Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Cự tinh chi danh khí lô đỉnh - Doanh Triệt Thệ Tuyết

 
Có bài mới 20.10.2016, 16:00
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6080
Được thanks: 14511 lần
Điểm: 14.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Cự tinh chi danh khí lô đỉnh - Doanh Triệt Thệ Tuyết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 12

Một người ở lâu trong sa mạc chịu đói nhiều năm, đột nhiên bị mấy chục con chó không để ý tới đạp trúng đầu, sẽ không hạnh phúc rơi lệ đầy mặt, mà là chết tươi.

Lạc Khâu Bạch tồn tại trong giới giải trí nhiều năm như vậy, từ đầu đến cuối quanh quẩn ở một chỗ, đừng nói là diễn nhân vật có lời thoại, cho dù là có thể lộ diện cũng đã cảm thấy mỹ mãn, mà hiện tại Kỳ Phong đột nhiên đem kịch bản giao cho hắn, phản ứng đầu tiên của hắn không phải là hưng phấn, mà là kinh hoảng.

Chính mình đến tột cùng có bao nhiêu trọng lượng, hắn nhất thanh nhị sở (đồng nhất), không có vàng bạc không có chỗ dựa, hắn tuy rằng khát vọng làm một diễn viên giỏi được người khác ngưỡng mộ, nhưng là đột nhiên một nghệ sĩ vô danh được đặt lên một vị trí cao thì thật là ngang ngược quá.

Kỳ Phong bất quá là bao dưỡng hắn, cưng chiều chơi đùa hắn, nếu hắn mặt dày mày dạn đi diễn, cuối cùng bị chán ghét, sau đó bị người ta cười nhạo, tư vị này Lạc Khâu Bạch tuyệt đối không muốn nếm thử.

Dù sao, có chút thành công dựa vào phấn đấu của chính mình mới là trân quý.

Thấy Lạc Khâu Bạch cất kỹ kịch bản, không tỏ vẻ gì, Kỳ Phong nhíu mày, “Mấy cái kịch bản này em đều không thích?”

“Không, tôi chỉ là nhất thời rất hưng phấn, thấy hoa mắt, chờ tôixem kỹ sẽ nói cho anh biết.” Lạc Khâu Bạch ngoài miệng cười, nhưng trong lòng rất rõ ràng bốn kịch bản này cái nào mình cũng không thể chọn.

Kỳ Phong nghe đến đáp án tựa hồ vừa lòng, buông xuống ly cà phê, đứng ở trước gương mặc áo khoác.

“Anh muốn đi làm?” Lạc Khâu Bạch đi đến bên cạnh y.

Kỳ Phong từ xoang mũi trong phát ra một cái thanh âm xem như ngầm thừa nhận, mặc vào tây trang màu đen, bắt đầu bẻ cổ áo sơmi màu trắng xuống để đeo cà vạt.

Lúc này Lạc Khâu Bạch từ phía sau đè lại tay y, cười nói, “Đừng lúc nàocũng ăn mặc nghiêm túc như vậy, đen thuinhìn như Diêm vương ấy, anh mới 28, cũng không phải 38.”

Nói xong hắn từ trong tay người hầu chọn một cái cà vạt màu xanh nhạt, thuận tay khoát lên cổ Kỳ Phong, “Đổi cái này đi, màu xanh tôn lên khí chất.”

Người hầu vừa định đưa tay ngăn cản hắn, lại bị ánh mắt Kỳ Phong ngăn lại, đem lời muốn nói nuốt vào trong bụng, thiếu gia nhà mìnhkhi đi làm trừ bỏ màu đen trắng không mặc bất cứ màu gìkhác.

Kỳ Phong sắc mặt trở nên có chút cổ quái, bất động, không hề chớp mắt nhìn Lạc Khâu Bạch đeo cà vạt cho mình, cười tủm tỉm nói, “Anh xem, hiện tại có vẻ trẻ hơn rồi.”

“Nhiều chuyện.” Kỳ Phong nói ngắn gọn hai chữ, cầm lấy túi da đi ra cửa, nhưng không có đem cà vạt tháo xuống.

Lạc Khâu Bạch đã quen tính tình cổ quái trầm mặc ít lời của y, cười phất tay với y.

Ngồi trên xe, Kỳ Phong cúi đầu nhìn thoáng qua cà vạt, nhịn không được hừ một tiếng, khóe miệng thoáng gợi lên, trên cà vạt mang theo tình ý ái muội, tuyệt đối là cố ý quyến rũ y, vị hôn thê biệt nữu thật sự là làm cho người ta hết cách.

Sau nửa giờ, tài xế Tinh Huy đúng hẹn tới.

Lạc Khâu Bạch chân tay luống cuống đi theo anh ta đến tổng bộ, đến nơi nhìn tòa nhà chọc trời cao ngất, trong lòng cảm thấy khẩn trương cùng hưng phấn.

Hắn không biết tương lai đợi chờ mình chính là cái gì, nhưng là đây là một bắt đầu hoàn toàn mới, hắn phải hảo hảo nắm chắc, chuyện cũ khiến cho hắn toàn bộ đi gặp quỷ.

Hít vào một hơi đi vào cửa, nghênh đón hắn là một giám đốc hơn 30 tuổi, hắn thậm chí còn chưa kịp giới thiệu mình, nam nhân cũng đã cười tủm tỉm nắm chặt tay hắn, “Không cần giới thiệu, Khâu Bạch, tư liệu về cậu tôi đã xem qua, hoan nghênh cậu gia nhập Tinh Huy, tôitên là Khải Văn.”

Lạc Khâu Bạch líu lưỡi, nhanh chóng lễ phép mà gật đầu, cả người như lọt vào sương mù, đã bị nam nhân mang theo đi ký hợp đồng.

Thời điểm lúc ký hợp đồng thật sự là dọa người, lúc trước cùng Khải Đức ký hợp đồng, hắn nhu cầu cấp bách muốn có tiền chữa bệnh cho cha, trên cơ bản không để ý điều kiện gì, chẳng quan tâm điều khoản hà khắc trong hợp đồng, hắn cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể ngoan ngoãn mà ký tên.

Mà hiện tại bên cạnh hắn là hai người luật sư, nghiêm túc cẩn thẩn đọc điều khoản hợp đồng, đọc từ từ giúp hắn phân tích lợi và hại, giống như sống chết bảo vệ quyền lợi của hắn vậy, cùng người phụ trách của Tinh Huy phân tích, cuối cùng giúp hắn giành được quyền lợi lớn nhất, giống như Lạc Khâu Bạch không phải là một diễn viên chuyên đóng vai phụ, mà là một đại siêu sao.

Lạc Khâu Bạch chưa từng nhận được đãi ngộ như vậy, thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), lại nhịn không được hết hồn, Kỳ Phong giúp hắn nhiều như thế, rốt cuộc là vì cái gì?

Trên giường? Nhưng y bất lực a…

Nhất kiến chung tình? Đừng đùa, y còn không có tự kỷ đến vậy.

Vậy y rốt cuộc coi trọng mình cái gì, nếu chỉ là vì trả thù hắn lúc trước biết bí mật của y, hắn cũng trả gía rồi còn gì…

Thời điểm hắn đang trầm tư, Khải Văn đã dẫn hắn lên tầng cao nhất của công ty.

“Khâu Bạch, cậu hiện tại mặc dù là người của Tinh Huy, nhưng công ty còn chưa kịp sắp xếp người đại diện giúp cậu, cho nên thời gian tớicậu sẽ không có công tác gì, tôi trước giúp cậu làm quen một chút, nơi này là studio lớn nhất trong công ty, rất nhiều bối cảnh trong phim điện ảnh đều quay ở trong này, về sau cậu khẳng định cũng có cơ hội tới nơi này.”

Lạc Khâu Bạch gật đầu, hết nhìn đông tới nhìn tây, nhìn cái gì đều thấy lạ lẫm.

Khải Văn bị điện thoại gọi đi, Lạc Khâu Bạch đứng một mình, trước mặt thấy một cái lều, vừa lúc nhìn thấy một minh tinh, nhịn không được muốn chụp ảnh lưu niệm, kết quả mới vừa lấy điện thoại ra, tiền xu trong túi áo rớt ra, lăn thật xa, cuối cùng đánh vòng ngừng lại.

Một bàn tay thon dài hữu lực nhặt lên, theo tầm mắt ngẩng đầu, lập tức đối diện với một ánh mắt thâm thúy.

Mạnh Lương Thần… ?

Lạc Khâu Bạch tim đập hơi nhanh, nhanh chóng ổn định cảm xúc, cười vươn tay, “Cám ơn.”

Mạnh Lương Thần cầm tay hắn, đem tiền xu đặt trong lòng bàn tay của hắn, nhoẻn miệng cười, “Khâu Bạch, đã lâu không gặp.”

Lần trước tại 《 Tà dương ca 》không phải mới gặp qua sao? Vấn đề là anh có nguyện ý nhớ rõ không thôi.

Lạc Khâu Bạch nhếch khóe miệng, rút tay ra, lễ phép, “Đúng vậy, đã lâu không gặp, Mạnh ảnh đế anh đẹptrai hơn rồi.”

Mạnh Lương Thần dừng một chút, thanh âm trầm thấp vang lên, “Nghe nói em ký hợp đồng với Tinh Huy, chúc mừng, về sau chúng ta là đồng sự.”

Lạc Khâu Bạch khách sáo, “Đa tạ, về sau mong Mạnh tiền bối chỉ giáo nhiều hơn.”

Mạnh Lương Thần mím môi, hắn ta nhìn Lạc Khâu Bạch, trầm mặc một hồi mới cảm khái một câu, “Em vẫn giống như trước…”

Chỉ một câu nói làm Lạc Khâu Bạch sắc mặt trở nên có chút khó coi, hắn chán ghét nghe hai chữ”Trước kia” này, đặc biệt từ miệng Mạnh Lương Thần nói ra.

“Chúng ta một năm không gặp mặt rồi, có rảnh đi ra ngoài uống một chén không?”

“Thôi đi, anh trăm công ngàn việc, sao tôi dám làm chậm trễ thời gian của anh, lại nói tôi là người mới, còn anh là người đứng đầu Tinh Huy sao chúng ta có thể đứng chung một chỗ, không chừng sẽ bị trách mắng, Mạnh ảnh đếanhtha cho tôi đi.”

Thấy mình chuyện trò vui vẻ với Lạc Khâu Bạch, Mạnh Lương Thần biểu tình có chút sâu xa, một lát sau mới cười mở miệng, “Khâu Bạch, em hiểu lầm rồi, anh chỉ là nói chuyện công việc với em thôi, em đang lo lắng cái gì?”

“Chính là đi uống ly cà phê, sẽ không mất thời gian đâu.”

Lạc Khâu Bạch cứng lại, trong nháy mắt một chữ cũng nói không nên lời.

Người nam nhân này vẫn đáng sợ như vậy, hắn quen rồi, nói ra sẽ dễ dàng đụng đến nỗi đau của hắn, hắn vô pháp cự tuyệt.

Bởi vì một khi cự tuyệt, chẳng khác nào thừa nhận hắn còn lưu luyến đoạn tình cảm trước kia.

Hít một hơi, Lạc Khâu Bạch nở nụ cười, hai tay đặt trong túi áo khoác lười nhác gật đầu, “Nếu tiền bối mở miệng, tôi làm sao dám từ chối, đi thôi, tôi đói bụng rồi.”

Mạnh Lương Thần gật đầu, gợi lên khóe miệng.

Ngồi ở quán cà phê dưới lầu, hai người đều không nói gì. �

Bên tai phiêu tán âm nhạc tao nhã, ly cà phê trước mặt cũng sớm nguội .

Lạc Khâu Bạch nâng mặt lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, có chút tự giễu nghĩ Mạnh Lương Thần có thể nói những lời cẩu huyết như”Một năm qua em thế nào” hay không, kết quả chợt nghe bên tai truyền đến thanh âm du dương,”Ngày đó lúc phỏng vấn, anh không nghĩ em sẽ đến.”

“A, tôi chỉ đi giúp công ty thôi, cũng không nghĩ tới lại gặpanh.”

Lạc Khâu Bạch thủy chung mang theo tươi cười, vẫn giống như trong trí nhớ của Mạnh Lương Thần.

Người nam nhân này trong một khoảng thời gian, bổ khuyết chovị trí trống trải trong lòng hắn ta, hắn đối xử với ai cũng đều ôn nhu, tràn ngập ý cười, lúc hắn gọi”Lương Thần”, trong lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn đến bây giờ hắn ta vẫn còn nhớ rõ.

Khi đó, hắn ta thích nhìn ánh mắt tỏa sáng của Lạc Khâu Bạch, không sợ hắn ta nói không thích mình, không sợ hắn tavẫn còn yêu Tô Thanh Lưu, cũng chưa bao giờ thừa dịp mà làm bậy.

Tô Thanh Lưu giống ngọn lửa nóng cháy, độc lập, mà Lạc Khâu Bạch thì như nước mùa xuân, lưu luyến, nhu hòa, bao dung vạn vật.

Hắn ta không có cách nào quên được Tô Thanh Lưu, tất cả mất mát đều có thể tìm ở trên người Lạc Khâu Bạch, có thể nói, năm đó là Lạc Khâu Bạch cứu vớt tuyệt vọng của hắn ta.

“Nếu biết anh sẽ đi, tôi tình nguyện không đi, hoặc là trực tiếp hủy bỏ hoạt động lần đó.”

Mạnh Lương Thần nghiêm túc mà nhìn hắn, chậm rãi mở miệng, “Anh chưa từng nghĩ qua dùng chuyện của Thanh Lưu ám chỉ cho em cái gì, chuyện năm đó… Anh thực xin lỗi em.”

“Đủ rồi, chuyện năm đó tôiđã quên hết.” Lạc Khâu Bạch cười nhạo một tiếng, “Tôi không nghĩ đến những điều phức tạp như thế, cũng không dám cùng Thanh Lưu đại ca phân bì cái gì, anh là diễn viên lớn, tôi chỉ là một diễn viên nhỏ bé, bất quá là tham gia hoạt động đụng nhau thôi, cũng chỉ như vậy, sao anh lại nói xin lỗi tôi?”

“Nếu đây gọi là công việc, tôi cũng không có gì để nói, Mạnh tiền bối, tôi còn có việc đi trước, chúc phiên bàn mới của《 Tà dương ca 》thành công.”

Lạc Khâu Bạch đứng lên đi ra ngoài, Mạnh Lương Thần cầm lấy tay hắn.

Ánh mắt hai người trên không trung chạm vào nhau, Mạnh Lương Thần chậm rãi mở miệng, “Anh hôm nay muốn gặp em chính là để nói về《 tà dương ca 》.”

Lạc Khâu Bạch gạt tay hắn ta ra, không nguyện ý ở trong này nháo, “Tôi đã biết anh muốn đầu tư vào phim, cũng biết anh làm như vậy là vì hoài niệm Thanh Lưu đại ca, thì sao chứ? Anh còn muốn cho tôi biết cái gì?”

Mạnh Lương Thần ánh mắt sáng quắc, “Anhmuốn em tham gia bộ phim này.”

Lạc Khâu Bạch sét đánh ngang tai, đầu tiên là sửng sốt, trong lòng dâng lên chua xót cùng phẫn nộ.

Tuyên bố trước mặt phóng viên còn chưa đủ, còn muốn hắn diễn trong phim này, vĩnh viễn không trốn được bóng ma của Tô Thanh Lưu, tim của một người sao có thể độc ác như vậy.

Lạc Khâu Bạch nở nụ cười, giễu cợt tựa vào cái bàn, nói, “Nha, đây là vinh hạnh, không biết Mạnh ảnh đế muốn cho tôi diễn ai, không phải là vai hoàng đế của Thanh Lưu đại ca chứ? Chậc chậc, tôi chỉ là một diễn viên phụ thấp kémsao có thể diễn vain am chính.”

Thái độ tự giễu của hắn làm Mạnh Lương Thần có chút khó chịu, hắn ta hô hấp cứng lại, cầm lấy cổ tay Lạc Khâu Bạch, “Mặc kệ vai gì cũng có thể, chỉ cần em nguyện ý là có thể, anh biết năm đó là bộ phim đầu tiên em đóng, chúng ta cũng bởi vậy mà quen biết, anh hy vọng em có thể chấp nhận.”

Lạc Khâu Bạch cười nhạo một tiếng, gạt tay hắn ta ra, “Quên đi, tôi không nguyện ý.”

“Việc này đã định trước rồi, không thể, tôi cũng không muốn. Có thể hợp tác với anh là cơ hội tốt, khẳng định có người sắp đặt, tôi cũng không muốn là một con cờ.”

Nói xong lời này hắn sạch sẽ lưu loát xoay người, chỉ lưu lại một bóng dáng.

Đẩy ra cửa quán cà phê, một chiếc xe Bentley màu đen đối diện Tinh Huy, Lạc Khâu Bạch sửng sốt một chút, di động trong túi áo vang lên.

Hắn bước nhanh, gõ cửa xe, khuôn mặt của Kỳ Phong hiện ra.

Nhìn thấy y, Lạc Khâu Bạch cảm thấy chính mình rốt cục được cứu, toàn thân hàn ý dũng mãnh tiến ra, gắt gao nhìn chằm chằm Kỳ Phong nói không ra lời.

“Em làm sao vậy?” Kỳ Phong từ trên xe bước xuống, thuận tay ôm thắt lưng hắn.

Động tác này nếu là trước kia, sẽ bị Lạc Khâu Bạch đẩy ra, chính là lúc này hắn đầu thực loạn, không có tâm tư để ý.

Hắn nhìn Kỳ Phong nhíu mày, nở nụ cười một chút, cúi đầu trên bờ vai của y, “Không có việc gì, cao hứng khi nhìn thấy anhthôi.”

Kỳ Phong dừng một chút, lỗ tai có chút hồng, nóng nảy đi dạo một hai vòng tại chỗ, cầm tay hắn kéo lên xe.

Cửa xe đóng sầm, giống như thoát ra cơn mơ, Mạnh Lương Thần đang đuổi theo dừng lại cước bộ.

Từ trong kính phía sau xe, Kỳ Phong nhìn thấy được Mạnh Lương Thần rời đi, không tự giác mà nhíu mày.

Lại là người đàn ông này, hắn ta là ai vậy?

Lạc Khâu Bạch nhu nhu thái dương, rốt cục cũng bình tĩnh, phục hồi lại tinh thần hắn phát hiện xe đang trên đường cao tốc, “Chúng ta đang đi đâu? Không trở về nhà sao?”

Một câu “Về nhà” lấy lòng Kỳ Phong, y nhìn thoáng qua chỗ ngồi phía sau xe hai cái va li thật lớn, dị thường bình tĩnh nói, “Đi đăng ký kết hôn.”

Lời của editor: Tình cũ gặp nhau! Aizz!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.10.2016, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6080
Được thanks: 14511 lần
Điểm: 14.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Cự tinh chi danh khí lô đỉnh - Doanh Triệt Thệ Tuyết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 13

Thẳng đến khi ngồi lên máy bay, Lạc Khâu Bạch vẫn cứ không tin, hắn cảm thấy chuyện này đã vượt quánhững gì hắn tưởng tượng.

Nguyên bản hắn cho rằng Kỳ Phong nói “Kết hôn” bất quá chỉ là một câu vui đùa, dù sao tại Trung quốc, đồng tính luyến ái không được pháp luật bảo hộ, đàn ông yêu nhau được thoải mái hơn một chút, nhưng vẫn cứ là một việc khác lạ.

Nhưng hiện tại Kỳ Phong thật sự dẫn hắn đi Thụy Sĩ, đúng lý hợp tình nói cho hắn biết, đó cũng không phải là một câu vui đùa, y thật sự muốn cùng mình kết hôn.

Dọc theo đường đi Lạc Khâu Bạch đều đắm chìm trong nỗi khiếp sợ, đầu óc đều là bốn chữ”Đăng ký kết hôn”, đối với phản ứng của Kỳ Phong chậm hơn nửa nhịp.

Kỳ Phong mới đầu tâm tình không tồi, thảnh thơi thưởng thức cảnh đẹp, nhưng mỗi một lần quay đầu lại đều nhìn thấy vị hôn thê hờ hững với mình, mày y nhíu lại, “Lạc Khâu Bạch, bộ dáng ngốc nghếch của em là có ý gì? Chẳng lẽ muốn hủy hôn?”

Hủy hôn cái gì, cũng không phải nam nữ, nói hôn ước gì chứ?

Não Lạc Khâu Bạch bắt đầu đau, lắc lắc đầu, ăn ngay nói thật, “Tôi nếu đáp ứng anh sẽ không hối hận, chính là quá mức đột ngột, tôi có chút… Ách… Thụ sủng nhược kinh.”

Hắn vốn muốn nói “Đản đau cúc khẩn” (Qúa sức ngạc nhiên làm mình khó thở), nhưng cẩn thận châm chước một chút, vẫn là đổi thành một từ nhẹ nhàng hơn, đối với hiểu biết mấy ngày nay về Kỳ Phong, cảm thấy y hẳn là sẽ thích nói như thế.

Quả nhiên Kỳ Phong sắc mặt hòa hoãn vài phần, từ xoang mũi không nặng không nhẹ hừ một chút, nghĩ thầm, coi như người này biết điều, hiểu được chồng mình.

Y lấy một cái chăn đặt lên trên người Lạc Khâu Bạch, nói, “Còn mười mấy tiếng, em ngủ thêm một lát đi, không cần quấy rầy tôi làm việc.”

Anh vừa rồi rõ ràng là lấy Ipad chơi Angry Bird, anh nghĩ tôi mắt mù không phát hiện sao?

Lạc Khâu Bạch không muốn chọc y, khóe miệng co rút, mới vừa rồi tiếp viên hàng không đẩy đi hai vali hỏi, “Chúng ta đi vài ngày? Vì cái gì mang theo nhiều đồ như vậy?”

Kỳ Phong không lên tiếng, làm bộ như không nghe thấy.

Lạc Khâu Bạch thấy tính tình cổ quái của y không có cách nào khác, đành phải đeo miếng matxa mắt lên ngủ, vừa tỉnh dậy, mong đại kim chủ có thể thanh tỉnh một chút, nói cho hắn biết đây chỉ là một chuyến đi.

Lúc máy bay hạ cánh, đã là giữa trưa ngày hôm sau.

Sân bay đã sớm chuẩn bị xe, một chiếc mang theo hai chiếc vali thần bí tiêu sái, một xe khác chở hai người chạy trên quốc lộ.

Thụy Sĩ phong cảnh rất đẹp, bầu trời xanh thanh nhã, hòa lẫn cùng những đám mây trắng, trong không khí thơm ngát mùi cỏ cây, đối với một người hàng năm hô hấp khí PM2. 5 (bụi bẩn) mà nói, Lạc Khâu Bạch một bên không kìm lòng nổi cảnh đẹp này, một bên khẩn trương lo âu cân nhắc tính toán của Kỳ Phong.

Hắn vốn tưởng rằng đối mặt với phong cảnh đẹp như vậy, nói như thế nào cũng muốn ngắm núi Alps, sông Zurich, nhưng ai biết xe chạy một đường đến chỗ đăng kí cho hôn nhân đồng tính, hoàn toàn không cho hắn một chút thời gian chuẩn bị.

Trong giáo đường lớn trừ bỏ cha sứ, không có một bóng người.

Lạc Khâu Bạch bị vài trợ lý giở trò, thay tây trang thuần trắng, vô tri vô giác tiêu sái đi vào, rất xa thấy được Kỳ Phong một thân lễ phục màu đen.

Người đàn ông này giống một gốc cây tùng bách, dáng người cao ngất tinh tráng mặc trang phụcđược cắt tỉa tỉ mỉ vô cùng nhuần nhuyễn, y mím môi lẳng lặng nhìn chằm chằm Lạc Khâu Bạch, vẻ mặt nhu hòa hiếm thấy, chuyên chú giống như đã một pho tượng anh tuấn.

Bên tai vang lên khúc quân hành hôn lễ, lúc này Lạc Khâu Bạch mới phục hồi lại tinh thần, vô cùng rõ ràng mà ý thức được, mình thật sự muốn kết hôn cùng một người nam nhân”xa lạ”mới quen vài ngày.

Khi còn bé, hắn cũng cùng rất nhiều đứa nhóc, khát vọng mặc đồ tân nương màu trắng xinh đẹp, được bạn tốt chúc phúc. Sau khi lớn lên, hắn yêu thương Mạnh Lương Thần, cũng không phải không nghĩ qua sau khi hai người công khai, không để ý thế tục sang Hà Lan kết hôn.

Nhưng hiện tại, toàn bộ hôn lễ vô cùng an tĩnh, không có bạn tốt tham dự, thậm chí cả Kỳ Phong đều cô độc, Kỳ gia to như vậy, con trai trưởng trưởng tôn kết hôn nhưng khách quý cũng không có, thậm chí Kỳ lão gia cũng chưa lộ diện.

“Em sững sờ ở nơi đó làm gì, còn không mau lại đây.”

Kỳ Phong ngoắc hắn, Lạc Khâu Bạch gãi tóc, tiêu sái đi qua, lén lút hỏi y, “Anh cùng nam nhân kết hôn, ông nội của anh biết không?”

Những lời này nói ra thật không đúng thời điểm chút nào, bất quá Kỳ Phong cũng không có sinh khí, ngược lại sung sướng nhíu mày.

“Ông không đến chỉ là bởi vì ông không đi được, về sau nếu emmuốn kính trà, sẽ có cơ hội thôi.”

Đây không phải là vấn đề kính trà, là tôi sợanh làm vậy, khi anh về nước sẽ bị lão gia lột da.

Lạc Khâu Bạch thở dài, kỳ thật trong lòng cũng hiểu được. Bối cảnh thân phận của Kỳ Phong, nhất thời hứng khởi cùng hắn chơi trò kết hôn, giờ vụng trộm tiến hành, không thể tùy tiện đãi khách, nếu người khác nhắc tới Kỳ gia công tử không dám cưới nữ nhân, chỉ có thể tìm tiểu minh tinh kết hôn, chẳng phải là muốn đảo lộn xã hội sao?

Ngẫm lại cũng đáng thương, mình coi như cũng thỏa mong ước cùng nam nhân kết hôn, ngoan ngoãn phụng bồi là được.

Nghĩ như vậy, Lạc Khâu Bạch không kìm lòng nổi ngẩng đầu nhìn Kỳ Phong, lộ ra thần sắc đồng tình.

Kỳ Phong hé miệng liếc hắn một cái, nắm chặt tay hắn, nghĩ thầm rằng: không được kính trà, tiếc hận như vậy, thật sự là trời thấy còn thương.

Cha sứ nhìn đôi tình nhân, mỉm cười nói:

“Tân lang, Kỳ Phong tiên sinh, ngài nguyện ý cùng Lạc Khâu Bạch tiên sinh kết làm bạn đời, bất luận hắn bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng, thủy chung với hắn, cả đời không rời?”

Kỳ Phong từ xoang mũi trong phát ra một đơn âm, xem như đồng ý.

Cha sứ có chút xấu hổ, nhìn Lạc Khâu Bạch, lập lại một lần lời nói.

Lạc Khâu Bạch nhịn không được nở nụ cười, gật gật đầu trả lời, “Yes, I do.”

Kỳ Phong lỗ tai đỏ lên, khúc quân hành diễn tấu đến cao trào, hai người được cha sứ chứng kiến, trao đổi nhẫn, Kỳ Phong cúi đầu, khẽ hôn một cái lên môi Lạc Khâu Bạch.

Gíao đường tiếng chuông reo vang, đóa hoa màu trắng theo gió tung bay.

Lạc Khâu Bạch có chút mê muội, trong nháy mắt, hắn thậm chí đều không phân biệt được đây rốt cuộc là hiện thực hay là trò đùa.

Xa xa tại S thị lúc này đã là đêm tối, Kỳ gia đèn đuốc sáng trưng.

Tôn đạo trưởng vuốt râu mép nhìn ngoài cửa sổ, giọng điệu ngưng trọng, “Lão gia, thời gian này thiếu gia phỏng chừng đã cùng hài tử họ Lạc kết hôn , chẳng lẽ ngài thật sự không để ý?”

Kỳ lão gia khép lại tờ báo, dừng một chút mới chậm rãi mở miệng, “Tiểu Phong đã kiên quyết phải cùng hài tử họ Lạc kết hôn, nếu không nó sẽ tình nguyện chết bất đắc kỳ tử bỏ tôi lại, tôi cũng không biết làm thế nào. Nó là tôn tử của tôi, nó chỉ có phản ứng với‘lô đỉnh’, nếu tôi buộc nó tìm nữ nhân cũng vô dụng, còn không bằng chúc phúc cho nó.”

“Vậy mặc kệ nó tìm nam nhân sao? Nếu là như vậy, Tiểu Phong có ‘lô đỉnh’ hay không có cái gì khác nhau, dù sao Kỳ gia đều là tuyệt hậu.”

Tôn đạo trưởng lo lắng, Kỳ lão gia lại cười nhạo một tiếng, lắc lắc đầu, “Đạo trưởng, Tiểu Phong còn chưa đến 30 tuổi, chỉ cần có thể duy trì mạng sống, cuộc sống của nó còn dài, không lo không có con nối dõi.”

“Tôn tử của tôi tuy rằng tính tình quật cường, nhưng tính cách chính trực đơn thuần, nó chỉ là lần đầu gặp phải người làm cho nó có phản ứng, nhịn không được muốn chiếm lấy thôi. Chờ đến khi nó nếm thức ăn mặn rồi, cởi bỏ dương khí, ‘lô đỉnh’ bất quá chỉ làmột thứ thuốc giải, đến lúc đó ai lại không cần nữ nhân, lại đi chọn một nam nhân cứng rắn?”

“Nhưng…” Thiếu gia là người một lòng một dạ, đứa bé kia lại là phù dung câu hiếm thấy, người như vậy nó có thể buông tay không?

Tôn đạo trưởng cũng không nói tiếp, Kỳ lão gia đã chống gậy lên lầu.

Bóng đêm tĩnh mịch, gió mátbuông xuống, trong không khí mang theo hương vị ẩm ướt.

Buổi sáng cử hành xong nghi thức, hai người trực tiếp đi đăng ký kết hôn, chỉ cần cung cấp giấy căn cước, ký tên, đăng ký là xong .

Nhìn trong tay hai tờ giấy đơn bạc, Lạc Khâu Bạch cảm thấy vừa hoang đường lại điên cuồng.

Thời gian ba ngày ngắn ngủi, hắn từ một người độc thân biến thành người đã kết hôn, chuyện này xảy ra quá nhanh, Kỳ Phong chắc điên rồi, mình vàyđều điên như nhau.

Nhận giấy đăng kí kết hôn xong, vấn đề lớn nhất chính là “Đêm tân hôn” như thế nào đây.

Lạc Khâu Bạch khẩn trương, Kỳ Phong cũng không thấy thoải mái, từ lúc bắt đầu đăng ký kết hôn, tâm tình của y cũng rất nóng nảy, nguyên bản y là một ngưởi lãnh cảm, ai cũng nói y lạnh lùng, bộ dáng kia giống như lo lắng chờ đợi cái gì, thẳng đến khi hai người cùng đi ăn tối cũng không có giảm bớt.

“Kỳ thiếu gia, anhcứ nhìn ra ngoài cửa sổ, rốt cuộc đang nhìn cái gì?”

Lạc Khâu Bạch ăn cơm, bị biểu tình nghiêm túc của Kỳ Phong làm khó hiểu.

Kỳ Phong liếc hắn một cái, biểu tình vẫn cứ không vui, vì cái gì khi đã kết hôn, thê tử của y vẫn không thay đổi cách xưng hô, chẳng lẽ là đang chờ đợi đêm động phòng hoa chúc, ở trên giường cho y kinh hỉ?

Nghĩ đến đây khóe miệng của y buông lỏng vài phần, “Chờ trời tối.”

“Trời tối?” Lạc Khâu Bạch nhìn ngoài cửa sổ đã bắt đầu tối hỏi, “Không phải là tối rồi sao?”

Kỳ Phong nheo lại ánh mắt, hắn ám chỉ trời đã tối rồi, chẳng lẽ là không thể chờ đợi được sao? Trên bàn cơm mà bắt đầu quyến rũ y, thật sự là *** đãng, bất quá làm chồng, được thê tử ám chỉ như vậy, tâm tình của y cũng tốt lên.

“Nếu biết trời tối thì ăn nhanh lên, đừng có ăn chậm nữa, hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta.”

Kỳ Phong vươn tay cắt miếng thịt bò trước mặt thành nhiều miếng lớn nhỏ, rắc tiêu mà Lạc Khâu Bạch thích lên, đặt ở trước mặt của hắn.

Năm chữ “Đêm động phòng hoa chúc” này, như nước ấm nháy mắt hiện lên trong đầu Lạc Khâu Bạch, bị sặc kịch liệt ho khan vài tiếng.

Tuy rằng hiểu được Kỳ Phong căn bản không làm được việc kia, nhưng là cùng cùng ngủ trên giường với y, khẳng định tránh không được sẽ giống như lần trước, bị y ôm hôn, đáng sợ nhất chính là hắn đến bây giờ còn rõ ràng, vì cái gì ở trên giường của Kỳ Phong nằm mộng xuân, lúc này đồng giường cộng chẩm với y, nghĩ như thế nào cũng đều không sáng suốt.

Nhưng là hai người bọn họ đã kết hôn, cho dù là diễn kịch, hắn cũng phải chuyên nghiệp một chút, không thể cùng kim chủ cả ổ chăn cũng không nằm?

Nghĩ đến đây, Lạc Khâu Bạch khẩn trương không muốn ăn, nhìn chằm chằm chai rượu nho trên bàn, đổ đầy một ly cho mình.

Rượu mạnhgiúp mình can đảm, chỉ cần uống rượu, liền tùy tiện Kỳ Phong đi, dù sao y cũng không cách nào thật sự làm gì mình.

Dùng xong bữa tối, hai người ăn đều có suy nghĩ của riêng mình, Lạc Khâu Bạch liều mạng mà uống rượu, Kỳ Phong không ngừng mà nhìn hắn.

Thật vất vả chấm dứt, đến khách sạn, đã là 9 giờ tối.

Lạc Khâu Bạch uống nhiều rượu, lúc đẩy cửa vào liền thấy được một mảnh đỏ thẫm, ga giường đỏ sẫm, chăn đơn hồng sắc… Còn có ngọn nến hồng sắc chiếu lên tường có đôi long phượng.

Hết thảy đều lộ ra hương vị Trung Quốc nồng đậm, nếu không phải còn thanh tỉnh, biết mình đang ở Thụy Sĩ cách xa tổ quốc vạn dặm, thật sự cho rằng xông vào phòng của nhà ai.

Hắn bị khung cảnh tiên diễm kích thích sắc mặt đỏ bừng, hai chân như nhũn ra.

Kỳ Phong đỡ hắn ngồi ở trên giường, hắn theo bản năng xiêu vẹo, đụng lên trên giường phủ đầy đậu hoa, hạt sen và tảo…

Sớm sinh ra quý tử cái gì, hắn biết Kỳ Phong không có công năng gì, cũng nhịn không được bị tức chết .

Hắn khụ một tiếng, khàn khàn cổ họng hỏi, “Anh mang hai cái vali bự, nguyên lai là những thứ này hả?”

Phù dung câu say rượu, tựa như ngâm mình trong rượu nguyên chất, làm người ta hồn xiêu phách lạc.

Kỳ Phong hô hấp không xong, dục vọng bởi vì hắn mà trào dâng, y không nói lời nào, không hề chớp mắt nhìn Lạc Khâu Bạch, kéo ra cà vạt của mình.

Lạc Khâu Bạch ngất đi, không nhìn rõ, nhưng trong tiềm thức biết có nguy hiểm, “Tôi… Cảm thấy, hai ta đi ngủ đi, nguyên nhân, là như vậy…”

Câu nói kế tiếp còn chưa nói ra, áo sơmi của Kỳ Phong lễ phục màu đen liền theo thanh âm của hắn đồng thời rơi xuống đất. Bờ ngực tinh tráng rắn chắc lộ ra, dưới ánh nến trơn bóng, với Lạc Khâu Bạch là gay, có chút miệng khô lưỡi khô.

Lúc này, Kỳ Phong đã đi tới, ngực xích lõađè lên, đem Lạc Khâu Bạch bao trùm trên giường tràn đầy hạt sen và hoa, trên cao nhìn xuống, ánh mắt thâm thúy nguy hiểm.

Lạc Khâu Bạch trợn tròn mắt, lui về phía sau, nói lắp nói, “Anh… Anh, còn muốn làm gì?”

Kỳ Phong vươn tay cởi nút áo hắn, muốn hôn môi, trầm thấp mở miệng, “Thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.10.2016, 16:02
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6080
Được thanks: 14511 lần
Điểm: 14.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Cự tinh chi danh khí lô đỉnh - Doanh Triệt Thệ Tuyết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 14

Bờ môi cực nóng hôn lên, Lạc Khâu Bạch đầu óc trống rỗng.

Hắn bị Kỳ Phong nắm cằm, bị động ngửa đầu, đầu lưỡi mềm mại lại thô ráp cạy mở bờ môi của hắn, triền trụ đầu lưỡi.

“Ngô!”

Lạc Khâu Bạch phát ra một tiếng kêu rên, vội vàng đẩy y ra, nhưng động tác như vậy còn kích thích Kỳ Phong hơn.

Ánh mắt y càng thâm sâu, đầu lưỡi càng hữu lực tìm kiếm, cạy mở cổ họng gắt gao khép kín, thậm chí muốn xông vào yết hầu hắn.

Hôn môi nồng nhiệt, Lạc Khâu Bạch căn bản vô lực chống đỡ, đôi mắt trợn thật lớn, không ngừng mà phát ra tiếng vang ngô ngô.

Sau khi say rượu thanh âm khàn khàn trong cổ họng, lay động ánh nến, giống nữ nhi hồng (rượu Thiệu Hưng) được chôn cất nhiều năm, còn chưa mở ra cũng đã có thể ngửi được mùi thơm ngào ngạt.

Kỳ Phong thân thể trào ra từng đạo điện lưu, y rốt cuộc không thể chịu đựng được, lung tung kéo ra áo sơmi của Lạc Khâu Bạch, một hơi cắn hầu kết hắn, cơ hồ nóng nảy mở miệng, “Không cho phát ra thanh âm *** đãng như vậy!”

Lạc Khâu Bạch đầu óc choáng váng, che cổ, nhìn ánh mắt Kỳ Phong giống như một con cường khuyển, “Kỳ, Kỳ thiếu gia, anh bình tĩnh một chút hãy nghe tôi nói! Anh xem… Cái kia…”

Đầu rất đau, hắn vắt óc nói ra vài chữ, “Hôm nay bận rộn như vậy, tôi… Tôi mệt rồi, đắp chăn rồi đi ngủ, cũng rất tốt đúng không, thật không cần làm gì đâu …”

Lạc Khâu Bạch đều không biết mình rốt cuộc nói những gì, chỉ là không ngừng nói chuyện phân tán tinh lực của Kỳ Phong, kết quả không như mong muốn.

Kỳ Phong hai mắt xích hồng, cơ bắp tinh tráng dưới ánh nến tản ra cường thế, một câu vô nghĩa đều không có, trực tiếp bắt lấy cổ chân hắn khiêng trên bả vai, thuận thế tách hai chân hắn ra.

Lạc Khâu Bạch sống hơn hai mươi năm, chưa gặp chuyện như thế này bao giờ, nháy mắt đầu muốn nổ tung, vừa định giãy dụa, khối thịt mềm giữa đùi đã bị Kỳ Phong ngậm trong miệng.

“Ân…”

Toàn thân giống bị tia chớp bổ trúng, khống chế không được run cả người, toàn bộ thắt lưng đều mềm nhũn.

Hắn trừng lớn mắt, không biết chỗ này lại mẫn cảm như vậy, bị Kỳ Phong liếm một chút, liền có phản ứng mãnh liệt như vậy.

“Kỳ thiếu gia… Không, không được! Anh buông ra…”

Lạc Khâu Bạch dùng sức rút chân về, đỏ mặt, lại lập tức kẹp lấy đầu Kỳ Phong, dục cự còn thằng đứng.

“Tên, bây giờ ở trên giường, gọi tên của tôi!” Kỳ Phong híp mắt nguy hiểm, toàn thân cơ bắp buộc chặt, nhìn chăm chú phía dưới Lạc Khâu Bạch, vươn ra đầu lưỡi yên hồng, dùng đầu lưỡi thô ráp vuốt da thịt bóng loáng non mịn.

“Nha ——” Lạc Khâu Bạch kịch liệt run rẩy một chút, toàn thân phát run, dùng sức lắc đầu, “Kỳ… Kỳ Phong, anh đừng liếm …”

Thanh tuyến mềm mại của phù dung câu mang theo xấu hổ và giận dữ, như lông chim vuốt vekhí quan của Kỳ Phong, nháy mắt dục vọng tăng vọt.

Y muốn bình tĩnh một chút, giống sách giáo khoa nói, phải ôn nhu với bạn đờivào lần đầu tiên, nhưng là dục vọng hơn hai mươi năm vào giờ khắc này bùng nổ, gia hoa phía dưới đỏ ngạnh, hung khí hưng phấn thật lớn chảy ra chất lỏng sềnh sệch, hận không thể trực tiếp tiến vào thân thể đối phương.

Người trước mắt là ‘lô đỉnh’ định mệnh, là “Thê tử”của y.

Bọn họ là bạn đời hợp pháp, đang làm chuyện thân mật nên làm trên thế giới.

Kỳ Phong mâu sắc thâm trầm, quyết liệt đè lại hai tay tác loạn của Lạc Khâu Bạch, cắn một góc quần lót, gặm cắn đùi cùng khí quan phẳng phiu, dùng đầu lưỡi liếm đến túi thịt, Lạc Khâu Bạch run rẩy đến răng nanh đều run lên.

Loại cảm giác này thật là đáng sợ, trước kia cùng Mạnh Lương Thần cũng làm chuyện thân mật, nhưng phản ứng tuyệt đối không mãnh liệt như vậy.

Vô pháp khống chế cứng lên, quần lót màu trắng bị sũng nước, lộ ra màu da mơ hồ bên trong.

Kỳ Phong ngẩng đầu liếm liếm môi, híp mắt nói ba chữ, “Em ướt rồi.”

Một thùng dầu sôi nháy mắt tưới vào đầu Lạc Khâu Bạch, muốn dập nát mọi thứ.

Hắn bối rối từ trên giường đứng lên, muốn chạy trốn, kết quả say thân thể không nghe lời, té ngã nhiều lần.

Chăn đơn hồng sắc cùng lụa mỏng, làm nổi bật cặp đùi quang lõa thon dàinhư nhiễm mật, Kỳ Phong tiến lên, thuận thế đem thứ duy nhất che đậy trên người hắn áo sơmi thoát xuống dưới.

Giờ khắc này, hai người rốt cục không thể bình tĩnh, Lạc Khâu Bạch mơ mơ hồ hồ, ngã ngồi trên đùi Kỳ Phong, mông nháy mắt bị một nam căn cứng rắn thật lớn đụng đến.

Lạc Khâu Bạch sửng sốt một chút, đối mặt với Kỳ Phong, bắt tay đi xuống tìm tòi, đụng phải đại gia hỏa kia.

Cực nóng, tráng kiện, nặng trịch giống bàn ủi, bị tùy tiện chạm vào lại nháy mắt trướng thêm vài phần… Một bàn tay đều cầm không được.

Kỳ Phong hô hấp đột nhiên thô hơn, tức đến khó thở hung hăng đem hắn đặt ở trên giường, điên cuồng cắn nuốt bờ môi của hắn, “Em sờ loạn cái gì!”

Lạc Khâu Bạch nửa ngày nói không nên lời, không dám tin mở to hai mắt nhìn, không xác định lại sờ sờ, tim kịch liệt nhảy lên, thứ làm cho người ta sợ hãi muốn nhảy ra lòng bàn tay của hắn.

Này này… Đây là cái gì?

Tâm của hắn hung hăng run lên, giống như bị chạm điện buông tay ra, liều mạng mà phe phẩy đầu óc của mình.

Hiệu ứng của cồn phát huy đi ra, đầu của hắn loạn cào cào, ánh mắt đã không có tiêu cự, đưa tay gõ gõ thái dương phát đau.

Kỳ Phong đứng dậy, đem tay hắn hung hăng mà đặt tại đại gia hỏa của mình, sắc mặt đen lại, “Em đang sờ soạng lại dừng lại là có ý gì, tiếp tục!”

Hai người cách ra ra một khoảng cách, Lạc Khâu Bạch nằm ở trên giường nhìn lên trên, trên thân thể tinh tráng rắn chắc màu đồng có một căn tử hồng sắc lập trụ, giờ phút này bừng bừng phấn chấn đứng thẳng lên, gân xanh quấn quanh dữ tợn.

Lừa… Gạt người đi? Hắn nhất định là say, mới có thể nằm mơ giấc mơ kinh khủng như vậy, nếu không như thế nào sẽ thấy Kỳ Phong vạn năm không cứng đứng dậy!?

Ký ức còn còn sót lại khi lần đầu tiên gặp mặt, vật lớn không có phản ứng cũng đã hiện trong mơ, thứ này thật sự bành trướng đứng lên, quả thực có thể dùng “Làm cho người ta sợ hãi” để hình dung.

Lạc Khâu Bạch trợn tròn mắt, không phản ứng, chờ đến khi ý thức được mình đang va chạm thứ đó của Kỳ Phong, mặt toàn đỏ, run run buông tay ra.

Lúc này, Kỳ Phong nhíu mày, đột nhiên đè ép, ngậm nhũ tiêm hắn, dùng sức cắn.

“Ân!” Lạc Khâu Bạch sợ run cả người, giống như mộng xuân lần trước trào ra một cỗ xuân ý, xa lạ lại thơm ngọt, giống độc xà dũng biến toàn thân.

Này… Là cái gì, thân thể hắn như thế nào lại phản ứng?

Lạc Khâu Bạch bị dọa đến, đung đưa thân thểmuốn né tránh miệng lưỡi Kỳ Phong, nhưng là thắt lưng lại triệt để mềm nhũn, tựa như trúng tà, bị Kỳ Phong hút thật mạnh, hồn phách đều bay đi.

“Ân… Anh đừng hút… Ân…”Dục vọng xa lạ đem Lạc Khâu Bạch thổi quét, hắn khống chế không được chính mình, phát ra thanh âm khàn khàn.

Rượu ngon cất giấu nhiều năm, vào giờ khắc này chậm rãi mở ra, hương thơm nồng đậm cùng với thanh âm phiêu tán ở mội góc trong phòng.

Lạc Khâu Bạch bị ngậm nhũ tiêm, nhíu lại mày ở trên giường trằn trọc, bàn chân ôm lấy sàng đan, ngón chân không biết là thoải mái hay khó nhịn gấp lại, giống một mỹ nhân xà câu nhân mà lại không biết.

Kỳ Phong rốt cuộc không cách nào nhịn được, nâng lên đùi hắn đặt trên vai mình, nhìn chăm chú vào nơi thần bí hẹp nhất, một ngón tay chậm rãi vuốt ve.

Huyệt khẩu yên hồng, nếp uốn gắt gao khép kín, bị một ngón tay đút vào, khẩn trương co rút lại, thế nhưng ngậm đầu ngón tay của hắn, tự động nuốt vào.

Hô hấp loạn một tấc, Kỳ Phong nheo lại ánh mắt thâm thúy, kiên định mà đem một ngón tay dò xét đi vào.

“Ách ——!” Lạc Khâu Bạch trợn to hai mắt, men say nảy lên, hắn cái gì đều thấy không rõ lắm, nhức đầu khẩu thở dốc, trong lòng có một thanh âm nói cho hắn biết phải trốn nhanh lên, nhưng là thân thể lại như là hoàn toàn thoát ly khỏi đầu óc, căn bản không nghe lời.

Mềm mại, khẩn trí, mang theo lo lắng tràng thịt gắt gao bao bọc ngón tay.

Kỳ Phong bị kẹp mặt đỏ tai hồng, nhíu mày, thật là một thê tử *** đãng lại mê người!

Lần thứ hai, ba ngón tay dò xét đi vào, ở trong thân thể tiến tiến xuất xuất, tạo ra cảm giác có chút kỳ quái, thần chí không rõ Lạc Khâu Bạch kêu lên một tiếng đau đớn, ngẩng đầu nhìn Kỳ Phong liếc mắt một cái, “Không thoải mái… Lấy ra…”

Thanh âm mơ hồ mềm dẻo, thiếu chút nữa cứ như vậy làm Kỳ Phong thân tấc đi ra, thở hổn hển.

Rất đáng giận! Vào thời điểm mấu chốt làm nũng, coi như đây là quyền lợi của em, làm chồng tôi sẽ bao dung, nhưng không thể như thế cứ như thế!

Toàn thân dục vọng giống đê vỡ hồng thủy rốt cuộc vô pháp ngăn trở, Kỳ Phong siết chặt thắt lưng Lạc Khâu Bạch, cúi đầu cắn nhũ tiêm hắn, phía dưới không chút do dự đỉnh đi vào…

“Ngô!” Lạc Khâu Bạch run run hừ một tiếng, trước mắt một mảnh mờ.

Thân thể bị tiến vào nháy mắt thật sự rất khủng bố, nghiệt vật thật lớn làm cho người ta sợ hãi cứ như vậy tiến vào, không có kỹ xảo gì, chính là đơn thuần bản năng của giống đực, hắn cảm thấy mình sắp không được.

Lúc này hắn thật sự phân không rõ đâu là hiện thực đâu là trong mơ, đập vào mắt là một mảnh đỏ tươi, che lấp mặt trời, long phượng dưới ngọn nến phát ra tiếng vang bùm bùm, nam nhân tinh tráng dùng bộ vị cứng rắn nhất, mãnh liệt nhất mà công kích.

Rút ra, tiến vào, cứng rắn đem tràng hịt bí ẩn nhất trong thân thể cường ngạnh tiến công, xâm lấn thần phục.

Phủ đầy bụi hai mươi lăm năm, rượu nguyên chất rốt cục vào giờ khắc này bị vạch trần, cởi bỏ phong ấn, hương vị tinh khiết và thơm tho, thật tiêu hồn thực cốt.

Cái bình bị một thanh lợi kiếm đục lỗ, rượu trong suốt róc rách chảy xuống, chăn đơn hồng sắc, bị rượu lây dính, theo lợi kiếm ra vào.

Mủi kiếm sắc bén bị rượu làm ướt, lúc rút ra, nước oánh oánh một mảnh, mang theo xuân ý rung động lòng người.

Kỳ Phong càng động càng nhanh, hai mươi tám năm giam cầm, hung mãnhtấn công.

Y thậm chí đã chuẩn bị tốt dầu bôi trơntrên đầu giường, nhưng hiện tại hoàn toàn không dùng được, kết hợp vị trí phát ra tiếng nước phác phác, y nguy hiểm nheo lại ánh mắt, cắn Lạc Khâu Bạch vành tai, “Em chảy rất nhiều nước.”

Lạc Khâu Bạch thừa nhận công kích, mất thể diện nức nở một tiếng, đem đầu vùi vào gối đầu, lại bị Kỳ Phong ngăn lại.

Lọn tóc mỏng phất phơ, lộ ra cái trán trắng bóng, đỏ ửng, mắt xếch thần kỳ câu nhân, hoàn toàn không giống ngày thường.

Không thể nói rõ loại cảm giác gì, nhưng chỉ liếc mắt một cái khiến cho người ta không thể nhìn đi chỗ khác, hồn phách đều bị khóa lại .

“Em so với tôi tưởng tượng *** đãng nhiều hơn.”

Thanh âm Kỳ Phong trầm thấp, động thân vào nơi sâu nhất, Lạc Khâu Bạch đột nhiên mở to hai mắt, bối rối lắc đầu, “Nơi đó không được! Lấy ra, ân a…”

Phù dung câu mới vừa bị phá thân, thanh tuyến câu nhân đến cực hạn, âm điệu khiến cho Kỳ Phong nháy mắt trướng lớn một vòng.

“Câm miệng! Không cho phát ra âm thanh!” Kỳ Phong hai mắt xích hồng, siết chặt thắt lưng hắn, mãnh liệt đâm vào.

Tràng vách cố sức bao bọc nghiệt vật, cái miệng mềm mại gắt gao quấn quanh, dục cự còn nghênh, muốn đem Kỳ Phong kẹp chặt.

Kỳ Phong công kích toàn dựa vào bản năng, hoàn toàn không có kinh nghiệm, bị kẹp đến da đầu run lên toàn thân chấn động, nóng nảy đánh vào đùi Lạc Khâu Bạch vài cái, “Em sao có thể chặt như vậy, thả lỏng một chút!”

Lạc Khâu Bạch say rượu phản ứng chậm nửa nhịp, thân thể phản ứng lại không theo khống chế của hắn, bị hung hăng trạc lộng như vậy, theo bản năng kẹp chặt đùi, toàn thân bị điện giật, khoái cảm trước nay chưa có.

Hai tay không có chỗ bám, bắt lấy bả vai Kỳ Phong, ngẩng đầu lên, cổ ngước lên, đứt quãng lặp lại, “Nơi đó khoái, nhanh một chút…”

Thái dương Kỳ Phong thình thịch khiêu, toàn thân dục vọng tăng vọt, thầm mắng vài tiếng, hoàn toàn bản năng giống đực vây quanh, hết sức trạc lộng.

“A a!”

Lạc Khâu Bạch toàn thân run run, mồ hôi chảy xuống, thân thể không tự chủ được càng kẹp càng chặt.

Kỳ Phong kêu lên một tiếng đau đớn, toàn thân máu đảo lưu, một cỗ khí từ trong thân thể Lạc Khâu Bạch trào ra.

Nham thạch như bị băng bao trùm nóng chảy, yên lặng hai mươi tám năm, rốt cục cũng phá băng mà trào ra, sóng nhiệt đánh úp lại, kịch liệt co rút lại, bị ‘lô đỉnh’ ôn nhu bao vây hút duyện, trong khoảnh khắc bộc phát ra, cuồn cuộn nổi lên.

Một đạo nhiệt lưu vọt vào trong thân thể Lạc Khâu Bạch, hắn kịch liệt run rẩy, ngước cổ lên, trong cổ họng phát ra tiếng vang vù vù.

Xuân sắc từ toàn thân dũng mãnh tiến ra, hắn ngã xuống giường, nhắm mắt lại thở dốc, Kỳ Phong thấy hắn thất thần, mâu sắc thâm trầm.

Rõ ràng vẫn là khuôn mặt kia, bộ dáng mệt mỏi không đáng nói, lại bởi vì thân thể trào dâng xuân thủy, mị hoặc như vậy.

Trời sinh đã vậy.

Kỳ Phong hừ một tiếng, chậm rãi hôn bờ môi của hắn, không muốn thừa nhận chính mình lại ngạnh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dttg, Hạ Lan Kỳ Vũ, suesue2612 và 111 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.