Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước

 
Có bài mới 09.10.2016, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.06.2016, 11:34
Bài viết: 79
Được thanks: 233 lần
Điểm: 25.73
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9: Tên gây họa …
Beta: quynhle2207

Đang suy tư thì Lạc Thủy bị Tiết Diễm Yến nổi giận đùng đùng đập cho một gối cộng thêm với công phu sư tử gầm gọi tỉnh.

“Lạc Thủy!!!!! Bốc lửa rồi…!” (ý chị này đang nói chị 9 đang đỏ mặt)

“Hả? Cháy hả?” Lạc Thủy “vèo” một cái đứng lên.

Diễm Yến gõ đầu cô thật mạnh: “Là bốc lửa, mình thấy cậu đang bị tẩu hỏa nhập ma, ngồi trước máy tính mà lúc thì cười ngây dại lúc lại ngây người phát xuân.”

Khoa trương vậy sao? Nhìn dáng vẻ nổi giận của Diễm Yến cô cẩn thận hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Diễm Yến lia mắt lại phía cô: “Đốn đại soái chờ cậu ở tầng dưới.”

Đốn họa thủy? Tên gây họa đó đứng ở tầng dưới chỗ cô làm gì? Vì không muốn tạo ra cảnh giao thông bế tắc, Lạc Thủy quyết định nên đi xuống một chuyến.

Ngại ngùng, rất không nỡ mà gửi tin cho Nam Cửu Khanh: “Tôi có chút việc, thoát trước đây.”

Nam Cửu Khanh: “…”

Dấu chấm lửng là ý gì? Đại thần, tôi không thích chơi trò đuổi hình bắt chữ đâu, dù sao anh biết là được rồi.

Nhược Thủy Tam Thiên: “Tôi rút lui trước, anh yểm trợ.”

Lạc Thủy đánh ra mấy chữ như tâm nguyện, thì ra được người yểm trợ dễ chịu như thế.

Cô xách túi, lấy di động từ trên giường xuống, dùng tốc độ chạy nước rút một trăm mét lao xuống tầng dưới, ngay lập tức thấy tên gây họa nào đó đang rảnh rang dựa vào thân cây. Hôm nay ánh mặt trời vô cùng tươi đẹp, xuyên qua khe hở giữa những lá cây chiếu xuống, lóng lánh trong suốt như những mảnh kim cương.

Hơn nữa làn gió nhẹ lướt qua mấy lọn tóc, càng làm nổi bật lên ý cười trong đôi mắt phượng, hòa cùng với tóc mai, làm những nữ sinh đi qua xì xào bàn tán thỉnh thoảng còn ngoái đầu lại nhìn. Tên gây họa nào đó còn cười ấm áp nhẹ nhàng như làn gió, đúng lúc lộ ra hai lúm đồng tiền, vừa dễ thương vừa đáng yêu, càng kéo thêm nhiều tiếng thét chói tai liên tục của đám nữ sinh.

Có lầm không vậy, ông trời lại có thể biến một nam sinh thành như vậy, OMG!

Bỗng nhiên Lạc Thủy tức giận: “Có chuyện gì mà không gọi điện thoại?” Làm gì cứ đứng dưới phòng ngủ của các cô gây tai họa chứ, không biết hiện giờ có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn bọn họ chằm chằm rồi à.

Trái lại Đốn Cảnh Nhiên quá quen với Lạc Thủy như vậy: “Chị hai à, mình đã gọi cậu N cuộc rồi.”

Lạc Thủy vừa ra hiệu tên gây họa đi hướng ra ngoài trường, vừa móc di động ra khỏi túi xách. Nhìn đến màn hình, quả nhiên có cuộc gọi nhỡ của tên gây họa: “Được rồi, là mình không đúng.”

Đốn Cảnh Nhiên cười cười: “Không có gì.”

“Không có gì? Không có gì cậu tìm tôi làm gì?” Lạc Thủy chống nạnh.

Chị hai, cậu bị chập mạch à, thảo nào đã là cà chua ( Gái ế đến năm ba đại học thì được gọi là cà chua) rồi mà vẫn không tìm thấy bạn trai, tốt nhất cả đời này cậu cũng không gả đi được, Đốn Cảnh Nhiên suy nghĩ nham hiểm.

“Mời cậu đi ăn.”

Lạc Thủy hồ nghi: “Mời tôi đi ăn hả? Hồng nhan tri kỷ, hậu cung giai lệ của cậu đi đâu hết rồi?”

Đốn Cảnh Nhiên nhìn cô lạ lùng: “Không phải lần trước đã nói rồi sao, mời cậu ăn cơm.”

Cô đột nhiên nhớ đến lần trước ở căn-tin, hình như tên gây họa nào đó đã nói qua rồi. Ở bên này, tên gây họa còn lạ nước lạ cái, cô cũng chưa làm tròn trách nhiệm người địa phương, vốn dĩ nên mời hắn đi ăn mới phải.

“Mình mời cậu, cậu chọn chỗ đi.”

Đốn Cảnh Nhiên cẩn thận nhìn cô, giống như đang xác định lời vừa nãy có phải do cô nói hay không: “Cậu chắc chứ?”

Cái gì mà cậu chắc chứ? Chẳng lẽ cô nhỏ mọn như vậy? Sờ ví tiền nhỏ, lại hơi lo lắng không đủ: “Chắc chắn, nhưng tổ yến bào ngư, phòng cao cấp ở nhà hàng Tây các loại thì miễn.”

“Không thành vấn đề.” Đốn Cảnh Nhiên cười rất có thâm ý (ý nghĩ sâu xa).

Nhất thời, Lạc Thủy có cảm giác bị sụp bẫy, loại cảm giác này rất mạnh mẽ, cứ duy trì cho đến khi lên xe của tên gây họa. Xe của cậu ta là loại xe đua mui trần hai cửa màu đỏ. Quả nhiên người nào thì hợp với xe đấy, đủ mạnh bạo mà.

“Còn nhỏ tuổi, xa xỉ không chừng mực, lái cả Lamborghini*.” (này có ảnh ở dưới nhé ^^)

*Lamborghini: Automobili Lamborghini S.p.A., thường gọi tắt là Lamborghini, là nhà sản xuất xe hơi thể thao cao cấp của Ý, có trụ sở chính và xưởng sản xuất đặt tại Sant'Agata Bolognese, gần Bologna.

“Chị hai à, mình ở khu Tây, đi xe buýt đến trường cũng phải mất hai tiếng, điên rồi sao?”

Lạc Thủy bị giọng điệu “cậu ngu à” của Đốn họa thủy kích thích đến tức giận: “Chị hai là để cậu gọi sao. Chú em bỉ ổi xa xỉ lãng phí còn dám kiếm cớ nữa.”

Bạn Đốn Cảnh Nhiên nghĩ đến mẹ đại nhân đã nói dù thời gian nào đi chăng nữa khi xưng hô với phụ nữ đều phải nói ít hơn tuổi thật của cô ấy. Vươn tay chọc chọc Lạc Thủy: “Em gái Lạc Thủy, tha thứ cho người chú bỉ ổi vô lương này đi, chú cũng đâu phải cố ý.”

Lạc Thủy khinh bỉ liếc nhìn cậu ta đang chớp chớp mắt, cuối cùng cũng không nhịn được mà cười ra tiếng, lại vô tình nhìn đến đồng hồ tốc độ, con đường này giới hạn chỉ đi với vận tốc 50 km/h, vậy mà tên gây họa tăng mạnh đến 90 km/h, chắc là tính năng của xe quá tốt, vô cùng ổn định. Lúc trước thì không thấy gì, giờ nhìn thấy vậy cô bị dọa đến mức ngồi bật dậy. Nhìn Đốn họa thủy lần nữa, hình như trên mặt hắn có viết bốn chữ: Sát thủ đường phố.

Đốn Cảnh Nhiên bị cô nhìn chăm chú đến nỗi sởn gai ốc: “Sao vậy?”

“Cậu có bằng lái chứ?” Lái xe nhanh để trốn cảnh sát, không chừng cảnh sát đã chú ý đến bọn họ, đang đuổi ầm lên phía sau rồi.

Đốn Cảnh Nhiên vừa bực mình vừa buồn cười, vì chuyện này sao? Vươn hai ngón tay kẹp giấy lái xe từ trong túi áo trên đưa cho cô.

Lạc Thủy cầm lấy xem, vậy mà đã có bằng được bốn năm rồi. Nhìn ngó thấy phía sau không có cảnh sát đuổi theo, cô mới an tâm, nhưng vẫn bắt hắn chạy theo tốc độ bình thường.

Xe rẽ năm rẽ bảy, nhà cửa xung quanh càng ngày càng thưa thớt, từng dải đất màu xanh trải dài bát ngát, không khí trong lành xông vào mũi.

“Xe không vào được, xuống xi đi bộ thôi.” Đốn Cảnh Nhiên dừng xe lại.

Nhìn bãi cỏ làm thành một dải, màu xanh lá vui tươi thoải mái, hai người đi men theo đường nhỏ thăm thẳm được che trong bãi cỏ một hồi thì thấy một gian lầu trúc. Lầu trúc ba tầng, điều ngạc nhiên chính là lầu trúc được xây dựng trên hồ nhân tạo, hồ nước trong suốt thấy đáy, nuôi ít cá vàng, lúc thì chạy trốn lúc lại bất ngờ lao ra.

Lạc Thủy có dùng chân để nghĩ thì cũng biết chắc chắn ăn uống ở nơi này không rẻ rồi, nhưng chưa kịp chạy trốn đã bị phục vụ đứng ở cửa mời vào, trực tiếp dẫn bọn họ tới chỗ ngồi gần cửa sổ, dễ dàng nhận thấy tên gây họa là khách quen ở đây. Chỗ ngồi trong đại sảnh gần như đã hết, nhưng không hề nghe thấy tiếng nói chuyện, khách đến ăn giơ tay nhấc chân đều tao nhã.

Khe hở của những thanh trúc dưới chân hơi lớn, có thể nhìn rõ cá đang thoải mái bơi lội trong nước ở phía dưới, như còn có thể thường xuyên chạm vào bàn chân khách hàng. Từ cửa sổ nhìn ra là một guồng nước làm bằng trúc, nước trong hồ được dẫn lên guồng, rồi lại rơi xuống hồ nhỏ. Khi có gió thổi, ngẫu nhiên có mấy giọt mưa bụi bay vào.

Lạc Thủy cầm menu phục vụ đưa cho, ra sức nhìn người nào đó ngồi đối diện cười với vẻ mặt rất ư là vô tội. Đồ ăn trên menu cũng đều là những món ăn bình thường trong gia đình, nhưng bên trên không có ô ghi giá. Cô trực tiếp gấp thực đơn lại: “Cậu chọn.”

Đốn Cảnh Nhiên cũng không khách khí, chọn thẳng một loạt đủ các loại.

Nhìn một bàn đầy đồ ăn, Lạc Thủy buồn bực đến no luôn rồi. Cái gì gọi là tên gây họa, đi cùng cậu ta không bao giờ có chuyện tốt.

“Nếu cậu không ăn hết thì biết với mình, hừ hừ.” Lạc Thủy xiết chặt nắm đấm giơ lên đe dọa.

Đốn Cảnh Nhiên gắp một miếng bánh sầu riêng: “Yên tâm, hồng nhan tri kỉ của mình còn xếp hàng chờ ở đó.”

“Mình bảo cậu ăn hết, không phải gọi ruồi muỗi của cậu tới.”

Vừa nãy còn là hồng nhan tri kỷ, hậu cung giai lệ mà, tại sao bây giờ biến thành ruỗi muỗi rồi vậy? Đốn Cảnh Nhiên hơi toát mồ hôi.

“Bớt giận, bớt giận.” Đốn Cảnh Nhiên gắp cho cô miếng cá hấp rượu. (có hình ở dưới)

Tức giận cũng chẳng giải quyết được gì, tại sao cô lại có thể thuận tiện mà mời kẻ họa thủy này ăn cơm được chứ? thật sự là tên đầu gỗ mà, nhiều lần như vậy vẫn chưa lĩnh đủ à? Đều nói rằng muốn gạt bỏ sự tức giận thì phải ăn, thực tế chứng minh những lời này tuyệt đối chính xác.

Lạc Thủy vùi đầu tận lực ăn. Ăn một hồi, cảm thấy có chỗ không đúng, giống như có một tấm lưới trùm trở lại người cô, mà cô chính là ruồi muỗi trong lưới kia, không có chỗ ẩn trốn. Quay đầu lại nhìn thấy một người, đàn ông. Nếu hỏi vì sao cô chỉ nhìn thấy duy nhất một người đàn ông, cô cũng không biết.

Đồ thể thao nhàn nhã đã đành lại còn là màu trắng khiến người phát bực nữa. Người khoa trương như Đốn họa thủy cũng không dám thử mặc đồ một cách đơn giản như vậy, vậy mà mặc trên người người đàn ông kia, làm người ta nhớ các loại từ ngữ như: ‘Bạch y hơn tuyết, ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái*.” Con ngươi đen tuyền hơi có ý cười, cong lên như thoáng hiện ánh sáng lung linh của vầng trăng non, thật sự là mày kiếm mắt sáng, ngay cả hạt nước nhỏ trên sợi tóc cũng đang rạng rỡ phát sáng. (* chỗ này mình thấy để nó cổ cổ hay hơn, vì tìm từ hiện đại thay thế vào có vẻ không lột tả hết ý được)

Lạc Thủy sửng sốt, nhớ hồi nhỏ đọc《 Lạc Thần Phú 》trong đó có một câu: Kỳ hình dã, phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long. Vinh diệu thu cúc, hoa mậu xuân tùng*. Lúc đầu còn cảm thấy người như vậy chỉ có thể tồn tại trong《 Lạc Thần Phú 》, nhưng hiện tại cô đã tin.

*Trích Lạc Thần Phú:
Ta nói rằng:
Hình dáng của chàng,
Nhẹ nhàng như chim hồng bay,
Uyển chuyển như rồng lượn.
Rực rỡ như cúc mùa thu,
Tươi rạng như tùng mùa xuân.

Đại khái người đàn ông trước mắt chính là ‘nhẹ nhàng như chim hồng bay, rực rỡ như cúc mùa thu’.

“Này này, nhìn đàn ông cũng nhìn đến ngớ người ra vậy hả? Không đến mức đó chứ.” Đốn Cảnh Nhiên đẩy đẩy Lạc Thủy, theo ánh mắt của cô thì nhìn thấy một người đàn ông, sửng sốt hai giây, nói thầm, không phải chỉ có ánh mắt đẹp hơn cậu ta một chút, cười đẹp hơn cậu ta một chút thôi sao, không chừng chính là đeo cặp mắt đẹp, cùng với khuôn mặt chỉnh sửa đấy chứ, nào có tự nhiên trong lành không ô nhiễm môi trường như cậu ta đâu.

(Lời ngoài lề của tác giả: Tự mình đeo cặp mắt đẹp, nhìn xem có ai làm như vậy chưa, có người làm như vậy chưa hả?)

“A, đâu có, mình chỉ cảm thấy đã nhìn thấy anh ta ở đâu rồi thôi.” Cô lại có thể nhìn người ta chằm chằm như vậy, rất không lễ phép, thật muốn điên mà. Thật cẩn thận quay đầu nhìn lại lần nữa, người nọ vẫn còn ở dáng vẻ tươi cười nhẹ nhàng, yên tâm rồi.

Phim truyền hình tám giờ cô đã xem chán, lời thoại kinh điển cũng đã dùng. Không chịu nổi, Đốn Cảnh Nhiên buồn bực nhớ lại.

“Cũng đã ngớ người ra rồi, còn nói không có.” Đốn Cảnh Nhiên xì mũi khinh thường.

“Không là không! Cậu có hiểu không.”

“Không thì không, xem cậu kích động kìa.”

Lạc Thủy cũng thấy hình như mình có phần kích động quá mức. Lấy lòng nên gắp bánh sầu riêng cho Đốn Cảnh Nhiên. Cô thật không hiểu nổi, cái mùi kỳ lạ đó ăn ngon lắm hay sao, lại gọi tận hai đĩa, muốn chết mà.”



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: còn đây là cá chưng rượu, cá hấp rượu đó :)
cá hấp rượu.jpg
cá hấp rượu.jpg [ 129.59 KiB | Đã xem 4234 lần ]
Chú thích: đây là Bánh Sầu Riêng, nhìn thật ngon nhưng k biết ăn vào như thế nào nữa!!!
bánh sầu riêng.jpg
bánh sầu riêng.jpg [ 502.85 KiB | Đã xem 4234 lần ]
Chú thích: Kiếm mãi mới thấy em mui trần đỏ của Lamborghini
...mui trần đỏ.jpg
...mui trần đỏ.jpg [ 379.95 KiB | Đã xem 4234 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạc Vân về bài viết trên: Du Mộng Hằng
     

Có bài mới 13.10.2016, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.06.2016, 11:34
Bài viết: 79
Được thanks: 233 lần
Điểm: 25.73
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 9
Chào các bạn. Chúng mình rất cảm ơn các bạn đã ủng hộ diễn đàn trong thời gian qua. Như nhiều bạn đã biết, diễn đàn Lê Quý Đôn là 1 trong những website tự edit/sáng tác truyện lớn nhất hiện nay. Nhưng có một thực trạng đáng buồn là rất nhiều bạn không biết điều này mà đổ xô đọc ở các WEB COPY truyện của diễn đàn. Vì vậy, chúng mình mong các bạn hãy giúp chúng mình 1 việc, để các bạn thích đọc truyện có thể biết đến chính chủ nhiều hơn và ủng hộ đúng sản phẩm thực sự, để cùng đọc những chương truyện nhanh nhất, chất lượng nhất và hoàn chỉnh nhất.

Hiện chương truyện ở dưới có giá 1 tỷ điểm (tất nhiên không ai có đủ số điểm này để đọc truyện). Cho nên các bạn đọc hãy bấm vào link này, đợi chuyển qua page rồi hãy share giùm bài viết đó về tường nhà các bạn hoặc của các bạn khác, kèm theo câu "Vào nhà của chính chủ để đọc truyện nhanh nhất, chuẩn nhất cho mọi trình duyệt." hoặc bất cứ câu nào các bạn thích mà có thể giúp mọi người biết đến diễn đàn nhiều hơn.

Khi đã đủ 12 lượt chia sẻ thì số điểm của chương truyện sẽ hạ xuống 0 điểm, để TẤT CẢ CÁC BẠN có thể xem mà không phải tốn kém gì cả.

P/S: sẽ không có việc thu điểm đọc truyện cho nên các bạn cứ yên tâm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạc Vân về bài viết trên: Du Mộng Hằng, marialoan, thanhphong6793
     
Có bài mới 18.10.2016, 01:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 02.06.2016, 11:34
Bài viết: 79
Được thanks: 233 lần
Điểm: 25.73
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[size=150]Chương 10: Người bí ẩn…

Edit: Mạc Vân, beta: quynhle2207

Lâm Tuấn đi toilet về thấy Lam Khanh đang cười nhẹ nhàng, anh ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời vẫn nằm đúng vị trí, cúi đầu nhìn đất, không có tiền rơi, ngạc nhiên nói: “Có chuyện gì mà vui vậy?”

Lam Khanh lại mỉm cười: “Không có gì, đi thôi.”

Lâm Tuấn tội nghiệp đã bị một câu nói lấy lệ của Lam Khanh cứ thế mà lờ đi, nhưng ai bảo anh ngồi quay lưng về phía Lạc Thủy chứ, đoán chừng anh ta mà nhìn thấy cô sẽ chế giễu Lam Khanh một hồi cho mà xem.

Khi ra đến đại sảnh Lam Khanh quay đầu nhìn thoáng qua có vẻ đăm chiêu, sau đó đến quầy thu ngân chỉ vào bàn Lạc Thủy nói: Bàn kia cứ ghi vào của tôi.

Lâm Tuấn càng kỳ quái, bàn kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, đang định xoay người nhìn thì bị Lam Khanh ngăn lại kéo đi. Ngay chính bản thân Lam Khanh cũng không xác định vì sao phải thanh toán hóa đơn giúp cô, chỉ là nhìn bộ dáng mặt ủ mày chau nhưng vẫn vùi đầu đau khổ ăn của cô, cảm thấy rất, ừm, thoải mái.

Người sáng suốt nhìn đều biết hai người kia không phải một cặp, bữa cơm này là cô mời khách, bởi vì cô muốn mời khách, cho nên anh liền than toán.

--- ------ ------ ------ ------ ta là đường phân cách---- ------ ------ ------ -----

Lạc Thủy nhìn đồ ăn còn lại, mệt mỏi thở dài.

Đốn họa thủy không đồng ý: “Gói lại mang về làm món ăn đêm.”

Lạc Thủy vẫy tay gọi phục vụ.

“Tiểu thư, xin chào cô, cô cần gì sao?”

“Phiền anh gói lại giúp chúng tôi, nhân tiện thanh toán luôn.”

“Vâng, xin chờ một chút.” Phục vụ gói tất đồ ăn trên bàn lại còn nói: “Tiểu thư, bàn này đã được thanh toán rồi.”

“Đã thanh toán rồi?” Hiếm thấy Lạc Thủy và Đốn Cảnh Nhiên phản ứng cùng lúc.

“Vâng.” Phục vụ đã đóng gói mọi thứ, lại lịch sự đứng một bên.

Chỉ còn Lạc Thủy và Đốn Cảnh Nhiên đưa mắt nhìn nhau.

Lạc Thủy ngó quanh bốn phía: “Người quen của cậu?”

“Sao có thể, mình đều đến đây có một mình mà, cũng chưa từng gặp người quen.”

“Vậy là ai? Chắc không phải là cậu chứ?”

“Cậu thấy mình đi thanh toán hóa đơn lúc nào hả?” Đốn Cảnh Nhiên đứng lên, “Đừng đoán mò, hỏi quầy thu ngân một chút.”

Lạc Thủy nhìn vẻ mặt cậu ta cũng không giống đang giả bộ, chắc không phải cậu ta rồi, lại nói ‘họa thủy’ đâu có lịch sự vậy chứ, không làm thịt cô mới là lạ, chắc là người quen của ‘họa thủy’.

Hai người xách túi lớn túi nhỏ đến quầy thu ngân, hỏi hồi lâu cũng không hỏi được chỉ nói là không biết. Lạc Thủy sờ sờ ví nhỏ, ví tiền được bảo vệ rồi, nhưng vẫn nợ nhân tình của người ta. Lúc về đến trường học vẫn nghĩ mãi về chuyện này.

“Họa thủy, nếu không lần sau tôi mời cậu lại nha?”

Đốn Cảnh Nhiên cười hớn hở, vội vàng đồng ý: “Được, được.”

Lạc Thủy cảm thấy mình lại phạm sai lầm lần nữa, không thèm quay đầu lại mà đi thẳng lên phòng. Ném mấy món ăn cho bạn cùng phòng, sau đó lên trò chơi. Nhìn thấy nhân vật của Nam Cửu Khanh sáng lên, lập tức gửi tin nhắn qua: “Ngại quá, đã tới trễ, đang ở đâu?”

Nam Cửu Khanh: “Để tôi chờ lâu như vậy, nên phạt.”

Lạc Thủy kinh hãi: “Ặc, chẳng lẽ muốn trừ tiền lương?”

Nam Cửu Khanh: “Tôi là người không có sáng kiến như vậy sao?”

O(╯□╰)o, đại thần anh không phải người, anh là thần. Cái này cũng phải có sáng kiến sao?

Nhược Thủy Tam Thiên: “Nhưng cũng không đến mức để tôi nhảy trên đường lớn chứ O(╯□╰)o.”

Nam Cửu Khanh: “Nếu cô muốn, tôi sẽ cố mà làm, không khó.”

Nhược Thủy Tam Thiên: “Lão đại, tôi sai rồi được chưa, đừng giận tôi.”

Nam Cửu Khanh: “Chờ lúc tôi thích sẽ phạt cô sau, giờ đến đường Vương Thành đi.”

Thật có sáng kiến mà, đại thần, không phải anh là cha Triệu Mẫn chứ?

Lạc Thủy vẫn ngoan ngoãn đi chuyển nhân vật nhỏ tới đường Vương Thành, từ rất xa mới nhìn thấy nam tử mặc áo màu xanh. Đi đâu thì nhấn đi theo, qua lúc lâu mà nhân vật vẫn đứng yên một chỗ. Lạc Thủy gõ một dấu chấm gửi đi.

Nam Cửu Khanh: “Đang đợi cô hỏi đi đâu.”

Còn có trình tự này à? Lạc Thủy choáng váng vừa không biết làm thế nào vừa phải ngoan ngoãn hỏi đi đâu.

Mặt Nam Cửu Khanh không đổi sắc: “Đến nhà tôi.”

Vương Thành cũng là một cứ điểm mà “Tuyệt Diễm Phần Thiên” chiếm giữ, thuộc loại khu vực an toàn không có quái để đánh, không có bảo vật rơi ra, không có kinh nghiệm, nhưng Vương Thành chính là khu trung tâm kinh tế chính trị, đầu mối then chốt của giao thông, là nơi sầm uất giàu có đông đúc, là cứ điểm xưa nay các bang phái tranh đoạt kịch liệt nhất.

Lạc Thủy đứng trước tòa nhà ‘Tuyệt Diễm Phần Thiên’, tự nhiên trong lòng nảy sinh hăng hái ngút ngàn. Kiến trúc của bang hội trong game vốn có thể do bang hội tự thiết kế xây dựng. Lúc trước khi ‘Tuyệt Diễm Phần Thiên’ xây dựng, trên forum, kênh thế giới, trong bang hội đều sôi trào, rất nhiều người chen chúc nhau đến xem, làm sụp cả Vương Thành, kết quả chủ sở hữu đóng cửa không chịu tiếp khách.

Rất nhiều người không cam lòng bị từ chối đứng ngoài cửa, liền tụ tập ở Vương Thành ra oai, trình độ thấp hỗ trợ lẫn nhau, làm kinh động cả công ty game. Nghe nói công ty game cũng đã nói với Tuyệt Diễm Phần Thiên mua bản quyền của kiến trúc, nhưng chủ nhà lại không đồng ý, chỉ nói nếu một ngày không chiếm được Vương Thành, sẽ quyên kiến trúc của bang hội cho công ty, công ty game không thể làm gì khác nữa.

Lúc trước ùa đến, Lạc Thủy cũng chỉ là một con ong nhỏ trong đó, chẳng qua không đợi đến lúc chủ nhà đóng cửa từ chối tiếp khách cô đã rời đi. Chen thành cái dạng này sao có thể nhìn kiến trúc được, nhìn đầu người thì đúng hơn. Sau này khi đi dạo chợ cũng lướt qua một lần, da mặt cô đâu có dày đến mức dựa vào cửa nhà người ta năn nỉ để được nhìn, cho nên cô vẫn vô duyên với nó.

Hiện tại danh chính ngôn thuận đi theo Nam Cửu Khanh, đương nhiên là kích động không thôi, ai bảo cô cũng đang học kiến trúc chứ, đối với kiến trúc nghệ thuật theo đuổi không ngừng mà.

Chỉ thấy phía đối diện treo một tấm biển bằng gỗ lim thiếp vàng trên cửa lớn màu đỏ, phía trên có đề mấy chữ rồng bay phượng múa thiếp vàng rất to: Tuyệt Diễm Phần Thiên.

Bảo vệ canh ở cửa lớn nhìn thấy Nam Cửu Khanh và Nhược Thủy Tam Thiên thì hơi kinh ngạc, nhưng vẫn rất trấn tĩnh hiện lên mấy chữ trên đầu: “Xin chào Bang chủ, chào mừng Nhược Thủy Tam Thiên.”

Đầu tiên lọt vào tầm mắt là một hồ nhỏ xanh biếc, lác đác mấy bông hoa súng tản ra trên mặt nước, liễu được trồng rủ dọc ven mép hồ, hành lang màu trắng khéo léo nằm trên hồ nhỏ. Đi đến cuối hành lang, phong cảnh bỗng nhiên thay đổi, chòi gác đẹp đẽ mọc lên, bên trong là tường cao ngói đỏ, hơi lộ ra đỉnh ngói lưu ly, giống như tóc cô gái trẻ xinh đẹp thoát dần theo đuôi đồi mồi, trong suốt óng ánh. Trên mái cong là hai con rồng, giống như thật, kim lân khải giáp*, tựa như khát vọng lợi dụng sức gió trở về. (* câu này có ý gần gần như là kỳ lân vàng bọc thép chiến thắng)

Đi ngoặt qua chỗ mái vòm, bỗng phát hiện Chủ Điện khí thế hào hùng. Thấp thoáng dưới bầu trời xanh thẳm, như có loại cảm giác mộng ảo.

Vào trong đó dạo chơi như bước chân vào giữa chốn sơn thủy, phủ đệ, cung điện, lầu các xen nhau ăn khớp, sắp xếp làm người ta vô cùng thấu hiểu.

Bây giờ những gì Lạc Thủy nhìn thấy cũng chỉ là một phần kiến trúc nhỏ, vậy mà đã khiến cô ngạc nhiên thán phục không ngừng. Cho dù nhìn theo đôi mắt chuyên nghiệp của học sinh kiến trúc, những kiến trúc này to lớn bao nhiêu, màu sắc, nguồn ánh sáng, thậm chí ngay cả cảnh vật chung quanh cũng mang tính cân đối hài hòa, có thể nói là hoàn mỹ. Nhóm người thiết kế ra kiến trúc này quả thật là đại thần trong những đại thần, thần tượng quá đi!!

Nhược Thủy Tam Thiên vui vẻ đuổi theo Nam Cửu hỏi: “Lão đại, lão đại, là ai thiết kế vậy?”

Giọng nói Nam Cửu Khanh đầy kinh ngạc: “Muốn biết à?”

Đó là đương nhiên, đúng ra đại thần cần phải được người ta ngưỡng mộ.

Lạc Thủy lập tức gật đầu: “Dạ, dạ.”

Nam Cửu Khanh: “Vậy còn xem biểu hiện của cô.”

Nửa đầu Lạc Thủy đen lại, nửa đầu mờ mịt, đây là chuyện gì: “Biểu hiện như thế nào?”

Nam Cửu Khanh: “Biểu hiện cho tốt.”

Biểu hiện cho tốt, dạ dạ, biểu hiện cho tốt, vì muốn đại thàn hài lòng, không tiếc bất cứ giá nào.
[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạc Vân về bài viết trên: Du Mộng Hằng, HNRTV, Hoacamtu, Ốc°-°Tiêu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chính Tuyết, Hanana, Nana Trang, Quocdang, tambong, taniyeuanh, Trang Ăn Cơm Rang, Yuhtel94 và 195 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.