Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 

Dẫn ly tôn - Tùy Phong Phi

 
Có bài mới 27.08.2016, 07:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3433 lần
Điểm: 8.29
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Dẫn ly tôn - Tùy Phong Phi - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Dẫn ly tôn

Tác giả: Tùy Phong Phi

Thể loại: Cổ trang, hòa thượng phúc hắc trung khuyển công x Hầu gia biệt nữu nữ vương thụ, 1×1, HE

Tình trạng: Hoàn

Cặp đôi: Trường Ly x Khúc Lâm Uyên

Biên tập: Hà Hi + Nê đại vương

Nguồn: https://haanhcu.wordpress.com/2012/05/2 ... an-ly-ton/

Giới thiệu (tóm tắt):

Trong lư hương đang thoang thoảng hương thơm thượng đẳng, khói xanh lượn lờ cuộn lên, đệm theo tiếng tụng kinh mơ hồ truyền từ trong điện ra, lãng đãng bay trong không khí.

“Một, nguyện mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an; hai, nguyện cho những đôi yêu nhau sẽ đến được với nhau; ba, nguyện…” Bỗng dừng đôi chút, dùng giọng nói khẽ run rồi lại nói tiếp: “Chỉ nguyện… từ nay về sau, quên người trong lòng, đời đời kiếp kiếp, mãi không gặp lại!”

Duyên nếu sinh… sẽ thành nghiệt.

Hồng trần vạn dặm, luân hồi bao đời, một khi đã gặp, đó là vạn kiếp bất phục…





Đã sửa bởi Dương_Mitanovlia lúc 27.08.2016, 09:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dương_Mitanovlia về bài viết trên: Ngọc Hân
Có bài mới 27.08.2016, 07:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3433 lần
Điểm: 8.29
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Dẫn ly tôn - Tùy Phong Phi - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1.

Thời tiết đầu xuân, trong gió mang theo cảm giác man mát.

Ta đứng yên ở một góc đình viện, mặt không chút biểu cảm nhìn vào thiếu phụ xinh đẹp nằm trên mặt đất.

Nhưng thấy trâm cài buông lỏng, tóc tai rối bù, quần áo lộn xộn, trên khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy vẻ thống khổ, miệng thì liên tục nói: “Phu… Phu quân…”

“A di đà phật.” Ta nhắm mắt lại, nhịn không được nhẹ giọng nói: “Nhân yêu (người và yêu quái) yêu nhau, vốn đã là chuyện trái với thiên địa pháp lý, thí chủ sao phải khổ sở đi bồi tính mệnh vì chuyện ấy chứ?”

Nữ tử trên mặt đất liếc xéo ta, lạnh lùng mỉm cười: “Ngươi, một tên hòa thượng thối thây, sao hiểu được tình yêu nam nữ? Chỉ cần là vì phu quân, ta… chết cũng không oán.”

Đúng là hoa yêu (yêu tinh hoa) si tình!

Ta lắc đầu, nhẹ nhàng nói: “Bần tăng chính là người xuất gia, tự nhiên không biết cái gì là tình tình ái ái. Chỉ có điều, nếu như thí chủ cứ u mê không tỉnh, khăng khăng cố chấp, vậy thì đừng trách tiểu tăng vô tình.”

Lời hết, tay áo vung lên, yên lặng niệm Phật Chú.

“Ya a!” Tiếng kêu thảm thiết thê lương phát ra từ trong miệng nàng kia, nghe mà khiến lòng người phát lạnh mãi.

Ta lại vẫn đứng yên tại chỗ, tay lần tràng hạt càng nhanh hơn.

Tiếng kêu thảm thiết ấy dần dần dịu đi, nữ tử trên mặt đất lại nhanh chóng trở nên già yếu, cuối cùng, nàng đã hóa thành một làn khói xanh, chỉ chốc lát tan biến không còn đi.

Ta nhẹ nhàng thở dài, mắt nhìn về phía một gốc đào khác ở đình viện, gió thổi bay cả trời hoa tàn lá úa.

Ngoảnh lại đã tàn phai.

Trách sao yêu nghiệt ấy vừa si vừa ngốc, chung quy chạy không khỏi một hồi kiếp số.

“Trường Ly đại sư!” Một tiếng gọi nhẹ xen vào cảnh vật, phía sau hành lang gấp khúc có một trung niên nam tử một thân hoa phục đang đi tới. Trên mặt hắn đan xen giữa sợ hãi và hoảng loạn, vội vàng hỏi: “Đại sư, yêu nghiệt ấy… Đã chết rồi ư?”

Ta nhẹ gật đầu, theo thói quen nở một nụ cười nhàn nhạt.

“Hoa yêu đã thu, Trương thí chủ có thể yên tâm rồi.” Dừng một chút, đường nhìn dời về phía nam tử tuổi còn trẻ với vẻ mặt hoảng hốt trong nội đường, thở dài, nói: “Nhưng lệnh lang có thể bảo được ma chướng trong lòng hắn hay không, vậy chỉ có thể xem vận may của hắn.”

“Vâng vâng vâng. Lần này đã phiền đại sư giúp đỡ, lão phu thực sự vô cùng cảm kích.” Trương lão gia vừa nói vừa gật đầu liên tục, hạ giọng nói: “Ba trăm lượng bạc ấy, ngày mai ta sẽ sai người đưa tới Phổ Pháp Tự, đại sư xin vui lòng nhận cho.”

“Vậy làm phiền Trương thí chủ rồi.” Ý cười nơi đáy mắt càng sâu, hai tay ta hợp thành chữ thập, nhẹ cúi đầu, coi như là đáp lễ.

Sau đó lại nhìn thoáng qua phía nội đường, nâng cao giọng nói: “Minh Tâm, về nào.”

Vừa dứt lời, liền thấy một thiếu niên với trang phục sa di (trang phục của hòa thượng mới xuất gia) đi nhanh ra ngoài. Hài tử ấy tuổi khoảng mười bốn, dung mạo khá thanh tú vui tươi, chỉ có điều, lúc này trong mắt hắn thêm phần giận dữ, chỉ như thế không nói một lời, trừng mắt nhìn ta.

Lòng ta bỗng ngẩn ra, lập tức đoán ra tâm tư của hắn, không khỏi âm thầm buồn cười, nhưng cũng không nói thêm cái gì, chỉ là dẫn hắn ra khỏi cổng Trương phủ.

“Sư phụ.” Nửa nén hương sau, Minh Tâm rốt cục đã mở miệng, giọng nói rầu rĩ, tự dẫn theo tức giận. “Người vì sao phải giết hoa yêu kia?”

Quả nhiên là vì điều này! Hài tử này rõ ràng đã chịu không ít khổ bởi chuyện yêu quái, vậy mà vẫn nhẹ dạ như vậy.

Ta mỉm cười, đáp: “Có người tìm ta bắt yêu quái, vi sư tự nhiên nên làm theo.”

Hắn cau chặt mày, ngửa đầu nhìn ta, lớn tiếng nói: “Thế nhưng… Hoa yêu ấy đâu làm việc thương thiên hại lý gì, huống hồ nàng thắm thiết với Trương gia công tử như vậy, sư phụ người làm thế, chẳng phải rõ ràng là chia rẽ uyên ương!”

Hai mắt ta nhìn thẳng đằng trước, nhàn nhạt nói: “Minh Tâm, con nói xem tình là thứ gì? Chẳng qua là trò hề gạt người mà thôi. Phút trước còn sống chết có nhau, nói không chừng giây sau chớp mắt đã chĩa kiếm về hướng đó, người trần còn như vậy, huống chi là yêu vật này?”

“Nhưng mà, Phật tổ nói chúng sinh bình đẳng…”

“Minh Tâm.” Ta duỗi tay vỗ vỗ đầu hắn, dịu dàng nói: “Nhân yêu khác đường, con dù sao cũng phải nhớ kỹ.”

Hắn nghe vậy, chỉ hừ nhẹ một tiếng, lẩm bẩm nói: “Trong thiên hạ nhiều yêu quái như vậy, sao con không thấy sư phụ đi thu phục đám đó? Nói đến nói đi, chẳng phải vì ba trăm lượng bạc?”

“…” Ta có chút nghẹn lời, nhất thời không nói gì chống đỡ. Cách lát sau mới nói: “Ngươi không phải thích ăn hoa quế cao nhất sao? Giờ tiện đường thì vào trong thành mua ít đi. Khụ… Sư phụ đưa tiền.”

Minh Tâm tuy rằng hay thích tranh luận điều này với ta, nhưng chung quy vẫn là tâm tính trẻ nhỏ, rất dễ dụ. Chỉ có điều một gói hoa quế cao, vậy cũng đã đủ sai hắn đi rồi.

Sau đó, chúng ta lại thuận tiện đi dạo thành một vòng.

Đi tới đi tới, chợt nghe thấy xa xa truyền tới tiếng vang của trạm canh gác, đám bán hàng rong đầu đường nghe tiếng, lập tức thu vén sạp, tránh hết về hai bên trái phải con đường. Hơn nữa động tác mỗi người đều rất lưu loát, vội mà không loạn.

“Đây là có chuyện gì?” Ta ngày thường cực ít ra ngoài, cho nên không đoán ra là mọi người đang diễn trò gì nữa.

“A…à. Đại khái là Khúc hầu gia sắp qua con đường này.” Minh Tâm một mặt đáp, một mặt cũng lôi kéo ta tránh vào ven đường.

“Hầu gia gì?”

“Chính là triều thần được thánh thượng sủng ái nhất hiện nay ─── con thừa kế của Định Bắc Hầu, Khúc Lâm Uyên. Nghe nói hắn không chỉ quyền khuynh triều dã, hơn nữa trời sinh tính ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, mỗi lần bãi triều hồi phủ, đều sẽ thúc xa phu giục ngựa chạy nhanh. Dần dà lâu dài, bách tính trong kinh thành đều tập mãi thành quen, khi mã xa của Hầu gia đi đến con đường Chu Tước, người bên đường này đã vội tránh lên trước.” Minh Tâm nhẹ nhàng mỉm cười, rồi nói tiếp: “Cứ thế mãi, rồi ấy vậy mà cũng thành một cảnh hay của kinh thành.”

Ta chưa phát giác là mình đang cau mày, hỏi: “Nhiễu dân như vậy, lại không có ai ra quản sao?”

“Ngay cả Hoàng thượng cũng ngầm thừa nhận hành vi của y, còn có ai muốn chết đi xen vào việc của người khác?” Minh Tâm lạnh lùng hừ một tiếng, ra vẻ người từ lâu đã nhìn rõ sự đời.

Lúc đang nói chuyện, chỉ thấy một chiếc mã xa hoa mỹ vọt thẳng qua, tốc độ cực nhanh, quả là đáng sợ. Nhìn như vậy, kể ra xa phu của Hầu gia phủ ấy, cũng không phải là một việc dễ làm.

Trong đám người dậy lên một trận rối loạn, giữa lúc hỗn loạn, lại có một tiểu oa nhi bị đẩy ra ngoài.

Bên cạnh mã xa dù có mấy người hộ vệ cưỡi ngựa đi theo, song không một ai dự định ra tay cứu giúp, mã xa ấy lại hoàn toàn không có ý dừng lại.

Lòng ta căng thẳng, một viên phật châu bắn từ trong tay áo ra, chặn lại lối đi của mã xa kia. Đồng thời chân nhẹ bay, giây tiếp theo, đã ôm tiểu oa nhi vào trong lòng.

Chỉ trong chớp mắt, liền thấy tuấn mã trước xe hí dài một tiếng, khó khăn lắm mới ngừng lại được.

Sau đó, từ bên trong vang lên một giọng nam trầm ấm và nhã nhặn: “Xảy ra chuyện gì?”

Lập tức có người trở mình xuống ngựa, ôm quyền đáp: “Bẩm Hầu gia, mới vừa rồi ngựa có chút chấn kinh.”

“Chấn kinh?” Tiếng nói ấy hơi cao giọng, dẫn theo chút ý cười. “Ngựa này chạy rất tốt, sao lại chấn kinh? Hay có người đang giở trò?”

“Cái này… Thuộc hạ không biết.”

“Mà thôi.” Người trong xe nhẹ nhàng thở dài, sau đó vươn một cánh tay tựa như bạch ngọc, chậm rãi vén rèm xe ra.

Nam tử trẻ tuổi ấy vừa vén rèm xe, bốn phía liền vang lên tiếng hít không khí.

Y một thân triều phục đỏ sậm, trong tay cầm một chiếc quạt bạch ngọc, coi khá phong lưu tuấn nhã, khí độ phi phàm. Dung nhan tuấn mỹ hơi có vẻ âm nhu, mắt phượng khẽ nhếch cùng với vẻ mặt cười mà như không cười, khiến người nơi nơi chói lòa.

Khúc Lâm Uyên xuống xe rồi, hai tròng mắt đảo qua mọi nơi, cuối cùng cây quạt chỉ về hướng một viên phật châu bằng gỗ, cười nói: “Chắc là cái kia ha.”

Y vừa nói như vậy, tức khắc có người nhặt Phật châu, dè dặt trình lên.

Khúc Lâm Uyên nắm Phật châu trong tay, tinh tế thưởng thức một hồi, sau đó đi thẳng về phía ta.

“Đại sư, hạt châu này… chính là của ngươi?”

Ta thả oa nhi trong lòng lại mặt đất, thản nhiên nhìn lại, đáp: “Đúng là đồ của bần tăng.”

“Ờ?” Y nhếch môi lên, trong con ngươi đen láy không ngớt ý cười. “Đại sư làm ngựa ta sợ, lại ngăn mã xa của ta lại, không biết là do đâu?”

“Hầu gia giục ngực trong kinh thành, vốn đã là trái với luật pháp, mới vừa rồi lại thiếu chút nữa đả thương người, bần tăng thấy vậy nên mới ra tay. Cũng không cố ý mạo phạm, mong Hầu gia thứ lỗi.” Ta hơi dừng lại, rồi nói tiếp: “Hầu gia thân là trọng thần triều đình, vốn nên làm gương cho vạn dân, hôm nay lại làm ra việc trái lệ, quả là không hợp. Tiểu tăng cả gan, khẩn cầu Hầu gia chớ tái phạm, miễn gây chuyện nhiễu dân, mất hết dân tâm.”

Khúc Lâm Uyên ngẩn mặt ra, nhìn chằm chằm vào ta một hồi, bỗng nhiên cúi đầu mỉm cười.

“Ha ha… Đại sư… Giáo huấn quá hay, Lâm Uyên nhớ kỹ.”

Dứt lời, biến sắc, “ba” một tiếng khép quạt lại, mặt hướng về phía thị vệ ở bên cạnh, quát dẹp đường: “Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Không được giục ngựa trong kinh thành! Thế nào? Da heo ngứa rồi hả? Lần tới nếu còn tái phạm, bản Hầu gia tuyệt không tha đâu!”

Quay đầu, lại cười khẽ, hỏi: “Đại sư coi, như vậy được không?”

Ta nhất thời cũng không biết nên đáp làm sao mới tốt, đành phải chắp hai tay lại, hơi cúi người xuống.

“Người như đại sư thật hiếm thấy, Lâm Uyên có lòng kết giao, không biết đại sư là người của Tự nào, xưng hô ra sao?”

“Bần tăng pháp hiệu Trường Ly, hôm nay tạm ở Phổ Pháp Tự phía tây thành.”

“Trường Ly sao…?” Khúc Lâm Uyên liếc nhìn ta, cười đến là bí hiểm, nói: “Hôm nay ta có việc, không thể nói chuyện lâu dài với đại sư, chúng ta… sau này còn gặp lại.”

Nói xong, chớp mắt nhìn về phía ta, sau đó xoay người, lại ngồi trở lại xe.

Lúc này đây, mã xa không còn chạy bừa nữa, mà là chậm rãi đi về phía trước.

Ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh sao? Nam nhân ấy, không khớp chút nào với lời đồn cả.

.:Hết chương 1:.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dương_Mitanovlia về bài viết trên: TTripleNguyen
Có bài mới 27.08.2016, 07:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3433 lần
Điểm: 8.29
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Dẫn ly tôn - Tùy Phong Phi - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2.

Ta từ ngoài đi vào dọc theo hành lang, từ xa đã nghe thấy tiếng Minh Tâm truyền đến từ trong nội điện.

“… Vị Khúc Hầu gia kia, vốn là biểu huynh của đương kim thánh thượng, là thanh mai trúc mã lớn lên cùng Hoàng thượng. Sau khi Tiên đế băng hà, gặp phải ngoại tộc xâm phạm, Thụy vương gia và Lục hoàng tử đều tới tiền tuyến ứng chiến, khi đó Thập tam hoàng tử không có tiếng tăm gì lại được Khúc Hầu gia dốc sức đề cử, mới giúp Hoàng thượng leo lên được đế vị ngày nay. Kể từ đó, Hoàng thượng tất nhiên là cực kỳ tin tưởng y, phàm là đại sự trong triều, toàn bộ đều phải thương nghị với y, chỗ khác thì nhường nhịn hết mức. Danh tiếng người nọ đương thịnh, có thể nói là không ai bằng được.”

“Nhân vật lợi hại như vậy, Trường Ly đại sư cũng dám đắc tội?”

Minh Tâm mỉm cười vênh váo đắc ý, đáp: “Nói nhảm! Ngươi cũng không ngẫm xem sư phụ ta là ai? Người ngay cả yêu ma quỷ quái còn không sợ, vương công quý tộc này tự nhiên càng không để vào mắt.”

Ta đứng ở cửa một hồi, bờ môi nhẹ cười nhàn nhạt.

Thảo nào tu hành của tiểu tử này luôn giậm chân tại chỗ, thì ra hắn đều quan tâm tới mấy vấn đề như thế này. Minh Tâm tuổi tuy nhỏ, nhưng thích nghe các loại chuyện đầu đường, ngay cả một vài chuyện cung đình bí sử cũng có thể nói được rõ ràng. Loại tính tình này của hắn, không thích hợp với thanh tu chút nào.

Ta lắc đầu có hơi bất đắc dĩ, cố ý nâng mặt lên, khẽ quát một tiếng: “Minh Tâm! Con không hảo hảo tu tập Phật hiệu, ở chỗ này quấy rối gì thế?”

“Sư phụ.” Hắn nghe thấy giọng ta, mặt lập tức cau lại. “Con mới vừa ngồi rồi, niệm kinh rồi, chỉ là ngơi ngơi chút mà thôi.”

“Thật không?” Giọng điệu ta thoáng dịu đi, nói: “Vậy chăm chỉ nhớ lại Phật chú hôm qua ta dạy con, chờ lát nữa vi sư trở về sẽ lại hỏi con.”

Minh Tâm nghe vậy sửng sốt, vội vàng chạy về phía ta, ngửa đầu hỏi: “Sư phụ, người lại muốn ra ngoài à?”

“Phía bắc thành có hộ gia đình xảy ra chuyện lạ, có thể là do yêu vật quấy phá, cho nên vi sư phải qua xem chút.”

Mắt hắn tròn xoe, cười hỏi: “Lại là gia đình phú quý à, thù lao hậu không?”

“…”

Một trận xấu hổ, không khỏi lòng sinh oán khí. Hắn tuổi còn nhỏ, đến tột cùng là có bao nhiêu tâm tư quỷ quái? Chẳng lẽ… thực sự là do người làm sư phụ như ta đã thất trách?

“Sư phụ, người rất ít khi đi bắc thành, chắc là không biết đường ha? Để con đi cùng người là được rồi.” Minh Tâm lại không để ý chút nào, cứ kéo ống tay áo ta, đi thẳng về phía trước.

Đường ngang ngõ tắt trong kinh thành rất nhiều, có tìm nhà cũng không dễ. Ta cùng Minh Tâm quẹo nửa ngày trong thành bắc, cuối cùng lại đi vào một cái ngõ cụt.

Minh Tâm ngáp một cái rõ to, hỏi: “Hoàn toàn không tìm được nhà người ta! Sư phụ, có phải người nhớ nhầm nơi rồi không?”

“Ta…” Đôi chút sửng sốt, đang muốn đáp lại, lại chợt nghe thấy tiếng bước chân truyền tới.

Quay đầu, đối diện với mấy người nam tử tuổi trẻ thân cao dáng lớn. Trang phục ấy khá là quen mắt, cực kỳ giống… với hộ vệ Hầu gia phủ gặp trên đường hôm qua.

Nam tử dẫn đầu kia khoanh tay đứng, ngả ngớn cười nói: “Không phải đại sư nhớ nhầm nơi, mà là căn bản không có người này! Nói cái gì có yêu ma quấy phá, chẳng qua là ngụy trang để dẫn ngươi ra ngoài mà thôi.”

Ta cau mày lại, gạt Minh Tâm ra sau, nhẹ nhàng hỏi: “Mấy người tìm ta ra, không biết là có ý gi?”

“Đại sư đắc tội người ta, cũng không tự biết sao? Phàm là người dám đối nghịch với Hầu gia, toàn bộ đều không có kết quả tốt.

Khúc Hầu gia?

Trước mắt hiện lên gương mặt cười như không cười ấy, trong khoảnh khắc, mọi chuyện đã tỏ.

Thì ra, nam nhân ấy không những ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, mà còn am hiểu khẩu Phật tâm xà.

Lúc hôm qua y cười gian với ta, là đang nghĩ tới mưu kế hại ta thế nào đi?

“Chúng ta cùng đại sư không oán không cừu, vốn không nên quấy rầy. Thế nhưng Hầu gia có lệnh, ta đành phải theo, không thể làm gì khác hơn là để đại sư ngài chịu khổ rồi.” Lúc đang nói chuyện, mấy người đã cất bước về phía trước, chậm rãi tới gần ta.

Phía sau là một bờ tường cao, lui không thể lui.

Ta gạt gạt lần tràng hạt trong tay, nhịn không được cúi đầu thở dài: “A di đà phật.”

•••

Từ trong đình viện giữa hồ, có một người đứng lên. Y quay mặt đứng về phía non sông tươi đẹp, bởi thế, người bên ngoài chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng thon dài của người ấy, một thân y quan đẹp đẽ quý giá, cùng với bàn tay thon gầy đang chắp ngọc phiến.

“Hầu gia.”

Người trong đình không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, hỏi: “Thế nào? Việc đã làm thỏa đáng chưa? Là chặt đứt một chân của hòa thượng ấy, hay chặt đi đôi tay của hắn?”

Ta cúi đầu trộm coi tay chân của mình, may là không thương tổn gì, thế là đáp: “Tay chân… đều vẫn còn.”

“Cái gì?” Khúc Lâm Uyên khép quạt lại, thoắt quay người lại, trong mắt tất cả đều là kinh ngạc. “Ngươi… sao lại ở chỗ này?”

Ta mỉm cười, đáp: “Hầu gia nói muốn gặp ta, bần tăng tự nhiên đã tới rồi.”

Y nhìn chung quanh, buồn bực hỏi: “Mấy người kia đâu?”

“Đã giải quyết rồi.” Ta nháy mắt mấy cái, cười đến chi là nhẹ nhàng.

Chẳng qua, tay chẳng đứt mà chân cũng chẳng lìa, chỉ là đánh ngất mấy người đó vài canh giờ mà thôi.

“Ngươi…!” Vẻ mặt Khúc Lâm Uyên trở nên quái dị hơn, hung hăng trừng ta một hồi, bỗng cúi đầu mỉm cười.

“Thì ra hòa thượng ngươi còn có chút quyền cước công phu, thảo nào dám đối nghịch với bản hầu gia. Có điều,” đề tài vừa chuyển, trên mặt âm nhu thêm chút ngoan lệ, “Dám chọc người của bản Hầu gia, đều không có kết cục tốt. Ta vốn chỉ muốn phế ngươi một cánh tay, hiện tại coi ra lại chưa đủ rồi.”

“Lời nói ngày hôm qua của bần tăng, tất cả đều là lời tự đáy lòng, hơn nữa, tự nhận cũng đã thỏa hết, Hầu gia vì sao còn…”

“Hừ! Bản Hầu gia là thân phận gì? Sao để một tên hòa thượng thối thây nhà ngươi tới giáo huấn?” Y nhếch môi lên, trong mắt tràn đầy châm chọc. “Ngươi có thể đi hỏi coi, trong thiên hạ ngoại trừ Hoàng thượng, còn có ai dám chỉ trích chỗ sai của ta?”

“Trường Ly nguyện là người ấy.” Ta cắn cắn môi, nhìn thẳng qua. “Hầu gia ngay cả dù được Hoàng thượng sủng ái, cũng không nên coi thường luật lệ triều đình, gây chuyện nhiễu dân.”

“Ờ? Vậy nếu bản hầu gia nói, kỳ thực tất cả chuyện ta làm đều là cố ý, ta cũng không thích giục ngực đi nhanh, chỉ thích nhiễu dân sinh sự, ngươi… làm thế nào được ta?”

Nam tử trước mặt đều là nhã nhặn tuấn tú, trong con ngươi đen láy tất cả đều là ý khiêu khích. Mà lời y nói ra, càng khiến trái tim người ta băng giá.

Quả là… khinh người quá đáng!

Ta nhắm mắt lại, tiến lên vài bước, nhẹ nhàng hỏi: “Hầu gia… có biết bơi?”

“Gì?” Y hơi sửng sốt, hiển nhiên không biết ta đang hỏi cái chi.

“Hôm nay dù đã vào xuân, nhưng nước hồ vẫn rất lạnh. Nếu không cẩn thận rớt xuống dưới, sợ là sẽ không dễ chịu lắm đi?”

Ta nhếch khóe môi cười, cười rất chi là tao nhã, cả người lẫn vật đều vô hại.

Sau một khắc, lại vươn tay ra, đẩy mạnh nam tử trước mặt xuống hồ.

Sau đó liền nghe thấy tiếng kinh hô và tiếng chửi bới kéo dài vang lên từ trong nước.

Ta cười yếu ớt lắc đầu, xoay người, đã thấy Minh Tâm kinh ngạc nhìn ta, nói ngấp ngứ, “Sư phụ, Hầu, Hầu gia y…”

“A,” ta gật đầu, vẫn là nụ cười dịu dàng, “Y trượt chân xuống nước rồi.”

“Trượt, trượt chân?” Minh Tâm chỉ tay về phía bóng người giãy dụa trên mặt hồ, vẻ mặt càng ngày càng quái dị. “Thế nhưng, rõ ràng là sư phụ ngài đẩy…”

“Ta thì làm sao?” Nhướn mi, ý cười trong đáy mắt không giảm. “Minh Tâm, vi sư vừa rồi có làm gì đâu, đúng không?”

Minh Tâm trừng ta một hồi, rốt cục yên lặng gật đầu. Hài tử này vốn không ngốc, bản lĩnh gió chiều nào che chiều ấy càng tài trí hơn người.

“Đã vậy, chúng ta về đi.”

“Ơ? Cứ như vậy mặc kệ Hầu gia sao?”

“Người kia a…” Mỉm cười, “Sớm muộn sẽ có người đi ngang qua.”

.:Hết chương 2:.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dương_Mitanovlia về bài viết trên: TTripleNguyen
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: jacobcak545, Mai Thi 9 và 68 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa lan ghép
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa biết hát
Windyphan: viewtopic.php?p=1297731#p1297731
Bạn đọc bài này để biết cách đăng truyện lên DĐ nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.