được cho rằng chính là dãy núi Côn Lôn phía Tây Trung Quốc.

Hoa Liên cũng được sinh ra từ Dưỡng Thiên Trì, khi nàng có suy nghĩ, trong ao chỉ còn lại một mình nàng, nàng là một đóa Hồng Liên xinh đẹp, quầng đỏ chói kia mới nhìn, tựa như được nhuộm lên từ máu tươi, yêu dị khiến cho lòng người chấn kinh.

Từ khi Hoa Liên biết suy nghĩ đến mấy chục vạn năm sau, nàng chỉ gặp được có hai người, hai nam nhân. Một hòa thượng câm, một nam tử phong lưu ôn nhuận như ngọc.

Gã hoà thượng nàng mới nhìn đã ghét kia lấy đi nhất phẩm đài sen nàng vừa mới sinh ra, khi đó Hoa Liên đã cho là mình nhất định sẽ chết không thể khi ngờ, kết quả, nàng lại vẫn sống, có chút khó mà giải thích được, lại có chút may mắn.

Người còn lại là nam nhân nàng mới gặp lần đầu tiên đã thích, hắn mang đi ba hạt sen trong số năm hạt sen của nàng, từ đó nam nhân cũng kia biến mất, Hoa Liên lần đầu tiên cảm nhận được mùi vị khóc không ra nước mắt. Chẳng có cách nào khác, ai bảo nàng không có mắt, ngay cả khóc cũng không có tư cách.

Sau đó cột chống trời đổ, Bất Chu Sơn không còn, nước trong ao Dưỡng Thiên tràn ra. Hoa Liên lại vẫn còn sống, đã bao giờ gặp một đóa sen lớn lên từ trong đất bùn khô hạn chưa? Nàng chính là một ví dụ rất tốt.

Sau đó lão Đại của Yêu tộc Thái Nhất và Đế Tuấn* đều không còn, Yêu tộc không nắm được Thiên đình trong tay bị trục xuất, Đại Vu trong Vu tộc đều chết hết, Tiểu Vu bị giết sạch, Vu tộc biến mất. Rồi Nhân tộc phục hưng, lúc này Thiên Địa cuối cùng đã thay đổi. Mà Hoa Liên trải qua mấy chục vạn năm cố gắng, cuối cùng cũng có thể biến hóa.

* Thái Nhất và Đế Tuấn được hóa ra từ một phần của Bàn Cổ, hấp thụ tinh khí hắc đạo, trở thành Yêu thần.

Nếu như có thể, nàng tình nguyện cả đời này không cần biến thành hình dạng hoa sen.

Nghe nói, những con Yêu đã từng tung hoành ở Đại Hoang mà chưa chết đều lần lượt được phong thần, phong tiên, hoặc là thành vật cưỡi của người khác. Đây cũng là bến đỗ không tệ không phải sao! Tuy nói mọi người đều cùng từ một thời đại đi ra, nhưng Hoa Liên không nghi ngờ gì là một thứ phẩm khuyết thiếu trong số đó, nàng phải phấn đấu lại từ đầu, thành tiên đối với nàng mà nói, trước sau vẫn là một hy vọng xa vời.

Sau khi nhớ lại những chuyện có cũng được mà không cũng chẳng sao kia, Hoa Liên trầm lặng thở dài, vươn tay kéo lấy cái đuôi to gần bằng cánh tay của Hổ yêu, cố gắng kéo hắn quay về núi.

Thật may, tuy nói còn chưa ăn cơm, nhưng thể lực của Yêu cũng khá tốt, nàng kéo một cái, vậy mà lại kéo được. Hoa Liên cũng không muốn tiếp tục dây dưa với nam nhân này nữa, lôi cái đuôi của con hổ, sắc mặt có chút khó coi đi vào trong núi.

Nam nhân cũng không cản Hoa Liên lại, chỉ nheo mắt cười nhìn bóng dáng nàng biến mất trong rừng núi, sau đó xoay người đi về hướng ngược lại.

Lần này hắn chẳng qua chỉ thuận đường mà thôi, cũng không phải cố ý đến tìm nàng, không ngờ cứu nàng mà lại bị người ta ghét bỏ. Lẽ nào mặt mình trông xấu xí lắm sao? Nam nhân sờ sờ gương mặt mình, có chút bực dọc.



Hoa Liên tốn sức chín trâu hai hổ mới kéo được con Hổ yêu về trong sơn động của nàng và mẫu thân, trong động, mẫu thân ngồi trên cỏ khô, trước mặt để nửa con thỏ nướng.

Mẫu thân nàng tên là Hồ Uẩn, là một con hồ ly tinh đã sống trăm năm, nhưng lại chỉ có ba đuôi, tu vi cũng chỉ đạt đến cấp hạ của của Yêu tướng mà thôi.

Khi Hồ Uẩn gặp Hoa Liên, nàng đang bị một gã đạo sĩ tu vi thấp của Thanh Phong động đuổi giết, Hồ Uẩn cứu Hoa Liên, thuận tiện thu lưu một kẻ lúc ấy chẳng hiểu gì như nàng.

Hai người ở bên nhau thấm thoát đã mười sáu năm, những năm này, họ đi qua không ít chốn, cuối cùng dừng lại ở Liên Hành Sơn, Hồ Uẩn nói với Hoa Liên, bà không đi được, cho nên, phải quay lại nơi hoài niệm nhất.

Khi kéo Hổ yêu vào động, trời cũng đã tối sầm, mẫu thân nàng Hồ Uẩn cũng không mấy kinh ngạc. Chỉ tùy ý quét qua thi thể kia một cái, liền dời ánh mắt về phía Hoa Liên.

Giống như ném một đống rác quăng thân thể của Hổ yêu qua một bên sơn động, Hoa Liên thấy mẫu thân khoát tay về phía mình, nàng ngoan ngoãn bước tới, lẳng lặng ngồi xuống đối diện mẫu thân, nhã nhặn xé một miếng thịt thỏ chậm rãi bỏ vào trong miệng.

“Con nghỉ ngơi đi, ta ra ngoài một chút.” Nhìn Hoa Liên cuối cùng đã ăn xong, Hồ Uẩn đứng dậy. Sa y thủy sắc vừa vặn bao gọn thân hình mềm mại lả lướt của bà, mỗi một bước, những sóng nước màu xanh sẽ dao động một cái, mơ hồ có thể nhìn thấy phần đùi non trắng nõn.

Nếu như là nam nhân, nhất định sẽ không thể cầm được trước sức hấp dẫn ấy, con Hổ yêu này lại khác người, dám nhẫn tâm đánh mẹ nàng một cái tát.

Hồ Uẩn kéo thi thể của Hồ Yêu đi, Hoa Liên từ đầu đến cuối cũng không hỏi mẫu thân muốn làm gì. Lai lịch của Hoa Liên mờ mịt , mẫu thân nàng, Hồ Uẩn cũng mờ mịt. Hai người không hỏi xuất xứ, chỉ ở cùng một chỗ, sống những ngày tháng vui vẻ bình thường.

Thi thể của Hổ yêu kia cuối cùng thế nào Hoa Liên cũng không biết. Nàng vẫn sống những ngày tháng yên bình như trước, sáng sớm ra ngoài hái trái cây, sau đó quay về sơn động tu luyện cho đến khi chạng vạng. Mà Hồ Uẩn thì đã ra ngoài từ sớm, cho đến khi sẩm tối mới quay lại.

Chỉ tiếc, sau khi Hổ yêu chết chưa đầy mười ngày, Liên Hành sơn nho nhỏ này lại đón hai tên đại yêu ghé thăm, cả hai đều là Hổ yêu nhưng tu vi hết sức cao thâm. Nghe nói, bọn chúng đã đánh thẳng đến Động phủ của Yêu sói, cuối cùng con sói kia bị người ta chém thành tám đoạn, trước khi chết, trong động phủ của hắn còn treo một tấm da hổ rất lớn.

Hoa Liên nhớ mang máng, con yêu sói kia đã mấy lần tới trêu ghẹo mẫu thân nàng, thậm chí dùng cả tính mạng Hoa Liên để uy hiếp Hồ Uẩn. Một tháng trước, gã yêu sói ấy vẫn còn huênh hoang trong động phủ của bọn họ, nếu như Hồ Uẩn không làm nữ nhân của hắn thì hắn sẽ giết chết Hoa Liên. Kết quả, kẻ chết sớm nhất lại là hắn, quả thực là thế sự khó lường.

Hoa Liên cho là chuyện này sẽ kết thúc như vậy, nhưng không phải. Hai tên Hổ yêu tu vi cao thâm kia căn bản không cần điều tra gì cả, bọn chúng chỉ cần giết hết yêu quái trong núi này là xong.

Một Liên Hành sơn nho nhỏ, căn bản không ai địch lại nổi một chiêu của chúng.

Cuộc tàn sát tanh tưởi diễn ra hết sức nhanh chóng, chạy trốn căn bản là vô dụng, tiếng kêu thảm thiết không dứt vang lên bên tai, hơn nữa, rất nhanh sẽ đến lượt mẹ con Hoa Liên.

Lúc hai con Hổ yêu xông vào sơn động của hai người, Hoa Liên vẫn còn đang nhai hoa quả, Hồ Uẩn tựa trên vách đá giả vờ ngủ say.

Một thoáng khi nhìn thấy Hồ Uẩn, trong mắt hai con hổ kia lóe lên sự kinh ngạc, ngay sau đó là sự khinh bỉ nồng đậm. Nhưng bọn chúng lại bỏ qua cho động khẩu đơn sơ này, lắc người bỏ đi.

Hoa Liên đương nhiên sẽ không ngốc đến độ cho rằng bọn chúng nể mặt mình, vậy thì là… nghiêng đầu liếc nhìn mẫu thân, vẫn là dáng vẻ kia, tiếng hít thở đều đều từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi.

Ăn xong quả, Hoa Liên lôi từ trong động ra một tấm đệm hương bồ màu xanh thẫm, hiện giờ là đầu hè, cho dù trời đã tối rồi mà cái nóng vẫn bốc lên bức người, nhưng Hoa Liên ngồi trên bồ đoàn lại cảm thấy cả người khoan khoái mát mẻ vô cùng.

Đây là món quà mẫu thân tặng sinh nhật nàng, Hoa Liên không biết mình ra đời từ bao giờ, cho nên đã lấy cái ngày khi Hoa Liên chỉ còn lại một hơi thở mỏng manh rồi được Hồ Uẩn cứu giúp đó làm ngày sinh nhật của nàng.

Ngồi trên đệm, tiếng hít thở của Hoa Liên dần trở nên nhẹ bẫng, trên người phủ lên một tầng hồng quang yêu dị, hai tay kết ấn, linh khí dần dần bị nàng hút vào trong cơ thể, củng cố tu vi không được cao thâm lắm của nàng.

Lúc Hoa Liên tu luyện, Hồ Uẩn mới mở mắt ra, chỉ ngẩn ra nhìn nàng, cảm thụ tầng ánh sáng khiến người ta cực kỳ không thoải mái kia trên người Hoa Liên.

“Tiểu Liên…” Sau khi thu công, giọng nói mềm mại của Hồ Uẩn vang lên bên tai Hoa Liên.

“Mẹ, sao vậy?” Hoa Liên mở mắt, hồng quang trong mắt chợt lóe lên.

“Mẹ chắc sẽ phải rời khỏi chỗ này.” Chạy trốn bao năm qua, bà cũng đã mệt mỏi. Hai con Hổ yêu kia đến từ Đại Hoang sơn, sợ rằng đã sớm nhận ra bà rồi.

“Dạ.” Hoa Liên gật đầu một cái, biết đại khái chuyện này nghĩa là gì.

Như suy đoán của Hồ Uẩn, sáng sớm hôm sau, Liên Hành sơn đã bị tàn sát hết yêu quái lần đầu tiên có đại nhân vật đến.

Một con mãng xà lớn màu đen chín đầu đạp lên không trung mà tới, đằng sau kéo theo một chiếc xe, trên sườn xe màu bạc có khắc một đồ án vòng tròn hình thù kỳ quái, rõ ràng nhìn qua thấy chỉ là những đường cong hỗn loạn, nhưng nhìn lâu lại thấy trong vòng tròn kia có một con vật đang sống.

Đó là dấu hiệu của Hồ tộc ở Hồ Khâu, Đại Hoang sơn. Xe dừng lại giữa không trung, lơ lửng ngay trên cửa động của mẹ con Hoa Liên, ngẩng đầu lên là có thể thấy ngay.

Hồ Uẩn chậm rãi nhấc chân bước ra ngoài, Hoa Liên đi theo sau bà.

“Muội muội, đã lâu không gặp.” Một nữ nhân tuyệt sắc vận đồ đỏ từ giữa không trung phiêu dật hạ xuống, khi mũi chân người đó chạm đất, cửa động vốn trơ trụi bỗng hiện ra vô số những bông hoa tươi tắn đỏ chói, lan ra tận phía xa.

Từ xa nhìn lại, giống như trên Liên Hành Sơn này đang bốc cháy.

“Xem ra mặt mũi của ta cũng lớn thật, ngươi lại đích thân đến cơ đấy.” Khóe miệng Hồ Uẩn hơi nhướn lên, nét mặt không thể nói rõ là vui vẻ hay bi ai.

“Đây là chuyện đương nhiên, phu quân mấy năm nay vẫn luôn lo lắng cho an nguy của muội muội ngươi đấy.” Nữ tử áo đỏ cười khẽ, móng tay đỏ chót lướt qua bờ môi căng mọng của ả ta, nụ cười rực rỡ trên mặt, lại khiến cho người ta thấy rợn.

Khi nữ tử áo đỏ nói những lời này, thân thể Hồ Uẩn run rẩy, vẫn giữ biểu cảm như trước, “Ta đã buông tha rồi, ta bây giờ còn uy hiếp gì đến ngươi nữa hay sao?”

“Nhưng ta đây còn chưa buông tha.” Nụ cười trên mặt nữ tử áo đỏ bỗng nhiên thu lại, chuyển thành vẻ dữ tợn, “Ta còn chưa buông tha cho việc giết ngươi, chỉ có khi nào ngươi chết đi, ta mới thấy an toàn!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mon Miêu về bài viết trên: Bình Nguyên, ú nu ú nù
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 198 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 888tqc, nhi123815, trần thùy trâm và 93 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.