Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=394244
Trang 19/59

Người gởi:  Puck [ 22.04.2017, 15:13 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C52.2)

Chương 52.2: Thoát hiểm khỏi miệng hùm

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đúng, Thái tử điên rồi. Cặp mắt đỏ bừng như lửa đốt, hắn không để ý tới đầu lưỡi bị thương đang chảy máu tươi vô tận, dùng sức đè Quý Du Nhiên trên đất, đôi tay hung ác xé rách quần áo vốn không nhiều lắm ở trên người nàng. Vốn không để ý đến trình tự quy tắc, trong lòng hắn chỉ đang kêu to: Nhanh! Nhanh! Hắn phải chiếm được nàng, lập tức! Ngay lập tức!

Quý Du Nhiên cũng bị dọa sợ. Mặc dù không nhìn thấy được, nhưng từng mảng lớn mảng lớn lạnh lẽo trên lưng cũng khiến cho nàng hiểu: Nam nhân này thật sự bất cứ giá nào! Hắn thật sự không quan tâm đến ý nguyện của nàng mà cưỡng chiếm nàng!

“Phượng Dục Hiên, ngươi buông tay! Buông tay!” Trong lòng thoáng chốc bị tuyệt vọng lấp đầy, nàng giùng giằng kêu to. Nhưng trong mắt Thái tử chỉ có người của nàng, người của nàng, tất cả những thứ khác đều cách hắn rất xa. Mắt thấy giãy giụa không hiệu quả, Quý Du Nhiên vô lực nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt từ góc nhỏ đổ xuống.

“Chàng ngốc, chàng ngốc...” Âm thanh nghẹn ngào, nước mắt ào ạt rơi xuống không ngừng, nàng tuyệt vọng trong chốn u minh, “Chàng đang ở đâu? Chàng mau tới cứu ta! Mau tới đi!”

Thời khắc nguy cấp, trong đầu của nàng chỉ có sự hiện hữu của người ấy. Cũng tận đến giờ phút này, nàng mới biết được phân lượng của người kia ở trong lòng mình đã nặng đến như vậy rồi, dựa vào duy nhất ở hiện tại của nàng cũng chỉ có người ấy!

Nhưng mà, khổ sở kêu to vang vọng d1en d4nl 3q21y d0n trong trời đêm, nước suối róc rách, ánh trăng mông lung, trừ những thứ đó ra, tĩnh mịch không tiếng động. Bên cạnh chỉ có tiếng Thái tử xé rách quần áo của nàng vang dội, khiến cho thân thể lẫn đáy lòng nàng càng lúc càng lạnh.

Chẳng lẽ thật sự chỉ có thể như vậy sao? Bị tên nam nhân không bằng cầm thú này giày xéo?

Trong lòng chỉ cần nghĩ như vậy, Quý Du Nhiên lại dùng lực cắn răng: Không! Thay vì như thế, nàng tình nguyện đi tìm cái chết!

Ngay lập tức hạ quyết tâm, nàng nhắm mắt lại, mở lớn hai hàm răng đến độ cong lớn nhất –

“Gâu gâu! Gâu gâu!”

Ngay lúc này, đột nhiên, tiếng chó sủa vang từ xa đến gần, cũng lấy tốc độ cực nhanh đến gần phía bên này.

“Tiểu Hắc!” Âm thanh quen thuộc thoáng chốc làm ấm áp đáy lòng lạnh lẽo của nàng, Quý Du Nhiên đột nhiên mở mắt, quả nhiên trông thấy một bóng dáng màu đen to lớn đang xuyên qua giữa rừng núi, thoáng cái đã đến phía trước bọn họ.

“Gâu gâu! Gâu gâu!” Nhanh chóng đi tới bên cạnh bọn họ, con chó bự hạ thấp nửa người phía trên xuống, nhe răng trợn mắt xông về phía Thái tử đang đè lên người nàng phát ra âm thanh grừ grừ rít gào.

Động tác xé rách của Thái tử cuối cùng dừng lại. Ngắm nhìn bốn phía, hắn cười lạnh: “Chỉ một con chó này? Cút!” Không chút nghĩ ngợi đã văng một cước đá ra.

Nhưng mà, không nghĩ tới, chân của hắn vừa mới đưa ra, con chó bự đã há miệng ra tiện đà đớp lại, hàm răng sắc nhọn cắn nát quần áo của hắn, cắn vào trong thịt hắn, cũng hung ác kéo một miếng thịt xuống.

“A!”

Tiếng hét thê thảm càng thê thảm hơn vang dội trong núi hoang, Thái tử cuối cùng ngã xuống. “Chó hoang, mày... Mày...”

Uỳnh!

Lời còn chưa dứt, hắn đột nhiên nhắm hai mắt lại, ngã uỳnh xuống. Một loạt bọt nước văng lên, dính hết lên người Quý Du Nhiên.

Thật sự bản thân không thể tin được những gì mắt đã thấy. Chậm rãi quay đầu lại, nìn thấy Thái tử quả thật té ngã ở trong chỗ nước trong không hề nhúc nhích, nàng còn thật cẩn thận dinendian.lơqid]on đi qua nhấc đầu hắn, thấy hai mắt hắn nhắm nghiền, hô hấp hơi dồn dập, nhưng thân thể lại để mặc cho nàng loay hoay, cũng biết hắn thật sự đã hôn mê.

Phù!

Vội vàng thở ra một hơi, thân thể Quý Du Nhiên lại mềm nhũn, vô lực ngã sấp xuống, hai giọt nước mắt lại một lần nữa hòa làm một thể với nước suối.

Cũng may, may mắn!

“Gâu gâu.” Tiếng chó sủa thoáng chốc thấp đi nhiều, đầu lưỡi nóng ẩm của con chó liếm liếm cánh tay nàng, rót cho nàng chút sức nóng.

“Tiểu Hắc!” Vội vàng ôm đầu xù lông của con chó bự này, Quý Du Nhiên vừa khóc vừa cười, nước mắt tí tách rơi xuống, “Ngươi cuối cùng đã tới, ngươi cuối cùng đã tới!”

“Vương phi, nước suốt quá lạnh, ngài vẫn không nên ngâm quá lâu thì tốt hơn.”

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo truyền vào trong tai, khiến cho cảnh giác nơi đáy lòng nàng đi lên. Quý Du Nhiên lập tức quay đầu lại nhìn, lại phát hiện – là nàng ta?

Dưới ánh trăng mơ màng, một người mặc áo trắng phấp phới đứng cách nàng không xa. Vóc người mảnh mai cao gầy, mái tóc đen búi thành hai búi tóc đơn giản, phía trên mặt không có bất kỳ tô điểm gì, nhìn có vẻ vô cùng khoan khoái. Gió đêm quét qua, thổi bay vài sợi tóc bên tai nàng ta, ống tay áo vạt áo cũng tung bay theo gió, khiến cho người ta có cảm giác nhẹ nhàng như muốn lên tiên.

“Là nô tỳ.” Gật đầu với nàng, Thải Bình lững thững đi tới.

Quý Du Nhiên không tự chủ ôm chó lui về phía sau: “Ngươi tới đây từ khi nào? Làm sao tới? Tới làm gì? Hắn... Thái tử do ngươi đánh ngất xỉu sao?”

“Nô tỳ và tiểu Hắc cùng đến tìm Vương phi. Thái tử do nô tỳ đánh ngất xỉu.” Thải Bình bình tĩnh trả lời, chìa tay về phía nàng.

Quý Du Nhiên do do dự dự, cuối cùng vẫn nắm lấy tay nàng ta, mượn lực nàng ta đứng lên. Toàn thân đều ướt nhèm nhẹp, từ đầu đến chân đều là nước chảy, gió đêm vừa thổi, không nhịn được rùng mình. Lập tức nghĩ đến tình cảnh hiện giờ của mình, Quý Du Nhiên lại hoảng hốt trong lòng: “Ngươi tới đã bao lâu?”

“Thời gian uống cạn nửa ly trà.”

Nói cách khác... Nàng ta đều nhìn thấy? Trầm mặt, Quý Du Nhiên hạ thấp giọng: “Ngươi đã thấy bao nhiêu?”

“Nô tỳ thật sự không trông thấy.” Giọng Thải Bình lạnh nhạt đáp lại, đưa mắt nhìn ra xa xa.

Quý Du Nhiên nghe, không chỉ không diee ndda fnleeq uysd doon cảm thấy yên lòng, ngược lại lo âu hơn: Nha đầu này, nàng ta rất thông minh. Hơn nữa, rất không bình thường – phải nói là thay đổi nhiều hơn so với ban đầu nàng nghĩ.

Gống như không nhận ra ánh mắt thâm trầm quá đáng của nàng, Thải Bình nhặt áo bên cạnh lên phủ thêm cho nàng: “Vương phi, nơi đây không nên ở lâu, ngài vẫn nên tranh thủ thời gian đi cùng nô tỳ thôi!”

“Đi đâu?” Mặc dù biết nàng ta cứu mình một mạng, nhưng đáy lòng Quý Du Nhiên vẫn còn tồn tại một tia đề phòng nàng ta.

“Cho dù đi đâu, tóm lại nô tỳ sẽ bảo đảm an toàn của ngài. Hơn nữa,” Thải Bình ngừng một chút, nhìn về phía Thái tử ngâm nửa người trong nước suối, ánh mắt nghiêng sang bên cạnh, “Rất nhanh sẽ có người tới.”

Xác thực, từ xa xa, đã có thể thấy loáng tháng ánh sáng mấy cây đuốc ở phía bên kia rồi, chắc vừa bị mấy tiếng kêu thảm thiết của Thái tử hấp dẫn tới! Thải Bình nói không sai: Nàng phải mau chóng rời khỏi nơi này. Nếu không, một khi có người phát hiện ra bọn họ, như vậy tất cả giữa nàng và Thái tử sẽ bị công bố ra công chúng, đến lúc đó, Thái tử tự nhiên có Hoàng hậu và một đám quyền thần đứng ra bảo đảm, còn nàng thì sao? Tội danh quyến rũ Thái tử là không thể tránh khỏi, mấy người Hoàng hậu lại thêm bớt từ trong ra, tùy tiện chụp vài cái mũ lên cho nàng, đời này nàng chắc chắn sẽ chấm dứt sớm hơn đời trước.

“Cho nên, Vương phi, xin ngài nhanh chóng đi cùng nô tỳ thôi!” Đã nghe thấy tiếng người rồi, Thải Bình thúc giục lần nữa.

“Được.” Quý Du Nhiên lập tức gật đầu, nhận lấy quần áo của mình từ chỗ nàng ta, Thải Bình lập tức đi qua nhặt tất cả mảnh vụn quần áo và chén đũa bên cạnh lên, hơn nữa huýt sáo với tiểu Hắc, tiểu Hắc lập tức lắc lắc cái đuôi đi theo phía sau các nàng ra ngoài.

Mang theo nàng đi khoảng thời gian một bữa cơm, hai người đã đến một cửa hang núi bằng phẳng nào đó. Tiện tay ném mấy thứ chén đũa xuống, nghe được tiếng rắc rắc vỡ thành mảnh vụn, Thải Bình quay đầu lại làm dấu tay xin mời với Quý Du Nhiên, “Vương phi, mời vào bên trong.”

Trong hang núi đã sớm chuẩn bị một bó củi khô, Thải Bình lấy mồi lửa ra đốt lên một đống lửa, lại quay lại cung kính nói: “Vương phi, mời ngài hơ lửa trước, hong khô quần áo đi! Trong núi ban đêm lạnh, ngài lại ngâm trong suối lâu, bị nhiễm phong hàn sẽ không tốt.”

“Lửa ta sẽ sưởi. Nhưng mà -” Đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt Quý Du Nhiên lạnh lùng nhìn nàng ta, “Ngươi nói cho ta biết trước, ngươi rốt cuộc là ai?”

Hình như đã sớm đoán được nàng sẽ hỏi như vậy, Thải Bình tỏ vẻ bình tĩnh: “Về thân phận của nô tỳ, Vương phi ngài lúc nên biết ngài sẽ biết. Còn như bây giờ... Ngài cứ việc yên tâm, nô tỳ tuyệt đối sẽ không hại ngài.”

“Ngươi nói không sợ ta thì sẽ thật sự không hại ta? Ở nơi đế đô này, người muốn hại ta rất nhiều, ta làm sao biết được ngươi có phải là một trong số họ hay không?” Quý Du Nhiên cười lạnh, “Huống chi, ngay cả chó của Vương gia ngươi cũng sai sử được!” Thứ người như thế, không biết rõ lai lịch của nàng ta sao nàng dám tiếp tục lưu lại bên cạnh?


Người gởi:  Puck [ 24.04.2017, 10:33 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C52.3)

Chương 52.3: Thoát hiểm khỏi miệng hùm

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Thải Bình không hề có ý tứ giải thích, chỉ buông rèm mắt xuống: “Lửa lớn rồi, Vương phi ngài nghỉ ngơi đi, nô tỳ ra bên ngoài canh chừng cho ngài.” Rồi lững thững đi qua bên cạnh nàng.

“Thải Bình -”

“Vương phi.” Cái gáy giống như nhiều thêm một con mắt, Thải Bình một phát bắt được tay nàng vươn tới, ngoái đầu lại cười một tiếng với nàng, “Nếu như không yên lòng về nô tỳ, ngài cầm cái này đi! Một khi nô tỳ có bất kỳ động tĩnh gì bất lợi với ngài, ngài cũng có thứ tốt để phòng thân. Về phần tiểu Hắc – nó cũng không phải chịu thúc giục của nô tỳ mới có thể như thế, nó chỉ thay thế Vương gia bảo vệ ngài mà thôi.”

Mấy tháng rồi, đây là lần đầu tiên thấy nàng ta cười. Lúc này Quý Du Nhiên mới phát hiện ra, nha đầu này đúng là có dáng dấp hết sức xinh đẹp, vẻ đẹp lại không giống với chín nha đầu khác, mà là một kiểu... Nói như thế nào đây, hào hùng khí khái đi! Giật mình, lại có một cảm giác là lạ nổi lên trong lòng, hình như lòng đề phòng nàng ta của nàng lập tức giảm bớt đi phân nửa. Đưa mắt nhìn theo Thải Bình đi ra ngoài, Quý Du Nhiên cúi đầu xem xét một chút, phát hiện trong lòng bàn tay cầm một con dao găm xinh xắn. Rút dao ra xem, ánh lạnh chói mắt đâm vào khiến lòng nàng bất chợt run lên, tranh thủ đút nó lại.

Nắm chặt dao găm, nàng chậm rãi bước trở về, ngồi xuống bên cạnh đống lửa. Ngọn lửa ấm áp không ngừng tỏa ra, tản khí nóng ra bốn phía, ấm áp người nàng, cũng ấm áp lòng nàng. Chó tiểu Hắc chậm chạp từ từ đến, tròng mắt tròn vo chớp cũng không chớp nhìn nàng, ánh mắt tội nghiệp giống như ánh mắt chàng ngốc kia.

Trong lòng ấm áp không ngờ, Quý Du Nhiên di ien n#dang# yuklle e#q quiq on đưa tay ôm cổ nó, vùi mặt vào trong lớp lông dày như nhung của nó, khóe mắt ướt át, xúc động kêu lên: “Vương gia, chàng ngốc...”

Cũng không biết rơi vào giấc mộng đẹp từ khi nào.

Trong mộng, Quý Du Nhiên phát hiện mình trở lại hồ Bích Ba. Ngồi bên bờ hoò, nàng và Phượng Dục Minh cùng nhau câu được rất nhiều cá, sau đó nhóm một đống lửa bên bờ hồ, Lục Ý Thải Bình giết cá rửa cá, hai người bọn họ xiên cá đã rửa sạch nướng trên đống lửa, vừa nướng, vừa nói cười đùa giỡn. Con chó lớn tiểu Hắc của Phượng Dục Minh ở bên cạnh lắc lắc cái đuôi chạy tới chạy lui, vui sướng ăng ẳng kêu to. Trời xanh, mây trắng, núi xanh, nước biếc, còn có người trong lòng nàng, nàng cảm thấy mình thật hạnh phúc, đống lửa trước mắt giống như bùng nổ, nàng cảm thấy thật ấm áp, thật ấm áp...

Chỉ có điều, hình như quá ấm áp? Chàng ngốc, chàng thêm củi đốt quá nhiều! Cá sẽ nướng cháy đấy! Trong lòng nghĩ định gọi, lại thấy ngọn lửa nóng bỏng càng lúc càng cao, gần như muốn cắn nuốt trời đất, trên người của nàng cũng bị nướng ra một tầng mồ hôi. Nhưng ngay lúc đó, nàng lại giống như bị ném vào trong một khe nước lạnh lẽo, lạnh lẽo thấu xương đánh từ bốn phương tám hướng tới, nàng lạnh đến run lẩy bẩy, lại không tìm được bất kỳ nguồn sưởi ấm nào. Chàng ngốc, chàng ngốc, chàng đang ở đâu? Chàng đang ở đâu!

“Vương phi, tỉnh, mau tỉnh lai!” Đột nhiên một cánh tay có lực lay lay nàng, đuổi toàn bộ lửa nóng và dòng suối nhỏ sang một bên. Mệt mỏi nâng mí mặt nặng trĩu lên, phát hiện đống lửa đã tắt, chỉ còn lại một đống tro bụi nhỏ. Quý Du Nhiên không còn hơi sức hỏi, “Làm gì?”

“Thời gian không còn sớm, chúng ta nên đi – sao trên người ngài nóng như vậy?” Tay của nàng ta sờ lên cánh tay nàng, lập tức thu về, Thải Bình đưa tay sờ lên trán nàng, Quý Du Nhiên lập tức thoải mái than thở ra tiếng, kéo mu bàn tay lạnh lẽo của nàng ta đè trên trán.

Thải Bình thoáng chốc trầm mặt xuống: “Không được, Vương phi ngài ngã bệnh! Chúng ta nhanh chóng đi về tìm đại phu!” Rồi đỡ nàng dậy, hai người đi theo đường nhỏ uốn lượn bí mật trong núi.

Đi ra khỏi hang núi, Quý Du Nhiên phát hiện sắc trời còn sớm. Mặt trời còn chưa lên, chân trời hiện lên màu sáng bạc, gió sớm trong rừng thổi qua, mang theo sương mù nồng nặc, thổi đi một tầng khí nóng trên người nàng, ý thức của Quý Du Nhiên tỉnh táo một chút. Lúc này nàng mới phát hiện ra: Mình gần như không động, Thải Bình cõng nàng lên lưng mà đi! Hơn nữa tốc độ chạy còn không chậm!

“Ngươi định mang ta đi đâu? Thả ta xuống!” Trong lòng chợt trầm xuống, nàng nắm chặt quần áo của nàng ta hỏi.

Bước chân Thải Bình vững vàng có lực, không loạn chút nào: “Nô tỳ mang ngài đi tìm gặp người đang đi tìm ngài. Vương phi ngài không cần phải lo lắng.” Rồi mặc kệ nàng yêu cầu như thế nào, nàng ta di1enda4nle3qu21ydo0n đều vững vàng dẫm bước chân lững thững đi về phía trước.

Con chó lớn tiểu Hắc lắc lắc cái đuôi, suốt dọc đường không tiếng động theo sát.

Đi thời gian chừng một bữa cơm, đã loáng thoáng nghe thấy phía trước có tiếng người nói chuyện, còn có rất nhiều tiếng bước chân lộn xộn truyền đến. Lúc này Thải Bình mới dừng bước chân một chút: “Vương phi, người tìm ngài đã tới.”

“A.”

Trong đầu choáng váng xây sẩm, mắt Quý Du Nhiên cũng sắp không mở ra được. Thải Bình lập tức huýt sáo gọi tiểu Hắc, tiểu Hắc vội vàng há họng gâu gâu kêu to lên, cũng xòe chân chạy về phía bên kia.

Không lâu lắm, đội mặc đồ đồng phục của cảnh vệ Hoàng gia xuất hiện trước mắt, hơn mười tên Ngự lâm quân giơ cao ngọn đuốc bước nhanh đi về phía bên này. Nhưng chạy đầu tiên đương nhiên là tiểu Hắc con chó cưng của Phượng Dục Minh!

“Các ngươi cuối cùng đã tới!” Lập tức một tiếng yếu ớt khẽ kêu lên, cũng không phải phát ra từ trong miệng nàng. Quý Du Nhiên cảm thấy thân thể mình trượt xuống, đã bị nhẹ nhàng thả trên đất, Thải Bình ‘không còn hơi sức’, hình như còn mang theo chút nức nở khẽ kêu lên, “Vương phi ngài, ngài ấy đang sốt lên! Các ngươi nhanh chóng mang ngài về tìm đại phu!”

Nha đầu này... Bỗng nhiên quay đầu lại, phát hiện búi tóc nàng ta rối tung, tất cả trên quần áo, trên mặt đều là vết bẩn đen xì, trên má phải còn có một vết cắt đã ngưng chảy máu. Chỉ cần liếc nhìn, đã có thể kết luận nha đầu này nhất định chịu không ít khổ. Quý Du Nhiên không nhịn được tặc lưỡi: Nàng ta giả dạng cũng quá giống đi? Mới vừa rồi người nào còn mạnh như rồng như hổ cõng nàng đi xuyên qua rừng núi chứ?

Chỉ có điều, đã không có thời gian quản lý nhiều như vậy, trên người nàng vừa lạnh lại vừa nóng, sớm trống rỗng đến không được, không thể nói dù chỉ một câu đầy đủ. May mà đội cảnh vệ có mang theo kiệu trúc ở bên cạnh, vội vàng để cho nàng ngồi lên.

Con chó to tiểu Hắc vẫn theo sát bên cạnh nàng, Quý Du Nhiên sờ đầu lông lá của nó, vừa nhìn ngó chung quanh, đến khi vẫn không phát hiện ra bóng dáng kia, đáy lòng dâng lên nỗi mất mát: “Vương gia đâu?”

“Bẩm Vương phi, Vương gia đang đi tìm trên một con đường khác.”

Thì ra hắn thật sự không có ở đây? Trong mắt lập tức không nhịn được đau xót, Quý Du Nhiên hít sâu một hơi: “Nhanh lên một chút, trở về.”

Nàng muốn gặp hắn, điên cuồng muốn gặp hắn!

Tìm được nàng, đoàn người bên này nhanh chóng trở về, phía trước đương nhiên cũng có người chạy như bay về báo tin.

Khó khăn lắm mới đi ra khỏi khe núi sâu kín này, đám người trở lại cung điện Lâm Lập nơi biệt uyển tránh nóng, đang định đi về phía phủ Dật Vương, đã thấy Vương công công bên cạnh Hoàng đế xuất hiện, chặn đường đi của bọn họ lại: “Dật Vương phi, xin ngài chờ một chút. Hoàng thượng mời ngài hãy đi trước một chuyến.”

Hoàng thượng tìm nàng? Tại sao? Đầu óc die nd da nl e q uu ydo n hôn mê đột nhiên tỉnh táo, tinh thần Quý Du Nhiên chấn động – chẳng lẽ, sau khi Thái tử được tìm trở về, khai nàng ra rồi hả? Rất có thể!

Lúc này cái khó ló cái khôn, mắt nàng khép lại, giả bộ ngất đi.

Thải Bình vội nói: “Không được, Vương phi ngất rồi!”

“Ngất đi không sao, một lát nữa Hoàng thượng tự có biện pháp gọi Vương phi tỉnh táo lại.” Không nghĩ tới Vương công công lại nói lạnh lùng như thế, lời lẽ nghiêm khắc ra lệnh đội cảnh vệ đưa nàng theo hướng ngược lại đi về phía Khâu Đường các chỗ Hoàng thượng tạm nghỉ lại.

Xem ra, lần này  nàng thật sự trốn không thoát. Âm thầm nắm chặt hai quả đấm, tim Quý Du Nhiên treo thật cao.

Nhanh chóng nàng bị đưa đến Khâu Đường các, không biết Vương công công cầm bình thuốc gì tới, quơ quơ dưới mũi nàng, Quý Du Nhiên bị hun đến khó chịu không nhịn được, vội vàng mở mắt ra.

“Dật Vương phi, nếu tỉnh, vậy ngài nhanh chóng vào trong đi!” Vương công công vội nói.

Không còn cách nào, Quý Du Nhiên được Thải Bình đỡ xuống kiệu, chậm rãi đi vào trong điện, Hoàng đế Hoàng hậu kể cả Thái hậu đều chờ ở đây. Ba người đoan đoan chính chính ngồi ở phía trên, mặt trang trọng, lập tức cho người ta một áp lực vô hình, suy nghĩ của Quý Du Nhiên thoáng qua, dưới chân suýt nữa đứng không vững.

Nhìn tình huống, nàng cũng biết ngay mọi việc không tốt!

Thải Bình nhanh chóng nâng nàng lên.

“Chuyện này là sao?” Thấy thế, Thái hậu nương nương vội hỏi.

“Bẩm Hoàng hậu nương nương, Vương phi ngài ngủ ngoài đồng cả đêm, bị gió rét, bây giờ đang phát sốt.” Thải Bình vội nói.

“Nàng ta cũng phát sốt?” Hoàng hậu giống như lầm bầm lầu bầu một câu, lại khiến cho trong lòng Quý Du Nhiên hồi hộp. Vội vàng hít sâu một hơi, nàng ổn định tinh thần, xiêu xiêu vẹo vẹo đi qua hành lễ với ba người: “Nhi thần ra mắt Hoàng tổ mẫu, phụ hoàng, mẫu hậu.”

“Haizzz, ai gia nhìn nha đầu này bệnh cũng không nhẹ! Nếu không trước hết để cho con bé trở về nghỉ ngơi, chờ thân mình tốt hơn chút lại kêu tới đây hỏi đi!” Thấy thế, Thái hậu nương nương tỏ vẻ không đành lòng, đề nghị đầu tiên.

Hoàng hậu lại lắc đầu nói: “Mẫu hậu ngài quá lo rồi. Cũng chỉ hỏi một đôi câu mà thôi, hỏi xong sẽ thả nàng ta đi về, không tời thời gian một ly trà, có gì quan trọng hơn? Bây giờ thả nàng ta trở về, hai ngày nữa lại kêu nàng ta tới, nàng ta khó khăn lắm mới tốt hơn một chút, vậy lại chịu phong hàn lần nữa, họa vô đơn chí, không phải bệnh sẽ lợi hại hơn sao?”

Thái hậu chau mày, rất không thể đồng ý với lời của Hoàng hậu. Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Hoàng đế đã mở miệng trước nói rồi: “Mẫu hậu, nhi thần cảm thấy Hoàng hậu nói cũng có lý. Chỉ mất thời gian nói mấy câu, không có gì lớn. Cùng lắm thì nhi thần nhanh chóng hỏi xong là được.”

Thái hậu lạnh mặt, nhưng không tiện nói thêm gì, nên quay đầu ra khoát khoát tay: “Thôi, các ngươi hỏi đi! Chỉ có điều, dù sao cũng phải cho con bé một cái ghế ngồi một chút! Nha đầu này đáng thương, đứng cũng không vững.”

“Dạ, nhi thần biết.” Hoàng đế vội nói, rồi gọi tiểu thái giám bên cạnh đưa một cái ghế đến cho nàng ngồi, lại chuyển sang Quý Du Nhiên, bỗng trầm mặt, “Dật Vương phi!”

Trong lòng Quý Du Nhiên thoáng giật mình, vụt một cái đứng lên: “Nhi thần ở đây!”

“Ngươi nói đi, chiều hôm qua, ngươi và Thái tử làm cái gì?”

Người gởi:  Puck [ 26.04.2017, 18:12 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C52.4)

Chương 52.4: Thoát hiểm khỏi miệng hùm

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Quả nhiên, bọn họ đều biết cả rồi. Quý Du Nhiên khẽ cắn răng: “Phụ hoàng ngài đang nói gì? Nhi thần không nghe rõ.”

“Ngươi còn giả bộ! Chiều hôm qua, có người nhìn thấy hai người các ngươi chân trước chân sau đi vào cánh rừng!” Hoàng hậu hắng giọng quát to, trong giọng nói tràn đầy tức giận, trong mắt bắn ra ánh sáng sắc bén gần như muốn bắn nàng thành cái sàng.

Nghe cách bà ta nói, quả thật muốn trị nàng tội danh quyến rũ Thái tử? Quý Du Nhiên buồn cười, trong đầu lại choáng váng mãnh liệt một trận, hai chân yếu ớt mềm nhũn không có sức, thoáng cái lại ngã ngược về trên ghế.

Thải Bình nóng lòng, phịch một tiếng quỳ xuống nói: “Hoàng hậu nương nương, Vương phi nhà nô tỳ nóng sốt rất kịch liệt, thần chí người không tỉnh, quả thật không có sức lực trả lời câu hỏi của ngài. Nếu không ngài xem thế này, tối hôm qua nô tỳ đều ở chung một chỗ với Vương phi, ngài có lời gì hỏi nô tỳ cũng được.”

“Hỏi ngươi? Được!” Mắt Hoàng hậu nương nương thình lình sáng lên, “Vậy ngươi nói, ngày hôm qua ngươi gặp Dật Vương phi ở đâu, khi nào?”

“Buổi trưa ngày hôm qua, Vương phi câu cá mệt mỏi, đã nói phải đi về nghỉ ngơi, cũng để nô tỳ đi báo cho Vương gia một tiếng. Nhưng mà, đợi sau khi tìm được Vương gia, Lục Ý tỷ đến báo lại Vương phi mất tích rồi! Mọi người vội vàng chia nhau đi tìm, Vương gia cũng giao con chó cưng của Vương gia cho nô tỳ, muốn tiểu Hắc giúp tìm Vương phi một chút! Nhưng mà, cũng không biết xảy ra chuyện gì, nô tỳ đi tới đi lui lại thất lạc di3nd@nl3qu.yd0n những người khác, ngoài ý muốn gặp được Vương phi lạc đường. Vương phi nói, trên đường về ngài phát hiện cảnh sắc trong núi cực đẹp, cũng không nhịn được nên định đi chung quanh ngắm một chút, nhưng ai biết thế nhưng lại thất lạc Lục Ý tỷ rồi, bản thân cũng bị vây trong núi không tìm thấy lối ra. Chúng nô tỳ kết bạn đi về phía trước, đi mãi đến khi trời đã tối rồi mà vẫn còn chưa tìm được lối ra, cuối cùng quyết định tìm hang núi tạm lánh cả đêm, đợi trời sáng ra thì trở ra tiếp tục tìm. May mà trên người Vương phi mang theo mồi lửa, nếu không tối hôm qua chúng nô tỳ không phải chết rét trong hang núi thì chính là bị thú hoang ăn thịt! Chỉ có điều, dù sao Vương phi yếu ớt, ngủ bên ngoài hoang dã cả đêm, nên phát sốt lên, nô tỳ cũng cảm thấy được có gì không đúng, mới liều mạng cõng đi cầu cứu chung quanh, may mà gặp được đội cảnh vệ rồi!”

Nha đầu này, thật lợi hại! Nghe xong lời nàng ta nói, trong đầu hỗn loạn của Quý Du Nhiên cũng không nhịn được mà hiện lên hàng chữ này. Núi hoang đồng vắng, vốn chỉ có hai người các nàng, đã xảy ra chuyện gì, nói lời gì, chỉ có mấy người bọn họ biết. Nàng ta chỉ nói mấy câu thật, sau đó bên trong pha trộn chút lời nói dối, thật thật giả giả, hư hư thật thật, có mấy người có thể phân biệt ra được?

“Chỉ có như vậy?” Nghe thế, ánh mắt Hoàng hậu nương nương tối sầm lại, nhìn giống như rất không hài lòng với giải thích của nàng ta.

Thải Bình liên tục không ngừng sụp xuống dập đầu: “Nô tỳ nói hoàn toàn là sự thật. Nếu như có nửa câu nói dối, cam tâm tình nguyện ngũ lôi oanh đỉnh *!”

(*) ngũ lôi oanh đỉnh: năm tia sét đánh lên đầu.

Lời thề ác như vậy đã phát ra rồi, Hoàng hậu cũng không có cách nào chất vấn.

Sắc mặt Hoàng đế cũng thoáng dễ nhìn một chút, nhưng vẫn lớn tiếng hỏi: “Vậy ngươi giải thích sao Thái tử lại cùng mất tích với ngươi?”

“Thái tử cũng mất tích sao?” Khó khăn lắm mới thở nổi, Quý Du Nhiên vội vàng theo lời Thải Bình nói, “Nhi thần không biết! Nhi thần nhớ h ôm qua ở bên bờ hồ nói vài câu với Thái tử phi, trên đường trở về hình như có gặp mặt Thái tử một lần, nói cũng không nói câu nào, sau đó thì không còn có cái gì nữa!”

“Ngươi nói là sự thật?” Hoàng hậu vẫn bán tín bán nghi. Nhưng mà, Quý Du Nhiên chóng mặt, cặp mắt mở không ra, nàng cũng không thể phân biệt rõ thật giả từ trong ánh mắt của nàng ta, nhất thời trong lòng cũng rối thành nùi gai.

Quý Du Nhiên vội vàng gật đầu: “Hoàn toàn là sự thật. Mặc dù nhi thần ngu ngốc, nhưng cũng biết đại cấm kỵ của nam nữ, quy củ thúc tẩu không có chuyện quan trọng không ở chung một chỗ. Hơn nữa, Thái tử địa vị cao quý, nhi thần thấy ngài ấy đến né tránh còn không kịp, làm sao sẽ làm ra chuyện không đúng với thân phận chứ?”

Lời nói này, khiến toàn bộ sầu lo di@en*dyan(lee^qu.donnn) trên mặt Thái hậu nương nương tan biến. Vội vàng chen miệng nói, “Các ngươi xem đi! Ai gia đã sớm nói con bé không phải là đứa như vậy, các ngươi cứ không tin!”

Hoàng thượng mặc dù còn mặt lạnh, nhưng thái độ hùng hổ dọa người cũng hòa hoãn không ít. Chỉ có Hoàng hậu nương nương vẫn chưa tỏ vẻ tin tưởng hoàn toàn, nhưng cũng không biết nên nói gì nữa mới phải.

Thân thể ban đầu đã hết sức yếu ớt, bây giờ bị bọn họ thẩm vấn một trận, dưới áp lực cao, tinh thần thể lực của Quý Du Nhiên tiêu hao càng nhanh, mắt cũng sắp không mở ra được.

Thái hậu nương nương rất đau lòng, vội vàng thúc giục: “Hoàng thượng, lời của ngươi hỏi xong chưa? Hỏi xong rồi thì mau chóng để con bé đi về nghỉ!”

“Hoàng thượng...” Sắc mặt Hoàng hậu cuống lên, nhỏ giọng uyển chuyển kêu.

Hoàng đế cũng không nhìn Hoàng hậu, chỉ phất tay lên, “Có thể, Dật Vương phi ngươi lui ra đi!”

“Dạ, nhi thần cáo lui.” Quý Du Nhiên lại mềm nhũn đứng lên, mềm nhũn hành lễ, khi định đứng dậy, không ngờ trước mắt bỗng tối sầm, thân thể mềm nhũn xuống, yếu ớt té xuống đất.

“Ái phi!”

Vào giờ phút này, một giọng kêu to đột nhiên vang lên bên tai, một đôi tay có lực ôm lấy hông nàng, mùi vị ánh mặt trời quen thuộc đập vào mặt. Chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt đã tâm tâm niệm niệm thật lâu, lỗ mũi Quý Du Nhiên chua xót, hai hàng nước mắt trong suốt tí tách chảy xuống.

“Chàng... Sao bây giờ chàng mới tới!” Một quyền đấm lên vai hắn, nàng cuối cùng uất ức đến bật khóc lên.

Phượng Dục Minh thoáng chốc ngây dại. Lỗ mũi vừa nhíu, cực kỳ uất ức nói: “Sau khi bổn Vương nghe được tin tức của nàng đã chạy về rồi! Đã rất nhanh, những người đó còn bị ném ở phía sau xa thật xa!”

“Ta mặc kệ ta mặc kệ! Dù sao chàng tới chậm, tới quá muộn!” Hắn càng giải thích, nàng lại càng đau lòng, nước mắt không ngừng tí tách chảy xuống. Cũng không biết hơi sức từ đâu, Quý Du Nhiên giơ quả đấm lên đập mạnh lên người hắn, vừa đập vừa kêu khóc, “Là chàng nói từ nay về sau cũng sẽ không rời khỏi bên cạnh ta nửa bước đấy! Chính miệng chàng nói! Phượng Dục Minh, chàng nói chuyện không giữ lời! Chàng có phải nam nhân không? Có phải nam nhân không? Chàng có biết tối hôm qua ta sợ biết bao không? Trong núi rừng tĩnh lặng như vậy, một bóng người cũng không thấy, ta sắp bị hù chết! Buổi tối trời đen thùi lùi, chỉ nghe thấy tiếng sói tru, ta được lửa vây quanh cũng cảm thấy lạnh. Ta khóc gọi chàng, gọi rất nhiều, nhưng một tiếng chàng die ennd kdan/le eequhyd onnn cũng không trả lời, một tiếng chàng cũng không trả lời! Chàng chạy đi đâu cho ta? Chàng chạy đi đâu? Chàng nói chàng sẽ luôn luôn ở bên cạnh bảo vệ ta! Nhưng lúc ta cần chàng nhất lại không thấy bóng dáng của chàng! Phượng Dục Minh, ta hận chàng chết đi được, tối hôm qua rốt cuộc chàng đang ở đâu?”

“Bổn Vương, bổn Vương đi tìm nàng khắp nơi mà!” Bị chửi đến ngây ngốc, Phượng Dục Minh ngu ngơ trả lời.

“Chàng nói xạo! Nếu chàng tìm, tại sao không tìm được? Ta đợi chàng cả đêm! Cả một đêm hôm qua ta đều chờ chàng, nhưng chàng chính là không xuất hiện! Phượng Dục Minh, chàng khốn kiếp! Ta hận chàng! Ta hận chàng chết đi được! Chàng cút cho ta! Cút sang bên cạnh! Ta không muốn gặp lại chàng!”

Mộng và thật đan xen một chỗ, khuôn mặt dữ tợn của Thái tử xuất hiện ngay trước mắt, đủ loại sợ hãi đêm qua nổi lên trong lòng. Phất tay lần nữa, Quý Du Nhiên lại càng nghĩ càng sợ, không nhịn được vung quyền cước về phía hắn, khóc lớn náo loạn lớn lên.

Thấy nàng như vậy, Phượng Dục Minh cũng gấp gáp. Vừa gấp gáp, nước mắt của hắn cũng rơi xuống rồi. Vội vàng ôm chặt lấy nàng, hắn thận trọng nói: “Ái phi, bổn Vương thật sự đang tìm nàng, một khắc cũng không ngừng tìm, nàng phải tin tưởng bổn Vương! Bổn Vương chưa bao giờ nói dối đâu! Nàng đừng hận bổn Vương có được không? Có được không?”

“Không được! Không được!” Quý Du Nhiên cũng không biết mình làm sao, hắn càng ăn nói khép nép, nàng lại càng tức giận, càng muốn trút hết sự bất mãn ra với hắn, nên dùng sức giãy dụa, hắng giọng kêu to, “Chàng buông ta ra! Chàng để cho ta đi! Đời này ta cũng không muốn gặp lại chàng nữa!”

Phượng Dục Minh thật sự bị chửi cho ngây ngốc.

Thân thể cương cứng giống như hòn đá, hắn nghe nàng điên cuồng la to, trong lòng giống như bị mười vạn mũi tên đồng loạt bắn trúng, đau đến chết lặng. Khẽ buông tay, hắn lại nghe lời nàng buông tay ra.

Trên người đã sớm không còn nhiều hơi sức, hắn vừa buông ra, Quý Du Nhiên lập tức không ngừng ngã xuống đất. Thân thể nặng nề ngã trên đất, đau đớn khó chịu từng trận làm tỉnh bộ phận thần trí của nàng. Định bò dậy, lại phát hiện có lòng không có sức. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn nam nhân trước mặt ngây ngốc rơi lệ, đột nhiên đau buồn, hắng giọng khóc lớn lên.

“Oa!”

Ngay sau đó, Phượng Dục Minh cũng nhếch miệng oa oa khóc lớn lên.

“Ái phi!” Hắn quỳ xuống, ôm lấy cổ nàng, “Nàng không cần tức giận có được không? Bổn Vương không muốn rời khỏi nàng!”

Trang 19/59 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/