Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=395688
Trang 31/35

Người gởi:  Thanh Hưng [ 27.01.2019, 15:04 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

Chương 68
Edit: Thanh Hưng

Dung Giản nói là làm, Đường Viên lại bị anh lật qua, dùng một tư thế khác phá hủy một lần nữa.

"Em thích tư thế này không?" Giọng nói của Dung Giản trầm thấp, cực kỳ nghiêm túc hỏi cô.

Đường Viên không nói lời nào, cô không dám không thích, bởi vì cô thật sự không chịu nổi lần tiếp theo!

"Hả?" Ngón tay khớp xương rõ ràng của Dung Giản siết chặt eo của cô, ham muốn của anh rất cao, lại rất có tinh thần tìm tòi nghiên cứu, rất có thể nếu cô nói không thích anh sẽ tiếp tục thay đổi một tư thế khác đấy.

Đường Viên chôn mặt ở trong cánh tay, mẹ ơi, sao cô nói ra được chứ!

"Vâng." Đường Viên lung tung gật đầu (di.da.l.qy.do) một cái, hít sâu một hơi, há miệng, thậm chí chỉ phát ra một âm tiết cũng đều cảm thấy trên mặt nóng lên, cô hắng giọng: "Có, ừ, thích."

Thật ra thì lần này tốt hơn nhiều rồi, ít nhất Đường Viên không cảm giác trên người cô nơi này đau nơi đó cũng đau, rất đau rất đau nữa.

Nhưng bắp đùi của cô vẫn là đau nhất, đau giống như là bị giấy ráp mài xước.

Rõ ràng ban đầu cô vì viết cảnh nóng mà đã cùng Cố Cầu Cầu cùng nhau đi xem phim, các em gái trong đó nhìn đều rất thoải mái mà!

Sao đến lượt cô thì lại đau như vậy!

Đường Viên đột nhiên nghĩ tới một từ —— khí, to, sống, mảnh vụn!

Cô giơ tay lên bưng kín mặt, không thể nghĩ nam thần của cô như vậy được.

Nam thần của cô nghiêm túc như vậy, lúc nghiêm túc đều vô cùng hấp dẫn như thế!

. . . . . .

Sau khi tới phòng tắm tắm rửa sạch sẽ thoải mái, khuôn mặt tròn mập mạp của Đường Viên bị hơi nước hấp hơi trong trắng nhuộm hồng, giống như một quả mật đào tươi mới xinh đẹp nhúng nước.

Thoạt nhìn cô giống như là ngủ thiếp đi, Dung Giản không nhịn được đưa tay bấm gương mặt của cô một cái, còn cong ngón trỏ lên búng xuống.

Đường Viên đang nằm ngửa lập tức nghiêng mặt sang bên cười híp mắt nhìn anh, vui vẻ nói: "Đến lượt anh nhìn lén em rồi!"

Dung Giản ừ một tiếng, thật ra thì đã đến lượt anh từ lâu rồi.

Vừa mệt lại đau, Đường Viên rất nhanh đã lật người, chui vào trong ngực Dung Giản, gối lên cánh tay của anh ngủ thiếp đi.

. . . . . .

Bịch đường đã hơn bảy tháng rồi.

Gần đây công việc của Dung Giản không tính là rất nhiều, có thể giải quyết bằng họp video, trong khoảng thời gian nhàn rỗi, anh bắt đầu dạy Bịch đường nói chuyện.

Dung Giản một tay ôm Bịch đường, một tay cầm sữa chuối mà Bịch đường thích nhất, còn độc ác quơ quơ trước mắt bé.

Bịch đường lập tức ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, giương mắt nhìn bình sữa của bé chuyển động.

"Bịch đường."

Dung Giản hắng giọng: "Gọi ba."

Bịch đường trưng ra vẻ mặt mờ mịt.

Quá nhanh à? Dung Giản nhớ trước kia Dung Ngự nói anh khi còn bé tám tháng đã biết gọi ba¬ba, là bảo bối của anh và Đường Viên, Bịch đường phải trò giỏi hơn thầy mới đúng chứ.

Dung Giản cực kỳ kiên nhẫn: "Gọi ba, b-a-b-a"

Bịch đường vung cánh tay mập mạp như ngó sen: "A a!"

Dung Giản nâng trán: "Con gọi mẹ cũng được, m-a-m-a."

Bịch đường lắc lư đầu: "A a!"

Dung Giản đưa bình sữa chuối đến bên miệng bé, Bịch đường mới vừa mở to miệng nhỏ anh lập tức nhấc bình sữa lên: "Nói."

Bịch đường nghiêng đầu, lần này dứt khoát (lqd) ngau cả một âm tiết cũng không phát ra.

Dung Giản chưa từng cảm nhận được cảm giác thất bại mãnh liệt như vậy, anh cất sách giáo dục trẻ em, thu hồi bình sữa thơm ngát, dù bỏ đi cũng không muốn cho con trai ngốc uống.

Bịch đường lập tức lã chã chực khóc rồi.

"Có phải con bị ngốc không?" Dung Giản chọc gò má mập mạp của Bịch đường một cái.

"Ô ô ô. . . . . ." Bịch đường uất ức khóc.

Dung Giản dạy Bịch đường bảy ngày, hiện tại Bịch đường chỉ có thể nghe hiểu và có phản ứng với ba từ ——"Bịch đường", "Ăn" và "Bàn Bàn".

Dung Giản nói "Bịch đường", Bịch đường sẽ ngẩng đầu nhìn anh; nói "Ăn", Bịch đường sẽ vỗ tay dậm chân, mở miệng nhỏ a a gọi; nói "Bàn Bàn", Bịch đường lập tức nhìn đông nhìn tây tìm mẹ, thấy Đường Viên thì lúc lắc đầu.

Trừ những thứ đó ra, cái gì Bịch đường cũng không biết nói.

Buổi tối Đường Viên làm bài tập xong lập tức nhìn thấy Dung Giản đang ngồi trên ghế sa lon xem một quyển sách hoa hoa lá lá.

Cô chạy đến sau lưng anh thò đầu ra nhìn trộm —— khi cảm xúc của trẻ em dâng cao thì phải dịu dàng, dùng hình dáng khoa trương của miệng khi phát âm để dạy trẻ nhỏ phát âm, lúc trao đổi với con nít phải tràn ngập tình yêu.

Dịu dàng, khoa trương, tràn ngập tình yêu. . . . . .

Ba từ này!

Đường Viên không nhịn được cười ra tiếng, cô không thể nào tưởng tượng được Dung Giản lại có cái bộ dáng này.

"Em dạy con nhé?" Dung Giản khép sách lại, từ trên ghế salon đứng dậy.

"Được!" Đường Viên đồng ý rất sảng khoái, cô nhận lấy sách giáo dục trẻ em trong tay Dung Giản và một quyển chuyện cổ tích kể trước lúc ngủ bằng bìa cứng khác, đợi chút, chuyện cổ tích kể trước lúc ngủ? Bịch đường có thể nghe hiểu ư?

Cho dù cảm thấy con trai ngốc nhà cô sẽ không nghe hiểu, nhưng trước khi ngủ Đường Viên vẫn cầm cuốn truyện đọc cho Bịch đường nghe.

Lúc cô đọc chuyện cổ tích cho Bịch đường nghe, Dung Giản an vị trên sofa lớn trong phòng trẻ, một tay khoác lên trên thành ghế, một tay cầm điện thoại di động không biết đang bận rộn cái gì.

Đường Viên hắng giọng, vừa nghĩ tới Dung Giản cũng đang nghe, cô lập tức vừa khẩn trương lại xấu hổ: "Đại bạch thỏ nói với sói xám lớn, ‘Tôi thật sự thích cậu!’"

Cô khép cuốn truyện lại, có loại cảm giác xấu hổ nhàn nhạt.

Cho dù rất xấu hổ, nhưng hằng đêm Đường Viên vẫn sẽ tới đọc truyện cho Bịch đường nghe, vậy mà cũng không có tác dụng gì, Bịch đường vẫn không nói chuyện, cũng không có bất kỳ dấu hiệu muốn nói chuyện nào.

Gần đây Bịch đường càng ngày càng bò giỏi rồi, còn tự mình tìm được người bạn chơi mới, mỗi ngày thừa dịp Dung Giản không chú ý bé lập tức cõng khỉ con của mình, dùng cả tay chân bò theo sát người máy dọn nhà của Dung Giản.

Bịch đường còn chưa học nói, Đường Viên đã học đủ học phần và có thể trở về nước trước.

Cô từ phía Khánh Nguyên Đại Quân nơi đó biết được giáo sư Đường ngã bệnh, mấy ngày trước mới vừa làm một cuộc tiểu phẫu, giờ đã không sao rồi. Đường Viên muốn trở về nước ở bên cạnh giáo sư Đường qua mùa xuân, nhưng Bịch đường lại quá nhỏ, bé mới được chín tháng, ngồi 16 giờ bay sẽ rất khó chịu.

Cuối cùng Dung Giản quyết định không dẫn theo Bịch đường.

Chờ bọn họ qua hết mùa xuân trở lại, ở chỗ này với Bịch đường một thời gian, khi Bịch đường hơn một tuổi mới dẫn bé cùng nhau trở về nước.

Rất nhanh, ngày rời đi đã đến.

Cửa an ninh.

Lê Họa ôm Bịch đường, giữ lấy cánh tay (di.da.l.qy.do) nhỏ dạy bé phất tay với Đường Viên một cái.

Bịch đường yên lặng tựa vào trong ngực Lê Họa, dịu ngoan như con cún nhỏ.

Cho đến khi Đường Viên và Dung Giản xoay người đi vào trong cửa an ninh, Bịch đường mới khóc ra tiếng, bé bật khóc thét lên, từng giọt nước mắt lớn tí tách rơi xuống, thân thể nhỏ bé còn nhoài về trước.

Bị Lê Họa ôm, Bịch đường còn liều mạng vươn tay về phía Đường Viên: "A ô. . . . . . Gào khóc!"

Dung Giản một tay kéo rương hành lý, một tay kéo Đường Viên đi thẳng tới cửa an ninh.

"Ô ô ô ô. . . . . ." Bịch đường liều mạng hướng thân thể ra phía ngoài, khóc đến kinh thiên động địa.

Hai cái tay của bé lung tung xoa nước mắt, tiếng khóc vang dội, hấp dẫn sự chú ý của mọi người xung quanh, Bịch đường vươn tay ra, nghẹn ngào: "Mama!"

Nghe được âm thanh ma¬ma non nớt kia, Đường Viên lập tức ngây ngẩn cả người.

Bịch đường? Cô rút tay ra, nhanh chóng chạy về ôm Bịch đường đã khóc đến trên gương mặt gần như đều là nước mắt ươn ướt.

Bịch đường khóc đến khàn giọng, hai cánh tay nhỏ bé siết thật chặt ngón tay của cô, nằm ở trên vai của cô run rẩy, im lặng khóc, cực kỳ đáng thương.

"Bịch đường, con gọi một tiếng nữa đi." Đường Viên đưa tay lau gương mặt ướt nhẹp của bé, lại hôn gò má của Bịch đường một cái.

Bịch đường chu môi, lần này thế nào cũng không chịu gọi nữa.


Người gởi:  Thanh Hưng [ 29.01.2019, 06:00 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

Chương 69
Edit: Thanh Hưng

"Con không thể cùng ngồi máy bay với chúng ta được." Dung Giản sải chân dài đi tới, nắm gương mặt của Bịch đường dùng sức lau nước mắt.

"Ưmh." Bịch đường nhíu mày, nằm ở trên bả vai Đường Viên thế nào cũng không chịu ngẩng đầu lên.

Dung Giản cúi đầu nhìn đồng hồ, còn nửa giờ.

Mười phút sau, Bịch đường nằm trên bả vai Đường Viên giống như là khóc mệt, rốt cuộc cũng ngủ thiếp đi, nhưng ngón tay bé vẫn siết thật chặt ngón tay của cô không chịu buông ra.

Đường Viên hơi động ngón tay một cái, Bịch đường giống như lâm đại địch ngẩng đầu, đôi mắt đen bị nước mắt thấm ướt không nháy mắt nhìn cô, rất nhanh đã lại bị nước mắt lấp đầy, "Xoạch" một giọt nước mắt lớn lăn dài trên khuôn mặt mập mạp của bé, nhỏ lên mu bàn tay Đường Viên.

Đường Viên hạ thấp giọng trêu chọc (di.da.l.qy.do) Bịch đường: "Nếu không con kêu một tiếng pa-pa nữa xem?"

"Con không biết đâu." Dung Giản quả quyết nói.

Quả nhiên, Bịch đường hồng khuôn mặt nhỏ nhắn, cũng chỉ kêu hai tiếng "A a".

"Dung Giản, con sắp khóc rồi." Đường Viên ngẩng mặt lên nhìn về phía Dung Giản không nói một lời, Bịch đường cũng ngẩng mặt lên nhìn về phía ba bé.

Bị hai đôi mắt đen vừa lớn vừa tròn nhìn, nhưng Dung Giản vẫn không chút lay động, lý trí nói: "Không được, lên máy bay con sẽ còn khóc lợi hại hơn."

Còn mười lăm phút, Dung Giản thật sự gỡ Bịch đường đã khóc đến hết hơi từ trên người Đường Viên xuống, trả lại cho Lê Họa.

"Bàn Bàn, mẹ sẽ chăm sóc thật tốt cho Bịch đường." Lê Họa dịu dàng mở miệng: "Con mau đi đi, dù sao cũng sẽ quay lại rất nhanh thôi."

Đường Viên cúi đầu nhìn mũi chân, mắt có chút chua, cô gọi một tiếng "Mẹ" rồi nói không ra lời nữa, cô hít hít mũi, dang rộng cánh tay, dùng sức ôm Lê Họa và Bịch đường một cái.

"Đi thôi, Đường Viên."

Dung Giản một tay lôi kéo va ly hành lý lớn, một tay bắt lấy cổ tay Đường Viên, dẫn theo cô đi vào bên trong.

Đường Viên đi vào cửa an ninh trong tiếng khóc của Bịch đường, cô vội vã chạy trốn, cũng không dám quay đầu lại.

. . . . . .

Nghĩ đến bộ dạng Bịch đường khóc gọi cô ma¬ma, Đường Viên dùng sức mở lớn hai mắt. Cô đeo bịt mắt lên, chuẩn bị tựa trở về chỗ ngồi, đột nhiên lại có một cánh tay đưa tới, vòng qua gáy cô, ngón tay còn xoa xoa mặt của cô.

Đường Viên kéo bịt mắt xuống, nắm ngón tay thon dài của Dung Giản lên lau nước mắt cho mình.

Dung Giản vuốt vuốt đầu của cô: "Ngủ một giấc là đến thôi."

"Dạ." Đường Viên gật đầu, vậy mà cô cũng không thể ngủ, máy bay vừa mới cất cánh, một đứa trẻ không lớn hơn Bịch đường bao nhiêu ngồi cạnh cô đã bị nôn, lớn tiếng khóc, cô bé con khóc đến gần như là khàn cả giọng, mặt cũng nghẹn đến đỏ bừng, mẹ cô bé gấp đến độ ôm cô bé liên tục dụ dỗ nhưng không thấy hiệu quả, tiểu bảo bảo gần như là khóc rống một đường.

Gương mặt Đường Viên trắng bệch, cô cảm thấy may mắn vì cô không dẫn Bịch đường đi cùng.

Máy bay hạ cánh, Đường Viên còn cảm thấy cô có chút ù tai, bên tai tất cả đều là tiếng khóc.

Cô vốn định vừa xuống máy bay là chạy thẳng tới bệnh viện, nhưng lại bị Dung Giản cứng rắn mang về nhà ngủ một giấc, sáng ngày hôm sau mới tới bệnh viện thăm giáo sư Đường.

. . . . . .

Tới bệnh viện Đường Viên mới biết, cuộc phẫu thuật lúc trước của giáo sư Đường hoàn toàn không phải tiểu phẫu, lúc kiểm tra sức khỏe ở Tây đại thì ông bị kiểm tra ra một khối u ở phổi, cũng may là lành tính, bây giờ đã cắt bỏ rồi.

Giáo sư Đường mặc bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, xem ra gầy đi rất nhiều, thỉnh thoảng sẽ không kiềm chế được mà ho khan hai tiếng.

Đường Viên chưa bao giờ thấy bộ dáng ông yếu ớt như vậy.

Đêm đó cô ở lại chăm sóc giáo sư Đường.

Buổi tối Đường Viên ôm laptop gọi video với Lê Họa, cô muốn cho giáo sư Đường nhìn Bịch đường một chút, nhưng gương mặt mập mạp của Bịch (lqd) đường lại hoàn toàn dính vào camera, Đường Viên cũng chỉ có thể nhìn thấy một màu đen thùi lùi.

"Bịch đường!" Đường Viên phất tay với bé một cái.

"Ma ma." Đôi mắt Bịch đường phát sáng, liều mạng muốn chui vào trong máy vi tính.

Ma ma! Lần này thật sự là Bịch đường đang gọi cô!

"Hai ngày này mẹ đang cho cháu xem Crayon Shinchan." Lê Họa cười cười, ôm Bịch đường nằm ở trên màn hình máy vi tính về.

Trong màn hình máy tính tối om rốt cuộc cũng xuất hiện Lê Họa và Bịch đường, sau khi Lê Họa thấy Đường Viên ngồi bên cạnh giáo sư Đường thì rõ ràng sửng sốt một chút, sau đó nhàn nhạt lên tiếng chào ông, ngược lại Giáo sư Đường lại kích động đến không biết nói gì, nửa ngày ông mới gọi được tên Lê Họa, vậy mà lực chú ý của Lê Họa đã không ở chỗ của ông nữa rồi.

"Bảo bảo, nơi này con không vào được, ngồi im cho ma ma nhìn con nào." Lê Họa giữ cánh tay Bịch đường không để cho bé bò loạn.

Bịch đường ngoan ngoãn ngồi im, nhưng thỉnh thoảng cũng dịch người, đưa tay nhỏ bé đi sờ màn hình.

"Bàn Bàn, con đang ở bệnh viện đúng không? Con ngã bệnh à?" Bây giờ Lê Họa mới chú ý tới khung cảnh bên phía cô.

"Không phải là con, là ba, ba bị u phổi. . . . . ." Đường Viên nói được một nửa lập tức bị giáo sư Đường vỗ đầu, giáo sư Đường đứng ở vị trí camera không quay tới liều mạng lắc đầu với cô.

"À." Lê Họa hời hợt nói: "Vậy thì tốt."

Giáo sư Đường tự mình đa tình: ". . . . . ." Cái gì mà vậy thì tốt, u đấy, bác sĩ còn nói rất lớn đấy!

"Là lành tính, đã cắt bỏ rồi ạ." Đường Viên tiếp tục giao phó.

Giáo sư Đường: ". . . . . ."

Khuê nữ nhà ông thật khéo hiểu lòng người!

Đường Viên và Dung Giản cùng nhau chăm sóc giáo sư Đường nửa tháng, sau khi giáo sư Đường xuất viện Đường Viên lại muốn tiếp tục cùng giáo sư Đường về nhà chăm sóc cho ông, nhưng lại bị giáo sư Đường cự tuyệt: "Bàn Bàn, ba cũng không phải sắp chết, con đừng như vậy sẽ làm ba sợ đấy."

Thấy thân thể giáo sư Đường khôi phục lại, Đường Viên mới buông lỏng một chút.

. . . . . .

Gần đây phải triển khai hạng mục mới cộng thêm muốn đưa Tống thị qua tay, Dung Giản lại bận rộn.

Chiều chủ nhật đến, Đường Viên ở trong thư phòng sửa sang lại tài liệu ngày hôm sau mang tới Tây đại thuyết trình, chỉ chốc lát sau Dung Giản cũng tiến vào thư phòng tìm cái gì đó, nhưng hình như anh tìm khắp mấy giá sách lớn cũng không tìm được.

"Có muốn em tìm giúp anh không?" Đường Viên chạy tới nhiệt tình nói.

"Em không tìm được." Dung Giản cự tuyệt cô, anh tìm được sơ đồ lúc trước trong giá sách, rất nhanh lại dựa theo đó mà tìm được tủ sách tương ứng, trong đó là laptop lúc anh còn học ở trường cấp 3. Dung Giản búng tay phát ra tiếng.

Laptop! Nhật ký sao?

Đường viên nhất thời nổi lên lòng hiếu kỳ, cô muốn xem, nhưng Dung Giản giơ cao laptop, cô nhảy dựng lên cũng với không tới. . . . . .

Xem ra là nhật ký.

Mấy ngày kế tiếp, Đường Viên bóp tim gãi phổi mà nghĩ cách xuống tay với laptop của Dung Giản, nhưng đều không được như ý, cô hoài nghi Dung Giản mang cả laptop đi làm.

Mấy ngày gần đây, rõ ràng là Dung Giản về nhà trễ hơn. Sau khi trở lại, còn phải tiếp tục công việc trong thư phòng đến rất khuya.

"Dung Giản."

Buổi tối Đường Viên đi ép hai cốc nước dưa hấu, chạy lên đưa cho Dung Giản một ly.

Dung Giản đang đeo tai nghe gõ bàn phím, thấy cô đi vào, Dung Giản lấy tai nghe xuống, ngoắc ngoắc tay với cô.

"Anh ở đây làm cái gì thế?" Đường Viên có chút ngạc nhiên, sau khi để nước dưa hấu xuống, cô chạy tới ngồi vào trên đùi Dung Giản, tiến tới nhìn màn hình máy tính của anh, cô hoàn toàn xem không hiểu.

"Hậu kỳ." Dung Giản một tay ôm hông của cô, một tay cầm cái ly nhấp một hớp nước dưa hấu nhuận giọng.

"Ah, anh còn có thể làm hậu kỳ á, hậu kỳ gì, kịch truyền thanh sao?" Đường Viên hăng hái: "Lại nói em rất thích nghe anh hòa âm, sau 《 dựa vào lan can 》anh cũng không có ra thêm tác phẩm mới. . . . . ."

"Mới vừa rồi anh đeo tai nghe nhé!" Đường Viên hưng phấn: "Nam thần, anh nhận tác phẩm mới sao?"

"Ừ." Dung Giản gật đầu một cái.

"A, tiểu thuyết soạn lại ư, nguyên tác là truyện gì!" Đường Viên cực kỳ kích động: "Em muốn đi xem trước một chút, làm quen với tình tiết."

"Không cần." Giọng nói của Dung Giản trầm thấp, siết chặt tay ôm eo cô.

"Anh bị cảm sao?" Đường Viên nhạy cảm nghe ra giọng nói của anh có chút khàn khàn.

"Ừ."

Sau khi giúp Dung Giản tìm thuốc cảm, Đường Viên trở lại phòng ngủ, cô nằm lỳ ở trên giường chơi trò chơi một lát đã cảm thấy có chút nhàm chán. Cô nhớ Bịch đường, nhớ Lê Họa, cô muốn ra nước ngoài tìm bọn họ rồi, nhưng hình như Dung Giản còn có chuyện rất quan trọng, tạm thời còn không có dự định dời đi.

Trước khi ngủ Đường Viên nhận được điện thoại của Nam An An ——

"A Bàn, A Bàn!" Giọng nói của An An cực kỳ vui sướng: "Hai lớp học viện thương mại của chúng tớ muốn cùng nhau tổ chức lễ hội hóa trang vào Nguyên Đán này, cậu có muốn đến chơi không?"

"Tốt tốt!" Đường Viên một lời đồng ý.

"Được, vậy cậu định hóa trang thành hình dáng gì?" Nam An An tràn ngập tò mò với tạo hình của cô: "Tớ muốn mặc đồng phục học sinh cấp ba của chúng tớ để hoài niệm thanh xuân, hay cậu cũng mặc đồng phục của trường trung học phụ thuộc Tây đại của các cậu theo tớ đi!"

Đồng phục học sinh của trường trung học phụ thuộc Tây đại. . . . . .

"Tớ đã ném đi lâu rồi." Đường Viên suy nghĩ lại một chút, hình như vào mùa hè năm lớp mười hai khi cô mặc bộ đồng phục học sinh màu lam vừa mập vừa xấu kia thì cô đã vứt nó đi.

"Không sao, tớ giúp cậu mượn một bộ." Nam An An một bộ cứ để tớ lo: "Có được không?"

"Được!" Đường Viên cứ như vậy đồng ý, mặc dù cô thật sự chưa từng thấy lễ hội hóa trang nào lại mặc đồng phục, nhất là đồng phục học sinh màu trắng xanh rộng thùng thình của trường trung học phụ thuộc Tây đại bọn họ, nhưng vui vẻ là được rồi á!

Sinh nhật của Đường Viên là ngày sinh âm lịch, năm nay sinh nhật cô cũng vừa hay là Nguyên Đán.

Ngày đó Dung Giản lại đi làm rất sớm, Đường Viên có một chút mất mác.

Hơn mười hai giờ, cô lại nhận được điện thoại của Nam An An.

"A Bàn, cậu mau tới đây đi, tớ đã mượn xong quần áo giúp cậu rồi! Giờ tớ đang ở cửa trường trung học phụ thuộc Tây đại, mau tới đi!"

Cúp điện thoại, Đường Viên lập tức lái xe đi tìm Nam An An, quả nhiên Nam An An đang đứng ở cửa trường trung học phụ thuộc Tây đại, thấy cô xuống xe Nam An An dùng lực ngoắc ngoắc tay với cô: "Nơi này nơi này!"

"Tớ hẹn đàn em ở cửa ra vào, em ấy vừa đưa đồng phục học sinh tới." Nam An An có chút khẩn trương.

"Ah, năm nay trường trung học phụ thuộc Tây đại biến thái đến mức Nguyên Đán (lqd) cũng không nghỉ sao?" Đường Viên nhận lấy đồng phục học sinh, vẫn còn mới tinh.

"Có, nghỉ chứ!" Nam An An đỏ mặt, lời nói cũng lắp ba lắp bắp: "Nhà đàn em. . . . . . Ở gần trường trung học phụ thuộc Tây đại chứ sao."

Người gởi:  Thanh Hưng [ 08.02.2019, 11:16 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

Chương 70
Edit: Thanh Hưng

"Như vậy à." Đường Viên gật đầu, cầm đồng phục học sinh trắng xanh đan xen chuẩn bị chạy về phía xe đang đỗ cách đó không xa: "Vậy bây giờ chúng ta trở về Tây đại thay quần áo, chuẩn bị tham gia lễ hội à?"

"Không không không, chúng ta đi thử một chút xem đồng phục học sinh của chúng mình có vừa người không trước đã." Nam An An kéo cánh tay cô quay lại, trên cánh tay An An còn có một bộ đồng phục học sinh mà cô ấy muốn mặc.

"Đi thôi!" Nam An An nói xong, lôi kéo tay của cô trực tiếp đi tới cửa sau của hội trường nhỏ ở đối diện.

Đường Viên như rơi vào trong sương mù theo sát cô ấy đi vào trong: "Đừng đi nhanh quá. . . . . ." Cũng không vội vàng gì mà, chỉ là một lễ hội hóa trang thôi, Nam Manh Manh!

"Đi nhanh lên, tớ còn một em khóa dưới nữa đang chờ đấy!" Nam An An trả lời câu hỏi của Đường Viên, trong lòng âm thầm may mắn mình thật đúng là quá cơ trí!

Đường Viên: ". . . . . ." Em khóa dưới của cậu đợi thì cậu đi trước đi!

Đồng phục học sinh của trường trung học phụ thuộc Tây đại rất dễ thay, Đường (di.da.l.qy.do) Viên cởi áo khoác nhung, sau đó trực tiếp khoác quần áo đồng phục học sinh rộng thùng thình lên, nhiệt độ trong hội trường nhỏ tương đối thấp, vì thay quần áo nên cô hơi lạnh.

Đường Viên thay xong đồng phục học sinh thì sợ quá không đẹp, còn thuận tay tết tóc đuôi sam cho mình.

Cô đứng ở trước gương trong hội trường nhỏ nhìn quần áo của bản thân mình một chút, không biết xấu hổ cảm thấy, từ sau khi cô gầy đi thì kể cả mặc đồng phục học sinh trắng xanh đan xen rộng thùng thình cũng rất đẹp mắt, ha ha, xem ra cũng không có cái gì không tốt.

"Tách tách." Đường Viên soi gương nở nụ cười, chụp cho mình một tấm hình, trong hình mình môi hồng răng trắng, cô khêu khêu ngón tay "Hưu" một cái gửi cho Dung Giản.

Dung Giản không trả lời cô.

Đường Viên đứng ở nơi đó đợi trong chốc lát, nhưng không đợi được Nam An An. Cô gọi điện thoại cho Nam An An, không nghe thấy tiếng chuông reo, cũng không có người nhận.

Đường Viên mới ý thức được, Nam An An chạy mất rồi.

Cô quả thật vô cùng đau khổ! Năm nhất đại học bị Nam An An lừa uống một gói sữa tươi quá hạn, năm thứ hai đại học thì bị cô ấy dụ dỗ ăn một miếng mặt nạ sữa chua dưa chuột, ĐH năm 3 bị cô ấy gạt liếm bông trang điểm một cái, giờ cô lại bị Nam An An đùa bỡn. . . . . .

"Mời học sinh mới lớp mười đến quảng trường Thanh Bắc tập hợp, mời học sinh mới lớp mười đến quảng trường Thanh Bắc tập hợp!" Đường Viên đang gửi tin nhắn cho Nam An An thì loa truyền thanh trên sân trường lại đột nhiên vang lên, giọng nói của thầy chủ nhiệm dọa Đường Viên nhảy dựng lên.

Học sinh mới lớp mười. . . . . .

Buỗi lễ khai giảng?

Bây giờ là Nguyên Đán mà!

Cô nghe nhầm? Hay là. . . . . . Đây là một tiết mục trong lễ hội hóa trang năm nay của trường trung học phụ thuộc Tây đại! Đường Viên nhớ lễ tốt nghiệp năm ngoái của Học viện kinh tế cũng có một tiết mục tái hiện cảnh tượng của buỗi lễ khai giảng như thế này.

Hay là. . . . . .

Bỗng dưng, đầu quả tim Đường Viên giống như là bị một chiếc bút lông chim nhẹ nhàng chạm vào, càng ngày càng nhột, ngứa đến mức cô cũng hơi hơi run rẩy một chút. . . . . .

Đường Viên cất điện thoại di động, cầm áo khoác to đại của mình tò mò chạy ra khỏi hội trường nhỏ của trường trung học phụ thuộc Tây đại, cô còn đưa mắt dò xét nhìn đường nhỏ một cái.

Kế tiếp lại là giọng nói của thầy chủ nhiệm, lãnh đạo nhà trường đọc một bài diễn văn dài dòng văn tự.

Sau giữa trưa ánh mặt trời vừa đúng rải lên đường đá dưới chân Đường Viên, rồi tiếp tục kéo dài đến chỗ xa, giống như là một sợi tơ di động màu vàng kim.

Đường Viên vui mừng giẫm trên đường đá bóng loáng chạy về hướng quảng trường Thanh Bắc, đuôi ngựa ghim lên thật cao theo bước chân nhanh nhẹn của cô mà vung lên, làm cho cô đột nhiên có loại cảm giác trở lại thời trung học.

Cô đã từng đi qua con đường này vô số lần, hoặc ở sau lưng Dung Giản lặng lẽ nhìn bóng lưng cao lớn của anh, hoặc đi trước mặt anh, dù biết tỷ lệ Dung Giản ở sau lưng chú ý tới mình là rất nhỏ, cô vẫn sẽ không tự chủ được mà ưỡn ngực hóp bụng ngẩng đầu, vừa kích động lại khẩn trương. . . . . .

Trong lúc nhất thời, Đường Viên có chút hoài niệm những ngày đó.

Ánh mặt trời đầu mùa đông mang theo sự hoà thuận vui vẻ ấm áp, vẻ ấm áp bao phủ quanh người cô, Đường Viên vì chạy mà cảm giác mắt có chút không thoải mái, cô vừa chạy vừa (lqd) cúi đầu dụi dụi mắt.

"Tiếp theo xin mời đại diện học sinh lên phát biểu. . . . . ."

"Kính thưa các thầy cô giáo. . . . ."

Một giọng nói dõng dạc thông qua micro vang vọng trong sân trường to như vậy, giọng nói của người đó trầm thấp, mang theo từ tính, lập tức lọt vào trong lỗ tai cô.

Đường Viên sửng sốt một chút, trái tim chợt giật thót, cô chạy thật nhanh về phía quảng trường Thanh Bắc.

Cô đứng trên đường nhỏ phía sau quảng trường Thanh Bắc, ngẩng đầu lên nhìn về phía đài chủ tịch trên quảng trường Thanh Bắc trước mặt, sau đó đứng tại chỗ, lại dùng sức dụi dụi mắt ——

Trước mắt là một mảng lớn bong bóng màu hồng.

Cách rất nhiều rất nhiều băng ghế với những quả bóng bay cố định màu trắng tinh;

Khoảng cách rất dài rất dài.

Cô giống như thấy được Dung Giản.

Ánh mặt trời ấm áp sau trưa lập tức trở nên chói mắt, Đường Viên theo bản năng híp mắt lại.

Dung Giản đứng ở trên đài chủ tịch, mặc đồng phục học sinh trắng xanh đan xen của trường trung học phụ thuộc Tây đại, đồng phục học sinh rộng thùng thình xấu xí nhưng mặc trên người anh lại cực kỳ đẹp mắt, làm nổi bật lên thân hình cao lớn của anh.

Anh đứng im tại chỗ, ngay cả ánh mặt trời ùn ùn kéo đến cũng biến thành bối cảnh.

. . . . . .

Thấy Dung Giản mặc đồng phục học sinh thì Đường Viên có loại cảm giác thời gian quay ngược lại, giống như là trong nháy mắt trở lại cái buổi chiều mà cô vừa gặp đã yêu Dung Giản kia.

Khi đó sau khi nghe được giọng nói Dung Giản, cô lập tức giật mình, ánh mắt vượt qua rất nhiều bạn học trước mặt, rơi vào trên người người nam sinh cao lớn giống như cây bạch dương đang đứng trên đài chủ tịch.

Khoảng cách quá xa, thậm chí cô còn không thấy rõ gương mặt của anh.

Nhịp tim lại một lần nữa rối loạn tần số.

Lần đầu tiên cô động lòng, lần đầu tiên cô nhìn một nam sinh từ xa mà đã đỏ mặt, lần đầu tiên vô cùng xác định, đây là thích.

Khi đó cô ngẩng mặt nhìn anh, anh đứng trên đài, là tiêu điểm của toàn trường, khi đó cô ngồi ở khu vực học sinh mới, một chút cũng thu hút.

. . . . . .

Lần này, Dung Giản cũng nhìn thấy cô.

Cách thời gian tám năm.

Ở nơi lần đầu tiên cô gặp được anh.

Trong sân trường yên tĩnh, Đường Viên gần như có thể nghe được tiếng tim đập đột nhiên gia tốc của mình, kể cả hô hấp của cô cũng hoàn toàn rối loạn.

Cô đứng ở nơi đó, muốn chạy về phía Dung Giản đang mặc đồng phục học sinh trên đài chủ tịch, lại có chút không lỡ, giống như là sợ quấy rầy mộng cảnh.

Cô vô số lần trở về nơi này trong mộng.

Ở trong mộng, màu đỏ rợp trời, thầy chủ nhiệm Địa Trung Hải, các bạn học, tất cả đều biến thành bối cảnh mơ hồ, chỉ có cô và Dung Giản.

Ở chỗ này, tất cả tất cả đều là bối cảnh, chỉ có cô và Dung Giản.

Đường Viên hít sâu một hơi, nhảy xuống khỏi bậc thang bao quanh quảng trường Thanh Bắc, chạy thật nhanh về phía đài chủ tịch.

Cô nghĩ, nếu như bây giờ có một trận gió, cô có thể bay lên!

Ngay cả sau khi Dung Giản đi, lúc cô thi hết năm đứng thứ nhất được hiệu trưởng gọi tên lên đài chủ tịch lĩnh thưởng thì cũng không chạy nhanh như vậy.

Đường Viên chạy rất nhanh, xuyên qua lần lượt các băng ghế ngồi, bong bóng sau lưng cô giống như bị đứt dây, lập tức bay lên trời, cô giống như là dấn thân vào trong một hải dương màu hồng.

Cô vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn những trái bóng đang chậm rãi bay lên không, không khỏi cảm thấy quen thuộc, giống hệt cảnh tượng trong mộng mà cô thường mơ thấy.

Dung Giản một tay cầm điều khiển, một tay nắm thật chặt micro đứng trên đài chủ tịch, nhìn Đường Viên mặc đồng phục học sinh nhanh chóng xuyên qua những trái bong bóng, chạy tới phía anh.

Cô chạy rất nhanh, đuôi ngựa dài sau lưng cô vung vẩy.

Đường Viên chạy đến dưới đài chủ tịch thì mới nhớ tới bậc thang đi lên đài bố trí ở hai bên rìa, cô đang muốn chạy về bên kia, Dung Giản lại đưa cánh tay cầm micro về phía cô.

Cánh tay của anh đưa về phía cánh tay cô, nắm lấy cánh tay của cô, trên tay dùng lực thoải mái mà kéo cô lên trên đài chủ tịch.

"Đây là, quà sinh nhật anh tặng em sao?"

Đường Viên giữ nguyên tư thế này, mở rộng cánh tay ôm thật chặt lấy Dung Giản, cả người cũng dính vào trên người anh, cô giương mắt nhìn bầu trời trên sân trường, tất cả đều là bóng bay màu hồng!

Lúc cô bị Dung Giản ôm đến trên đài đã không cẩn thận chạm vào điều khiển trong tay Dung Giản, cả sân trường lập tức vang lên tiếng nổ ông ông.

Dung Giản ho nhẹ một tiếng: ". . . . . ."

Giọng nói chuyện của anh vừa lúc bị tiếng nổ kia lấn át, Đường Viên hoàn (di.da.l.qy.do) toàn không nghe rõ anh nói cái gì, cô lại suy nghĩ một chút, suy đoán nói: ". . . . . . Hay là, anh tặng quà mừng năm mới cho em à?"

"Không phải."

Giọng nói trầm thấp của Dung Giản vang lên trên đỉnh đầu Đường Viên, cô ngẩng mặt lên nhìn về phía anh, đối diện với gương mặt anh tuấn của anh, mặt Đường Viên đỏ lên, sau khi mũi chân chạm vào mặt đất thì lập tức đứng ngay ngắn, lắp bắp nói: "Vậy, vậy là cái gì?"

Dung Giản cúi đầu nhìn vào trong đôi mắt của cô, con ngươi của cô vừa đen vừa sáng, trong suốt tựa như đáy hồ. Anh cầm micro, hắng giọng một cái, hầu kết khẽ chuyển động ——

"Đường Viên, gả cho anh nhé."

Anh thiếu cô một câu trả lời, một lời cầu hôn, một buổi hôn lễ.

Giọng nói trầm thấp từ tính của Dung Giản qua ống nói nổ vang ở bên tai cô, rất lâu sau vẫn còn vang vọng ở trong sân trường trống trải lại an tĩnh, thành tiếng vang duy nhất bên tai Đường Viên ——

Gả cho anh. . . . . .

Gả cho anh. . . . . .

Gả cho anh. . . . . .

Đường Viên mở to hai mắt, nhất thời không kịp phản ứng, bên tai tất cả đều là ba chữ kia.

Sau khi phản ứng kịp, mặt Đường Viên lập tức như bị đốt cháy, nhịp tim loạn đến mức hoàn toàn không có tiết tấu, cô khẩn trương đến nỗi tay cũng không biết để vào đâu, mắt cũng không biết nhìn về phía nào, ngay cả há hốc mồm cũng không biết muốn nói gì. . . . . .

Đường Viên nhất thời im lặng, trấn định như Dung Giản cũng càng ngày càng khẩn trương, anh không tự chủ được mà nín thở, trái tim lập tức vọt lên tới cổ họng.

Một giây kế tiếp, anh nghe thấy Đường Viên nhẹ nhàng nói ——

"Không. . . . . ."

#Happy new year!!!

Trang 31/35 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/