Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

 
Có bài mới 07.01.2017, 14:59
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1441
Được thanks: 8126 lần
Điểm: 20.32
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40

Đôi con ngươi của mẹ Tề co rụt lại, thậm chí còn ngỡ tai mình nghe nhầm, bà ta nuốt nước bọt, ép buộc mình trấn định lại, không được lập tức tra hỏi Tề Kiêu, mà phải nắm thật chặt di động, cách Tề Kiêu xa một chút.

Tề Minh Nguyệt ở đầu kia không nghe được Tề Kiêu đáp lại, còn tưởng cha mình chột dạ, hoàn toàn không ngờ ở đầu bên kia không phải là người cô ta muốn tìm. Lúc này, toàn bộ lửa giận Tề Minh Nguyệt giấu trong lòng đều phát hết sang đầu bên kia.

"Cha ở bên ngoài nuôi tên con hoang và đồ gái bao kia nhiều năm như vậy, có nghĩ tới con, tới mẹ con hay không?"

"Cha quan tâm tên con hoang kia như thế, có phải cũng bởi vì gã là con trai hay không? Cho nên cha mới dốc sức bồi dưỡng gã, muốn giao công ty lại cho gã? Có phải hay không?" Tề Minh Nguyệt rống hết một hơi như vậy liền cảm thấy trong lòng khá hơn một chút. Trong lòng xuôi xuôi, lúc này mới phát hiện đầu bên kia im lặng một cách bất thường, trong lòng cô ta kêu 'lộp bộp' một tiếng.

Trước đây cô ta cứ nghĩ rằng cha mình chỉ có một đứa con là mình nên có thể không chút kiêng kỵ nổi giận, làm nũng với ông. Nhưng bây giờ mới biết được, phía sau còn có một người có thực lực mạnh hơn mình luôn như hổ rình mồi. Cho dù bị cha mình phản bội làm cho cô ta giận sôi gan, nhưng vào giờ phút này, việc cô ta cần làm không phải là trở mặt với cha, mà là thông qua đàm phán để sau này phân chia tài sản sẽ đạt được lợi thế lớn hơn.

Nghĩ tới đây, Tề Minh Nguyệt thoáng bình tĩnh một chút, cô ta nắm chặt di động, nói: "Cha, con hơi kích động, con đã biết mọi chuyện rồi, chúng ta nói chuyện một chút đi."

"Tiểu Nguyệt, con.....Những điều con nói.....Đều là, đều là thật sao?" Khuông mặt mẹ Tề trắng bệch, không kiềm chế được run rẩy cả người, ngón tay trắng mịn siết chặt di động, trong mắt lóe lên sự oán độc.

Từ nhỏ bà ta đã được giáo dục trở thành một quý phu nhân, phải khéo léo phải tao nhã, đặc biệt là phải có phong thái độ lượng khoan dung. Nếu như sức nhẫn nhục kém, ở trong nhà giàu sang quyền thế như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ bị tức chết mất. Thế nhưng bà ta không mong muốn, từ thời thiếu niên đã được đi du học, nhìn quen sự tự do và phóng khoáng, dĩ nhiên là không nhịn được phải chia sẻ chồng mình với người khác.

Cũng may mắt nhìn người của bà ta rất tốt, Tề Kiêu là người có thủ đoạn có đầu óc, không lăng nhăng không chơi bời, cưới xong cũng không thay lòng, thậm chí còn chẳng truyền ra nổi tin tức xấu xa nào, đây là điều gần như không thể xảy ra trong gia tộc nhà bà ta. Bà ta vẫn vì lựa chọn của mình mà đắc chí, không ngờ đến khi tuổi già lại nghe được tin tức đó từ trong miệng con gái.

Nghĩ tới nhiều năm qua mình đều dùng chung chồng với một người khác, bà ta liền cảm thấy không chịu nổi! Thậm chí còn cảm thấy cả người vừa ngứa vừa đau, trong dạ dày mơ hồ buồn nôn.

"Mẹ, mẹ, con.....Con....."

Tề Minh Nguyệt âm thầm trách mình lỗ mãng, nhưng lời nói ra như bát nước đổ đi làm thế nào cũng không thể hốt lại được, đành cắn răng, hung hăng gật đầu, đáp: "Vâng!"

Mẹ Tề đột ngột cắt đứt cuộc gọi, thẳng tay ném di động sang một bên, khuôn mặt đươc chăm sóc tốt giờ đã tái mét, tràn đầy dữ tợn, oán hận nhìn chằm chằm sườn mựt của Tề Kiêu, nghiến răng ken két. Người này dám lừa mình cả một đời, chẳng những có tình nhân ở bên ngoài mà còn có cả đứa bé nữa! Mười ngón tay đặt trên đùi của bà ta run lên, quên hết lễ nghi của quý tộc, cũng quên luôn hoàn cảnh bây giờ, đột nhiên giống như con sư tử cái tuyệt vọng, nhào về phía Tề Kiêu, ra sức bóp chặt cổ ông ta!

Tề Kiêu đang chuyên tâm dồn chí lái xe, không hề phòng bị vợ mình đột ngột nổi điên, lúc này bị bà ta náo loạn như vậy, lập tức buông tay khỏi vô lăng, ngã xuống chỗ ngồi. Tề Kiêu hoảng hốt, bọn họ đang ở trên đường phố đó, hành động này đâu khác gì tự sát.

"Buông ra! Tôi còn đang lái xe! Mau buông ra!" Tề Kiêu giận đến tím mặt, trong nhất thời lại không có biện pháp tránh thoát.

Mặc dù khí lực giữa đàn ông và phụ nữ chênh lệch nhau khá lớn, nhưng đây là đang ở trong xe, không gian nhỏ hẹp, ông ta hoàn toàn không có cách phát huy ưu thế hơi sức vượt trội. Tề Kiêu gấp đến đỏ cả mắt, rống lên: "Mau dậy đi! Bà muốn chết sao?"

Khuôn mặt mẹ Tề rất dữ tợn, giống như ác quỷ giữa ban ngày ban mặt, đôi tay dùng lực rất lớn, giống như thật sự muốn bóp chết Tề Kiêu.

"Ông dám giấu diếm tôi suốt ba mươi năm hả! Con đàn bà đê tiện kia là ai? Là ai?"

"Cút! Cút ngay!" Tề Kiêu vừa hoang mang vừa kinh sợ, kẻ điên này quả nhiên là muốn chết mà, nhưng mình không muốn theo bà ta! Trong thời khắc sống chết, thân thể đột nhiên bộc phát ra sức mạnh tiềm tàng khó có thể tưởng tượng nổi, đôi tay ông ta túm được lưng áo của mẹ Tề, đẩy bà ta ngã mạnh sang bên cạnh.

Chưa kịp thở ra thì hai tay đã phải sờ soạng nắm lấy tay lái, trong lòng Tề Kiêu thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi ông ta vừa nâng mắt lên thì thân thể chợt cứng lại, trước mặt bỗng tối sầm, rồi không biết gì nữa.

Tề Minh Nguyệt vô cùng nôn nóng, mẹ Tề đột ngột ngắt di dộng khiến cô ta thấy bất ổn trong lòng. Mẹ sẽ không ly dị cha đó chứ? Chắc là không đâu! Tề Minh Nguyệt nắm đi động, do dự hồi lâu vẫn không hề gọi lại, cô ta thật sự rất muốn biết cha mẹ giải quyết thế nào rồi. Nhưng ngộ nhỡ hai người đang ầm ĩ vì chuyện này, cô ta gọi tới đúng lúc trở thành nơi trút giận thì sao? Cô ta sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy.

Cô ta ngồi trong xe suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định trở về nhà. Dù sao mặc kệ như thế nào thì cha mẹ cũng sẽ về nhà, chi bằng cô ta về nhà chờ bọn họ thì hơn.

Không ngờ, sau khi cô ta về nhà, chờ đợi cô ta không phải là cha mẹ mình mà là chiếc còng tay sáng chói. Thiên kim đại tiểu thư, cô con gái duy nhất của nhà họ Tề, Tề Minh Nguyệt nào có từng bị đối xử như thế, cô ta hết cào lại cấu cảnh sát, giãy dụa không phối hợp, thậm chí còn tuyên bố ngày mai sẽ phá hết toàn bộ chén cơm của bọn họ.

Ai mà chẳng có tính nóng chứ? Huống chi còn là đại đội hình cảnh (cảnh sát hình sư) vạm vỡ, một người trong đó hết kiên nhẫn bước lên, bực bội, lặng yên giơ tay cao chém xuống gáy cô ta một nhát, lập tức khiến Tề Minh Nguyệt hôn mê, lần này muốn mang đi đâu cũng dễ dàng rồi.

Lúc nhận được cuộc gọi của Lâm Thụy thì Tần Dịch Hoan đang ở trong phòng bệnh ôm Triệu Ngạn Kiều, dịu dàng an ủi cô. Chuyện đã xảy ra rồi, cho dù bọn họ có hối hận thế nào thì cũng đã muộn. Coi như về sau tiểu Trạch có không giống như những đứa trẻ bình thường khác thì bọn họ cũng sẽ yêu thương, đối xử tốt với bé. Về phần đầu sỏ gây ra chuyện này, sao anh có thể bỏ qua chứ?

Mẹ Tần vừa về lập tức lấy băng ghi hình toàn bộ tòa nhà của Tần trạch đưa đến sở cảnh sát, có đôi lúc dùng quy tắc phổ biến trên xã hội để xử lý vấn đề cũng không phải muốn chứng minh thế giới này có bao nhiêu công bằng, mà là muốn dùng chúng làm ván cầu, thực hiện đặc quyền chân chính.

Là đàn ông, tuy rằng đã xảy ra chuyện lớn như vậy, cũng có thể nhanh chóng kiên cường lên, không giống phụ nữ, bình thường dù kiên cường cỡ nào, vào giờ phút này cũng nhanh chóng uể oải xuống.

Thế nhưng, khi nghe được tin hai vợ chồng nhà họ Tề cùng xảy ra tai nạn xe cộ thì anh vẫn khiếp sợ, hỏi lại lần nữa.

"Đúng đấy, anh không nghe lầm đâu." Giọng nói của Lâm Thụy rất lạnh nhạt, lạnh nhạt đến nỗi không giống dáng vẻ phóng khoáng lúc trước của anh ta.

"Chết rồi, đều chết hết."

Tần Dịch Hoan dừng một chút mới nói: "Nén bi thương."

"Thu hồi mấy chữ đó của anh đi!" Lâm Thụy hơi mất kiên nhẫn, nói.

"Có thể bắt đầu bước kế tiếp chưa?"

"Còn thiếu một chút nữa."

Tần Dịch Hoan nhíu mày, nói: "Đứa em gái kiêu căng kia của anh không dễ nghe lới vậy đâu."

"Vậy thì tìm một cơ hội đi! Đừng để quá lâu, nếu không thì phiền toái lắm." Lâm Thụy dặn dò.

"Ừm, tôi sẽ nghĩ cách." Tần Dịch Hoan đáp một câu rồi ngắt máy. Anh cúi đầu suy nghĩ đối sách, Triệu Ngạn Kiều tới vốn định nói gì đó, nhưng thấy anh đang suy tư nên không có quấy rầy anh, chỉ lặng lẽ xoay sang bên kia, xoa xoa khóe mắt ươn ướt.

Cửa phòng bệnh chợt bị gõ vang, một tiếng so với một tiếng còn nhẹ hơn, giống như đang chột dạ. Tần Dịch Hoan nghĩ là mẹ Tần, nói một tiếng 'mời vào' rồi đi ra mở cửa, ai ngờ vừa mở cửa lại nhìn thấy gương mặt của Chu Tiểu Mạch.

Tần Dịch Hoan lạnh mặt định đóng cửa lại, nhưng Chu Tiểu Mạch đã giành trước một bước, hô lên: "Tiểu Kiều!"

Thân thể Triệu Ngạn Kiều cứng đờ, quay đầu lại có chút mờ mịt, cũng có chút cứng ngắc, gặp mặt bạn tốt từ ngày xưa lại chỉ nhìn nhau mà không biết nói gì cho phải.

"Dịch Hoan, đừng như vậy." Mạnh Đình chợt bước ra từ phía sau Chu Tiểu Mạch, khoác một tay lên trên vai Tần Dịch Hoan, khuyên nhủ.

Tần Dịch Hoan không chớp mắt nhìn chằm chằm Mạnh Đình khoảng năm giây, mới nhẹ nhàng gỡ bàn tay anh từ trên vai mình xuống, lắc đầu nói: "Mạnh Đình, chuyện không liên quan tới cậu, cậu đừng xen vào."

"Dịch Hoan......"

"Chu tiểu thư, muốn chơi thì tìm người khác đi, con trai chúng tôi còn đang nằm trong phòng ICU, tiểu Kiều không có thời gian gặp cô đâu." Tần Dịch Hoan ngăn ở cạnh cửa, không để cho Chu Tiểu Mạch bước vào. Một câu anh nói đã khiến cho trái tim dần dần mềm xuống của Triệu Ngạn Kiều lập tức cứng rắn trong nháy mắt, cô quay đầu sang chỗ khác tránh khỏi tầm mắt của Chu Tiểu Mạch, không nói tiếng nào.

"Tiểu Kiều, mình giúp cậu! Mình sẽ giúp cậu! Tiểu Trạch cũng là con mình mà, cậu tin mình đi!" Chu Tiểu Mạch sốt ruột đến đỏ mặt, gắt gao níu cánh tay của Tần Dịch Hoan xuống, song vẫn chẳng thể xoay chuyển được Tần Dịch Hoan.

"Dịch Hoan, tiểu Mạch đã biết sai lầm rồi." Mạnh Đình kéo Chu Tiểu Mạch qua, nhìn vành mắt cô ửng hồng, hơi hơi tức giận, nói.

Tần Dịch Hoan vẫn cố chấp lắc đầu, mượn lực của Mạnh Đình đóng cửa lại, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ.

"Hai người đi đi, tâm tình của tiểu Kiều không tốt, xin đừng quấy rầy cô ấy." Nói xong liền nhẫn tâm đóng cửa phòng bệnh.

"Tiểu Kiều, tiểu Kiều, mình thật sự có thể giúp cậu....."

Ngoài cửa, Chu Tiểu Mạch vẫn kêu to, Tần Dịch Hoan khóa cửa rồi đi tới bên cạnh Triệu Ngạn Kiều, vuốt nhẹ mái tóc đen mềm của cô, đau lòng gần như không thở nổi, dịu dàng nói: "Khó chịu thì cứ khóc ra đi."

Triệu Ngạn Kiều cắn môi, từng giọt nước mắt to rơi xuống ga trải giường.

Tề Minh Nguyệt đến sở cảnh sát vẫn bày ra dáng vẻ tiểu thư như cũ, cô ta còn chưa biết chuyện gì xảy ra nên trong lòng hoàn toàn không quan tâm đến lần giam cầm này. Cũng chỉ là đứa bé sơ sinh thôi, còn chưa tính nổi là một người, chết thì chết đi, chẳng lẽ còn muốn để cho một người lớn sống sờ sờ như cô ta đi đền mạng cho nó sao? Đừng mơ tưởng!

Dù là đặt băng ghi hình tại hiện trường ở trước mặt cho cô ta xem thì cô ta vẫn không chịu nhận tội. Bây giờ cô ta chẳng sợ chút nào, cha mẹ nhất định sẽ nghĩ cách giúp cô ta. Hiện tại mặc dù những người này luôn bày ra dáng vẻ chính nghĩa nhưng khi cha mẹ mình đến đòi người, còn không phải là cười cười mời mình đi khỏi sao?

Tề Minh Nguyệt lộ vẻ mặt khinh thường, coi sở cảnh sát trở thành phòng khách nhà mình, một hồi muốn uống nước một hồi muốn uống trà, giày vò không ngừng nghỉ. Trưởng ban khoa hình sự tức giận dứt khoát giam cô ta lại, mặc dù luật pháp đã quy định thời gian giam cầm người không vượt quá hai mươi bốn tiếng, thế nhưng lần này là có chứng cớ vô cùng xác thật, cho dù cấp trên có tới đây thì cũng không tìm ra lỗi của bọn họ!

Cứ như vậy, Tề Minh Nguyệt bị nhốt một đêm trong sở cảnh sát, nhưng cô ta vẫn bày ra dáng vẻ thoải mái nhàn nhã, không thể không nói, có đôi lúc ngu ngốc cũng là một niềm hạnh phúc.

Cho đến sáng hôm sau mới có người đến gặp cô ta, Tề Minh Nguyệt còn tưởng là cha hoặc mẹ mình, tiếp tục bày ra dáng vẻ vênh váo hống hách ngồi ở trong phòng giam. Lại không ngờ rằng, song thân đâu chẳng thấy chỉ thấy mỗi Lâm Thụy.

Lâm Thụy mặc tây trang màu đen, trước ngực cài một đóa hoa trắng, câu nói đầu tiên khi nhìn thấy Tề Minh Nguyệt chính là: "Ba mẹ cô xảy ra tai nạn xe cộ, đã chết rồi."




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.01.2017, 20:48
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1441
Được thanks: 8126 lần
Điểm: 20.32
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41

"Nói bậy!" Tề Minh Nguyệt đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế ngồi, hai mắt hung ác nhìn chằm chằm Lâm Thụy, hai tay buông thõng xuống ở bên cạnh đùi, lo lắng run rẩy.

"Lâm Thụy! Cái thứ con hoang lòng dạ ác độc! Anh nói bậy! Nói bậy!" Cô ta không tin! Không tin! Rõ ràng ngày hôm qua mình vẫn còn gọi điện cho mẹ mà, rõ ràng ngày hôm qua vẫn còn rất khỏe mạnh, nhưng anh ta mặc đồ này......

Nghĩ tới đây, đáy lòng Tề Minh Nguyệt liền chấn động, gã này đã chân chân chính chính tiến vào nhà họ Tề rồi hả?

Con hoang? Lâm Thụy khẽ mỉm cười, nụ cười xán lạn lướt qua bờ môi.

"Xem ra cô vẫn chưa hiểu rõ tình hình rồi." Lâm Thụy thong thả ung dung phủi phủi đóa hoa trắng tinh ở trước ngực, đưa ra một ngón tay trắng nõn quơ quơ trước mặt Tề Minh Nguyệt.

"Di chúc của Tề Kiêu đã công bố ra rồi, trừ căn nhà kia, tất cả tài sản đều là của tôi! Còn cô...." Lâm Thụy nhếch nhếch khóe môi, cúi xuống ở bên tai cô ta nhẹ giọng nói: "Phải ở trong tù suốt đời, cả đời đấy."

"Không! Không thể nào!" Tề Minh Nguyệt chợt đẩy Lâm Thụy ra, đôi môi run rẩy, vừa lùi về phía sau vừa lắc đầu.

"Không thể nào....Không thể nào....Anh đang gạt tôi.....Nhất định là đang gạt tôi! Cha yêu thương tôi nhất, ông ấy không thể nào làm như thế! Không thể nào!"

"Có phải là anh đã giết bọn họ hay không? Còn sửa lại di chúc nữa?" Cô ta tuyệt đối không tin cha mình sẽ vô tình với mình như thế. Nhưng hiện tại ông ấy đã mất rồi, cô ta bị giam lại, chẳng khác gì là chết không đối chứng cả! Cô ta muốn đi ra ngoài! Cô ta nhất định phải đi ra ngoài!

"Tùy cô muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ." Lâm Thụy ôn định thân thể, khôi phục dáng vẻ bình tĩnh, không xao động, như bình thường.

"Dù sao kết quả cũng như nhau thôi. Xem ra hôm nay tôi quá nhân từ, đổi lại không có ai cảm kích cả." Nói xong anh ta liền xoay người, làm ra tư thế muốn rời khỏi.

"Đừng!"

Tề Minh Nguyệt đột nhiên nhào tới kéo tay áo của Lâm Thụy, không để cho anh ta rời đi, dáng vẻ lệ nóng quanh tròng thanh lệ động lòng người. Lâm Thụy không để lại dấu vết tỉ mỉ quan sát cô ta một phen, trong lòng bắt đầu thấy bội phục Tần Dịch Hoan.

"Thế nào?" Lâm Thụy quay đầu lại, nhướng mày thật cao, chờ đợi câu sau của Tề Minh Nguyệt.

"Để cho tôi đi ra ngoài! Tôi muốn thấy cha mẹ....." Tề Minh Nguyệt cắn chặt răng, trong lòng vô cùng khuất nhục.

Cô ta chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày mình phải khuất phục trước một đứa con hoang, nhưng cha mẹ đã mất, cô ta phải tự lo nghĩ cho bản thân.....Nước mắt theo gương mặt cuồn cuộn rơi xuống, vừa ác độc vừa tùy hứng, cô ta cũng chỉ là một đứa bé, làm sao có thể lập tức thừa nhận được đả kích to lớn như thế.

"Xin lỗi, nhà họ Tần dùng tội danh giết người không thành để khởi kiện cô, không có cách nào bảo lãnh cả." Lâm Thụy xòe tay, ý bảo anh ta cũng đành chịu.

"Tôi không có! Tôi không có mà!" Tề Minh Nguyệt mất khống chế điên cuồng hét lên.

"Giết đồ yêu nghiệt kia tôi còn ngại bẩn tay đó! Tôi không có! Anh giúp tôi đi, giúp tôi đi!"

Đột nhiên nghe tin cha mẹ qua đời, còn mình phải vùi thân trong lao tù, bị hai cú đả kích nghiêm trọng, cái gì mà dè dặt, cái gì mà phong phạm của đại tiểu thư, toàn bộ đều bỏ hết! Cô ta muốn đi ra ngoài! Cô ta còn trẻ tuổi như thế, tại sao chỉ vì một thằng nhãi ranh mới năm tháng tuổi mà phải sống suốt đời trong tù chứ? Cô ta không cam lòng!

"Nó đã chết chưa?" Tề Minh Nguyệt cắn cắn môi, cuối cùng cũng hỏi ra.

Lâm Thụy sững sờ, vẫn kịp thời hiểu được cô ta đang nói tiểu Trạch, anh ta vươn tay hất sợi tóc rủ xuống trước trán, hỏi: "Thế nào? Cảm giác mình xuống tay nặng hay nhẹ đây?"

"Tôi mặc kệ!" Tề Minh Nguyệt đỏ bừng mặt, đôi tay kích động quơ quơ.

"Tôi mặc kệ nó như thế nào, là đã chết hay còn sống, tôi muốn đi ra ngoài! Đưa tôi ra ngoài!"

Ánh mắt của Lâm Thụy chợt lạnh lẽo, hỏi: "Cô đang ra lệnh cho tôi sao?"

Tề Minh Nguyệt ngẩn ra, nuốt nuốt nước bọt, hạ mí mắt xuống, nói lí nhí: "Anh....Dù sao anh cũng là....Là anh trai tôi, anh đưa tôi ra ngoài đi."

Anh trai? Đó là cái gì, có thể đổi thành tiền sao?

Lâm Thụy cười khẩy, đút hai tay vào túi, nói: "Cô có ra được hay không là do tôi quyết định, là xem nhà họ Tần có rút đơn kiện hay không." Một câu vô cùng có tính ám hiệu phong phú, anh ta không tin cô ả không mắc câu.

Vừa nghe còn có đường sống, Tề Minh Nguyệt lập tức ngẩng đầu lên, nắm ống tay áo Lâm Thụy, nói: "Vậy hãy để cho nhà họ Tần rút đơn kiện đi! Khiến cho nhà họ Tần rút đơn kiện đi!"

"Bây giờ Tần Trạch còn chưa thoát khỏi nguy hiểm, cô cho rằng người nhà họ Tần sẽ từ bỏ ý định như vậy sao?" Rốt cuộc làm sao mà cô gái này trưởng thành được vậy? Ngu xuẩn đến trình độ này cũng có thể ra ngoài xã hội à?

Hai tay Tề Minh Nguyệt nắm rất chặt, đúng rồi, nhà họ Tần sẽ không bỏ qua cho cô ta, không, phải nói là kẻ đê tiện Triệu Ngạn Kiều mới đúng! Coi như Tần Dịch Hoan cố ý cứu mình thì cũng sẽ bị đồ đê tiện đó ngăn trở. Vậy phải làm sao bây giờ? Làm thế nào đây? Cô ta nắm chặt quả đấm, đặt ở bên môi cắn cắn, lo lắng đi tới đi lui ở trong phòng giam nho nhỏ, trong mắt lóe lên hận ý thâm sâu cùng oán độc.

"Tôi có thể để cho cô đi ra ngoài." Lâm Thụy cảm thấy đã đến lúc rồi, hung hăng quăng một trái bom nặng ký vào trong tâm Tề Minh Nguyệt.

"Thế nhưng....." Anh ta dừng một chút, chống lại ánh mắt chờ mong của Tề Minh Nguyệt, mới tiếp tục nói: "Cô phải trả giá rất lớn!"

Nói xong anh ta xòe tay ra, nhìn kỹ đường vân trong lòng bàn tay mình, nói: "Số mệnh của con người đều là cố định bất biến, muốn thay đổi số mệnh, cái giá cũng không nhỏ đâu!"

"Anh muốn cái gì? Muốn cái gì đều được! Chỉ cần anh có thế để cho tôi đi ra ngoài!"

"Không nhất thiết phải là giá quá cao." Lâm Thụy lắc đầu một cái.

"Chính là bây giờ việc buôn bán của nhà họ Tề chúng ta bị chèn ép đến gần như không xoay chuyển được, nghe nói bên trong thành phố chỉ có một người có thể giải quyết thôi, chỉ cần em gái đi nói chuyện với anh ta một chút là được."

Tề Minh Nguyệt nghe xong lời này, sắc mặt lập tức khó coi, đây rõ ràng là muốn cô ta đi làm gái bao mà! Sao cô ta có thể làm loại chuyện đó chứ!

"Không! Tôi không đi! Anh đổi cách khác đi!" Đại tiểu thư bị giam cầm vẫn vênh váo tự đắc như cũ.

"Vậy thì hết cách." Lâm Thụy nhíu nhíu mày.

"Có biết tại sao chỉ trong một đêm mà chúng ta bị chèn ép thành ra như vậy không? Đó là mệnh lệnh của nhà họ Chu, nói ra thì trách nhiệm này là ở trên người cô đấy. Chỉ là, nếu như cô không muốn thì tôi cũng sẽ không ép buộc cô, dù sao vẫn là em gái mình, tôi chính là rất muốn làm một người anh tốt đó!" Lâm Thụy liếm liếm môi, ánh mắt đầy giễu cợt, không biết là đang giễu cợt Tề Minh Nguyệt ngu ngốc hay là đang giễu cợt hai chữ 'anh trai' này.

"Ở ngoan trong này đi, anh trai còn phải đi làm đây." Nói xong anh ta liền bước nhanh ra phía ngoài.

Tề Minh Nguyệt gắt gao cắn môi, làn môi vốn nhạt màu giờ đã bị cắn đến đỏ bừng, thật giống như sẽ lập tức nhỏ ra máu. Làm thế nào đây? Thật sự phải đi ư? Nhưng nếu không đi thì cô ta cũng không có cách để đi ra ngoài, cũng không có cách gặp mặt cha mẹ một lần cuối....

Mắt thấy bóng dáng của Lâm Thụy sắp biến mất ở chỗ cửa, Tề Minh Nguyệt đột nhiên đuổi theo, nói: "Tôi đi! Tôi đi!"

Lâm Thụy đưa lưng về phía Tề Minh Nguyệt, nụ cười trên mặt từ từ mở rộng, cắn câu rổi! Anh ta quay đầu đi, trong mắt lóe lên sự gian xảo.

"Em gái ngoan, yên lặng chờ ở đây nhé."

"Không phải hiện tại sẽ để cho tôi đi ra ngoài sao?" Tề Minh Nguyệt có chút hoảng hốt, cô ta còn muốn đi gặp cha mẹ, Lâm Thụy đã đồng ý để cho cô ta đi ra rồi mà.

"Hiện tại à, hiện tại không được đâu...!" Lâm Thụy nhíu nhíu mày, giống như thật sự khó xử với lời cầu xin của Tề Minh Nguyệt.

"Làm thủ tục phải mất ba ngày mà!"

Ba ngày! Khi đó cha mẹ cũng đã sớm bị hạ táng, vậy thì tất cả đều bị phủ đầy bui bặm rồi. Tề Minh Nguyệt không kìm được, nức nở nghẹn ngào ra tiếng: "Cầu xin anh.....Để cho tôi ra ngoài, ra ngoài đi...Gặp cha mẹ.....Cầu xin anh......"

"Nghe lời nào." Lâm Thụy híp mắt, thậm chí còn vươn tay sờ sờ đầu Tề Minh Nguyệt.

"Để anh trai thay thế em đi đưa tiễn họ cũng giống nhau thôi." Nói xong anh ta liền không để ý đến Tề Minh Nguyệt nữa, sải bước đi ra ngoài.

Tề Minh Nguyệt ngơ ngác đứng tại chỗ nhìn về phương hướng anh ta rời đi, thật lâu thật lâu, rốt cuộc không nhịn được ngồi xổm xuống đất nghẹn ngào khóc rống, một tiếng so với một tiếng càng bi ai hơn.

Bệnh tình của tiểu Trạch rất ổn định, trước mắt còn chưa xuất hiện tình trạng chớ sữa, trái tim đang treo cao của Triệu Ngạn Kiều thoáng buông xuống một chút, nhưng vẫn chưa dám thả lỏng. Còn một ngày nữa, bác sĩ đã nói có thể xảy ra bất kỳ tình huống nào. Cô đứng ở bên ngoài phòng bệnh của con trai, áp mặt vào bức vách ngăn trong suốt dày cộm, đứng đến tận nửa đêm, cho dù ai khuyên can cũng không trở về, giống như làm thế này cô mới cảm nhận được hơi thở của bé.

Tần Dịch Hoan không nhịn nổi, liền đến phòng bác sĩ cầu xin suốt một tiếng, rốt cuộc xin được một cơ hội cho Triệu Ngạn Kiều vào thăm con. Triệu Ngạn Kiều vui mừng đến rơi nước mắt, Tần Dịch Hoan nhìn mà cứ thở dài. Anh vẫn cho là vợ mình làm bằng sắt, lì lợm, cứng đầu, nhưng hôm nay mới biết thì ra là cô làm bằng nước, vui mừng cũng khóc, mất hứng cũng khóc.

Triệu Ngạn Kiều không quản được nhiều như vậy, thay bộ quần áo vô khuẩn của bệnh viện vào liền theo y tá đi vào phòng ICU. Từ bậc cửa đến giường bệnh, khoảng cách ngắn ngủn mấy bước lại làm cho cô có cảm giác như đi cả một đời. Con trai yên lặng nằm ở đó, trong lỗ mũi còn cắm ống khí oxi, mặt nạ to đùng gần như có thể bao trùm khuôn mặt bé. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng nõn non mềm toàn là vết thương.

Triệu Ngạn Kiều cắn chặt môi mới không để cho mình khóc ra thành tiếng, dưới sự chỉ dẫn của y tá, cô run run nhấc ống thở ra, từ từ mở cái miệng nhỏ nhắn non mềm của con trai, đưa bình sữa vào trong miệng bé.

Tiểu Trạch rất phối hợp, cho dù ngủ mê man, bé cũng không có mất đi bản năng của trẻ con, thuận theo há miệng ra. Động tác của Triệu Ngạn Kiều chợt cứng đờ, rút tay lại nhét bình sữa vào trong ngực y tá rồi điên cuồng chạy ra ngoài.

Ở ngoài cửa, Tần Dịch Hoan đang đứng dựa vào tường chờ Triệu Ngạn Kiều đi ra, không ngờ cô lại ra nhanh như thế. Song không đợi anh nói chuyện, Triệu Ngạn Kiều đã nhào vào trong ngực anh nghẹn ngào khóc nấc. Khẩu trang và mũ bị lấy xuống ném qua một bên, cô ôm chặt chồng mình, khóc đứt ruột đứt gan.

Con trai cô mới năm tháng tuổi, mới vừa mọc ra hai cái răng trắng nhỏ xinh cái dài cái ngắn, răng nhỏ lóng lánh trong suốt vô cùng dễ thương. Trước đây cô luôn nghĩ cách để con trai há mồm, nhìn hai cái răng nhỏ đó lại không nhịn được cười.

Nhưng lúc này, con trai của cô đang phải nằm ở trong phòng ICU, hai cái răng nhỏ này đã từng mang đến cho nhà bọn họ rất nhiều vui vẻ, giờ đã thành sứt mẻ không chịu nổi. Cái miệng nhỏ nhắn bị thương đã khiến lòng cô không ngừng run rẩy, không ngờ hai cái răng nhỏ cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Tần Dịch Hoan xiết chặt cô vào trong lòng mình, không ngừng vuốt ve tấm lưng run rẩy của cô, yên lặng an ủi. Ngoại trừ như vậy, anh không biết mình còn có thể làm gì nữa.

"Tần Dịch Hoan...." Triệu Ngạn Kiều ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn anh.

"Em thay đổi chủ ý rồi, em không muốn cô ta chết, em muốn đòi lại tất cả từ trên người cô ta!" Tuy rằng kiếp trước cô sống rất khổ sở, bị rất nhiều người lạnh nhạt, thậm chí còn bị người thân nhất phản bội, nhưng lại chưa bao giờ muốn trở thù từng món nợ nào. Cuộc sống như vậy quá mệt mỏi, nhưng bây giờ, thảm trạng (tình cảnh bi thảm) của con trai liên tục hiện ra trước mắt, đây là lần đầu tiên cô hận một người như vậy, cũng là lần đầu tiên muốn người kia sống không bằng chết!

Tần Dịch Hoan vươn tay lau đi nước mắt trên mặt cô, chậm rãi nhếch môi cười cười, nói: "Tuân lệnh!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.01.2017, 20:36
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1441
Được thanks: 8126 lần
Điểm: 20.32
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42

Tiểu Trạch rất may mắn, trong vòng hai ngày bé không có bất kỳ phản ứng xấu nào, ngược lại, còn luôn thèm ăn nữa. Lúc bác sĩ tuyên bố tiếp theo chỉ cần an tĩnh dưỡng bệnh thì rốt cuộc Triệu Ngạn Kiều và Tần Dịch Hoan cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong hai ngày qua, dây thần kinh trong đầu bọn họ căng cứng, giống như vừa đụng vào là đứt, đầu óc khẩn trương, hơi có tý gió thổi cỏ lay sẽ nóng nảy lo lắng, hiện tại đã có thể yên tâm rồi.

Con trai của bọn họ có thể khỏe mạnh cường tráng lớn lên, không cần vì tội lỗi của kẻ khác mà làm lỡ dở cuộc đời mình, cũng không cần phải trở thành một chiếc ấm sắc thuốc.

Triệu Ngạn Kiều ngồi ở bên mép giường của tiểu Trạch, cảm thấy bản thân thật sự là do đời trước tích đức, chẳng những có thể sống lại lần nữa mà lần này con trai cũng là gặp dữ hóa lành. Cô cẩn thận vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn còn vài vết thương của con trai, khe khẽ cười, giống như là sợ quấy rầy giấc ngủ say của bé. Thật tốt quá, bé con của cô sẽ mạnh khỏe, bình an lớn lên.

Tuy rằng đã qua giai đoạn nguy hiểm nhưng dù sao tiểu Trạch vẫn bị thương rất nặng, cần nằm viện quan sát. Tần Dịch Hoan gần như chuyển hết đồ dùng của trẻ con từ nhà qua đây, ngay cả một xe tã kia cũng không quên. Triệu Ngạn Kiều cảm thấy hơi bất đắc dĩ, mấy loại tã này mua ở đâu chẳng được, làm chi mà phải chuyển từ nhà qua cho vất vả. Nhưng lúc thấy Tần Dịch Hoan vội vàng thu xếp cái này cái nọ, cô lại không nỡ phá đi lòng nhiệt huyết của anh.

Bình thường, cứ nhắc đến con trai là Tần Dịch Hoan lại thằng nhóc đáng ghét, thằng nhóc đáng ghét, lúc thật sự xảy ra chuyện thì xót con đến tận ruột. Triệu Ngạn Kiều rót một chén nước mát đưa cho Tần Dịch Hoan, để cho anh hạ nhiệt, mới đi sang ngồi cạnh.

Mặc dù lần này tiểu Trạch rất may mắn thoát khỏi đại nạn, nhưng có một lần sẽ có lần thứ hai, ai cũng không dám bảo đảm Tề Minh Nguyệt có tới cửa quấy rầy bọn họ nữa hay không. Cho nên biện pháp tốt nhất chính là nhổ cỏ tận gốc, vĩnh viễn loại trừ tai họa!

Tần Dịch Hoan buồn cười nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của cô, một hơi uống sạch nước trong chén, nói: "Yên tâm đi, anh biết rõ nên làm như thế nào." Anh quay đầu nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, trong mắt thoáng qua chút tàn nhẫn. Tổn thương thân thể của con trai anh, anh tuyệt không dễ dàng bỏ qua đâu!

Lúc Tề Minh Nguyệt từ sở cảnh sát đi ra, cha mẹ cô ta đã sớm được mai táng trong khu nghĩa trang công cộng, điều duy nhất cô ta có thể làm chính là quỳ gối trước bia mộ hoa lệ kia, liên tục rơi nước mắt.

Rốt cuộc vẫn không thể gặp được cha mẹ một lần cuối, không chỉ có như vậy, ngay cả tang lễ cô ta cũng không được tham gia. Chờ sau khi cô ta trở lại, tất cả đều đã kết thúc. Công ty, đất đai, vốn lưu động hay không lưu động của nhà họ Tề đều chuyển về đưới tên Lâm Thụy, nhanh đến nỗi cô ta còn cảm thấy có chút kinh hãi.

Cô ta không hề lấy được nổi một phân tiền, ngoại trừ căn nhà trống trơn, mà ngay cả cái nhà này cũng là Lâm Thụy ghét bỏ không cần, bố thí cho cô ta. Đại tiểu thư của nhà họ Tề lập tức từ trên thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục.

Không chỉ có mình Tề Minh Nguyệt, ngay cả trong thành phố cũng xôn xao hẳn lên. Chẳng ai nghĩ tới Tề Kiêu sẽ để lại toàn bộ gia sản cho một đứa con riêng ở bên ngoài không thể lộ ra ánh sáng, mà đứa con gái mình thương yêu hơn hai mươi năm lại chẳng nhận được bất cứ thứ gì.

Thật ra, tuy Tề Kiêu có trọng nam khinh nữ nhưng vẫn chưa đến mức vô tình với con gái ruột của mình như thế. Ông ta vốn phân chia là: giao lại công ty cho Lâm Thụy, còn đất đai và tiền gửi ngân hàng sẽ để lại cho Tề Minh Nguyệt. Tờ di chúc ấy mới viết được một nửa, chính là một nửa dành cho Lâm Thụy, còn của Tề Minh Nguyệt thì chưa kịp viết. Dù sao ông ta cũng không lường được rằng bản thân mạnh khỏe như vậy mà phải ra đi quá sớm.

Mà thứ Lâm Thụy muốn chính là toàn bộ tài sản của nhà họ Tề, một phần cũng không được thiếu! Vì vậy, dĩ nhiên là không thể công bố bản di chúc thật sự ra ngoài được. Tề Minh Nguyệt bất hạnh nhất chính là lúc ấy không có mặt, khiến Lâm Thụy thừa cơ, hối lộ luật sư, dồn hết một phần tài sản của cô ta đẩy tới trên người Lâm Thụy.

Nửa đời trước của cô ta đều trôi qua trong giàu sang và vầng sáng chói lóa, vậy mà hôm nay, cô ta chẳng còn gì cả, làm sao cô ta sống được đây? Tề Minh Nguyệt nước mắt ràn rụa quỳ gối trước mộ cha mẹ, chẳng biết rốt cuộc là khóc vì bản thân không được gặp cha mẹ lần cuối hay là khóc vì mình sắp phải đối mặt với cuộc sống bi thảm.

Lâm Thụy chẳng hề có chút đồng cảm nào với cô em gái này, mặc dù anh ta và Tề Minh Nguyệt có quan hệ máu mủ, nhưng anh ta không hề nguyện ý thừa nhận cô em gái vừa có tâm địa ác độc lại vừa ngu xuẩn đó. Cho nên, sau khi Tề Minh Nguyệt từ nghĩa trang về nhà, anh ta nhẫn tâm nói cho Tề Minh Nguyệt biết, tối nay sẽ phải đi gặp vị quan viên trong thành phố tên là La Minh kia.

Tề Minh Nguyệt vốn đang ôm may mắn trong lòng, nghe được lời nói của Lâm Thụy, nhất thời mặt xám như tro tàn, run rẩy giống như con gà nhỏ trong trời đông.

Lâm Thụy tao nhã ngồi ở trên ghế sofa trong phòng khách, nhàn nhã uống trà thơm, hoàn toàn đối lập với dáng vẻ tiều tụy của Tề Minh Nguyệt.

"Thật ra, nếu cô không muốn đi thì vẫn còn một cách nữa." Anh ta đặt ly trà xuống, thong thả nói.

Tề Minh Nguyệt vừa nghe thấy lời này thì hai mắt lập tức sáng rực, giống như là người chết đuối bắt được cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, tội nghiệp nhìn Lâm Thụy.

Lâm Thụy thầm cười lạnh trong lòng, trên mặt lại mang theo chút dụ dỗ, nói: "Nếu như không muốn đi gặp La Minh rồi gả cho anh ta, vậy thì chồng cô là ai cũng được nhé, cô nói thử xem?"

"Không, tôi không muốn!" Tề Minh Nguyệt kinh hoàng lắc đầu, cô ta không cần gả cho người khác, cô ta chỉ có thể gả cho Tần Dịch Hoan thôi!

Đến bây giờ vẫn còn phản kháng à? Lâm Thụy cười lạnh, xem ra là anh ta đối xử với Tề Minh Nguyệt quá dịu dàng rồi.

"Ngày mai tới gặp La Minh đi, đã đặt trước nhà hàng rồi, nếu không muốn đi....." Anh ta khẽ phất sợi tóc rủ trước trán, ánh mắt sắc bén giống như dao.

"Vậy cũng đừng trách tôi quá độc ác, ăn quịt em gái, tôi cũng không hề muốn đâu!" Nói xong Lâm Thụy liền bước nhanh rời khỏi phòng khách đi lên lầu, chỉ để lại một mình Tề Minh Nguyệt thất hồn lạc phách đứng ở trong phòng khách trống rỗng.

Làm sao đây? Cô ta nên làm gì đây? Thật sự phải đi gặp người kia sao? Tần Dịch Hoan, Tần Dịch Hoan....Có thể hiểu nhầm cô ta hay không? Tề Minh Nguyệt gắt gao cắn môi dưới khuôn mặt đầy khổ sở. Nhưng nếu không đi thì cô ta phải sống tiếp thế nào đây? Cô ta không muốn như đồ quỷ nghèo đói đâu, thích cài gì cũng không thể mua nổi!

Không phải là gặp mặt thôi sao? Cô ta mới không sợ đâu! Gặp mặt thì gặp mặt! Tề Minh Nguyệt nắm chặt quả đấm, hạ quyết tâm.

Hôm sau, Tề Minh Nguyệt có chút thấp thỏm đi vào nhà hàng sang trọng mà Lâm Thụy đã nói, không biết rốt cuộc tên La Minh đó là người như thế nào? Nếu như bị gã nhìn trúng thì cô ta nên làm gì đây? Hàng loạt ý nghĩ lóe lên trong đầu, Tề Minh Nguyệt hít một hơi thật sâu mới đi về phía bàn ăn đã được đặt trước.

Không ngờ, nhìn thấy không phải là một ông trung niên bung to, đầu hói, mà là một thanh niên anh tuấn, tuấn lãng, tác phong nhanh nhẹn. Tề Minh Nguyệt lập tức đứng sững sỡ, cho đến lúc La Minh cười cười, kéo ghế ra, cô ta mới đột nhiên phản ứng kịp.

Đè xuống sự rung động và khiếp sợ trong lòng, Tề Minh Nguyệt ngượng ngùng cười cười với La Minh rồi ngồi xuống. Người này thoạt nhìn khá tốt.....Cô ta không biến sắc quan sát La Minh, trong lòng nhanh chóng tính toán, đàn ông có lễ phép lại biết săn sóc, nếu như gả cho anh ta cũng không tồi, nhưng mà Tần Dịch Hoan....

La Minh quả thật giống như Tề Minh Nguyệt đã nghĩ, rất chăm sóc, rất biết chiều lòng người, lúc ăn cơm vừa cắt thịt bò bít tết vừa rót rượu giúp cô ta. Càng làm cho Tề Minh Nguyệt vui mừng chính là, anh ta vậy mà biết rất rõ ràng sở thích của mình, biết mình không thích ăn ốc ma, chỉ thích nấm cục đen, cũng biết mình ghét rượu Pastis.....Bữa cơm này, thiện cảm của Tề Minh Nguyệt với La Minh nhất thời đã tăng lên gấp bội.

Thậm chí trong lòng bắt đầu mong đợi lần gặp mặt tiếp theo, cô ta vừa mới trải qua những đả kích liên tiếp, giống như cá mắc cạn đã lâu. Ở trong hoàn cảnh ác liệt giãy giụa cầu sự sống, lại không ngờ đúng lúc gặp được cơn mưa rào tên La Minh, bảo sao cô ta có thể không động lòng, có thể không vui mừng.

Sau khi ăn xong, Tề Minh Nguyệt cố ý nói muốn đi mua quần áo, bình thường đàn ông đều không muốn cùng phụ nữ đi dạo phố, huống chi La Minh còn là người quyền cao chức trọng. Song không ngờ La Minh lại vui mừng đồng ý, không hề có chút bất mãn nào.

Hai người đi dạo cả một buổi chiều, Tề Minh Nguyệt thử từng bộ quần áo, La Minh vẫn giữ vững phong độ chờ cô ta, từ đầu đến cuối trên mặt đều treo nụ cười thỏa đáng. Thậm chí lúc gần xong còn hỏi cô ta có muốn đi nữa hay không.

Đàn ông tốt như thế thật sự là quá hiếm, cho dù trong lòng còn có một Tần Dịch Hoan, Tề Minh Nguyệt cũng không thể tránh khỏi có chút dao động. Lâm Thụy muốn cô ta gả cho La Minh thì cũng không phải là một yêu cầu quá đáng, suy cho cùng loại đàn ông như thế bao giờ cũng là best- seller.

Trong đầu Tề Minh Nguyệt nhanh chóng phân tích, tính tình của La Minh rất tốt, thoạt nhìn cũng rất dễ bị lừa, như vậy thì cho dù cưới xong cô ta làm chuyện vụng trộm thì anh ta cũng sẽ không biết, coi như biết cũng sẽ không tức giận. Như vậy cô ta có thể qua lại với Tần Dịch Hoan, lại còn có thể đồng thời hưởng thụ tốt La Minh.....Chuyện tốt như vậy, cớ sao cô ta từ chối chứ?

Nhưng cô ta không thể để Lâm Thụy nhìn ra suy nghĩ của mình! Cho dù muốn gả thì cô ta cũng phải lấy được chút lợi ích từ trong tay Lâm Thụy!

Tề Minh Nguyệt hạ quyết tâm, cười càng rực rỡ hơn, thái độ lại càng ngàn y trăm thuận. Lúc La Minh nói muốn hẹn tiếp lần sau thì cô ta đã mau miệng đồng ý, đứng ở cửa nhà nhìn xe của La Minh càng chạy càng xa, mới lắc lắc eo thon đi vào biệt thự. Vừa vào cửa, đã thấy Lâm Thụy ngồi ở trên ghế sofa, hình như là đang đợi cô ta.

"Sao, có hài lòng không?" Lâm Thụy nhíu mày, nhìn Tề Minh Nguyệt đang không che giấu nổi vui mừng, liền hỏi.

"Tạm được." Tề Minh Nguyệt bĩu bĩu môi, dáng vẻ như chẳng chút để ý.

"Suy tính một chút đi, nếu không qua thôn này sẽ chẳng còn nhà trọ đâu." Lâm Thụy lười vạch trần chút hư tâm ấy của Tề Minh Nguyệt.

"Tôi không biết anh lại có lòng tốt mai mối giúp tôi như thế đấy." Tề Minh Nguyệt thay bằng vẻ vênh váo hống hách nhìn Lâm Thụy.

"Có phải tôi gả cho La Minh thì anh sẽ có lợi gì đó hay không?"

"Cô thích nghĩ sao cũng được." Lâm Thụy phớt lờ lời khiêu khích của cô ta, tiếp tục nói: "Dù sao cơ hội cũng chỉ có một lần thôi."

"Muốn tôi gả cũng được, nhưng mà tôi cứ trắng tay gả đi như thế sao?" Tề Minh Nguyệt ngăn cản Lâm Thụy đang định lên lầu, nói.

Đây là đang đòi anh ta của hồi môn à? Lâm Thụy khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn Tề Minh Nguyệt. Anh ta đã thấy qua rất nhiều kẻ chẳng biết xấu hổ, hôm nay mới phát hiện đứa em gái cùng cha khác mẹ này mới đúng là cực phẩm trong số đó.

"Gì? Nói một chút xem."

"Dù sao tôi cũng là người nhà họ Tề, nếu lễ cưới không náo nhiệt thì người mất mặt chính là anh mà không phải là tôi đâu!" Tề Minh Nguyệt ngẩng đầu lên, mặt đối mặt với Lâm Thụy, cố gắng khiến cho mình không chùn bước dưới ánh mắt sắc bén đó.

Lâm Thụy im lặng nhìn chằm chằm Tề Minh Nguyệt một lát, một hồi lâu mới bật ra hai chữ: "Yên tâm!" Tuyệt đối phải náo nhiệt rồi! Náo nhiệt đến nỗi cô không thể chịu được.

Luc này Tề Minh Nguyệt mới gật đầu một cái, hài lòng trở về gian phòng của mình. Lâm Thụy nhìn bóng lưng cô ta từ từ biến mất, ánh mắt càng lúc càng quỷ dị, anh ta vừa lên lầu vừa lấy di động ra, bấm số của Tần Dịch Hoan, chậm rãi nói: "Con cá nhỏ đã mắc câu."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.