Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

 
Có bài mới 09.01.2019, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1904 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 56
Edit: Thanh Hưng

Bịch đường nhà cô lại còn học được nghiêng đầu và nháy mắt cơ đấy!

Đường Viên quả thật mở cờ trong bụng, hai tay cô cùng tiến lên, dùng sức xoa bóp gương mặt béo mập của Bịch đường một cái, thịt mềm trên mặt Bịch đường cũng có thể từ khe hở ngón tay cô tràn ra.

Đường Viên cố gắng dạy bé cười, cô vỗ vỗ tay hấp dẫn sự chú ý của Bịch đường: "Bịch đường, cười với mẹ một cái nào."

"A ngao." Bịch đường kêu một tiếng, huơ tay múa chân ở trong ghế trẻ em.

"Là cười, không phải gọi." Đường Viên cố gắng dạy bé nở nụ cười: "Con xem mẹ này, nhìn mẹ!"

Bịch đường nhìn chằm (di.da.l.qy.do) chằm cô không chớp mắt, Đường Viên thấy được hi vọng, lại cười một cái: "Nhìn mẹ, cười!"

Mắt Bịch đường đột nhiên sáng lên, vội vàng nghiêng đầu nhìn ra sau lưng cô. Đường Viên theo tầm mắt của bé nhìn sang, lại nhìn thấy Dung Giản cầm bình sữa đi vào phòng trẻ.

Nụ cười xán lạn trên mặt cô còn chưa kịp thu lại.

Dung Giản vừa vào cửa thì Bịch đường và Đường Viên lập tức đồng loạt nhìn về phía anh, một lớn một nhỏ làm nũng x2. Nhiệt độ trong phòng trẻ tương đối cao, mặt Đường Viên còn ửng hồng, mắt cười thành hình trăng lưỡi liềm, lúm đồng tiền trên gương mặt cũng cực đẹp.

"Em cũng đói bụng à?" Dung Giản tâm tình cực tốt quơ quơ bình sữa trong tay, cúi đầu nhìn về phía Đường Viên nháy mắt, ranh mãnh nở nụ cười.

"Con đã sớm đói. . . . . ." Đối diện với ánh mắt của Dung Giản, Đường Viên mới ý thức được anh nói "Em" là có ý gì, cô khoát khoát tay: "Là Bịch đường đói bụng em không đói bụng!"

"Ừ, vậy cho con ăn trước." Dung Giản biết nghe lời phải.

‘Trước’ là cái quỷ gì á! Đường Viên không nhịn được lầm bầm trong lòng.

Bịch đường bị lơ là càng sốt ruột hơn, giương mắt nhìn ba bé.

"Cho con." Dung Giản nhét núm vú cao su vào trong miệng Bịch đường cho bé ăn, một tay đỡ bình sữa của bé. Bịch đường cũng đưa tay nhỏ bé muốn cầm lấy bình sữa của mình, tay nhỏ bé mềm mại của bé đặt trên bàn tay đang đỡ bình sữa của Dung Giản, ừng ực ừng ực uống đến vui sướng.

Dung Giản cúi đầu nhìn con trai anh, không nhịn được mà gãi gãi cằm của bé giống như trêu chọc mèo con, lại không nhịn được mà xoa cằm Đường Viên một cái.

"Dung Giản." Đường Viên ngửa ra sau một chút muốn tránh khỏi ngón tay Dung Giản, anh thật sự đùa giỡn cô ngay trước mặt Bịch đường như vậy sao!

"Ba em thấy bài viết kia rồi." Đường Viên nghiêm mặt nói: "Ông ấy sẽ giết tới cửa trừng trị em đấy!"

"Ừ." Dung Giản buông cằm cô ra, thuận tay ôm gương mặt của cô, anh biết rất rõ ràng lực chiến đấu của giáo sư Đường có bao nhiêu —— không đủ làm sợ hãi.

Mặt của Đường Viên vẫn tròn trịa, bị anh nhéo một cái, thịt trên mặt cô lập tức làm cho đôi môi mềm mại của cô khẽ cong lên.

Cạn kim sắc đích dương quang hạ, cô môi hồng răng trắng.

Tầm mắt Dung Giản rơi vào trên đôi môi mềm mại của cô, có loại kích động muốn hôn cô một chút.

Anh nghĩ như vậy, và cũng làm như vậy.

Lúc bị hôn, Đường Viên hoàn toàn không kịp phản ứng, một tay Dung Giản vẫn còn cầm bình sữa, một tay khác lại nắm cằm của cô, môi mỏng lập tức đặt ở trên bờ môi của cô, lướt qua rồi dừng lại.

Đường Viên theo bản năng nín thở.

Hôn được một nửa, cô đột nhiên nghĩ đến Bịch đường bị bỏ quên một bên nên mới lập tức vội vàng nhìn sang.

Bịch đường trong ghế trẻ em mở to miệng nhỏ, vẻ mặt tò mò nhìn bọn họ.

Bịch đường mở miệng, núm vú cao su lập tức bị rơi ra ngoài. Bé vội vàng khép mắt tìm núm vú cao su, nhưng không tìm được, mà ngược lại còn bị núm vú cao su cọ vào lỗ mũi một cái, chất lỏng với mùi hương ngọt ngào trên núm vú cao su chạm vào chóp mũi của bé.

Bịch đường giống như còn không ăn no, đột nhiên không có hương vị sữa bột ngọt ngào, bé lã chã chực khóc nhìn Đường Viên.

"Ưmh, Dung Giản! Anh nhét bình sữa vào mặt con trai anh rồi!"

Dung Giản ho nhẹ một tiếng, lần nữa nhét núm vú cao su vào trong miệng Bịch đường, nhưng Bịch đường lại không ngoan ngoãn bú sữa, mà bé né tránh, huơ tay múa chân muốn lại gần Đường Viên.

"Con muốn mẹ ôm à?" Đường Viên hỏi bé, nói xong lập tức đưa tay ôm bé từ trong ghế trẻ em ra.

Bịch đường nằm ở cổ cô, xoay đầu qua, không nháy mắt nhìn chằm chằm cô, trong con ngươi trong suốt tất cả đều là bóng dáng của cô. Bé vội vàng dán lại gần mặt cô, có vẻ như sắp khóc.

Không phải muốn ôm sao? Đường Viên sửng sốt một chút, đột nhiên trong đầu lóe lên ý tưởng.

Cô cảm thấy khó có thể tin: "Con cũng muốn hôn sao?"

Thật thần kỳ! Cô tiến tới hôn gò má của Bịch đường một cái, Bịch đường bảo bảo vẫn luôn không cười lập tức mặt mày hớn hở rồi.

"Con cười rồi!"

Đường Viên kích động thiếu chút nữa nhảy dựng lên, cô nắm ngón tay của Bịch đường quơ quơ, chuyên chú nhìn mặt của bé, vui vẻ nói: "Con thật sự có má lúm đồng tiền đấy! Mẹ thật thích con!"

"Đó là mập." Dung Giản đứng ở nơi đó, xem thường nói.

Đường Viên: ". . . . . ."

"Em cũng có má lúm đồng tiền." Cảm giác đầu gối trúng một mũi tên Đường Viên cười cho Dung Giản nhìn.

"Của em rất đẹp." Dung Giản đưa tay chọc má lúm đồng tiền của cô một chút.

"Ánh mắt và má lúm đồng tiền của con đều giống như em." Bịch đường giống như lớn hơn một chút, bình thường vẫn nhìn nhưng không có cảm giác gì, hiện tại nhìn kỹ, Đường Viên lập tức phát hiện biến hóa, lòng tràn đầy vui vẻ nói.

"Lông mi cũng giống như em." Lần đầu tiên Dung Giản nhìn thấy con trai của mình thì anh đã phát hiện, lông mi của Bịch đường cực kỳ giống Đường Viên, lông mi không chỉ vừa dài vừa cong lại vểnh lên, mà cũng rất đen, thoạt nhìn rất dầy rậm.

"Giống như em... Ba em nhất định sẽ thích con!" Vừa nghĩ như thế, trong lòng Đường Viên đã nhẹ nhõm hơn nhiều rồi.

Ăn cơm xong thời gian vẫn còn sớm, Đường Viên và Dung Giản dẫn Bịch đường tới trung tâm thương mại gần đây mua đồ.

Bịch đường lớn quá nhanh, quần áo mà lúc (lqd) trước Đường Viên chuẩn bị cho bé bây giờ đã nhỏ, cần phải mua cái mới rồi.

Dung Giản một tay ôm Bịch đường, một tay đẩy xe mua sắm, anh vẫn duy trì thói quen mua đồ lúc trước, mỗi lần Đường Viên chọn một bộ quần áo hoặc là một món đồ chơi, anh sẽ nhặt lấy ba món kiểu dáng tương tự trở lên.

Cứ như vậy, rất nhanh bọn họ đã mua đầy một xe đồ dùng trẻ em, Bịch đường rất ít khi được ra ngoài, thế nên lúc đi dạo siêu thị bé vô cùng vui vẻ, ngồi ở trên cánh tay ba bé hết nhìn đông lại nhìn tây.

Nhìn một hồi, bé lại đưa ngón tay mập của mình vào trong miệng, nhưng lại bị Dung Giản lanh tay lẹ mắt bỏ ngón tay xuống, thay bằng một núm vú cao su để an ủi.

Dung Giản có chút phiền não, trong khoảng thời gian này điện thoại di động của anh vẫn luôn kêu không ngừng nghỉ. Hạng mục hợp tác giữa công ty bọn họ và Tống Khen không ngừng xảy ra vấn đề, bên kia vẫn luôn hối thúc anh quay về.

Nhưng anh cũng không có tính toán đó.

Quá khứ anh luôn có mục tiêu rõ rệt, cũng vẫn luôn kiên định cố gắng theo hướng kia, cho dù là cái gì cũng không ngăn cản được bước chân của anh, mà bây giờ anh lại thích mỗi một ngày Đường Viên đều tỉnh giấc ở trong ngực anh, lại càng không muốn bỏ qua cơ hội cùng Bịch đường lớn lên.

Điện thoại di động lại rung mấy cái, Dung Giản cúi đầu nhìn về phía màn hình, nhíu chân mày.

Xem ra ảnh hưởng của bài đăng trên web Tôi yêu Tây đại kia đã lớn hơn dự đoán của anh, sau khi bài viết bị đăng lên weibo, Tống Dư Ca cũng nhìn thấy.

Cô ta liên tục gửi vài tin nhắn tới đây ——

Dung Giản, em biết mà, em biết ngay mà.

Cuối tháng bảy các người mới lĩnh chứng, hiện tại mới vừa tròn một năm, đứa bé đã lớn như vậy, anh quả nhiên là bởi vì cô ta mang thai nên mới kết hôn.

Dung Giản luôn luôn lý trí lại khắc chế, giờ phút này ngay cả cảm giác muốn nổ tung cũng đã có.

"Cái đèn này thật là đẹp á!" Đường Viên quay đầu lại, quơ quơ đèn ngủ trong tay.

"Ừ." Dung Giản tắt điện thoại di động, đi lên phía trước cầm đèn ngủ bỏ vào trong xe đẩy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Huogmi, SầmPhuNhân, anvils2_99, monkeylinh, vananhpham, Đinh Thu Hiền
     

Có bài mới 11.01.2019, 21:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1904 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 57
Edit: Thanh Hưng

Buổi tối về đến nhà, Đường Viên và Dung Giản cùng nhau ngồi chung trên mặt thảm trong phòng trẻ, dựa theo sách hướng dẫn mà làm đồ chơi mới trên giường trẻ cho Bịch đường.

Đồ chơi hình khỉ con cô mua để treo trên giường cho Bịch đường thoạt nhìn rất đáng yêu, nhưng làm lại tương đối phiền toái.

Nhìn Dung Giản cau mày nghiêm túc xem sách hướng dẫn, trong lòng Đường Viên sinh ra một tia vui vẻ, trong lĩnh vực đồ thủ công này nữ sinh vẫn luôn là rất có thiên phú.

Lần này, rốt cuộc cô cũng có thể hãnh diện trước mặt Dung Giản rồi!

"Dung Giản, anh nhìn em đây... Em dạy anh!" Đường Viên nói xong thì cứ theo hình dáng trong sách viết, "Roẹt roẹt" một cây kéo cắt dọc theo miếng vải ka-ki, cắt ra một đường cong không có chút hình dáng nào.

Đường Viên: ". . . . . ."

Cô cắt rất nghiêm túc, Dung Giản xem cũng cực kỳ nghiêm túc.

Vừa ra tay lập tức cắt hỏng, cộng thêm cảm nhận được ánh mắt của Dung Giản, Đường Viên nhất thời khẩn trương, càng khẩn trương tay càng run, trên tay cô vừa dùng lực, cây kéo đã cắt ra một lỗ hổng lớn trên tấm vải.

Đường Viên muốn vùi mặt vào trong đống vải bông: "Anh vẫn là đừng nhìn em thì hơn."

"Ừ." Dung Giản tiếp tục chuyên chú xem sách hướng dẫn.

Sau khi phá hủy không ít vải, rốt cuộc Đường Viên cũng cắt được hình dáng tương đối giống khỉ con, chỉ cần (di.da.l.qy.do) dán những mảnh vụn của tấm vải lên, làm thêm mặt và nơ của khỉ con, quần áo các loại, sau đó đính thêm trân châu bông vải là tốt rồi.

Đường Viên chân tay vụng về  cắt một chiếc nơ mini dán vào trên người khỉ con, cô âm thầm cảm thấy may mà Bịch đường là một bé trai, nếu không cô còn phải làm váy cho con khỉ nhỏ rậm rạp rối bù này, suy nghĩ một chút đã cảm thấy muốn chết.

Cô và Dung Giản làm một đêm, trên mặt thảm chất đầy bán thành phẩm khỉ con, cùng rất nhiều miếng vải màu sắc khác nhau.

Bịch đường từ từ tỉnh giấc ngồi ở trên người Dung Giản, như hoa hướng dương quay đầu lại nhìn Đường Viên, không chớp mắt nhìn khỉ con trong tay cô.

Đường Viên cầm chuối tiêu Dung Giản làm lật qua lật lại nghiên cứu, "A a", ở đối diện ánh mắt Bịch đường sáng lên, muốn.

"Cho con chơi." Đường Viên lấy con khỉ nhỏ đeo chiếc nơ màu xanh lá cô mới vừa làm xong trên thảm trải nhà lên thả vào trong tay Bịch đường cho bé chơi, tay nhỏ bé của Bịch đường siết thật chặt thân thể khỉ con đưa tới trong miệng mình.

"Không thể ăn!" Khỉ con cô thật vất vả mới làm được đấy!

Đường Viên quỳ thẳng người muốn ngăn cản bé, nhưng vừa đứng lên cả người cô đã bổ nhào về phía trước thiếu chút nữa là ngã quỵ, may mà Dung Giản tay mắt lanh lẹ ôm cô vào lòng.

Cô một tay ấn lên thảm khó khăn lắm mới ổn định lại thân thể, Dung Giản cũng không buông tay, ngược lại chau mày: "Em tới ngồi trên người anh nhé?"

". . . . . ." Đường Viên đỏ mặt: "Không cần." Đó là vị trí của Bịch đường á!

Ngón trỏ thon dài của Dung Giản chỉ chỉ chỗ trống trên đùi anh, trầm giọng nói: "Em lại đây ngồi, anh dạy em." Anh nói xong lại liếc nhìn khỉ con trong tay cô.

Đường Viên siết con khỉ kia xấu hổ cực kỳ. Cô bận rộn làm cả một đêm, vậy mà chỉ làm ra hai con khỉ con miệng méo mắt lác.

Một con hơi đẹp mắt một chút trong đó đã bị Bịch đường cầm đi làm đồ chơi.

Trong tay cô chỉ còn dư lại một con dáng dấp thê thảm không nỡ nhìn.

Nhìn khỉ con của mình, lại nhìn con khỉ nhỏ ngũ quan đoan chính  mà Dung Giản làm ra, Đường Viên nhất thời động lòng

"Vậy Bịch đường ngồi đâu?" Đường Viên nhìn về phía Bịch đường, Bịch đường bị kẹp ở giữa cô và Dung Giản dụi dụi mắt, ngẩng mặt nhìn bọn họ.

Bịch đường há mồm ra cắn lỗ tai khỉ con, rất nhanh lại không vui nhíu mày nhè khỉ con ra, còn nhè cả nước bọt, tay nhỏ bé của Bịch đường buông lỏng, khỉ con lập tức rơi xuống.

"Bịch đường nên đi ngủ rồi."

Dung Giản đưa tay nâng cánh tay nhỏ của Bịch đường nhấc bé từ trên người Đường Viên ra, Bịch đường được bay lên giữa không trung mới mẻ kêu một tiếng, rồi lại bị thả vào trong giường trẻ con rộng rãi.

Dung Giản giúp bé kéo nóc giường hình mái vòm lên, lại bật đèn ngủ lên. Bịch đường nằm ở trong giường trẻ con mềm mại, ngoan ngoãn nhìn nóc giường trẻ, trong chốc lát đã ngủ mất rồi.

"Em qua đây." Dỗ Bịch đường ngủ, Dung Giản ngoắc ngoắc tay về phía Đường Viên, rất nhanh Đường Viên đã đỏ mặt chạy tới.

Đường Viên ngồi giữa đôi chân dài của Dung Giản, một tay cầm cây kéo một tay cầm vải, tay Dung Giản nhanh chóng đặt lên ngón tay của cô, ngón tay anh dùng sức, tay cầm tay mang theo cô cắt một đường cong xinh đẹp.

Ngón tay anh thon dài, gần như có thể che kín tay của cô, tay Đường Viên bị ủ trong lòng bàn tay anh, run rẩy càng lợi hại hơn.

Cô tựa vào trên người Dung Giản, nín thở nghiêm túc cùng anh cắt vải, không tự chủ lại bắt đầu mơ tưởng viễn vông. Cô cố gắng đặt suy nghĩ của mình lên khỉ con trong tay, có thể là quá mệt mỏi, khỉ con trước mắt cô dần trở nên mơ hồ.

"Hô. . . . . ." Đường Viên cảm giác hơi thở của mình cũng nặng nề hơn, cô buông tay trái nắm góc vải ra, phẩy phẩy gió trên mặt. Trước kia cô đều ngồi trên đùi Dung Giản, hiện tại lại ngồi giữa hai chân anh, cô có thể cảm nhận được lực độ cùng hình dáng của vật đang chĩa vào sau lưng mình, Đường Viên cố gắng ngồi thẳng người, nhắc nhở mình ưu nhã, chính trực, cấm dục. . . . . .

Nhưng tiểu Dung Giản rõ ràng đã thức dậy!

Đường Viên điều chỉnh tư thế ngồi, nghiêm túc cắt vải.

Đêm khuya, trong phòng trẻ ấm áp cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng hô hấp của Bịch đường, lúc bé ngủ thỉnh thoảng còn có thể thút tha thút thít mấy tiếng, hoặc là tự mình cười.

Giống như là bị Bịch đường lây, thân thể Đường Viên vừa trượt xuống phía dưới, phía sau cũng nhích lại gần, cơn buồn ngủ cũng xông tới.

Ngủ được một giấc, cảm giác mình bị người bế lên, Đường Viên cố gắng mở mắt, trong tầm mắt là gò má với đường nét sắc sảo của Dung Giản.

Cô không tự chủ dùng gương mặt mình cọ vào gò má Dung Giản.

Một giây kế tiếp cô gần như là bị ném lên giường lớn, cô còn chưa kịp phản ứng đã bị Dung Giản đè lại. Hai tay anh đặt bên tai cô, cúi người nhìn cô.

Đối diện với ánh mắt của anh, con ngươi Đường Viên lập tức tỉnh táo: "Dung Giản em vẫn còn rất mệt mỏi. . . . . ." Cô nghĩ nhất thời mặc kệ anh, hiện tại cô mệt mỏi.

Đường Viên nói xong lại lật người, úp mặt xuống nằm lỳ ở trên giường, đưa lưng về phía Dung Giản.

"Lần này không cần em động." Giọng nói của Dung Giản trầm xuống, anh vốn định đi tắm nước lạnh, nhưng Đường Viên lại  làm nũng với anh.

"Anh cũng mệt mỏi. . . . . ." Âm thanh Đường Viên từ trong gối truyền tới, cô cố gắng thuyết phục Dung Giản.

Dung Giản không biến sắc, thuận theo tư thế của cô, rất nhanh đã dùng động tác mau chuẩn ngoan của mình để chứng minh anh tuyệt đối không buồn ngủ cũng tuyệt không mệt mỏi.

Sau khi sắc trời sáng choang, Đường Viên nằm ở trên giường, cầm chăn che mặt đếm một cái, hoàn thuốc, lại còn là tư thế mới.

******

Liên tiếp chừng mấy ngày, chỉ cần vừa nghe được tiếng gõ cửa dưới lầu, Đường Viên lại cực kỳ khẩn trương.

"Anh đừng cử động, em tới!" Đường Viên chạy như bay xuống lầu, cung kính mở cửa, cúi thấp đầu chuẩn bị trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Trong vòng vài ngày, cô đều dùng tư thái này đối mặt với nhân viên chuyển phát, người làm thêm giờ, người làm vườn và đồng học đến chơi.

Cứ như vậy, thái độ của Đường Viên đối với chuyện giáo sư Đường muốn giết tới đây này đã từ chậm lại một chút nữa trước đây, biến thành đến đây đi đến đây đi đến đây đi chết sớm siêu sinh sớm.

Sau khi cả kinh sợ hãi tròn một tuần lễ, rốt cuộc Đường Viên cũng thở dài một hơi. Giáo sư Đường muốn tới đã sớm tới, hiện tại không tới chắc là có việc gấp không qua được rồi.

Đúng giữa trưa, Đường Viên cùng Dung Giản cùng nhau treo đồ trang trí lên giường cho Bịch đường, chuông cửa dưới lầu lại đột nhiên vang lên.

Xuống lầu mở cửa thì Đường Viên còn tưởng là em trai đưa sữa bò, chờ mở cửa thấy giáo sư Đường, cô lập tức sợ ngây người: "Ba."

"Con còn xem ba là ba con à?" Giáo sư Đường nhìn cô một cái, sắc mặt cực kém.

"Đương nhiên ạ." Cho dù giáo sư Đường tính khí tốt, nhưng cũng đã xây dựng tầm ảnh hưởng trong lòng Đường Viên rất lâu, cô ngoan ngoãn đi theo sau lưng giáo sư Đường lên lầu.

Từ lúc vào cửa, giáo sư Đường vẫn không cho cô sắc mặt tốt, ngay cả Dung Giản gọi ông là ba ông cũng chỉ qua loa "Ừ" một tiếng coi như đáp lại, cho đến khi nhìn thấy tiểu Bịch đường trên giường trẻ con, sắc mặt giáo sư Đường mới thoáng hòa hoãn lại.

Tiểu bảo bảo trắng hồng mập mạp đang ngẩng mặt, không nháy mắt nhìn chằm chằm khỉ con treo trên đầu giường của mình.

Dung Giản nhấn nút một cái, sau khi khỉ con giống như ngựa gỗ xoay tròn bay lên, tiểu bảo bảo còn nãi thanh nãi khí kêu lên vài tiếng, đầu cũng theo khỉ con mà đưa qua đưa lại, đôi mắt sáng ngời.

Tiểu bảo bảo của Bàn Bàn nhà ông và Bàn Bàn nhà ông khi còn bé giống nhau như đúc.

Đối diện với ánh mắt vừa lớn vừa tròn của tiểu bảo bảo, trái tim giáo sư Đường cũng sắp tan chảy, còn phải cố gắng banh mặt làm ra vẻ không vui.

Thật ra thì từ khi vào cửa thấy Đường Viên gầy đi nhiều như vậy, ông đã đau lòng rồi.

Bảo bối ông nâng niu trong lòng bàn tay đã vội vàng lập gia đình, lại đảo mắt một cái đã sinh đứa bé. Cố tình cái ‘lập tức’ này so với chớp mắt còn không phải là khoa trương, hai thời khắc quan trọng nhất trong đời cô, ông đều bỏ lỡ.

Khiếp sợ, thất vọng, khổ sở. . . . . . Tất cả cảm xúc cùng lúc xông lên đầu, cuối cùng còn dư lại cũng chỉ có đau lòng.

"Nó được bao tháng rồi?" Giáo sư Đường (di.da.l.qy.do) tằng hắng một cái, che giấu nội tâm kích động của chính mình.

"Sắp bốn tháng rồi." Đường Viên ôm Bịch đường từ giường trẻ con lên kín đáo đưa cho giáo sư Đường: "Bịch đường, ngoan, cười với ông ngoại một cái đi."

Bịch đường "Oa" khóc ra tiếng.

Bé nằm trên bả vai Đường Viên, gò má mập mạp chôn ở trong hõm vai của cô, dù thế nào cũng không quay đầu nhìn giáo sư Đường, đừng nói chi là cho giáo sư Đường ôm.

Đường Viên: ". . . . . ." Con trai ngốc, đã nói là phải làm nũng cứu mẹ cơ mà!

Cái này rất lúng túng, giáo sư Đường mặt đen cũng không kiềm được, muốn đi dụ dỗ Bịch đường, lại sợ Bịch đường bị ông dọa khóc, ông đứng tại chỗ trong lòng rục rịch ngóc đầu dậy, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Đường Viên hắng giọng, thử thăm dò nói với Bịch đường: "Bịch đường, vậy con khóc đi?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Huogmi, SầmPhuNhân, anvils2_99, monkeylinh, vananhpham
     
Có bài mới 12.01.2019, 12:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1904 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 58
Edit: Thanh Hưng

"Oa ô ô. . . . . ." Bịch đường khóc càng lớn tiếng. Bé nằm ở đầu vai Đường Viên, khóc đến trên mặt tất cả đều là nước mắt, còn tự đưa tay nhỏ bé dụi mắt, thân thể nhỏ bé trắng noãn mè nheo nằm trên người Đường Viên.

Đường Viên luống cuống: "Bịch đường con thật sự khóc à!"

Cho nên cô thật sự đánh giá con trai ngốc của mình quá cao rồi.

Bịch đường: "Ô ô ô. . . . . ."

Giáo sư Đường: ". . . . . ."

Lần này, trên mặt giáo sư Đường hoàn toàn không nén được giận: "Đường Viên!"

"Bịch đường bắt đầu sợ người lạ rồi." Nhìn giáo sư Đường đốt lửa giận lên trên người Đường Viên, Dung Giản mới mở miệng giải vây cho giáo sư Đường. Anh đi tới sau lưng Đường Viên, cúi người xuống trước mặt Bịch đường đang khóc nhập tâm búng tay phát ra tiếng.

"Tách" một tiếng, thanh thúy vang dội. Bịch đường lập tức dừng nước mắt lại, tròn mắt tò mò đưa tay nhỏ bé bắt lấy tay của ba bé, đôi móng vuốt mềm nhũn cầm lấy ngón tay khớp xương rõ ràng của Dung Giản lật qua lật lại nhìn, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn anh: "Ah ưmh!"

"Bịch đường!" Dung Giản dễ dàng rút tay ra, thừa dịp Bịch đường không chú ý anh lại búng tay một cái thanh (di.da l.qy.do) thúy ngay trước mắt. Ngón tay anh cách mặt Bịch đường quá gần, gần như là chạm vào chóp mũi bé, Bịch đường bị anh dọa sợ hết hồn, thậm chí ngay cả thịt trên mặt cũng rung lên một cái rõ ràng, không nháy mắt nhìn chằm chằm anh, hoàn toàn quên khóc.

Dung Giản buồn cười, tay phải nắm được tay nhỏ bé trắng noãn của Bịch đường, đặt ngón tay cái mập mạp và ngón giữa của bé cùng một chỗ, tự tay dạy ngón tay bé búng xuống, đồng thời dùng tay trái vỗ tay phát ra tiếng bên tai Bịch đường.

Nghe được âm thanh, Bịch đường sợ ngây người. Mãi cho đến khi Dung Giản buông tay của bé ra, bé vẫn còn ngơ ngác nhìn tay nhỏ bé của mình mà không kịp phản ứng, tay nhỏ bé nắm chặt vào rồi lại buông ra, buông ra lại nắm chặt lại nhiều lần, không có âm thanh nữa rồi.

Bịch đường sốt ruột, nằm trên bả vai Đường Viên kêu "A a" với tay muốn Dung Giản bế.

"!" Dung Giản đưa tay nâng hai cánh tay nhỏ của bé ôm bé từ chỗ Đường Viên tới.

Vóc dáng Dung Giản quá cao, lúc ôm Bịch đường còn thuận tay tung bé lên một chút, vừa mới rời tay anh lại vững vàng đón được Bịch đường, Bịch đường cũng không sợ chút nào, ngược lại còn vô cùng vui vẻ, trên mặt tuy vẫn còn vết nước mắt chưa khô nhưng đã mặt mày hớn hở rồi.

Lại đùa Bịch đường một lát, nhìn Bịch đường vui vẻ, Dung Giản đưa bé cho giáo sư Đường vẫn đang đứng nhìn cháu ngoại.

Rốt cuộc giáo sư Đường cũng được như ý nguyện, lúc ông ôm cháu ngoại thì kích động đến nỗi mặt già cũng đỏ lên, học bộ dạng của con rể mình, nắm ngón tay Bịch đường cùng bé chơi đùa.

Lần này Bịch đường không còn kháng cự như lúc vừa bắt đầu nữa. Bé tự chơi với ngón tay út của mình, ngoan ngoãn mặc cho giáo sư Đường ôm, lông mi ướt nhẹp còn thi thoảng rung lên, mắt đen trong suốt di động qua lại trên ngón tay của chính mình, lại đảo quanh Dung Giản và Đường Viên, giống như là chỉ cần bọn họ rời đi là bé sẽ lập tức khóc lên.

Bắt người tay ngắn, giáo sư Đường ôm con trai bảo bối của người ta yêu thích không buông tay, vậy nên cũng tạm thời không làm khó dễ Dung Giản.

Tránh được một kiếp!

Vừa đi ra khỏi phòng trẻ, Đường Viên đã không nhịn được mà vui vẻ thở dài nói: "Thật là một phen hú vía! Bịch đường của chúng ta quả nhiên là một vũ khí đáng yêu!"

"Ừ, Bịch đường giống như em." Dung Giản gật đầu một cái.

"Anh nói là. . . . . ." Đường Viên ngọt ngào trong lòng, lại có điểm không biết xấu hổ: "Anh cảm thấy em cũng rất đáng yêu như thế sao?"

Dung Giản cúi đầu nhìn đôi mắt sáng trong suốt của cô, lúc cô cười lên, cực đẹp.

"Ừ, em rất đáng yêu."

Trước kia đối với từ đáng yêu trong miệng Cao Dương Dung Giản không có khái niệm gì, sau khi biết Đường Viên lại cảm thấy cô thật sự rất thích hợp với cái từ đáng yêu này.

Trước kia lúc anh nhìn thấy lá thư Đường Viên viết thì trừ kinh ngạc ra cũng không có cảm giác đặc biệt gì, sau này khi ý thức được mình thích cô, thậm chí anh lại có chút tiếc nuối vì đã bỏ lỡ mất đoạn thời gian kia. Khi đó anh đi quá vội, chưa từng nghiêm túc để ý tới cô gái luôn cố gắng đuổi theo bước chân anh này.

Hoàn hảo anh không để lỡ cô.

"Ha ha, em cũng cảm thấy mình thật đáng yêu." Đường Viên cười cong mắt, âm thanh nhẹ nhàng, âm cuối cao lên.

Vốn dĩ Đường Viên cho rằng cửa này của giáo sư Đường coi như đã qua, không ngờ sau bữa cơm chiều, vũ khí đáng yêu Bịch đường lại ngủ mất, giáo sư Đường lập tức gọi Dung Giản tới thư phòng.

. . . . . .

Nửa giờ, Dung Giản vẫn chưa về.

Đường Viên nhàm chán nằm lỳ ở trên giường lướt weibo, cô trả lời lại hết tất cả các bình luận khen Bịch đường (lqd) đáng yêu trên nick Viên Bánh Trôi Vừa Lớn Lại Vừa Tròn, nhàn rỗi không có chuyện gì lại đăng nhập vào tài khoản Thịt Viên Dấm Đường. Kể từ sau khi Dung Giản trích dẫn bình luận của cô rồi nói sinh, rất nhiều em gái đều chạy tới cười nhạo cô mập, cô đã không vào tài khoản này nữa. Buổi tối hôm nay đột nhiên đi lên lại phát hiện mình vẫn còn nhận được không ít bình luận.

Vẫn là do bài đăng kia của Nguyễn Tâm ban tặng, sau khi bài đăng bị chuyển tới weibo, những em gái ban đầu cười nhạo nói cô mập kia lại chạy tới khen cô   ——

Được Ăn Cả Ngã Về Không môn đẩy tạ: A a, em gái à em gầy xuống thật là xinh đẹp á, khỉ con nhà em cũng rất đáng yêu, thì ra là không phải nam thần mắt mù, mà là tôi mắt mù.

Được Ăn Cả Ngã Về Không đĩa sắt: Thật xinh đẹp, cầu xin phương pháp giảm cân.

Cô chú ném vô tuyến đi: A a a, em gái em quả thực là cuộc sống Doanh Gia!

. . . . . .

Đường Viên lướt hết các bình luận, trong lòng vô cùng ngọt ngào, cô nghiêm túc trả lời lại các em gái, lại nhấp vào mục tin nhắn riêng, 99 tin nhắn mới gần như tất cả đều đến từ Tống Dư Ca.

Tất cả tin nhắn của Tống Dư Ca còn đều tập trung ở mấy ngày này ——

Thơ ca tụng: Có ở đó không?

Thơ ca tụng: Cô có ở đây hay không có ở đây?

Không ai đáp lại, Tống Dư Ca chỉ có một mình tự hỏi tự trả lời.

Đường Viên ôm máy vi tính nhìn hồi lâu nhận thấy tất cả những gì cô ta nói đều là cô ta và Dung Giản là thanh mai trúc mã nhưng bởi vì hiểu lầm mà tách ra nhiều năm, không khỏi cảm thán Tống Dư Ca. . . . . . Quả nhiên là học Văn học, văn bút tuyệt đẹp, chuyện xưa viết rất lôi cuốn, trí tưởng tượng cũng rất phong phú.

Cuối cùng Tống Dư Ca còn cho cô một lời khuyên ——

Thơ ca tụng: Đường Viên, Dung Giản anh ấy hoàn toàn không thích cô. Bây giờ là cô dùng đứa bé để trói buộc anh ấy, nhưng rồi có một ngày cô sẽ hối hận.

Đường Viên không muốn để ý tới cô ta, cô tắt cửa sổ tin nhắn riêng, hơn nữa còn lôi tên Tống Dư Ca  vào danh sách đen trên weibo.

Sau khi vứt di động xuống một bên, Đường Viên ngáp một cái, lại liếc mắt nhìn đồng hồ treo ở đối diện, đã hơn mười giờ, Dung Giản còn chưa quay lại. Cô tò mò rốt cuộc giáo sư Đường tìm Dung Giản nói chuyện gì.

Rất nhanh, cô đã biết rồi.

Mười rưỡi, lúc Đường Viên nằm ở trên giường cũng sắp ngủ thì rốt cuộc nghe được tiếng bước chân Dung Giản trên hành lang càng ngày càng gần, sau khi tiếng đóng cửa vang lên, Dung Giản đi vào.

Rất nhanh Đường Viên đã cảm thấy nệm bên người cô bị lún xuống phía dưới.

Dung Giản tựa vào đầu giường mở laptop ra, Đường Viên len lén từ trong chăn thò đầu ra liếc mắt nhìn màn hình máy vi tính của anh —— Dung Giản đang đặt vé máy bay.

Anh mua vé máy bay về nước.

Cho dù đã sớm làm xong công tác chuẩn bị tạm thời tách ra, Đường Viên vẫn cảm thấy rất đột ngột.

Dung Giản không muốn dẫn cô trở về, cô cũng không muốn đi cùng Dung Giản, tất cả đều phát triển dựa theo ý nguyện của bọn họ, Đường Viên cũng không cảm thấy mất mát gì, cô chỉ là . . . . . Không nỡ.

Đặc biệt đặc biệt không nỡ.

. . . . . .

Trời còn chưa sáng, Đường Viên đã tỉnh, cô không biết tối hôm qua mình ngủ thế nào.

Đường Viên vừa mở mắt đã đối diện với sống mũi của Dung Giản, cô và Dung Giản nằm quá gần nhau. Rõ ràng trên giường có hai chiếc gối đầu, vậy mà mỗi lần khi cô tỉnh ngủ, không phải gối lên cánh tay Dung Giản, thì chính là cùng Dung Giản gối lên cùng một cái gối đầu.

Khó được khi tỉnh sớm hơn Dung Giản, Đường Viên không nhịn được mà nhẹ nhàng sờ chân mày xinh đẹp cùng sống mũi cao thẳng của Dung Giản, nhưng tay cô chỉ mới vừa trượt đến chóp mũi Dung Giản thì đã bị anh tóm lấy rồi.

"Đã tỉnh rồi hả?" Mới vừa tỉnh ngủ, giọng nói của Dung Giản còn có chút khàn khàn.

Dù sao cũng bị bắt được rồi, Đường Viên dứt khoát tiến tới nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mỏng của Dung Giản một cái. Thích sạch sẽ như Dung Giản, nhưng vẫn đón nhận nụ hôn chào buổi sáng này của cô, chỉ là không đổi khách làm chủ hôn ngược lại giống như Đường Viên tưởng tượng thôi.

Sau khi Dung Giản đứng dậy đi phòng tắm rửa mặt, mới quay lại ép cô lên tường hung hăng hôn lại. Anh cúi đầu, đầu lưỡi mang theo hương bạc hà mát mẻ quét qua cô, mang theo cảm giác tê dại và lạnh lẽo.

Những điều tốt đẹp bắt đầu từ một nụ hôn sâu mang theo hương bạc hà vào sáng sớm.

Điểm tâm vẫn là Dung Giản làm, Đường Viên được nghỉ nên không có chuyện gì làm, bèn theo anh vào trong phòng bếp lắc lư khắp nơi.

Vừa nghĩ tới việc chẳng bao lâu sau Dung Giản sẽ về nước, Đường Viên lại muốn cố gắng tận dụng khoảng thời gian cô và Dung Giản còn ở cùng nhau. Thậm chí ngay cả thời gian nửa tiếng mà Dung Giản nấu cơm cô cũng không muốn bỏ qua.

Thật ra thì theo thời gian trôi qua, tâm lý kháng cự của Đường Viên với lửa cũng từ từ tiêu tán, nhưng Dung Giản vẫn luôn dùng lò vi sóng, cũng không cho cô vào phòng bếp một lần nào.

Rất nhiều chuyện, cho dù anh không nói ra, nhưng vẫn luôn làm rất nghiêm túc.

Đường Viên lấy lại tinh thần, thấy Dung Giản đi lấy nồi, cô cũng vui vẻ đi theo.

Bởi vì Lê Họa rất ít khi nấu cơm, cho nên không gian phòng bếp đã bị thu hẹp, không còn nhiều đất đặt chân nữa. Chỉ cần Dung Giản quay người lại là sẽ đụng vào Đường Viên đi theo sau lưng anh. Qua mấy lần, Dung Giản liếc nhìn chỗ trống trên tủ quầy trước mặt.

"Anh muốn làm khoai tây xào ớt xanh à?" Đường Viên đang đứng ở sau lưng Dung Giản hỏi anh làm món ăn gì, lập tức lại bị Dung Giản ôm eo đặt lên trên tủ quầy.

Cô ngồi ở trên tủ quầy mới ý thức được rằng mình ở nơi này giống như vướng chân vướng tay, Đường Viên có chút phiền não. Sáng sớm hôm nay hình như cô quá dính người, quả nhiên là Bịch đường giống cô.

Đường Viên hắng giọng: "Em vẫn là ra. . . . . ."

"Em muốn ăn gì?" Dung Giản một tay ôm hông của cô, ngắt lời cô, rút một quyển thực đơn thật dầy từ trong ngăn tủ ra đưa cho cô. Đường Viên ở chỗ này đúng là vướng chân vướng tay, nhưng anh lại thích có cô ở chỗ này.

"Anh đều biết làm hết ư?" Đường Viên lật thực đơn, phát hiện tất cả các món ăn ở những trang đầu Dung Giản đều đã làm cho cô.

"Không phải." Dung Giản đáp rất dứt khoát, anh nhìn về phía cô: "Em đọc cho anh, anh làm cho em."

"Ừ. . . . . ." Đường Viên ngồi ở trên tủ quầy có thể cao ngang bằng Dung Giản, cô đưa hai tay ôm cổ Dung Giản, tiến mặt lại gần trước mặt Dung Giản: "Vậy anh lại hôn em một chút?"

Dung Giản nhìn đôi môi đỏ mọng xinh đẹp của cô, hầu kết bỗng nhúc nhích một cái, âm thanh cũng trầm xuống, mang theo cảm giác khiêu gợi: "Vậy em sẽ không có cơm ăn đâu."

Vừa dứt lời, anh vẫn ấn gáy cô hôn cô một cái: "Không cho phép làm nũng nữa."

"Được!" Đường Viên sảng khoái gật đầu một cái, hắng giọng đọc thực đơn cho Dung Giản.

Đường Viên cảm giác có lẽ là buổi sáng cô thật sự quá dính người, Dung Giản cũng phát hiện ra sự khác thường của cô.

Đinh —— Sau khi bánh mì nướng trứng gà làm xong, Đường Viên (di.da.l.qy.do) đang muốn bê lên bàn, lại nghe được Dung Giản hỏi cô: "Em làm sao vậy?"

"Em. . . . . ." Đường Viên muốn lắc đầu một cái nói không có việc gì, nhưng đối diện với ánh mắt của Dung Giản, cô lại không nhịn được: "Vâng, em không nỡ để anh đi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Huogmi, SầmPhuNhân, anvils2_99, hanhhuynh, monkeylinh, vananhpham
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hi Hi Ha Ha 1102, Kidabcxyz, Mayapham, stella_pham, thuytiendn, Yên Vân và 122 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.