Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

 
Có bài mới 08.12.2017, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3678
Được thanks: 28713 lần
Điểm: 32.46
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng 16.1 - Điểm: 48
Chương 16.1: Thái tử tranh giành

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Phụ hoàng?”

Ba người đều sững sờ, cùng kêu lên, nhưng tâm tư lại khác nhau.

Quý Du Nhiên âm thầm may mắn, Phượng Dục Minh còn chóng mặt, Thái tử thì lòng chìm sâu, một dự cảm xấu xông lên trái tim.

“Nghịch tử, quỳ xuống!” Ngồi xếp bằng trên giường, Hoàng đế mặc bộ đồ ngủ màu vàng sáng, đầu tóc rối bời, mặt mệt mỏi, mặc dù có vẻ lôi thôi nhếch nhác, nhưng khí chất thiên tử quanh thân vẫn không hề giảm bớt bao nhiêu.

Thái tử, Phượng Dục Minh, còn có Quý Du Nhiên vội vàng quỳ xuống đất.

Hoàng đế từ từ giơ tay lên, ngón trỏ run rẩy chỉ về phía Thái tử, trong giọng nói cũng không kiềm chế được mà phát ra run run: “Được, ngươi được đấy Thái tử! Ngươi còn để Hoàng huynh ngươi vào trong mắt không?”

Phượng Dục Minh vụt một cái đứng lên: “Ái phi, hắn đùa giỡn nàng?”

Quý Du Nhiên liền tranh thủ kéo hắn quỳ xuống: “Hiện giờ có phụ hoàng làm chủ, chàng tạm thời đừng vội tức giận.”

Nghe vậy, Thái tử đột nhiên quay đầu lại, trong cặp mắt kia tràn đầy khiếp sợ và không thể tin. Quý Du Nhiên cười khẽ với hắn: Không sai, những lời đó do chính nàng cố ý dẫn dụ hắn nói ra. Cũng chính vì để cho phụ hoàng ông ta nghe được, cho ông ta biết rốt cuộc nhi tử của ông ta là cái thứ gì! di3n~d@n`l3q21y'd0n

Ánh mắt Thái tử lập tức tối sầm lại, trên mặt che lên một tầng đen tối.

“Nghịch tử!” Thấy thế, quả đấm của Hoàng đế nặng nề đập lên mép giường vài cái. Bởi vì tức giận công tâm, không kiềm chế được ho khan.

“Hoàng thượng!”

Người bên ngoài nghe thấy tiếng động lạ, vội vàng chạy vào, Địch phi cũng nhanh chóng chạy đến. Vừa thấy tình hình trước mắt, đôi mắt đẹp của bà trợn tròn, giống như không biết làm sao.

Việc đã đến nước này, hai mắt Thái tử nhắm lại, khi lần nữa mở ra thì mặt hắn tràn đầy kiên định: “Phụ hoàng, nhi thần và Đại tiểu thư Quý gia Du Nhiên tình đầu ý hợp với nhau, thanh mai trúc mã, kính xin phụ hoàng thành toàn!”

“Ngươi điên rồi!” Hoàng đế nghe vậy gào to. Gào xong, lại ho kịch liệt liên tiếp.

Địch phi vội vàng chạy tới vỗ lưng cho ông ta, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp cũng nhăn nhó: “Thái tử điện hạ, ngươi nóng đầu đúng không? Người đâu, nhanh mang Thái tử về tẩm cung, mời hai vị Thái y bắt mạch cho hắn!” dieendaanleequuydonn

“Cô không ngã bệnh! Cô nói là sự thật!” Thái tử chợt đứng dậy, lời lẽ chính nghĩa nói, “Năm xưa nhi thần chính là phúc chỉ vi hôn với nàng, sau lại bởi vì mẫu hậu và Quý Tướng phu nhân tính toán nên mới khiến chúng ta chưa là phu thê đã bị mạnh mẽ chia rẽ. Hiện giờ, nhi thần đã hiểu rõ sai rồi, Thái tử phi cũng sớm bị biếm lãnh cung. Vì vậy, nhi thần kính xin phụ hoàng trả người của nhi thần lại cho nhi thần!”

“Ăn nói bừa bãi!” Mặt Hoàng đế đã biến thành màu gan heo, “Nàng là Hoàng tẩu của ngươi, trẫm còn sống, nhị Hoàng huynh của ngươi còn sống, ngươi đã định loạn luân? Lễ giáo ngươi học nhiều năm như vậy đều học vào bụng chó rồi?”

Thái tử bất khuất ngẩng cao cằm: “Nhị Hoàng huynh là người ngu dại, vốn không biết phu thê là thứ gì. Du Nhiên gả cho hắn, chỉ có thể lãng phí thanh xuân. Thà rằng như vậy, nhi thần kính xin phụ hoàng lệnh cho bọn họ hòa ly, nhi thần sẽ đưa mười mỹ nhân bồi thường cho nhị Hoàng huynh.”

“Bổn Vương không cần mỹ nhân! Bổn Vương chỉ cần ái phi!” Nghe đến đó, cho dù Phượng Dục Minh ngu  ngốc nữa cũng hiểu rồi. Lập tức ôm chặt Quý Du Nhiên, hắn hắng giọng kêu to.

Quý Du Nhiên bị ngột ngạt khó thở, “Vương gia, chàng buông tay, đừng như vậy.”

“Không buông! Ái phi nàng là của bổn Vương đấy! Ai cũng đừng nghĩ cướp nàng đi từ bên cạnh bổn Vương!”

“Không phải, ta... Ọe!”

Vốn vừa rồi khi bị Thái tử bức bách trong dạ dày nàng đã khuấy đảo. Vốn tưởng rằng bị lời nói và thái độ của hắn làm ghê tởm, nàng liền cố nén hướng dẫn từng bước. Mà chờ tới bây giờ, lúc quỳ xuống đất nàng chỉ cảm thấy tốt một chút xíu, nhưng ngực vẫn hơi buồn bực. Hiện giờ lại bị Phượng Dục Minh ôm chặt như vậy, trong dạ dày liền chuyển dời, cổ họng giống như có thứ gì đó chặn lại, khó chịu đến muốn ói. Vì vậy nàng liền phun ra. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Ái phi!” Phượng Dục Minh nhất thời ngây ngốc, vội vàng nâng bả vai nàng lên, “Nàng làm sao vậy? Trúng độc sao? Người đâu! Người đâu!”

“Người đâu, tới đỡ Dật Vương phi lên giường, Thái y, mau bắt mạch cho Dật Vương phi!” Địch phi cũng vội vàng nói.

Phượng Dục Minh không mượn tay người khác, liền tranh thủ ôm Quý Du Nhiên mộ mạch tới giường êm bên cạnh. Thái y đứng bên cạnh cũng vội tới, vừa bắt mạch cho nàng, lập tức nở nụ cười: “Chúc mừng Dật Vương gia, Dật Vương phi ngài ấy có tin mừng!”

Cái gì?

Một lời vừa ra, lại một tia sấm chớp nổ vang trên đỉnh đầu, tất cả mọi người đều không nhịn được mang theo ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Quý Du Nhiên.

Quý Du Nhiên cũng ngây ngẩn cả người: Nàng lại mang thai? Vốn sau khi động phòng với Phượng Dục Minh, nàng biết rõ sớm muộn gì sẽ có một ngày như thế. Nhưng mà, chờ khi ngày đó chân chính đến, nàng lại bối rối, không thể tin được đây là sự thật.

Thái tử cũng ngây ngẩn cả người: Làm sao có thể, sao lại thế này! Hắn đang kêu to trong lòng, nhị Hoàng huynh không phải là kẻ ngu sao? Không phải tâm trí hắn chưa đủ tám tuổi sao, mỗi ngày chỉ biết vui đùa một chút nhốn nháo một chút sao? Bọn họ, hai người bọn họ làm sao có thể...

Phượng Dục Minh gãi đầu: “Có tin mừng? Đây là bệnh gì? Phải uống thuốc gì? Ngươi nhanh kê xuống, bổn Vương lập tức để cho người đi bốc thuốc!”

Phụt!

Địch phi lập tức phì cười: “Vương gia, Vương phi nàng là trong bụng có nhi tử của ngươi rồi. Mấy tháng nữa Hoàng gia chúng ta sẽ có thêm một tiểu Hoàng tôn rồi!” die nda nle equ ydo nn

“Nhi tử?” Phượng Dục Minh lại gãi gãi đầu, “Hắn ở đâu? Tại sao không ra ngoài lúc này?”

Địch phi xấu hổ, những người khác cũng rối rít buồn cười. Chỉ có Hoàng đế trên giường và Thái tử dưới đất, sắc mặt của hai phụ tử này càng thêm âm trầm, làm cho người ta không rét mà run.

“Những người khác lui ra, Dật Vương phi lưu lại.” Ánh mắt lạnh như đao bắn về phía Quý Du Nhiên, Hoàng đế cố nén ho khan trầm giọng nói.

Tất cả mọi người không rõ chân tướng: Dật Vương phi mang thai là chuyện tốt! Tại sao phản ứng của Hoàng thượng lại kỳ quái như thế?

Địch phi lại giống như hiểu ra điều gì, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp hiện ra vẻ lo lắng: “Hoàng thượng...”

“Lui ra!”

“Vâng!”

Tất cả mọi người đều lui ra, chỉ có Quý Du Nhiên và Phượng Dục Minh còn ở lại.

Mắt thấy sắc mặt Hoàng đế không đúng, Quý Du Nhiên cũng không dám nằm, vội vàng giùng giằng quỳ xuống bên cạnh Phượng Dục Minh.

Hoàng đế đã sớm quen với việc Phượng Dục Minh và Quý Du Nhiên như hình với bóng, liền chỉ chau mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Quý Du Nhiên: “Dật Vương phi, ngươi có biết tội của ngươi không?”

Quý Du Nhiên hất cằm lên: “Nhi thần không biết nhi thần có tội gì?”

“Ngươi... Hài tử trong bụng ngươi, ngươi nói, là của ai? Của Thái tử?”

Hả? Ông ta đang nói nhăng gì vậy? Trong lòng Quý Du Nhiên vụt lên một đống lửa giận, “Phụ hoàng, nhi thần và Thái tử trong sạch. Kể từ sau khi gả cho Vương gia, nhi thần càng thêm giữ khoảng cách với Thái tử, mỗi ngày đều ở chung một chỗ với Vương gia nhà nhi thần. Không biết vì sao phụ hoàng lại vu oan nhi thần như thế, vu oan hài tử trong bụng nhi thần như thế?” d1en d4nl 3q21y d0n

Hoàng đế vẫn mặt mày âm trầm: “Ngươi nói là, hài tử này là của Dật Vương sao?”

Quý Du Nhiên ngẩn ra, trong lòng lập tức hiểu: Vị phụ hoàng đại nhân này, bây giờ suy bụng ta ra bụng người, đánh đồng nàng với Ninh Vương phi đi? Ninh Vương không thể viênp hòng, hài tử của Ninh Vương phi là của ông ta, bởi vậy ông ta cũng cho rằng Phượng Dục Minh không thể làm chuyện phu thê, nàng cũng chỉ có thể tìm nam nhân khác?

Không khỏi cười lạnh: “Nhi thần làm người ngay thẳng chính trực, vẫn tuân thủ nữ tác, đời này chỉ có một nam nhân là Vương gia. Nhi thần tất nhiên không biết, hài tử trong bụng nhi thần, không phải của Vương gia, thì là của ai?”

Hoàng đế cũng bị vẻ quang minh chính trực của nàng chấn nhiếp, giọng nói trở nên yếu ớt rất nhiều: “Ý của ngươi là, ngươi và Dật Vương, các ngươi động phòng?”

Quý Du Nhiên nhắm mắt lại. Phụ hoàng à phụ hoàng, đời trước ngài vẫn bỏ rơi phu thê chúng ta, cho đến cuối cùng khi xảy ra chuyện mới mắt nhìn thẳng chúng ta, nhưng cũng rất tin không hề nghi ngờ chỉ trích của mấy người Thái tử, lúc đó hạ xuống một ly rượu độc. Mà bây giờ, ngài vẫn hoàn toàn không để mắt đến chúng ta, bây giờ ta có thai, phản ứng đầu tiên của ngài không phải cảm thấy vui mừng vì đường con cháu kéo dài, lại hoài nghi nguồn gốc hài tử! Trong mắt ngài, ta chính là một nữ nhân thủy tính dương hoa * không tuân thủ nữ tắc như vậy sao?

(*) Thủy tính dương hoa: dễ dàng thay đổi như dòng nước, lả lướt nhẹ nhàng như hoa dương | chỉ nữ giới tác phong tùy tiện hay tình cảm không chuyên nhất

Trong lòng hoàn toàn lạnh lẽo, nàng mở mắt ra, nói năng có khí phách: “Ngay từ bốn tháng trước, nhi thần đã động phòng với Vương gia. Chuyện này Hoàng tổ mẫu biết, Địch phi nương nương biết, bằng chứng nhi thần phá thân để ở trong Vương phủ, nếu phụ hoàng không tin, nhi thần lập tức để cho người mang tới cho phụ hoàng xem qua!”

Lời nói bí mật mang theo tức giận bắn ra liên hồi giống như đánh úp về phía ông ta, giận đến mức tận cùng, Quý Du Nhiên cũng bất chấp tôn ti trên dưới, trực tiếp lớn tiếng nói. dinendian.lơqid]on

Một chút khí thế của Hoàng đế cuối cùng bị nàng đè xuống.

“Dật Vương phi, trẫm...”

Nghe nàng nói như thế, Hoàng đế biết rõ mình sai lầm rồi. Nhưng mà, đường đường là Đế Vương một nước, kêu hắn hạ thể diện xuống xin lỗi con dâu như thế nào được? Quý Du Nhiên cũng không trông cậy vào ông ta có thể nói gì nghe cho phải, trực tiếp tự nói: “Chuyện này nhi thần không thẹn với lương tâm, giữa nhi thần và Thái tử vẫn trong sạch. Hôm nay, Thái tử điện hạ ở đây vu oan cho nhi thần, nhi thần không có mặt mũi nào đối mặt với Vương gia, kính xin phụ hoàng chủ trì công đạo cho nhi thần, còn cho nhi thần và hài tử trong bung nhi thần một trong sạch!”

Lại đổ hết sai lầm của ông ta lên người Thái tử. Hoàng đế cũng trong nháy mắt nhớ lại lời Thái tử vừa mới nói, sắc mặt không khỏi chìm xuống: “Thái tử bây giờ thật to gan lớn mật, ngay cả trẫm  cũng không để trong mắt, lại càng không chú ý tới luân lý cương thường, người như vậy, lập làm Thái tử, thật sự là... Người đâu!”

“Hoàng thượng!” Hai thái giám đi vào.

“Truyền lệnh xuống, đưa Thái tử trở về Đông cung, mời Thái y bắt mạch chữa bệnh cho hắn, lúc nào bệnh của hắn chữa hết, thì khi đó thả hắn ra!”

“Dạ!”

Cứ như vậy là xong rồi? Quý Du Nhiên rất bất mãn. Chỉ là một cấm túc, vốn không phải là điều nàng muốn. Quý Du Nhiên lạnh lùng ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Hoàng đế, Hoàng đế chột dạ trong lòng, lại giải thích chưa nay chưa từng thấy: “Chuyện xấu như thế, tuyệt đối không thể báo cho thiên hạ. Hiện giờ trẫm cấm túc hắn một khoảng thời gian, chờ thân thể trẫm tốt lên rồi, tự sẽ tiến hành xử lý hắn. Hai năm qua hắn làm việc thật sự lớn mật, vị trí Thái tử này, trẫm cần suy nghĩ thật kỹ.”

Khi cha chồng đã lấy thân thể mình ra làm điều kiện để nói chuyện rồi, Quý Du Nhiên tự nhiên không thể nói gì nữa, liền cúi đầu nói: “Dạ, nhi thần biết.”

Lúc này Hoàng đế mới chán chường ngã xuống giường: “Được rồi, các ngươi lui xuống đi!”

“Vâng.”

Hai phu thê cùng đứng dậy, cùng đi ra khỏi cung điện, liền thấy Địch phi đứng ở đó.

Nhìn thấy bọn họ, bà khẽ mỉm cười với bọn họ, nhẹ nhàng cầm tay Quý Du Nhiên: “Thật tốt.”

Chỉ là hai chữ đơn giản, lại khiến cho lòng Quý Du Nhiên ấm áp, đáp lại bà ấy một nụ cười hiểu ý.

Không cần phải nói, bên này Hoàng đế đột nhiên gây ra chuyện lớn như vậy, bên chỗ Thái hậu rất nhanh đã biết hết rồi. Quý Du Nhiên và Phượng Dục Minh đi ra ngoài không bao lâu, liền bị Thái hậu cho người gọi tới.

“Hài tử của ta, ai gia nghe người ta nói, con có thai rồi hả?” Mới vừa vào cửa, đã thấy Thái hậu thế mà lại tự mình ra cửa nghênh đón. Mà vừa thấy Quý Du Nhiên, bà liền vội vàng nắm chặt tay nàng nói.

Mặt Quý Du Nhiên đỏ lên, nhẹ nhàng gật đầu: “Vâng.”

Thái hậu sững sờ, chợt cười như hoa nở: “Thật tốt! Thật tốt! Đi vào nhanh lên một chút, ngồi đi! Đừng mệt nhọc!”

Trong lúc nhất thời, từ làm tù nhân bên chỗ Hoàng đế đến thành thượng khách bên này, còn được Thái hậu nương nương tự tay hầu hạ nàng đến thoải mái dễ chịu, Quý Du Nhiên hơi không thích ứng được.

Phượng Dục Minh trơ mắt nhìn, cũng không khỏi ghen tỵ: “Hoàng tổ mẫu, ngài thiên vị!”

Thế này Thái hậu mới ý thức được Phượng Dục Minh cũng theo đến, liên tục không ngừng cười nói: “Thê tử của con mang thai tiểu tằng tôn cho ai gia, hiện giờ ai gia tự nhiên thiên vị nàng.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Gió, Hothao, Phụng, TTripleNguyen, abc1212, vân anh kute, xichgo, y229917
     

Có bài mới 08.12.2017, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 5682
Được thanks: 8058 lần
Điểm: 1.67
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng 16.1 - Điểm: 1
Mừng quá đi thôi, rốt cuộc thì chị Quý Du Nhiên mang thai rồi

Thanks Puck thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bích Trâm về bài viết trên: Puck
     
Có bài mới 10.12.2017, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3678
Được thanks: 28713 lần
Điểm: 32.46
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng 16.2 - Điểm: 50
Chương 16.2: Thái tử tranh giành

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Không ngờ lão nhân gia ngài đáp thẳng thắn như vậy, Phượng Dục Minh sững sờ xong, miệng chu lại, buồn bã: “Tại sao lại như vậy? Ái phi đã phun loạn, mấy người đều không ghét hắn, lại còn thích đến không xong!”

Ặc...

Thái hậu nghe vậy, sửng sốt, trao đổi một ánh mắt với Quý Du Nhiên.

Nhìn Quý Du Nhiên che miệng cười khẽ, Thái hậu cũng không nhịn được lắc đầu cười nhẹ, vội vàng giải thích với hắn đây là phản ứng khi mang thai.

Phượng Dục Minh vẫn chưa thoải mái, lại nói một lần chuyện bên chỗ Hoàng đế vừa rồi, Thái hậu cũng ngây ngốc.

Nói hơn nói thiệt mãi, cuối cùng Phượng Dục Minh hiểu rõ: Ở trong bụng Quý Du Nhiên, hiện giờ đã nhiều thêm một tiểu tử. Mà tiểu gia hỏa này, vài tháng sau hắn sẽ từ trong bụng Quý Du Nhiên ra ngoài, sau đó từ từ lớn lên, gọi bọn họ là phụ vương mẫu hậu.

“Đúng rồi! Con mang thai mấy tháng?” Cho đến lúc này, mừng rỡ như điên trong lòng Thái hậu biến mất một chút xíu, rốt cuộc nhớ tới hỏi chuyện này.

Quý Du Nhiên sửng sốt: “Thái y chưa nói!”

“Chưa nói?”

“Không nói! Thái y vừa nói nhi thần mang thai, sau đó phụ hoàng đã nổi trận lôi đình...”

“Hả?”

Quý Du Nhiên mím môi, yên lặng cúi đầu.

Thái hậu lập tức phát hiện có gì không đúng, vội vàng nắm tay nàng: “Đã xảy ra chuyện gì, con nói với ai gia một chút. Cho dù phụ hoàng con bắt nạt con, ai gia cũng làm chủ giúp con!” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Lúc này Quý Du Nhiên mới ngẩng đầu lên, dùng lời nói nhỏ nhẹ nói chuyện Hoàng đế chất vấn một lần. Vì để nói rõ tiền căn hậu quả, nàng bất đắc dĩ lại nói lại lời Thái tử vừa rồi mới nói ra.

Thái hậu nghe vậy sững sờ một hồi lâu, cười khẽ một tiếng: “Thì ra là vậy. Phụ tử bọn họ đều cho rằng con gả cho Dật Vương làm quả phụ, nhưng cũng vui mừng để con gả đi! Hiện giờ, con mang thai, bọn họ còn hoài nghi con?”

Vội vàng nắm chặt tay nàng: “Hài tử ngoan, con yên tâm, chuyện này có ai gia làm chủ cho con, con cái gì cũng không cần để ý, chỉ cần trở về lo dưỡng thai cho tốt, sinh một tằng tôn mập mạp cho ai gia là được!”

Nói xong, lại vội vàng kêu người đi mời Thái y.

Lần này, Quý Du Nhiên rốt cuộc biết được: Nàng đã mang thai sắp được hai tháng rồi. Bởi vì mới có, cho nên hôm nay mới phát hiện. Hơn nữa bởi vì nàng ưu tư quá nặng, cần tĩnh dưỡng, Thái y lại kê cho nàng một đống thuốc, Thái hậu còn thưởng cho nàng rất nhiều thứ. Khi từ biệt Thái hậu trở về Vương phủ, sau lưng hai người thế mà lại có hai chiếc xe ngựa tràn đầy.

Tin tức Dật Vương phi mang thai nhanh chóng truyền khắp trên dưới Hoàng cung, rồi sau đó người trong vòng hiển quý Kinh thành cũng biết.

Đối với chuyện này, rất nhiều người đều tỏ vẻ không thể tin, thậm chí có người còn mượn cơ hội tới cửa thăm hỏi ra chút tin tức bên trong. Chỉ có điều, Quý Du Nhiên nghe theo lời Thái hậu nói, mỗi ngày yên tâm tĩnh dưỡng, giao khách tới cho Bình công công bọn họ đi để ý. Thêm với Hoàng đế rất nhanh ban thưởng cho nàng rất nhiều vật phẩm, ban thưởng của Thái hậu cũng liên tục không ngừng, Hoàng đế còn phái bốn gã Thái y thường trú tại Dật Vương phủ, cưng chiều nồng đậm như thế, khiến hoài nghi trong lòng những người kia dần chìm xuống.

Hơn nữa, cùng lúc đó, trên triều đình lại nhấc lên một vòng sóng gió mới.

Tiếp theo sau khi Tể tướng Quý Thúc bởi vì vấn đề tác phong bị bãi miễn, một ngày này khi Hoàng đế lâm triều đã chiếu cáo thiên hạ: Thái tử thân nhiễm bệnh hiểm nghèo, không cách nào chữa khỏi, cho dù chữa khỏi cơ hội đã nhỏ lại thật nhỏ. Thêm vào đó khoảng thời gian trước Thái tử liên tiếp làm chuyện sai lầm, rất nhanh, rất nhiều triều thần liên tục dâng tấu, xin Hoàng đế mau chóng tuyển chọn Thái tử mới. Mà ngay sau đó, lại có triều thần dâng tấu, nói rõ mặc dù Thái tử thân nhiễm bệnh hiểm nghèo, nhưng vẫn là Thái tử, không thể vì vậy mà vứt bỏ Thái tử. Huống chi, bây giờ trong các Hoàng tử, cũng không có ai có thể đảm nhiệm vị trí Thái tử. Người ngựa hai phe dùng thế triển khai giằng co, gần đây mỗi ngày lâm triều tranh chấp lớn nhất chính là chuyện này.

Hỏi thăm những quan viên kia lại muốn giở trò gian trá gì khi lâm triều trở thành một trong những lạc thú lớn nhất trong sinh hoạt hiện tại của Quý Du Nhiên. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Thời gian chậm rãi trôi đi, đảo mắt đã qua một tháng. Thân thể Hoàng đế dần dần chuyển biến tốt, phản ứng nôn nghén của Quý Du Nhiên cũng dần biến mất.

Bởi vì hết sức mong đợi tiểu tằng tôn này, Thái hậu gần như vài ngày lại phái người đưa đống lớn đống nhỏ đồ tốt tới Dật Vương phủ. Trong đó có trân châu ngọc thạch, dược liệu trân quý, còn có tràng hạt bằng gỗ tử đàn đã được cao tăng tụng niệm, v.v... Chất đống tràn đầy hai căn phòng.

Mà sau khi đợi thai nhi của nàng ổn định, Thái hậu càng thêm cách mỗi ngày sẽ đòi nàng vào cung một lần, cho đến khi trời tối mới thả nàng ra ngoài.

Một ngày này, nàng lại vào cung Thái hậu ngồi, rồi qua ra mắt Địch phi.

Bởi vì hết ngày này đến ngày khác chăm sóc Hoàng đế, còn phải xử lý chuyện vụn vặt trong hậu cung, Địch phi gầy đi không ít, người lại vẫn hết sức tinh thần như cũ. Khi nhìn thấy Quý Du Nhiên, hai mắt ngập nước của bà ấy tràn đầy nụ cười, vội vàng lôi kéo tay nàng hỏi rất nhiều vấn đề, cũng lấy chuyện khi mình mang thai ra nói từng chuyện cho nàng nghe, Quý Du Nhiên đều nhớ kỹ tất cả.

Kể xong những chuyện này, trên mặt Địch phi bỗng nhiên hiện vẻ u sầu: “Hiện giờ, về việc bỏ Thái tử hay không, triều thần làm cho hết sức kịch liệt, ngay cả hậu cung cũng nổi lên sóng gió. Rất nhiều Tần phi càng không để ý tới Hoàng thượng vừa mới khỏi bệnh, ra tất cả vốn liếng hấp dẫn ngài, Hoàng thượng cũng giống như hạ quyết tâm, mỗi đêm đều lâm hạnh một Tần phi khác nhau, bổn cung khuyên như thế nào cũng vô dụng. Cứ thế mãi, bổn cung thật sự lo lắng cho thân thể của Hoàng thượng...”

Ông ta muốn sớm ngày tái tạo ra một nam hài đi? Quý Du Nhiên thầm nghĩ.

Đột nhiên nàng bắt đầu lo lắng: “Hiện giờ Thái tử như thế nào?”

“Vẫn như vậy. Bị giam trong Đông cung, bị rất nhiều người canh chừng, tuyên bố với bên ngoài rằng bệnh tình của hắn tăng thêm.” Nói xong, Địch phi lặng lẽ hạ âm lượng xuống, “Nói cho ngươi, tối ngày hôm qua Hoàng thượng đã nói với bổn cung rồi, chỉ chờ vị Tần phi nào đó mang thai tiểu Hoàng tử, nuôi đến một tuổi, Hoàng thượng sẽ phế Thái tử phong tiểu Hoàng tử làm Thái tử. Hơn nữa, Hoàng thượng cũng nói, tiểu Hoàng tử sẽ do ngài ấy trực tiếp mang theo bên người nuôi dưỡng, sẽ không thông qua phụ nhân trong thâm cung hỗ trợ.” dieendaanleequuydonn

Nhìn dáng dấp, Hoàng đế chính là tuyệt vọng với mấy người Hoàng hậu rồi?

Quý Du Nhiên dẩu môi: “Nói như vậy, gần đây tình cảm của phụ hoàng với Địch phi rất tốt rồi!”

Khuôn mặt Địch phi lập tức đỏ bừng: “Ngươi nói cái gì thế?” Bản thân lại không nhịn được khẽ nở nụ cười.

Một tay Quý Du Nhiên ôm bụng, cũng mỉm cười.

Đagn cười, thất Hoàng tử tiến vào.

Nhìn thấy phu thê Quý Du Nhiên, ánh mắt của hắn lóe sáng: “Nhị Hoàng tẩu, rốt cuộc tẩu đã tới! Hiện giờ thân thể tốt không?”

“Tốt!” Quý Du Nhiên cười nói, “Gần đây tiểu Sơn cứ luôn nhắc tới đệ trước mặt ta, nói sao đệ không tới tìm đệ ấy cùng nhau đi học rồi.” Hơn nữa còn có Quý Du Sâm nhân vật phản diện luôn tồn tại bên cạnh làm nền, liền càng lộ vẻ thất Hoàng tử nho nhã lễ độ, cử chỉ rộng lượng.

“Tuổi hắn không còn nhỏ, Hoàng thượng đang suy tính phong Vương cho hắn với xây phủ ngoài cung, cho nên tạm thời không ra được.” Địch phi vội nói, nụ cười trên mặt êm ái mà thỏa mãn, “Chờ qua khoảng thời gian này, các ngươi đã có thể dễ dàng lui tới.”

“Đúng vậy! Hơn nữa, tuổi thất Hoàng tử không nhỏ, cũng nên đính hôn rồi.” Quý Du Nhiên cười trêu nói, quả nhiên nhìn thấy gò má của thất Hoàng tử đỏ lên.

Địch phi cười khẽ: “Biết rõ da mặt hắn mỏng, ngươi còn trêu chọc hắn!”

Quý Du Nhiên lại cười nói: “huynh đệ ruột mà, cười cười nói nói mới lộ rõ vẻ thân thiết đúng không?”

Địch phi lắc đầu: “Thôi đi. Hiện giờ mọi người khó khăn lắm mới có thể tụ họp một chút. Ta thấy khí trời không tệ, chúng ta ra ngoài đi dạo đi! Tiện thể trò chuyện.”

“Được.” Quý Du Nhiên cười nói, nàng cầu còn không được! Kể từ sau khi mang thai, Thái y liền ngày ngày bắt mạch cho nàng, vẫn nói nền tảng của nàng không tốt, bên trong hư gì đó, kê ra một đống thuốc bổ không nói, còn nói nàng không được lộn xộn. Bên chỗ Thái hậu càng hận không thể đưa nàng vào cung, mỗi lần qua đều bố trí ổn thỏa cho nàng thật tốt, nhiều thêm vài bước đường cũng không cho nàng đi.

Hiện giờ, khó khăn lắm nàng mới tìm được cơ hội giãn gân giãn cốt.

Chỗ đi tới tự nhiên cũng trong suy nghĩ của nàng, một đoàn người chậm rãi đi tới Ngự hoa viên. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Thời gian đã vào hè, thời tiết càng ngày càng nóng lên.

Chắc hẳn không tới nửa tháng nữa, phần lớn bộ phận lại sẽ dời tới Ly Sơn nghỉ hè.

Trong Ngự hoa viên bóng xanh vây quanh, hoa cỏ xanh um. Trên đỉnh đầu có nhánh cây lá cây che bớt ánh mặt trời, cũng không thấy nóng như thế nào. Trong suốt quá trình, mọi người vừa nói vừa cười, tâm tình hết sức vui vẻ.

Đi qua rừng mai, mọi người đi tới bên hồ sen. Thời gian đã vào hè, nhưng bởi vì đế đô phía bắc, lá sen trong hồ đã lan ra, hoa sen cũng lộ ra đỉnh nhọn. Chỉ có điều, chỉ sợ các nàng không đợi được đến lúc hoa sen nở đã đến Ly Sơn rồi.

Còn nhớ rõ, năm ngoái vào lúc này, Ninh Vương phi vẫn còn ở đây. Họ còn ước hẹn, chờ khi hoa mẫu đơn tàn, hoa sen nở rộ, nàng ta sẽ mời nàng đến Ninh Vương phủ ngắm hoa sen. Chỉ chớp mắt, một năm trôi qua, Ninh Vương phủ sớm tồn tại trên danh nghĩa, hồ sen kia chỉ sợ cũng khô héo đi?

Ninh Vương phi...

Trước mắt không khỏi hiện lên một nữ tử khẽ nhăn mày cười nhẹ, lòng Quý Du Nhiên thắt chặt: Nếu như nàng ta nhận mệnh sớm một chút, mỗi ngày sống tốt qua ngày không phải cũng rất tốt sao? Chỉ tiếc, nàng ta không phải người như vậy. Đời trước trong lòng nàng ta còn tồn tại oán hận với tình cảnh của mình, đời này càng thêm dùng chiêu hiểm, lại đền thêm tính mạng của người một nhà. Chỉ có điều suy nghĩ một chút cũng đúng, nàng ta có xuất thân tốt, tướng mạo đẹp, tài học tốt, từ nhỏ được người ta vây quanh như trăng được sao vây quanh mà lớn lên, tự nhiên cho rằng tốt nhất khắp thiên hạ cũng thuộc về mình. Nhưng quay đầu lại, nàng ta một quý nữ cao cao tại thượng, lại bị gả cho một người bệnh không lên nổi giường, vị trí mình nhìn lên nhiều năm cũng bị một người không bằng mình chiếm đoạt rồi. Đổi lại là nàng, nàng cũng không phục.

Haizzz!

Thở dài một tiếng, vẫn không nên suy nghĩ nhiều.

Ánh mắt quay về, nhìn tầng tầng lớp lớp lá sen xanh nhạt trước mắt, tròng mắt Quý Du Nhiên đột nhiên khẽ híp lại – là nàng nhìn lầm rồi sao? Vì sao nàng cảm giác có một bóng đen như lóe lên rồi mất ở phía trước?

“Tham kiến Hoàng thượng!”

Ý nghĩ trong lòng còn chưa được chứng thực, ống tay áo của nàng đột nhiên bị người kéo xuống, Địch phi nhỏ giọng hô lên bên tai. Quý Du Nhiên vội vàng khom người xuống hành lễ, khóe mắt liếc qua vạt áo thêu hình rồng tinh xảo xuất hiện ở phía trước cách đó không xa.

“Miễn lễ, bình thân.”

Giọng nói trầm thấp của Hoàng đế truyền đến, mọi người rối rít tạ lễ đứng dậy. Quý Du Nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt cũng đối diện với Hoàng đế, không khỏi sững sờ một chút: Mới một tháng không gặp, hình như ông ta đã già đi mười tuổi. Mái tóc điểm bạc không ít, trên trán cũng xuất hiện không ít nếp nhăn. Thân thể vốn khỏe mạnh thẳng tắp cũng trở nên khẽ còng một chút, ban đầu long bào trên người mặc vừa người, giờ cũng có vẻ rộng rãi một chút.

Nhìn thấy Quý Du Nhiên, Hoàng đế cũng sửng sốt một chút, vội vàng dời ánh mắt đi chõ khác.

“Không ngờ, Địch phi hôm nay cũng rảnh rỗi như thế, dắt lão thất tới Ngự hoa viên tản bộ.” Ánh mắt chuyển tới trên người Địch phi, Hoàng đế vui vẻ nói.

Chỉ có điều, Quý Du Nhiên phát hiện nụ cười của ông ta hơi cứng nhắc, nhưng ánh mắt nhìn Địch phi lại chân thành tha thiết.

Địch phi mỉm cười cúi mắt: “Chẳng qua chỉ là ý tưởng đột phát, không nghĩ tới Hoàng thượng đã ở đây. Sớm biết như thế, thần thiếp không dám lỗ mãng.”

“Không sao, đã đến đây rồi, cùng nhau đi dạo một chút cũng được.” Hoàng đế cười nói, ý bảo Địch phi tới gần mình.

Địch phi ngẩng đầu lên, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch –

“Hoàng thượng cẩn thận!”

Chỉ nghe vèo một tiếng, chính là tiếng mũi tên phá vỡ không khí, mục tiêu không phải là ai khác, chính là Hoàng đế đứng đối diện bọn họ!

Quý Du Nhiên còn chưa kịp phản ứng, liền thấy một bóng dáng tráng kiện chui ra từ bên cạnh nàng, ba chân bốn cẳng chạy đến trước mặt Hoàng đế, một phát đè bả vai của ông at ấn ông ta xuống đất. Vào giờ phút này, tên đến, nguy hiểm tránh được chỗ đòi mạng, lại vừa đúng đâm vào trên bả vai người cứu người. Mà người cứu người đó...

Quý Du Nhiên trợn tròn cặp mắt –

Thất Hoàng tử!

Từ từ quay đầu lại, phát hiện hắn đã sớm ném cây gậy sang một bên, mà người của hắn cũng đang ở cách đây hai mươi mét. Mà trong trí nhớ, bản lĩnh dũng mãnh cường tráng đó, vốn có sự khác biệt rất lớn với thất Hoàng tử thường ngày đi khập khễnh!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Hothao, Phụng, TTripleNguyen, xichgo, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: andrena, khanhlinh, luulyden013, Nha Thy, Thảo TNLuân và 330 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.