Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 

Trùng sinh thành Liệp Báo - Lại Tự Viễn Phương

 
Có bài mới 06.09.2016, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.11.2015, 21:31
Bài viết: 626
Được thanks: 5018 lần
Điểm: 21.59
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Trùng sinh thành Liệp Báo - Lại Tự Viễn Phương - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trọng Sinh Thành Liệp Báo

Tác giả: Lại Tự Viễn Phương

Thể loại: xuyên việt, chủng điền, thú văn, chủ thụ, 1×1, HE

Edit: Cáo ngố – Beta: Rồng béo

Tình trạng: 140 chương + PN

Nguồn: https://kinzie3012.wordpress.com

Đã có sự cho phép của chủ nhà  :-D


Giới thiệu: La Kiều xuyên, từ thế kỉ 21 xuyên tới đại thảo nguyên của tinh cầu Lạc Tát, biến thành một con liệp báo đực tiến hóa.

Vì sinh tồn cùng nuôi đứa nhỏ, cậu phải chạy trốn liệp báo, so leo cây với hoa báo, giành địa bàn với sư tử, đánh nhau với linh cẩu, những việc không có khả năng hay không thể, La Kiều đều đã trải qua…

Đây là một câu chuyện về cuộc sống nuôi con gian khổ của một con liệp báo!


Biên Tập Đánh Giá: La Kiều ở thế kỉ 21 xuyên qua đại thảo nguyên của tinh cầu Lạc Tát, biến thành một con liệp báo đực tiến hóa, còn nhặt được hai tiểu liệp báo, bắt đầu cuộc sống chăm con vất vả.

Này là câu chuyện truyền kỳ về cuộc sống nuôi dưỡng ấu tể gian khổ trên thảo nguyên, chẳng những phải bắt giết con mồi, tránh né thiên địch, còn phải chịu đựng hùng sư lưu manh cùng hoa báo đùa giỡn, liệp báo cầu yêu!

La Kiều rống giận: “Khốn khiếp, ta là giống đực!”

Tác giả có lối suy nghĩ rất tài tình, hành văn thành thục điêu luyện, vẽ ra một thế giới động vật trên đại thảo nguyên trước mắt chúng ta.

Cả câu chuyện là sàn đấu của những kẻ đi săn, điển hình là động vật thể hình lớn họ nhà mèo, hùng tráng uy vũ, phúc hắc giải dối, thoát tuyến bán manh.

Đủ loại kiểu dáng, muốn gì cũng có, đủ để mọi người mở rộng tầm mắt.

____◆☆◆ ✿ ◆☆◆____



Đã sửa bởi hongheechan lúc 08.09.2016, 15:40, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn hongheechan về bài viết trên: Mạc Nguyệt, monta
Có bài mới 07.09.2016, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.11.2015, 21:31
Bài viết: 626
Được thanks: 5018 lần
Điểm: 21.59
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Trùng sinh chi thú hồn - Hưởng Nguyệt - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trọng Sinh Thành Liệp Báo [1]

*****

Thảo nguyên bao la cùng rừng rậm rộng lớn bao trùm hơn 80% diện tích lục địa của tinh cầu Lạc Tát. Trên phiến đại lục rộng lớn này, đứng trên cùng của chuỗi thức ăn chính là động vật họ nhà mèo lớn, bọn họ thống trị khắp đại lục.

Liệp báo La Kiều kéo con linh dương đã chết vào một bụi cỏ cao cao, nhìn nhìn xung quanh, phát hiện không có kẻ săn mồi nào khác, hai tiểu liệp báo vừa tròn ba tháng từ lùm cây bên cạnh nhảy ra, lao về phía La Kiều. La Kiều xé lớp da mềm mại trên mông linh dương, tiểu liệp báo lập tức ăn ngấu nghiến.

Một tiểu liệp báo quay đầu liếm liếm cái mũi, nghiêng đầu nhìn vế phía La Kiều: “Mụ mụ, ngươi không ăn sao?”

La Kiều vươn móng chụp lên mông tiểu báo con: “Gọi là ba ba! Đã một tháng rồi vẫn chưa sửa được.”

Tiểu liệp báo ủy khuất run run lỗ tai, trong kí ức của bọn nó, chỉ có mụ mụ mới cho bọn nó đồ ăn này nọ, còn bảo hộ bọn nó. Ba ba là gì? Nó không có khái niệm này.

Này không thể trách hai tiểu liệp báo, một con liệp báo đực dưỡng dục ấu tể, trong khắp vùng châu thổ này, không, nên nói là khắp đại lục, chỉ độc nhất có mình La Kiều.

La Kiều cùng hai tiểu liệp báo sống chung một tháng, biết rõ mình có giải thích cũng vô dụng, quan sát chung quanh xác định không có gì nguy hiểm, La Kiều cúi đầu, hung tợn cắn một ngụm lên chân sau linh dương. Ăn thịt tươi này nọ, hiện giờ La Kiều đã hoàn toàn không có áp lực nào!

Một tháng trước, La Kiều vẫn còn là một nhà nhiếp ảnh, chụp ảnh đàn linh dương đầu bò di chuyển theo mùa, đột nhiên trực thăng xảy ra trục trặc, từ trên trời rơi xuống lao thẳng vào đàn linh dương đầu bò…

Sau khi tỉnh lại, La Kiều phát hiện bản thân biến thành một con liệp báo.

Lúc đó La Kiều chỉ có một cảm giác, mờ mịt. Cậu không thể xác định rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thậm chí ngay cả bản thân còn ở trên địa cầu hay không cũng không biết. Cậu chỉ có thể mờ mịt chạy khắp nơi trên thảo nguyên mênh mông, hi vọng có thể tìm được dấu vết của nền văn minh để lại, kết quả hết một lần lại một lần phải thất vọng.

Ngẫu nhiên, La Kiều gặp hai tiểu liệp báo. Lúc ấy mụ mụ bọn nó đã chết đi, không biết là bị thương lúc đi săn hay bị sư tử, linh cẩu giết chết, hai tiểu liệp báo đã đói tới mức gầy trơ xương, hấp hối, nhưng vẫn giãy giụa hướng về phía La Kiều phát ra âm thanh uy hiếp hệt như con mèo nhỏ. La Kiều nuôi dưỡng hai tiểu liệp báo, cậu thật sự cảm kích hai nhóc con này, là bọn nó làm cậu có cảm giác mình vẫn còn sống.

Cũng may hai tiểu liệp báo đã có thể ăn thịt, nếu không, La Kiều làm thế nào tìm sữa nuôi dưỡng bọn nó đây? Thân là một con liệp báo đực, cậu không có công năng kia.

Trải qua mấy lần thất bại, La Kiệu gặp phải vận may thành công bắt được một đầu linh dương vắn đen nhỏ, cắn phần thịt máu tươi đầm đìa của linh dương, La Kiều suýt chút nữa rơi lệ đầy mặt. Cho dù từ hai chân đứng thẳng biến về bốn chân chấm đất, mình vẫn có thể sống sót!

Bất quá, thế sự vẫn không có chuyện thuận buồm xuôi gió. La Kiều mười lần bắt được con mồi, có thể có hai ba lần ăn no đã là không tệ rồi. Trong nhóm đứng đầu chuỗi thức ăn, liệp báo luôn bị khi dễ. Sư tử khi dễ, linh cẩu khi dễ, hoa báo cũng khi dễ! Làm một con liệp báo đáng thương, cuộc sống chính là một chiếc cốc nhỏ trên bàn trà.

Mỗi lần bị cướp con mồi, La Kiều chỉ có thể ỉu xìu mang theo hai đứa con chạy đi, nghẹn khuất không nói nên lời.

Hai tiểu liệp báo không biết nên làm thế nào an ủi La Kiều, chỉ có thể liếm liếm cằm La Kiều, nhưng điều này cũng không làm con mèo bự đói bụng dễ chịu hơn bao nhiêu.

Trải qua nhiều lần bị cướp con mồi cùng dục vọng lấp đầy bụng thúc đẩy, kĩ thuật đi săn của La Kiều liền tăng vọt, cướp thì cướp, ngươi cướp thì ông đây lại đi bắt tiếp! Cứ như thế lặp đi lặp lại, La Kiều cùng hai tiểu liệp báo cuối cùng cũng có thể thoát khỏi cuộc sống ‘nghèo rớt mồng tơi’.

Một con linh dương bị ăn sạch sẽ, nhưng phần nội tạng không hề đụng tới, hai tiểu liệp báo trời sinh không có hứng thú với thứ này, La Kiều cũng từng cắn thử một ngụm, lúc ấy đã bị hương vị ghê tởm kia làm muốn ói.

Nếu xuyên qua thành một con kên kên, La Kiều chắn chắn sẽ tự sát thêm một lần.

Hai tiểu liệp báo ăn no tới mức bụng căn tròn, liếm liếm vết máu trên mặt cho nhau, sau khi liếm sạch sẽ thì bắt đầu liếm cho La Kiều, La Kiều lúc ban đầu cũng thực mâu thuẫn, bất quá cố chấn chỉnh tư tưởng trong lòng vài lần thì cũng bình thường.

Ba liệp báo rời khỏi thi thể linh dương, đám kên kên đã sớm chờ ở bên cạnh lập tức kêu to lao xuống. Lúc mới đầu đám này cũng dám khi dễ La Kiều, thậm chí còn dám trực tiếp đuổi La Kiều khỏi con mồi vừa săn được, có một lần La Kiều phẫn nộ trực tiếp nhào tới cắn chết một con, xé đứt cái cổ trụi lông của con kên kên kia, đàn kên kên còn lại lập tức bay đi thật xa. Từ lần đó trở đi, sau này bất cứ con kên kên lớn nhỏ nào đụng phải La Kiều cũng đều trở nên ‘ngoan ngoãn’ vô cùng. Ngay cả đám chó rừng luôn theo phía sau La Kiều tùy thời hôi của cũng bắt đầu bảo trì một khoảng cách nhất định với cha con La Kiều.

Ánh mắt hai tiểu liệp báo nhìn La Kiều đều biến thành hình trái tim.

Ba ba, uy vũ a!

“Ba ba, ngươi đang nhìn gì đó?”

La Kiều ngồi trên gò mối quan sát chung quanh, một tiểu liệp báo đi tới nằm úp sấp bên cạnh, đứa này là anh trai, khóe mắt hơi nhếch lên trên, La Kiều gọi nó là La Sâm, con kia thì phần đuôi có nhúm màu trắng, gọi là La Thụy. Đứa con cậu nhặt được, đương nhiên phải theo họ cậu.

“Tìm chỗ ngủ.”

La Kiều nhảy xuống gò mối, gọi hai tiểu liệp báo đi theo sau mình, đi tới một bụi cỏ cao khá bí mật, xem xét xung quanh, sau đó dặn dò hai tiểu liệp báo ở nơi này chờ, cậu đi tới một bụi gai cách đó không xa, nằm úp sấp cúi đầu một chút, vài phút sau, một nam nhân trẻ tuổi dáng người cao gầy, tay chân thon dài, có mái tóc đen nhánh cùng ánh mắt màu hổ phách xuất hiện trên bãi cỏ. Loại biến hóa này là bản năng cơ thể. Khoảng thời gian mang theo hai tiểu liệp báo sinh sống, La Kiều đã tiếp thu được kí ức của con liệp báo này khi còn sống, đối với thế giới này cũng hiểu rõ hơn. Đồng thời cũng xác định mình thực sự không còn trên địa cầu nữa.

Được rồi, cậu kì thực cũng không để ý nhiều như vậy.

Hoạt động tay chân, La Kiều dùng móng tay sắc bén cắt một mảng cây gai, kéo về bụi cỏ cao chỗ hai tiểu liệp báo đang ẩn núp, bí mật bố trí ở xung quanh. Loại thực vật này có hiệu quả gây tê, là La Kiều ngẫu nhiên phát hiện. Nếu có kẻ săn mồi tới gần, ít nhất có thể giúp La Kiều cùng hai tiểu liệp báo kéo dài chút thời gian để chạy trốn.

Hai tiểu liệp báo đã sớm quen việc La Kiều ngẫu nhiên sẽ làm ra vài hành động kì quái, nhưng bọn nó biết những hành động đó thật sự có điểm tốt. Bọn nó cũng là loài tiến hóa, trí tuệ cao hơn đồng loại chưa tiến hóa, chính là phải chờ tới lúc được mười tám tháng mới có thể biến hóa.

“Ba ba, đêm nay có kể chuyện xưa không?”

La Sâm luôn hiếu kì với mọi thứ, thấy La Kiều đi tới liền bỏ mặc La Thụy mới nãy còn lăn thành một đoàn, cọ cọ tới bên cạnh La Kiều.

La Kiều cảm thấy bắp chân bị tiểu liệp báo cọ có chút ngứa ngứa, liền khôi phục bộ dáng liệp báo, nghiêng người nằm rạp xuống đất, móng vuốt quơ quơ, La Sâm cùng La Thụy đều bị quơ vào lòng, hai cục bông này mới đầu còn không chịu ngoan ngoãn, đợi đến lúc La Kiều bắt đầu kể chuyện xưa thì lập tức an tĩnh.

“Ân, hôm nay kể chuyện kỷ băng hà cho các ngươi nghe…”

Bóng đêm dần dần buông xuống thảo nguyên, nằm trong bụi cỏ cao có bụi gai vây quanh, liệp báo ba ba kể chuyện về một con sóc chuyên gây họa cho hai đứa con…

************

Vùng châu thổ mà La Kiều sinh sống khí hậu rất giống cùng thảo nguyên châu phi trên địa cầu, một năm chỉ chia thành mùa khô cùng mùa mưa. Lúc mùa mưa tới, bầu trời vốn trong xanh đột nhiên mây đen dày đặc, tia chớp không ngừng chớp lóe ở phía chân trời, cơn mưa tầm tã trong nháy mắt đã đổ ập xuống.

La Kiều mang theo hai tiểu liệp báo núp vào một gò mối, đây là một gò mối bỏ hoang, một bên bị khoét rỗng, La Kiều cùng hai tiểu liệp báo miễn cưỡng có thể trốn vào. Da lông hai tiểu liệp báo đã ướt sũng, lạnh tới phát run, La Kiều cảm thấy đau lòng, để hai tiểu liệp báo trốn dưới bụng mình, như vậy cậu cũng chỉ có thể khom người ngồi dưới đất.

“Ba ba, khi nào mưa mới tạnh a?”

“Ta cũng không rõ.”

La Kiều có chút lo lắng nhìn lên không trung, mưa đã kéo dài suốt hai ngày, nếu mưa vẫn không ngừng thì cậu căn bản không có biện pháp ra ngoài đi săn, cậu vẫn còn chịu đựng được, nhưng hai tiểu liệp báo rõ ràng không được.

Lão trời xấu xa này, làm cậu nuôi con cũng không yên!

La Kiều vừa mắt vừa tiếp tục gom hai đứa con vào lòng.

Tới gần chạng vạng, mưa bắt đầu nhỏ lại, tí tách tí tách rồi rốt cuộc ngừng hẳn. La Kiều bừng bừng sức sống, vội bảo hai tiểu liệp báo đi ra, ba cha con liếm sạch nước mưa trên người nhau, nhảy lên gò mối, ánh mắt sáng lấp lánh quan sát xung quanh.

Linh dương đầu bò, pass! Ngựa vằn, pass! Linh dương châu Phi, pass! Mấy con quá lớn toàn bộ pass hết! Chính mình có năng lực thế nào, La Kiều hiểu rõ nhất. Cậu muốn đi săn, không muốn bị thương lại càng không muốn toi mạng. Rốt cuộc một con linh dương gazen nhảy vào tầm mắt La Kiều.

“Con trai, ngoan ngoãn chờ ở đây, ba ba đi bắt bữa tối cho các ngươi!” La Kiều vèo một phát nhảy khỏi gò mối, lao về phía con linh dương kia.

La Thụy nhìn La Sâm: “Anh trai, ba ba có phải rất đói bụng không?”

La Sâm khinh bỉ nhìn đứa em: “Chẳng lẽ ngươi không đói bụng sao?”

“Đói a.”

Hai anh em im lặng không nói gì nữa.

Vận may của La Kiều không tồi, con linh dương gazen kia phản ứng có chút chậm chạp, có lẽ vì cơn mưa cũng có thể là vì cái khác, tóm lại, La Kiều không tốn bao nhiêu sức lực liền tóm được nó. Đợi đến khi linh dương gazen ngừng giãy dụa, La Kiều liền kéo nó trở về, đi vào bụi cỏ vẫn còn ướt nước mưa, an bài tốt lắm mới gọi hai tiểu liệp báo tới.

Có lẽ nên cám ơn trận mưa to này, sư tử cùng linh cẩu cũng không xuất hiện, bầu trời ngay cả một bóng kên kên cũng không có, ba cha con đã đói bụng tới kêu vang, một con linh dương gazen, trừ bỏ nội tạng, da lông cùng xương cốt, cơ hồ cái gì cũng không còn. La Kiều mang hai tiểu liệp báo đang định rời đi thì đột nhiên rùng mình, phút chốc đứng thẳng cơ thể quan sát xung quanh, hai con sư tử đực đang từ từ đi về phía bọn họ.

Hai con sư tử đực này vẫn còn rất trẻ, có chút gầy, phỏng chừng mới bị sư đàn đá đi không lâu, gặp phải bọn họ tuyệt đối không phải chuyện tốt!

Hai tiểu liệp báo vẫn chưa được bốn tháng, hiển nhiên không thể chạy trốn khỏi bọn họ. La Kiều quyết định thật nhanh, lập tức từ hình thú biến thành hình người, lao tới chỗ hai tiểu liệp báo, một tay kẹp một đứa, nhấc chân bỏ chạy. Giờ phút này, tốc độ chính là sinh mạng. Cậu đã không quan tâm tới chuyện mình có càng kích thích bản năng săn mồi của đối phương hơn hay không, cậu chỉ biết, sư tử đực đối với đứa con của cậu có ý nghĩa gì.

Đám tứ chi phát triển đó hoàn toàn không chịu nói đạo lý!

Cám ơn phương thức tiến hóa của tinh cầu này! Cho dù chỉ có hai chân, tốc độ chạy trốn của La Tố vẫn nhanh như bay. Bất quá vì liều mạng chạy trốn, La Kiều hoàn toàn bỏ qua một vấn đề lớn, cậu hiện tại, đang trần như nhộng mà chạy.

Ngày đó, rất nhiều động vật trên thảo nguyên thấy cảnh một liệp báo đực tiến hóa trẻ tuổi xinh đẹp, mang theo hai tiểu liệp báo, vào ban ngày ban mặt trần truồng mà chạy… mèo đồng cỏ mụ mụ bất chấp không thèm túm lấy chuột đồng, vội vàng che mắt đám mèo nhỏ, cảm thán thói đời ngày sau.

Thật là việc lạ năm nào cũng có, năm nay đặc biệt nhiều a…

Hai con sư tử đực cách đó không xa rõ ràng ngây ngẩn cả người. Nếu không phải điều kiện không cho phép, bọn nó thậm chí muốn nâng móng lên dụi dụi mắt.

“Ai La.”

“Dạ, anh trai.”

“Đó là liệp báo đực tiến hóa?”

“Dạ, anh trai.”

“Nhưng nó mang theo hai ấu tể.”

“Dạ, anh trai.”

“Này rất kì quái.”

“Dạ, anh trai.”

“Trừ bỏ ‘dạ, anh trai’, ngươi còn có thể nói gì?”

“Không phải, anh trai.”

Phỉ Lực không còn biết nói gì, tuy đều là loài tiến hóa nhưng hắn thật sự hoài nghi, Ai La thật sự chung ba ba với mình sao?

Hương vị máu cùng thịt tươi truyền vào xoang mũi, đánh gãy suy nghĩ Phỉ Lực. Phỉ Lực đi tới chỗ thi thể linh dương gazen bị La Kiều vứt lại há mồm cắn nuốt. Ai La cũng tiến qua. Hai anh em răng sữa còn chưa rụng đã bị đá ra khỏi đàn, đi săn rất khó khăn. Mặc dù chỉ là nội tạng cùng một phần da thịt, nhưng đối với hai con sư tử trẻ tuổi mà nói cũng là mỹ vị hiếm có.

Bỏ qua con liệp báo đực kì quái kia, Phỉ Lực cùng Ai La hiện tại chỉ muốn lấp đầy bụng. Bất quá này hiển nhiên không đủ.

Phỉ Lực ăn xong phần mình, lưu lại một nửa cho đứa em, lúc Ai La đang cúi đầu gặm cắn, hắn nhìn xung quanh, đột nhiên nảy ra một chủ ý.

“Anh trai?”

“Chúng ta đi theo con liệp báo đực kia!”

“Vì cái gì?

“Ngươi ngốc quá!”

Phỉ Lực gõ đầu Ai La, Ai La vẫn làm bộ dáng khó hiểu như cũ.

Chó rừng trên thảo nguyên đều biết, đi theo liệp báo có thịt ăn!”

“Nhưng đây là lãnh địa của Áo La Tư, mụ mụ có nói, Áo La Tư là loài tiến hóa rất hung ác, đối với sư tử dám xâm nhập lãnh địa của mình tuyệt đối sẽ không khách khí!”

“Vậy ngươi muốn tiếp tục chịu đói không? Chỉ cần tận lực tránh ở ven lãnh địa không phải được rồi sao.”

Phỉ Lực quyết định dứt khoát, Ai La không hề phản bác. Hương vị ngon lành của linh dương đã hoàn toàn thuyết phục hắn.

Nếu có thể, Phỉ Lực cũng không muốn làm vậy, sư tử kiêu ngạo sao có thể đánh đồng với loài chó rừng chỉ biết ăn xin? Nhưng bọn họ muốn tiếp tục sinh tồn, trước khi trưởng thành cường tráng, có được sư đàn của riêng mình thì bọn họ chỉ có thể tìm mọi biện pháp để sống sót! Trên tinh cầu này, loài tiến hóa cùng loài nguyên thủy cũng không có khác biệt quá lớn.

Lắc lắc cái đuôi, Phỉ Lực gọi Ai La, hai anh em dọc theo biên giới lãnh địa đi về hướng La Kiều chạy trốn.

Giờ phút này La Kiều vẫn chưa biết phiền phức đã bò lên người, đang đắc chí vì mình trong cái khó ló cái khôn. Ôm hai tiểu liệp báo trở lại gò mối cư trú tạm thời, La Kiều lại bắt đầu kể chuyện xưa trước khi ngủ cho hai đứa con.

Hoàn Chương 1.


Đã sửa bởi hongheechan lúc 08.09.2016, 15:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn hongheechan về bài viết trên: Elise Nguyễn, Mạc Nguyệt
Có bài mới 07.09.2016, 20:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.11.2015, 21:31
Bài viết: 626
Được thanks: 5018 lần
Điểm: 21.59
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Trùng sinh chi thú hồn - Hưởng Nguyệt - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trọng Sinh Thành Liệp Báo [2]

*****

Buổi sáng trên thảo nguyên rất lạnh, La Sâm cùng La Thụy tựa vào người La Kiều, ba cha con uể oải không muốn động chút nào. Có lẽ vì tập tính của họ nhà mèo, nếu không phải đi săn duy trì cuộc sống, La Kiều cả ngày rảnh rỗi không làm gì cũng không cảm thấy buồn chán.

“Ba ba, hôm nay ăn gì?”

La Thụy nhìn thấy La Kiều ngồi dậy duỗi thắt lưng, hai mắt lập tức tỏa sáng ngồi chồm hổm trước mặt La Kiều, không để ý tới ánh mắt khinh bỉ của anh trai La Sâm, giống như làm nũng mà lăn một vòng trên mặt cỏ.

La Kiều nhịn không được vươn móng vuốt tội ác nhu a nhu lên cái bụng mềm mại của tiểu liệp báo, này thật sự là liệp báo thật sao? Thật sự không phải chỉ là con mèo con sao?

Trời sinh thích yêu thích ấu tể giờ phút này đã bại lộ hoàn toàn, La Kiều ngước một góc 45° thâm trầm nhìn bầu trời, La Sâm liền nhảy lên lưng La Kiều, móng vuốt bé xíu giẫm a giẫm, La Thụy cũng không lăn lộn nữa, bám sát theo anh trai nhào lên người La Kiều. Hai tiểu liệp báo sớm không còn là bộ dáng gầy trơ xương như lúc mới gặp La Kiều, hiện giờ tròn vo như cục bông, đáng yêu vô cùng.

La Kiều nằm trên cỏ, tùy ý để hai tiểu liệp báo vây quanh người mình đùa giỡn, ngẫu nhiên còn bò lên đầu cậu, sức nặng chẳng kém con mèo nhà bao nhiêu.

Mùa mưa đã qua một nửa, dựa vào trí nhớ La Kiều đã tiếp nhận, qua khoảng ba tháng nữa sẽ bắt đầu vào mùa khô, phần lớn các loài động vật ăn cỏ sẽ bắt đầu di chuyển, đến lúc đó săn bắt sẽ rất khó khăn. Tuy liệp báo bất đồng với sư tử, sẽ không cố thủ trên một mảnh lãnh địa, nhưng cũng không thể tùy ý đi loạn, nếu không vào một khu vực xa lạ, lại không có chút phòng bị nào thì rất có thể sẽ gặp tai họa giáng xuống. Uy hiếp tiểu liệp báo không chỉ có kẻ săn mồi như sư tử cùng linh cầu, cũng có thể tới từ đồng loại. Phần lớn vùng châu thổ này thuộc về lãnh địa của sư đàn Áo La tư, tên này không chỉ đuổi hết đám sư đàn khác ra khỏi vùng châu thổ, còn không ngừng bắt giết cùng đánh đuổi đám linh cẩu, chỉ cần La Kiều chú ý né tránh sư đàn, cậu ở trong này rất an toàn. Nhưng mùa khô tiến tới thì loại an toàn này cũng không còn chắc chắn. Sư tử đói bụng không phải chuyện dễ đối phó.

“Cần phải suy nghĩ vấn đề này một chút.”

Lúc nhiệt độ không khí dần dần tăng lên, La Kiều mang theo hai tiểu liệp báo rời khỏi gò mối.

Hôm nay vận may của bọn họ không tốt, đi một thời gian rất lâu vẫn không phát hiện tung tích đàn linh dương. La Sâm cùng La Thụy một đường đều truy truy đuổi đuổi đùa giỡn nhau, hai tiểu liệp báo được La Tố dưỡng rất tốt, bọn nó tin tưởng, chỉ cần có ba ba ở bên cạnh, hết thảy đều không có vấn đề.

La Kiều đối với việc này có chút bất đắc dĩ, sùng bái cậu không phải chuyện xấu nhưng cũng làm cậu cảm thấy áp lực nặng nề a.

Tới giữa trưa, La Kiều vẫn chưa thu hoạch được gì.

Hai tiểu liệp báo bị phơi nắng có chút không thoải mái. La Kiều mang đám nhỏ tìm tới một gốc cây tìm bóng râm, không ngờ phát hiện trên cỏ có một quả trứng đà điểu.

Đây hẳn là trứng đà điểu đi?

La Kiều dùng móng vuốt đẩy đẩy quả trứng kia, La Sâm cùng La Thụy lần đầu tiên nhìn thấy trứng đà điểu, thực hiếu kì.

“Ba ba, đây là cái gì?”

“Trứng đà điểu.”

“Nga.” Hai tiểu liệp báo vẫn chưa biết đà điểu là thứ gì, nhưng cũng không ảnh hưởng tới vấn đề thực tế mà bọn nó đang suy nghĩ: “Có thể ăn không?”

“Có thể.”

La Kiều gật gật đầu, nhưng cậu không muốn ăn. Theo cậu thì trứng đà điểu thật sự ăn chả có hương vị gì. Bất quá không chịu nổi ánh mắt lóe sáng của tiểu liệp báo, La Kiều vẫn quyết định, ăn luôn.

Khôi phục về hình thái nhân loại, La Kiều ôm quả trứng đà điểu đi tới bóng râm dưới gốc cây, cầm một tảng đá đập vỡ vỏ trứng, ngay lập tức hai tiểu liệp báo bịt mũi chạy đi thật xa.

La Kiều nhếch môi, vẫy tay quắc hai đứa con.

La Sâm cùng La Thụy trốn vào bụi cỏ, cái đầu nhỏ lắc như trống bỏi, nói gì cũng không nguyện ý chạy tới.

La Kiều bất đắc dĩ, ai bảo liệp báo rất kén ăn a, là họ mèo lớn chỉ ăn thịt tươi, quả thực không thể chịu nổi hương vị cổ quái của trứng đà điểu. Nhưng nếu cứ như vậy ném đi thì thực đáng tiếc. La Kiều nghĩ nghĩ, đi tới trước một tảng đá bóng loáng cách đó không xa, lại nhìn nhìn mặt trời, thử đổ lòng trứng lên tảng đá, theo một tiếng xèo vang lên, một mùi thơm thay thế hương vị gay mũi khi nãy. Hai tiểu liệp báo khịt khịt mũi, còn vẻ mặt La Kiều thì thực hắc tuyến, vốn chỉ muốn thử một chút mà thôi nhưng thành quả cũng quá kinh người đi? Nói tới thì thứ trên bầu trời kia là mặt trời hay lò nướng a?

Không biết liệp báo có thể ăn chín hay không?

La Kiều xé một miếng trứng chiên ăn thử, một lát sau, xác định không có gì bất thường mới chia trứng chiên cho hai tiểu liệp báo ăn. Mình thì ngồi bên cạnh chống cằm xem hai nhóc con ăn tới không ngóc đầu lên, liệp báo tiến hóa cùng liệp báo nguyên thủy rốt cuộc khác biệt nhiều không a?

Một quả trứng đà điểu hiển nhiên không thể thỏa mãn dạ dày của ba cha con, La Kiều vẫn tiếp tục đi tới phía trước, cậu nhở rõ cách đó không xa từng đụng một đàn linh dương vằn đen, tuy những con lớn không bắt được nhưng con con cũng không thành vấn đề.

Sau khi La Kiều rời đi không lâu, hai con sư tử trẻ tuổi từ trong bụi cỏ đi ra. Bởi vì hướng gió nên La Kiều không ngửi thấy mùi sư tử, từ đầu đến cuối không hề phát hiện bọn họ.

“Anh trai, trứng đà điểu có thể ăn như vậy sao?”

Phỉ Lực không nói chuyện, vấn đề hắn để ý không phải trứng đà điểu ăn thế nào mà là phụ cận có ổ đà điểu hay không. Nếu có thể tìm được thì hôm nay hắn cùng Ai La có thể lấp đầy bụng.

Ngay lúc hai anh em sư tử tìm tới ổ đà điểu, La Kiều rốt cuộc gặp may. Cậu phát hiện một con linh dương vằn đen đực bị què một chân!

Không biết nó vì sao lại bị thương, nhưng hiện giờ nó ngay cả đứng cũng không vững.

La Kiều dặn dò La Sâm cùng La Thụy núp trong bụi cỏ không được lên tiếng, bản thân thì đè thấp cơ thể, hai mắt nhìn chằm chằm con mồi cách đó không xa, im lặng không chút tiếng động tiến tới gần nó.

Sáu mươi thước, năm mươi thước, bốn mươi thước, ba mươi thước…

Rốt cuộc lúc linh dương vằn đen phát hiện La Kiều thì La Kiều cũng mạnh mẽ từ trong bụi cỏ nhảy ra, hệt như tên rời tiễn phóng về phía linh dương!

Chiếc sừng dài trên đầu linh dương vằn đen không phải thứ La Kiều có thể ứng phó, nhưng cậu có biện pháp khác. Một vuốt chụp lên cẳng chân sau bị thương của linh dương, linh dương chịu đau ngã xuống, cùng lúc đó La Kiều biến thành hình người, tiện tay nắm lấy một tảng đá, nhảy lên lưng linh dương, hung hăng dùng tảng đá nện lên đầu nó.

Máu tươi bắn lên mặt La Kiều, cậu theo bản năng vươn đầu lưỡi, vị máu tươi âm ấm làm cậu vô thức nheo mắt.

Giờ phút này, cậu không còn là nhiếp ảnh gia sinh hoạt trong thế giới văn minh kia nữa, mà là một con dã thú vì sinh tồn mà giết chóc.

Rốt cuộc, linh dương vằn đen ngừng hô hấp.

La Kiều nhảy xuống đất, đưa tay lau vết máu trên mặt, tùy tay quăng tảng đá qua một bên, đón hai tiểu liệp báo tới ăn.

Con linh dương này quá lớn, La Kiều căn bản không kéo đi nổi, bọn họ chỉ có thể tận hết khả năng ăn càng nhiều càng tốt, có thể ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.

Trên bầu trời đã bắt đầu có kên kên xoay vòng, La Kiều dùng móng vuốt sắc bén xé mở lớp da linh dương, để hai tiểu liệp báo ăn trước, cậu đứng bên cạnh, giác giác địch nhân tùy thời có thể xuất hiện trên bầu trời cùng mặt đất.

La Sâm cùng La Thụy há mồm ăn, La Kiều thở một hơi, cũng nằm úp sấp xuống đất, loại thời tiết này cậu vẫn thích hình thái liệp báo hơn. Máu cùng thịt tươi tiến vào miệng kích thích giác quan La Kiều, La Thụy ăn no liền thế vào vị trí của La Kiều, La Sâm cũng ưỡn lưng, thấp giọng gầm gừ xua đuổi đám kên kên đang tụ tập.

“Đừng động tới chúng nó.” La Kiều vươn móng đè đuôi La Sâm lại, ngẩng đầu hỏi: “Con trai, ăn no rồi sao?”

“Ân, ăn no.”

“La Thụy thì sao?”

“No rồi.”

Khó có dịp quơ được con mồi lớn như vậy, ba cha con ăn no tới bụng tròn xoe, con linh dương vằn đen vẫn còn hơn phân nửa.

La Sâm cùng La Thụy có chút không muốn rời đi, nhưng La Kiều biết phải đi rồi.

Phỉ Lực cùng Ai La ở cách đó không xa phát hiện không có trứng đà điểu, La Kiều thấy bọn họ, nhưng hai con sư tử kia cũng không tiến lại đây mà đứng tại chỗ, tựa hồ e ngại gì đó. Ngay cả đám kên kên đã chờ thật lâu cũng có vẻ rất bất an.

La Kiều phát hiện sự tình không thích hợp, lập tức gọi La Sâm cùng La Thụy tới bên cạnh, cảnh giác quan sát xung quanh.

Trong không khí truyền tới hương vị xa lạ, là mùi sư tử.

Một con sư tử đực thể trạng to lớn, tông mao dày đặc cùng ánh mắt vàng ươm xuất hiện trong tầm nhìn của La Kiều. Nó từng bước từng bước đi tới hướng này, thể trạng cao lớn tỏ rõ sức mạnh đáng sợ của nó, tông mao vàng nhạt tượng trưng cho uy nghiêm vương giả.

Nó là kẻ thống trị của vùng châu thổ này, thủ lĩnh cường hãn của sư đàn, Áo La Tư.

La Kiều theo bản năng sợ hãi kẻ to lớn này, thể trọng con sư tử này phải lớp gấp bốn, năm lần cậu.

“Ba ba…”

La Sâm cùng La Thụy sợ hãi trốn phía sau La Kiều, La Kiều cũng có chút không biết làm sao. Con sư tử này bất đồng với hai con sư tử trẻ tuổi đã gặp trước đó, La Kiều không có tự tin có thể thoải mái an toàn trốn thoát khỏi móng vuốt của nó.

Ánh mắt Áo La Tư đảo qua La Kiều cùng hai tiểu liệp báo, còn có linh dương vằn đen trên mặt đất, cuối cùng dừng lại trên người Phỉ Lực cùng Ai La.

“Rống!”

Tiếng sư tử gầm vang vọng tới tận chân trời, sư tử trẻ tuổi nhìn ra được vương uy trên người Áo La Tư. Trên người ba ba bọn nó cũng có khí thế tương tự.

Phỉ Lực cùng Ai La theo bản năng biểu thị thuận theo, nhưng hiển nhiên Áo La Tư không tính toán buông tha bọn nó. Hắn bắt đầu lao tới.

Tông mao sư tử tung bay trong gió, thân hình mạnh mẽ tỏ rõ khí thế cùng sức mạnh của nó.

Phỉ Lực cùng Ai La giờ phút này chỉ có một ý niệm trong đầu, chính là xoay người chạy trốn, mà bọn nó cũng thực sự làm như vậy. La Kiều nhân cơ hội này quăng La Sâm lên lưng mình, miệng ngậm La Thụy hướng về phía ngược lại nhấc chân bỏ chạy. Nhưng nửa đường lại bị hai con sư tử cái chặn đường.

Sư tử cái La Sa tò mò nhìn liệp báo đực tiến hóa trước mắt, nó hẳn là đực đi?

Ánh mắt chị gái Sa Na của La Sa nhìn La Kiều tràn ngập địch ý. Sư tử luôn bài xích tất cả kẻ cạnh tranh, cho dù là liệp báo có đối tượng săn mồi hoàn toàn khác biệt với mình.

Sa Na đang định lao về phía La Kiều thì La Sa phát ra một tiếng hét kinh hãi: “Nó thật là đực a!”

Chân Sa Na mềm nhũn, suýt chút nữa té lăn xuống đất.

“Nó đương nhiên là đực rồi! Mắt của ngươi bị sao vậy? !”

“Nhưng nó mang theo hai ấu tể a, chị, một con liệp báo đực mang theo ấu tể a! Hôm qua Đề Ny nói trên thảo nguyên có một tên tiến hóa ở truồng chạy rông, không phải là nó đi?”

“Đúng thì sao? Chẳng lẽ không được giết nó à?”

“Cũng đúng nha.”

La Sa gật đầu, hướng về phía La Kiều nhe răng.

La Kiều nhìn hai con sư tử cái chặn đường, so sánh hình thể của mình với đối phương, lần thứ hai lệ rơi đầy mặt.

Đầu năm nay, em gái mềm mại yếu ớt đã không còn thịnh hành, người ta lại đi thích con gái cả người toàn là cơ bắp a.

Hoàn Chương 2.


Đã sửa bởi hongheechan lúc 08.09.2016, 15:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn hongheechan về bài viết trên: Elise Nguyễn, Mạc Nguyệt
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, nguyễn hằng123, thuytinhden750 và 84 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.