Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Uyên bão uyên - Cẩm Quan Thái Nhân

 
Có bài mới 10.09.2016, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2126 lần
Điểm: 9.5
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Uyên bão uyên - Cẩm Quan Thái Nhân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Uyên bão uyên

Tác giả: Cẩm Quan Thái Nhân

Thể loại: cổ trang, phúc hắc vương gia công, thành thật nông dân thụ. (bonus: cười té ghế=))

Dịch: qt

Edit: Lạc Phong Cô Vân.

Số chương : 44

Nguồn : Lạc phong cô vân

~*~


Chương 1:

Hoàng hôn buông xuống, tầng tầng hồng vân đẹp tựa như hoa, tô màu trời một màu đỏ rực như lửa. Thôn nhỏ yên bình bắt đầu cuộn lên từng đợt khói bếp, bao phủ ngọn núi trong biển khói mờ mờ nhìn xa trông như thế ngoại đào nguyên. Thôn nhỏ này gọi là thôn Bình Ao, nằm giữa mấy ngọn núi cao, nên muốn xuống núi là chuyện rất khó khăn, vì thế thường thường chỉ có con trai trưởng của lão trưởng thôn là Đại Bảo mỗi một tháng sẽ ra ngoài một lần, giúp người trong thôn mua bán, trao đổi lương thực hay hàng hóa. Người dân trong thôn hiền lành, chất phác, ban ngày cần cù lao động, trán đẫm mồ hôi ngốc ngốc cười nhìn ruộng nương nhà mình dần nảy mầm tươi tốt, mùa thu đến thì nhà nào nhà nấy lúa chất đầy sân, cửa treo đầy ngô đầy lạc.

Cửa một nhà mở ra, tiểu cô nương mi mục thanh tú ước chừng 13, 14 tuổi từ trong đi ra, nàng đứng ở bậc cửa nhìn về hướng đường nhỏ, đến khi thấy một hán tử vừa vác cỏ vừa đuổi trâu liền nở nụ cười:

“Nhị Ngưu ca, nhanh nhanh về ăn cơm!”

Hán tử kia ngẩng đầu, gương mặt hàm hậu cười cười:

“Ai….Về liền đây.”

Chỉ chốc lát sau, hán tử kia đã tới cửa, đuổi trâu vào chuồng, ra sân múc thùng nước rửa mặt, xong dùng góc áo lau lau, rồi mới đi vào nhà. Căn nhà cũng khá đơn sơ, chỉ có ba gian, một gian làm khuê phòng của tiểu muội tử, một gian làm kho chứa đồ linh tinh cùng lương thực, một gian còn lại là phòng của Triệu Nhị Ngưu, vậy nấu cơm thì ở nơi nào? Triệu Nhị Ngưu dựng một lán nhỏ ở phía sau nhà, lấy đất bùn đắp thành cái lò, cơm canh mỗi ngày là nấu ở đó.

Tiểu muội tử tên Triệu Hoa Lan, là muội muội của Triệu Nhị Ngưu, cha mẹ hai người mất sớm, lại không có họ hàng thân thích, cho dù là có cũng không muốn đến giúp kẻ nghèo túng như họ; Hoa Lan là do Triệu Nhị Ngưu một tay ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn, yêu thương vô cùng, lúc nào cũng sợ muội muội mình phải chịu ủy khuất. Hoa Lan cũng thật khá xinh đẹp, Triệu Nhị Ngưu lại không cho nàng làm việc gì, nên dáng người nàng thon gầy trắng trẻo không giống con gái nhà khác, tuy còn nhỏ tuổi, nhưng cũng có không ít nhà trong thôn đến dạm hỏi, Triệu Nhị Ngưu mừng rỡ, nghĩ muốn chọn cho nàng một mối tốt, làm ca ca coi như cũng an tâm.

“Ca, ngày mai Đại Bảo ca muốn rời núi, hỏi ngươi có cần đổi gì không?” Hoa Lan đưa cho Triệu Nhị Ngưu một cái bánh bột ngô, bưng tới một đĩa dưa muối.

“Nga, để ta nghĩ chút….”

Triệu Nhị Ngưu biết Đại Bảo nhà thôn trưởng thích Hoa Lan, Hoa Lan cũng thích Đại Bảo, Triệu Nhị Ngưu cũng biết nhà thôn trưởng rất tốt, bởi thôn trưởng thường có thể ăn chút ít gạo trắng. Nhìn bánh bột ngô trong tay mình, đến lúc nào đó có thể biến thành gạo trắng thì thật là tốt biết bao.

“Ta nghĩ gom trứng gà trong nhà đi đổi, Hoa Lan, ngươi nói nên đổi cái gì?”

“Theo ta…Hay là đổi đôi thỏ đi, chúng ta nuôi nó béo đợi đến giao thừa ăn.”

Triệu Nhị Ngưu chảy nước miếng, nghĩ giao thừa có thể ăn thịt liền cao hứng, vội vàng nuốt miếng bánh trong miệng xuống nói:

“Hảo….”

Thôn Bình Ao là thôn nghèo, cả thôn chỉ có mấy trăm người, ruộng đất cũng không tốt lắm, thu hoạch không được nhiều, hàng năm huyện nha còn bắt bọn họ giao nộp một nửa nông phẩm, không có thì sẽ bắt đi phu dịch. Cũng vì thế mà Triệu Nhị Ngưu hận quan lại thấu xương, bao nhiêu lương thực hắn vất vả làm ra đều bị bọn họ thu hết, còn nói lúa nhà hắn quá ít, a phi….!!!! Ngại ít thì đừng lấy, Triệu Nhị Ngưu luôn oán hận nghĩ.

Triệu Nhị Ngưu là người chịu khó, vài mẫu ruộng một mình hắn tự tay chăm sóc tốt, nhưng hắn đã hơn hai mươi vẫn còn chưa lấy vợ, không phải cô nương nhà người ta không thích hắn, mà do hắn thấy nhà mình nghèo, sợ bạc đãi người ta. Đây chính là Triệu Nhị Ngưu của chúng ta a, thiện lương như một đứa ngốc vậy. Hoa Lan luôn lo lắng ca ca nàng bị lừa, cho nên chưa từng bảo hắn rời núi, ngươi thử nghĩ coi, với đầu óc kia của Triệu Nhị Ngưu, có khi bị bán còn giúp người ta đếm tiền mà. Đúng rồi, Triệu Nhị Ngưu còn có một đặc điểm nữa, đó chính là….Ăn…..Bởi vì nhà người ta nghèo thôi! Ăn cũng không được no, nên đương nhiên là rất thèm ăn rồi!!….Haiz….Dù sao cuộc đời của Triệu Nhị Ngưu bị xoay ngược 180 độ cũng chính là do nó a.

Thời tiết hôm nay khá đẹp, Đại Bảo rời núi đi đến huyện lý, Nhị Ngưu đã nghĩ đến tiểu bạch thỏ đổi được từ trứng gà, lại nghĩ tới trong nhà không còn củi, liền đeo gùi vào lưng lên núi đốn củi, thuận tiện hái chút nấm hay rau cỏ dại về đổi bữa. Cây cối phía nam thôn đều là đại thụ, Triệu Nhị Ngưu liền đi hướng nam, từ xa đã thấy rất nhiều nấm mọc bám trên thân cây, Triệu Nhị Ngưu cười tít cả hai mắt. Triệu Nhị Ngưu cởi áo, hái đầy nấm rồi bọc lại, sau đó mới đặt sang một bên bắt đầu đốn củi.

Triệu Nhị Ngưu mới chặt vài chạc cây thì chợt nghe trong thôn dường như có người đang gọi hắn, bèn vươn cổ nhìn hướng thôn, thấy cửa thôn tụ tập kha khá người, trong đó có mấy người ăn mặc như là nha dịch. Triệu Nhị Ngưu lại lên cơn tức, thấy bọn họ chắc chắn không có chuyện gì tốt, không lẽ lại bắt giao nộp nông phẩm lên trên, mùa này còn lấy đâu ra thóc, con mẹ nó đúng là sài lang ăn thịt người không nhả xương. Triệu Nhị Ngưu cầm búa xuống núi đi về phía cửa thôn, thầm nghĩ rõ ràng liều mạng cùng bọn họ cho xong, đến gần liền thấy thôn trưởng vẻ mặt trắng bệch, còn gắng sức nhìn nhìn hắn, kỳ thật đó là thôn trưởng nháy mắt ra dấu cho Nhị Ngưu, ý bảo hắn đừng tới đây.

“Thôn trưởng, có chuyện gì vậy, bọn họ đến làm gì?”

Thôn trưởng còn chưa có mở miệng, một nha dịch trong đám đã nói.

“Không phải nói không có tráng đinh sao? Thế hắn là cái gì đây? Lý trưởng thôn, ngươi có biết gây trở ngại cho công vụ của nha môn sẽ phải chịu phạt gì không?”

Nhị Ngưu thấy thôn trưởng dùng sức nháy mắt nhìn hắn, Nhị Ngưu liền đã hiểu.

“Đâu có đâu có. Ta là vừa mới đi xa về, về nhà thăm muội tử.”

Nha dịch kia cũng không tiếp tục truy vấn, chỉ chỉ vào Triệu Nhị Ngưu nói.

“Thôn các ngươi nhỏ như vậy quả thật cũng không được mấy tráng đinh, hiện giờ là lúc triều đình cần dùng người, một cái liền một cái đi, ngày mai ngươi phải lên huyện tập trung! Không đến các ngươi cứ chờ chịu tội đi!”

“Tội gì a?” Triệu Nhị Ngưu hỏi.

Nha dịch hừ lạnh một tiếng.

“Tội gì? Tử tội!!!!!”

Triệu Nhị Ngưu ngậm miệng, tim đập loạn ba nhịp ____ dọa.

Nha dịch đi rồi, nam đinh trong thôn đều đi ra, nguyên lai thôn trưởng vừa nghe đến muốn bắt tráng đinh liền vội bảo nhà nào có nam đinh thì trốn đi, đỡ phải bị bắt, kết quả Triệu Nhị Ngưu của chúng ta vẫn là gặp họa. Hoa Lan khóc lóc nức nở, cầm tay Triệu Nhị Ngưu nói.

“Ngươi sao lại quay về chứ? Ngươi xuống dưới làm gì a? Giờ biết làm sao đây?”

Thôn trưởng thấy con dâu tương lai khóc thật tội, liền nói với Triệu Nhị Ngưu.

“Tên ngốc ngươi a, bắt ngươi đi lính ra tiền tuyến đánh giặc a, ngươi….Ngươi….Sao ngươi lại quay về mà?”

Nhị Ngưu biết nha dịch là bắt hắn ra chiến trường, Nhị Ngưu cũng hiểu được, nếu hắn không đi thôn của họ sẽ phải chịu tội, hơn nữa lại là tử tội, thôn họ vài trăm người, nếu mình không đi, vậy sẽ hại người trong thôn a!

Nhị Ngưu quỳ sụp xuống trước mặt thôn trưởng.

“Lý bá, ngươi đừng giận, ta đi, ta sẽ không hại cả thôn, nhưng muội muội của ta liền giao cho Đại Bảo nhà ngươi, ruộng nương nhà ta cũng giao cho ngươi, cầu Đại Bảo nhà ngươi đối tốt với Hoa Lan nhà ta!” Dứt lời, liền dập đầu ba cái.

“Ngươi nói cái gì nha? Hoa Lan chính là người nhà ta, chúng ta đương nhiên sẽ đối tốt với nàng.”

Hoa Lan khóc ôm lấy ca ca.

Đêm xuống, Nhị Ngưu chuẩn bị hành lý, Hoa Lan lấy ra mấy bộ quần áo mới, vốn định để tết đến cho ca ca mặc, không ngờ lúc này đã phải dùng tới, Hoa Lan đứng ngoài cửa lau lau nước mắt, rồi mới đi vào phòng Nhị Ngưu.

“Ca, mấy bộ quần áo này ngươi cũng mang theo đi, lúc lạnh thì mặc vào.”

“A…Hảo, Hoa Lan, ta chuẩn bị xong rồi, ngươi tới, ta nói với ngươi một chút!”

Nhị Ngưu kéo Hoa Lan ngồi xuống, thở dài nói.

“Ngươi nhớ phải tự chăm sóc mình, lần này ta đi không biết sẽ bao lâu, cũng không biết còn có thể trở về hay không?”

“Ca…..”

“Đại Bảo là người tốt, ngươi nhớ đối hắn thật tốt, ngày mai ta sẽ nói với thôn trưởng, để hắn làm hôn lễ cho các ngươi.”

Hoa Lan đỏ mặt, gật gật đầu.

Triệu Nhị Ngưu nở nụ cười.

“Hoa Lan, đừng buồn, nói không chừng khi ta trở về chính là đại tướng quân đâu, đến lúc đó chúng ta sẽ ở trong căn phòng thật lớn, mỗi ngày đều ăn thịt…..”

Hoa Lan nhéo nhéo Triệu Nhị Ngưu một cái, cười mắng.

“Ngươi chỉ biết có ăn thôi!!”

“Hắc hắc……”



Đã sửa bởi Ngọc Sơn Bạc lúc 11.09.2016, 19:50.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.09.2016, 18:43
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2126 lần
Điểm: 9.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Uyên bão uyên - Cẩm Quan Thái Nhân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

Cửa thôn đứng chật người, Hoa Lan khóc đỏ mắt ngã vào lòng Đại Bảo, Nhị Ngưu cười hì hì cầm hành lý vỗ vỗ vai Đại Bảo nói:

“Đại Bảo, muội muội của ta giao cho ngươi, nếu ta trở về thấy Hoa Lan bị ủy khuất ta liền bổ ngươi.”

“Nhị Ngưu ca cứ yên tâm, ta sẽ đối tốt với Hoa Lan, ngươi cố gắng về sớm, đừng để Hoa Lan nhớ lâu.”

Triệu Nhị Ngưu gật gật đầy, quyến luyến nhìn nhìn thôn, đây chính là nơi hắn sống suốt hai mươi mấy năm a, nếu lần này đi không thể trở về….Nhị Ngưu không dám nghĩ tới, cầm hành lý vội sải bước ra thôn.

“Ca!!!!…..” Hoa Lan khóc muốn đuổi theo, lại bị Đại Bảo ôm chặt.

Nhị Ngưu quay đầu vẫy vẫy tay, lau lau nước mắt.

Thôn của Nhị Ngưu nằm ở nước Yên, cho nên Nhị Ngưu chính là người nước Yên. Hiện tại nam di ở phía Nam đang tấn công, nước Yên vốn là đại quốc, là nơi giàu có và đông đúc, bình thường đối các nước láng giềng cũng hòa hợp, rất ít khi xảy ra chiến sự, nên cũng không có nhiều quân đội chính quy, vì thế khi chiến tranh nổ ra, sẽ bắt tráng đinh xây dựng quân đội tạm thời.

Đây là lần đầu tiên Nhị Ngưu rời núi, nên đối bên ngoài cái gì cũng thấy mới mẻ, tò mò, trái nhìn phải nhìn, lão xa phu thấy Triệu Nhị Ngưu bộ dáng ngốc nghếch như vậy liền vui tươi hớn hở giới thiệu cho hắn. Nhị Ngưu hứng khởi nghe, liền đem phần buồn bực kia vứt sang một bên. Đợi khi đến huyện, Nhị Ngưu mới thấy thì ra không phải chỉ có mình hắn không may, trong lòng cũng cân bằng lại. Khu tập trung ở phía tây huyện, bình thường dùng làm mã tràng, giờ lại nơi nơi toàn là người, tất cả đều là hán tử cường tráng. Nhị Ngưu đứng trong đó liền giống như cát trong sa mạc, tầm thường đến không buồn liếc mắt nhìn một cái. (mã tràng: nơi chăn ngựa, huấn luyện ngựa.)

Mọi người đều là nam nhân, lại đều gặp phải chuyện không may này, rất nhanh liền trò chuyện vui vẻ, Nhị Ngưu nói năng vụng về, nên chỉ đứng một bên nghe người ta nói.

“Nghe nói trận đánh này cực lớn, hoàng thượng ở kinh thành còn phái cả hoàng tử đến mà!”

“Hoàng tử? Có bản lĩnh gì a, toàn là thiếu gia sống an nhàn sung sướng!”

Triệu Nhị Ngưu gật gật đầu, cảm thấy có đạo lý.

“Hư…Ngươi nói nhỏ một chút, nếu bị người khác nghe thấy có thể sẽ chịu thảm a!”

“Ai ai ai ai, mồm miệng ta đúng thật là…!”

Triệu Nhị Ngưu thấy hai người kia không còn dám nói chuyện, đang định lấy bánh bột ngô ra ăn thì chợt nghe tiếng trống, hắn nhìn về phía trước, thấy một người mặc quan phục, đầu đội mũ quan đứng trên bục cao, Nhị Ngưu bĩu môi, trong lòng không quá hào hứng.

Người nọ nói gì gì đó, nhưng tất cả chỉ là giọng quan nho điều, người không mấy học thức như Triệu Nhị Ngưu có chỗ nào hiểu được, thấy người nọ bộ dáng thư sinh tiểu bạch kiểm, Triệu Nhị Ngưu liền càng thêm chán. Tiểu tử bên cạnh giống như cũng không thích nghe, Triệu Nhị Ngưu nhìn hắn vài lần, cảm thấy bộ dạng hắn rất là oai hùng, khí thái như bậc công tử thế gia, người kia thấy Triệu Nhị Ngưu cũng không thích nghe như mình, cũng rất vui vẻ dịch qua đây.

“Huynh đệ, từ chỗ nào đến?”

“Ta là từ thôn Bình Ao đến!”

“Thôn Bình Ao? Ân…..Chưa từng nghe qua, ta là người huyện này, gọi là Cao Lý.”

“Ta tên Triệu Nhị Ngưu!”

Cao Lý cố nhịn, tên này là tên gì a, muốn cười lại sợ mất lễ phép, liền nghẹn đỏ mặt. Triệu Nhị Ngưu là người hiền hậu, thấy Cao Lý đỏ bừng mặt còn tưởng rằng hắn không khỏe, vội vàng hỏi.

“Huynh đệ, ngươi sao thế?”

“Khụ khụ khụ, không có việc gì, không có việc gì..Là trời nóng quá thôi.”

“Nga.”

“Nhị Ngưu huynh a, nếu hôm nay chúng ta may mắn gặp gỡ, liền xem như huynh đệ đi. Về sau nếu ngươi có việc gì cần thì cứ nói.”

Nhị Ngưu nghe vậy thực cảm động, nghĩ trước khi rời đi muội muội dặn dò mình nhất định phải cẩn thận, bên ngoài có nhiều người xấu, nhưng giờ Nhị Ngưu lại thấy Hoa Lan nói không đúng, bên ngoài rất nhiều người tốt a!

Thẳng đến buổi chiều mặt trời lặn về tây, Nhị Ngưu mới được ăn bữa cơm thứ nhất trong ngày, đói đến mức Nhị Ngưu cứ lẩm bẩm trong miệng, Cao Lý đến gần muốn nghe Nhị Ngưu đang nói cái gì..

“Ta không đói bụng, ta không đói bụng, ta không đói bụng, ta mau chết đói…..”

Cao Lý không nín được, vội trốn tới một góc cười vật vã.

Ăn cơm xong tất nhiên là phải đi ngủ, vì chỉ là tạm thời tập trung, hơn 5000 người cứ thế ngủ ở mã phòng, Cao Lý tuy nói mình là dân chúng tầm thường, nhưng một thân da thịt trắng nõn, mềm mại, hiển nhiên không thích ứng được, ngồi trên ghế nói cái gì cũng tuyệt đối sẽ không ngủ ở cái giường tạm kia.

Triệu Nhị Ngưu lại không cảm thấy có vấn đề gì, cuộc sống của hắn vốn là như vậy, nằm trên giường tán chuyện với mọi người, cảm thấy tất cả đều là người tốt, trong đó còn có cái tiểu thiếu niên tên Lương Viên, đồng bạn hắn gọi hắn là Viên, là một đứa nhỏ rất đáng yêu, hắn nói hắn 17 tuổi, nhưng Triệu Nhị Ngưu nghĩ nhìn hắn trông như mới 15, mặt mày thanh tú như búp bê, thân hình vừa gầy lại vừa nhỏ.

“Ta nói Lương Viên a, nhìn ngươi thế kia còn muốn đánh giặc a, vẫn là về nhà đi!” Lai thúc nằm bên cạnh Triệu Nhị Ngưu nói.

“Nhìn ta làm sao, tuy nhỏ, nhưng nhanh nhẹ a, chí ít cũng chạy rất nhanh!”

“Đúng rồi đúng rồi, ngươi đầu tiên là chạy về phía trước, sau đó lại bị Nam di đuổi chạy về, phải không?” A Thuận đầu bên kia cũng hùa vào trêu chọc.

“Hừ, đại nam nhi chí tại tứ phương, ta muốn tự mình làm nên sự nghiệp, mới không nghe các ngươi nói linh tinh! Ngươi nói đúng không, Nhị Ngưu ca!”

“Ừmm…” Nhị Ngưu buồn ngủ, thuận miệng đáp một câu.

Lương Viên thấy Nhị Ngưu ngủ rồi, một mình cũng không hứng thú, nhún nhún vai cũng đi ngủ. Mọi người nghĩ ngày mai sáng sớm đã phải thức dậy đều bắt đầu nhắm mắt lại ngủ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.09.2016, 18:45
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2126 lần
Điểm: 9.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Uyên bão uyên - Cẩm Quan Thái Nhân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3:

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Triệu Nhị Ngưu cùng mọi người đã thức dậy, thu thập xong hành lý thì tiến về Quan thành ở biên giới phía Nam. Quan thành là thành trấn ở tận cùng phía nam của nước Yên, cũng khá đông đúc, giàu có, nhưng bởi vì chiến sự nên giờ lại thành nơi đóng quân của quân đội, hoàng tử được phái tới cũng đang ở đó. Trong lòng Triệu Nhị Ngưu cảm thấy không vui, hắn còn chưa ăn sáng đâu, từ giờ tới Quan thành còn rất lâu nữa, hoàng tử ngươi còn có ăn, nhưng ta lại bị đói a. Bất đắc dĩ đành theo đại đội đi về hướng Quan thành, Cao Lý đi cạnh Triệu Nhị Ngưu, lấy ra vài cái bánh bao cho hắn, Triệu Nhị Ngưu thấy bánh bao liền cười không thấy mắt, cầm bánh bao vội cắn ăn.

“Cao Lý,  ngươi lấy bánh bao ở chỗ nào a?”

“Nga, ta vừa rồi đi mua, không phải có lão nương bán bánh bao sao?”

“Thế a, ha ha ha, sao ta lại không thấy mà?”

Triệu Nhị Ngưu vừa uống nước vừa ăn bánh bao, thấy mình ăn, Cao Lý không ăn, hiển nhiên ngại ngùng gãi gãi đầu..

“Ngươi không ăn sao?”

“Không cần, ta vừa ăn rồi, ngươi giữ ăn đi!”

Triệu Nhị Ngưu ngại ngùng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng làm Cao Lý có chút hoa mắt.

Được một ngày đường, thân mình Triệu Nhị Ngưu cho dù có làm bằng sắt cũng có chút không chịu nổi, Cao Lý lại vẫn một bộ thoải mái nhàn nhã, Triệu Nhị Ngưu là ngốc tử, nhìn không ra Cao Lý có chỗ nào đặc biệt, nghĩ rằng Cao Lý đã quen đi đường xa, cũng không biết đó là do Cao Lý có võ công.

Thật vất vả tới quân doanh ở Quan thành, chưởng sự liền phân phát đồ dùng hàng ngày cùng chia lều trại, nói bọn họ ăn cơm xong thì nghỉ tạm, ngày mai hoàng tử sẽ bắt đầu huấn luyện. Triệu Nhị Ngưu một lòng chỉ muốn ăn no rồi ngủ, bèn kéo Cao Lý đi ăn cơm đi. Cơm trong quân doanh đều là mấy lều trại chung một nồi, Triệu Nhị Ngưu vừa đi ra lều đã thấy trước lều đặt mấy cái bát to, còn có một nồi nấu thịt bò, mùi hương nồng đượm bay thật xa, Triệu Nhị Ngưu sung sướng, nước miếng đều nhanh chảy ra, vội vàng bưng bát tới, lão binh nấu ăn thấy mặt mũi Triệu Nhị Ngưu hàm hậu, chất phác, liền cho hắn hai miếng thịt bò to. Lương Viên cũng ra ăn cơm, thấy Cao Lý cùng Triệu Nhị Ngưu ở một bên cũng bưng bát qua đó ngồi.

“Nhị Ngưu ca, ta nghe nói hoàng tử kia bộ dạng cực kỳ xinh đẹp, còn đẹp hơn cả hoa khôi kỹ viện nha, ngươi tin không?”

Nhị Ngưu ngây người hồi lâu mới phản ứng lại, hoàng tử hẳn là nam mới đúng.

“Viên, hoàng tử người ta là nam nhân, ngươi sao có thể nói như vậy?”

“Thật mà, những người tới trước gặp hoàng tử đều nói như vậy.” Lương Viên có điểm nóng nảy.

Cao Lý nhưng lại gật gật đầu.

“Thật đúng như thế. Hắn thật là có trương tuyệt thế dung nhan.”

Nghe thế Lương Viên vô cùng cao hứng.

“Thấy chưa thấy chưa!!!”

“Sao ngươi biết?” Triệu Nhị Ngưu lúc này lại không ngốc.

Lương Viên cũng ghé sát lại gần, vẻ mặt ngạc nhiên.

Cao Lý không biết làm sao, bèn cười gượng vài tiếng nói.

“Không phải trong kinh thành đều nói vậy thôi, nói hắn là ‘Nam nhan khuynh quốc’.”

“Nga, ta còn nghĩ đến ngươi thấy qua hoàng tử kia mà! Xì ~~~~ còn không phải nghe người ta nói giống ta.” Lương Viên bĩu bĩu môi khinh thường, lại tiếp tục chuyên tâm ăn thịt.

Cao Lý ấm ức nghĩ thầm: Cho dù gặp qua cũng không thể nói cho các ngươi a ~~~~ ta có khổ trung mà!!!!……….

Nhị Ngưu không nói chuyện, dù sao chuyện này cũng không liên quan tới hắn, vẫn là thịt bò trong bát tốt hơn nhiều, vì thế lại cúi đầu xuống cuồng ăn.

Ngày hôm sau, còn đang say giấc mộng đẹp đã bị tiếng kèn lệnh ép tỉnh. Mỗi ngày thức dậy thấy trời còn tối đen, Nhị Ngưu luôn nghĩ tham gia quân ngũ còn mệt hơn ở nhà. Mọi người đều tại một hồi chửi rủa thức dậy, rửa mặt chải đầu xong liền đứng trước đài cao chính giữa quân doanh. Đài kia cũng thật cao, Nhị Ngưu đứng ở dưới nhìn lên thực mỏi cổ, có  chút đau lòng nghĩ chỗ đó không biết dùng bao nhiêu gỗ a!~~~

Ngay khi Triệu Nhị Ngưu còn đang đấu tranh tư tưởng, thì Lô quản sự dưới sự chỉ huy của các tướng quân ở từng bộ phận, đã phân chia xong số tân binh tới các đội. Triệu Nhị Ngưu cùng Cao Lý được phân đến đội của Tư Mã tướng quân. Tư Mã tướng quân là một hán tử khí phách hào sảng, dáng người cao lớn, gương mặt đen sì, không giận mà uy, Triệu Nhị Ngưu nhìn hắn trong lòng vô cùng kính nể, cảm thấy mình có thể làm thuộc hạ của một người như vậy thật là may mắn. Cao Lý lại bĩu môi thầm nghĩ đó là các ngươi còn chưa thấy bộ dáng đáng thương của hắn khi bị Tể tướng đương triều đuổi chạy khắp nơi không có đường trốn thôi. Nghĩ là nghĩ như thế nhưng cũng không dám nói ra sự thật. Còn Nhị Ngưu vẫn dùng ánh mắt sùng bái nhìn chằm chằm Tư Mã Huy, Cao Lý thấy vậy có chút không vui, nghĩ rằng ‘đúng là tên ngốc, ta đối với ngươi tốt như thế, ngươi sao lại không nhìn ta a! Ta cũng tuấn tú lịch sự a, vừa anh tuấn vừa nhiều tiền, sao ngươi lại không sùng bái ta a.’

Tư Mã Huy là người thẳng thắn, dễ dãi, nhanh nhanh nói chút quân luật liền thả cho bọn họ đi ăn. Hôm nay không thao luyện, chủ yếu là để bọn họ quen thuộc quân doanh, cùng đám binh cũ làm quen. Triệu Nhị Ngưu xếp hàng đợi lấy phần cơm, Lương Viên cùng Lai thúc cũng chạy tới đây, Lương Viên vẻ mặt tức giận bất bình.

“Viên, sao thế?” Nhị Ngưu hỏi.

“Hừ, tức chết ta!”

Nhị Ngưu khó hiểu, nhìn về phía Lai thúc.

“Ha ha, quản sự kia muốn Viên trông ngựa! Hắn liền tức!”

“Nga, thế có gì không tốt?”

Lương Viên không chịu đứng yên, hoa chân múa tay tỏ vẻ bất bình.

“Ta là một đại nhân tài a, hắn bảo ta trông ngựa, vậy không phải khinh thường ta thôi!”

“Cái đó có chỗ nào coi thường ngươi, quản sự đó là thấy ngươi tuổi còn nhỏ nên muốn chiếu cố ngươi mà!”

“Hừ, rõ ràng là coi thường ta thôi!”

Nhị Ngưu không biết nên nói cái gì, cảm thấy Viên thật đúng là tiểu hài tử, thường sẽ giận dỗi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.