Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Đông Phương Bất Bại chi quân tử Mãn Lâu - Trà Thụ Cô

 
Có bài mới 29.08.2016, 20:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3191 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới [Đam mỹ - Đồng nhân] Đông Phương Bất Bại chi quân tử Mãn Lâu - Trà Thụ Cô - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đông Phương Bất Bại chi quân tử Mãn Lâu

Tác giả:  Trà Thụ Cô

Thể loại: Võ hiệp cường cường, tình hữu độc chung, HE.

Edit: Tử Hàn, Mèo

Độ dài: 75 chương

Diễn viên:

Đông Phương Bất Bại x Hoa Mãn Lâu | Phối hợp: Nhậm Doanh Doanh, Lệnh Hồ Xung

Nguồn: https://omewluoi.wordpress.com/2015/12/ ... u-man-lau/

Giới thiệu:

Hoa Mãn Lâu xuyên vào tiểu thuyết Kim Dung gặp gỡ Đông phương mỹ nhân. Đến tột cùng sẽ xảy ra chuyện gì?

MỤC LỤC

Chương 1  -  Chương 2  -  Chương 3
Chương 4  -  Chương 5  -  Chương 6
Chương 7  -  Chương 8  -  Chương 9
Chương 10  -  Chương 11  -  Chương 12
Chương 13  -  Chương 14  -  Chương 15
Chương 16  -  Chương 17  -  Chương 18
Chương 19  -  Chương 20+21  -  Chương 22
Chương 23  -  Chương 24  -  Chương 25
Chương 26  -  Chương 27  -  Chương 28
Chương 29  -  Chương 30  -  Chương 31
Chương 37  -  Chương 38  -  Chương 39  -  Chương 40
Chương 41  -  Chương 42  -  Chương 43.1
Chương 32  -  Chương 33  -  Chương 34
Chương 35  -  Chương 36  -  Chương 43.2
Chương 44  -  Chương 45  -  Chương 46
Chương 47  -  Chương 49  -  Chương 49
Chương 50  -  Chương 51  -  Chương 52
Chương 53  -  Chương 54  -  Chương 55
Chương 56  -  Chương 57  -  Chương 58
Chương 59  -  Chương 60  -  Chương 61
Chương 62  -  Chương 63  -  Chương 64
Chương 65  -  Chương 66  -  Chương 67
Chương 68  -  Chương 69  -  Chương 70
Chương 71  -  Chương 72  -  Chương 73
Chương 74  -  Chương 75




Đã sửa bởi Dương_Mitanovlia lúc 30.08.2016, 17:06, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.08.2016, 20:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3191 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Đông Phương Bất Bại chi quân tử Mãn Lâu - Trà Thụ Cô - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

Tháng ba, đầu xuân, khắp lâu ngập tràn hoa.

Hoa Mãn Lâu bất luận tại  thời điểm nào đối với hoa luôn luôn có một loại nhiệt tình chính là yêu thương như sinh mệnh mình. Tuy rằng lúc này thân hắn ở tiểu lâu chứ không phải Vạn Hoa Lâu cũng không phải ở Giang Nam cô tô như trước, tiểu lâu vẫn như thế mang lại cho hắn cảm giác bình yên, tất cả đều khiến lòng hắn sung sướng giống như hoàng hôn kia bất biến.

Mặt trời lặn, hắn một mình ngồi trước cửa sổ, đôi môi nhẹ vỗ về cánh hoa, hít hà hương hoa, đáy lòng hắn ngập tràn cảm kích. Cảm kích trời cao không có cướp đi sinh mệnh hắn, nhượng hắn được hưởng thụ sự kỳ diệu của nhân sinh, hưởng thụ cảnh sắc hoàng hôn mỹ lệ này.

Mặc dù nơi đây không có Lục tiểu kê, cũng không có Tây Môn Xuy Tuyết cùng Diệp Cô Thành. Thế nhưng Hoa Mãn Lâu tin tưởng, thế giới này vẫn tồn tại loại người mà cho dù trong hoàn cảnh nào vẫn hảo hảo sống sót. Mà bọn họ chính là kiểu người như thế nên Hoa Mãn Lâu tuyệt không lo lắng.

Lúc này, hoàng hôn sắp tàn, ánh nắng nhạt nhòa, gió từ từ nổi lên.

Từ đằng sau, nhiều tiếng chân hỗn độn vang lên. Một cô nương tầm mười một mười hai tuổi thở hổn hển chạy lên lầu. Vẻ mặt rất kinh hoảng chọc người phải thương tiếc.

Hoa Mãn Lâu xoay người về hướng nàng. Tuy rằng hắn tịnh không nhận thức tiểu cô nương này nhưng hắn vẫn phi thường ôn nhu, giọng nói tràn ngập sự quan tâm: “Tiểu muội muội, chẳng lẽ có chuyện gì đã xảy ra?”

Tiểu cô nương lo sợ không yên nói: ” Có người truy đuổi ta, ta có thể ở nơi này của ngươi tránh một lúc chăng?”

“Đương nhiên có thể.” Hoa Mãn Lâu không hề suy nghĩ liền trả lời.

Tầng một tiểu lâu không người, nó được bố trí cũng như những tiểu lâu khác, cửa lớn mở rộng nên tiểu cô nương dĩ nhiên trong lúc kinh hoảng liền xông vào.

Cho dù là một con lang bị thương đang tránh né chó săn truy đuổi, đến nơi này gặp hắn, hắn đều đồng dạng lưu lại. Tiểu lâu của Hoa Mãn Lâu vĩnh viễn mở cửa, vô luận là hạng người gì tới đây, hắn đều hoan nghênh.

Tiểu cô nương nhìn ngó khắp nơi muốn tìm nơi an toàn để trốn.

Hoa Mãn Lâu ôn nhu nói: “Tiểu muội muội, ngươi không cần trốn đâu, đến nơi này rồi ngươi đã an toàn.”

“Thực sự?” Tiểu cô nương mở to mắt, hình như có điểm không tin: ” Những kẻ truy đuổi ta không những hung dữ lại còn mang theo đao, tùy thời đều có thể ra tay giết người đấy!”.

Hoa Mãn Lâu cười nhạt: “Ta cam đoan bọn họ sẽ không ở nơi của ta giết người.”

Tiểu cô nương đương nhiên không tin, còn đang kích động lại hỏi hắn: “Vì cái gì?” Nhưng không thể hỏi tiếp, những kẻ truy lùng nàng đã đến. Không chỉ một người, hơn nữa đều rất cao lớn, lúc lên lầu động tác đều nhẹ nhàng.

Bọn họ quả nhiên trong tay cầm theo đao, ánh mắt cũng mang theo hung quang so với đại đao còn đáng sợ hơn. Người lên trước nhìn thấy tiểu cô nương, trừng mắt hét lớn: “Ta xem ngươi còn có thể chạy trốn chỗ nào?”

Tiểu cô nương hoảng sợ chạy ra sau Hoa Mãn Lâu, mà Hoa Mãn vẫn đang mỉm cười: “Nàng đã đến đây, sẽ không cần phải trốn nữa.”

Vài tên đại hán cầm đao trừng mắt liếc hắn một cái, phát hiện hắn bất quá chỉ là vị công tử trẻ tuổi nhã nhặn thanh tú liền nhe răng ra cười nói: “Ngươi phải chăng là ngại sống lâu? Dám đến quản việc của lão tử! Ngươi có biết lão tử là ai không?”

Hoa Mãn Lâu thái độ trước sau ôn hòa: “Xin hỏi ngươi là ai?”

Đại hán hừ lạnh một tiếng ưỡn ngực lên nói: “Lão tử là phó đường chủ Chu Tư  Kỳ Nhất Đao, ngươi dám động, lão tử cho ngươi một đao.”

Hoa Mãn Lâu cười yếu ớt nói: “Rất xin lỗi các hạ, ta cho tới bây giờ cũng không có nghe nói qua tên các hạ, ta cũng không tất phải động thủ, vô luận đánh lớn hay nhỏ ta cũng không muốn tham gia.”

Tiểu cô nương nhịn không được “Xì” một tiếng nở nụ cười. Vài tên đại hán mặt liền biến sắc.

Kỳ Nhất Đao nổi giận gầm lên: “Ngươi không muốn đánh cũng phải đánh!” Hắn giơ đao lên cao, ánh đao lóe lên, chém về phía ngực Hoa Mãn Lâu.

Hoa Mãn Lâu thân thể cũng không di chuyển, chỉ khẽ động hai ngón tay.

Hắn đột nhiên vươn tay, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng bắt lấy đao của Kỳ Nhất Đao.

Sau đó, chuôi đao liền như mọc rễ tại ngón tay hắn. Kỳ Nhất Đao vô luận dùng sức thế nào cũng không thể đem chuôi đao rút ra.* Lúc này hắn không làm được gì, một thân đầy mồ hôi lạnh.

*Lâu ca đã dùng chiêu Lục Tiểu Phụng dạy kẹp lấy lưỡi đao của Kỳ Nhất Đao. Đặc điểm chiêu này là kẹp xong thì miễn ai dùng lực rút ra ^^

Hoa Mãn Lâu mỉm cười, thanh âm như trước ôn nhu: “Chuôi đao của ngươi nếu là khẳng định ở tại chỗ này, ta nhất định thay ngươi hảo hảo bảo quản, đại môn nhà ta luôn mở, ngươi tùy thời có thể đến lấy.”

Kỳ Nhất Đao đầu đầy hắc tuyến, liếc mắt ra hiệu cho bọn thuộc hạ. Mấy kẻ đằng sau biết ý xông lên. Tiểu cô nương hoảng sợ thét chói tai, rồi lại chứng kiến kỳ sự xảy ra.

Hoa Mãn Lâu thân thể vẫn là không chút sứt mẻ, hắn khẽ động tay áo. Chỉ trong chớp mắt ống tay áo phất lên, đại đao trong tay những kẻ kia thoáng cái đều đông loạt rớt xuống đất.

Tiểu cô nương mở to hai mắt kinh ngạc nhìn Hoa Mãn Lâu. Những kẻ kia liền đông cứng tại chỗ.

Hoa Mãn Lâu lại cười nói: “Mấy thanh đao này, không bằng ta cũng thay các ngươi thu giữ đi.”

Vài tên đại hán mặt biến sắc, Kỳ Nhất Đao căm tức nhìn Hoa Mãn Lâu, đột nhiên động, tay buông đao, cắn răng nói: “Ngươi chờ!” Nói xong mang theo mấy tên thủ hạ lao xuống lầu còn nhanh hơn lúc đi lên.

Tiểu cô nương tiếng cười như chuông bạc, nàng nhìn Hoa Mãn Lâu vừa bội phục, vừa kinh sợ: “Ta thực nhìn không ra ngươi lại có bản lĩnh lớn như vậy.”

Hoa Mãn Lâu cười cười nói: “Điều không phải ta có bản lĩnh, là bọn hắn kém cỏi.”

Tiểu cô nương ha ha cười nói: “Ai nói bọn họ kém cỏi? Trong chốn giang hồ có rất nhiều người sợ bọn họ, cũng không dám đắc tội bọn họ ni!”

Hoa Mãn Lâu lúc này cầm thanh đao đặt lên bàn cạnh tường quay đầu lại, cười hỏi: “Vậy ngươi vì sao đắc tội bọn họ?”

Tiểu cô nương cắn môi chần chờ.

Hoa Mãn Lâu ôn nhu cười nói: “Nếu là không muốn nói thì đừng nói.”

Tiểu cô nương muốn nói lại thôi, hảo một lát sau mới nói: “Ngươi không sợ bị liên lụy? Lỡ ta làm gì xấu thì sao?”

Hoa Mãn Lâu không có chút bất ngờ ngược lại nhẹ nhàng nở nụ cười: “Ngươi nếu đều nghĩ tới việc liên lụy ta, cô nương dụng tâm tốt như vậy lẽ nào làm chuyện xấu?”

Tiểu cô nương đầu tiên là nở nụ cười, nhíu mày nói: “Ta là sợ liên lụy ngươi! Lẽ nào ngươi không biết Nhật Nguyệt Thần Giáo, người bình thường không nên đắc tội sao? Cái kia Kỳ Nhất Đao nhất định đã đi gọi thêm người! Ngươi… Ngươi không sợ bọn họ trở lại?”

Hoa Mãn Lâu bật cười nói: “Ta ở đây bởi đại môn luôn luôn mở, nếu bọn họ muốn thì cứ đến.”

“A! Ngươi thực sự là một quái nhân!” Tiểu cô nương làm ra vẻ nhíu mày tổng kết nhưng thần tình thì không có chút nào đáng ghét.

Hoa Mãn Lâu mỉm cười: “Quái nhân luôn luôn làm chút việc lạ.”

Tiểu cô nương gật đầu, sau đó nháy con mắt, nói: “Quái nhân, ngươi tên là gì? Ta là Doanh Doanh, Nhậm Doanh Doanh.

“Tại hạ Hoa Mãn Lâu.”

“Hoa Mãn Lâu… ? Ai! Thật là Hoa Mãn Lâu a!” Nhậm Doanh Doanh nhìn mọi nơi một chút, đi tới trước cửa sổ, thật sâu hít vào không khí đầy mùi hương hoa, ngoài cửa sổ sắc trời đã tối, trong phòng cũng trở lên mờ ảo.

Nhậm Doanh Doanh khẽ thở dài, nói: “Một ngày qua thực mau, hiện tại trời đã tối.”

Hoa Mãn Lâu “Ân.” Khẽ một tiếng tịnh không nói chuyện.

Nhậm Doanh Doanh quay đầu nhìn Hoa Mãn Lâu nói: “Vậy ngươi vì sao còn không đốt đèn?”

Hoa Mãn Lâu cười nói: “Thật có lỗi, thật có lỗi! Ta đã quên có khách nhân đến.” Nói xong xoay người đi đốt đèn.

Nhậm Doanh Doanh hỏi: “Chẳng lẽ ngươi có khách mới đốt đèn?”

Hoa Mãn Lâu lại “Ân.”  một tiếng, châm nến. Ánh sáng mờ nhạt chiếu sáng không gian.

Nhậm Doanh Doanh ngạc nhiên nói: “Chính ngươi buổi tối lẽ nào chưa bao giờ đốt đèn?”

Hoa Mãn Lâu mỉm cười nói: “Ta không cần phải đốt đèn.”

Nhậm Doanh Doanh  nhìn Hoa Mãn Lâu trong ánh mắt tràn ngập vẻ kinh dị, nàng hỏi: “Vì sao?”

Hoa Mãn Lâu biểu tình chính là vẫn rất khoái trá, rất bình tĩnh, hắn chậm rãi trả lời: “Bởi vì ta là một người mù.”

Hoàng hôn càng đậm, trong gió tràn ngập mùi hương hoa nhưng Nhậm Doanh Doanh thì hoàn toàn giật mình.

“Ta là một người mù.”

Này là năm chữ rất bình thường nhưng Nhậm Doanh Doanh cả đời này chưa nghe năm chữ nào khiến nàng ngạc nhiên hơn thế.

Nàng trừng mắt nhìn Hoa Mãn Lâu, người này, hắn đối với nhân sinh tràn ngập tình yêu thương, đối với tương lai cũng tràn ngập hi vọng. Hắn tùy tùy tiện tiện vươn hai ngón tay là có thể bắt lấy một đao của đối thủ. Hắn một mình sống trên tiểu lâu này hoàn toàn không cần giúp đỡ, ngược lại tùy thời đi giúp đỡ người khác.

Nhậm Doanh Doanh thực sự không thể tin tưởng cái người này hắn là một người mù. Nàng nhịn không được hỏi lại: “Ngươi thật là một người mù?”

Hoa Mãn Lâu gật đầu: “Ta bảy tuổi liền mù.”

Nhậm Doanh Doanh không thể tin tưởng: “Thế nhưng ngươi thoạt nhìn tuyệt đối không giống.”

Hoa Mãn Lâu cười: “Kia cái dạng gì mới giống người mù?”

Nhậm Doanh Doanh nói không nên lời. Nàng xem gặp qua rất nhiều người mù, đều cho rằng người mù nhất định chỉ biết ủ rũ, sầu mi khổ kiểm, bởi vì thế giới muôn màu muôn vẻ, mà đối với bọn họ chỉ còn lại một mảnh hắc ám.

Nàng tuy rằng điều gì cũng không nói, nhưng Hoa Mãn Lâu nhưng hiển nhiên hiểu được ý tứ của nàng. Hắn nhướng mày mỉm cười nói: “Ta biết ngươi nhất định cho rằng người mù tuyệt không giống như ta trong lòng vui vẻ.”

Nhậm Doanh Doanh lặng lẽ, chỉ có thừa nhận.

Hoa Mãn Lâu ôn nhu nói: “Kỳ thực làm người mù không có gì là không tốt, ta tuy rằng nhìn không thấy, nhưng chính là vẫn nghe được, cảm giác được, có lúc thậm chí so với người khác còn có thể hưởng thụ được càng nhiều lạc thú.”

Trên mặt Hoa Mãn Lâu mang theo loại hạnh phúc mà thỏa mãn, chậm rãi nói tiếp: “Ngươi có thể nghe thấy thanh âm hoa tuyết rơi xuống nóc nhà? Ngươi có thể hay không cảm giác được nụ hoa trong gió xuân chậm rãi nở ra? Đây chính là sự tuyệt vời của sinh mệnh. Ngươi có biết hay không gió trong không trung thường thường đều mang theo mùi hương lá cây từ trên núi cao thơm ngát…”

Nhậm Doanh Doanh lẳng lặng nghe lời hắn nói như cảm nhận thủ khúc tuyệt vời nhất.

Hoa Mãn Lâu mỉm cười nói: “Chỉ cần ngươi chịu đi lãnh hội, sẽ phát hiện nhân sinh vốn là cỡ nào khả ái, từng mùa trôi qua đủ để cho ngươi quên phiền não thụ hưởng phần lạc thú trong lòng.”

Nhâm Doanh Doanh than nhẹ một tiếng, cảm thấy gió bên ngoài thổi nhẹ, hoa cũng càng thơm.

Hoa Mãn Lâu cười nói: “Ngươi có thể sống khoái trá, vấn đề không ở chỗ ngươi mù hay không mà ở chỗ ngươi có yêu quý sinh mệnh mình hay không? Chính là tận hưởng khoái lạc từ sự tồn tại.”

Nhậm Doanh Doanh ngẩng đầu, mông lung giữa trời chiều, dừng ở Hoa Mãn Lâu bình tĩnh mà khoái trá. Hiện tại trong mắt nàng đã không hề còn sự kinh dị cùng thương hại, mà là tôn kính cùng cảm kích. Nàng cảm kích người này, cũng không phải vì hắn đã cứu nàng, mà bởi vì hắn có khể khiến nàng biết ý nghĩ của sinh mệnh. Nàng tôn kính người này, cũng không phải bởi vì võ công của hắn, mà là bởi vì hắn là người có trí tuệ vĩ đại.

Nhậm Doanh Doanh chính là nhịn không được muốn hỏi: “Nhà ngươi không có người khác ư?”

Nhưng mà, vấn đề này tựa hồ làm cho Hoa Mãn Lâu dừng chỉ chốc lát. Hoa Mãn Lâu nhớ một chút về hồi ức đã khắc sâu, khuôn mặt bình tĩnh trở lại, sau một lúc lâu, Hoa Mãn Lâu mỉm cười nói: “Ta từng sống trong một gia tộc rất lớn, nhà cũng có rất nhiều người, mỗi người cũng rất khỏe mạnh, rất khoái nhạc. Ta cũng có rất nhiều bằng hữu tốt.”

Nhâm Doanh Doanh chú ý tới Hoa Mãn Lâu dùng từ “từng”, nàng không khỏi hỏi: “Vậy ngươi…” Rồi lại không hỏi tiếp.

Hoa Mãn Lâu vẫn như cũ tại mỉm cười, dáng tươi cười lý nhìn không ra tiếc nuối, cũng nhìn không ra khổ sở, hắn nói: “Tuy rằng đã là quá khứ nhưng ta tin tưởng họ đều là có thể sống rất tốt. Tựa như bọn họ cũng tin tưởng ta như vậy.”

Nhậm Doanh Doanh cũng không có lý giải ý tứ trong từng lời nói của Hoa Mãn Lâu, nàng thực sự nghĩ cái người này tựa như chính hắn nói như vậy, vẫn sống tốt lắm. Thế nhưng, ngay trong nháy mắt, nàng đột nhiên có chút không cam lòng.

“Ngươi… một người ở chỗ này thực sự có thể sống tốt không?” Nhậm Doanh Doanh hỏi.

Hoa Mãn Lâu cười nói: “Vì sao không được ni? Ta ở đây đã được một năm, ta mở trà phô, mở phố hoa cũng đủ sống. Ta ngủ rất tốt, ăn cũng được, phòng ở cũng thoải mái tuy rằng kém một phen hảo cầm, nhưng ở đây không ai coi ta là một người mù.”

“Thế nhưng…” Ngay lúc này Nhậm Doanh Doanh không cam lòng muốn nói thì những tiếng bước chân từ bên ngoài cắt ngang lời nàng.

“Nhậm nha đầu! Vì sao không theo lão phu về?” Thanh âm trầm thấp khàn khàn từ thang lầu vang lên.

Nhậm Doanh Doanh kinh hô một tiếng “A”, nhất thời trốn ở phía sau Hoa Mãn Lâu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.08.2016, 20:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3191 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Đông Phương Bất Bại chi quân tử Mãn Lâu - Trà Thụ Cô - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Hoa Mãn Lâu vỗ nhẹ nhẹ vai Nhậm Doanh Doanh trấn an nàng, quay mặt hướng về vị khách không mời vừa xuất hiện. Nhận ra tiếng bước chân, trong số người vừa tới có Kỳ Nhất Đao còn thêm một cao thủ võ công không tồi.

Hoa Mãn Lâu không thèm để ý đến, mỉm cười nói: “Các ngươi là tới lấy lại đao chăng?”

“Tiểu tử, ta khuyên ngươi không nên quản chuyện của Nhật Nguyệt thần giáo ta!” Thanh âm khàn khàn vang lên, lão già tóc ngả bạc hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm vào Hoa Mãn Lâu.

Hoa Mãn Lâu than nhỏ một tiếng, vừa cười vừa nói: “Nơi này là nhà của ta, ta không biết Nhật Nguyệt Thần Giáo là cái gì, nhưng nhà ta xảy ra chuyện, ta đương nhiên phải xen vào đi?”

“Xú tiểu tử! Mặt dày không biết xấu hổ! Đây là việc nhà Nhật Nguyệt thần giáo, không tới phiên ngươi quản!” Kỳ Nhất Đao mượn oai hùm, gầm lên.

“Nhất Đao, nhiều lời vô ích! Tiểu tử, đem người phía sau giao ra đây! Ta tha chết cho ngươi !” Lão giả  mặt tiến lên từng bước , nhìn chằm chằm Nhậm Doanh Doanh nói: “Nhậm nha đầu! Mau cùng lão phu trở về!”

Nhậm Doanh Doanh hoảng sợ níu lấy góc áo Hoa Mãn Lâu, giọng run lên: “Không cần! Ta không về với với lão đâu!”

“Hồ nháo! Lão phu tìm ngươi trở về là để báo thù kẻ vong ơn bội nghĩa kia, ngươi cư nhiên lại nhận giặc làm cha!  Ngươi định làm Nhậm giáo chủ thất vọng ư?” Lão giả phẫn nộ quát.

Nhậm Doanh Doanh nghe được lời này, cắn răng đáp: “Đông Phương thúc thúc thuở nhỏ chiếu cố ta! Tuyệt không phải loại người ngươi nói! Ta không tin hắn lại phản bội cha ta!”

Lão giả cả người đều phát giận, tiến lên bước nữa, nói: “Tin hay không đều là sự thật! Hiện tại ngươi nhất định phải quay về!” Dứt lời, lão giả phi thân về phía Nhậm Doanh Doanh.

Chỉ trong một cái chớp mắt, Hoa Mãn Lâu vẫn đều không lên tiếng đột nhiên động. Ống tay áo hắn hướng về lão giả phất một cái, chuyển hướng kình lực của lão. Lão già bất ngờ hiển nhiên không kịp thu chiêu, ngã về phía sau văng mạnh ra ngoài.

Hoa Mãn Lâu một tay kia ôm sát thắt lưng tiểu cô nương, cước bộ nhanh gọn nhảy sang nơi khác. Hắn đạm giọng ôn nhu đáp: “Vị tiên sinh này, có chuyện gì thỉnh hảo hảo nói. Hà tất phải làm khó xử một đứa nhỏ.”

Nhậm Doanh Doanh nắm chặt vạt áo Hoa Mãn Lâu, nửa điểm cũng không muốn rời hắn. Lúc này bên cạnh nàng là một người mù nhưng lại cho nàng cảm giác an toàn. Tuy rằng Đông Phương thúc thúc đối với nàng cũng vô cùng tốt, tôn nàng làm Thánh cô trong giáo, mọi chuyện tùy theo ý thích của nàng nhưng nàng đối với y chưa từng có loại cảm giác này.

Đông Phương thúc thúc luôn cao cao tại thượng, làm cho người ta không thể thân cận, càng không ai dám làm trái lời y nói. Nhậm Doanh Doanh đối với y vừa kính trọng vừa sợ hãi. Dù biết Đông Phương thúc thúc sẽ không xử tệ với nàng nhưng loại uy nghi khí thế của y vẫn là chướng ngại ngăn cách bọn họ.

“Chết tiệt xú tiểu tử! Ta vốn không muốn giết người nhưng xem ra ngươi thực sự rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt!” Lão giả tại thời điểm nguy hiểm giữ vững được cước bộ, quay đầu liền hướng Hoa Mãn Lâu gầm lên.

Hoa Mãn Lâu khẽ cười nói: “Thứ lỗi, ta còn muốn sống lâu ta thêm chút thời gian. Sợ làm cho ngươi thất vọng rồi.”

“Đáng chết!” Lão giả nổi điên, liếc về phía bọn người Kỳ Nhất Đao muốn ra lệnh tùy thời điểm mà xét nhà thì một thanh âm băng lãnh vang lên làm chấn động tiểu lâu.

“Ngươi mới thật đáng chết! La trưởng lão, biết tội của ngươi chưa?”

Thanh âm vang lên, không chỉ người bị chỉ đích danh La trưởng lão mà những người khác mặt cũng liền biến sắc. Ngay cả Hoa Mãn Lâu thần sắc đều có chút kinh ngạc nhưng Nhậm Doanh Doanh đứng ở bên cạnh hắn lúc này lại thở phào nhẹ nhõm, mang theo sự vui sướng reo lên: ” Đông Phương thúc thúc!”

Giáo chúng Chu Tước đường sắc mặt trắng bệnh, nhất thời im lặng quỳ xuống, toàn thân run rẩy miệng hô lớn: “Giáo chủ văn thành võ đức, thiên thu vạn tái, nhất thống giang hồ” .

La trưởng lão suýt bị thuộc hạ làm tức chết, sắc mặt xanh mét lại. Lão trừng mắt hướng người vừa tới đầy căm tức “Đông Phương Bất Bại! Ngươi là kẻ phản đồ…”

Người tới đúng là Đông Phương Bất Bại…

Hắn mặc bạch y bào, khoanh tay trước ngực, dáng người dong dỏng cao, mái tóc đen chỉ là tùy ý dùng một cây bạch trâm cài lên, dung mạo vô cùng tuấn mỹ, chỉ là đôi phượng mâu hẹp dài lộ ra nhãn thần băng lãnh khiến kẻ khác phải rùng mình. Ánh mắt xinh đẹp lãnh liệt lúc này chiếu thẳng lên người La trưởng lão tựa như nhìn một cái xác chết. Trong không khí chợt nổi lên sát khí kỳ dị, nháy mắt khiến cho cả tiểu lâu áp lực dị thường.

Hầu như tất cả mọi người đều quên mất theo sau y còn có mấy cao thủ tháp tùng. Đông Phương Bất Bại chính là đi tới nơi nào cũng đều hấp dẫn sự chú ý của kẻ khác.

La trưởng lão còn muốn tiếp tục mắng đột nhiên im bặt, đối mặt với Đông Phương Bất Bại, chân lão cũng không tự chủ được muốn quỳ xuống. Thật vất vả mới đứng vững nhưng uy hiếp đầy tính áp bách từ Đông Phương Bất Bại khiến lão muốn mắng tiếp cũng không mở nổi miệng. Một lát sau, La trưởng lão nhận ra lão đang run sợ trước một tên phản đồ liền cảm thấy mất mặt. Lão lấy can đảm tiếp tục mắng người nhưng mục tiêu lần này của lão là mấy tên thủ hạ ăn hại, mắng tới lúc bọn chúng tối tăm mặt mũi ngẩng đầu lên cũng không được.

“Lớn mật! Chu Tước đường La đường chủ! Ngươi trước là áp chế Thánh cô, giờ lại nhục mạ giáo chủ! Ngươi quả nhiên là không muốn sống!” Một tiếng quát to từ đằng sau Đông Phương Bất Bại vang lên. Một lão giả tóc bạc xuất hiện, chính là trưởng lão Đồng Bách Hùng đi theo Đông Phương Bất Bại từ Nhật Nguyệt thần giáo đến.

“Giáo chủ! Đối phó tên này không khó!” Nói xong, Đồng Bách Hùng liền trực tiếp tung chưởng đánh về phía La trưởng lão.

Đồng Bách Hùng đã từng có ơn cứu Đông Phương Bất Bại khi y còn nhỏ, sau lại dẫn Đông Phương Bất Bại ra nhập Nhật Nguyệt thần giáo. Lão giả có thể nói là nhìn y lớn lên. Hiện tại Đông Phương Bất Bại lên làm giáo chủ, hắn tự nhiên toàn tâm ý trung thành, cũng là tâm phúc của y.

Đông Phương Bất Bại bốn năm trước chính thức quản lý Nhật Nguyệt thần giáo. Y từ đó tư thế oai hùng  ngút trời, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã mở rộng thế lực Nhật Nguyệt thần giáo gấp nhiều lần, đưa thần giáo tới thời kỳ hưng thịnh. Thế nhưng thần giáo rốt cục chỉ là một thế lực trong giang hồ, những người lớn tuổi vẫn nhớ tới tiền giáo chủ Nhậm Ngã Hành mà không phục Đông Phương Bất Bại.

Đông Phương Bất Bại trong vài năm này hiển nhiên không thèm để ý tới mấy lão nhân này, y chỉ cố sức mở rộng thế lực của thần giáo. Mấy lão nhân này ỷ vào chiến công của mình ngang nhiên chỉ trích Đông Phương Bất Bại, nói y phản bội tiền giáo chủ Nhậm Ngã Hành, muốn tôn con gái của Nhậm Ngã Hành là Nhậm Doanh Doanh lên làm tân giáo chủ.

Nhưng Đông Phương Bất Bại là loại người nào? Hắn chính là đương nhiệm giáo chủ, vì làm cho thế lực của thần giáo càng lớn mạnh nên không có sờ tới mấy lão già này. Ngày hôm nay, bất luận trong giáo hay ngoài giáo, thanh thế của hắn như mặt trời ban trưa, ruồi bọ lại dám ở trước mặt y bay tới bay lui?

Đông Phương Bất Bại lần này thân chinh tới đây không phải là để trừ tận gốc đám người này sao? Đặc biệt sắp tới y sẽ bế quan, không thể lưu lại tai hoạ ngầm, nên mới đi giải quyết chuyện này.

Vì thế Đồng Bách Hùng ra tay, y liền ngầm đồng tình. Đông Phương Bất Bại có thể đi tới ngày hôm nay trở thành giang hồ đệ nhất giáo chủ, tự nhiên sẽ không có chuyện hạ thủ lưu tình.

Chính là khiến cho y không ngờ tới, lúc Đồng Bách Hùng hạ sát thủ, lão liền cảm thấy hoa mắt. Rõ ràng đã nhắm được mục tiêu thế mà La trưởng lão bỗng nhiên không thấy?!

Đông Phương Bất Bại nheo mắt lại tính dò xét, cái nhìn chợt dừng lại trên người một thanh niên nãy giờ vẫn một mực đứng yên. Mà lúc này, thanh niên thần tình ôn hòa hướng Đồng Bách Hùng đứng bên cạnh là La trưởng lão đã bị nội thương.

“Hoa… Tiên sinh?” Nhậm Doanh Doanh do dự lên tiếng.

Hoa Mãn Lâu quay đầu hướng Nhậm Doanh Doanh mỉm cười, lúc này mới nói với Đồng Bách Hùng: “Xin tiên sinh thủ hạ lưu tình.”

Đồng Bách Hùng thất kinh, lão hiểu rất rõ thân thủ của mình nhưng lại không phát giác ra thời điểm thanh niên này cứu La trưởng lão. Điều này thấy thật đáng kinh sợ! Thanh niên này thực ra là ai? Trên giang hồ còn chưa có nghe nói về nhân vật như vậy.

La trưởng lão thế mà không chút nào cảm kích ơn Hoa Mãn Lâu cứu mạng ngược lại mạnh mẽ đẩy hắn ra. Miệng ngậm đầy máu tươi, lão không cam lòng hướng về Đồng Bách Hùng rít lên: ” Đồng Bách Hùng! Ngươi là kẻ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa! Năm đó Nhậm giáo chủ như thế nào cất nhắc ngươi, ngươi lại đi giúp tiểu tặc Đông Phương này tính kế Nhậm giáo chủ! Ta hôm nay cùng với ngươi liều mạng!”

Đồng Bách Hùng hừ lạnh đáp: “Nói năng bậy bạ! Ta thấy lão hồ đồ rồi, chỉ tham danh lợi thôi. Đông Phương giáo chủ thật là cái anh tài đâu phải là người để cái tên tầm nhìn hạn hẹp như lão làm nhục! Hôm nay nếu không giết lão, há có thể phục chúng!” Hai người vừa nói chuyện vừa lao tới đánh nhau.

Hoa Mãn Lâu nhíu mày, hắn định tiến lên ngăn cản nhưng cước bộ của hắn dừng lại. Bên cạnh hắn đột nhiên xuất hiện thêm một người mà hắn đã để ý từ trước! Đông Phương Bất Bại, giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo!

Làm cho Hoa Mãn Lâu lưu ý cũng vì cho tới nay Đông Phương Bất Bại là người đầu tiên mà hắn nghe không thấy cước bộ. Nếu không phải y lên tiếng, Hoa Mãn Lâu tuyệt đối không biết tiểu lâu của hắn đã nhiều thêm một người. Thẳng đến khi Đông Phương Bất Bại tới gần, hắn mới mơ hồ nghe ra được một ít thanh âm. Phải biết rằng, loại tình huống này, cho dù là Lục Tiểu Phụng, thậm chí này đây khinh công trứ danh hậu thế của Tư Không Trích Tinh cũng chưa từng phát sinh qua. Có thể thấy được người này công lực cao cường đến trình độ nào.

“Đông Phương thúc thúc!” Nhậm Doanh Doanh mở miệng gọi Đông Phương Bất Bại.

Đông Phương Bất Bại hơi gật đầu, nhưng quay Hoa Mãn Lâu nói: “Là ngươi cứu Thánh cô?” Ngữ khí vẫn lạnh lùng, không tình cảm.

Hoa Mãn Lâu mỉm cười, nói: “Nhậm tiểu thư chỉ đến chỗ ta chơi thôi.”

“Tên!” Đông Phương Bất Bại lại nói.

Hoa Mãn Lâu ngây ra một lúc, sau đó mới cười nói: “Hoa Mãn Lâu!”

“Hảo!” Đông Phương Bất Bại nói một chữ, sau cái gì cũng không nói.

Hoa Mãn Lâu không khỏi có chút nghi hoặc, y nói “Hảo” rốt cuộc có ý tứ gì? Bất quá lúc này cũng không cho phép Hoa Mãn Lâu đoán dụng ý của Đông Phương Bất Bại. Bởi vì La trưởng lão đã muốn duy trì không được. Đối với Hoa Mãn Lâu mà nói, bất luận làm sao hắn cũng không muốn thấy có người chết, đặc biệt là ở tiểu lâu của hắn.

Hoa Mãn Lâu định cứu lão nhưng người bên cạnh hắn lúc này khiến cho Hoa Mãn Lâu không thể tham chiến. Đông Phương Bất Bại từ từ tiến đến từng bước, ngăn chặn cước bộ của hắn. Y cũng không nhìn Hoa Mãn Lâu chỉ nói: “Việc nhà!” Ý tứ hiển nhiên chính là muốn Hoa Mãn Lâu không nên nhúng tay.

Hoa Mãn Lâu cười khổ đáp: “Nhưng nơi này là nhà của ta.” Hắn thu hồi dáng vẻ tươi cười nói: “Hơn nữa ta không hy vọng có người chết ở tiểu lâu này.”

Đông Phương Bất Bại hơi hé mắt liếc Hoa Mãn Lâu, đôi mi thanh tú nhướng lên.

Người này hình như không biết y là ai hay lá gan quá lớn đây?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ức Nguyệt và 73 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.