Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Ma vương ta muốn công ngươi - Quỷ Thiên Tài

 
Có bài mới 02.09.2016, 17:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3194 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới [Đam mỹ - Huyền huyễn] Ma vương ta muốn công ngươi - Quỷ Thiên Tài - Điểm: 6
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ma vương ta muốn công ngươi

Tác giả: Quỷ Thiên Tài

Thể loại:Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại

Edit: Alice

Trạng thái:Full

Nguồn: https://thuquandammy.wordpress.com/2012 ... ong-nguoi/

Thật sự phải chết sao, thật buồn cười.

Lạc Vô Trần khẻ liếm môi, máu tươi theo thái dương chảy xuống mang theo hương vị ngọt ngào, ha hả, hắn là Ma vương.

Là chủ nhân Diễn Phong Sơn Trang uy chấn võ lâm, đám lâu la này có thể lấy được mạng hắn sao, vận một tia nội lực còn sót lại, cuồng phong gào thét, lá cây vần vũ, kẻ vây đánh mang theo nỗi sợ hãi tử vong rơi vào cõi chết.

Nụ cười vẫn vắt trên mặt nam nhân, sinh mệnh, quả nhiên không chịu nổi một kích



Đã sửa bởi Dương_Mitanovlia lúc 02.09.2016, 23:11, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.09.2016, 17:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3194 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Huyền huyễn] Ma vương ta muốn công ngươi - Quỷ Thiên Tài - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

Thật sự phải chết sao, thật buồn cười, Lạc Vô Trần liếm môi, máu tươi theo thái dương chảy xuống mang theo hương vị ngọt ngào, ha hả, hắn là ma vương, là chủ nhân Diễn Phong Sơn Trang uy chấn võ lâm, đám lâu la này có thể lấy được mạng hắn sao, vận một tia nội lực còn sót lại, cuồng phong gào thét, lá cây vần vũ, kẻ vây đánh mang theo nỗi sợ hãi tử vong rơi vào cõi chết. Nụ cười vẫn vắt trên mặt nam nhân, sinh mệnh, quả nhiên không chịu nổi một kích.

“Ca ca.” Lạc Vấn Tâm vân đạm phong thanh xuất hiện trước mắt hắn, trên mặt cũng mang theo ý cười, trường bào thuần bạch phất phới bay trong gió, tựa trích tiên phiêu dật xuất trần.

“Ca ca, ngươi luôn làm người ta bất ngờ như vậy.” Y cười nho nhã khiêm tốn, “Ta nghĩ ngươi hẳn đã kiệt sức.”

“A, ha hả, thật không hổ danh là đệ đệ của ta. . . . . .” Lạc Vô Trần tận lực đứng thẳng thân mình, mãnh hổ này do hắn một tay bồi dưỡng, rốt cuộc lộ ra bản tính, nhưng y còn tham lam, thâm hiểm hơn so với hắn tưởng tượng, không hổ là đệ đệ của ma vương, giang hồ này lại sắp có thêm một trận huyết vũ tinh phong .

“Ca ca, hiện tại ngươi thua.” Lạc Vấn Tâm cười nhợt nhạt, gió thổi bay mái tóc dài của y phiêu dật đến rối tung.

“Thua sao, ngươi thật sự cho rằng mình đã thắng ?”

Đất đá dưới chân đột nhiên vỡ ra một cái động lớn, hắn cười to nhảy vào, tiếng nước ào ào chôn vùi tiếng quát phẫn nộ của Lạc Vấn Tâm, chuyện xưa chưa bao giờ chấm dứt đơn giản như vậy, nhất là đối với một nam nhân có phong hào ma vương.

Chờ xem, đệ đệ của ta, trận chiến mới chính thức bắt đầu, lúc này đây, người thắng làm vua, kẻ thua làm giặc. Làm giặc, tức là chết.

Chương 2

” Liễu công tử, lần sau lại đến nha…”

Liễu Sinh Hương vịn vào tường, nghiêng nghiêng ngã ngã đi về phía trước, Phúc Yên đáng ghét, chắc chắn lại đi sòng bạc, ngay cả công tử nhà mình cũng không thèm chăm sóc, trở về nhất định phải trừ lương của y.

[ Tài liệu bí mật của Tiểu Biên: Liễu Sinh Hương, người Khai Phong, cũng là gian thương vô lại, yêu tiền như điên, thích miên hoa ngọa liễu (ngủ cùng hoa, nằm chung liễu=> chơi gái), chỉ có điều thật đáng buồn là luôn luôn bị người khác xem là hoa liễu. Hiện 27 tuổi, có thê thiếp hai ba, sai vặt bốn năm, bất động sản sáu bảy, không hẳn là hoa tâm, nhưng cũng tuyệt đối háo sắc…

Hương Hương : Mẹ nó ngươi, ta rất chung tình!

Tiểu Biên viết: Ta là dân thành thị văn minh, ta kiên quyết không nói thô tục.

Người nào đó chen vào: Lời thoại của Liễu Sinh Hương là do ai viết hả?

Tiểu Biên lau mồ hôi: Vô vấn đề chính.]

Trời đã tối, Liễu Sinh Hương nheo cặp mắt hơi cận thị, nghiêng ngả lảo đảo đi về nhà, thật là, sao ngay cả một chiếc xe ngựa cũng không có? Liễu đại gia ta cũng đâu phải không chịu trả tiền? [ Xa phu: Chính vì ngươi không trả tiền mới trốn đi đó ! ]

Nếu đi dọc theo bờ sông, hẳn là sẽ nhanh chóng về đến nhà, Liễu Sinh Hương ước tính, tối nay có nên cùng Phong Nhi không đây, nàng hình như đang tức giận, quên đi, vẫn còn Văn Ngọc mà, nàng hiền lành nhất, nhưng rất chán, ngủ không kích tình gì cả, ân, làm sao bây giờ đây, thật đau đầu quá.

“A”

Liễu Sinh Hương đang đau đầu vì nghĩ đến chuyện ngủ nghỉ đêm nay thì bị phân tâm trợt chân, thuận thế lăn xuống sườn dốc, thẳng một mạch xuống mép sông.

” Ôi, đau chết đại gia ta.”

Gì, sao không đau vậy? Liễu Sinh Hương sờ sờ dưới thân, mềm mềm, còn mang theo cảm giác trơn dính. Nương theo ánh trăng mờ mịt, một nam nhân đẫm máu nằm trong đám cỏ ven bờ, chính y vô tình làm đệm lót cho Liễu Sinh Hương khi hắn ngã xuống.

” Ai cha!”

Nhảy dựng lên một cái, Liễu Sinh Hương vuốt ngực thở từng ngụm từng ngụm, không phải người chết chứ, hắn trước giờ chưa đụng phải chuyện này, duỗi chân đá đá cổ thi thể, không phản ứng, lại giẫm giẫm, cũng chẳng nhúc nhích, xem ra chết thật rồi, Liễu Sinh Hương phán đoán.

” Cứu ta!”

Thanh âm yếu ớt lại mang theo mùi vị không thể cự tuyệt.

“A ?…….Tại sao?”

” Ta có thể cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi muốn!”

Chương 3

Ngươi có thể cho ta cái gì ?


Màn trắng, áo ngủ bằng gấm trắng, trong phòng đơn giản tới mức không nhìn thấy một băng ghế, đương nhiên cũng không có bàn, trong không khí có mùi hoa cỏ nhàn nhạt rất an tâm thoải mái. Quả nhiên không chết, khóe miệng nam nhân hiện lên nụ cười, trò chơi này xem ra ai cũng sẽ chơi không biết chán.

Nam nhân muốn cử động tay chân, lại phát hiện cả người bị băng chặt, rất giống một cái đòn bánh khổng lồ, lại đau nhức âm ĩ từng đợt, giống như bị kiến cắn đốt thần kinh. Rõ ràng đâu có thụ thương nghiêm trọng như vậy, sao lại thế chứ? Chỉ nhớ rõ mình sức cùng lực kiệt ngất xỉu ở bờ sông, tỉnh lại thì đã ở đây.

Đại sảnh Liễu gia, một lão nhân đứng run run, nói rẩy rẩy:

” Ai, vị công tử này ngoại thương rất nặng, bị cành cây đâm thủng chân, lại bị cái gì đấy đè gãy tay, mặc dù có cao dược Phong Ngọc Tục Cơ của ta nhưng muốn khôi phục nguyên trạng e rằng rất khó khăn……”

Liễu Sinh Hương âm thầm toát mồ hôi lạnh, không phải đâu, hình như thời điểm ta lăn xuống có một nhánh cây như vậy……

” Hắn dường như còn bị nội thương, lão phu đối với võ công không rành rẽ, chỉ có thể cho chút phương thuốc bổ khí dưỡng huyết để hắn hảo hảo điều dưỡng, trong vài tháng, ngàn vạn lần không được cử động mạnh, nếu không về sau sẽ ảnh hưởng đến thân thể.”

Lão trung y còn đang lảm nhảm lầm bầm, Hương Hương đã sớm ngao du tiên cảnh xa xôi.

“… bất cứ thứ gì….”, người kia nói thật ư? Vì sao hắn lại tin không chút lý do? Có lẽ do lòng mình quá mềm yếu. ( Tiểu Biên: Ọe, ngươi moi ra một khối cổ ngọc ngàn năm từ trên người y, lại có thêm một đống ngân phiếu, ngươi tất nhiên phải cứu.)

” Công tử, phí chữa trị của ta!”

Lão nhân ở sau hô to, Liễu Sinh Hương sốt ruột quăng cho một câu:

” Ngươi có làm hắn tốt lên chút nào chưa ? Thần y cái quái gì ! Còn muốn phí chữa trị hả? Mơ đi!”

Cửa mở nam nhân trên giường nghiêng người nhìn qua, một bóng dáng tha thướt mỹ lệ, lả lướt tiến vào. Mi nhãn mảnh khảnh xếch nhẹ, nụ cười không biết thế nào lại khiến người ta động tâm phút chốc.

” A, ngươi tỉnh rồi, sao hả, khá hơn chút nào không?”

Thanh âm từ tính thoáng trầm đục, rất êm tai, cũng thực …… mê hoặc.

” Ta cứu ngươi…”

Hắn dường như nhấn mạnh, ngồi bên giường nam nhân, còn nghiêm túc nói:

” Ta cứu ngươi, ngươi không báo đáp ta sao?”

“ Báo đáp thế nào?”

Y miễn cưỡng nhắm mắt lại, đòi ma vương báo đáp không phải tự tìm tử lộ sao?

“ Ta cũng không muốn ngươi đền mạng, bất quá ngươi đáp ứng điều kiện của ta, hy vọng ngươi không quên.”

Liễu Sinh Hương cười phóng khoáng, vô số người đã bị nụ cười ma quỷ này dụ dỗ. Dân làm ăn buôn bán chỉ cần vừa thấy nụ cười này, biểu tình trên mặt so với chết cha chết mẹ còn thảm thương hơn.

” Điều kiện?”

Lạc Vô Trần cười lạnh.

” Ngươi muốn cái gì?”

” Ha hả, đừng tức giận như thế, tốt xấu gì ta cũng là người cứu mạng ngươi, ta thấy ngươi cũng là kẻ gặp nạn, nói cho cùng, nếu ta đã tiếp nhận ngươi, ta sẽ có trách nhiệm, cho nên cứ việc an tâm ở đây đi!”

Lạnh lùng liếc Liễu Sinh Hương, bất quá là chỉ là một kẻ gian xảo toan tính, vậy mà lại làm y vừa rồi sinh ra cảm giác động tâm.

Bị ánh mắt băng lãnh công kích, Liễu Sinh Hương càng cười ma quỷ.

” Cũng chẳng có gì, nơi này chính là một cái khách ***, một ngày ba lượng bạc, rất thực dụng.”

Khách nhân nhiều hơn khách ***, nằm phía ngoài cửa bắc thành Khai Phong, Diễn Phong sơn cước, hổ khẩu chi tiền, cảnh vật tốt nhất, kẻ đi người ở, tất cả đều biết kẻ từng là ma vương bị đệ đệ y đánh bại, hiện tại không biết trốn đi đâu, khách ***, nhưng đối mặt với nguy hiểm lại chính là sở thích của nam nhân.


Đệ đệ, ngươi thật sự có thể đánh bại ma vương sao ? Thật muốn xem thử đây, khóe miệng Lạc Vô Trần mang nét cười, cuộc sống vẫn nên có chút yếu tố bất ngờ mới có thể ngập tràn thú vị, đệ đệ có phải cũng cho rằng như vậy hay không?


Chương 4

Yêu thương ta, được chứ ?

” Ngô, lạnh quá.”

Liễu Sinh Hương xốc chăn lên, lăn một cái liền rút vào trong chăn của Lạc Vô Trần.

“Cách xa ta một chút!”

Tiếng gầm giận dữ vang lên, nhưng chỉ có khí thế chứ không có động tĩnh.

” Hắc hắc, để ta hôn một cái đi..”

“Ngươi….. Ngô……”

Chăn lay động kịch liệt, còn pha lẫn tiếng cười đắc ý của Liễu Sinh Hương.

” Bảo bối, đừng lộn xộn, cái lão già ấy bảo ngươi không được tái động, coi chừng vĩnh viễn cũng tốt lên không nổi nha…. Ngươi đâu muốn cả đời cũng không xuống giường được phải không?”

Lạc Vô Trần đau này, hối hận này, sự tình sao lại phát triển đến nước này chứ ?

“A…… Ngô… Đừng……”

Bị đụng đến bộ vị quan trọng, ma vương cũng chịu không được rên rỉ ra tiếng.

” Hắc hắc, bảo bối, ta thích nhất tiếng kêu của ngươi, tái kêu lớn một chút nữa đi”

“A!”

Tiếng kêu như giết heo vang lên, cảm nhận được một cái nào đó giống như đao cùn xỏ xuyên qua mình, Lạc Vô Trần toàn thân đều run rẩy, nam nhân này, ngày sau nhất định phải đem y bầm thây vạn đoạn.

” Hắc.”

Liễu Sinh Hương thỏa mãn rên một tiếng.

” Ngươi biết không, ta vừa gặp ngươi liền thấy hợp ý, ha ha, bộ dáng lãnh khốc tới như vậy….. Ngươi thật sự rất mê người……”

” Cút……. Ân….. A…….”

Cảm giác kỳ quái nào đó dần dần dâng lên, kèm theo thanh âm không khí trong thân thể bị trừu tống, lý trí từng chút bị hút ra khỏi đại não, Lạc Vô Trần sợ hãi, đó là cảm giác gì? Chẳng lẽ hắn lại cảm thấy khoái cảm từ tư thế khuất nhục thế này? Một bên bi ai nghĩ nghĩ, thân thể lại càng nóng rực, tiếng kêu thỏa mãn như không muốn ngừng lại xuất ra.

“Ân… Ngươi đừng quên, mạng của ngươi là do ta cứu….. Làm đệ tam phòng của ta được không… Ta nhất định sủng ái ngươi….. A…..”

Trong không khí tràn ngập vị tanh nồng. Liễu Sinh Hương ngã nhẹ trên người Lạc Vô Trần, bàn tay dao động ở bên eo hắn, dường như ý còn chưa dứt.

Lạc Vô Trần khuất nhục nhắm mắt lại, nam nhân cùng nam nhân chính là như vậy sao? Hắn thế mà lại ở dưới, ngẫm lại quả không thể chịu được, xem ra lần này thật sự bị thương quá nặng, gân mạch tổn hại nghiêm trọng, xương tay gãy, chân bị đâm thủng, bây giờ còn bị nam nhân thượng, chỉ sợ cả cuộc đời cũng chưa từng thảm hại tới vậy.

” Làm sao vậy, bảo bối….”

Liễu Sinh Hương hôn tới hôn lui mặt hắn, có chút miên mang, còn mang theo giọng điệu châm biếm. Ở chỗ sâu trong thân thể giống như bị thứ gì đấy hung hăng va đập một cái, trên miệng lại thêm trêu đùa.

” Ha hả, cũng không phải lần đầu tiên, sao còn như vậy chứ? Có phải muốn làm lại hay không hả, bảo bối….”

” Ta sẽ giết ngươi.”

Lạnh lùng trừng mắt nhìn nam nhân trước mặt, kẻ nhu nhược trói gà không chặt, chỉ là một tiểu lão bản tham tiền, nhân vật như vậy, hắn thậm chí không thèm giết y.

” Ha ha, ta đây sẽ khiến ngươi yêu thương ta.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.09.2016, 17:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3194 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Huyền huyễn] Ma vương ta muốn công ngươi - Quỷ Thiên Tài - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5

Đồ chơi của tiểu hài tử

Đám đông tưng bừng, đây là một ngày hội đặc biệt náo nhiệt, Liễu Sinh Hương mang theo người hầu nhỏ nhàn nhã thong dong dạo bộ. Bất chợt một thanh âm xông tới.

” Liễu công tử, Liễu công tử….”

Một tiểu nam hài khuôn mặt thanh tú băng qua rừng người, trên gương mặt be bé còn mang theo nét cười, ngũ quan đồng thời cau lại, cực kỳ giống một nụ cúc mới hé, hoa cúc, ân, cúc hoa của người trong nhà kia thực không phải chỉ đẹp bình thường đâu, hắc hắc, nói thế nào mới được nhỉ, Liễu Sinh Hương âm thầm toát mồ hôi lạnh, tự hỏi mình có phải quá hạ lưu không. ( Tiểu Biên: Ta không hạ lưu, ta không hạ lưu, ta không hạ lưu, Hương Hương đáng yêu của chúng ta là người không hạ lưu nhất!)

” Liễu công tử, ngươi cũng lâu rồi không tới chỗ người ta…”

Hóa ra tiểu nam hài này là một tiểu quan.

Liễu Sinh Hương vẽ ra một nụ cười tự nhận là khuynh quốc khuynh thành.

” Ta sao lại quên ngươi được chứ, ngươi là…..( Tiểu Biên: Ặc, Hương Hương, lời ngươi nói hoàn toàn sai bét rồi !)

Mặt tiểu nam hài bắt đầu từ thần thái sáng láng đến thất vọng, kế đến cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu dẹp ra, liền khóc ròng khóc rã, Liễu Sinh Hương đổ mồ hôi, khóc, khóc, mẹ nó ta còn chưa có lừa tình ngươi mà, a, đúng nha, người trong nhà kia cho tới bây giờ cũng chưa từng khóc, thật muốn xem bộ dáng hắn khóc…

Sẩm tối, cảnh chiều u hoài, một bạch y nhân trong tiểu viện tử, thân thể hắn có chút gầy yếu, lặng lẽ đạm mạc, đơn côi ngồi đó chỉ một mình, dường như vĩnh viễn cũng chỉ có một mình, không người bầu bạn, không người thấu hiểu.

” Muốn gì nào?”

Lúc Liễu Sinh Hương vào cửa, thứ đầu tiên thấy chính là bóng dáng Lạc Vô Trần, y lặng lẽ đến sau lưng hắn, dịu dàng ôm lấy thắt lưng hắn, đơn giản, mềm mại, đầu gác lên vai nam nhân không muốn xa rời, Liễu Sinh Hương thỏa mãn thở dài, cảm thấy người trong lòng hơi động, miệng khẽ nhếch.

” Đừng động, được không, để ta ôm ngươi..

“ Thật ra, ngươi rất thích loại cuộc sống này, yên ổn, an toàn, không đấu đánh.”

Giọng Liễu Sinh Hương như thôi miên. Thanh âm trầm đục nhàn nhạt, tựa hồ ảo mộng.

“Chúng ta không phải cùng một dạng người, hơn nữa ta muốn giết ngươi.”

Lạc Vô Trần vẫn là Lạc Vô Trần, cho dù chỉ có một phút mệt mỏi, một giây rung động, hắn cũng sẽ không lưu tình bóp chết, đây mới là bản chất của ma vương, không tình, không ái, càng không an phận như người thường.

” Hiện nay ngươi còn cần ẩn trốn nên ngươi mới không giết ta.”

Liễu Sinh Hương cười châm biếm một cái khô cứng, thật sự là không phải nụ cười đạt tiêu chuẩn, thế này chẳng phải tài lộc buôn bán đều bị hắn đuổi chạy hết sao?

” Nhưng như vậy cũng đã tốt lắm rồi, ta rất vui.”

Lạc Vô Trần nhìn hắn, nam nhân trước mặt là ảo giác sao? Nét suy tàn nháy mắt dường như rớt vào tâm, rành rành hóa hư vô. Liễu Sinh Hương ngươi rốt cuộc là cái dạng nam nhân gì?

“Cầm đi”

Một cái gì đó có phần lạnh lẽo rời khỏi thân người, Liễu Sinh Hương quăng cho hắn một cái trống lắc.

“Một món đồ chơi của tiểu hài tử, ngươi chắc vẫn chưa tới hội Thượng Đào chơi nhỉ !!”

Chương 6

Hắn là bà xã của ta

Đêm tối.

Dưới ánh nến bập bùng, hắn đem trống lắc lặng lẽ đặt vào lòng bàn tay.

Quả thật mình chưa từng có bất cứ thứ gì.

Quà…

Quà của hắn có vàng bạc, có mỹ nhân, có quyền lực, nhưng duy nhất không có đồ chơi.

Nhớ về thời thơ ấu, hắn rất thích một con chim nhỏ, thích đến độ thậm chí còn muốn mang nó thoát khỏi cái ***g sắt sơn son thiếp vàng, khi đó đệ đệ còn rất nhỏ, y chỉ dám ẩn nấp xa xa rồi chạy đi, mãi đến lúc phụ thân ra lệnh cho hắn tự tay bóp ngạt con chim nhỏ ấy.

Lúc đó còn làm gì được nữa, chim nhỏ đương nhiên đã chết, đệ đệ lại tự tay đào xác chim mà hắn đã chôn lên, làm thành một bàn đồ ăn truyền thống.

Có lẽ, mọi thứ cũng đã quyết định ngay lúc ấy, đệ đệ mới là kẻ nên được gọi là ma vương.

“A…..”

Tiếng cười như nhẹ nhàng bỡn cợt, đặc thù và tao nhã.

” Ca ca, đã thành ra thế này rồi mà còn không cẩn thận, dường như tính cảnh giác đã giảm xuống không ít.”

Vẫn trường sam thuần bạch, vẫn vân đạm phong thanh ngồi trên bệ cửa sổ.

Lạc Vô Trần lạnh lùng cười.

” Ngươi đã đến, tới để giết ta sao ?”

Lạc Vấn Tâm vô tình hữu ý nhìn bốn phía.

” So với Diễn Phong sơn trang, nơi này thật sự không được tốt lắm, ca ca, ngươi vẫn ở được sao?”

Nam nhân trầm mặc, Lạc Vấn Tâm từ nhỏ đã thâm trầm quỷ quyệt, bây giờ chắc lại đang hưởng thụ sự ngạo mạn của người chiến thắng.

” Ca ca, trở về đi!”

Lạc Vấn Tâm nói.

” Hiện tại ta là chủ nhân Diễn Phong sơn trang.”

” Cho nên ngươi có thể ra lệnh cho ta ?’

” Có thể nói như vậy.”

Lạc Vấn Tâm đứng lên, từng bước một đến gần, cái tiểu hài tử nhỏ yếu ngày nào nay đã thật sự trưởng thành, chỉ tiến gần như vậy thôi mà đã tỏa được áp lực khiếp nhân.

“Ca… Ngươi muốn về nhà phải không?”

Khuôn mặt Lạc Vấn Tâm dần phóng đại, bàn tay rút trong tay áo hắn đã nắm chặt thành quyền.

Trong một khắc, hắn suy nghĩ làm sao mới được đây, do thương tích, công lực hiện tại chỉ còn bốn năm thành, phần thắng cũng thật sự rất nhỏ.

Nhưng vì sao dù mang tâm niệm lưỡng bại câu thương, hắn vẫn không muốn mặt giáp mặt giao chiến với y.

Tại sao?

Bởi vì y là đệ đệ của mình sao?

Hoặc là..

Hắn, Lạc Vô Trần vốn sợ y từ bé, từ lúc y ăn sạch con chim nhỏ kia mà bắt đầu sợ hãi, nhưng tại sao bây giờ vẫn còn muốn phản kháng ?

Sự miên mang và phẫn nộ không hiểu sao tràn ngập ***g ngực Lạc Vô Trần, mãi đến khoảnh khắc cánh tay Lạc Vấn Tâm đặt lên lưng, hắn mới khó khăn ngước đầu lên.

Đập vào mắt hắn chính là khuôn mặt tương tự mình của đệ đệ, sự quỷ quyệt như mây sóng cuồn cuộn trong mắt.

” Ca, về nhà”

” Ha ha ha ha ha…”

Bỗng nhiên một tràn cười lớn đập tan áp khí trầm tĩnh trong phòng.


Ánh mắt như dao kiếm của Lạc Vấn Tâm bắn về phía cửa, Liễu Sinh Hương vẻ mặt buồn cười nhìn bộ dáng nửa say nửa tỉnh của hai huynh đệ kia.

” Liễu Sinh Hương phải không?”

” Ân, vốn định đến xem bà xã của ta, nhưng ngài đem hắn cướp đi như thế, ta biết xem ai nữa đây ?”


Chương 7

Liễu Sinh Hương, nam nhân nhốt không được.

” Ai, rõ là không có cách, hiện tại hắn là tiểu thiếp của ta, e rằng ngươi không thể dẫn hắn đi được.”

Liễu Sinh Hương ngáp ngắn ngáp dài, xiêu xiêu vẹo vẹo tiêu sái tiến vào, mới vừa đặt tay trên bả vai Lạc Vô Trần, một cỗ đại lực đã bắt cổ tay mảnh khảnh, trắng nõn của hắn.

” Hừ, chỉ là một phàm nhân bình thường, nhưng xem ra lá gan ngươi thật không nhỏ.”

Không một chút nội lực, thực sự là một thường nhân yếu đuối vô dụng,

Nhưng..

Vì sao không chút sợ hãi?

Vì sao dám tiến vào đuổi y?

Lại vì sao có thể nhìn y châm biếm như vậy.

Lạc Vấn Tâm phẫn nộ.

Ca ca, cái nam nhân cao cao tại thượng đó mà lại ở cùng người này,

Lạc Vô Trần quay đầu nghiêm khắc nhìn hắn. Ánh mắt có chút quan tâm, Liễu Sinh Hương dường như là một nam nhân kỳ quái.

” Ca ca, ngươi luyến tiếc hắn sao?”

Ngữ khí trêu đùa, Lạc Vấn Tâm vừa điểm huyệt Liễu Sinh Hương, vừa kìm hãm động tác của Lạc Vô Trần.

” Không giống ngươi nha, ca ca của ta.”

Lạc Vấn Tâm phất nhẹ lên đôi má nhẵn nhụi trắng nõn cực hảo của Liễu Sinh Hương.

” Ân, quả thật là một báu vật, ngươi vì thế nên luyến tiếc hắn sao?”

” Hừ”

Vô vị hừ lạnh, ánh mắt Lạc Vô Trần dừng trên ánh trăng ngoài cửa sổ.

” Ngươi…… A.”


“ Bá’

Máu…

Một giọt…

Hai giọt…

Dần dần nhiễm lên bạch bào của Lạc Vấn Tâm, một thanh kiếm mỏng như tờ giấy cắt qua bên hông y.

Chẳng lẽ ngay từ đầu ca ca cố tình để y bắt được sao?

Xem ra mình đã quá đắc ý.

” Lạc Vấn Tâm, trò chơi của chúng ta còn chưa chấm dứt, ngươi tốt nhất để Liễu Sinh Hương lại cho ta, dư vị trong tiết mục của hắn cũng không tệ lắm..”

Tiếng gió phần phật, không còn bóng dáng nam nhân đó nữa, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì nơi đây.

” Ai, thật sự phiền phức.”

Liễu Sinh Hương thở dài.

” Hiện tại ngươi muốn giết ta sao?”

Lạc Vấn Tâm khinh khi nhìn phàm nhân, khóe miệng nở nụ cười.

” Ngươi vẫn chưa muốn chết, phải không? Với lại ca ca không phải đã nói sao, tiết mục của ngươi vẫn còn rất thú vị.”

Một đôi kẻ điên, Liễu Sinh Hương thầm than, sao hôm nay lại thở dài như lão nhân thế này?


Diễn Phong sơn trang,

Địa lao tầng dưới cùng,

Ánh nến u ám, chiếu lên bóng người bập bùng mơ hồ, Liễu Sinh Hương bị treo trên tường, nơi này xem ra cũng không quá phù hợp với mắt thẩm mỹ của hắn.

” Hắc hắc hắc.”

Thanh âm nhớp nháp tựa như một loài bò sát nào đó, một nam nhân sâu róm đứng trước mặt, nhe một miệng răng đen nướu vàng ra, cười đắc ý dung tục.

” Hắc hắc, ta thích nhất tiểu tử da non thịt mềm, thật muốn nhìn xem bộ dáng nở hoa trên khuôn mặt này của ngươi….”

Sâu róm nheo mắt hài lòng nhìn bộ dáng Liễu Sinh Hương bị treo trên tường, vươn tay cầm một cây roi da.

” Đây là roi tằm đen, vừa mềm vừa dẻo, thậm chí sau khi đánh không thấy vết thương, bất quá đau hay không là do ngươi tự nhận xét, ha ha ha….”

Một kẻ thô tục tàn ác, Liễu Sinh Hương thản nhiên cười, cho dù đối mặt với sâu róm, nụ cười của hắn vẫn rực rỡ mê người như vậy.

“Hả, ngươi nói gì vậy? Ân… Trên người ta hơi ngứa…. Ngươi… Ngươi có thể giúp ta gãi gãi chút không?”

Đôi mắt mơ màng nghiêng nghiêng nhìn gã.

Hồn xiêu phách lạc, sâu róm nuốt nước miếng, một bàn tay đặt trên ngực hắn.

” Này, ở đây sao?”

” Ân….”

Thoải mái rên rỉ một tiếng.

” Nữa, xuống chút nữa….”

Bàn tay ướt lạnh tiến vào áo trong, theo da thịt trắng mịn của Liễu Sinh Hương đi xuống, quét qua cơ bụng bằng phẳng, đến chỗ thần bí, Liễu Sinh Hương làm như kinh hoảng kêu một tiếng, hai chân kẹp chặt cái tay kia, tinh tế cọ xát, sâu róm đã hoàn toàn kề sát hắn, hơi thở ẩm ướt của Liễu Sinh Hương phun bên tai gã.

” Muốn biết kỹ xảo của ta như thế nào không?….. Yên tâm, ta đã sớm là của ngươi, chỉ cần ngươi không ngược đãi ta, ta có thể…..”

Há miệng cắn tai sâu róm, mãi đến lúc cái nam nhân ấy rã rời ngay cả họ tên của mình cũng không nhớ.

” Thả ta tới đó đi, được chứ…..”

Ánh mắt phiêu diêu lười nhác bay đến thạch bàn. Sâu róm ngầm hiểu, mở dây thừng treo Liễu Sinh Hương xuống.

” Ngô.”

Ngắn ngủi rên thấp một tiếng, sâu róm ngã xuống như lợn chết, Liễu Sinh Hương rút lưỡi dao lại, tháo dây trói tay ra.

Chỗ này có thể nhốt được hắn sao?


Chương 8

Số phận của mỗi người

” Chủ nhân, không hay rồi. Liễu Sinh Hương đã đào tẩu.”

Thị tòng hoang mang rối loạn chạy vào, trên mặt vừa kinh vừa sợ.

Nam nhân ngồi trên tháp nâng khóe mắt liếc gã.

” Bị thương bao nhiêu người ?”

” Chỉ có cai ngục Trương Mao đã chết. Chúng ta không thấy bóng dáng hắn, cứ như tan biến ấy.”

” Nga ?”

Cảm thấy hứng thú nheo mắt lại, Lạc Vấn Tâm đột ngột quay đầu, Liễu Sinh Hương đứng ngoài cửa sổ, cười đến bất đắc dĩ.

” Ai nói ta đào tẩu, ta chỉ muốn góp ý một chút thôi, tình trạng chỗ ở không tốt lắm.”

” Ha ha, Liễu công tử, xem ra là Diễn Phong sơn trang chúng ta chiêu đãi không chu toàn.”

Lạc Vô Trần chằm chằm nhìn người trước mặt, vẫn bộ dáng nhu hòa vô hại, dưới gương mặt này rốt cuộc tâm can như thế nào ?

” Người đâu, an bài một gian phòng hảo hạng cho Liễu công tử.”


Đường phố tĩnh mịch, gió thổi qua làm bầy quạ hoảng sợ tán loạn.

” Quát, quát, quát, quát…”

Trong một căn nhà tối tăm, huyết sắc lan tràn, Lạc Vô Trần đứng trong vũng máu, vật vã nhổ ra một tia máu tươi.

Thương còn chưa hảo, ngày đó có thể chạy khỏi Lạc Vấn Tâm, đã có một nửa công lao của Liễu Sinh Hương, nếu không phải y phân tán lực chú ý của đệ đệ, nếu muốn bất ngờ tập kích thành công, có chút khó khăn.

Mà không biết tại sao, trong lòng dị thường chắc chắn cái nam nhân đó nhất định sẽ không chết.

Không ngờ mình cũng có lúc vì một chút cơm gạo mà giết người. Hai ngày qua, một hột cơm cũng chưa nuốt, người nhà này cũng coi như bị chết oan uổng, chỉ là lúc ăn cơm không cẩn thận để mùi hương tràn khỏi tường, xui làm sao ma vương sa cơ thất thế đi ngang qua, dẫn tới một trận tai kiếp đẫm máu.

Rau đã lạnh rồi sao, còn mang mùi máu tươi nhàn nhạt, Lạc Vô Trần tuỳ tiện nhét vào miệng, là mùi vị gì, khô khô, chát chát, lần đầu tiên cảm thấy giết người cũng không phải là chuyện vui vẻ.

Trò chơi, đệ đệ, dường như chúng ta sẽ phải trả giá rất nhiều cho nó.


” Liễu công tử…”

Ngoài cửa có thanh âm sợ hãi, ôn nhu, yếu ớt, rất dễ khiến nam nhân sinh ra ý muốn bảo hộ.

” Vào đi.”

Liễu Sinh Hương thoải mái tựa vào bồn tắm, trong phòng hơi nước dày đặc. Trong hơi khói mông lung, một mỹ nhân như thiên tiên thướt tha tiêu sái tiến vào. Nhẹ nhàng cắn răng, cầm lấy khăn mềm trên bàn, thần tình e lệ.

” Liễu công tử, gia chủ bảo ta tới hầu hạ ngài.”

Tiếng nói hơi trầm, tuyệt đối là nam nhân, cũng tuyệt đối là một nam nhân đầy nữ khí, Liễu Sinh Hương thu hồi ánh mắt đào hoa tâm, không phải không có tiếc nuối.

” Ai, nếu ngươi là nam nhân thì tốt rồi, ta không thích nữ nhân.”

‘ Mỹ nữ’ mở to hai mắt, bỗng nhiên che mặt chạy ra ngoài, còn có tiếng khóc hoa lê đẫm mưa quanh quẩn trên hành lang.

Liễu Sinh Hương khoác áo đứng dậy, trên da thịt trắng nõn còn lưu lại dấu vết của con sâu róm ghê tởm kia. Trong dạ dày lại buồn nôn một trận.

Hừ, Lạc Vô Trần, bổn đại gia hy sinh cho ngươi nhiều lắm rồi, lần tới nếu không ngoan ngoãn, nhìn coi Liễu đại gia ta chỉnh ngươi ra sao. ( Tiểu Biên : Được rồi, ta thừa nhận, ngươi không phải hành động vì cuộc sống thoải mái sung sướng này, vì Lạc Vô Trần mới muốn dưỡng mình trắng béo hơn một chút.)

” A, Liễu công tử không hài lòng sao ?”

Thanh âm trầm tĩnh tao nhã gần cửa, vừa nghe đã biết là ai, Liễu Sinh Hương thay đổi một khuôn mặt tươi cười, mị nhãn dán vào khuôn mặt đường nét rõ ràng của Lạc Vấn Tâm.

” Ân… Không sao, nhìn ngươi như vậy cũng đủ rồi, suy cho cùng ca ca ngươi không có ở đây, ta chỉ có thể nhìn mây nhớ nguyệt.”

Cổ áo bỗng nhiên bị tóm lấy, gương mặt Lạc Vấn Tâm dần phóng đại, con ngươi nhìn không ra hỉ nộ dường như có lửa thiêu đốt.

” Ngươi yêu ca ca ta ?”

Ngay sau đó ngọn lửa hóa thành xuân thủy, tay Lạc Vấn Tâm cũng khoác lên eo Liễu Sinh Hương.

” Ta đây muốn xem một chút coi ngươi làm sao say mê hắn.”

” Ách… Xin ngươi rõ cho, ta là mặt trên…”

Nhận thấy tình hình bất lợi, Liễu Sinh Hương liều mạng phóng ra một câu.

” Nga ? Thượng ca ca ta, bây giờ còn muốn thượng ta ?”

” Hắc hắc, không phải ý đó…”

Liễu Sinh Hương cười gượng, dối lòng đáp trả.

” Nhớ kỹ, ca ca ta sẽ giết ngươi, chung quy sẽ có một ngày, nhất định… Ha ha ha.”

Bỏ nam nhân trong ngực ra, Lạc Vấn Tâm cũng không quay đầu lại, tiêu sái ra khỏi phòng.

Trong không gian thoáng đãng, gió thổi tan hơi ấm trong phòng.

Lạnh, rất lạnh.

” Thật sự sẽ chết sao ?”

Liễu Sinh Hương rút cổ lại, hắn không cười, lúc không có ai, hắn chưa bao giờ cười cả.


   


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o và 69 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.