Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 

Trùng sinh thành Liệp Báo - Lại Tự Viễn Phương

 
Có bài mới 07.09.2016, 21:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.11.2015, 21:31
Bài viết: 626
Được thanks: 5018 lần
Điểm: 21.59
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Trùng sinh chi thú hồn - Hưởng Nguyệt - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trọng Sinh Thành Liệp Báo [6]

*****

Là Kiều chỉ muốn mang con trai sau khi ăn nó vận động một chút mà thôi, không ngờ lại đụng phải Áo Là Tư bị đuổi ra khỏi nhà đang đi tuần tra lãnh địa.

Tâm tình Áo La Tư không tốt, nhìn thấy cái gì cũng không thích, nhất là thấy kẻ săn mồi cạnh tranh, địch ý cùng sát ý trong mắt lộ ra rất rõ.

Lần này không có Phỉ Lực cùng Ai La làm vật hi sinh, La Kiều chỉ có thể tự nghĩ biện pháp thoát thân, bóng ma lần trước bị ba con sư tử cái vây đánh vẫn chưa tản đi, lần này lại đụng phải Áo La Tư. Vận may của cậu rốt cuộc ‘tốt’ cỡ nào a?

“Con trai, nghe lời, chờ chút nữa ba ba dẫn con sư tử đực kia đi, các ngươi liền chạy về hướng đông. Nếu mặt trời xuống núi ba ba vẫn chưa quay lại tìm thì tự mình quay về gò mối ẩn núp, biết không?”

“Ba ba…”

“Ngoan, đừng sợ.”

La Kiều che chở hai tiểu liệp báo ở phía sau, hai mắt nhìn thẳng vào Áo La Tư ở xa xa. Bọn họ cách nhau khoảng một ngàn thước, khoảng cách này vô cùng nguy hiểm. Nó đối với sư tử cùng liệp bào mà nói chỉ là chuyện trong nháy mắt mà thôi.

La Sâm cùng La Thụy ngoan ngoãn im lặng nằm sấp người xuống, tận lực không làm Áo La Tư chú ý.

La Kiều đột nhiên cong lưng vọt về phía Áo La Tư, trong mắt Áo La Tư con liệp báo đực này quả thực muốn tìm chết! La Sâm cùng La Thụy vừa nghe thấy tiếng kêu của La Kiều thì lập tức xoay người bỏ chạy. Bọn nó không dám quay đầu lại, chỉ có thể nhào về phía La Kiều chỉ mà chạy. Tiểu liệp báo năm tháng đã có thể chạy trốn rất nhanh, nhưng muốn trốn thoát khỏi móng vuốt Áo La Tư thì hết thảy phải dựa vào La Kiều.

Khoảng cách giữa La Kiều và Áo La Tư ngày càng gần, ngay lúc Áo La Tư hướng về phía cậu nhào tới, La Kiều lập tức xoay người chạy về hướng ngược lại với hai tiểu liệp báo, vừa chạy vừa quay đầu lại xác định vị trí Áo La tư, đảm bảo con sư tử đực này đuổi theo nhưng không thể bắt được mình.

Căn cứ theo kinh nghiệm bị ba con sư tử cái truy đuổi lần trước, sức chịu đựng của sư tử không tốt, lúc ấy Đề Na, La Sa cùng Sa Na cũng dựa vào số lượng mới bắt được La Kiều, nếu chỉ là một con sư tử đực, La Kiều tin tưởng chỉ cần mình đủ cẩn thận, hẳn có thể bỏ xa đối phương. Chỉ cần hai tiểu liệp báo an toàn chạy trốn, La Kiều đã đạt được mục đích.

Chính là, La Kiều tính sai.

Chạy một đoạn, La Kiều nghĩ, hẳn cũng mệt rồi đi?

Kết quả Áo La tư vẫn còn đuổi theo.

Lại thêm một đoạn, La Kiều nghĩ, lúc này hẳn phải mệt rồi đi?

Kết quả Áo La Tư vẫn còn đuổi theo.

Lại tiếp tục chạy một đoạn, bản thân La Kiều cũng bắt đầu cảm thấy mệt, bình thường sư tử bảo trì tốc độ này chạy một khoảng thời gian dài như vậy đã sớm sùi bọt mép, thở hồng hộc, con sư tử đực chẳng lẽ không thấy đuối sức chút nào sao?

Kết quả Áo La Tư vẫn như cũ uy phong lẫm lẫm xông tới.

La Kiều phẫn nộ, một con sư tử đực có sức chịu đựng bền bỉ như vậy, vì cái gì a? !

Miệng vết thương chỉ mới khép lại không lâu, thể lực La Kiều vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, vừa sợ lại vừa chạy lâu như vậy, thể lực La Kiều rõ ràng đã có chút chống đỡ hết nổi, đang định tăng tốc phát cuối cùng bỏ xa Áo La Tư nhưng không ngờ đối phương cũng nhìn thấu ý đồ của cậu, đột nhiên tăng tốc, hung hăng quơ vuốt chụp La Kiều bổ nhào xuống đất.

Nhìn cái mồm há to phía trên, La Kiều chỉ có một ý niệm trong đầu: không thể chết như vậy! Cậu còn con nhỏ! chính là, cậu hiện giờ nên làm cái gì bây giờ? Chưa bao giờ nghe nói sư tử sẽ thả kẻ săn mồi cạnh tranh bị nó túm được.

Áo La tư giờ phút này cũng đã sức cùng lực kiệt, truy một con liệp báo quả nhiên không phải chuyện sư tử nên làm! Đang định một ngụm cắn chết La Kiều bị đè chặt dưới móng vuốt thì lại phát hiện bộ dáng con liệp báo này nhìn mình có chút không đúng, rõ ràng không giống những kẻ đã từng bị mình cắn chết.

“Này, ngươi không sợ sao?” Áo La tư đột nhiên nói chuyện, hai con sư tử đực trẻ tuổi bị nó đuổi đi lần trước cũng không trấn định thế này trước mặt nó, con liệp báo này chẳng lẽ không sợ nó sao?

“Sợ.” La Kiều tận lực rụt móng vuốt, mặc kệ con sư tử đực này vì sao không lập tức cắn chết cậu, có thể tranh thủ thời gian tìm kiếm cơ hội chạy trốn: “Bất quá trước khi chết, ta có một thắc mắc.”

“Cái gì?”

“Sức chịu đựng của ngươi sao lại tốt như vậy?” Cho dù là loại tiến hóa thì chênh lệch cũng quá nhiều đi? Chẳng lẽ sư tử tiến hóa sẽ cường hãn tới mức độ này? Rất nghịch thiên a!

“Đương nhiên!” Áo La Tư ngẩng đầu, tông mao rậm rạp bị gió thổi tung, có vẻ dị thường uy vũ: “Ông đây có mười hai bà vợ, vào thời điểm động dục hằng năm, nếu sức chịu đựng của ông không tốt thì làm sao ứng phó nổi? Ông mới không để những tên khác có cơ hội lợi dụng sơ hở!”

Quác quác…

Trên đỉnh đầu La Kiều bay qua một đàn quạ đen.

Sự tình còn có thể giải thích như vậy sao?

Áo La Tư tựa hồ rất kiêu ngạo về việc này, thả lỏng cảnh giác, sự thực thì đối với một con liệp báo bị đặt dưới móng vuốt mình, nó cũng không cần cảnh giác nhiều. Nhưng La Kiều không giống, cậu xem xét chuẩn cơ hội liền vung một vuốt tới mũi Áo La Tư, lúc Áo La Tư ăn đau liền vung hai chân đạp thẳng lên nơi yếu ớt nhất của tất cả nam nhân!

Quả nhiên rất hữu hiệu, Áo La Tư theo bản năng thối lùi ra phía sau, tới bây giờ nó chưa từng bị công kích kiểu này, hoặc nên nói là chưa từng gặp qua con liệp báo nào âm hiểm tới vậy! La Kiều nhân cơ hội thoát khỏi Áo La Tư, biến về hình người, cầm lấy một tảng đá bổ nhào lên lưng Áo La Tư, giơ tảng đá muốn đập xuống. Cậu thực hi vọng trong tay mình là một tảng đá cứng ngắc!

Nhưng Áo La Tư không phải đám linh dương La Kiều săn trước đó, nó lập tức phát hiện ý đồ của La Kiều, trở mình lăn xuống đất, nếu không phải La Kiều trốn nhanh thì rất có thể bị cơ thể khổng lồ của Áo La Tư đè thành thịt vụn. Lúc La Kiều nhảy ra xa, Áo La Tư cũng bắt đầu biến hóa. Sư tử cường tráng biến thành một nam nhân cao lớn mạnh mẽ, làn da màu mật ong vây chặt cơ thể tráng kiện, thân hình rắn rỏi hệt như được điêu khác tràn ngập hương vị nam nhân. Bên dưới ánh mắt vàng ươm thâm thúy là cái mũi cao thẳng cùng đôi môi dày. Sợi tóc màu vàng nhạt xõa tung trên tấm lưng dày rộng, nếu nói Mạt Sâm là loại tinh xảo tao nhã giữa xinh đẹp cùng nhanh nhẹn, thì áo La Tư thuộc về loại tràn ngập dã tính cùng xâm lược giữa tuấn mỹ cùng cường hãn.

Áo Lá Tư xoa xoa mũi, không có hảo ý đảo mắt nhìn toàn thân Là Kiều, một con liệp báo đực tiến hóa, quả nhiên rất được, đầu lưỡi đỏ hồng liếm liếm cánh môi: “Thật không tồi…”

La Kiều bị đối phương nhìn tới mức lông tóc toàn thân đều dựng đứng, vô thức lùi ra phía sau vài bước, cân nhắc so sánh một phen, sau đó phát hiện vô luận là hình thú hay hình người cậu cũng không phải đối thủ của con sư tử đực trước mặt, hoàn toàn giống như tuyển thủ quyền anh hạng nhẹ và hạng nặng, kém quá xa!

Các con trai, ba ba thực xin lỗi, hôm nay có thể ba ba sẽ chết ở đây…

Nhưng lời nói kế tiếp của Áo La tư lại làm sắc mặt La Kiều càng khó coi hơn: “Lại đây, nằm úp sấp xuống.”

Dựa vào cái gì? !

“Nghe lời thì ông đây tiền dâm hậu sát, cho ngươi chết thoải mái một chút, không nghe lời thì ông liền giết trước ăn sau!”

Meo meo!

La Kiều suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tươi.

“Ta là liệp báo, là đực!”

“Biết a.” Áo La Tư giật giật cổ tay: “Kia có liên quan gì? Nguyên thủy thì không được nhưng tiến hóa thì được nha, rất tiện.”

Nói đơn giản thì bảo một con sư tử đực năm, sáu trăm cân đè một con liệp báo chưa tới một trăm cân thì thuần túy là không thể tin nổi. Nhưng nếu là loài tiến hóa đã biến đổi hình thái… thì rất thuận tiện.

Sự tình làm sao lại phát triển tới mức quỷ dị thế này?

La Kiều vô cùng khó hiểu.

Áo La Tư mất kiên nhẫn, phát ra một tiếng gầm, nhào về phía La Kiều.

Tiếng gầm của Áo La Tư truyền đi rất xa, ý tứ của nó rất đặc biệt, nhóm sư tử cái trong trung tâm lãnh địa cơ hồ lập tức dựng thẳng lổ tai. Con sư tử đực không biết tiết tháo này chẳng lẽ lại tính toán đi ăn vụng?

“Đề Ny, La Sa, Sa Na, Nhạc Mỹ, các ngươi đi xem thử. Nếu Áo La Tư không cho chúng ta một lời giải thích tốt…” Đề Na đang dùng cái đuôi bồi nhóm tiểu sư tử chơi đùa, ánh mắt bất chợt hiện lên một tia lạnh lẽo.

Mụ mụ của Đề Ny cùng Đề Na là chị em ruột, lúc Áo La Tư giết chết sư vương tiền nhiệm, tiếp quản sư đàn, mụ mụ, còn có em gái song sinh đang mang thai cùng sáu tiểu sư tử đã rời đi. Lúc vương vị thay đổi, đây là biện pháp duy nhất có thể để nhóm tiểu sư tử sống sót. Nếu nhóm tiểu sư tử tiếp tục ở lại sư đàn, kết cục duy nhất chính là bị Áo La Tư giết chết. Đề Ny không hề vì thế mà oán hận Áo La Tư, sư tử đực hùng mạnh có thể vì sư đàn cung cấp sự bảo hộ mạnh mẽ nhất cùng gen tốt nhất, Đề Ny vì Áo La Tư sinh ra bốn tiểu sư tử, trong đó một con đã chết non khi mới được hai tuần tuổi, còn ba con còn lại hiện giờ được sư đàn chăm sóc rất tốt.

Nhóm sư tử cái trong đàn đều có quan hệ huyết thống, bọn nó có chung một chồng nhưng không hề ghen tị nhau. Nhưng bọn nó tuyệt đối không để sư tử cái khác mơ ước chồng mình. Nói trắng ra là nước phù sa không chảy vào ruộng người dưng, cũng quan hệ tới mặt mũi của chính mình! Mười hai con sư tử cái đang lúc tráng niên còn giữ được sư tử đực, nếu truyền ra ngoài ngay cả thỏ đá cũng sẽ cười nhạo bọn họ!

Bốn con sư tử cái đứng lên, để nhóm tiểu sư tử lại cho những con sư tử cái khác trong đàn chăm sóc, nhìn nhìn nhau sau đó chạy về phía Áo La Tư vừa phát ra tiếng rống.

Giờ phút này Áo La Tư vẫn chưa biết, nó vì một phút sơ ý đã rước lấy một mối phiền phức lớn, nếu nó không thể giải thích rõ ràng với những bà vợ của mình thì ngày tháng kế tiếp của nó tuyệt đối sẽ rất gian nan…

Hoàn Chương 6.



Đã sửa bởi hongheechan lúc 08.09.2016, 15:06.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn hongheechan về bài viết trên: Elise Nguyễn, Mạc Nguyệt
Có bài mới 07.09.2016, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.11.2015, 21:31
Bài viết: 626
Được thanks: 5018 lần
Điểm: 21.59
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Trùng sinh chi thú hồn - Hưởng Nguyệt - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trọng Sinh Thành Liệp Báo [7]

*****

Lúc bốn con sư tử cái đuổi tới nơi, La Kiều đã bị Áo La Tư áp xuống đất, sức mạnh đáng sợ làm cậu cơ hồ không thể nhúc nhích. Bàn tay to mạnh mẽ kia cơ hồ sắp niết gãy cả xương cốt trên người cậu.

“Áo —— La —— Tư ——”

“Rống!”

Tiếng sư tử gầm giận dữ truyền tới, theo bóng dáng bốn con sư tử cái xông vào tầm mắt, chân trời đột nhiên xẹt qua một tia chớp sáng ngời, tiếng sấm đinh tai nhức óc báo hiệu một cơn bão táp sắp ập tới.

Áo La Tư nghe thấy tiếng sư tử gầm, có chút cứng ngắc quay đầu lại, nhìn bốn con sư tử cái hùng hổ đi về phía mình, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

“Hi, Đề Na, Sa Na, La Sa, Nhạc Mỹ thân ái, các ngươi đang đi săn sao?”

“Đi săn?”

Bốn con sư tử cái dáng người nóng bỏng tính cách nóng nảy nhìn Áo La Tư cùng La Kiều đang bị nó áp trên cỏ, đồng thời hừ một tiếng.

“Áo La Tư, đây là chuyện gì? Ngươi tốt nhất phải giải thích rõ ràng cho chúng ta, nếu không bà đây sẽ cắn rụng tiểu xx của ngươi! Rống!”

Sa Na giận dữ gầm lên, bốn con sư tử cái lập tức vây quanh Áo La Tư cùng La Kiều, Áo La Tư có chút hoảng hốt, nó vốn chỉ muốn tìm vui một chút, đồng thời giải quyết tình tự buồn bực ban nãy, nào biết nhóm sư tử cái nhanh như vậy đã biết tin mà chạy tới.

“Thân ái, ta có thể giải thích…”

“Giải thích?” Đề Ny vươn móng chỉ chỉ La Kiều bị áp trên mặt đất: “Giải thích cái gì? Giải thích con liệp báo đực tiến hóa này xinh đẹp hơn chúng ta, trẻ hơn chúng ta, có lực hấp dẫn hơn chúng ta sao?”

“Không, thân ái, không phải như vậy!”

“Rống!” Nhạc Mỹ nhảo tới quất một móng vuốt, mặt Áo La Tư bị đánh nghiêng qua một bên, may mắn nó vẫn nhớ phải thu hồi móng vuốt sắc bén, không để chồng mình bị hủy dung: “Không phải loại nào? ! Lúc ta tìm ngươi giao phối ngươi luôn ra sức từ chối, không tới ba ngày chân đã mềm nhũn! Có phải đem hết tinh lực tiêu phí trên người nó hay không? !”

“Hiểu lầm, thực sự là hiểu lầm!” Áo La Tư cảm thấy mình thực sự oan uổng, lúc ấy sư tử cái trong sư đàn tập thể động dục, nó cơ hồ bận ngày bận đêm, chân có thể không mềm sao? Kiên trì ba ngày đã thực khí phách rồi a?

“Hiểu lầm? Hiểu lầm ngươi chỉ đè lên người nó? ! Chúng ta đều thấy tận mắt!”

Áo La Tư bị bốn con sư tử cái vây công, hết đường chối cãi, sư tử cái giận tới đỏ mắt gầm rú vung móng vuốt, Áo La Tư chỉ có thể khôi phục thành sư hình, thân thể cao lớn đủ để tạo thành uy hiếp cho nhóm sư tử cái trong cơn giận dữ. Trước kia chiêu này rất hữu dụng, nhưng hôm nay thì không.

Chỉ vì nó thật sự cũng không tốt lành gì, đây cũng không phải lần đầu tiên bị nhóm sư tử cái bắt tại trận. Đề Na phái bốn con sư tử cái này ra ngoài tìm nó, đơn giản vì giá trị vũ lực của bốn cô nương này tuyệt đối không thấp, cho dù là Áo La Tư cũng rất khó chiềm được ưu đãi trong tay bọn nó. Thực tế thì Áo La Tư cũng không có khả năng thực sự đánh một trận với vợ mình, sư tử đực sẽ không làm vậy.

Tiếng gầm rống của năm con sư tử xen lẫn tiếng sấm cùng tia sét chớp lóe đánh tan tầng mây, La Kiều tận lực đè thấp cơ thể, lúc Áo La Tư không rãnh bận tâm tới mình thì lén chuồn ra khỏi vòng vây sư tử cái chuồn ra ngoài. Cậu không dám quay đầu lại, sợ mấy con sư tử cái buông tha chồng mình mà tìm tới cậu gây phiền toái.

Cám ơn trời đất, giờ phút này bốn con sư tử cái chỉ thầm nghĩ hung hăng dạy dỗ ông chồng lăng nhăng của mình một phen, về phần La Kiều thì may mắn tránh được một kiếp.

La Kiều giờ phút này thực lòng ca ngợi nhóm sư tử cái nhìn thấu sự việc, so với ngọc trai còn sáng hơn!

Hạt mưa từng giọt từng giọt nhiễu xuống, đan vào nhau thành một màn mưa trắng xóa. Màn mưa làm con đường trước mặt trở nên mơ hồ. Trong cơn mưa này toàn lực chạy trốn là một chuyện vô cùng ngu xuẩn. Nhưng La Kiều không rảnh bận tâm, hiện tại cậu đang chạy trối chết. Cậu chỉ có thể không ngừng cầu nguyện năm con sư tử kia cứ đánh nhau túi bụi, không có con khác tới khuyên can, như vậy cậu có thể chạy thoát.

Mà sự thực thì quả thực cũng không có ai vì sư tử khuyên can, nhất là tình huống vợ chồng đánh nhau này. Trong sư đàn, hết thảy tranh chấp đều dựa vào vũ lực giải quyết. Đừng nhìn bộ dáng uy phong lẫm lẫm của sư tử đực thống trị sư đàn. Trên thực tế, người thống trị thật sự của sư đàn là sư tử cái. Bọn nó phụ trách đi săn cùng nuôi dưỡng ấu tể, mà sư tử đực nói thẳng ra thì bất cứ lúc nào cũng có thể bị đối thủ cạnh tranh có sức mạnh đuổi đi. Nhưng đối với sư tử đực tron đàn, nhóm sư tử cái tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho sư tử đực có hành vi lăng nhăng bên ngoài…

Áo Là Từ quả thực là xúi quẩy, vì một lần phong lưu chưa thực hiện được mà chọc giận bốn con sư tử cái, nó không có khả năng thực sự động thủ với vợ mình, chỉ có thể tận lực né tránh quyền đấm cước đá của các bà vợ, nhưng vẫn như cũ bị đánh tới mặt mũi bầm dập.

Đợi tới lúc năm con sư tử bình tĩnh trở lại, La Kiều đã sớm không thấy bóng dáng.

Mưa rất lớn, La Kiều chạy trốn trong mưa, da lông đã ướt đẫm, thể lực không ngừng xói mòn, cậu lạnh tới phát run. Cậu không dám lập tức trở về gò mối tìm hai tiểu liệp báo mà lảo đảo một vòng trên thảo nguyên, lúc chắc chắn không có sư tử đuổi theo phía sau mới quay đầu chạy về gò mối.

Hai tiểu liệp báo đang trốn trong gò mối, mưa cùng hơi lạnh làm bọn nó co thành một đoàn.

La thụy tựa vào người La Sâm, bất an nói: “Anh trai, ba ba sao vẫn chưa trở về?”

“Ba ba rất lợi hại, không có việc gì đâu!”

La Sâm vẫn luôn an ủi La Thụy như vậy, sự thực thì nó cũng đang tự nói với chính mình.

Bọn nó chỉ mới năm tháng tuổi, không còn là ấu tể cái gì cũng không hiểu khi mụ mụ vừa mới mất đi. Hai tháng nay La Kiều mang theo bọn nó, La Sâm cùng La Thụy trưởng thành rất nhanh. Bọn nó thoạt nhìn vẫn thích vui đùa như những ấu tể khác, nhưng cũng rất hiểu chuyện.

Bộ dáng La Kiều bị sư tử tập kích bị thương lần trước khắc sâu trong đầu bọn nó, vĩnh viễn không thể quên được. Trên thảo nguyên tàn khốc, nhóm ấu tể chính là dựa vào trí nhớ của mình mà dần dần trưởng thành, như thế sau khi rời mụ mụ mới có thể sống sót.

Hai tiểu liệp báo lẳng lặng nhìn về phía trước, không ngừng cầu nguyện, hi vọng ngay sau đó bóng dáng quen thuộc sẽ đột nhiên xuất hiện trước mặt, ôm mình vào lòng, liếm khô da lông ướt sũng của mình, kể cho mình nghe những câu chuyện xưa mới mẻ thú vị…

Bóng đêm buông xuống, mưa vẫn không ngừng. Tiếng sấm khủng khiếp quen thuộc lần nữa vang lên, La Sâm cùng La Thụy nằm dưới gò mối, không dám ngủ, cũng không dám phát ra bất cứ âm thanh nào. Nghĩ tới những bụi gai La Kiều bố trí quanh gò mối làm hai tiểu liệp báo cảm thấy an toàn. Rời khỏi La Kiều, mỗi giây mỗi phút bọn nó sống sót đều là kì tích.

Đột nhiên, một tiếng kêu quen thuộc truyền vào tai nhóm tiểu liệp báo. La Sâm cùng La Thụy lập tức bật dậy, nhìn về hướng phát ra âm thanh.

“Là ba ba! Ba ba!”

Nhóm tiểu liệp báo cơ hồ gào khóc nhào về phía La Kiều, lần lượt cọ cọ bên chân La Kiều.

Mưa vẫn rơi như trước, La Kiều không dám để hai tiểu liệp báo dầm mưa quá lâu, âm thanh của bọn họ có thể đưa tới đám linh cẩu hoặc sư tử.

“Mau trở về.”

La Kiều ngậm La thụy, La Sâm theo sát bên người cậu. Ba cha con trở lại gò mối, La Kiều xem xét tình huống hai tiểu liệp báo, xác định bọn họ không bị thương mới thở phào.

Cậu rất lo lắng. Hai lần thất lạc tiểu liệp báo, suýt chút nữa bị Áo La Tư giết chết, La Kiều nhớ lại mà đổ mồ hôi lạnh.

Hai lần có thể chạy thoát đều dựa vào vận may.

Trước mặt sư tử, liệp báo trừ bỏ tốc độ thật sự không có bất cứ ưu thế nào.

Mạnh được yếu thua, chỉ có thích nghi mới có thể sinh tồn.

La Kiều sâu sắc cảm nhận được hàm nghĩ những lời này. Nếu không thể thích nghi hoàn toàn với hoàn cảnh này, cậu rất có thể sẽ trở thành vật hi sinh cho quy tắc tự nhiên ở nơi này, cậu tuyệt đối không cần như vậy!

La Kiều liếm da lông bị mưa làm ướt nhẹp của La Sâm cùng La Thụy, hai tiểu liệp báo lo lắng nhìn cậu, La Sâm còn cố ý nhìn chân sau cùng đuôi La Kiều.

“Ba ba, ngươi không bị thương chứ?”

“Không có.” La Kiều nằm nghiêng xuống, để La Sâm cùng La Thụy áp lên bụng mình, dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm hai tiểu liệp báo.

“Kia, ba ba đánh bại sư tử sao?”

La Thụy ngẩng đầu nhìn La Kiều, ánh mắt màu hổ phách lóe lên quang mang mong chờ, dị thường chọc người ta yêu thương.

Trời ạ…

La Kiều bị vấn đề của La Thụy nghẹn một chút, đánh bại sư tử?

Bất đắc dĩ nhớ tới con sư tử vô sỉ cùng cường hãn kia, La Kiều chỉ có thể gượng gạo chuyển đề tài. Cậu không thể nói mình thừa dịp sư tử cái đánh nhau với sư tử đực mà chuồn đi đi, tuy đây là sự thực, nhưng trước mặt con trai nói ra cũng quá mất mặt. Nam nhân rất sĩ diện, La Kiều cũng không ngoại lệ. Lại nói tiếp, trước khi gặp Áo La Tư chỉ ăn được một con lợn Warthog, La Kiều vốn định trước khi trời tối đen sẽ bắt một con linh dương nhỏ hay thỏ hoang này nọ, không ngờ kế hoạch lại bị Áo La Tư phá hỏng.

“Con trai, có đói bụng không?”

“Một chút…”

La Sâm cùng La Thụy đã hoàn toàn trầm tĩnh lại. Ba ba không bị sư tử giết chết, cũng không bị thương, hiện giờ đang ở ngay bên cạnh bọn nó! Hai tiểu liệp báo chỉ cần ở bên La Kiều thì sẽ không lo lắng bất cứ chuyện gì nữa. La Kiều hỏi bọn nó có đói bụng không thì liền trả lời.

Tuy liệp báo cơ bản chi đi săn vào ban ngày, đó là vì tránh né sự cạnh tranh của kẻ săn mồi hoạt động về đêm như sư tử, linh cẩu cùng hoa báo, nhưng ngẫu nhiên đi săn ban đêm cũng không phải chuyện kinh ngạc gì. Có vài con liệp báo ngược lại lại càng thích săn đêm, chỉ cần có thể tránh những kẻ săn mồi khác thì không có gì nguy hiểm.

La Kiều nhìn sắc trời, mưa đã nhỏ dần, bóng đêm không hề ảnh hưởng tới thị lực của liệp báo. Nghĩ nghĩ, La Kiều vẫn quyết định tìm chút gì đó lấp bụng tiểu liệp báo cùng bản thân. Bị Áo La Tư túm được, lại chạy trốn trong mưa, con lợn Warthog ăn trước đó đã sớm tiêu hóa sạch sành sanh.

Đi săn ban đêm, La Kiều không thể để hai tiểu liệp báo ở một mình. Cậu mang theo hai tiểu liệp báo rời khỏi gò mối, đi tới một rừng cây hòe khá quen thuộc. Sư tử săn đêm rất hiếm khi tới đây, bọn nó vào lúc giữa trưa mới tới đây tìm một chỗ râm mát ngủ trưa. Về phần sư đàn Áo La Tư thì bọn nó càng thích ở vùng trung tâm lãnh địa, nơi đó có một rừng cây keo rất lớn, La Kiều từng nghe nói qua, rừng keo ở một số nơi còn gọi là rừng sư tử. Đủ thấy được sư tử rất thích ở đó.

Vận may của La Kiều không tồi, ở rừng cây hòe cậu phát hiện một con linh dương đầu bò cái. Nó nằm trên mặt đất khổ sở kêu rên, nó khó sanh, tiểu linh dương đầu bò trong sản đạo đã rất lâu, đã mất đi cơ hội sống sót.

Mùa mưa còn hai tháng nữa sẽ kết thúc, con linh dương đầu bò cái này sinh sản không đúng lúc, hiện giờ còn gặp phải tình huống này, nó cơ bản không thể sống sót qua đêm nay.

La Kiều không có khả năng từ bỏ cơ hội tốt như vậy. Cậu quan sát xung quanh, xác định không có kẻ săn mồi nào khác mới bảo tiểu liệp báo đứng im ở đây, bản thân thì cầm một tảng đá, im lặng không tiếng động tiến tới phía sau con linh dương đầu bò cái, lúc nó phát hiện La Kiều lại không còn sức lực đứng dậy, cậu liền hung hăng đập nát đầu linh dương đầu bò.

Liếm vết máu trên tay cùng cánh tay, nhìn tiểu liệp báo nhảy nhót xung quanh xác linh dương đầu bò cái, La Kiều đột nhiên nhận ra một vấn đề nghiêm trọng, cậu lại quen thói lựa chọn biện pháp giải quyết nhanh gọn nhất, vừa nãy con linh dương đầu bò cái này căn bản không thể làm cậu bị thương, vì cái gì cậu không cắn cổ nó? !

Tiểu liệp báo đối với kỹ xảo đi săn đã phát sinh lệch lạc, cậu phải sớm nghĩ biện pháp sửa chữa lại suy nghĩ của đám nhỏ…

Bất quá, nhìn ánh mắt lóe sáng của hai tiểu liệp báo, La Kiều sờ sờ mũi, quên đi, chuyện này tạm gác lại. Vẫn nên ăn cơm trước đã.

La Kiều căn bản không thể tha nổi một đầu linh dương đầu bò cái trưởng thành, hai tiểu liệp báo cũng không giúp được. Ba cha con chỉ có thể lập tức bắt đầu ăn. Bọn họ cũng không có khả năng ăn sạch con linh dương đầu bò này, phần lớn con mồi vẫn bị vứt bỏ.

La Kiều từng bắt được ấu tể của linh dương đầu bò, nhưng đây là lần đầu tiên ăn linh dương đầu bò trưởng thành, lại nói tiếp, trong số con mồi cậu bắt được vẫn là linh dương chiếm đa số, nhất là linh dương gazen.

Hai tiểu liệp báo ăn tới mức không thèm ngẩng đầu lên, La Kiều không thể làm vậy, thỉnh thoảng cậu lại ngẩng đầu quan sát xung quanh, mùi máu tươi sớm muộn cũng đưa tới những kẻ cướp giật, bọn họ phải nhanh chóng ăn no.

Nhưng thần may mắn vẫn không để tâm tới La Kiều, mùi máu đưa tới một vị khách không mới mà tới, nó từ một cây sung ở xa xa nhảy xuống, xuyên qua bụi cỏ, thong thả, yên lặng tiếp cận La Kiều cùng tiểu liệp báo.

Bản năng La Kiều đã nhận ra nguy hiểm, nhưng lại không phát hiện nguy hiểm phát ra từ nơi nào, cậu lập tức gọi hai tiểu liệp báo, cảnh giác nhìn xung quanh. Rốt cuộc, trong bụi cỏ truyền tới vài tiếng vang nhỏ, một con hoa báo đực trưởng thành thể trạng cường tráng xuất hiện trước mặt La Kiều.

Hoàn Chương 7.


Đã sửa bởi hongheechan lúc 08.09.2016, 15:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn hongheechan về bài viết trên: Elise Nguyễn, Mạc Nguyệt
Có bài mới 07.09.2016, 21:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.11.2015, 21:31
Bài viết: 626
Được thanks: 5018 lần
Điểm: 21.59
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Trùng sinh chi thú hồn - Hưởng Nguyệt - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trọng Sinh Thành Liệp Báo [8]

*****

Cái gọi là ngày xui rủi nhất trong năm chính là tình huống này đi?

La Kiều nhìn chằm chằm hoa báo trước mặt, đây không phải lần đầu tiên cậu gặp hoa báo. Trước đó cũng từng có hoa báo khác cướp con mồi của cậu, nhưng bọn nó đều là loài nguyên thủy. Bọn nó chỉ muốn cướp con mồi, về phần La Kiều cùng hai tiểu liệp báo, chỉ cần không phản kháng thì cơ bản không nguy hiểm tính mạng.

Nhưng con hoa báo trước mặt không giống, nó cũng là loài tiến hóa như cậu!

Đây là loại trực giác trời sinh, phàm là loài tiến hóa thì lẫn nhau sẽ có một loại cảm giác vi diệu khó diễn tả. Hoàn toàn bất đồng với lúc gặp loài nguyên thủy.

Con hoa báo tiến hóa trước mắt, theo ánh mắt vàng nhạt cùng thân hình cường tráng có thể nhìn ra, nó không dễ chọc!

La Kiều không dám hành động thiếu suy nghĩ, hoa báo so với những kẻ săn mồi khác, cơ hồ không có bất cứ ưu thế nào, luận về tốc độ không bằng liệp báo, luận sức mạnh không bằng sư tử, luôn thích độc lai độc vãng, cũng không có sức mạnh quần thể như linh cẩu. Nhưng bọn nó là thợ săn trời sinh, giỏi che dấu cùng đánh úp bất ngờ, có thể tự thân bắt được con mồi có trọng lượng gấp mấy lần bản thân. Càng đáng sợ hơn chính là bọn nó cơ hồ có thể bắt giết tất cả giống loài trên thảo nguyên. Cho dù ngay cả loài chim bay cực nhanh mà liệp báo không đuổi kịp. Ngay cả linh dương châu phi mà sư tử chán ghét hoa báo cũng có thể nhét vào miệng.

La Kiều từng thấy qua linh dương châu phi, mùi xạ hương trên cơ thể nó đứng dưới gió mười dặm cũng còn nghe thấy chứ đừng nói là ăn, đứng gần bọn nó một chút thôi La Kiều đã chịu không thấu.

Nhưng hoa báo lại có thể quơ được bọn nó, hơn nữa còn ăn luôn.

Sư tử có thể dễ dàng giết chết liệp báo, nhưng rất khó thành công túm được hoa báo, đặc biệt là hoa báo đực trưởng thành.

Con hoa báo trước mắt rõ ràng bị mùi máu tươi của linh dương đầu bò cái hấp dẫn tới, La Kiều cảm thấy may mắn, ít nhất kẻ tới là hoa báo chứ không phải đàn linh cẩu.

“Có thể thương lượng một chút không?”

La Kiều tận lực che chở hai tiểu liệp báo ở phía sau, này đã là thói quen của cậu khi gặp kẻ săn mồi.

“Này đều cho ngươi, ngươi chỉ cần để chúng ta đi.”

Khoảng cách của hoa báo với chính mình quá gần, hai tiểu liệp báo đã trưởng thành, La Kiều không thể dễ dàng cõng bọn nó trên lưng. Giữa bị thương cùng an toàn rời đi, La Kiều muốn chọn vế sau, nhưng điều này cần đối phương phối hợp.

Hoa báo Mông Đế lắc lắc cái đuôi, phần chóp đuôi khẽ giật giật, này cho thấy tâm tình của nó không tồi, thậm chí là có chút hưng phấn. Gần nhất nó thực sự rất nhàn chán, con mồi trong lãnh địa rất sung túc, căn bản không cần lo lắng vấn đề thức ăn, cho dù vào mùa khô, hoa báo so với những kẻ săn mồi khác vẫn tốt hơn rất nhiều. Bọn nó giỏi leo cây, đem con mồi bắt được giấu trên đó, hoàn toàn có thể nhàn rỗi ngủ nghỉ cả ngày.

Kỹ thuật đi săn của Mông Đế tốt lắm, nhưng nó cũng không cự tuyệt bữa tối miễn phí. Bất quá, so với con linh dương đầu bò trên mặt đất, hiện tại nó có hứng thú với La Kiều hơn.

Liệp báo đực tiến hóa, mang theo hai tiểu liệp báo.

Thật sự rất thú vị!

Mông Đế trước nay luôn độc lai độc vãng, tin tức trên thảo nguyên xuất hiện một con liệp báo đực đặc biệt vẫn chưa lọt vào tai nó.

Mông Đế chậm rãi bước tới trước, bàn chân mềm mại dẫm lên lớp cỏ không phát ra bất cứ tiếng vang nào. La Kiều tin tưởng, chỉ cần con hoa báo này không muốn bị phát hiện, nó hoàn toàn có thể che dấu bản thân, đánh úp bất ngờ. Nhưng nó không làm vậy, lại cố ý phát ra tiếng động để mình chú ý, đây là vì cái gì?

Mông Đế ngày càng tiến tới gần, La Kiều vô thức lui về phía sau, nhưng cũng không dám lùi quá nhanh, nếu cậu quay đầu bỏ chạy, con hoa báo này trăm phần trăm sẽ đuổi theo. Động vật họ nhà mèo đều có tập tính ngày, ngay cả La Kiều cũng không ngoại lệ, linh dương gazen ấu tể quỳ rạp trên mặt đất cùng thỏ hoang đang chạy trốn, trực giác La Kiều sẽ chọn đuổi theo thỏ hoang, cậu cũng muốn tiết kiệm khí lực nhưng nó là thiên tính, cậu cũng không có biện pháp nào.

Hai tiểu liệp báo khẩn trương núp phía sau La Kiều, La Sâm muốn thăm dò nhìn một cái lại bị cái đuôi La Kiều xoa nhẹ, lập tức thành thật nằm im một chỗ.

Rốt cục, Mông Đế đẩy nhanh cước bộ hơn, La Kiều cảm giác được nguy hiểm, quá gần!

La Kiều đột nhiên cúi thấp đầu, bày ra tư thế uy hiếp với Mông Đế. Thấy Mông Đế không lưu tâm, La Kiều vung hai chân trước để làm bản thân có vẻ lớn hơn một chút, bàn trân cà trên mặt đất phát ra tiếng vang, ý đồ uy hiếp con hoa báo này đừng tiến tới gần hơn.

Uy hiếp tựa hồ có hiệu quả, Mông Đế dừng bước, La Kiều lén lút thở phào một hơi.

“Ngươi cũng là loài tiến hóa đúng không? Ta chỉ muốn mang đám nhỏ rời đi, con mồi này đều để lại cho ngươi. Con linh dương đầu bò cái này rất lớn, cũng đủ để ngươi ăn một tuần.”

Tầm mắt Mông Đế lơ đãng đảo qua con linh dương đầu bò, cuối cùng vẫn vòng quanh La Kiều cùng hai tiểu liệp báo.

La Kiều bị đối phương nhìn tới rợn da gà, cho dù là lúc bị sư tử nhìn chằm chằm cũng không phát sinh cảm giác này. Ánh mắt vàng nhạt, đồng tử màu đen cất giấu một hơi thở kì lạ mà thần bí.

“Ta chỉ muốn nhìn một chút.”

Mông Đế rốt cuộc mở miệng, âm thanh trầm thấp mang theo từ tính, bất đồng với Mạt Sâm trong trẻo cùng Áo La Tư hùng hậu, nghe vào tai giống như một cơn gió nhẹ thổi qua bộ lông, làm người ta sinh ra cảm giác tê dại.

La Kiều không thể khống chế run cả người, ngừng! Cậu không phải kẻ cuồng giọng nói.

Bất quá, con hoa báo này nói nó muốn nhìn một chút, nhìn cái gì?

Thấy bộ dáng khó hiểu của La Kiều, Mông Đế liền dùng hành động giải thích cho La Kiều biết nó muốn nhìn cái gì.

Hành động của hoa báo quá mau lẹ làm La Kiều không kịp phòng bị, bất ngờ bị đối phương bổ nhào xuống đất, hai tiểu liệp báo kích động kêu lên lại bị ánh mắt Mông Đế đảo qua làm sợ tới mức không dám lên tiếng, bản năng muốn chạy trốn nhưng lại cố kiềm chế, ba ba của bọn nó vẫn còn ở nơi này!

La Kiều lại bất chấp, cậu dùng móng vuốt chụp lấy cái chân Mông Đế đang đè cơ thể mình, móng vuốt bấu vào da lông đối phương, sau đó hướng về phía hai tiểu liệp báo kêu lên: “Chạy mau!”

La Sâm cùng La Thụy lắc đầu, đứng tại chỗ không nhúc nhích. Trong đêm, cho dù bọn nó trốn thoát khỏi con hoa báo này cũng rất có khả năng sẽ đụng phải linh cẩu, sư tử, còn không bằng ở cùng một chỗ với ba ba!

“Ba ba, chúng ta không đi!”

“Ba ba…” La Thụy rốt cuộc gào khóc: “Ta cùng một chỗ với ba ba! Ngươi ăn ta đi, đừng ăn ba ba!”

Trên mặt La Kiều thoáng nhảy ra ba lằn hắc tuyến, nên nói cậu giáo dục thành công hay thất bại hoàn toàn a?

Loại tinh thần quên mình vì người thế nhưng lại xuất hiện trên người liệp báo, một kẻ săn mồi? !

Nếu có thể thành công thoát hiểm, cậu nhất định phải hung hăng đánh mông hai tiểu liệp báo!

Phải hung hăng…

Được rồi, cậu luyến tiếc…

Mông Đế căn bản không thèm để ý cái chân bị La Kiều bấu, nếu nó muốn có thể dễ dàng giãy ra. Trước mặt hoa báo đực trưởng thành, thể trọng cùng sức lực của liệp báo thực sự chẳng là gì.

“Ta có nói muốn ăn các ngươi sao?” Mông Đế thấp giọng than thở một câu, sau đó nói: “Ta chỉ tò mò, muốn nhìn một chút thôi.”

Vừa nói vừa lật người La Kiều bị mình đè trên mặt đất lại, móng vuốt áp lên cái bụng mềm mại của La Kiều, cúi đầu nhìn phần giữa hai chân cậu: “Đúng là giống đực a.”

La Kiều thực sự phẫn nộ a, đừng có đùa giỡn lưu manh như vậy chứ!

Loài tiến hóa trên thế giới này bị sao vậy? Sư tử cũng vậy, hoa báo cũng thế! Có còn để liệp báo sống không a? !

Khống chế không được hai chân đạp một cú lại bị dễ dàng né tránh. La Kiều nhanh chóng xoay người đứng lên, kẹp chặt cái đuôi, hướng về phía hoa báo thấp giọng rít gào.

“Có cần dữ vậy không?” Mông Đế liếm liếm móng vuốt: “Ta chỉ nhìn một cái mà thôi, cũng không làm gì ngươi.”

Thấy La Kiều vẫn mang bộ dáng lửa giận ngút trời, Mông Đế dần dần thu hồi thần thái nhàn nhã, ánh mắt vàng nhạt hiện lên quang mang khát máu của kẻ săn mồi.

Xem bộ dáng có vẻ chuẩn bị đánh nhau với mình?

Con liệp báo này thực sự rất thú vị…

Hoàn Chương 8.


Đã sửa bởi hongheechan lúc 08.09.2016, 15:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn hongheechan về bài viết trên: Elise Nguyễn, Mạc Nguyệt
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, nguyễn hằng123, thuytinhden750 và 59 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.