Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Nam chủ, nữ chủ mau click back! - Hoa Y Giai

 
Có bài mới 06.09.2016, 00:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 04.07.2016, 17:15
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 838
Được thanks: 504 lần
Điểm: 4.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam chủ, nữ chủ mau click back! - Hoa Y Giai - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 09: Hoàng Ngôn Đằng

Đi dạo vòng quanh, nhân tiện ghé vào vài chỗ mua mấy món đồ nhỏ nhỏ, Mạc Linh cẩn thận bỏ chúng vào những hộp nhỏ, sau đó cho vào túi xách của mình.

Ở Kanato gia có rất nhiều người, cũng may cô có hỏi Sento quản gia trước, nếu không sẽ thiếu mất vài người, như vậy thật xấu hổ.

Mạc Linh còn nhớ khi cô tặng cho Kanato Ken hộp quà đen kia, hôm nay liền thấy hắn đeo vào cổ ngay.

Đó là một sợi dây chuyền cô mua được ở một gian hàng nhỏ, vòng dây lấp lánh ánh bạc, mặt dây chuyền là hai cây thập tự gắn với nhau rất đẹp, hơn nữa còn có những viên ngọc bích khảm lên nữa. Cô thật sự cảm thấy rất hợp với hắn mới mua, cũng tốn của cô kha khá tiền, thật sự có chút đau lòng a.

Đột nhiên Mạc Linh nghe thấy tiếng rơi vỡ, quay người nhìn lại, quả nhiên có người vừa làm rớt đồ, còn là một cái hộp rất to, muốn che cả đầu anh ta.

Mạc Linh thấy xung quanh không nhiều người, lại thêm nam nhân đó có vẻ khá nặng nhọc nên bước lại giúp đỡ anh ta một chút.

"Để tôi giúp anh."

"A vâng, cảm ơn cô!"

Nam nhân dùng tầm mắt nóng rực nhìn cô từ trên xuống dưới rồi mới hồi đáp. Mạc Linh chỉ là thấy nhưng không thể trách, ai bảo xã hội bây giờ thật sự khó tin làm chi, để người tốt muốn giúp người còn phải bị soi mói.

Cái hộp khá to nhưng thật ra cũng không nặng lắm, chỉ là che mất tầm nhìn khiến hắn không thấy đường, do đó mới xuất hiện tình trạng xấu hổ này. Nhưng đáng ngạc nhiên là, trong lúc hắn đang loay hoay muốn dựng nó lên thì một nữ nhân bước đến muốn giúp đỡ.

Lần đầu tiên trong đời hắn làm ra hành động thất lễ như vậy, nhìn chằm chằm vào một cô gái đến ngẩn người. Nhưng quả thật cô ấy rất đẹp, không phải dạng xinh đẹp kiêu sa hay đáng yêu cá tính, đó là một vẻ đẹp trầm tĩnh, nhu hòa, nhìn qua liền khó quên, hơn nữa khi cười còn lộ chút ôn nhu khó che giấu.

'Thật đẹp!' Đó là điều hắn thấy. Trong vô số những nữ nhân muốn tiếp cận hắn, cô là người đầu tiên làm hắn thấy rung động.

Nhưng hiện tại không phải lúc ngắm gái, hắn cần đưa món hàng này đến nơi gấp.

"Ở đây sao?" Mạc Linh làm theo chỉ dẫn của hắn, ở phía trước giữ cái hộp không ngã và dẫn đường cho anh ta.

"Đúng rồi, cuối dãy tầng 3 cũng chỉ còn nó." Giọng hắn truyền tới từ phía sau hộp.

"Vậy đặt đây đi." Mạc Linh tìm một chỗ trống rồi bảo hắn đặt xuống.

Hắn ngoan ngoãn làm theo, rồi mới ngẩng đầu nhìn gian hàng trước mặt. Rock Store, vậy là đúng rồi.

Gian hàng quần áo trông khá khiêm tốn so với những nơi khác, lại đặt cuối dãy nên rất hiếm khách. Nhưng bày trí trông lại rất hài hòa, nhìn qua quần áo cũng rất đẹp, Mạc Linh nhìn đến phát ngốc, nếu sau này cô mở tiệm nhất định sẽ ghi tên quán này vào danh sách quán nên tham khảo.

"Cảm ơn cô, may nhờ có cô giúp đỡ nên mới xong được." Hắn quay sang cảm ơn cô, rồi khách sáo thêm vài câu.

Mạc Linh chỉ mỉm cười, thật sự đã đến giới hạn của cô rồi nha. Do vướng cái hộp lớn nên cả hai không nói gì nhiều, nhưng hiện tại cô lại không hiểu rõ hắn đang nói gì, thật sự IQ của cô quá bạc nhược mà.

"Vậy, tôi đi đây!"

Mạc Linh nói rồi không đợi hắn nói thêm liền chạy biến. Hắn vẫn đứng nhìn theo, mãi đến khi không nhìn thấy cô mới quay vào tiệm.

"Ngôn Đằng, cô ấy là ai vậy? Nhìn rất quen nha!"

Một người khác từ trước quầy bước ra, vẻ mặt lãng tử phong tình, ra vẻ hiểu biết xoa xoa cằm nhìn theo ánh mắt Hoàng Ngôn Đằng.

"Lý Trịnh, coi chừng cái miệng cậu, đừng tưởng tôi đã quên, tối nay đừng hòng đến bar." Hoàng Ngôn Đằng bình tĩnh tháo mắt kính, nón cùng khẩu trang xuống, để lộ gương mặt suất đến ngây người, thản nhiên nói.

"Gì chứ! Cậu dám làm vậy với tôi sao, người anh em?" Lý Trịnh hề hề cười.

"Chính là vậy đấy, tạm biệt." Nói xong cũng không nhìn Lý Trịnh liền đi rồi.

Lý Trịnh đáng thương đành một lần nữa chịu áp bức, chấp nhận tăng ca. Hoàng tổng đã ra lệnh, chưa từng có người dám không nghe.

... ...... ...... ...... ...... ...... ......

Những ngày sau đó Mạc Linh lại lặp lại vòng tuần hoàn này. Sáng cùng Kanato Ken đến thư viện đọc sách, sau đó đi vòng quanh, vừa dạo chơi vừa mua sắm những thứ mình thích, tối lại cùng uống trà với những người rảnh rỗi.

Thật ra Kanato Ken rất bận rộn, nhưng lại dành cả sáng cho cô, điều này làm cô rất cảm kích, thế nên buổi tối không thấy hắn cô cũng không ngạc nhiên lắm.

Nhưng dạo gần đây Mạc Linh luôn cảm thấy khi cô ngủ có ai đó vào phòng cô, nhưng khi cô mở mắt thì lại chẳng có ai, ngoài cửa cũng không một bóng người.

"Mạc tiểu thư, tiểu thư định ở đây bao lâu? Có định sống cùng chúng tôi luôn không?" Một người trong đám nam nhân bưu hãn kia lên tiếng, đôi mắt xếch nhỏ chớp chớp tỏ vẻ chờ mong nhìn cô.

Mạc Linh âm thầm lau mồ hôi. Đám người này chính là mắc chứng chủ khống, rất trung thành tận tâm, lại ngây thơ trái ngược với vẻ ngoài hung tợn. Do chủ của họ dẫn cô về, lại ra lệnh chiếu cố cô nên hiện tại điều kiện sống của cô vô cùng tốt, họ gần như xem cô là chủ mà đối đãi, là gần như đó, cô không dám tranh vị trí này đâu nga!

Đáng tiếc Mạc Linh quá ngây thơ, bọn họ chính là xem cô còn hơn cả chủ mà đối đãi ấy chứ. Chỉ cần nhìn thái độ của thiếu gia họ với cô liền biết cô chỉ còn một bước liền đổi từ Mạc tiểu thư sang Mạc thiếu phu nhân rồi.

"Tôi định ở đây thêm một thời gian, đến khi nào cha tôi gọi sẽ về nước, sau đó tìm một công việc tử tế làm... hy vọng là có việc phù hợp với tôi." Mạc Linh thành thật nói.

"..." Có chứ! Ngài còn phải làm thiếu phu nhân cơ mà!

Mọi người yên lặng bổ sung.

"Vậy sao tiểu thư không ở đây tìm việc? Nơi này có rất nhiều việc phù hợp với tiểu thư, lại gần những nơi tiểu thư thích!" Một người đột nhiên lên tiếng.

"Đề nghị rất hấp dẫn, anh Ryuoki, nhưng tôi vẫn là quen nhà của mình hơn." Mạc Linh nhợt nhạt cười, ánh mắt có chút mờ mịt "Đã đi lâu như vậy, tôi cũng có chút nhớ nhà rồi."

Được rồi, cô thừa nhận, mình là có chút nhớ căn nhà có ông Mạc đó. Đúng là làm việc ở Nhật rất tốt, nhưng cô vẫn là nên sống dưới sự che chở của ông Mạc thì hơn, dù sao người nhà vẫn tốt hơn người ngoài, không cần đề phòng.

Mạc Linh không hề nhận ra, cô đã xem ông Mạc là cha mình thật rồi. Có lẽ với một đứa trẻ từ nhỏ đã không có tình thương như cô, sống bằng chính sức mình quá nhiều năm làm cô mệt mỏi, hiện tại lại được sống lại trong tình thương lạ lẫm của một người cha khiến cô tham lam, muốn ông luôn quan tâm đến mình.

"Vậy sao..."

Bọn họ ủ rũ, ai nấy đều trầm mặc.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của họ và cô. Mạc Linh rút điện thoại ra, là ông Mạc gọi.

"Cha ạ?"

[Linh nhi, con ở bên đó thế nào rồi? Có bị ai khi dễ không? Có gặp phải kẻ xấu không?] Những câu hỏi dồn dập ập tới khiến Mạc Linh dở khóc dở cười.

"Con đã kể cho cha nghe vào hôm qua rồi mà." Mạc Linh vờ khó chịu nhăn mặt, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời từng vấn đề của ông.

[Tốt lắm, con xem sắp xếp một chút, trong tuần sau cha sẽ sang Nhật công tác, đến lúc xong hai cha con cùng về.]

"Vâng, con biết rồi." Mạc Linh gật gù, vậy là cô còn một tuần trước khi tạm biệt nơi này.

Ở trong phòng, Mạc Linh cùng những người trong nhà vui vẻ nói chuyện, ở ngoài cửa, Kanato Ken dựa lưng nghe giọng nói êm ái của cô, tiếng cười trong trẻo của cô, khóe môi cao cao giơ lên.

Xem ra hắn phải nhanh một chút kéo cô lại rồi, nếu không cô sẽ chạy biến mất.

Tác giả có điều muốn nói:
Chương sau lại trở về rồi, đảm bảo sẽ có JQ rõ ràng cho mọi người, cứ chờ đợi ta nha.
Ta thật thương tâm, không ai quan tâm ta cả a (TTwTT)





Đã sửa bởi An Bi Nhi lúc 10.09.2016, 16:53.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Bi Nhi về bài viết trên: Tiểu Oa Oa
     
Có bài mới 06.09.2016, 00:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 04.07.2016, 17:15
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 838
Được thanks: 504 lần
Điểm: 4.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam chủ, nữ chủ mau click back! - Hoa Y Giai - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 10: XẤU HỔ

Hai ngày nay, Kanato Ken rất kì lạ.

Đó là điều Mạc Linh nhận thấy.

Thời gian hắn ở nhà dần nhiều hơn, thỉnh thoảng hắn lại mỉm cười gọi cô đến gần, sau đó vừa sờ mặt vừa xoa đầu.

Ban đầu Mạc Linh còn ngượng ngùng né đi, dần dần lại lười, mặc kệ hắn, ngồi bên cạnh vừa uống trà vừa đọc truyện.

"Mạc tiểu thư, tiểu thư đã dậy chưa?" Sento quản gia gõ gõ cửa.

"Đợi một chút..."

Sento quản gia đã quá quen với giọng nói mềm mại buổi sáng của Mạc Linh, không còn như lúc trước thất lễ ngẩn người, hiện tại đã trở thành mặt lạnh chấp nhận.

"Linh nhi, em đã xong chưa? Hôm nay chúng ta cùng đi gặp cha em đi." Kanato Ken đứng trước cửa từ đầu hiển nhiên đã nghe được, cũng không biểu hiện gì nhẹ giọng gọi.

"... Đã biết."

Mạc Linh đành đứng dậy chuẩn bị. Sao cô lại quên mất hôm nay ông Mạc đến chứ, thật là...

Hai người đứng bên ngoài đợi thêm gần mười phút, Mạc Linh sạch sẽ gọn gàng mở cửa, mỉm cười với hắn.

"Xong rồi, sao nào, có nhanh không?"

Hôm nay cô cố ý chọn một bộ váy hoa hồng phấn hơi xòe trông rất đáng yêu, khuôn mặt trắng nõn tô thêm một chút son đỏ, nhìn qua rất mê người, mái tóc nâu thường ngày cũng búi lên, vừa lịch sự vừa nữ tính.

Kanato Ken nhìn cô như thế, lập tức không kiêng nể gì đưa hai tay nắn nắn gò má mềm mềm của cô, khiến nó đỏ ửng.

"Ai nha, đau a Ken!" Mạc Linh cố gắng nói rõ từng từ, nhăn mặt muốn tránh thoát.

"Ừ, đi thôi."

Mạc Linh đáng thương bị hắn nắm tay kéo ra ngoài, tay còn lại xuýt xoa hai gò má mỏng manh của mình.

Suốt quãng đường đi, Mạc Linh đều giận dỗi không thèm nhìn hắn. Hừ, gò má cô vẫn còn đỏ đây này, hắn ra tay thật không biết nặng nhẹ, đừng hòng cô tha cho hắn, trừ khi nó hết đau.

Đột nhiên hai má hơi nóng lại bị một bàn tay lạnh lạnh phủ lên, khiến cho cô thoải mái, vô tình dựa vào.

Kanato Ken nhìn con mèo nhỏ mới còn xù lông, hiện tại lại ngoan ngoãn dựa vào (tay) hắn, buồn cười cúi xuống.

Đôi môi lạnh lạnh chạm vào gò má Mạc Linh, lập tức dọa cô sợ nhảy dựng, cứng đơ nhìn hắn.

"Linh nhi? Còn đau không?" Hắn vờ như không thấy cô kinh ngạc, lại cúi xuống hôn bên còn lại, mặt dày chính nghĩa nói "Hôn hôn một chút sẽ hết đau."

"..."

"Vẫn còn đau sao? Vậy..."

Mạc Linh nhìn thấy hắn còn đang định tới gần, lập tức lùi ra sau, tay đụng mạnh vào cánh cửa. Không cần nói, chỉ cần nghe tiếng và nhìn cô run run ôm tay liền biết là rất đau.

Hắn đau lòng kéo cô lại, nhìn nhìn khuỷu tay bị đụng một mảnh đỏ, thật cẩn thận xoa xoa một cái, lại hôn lên.

"Ken, anh..." Mạc Linh bị đau đến phát khóc, hai mắt vẫn còn hơi nước mở to nhìn hắn.

"Không sao, một lát sẽ hết đau." Ai đó được một tấc lại tiến một thước, hôn lên những giọt nước mắt sắp rơi ra của cô, nhưng cũng không có động tác gì quá lớn sau đó.

Nhìn cô sợ thành bộ dạng này làm hắn vừa buồn cười vừa lo lắng. Chẳng lẽ hắn ra tay quá sớm? Cứ ngỡ cô đã quen với sự hiện diện của hắn rồi chứ.

Không khí đột nhiên trở nên quái dị...

"Thiếu gia, tiểu thư, đã đến nơi." Sento quản gia lạnh nhạt cắt ngang, giải thoát Mạc Linh khỏi sự xấu hổ.

Mạc Linh không đợi Sento quản gia bước qua liền mở cửa chạy biến vào trong nhà hàng lớn. Kanato Ken cũng chỉ đành đuổi theo sau để tránh lạc mất cô.

Mạc Linh hai tay ôm khuôn mặt còn nóng bừng, nhớ lại cảnh vừa nãy, trái tim liền bang bang kêu lớn, dù có che tai lại vẫn nghe rõ được.

Mới vừa nãy là chuyện gì vậy? Rõ ràng là cô không hề nói gì, sao đột nhiên mọi chuyện lại phát triển như thế này??

Trong lúc Mạc Linh não động, ông Mạc ngồi ở bên trong nhà hàng đã thấy bóng dáng quen thuộc của bảo bối, lập tức đứng dậy, bước đến chỗ cô.

"Linh nhi, con sao thế? Không khỏe ở đâu sao?" Ông Mạc nhận ra con gái khác thường, lo lắng hỏi.

"Cha?" Mạc Linh giật thót, vội vàng điều chỉnh tâm trạng, hướng ông cười trấn an "Con không sao, chỉ là thấy cha nên vui quá thôi..."

Mạc Linh nói dối, không đợi ông Mạc kịp hỏi nữa liền kéo ông về chỗ ngồi.

Hai người vừa yên vị thì Kanato Ken một mặt thư thái đắc ý bước đến.

"Chào bác, cháu là Kanato Ken, cháu là bạn của Linh nhi." Hắn đứng trước ông Mạc, lịch sự đưa tay.

"Ha ha, chào cháu, con gái ta làm phiền con nhiều rồi!" Ông Mạc bắt tay với hắn, có vẻ vô cùng hài lòng với chàng trai lịch sự đẹp trai này.

Qua những lần gọi điện hỏi thăm, ông thừa biết Mạc Linh đang ở nhà của một người bạn, còn rất vui nữa, do đó ông muốn nhìn thử xem ai làm cho cô con gái cứng đầu của ông hạnh phúc như vậy.

Hiện tại xem ra, ông sắp có con rể rồi.

Mạc Linh nhìn ông Mạc sang sảng bắt lấy tay Kanato Ken không buông, đỏ mặt không thèm nhìn, tay khuấy khuấy ly nước lọc đến sắp không uống được.

"Không có, Linh nhi rất đáng yêu, không hề phiền."

"Ngồi đi, Ken, từ từ nói."

Ông Mạc nhìn ra không khí giữa hai vị hậu bối khác thường, càng thêm khẳng định suy nghĩ của mình.

"Cha, đừng lo nói, phải chọn món đi chứ, con rất đói đây này!" Mạc Linh kéo kéo tay ông Mạc làm nũng, cố gắng không chú ý đến ánh mắt lợi hại đối diện.

"Ừ nhỉ! Hai đứa mau chọn đi!"

Ông Mạc từ đầu tới cuối luôn cười rất vui vẻ, nhìn hai người anh anh em em mà thấy lòng nhẹ nhõm.

Thu Nguyệt, con gái em đã ngoan ngoãn nghe lời, dịu dàng xinh đẹp như em rồi.

Bữa ăn đoàn viên đó, là bữa ăn ngon nhất mà ông Mạc từng được ăn trong mười mấy năm qua.

Kanato Ken trong bữa ăn luôn trả lời khéo léo từng thắc mắc của ông Mạc, như cố ý vô tình luôn nhắc tới Mạc Linh, rồi hài lòng nhìn khuôn mặt nhỏ của cô biến hồng, quẫn bách cúi đầu ăn.

Xem ra hắn sắp thành công rồi.

Mạc Linh cả bữa ăn vừa ngượng ngùng vừa xấu hổ, mặt luôn luôn nóng hổi, ăn cũng không có cảm giác được gì, chỉ cảm nhận được hắn luôn nhìn mình, khiến cô nhớ lại những cảnh tượng trong xe mới nãy. Cô dường như có thể nghe được có ai đó bên tai nói khẽ.

[Mạc Linh, tự cầu nhiều phúc đi!]

Tác giả có điều muốn nói:
Dạo gần đây ta đang cuồng tỏ tình kiểu bá đạo, hiện tại đang nghiên cứu.
Mọi người hẳn là biết nội dung chương sau rồi nhỉ? ^3^
Cảm ơn mọi người ủng hộ \(>v<)/


Đã sửa bởi An Bi Nhi lúc 10.09.2016, 16:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Bi Nhi về bài viết trên: Tiểu Oa Oa
     
Có bài mới 10.09.2016, 01:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 04.07.2016, 17:15
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 838
Được thanks: 504 lần
Điểm: 4.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam chủ, nữ chủ mau click back! - Hoa Y Giai - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 11:  THÌ RA BỊ THEO DÕI CHÍNH LÀ THẾ NÀY

Sau khi dùng xong bữa sáng đầm ấm với ông Mạc, Mạc Linh vô cùng hài lòng tạm biệt ông rồi chạy đi chơi.

Kanato Ken buồn cười nhìn Mạc Linh phấn khởi đến không khép miệng được, xem ra cô thật sự rất dễ thỏa mãn.

"Thiếu gia, có việc."

Sento lại gần nói nhỏ, hắn hơi nhăn mày, đành để cô tự đi chơi vậy.

"Linh nhi, anh có việc, em muốn đi đâu thì cứ bảo tài xế đưa đi, nhớ về sớm nghe chưa?" Hắn gọi cô lại, vừa dặn dò vừa xoa đầu cô.

"Vâng." Mạc Linh đỏ mặt, gật đầu một cái rồi chạy biến lên xe.

Hắn mỉm cười, cũng bước lên một chiếc xe mới đến khác, rời đi.

Sento quản gia ngồi ghế phụ xe, liếc mắt qua kính chiếu hậu, ánh mắt nhu hòa nhìn thiếu gia hắn đã đi theo từ nhỏ đến lớn. Có thể chính thiếu gia cũng không biết, từ khi Mạc tiểu thư xuất hiện, ánh mắt luôn lạnh lẽo sắc bén của hắn đã nhạt dần, khi nhìn thấy tiểu thư, ánh mắt hắn liền ôn nhu đến khó hiểu mà chính hắn cũng không nhận ra, chính vì thế, việc tiểu thư xấu hổ khi nhìn hắn cũng có thể nói là có nguyên nhân.

Đáng tiếc là, tiến triển của hai người họ thật chậm. Không phải do thiếu gia nhà hắn nhu nhược, mà do Mạc tiểu thư quá dễ bị dọa, chỉ cần chạm một chút liền chạy biến giống như sắp bị ăn thịt (khụ, dù thật sự là gần như vậy), xem ra thiếu gia còn phải chịu thiệt thêm một thời gian đây.

"Bác Shigure, cháu muốn xuống đi dạo một chút, bác cứ dừng xe ở đây đi." Mạc Linh nói với tài xế, cô muốn xuống để đi vòng quanh, vừa thư giãn vừa làm giảm nhiệt độ trong đầu.

"Vâng, tiểu thư." Tài xế dừng xe ở ven đường, sau đó nhanh nhẹn bước qua mở cửa giúp cô, rồi nghiêm cẩn cúi đầu chào đến khi cô đi sắp khuất.

"Tiểu thư đang đi trên đường, các ngươi liệu mà bảo vệ, không được để tiểu thư bị tổn thương dù chỉ một sợi tóc, rõ chưa?" Khuôn mặt luôn từ ái của tài xế đanh lại, nghiêm giọng truyền đạt lời dặn qua điện thoại.

Ở đầu dây bên kia vang lên tiếng vâng dạ rối rít, sau đó lại có thêm vài chục cuộc gọi khác nhau có cùng nội dung như thế, xung quanh khu phố dường như càng thêm đông người.

Mạc Linh vốn định đi đến công viên, nhưng tới đó chỉ toàn thấy mấy đám người tai to mặt lớn hung tợn đi vòng quanh, dù đã quen nhìn những người trong nhà nhưng cô vẫn đành chọn cách rời đi, không thể nào có chuyện một thiếu nữ lại đi dạo chung quanh một đám người nhìn như côn đồ được, sẽ rất kì quái.

Đi vào khu mua sắm, lại xuất hiện những thiếu niên bất lương đang hằm hằm sát khí lượn lờ, Mạc Linh lại phải đi đường vòng.

Đến những gian hàng yêu thích, Mạc Linh lại, đúng, là lại một lần nữa nhìn thấy những người chung quanh chạy nhanh rời đi, ở phía trước là một nhóm người đáng nghi đứng tản ra vờ như đang chọn món hàng. Tại sao cô lại biết là giả vờ? Điều này rất đơn giản, họ cầm một quyển truyện, tay lật từng trang nhưng ánh mắt đảo chung quanh, dọa cho người bán hàng run run không dám nhúc nhích.


Chán nản đi đến quán nước gần đó, Mạc Linh chọn một chỗ bên cạnh cửa kính trong suốt, có thể nhìn ra bên ngoài, vừa nhâm nhi ly trà sữa vừa quan sát mọi người xung quanh.

Được rồi, hôm nay rất kì quái. Mạc Linh khóe môi giật giật, cuối cùng cô hiểu tại sao hôm nay đi đâu cũng thấy một đám người nhìn như sắp đi đánh nhau rồi.

Kanato Ken và Sento quản gia không hề biết cô sẽ xuống xe đi dạo, cho nên người có thể làm chuyện này chỉ có một.

Mạc Linh nhấc điện thoại, bấm một tên trong danh bạ, lập tức bên kia liền bắt máy.

[Tiểu thư, có chuyện gì sao?] Là giọng nói quan tâm quen thuộc của tài xế Shigure.

"Bác Shigure, là bác cho người đi theo cháu sao?" Mạc Linh thẳng thừng hỏi, thật sự việc không đi dạo được làm cô vô cùng khó chịu, dù cho là ý tốt của ông đi chăng nữa.

[... Thật có lỗi, tiểu thư, gây phiền toái cho tiểu thư rồi, tôi sẽ trị bọn chúng sau.]

"Không cần đâu!... Bác chỉ cần cho vài người là được, chỉ là bọn họ quá đông, khiến cháu thấy rất kì lạ." Mạc Linh gấp gáp  nói, chỉ sợ nói chậm một chút thì sẽ có chuyện không hay.

[Thì ra là thế, vậy tôi sẽ cho bọn họ trốn đi âm thầm theo dõi tiểu thư vậy.] Shigure bừng tỉnh nói xong, nhanh chóng đưa ra giải pháp.

"…" Đây không phải vấn đề a uy! Đừng có sai lệch như vậy chứ? Hơn nữa cũng đừng có nói ra chứ!

Sau đó người bên ngoài đồng loạt rút điện thoại đặt bên tai, rồi tản ra gần hết, động tác liền mạch lưu loát, khiến Mạc Linh âm thầm lau mồ hôi.

"Xin chào, có thể cho phép tôi ngôi đây được không?"

Bên người đột nhiên xuất hiện một bóng người, Mạc Linh ngạc nhiên ngẩng mặt lên, vừa thấy người tới liền mở to mắt, nghi hoặc hỏi.

"Anh là ai?"

"Là tôi đây..." Hắn cười cười, cả người như tỏa sáng khiến Mạc Linh phải nheo mắt lại "... Là người giao hàng lần trước."

Quá đáng yêu! Dù là với một nam nhân cao lớn, hắn cũng quá đáng yêu!

Khuôn mặt thanh tú tinh xảo, mái tóc vàng lấp lánh phản chiếu ánh sáng, lại thêm bộ tây trang màu rượu đỏ càng tôn thêm vóc người cao gầy.

Là tiểu mỹ thụ trong truyền thuyết sao? Ai nha, chói mắt quá!

"Tiểu mỹ thụ" thấy Mạc Linh hành động kì lạ cũng không nói gì, đứng chờ cô phản ứng.

"Khụ, thật xin lỗi anh." Mạc Linh cuối cùng định thần, ho khẽ một tiếng "Mời ngồi."

"Không sao, cảm ơn." Hắn ngồi xuống đối diện với cô, hì hì cười, thật sự nhìn vô cùng ngây thơ, giống một con thỏ nhỏ chớp chớp mắt to nhìn cô "Tôi là Hoàng Ngôn Đằng, rất cảm ơn cô lần trước đã giúp đỡ tôi, cô..."

"Mạc Linh, tôi là Mạc Linh." Đối với đồng hương, Mạc Linh hoàn toàn không hề đề phòng như những người khác, đại khái là do có cùng nguồn gốc đi, chắc vậy.

"Ừm, Linh." Hoàng Ngôn Đằng rất sảng khoái gọi.

Mạc Linh định lên tiếng phản đối, nhưng con người vốn không bao giờ có thể chống lại những thứ dễ thương, đặc biệt còn là một mỹ nam như vậy, cho nên Mạc Linh rất khách khí bỏ qua tiểu tiết rồi.

Ai đó ý xấu thành công, lén lút mỉm cười. Có thể nói, Mạc Linh nhà chúng ta thật đáng thương, dù có trốn đến nơi đâu thì cũng sẽ bị gài bẫy, bị ăn lúc nào cũng không hay.

Rất nhanh sau đó, Mạc Linh bị ăn sạch sẽ còn giúp người chùi mép rất đau thương ôm đầu, tự trách sao bản thân không chạy sang Thái luôn cho nhanh, hiện tại gặp rắc rối thế này.

Đương nhiên, đó là chuyện sau này, khi khác lại nói đi.

Lại trở về, Mạc Linh bắt đầu trò chuyện với Hoàng Ngôn Đằng.

"Vậy ra anh làm giúp người bạn sao? Hèn gì nhìn anh lóng ngóng quá." Mạc Linh ha ha cười, nhớ tới bộ dạng bối rối thiếu tự nhiên của hắn.

"Để cô cười rồi, đó cũng là lần đầu tiên tôi giúp người khác nên không biết thế nào, nếu không có cô chắc tôi đành dùng chân đá nó đi mất." Hoàng Ngôn Đằng xấu hổ cười cười.

"Có thể sao? Tôi cứ nghĩ nó quý lắm chứ? Trông nó thật... đồ sộ mà!" Cô ngây ngô hỏi.

"Ha ha, chỉ đùa thôi, cô đừng tin thật!" Hắn xua xua tay "Đúng là nó rất quan trọng, nhưng thật ra cũng chỉ có công dụng nhỏ thôi."

Mạc Linh gật gù, cũng không hỏi nữa, lại nói sang chuyện khác.

"Nếu anh không phải người giao hàng, vậy anh làm nghề gì?"

"Tôi là giám đốc của một công ty nhỏ, hiện tại đang đi công tác ở bên đây."

Hắn không hề nói dối, Hoàng thị đối với hắn vẫn còn rất nhỏ, hiện tại hắn cũng là đang đi công tác bàn về việc mở thêm chi nhánh ở đây.

"Vậy sao? Tôi thì vô công rỗi nghề rồi, cũng sắp về nước, đến lúc đó hẳn là sẽ tìm một công việc tử tế mà làm." Mạc Linh như nhìn thấy con đường chông gai tiếp theo, thở dài.

"Cô có chuyên về ngành nào không?" Hoàng Ngôn Đằng ánh mắt sáng lên, như vô tình hỏi.

"Tôi sao?" Mạc Linh hiện tại thì không chuyên gì, nhưng trước đây cô có học ngành marketing "Tôi có biết chút ít về quảng cáo, còn có thể thiết kế."

"Ồ, vậy..."

"Linh nhi, em đang nói chuyện với ai vậy?"

Mạc Linh bị giọng nói bất thình lình kia dọa cho nhảy dựng. Rõ ràng hắn còn đang bận việc mà, tại sao hiện tại lại chạy tới đây? Chết tiệt, khi trở về cô nhất định sẽ trả thù ông Shigure mới được!

Mạc Linh không hề nhận ra, hiện tại bộ dạng cô quẫn bách trông rất giống cô vợ nhỏ trốn chồng đi ngoại tình lại đen đủi bị bắt gặp!

Nhưng cũng không sao, ai đó nhìn phản ứng của cô hài lòng là được, sự khó chịu trong lòng cũng vơi đi hơn nửa.

"Ken..." Mạc Linh ha ha cười, rất chân chó gọi.

"Ừm." Kanato Ken bước đến, liếc nhìn Hoàng Ngôn Đằng một cái, ánh mắt mang ý cảnh cáo nhưng giọng nói vô cùng bình thản "Xin lỗi cậu, tôi phải dẫn cô ấy đi."

"Không sao đâu, nếu cô có việc bận thì cứ đi trước, lần sau gặp lại, Linh." Hoàng Ngôn Đằng bỏ qua sát khí từ kẻ đối diện, vui vẻ vẫy tay với Mạc Linh.

"Lần sau gặp... ai nha, Ken! Anh đừng kéo!" Mạc Linh chỉ kịp vẫy tay với Hoàng Ngôn Đằng liền bị kéo đi mất.

Hoàng Ngôn Đằng nhìn theo, một lúc sau mới nhấc điện thoại lên.

"Lý Trịnh, điều tra cho tôi về Kanato Ken, không được bỏ sót dù chỉ một chi tiết nhỏ."

[Được.] Lý Trịnh không dám tò mò nhiều, nhanh chóng nhận nhiệm vụ mới.

Gác máy, Hoàng Ngôn Đằng âm trầm nhìn ly nước còn hơn nửa của Mạc Linh, thầm suy tính. Hừ, càng khó khăn hắn càng thích, đừng nghĩ cô đã có người bảo vệ liền có thể thoát khỏi tay hắn, những gì hắn đã định thì chắc chắn sẽ cướp về tay, cứ cho tên ngốc kia đắc ý thêm một thời gian đi.

Tác giả có điều muốn nói:
Viết viết một hồi liền lố mục tiêu rồi, không biết có lan man không nữa.
Nói chung chỉ là cuộc gặp mặt chính thức nho nhỏ của một nam chủ khác với Mạc Linh mà thôi, cái chính là dấm hôm nay thật chua nha~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Bi Nhi về bài viết trên: Tiểu Oa Oa
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyễn Thu Thủy, trân lỳ 1996 và 59 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1476

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

16 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

20 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63



Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.