Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

 
Có bài mới 23.07.2017, 23:23
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32370 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C63.3) - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@Bích Trâm: Nhớ không nhầm thì tang lễ bên Trung Quốc cổ có phong tục không hoàn toàn giống bên mình, khăn tang sẽ cột ngang hông, còn vợ thì sẽ mặc đồ tang kín từ đầu đến chân. Còn việc Ninh Vương phi cột khăn trắng trên đầu thì cũng giống như khi mình bị cảm, đặt khăn ướt lên đầu thôi, Ninh Vương gia chưa chết nha. Phượng Dục Minh nói Ninh Vương phi mặc vậy giống như đang đội tang vì từ đầu đến chân đều màu trắng cả.

Chương 63.3: Quá quan trảm tướng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nhìn thấy kinh ngạc trong mắt nàng, Ninh Vương phi giảo hoạt cười một tiếng: “Yên tâm đi, ta không sao, kêu Thái y nói như vậy cũng chỉ để hù dọa bọn họ giật mình, nếu không khẳng định họ còn không chịu đi.”

Quý Du Nhiên thoáng chốc sáng tỏ, nhẹ nhàng hành lễ với nàng ấy, “Đa tạ ơn cứu mạng của đại Hoàng tẩu.”

Ninh Vương phi bật cười, “Được rồi, người trong nhà giữ lễ tiết như vậy làm gì? Nhanh qua đây, để cho ta tiện nói chuyện với muội.”

“Được!” Quý Du Nhiên liền cười đáp lời, đi tới bên mép giường ngồi xuống.

Hai người tay chồng lên tay, Ninh Vương phi thở dài một hơi: “Hôm nay lại nói cũng là ta có lỗi với muội. Sớm biết mấy người Hoàng thẩm tới, ta nên cho người đi báo tin cho muội đừng xuất hiện. Họ đột nhiên cùng nhau giết tới đây, rõ ràng chính là vì muốn tìm chuyện của muội! Cũng trách ta quá sơ ý rồi, ở nơi trên đầu sóng ngọn gió này còn gọi muội ra.”

“Chuyện này cũng không phải tẩu có khả năng khống chế. Hơn nữa, sáng sớm dậy tụi muội đã ra cửa, chỉ sợ tẩu nhắn tin qua tụi muội cũng không nhận được. Thêm vào đó, mới vừa rồi không phải tẩu cái khó ló cái khôn giúp đỡ tụi muội một lần sao? Chuyện này đã rất hiếm thấy.” Quý Du Nhiên cười nói.

Ninh Vương phi liền cười cười. Ánh mắt lại lặng lẽ chuyển về phía tiểu Sơn xem xét, “Đứa nhỏ này, muội thật sự định coi làm đệ đệ mà  nuôi dưỡng?”

Quý Du Nhiên gật đầu.

Ninh Vương phi liền vỗ vỗ mu bàn tay nàng, “Muội đã quyết định như vậy, thì ta cũng không nói gì. Chẳng qua, dfienddn lieqiudoon trước mặt khẳng định còn có rất nhiều gian nan hiểm trở đang chờ muội, muội cần phải thận trọng!”

“Khoảnh khắc khi quyết định lưu đệ ấy lại, muội đã chuẩn bị xong.” Quý Du Nhiên lơ đễnh cười một tiếng, “Không nói gạt tẩu, cho dù hôm nay bọn họ không gây chuyện, hai ngày nữa muội sẽ bày mấy mâm rượu ở trong Vương phủ mời tất cả bằng hữu thân thích đến, nói cho bọn họ biết thân phận hiện tại của tiểu Sơn. Bọn họ thừa nhận cũng được không thừa nhận cũng được, dù sao muội đã nhận định đệ đệ này rồi, bọn họ thích nói như thế nào thì nói đi!”

“Chủ ý này không tệ!” Mắt Ninh Vương phi sáng lên, rồi vội vàng gật đầu, “Đến lúc đó ngàn vạn lần nhớ đưa thiếp mời cho ta! Mặc dù ta hành động bất tiện, nhưng qua uống chút trà hưởng chút không khí vui mừng thì vẫn có thể.”

“Cầu còn không được!” Quý Du Nhiên vội vàng gật đầu.

Hai nữ nhân nhìn nhau cười một tiếng, ánh mắt Ninh Vương phi đột nhiên lướt qua nàng dừng lại trên người tiểu Sơn ở phía sau, nhìn lên nhìn xuống đánh giá hắn một lần, nàng dần thu lại nụ cười thở dài một tiếng, “Nói lời trong lòng, đứa nhỏ này quả thật rất giống Quý công tử, nhất là cặp mắt kia, quả thật giống nhau như đúc. Khó trách muội lại một lòng một dạ nhất định giữ hắn lại. Nếu là ta, ta khẳng định cũng không nỡ bắt hắn giao ra.”

“Đại Hoàng tẩu?” Quý Du Nhiên đột nhiên giật mình trong lòng, dường như trong lòng mơ hồ cảm thấy có gì khác thường.

Ninh Vương phi cô đơn cười một tiếng: “Thật ra thì cũng không có gì, nhiều năm trước, khi ta vẫn còn là một tiểu hài tử, từng được phụ thân mang ra ngoài gặp khách vài lần. Có một lần, trên buổi tiệc, ta gặp được một thiếu niên nhanh nhẹn, hắn chỉ chừng mười ba mười bốn tuổi thôi, lại mặt mày như vẽ, khí độ bất phàm, càng thêm học phú ngũ xa *, mở miệng thành văn chương, đều hết sức dễ thấy trong tất cả các khách. Lúc ấy ta đã nhớ kỹ hắn, sau mới biết hắn là công tử nhà Quý đại nhân Hộ bộ Thị lang, khi tuổi còn nhỏ đã leo lên vị trí đệ nhất tài tử đầu tiên ở Kinh thành. Còn nhớ khi đó, ta nhìn hắn đến ngây người, hắn vừa quay đầu lại, phát hiện ta đang nhìn hắn, lại không giận, còn khẽ mỉm cười với ta. Nụ cười đó, cho tới bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ. Còn có cặp mắt kia của hắn, ôn hòa và bình tĩnh như thế, giống như cho dù trong lòng có bao nhiêu sóng to gió lớn cũng có thể trấn tĩnh lại dưới ánh nhìn của hắn. Ta thật sự cũng sắp ngây dại!”

(*) Học phú ngũ xa: Thời chiến quốc Huệ Thị là một nhà triết học ông rất ham đọc sách, sách của ông phải dùng đến 5 xe ngựa mới có thể chở hết. Về sau người ta sử dụng “Ngũ xa thư””, ngũ xa”, ” thư ngũ xa”, ” Huệ xa” … để tỏ vẻ uyên bác hoặc ca ngợi.  “Học phú ngũ xa”cùng “Tài trí hơn người” đều là ca ngợi học thức uyên bác.

“Thật sao?” Nghe nàng ấy nói tới dáng vẻ trước kia của ca ca, lòng Quý Du Nhiên cũng chìm xuống.

Ninh Vương phi lại cầm tay nàng lên: “Đây cũng là lý do vì sao lần đầu tiên nhìn thấy muội ta lại thích muội như vậy. Muội là muội muội của hắn, làm ca ca xuất chúng như vậy, muội muội của hắn có thể kém cỡ nào chứ?”

Trong lòng Quý Du Nhiên trống rỗng, “Muội kém xa ca ca.”

“Không, ta cảm thấy hai người rất giống, ít nhất cho ta cảm giác rất giống.” Ninh Vương phi nói xong quay sang nhìn tiểu Sơn, “Sau đó ta trưởng thành một chút, phụ thân không cho ta ra ngoài nữa, die,n; da.nlze.qu;ydo/nn mỗi ngày để ta ở lại hậu viện học thêu thùa may vá. Nhưng mà, Quý công tử tài văn chương xuất chúng, rất nổi bật, ta ở trong khuê phòng cũng thường có thể nghe đến tin tức của hắn. Nhưng mà, ai ngờ không lâu lắm, lại truyền đến tin tức hắn rời nhà đi! Lúc ấy ta và các tỷ muội đều khóc thành một đoàn, ta thiếu chút nữa còn kích động muốn rời ra đi ra ngoài theo hắn, đi tìm tâm tư của hắn!”

“Thật ra thì, ban đầu muội cũng muốn đi cùng ca ca.” Quý Du Nhiên nói. Hồi tưởng lại một đêm kia, ca ca đeo túi xách nói từ giã nàng, nàng khẩn cầu huynh ấy nói mang theo nàng cùng đi, lại bị ca ca từ chối. Còn nhớ rõ một ngày kia, trời cao mây nhạt, trăng sáng sao thưa, gió đêm mát mẻ thổi phất phơ trên người bọn họ, thổi lên tay áo ca ca, khiến cho huynh ấy giống như tiên bồng bềnh muốn bay, nàng định túm lấy, lai phát hiện như thế nào cũng không duỗi được tay ra... Quý Du Nhiên đau xót trong lòng, không muốn lại đi suy nghĩ nhiều.

Ninh Vương phi ở bên cạnh bỗng nhiên khẽ cười, “Lại nói không biết là ta may mắn hay còn như thế nào, sau đó một nhà dì nhỏ ở Tần Châu phía xa đi tới Kinh thành, ta vừa nhìn thấy biểu ca, lúc ấy ngây ngẩn cả người – đó không phải là Quý công tử trong ký ức của ta sao? Khuôn mặt có năm sáu phần tương tự, khí chất cũng có vài phần tương tự. Vì duyên cớ đó, ta quan hệ tốt với huynh ấy, mặc dù không dễ dàng gặp mặt, nhưng thường xuyên có thư từ qua lại. Sau đó lại gặp muội, ta liền nghĩ, muội nhất định cũng rất nhớ ca ca muội, nên tính toán giới thiệu huynh ấy cho muội, cũng coi như giải trừ bớt nỗi khổ nhớ nhung của muội đối với huynh trưởng.”

Là như vậy sao? Trong lòng Quý Du Nhiên khẽ động, “Đây chính là nguyên nhân vì sau tẩu nhiều lần mang hắn đến trước mặt muội?”

Ninh Vương phi ngượng ngùng cười một tiếng, “Đúng vậy! Chỉ có điều bởi vì ta và muội đều là thiếu phụ khuê phòng, không tiện gặp khách nam. Lúc ấy ta còn tính toán, nếu như muội có điều xúc động, muốn tiếp tục lui tới với huynh ấy, ta sẽ ở giữa giật dây, để cho hai người làm một đôi huynh muội khác phái. Nhưng ai biết, muội liếc mắt nhìn đã nhìn ra sự khác biệt giữa huynh ấy với Quý công tử, còn có cặp mắt tinh tường nhận ra tiểu Sơn càng có khí độ của Quý công tử hơn! Không thể không thừa nhận, muội hiểu Quý công tử sâu hơn ta nhiều, nhận thức người cũng chính xác hơn ta quá nhiều.”

Thì ra là như vậy? Quý Du Nhiên khẽ nhíu mày. Nghe nàng ấy giải thích, hành động đời trước của nàng ấy cũng có thể giải thích được. Chính bản thân mình khi mới bắt đầu cũng thật sự bị biểu ca nhà nàng ấy có khí chất dung mạo tương tự ca ca mình mà mê mẩn đến thần hồn điên đảo, thiếu chút nữa vì hắn mà quăng Phượng Dục Minh ra. Nhưng mà, cẩn thận suy nghĩ lại một chút, chỗ sơ hở trong đó cũng không thiếu, nếu như nói chuyện quá mức trọn vẹn, đó mới chính là chỗ sơ hở lớn nhất thôi?

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng dứt khoát không nghĩ, rồi cười nói với Ninh Vương phi: “Đa tại đại Hoàng tẩu phí tâm. Là muội phụ lòng khổ tâm của tẩu, bây giờ muội nhận sai với tẩu.”

“Không có việc gì. Biểu ca ta huynh ấy cũng coi như có phúc, nhờ phúc của muội và Vương gia có chức quan, hiện giờ con người sáng sủa không ít, còn dặn dò ta nhất định phải cám ơn muội! Mà muội cũng có người càng tốt hơn ở bên cạnh, vậy cũng vẹn toàn đôi bên.” Ninh Vương phi mỉm cười nói, “Chỉ có điều, ta đã nói từng chuyện cho muội nghe rồi, muội không nên tùy tiện nói cho người khác biết.”

“Muội sẽ không.” Quý Du Nhiên vội vàng lắc đầu.

Ninh Vương phi gật đầu, “Ta cũng biết sẽ không. Chỉ có điều, ta còn có một yêu cầu, không biết muội có thể di3n~d@n`l3q21y'd0n thỏa mãn ta không.”

“Đại Hoàng tẩu cứ việc nói.”

“Về sau, muội có rảnh rỗi thì mang tiểu Sơn tới đây ngồi một chút nhiều hơn! Một mình ta cũng thật nhàm chán, nhìn lâu hắn mấy lần, nói không chừng về sau sinh hài tử cũng có thể xinh đẹp khéo léo như hắn, vậy ta cũng có thể vui đến chết rồi!”

“Nói cái gì vậy!” Quý Du Nhiên cười gật đầu, “Chỉ cần đừng giống như ngày hôm nay, muội thường xuyên dẫn hắn đến đây cũng không có vấn đề gì. Còn có thêm nhiều kiến thức, cũng là chuyện tốt mà!”

“Muội cứ yên tâm đi, ngày mai ta sẽ đi chỗ Hoàng tổ mẫu nói một chút, ngày sau bọn họ dĩ nhiên sẽ yên ổn rồi.” Ninh Vương phi cười thần bí, nhỏ giọng nói.

Quý Du Nhiên cũng cười quỷ dị, “Đại Hoàng tẩu, tẩu thật xấu. Coi chừng dạy hư hài tử trong bụng!”

“Điều này cũng không tính là dạy hư chứ? Ta đang dạy hắn làm người phải hiểu được thức thời.” Ninh Vương phi nghiêm túc ngước mặt lên, có vẻ mặt phớt tỉnh nói.

Nói người, mình lại không nhịn được nở nụ cười trước.

Hai người lại nói chuyện một lúc, bởi vì Phượng Dục Minh nhàm chán đến không đợi được, Quý Du Nhiên liền cáo từ, ba người cùng nhau đi ra xe ngựa.

“Tỷ tỷ, chúng ta đi đến chỗ gánh hát nhỏ một chuyến đi!” Xe ngựa vừa mới đi lên đường bằng đá xanh, tiểu Sơn đột nhiên nói như thế.

Quý Du Nhiên sửng sốt, “Đệ còn đi đến đó làm gì?”

“Gặp mặt một người.” Tiểu Sơn nói, tỏ vẻ trịnh trọng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bach thao, Bích Trâm, Lantu, Phụng, hienheo2406, lp.miao, vân anh kute, xichgo, y229917
     

Có bài mới 25.07.2017, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32370 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C64.1) - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64.1: Đệ đệ hoàn toàn đổi mới

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Thấy hắn như thế, Quý Du Nhiên liền đồng ý, kêu Lục Ý phân phó phu xe thay đổi phương hướng.

Xe ngựa lọc cọc chạy nhanh đến thành Đông, đi về phía ngõ nhỏ Liễu Diệp, rồi dần dần nhìn thấy nhiều người, đa phần là người buôn bán nhỏ mặc xiêm áo vải thô vì kiếm sống mà bôn ba. Ven đường chen chen chúc chúc kề sát là một vài tiệm nhỏ, cũng không thiếu mấy hài tử ở trên đường lớn ngươi truy ta đuổi.

Nhìn thấy một chiếc xe ngựa cao quý chạy tới trước mặt, đám người lớn đều tranh thủ kéo hài tử qua bên cạnh, nhưng cũng không nhịn được dừng chân ngắm nhìn, hình như muốn nhìn một chút xem trong xe ngựa là quan lại quyền quý nhà nào.

Mà trong xe ngựa, Phượng Dục Minh đã sớm bị âm thanh bên ngoài hấp dẫn, đang vén màn cửa sổ bằng lụa mỏng lên nhìn ra ngoài. Vừa nhìn, hắn còn vừa vui mừng kêu to: “Wow, ái phi, ái phi, nàng mau nhìn! Đồ chơi làm bằng đường! Diều! Mặt nạ! Mau đến xem!”

“Ừ ừ ừ, ta đều thấy được.” Quý Du Nhiên vội vàng gật đầu, nhìn tiểu Sơn cùng nhau cười một tiếng, trong lòng vạn bất đắc dĩ.

Khó khăn lắm xe ngựa chạy đến cửa gánh hát nhỏ, tiểu Sơn nhảy xuống xe, rồi quay đầu lại nói: “Tỷ tỷ, tỷ phu, dieendaanleequuydonn trong sân nhiều người, cũng đều không hiểu lễ số, hai người cũng không cần vào chung với đệ, miễn cho bị người khác đụng phải.”

“Ừ, đi nhanh về nhanh.” Quý Du Nhiên dịu dàng dặn dò.

Ánh mắt tiểu Sơn nhu hòa, gật đầu thật mạnh: “Vâng.” Rồi vội vàng xoay người sang chỗ khác, dưới ánh nhìn kinh ngạc của lão già canh cửa, vượt qua cánh cửa.

Đưa mắt nhìn bóng dáng thon gầy của hắn đi xa, cho đến khi không nhìn thấy, Quý Du Nhiên mới quay đầu lại, nhất thời đã thấy Phượng Dục Minh không nhìn chằm chằm ra bên ngoài, mà đoan đoan chính chính ngồi bên cạnh, trong cặp mắt tràn đầy buồn bã, đang chớp cũng không chớp nhìn nàng chằm chằm.

Lập tức tim đập mạnh, vội vàng nâng khuôn mặt tươi cười lên: “Vương gia, chàng làm sao vậy?”

“Ái phi, nàng đừng rất ưa thích hắn.” Cong miệng lên, Phượng Dục Minh buồn bực nói.

Quý Du Nhiên hơi sững sờ, rồi bật cười hì hì một tiếng.

“Vương gia, chàng lại ghen à?”

Phượng Dục Minh dẩu môi, “Bổn Vương nói bổn Vương không thích ăn giấm.”

“Dạ dạ dạ, ta biết rồi.” Quý Du Nhiên vội vàng gật đầu, “Chàng cảm thấy gần đây ta quan tâm tiểu Sơn nhiều quá, chia lực chú ý vốn thuộc về chàng cho đệ ấy bớt đúng không? Xin lỗi, trong hai ngày này, chờ dàn xếp xong chuyện của đệ ấy, ta lại để cho đệ ấy đi theo phu tử học viết chữ đi, sau đó lại chơi với chàng như trước, có được không?”

“Ừ.” Vậy còn không sai biệt lắm.

Coi như hài lòng với thái độ nhận sai của nàng, Phượng Dục Minh liền gật gật đầu, mắt lại không kiềm chế được nhìn ra phía ngoài.

Quý Du Nhiên nói: “Vương gia chàng muốn ăn đồ chơi làm bằng đường thật sao?” Rồi căn dặn Lục Ý, “Em đi mua một món đồ chơi làm bằng đường về đây cho Vương gia.”

“Không cần, bổn Vương muốn tự mình chọn!” Phượng Dục Minh lại lớn giọng nói, Quý Du Nhiên không ngăn cản kịp, đã thấy hắn nhảy lên trước, người đã nhảy ra khỏi xe ngựa.

“Vương gia!” Vội vàng hô nhỏ một tiếng, nàng cũng tựa vào tay Lục Ý nhảy xuống, chỉ thấy Phượng Dục Minh đã nhảy đến trước tiệm nhỏ chỗ bán đồ chơi làm bằng đường, mắt nhìn chằm chằm vào đủ loại hình dáng đồ chơi làm bằng đường trên gian hàng, nhìn tới nhìn lui, gương mặt cũng rối rắm không thành hình dạng gì.

Nếu đã xuống, cũng khó tới nơi này một chuyến, Quý Du Nhiên cũng không muốn quá gò bó hắn, nên cười nói: “Vương gia, nếu như chàng thấy thích nhiều, vậy thì mua nhiều mấy món là được, die~nd a4nle^q u21ydo^n chúng ta còn không thiếu chút bạc này.”

“Được!” Vừa nghe lời này, ánh mắt Phượng Dục Minh lập tức sáng lên, vội vàng cầm một món đồ chơi làm bằng đường hình con khỉ lên, lại túm lấy một hình quả lê, sau một khắc móng vuốt lại đánh úp về phía một hình hồ lô khác... Chỉ trong thời gian một nháy mắt, hắn đã bắt vào tay bảy tám món, còn ngẩng đầu lên cười híp mắt nói, “Trước muốn những thứ này đi! Lát nữa ăn xong lại trở lại mua những thứ khác.”

Quý Du Nhiên đầu váng mắt hoa, vội vàng kêu Lục ý trả tiền rồi định dắt hắn về trong xe ngựa. Nhưng mà, có thể nghĩ, lần đầu tiên tới nơi như thế này, Phượng Dục Minh làm sao chỉ có thể thỏa mãn với nếm thử một chút đồ chơi làm bằng đường là coi như xong?

Nhét một món đồ chơi làm bằng đường vào trong miệng, ánh mắt hắn đảo quanh, rồi thấy một quầy hàng bán diều ở bên cạnh, liền thuận tay nhét toàn bộ đồ chơi làm bằng đường còn sót lại vào trong tay Quý Du Nhiên, dưới chân đã sớm như ngựa không ngừng vó chạy tới phía bên đó.

Quý Du Nhiên vội vàng lôi kéo Lục Ý đuổi theo, nhưng ngay lúc đó, người kia đã lao tới quầy hàng nhỏ.

Chỉ trong thời gian một bữa cơm, chờ nhìn lại thì trong tay Quý Du Nhiên và Lục Ý đã sớm cầm đầy những món đồ vật nhỏ mà hắn tâm huyết dâng trào mua về.

Mà Phượng Dục Minh cũng không nhàn rỗi, chỉ thấy tay trái hắn cầm một món đồ chơi làm bằng đường, tay phải một cây mứt quả, bánh bò nhét vào trong miệng, trên đầu còn đeo một chiếc mặt nạ răng nanh, cùng với một chiếc mặt nạ hình con khỉ, một đôi mắt nhanh như chớp đảo loạn, xem một chút thích cái này, xem một chút cũng thấy cái kia thú vị, hai chân nhanh chóng xoay tròn giống như con quay, nhưng mệt muốn chết rồi vẫn chính là Quý Du Nhiên quen sống an nhàn sung sướng.

“Vương gia, chàng chậm một chút!” Đôi chân đi đến nổi bọt khí rồi, nhưng tên kia ở trước mặt vẫn giống như con khỉ linh hoạt xuyên qua trong đám người, Quý Du Nhiên đã muốn khóc.

Nhưng hình như Phượng Dục Minh không nghe thấy, còn quay đầu ngây ngốc cười với nàng, “Ái phi, nàng nhanh lên một chút đi! Phía trước có tiệm nhỏ, phía trên có đồ chơi rất hay, chúng ta mau qua xem một chút!”

Xem cái đầu chàng! Người nàng cũng sắp tê liệt!

Trong lòng Quý Du Nhiên hối hận tại sao mình lại muốn theo tới, mình cứ yên ổn ở trong xe ngựa đợi không phải vô cùng tốt sao? Cứ để cho một mình người này nhảy lên khắp nơi thôi, dù thế nào đi nữa hắn tinh lực tràn đầy, không giống như nàng cả ngày lẫn đêm đều lười phải nhúc nhích.

Chỉ có điều, trong lòng nghĩ như vậy, chân nàng vẫn không nghe theo sai bảo mà di chuyển tới phía trước.

Có lẽ do quá mệt mỏi, không cẩn thận, nàng đã đụng phải một hài tử.

Lập tức, nàng cảm thấy có một sức lực khổng lồ đánh tới, nặng nề đẩy lui nàng về phía sau, một giọng con nít cậy mạnh nổ vang khiến huyệt thái dương nàng cũng thấy đau: “Nữ nhân xấu xa từ đâu ra, lại dám ngăn cản lối đi của tiểu gia?”

“Vương phi!” Lục Ý vội vàng bỏ đồ xuống đi lại đỡ nàng, Quý Du Nhiên miễn cưỡng đứng vững gót chân, thấy có một tiểu nam hài đứng trước mặt, nhìn tuổi hắn chừng mười một mười hai tuổi, die nda nle equ ydo nn xiêm áo trên người không tính là cao quý, nhưng trong một đám người mặc quần thô áo nát ở nơi này thì cũng coi là không tệ. Tóc chải thật chỉnh tề, da mặt trắng nõn, ngũ quan tinh tế, nhìn hình như còn hơi quen mắt. Chỉ có điều, trong cặp mắt nhỏ dài kia lúc này tràn đầy ý hận, còn có một cảm giác được xưng là kiêu căng cao cao tại thượng. Quý Du Nhiên tự nhiên tò mò: Một hài tử có thể xuất hiện ở địa phương này, còn có thể được nuôi ra thái độ kiêu căng như vậy? Nàng thật sự muốn biết phụ thân mẫu thân của nó là ai.

Dưới cái nhìn chằm chằm đầy tò mò của đối phương, tiểu nam hài kia đã sượng mặt lên: “Nhìn cái gì vậy? Tiểu gia đẹp hơn nữa cũng không phải ngươi có thể nhìn! Còn không mau xoay mắt đi chỗ khác!”

“Càn rỡ!” Nghe vậy, Lục Ý quát khẽ trước, “Ngươi lại dám vô lễ với Vương phi của chúng ta!”

Nghe nói như thế, tiểu nam hài lại không sợ, ngược lại lớn tiếng nở nụ cười: “Vương phi? Ngươi là Vương phi từ đâu tới? Ngươi là Vương phi, tỷ tỷ ta còn là Thái tử phi! Ngươi hơn được tỷ ấy sao?”

Bốp!

Không biết sao, trong lòng Quý Du Nhiên giận dữ, phất tay đánh một cái tát qua: “Khốn kiếp! Cho dù là Vương phi hay là Thái tử phi, danh hào của chúng ta có thể tùy tiện để cho ngươi giày xéo sao?”

Tiểu nam hài giống như bị một cái tát của nàng làm ngây ngốc.

Nhưng rất nhanh đã phản ứng kịp, lửa giận lập tức thiêu đốt trong mắt, lúc này lập tức nhào tới: “Nữ nhân xấu xa, ngươi dám đánh ta? Ta muốn giết chết ngươi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bach thao, Bích Trâm, Lantu, Phụng, Ran Miyu, datmoi, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, y229917
     
Có bài mới 27.07.2017, 11:56
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32370 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C64.2) - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64.2: Đệ đệ hoàn toàn đổi mới

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Ai dám động đến ái phi của bổn Vương?”

Lúc này, Phượng Dục Minh cũng phát hiện không đúng quay trở lại. Thấy tình cảnh này, lập tức một phát nâng cổ áo tiểu nam hài lên ném hắn đi ra ngoài.

“Oa!”

Lần này thật sự chọc phải tổ ong vò vẽ. Tiểu nam hài bị ném trên đất, chắc do té đau đi, tiện thể lăn luôn một vòng, trực tiếp lăn lộn khóc rống.

Trong lúc nhất thời, người xung quanh đều xúm lại. Mà nhìn thấy có người tới, tiểu nam hài khóc đến càng lớn tiếng, lăn càng hăng hái, càng hấp dẫn nhiều người tới đây hơn...

Đầu Quý Du Nhiên lớn như cái đấu. Nhìn tình hình, chuyện này vẫn không thể bỏ qua rồi.

Phượng Dục Minh cũng là lần đầu tiên gặp phải người càn quấy như vậy, vung tay một cái rồi nói: “Ái phi nàng chờ đó, bổn Vương sẽ đi dạy dỗ hắn ngay bây giờ!”

Lời vừa dứt, đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc gần trong gang tấc: “Hầu nhi, con đây là làm sao vậy?”

Lập tức giống như bị thuật định thân, thân thể Quý Du Nhiên đột nhiên cứng đờ, gần như không thể động đậy.

Nàng đứng ở nơi đó, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc chen lấn trong đám người đi vào.

Mặc dù không khoác áo gấm, d1en d4nl 3q21y d0n trâm cài tóc trên đầu cũng là ngọc thạch bình thường không thể bình thường hơn, thế như phong cách nho nhã toàn thân, còn có khuôn mặt nàng nhìn hơn mười năm cũng không thay đổi.

Chỉ có điều, hôm nay trên gương mặt đó viết đầy yêu thương, cặp mắt gắn đầy tình cảm dịu dàng chớp cũng không chớp mà nhìn chằm chằm vào tiểu nam hài lăn lộn trên mặt đất, trong giọng nói cũng tràn đầy trìu mến – giống như khi ông ta hướng về tiểu nữ nhi của ông ta vậy.

“Phụ thân!” Nghe được giọng điệu của ông ta, tiểu nam hài cuối cùng không lăn lộn, vội vàng bò dậy chui vào trong ngực ông ta, ngón tay mịn màng lại dùng sức chỉ về phía các nàng, “Bọn họ đụng con, còn đánh con!”

Lập tức, toàn bộ thế giới giống như dừng lại.

Quý Thúc quay đầu, không nghĩ tới lại đối diện với ánh mắt sững sờ của Quý Du Nhiên.

Ở bên cạnh nàng, Phượng Dục Minh đứng bên cạnh, trên tay xách đầy các thứ đồ mới mua, hắn cũng đang trợn tròn hai mắt nhìn về phía bên này, trong đôi mắt viết đầy nghi ngờ.

“Phụ thân, phụ thân!” Tiểu nam hài lại dùng sức lay ông ta mấy cái, “Hai người bọn họ mắng con, đánh con. Phụ thân xem, mặt của con cũng bị đánh sưng lên! Phụ thân phải giúp con đánh chết bọn họ!”

“Hầu nhi, không cho nói bậy!” Sắc mặt lập tức tái đi, Quý Thúc cúi đầu quát lớn.

Tiểu nam hài sững sờ, hai hàng nước mắt lớn chừng hạt đậu tích tụ trong hốc mắt.

Quý Thúc nhướn mày, “Không cho khóc! Hiện giờ phụ thân có chính sự!”

Chắc là bị khuôn mặt nghiêm túc của ông ta dọa sợ, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, nhưng không rớt xuống. Tiểu nam hài quay đầu liếc nhìn về phía Quý Du Nhiên, hung hăng dậm chân một cái với bọn họ, rồi xoay người chạy mất.

Quý Thúc lập tức giống như thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiến lên hành lễ: “Vi thần tham kiến Dật Vương gia, Dật Vương phi.”

“Ah, nhạc phụ đại nhân, thật sự là ngươi à?” Phượng Dục Minh chớp mắt mấy cái, vẻ mặt thật kinh ngạc, “Bổn Vương còn tưởng rằng bổn Vương nhận lầm người rồi!”

Quý Thúc vội vàng cúi đầu, “Chính là vi thần bất tài này. Hôm nay vi thần nghỉ hưu mộc, nên muốn nhân cơ hội này cải trang vi hành tới đây, tiện thể kiểm tra chút dân tình. Không nghĩ tới lại gặp được phu thê Vương gia, không biết Dật Vương gia ngài vì sao lại tới nơi này?”

Người này quả nhiên bụng dạ cực sâu. Từ vừa mới bắt đầu phát hiện không đúng, sắc mặt thay đổi lớn, dinendian.lơqid]on cho đến bây giờ sắc mặt như thường giống như thường ngày, mới dùng thời gian ngắn ngủi chưa tới uống một ngụm trà.

Còn đối với câu hỏi của Phượng Dục Minh, ông ta cũng chỉ trả lời một câu đơn giản qua loa, rồi ném vấn đề ra, dời lực chú ý của hắn đi.

Mà Phượng Dục Minh quả nhiên bị mắc lừa, liền lên tiếng: “Tiểu Sơn muốn trở về gặp bạn cũ của hắn, bổn Vương và ái phi liền trở lại một chuyến cùng hắn.”

Nghe được là chuyện liên quan đến con hát nhỏ kia, Quý Thúc nhướn mày. Muốn nói chút gì, nhưng vừa nhìn thấy Phượng Dục Minh ở bên cạnh, đôi tay không tự chủ che lên cái bụng ngày đó bị hắn hung ác đạp một cú, “Thì ra là như vậy. Xem ra hôm nay chúng ta thật sự có duyên. Chỉ có điều, Vương gia Vương phi, thuộc hạ đi trải nghiệm và quan sát dân tình, không tiện rêu rao quá mức, cho nên...”

“Phụ thân đại nhân phải bận rộn thì bận rộn tiếp đi! Chỉ có điều, nữ nhi còn muốn hỏi một câu, nếu phụ thân tới trải nghiệm và quan sát dân tình, vậy tiểu nam hài vừa rồi là xảy ra chuyện gì? Tại sao hắn lại gọi ngài là phụ thân?”

Quý Du Nhiên thản nhiên nói một câu, thành công khiến cho sắc mặt hắn lại thay đổi.

Quý Thúc không ngừng cúi đầu: “Không dối gạt Vương gia Vương phi, thật ra thì đầu óc tiểu nam hài kia có chút tật bệnh, nhìn thấy nam nhân khác lại kêu loạn là phụ thân. Hạ quan cũng chỉ nghe nói tới tình huống của hắn, có lòng thương tiếc hắn, nên mặc cho hắn kêu lung tung vài tiếng. Ai ngờ lại bị Vương phi nghe được! Lần sau vi thần không dám tùy tiện để cho người ta kêu nữa.”

Chẳng lẽ hắn còn định đẩy trách nhiệm lên trên đầu nàng? Quý Du Nhiên cười khẽ: “Hóa ra là như vậy! Nhưng mà, phụ thân đại nhân, tại sao nữ nhi lại cảm thấy dáng dấp tiểu nam hài này có vài phần giống ca ca mất tích đã lâu? Nhất là khuôn mặt, gần như cùng một cái khuôn đúc ra ngoài.”

“Chính là bởi vì mặt mày hắn giống như đã từng quen  biết, cho nên vi thần mới có thể sinh ra lòng thương hại, cho hắn gọi loạn vậy!” Quả nhiên là người càng già càng lão luyện, lúc ấy Quý Thúc đã sớm biết nàng sẽ hỏi như vậy, nên mặt không đổi sắc nghĩ ra câu trả lời, còn cầm tay áo lên lau khóe mắt.

Quý Du Nhiên chán ghét trong lòng, nên kéo Phượng Dục Minh nói: “Vương gia, chơi cũng không sai biệt lắm, chúng ta trở về đi thôi! Tiểu Sơn chắc cũng đi ra rồi.”

Lại nhìn Quý Thúc người vẫn khom lưng một mực cung kính với bọn họ nói, “Phụ thân đại nhân đã có chuyện, vậy ngài cũng bận rộn chuyện của ngài đi!”

“Dạ, vi thần cáo từ.” Quý Thúc vội vàng hành lễ, khom người thối lui ra bên cạnh.

Chờ ông ta đi, Quý Du Nhiên cũng lôi kéo Phượng Dục Minh trở về.

Dọc đường đi, Phượng Dục Minh nhướn mày, “Ái phi, tại sao bổn Vương cảm thấy biểu hiện hôm nay của nhạc phụ đại nhân rất không thích hợp!”

“Chàng cũng cảm thấy?” Quý Du Nhiên cười cười, “Ta cũng cảm thấy vậy.”

“Hắc hắc, nói như thế chúng ta thật sự là phu thê mà! Cảm giác cái gì cũng giống nhau!” Phượng Dục Minh diee ndda fnleeq uysd doon lập tức mặt mà hớn hở, không tiếp tục suy nghĩ sâu hơn nữa.

Quý Du Nhiên cũng không nói thêm gì, chỉ hơi cười cười.

Chờ bọn họ trở lại trong xe ngựa, tiểu Sơn quả nhiên đã trở lại. Trong tay ôm một cái túi lớn, trên khuôn mặt nhỏ bé xinh xắn mang theo vẻ uất ức, lông mi buông xuống, giống như đang suy nghĩ gì đó.

Nhìn thấy hai người bọn họ trở lại, hắn vội vàng đứng dậy: “Tỷ tỷ, tỷ phu.”

Phượng Dục Minh gật đầu một cái rồi cầm đồ chơi làm bằng đường lên tiếp tục gặm, còn có lòng tốt đưa một cây qua: “Đệ có ăn không?”

Tiểu Sơn cười nhẹ lắc đầu, Phượng Dục Minh quay đầu lại ăn một mình.

Quý Du Nhiên sờ sờ đầu hắn: “Nhìn thấy bạn cũ, trong lòng muôn vàn xúc động đúng không?”

Tiểu Sơn buồn buồn gật đầu, “Mọi người cùng nhau lớn lên từ nhỏ, bây giờ chỉ có đệ có tiền đồ tốt, những người khác hâm mộ cũng có vui mừng vì đệ cũng có. Tiểu Ninh còn đặc biệt thu đồ của đệ sợ bị người khác ném đi, Trương đại nương phòng bếp còn đặc biệt làm một bọc bánh bò đệ thích ăn nhất cho đệ mang về Vương phủ ăn. Đệ...” Nói xong, vành mắt lại đỏ.

Quý Du Nhiên lại xoa đầu hắn: “Hoạn nạn thấy chân tình, ta hiểu đạo lý này. Hôm nay đệ có cuộc sống rất tốt rồi, gặp lại được những người đã từng là bằng hữu, trong lòng cũng hơi áy náy, hận không thể cũng kéo theo bọn họ. Nhưng mà, hôm nay đệ vẫn phải phụ thuộc vào Vương phủ chúng ta sống qua ngày, cho dù muốn giúp bọn họ cũng là có tâm mà không có lực. Mà ta cũng tự nhận không phải người lương thiện gì. Ta vì cái gì chứa chấp đệ ta đã sớm nói rõ với đệ, nhưng nếu như đệ mang thêm một người đến cho ta, ta quả quyết sẽ không tiếp nhận. Phủ Dật Vương của chúng ta không phải thiên đường.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bach thao, Bích Trâm, Hồng Gai, Phụng, anvils2_99, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Apricot blossom, Gia Bảo2018, R.Quinn và 157 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.