Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 263 bài ] 

Bán kiếp tiểu tiên - oTích Thần

 
Có bài mới 04.08.2016, 23:22
Hình đại diện của thành viên
Quản lý Thư viện ảnh
Quản lý Thư viện ảnh
 
Ngày tham gia: 17.06.2016, 09:48
Tuổi: 61 Chưa rõ
Bài viết: 460
Được thanks: 1185 lần
Điểm: 11.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không, Huyền huyễn] Bán kiếp tiểu tiên - oTích Thần - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3: Kiên quyết không ở nhà tranh

Edit: Bỉ Ngạn

Beta: Tiểu Ngọc Nhi

“Tổ sư bá, ngài trở về rồi.” Tề Hoan vừa theo Hư Không Tử đến chân núi Thanh Vân đã thấy một mảnh người đông nghìn nghịt. Rất hiển nhiên, bọn họ không phải hoan nghênh mình đâu, đối với điểm này, Tề Hoan vẫn là biết thân biết phận.

Cầm đầu chính là nam tử có bộ dạng thư sinh mặt trắng, mày kiếm mắt sáng mũi thẳng, môi mỏng mím chặt, tuy thần sắc nghiêm túc, nhưng vẫn là một mỹ nam tử, một thân đạo bào màu xanh ở trên người hắn có chút ít cảm giác tiên phong đạo cốt. So với Hư Không Tử bên cạnh, lại càng giống thần tiên hơn.

“Tiểu Phong Tử, hắc hắc, sao ngươi lại đích thân tới?” Trông thấy nam tử kia Hư Không Tử hạ hồ lô rượu khổng lồ xuống, thuận tay dắt Tề Hoan qua.


“Sư tổ cùng sư thúc tổ tìm ngài khắp nơi đấy!” Linh Phong Tử có chút bất đắc dĩ thở dài. Tổ sư bá này của hắn cái gì cũng tốt, cá tính ôn hòa, làm người hào phòng, chỉ là tính tình hơi trẻ con, không có chuyện gì là lão lại thích chơi trò trốn tìm.

“À cái kia được rồi, ta đi tìm sư tổ ngươi, hắc hắc, đây là đồ đệ của ta, giúp ta chăm sóc một chút.” Hư Không Tử thuận tay đem Tề Hoan ném cho Linh Phong Tử, sau đó vô cùng không có trách nhiệm phi thân bay đi.

Tề Hoan nháy nháy mắt, tay còn run rẩy chỉ vào cái bóng dáng càng ngày càng nhỏ trên bầu trời kia, không thể tin được mình đã nhận một người như vậy làm sư phụ.

Hư Không Tử bỏ lại một câu “Đồ đệ…” không chỉ thiếu chút nữa tức chết Tề Hoan, mà càng làm cho Linh Phong Tử chấn động rơi mất nửa cái hồn.

Hắn cứ như vậy có thêm một vị sư thúc sao?!

Đang lúc Linh Phong Tử đánh giá Tề Hoan thì đồng thời Tề Hoan cũng quan sát Linh Phong Tử, nhưng mà cái sự ‘quan sát’ của nàng cũng mặc kệ cái khỉ gì nữ tử phải rụt rè, chỉ kém không đem khuôn mặt nhỏ nhắn áp sát vào mặt Linh Phong Tử thôi.

“Khụ khụ, sư, sư thúc.” Linh Phong Tử bị ánh mắt nhiệt tình của Tề Hoan dọa cho lùi vội hai bước, trì hoãn chốc lát mới cẩn trọng mở miệng. Ngữ khí có vẻ khá bình tĩnh, song Tề Hoan cực kì khẳng định, nàng cảm thấy một cỗ oán khí vô cùng mạnh mẽ.

Qua hai ba ngày đi đường này, Tề Hoan hiểu rõ vị lão đạo Hư Không Tử kia địa vị bất phàm. Ít nhất, lúc trước, khi gặp qua một vài người Tu Chân, bọn họ từ xa đã dừng lại cúi đầu với lão, mà lão chỉ gật gật đầu qua loa với bọn họ mà thôi.

Chẳng qua nàng không ngờ được, thân phận của lão đạo này lại là thượng bối không hề thấp ở núi Thanh Vân, mới đi lên đã có người gọi nàng là sư thúc, cái này cũng làm cho nàng có chút nghiện.

Hơn nữa, vị sư điệt đáng yêu này rất phù hợp với thẩm mỹ của nàng, không chỉ khuôn mặt đẹp, mà ngay cả dáng người cũng là cấp bậc người mẫu! Mải thưởng thức sư điệt tiểu mỹ nhân, Tề Hoan căn bản không có để ý tới lời hắn nói.

“Sư thúc.” Ánh mắt đói khát của Tề Hoan dọa Linh Phong Tử lùi vài bước.

“À? Ah, bảo ta chuyện gì?” Thuận tay lau miệng, xác định không có chảy nước miếng, Tề Hoan lúc này mới cười ngây ngô nhìn về phía Linh Phong Tử.

“Tổ sư bá lão nhân gia có lẽ không trở về ngay được, ta mang ngài đi nghỉ ngơi trước.”

“Đã làm phiền ngươi.” Tề Hoan vui vẻ cười híp mắt vỗ vỗ vai Linh Phong Tử, thuận tiện nhéo nhéo, ừm, rắn chắc đạt tiêu chuẩn, xem ra là thường xuyên rèn luyện đây.

Bị Tề Hoan sờ, Linh Phong Tử lập tức run lên một chút, ánh mắt nhìn về phía Tề Hoan càng thêm phòng bị. Hắn biết mà, tổ sư bá là người kỳ quái như vậy, thu đồ đệ nhất định không phải là người bình thường gì…Trong lòng hắn âm thầm cảnh cáo chính mình, về sau cách cái vị sư thúc này càng xa càng tốt. (TNN: haha sắc nữ điển hình =))

“Các ngươi đi về trước đi.” Trước khi mang theo Tề Hoan rời đi, Linh Phong Tử nói với phần đông đệ tử bên cạnh.

“Vâng, chưởng môn.”

“. . . . . .” Chưởng môn cơ à, ánh mắt Tề Hoan nhìn Linh Phong Tử lập tức lại tăng thêm vài phần hèn mọn bỉ ổi.

Linh Phong Tử tuyệt đối có trách nhiệm hơn cái lão Hư Không Tử kia rất nhiều, hắn không có trực tiếp tìm phòng nhét Tề Hoan vào, mà là mang theo Tề Hoan đi dạo mấy lần phái Thanh Vân, để cho tất cả mọi đều nhận thức nàng, kẻ vừa nhập môn đã trở thành sư thúc của chưởng môn.

Cuối cùng, Linh Phong Tử mới đưa Tề Hoàn đến nơi ở của Hư Không Tử trên đỉnh núi, rồi an bài nàng ở trong một ngôi nhà tranh xa hoa nhất trên đó. Đúng vậy, chính là nhà tranh.

Nhìn thấy khắp núi đồi đều là nhà tranh, Tề Hoan cảm thấy nhất định là mình đang nằm mơ, tại sao người khác trông lên đỉnh núi toàn là lầu gác, cung điện, mà đến lượt nàng lại chỉ trông thấy nhà tranh? (TNN: vấn đề nhân phẩm =)) 1 vấn đề nhức nhối của giới ngôn tình haha)

Thấy biểu hiện kinh ngạc của Tề Hoan, Linh Phong Tử vô cùng nghiêm túc giải thích cho nàng, “Tổ sư bá là người duy nhất trong phái tu theo lối khổ tu.”

Khổ tu, chính là ăn đồ ăn ít nhất, ở nơi rách nát nhất, không cần đan dược hỗ trợ, hết thảy chỉ bằng thực lực bản thân mà tu luyện.

Đây cũng là lí do vì sao trong giới Tu Chân nhiều cao thủ dưới Đại thừa như vậy, mà chỉ có Hư Không Tử mới được xưng là đệ nhất dưới Đại thừa.

Không thể không nói cảnh giới của Hư Không Tử làm cho người ta bội phục, nhưng bội phục thì bội phục, Tề Hoan thật không nghĩ đến muốn cùng hắn khổ tu.

“Cái này, đây là ngược đãi! Đây là vô nhân đạo, ta muốn xin chủ nghĩa nhân đạo trợ giúp!” Dạo qua nhà tranh một vòng, Tề Hoan lập tức liền không nhịn được nổi bão rồi.

Có lầm hay không, nhà tranh còn chưa tính, toàn bộ phòng chỉ có một sợi dây thừng là có ý gì, coi nàng là Tiểu Long Nữ à.

Linh Phong Tử cúi đầu kho khan hai tiếng, nhưng mà nhìn bả vai run run của hắn,Tề Hoan khẳng định là hắn đang hả hê lắm đây.

Qua một lúc lâu Linh Phong Tử mới chậm rì rì giải thích, “Đây là Bàn Long Tác, ở phía trên tu luyện đối với việc ngưng tụ linh khí có hiệu quả rất lớn.”

“Nói như vậy ngươi đã ngủ trên Bàn Long Tác rồi?” Tề Hoan nghi ngờ ngẩng đầu lên hỏi.

“Đúng vậy.” Linh Phong Tử khẳng định nói. Sau đó trông thấy ánh mắt nghi vấn của Tề Hoan, hắn lại mở miệng lần nữa, “Chỉ là…Ta ngủ chính là Bàn Long Tác bện thành cái đệm.”

“. . . . . . Ta muốn đổi với ngươi.”

“. . . . . .” Im lặng kháng nghị.

“Nếu như ngươi không đổi cùng ta, ta sẽ lấy dây thừng đến gốc cây thắt cổ. Chờ ta biến thành quỷ rồi sẽ tìm sư phụ cáo trạng, nói ngươi ngược đãi ta.”

Tề Hoan hùng hồn đe dọa.

Linh Phong Tử dùng ánh mắt ai oán lên án Tề Hoan vô sỉ, nhưng mà cái này cũng không ảnh hưởng việc Tề Hoan vơ vét tài sản của hắn. Loại chuyện vô sỉ này, làm một lần thành thói quen rồi.

Đáng tiếc, đây chỉ là bắt đầu mà thôi, loại sinh vật nữ nhân này, tuyệt đối là không thể đắc tội được. Đây là bài học đầu tiên Tề Hoan dạy cho Linh Phong Tử.

Tề Hoan hao tốn hai giở lẻ hai mươi ba phút đồng hồ để cho Linh Phong Tử hiểu rõ nàng chỉ là một cô gái yếu ớt, ở trong phòng này rất nguy hiểm.

Cho nên, nàng thành công vào ở trong cung điện xa hoa kia của Linh Phong Tử.

Mà Linh Phong Tử, trước khi làm cho Tề Hoan đồng ý vào nhà tranh ở, hắn chỉ có thể ngủ trong nhà tranh kia, trên một sợi dây thừng…

Mãi cho đến sau này, khi Tề Hoan vui vẻ rời đi, cuối cùng Linh Phong Tử cũng ngộ ra, vì sao tổ sư bá lại đem đồ đệ mới thu được ném cho mình chăm sóc, hóa ra người đã sớm lĩnh hội được điểm đáng sợ của đồ đệ nhà mình.

Hắn quyết định, về sau trông thấy vị sư thúc này, nhất định, nhất định, nhất định phải đi đường vòng, nếu bất đắc dĩ quá, thì thà độn thổ còn hơn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mon Miêu về bài viết trên: Shandy315, heotocdai
     

Có bài mới 04.08.2016, 23:29
Hình đại diện của thành viên
Quản lý Thư viện ảnh
Quản lý Thư viện ảnh
 
Ngày tham gia: 17.06.2016, 09:48
Tuổi: 61 Chưa rõ
Bài viết: 460
Được thanks: 1185 lần
Điểm: 11.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không, Huyền huyễn] Bán kiếp tiểu tiên - oTích Thần - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Bí tịch không đầy đủ

Edit: Bỉ Ngạn

Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Không thể không nói, Linh Phong Tử đối với vị Tề Hoan sư thúc này vẫn là rất chiếu cố, không hề bởi vì nàng không có chút tu vi nào mà bất kính với nàng, ngược lại đem toàn bộ bí tịch có thể lấy trong môn phái lấy ra, đưa hết cho Tề Hoan.

Lại nói, những người khác vừa nhập môn tuyệt đối không có loại phúc khí được lựa chọn nhiều bí pháp cao cấp tu luyện thế này, nhưng địa vị của Hư Không Tử tại phái Thanh Vân thật sự quá cao, Tề Hoan là đồ đệ của lão dĩ nhiên được hưởng thụ đãi ngộ không giống bình thường.

Song đến lúc cầm được những điển tịch này Tề Hoan lại thực sự không cao hứng nổi, nàng thậm chí còn nghĩ có nên vụng trộm vẽ mấy lá bùa nguyền rủa Linh Phong Tử một chút hay không.

Hắn có ý gì, đại triện [*] chưa tính, Tề Hoan còn miễn cưỡng có thể nhận ra được đó là chữ.

     [*] Đại triện: là một kiểu chữ cổ của thư pháp Trung Quốc, có nguồn gốc từ chữ giáp cốt (một loại văn tự cổ đại của người Trung Quốc, được coi là hình thái đầu tiên của chữ Hán, cũng được coi là một thể của chữa Hán) thời nhà Chu, và phát triển ở nước Tần trong thời kì Chiến quốc.

Giáp cốt văn (*) tốt hơn chút, ít nhiều người ta coi như tranh chữ kết hợp cũng được. Thế nhưng mà khoa đẩu văn [1] thì hơi quá đáng nha! Hắn căn bản chính là bắt nạt mình mù chữ mà! Dẫu gì mình cũng là hàng hiệu, tốt nghiệp đại học hẳn hoi, hóa ra sau khi xuyên qua, một chữ bẻ đôi cũng không biết.

      (*)Giáp cốt văn: Chữ khắc trên mai rùa và xương thú thời nhà Thương, Trung Quốc, thế kỉ 16-11 trước Công Nguyên.


   [1]. Khoa đẩu văn: còn gọi là chữ nòng nọc, nét trên to nét dưới nhỏ, xuất hiện dưới thời nhà Hàn, cho đến nhà Đường thì hầu như không còn.


Khoa trương nhất chính là vẻ mặt Linh Phong Tử còn đau lòng khi đưa cho Tề Hoan một quyển sách nhỏ màu tím vàng, sách này rất mỏng, đại khái chỉ có vài trang giấy mà thôi.

Những chữ kia trên trang giấy tản ra mấy vầng sáng màu tím vàng. Cho dù không biết hàng, Tề Hoan cũng tinh tường nhận ra đó là một bảo bối.

Linh Phong Tử nói, sách này là bảo vật trấn phái của phái Thanh Vân, vì Tề Hoan đặc biệt nên hắn mới lấy ra cho nhìn.

Lúc Tề Hoan hào hứng mở trang đầu tiên ra rốt cuộc cũng hiểu vì sao Linh Phong Tử chỉ muốn cho nàng nhìn một chút, bởi cái này căn bản chính là sách không có chữ, nàng trừng mắt đến sắp rơi tròng mà cũng chả thấy một chữ gì sất.

Về sau Tề Hoan mới biết được, đừng nói là nàng, ngay cả Hư Không Tử cũng chỉ có thể miễn cưỡng xem hiểu nửa trang.

Đem tất cả điển tịch của phái Thanh Vân xem xét mấy lần, trong lòng Tề Hoan đã nguyền rủa Linh Phong Tử gần nửa ngày. Cuối cùng, nỗ lực đến tận trưa, Tề Hoan cũng chọn được một quyển bí tịch mỏng nhất, là pháp quyết trúc cơ [1] – “Nhân chi đạo”

      [2] trúc cơ: có nghĩa là đặt nền nóng. Trong truyện tu tiên huyền huyễn, trúc cơ chính là chỉ bước đầu tiên bắt đầu vào quá trình tu tiên cũng là nền tảng cơ bản, chỉ có khi hoàn thành Trúc Cơ mới có thể chân chính bước vào quá trình Tu tiên.

Đừng tưởng rằng Tề Hoan biết rõ loại điển tịch nào phù hợp với mình nhất, có lợi cho mình nhất, nàng lấy quyển này, đơn giản là vì trong cả đống sách nàng chỉ nhận ra được chữ trong tên của quyển sách này mà thôi, hơn nữa, đây còn là quyển sách mỏng nhất.

Đối với chuyện tu tiên này, Tề Hoan cũng không có ôm hi vọng thành tuyệt thế cao thủ, nàng chỉ hy vọng sống lâu hơn một chút, thân thể tốt một chút, có thể bay đến bay đi trên không là tốt nhất rồi. Xưa nay nàng không tham, những thứ này cũng đủ làm cho nàng thỏa mãn rồi.

Trông thấy Tề Hoan chọn quyển sách này, Linh Phong Tử có vài phần kinh ngạc, hắn chần chờ một lát, muốn nói gì đó với Tề Hoan, nhưng lại thôi, cuối cùng vẫn là không mở miệng.

Người tu tiên tin tưởng nhất chính là cơ duyên, Linh Phong Tử coi lần lựa chọn này của Tề Hoan là một cơ duyên, hắn đưa tới nhiều bản pháp quyết trúc cơ như vậy, mà Tề Hoan lại cố tình trọn trúng cái bản kia, chỉ có thể nói đây là mệnh của nàng.

Cũng không phải bản pháp quyết kia không tốt, hoàn toàn ngược lại, đây là một quyển sách có lai lịch rất lớn. Năm đó toàn bộ giới Tu Chân bởi vì bản pháp quyết này mà lần đầu tiên bạo phát cuộc tranh đoạt đáng sợ, cuối cùng người cướp đoạt pháp quyết đều chết sạch, chỉ còn lại ba người.

Mà ba người này đem bản pháp quyết chia làm ba phần, mỗi người mang đi một phần. Bọn hắn đã không thể tu luyện, dĩ nhiên cũng không để những người khác có cơ hội đó.

Trong ba người, có một người là sư tổ của Hư Không Tử, tức là Thái sư tổ của Tề Hoan, hắn lấy được một phần chính là “Nhân chi đạo”, chỉ liên quan đến trúc cơ, ngưng khí [3] cùng với quá trình kết đan[4]. Mà phần phía sau là Nguyên anh [5], Hóa thần [6], Độ kiếp, Đại Thừa lại bị hai người kia lấy mất.

   [3] Ngưng khí : là tiến hành chọn lọc tinh lọc linh khí.

   [4] Kết đan : hình thành nguyên thần.

   [5] Nguyên anh : đó là người tu tiên ngưng kết chân khí lại tạo thành một năng lượng của chính mình mang tính chất như tính cách bản thân.

   [6] Hóa Thần : chỉ quá trình biến hóa về suy nghĩ có thể thấu hiểu sự đời.

Lúc ấy, đã từng có người thử tu luyện bản “Nhân chi đạo” này, tốc độ luyện của hắn cũng không chậm, nhưng đến về sau, lại xuất hiện vấn đề, người nọ tu luyện đến quá trình Kết đan thì không có phần sau của bí tịch.

Hắn muốn dùng điển tịch khác để thay thế lại phát hiện không có bất kì loại điển tịch nào có thể thích ứng với linh khí trong cơ thể mình.

Rơi vào đường cùng, hắn đành phải tự phế bỏ một thân tu vi của mình, chọn lại điển tịch khác rồi tu luyện thêm lần nữa. Vì vậy, cái quyển bí tịch tu luyện tiên pháp này cũng trở thành một thứ vô bổ tầm thường, ăn thì vô vị, bỏ đi thì tiếc.

Hơn nữa, Linh Phong Tử sở dĩ không ngăn cản Tề Hoan còn có một nguyên nhân khác, đó là bản thân Tề Hoan tư chất không cao, hơn nữa ở tuổi này mới tu tiên thì khá muộn rồi.

Linh Phong Tử cũng nhìn ra, đời này trừ khi Tề Hoan gặp được cao thủ Đại Thừa kỳ độ tu vi [7] cho nàng, hoặc là trên trời trực tiếp rơi xuống vài viên đan dược nhất phẩm cho nàng tẩy tinh phạt tủy [8], bằng không dù nàng có mệt chết cũng không tu được đến giai đoạn Nguyên Anh.

[7] Nguyên văn là Độ công nhưng ta dùng độ tu vi nó hợp với tu tiên hơn. Như là truyền công lực, độ tu vi là bỏ tu vi của mình vào trong người đối phương.

[8] Làm sạch xương tủy thay đổi bản chất.

Cho nên đối với việc Tề Hoan chọn quyển sách này Linh Phong Tử không hề phản đối, đã không có cách nào tu luyện cao, không bằng khiến nàng nhanh chóng tu luyện đến giai đoạn Kết Đan, tối thiểu cũng có năng lực tự bảo vệ mình. Hơn nữa đến Kết Đan là có thể sống đến bốn năm trăm năm cũng không có vấn đề gì.

Huống hồ Linh Phong Tử cũng tự tin, chỉ cần phái Thanh Vân vẫn còn, Tề Hoan sẽ không gặp phải nguy hiểm lớn gì, tu đến Kết Đan cũng đủ cho nàng tiêu dao khắp nơi rồi.

Huống hồ, không phải là Linh Phong Tử xem thường Tề Hoan, thật sự là nhìn tính cách của Tề Hoan thấy thế nào cũng không thể ngồi im trong động khổ tu thành Tu tiên giả được.

Sớm làm cho nàng Kết Đan, cũng sớm cho nàng xuống núi rèn luyện, không cầu nàng tạo phúc cho dân chúng, chỉ cầu nàng đừng ở trên chân núi tiếp tục làm hại muôn dân trăm họ là tốt lắm rồi.

Nghĩ tới đây Linh Phong Tử không khỏi lau mồ hôi lạnh trên trán, hắn thật sự là không nên xem thường vị sư thúc này, coi như nàng mới vừa lên núi, chỉ như nghé con mới đẻ không sợ cọp, tuổi tác cũng không lớn mà có dũng khí như vậy, đem linh thảo [9] trên núi của sư phụ mình nhổ sạch sẽ.

               [9] Linh thảo : cây cỏ có linh khí.

Nếu Hư Không Tử tổ sư bá quay lại biết được mấy bụi Bạch Ngọc Lan vạn năm đích thân người trồng trên đỉnh núi bị Tề Hoan một đao lia không còn một mống, sau lại hoa mỹ nói rằng mang về đặt trong phòng để tăng thêm chút khí chất cao nhã, không biết người có bị tức đến thổ huyết hay không.

Chuyện như vậy, đại khái cũng chỉ có Tề Hoan mới có thể làm ra. Không có biện pháp, người ta là ngồi trên hỏa tiễn thượng sơn, bối phận lớn đè chết người.

Hiện tại trong sơn môn, những nhân vật cấp tổ tông không phải đang bế quan thì cũng đi ra ngoài du ngoạn rèn luyện, toàn bộ trên núi trừ hắn kẻ chưởng môn này, lớn nhất chính là Tề Hoan, tên nào dám nhảy ra gây phiền toái cho Tề Hoan chứ.

Lúc này Linh Phong Tử không khỏi cảm thấy thật may mắn mình đã dự liệu trước, sau khi Tề Hoan ở lại chỗ của hắn, Linh Phong Tử liền đem toàn bộ bảo bối mình sở hữu chuyển vào trong túi đựng đồ của mình, ngay cả một cọng tóc cũng không lưu lại cho Tề Hoan, đây cũng là nguyên nhân vì sao Tề Hoan thấy hắn sẽ không có sắc mặt tốt.

Sau khi cầm được pháp quyết trúc cơ, Tề Hoan cũng không vội vã đuổi Linh Phong Tử đi, nói giỡn sao, chữ nơi này nhìn thì có vẻ rất quen, đáng tiếc chúng nó biết Tề Hoan, Tề Hoan lại không biết chúng nó.

Cuối cùng vẫn là Linh Phong Tử giải thích từng câu từng chữ cho Tề Hoan, thậm chí đem tất cả chi tiết dẫn khí nhập vào cơ thể đều nói tỉ mỉ một lần cho Tề Hoan, chỉ thiếu chút không có thay Tề Hoan tu luyện thôi.

Hai người giằng co đến chiều tối, cuối cùng Tề Hoan mới hiểu phương pháp dẫn khí vào cơ thể cơ bản nhất của quyển trúc cơ này. Mà Linh Phong Tử bây giờ nhìn Tề Hoan bằng ánh mắt tràn đầy kính sợ, hắn cuối cùng cũng gặp được một người đần đến kinh thiên động địa rồi.

Chỉ có ngắn ngủi không đến một ngàn chữ mà hắn phải giải thích đi giải thích lại hơn hai mươi lần.

Đương nhiên Tề Hoan sẽ không nói cho Linh Phong Tử biết, kỳ thật lần thứ năm nàng đã hoàn toàn lĩnh ngộ, chẳng qua nàng rất thích xem biểu hiện vạn phần bất đắc dĩ và không thể không nén giận của Linh Phong Tử, cho nên mới hành hạ hắn đến chiều mà thôi. (TNN: haha cười chết ta =)) khổ thân a này quá đi =))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mon Miêu về bài viết trên: Shandy315, Tiếu Mễ Mễ
     
Có bài mới 05.08.2016, 10:16
Hình đại diện của thành viên
Quản lý Thư viện ảnh
Quản lý Thư viện ảnh
 
Ngày tham gia: 17.06.2016, 09:48
Tuổi: 61 Chưa rõ
Bài viết: 460
Được thanks: 1185 lần
Điểm: 11.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không, Huyền huyễn] Bán kiếp tiểu tiên - oTích Thần - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5: Dạ linh thể trong truyền thuyết

Edit: Bỉ Ngạn

Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Sau khi giảng giải xong, Linh Phong Tử ngay cả một giây cũng không nán lại, phi nhanh ra khỏi phòng, không đợi Tề Hoan mở miệng nói chuyện, người cũng đã ở ngoài trăm dặm rồi.

Nhìn thấy Linh Phong Tử phi kiếm trên không trung hiện lên một tia sáng vàng chói mắt bay đi, Tề Hoan nuốt nuốt nước miếng, lúc nào thì nàng mới có thể ngự kiếm phi hành (*) đây a!

Đợi đến lúc đó nàng nhất định phải chuẩn bị một kiểu phi kiếm phong cách độc đáo nhất, tốt nhất là nàng bay ở phía trước, theo đằng sau có Phượng Hoàng, Thanh Long hay gì gì đấy, dùng để thể hiện khí chất vương giả của nhân vật chính như nàng đây.

(*) tức là cưỡi kiếm bay

Nhưng mà trước mắt thuật phi kiếm còn cách nàng một khoảng khá xa, bây giờ trước hết là căn bản đã!


Tề Hoan tùy tiện tìm một tấm đệm cói khoanh chân ngồi xuống, dựa theo trình tự dẫn khí cơ bản Linh Phong Tử dạy cho nàng tập trung tinh thần ngồi thiền.

Có lẽ Tề Hoan thật sự không có thiên phú gì, như lời Linh Phong Tử nói, người năm đó tu luyện quyển sách này chỉ cần dùng thời gian một ngày đã hoàn thành bước dẫn khí vào cơ thể, thế mà Tề Hoan dùng trọn vẹn hai tháng vẫn không thể nào cảm nhận được một tia linh khí trời đất nào.

“Chẳng lẽ ta bẩm sinh trì độn sao?” Nằm trên chiếc giường công chúa mềm mại, Tề Hoan bắt chéo hai chân lầm bầm.

Linh Phong Tử vì muốn cho Tề Hoan sớm rời khỏi địa bàn của mình, vận dụng hơn 100 đệ tử môn hạ dùng thời gian ngắn nhất, chiếu theo yêu cầu của Tề Hoan, xây xong cho nàng một tòa thành. Kỳ thật Tề Hoan là muốn Kim Tự Tháp cơ, đáng tiếc nếu xây xong về sau nàng cũng không có cơ hội gặp lại Linh Phong Tử nữa rồi. (TNN: mẹ ơi =)) bà còn muốn kim tự tháp nữa =))

“Thôi, đi ngủ đã.” Tề Hoan lười biếng trở mình, ngáp một cái, đem chăn mềm mại quấn quanh người, mơ màng thiếp đi.

Ngay sau khi nàng ngủ không lâu, một tia sáng màu lam nhạt như sương khói từ cơ thể nàng tản ra ngoài, bao phủ cả người nàng trong đó.

Sau khi tia sáng màu lam xuất hiện, từng sợi linh khí trời đất tinh thuần trong không trung đổ xuống, bị thứ ánh sáng màu lam kia hấp thu. Cứ như vậy lặp đi lặp lại, cho đến khi đêm qua đi, thứ ánh sáng màu lam kia mới từ từ chậm rãi quay về trong cơ thể Tề Hoan.

Lúc này, có ba lão nhân đứng trên đỉnh núi Thanh Vân, ba lão đầu thân hình khác nhau chung một sắc mặt cổ quái nhìn ngọn núi vốn là nơi ở của Hư Không Tử.

“Ta nói sư đệ này, đệ đã không thu đệ tử thì thôi vừa thu đúng là làm người ta kinh hãi. Ngay cả dạ linh thể (*) trong truyền thuyết cũng có thể đụng tới.” Lão giả đầu trọc mặt mày hồng hào vẻ mặt ghen ghét nhìn Hư Không Tử bên cạnh.

(*) dạ linh thể: Chỉ người thể chất có thể hấp thu linh khí vào ban đêm

“May mắn, may mắn mà thôi ha ha ha.” Miệng thì khách sáo, thế nhưng vẻ mặt Hư Không Tử mười phần lớn lối, chỉ kém không chống eo ngửa mặt lên trời cười to hai tiếng mà thôi.

Dạ linh thể là cái gì, chính là lợi dụng thời điểm ban đêm để hấp thụ linh khí trời đất giúp ngươi Tu Chân tu luyện, có linh thể như vậy chỉ có thể tu luyện vào ban đêm, nói thẳng ra là khi người ta ngủ mới có thể tu luyện, hơn nữa cái kiểu tu luyện này cũng hơn gấp 10 lần người bình thường.

Cho nên hơn hai tháng này, bất kể là ban ngày Tề Hoan tu luyện ra sao cũng đều không thể cảm giác được một tia linh khí nào đi vào cơ thể mình. Mà nàng lại không tu luyện vào buổi tối, cho nên căn bản không biết là mình đã sớm hoàn thành giai đoạn dẫn khí vào cơ thể rồi.

Hiện tại Tề Hoan cũng coi như vững vàng bước vào giai đoạn tiền Trúc Cơ, ở nhân gian cũng được xưng tụng là cao thủ rồi, đáng tiếc, nếu ở phái Thanh Vân, bất kỳ một tên quét rác nào cũng có thể dùng một ngón tay ấn chết nàng.

Biết được đồ đệ mình trông thế thôi mà lại thuộc về giống quý hiếm, Hư Không Tử cũng không tiếp tục giúp các sư huynh nghiên cứu cái thế cờ cổ gì gì đó nữa mà lấy phất trần trên giá chạy nhanh về phía đỉnh núi của mình, nói giỡn sao, lão sống hơn hai nghìn năm rồi, thật vất vả mới thu được một đồ đệ hiếm thấy này, đương nhiên phải bồi dưỡng tốt một chút rồi.

Cho dù không thể chân đá Côn Luân, tay đánh Thục Sơn, tỏa sáng bốn phía nhưng nói thế nào vẫn là gắn ‘mác’ phái Thanh Sơn lão nha.

Nhưng mà khi Hư Không Tử biết Tề Hoan tu luyện ‘Nhân chi đạo’ xong, mặt đã đen mất một nửa. Nhìn khuôn mặt đen của sư phụ, kim quang lòe lòe phi kiếm bay ra ngoài, Tề Hoan nhịn không được thè lưỡi, xem ra cái lão đầu tính tình tốt này sắp biến thân thành rồng lửa rồi.

Quả nhiên, nửa canh giờ sau, theo lời các đệ tử phái Thanh Vân nói, có con yêu thú đi nhầm chỗ, không cẩn thận đem đỉnh núi của chưởng môn san bằng mất rồi.

Tề Hoan đứng dưới chân núi tối đen như mực, ngửa đầu nhìn rõ đỉnh núi bị san bằng kia, sờ lên chóp mũi của mình cười hắc hắc. Hoàn toàn không thấy việc mình bỏ đá xuống giếng với Linh Phong Tử ở trước mặt Hư Không có cái gì là không đúng.

Kỳ thật sau khi nàng chọn xong bí tịch, Linh Phong Tử đã nói với nàng là quyển bí tịch này có vấn đề, nhưng mà Tề Hoan vẫn quyết không muốn thay đổi. Có điều nàng cũng không ngu mà đem chuyện này nói cho Hư Không Tử biết.

Sau khi phát tiết xong, Hư Không Tử gần như là dính lấy Tề Hoan, lão nhõng nhẽo hết cứng rắn rồi mềm mỏng muốn Tề Hoan đổi loại điển tịch khác mà tu luyện, thậm chí muốn đem điển tịch gia truyền của tổ sư gia phái Thanh Vân cho Tề Hoan tu luyện.

Đáng tiếc, Tề Hoan mặc kệ Hư Không Tử. Cắt, lão già chết tiệt, hiện tại biết rõ ta đáng giá rồi sao, đã muộn. Ai kêu thời điểm ta nhập môn lão bỏ ta lại chạy mất, đáng đời, cho lão tức chết.

Tề Hoan cứ ôm suy nghĩ như vậy, đấu cùng Hư Không Tử hết hai ngày. Cuối cùng Hư Không Tử thật sự không chịu được, đi cầu xin hai vị sư huynh của mình giúp đỡ.

Quá buồn bực đi, mình tốt xấu gì cũng là cao thủ Đại Thừa Kỳ, cũng đã sống hơn hai nghìn năm, là cổ nhân rồi, như thế nào lại không có biện pháp đối phó với một tên đồ đệ hơn hai mươi tuổi.

Hai vị sư huynh kia ngược lại rất mạnh mẽ, người còn chưa có xuất hiện, hai thanh kiếm đã bay tới, dọa Tề Hoan ‘hồn bay phách lạc’.

Sau khi dùng gậy đánh xong, hai người lại bắt đầu cho quả táo đỏ (tương tự như “cây gậy lớn và củ cà rốt”, nôm na là vừa đấm vừa xoa).

Nhưng mà cuối cùng vẫn kết thúc trong thất bại, đơn giản là Tề Hoan nói một câu, ba người các ngài nếu vừa đi ra đã có thể khiến giới Tu Chân run sợ, sao không đi cướp hai quyển bí tịch ‘Thiên chi đạo’ và ‘Địa chi đạo’ về đây.

Một câu, đem ba lão đầu đẩy đến Nam Thiên môn, cuối cùng hai vị đến trợ uy bị cưỡng ép để lại hai thanh phi kiếm làm phí tổn thất tinh thần, rồi ủ rũ rời đi. Chỉ để lại mình Hư Không Tử, quay mắt nhìn về phía đồ đệ đang cười mỉm mà âm thầm nuốt lệ.

Không phải bọn hắn không muốn cướp, mà là bọn hắn không kém, người ta cũng không yếu. ‘Thiên chi đạo’ cùng ‘Địa chi đạo’, một bản tại đại bản doanh Ma Vương, một bạn đại bản danh của Yêu Tu (yêu quái tu hành), cho dù bọn họ lấy một địch mười thì cũng không đấu lại được với hai giới Ma – Yêu đông đúc như vậy.

Ngươi nói đều là tu hành giống nhau, song người ta lại sinh con được, cả đời cũng được một ổ. Bọn hắn muốn tu tiên thì phải kế hoạch hóa gia đình, giờ thì hay rồi, đi ra ngoài đánh nhau, Ma Môn – Yêu Tu vung tay lên một cái là có mười mấy vạn, Tu Tiên bọn hắn vung lên chỉ có mười mấy người, người ta chỉ nhổ nước miếng thôi cũng đủ làm ngươi chết đuối.

Cũng may Hư Không Tử cũng đã tu hành vô số năm, biết mọi chuyện không lường được, lựa chọn của Tề Hoan chưa hẳn là sai lầm, có lẽ nàng phúc duyên thâm hậu, có lẽ ngày nào đó có thể may mắn đoạt được hai quyển bí tịch còn lại.

Nhưng đây cũng chỉ là suy đoán tích cực mà thôi, trước phải ‘tự sướng’ hai năm đã, dù sao Tề Hoan muốn tu đến Kết Đan Kỳ, thì cho dù nàng là tên lửa thì tối thiểu cũng phải một hai trăm năm, không vội, một chút cũng không vội.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mon Miêu về bài viết trên: Bé con 95, Hồng Gai, heotocdai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 263 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: diệpngângiang và 121 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

10 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.