Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước

 
Có bài mới 26.07.2018, 05:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 35 Chưa rõ
Bài viết: 239
Được thanks: 810 lần
Điểm: 42.01
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 67
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 56: Ai mới là người thắng . . .

Edit: quynhle2207

Vốn dĩ những người tham gia bữa tiệc dành cho khách quý đã làm người ta chú ý rồi, vậy mà một cặp đôi hết sức thu hút lại bước ra từ chỗ ngồi dành cho khách quý, người con gái lại là Lạc Thủy! Mọi người dưới khán đài bàn tán sôi nổi, người đó là Lạc Thủy sao? Thật sao? Thật vậy sao?

Người đàn ông là ai? Không phải là Nam đại thần đó chứ?

Những người không thấy được mặt Lạc Thủy hết sức hấp tấp, cố gắng vươn cổ dài ra để nhìn, chỉ còn thiếu chút nữa là bò lên tới tận đó mà thôi.

Khuôn mặt trang điểm thật đậm đầy vẻ tức giận, đứng lẩn trong đám người cũng đã bắt đầu tái xanh, hàm răng nghiến lại, vứt điện thoại qua một bên, mới vừa rồi tên khốn kiếp kia vẫn còn dám nói với cô ta là đã làm xong chuyện, làm xong rồi mà còn có thể trang điểm lộng lẫy, xuất hiện ở tại đây, đi quyến rũ đàn ông không biết xấu hổ như vậy à?

"Chị Mễ, có điện thoại."

Có lẽ là do điện thoại di động quá tốt, bị ném với lực mạnh như vậy mà không hề bị hư, Mễ Tuệ Hân nhận lấy điện thoại di động.

"Cô gái đừng nổi nóng nha, anh đây còn chưa có nói xong hết lời đâu, nhớ đưa cho tôi hai mươi vạn, Lam Khanh nói cô sẽ đưa, hy vọng ngày mai trong trương mục sẽ nhìn thấy được số tiền kia. Nếu không có tiền thì chuyện gì anh đây cũng có thể làm ra được đó.”

Mễ Tuệ Hân nắm điện thoại, từ từ cảm thấy lạnh lẽo trong lòng tràn ra bao phủ cả người, tràn ngập xung quanh, cuối cùng là mờ mịt nơi hốc mắt.

Lam Khanh nói cô sẽ cho. . . . . .

Lam Khanh  nói cô sẽ cho. . . . . .

Từ đầu tới cuối, anh đều khinh thường cô ta, tại sao, tai sao, tại sao chứ?!

Cô ta thật sự yêu anh, thật sự rất yêu anh mà.

Không thể tự kiềm chế.

Cô ta biết mình đang làm gì, nhưng mà không thể khống chế được, không thể nào khống chế được.

Tại sao chứ? Ngay cả một cơ hội cạnh tranh công bằng cô ta cũng không có thì đã bị hạ gục nhanh chóng rồi.

Dò ra được trò chơi anh đang chơi, cô ta mới chơi Giang Hồ Phong Vân, chọn làm vú em, chỉ hết lòng hy vọng có một ngày có thể đứng ở bên cạnh người bang chủ là anh, vẫn luôn tìm kiếm bóng dáng của anh, bày ra đủ các kiểu vô tình gặp gỡ, thậm chí còn tạo ra không ít tin đồn nhảm, chỉ mong anh chú ý tới cô ta mà thôi. Nhưng mà anh lại chưa bao giờ nhớ tên cô ta, chưa bao giờ hỏi đến số điện thoại của cô ta, cũng chưa bao giờ để ý đến cô ta.

Không đúng, chỉ là anh vô tình mà thôi, không chỉ đối với một mình cô ta, mà cũng chưa từng đi chung với bất kỳ cô gái nào.

Không ngờ. Mọi chuyện không phải như vậy.

Hơn nữa, bi kịch không chỉ có vậy.

Một ngày nọ, cô lại tìm kiếm bóng dáng của anh ở khắp nơi trong Vương Thành mà anh thường tới.

Cuối cùng tìm được anh ở đường Thanh Long.

Anh đang đứng đối diện cũng một người chơi Minh Giáo cõng trên lưng hỏa hồ lô, /ddlequydon/quynhle2207/ sau đó xoay quanh cô một vòng.

Qua thật lâu mà người chơi Minh Giáo kia cũng không nhúc nhích, có lẽ không có trên máy.

Thật ra thì cô ta ít khi chú ý tới người khác, cũng không biết người chơi hỏa hồ lô Minh Giáo này là ai, mọi chuyện cứ bắt đầu như vậy, cô ta cũng vô tình để ý tới ‘Nhược
Thủy Tam Thiên’.

Từ từ cô ta phát hiện đây là một người chơi nữ có thao tác rất tốt, cô ta cảm thấy không thoải mái, lại bắt đầu cùng với những người chị em tốt trong gia tộc nói về cô, dáng vẻ vô cùng chán ghét, những người chơi nữ trong gia tộc được cô ta cho rất nhiều tiền, hiển nhiên tình nguyện ra mặt giúp cô ta, chuyện mắng chửi trên game online chẳng qua chỉ là gõ gõ trên bàn phím mà thôi, nhưng có thể vì vậy mà lấy lòng cô ta, bọn họ cứ vui vẻ mà đi gây chuyện. Từ nhỏ tới lớn cô ta đã thấy loại người như vậy rất nhiều, cũng biết cách lợi dụng bọn họ.

Cô ta thật không ngờ đến.

Chỉ một lần muốn chỉnh cô thôi, cũng sẽ gặp anh.

Ngoài ý muốn, quả nhiên là một chuyện ngoài ý muốn thật lớn.

Bản đồ của Giang Hồ Phong Vân lớn như vậy, cô ta cũng thật ngu ngốc, còn nghĩ là chuyện ngoài ý muốn. Thậm chí lúc đó còn ngây thơ nghĩ rằng anh tới tìm cô ta, rốt cuộc cũng biết được cô ta chính là Mễ Tuệ Hân.

Nhưng chuyện ngoài ý muốn không ngờ tới nhất chính là bọn họ kết hôn.

Trò chơi đáng chết, cô ta đã đập nát cái máy Apple của mình ngay tại chỗ.

Cô ta không cam lòng, thật sự không cam lòng. Tại sao cô ta lại không thể có được, tại sao thứ mà Mễ Tuệ Hân cô muốn lại thuộc về người khác?

Chẳng lẽ nàng cô ta thua kém một tiện nhân chơi game online trong hiện tại hay sao? Không biết xấu hổ, dám cùng cô ta tranh dành đàn ông!

Cô ta nhìn chằm chàm vào hai bàn tay đang nắm cùng một chỗ với nhau.

Tay phải Lạc Thủy nâng váy, trên mặt hiện lên vẻ mất tự nhiên, phần dưới của chiếc váy dài màu vàng nhạt đã bị xé rách, nhìn qua có chút kỳ quái. Cô biết sau lưng mình đang có vô số đôi mắt dõi theo, có thể cỗ vũ cho cô, hoặc có thể đang đợi chế giễu sau lưng cô, cô không thể luống cuống, bằng không sẽ uổng phí những khổ cực của A Tây, tay trái cô vô thức nắm chặt hơn.

Dường như Lam Khanh cảm nhận được cô đang khẩn trương, tay của anh càng nắm chặt tay cô hơn.

Nghiêng mặt nhìn nhau cười một tiếng.

Lướt qua bên má, Lạc Thủy nhìn thấy một gương mặt trang điểm đậm đang cắn răng nghiến lợi, hời hợt liếc cô ta một cái, ngẩng đầu ưỡn ngực, *quynhle*2207*ddlqd* từ nơi nào đó phát ra vô số dũng khí, không còn một chút sợ sệt nào nữa, cho dù không thể giành nổi bánh bao, cũng phải giành được khí thế chứ, cho khuôn mặt trang điểm đậm kia tức chết luôn!

Người dẫn chương trình: "Hoan nghênh vị tuyển thủ cuối cùng trong cả khu 9 của chúng ta: Nhược Thủy Tam Thiên. Mọi người hãy đoán một chút vị tiên sinh đi cùng với Nhược Thủy Tam Thiên lên khán đài này là ai?”

Mọi người hai mắt nhìn nhau, trong đầu không hẹn mà cùng hiện ra tên của một người, bởi vì mới vừa rồi trong trận đấu Giang hồ đệ nhất tài tử trong khu 9 còn có một đại thần không ra sân, mà đại thần này lại có mối quan hệ rất đặc thù với Nhược Thủy Tam Thiên.

"Nam Cửu Khanh? ? ? ? ? ? ? ?"

Người dẫn chương trình: "Chúc mừng, đã đoán đúng rồi!"

Ngay lập tức dưới đài loạn thành một đoàn, nếu như nói đối với Nam Cửu Khanh, bọn họ chỉ biết qua một đống số liệu dũng mãnh, thì bây giờ chính là một đại thần chân thật, rõ ràng, một đại thần từ đầu đến chân. Trên đầu Nam Cửu Khanh đã hiện lên một vòng sáng lấp lánh rồi, chỉ còn thiếu chưa mọc thêm đôi cánh trắng nữa thôi. Khi thực lực trong thế giới ảo kết hợp một cách hoàn mỹ với thực tế quả nhiên lớn mạnh.

Hơn nữa sau khi Lam Khanh dẫn Lạc Thủy đi lên khán đài, trong lúc mọi ngượi vẫn chưa được thỏa mãn, đã đi thẳng xuống dưới trong những ánh mắt đầy mong đợi đó. Quần chúng ở khu 9 tương đối kích động, đây chính là phong thái của đại thần nha.

Lạc Thủy nhận lấy mi rô trong tay người chủ trì, cúi người chào: "Xin chào mọi người, tôi là Nhược Thủy Tam Thiên ở khu 9, sở trường là dũng mãnh đánh boss, đáng tiếc không thể biểu diễn ở tại đây, rất cảm ơn chị em tốt của tôi, Tây Tây, đã mang đến một tiết mục biểu diễn đặc sắc như vậy, cảm ơn mọi người.”

Lúc nhận được thông báo tranh tài vòng hai của Thịnh Thế, Lạc Thủy cũng khổ cực suy nghĩ qua rốt cuộc muốn biểu diễn tiết mục gì, nhưng mà dường như cô không có tài năng để biểu diễn tiết mục gì cả, hát không hay, cũng múa không giỏi, cứ rối rắm mãi đến cuối cùng thì cứ tự giới thiệu đơn giản về mình coi như cũng được đi. Có tiết mục biểu diễn của em gái Tây Tây lúc trước, thì cho dù biểu diễn cái gì cũng không bằng, cứ quyết định vậy cho đơn giản.

Thân phận nhân yêu của Lạc Thủy tự nhiên sụp đổ, giọng điệu tự nhiên, cử chỉ thanh thoát so với Thanh Thanh Tiểu Mễ trét đầy son phấn càng được lòng người, có lẽ còn có người chơi nam thích mấy loại hình tượng như Thanh Thanh Tiểu Mễ, nhưng người chơi nữ lại nhất trí hướng về Lạc Thủy, lễ phục màu vàng nhạt, ôm vòng quanh eo càng lộ ra vóc người lung linh, da thịt trắng như tuyết, thanh thuần tự nhiên, nhưng càng nhìn càng có hương vị của một cô gái nhỏ, vạt áo bị xé rách đến đầu gối, những sợi tơ tự nhiên rũ xuống lại không có chút ảnh hưởng nào đến bộ váy, nhưng vô tình lại tăng thêm vẻ đẹp tự nhiên hoang dã.

Nhược Thủy Tam Thiên và Nam Cửu Khanh là một đôi trai tài gái sắc.

Lời đồn đại đã tự sụp đổ từ sớm.

Lạc Thủy đi xuống khán đài, ngồi trở lại chỗ mình.

Tiết Diễm Yến giơ ngón tay cái lên: "Khí thế không tệ nha, cậu không thấy được khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm đậm đen kia tái xanh, cho dù có mười lớp phấn cũng không che nổi. Nhưng mà khuôn mặt của em gái Tây Tây cũng rất đẹp nha."

Lạc Thủy: "Ha ha. Mới vừa rồi mình nhìn thấy em gái Tây Tây ở khoảng cách gần đó, quả thật rất đẹp.”

Tiết Diễm Yến: "Xong rồi, mình có dự cảm Thịnh Thế sẽ tìm em gái Tây Tây làm người đại diện.”

Lạc Thủy: ". . . . . ."

"Lam Khanh đâu?" Mới vừa rồi Lạc Thủy còn nhìn thấy anh, chỉ chớp mắt mắt một cái đã không thấy tăm hơi.

Tiết Diễm Yến: "A, chỉ một giây không thấy đã như cách ba thu rồi à?”

Lạc Thủy chọt vào cô ấy: "Diễm Yến đáng chết, trong đầu cậu chứa thứ gì vậy hả?”

Tiết Diễm Yến: "Lo lắng sao? Bọn họ bị người của Thịnh Thế gọi đi rồi, đại thần kêu mình nói với cậu một tiếng.”

Lạc Thủy: "Ai vậy?"

Tiết Diễm Yến nhìn cô kỳ quái, cảm thấy Lạc Thủy đặc biệt giống như cô vợ nhỏ tra hỏi cho ra tận gốc trong truyền thuyết: "Làm sao mình biết, một đám người quần áo chỉnh tề nhưng bụng dạ khó lường, hoàn toàn không biết được ai là ai. A, đúng rồi, đại thần nói cậu cứ đi tụ họp đi, rồi gọi điện thoại cho anh ấy.”

Tụ họp! Lạc Thủy lục lọi áo khoác ngoài một hổi, mới tìm ra điện thoại di động, tháo tháo, mở mở, lấy sim điện thoại ra, thiếu chút nữa thì cô quên mất chuyện này, mượn điện thoại di dộng của Tiết Diễm Yến, gọi cho vú em đại nhân.

Điện thoại tiếp thông, một giọng nam truyền tới từ điện thoại di động: "Nhược Thủy hả?"

"Vú em, mọi người đang ở đâu? Điện thoại di động của tôi bị hư."

"Xin lỗi, Nhược Thủy, tôi có chút chuyện, tạm thời không có tới thành phố X, Lâm Thủy đang ở đó, vừa rồi còn gọi điện thoại nói cho tôi biết là Lạc Thủy rất đẹp."

Khuôn mặt nhỏ của Lạc Thủy đỏ hồng, nói: "Không sao, không sao hết, vậy tôi gọi điện thoại hỏi Lâm Thủy đang ở đâu."

Bấm ra danh bạ điện thoại, <lequydon/quynh/le/2207> gọi một dãy số.

Một giọng con gái vô cùng ai oán nũng nịu truyền đến: "Nhược Thủy, rốt cuộc thì cậu cũng nhớ tới chị đây rồi à..., chị đây còn tưởng cậu không cần bọn mình nữa rồi, gọi cậu cả 800 cuộc, đều không nhận cuộc nào.”

Lạc Thủy vội vàng giải thích: "Thật xin lỗi, xin lỗi, điện thoại di động của mình bị hư, các cậu đang ở đâu?"

Giọng nói mềm mại thở dài một hơi: "Ai, chúng ta đứng lẩn trong góc phòng, nhìn thấy cậu từ nãy giờ rồi!"

Sau đó là giọng nói của nhiều người con trai truyền tới: “Cô bé ở đối diện, nhìn qua đây đi, nhìn qua đây, nhìn đây nè, ở đây có nhiều trai đẹp lắm.”

Theo phản xạ có điều kiện, Lạc Thủy quay đầu lại. Ài! Bảy tám người có nam có nữ đang ngồi tụ tập với nhau, cùng ngoắc cô hết sức khoa trương. Lạc Thủy phất tay một cái, trả điện thoại di động lại cho Tiết Diễm Yến.

Diễm Yến nhận lấy điện thoại di động nhìn Lạc Thủy tính đi, hỏi: "Không đợi kết quả tranh tài nữa hả?"

Lạc Thủy gật đầu một cái: "Bang phái tụ họp, cậu có muốn đi cùng  không?"

Diễm Yến kín đáo lấy di động đưa cho cô: "Cậu cầm đi, có chuyện gì thì gọi điện thoại, mình ngồi đây còn có A Bắc.”

Lạc Thủy cầm lấy điện thoại di động, nhìn cô ấy một lúc lâu, hậu tri hậu giác: "A Bắc nha, à, thì ra là A Bắc.” Cảm khái xong, kết quả tranh tài gì đó cũng không quan trọng, hơn nữa Lạc Thủy càng nghĩ càng cảm thấy dự cảm của Diễm Yến rất có đạo lý —— em gái Tây Tây sẽ thắng.

Mấy người trong bang hội thấy Lạc Thủy đi ra, cũng đồng loạt đi về phía cửa ra vào.

Đi tuốt ở đằng trước là một cô gái xinh đẹp đáng yêu, đầu tóc uốn gợn, nửa khoác lên cánh tay của người con trai làm nũng, vẻ mặt người con trai rất bất đắc dĩ, mím môi.

Lạc Thủy đi tới: "Lâm Thủy, Lâm Uyên hả?"

Gấu Koala Lâm Thủy này liền nhảy xuống, nhào lên người Lạc Thủy giở trò: "Gào khóc, Nhược Thủy a, hôm nay cậu thật là đẹp trai đến ngây người luôn."

Sự xa lạ và thận trọng của Lạc Thủy bị hành động như vậy của Lâm Thủy đánh bại, tan thành mây khói luôn, còn chưa kịp ôm cô ấy, Lâm Thủy đã bị Lâm Uyên kéo lại: “Vợ à, đầu độc một mình anh là đủ rồi nha, ngoan."

"Mẹ nó! Lâm Uyên, đến Lạc Thủy mà cậu cũng ăn giấm được à?” Dáng dấp của người thanh niên vừa nói chuyện hơi cường tráng, mặc một bộ vét màu đen, đầu cắt ngắn, trên ngón giữa còn đeo chiếc nhẫn vàng, như vậy rất có phong cách của nhà giàu mới.

"Lão Nạp hả?" Lạc Thủy do dự phun ra một cái tên.

Lão Nạp sờ cái đầu húi cua: "Sao cậu biết là mình?"

"À, vì cậu rất có phong cách." Quả nhiên, cô đã đoán đúng, thật ra thì Lạc Thủy nhìn thấy phản ứng đầu tiên của cậu ta thì nhớ tới câu nói kia của Mã Nặc khi ngồi trong xe BMW và khóc thút thít, thêm vào đó lúc trước Lão Nạp lại đang xem mắt, cho nên chỉ dựa vào một điểm này suy đoán đã có thể đoán ra được.

"Ha ha, Lão Nạp có khí chất, mọi người có nghe thấy không? Là có phong cách nha.” Một người nam sinh gầy nhỏ buồn cười vỗ vai Lão Nạp cao to, cường tráng, từ trong đám người cố gắng chen đến trước mặt Lạc Thủy: "Nhược Thủy, đoán thử tôi là ai!”

"Tinh Thần hả?"

"Mẹ nó, Lâm Thủy, có phải cậu âm thầm nói cho Nhược Thủy rồi phải không? Tại sao lại đoán được." Tinh Thần mắng một tiếng, ảo não vuốt lỗ mũi.

Lâm Thủy nhìn Tinh Thần đang dựa trên người Lão Nạp một chút, [quynh-le..quy..don-2007] muốn nói lại thôi, cuối cùng không nhịn được ôm chồng mình từ từ đi tới, nhắc lại câu nói: "Còn có ai có thể cùng Lão Nạp ôm ôm ấp ấp như vậy?" Gương mặt này chính là mang khí chất thụ nha, còn vóc người mảnh mai này nữa, rồi còn ánh mắt này.

Lão Nạp và Tinh Thần đưa mắt liếc nhìn nhau quái dị, không chần chờ hất người ra khỏi nhau, giữ vững cự ly hai thước.

Mọi người cười như điên.

"Mới vừa thắm thiết đây, giờ đã ghét nhau rồi. Hừ hừ, Nhược Thủy, cậu nói đúng không?”

Lạc Thủy theo giọng nói nhìn sang, liền nhìn thấy một cô gái có gương mặt tròn như quả trứng, đôi mắt chuyển động linh hoạt, trên mặt còn có hai vệt ửng hồng, quẹt miệng nhìn Lâm Thủy và Lâm Uyên, Lâm Thủy không đàng hoàng cứ dây dưa trên người Lâm Uyên, không chịu yên tĩnh một chút, hai người cũng không nói gì, Lâm Thủy cắn lỗ tai Lâm Uyên, Lâm Uyên khẽ nghiêng người đưa tay ôm lấy Lâm Thủy, bật cười thành tiếng hết sức ngọt ngào.

Lạc Thủy nghe được giọng điệu chua lè này, chắc hẳn phải là Cỏ Non, nói vui đùa: "Tại sao Lão Ngưu nhà cậu lại không tới vậy?”

"Rốt cuộc cũng đoán sai." Trong lòng Tinh Thần cảm thấy thăng bằng một chút.

Lạc Thủy 囧 nói: "Là Quả Táo à?"

Quả Táo giơ nắm đấm trắng trẻo nhỏ nhắn, giương nanh múa vuốt: "Nhược Thủy đáng chết, uổng công mình tốt với cậu, vậy mà lại lầm mình là Cỏ Non."

Lạc Thủy thẹn thùng xin lỗi: "Mình sai rồi, là mình sai rồi, bây giờ bọn mình đi ăn cơm đi, đi ăn món ăn Hàng Châu nha."

Lão Nạp lấy ra cặp xách, đập xuống hai cái: "Có nhà giàu mới nổi ở chỗ này, không được tranh giành danh tiếng với tôi.”

Thiếu chút nữa thì chiếc nhẫn vàng lấp lánh trên tay Lão Nạp làm mù mắt mọi người rồi, nhưng quả thật Lão Nạp cũng là người hào sảng, thật sự khí chất nhà giàu mới nổi không thể làm cho người ta chán ghét được, cho nên đã thân lại càng thêm thân thiết hơn.

Lúc này Lạc Thủy liền quyết định ‘thối vị nhượng hiền’, mấy người bọn họ cười cười nói nói đi ra ngoài.

Quả Táo Nhỏ dừng lại: "Không đợi kết quả sao?"

"Đi thôi, chờ kết quả làm gì, đến lúc đó trên mạng sẽ công bố thôi.” Lão Nạp phất tay với cô ấy.

Mọi người gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Lúc này, Quả Táo Nhỏ mới chạy nhanh vài bước xáp lại gần bên cạnh Lạc Thủy, :diendanlequydon..quynh.lê.2207: khoác cánh tay cô, nhỏ giọng hỏi: “Nhược Thủy, Nam đại thần rất đẹp trai nha, các người tiến hành tới đâu rồi hả? Tại làm sao mà mình không thể kiếm ra được một người đàn ông có khí chất ưu tú như vậy nhỉ?”

Tiến hành tới đâu rồi hả? Là sao?

Trong đầu nhanh chóng thoáng qua cái lần hai phòng bọn họ ăn cơm chung với nhau, đôi tay nắm chặt nhau, nhiệt độ ấm ấm ngứa ngứa. Lạc Thủy lắc lắc đầu, đôi tay lặng lẽ nắm chặt lại: "Quả Táo Nhỏ à, sẽ gặp được người đàn ông ưu tú mà.”

Quả Táo Nhỏ than thở: "Ài, không biết đàn ông ưu tú được sinh ra đời chưa nữa? Hôm nào mình phải đi tới nhà trẻ tìm một chút vậy.”

Tai Lâm Thủy rất thính, nghe được bọn họ nói chuyện, lập tức nhảy từ trên người Lâm Uyên xuống, mắt lấp lánh: "Nhược Thủy, kêu Nam đại thần tới cùng nhau ăn cơm đi, để cho người đàn ông đáng ghét nhà mình biết một chút thế nào gọi là trai đẹp.”

Ba người phụ nữ thì thành cái chợ.

Lạc Thủy liếc mắt nhìn Lâm Uyên vô tội, trợn mắt: "Lâm Thủy, như vậy chẳng phải là người đàn ông tốt dự phòng đã bị cậu làm tổn thương rồi sao **?"

Lâm Thủy nháy nháy mắt vô tội, quay đầu lại vỗ vai Lâm Uyên: "Chồng à, Nhược Thủy nói anh là dự phòng kìa, có thấy vui hay không hả?”

"Khụ, khụ." Lâm Uyên dắt tay vợ nhà mình, cưng chìu nói: "Vui, rất vui."

Lão Nạp hết sức ganh tị nói: “Mấy người không bị ghê tởm chết à? Kéo nhau ra xa đi, làm ơn tránh xa tôi một chút, nhìn đã thấy phiền rồi.”

"Tinh Thần, Lão Nạp đây là trần trụi muốn ăn nho." Lâm Thủy chống nạnh cười duyên.

Lạc Thủy cảm khái: "Là một trái nho bằng vàng thật lớn nha, Tinh Thần, cố gắng lên."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Thần lúc đỏ lúc trắng, Lão Nạp nổi trận lôi đình: "Bà cô ơi, những người có đôi có cặp như mấy người sao lại tính tới chuyện khi dễ bọn tôi vậy, nguyền rủa các ngươi sinh con không có □."

"Đừng có để ý như vậy mà, còn gì là hứng thú của cuộc sống nữa, /quynhle2207..lequydon/ Lão Nạp là quỷ hẹp hòi, cầu chỉ có nước lạnh uống, có một bà vợ miệng mồm ‘thân ái’, sinh con trai có tám cái chân.”

Quả Táo Nhỏ le lưỡi nói thầm.

Tinh Thần đè nén khí thế cường đại xuống, cố gắng nói sang chuyện khác: "Chờ đã, cái này còn có một phiên bản khác nữa, chúng tôi nói là quỷ hẹp hòi, uống nước lạnh, cưới một bà vợ như quỷ thắt cổ, sinh con trai không có □."

Lâm Uyên cảm thán: "Người này còn độc ác hơn người kia nữa.”

Tác giả có lời muốn nói: bổ sung số lượng chữ của chương trước ~~~~ thở nhẹ một hơi, các cô gái, đã đổi mới lại rồi. Thật sự gần đây tôi quá bận rộn. Cho nên, các bạn thông cảm. Qua vài ngày tới sẽ có bộc phát lớn hơn nữa ~~~~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: Ngọc Ánh_Ins, SầmPhuNhân, conmeongoc44
     

Có bài mới 01.08.2018, 04:30
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 35 Chưa rõ
Bài viết: 239
Được thanks: 810 lần
Điểm: 42.01
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 57: Tự giải quyết cho tốt . . .

Edit: quynhle2007—diễn đàn Lê Quý Đôn

Thật sự không ngờ xe của Lão Nạp là chiếc BMW.

BMW không thể chở được nhiều người như vậy, vì vậy mọi người liền để Tinh Thần ở lại, trong tiếng la ó mắng chửi ầm ĩ của Lão Nạp bên trong xe, chạy đến bên đường gọi xe taxi.

"Nhược Thủy, người bạn kia của cậu không cần quyến rũ như vậy nha, yêu nghiệt quá mà.” Cây Gai Đau thương phân biệt rõ miệng nói.

Bạn nào? Hai giây sau, vỗ đầu một cái, Lạc Thủy mới phản ứng kịp đang nói tới em gái Tây Tây, nhịn cười đến nỗi muốn nội thương, còn phải nói: "Đúng vậy đó, từ nhỏ tới lớn, cô ấy được nhiều người theo đuổi lắm.”

"Nói đám người Thanh Thanh quái dị cũng không sai đâu, bộ dáng của gia tộc Thanh Thanh kia quả thật là phải xin lỗi quần chúng nhân dân rồi, chỉ duy nhất có cái gì Mễ đó là còn giống dáng dấp của một con người, nhưng lại trang điểm người không ra người, quỷ không ra quỷ luôn.” Cây Gai Đau nói với vẻ mặt đầy căm phẫn.

Lâm Uyên ho nhẹ hai tiếng, lại ho nhẹ thêm hai tiếng nữa.

Cây Gai Đau kỳ quái nhìn Lâm Uyên, phối hợp nói: "Nhất định chính là em gái của Mai Siêu Phong rồi, thật quái dị."

"Tư cách kiểu gì vậy? Lại đi nói xấu sau lưng người khác, như vậy còn là đàn ông sao?” Một giọng nói the thé.

Một giọng nói khác lập tức trả lời: "Loại người như thế vốn cũng không phải là đàn ông rồi.”

Lạc Thủy quay đầu lại liền thấy cô gái kia.

Xuyên qua tầm mắt mọi người, Lạc Thủy nhìn cô ta, cô ta nhìn Lạc Thủy.

Bên tai còn có lời châm chọc của Cây Gai Đau: "Muốn biết tôi có phải là đàn ông hay không thì cứ tới thử một lần thì sẽ biết ngay mà.”

Đây là lần đầu tiên, Lạc Thủy có thể nhìn rõ Thanh Thanh Tiểu Mễ như vậy, <quynhle.2207..ddlqd> không phải là sắc mặc chanh chua như trong ấn tượng, chỉ lẳng lặng nhìn cô, mặt không thay đổi chút nào, yên lặng đến kỳ lạ.

Lạc Thủy đối với cô ta không thể nói không ghét, thế nhưng dù sao cũng là chuyện ở trên mạng thôi, không phải trong đời thật. Cô cúi đầu, thấy dưới làn váy của mình, những sợi chỉ bị xé tơi ra đang đung đưa trong gió.

Nhưng mà cô ta không nên làm những chuyện như vậy.

Lạc Thủy nắm chặt tay lại, lửa giận không biết phát tán ra từ một nơi nào dó trong lòng. Không ngờ Thanh Thanh Tiểu Mễ hoàn toàn không thèm để ý đến những ánh mắt kinh ngạc và khinh bỉ bên cạnh mình, đi thẳng tới trước mặt cô, giọng nói lạnh lùng: “Chúng ta nói chuyện một chút đi."

"Thật xin lỗi, không có gì để nói, xin hãy tự trọng." Lạc Thủy không nhìn cô ta nữa, thả lỏng bàn tay đang nắm chặt ra.

Một nữ sinh mập mạp bên cạnh Thanh Thanh Tiểu Mễ mắng: "Đừng thấy cho chút mặt mũi mà làm ra vẻ."

Lâm Thủy tức giận chống nạnh mắng: "Mẹ nó, bà đây không ra uy thì tưởng là mèo bệnh à, được voi đòi tiên đúng không? Cô thử nói thêm một câu nữa cho tôi nghe thử?”

Thanh Thanh Tiểu Mễ vẫn thờ ơ như cũ, cố chấp nhìn chằm chằm Lạc Thủy, lặp lại câu nói kia: "Chúng ta nói chuyện một chút đi."

Rõ ràng nữ sinh mập mạp nữ sinh kia không phục, mặc dù bị khí thế của Lâm Thủy trấn áp mập chút, vẫn là cố chết vì sĩ diễn, chọt thêm một câu: “Đừng thấy cho chút mặt mũi mà lên mặt, tiện nhân."

Lâm Thủy đẩy Lâm Uyên ra, đứng thẳng lại, lấy hơi, quăng ra một cái tát: “Tiện nhân, hai chữ này xứng với cô hả?"

Nữ sinh mập mạp che mặt, ngây người.

Lâm Uyên đem Lâm Thủy kéo trở về, có chút buồn bực, tính tình của cô bé này thật là, đau lòng kéo tay cô ấy qua, hỏi: “Có đau hay không? Cần gì phải ra tay với loại người này."

Lâm Thủy: "Tiện nhân, tiện nhân, ngoại trừ nói mấy lời nói đê tiện này, làm chuyện não tàn, đi theo người ngu ngốc, thì còn có thể làm gì? Lãng phí lương thực quốc gia? Cha mẹ cô không dạy, hôm nay để tôi dạy dỗ cô cái gì gọi là người nhé! Trong thế giới mạng thì không tính đi, giữa ban ngày ban mặc, đứng ở chỗ này còn hết tiện nhân này, đến tiện nhân kia."

Mấy nữ sinh ở chung quanh Thanh Thanh Tiểu Mễ nhìn thấy chuyện như vậy, cũng không dám ra mặt, chỉ ở bên kia nói thầm yếu ớt, /quynh/lequydon/le2207/ không biết loại người như thế nào lại đánh người nha.

Dường như Thanh Thanh Tiểu Mễ không nghe thấy: "Chúng ta nói chuyện một chút."

Vừa đúng lúc xe taxi tới.

Mấy người Lạc Thủy đều rất hiểu ý nhau ngồi vào xe, cô đóng cửa xe, nhìn Thanh Thanh Tiểu Mễ ngồi quỵ xuống, cuối cùng nói với cô ta: "Tự giải quyết cho tốt đi."

Trong kính chiếu hậu, nhìn thấy Thanh Thanh Tiểu Mễ ôm đầu gối, trong tay cầm một cái máy quay phim, khóc rấm rứt. Trong lòng Lạc Thủy trong lòng dâng lên một loại cảm giác kỳ lạ, có chua xót, có đồng tình, có khinh bỉ, nói chung là đủ mùi vị, không thể phân biệt rõ ràng.

Rõ ràng cô mới là người bị hại, tại sao cô ta lại khóc lóc thảm thiết như vậy? Có chuyện gì đáng để cô ta khóc lóc thảm thiết như vậy ở trên đường lớn hay sao? Chẳng lẽ chỉ vì tình yêu thôi sao?

Thật ra thì Lạc Thủy cũng lấy làm lạ tại sao Thanh Thanh Tiểu Mễ cố chấp muốn nói chuyện với cô như vậy, trong đầu không thể khống chế lóe ra một dấu chấm hỏi, rốt cuộc thì Thanh Thanh Tiểu Mễ và Lam Khanh  có quan hệ gì với nhau?

Sau đó trong đầu cũng tự động cho ra câu trả lời: vị hôn thê > <! Nhưng mà Lam Khanh  không thích cô ta, không muốn nghe theo sự sắp xếp của gia đình, có niềm vui mới, mà niềm vui mới này chính là Lạc Thủy!

Cả người Lạc Thủy chấn động, rốt cuộc cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, nuốt nước miếng một cái, nắm chặt tay, đem ba chữ vị hôn thê bóp chết, tiếp tục bóp chết!

Lạc Thủy đưa tay lau mặt một cái, trong lòng như có bảy tám thùng nước đang dao động, trên người vẫn là áo khoác của Lam Khanh, hơi lớn một chút, vạt áo dài tới đầu gối, tay áo thật dài giống như áo hát bội, lớp tơ lụa lót bên trong ma sát vào cánh tay, mang đến một loại thoải mái rất kỳ lạ. Nút áo màu đen ở giữa được cài lại, cô kéo quần áo sát lại, cài đến cái nút cuối cùng.

Chất vải được làm từ lụa, trơn mềm cho dù Lạc Thủy có nắm kéo thế nào cũng không để lại nếp nhăn. Cô ảo não xoa xoa tay áo, nhìn trời, thật sự không phải để cô đụng trúng tiết mục lúc tám giờ chứ hả. . . . . . ? Vậy cô nên thề chết không đổi cố gắng giữ vững tình yêu, chiếm lấy sự yêu mến của cha mẹ chồng, hay là nên lùi bước đứng qua một bên nhìn sự ‘trung trinh’ của Lam Khanh và mức độ phản khán của anh rồi mới quyết định sau? Hay là cô nên hành động trước cho chắc ăn, cứ nhào tới Lam Khanh, đánh giết với tình địch hả?

Lạc Thủy bác bỏ một ý nghĩ, lại bật ra một ý nghĩ khác, rồi bác bỏ ý nghĩ đó, rồi lại nảy ra ý nghĩ khác, bộ não cứ xoay vòng không ngừng như vậy, tại sao cô lại không có được khí phách như Lâm Thủy vậy? CMN, thật oai hùng mà. Nghĩ như vậy, Lạc Thủy nhìn Lâm Thủy thâm tình, vẻ mặt sùng bái.

Lâm Uyên ngồi ở bên cạnh Lâm Thủy, che chở cho vợ, ôm chặt cả người, khẩn trương nói: "Nhược Thủy, cô, cô, cô không được cố gắng quyến rũ vợ nhà tôi đâu đó.”

Quả Táo Nhỏ nhìn không nổi: "Chỉ có mỗi vợ nhà cậu là miếng thịt kho ngon miệng à, người gặp người thích, Lâm Uyên, không phải nói cậu chứ, đã đề phòng đàn ông không tính, còn phải đề phòng luôn phụ nữ à?”

Lạc Thủy chuyển động đôi mắt, cô chỉ suy nghĩ một chút thôi, làm sao lại trở thành bày tỏ sự yêu mến rồi vậy? [dien.dan.le.quy.don.com] Cô chậm rãi mở miệng: "Lâm Uyên à, vợ cậu thật vĩ đại, nếu không có cậu, tôi còn định lấy thân báo đáp, thật đáng tiếc mà, quá đáng tiếc luôn, giờ thì đành phải chờ các cậu chia tay vậy.”

Lâm Uyên lắc đầu, ôm chặt Lâm Thủy, vẻ mặt kiên định: "Vợ tôi phải tốt nhất rồi, cậu không, có, cơ, hội đâu.”

Khóe miệng Lâm Thủy nâng nhẹ, thái độ hết sức dịu dàng, nhưng mà xuống tay lại không nhẹ chút nào, vỗ Lâm Uyên một cái, nhích đến bên cạnh Lạc Thủy: "Nhược Thủy, rốt cuộc thì cô ta có chuyện gì vậy? Cứ châm chích cậu khắp nơi.”

Lâm Thủy đã biết chuyện trò chơi ở trên mạng cũng không có đơn giản như vậy, dính đến thực tế, vốn không nên hỏi nhiều, nhưng chơi chung với Nhược Thủy trong trò chơi lâu như vậy, tình cảm cũng thân thiết, thật sự không khỏi lo lắng cho cô.

Lạc Thủy mờ mịt không biết gì, lắc đầu: "Nói thật, mình cũng không rõ ràng lắm, không biết cô ta."

Sau khi đôi mắt Lâm Thủy đảo một vòng trên người Lâm Uyên, giọng nói lớn hơn, giống như cố ý: “Là người yêu cũ của Nam đại thần hả?”

Đầu tiên Lạc Thủy gật đầu một cái rồi lại lắc đầu, cuối cùng vẫn là lắc đầu, cô vẫn nhớ hết sức rõ ràng khi A Tây nghiêm mặt nói, đây là lần đầu tiên lão đại động lòng.

Trong nháy mắt, cổ của Lâm Uyên bị rút ngắn một nửa: "Vợ à, anh thật sự vô tội mà.”

Lạc Thủy thấy dáng vẻ bất đắc dĩ của Lâm Uyên, không khỏi cảm thấy có chuyện vui để xem rồi, lòng hiếu kỳ nổi lên: "Lâm Thủy, là chuyện như thế nào?"

"Nhắc tới cái này. . . . . . Tương đối phức tạp." Lâm Thủy thở dài nói: "Nói đơn giản, chính là tình địch của mình xuất hiện, bị mình một đao chém chết.”

Lâm Uyên có khổ khó nói: "Căn bản chuyện không phải như vậy mà.”

Lâm Thủy liếc mắt sắc bén, Lâm Uyên há miệng, quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, sớm biết vậy thì ngồi một xe với mấy người Cây Gai Đau cho rồi, dầu gì chính là cùng xe với mấy người Tinh Thần.

Quả Táo Nhỏ và Lạc Thủy liếc mắt nhìn nhau hết sức thâm ý, có kinh ngạc, có thông suốt, còn có hâm mộ. Rốt cuộc như thế nào mới có thể dạy ra được một người đàn ông như vậy chứ, có thể ra phòng khách, vào nhà bếp, lúc nào cũng khẳng định vợ vĩnh viễn là đúng nhất, là tốt nhất.

Lâm Thủy vỗ vai Lạc Thủy, thản nhiên tiếp nhận cái nhìn thán phục của bọn cô, nói đầy ẩn ý: “Nhược Thủy, người yêu cũ xuất hiện cũng không đáng sợ, đáng sợ là lập trường của niềm vui mới không đủ kiên định."

Cho dù Lâm Uyên đã cố gắng nhịn, *quynhle.2207&* nhưng vẫn không nhịn được: “Vợ à, em không nên dạy hư những học sinh tốt đâu.” Lâm Thủy là điển hình của loại người miệng cọp gan thỏ, lúc nào cũng giương nanh múa vuốt, tỏ vẻ ra như thật, nhưng thật ra thì vừa lơ mơ vừa nóng tính, khắp người còn đầy nghĩa khí, nếu không thì nhiệm vụ buôn bán của công hội cũng sẽ không bị cô ấy làm thành như vậy, người không hiểu rõ cô ấy rất dễ dàng bị lừa gạt.

Lâm Thủy giùng giằng đang tính nói tiếp, khổ nổi lại bị Lâm Uyên đưa tay che cái miệng nhỏ lại.

Lạc Thủy không thể không âm thầm cảm thán, hai người này đúng là hai kẻ dở hơi, ở chung với nhau lâu ngày như vậy, làm sao Lạc Thủy không nhìn ra được chút nào chứ, nhìn qua giống như Lâm Uyên luôn luôn bị Lâm Thủy áp chế, cũng chỉ là Lâm Uyên cưng chiều Lâm Thủy thôi, thay Lâm Thủy chịu tiếng xấu, giả vờ không biết, thay Lâm Thủy khắc phục hậu quả, chịu đựng hết sức. Có thể dùng một từ thích hợp để nói về Lâm Uyên chính là ‘đại trí nhược ngu’. (Quỳnh: có nghĩa là người thông minh tài ba nhưng có vẻ ngoài đần độn ngu ngốc.)

Lâm Uyên nói: "Nhược Thủy, đừng nghe vợ tôi nói bậy, cho dù gặp phải tình huống nào, chỉ cần tin tưởng lẫn nhau nhiều hơn là được rồi.”

Lạc Thủy gật đầu, dù sao thì hai người Lâm Uyên cũng là người từng trải nha, kinh nghiệm hết sức phong phú luôn.

Lão Nạp tài đại khí thô, dẫn bọn hắn đến Ngọc Linh Lung trên đường Khánh Xuân, nghe nói có rất nhiều minh tinh khi tới thành phố X sẽ đi Ngọc Linh Lung ăn cơm, đồ ăn có ngon hay không thì không biết, nhưng hết sức nổi tiếng.

Chỉ cần nhìn những chiếc xe dừng ở trước cửa Ngọc Linh Lung một chút là đã biết cấp bậc rồi, mọi người có chút do dự, Lão Nạp vung tay lên: "Lão tử có tiền mà, đi."

Lạc Thủy thổn thức một hồi rồi theo mọi người đi vào.

Lão Nạp muốn một phòng bao, chọn một bàn tiệc lớn có bảy tám món ăn.

Cây Gai Đau lầm bầm: "Đây rõ ràng là tới giựt tiền mà." Một mâm hải sản ướp lạnh lớn, cái tượng bằng đá đã chiếm hết ba phần tư, phía trên cắm hoa, còn chung quanh để mấy miếng cá đối, cá hồi.

Lão Nạp đưa bàn tay mang nhẫn vàng gắp lên một miếng cá hồi: "Lý tưởng của cuộc đời tôi chính là chỉ chọn đắt tiền, không cần ngon, mọi người cùng nhau ăn đi.”

Lạc Thủy bị ánh sáng của nhẫn vàng làm hoảng sợ, hỏi hết sức khó khăn: "Lão Nạp, chiếc nhẫn của cậu có thể nổi được trong nước không vậy?”

Lão Nạp trầm tư một hồi, cuối cùng lắc lắc ngón tay phủ nhận: "Không thể nào, người bán nói chiếc nhẫn này có chất lượng vàng rất cao.”

Lâm Thủy nói trắng ra: "Người bán nói là lớp màu vàng bên ngoài chiếc nhẫn này có chất lượng vàng cao thôi.”

Trên mặt Lão Nạp lộ ra vẻ khó xử, (quynh/le/2207:ddlqd) bắt đầu nhớ lại lúc đó người bán nói như thế nào.

Lạc Thủy bổ sung vấn đề: "Lão Nạp, chiếc nhẫn này mua ở đâu vậy?”

"Là năm đó tôi phát tài, đi chùa ở Phổ Đà Sơn cầu được.” Nhắc tới chuyện này, Lão Nạp hả hê, đắc ý: "Phương trượng nói rồi, có thể gặp nhưng không thể cầu."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: Ngọc Ánh_Ins, SầmPhuNhân
     
Có bài mới 10.08.2018, 02:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 35 Chưa rõ
Bài viết: 239
Được thanks: 810 lần
Điểm: 42.01
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 58: Chứng cớ xác thực . . .

Edit: quynhle2207

Không biết ở Phổ Đà sơn nhiều nhất chính là bọn lừa đảo à. . . . . .

Tinh Thần đau trứng nhìn vẻ mặt khổ sở như bị táo bón của mọi người muốn nói lại thôi, ngắt lời: "Ăn đi, ăn đi."

Cây Gai Đau phụ họa: "Vú em không đến được làm mình cảm thấy mất mác quá đi."

"Rốt cuộc là Vú em bận việc vớ vẩn gì vậy?" Lão Nạp oán trách.

Lâm Uyên: "Nghe nói vú em muốn đi dạy ở chi nhánh Tây Bộ."

Lão Nạp: "Như vậy còn không phải là không thể chơi trò chơi được nữa sao? Đi dạy chỗ nào? Tôi sẽ đóng góp mấy máy vi tính qua đó.”

Cây Gai Đau: "Vú em dư ‘sữa’ quá nhiều phải không? Chăm sóc chúng ta còn chưa đủ, còn muốn đi chăm sóc đám nhóc ở Tây Bộ à, không biết nghĩ sao nữa?”

Quả Táo Nhỏ: "Vú em là giáo viên hả?"

Lâm Uyên lắc đầu: "Vú em làm công trình môi trường."

Suy nghĩ của Lạc Thủy bay xa.

Mà suy nghĩ cẩn thận, ba mẹ cô đi dạy ở chi nhánh Tây Bộ ròng rã ba năm rồi, Tây Bộ là một thị trấn nhỏ nơi biên giới, không có người nào có điện thoại, ở tại nơi đó lại càng không có tín hiệu điện thoại di động.

Trong suốt thời gian này chỉ nhận được mấy cuộc điện thoại của ba mẹ thông báo đã đến nơi, hay báo bình an vào dịp năm mới mà thôi. Lạc Thủy biết ba mẹ của cô phải đi xa như thế nào mới có thể gọi được một cuộc điện thoại, thậm chí ở nơi đó cũng không có cách nào nhận được thư từ cả.

Không biết bây giờ bọn họ có khỏe không? Không biết bọn họ có nhớ cô hay không? Thậm chí có lúc cô cũng không thể nhớ được hình dáng của bọn họ nữa.

Lạc Thủy không biết vì cái gì mà bọn họ có thể yên tâm về cô như vậy, để cô tự sinh tự diện trong đại học, cô có thể hiểu bọn họ, cũng rất khâm phục họ, có một ý chí kiên định đi tìm kiếm giấc mơ của mình, không bị ảnh hưởng bởi nghèo khó hay sang giàu.

Cô biết mẹ cô cũng không dễ dàng gì, hầu như là bị bạn bè xa lánh, trao cả cuộc đời mình vào tay một người đàn ông xa lạ, thì phải cần có dũng khí và một tình yêu mãnh liệt như thế nào.

Lạc Thủy không tưởng tượng được mẹ cô khi nhìn thấy Lam Khanh sẽ có suy nghĩ hay phản ứng như thế nào, ừm, cô nghĩ nhiều quá.

Chuyện đó, <diendanlequydon.quynhle2207> tại sao mẹ cô lại gặp Lam Khanh được.

Trong ngực Lạc Thủy chợt căng thẳng, cô mới hai mươi hai tuổi nha, tuổi trẻ quý giá, phi phi, không cần suy nghĩ nữa, có hay không đều được.

Một bữa cơm, trong lúc mọi người đang nghĩ tới Vú em cứ như vậy trôi qua.

Lão Nạp vỗ bàn, muốn mọi người tới ở lại nhà của anh ta: “Có hai phòng, nam một phòng, nữ một phòng.”

Lâm Thủy sờ cằm: "Lão Nạp, tài sản này của cậu là hợp pháp phải không?

"So với tôi, nhà cửa đã được hợp pháp rồi, cứ yên tâm mà ở.” Nói xong, Lão Nạp vẫn cảm thấy bị sỉ nhục, liều mạng nhấn mạnh: "Giỡn chơi à, tôi đây là công dân lương thiện nhé.”

Dĩ nhiên là Lạc Thủy trở về ký túc xá rồi.

Mượn điện thoại của Lâm Thủy, thành thạo nhấn một số điện thoại, nhấn xong, ngơ ngẩn, tại sao cô không biết từ lúc nào thì mình đã có thể nhớ rõ số điện thoại  này vậy?

Không biết có phải là do chất lượng điện thoại của Lâm Thủy quá tốt hay không? Đưa điện thoại lên lỗ tai, giọng nói mềm mại của Lam Khanh thoáng qua: "Phu nhân, đang ở đâu vậy?"

Lạc Thủy: "Ở tại Ngọc Linh Lung trên đường Khánh Xuân Đông, anh cứ đi từ từ, bọn em còn chưa giải tán đâu.”

Lam Khanh: "Được, anh sẽ tới đó liền.”

Lâm Thủy lại gần: "Yosi, Nam đại thần tới à?"

"Lâm Uyên, Lâm Uyên, mau kéo Lâm Thủy đi, hôm nay cô ấy chưa uống thuốc." Lạc Thủy nhẹ nhàng nhảy ra xa.

Lâm Uyên vỗ đầu một cái: "Xong rồi, thiếu chút nữa là quên." Nói xong, phối hợp móc từ trong túi ra một hộp nhựa tinh xảo, lấy từ bên trong ra hai viên thuốc tròn màu vàng, lấy ly nước trên bàn, rồi đưa cả hai cho cô ấy: "Vợ à, mau uống thuốc.”

Mọi người như từ trong mọng mới tỉnh lại, lần lượt đi ra khỏi phòng, vỗ vỗ vai Lâm Uyên: “Người anh em, cực khổ rồi."

Lâm Uyên làm bộ đem cái hộp bỏ lại vô túi, mặt cười gian nhìn Lâm Thủy đang ảo não dậm chân: “Vợ à, mai mốt đừng quên ăn trái cây đó."

Một nhóm người đi qua sảnh lớn.

Lạc Thủy cúi đầu sửa sang lại quần áo, nhưng không nghĩ đụng trúng vào một người.

Định thần nhìn lại, chính là Thanh Thanh Tiểu Mễ.

Chỉ có một mình Thanh Thanh Tiểu Mễ, hoàn toàn không còn vẻ phách lối lúc trước, trong tay đang cầm một cái máy quay phim, đứng yên ở chỗ đó, thậm chí vẻ mặt có chút ngớ ngẩn. Ngớ ngẩn sao?!

Lạc Thủy bị ý nghĩ này của bản thân hù dọa, /quynh/le/2207/ddlequydon/ sau khi lấy lại bình tĩnh, muốn nhắm mắt làm ngơ đi ngang qua cô ta.

Căn bản những người khác không chú ý, cười cười nói nói, cũng rối rít đi ngang qua.

Không ngờ Thanh Thanh Tiểu Mễ chạy theo, chặn ở trước mặt cô: "Chúng ta nói chuyện một chút được không?" Lần này trong giọng nói đã mang đậm mùi vị van xin.

May là Lạc Thủy không phải không biết cô ta, cũng hiểu loại người này không thể nào vô duyên vô cớ hạ thấp bản thân để theo cô tới đây, muốn gặp cô nói chuyện một chút được. Nếu nói không hiếu kỳ là giả, huống chi có một số việc phải tự mình giải quyết.

Lạc Thủy để mọi người trong bang hội đi trước, bước tới ban công của Ngọc Linh Lung, trên ban công vừa lúc có mấy cái ghế mây.

"Có chuyện gì?" Lạc Thủy nói thẳng.

"Tôi là Mễ Tuệ Hân, bạn học của Lam Khanh." Thanh Thanh Tiểu Mễ nhếch miệng giống như tự giễu, dừng một chút, còn nói: "Chính là chủ mưu của chuyện lần này.”

Bạn học.

Lạc Thủy ngồi tại chỗ một cách thoải mái, nhìn cô ta nói chuyện một cách thẳng thắn vô tư, thật sự giống như không có gì để nghi ngờ cả.

Dĩ nhiên Lạc Thủy biết cô ta muốn nói tới chuyện gì, nghi ngờ nhìn cô ta, không biết cô ta có ý gì, bỗng nhiên chạy tới thừa nhận chuyện này, đừng nói với cô là do lương tâm áy náy, ăn ngủ không yên nha….

Mễ Tuệ Hân cũng không để ý đến ánh mắt quan sát cô ta của Lạc Thủy, phối hợp nói: "Làm ra chuyện như vậy là lỗi của tôi, tôi biết rõ.”

Lạc Thủy trầm ngâm nhìn cô ta chăm chú, đại khái là đã khóc, đôi mắt sưng đỏ còn có hằn lên những tơ máu, khuôn mặt trang điểm đậm đã không còn nhìn ra được dạng gì, một quầng thâm đậm tự trên hốc mắt đến tai, mang một màu đen nhánh loang lỗ, hai bên má ánh lên bạc của thủy ngân, có nhiều chỗ lồi lõm, cả khuôn mặt giống như là một bảng pha màu vẽ, nhìn dáng vẻ rất tức cười, trên người lại tản mát ra hơi thở u oán mãnh liệt, cực kỳ giống như một oán phụ trong truyền thuyết.

Lạc Thủy không biết cô nên có phản ứng như thế nào, chỉ phát ra một tiếng chứng tỏ mình đang lắng nghe: “Ừ.”

Mễ Tuệ Hân ngồi xuống đối diện với Lạc Thủy, tầm mắt lướt qua Lạc Thủy, tăng thêm một khoảng cách trong không gian hư vô. Bên ngoài cửa sổ, nhà nhà đã lên đèn, lập lòe như những ánh sao đêm, vô số khói bếp đang tỏa ra trong không gian, cô ta cũng chỉ khát khao một ngày nào đó có một ngọn đèn thuộc về mình, người đẩy cánh cửa kia ra chính là anh. Cô ta hèn mọn nhìn về phía xa xa, nhìn khung cảnh tốt đẹp như vậy, cô ta phải cố gắng từ rất lâu.

Mỗi ngày đều tới phòng học sớm một chút, ngồi ở chỗ gần cửa nhất, có thể nhìn thấy anh sớm nhất, có nụ cười thanh lãnh, hàng lông mày hơi dài chau lại với nhau. Anh bị cận thị nhẹ, khi làm mô hình phải mang đôi mắt kính gọng đen, cô ta không dám nói ra miệng rằng anh mang kính nhìn rất đẹp.

Trong ngăn kéo của cô ta tràn ngập những tấm hình cận cảnh của anh, một bên gò má, ngay mặt, các tư thế, và cả bóng lưng. Cô ta chưa từng thiếu thứ gì, từ nhỏ thì kinh tế gia đình đã sung túc đầy đủ, mọi thứ đều hoàn mỹ, cho nên chỉ cần muốn thứ gì, nói một câu, đôi lúc không cần phải nói thì đã có người chuẩn bị xong xuôi cho cô ta.

Cô ta vẫn đuổi theo bước chân anh, lúc ban đầu chỉ là do lòng hiếu kỳ, trong một lần hoạt động du lịch của lớp học, anh đã trơ mắt nhìn cô ta trượt xuống, đây là lần đầu tiên có người như vậy, không nhìn cô ta, cự tuyệt cô ta. Càng như vậy thì càng có khả năng kích thích hứng thú của cô ta, cô ta bắt đầu vô tình hay cố ý tìm kiếm anh, bây giờ nghĩ lại giống như một trò cười, căn bản anh không biết được cô ta đã từng thích anh như vậy đâu.

Đã quên mất bắt đầu từ lúc nào, cô ta ngước nhìn anh, xa xôi, mang một dáng vẻ cô độc không thể lại gần. Cô ta chỉ có thể vĩnh viễn thận trọng, chăm chú nhìn anh từng chút một, tỉ mỉ khắc họa nét mặt của anh, hèn mọn, nhưng không thể tự kìm chế bản thân.

Hèn mọn, còn có cái gì buồn cười hơn so với chuyện này sao?

Cô ta cũng không xác định được, rốt cuộc cô ta vì cái gì mà cứ lãng phí tâm tư của mình như vậy.

Cô ta đuổi theo anh vào trò chơi, toàn tâm toàn ý. [dđ/le/quy/don/quynh/le2207] Cho là anh không thích Mễ Tuệ Hân, như vậy, cô chính là Thanh Thanh Tiểu Mễ, cô ta không hiểu, từ đầu tới cuối đều không thể hiểu nổi, cô ta biết tình yêu miễn cưỡng cũng không có được, nhưng cô ta đến sớm hơn bất cứ người nào, cũng đã chuẩn bị một kế hoạch đầy đủ để theo đuổi anh, chờ anh đáp lại, nhưng sao lại bất công như vậy?!

Cô ta đổi lấy được cái gì?

Anh nói: “Cô có hai con đường, một là vào tù, hai là làm cho Lạc Thủy chịu tha thứ cho cô.”

Xúi giục người khác phạm tội, thì cũng sẽ bị xử phạt giống như người phạm tội.

Chứng cớ rõ ràng, trong máy quay phim cũng ghi lại đoạn đối thoại mà cô ta mướn hai tên côn đồ rất rõ ràng, cô ta biết ba của Lam Khanh làm việc tại bộ tư pháp, mẹ Lam Khanh làm việc ở cục giám sát, mối quan hệ rắc rối khó mà nói rõ, là một gia đình quyền thế chân chính, không phải như nhà cô ta có tiền là có thể giải quyết được.

Cô ta không có lựa chọn.

Đành phải để xuống tất cả kiêu ngạo và tự ái, ngồi ở chỗ này, tự nhận thua trước mặt người con gái nhếch nhác này.

Mễ Tuệ Hân đưa tầm mắt về lại nơi này, chăm chú quan sát cô, một gương mặt bình thường, không hề trang điểm, không thể nói được tinh xảo như thế nào, ngũ quan phối hợp với nhau lại có thể đưa ra một vẻ xinh đẹp đáng yêu không thể nói nên lời. Là một cô gái Giang Nam điển hình, linh hoạt, thanh tú, lịch sự, tao nhã, nhưng lại yểu điệu.

Anh thích loại hình này sao?

Ha ha, hoặc là có thể nói là anh không thích hình hình tượng giống cô ta.

Không phải mọi người đều nói rằng nữ theo đuổi nam chỉ cách tầng lụa mỏng sao? Anh lại dựng lên khoảng cách với cô ta là cả một ngọn núi lớn.

Cô ta nào dám quên.

"Tôi sẽ rút lui khỏi trò chơi, cũng rời khỏi thế giới của các người, xin hãy tha thứ cho tôi.” Câu nói này cứ nghẹn trong cổ họng không biết phải nuốt xuống bao nhiêu lần, đến cuối cùng mới phát hiện ra rằng khi nói ra khỏi miệng cũng không khó khăn như trong tưởng tượng, hai bên khóe miệng của Mễ Tuệ Hân nhếch lên, như trút được gánh nặng.

Buổi tối có chút an tĩnh.

Trên ban công, gió bụi thổi qua ghế mây, thổi qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng, tạo ra âm thanh xột xoạt rất rõ ràng.

Mễ Tuệ Hân cúi đầu, tay sờ lên những hình vẽ trên móng tay, vừa nhìn là có thể thấy được, lại thêm vào một câu: "Thời hạn là vĩnh viễn, chúc hai người hạnh phúc.”

Lạc Thủy đưa ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve ly trà trên bàn, vậy mà trên ly trà lại có một đóa hoa lê đang nở lớn, nhụy hoa nhẹ nhàng run rẩy, trên mặt cánh hoa còn có những giọt sương, so với những đóa hoa lê ở đỉnh Ma Thiên Nhai còn đẹp hơn chứ không yếu thế chút nào, đây là một nét đẹp của sự yên tĩnh. Không có gì có thể so sánh được với cảnh sắc khắc sâu ở trong lòng như vậy, cô và anh, xung quanh là một biển hoa không biết đẹp tới cỡ nào, lần đầu tiên thản nhiên nhìn thẳng lòng mình.

Mặt khác, trong lòng Lạc Thủy lại dâng lên một cảm giác vô cùng kỳ lạ, cũng không có cách nào cảm thấy không kỳ lạ cả, một giây trước thôi vẫn còn hận không giết được người ta, một giây tiếp theo lại bất chợt yếu ớt mở lời xin  người ta tha thứ, cứ có cảm giác không đúng chỗ nào đó.

Nhưng nếu đối thủ đã hạ thấp tư thế để cầu xin tha thứ, tại sao cô không thể cao quý mà chấp nhận chứ? Cứ làm theo như trong kịch bản là được, tóm lại cũng không đến nỗi phải hạ độc giết người diệt khẩu ... Được, sau khi nghĩ ngợi xong, ngồi thẳng người, nhìn thẳng vào mắt cô ta: “Phải ký tên xác nhận đi.”

Mễ Tuệ Hân ngẩn người, bật cười: "Nhân phẩm của tôi còn chưa tệ đến mức như vậy.”

Lạc Thủy lấy điện thoại di động ra, pin sạc đã khô, điện thoại cũng gần như đã khô hoàn toàn, gắn pin sạc vào, mở máy, bắt đầu dò tín hiệu, điện thoại di động miễn cưỡng cũng có thể sử dụng được, mở phần ghi âm đặt trước mặt Thanh Thanh Tiểu Mễ: “Hãy nói lại những lời vừa rồi một lần nữa đi.”

Trong mắt Mễ Tuệ Hân lóe lên vẻ tức giận, cắn răng nghiến lợi nói: "Tôi sẽ vĩnh viễn rời khỏi thế giới của các người, xin cô tha thứ cho tôi."

Lạc Thủy ngạc nhiên vì sự dứt khoát và nhẫn nhịn của cô ta, cầm điện thoại di động ngơ ngẩn.

Mặt Mễ Tuệ Hân không tỏ vẻ gì đứng lên, đẩy máy quay phim trong tay tới trước mặt cô, sải bước rời khỏi.

Lạc Thủy ngơ ngác nhận lấy máy quay phim, ma xui quỷ khiến thế nào lại nhấn nút bật máy lên.

Trong màn hình xuất hiện hai gương mặt quen thuộc, là hai tên khốn kiếp kia, một nói: đúng là có một cô gái có tiền mướn chúng tôi làm chuyện này, nghe nói là ở đại học X, mày nhớ tên không? Một người khác nói tiếp: Mễ Tuệ Hân.

Thì ra là như vậy, đây là chứng cớ xác thật rồi. Nhìn xuống thời gian ở dưới góc bên phải, đó là lúc Lam Khanh nói với cô có việc phải đi ra ngoài một chút, rất rõ ràng.

Anh. . . . . . Lạc Thủy không biết nên hình dung tâm tình của mình bây giờ như thế nào.

Ai, phải nói sao đây, vốn là đứa nhỏ này có một chút oán trách, ghen tức làm cho khó chịu, bây giờ thì oán trách đó lại trở nên ngọt ngào, nhưng vẫn oán trách vì anh đã làm mọi thứ chu đáo cho cô như vậy, lại không chịu nói cho cô biết.

Lạc Thủy cầm lấy máy quay phim, từ trong thang máy bước ra, Lam Khanh liền bước tới nắm lấy tay cô: “Phu nhân, chúng ta về nhà đi."

Gương mặt Lạc Thủy co rút, lưng cứng đơ, bị những lời nói này bùng nổ đến nỗi hồn bay phách lạc, thương tích đầy mình, độ ấm ở bàn tay truyền tới làm cho Lạc Thủy chỉ có thể nhìn trời u buồn, chỉ tiếc là đại thần nhờ ăn bánh ‘ga tô’ mà lớn lên, nghênh ngang, tự nhiên, vui vẻ bước đi, Lạc Thủy theo sau một cách máy móc, rất là lo lắng hỏi: "Chúng ta về đâu vậy?"

Khóe miệng Lam Khanh thích thú nâng lên, đưa tay sờ đầu cô, nói: “Em muốn đi đâu?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: Hoacamtu, Ngọc Ánh_Ins, SầmPhuNhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30



Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 683 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.