Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

 
Có bài mới 09.10.2016, 20:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.06.2016, 17:19
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 18
Được thanks: 406 lần
Điểm: 25.44
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 42
Chương 10:

Buổi tối hai người vẫn ngủ cùng nhau như trước, vừa bắt đầu Triệu Ngạn Kiều còn cảm thấy có chút không được tự nhiên, nhưng qua hơn một tuần lễ cũng đã thành thói quen. Không biết có phải do cô ảo giác hay không, cô cảm thấy Tần Dịch Hoan lúc ngủ không còn bá đạo như trước nữa, ít nhất mỗi sáng khi thức dậy chăn vẫn còn ở trên người cô.

Triệu Ngạn Kiều người này, tâm tư rất ngay thẳng, chẳng qua cũng là vì hoàn cảnh ép buộc. Một cô gái không có cha mẹ bên cạnh ở bên ngoài sinh sống sẽ luôn phòng bị nhiều hơn mấy phần, nếu không bị bán lúc nào cũng không biết, sau khi sống lại, không biết có phải do mang thai hay là bỏ xuống được mọi thứ liên quan đến quá khứ, cô không còn suy nghĩ nặng nề giống như trong quá khứ nữa, vậy nên mặc dù xảy ra chuyện kinh hãi thế tục như vậy, buổi tối cô vẫn có thể ngủ ngon.

Thế nhưng tối hôm đó, Triệu Ngạn Kiều lại không ngủ được, cảm giác mất ngủ rất là khó chịu, huống chi trong lòng cô còn cất giấu những chuyện không thể giải quyết. Cô lại không dám trở mình, chỉ có thể co lại thành một đoàn chống đỡ những suy nghĩ cấp bách trong lòng, nhưng mà cô càng đè nén ngược lại càng không thể kiềm chế được. Đến cuối cùng, Triệu Ngạn Kiều gần như là cắn răng chịu đựng trong thời gian dài.

Thật ra Tần Dịch Hoan không có ngủ sâu, mặc dù vừa rồi anh biểu hiện rất bình tĩnh, nhưng chỉ có mình anh biết, thật ra tim của anh đã sớm đập loạn nhịp. Anh không biết Triệu Ngạn Kiều hiểu lời nói của anh vừa rồi như thế nào, thật sự anh không có suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ là đột nhiên muốn nói thì đã nói ra rồi, bây giờ lại bắt đầu xoắt xuýt với phản ứng của cô.

Lúc Triệu Ngạn Kiều trở mình lần đầu tiên, anh đã phát hiện, nhưng không có quay lại, người nào ngủ cũng không động đậy, nhưng khi cô lật trái lật phải nhiều lần, rốt cuộc Tần Dịch Hoan cũng cảm thấy không bình thường, mọi lần Triệu Ngạn Kiều lên giường rất nhanh sau đó lập tức ngủ say, lần này là thế nào?

“Cô không sao chứ?” Anh cầm tay của cô, nâng nửa người phía trên lên mở đèn ở đầu giường, mặc dù ánh đèn vàng ấm áp không làm cô chói mắt, nhưng vẫn khiến cho Triệu Ngạn Kiều trong khoảng thời gian ngắn không thể thích ứng. Cô giơ cánh tay lên che kín mắt, cũng che luôn vẻ mặt của mình, thanh âm có chút khàn: “Không có gì.” Vừa nói vừa định tắt đèn.

Nhưng Tần Dịch Hoan cũng không chiều theo ý của cô, anh bắt lấy tay cô đang che ở trên mặt, chống lại ánh mắt của cô, lấy âm thanh quyết không thỏa hiệp hỏi lại một lần nữa: “Rốt cuộc là thế nào? Có phải bụng không thoải mái hay không?”

“Đã nói không việc gì, ngủ đi!” Triệu Ngạn Kiều ho khan một tiếng, nghiêng đi thân thể, không muốn đối mặt với Tần Dịch Hoan, trên mặt có chút phát sốt. Muốn cô mở miệng thế nào đây? Quá mất mặt rồi, cô có thể kiên trì, nhất định có thể kiên trì đến ngày mai!

“Triệu Ngạn Kiều!” Tần Dịch Hoan bị cô ngoan cố chọc giận, anh cứng rắn lật lại thân thể của cô, một tay chống đỡ bên người cô một bên nhìn xuống mắt cô: “Nói mau!”

“Cái đó… Thật không có chuyện gì…” Ánh mắt của Triệu Ngạn Kiều có chút mơ hồ, cả tai cũng nhuộm màu hồng nhàn nhạt, Tần Dịch Hoan cách cô rất gần, cho nên thấy rất rõ ràng vẻ mặt của cô thay đổi, trong lòng có chút kinh ngạc, đây… là có chuyện gì khó nói sao?

“Tôi… Tôi chỉ là muốn ăn cái gì đó.” Hai tay Triệu Ngạn Kiều nắm chặt ra giường phía dưới, khuôn mặt rũ xuống, một chút cũng không dám nhìn Tần Dịch Hoan, giống như đứa bé làm sai chuyện, trong lòng Tần Dịch Hoan rất vui, anh chưa từng thấy cô có vẻ mặt như vậy đấy! “Muốn ăn thì phải đi phòng bếp!” Anh thu hết mọi cử động của cô vào đáy mắt, nhưng trên mặt vẫn rất bình tĩnh.

“Trong phòng bếp không có …” Thanh âm của Triệu Ngạn Kiều ngày càng thấp, cái đầu nhỏ cũng rúc vào trong chăn, xem ra cực kỳ bối rối rồi.

Hóa ra là như vậy! Tần Dịch Hoan mỉm cười, hình như đã từng nghe nói phụ nữ mang thai thường đột nhiên thèm ăn gì đó, xem ra là sự thật a! Trong mắt của anh hiện lên một chút vui vẻ, nhìn Triệu Ngạn Kiều giống như hận không thể lập tức tìm cái lỗ chui vào: “Vậy cô muốn ăn cái gì?”

“Đậu hủ thối.” Triệu Ngạn Kiều khẽ cắn môi rốt cuộc nói ra mấy chữ này. Xong rồi xong rồi, người đàn ông này nhất định sẽ cười nhạo cô! Triệu Ngạn Kiều nhắm chặt mắt lại không nhìn Tần Dịch Hoan nữa, gương mặt đỏ lên giống như bị lửa đốt, ở dưới ánh đèn nhẹ nhàng nhìn đặc biệt động lòng người, Tần Dịch Hoan nhìn thấy hận không thể cắn một cái.

Người phụ nữ này đang xấu hổ? Ý cười trong ánh mắt Tần Dịch Hoan ngày càng nhiều, nhưng sợ da mặt cô mỏng nên không cười ra tiếng, chẳng qua trong giọng nói chứa đầy ý cười làm thế nào cũng không che dấu hết: “Vì sao đột nhiên muốn ăn … Khụ khụ, đậu hủ thối?”

Thật ra Tần Dịch Hoan cũng không phải cố ý cười nhạo cô, chỉ là anh tò mò vì sao nửa đêm cô lại thèm ăn thứ này, nhưng nghe vào tai Triệu Ngạn Kiều chính là anh đang muốn làm cô mất mặt, muốn chê cười cô!

“Ngủ đi! Phiền chết!” Triệu Ngạn Kiều đẩy Tần Dịch Hoan một cái, giả vờ không kiên nhẫn, không nghĩ tới, bộ dáng này của cô giống như chú mèo nhỏ đang nuốt nước miếng nhìn về miếng cá nhưng lại sợ chủ nhân không dám tiến lên, Tần Dịch Hoan nhìn vậy tim cũng mềm nhũn, nhưng vẫn không nhịn được cảm thấy thú vị muốn trêu chọc cô: “Nói đi, tiểu Kiều, dù sao cũng không ngủ được rồi. Rốt cuộc vì sao lại muốn ăn đậu hủ thối, hả?”

Khóe mắt Tần Dịch Hoan hơi nhếch lên, con ngươi xinh đẹp dưới ánh đèn lung linh, sóng nước lâng lâng, mang theo một chút quyến rũ, Triệu Ngạn Kiều liên tục trốn tránh, cuối cùng chỉ có thể đầu hàng: “Tôi, hôm nay ở trên đường tôi thấy đậu hủ thối, cho nên, cho nên muốn ăn.”

“Vậy tại sao ở trên đường về không ăn luôn?”

“Lúc đó không muốn ăn mà!”

Rốt cuộc Tần Dịch Hoan không nhịn được mà phốc xuy một tiếng bật cười, bây giờ cô đang làm nũng với anh sao? Không nghĩ tới tối nay lại có bất ngờ ngoài ý muốn, Tần Dịch Hoan đứng dậy cầm lấy quần áo bên cạnh mặc vào, động tác cực kỳ nhanh nhẹn, đợi đến lúc Triệu Ngạn Kiều kịp phản ứng anh đã xuống dưới giường.

“Tần Dịch Hoan, anh làm gì thế?”

“Đi mua đậu hủ thối!” Tần Dịch Hoan cười với cô, lúc cô đang sững sờ, mở cửa đi ra khỏi phòng ngủ.

Anh đi mua đậu hủ thối! Thật vất vả Triệu Ngạn Kiều mới tiêu hóa xong tin tức này, làm sao có thể? Đã trễ thế này, anh đi mua đậu hủ thối ở đâu được? Cô cắn cắn môi, nằm cũng không được nữa, dứt khoát ngồi dậy, nhớ lại nụ cười sảng khoái của anh lúc gần đi, nhiệt độ trên mặt vừa mới giảm xuống lại trở lại. Chưa từng có người đối xử tốt với cô như vậy, chỉ vì một câu nói của cô mà không quản thời gian địa điểm thỏa mãn nguyện vọng của cô.

Kể từ khi bị anh trai đuổi ra khỏi nhà, cô đã hiểu ở trên thế giới này, không có một ai đáng để cô tin tưởng, cũng sẽ không có người đối xử tốt với cô nữa, cô chỉ có thể tự cố gắng để bản thân có một chỗ đứng trong xã hội này. Cô không cần đồng tình, không cần ấm áp, không cần tình yêu, cô là Triệu Ngạn Kiều, là Triệu Ngạn Kiều liều mạng vô địch không gì thắng nổi. Cô dùng vẻ ngoài cứng rắn để che dấu, dùng mặt nạ để đối diện với mọi người, không cho bất kì người nào có cơ hội hiểu được nội tâm của cô.

Thời điểm ở một mình, cô cũng từng lén hâm mộ những thứ tình yêu cuồng nhiệt kia, hâm mộ những cô gái có người yêu thương. Nhưng hạnh phúc như vậy chỉ trong chốc lát, những gì quá mãnh liệt thường sẽ không lâu dài. Giống như thành ngữ nói vậy! Nước chảy đá mòn, tình cảm mãnh liệt như vậy làm sao kéo dài cả đời đây! Cho nên cô tình nguyện không muốn nếm trải, hạnh phúc bao nhiêu thì sẽ dễ đau khổ bấy nhiêu.

Nhưng mà, Triệu Ngạn Kiều đưa tay trái đặt lên ngực, tại sao tự nhiên tim lại đập nhanh như vậy, tại sao cảm động lại không ngừng kéo đến như thế này? Chẳng qua chỉ có sáu chữ: “Tôi đi mua đậu hủ thối”. Lại khiến cho bức tường trong lòng cô cả đời dựng lên ầm ầm sụp đổ. Tần Dịch Hoan, trong lòng cô nhẹ nhàng lặp lại ba chữ này, thật lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.

Đã gần nửa đêm, phần lớn cửa hàng trên đường đã đóng cửa, may mắn, gần nhà của họ có một cửa hàng tiện lợi kinh doanh hai bốn giờ. Tần Dịch Hoan lục lọi cả buổi giữa đống dưa muối tương ớt rốt cuộc cũng tìm thấy một chai đậu hủ, thật ra thì anh biết Triệu Ngạn Kiều muốn ăn là đậu hủ thối, nhưng mà hiện tại không có món này, chỉ có thể dùng chai này để thay thế.

Tần Dịch Hoan vội vàng tính tiền rồi chạy về nhà, nhớ tới người phụ nữ ở nhà thèm đậu hủ đến nỗi ngủ không được lại cảm thấy buồn cười.

Thật là tự nhiên lại ngại, muốn ăn cái gì thì cứ nói với anh, anh đi mua là được. Trên mặt Tần Dịch Hoan tràn đầy ý cười mang đậu hủ về nhà, vừa mở cửa, Triệu Ngạn Kiều đang ngồi ngẩn người ở trên giường, sau khi nghe tiếng mở cửa mấy giây mới kịp phản ứng, chớp chớp mắt to nhìn anh, giống như con mèo nhỏ ngây thơ. Bỗng Tần Dịch Hoan lưu luyến vẻ mặt này của cô! Bước nhanh tới mép giường vuốt tóc của cô: “Đã mua về rồi, bây giờ không có bán đậu hủ thối, chỉ có như vậy, cô chờ, tôi đi hâm nóng cho cô ăn, nếu không sẽ không ngon.”

“Cái đó… Tần Dịch Hoan…” khi anh sắp ra khỏi cửa Triệu Ngạn Kiều gọi anh lại.

“Làm sao vậy?”

“Để tự tôi làm, không cần anh, anh ngủ đi.” Cô vừa nói vừa nhảy xuống giường đi tới bên cạnh anh đẩy anh về phía phòng ngủ.

Tần Dịch Hoan dở khóc dở cười nhìn Triệu Ngạn Kiều, rốt cuộc người phụ nữ này làm sao càng lớn tính khí càng khác biệt như vậy a! Nhìn khuôn mặt quật cường của cô, anh lập tức không thể cự tuyệt được: “Được rồi, để cô đi, tôi đưa cô cái chai.”

Đêm đó, Triệu Ngạn Kiều một ngụm cơm một ngụm đậu hủ ăn thật vui vẻ, Tần Dịch Hoan nhìn mà trợn mắt há mồm, Triệu Ngạn Kiều đang cầm phần chao còn dư lại có chút ngượng ngùng, ấp úng nói: “Cái đó… Cảm, cảm ơn anh… Nấc, rất, ăn thật ngon.”

“Ngày mai lại mua cho cô.” Tần Dịch Hoan vươn tay lấy chao bỏ vào trong bát, kéo Triệu Ngạn Kiều đang ngồi ở trên ghế dậy: “Đi đánh răng, rồi đi ngủ.”

“Được.” Triệu Ngạn Kiều gật đầu một cái, ngoan ngoãn vào phòng tắm. Lúc đánh răng chợt nghĩ, không phải là anh ta ghét bỏ mùi trên người mình đấy chứ? Thảo nào bỗng nhiên chu đáo như vậy! Trong lòng Triệu Ngạn Kiều có chút bi thương, ngay cả đánh răng cũng không còn nhanh nhẹn.

Tần Dịch Hoan nằm ngửa mặt ở trên giường, bỗng nhiên cảm thấy tâm tình rất tốt, nếu cứ trải qua cả đời như vậy cũng không tồi. Anh sờ cằm nhìn Triệu Ngạn Kiều đang đi tới, ánh mắt hơi cong lên.

Quả nhiên, đối với phụ nữ phải nhẹ nhàng, Tần Dịch Hoan tự cho là đã tìm được bí quyết theo đuổi vợ yêu, lại không biết, điều anh mong muốn Triệu Ngạn Kiều hiểu cùng cái Triệu Ngạn Kiều hiểu được hoàn toàn không liên quan đến nhau.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.10.2016, 11:03
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1438
Được thanks: 7997 lần
Điểm: 20.35
Có bài mới Re:[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 48
Chương 11:

Hôm sau, khi Tần Dịch Hoan tan tầm về quả nhiên đã mua chao, không biết anh giữ thế nào mà lúc Triệu Ngạn Kiều nhận lấy vẫn còn nóng hôi hổi. Thật ra thì, trải qua đêm hôm qua, cô đã không muốn ăn chao nữa, nhưng vì không muốn làm trái ý anh nên đành miễn cưỡng ăn vài miếng dưới ánh mắt nóng rực của anh. Nhưng không ngờ vừa dừng lại đã bắt đầu buồn nôn, cô vốn muốn chịu đựng, sau lại thật sự không chịu được, cuối cùng vẫn chạy vào nhà tắm nôn hết ra mới cảm thấy dạ dày dễ chịu hơn một chút.

Tần Dịch Hoan liên tục vỗ lưng cho cô thuận khí, muốn mở miệng giảng đạo một chút nhưng khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô lại mềm lòng.

Triệu Ngạn Kiều rất ngượng ngùng song sẽ không làm nũng, chỉ có thể dùng cách của mình để bày tỏ sự áy náy. Mỗi bữa đều làm vài món mà Tần Dịch Hoan thích ăn, thậm chí còn là âu phục giúp anh, nghiễm nhiên đã hòa vào nhân vật người vợ của Tần Dịch Hoan.

Tần Dịch Hoan bị cô làm cho dở khóc dở cười, lại thương cô vất vả vì phải kéo lê cái thân hình nặng nề, chỉ có thể gắng sức phụ cô một tay, cũng sẽ lưu ý đến những món cô thích ăn ở trên bàn cơm, dựa theo khẩu vị của cô mà mua đồ về nhà.

Mấy hôm trước, mẹ Tần đưa qua một đống thuốc bổ lớn, nói để cho Triệu Ngạn Kiều bồi bổ thân thể, rồi dặn dò Triệu Ngạn Kiều một hồi mới chịu đi về, để lại mình cô trợn mắt nhìn đống thuốc bổ đó. Mấy thứ này toàn là đại bổ thôi, tuy nói cô là phụ nữ có thai nhưng cũng đâu cần ăn quá nhiều thế chứ! Chỉ là một vài thứ có hạn sử dụng rất ngắn, nhất định phải ăn hết trong vòng mấy ngày, cô đương nhiên là không bỏ được, chỉ có thể đánh chủ ý lên người Tần Dịch Hoan.

Vì vậy, buổi tối mấy ngày sau đó, cô đều lấy lý do lo lắng cho thân thể khỏe mạnh của anh, giám sát anh uống hết ít nhất là một chén thuốc bổ. Ban đầu Tần Dịch Hoan không biết đó là cái gì, chỉ cảm thấy không ngon, song lại không nỡ lãng phí thành quả lao động của cô đành nhắm mắt uống tiếp.

Nhưng là, vài ngày sau, Tần Dịch Hoan phát hiện mình bị chảy máu mũi bất thường, từ nhỏ đến lớn số lần anh bị chảy máu mũi chỉ đếm gọn trong một bàn tay, mà mấy ngày nay, máu mũi lại như là vô tận, động một chút là chảy xuống.

Mà quan trọng nhất là, mỗi ngày, giấc ngủ buổi tối đều biến thành giày vò, cô đang nằm ở bên cạnh, cơ thể mềm mại thơm ngát kề sát vào anh, mùi hương dịu mát cứ chui thẳng vào mũi anh, anh là người đàn ông đang ở độ tuổi sung sức, sao có thể chịu được lực hấp dẫn như vậy chứ?

Nhưng lại không thể để cô phát hiện ra, chỉ có thể liên tục kìm nén. Mấy ngày trôi qua, Tần Dịch Hoan thấy khổ sở không thể tả, lúc nào tinh lực dư thừa trong cơ thể cũng kêu gào, lại không tìm được chỗ nào để giải phóng. Thậm chí anh còn cảm thấy dòng máu của mình nóng hơn bình thường, rất có khả năng chưng chín toàn thân anh.

Thân thể của anh đương nhiên sẽ không vô duyên vô cớ mà biến thành như vậy, tạm thời Tần Dịch Hoan vẫn chưa tìm ra nguyên nhân chính xác. Nhưng, vào buổi tối, lúc Triệu Ngạn Kiều lại bê cho anh một chén to thứ gọi là "Đồ có lợi cho cơ thể", thì cuối cùng anh đã hiểu ra, đây chính là đầu sỏ gây nên chuyện.

Tần Dịch Hoan nhìn ánh mắt lấp lánh của Triệu Ngạn Kiều, đôi con ngươi xoay tròn, chợt nảy ra một kế.

Mấy hôm trước, vì đề phòng bản thân không nhịn được sẽ làm ra chuyện gì đó, Tần Dịch Hoan đều đi ra ngoài chạy vài vòng vào sáng sớm. Tuy anh được sinh ra trong gia đình phú quý, song lại không bị nhiễm thói xấu của con em nhà giàu. Có lẽ, điều đó cũng có chút quan hệ với việc anh đã mất cha từ sớm.

Anh rất yêu thương mẹ, khi còn nhỏ tuổi đã tự mình ra sức gánh vác, dĩ nhiên là không có suy nghĩ sống phóng túng rồi. Ở độ tuổi đẹp nhất, anh chưa từng yêu đương, hưởng thụ, đến khi anh xong việc thì rốt cuộc lại không tìm được những tình cảm mãnh liệt của năm tháng thanh xuân nữa.

Sau khi nghĩ ra cách, Tần Dịch Hoan không ra ngoài chạy bộ vào sáng sớm nữa, cũng uống hết thuốc bổ, thậm chí Triệu Ngạn Kiều đưa bao nhiêu thì uống bấy nhiêu, ai đến cũng không chối từ. Rốt cuộc, vào một ngày nào đó đã đạt được nguyện vọng: Anh đã chảy máu mũi ở trước mặt Triệu Ngạn Kiều!

Triệu Ngạn Kiều hoảng sợ, vừa pha nước ấm vừa lau máu cho anh, trong lòng vô cùng tự trách. Tần Dịch Hoan ngẩng đầu hưởng thụ sự phục vụ của Triệu Ngạn Kiều, trong lòng sướng ngất ngây. Bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh của cô lúc ẩn lúc hiện trước mặt anh, Tần Dịch Hoan nhìn mà nuốt nước bọt, hận không thể lập tức bắt được hôn cho đã.

Chỉ là, mặc dù trong lòng đã suy nghĩ tứ tung, trên mặt anh lại rất bình tĩnh, chỉ nắm chặt tay của Triệu Ngạn Kiều, nói: "Đừng lo lắng, anh không sao." Dĩ nhiên là phải nắm lấy cơ hội tốt như vậy rồi! Tần Dịch Hoan nghĩ sâu tính kỹ, híp mắt giống như hồ ly trộm được gà.

"Có phải quá bổ rồi không?" Triệu Ngạn Kiều bị màn máu mũi chảy ra mãnh liệt này dọa sợ, kéo tay Tần Dịch Hoan ấn anh ngồi xuống ghế, lo lắng nhìn anh: "Hay là đi bệnh viện khám đi?"

Cô không biết nhiều lắm về phương diện này, kiếp trước cũng chưa có cơ hội tiếp xúc với những thứ quý giá, chỉ là cô vẫn hiểu được đạo lý 'hay quá hóa dở'. Nghĩ như vậy, trong lòng càng thêm lo lắng, nếu như anh thật sự xảy ra chuyện gì thì lương tâm cô sẽ day dứt cả đời mất.

Cô khom người cúi đầu nhìn anh, khuôn mặt nhỏ nhắn kề sát anh, trong đôi mắt to trắng đen rõ ràng tràn đầy sự quan tâm, trên trán lấm tấm mồ hôi. Không biết có phải liên quan đến việc không ra ngoài thường xuyên hay không mà làn da cô càng trắng hơn, bởi vì lo lắng quá mức mà trên mặt hơi ửng hồng, cơ thể không hề mập mạp giống như những người phụ nữ có thai khác, ngược lại càng thêm mềm mại, thật sự là mặt mày như vẽ.

Hô hấp của Tần Dịch Hoan cứng lại, tất cả lời muốn nói đều tan thành hư vô. Trước kia anh chưa bao giờ cảm thấy cô xinh đẹp chút nào, nhưng kể từ lúc cô không còn là 'cô' nữa, anh phát hiện đúng là cô càng ngày càng dễ coi, càng ngày càng hợp với sở thích của anh, cho dù là dáng vẻ 'răng nhọn mỏ sắc' cũng rất đáng yêu.

Tần Dịch Hoan tham lam nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn gần trong gang tấc của Triệu Ngạn Kiều, chợt muốn hôn hôn cô.

"Tần Dịch Hoan, Tần Dịch Hoan!" Không nhận được câu trả lời của anh, Triệu Ngạn Kiều hơi sốt ruột nghĩ: Chẳng lẽ là thật sự xảy ra vấn đề gì hả? Nghĩ như vậy, cô càng dựa sát vào Tần Dịch Hoan, giống như càng gần thì càng dễ phát hiện ra vấn đề vậy.

"Khụ khụ, tiểu Kiều, anh không sao." Tần Dịch Hoan ho khan hai tiếng, thân thể hơi ngửa ra sau, kéo ra khoảng cách với cô. Thời điểm chưa đến, bây giờ còn chưa thể thêm lửa được.

"Thật sự không có chuyện gì sao?" Triệu Ngạn Kiều vẫn âu sầu lo lắng, lo lắng người này bị cô ép uống thuốc đến hỏng rồi.

Cô nhíu mày suy nghĩ một chút, chợt hai mắt tỏa sáng: "Đúng rồi, ngày mai tôi đến bệnh viện, anh cùng đi với tôi, tiện thể kiểm tra luôn."

"Đến bệnh viện? Em bị làm sao vậy?" Tần Dịch Hoan căng thẳng trong lòng, hỏi.

"Đi khám thai định kỳ mà!" Triệu Ngạn Kiều liếc Tần Dịch Hoan một cái: "Ngay cả loại chuyện này anh cũng không biết sao?" Thật ra thì, ý của cô muốn nói là Tần Dịch Hoan vô tâm, chả quan tâm đến kỳ khám thai định kỳ của thai phụ. Nhưng lời này lọt vào trong tai Tần Dịch Hoan lại thành cô đang oán trách anh không quan tâm đến mình.

Có phải điều này thuyết minh cho việc cô đã bắt đầu coi anh như người thân rồi chăng? Tần Dịch Hoan rạo rực trong lòng, nói: "Anh đi cùng em!"

"Được, chỉ là ngày mai anh không đi làm sao?"

"Không đi cũng không sao."

Vì vậy, Tần Dịch Hoan cứ thế mà nghỉ làm, sáng sớm đi theo Triệu Ngạn Kiều tới bệnh viện, từ tổng giám đốc công ty bỗng biến thành ông xã 'nhị thập tứ hiếu'*.

* Nhị thập tứ hiếu (chữ Hán: 二十四孝) là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp (có sách ghi Quách Cư Kinh 郭居敬, bính âm: Guō Jūjìng) vào thời nhà Nguyên biên soạn. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo và sau khi cha mất, ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo đều là nam giới báo hiếu cho mẹ già. Các câu chuyện được kể lại xảy ra từ thời Thuấn Đế đến đời ông.

Trong bệnh viện không đông lắm, người đến siêu âm thai nhi cũng rất ít, rất nhanh đã đến phiên Triệu Ngạn Kiều, Tần Dịch Hoan thì an vị ở trên ghế dựa bên ngoài đợi cô. Thời gian siêu âm rất ngắn, chỉ vài phút là xong, Triệu Ngạn Kiều cầm hình ảnh đi ra, quơ quơ về phía Tần Dịch Hoan, đôi mắt to cong lên thành hình trăng lưỡi liềm, chỉ vào ảnh siêu âm: "Nhìn này, đây chính là con gái của tôi!"

Tần Dịch Hoan cúi đầu, nhìn vào nơi cô chỉ rồi cầm lấy ảnh siêu âm trong tay cô, nói: "Ừ, là con gái của chúng ta."

Chúng ta, Triệu Ngạn Kiều cảm nhận được độ ấm trong lòng bàn tay anh, chỉ mấp máy môi không nói gì.

Cục cưng rất khỏe mạnh, thai vị (vị trí thai) cũng rất ổn định, bác sĩ dặn Triệu Ngạn Kiều phải kiên trì rèn luyện mỗi ngày, không nên lười vận động. Triệu Ngạn Kiều gật đầu đồng ý, hễ là chuyện có lợi cho cục cưng thì cô sẽ không từ chối. Hẹn xong thời gian khám thai của đợt sau, Tần Dịch Hoan lôi kéo Triệu Ngạn Kiều định về nhà, lại bị Triệu Ngạn Kiều ngăn cản, cứ bắt anh đi kiểm tra.

Tần Dịch Hoan rất bất đắc dĩ cũng rất vui mừng, liên tục bảo đảm mình rất khỏe mạnh, không có chút bệnh tật nào, mới có thể tránh được đợt kiểm tra thân thể lần này.

Về đến nhà, Triệu Ngạn Kiều đi vào phòng bếp trước tiên, gói lại chỗ thuốc bổ còn ít ỏi rất cẩn thận rồi bỏ vào trong tủ lạnh. Tạm thời vẫn là không cần ăn những thứ này, chờ sau này cần lại ăn tiếp, dù sao thì Tần Dịch Hoan cũng đã ăn hết những đồ có hạn sử dụng ngắn rồi.

Tần Dịch Hoan chưa thể về nhà, sau khi đưa Triệu Ngạn Kiều về thì anh phải đến công ty ngay. Vừa vào văn phòng đã thấy Mạnh Đình ngồi chờ mình ở trong phòng.

"Cuối cùng thì anh đã đến rồi." Mạnh Đình đứng lên nghênh đón.

"Chuyện gì à?" Tần Dịch Hoan đi tới bên bàn làm việc ngồi xuống, vươn tay cầm một phần tài liệu mà phụ tá mới đưa tới, vừa xem vừa hỏi.

Mạnh Đình day day huyệt thái dương, nói: "Giúp tôi phá mã bảo mật của laptop, trong số những người tôi quen biết thì chỉ có anh làm được thôi."

"Vấn đề đơn giản như vậy cứ mang thẳng đến siêu thị máy tính là được mà." Tần Dịch Hoan ký tên mình lên tài liệu rồi cầm một phần tài liệu khác.

"Cái laptop kia rất quan trọng, nếu không đã chẳng nhờ anh rồi." Trong mắt Mạnh Đình lướt qua chút tiếc nuối: "Là bạn của bạn tôi, cô bạn ấy đã qua đời rồi, bạn của tôi muốn phá được mật mã này."

"Được rồi, anh mang tới đi, tối nay về nhà tôi sẽ gỡ mã, sáng sớm mai đưa lại cho anh." Tần Dịch Hoan gật đầu đáp ứng.

"Rồi! Vậy tôi lập tức mang qua đây!" Nghe thấy Tần Dịch Hoan nói đồng ý, Mạnh Đình cũng không chậm trễ nữa, lập tức rời khỏi công ty Tần Dịch Hoan, về mang laptop qua.

Buổi tối, Tần Dịch Hoan mang laptop về nhà, tiện để luôn ở trên ghế sofa, Triệu Ngạn Kiều tưởng anh lại mua đồ gì, cũng không hỏi anh, mở cái túi lớn màu đen kia ra.

Đồ vật trong túi to đó là vô cùng quen thuộc với Triệu Ngạn Kiều, thậm chí hình con rồng nho nhỏ (hình chibi) nằm ở góc phía dưới bên trái laptop cũng do cô tự tay dán lên. Triệu Ngạn Kiều run rẩy lấy laptop ra đặt ở trên đầu gối, nhẹ nhàng vuốt ve, trong mắt một khoảng mông lung.

Ngày trước tuy có khổ sở nhưng cũng là cuộc đời của cô, làm sao mà không hoài niệm được? Cô đã từng ép buộc mình quên hết quá khứ, quên đi phòng trọ nhỏ bé trong xó xỉnh kia, nhưng có lẽ đây chính là duyên phận, cô muốn quên đi nhưng những hồi ức đó lại cứ tìm tới cửa thôi.

Chắc là Tần Dịch Hoan đã biết đi, nếu không làm sao có thể mang laptop của cô về nhà chứ? Không ngờ người đàn ông trầm lặng này đã điều tra ra hết tất cả. Nhưng cũng chả sao, Triệu Ngạn Kiều mở laptop, nhấn nút bật máy, cô đã đợi không kịp để mở ra cặp tài liệu lưu trữ toàn bộ tâm huyết của cô rồi.

Tần Dịch Hoan vừa từ phòng vệ sinh đi ra đã thấy Triệu Ngạn Kiều đang loay hoay với cái laptop anh mang về, anh có chút kinh ngạc nghĩ: từ trước đến giờ cô đâu có tùy tiện động vào đồ của anh, lần này là sao đây? Chẳng lẽ cô bắt đầu muốn tìm hiểu về anh à? Tần Dịch Hoan nhếch nhếch khóe môi, từ từ đi tới. Cô bé ngốc này, muốn tìm hiểu cũng phải tìm những vật khác chứ, đây đâu phải là đồ của anh, hơn nữa cái laptop đó còn cài mật khẩu, cô đâu thể xem được gì.

"Tiểu Kiều, laptop. . . . . ." Giọng nói của Tần Dịch Hoan đột nhiên ngừng lại, đập vào tầm mắt chính là màn hình thuần trắng của laptop, mũi tên chuột của cô đang đặt ở My Documents, còn chưa kịp mở ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.11.2016, 09:02
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1438
Được thanks: 7997 lần
Điểm: 20.35
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 41
Chương 12:

"Em. . . . . ." Tần Dịch Hoan trợn to hai mắt, không dám tin chỉ vào laptop: "Làm sao em có thể mở ra được vậy?"

Cô dĩ nhiên có thể mở ra rồi, mật mã là do cô cài, chỉ là, vì sao Tần Dịch Hoan lại có phản ứng này? Chẳng lẽ chỉ là ngẫu nhiên thôi hả? Nhưng trên thế giới này sẽ có chuyện trùng hợp như vậy sao?

"Rất đơn giản." Triệu Ngạn Kiều sắp xếp lại suy nghĩ rồi nhàn nhạt đáp một câu. Nhìn phản ứng của Tần Dịch Hoan không giống như đang diễn trò song bản thân cũng không thể khinh thường, binh đến tướng chặn, không có gì đáng sợ cả.

Huống chi, cô hơi hạ mắt, ở chung nhiều ngày như vậy, cô đã không còn như chim sợ cành cong giống ban đầu nữa. Tuy rằng Tần Dịch Hoan không thích cô, thậm chí còn chán ghét, nhưng là không đối xử tệ bạc với cô. Cô không liều lĩnh muốn tình cảm của người ta giống như nguyên chủ của thân thể này, cô chỉ cầu có một tổ ấm thanh nhàn, để cho cô có thể nghỉ ngơi, có thể tị nạn là tốt rồi.

Mà thái độ của Tần Dịch Hoan đối với người ở chung như cô cũng khá tốt, như vậy là đủ rồi, nhặt được một đời này, cô không cần oanh oanh liệt liệt, chỉ cần an tĩnh qua hết cả đời này là được.

Về phần tình yêu, đời trước cô cũng chưa có đồ vật này, huống chi là đời này. Cô đã sớm nhìn thấu, bây giờ, nguyện vọng lớn nhất của cô là nuôi nấng cục cưng cho thật tốt.

"Đơn giản?" Trong mắt Tần Dịch Hoan lướt qua một tia sáng, anh vươn tay bê cái loptop đặt trên đùi Triệu Ngạn Kiều lên, thờ ơ nói: "Tiểu Kiều thông thạo máy tính như vậy, kỳ thật là có thể đến công ty chúng ta làm việc." Ngón tay của anh linh hoạt lướt trên bàn phím, cặp tài liệu chưa cài đặt mật mã kia như hoa lê gặp được mưa xuân, nhẹ nhàng nở rộ trong tay anh.

"À? Là một nhà thiết kế sao?" Anh cúi đầu, xem từng mẫu trang phục được thiết kế tỉ mỉ, giống như đang lầm bầm lại như đang nói chuyện với Triệu Ngạn Kiều.

Đồ mà mình luôn tâm tâm niệm niệm đang ở trước mặt, cô lại chỉ có thể xem mà không thể động vào. Triệu Ngạn Kiều miễn cưỡng ép sự kích động muốn giành lấy laptop của mình xuống, đè chặt tay của Tần Dịch Hoan, nói: "Không nên tùy tiện động vào đồ của người khác."

Tần Dịch Hoan nghiêng đầu cười với cô, khóe môi vẽ ra độ cong tuyệt mỹ, "Không sao, nếu đã đưa vào trong tay anh chứng minh họ không quan tâm đến những thứ này."

"Tần Dịch Hoan!" Triệu Ngạn Kiều hơi cao giọng, trong đôi mắt to đen bóng ẩn chứa tức giận, gắt gao nắm lấy ngón tay của Tần Dịch Hoan, ngăn cản anh tiếp tục lật xem: "Anh có biết làm như vậy là không tôn trọng người đã khuất hay không?"

Tần Dịch Hoan không nói gì, vẫn duy trì tư thế cũ, nhìn cô chằm chằm khiến Triệu Ngạn Kiều càng lúc càng chột dạ, thậm chí không dám đối diện với anh nữa. Đôi mắt phượng đen láy híp lại khẽ đảo qua, giống như có thể nhìn rõ tất cả, giống như bất kỳ kẻ nào ở trước mặt anh cũng không thể che giấu dù chỉ một chút.

"Tiểu Kiều." Tần Dịch Hoan đặt laptop sang bên cạnh, nắm ngược lại tay cô, nhích gần về bên cô: "Cho tới bây giờ anh vẫn chưa nói ai là chủ nhân của cái laptop này." Nói xong, anh dứt khoát đứng dậy đi vào phòng ngủ, lưu lại Triệu Ngạn Kiều ngơ ngác ngồi ở trên ghế sofa, tay siết chặt vạt áo, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Tần Dịch Hoan vừa tháo caravat vừa nghĩ tới phản ứng của Triệu Ngạn Kiều, có lẽ là anh quá nóng lòng, anh nên cho cô một chút thời gian để giảm xóc, nhưng anh đã không muốn nhẫn nại nữa. Trong khoảnh khắc thấy cô thoải mái mở máy lên, anh lập tức nhận ra điều bất thường, cho nên mới phải buông lời dò xét, thậm chí còn vô lý động đến đồ riêng tư của người khác. Chỉ là, anh đã thành công rồi, câu đố vẫn luôn tồn tại ở trong lòng, tối nay rốt cuộc nhận được đáp án, từ nay về sau anh không cần tiếp tục bó tay bó chân nữa, chỉ cần làm theo tâm ý của mình là được.

Có vài người, quen biết cả đời vẫn chỉ là sơ giao, mà có vài người, lần đầu tiên nhìn thấy thì cả đời nhất định bị buộc chặt, duyên phận đôi khi là thần kỳ như thế.

Người ta sống cả đời, luôn luôn có một lần điên cuồng, tuy anh hơi lo lắng nhưng vẫn 'làm việc nghĩa không được chùn bước'. Tần Dịch Hoan nhìn vào gương nở một nụ cười to, mặt mày cong cong, ở giữa đều là ánh mặt trời sáng lạn.

Lúc anh đi ra, Triệu Ngạn Kiều vẫn ngồi đờ đẫn như cũ, Tần Dịch Hoan ngẫm nghĩ, vẫn là không bước qua. Anh vào phòng bếp, bê món ăn tối cô đã làm xong ra bàn ăn, bày xong bát đũa, gọi Triệu Ngạn Kiều đang ở phòng khách: "Tiểu Kiều, vào dùng cơm đi!"

Đầu óc Triệu Ngạn Kiều hỗn loạn, cô thật không biết anh vậy mà khôn khéo đến thế, chỉ là một phép khích tướng mà thôi, đã làm cho cô tự loạn trận địa, quân lính tan rã.

Đã hoàn toàn không cần giải thích nữa, tất cả đều bại lộ ở dưới ánh mặt trời rồi. Sắc mặt Triệu Ngạn Kiều trắng bệch, ngón tay run rẩy cầm lấy gối ôm mềm mại, bây giờ cô nên làm gì đây? Làm thế nào đây? Cô chưa bao giờ cảm thấy mình là một người phụ nữ yếu ớt, giờ khắc này còn hoang mang hơn so với bất kỳ một kẻ nhát gan nào.

Nếu như có thể, cô cũng không muốn chiếm cứ thân thể của người khác, sống cuộc sống của người khác. Nhưng trời cao lại cho cô một trò đùa lớn như thế mà sao không cho cô năng lực che giấu chứ? Cô mới ở trong thân thể này được một tháng, đã bị người ta nhìn thấu rồi, vậy muốn cô đối mặt với cuộc sống mấy chục năm kế tiếp như thế nào đây?

Triệu Ngạn Kiều run run đôi môi, hàm răng cũng run lẩy bẩy, chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, lạnh từ đầu đến chân. Cô ném gối ôm ra, vuốt ve bụng mình, cục cưng đã sắp được sáu tháng rồi, phát triển rất khỏe mạnh, đây là sắc màu duy nhất trong hai kiếp sống của cô.

Cô phải tận mắt nhìn bé lớn lên, cô chưa bao giờ cảm thấy mình là người ngoài, cô luôn coi mình là mẹ của bé. Nhưng bây giờ cô còn có cơ hội nhìn bé từ hạt đậu nhỏ trưởng thành thành một thiếu nữ xinh đẹp sao? Còn có cơ hội tự tay chuẩn bị một phần hồi môn lúc bé kết hôn sao?

Lệ giấu ở trong hốc mắt, cuồn cuộn rơi xuống, rơi lên cái bụng nhô to của cô. Những năm tháng khổ sở, mệt mỏi kia đều không thể khiến cô rơi một giọt nước mắt, nhưng hiện tại, bé còn chưa ra đời, đã để cho cô nóng ruột nóng gan lo lắng quan tâm rồi.

Triệu Ngạn Kiều giơ tay lên, còn chưa kịp lau khô nước mắt trên mặt đã bị nhét vào một vòng ôm ấm áp, hơi thở của người nọ hơi loạn, thở dài, nói ở bên tai cô: "Tiểu Kiều, em đang nghĩ gì hả?"

Cô im lặng, không nói một lời.

"Tiểu Kiều, em cho rằng một người đột nhiên có biến hóa lớn như vậy, anh sẽ không biết gì thật sao?" Tần Dịch Hoan buông cô ra, lau sạch sẽ nước mắt trên mặt cô, nhìn đôi mắt sưng đỏ của cô, trong lòng anh hơi đau nhói.

"Thật ra thì anh đã sớm biết rồi, không có gì, anh chưa bao giờ coi em là cô ấy."

Triệu Ngạn Kiều ngạc nhiên, động mạch đập thình thịch, máu huyết tán loạn không chịu khống chế, giống như là không cẩn thận thì mạch máu có thể nổ tung. Đầu óc cô ong ong, hỗn loạn giống như xưởng dệt khiến cô không thể tập trung tinh thần suy xét, chỉ có thể lặp lại một câu nói: "Anh có ý gì? Có ý gì?"

"Lúc trước chỉ là hoài nghi, nhưng đêm hôm đó lúc em nói ở bàn làm việc, anh đã biết em không phải là cô ấy rồi."

"Vậy anh. . . .Tại sao, tại sao không nói với tôi?" Triệu Ngạn Kiều gần như là cắn răng nói ra mấy câu đó, cô không có cách nào khiến bản thân ngừng run rẩy, làm thế nào cũng không khép nổi hàm răng, nói mỗi câu mỗi chữ đều là khó khăn rất lớn.

Tần Dịch Hoan vỗ vỗ đầu cô, trong mắt dạt dào ý cười: "Anh chờ một kẻ ngốc nào đó tự chui đầu vào lưới!"

Triệu Ngạn Kiều chẳng cảm thấy buồn cười chút nào, cô yên lặng cúi đầu, trong đôi mắt ảm đạm không chút ánh sáng, giống như toàn bộ ánh sáng trên thế giới đều không thể thắp sáng được đôi mắt kia.

"Anh...Anh muốn làm gì?"

"Em ngẩng đầu nhìn anh đi!" Giọng nói của Tần Dịch Hoan bỗng nhiên trở nên vô cùng bén nhọn, Triệu Ngạn Kiều run rẩy một cái, mặc dù rất khó khăn nhưng vẫn sợ hãi ngẩng đầu lên. Bây giờ, ở trước mặt người này, cô đã sớm không có tư cách kiêu ngạo, vênh váo tự đắc, lạnh nhạt xa cách lúc trước hình như đều là một chuyện cười, thì ra, có lẽ trước kia anh cũng đã giễu cợt kỹ năng diễn tầm thường của cô.

"Ngoan lắm, " Tần Dịch Hoan cúi đầu nỉ non, chợt đặt bàn tay sau gáy cô, dùng sức ấn cô về phía mình, môi phủ lên môi cô: "Cứ làm như thế. . . . . ."

Đôi môi cô có hương vị nước mắt mằn mặn, Tần Dịch Hoan vươn đầu lưỡi vẽ lại hình dáng đôi môi cô, nuốt vào trong bụng mình toàn bộ đau khổ của cô.

"Biết không, Tiểu Kiều, cứ làm như thế!" Cũng không có hôn sâu, anh chỉ lướt qua rồi dừng, nhưng lại thuận lợi truyền vào đáy lòng cô hương vị khiến người ta an tâm.

"Anh...Anh.....Làm cái gì vậy?" Triệu Ngạn Kiều giật mình nhìn gương mặt tuấn tú của anh gần trong gang tấc, vành tai lặng lẽ đỏ ửng.

"Triệu Ngạn Kiều." Tần Dịch Hoan nắm chặt bả vai cô, chăm chú nhìn cô: "Mặc kệ thân phận đi! Mặc kệ quá khứ đi! Hai ta, chỉ có hai ta thôi! Cứ như vậy sống tiếp có được không?"

"Nhưng, nhưng. . . . . ."

"Không có nhưng nhị gì hết!" Tần Dịch Hoan ngắt lời cô, kéo cả người cô vào trong lòng: "Anh không quan tâm em đã từng có bạn trai hay kết hôn rồi, hoặc là còn có cái gì không bỏ xuống được, bây giờ em là vợ anh, trong bụng còn có con của anh đấy! Em đừng có mà chạy trốn, coi như em chạy đến chân trời góc biển thì anh đều kéo em về!"

Anh chưa từng biểu lộ thiện cảm của mình với bất kỳ người phụ nữ nào, khi anh sắp ba mươi tuổi, lần đầu tiên trong cuộc đời xuất hiện loại tình cảm vừa mâu thuẫn lại phức tạp này. Anh không rõ ràng lắm, cũng không muốn tìm hiểu rõ ràng. Anh là kiểu người cố chấp, muốn sẽ gắt gao bắt được, cũng không nguyện buông tay! Người đáng ghét sẽ dùng cả đời để chán ghét, tuyệt đối không thích!

Có lẽ tính cách của anh rất cực đoan, nhưng anh chính là người như thế, không muốn thay đổi thì không sửa được.

Triệu Ngạn Kiều tựa vào trong ngực anh, không hề giãy giụa, không hề phản bác. Cô nhớ lại lúc mới gặp thì anh chả thèm để ý, nhớ lại lúc anh ngồi xổm ở trước mặt cô nói muốn cùng nhau nuôi lớn cục cưng, lại nhớ đến lúc rạng sáng, anh không nói hai lời lập tức chạy xuống dưới lầu mua chao cho cô. . . . . .

Hình mẫu này hoàn toàn khác hẳn với nụ cười ấm áp trong trẻo của người trong ký ức, Tần Dịch Hoan nói năng tùy ý, cô không biết anh là nhất thời tâm huyết dâng trào hay có ý khác, thế nhưng. . . . . .

Có lẽ do cô im lặng quá lâu, rốt cuộc Tần Dịch Hoan cũng không nhịn được mà mở miệng, mặc dù đã hết sức ẩn nhẫn, nhưng sự run rẩy trong giọng nói lại tiết lộ sự khẩn trương trong lòng anh: "Này! Triệu Ngạn Kiều, sao vậy? Em nói gì đi chứ!"

Cô vùi đầu vào vòng ôm ấm áp của anh, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, học giọng điệu của anh: "Này! Tần Dịch Hoan, anh quên mất đứa bé ở trong bụng rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Giáp Thị Thiên Thanh, Katelee, vo ngoc han và 232 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.