Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

 
Có bài mới 20.11.2017, 17:50
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31496 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà 11.2 - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11.2: Lại một bí mật

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Vậy mà, khi câu này nói ra, nụ cười trên mặt Quý Du Nhiên cứng ngắc.

Ninh Vương phi lập tức giống như nhận thấy mình lỡ lời, vội vàng chuyển đề tài: “Đúng rồi, mới vừa rồi muội gặp Thái tử phi ở bên ngoài đúng không? Nàng ta nói chuyện với muội rồi sao?’

Tâm tình nhất thời càng thêm ác liệt. Nàng và Thái tử phi bất hòa, đây là chuyện mọi người đều biết, nàng ta cố ý nhắc tới chuyện này làm gì?

Phát hiện sắc mặt của nàng càng thêm khó coi, Ninh Vương phi giật mình ngẩn ra, quay đầu đi trêu chọc hài tử: “Nhị đệ muội, ta nói lời này không có ý gì khác. Chỉ có điều muốn để cho muội đề cao cảnh giác, bởi vì mới vừa rồi khi ở đây, Thái tử phi phì phò mắng muội mấy câu, nói muội oan uổng nàng ta, nàng ta nuốt không trôi giọng điệu này. Cho nên...”

“Ta đều biết rõ. Trước kia chuyện không hề liên quan đến ta nàng ta còn có thể trách tội lên đầu ta, hiện giờ chuyện này liên quan chặt chẽ đến ta, nàng ta không muốn lột da hủy xương ta đi mới là lạ.” Quý Du Nhiên cười nói.

Huống chi, nàng còn khiến Thái thị trở về chuyển cáo nàng tuyên cáo máu lạnh, hiện giờ trong phòng nàng còn giữ hơn mười lá thư Quý Thúc lại gửi đến sau đó chửi rủa nàng không có thân tình tỷ muội!

“Vậy muội càng thêm dè chừng rồi.” Ninh Vương phi vội nói, “Dù sao, lần này Thái tử phi thật sự tức giận, ta thật sự sợ nàng ta không từ thủ đoạn.”

“Không sao. Hiện giờ mẫu hậu và Hoàng tổ mẫu cùng nhau để ý nàng ta, lường trước nàng ta cũng không dám làm ra hành động gì quá phận.” Quý Du Nhiên lạnh nhạt nói.

“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.” Ninh Vương phi nói lời thấm thía, một tay vỗ vỗ mu bàn tay của nàng, “Nếu như cần giúp một tay, muội cứ tới tìm ta, ta nhất định sẽ dùng hết toàn lực trợ giúp muội.”

“Không cần.” Quý Du Nhiên quả quyết từ chối.

Ninh Vương phi sững sờ, đột nhiên tự giễu cười một tiếng, “Cũng đúng, bây giờ ta cô nhi quả mẫu, có thể giúp được muội cái gì? Muội có Hoàng tổ mẫu, còn giao hảo với Địch phi, chắc hẳn muội cũng sẽ không xảy ra chuyện lớn gì.” Ngừng một chút, nàng ta lại bắt tay Quý Du Nhiên, “Đúng rồi, ta nghe ý tứ của mẫu hậu, hình như mẫu hậu muốn để cho phụ hoàng nhanh chóng phong Vương cho Hiền nhi! Rồi ban phong hào Vương gia cho Hiền nhi, chỉ có điều Hiền nhi còn nhỏ như vậy, ta sợ hắn phúc bạc không gánh được, nên từ chối, định đợi qua mấy năm nữa khi hắn trưởng thành lại nói.” diee ndda fnleeq uysd doon

“Vậy sao, vậy coi như chúc mừng.” Quý Du Nhiên cười nhạt.

Ninh Vương phi âm thầm cắn môi, còn muốn nói chút gì đó về tương lai của nhi tử, Quý Du Nhiên binh đến tướng chắn, dù sao tất cả đều không mặn không lạt gạt qua, khiến cho nàng gấp gáp trong lòng đến nóng như lửa.

Quý Du Nhiên cũng giống vậy, lửa giận bộc phát trong lòng. Khó khăn lắm mới qua loa hết dừng lại, nàng chờ đúng cơ hội vội vàng kéo tay Phượng Dục Minh đi ra ngoài. Trở về Vương phủ, nàng liền hạ xuống mệnh lệnh với Phượng Dục Minh –– “Bắt đầu từ hôm nay, hai chúng ta thay phiên giả bệnh! Đừng đi Hoàng cung tham gia náo nhiệt lộn xộn nữa!”

Ninh Vương phi, hiện giờ mánh khóe của nàng ta càng ngày càng rõ ràng!

Quả nhiên.

Còn chưa tới mấy ngày, Quý Du Nhiên đã nghe được Địch phi truyền đến tin tức, trong Hoàng cung có người đồn, con của Ninh Vương giống Thánh thượng như từ một khuôn đúc ra, ngay cả mọi cử động cũng rất giống nhau. Hơn nữa, Vương mỹ nhân mang thai sáu tháng đột nhiên sinh non, sinh hạ một nữ hài tử hoàn chỉnh. Còn dư lại hai vị mỹ nhân mang thai sau khi được Thái y chẩn đoán cũng mang thai chính là nữ hài tử. Còn Thái tử phi vẫn bị người ta nhìn chăm chú, bụng của nàng ta vẫn chậm chạp không thấy có động tĩnh. Vì vậy, dần dần có lời đồn đại Thái tử không sinh được đại nhi tử.

Mặc dù Hoàng thượng Hoàng hậu cũng phạt nặng người nói vài lời này. Nhưng mà, những lời này giống như chân dài, ban đầu âm thầm truyền trong Hoàng cung, sau đó thế mà lại truyền ra ngoài cung, toàn bộ người đế đô đều biết! Thậm chí, còn có người chắc hắn, nói Hoàng thượng không chừng muốn truyền ngôi cho nhi tử của Ninh Vương. Dù sao, đó mới là trưởng tôn tử. di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Cách nói rất buồn cười, nhưng không ngờ có người tin tưởng, còn nghe sai đồn bậy.

Sau khi Quý Du Nhiên nghe nói, thì càng không chạy vào Hoàng cung.

Thoáng một cái lại một thang trôi qua.

Thất Hoàng tử một lần nữa vào cửa, lần này đi cũng vội vàng hấp tấp.

“Nhị Hoàng tẩu, đệ có chuyện, tẩu dạy đệ nên làm như thế nào!” Vừa vào cửa, hắn đã khẩn trương kéo ống tay áo của Quý Du Nhiên khẽ gọi.

Quý Du Nhiên không hiểu, “Sao vậy?”

“Đệ...” Thất Hoàng tử nhin chung quanh một vòng, Quý Du Nhiên vội vàng cho lui những người khác. Thất Hoàng tử mới giống như thở phào nhẹ nhõm ngồi lên ghế, thở hổn hển.

Quý Du Nhiên vội vàng đưa lên một tách trà, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Không phải là của đệ, là Ninh Vương phi.” Thất Hoàng tử một hơi uống hết nửa tách trà.

Nàng ta? Trong lòng Quý Du Nhiên khẽ động, “Nàng ta như thế nào?”

“Đệ, sáng sớm hôm nay, đệ đi thăm tiểu chất nhi. Vừa lúc đại Hoàng tẩu không biết đi đâu, đệ tự đi thẳng vào, phát hiện có mấy bà vú ở đó. Tiểu tử vừa mới ăn sữa xong, đệ liền để cho các bà ấy lui ra, không trở ngại đến đệ chơi với tiểu chất tử. Nhưng mà, khi chúng đệ chơi được cao hứng, đột nhiên nghe được bên ngoài truyền đến giọng của đại Hoàng tẩu và phụ hoàng. Đại Hoàng tẩu cho tất cả mọi người lui xuống, đệ vốn định gặp phụ hoàng, nhưng lại sợ phụ hoàng trách mắng đệ dám can đảm một mình chơi với tiểu chất nhi, nên lặng lẽ núp vào, đợi sau khi phụ hoàng đi thì trở ra nhận sai với đại Hoàng tẩu. Nhưng mà, ai biết, đại Hoàng tẩu và phụ hoàng nói chuyện không khách khí, hai người chỉ trích lẫn nhau, cuối cùng vẫn mắng lên!” di1enda4nle3qu21ydo0n

Bọn họ lại dính vào một chỗ? Lòng Quý Du Nhiên co rút lại, “Sau đó thì sao? Bọn họ ầm ĩ cái gì?”

“Phụ hoàng nói, phụ hoàng sẽ phong tiểu chất tử làm Ninh Vương, cho hắn một đời phú quý, khiến đại Hoàng tẩu yên tâm. Nhưng mà, đại Hoàng tẩu lại cười lạnh, nói nhi tử của tẩu ấy không hiếm lạ gì làm Vương gì đó, nhi tử của tẩu ấy phải được tốt nhất! Phụ hoàng tức giận, không để cho tẩu ấy được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, đại Hoàng tẩu nói những thứ này vốn chính là thứ bọn họ nên được. Tẩu ấy nói đại Hoàng huynh vốn là trưởng nam của Hoàng hậu, vốn nên kế thừa ngôi vua. Hiện giờ, mặc dù đại Hoàng huynh không còn ở đây, vậy nên do nhi tử của huynh ấy thừa kế, dù thế nào cũng không đến lượt Thái tử và Thái tử phi không sinh ra nhi tử đến cướp lấy đồ của bọn họ. Phụ hoàng giận dữ, lạnh lùng quát tẩu ấy dừng lại, tẩu ấy lại tiến tới uy hiếp phụ hoàng, nói nếu như phụ hoàng không cho tẩu ấy thứ tẩu ấy muốn, tẩu ấy sẽ chiếu cáo thiên hạ thân phận của tiểu chất nhi, khiến phụ hoàng không xuống đài được!” Nói xong, vẻ mặt thất Hoàng tử vô cùng nghi hoặc, “Nhị Hoàng tẩu, tiểu chất nhi không phải là hài tử của đại Hoàng huynh và đại Hoàng tẩu sao, còn có thân thế gì?”

Quý Du Nhiên run lên trong lòng, vội vàng chuyển đề tài, “Chuyện này trước đệ đừng hỏi. Đệ chỉ nói cho ta, bọn họ còn nói những lời khác không?”

“Còn có.” Thất Hoàng tử liền vội vàng gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm tái nhợt, cả người cũng khẽ run lên.

Quý Du Nhiên vội vàng rót cho hắn một tách trà, thất Hoàng tử liền ôm chặt lấy tách trà: “Sau đó, phụ hoàng quả nhiên bị lời của tẩu ấy làm cho giận không kiềm chế được, lớn tiếng khiển trách tẩu ấy mấy câu. Đai Hoàng tẩu liền khóc. Vừa khóc, vừa nói những năm này tẩu ấy sống khổ bao nhiêu, nói xong, tẩu ấy lại nói.... Lại nói...”

“Nói gì?”

“Tẩu ấy nói, khó khăn lắm tẩu ấy mới mang thai, vừa mới bắt đầu tẩu ấy cũng kinh hồn bạt vía. Khi đại Hoàng huynh biết được tẩu ấy mang thai, buổi tối hôm đó định tính toán thiêu chết tẩu ấy, muốn đồng quy vu tận với tẩu ấy! Tẩu ấy khó khăn lắm mới chạy thoát. Rồi sau đó, sau khi biết tẩu ấy khó khăn sinh hạ nhi tử, đại Hoàng huynh càng tỏ vẻ nóng nảy, một lần nữa yêu cầu người ôm hài tử đến cho huynh ấy nhìn. Mấy lần huynh ấy định len lén cho hài tử ngạt chết hoặc ngã chết. Nếu như không phải đại Hoàng tẩu ở bên cạnh nhìn, hài tử khẳng định đã sớm không sống tiếp được nữa! Sau đó, tẩu ấy đã ngả bài với đại Hoàng huynh, nói rõ ràng, ai ngờ đại Hoàng huynh nhất định không nghe, vẫn la hét muốn giết chết hài tử, muốn chết chung với tẩu ấy. Đại Hoàng tẩu không bỏ được hài tử, nên chống đối đại Hoàng huynh mấy câu, kết quả, đại Hoàng huynh nhất thời tức giận công tâm, đã chết rồi!” Dieễn ddàn lee quiy đôn

Trời!

Nghe vậy, trái tim Quý Du Nhiên cũng tăng tốc nhảy lên mấy lần.

Không thể ngờ nàng đã đoán đung tất cả? Mờ ám trong vụ hỏa hoạn ở Ninh Vương phủ, Ninh Vương gia qua đời kỳ quái... Không thể ngờ tất cả đều do Ninh Vương phi làm ra? Nữ nhân này, thật sự cũng hơi quá kinh khủng, có thể hạ sát thủ với trượng phu của mình.

“Nhị Hoàng tẩu, tẩu nói đệ nên làm như thế nào? Đệ thật sự không muốn nghe đến đó! Nhưng giọng nói chuyện của bọn họ lớn như vậy, đệ bưng chặt lỗ tai cũng có thể nghe được rõ ràng. Đệ... Đệ thật sự sợ hãi!” Tay đang cầm tách trà vẫn còn đang run lẩy bẩy, đôi mắt to sáng ngời của thất Hoàng tử giống như của Phượng Dục Minh nhìn nàng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sợ hãi sau khi biết được chân tướng.

Quý Du Nhiên vội vàng đi qua vỗ vỗ lưng cho hắn, “Không có việc gì không có việc gì, lời này của đệ còn nói với người nào nữa rồi?”

“Không có. Lúc ấy đệ cũng bị sợ choáng váng, cũng không biết phụ hoàng và đại Hoàng tẩu rời đi lúc nào. Chờ đến khi đệ tỉnh hồn lại, trong phòng đã trống không, đại Hoàng tẩu ôm tiểu chất nhi đi chơi rồi. Đệ liền nhân cơ hội chạy ra, liền chạy thẳng ra ngoài Hoàng cung tới tìm tẩu rồi.”

“Đệ ngay cả Địch phi cũng không nói cho biết?” Quý Du Nhiên kinh ngạc.

“Đệ không dám.” Thất Hoàng tử nhỏ giọng nói, “Lúc đó đệ chỉ biết sợ. Đệ vốn cũng định đi bên chỗ mẫu phi, nghe mẫu phi nói như thế nào. Nhưng mà, đệ lại sợ những ma ma kia sẽ nói cho đại Hoàng tẩu biết lúc đó đệ ở trong phòng, tất nhiên phụ hoàng cũng sẽ biết, vậy bọn họ sẽ đối xử như thế nào với đệ? Đệ rất sợ phụ hoàng sẽ lập tức phái người tới bắt đệ! Nhị Hoàng tẩu, đệ rất sợ hãi!”

Trong đôi mắt chứa đầy nước mắt, thất Hoàng tử hít hít mũi, dáng vẻ muốn khóc lại không dám thật sự chọc cho lòng người ta đau.

“Ngoan, đừng sợ đừng sợ. Cho dù đã xảy ra chuyện gì, Hoàng huynh bảo vệ đệ!” Thấy thế, Phượng Dục Minh vội sờ đầu hắn, lời lẽ chính nghĩa lớn tiếng nói.

Thất Hoàng tử vội vàng ngẩng đầu, “Nhị Hoàng huynh, có thật không?”

“Dĩ nhiên! Bổn Vương nói lời giữ lời!”

“Vậy hai người chứa chấp đệ mấy ngày được không?” Thất Hoàng tử nước mắt lưng tròng van xin, “Đệ không dám trở lại Hoàng cung, đệ thật sự sợ phụ hoàng phái người đi bắt đệ. Nếu như đệ ở lại đây, tốt xấu gì nếu như phụ hoàng phái người tới bắt đệ thật, đệ vẫn còn có thể len lén chạy trốn đi từ cửa sau.”

“Được.” Chỉ cần nhìn ánh mắt kia giống ánh mắt Phượng Dục Minh như đúc, Quý Du Nhiên lại mềm lòng, “Đệ tạm thời ở lại đây đi! Vẫn ở cùng tiểu Sơn, ta đi viết một lá thư cho Địch phi, để cho Địch phi phái người mang mấy bộ đồ tới đây cho đệ.”

“Không cần!” Vừa nhắc tới Hoàng cung, thất Hoàng tử lại mạnh mẽ run rẩy, “Đệ mặc đồ trước kia của tiểu Sơn là được! Hai người đừng để cho đệ gặp người trong Hoàng cung!”

Hài tử này, thật sự bị tin tức này dọa cho sợ rồi. Quý Du Nhiên vội vàng dịu dàng trấn an, “Được được được, không cần thì không cần. Ta cho người tìm vài bộ đồ trước kia của tiểu Sơn, đệ trước hết tạm mặc một chút đi!”

“Vâng, nhị Hoàng huynh, nhị Hoàng tẩu, đa tạ hai người. Nếu như không có hai người, đệ thật sự không biết nên làm sao rồi!” Vội vàng lau nước mắt, thất Hoàng tử nhỏ giọng nói.

Quý Du Nhiên lắc đầu: “Không có việc gì, đệ trước cứ yên ổn ở lại đây đi! Trong Hoàng cung có tin tức gì ta sẽ gọi đệ xem, một khi có gì khác thường, ta lập tức phái người nói đệ biết.”

“Được, đa tạ nhị Hoàng tẩu.” Mặc dù sợ đến cả người run cầm cập, thất Hoàng tử vẫn kính cẩn hành đại lễ với nàng, mới khập khiễng theo người đi tìm tiểu Sơn.

Chờ hắn đi rồi, Quý Du Nhiên cũng vội vàng uống một ngụm trà: “Vương gia, chuyện này chàng thấy như thế nào?”

“Ái phi, đại Hoàng huynh chết thật oan uổng!”

Ặc, đúng vậy. Ninh Vương chết oan. Cả đời bị bệnh liệt giường, bên cạnh không có người tri âm tri kỷ còn chưa tính, lại còn bị đội nón xanh lên đầu, cuối cùng cũng bởi vì nón xanh trên đầu này mà đần độn u mê chết đi. Không biết Ninh Vương phi làm nhiều chuyện như vậy, buổi tối có từng gặp ác mộng không?

“Chỉ có điều, Vương gia, mặc kệ đại Hoàng huynh có oan uổng hay không, chuyện này chúng ta tạm thời bo qua. Nếu phụ hoàng đã biết, chắc hẳn trong lòng phụ hoàng cũng có phán đoán suy luận của phụ hoàng.”

“Ừ, bổn Vương biết rồi.”

Haizzz!

Cho dù như thế nào, mặc dù đã dự liệu đến, nhưng khi chân chính nghe được chân tướng, Quý Du Nhiên vẫn không nhịn được mà rợn cả tóc gáy. Ninh Vương phi, nữ nhân này quá kinh khủng! Bây giờ nàng ta công bố chuyện này ra ngoài, kết quả sẽ như thế nào?

Không tới ba ngày, trong cung quả nhiên truyền đến tin tức ––

Ninh Vương phi nhớ nhung Ninh Vương gia quá độ, bệnh nguy kịch, không còn sống lâu được nữa!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Gió, Phụng, TTripleNguyen, vân anh kute, xichgo, y229917
     

Có bài mới 22.11.2017, 16:51
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31496 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà 12.1 - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12.1: Kết thúc thảm đạm

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lần này, bọn họ không muốn vào cung cũng phải vào cung.

Nhận được khẩu dụ của Hoàng hậu truyền đòi Quý Du Nhiên vào cung làm bạn với Ninh Vương phi, Quý Du Nhiên liền cùng Phượng Dục Minh hấp tấp choáng váng tới. Ở cửa ra vào khi nhìn thấy Thái y ôm hòm thuốc ra ngoài, nàng vội vã hỏi một câu: “Ninh Vương phi đã tốt chưa?”

Thái y lắc đầu thở dài, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.

Quý Du Nhiên bắt đầu lo lắng, tăng nhanh bước chân đi vào, liền thấy Ninh Vương phi nằm trên giường, da vàng vọt như nến không sáng sủa, mắt quầng thâm rất nặng, sắc môi nhợt nhạt, mái tóc vốn đen bóng sáng mượt mềm cũng mất đi trơn bóng, dinh dính nhơn nhớt dính vào trên người. Bất chợt vừa nhìn qua, giống như phụ nữ trung niên đã bệnh nguy kịch.

Lòng cũng vì bất chợt này mà bị nhéo một cái, không khỏi nhớ tới nữ tử dịu dàng khẽ nhăn mày cười nhẹ ban đầu.

“Nhị đệ muội, muội đã đến rồi?” Vừa vừa gặp Thái y, thần trí Ninh Vương phi coi như tỉnh táo. Thấy nàng tới, liền giùng giằng định ngồi dậy. Cung nữ bên cạnh liền vội vàng tới đỡ nàng lên, cũng nhét một gối mềm đỡ sau lưng nàng.

Quý Du Nhiên tiến lên, còn chưa tới trước giường đã bị nàng ta lôi kéo ngồi ở mép giường.

Nửa tháng không gặp, Ninh Vương phi gầy hơn, tay đã chỉ còn là một tầng da vàng vọt bao lấy đầu xương, hơi dùng sức gân xanh sẽ hiện hết ra ngoài, hết sức dọa người. di1enda4nle3qu21ydo0n

“Sao lại như vậy? Tại sao đột nhiên bệnh thành như vậy rồi?” Nghĩ tới vẻ xinh đẹp trước kia của nàng ta, Quý Du Nhiên kinh hãi không thôi.

Ninh Vương phi thảm đạm cười một tiếng, “Đây đều là phiền do ta tự chuốc lấy, không trách được người khác. Nhị đệ muội, ta nghĩ, ta sợ mệnh không lâu được.”

“Ngươi đừng nói bậy! Mẫu hậu đã mời Thái y tới kiểm tra cho ngươi ––”

“Thân thể của chính ta, tự ta rõ ràng.” Ninh Vương phi cố gắng nói, “Nhị đệ muội, ta biết rõ ta chỉ sống được mấy ngày. Hiện giờ, ta không bỏ được nhất chính là Hiền nhi.”

“Hắn không phải được mẫu hậu ôm đi nuôi rồi sao? Ngươi cũng đừng lo lắng cho hắn, bản thân dưỡng tốt thân thể mới đứng đắn.” Quý Du Nhiên nhỏ giọng nói.

“Nhị đệ muội!” Ninh Vương phi đột nhiên nắm chặt tay nàng, còn có người nẩn ra, liền thấy cặp mắt mờ nhạt kia nhìn thẳng vào mắt nàng, “Ta có chút lời muốn nói riêng với muội.”

Người hầu hạ xung quanh nghe vậy vội vàng lui ra. Phượng Dục Minh lại vẫn như cũ đứng lù lù ở đó không động. Ninh Vương phi thấy thế, lại cười tự giễu, “Tình cảm của hai người các ngươi thật sự càng ngày càng tốt rồi, tốt đến khiến cho ta ghen tỵ, thật sự ghen tỵ... Khụ khụ khụ!”

Nói xong, lại liều mạng mà ho khan.

Quý Du Nhiên vội vàng vỗ vỗ sau lưng nàng ta, Ninh ho ít nhất trong thời gian một tách trà, mới chậm rãi dừng lại, liền lại ngẩng đầu, trên mặt càng tỏ vẻ ảm đạm.

“Nhị đệ muội.” Vô lực nằm xuống, nàng nhắm mắt lại nhỏ giọng nói, “Ta thật sự ghen tỵ với muội!” Dieễn ddàn lee quiy đôn

Quý Du Nhiên không nói.

Ninh Vương phi liền tiếp tục nói: “Nhớ ngày đó, ta gả cho Ninh Vương, muội gả cho Dật Vương. Một người trượng phu là ma bệnh, một người trượng phu là kẻ ngu, hai chúng ta vừa vào cửa liền làm quả phụ. Ta cho rằng chúng ta đồng bệnh tương liên, nhất định sẽ có rất nhiều đề tài chung. Nhưng mà, ai biết ta muốn đến gần muội, muội lại cự ta ngoài ngàn dặm. Sau đó, ta rốt cuộc phát hiện, chúng ta thật ra vốn không giống nhau. Mặc dù Dật Vương ngu dại chút, nhưng trong lòng hắn có muội, thời thời khắc khắc che chở muội yêu muội, trượng phu nhà ta là ma bệnh, thời gian nằm trên giường mỗi ngày của hắn còn nhiều hơn thời gian đi bộ, ăn thuốc nhiều hơn ăn cơm. Đừng nói che chở ta, ngay cả nói vài lời thân thiết với ta cũng không thể, cuộc sống của ta trôi qua đều là những thứ gì?”

“Cho nên, ngươi ghen tỵ ta?” Quý Du Nhiên nhỏ giọng nói.

Ninh Vương phi nặng nề gật đầu, “Đúng vậy! Muội xem, chúng ta lập gia đình với Hoàng tử, Thái tử và Thái tử phi vẫn không hợp nhau, ta và Ninh Vương tương kính như băng, nhưng chỉ có muội! Muội và Dật Vương, cả ngày hai người đều dính vào nhau, muội nói cái gì hắn đều nghe thế đó, muội kêu hắn làm gì hắn làm cái đó. Cho dù là người trước người sau, hắn đều cầm tay muội, cười với muội, nâng niu muội trong lòng bàn tay mà dụ dỗ, ai nhìn thấy mà không ghen tỵ với muội? Vốn tưởng rằng không khác ta nhiều lắm, thậm chí tình cảnh còn không bằng người hơn ta, kết quả mỗi ngày trôi qua vui vẻ như vậy, cả ngày lẫn đêm khoe khoang ân ái trước mặt ta, muội nói ta sao lại không ghen tỵ?”

Mắt thấy nàng ta càng nói càng kích động, Quý Du Nhiên rất bất đắc dĩ, “Cũng lúc này rồi, ngươi nói chuyện này với ta còn có công dụng gì?”

“Có tác dụng! Ta phải nói rõ ràng với muội!” Ninh Vương phi đột nhiên mở mắt, hai mắt thảm đạm trừng lên giống như sắp lòi ra ngoài, “Nhị đệ muội, ta phải nói, ta thật có lỗi với muội. Năm đó, ta làm vài chuyện thật có lỗi với muội.”

Quý Du Nhiên giật mình, “Chuyện gì?”

“Nhớ ngày đó, vì lôi kéo muội lại gần, ta đặc biệt mời biểu ca nhà mẹ đẻ đi theo, chính là vì thông qua hắn có chỗ tương tự ca ca muội mà làm quen với muội. Nhưng ai biết, muội lại không nhìn trúng hắn, mà coi trọng con hát nhỏ đột nhiên xuất hiện đó. Sau đó, ta nhiều lần lôi kéo muội không có kết quả, lập tức tức giận, nên phụ họa mấy câu khi Thái tử phi nói xấu muội trước mặt mẫu hậu, lần đó mẫu hậu hết sức tức giận, còn định bẩm báo chuyện này với phụ hoàng, may nhờ Hoàng tổ mẫu dốc hết sức bảo vệ muội mới đè chuyện này lại. Sau đó thấy muội và Dật Vương càng ngày càng tốt, muội và Thiên Ninh cô cô giành con hát hắn lại ủng hộ muội, trong lòng càng ghen tỵ, ta lại oán trách mấy câu với Thái tử phi, Thái tử phi lập tức báo chuyện này cho phụ thân nàng ta, làm hại muội bị mắng một trận. Còn nữa, thật ra thì, ngày rằm tháng giêng đó, ta có nghe đến kế hoạch của Dụ Đức bọn họ. Nhưng mà, ta vì tâm tư riêng mà không nói cho muội biết. Ta... Ta... Khụ khụ khụ!” die nd da nl e q uu ydo n

“Thôi, cũng đều là chuyện đã qua, bây giờ còn nói đến làm gì? Ngươi thật ra cũng giúp ta không ít việc.” Tự mình rót cho nàng ta tách trà, Quý Du Nhiên lạnh nhạt nói. Trong lòng lại nghĩ: Theo cách nói của nàng ta, chắc hẳn ở kiếp trước nàng ta rất có thể tham dự vào trong sự kiện hại chết nàng đi? Hai người mới đầu tình cảnh không sai biệt lắm sau lại không giống nhau, nàng ta có thể ghen tỵ cho nàng rất nhiều lần ‘mang giày chật’. Mà đời trước, bọn họ tốt đẹp giống như tỷ muội ruột, nhưng sau nàng cũng giống như đời này càng ngày càng thân mật với Phượng Dục Minh, liền nổi bật lên cô đơn chiếc bóng của nàng ta, không cùng đề tài với Ninh Vương. Cách biệt kém như vậy và đối lập lớn hơn, ghen tỵ trong lòng nàng ta sẽ sâu hơn chứ?

Mà nghe được lời của nàng, khóe mắt Ninh Vương phi lập tức sáng lên!

Quý Du Nhiên lại bắt đầu lo lắng, biết mình mắc bẫy của nàng ta rồi.

Nên tranh thủ đẩy tách trà ra, Ninh Vương phi nắm chặt tay của nàng: “Nhị đệ muội, cho dù như thế nào, hơn một năm trước chúng ta chung đụng cũng không tệ lắm. Trong những tỷ muội trục lý này, chỉ có muội có thể để cho ta thổ lộ tình cảm.”

Quý Du Nhiên nhàn nhạt đáp một tiếng, lại nghe nàng ta nói: “Hiện giờ, cái mạng này của ta sắp không giữ được. Ta không sợ chết, nhưng mà ta chỉ lo lắng cho Hiền nhi. Thân thế của hắn... Muội cũng biết. Để cho hắn đi theo mẫu hậu, ta thật sự sợ một khi chuyện tiết lộ ra ngoài, mẫu hậu sẽ đối xử như thế nào với hắn. Đó là nhi tử duy nhất của ta, ta khó khăn lắm mới sinh ra được!” Nói xong, hai giọt nước mắt vẩn đục lăn xuống.

Quý Du Nhiên khẽ nhíu mày, “Nói đi, ngươi muốn ta làm cái gì cho ngươi?”

Ninh Vương phi giống như không nghe ra không bình tĩnh trong lời nói của nàng, lại chờ mong nói với nàng: “Nhị đệ muội, ta biết rõ muội là người tốt. Hoàng tổ mẫu cũng thích muội, chờ sau khi ta chết, muội giúp ta nói một chút với Hoàng tổ mẫu, để mẫu hậu giao Hiền nhi cho Hoàng tổ mẫu nuôi được không? Thái tử nhất định có hài tử của hắn, đến lúc đó trong lòng mẫu hậu tất nhiên lấy hài tử của Thái tử làm đầu. Chỉ đáng thương cho hài tử của ta không cha không mẹ, một mình cô đơn, trước khi lâm chung ta chỉ muốn tìm cho hắn một người có thể tin tưởng được nuôi hắn, chăm sóc hắn.” di3nd@nl3qu.yd0n

“Ngươi có phải còn hy vọng hắn được Hoàng tổ mẫu nuôi sinh ra tình cảm, nuôi được xuất chúng nổi bật. Sau đó khi Hoàng tổ mẫu thương yêu hắn hơn yêu tất cả các tằng tôn khác, sẽ ý tưởng đột phát mà làm áp lực với phụ hoàng, để cho phụ hoàng lập nhi tử của ngươi làm Hoàng thái tôn?” Quý Du Nhiên lạnh lùng nói tiếp.

Ninh Vương phi sửng sốt, “Nhị đệ muội, muội đang nói cái gì đó?”

Quý Du Nhiên lắc đầu, “Đại Hoàng tẩu, đã đến bây giờ, ngươi cần gì phải che che giấu giấu với ta? Nếu như là người bình thường, biết thân thể khác biệt của hài tử mình, khẳng định sẽ ước gì ôm hắn đi xa xa, không để cho bất kỳ ai biết mới đúng. Nhưng ngươi thì sao? Còn cần đưa hắn vào trong Hoàng cung, còn phải đưa hắn đến trước mặt Hoàng tổ mẫu, không phải đánh chủ ý để cho hắn ngày ngày lắc lư trước mặt phụ hoàng, khiến phụ hoàng chú ý tới hắn, đánh chủ ý thích hắn sao? Ninh Vương cũng do Hoàng hậu sinh ra, Ninh Vương là trưởng tử, theo lý mà nói, ngôi vị Hoàng đế nên do Ninh Vương tới thừa kế. Nhưng bởi vì thân thể của Ninh Vương, hắn không thể không buông tha. Hiện nay, Ninh Vương có nhi tử, Thái tử lại không có. Hơn nữa trong Đông cung, con nối dòng vô cùng khó khăn, chắc hẳn trong lòng ngươi cũng có tính toán, cho nên mới đánh chủ ý này?”

Ninh Vương phi giật mình ngẩn ra, nhất thời cười, “Nhị đệ muội, ta sớm biết ngươi là người thông minh. Ngươi cũng đã đoán ra được, vậy ta không nói nhảm với ngươi nữa. Không sai! Ta đánh chủ ý này, ta vì sao không thể nghĩ như vậy? Hiền nhi hắn vốn chính là huyết mạch chính thống của Hoàng thượng, nếu Thái tử phi liên tục không sinh ra được nhi tử, hài tử của Ninh Vương khỏe mạnh như vậy, liền phong nhi tử của ta làm Hoàng thái tôn có gì không được?”

“Ngươi cứ xác định Thái tử phi sinh không được?” Quý Du Nhiên âm thầm nắm chặt quả đấm.

Ninh Vương phi cười cười, “Ta xác định.”

Quý Du Nhiên bắt đầu lo lắng, lại nghe nàng ta nói tiếp: “Bởi vì, ta đã bỏ thuốc cho Thái tử rồi.”

Trời!

Quý Du Nhiên giật mình trong lòng, không thể tin nhìn nàng ta. Nữ nhân này lại còn hung ác hơn nàng!

Ninh Vương phi cười khẽ: “Rất kinh ngạc sao! Hết cách rồi, vì hài tử của ta, ta phải làm như vậy.”

“Ninh Vương phi, ngươi thật to gan!” Nghe thấy lời ấy, Quý Du Nhiên còn chưa kịp có phản ứng, một giọng nói âm trầm đột nhiên vang dội cả đại điện.

Bên này hai người cùng sững sờ, quay đầu qua, không ngờ thấy Hoàng hậu nương nương tức giận đùng đùng đi vào. Ở sau lưng bà, một ma ma ôm một bọc tã lót nhỏ, đáy mắt đoàn người đều là không thể tin thật sâu.

“Hiền nhi! Hiền nhi!” Nhìn thấy bọc tã, ánh mắt Ninh Vương phi mềm đi, vội vàng chìa hai tay giống như hai xương khô ra.

Hoàng hậu lại đẩy ma ma ra sau lưng, lạnh lùng quát lớn: “Ninh Vương phi, ngươi lại dám bỏ thuốc cho Thái tử? Ngươi bỏ thuốc gì? Mau nói cho bổn cung!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Gió, Phụng, TTripleNguyen, vân anh kute, xichgo, y229917
     
Có bài mới 24.11.2017, 18:04
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31496 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà 12.2 - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12.2: Kết thúc thảm đạm

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Dưới một cơ duyên xảo hợp lấy được phương thuốc.” Ninh Vương phi ngẩng đầu cười khẽ, “Mẫu hậu, phương thuốc đã bị nhi thần đốt rụi. Chỉ có điều, cho dù ngài biết, vậy cũng vô dụng, bởi vì –– thuốc kia sau khi uống xong sẽ có tác dụng cả đời, không cách nào giải được!”

“Ngươi!” Thân hình Hoàng hậu run lên, mặt trắng xanh. Liền vội vàng tiến lên mấy bước, bà đẩy Quý Du Nhiên ra, một tay lôi Ninh Vương phi dậy, “Ngươi nói, ngươi rốt cuộc hạ thuốc gì? Những năm này, bổn cung đối xử với ngươi không bạc, vì sao ngươi lấy lấy oán trả ơn?”

“Ha ha, lấy oán trả ơn? Rốt cuộc là ai lấy oán trả ơn?” Ninh Vương phi cười khẽ, không hề để hai tay bà ta đang bóp cổ mình vào trong mắt. Trong cặp mắt đục ngầu kia đột nhiên nở rộ mũi nhọn lạnh lùng.

Trong lòng Hoàng hậu run lên, lại sợ buông tay ra.

Ninh Vương phi chống đỡ thân thể ngồi dậy, lạnh lùng nhìn chăm chú vào bà ta, “Hoàng hậu nương nương, ngươi còn nhớ rõ sao? Nhớ năm đó, ngươi và mẫu thân ta ra ngoài đi du thuyền, ngươi rơi xuống nước, mẫu thân ta là người đầu tiên nhảy xuống cứu ngươi lên. Nhưng ngươi không biết bơi, lung tung giãy giụa một trận, cuối cùng ngươi bình yên vô sự, mà mẫu thân ta lại uống một bụng nước suýt chút nữa đi đời nhà ma. Vì vậy, ngươi nói ngươi cảm kích mẫu thân ta, luôn giao hảo với bà, sau đó khi mang thai lại chỉ phúc vi hôn với mẫu thân ta, lại nói chỉ có ta mới xứng với nhi tử của ngươi, cũng chỉ có nữ nhi của mẫu thân ta mới có tư cách kế thừa vị trí của ngươi. Nhưng mà, kết quả gì? Ninh Vương sinh ra đã kém cỏi, suốt ngày nằm trên giường, mãi cho đến chết cũng không hoạt động được mấy bước. Hắn như vậy vốn không nên thành thân! Nhưng ngươi không để ý, ngươi một mực chắc chắn ban đầu đã định ra hôn ước với mẫu thân ta, thế nào cũng khiến Hoàng thượng tứ hôn, để cho ta gả cho hắn. Mẫu thân đáng thương của ta, người nhà đáng thương của ta, bọn họ đều cho rằng ngày sau ta sẽ làm Thái tử phi, lên làm Hoàng hậu thậm chí Thái hậu. Từ khi ta sinh ra, bọn họ đã không dám sơ sót nuôi dạy ta. Khi biết thân thể Ninh Vương không thích hợp thừa kế ngôi vua, cũng nhiều làm ám chỉ ngươi có thể cho ta đính hôn với Thái tử, vậy cũng không làm trái với ước định ban đầu. Nhưng tất cả ngươi đều làm như không thấy, cứ muốn để cho ta gả cho nhi tử bị bệnh kia phục vụ hắn!”

“Ngươi đừng nói lung tung! Mặc dù thân thể Ninh Vương yếu chút, nhưng kể từ sau khi ngươi gả tới, bổn cung nào từng bạc đãi ngươi? Ăn mặc chi phí, nào có lần nào không lấy ngươi làm đầu?” Hoàng hậu lảo đảo khẽ nói.

Ninh Vương phi cười lạnh, “Từ khi còn chưa gả tới, ngươi đã bắt đầu bạc đãi ta. Ta nữ nhi gia tốt đẹp, dòng chính chi trưởng, nếu không phải phụng chỉ tứ hôn gả cho nhi tử bệnh đó của ngươi, trên dưới đế đô, thanh niên tài tuấn nào không phải mặc cho ta lựa chọn? Nếu không phải ban đầu ngươi hứa lấy vị trí Thái tử phi, nhà ta cần gì bồi dưỡng ta nhiều năm như vậy, lại cho dù ai tới cầu hôn cũng nhã nhặn từ chối? Nhưng đâu rồi, quay đầu lại, ngươi lại giao ta cho một người như vậy, cả đời ta cũng bị ngươi phá hủy! Những tơ lụa châu báu đồ ngọc kia thì tính là gì? Nhà mẹ đẻ ta còn nhiều! Ta muốn chính là nam nhân! Một nam nhân biết lạnh hiểu nóng, có thể sinh con dưỡng cái trước hoa dưới trăng với ta! Mà không phải là một kẻ bệnh tật ma quỷ nói cũng không nói hết được mấy câu, còn thích phát giận lung tung! Ta chịu đủ rồi!” di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Ngươi... Ngươi...” Liên tục nghe nàng ta chửi bới nhi tử mình, Hoàng hậu nương nương tức giận tới mức phát run.

Nói hết một hơi giấu trong đáy lòng mình, Ninh Vương phi lại hết sức cao hứng. Trên khuôn mặt vàng vọt hiện lên vẻ ửng hồng, ánh mắt nàng cũng đột nhiên sáng lên. Thậm chí, nàng tự ngồi dậy, nhẹ nhàng cười nói: “Vị trí Thái tử vốn là của Vương gia nhà ta! Ta mới chân chân chính chính là Thái tử phi! Cho dù Vương gia qua đời, ngôi vị Hoàng đế cũng phải do Hiền nhi của ta tới thừa kế, tại sao lại cho tiểu nhi tử của ngươi? Hắn là cái khỉ gì? So với Hiền nhi của ta, phu thê tiểu nhi tử của ngươi kém thật sự quá xa! Một cố lấy nhi nữ tình trường, một ngu ngốc tự cho là thông minh, nếu ta giao ngôi vị Hoàng đế vào tay bọn họ, quốc gia này cũng phá hủy!”

“Ngươi câm mồm!” Hoàng hậu nương nương gần như đứng không vững, “Lời nói đại nghịch bất đạo như vậy mà ngươi cũng nói ra khỏi miệng được?”

“Ha ha, ta có cái gì không nói ra khỏi miệng được sao?” Ninh Vương phi cười to, “Hơn nữa, mẫu hậu, ta cuối cùng đang gọi ngươi một tiếng mẫu hậu. Hiện nay, hai nhi tử của ngươi, một đã chết, một người khác tuyệt hậu, mỹ nhân mang thai trong cung của hắn... Ha ha, ngươi chờ xem, các nàng không sinh ra được nhi tử. Hiện nay, ngươi chỉ còn nhi tử của ta là một đường huyết mạch, ngươi không lập hắn, ngươi còn có thể lập ai?”

“Ngươi... Ngươi lại làm gì với các nàng ta rồi?”

“Làm cái gì, không phải ngươi đã nhìn thấy kết cục của Đậu mỹ nhân sao?”

“A! Ngươi!” Hoàng hậu hoảng sợ lui về sau mấy bước, “Ninh Vương phi, lòng của ngươi thật ác độc!” die ennd kdan/le eequhyd onnn

“Ta không ác độc, làm sao lót đường cho nhi tử của ta? Ta không ác độc, làm sao có thể đoạt lại địa vị vốn thuộc về ta?” Ninh Vương phi cười, đôi tay nắm chặt đầu giường khắc hoa trăm con ngàn cháu, “Ngươi cho rằng cõi đời này chỉ có ngươi thông minh sao? Ngươi cho rằng tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của ngươi sao? Ta cho ngươi biết, ngươi nằm mơ đi! Ban đầu ngươi dám làm hại cả đời ta, ta sẽ khiến cho nửa đời sau của ngươi cũng biết vậy chẳng làm! Chỉ có điều, ta còn nhân từ hơn mẫu hậu nhiều. Ngươi xem, không phải ta để lại cho ngươi một tôn tử sao? Ít nhất, có tôn tử này, ngươi còn có thể có điều chờ đợi không phải sao?”

“Ngươi... Ngươi...”

Hoàng hậu nương nương bị lời nói của nàng ta làm cho trợn mắt há hốc mồm, một hồi lâu không nói ra lời.

Mà Ninh Vương phi, đang nói nhiều như vậy, thân thể nàng đột nhiên mềm nhũn, lại ngã về giường, cặp mắt gắt gao nhìn bọc tã lót cách đó không xa, đôi tay chìa ra dài thật dài, “Hiền nhi, Hiền nhi, Hiền nhi của ta, con nghe chưa? Mẫu hậu đã sắp xếp xong xuôi tất cả cho con, con phải ngoan đó, chờ sau này trưởng thành, con chính là Hoàng đế của thiên triều Đại Lương, ta là mẫu hậu của con, ngôi vị Hoàng đế này là của con, người khác ai cũng đừng mong cướp đi, ai cũng đừng mong...”

“Ngươi điên rồi!” Trên mặt không còn một tia huyết sắc, Hoàng hậu khó khăn lắm mới khẽ quát một tiếng, xoay người rời đi.

“Nương nương, tiểu thế tử...” Ma ma ôm hài tử do dự tại chỗ một lúc.

Hoàng hậu quay người lại, cướp lấy hài tử, “Đặt hài tử này trước mặt nữ nhân lòng dạ rắn rết, sớm muốn gì cũng sẽ bị nàng ta dạy hư, đi mau!” Rồi cũng không quay đầu lại đi ra ngoài. dfienddn lieqiudoon

“Nhị đệ muội.”

Trong giây lát, Ninh Vương phi lại kéo tay Quý Du Nhiên, cười ‘Dịu dàng’ với nàng, “Chúng ta có thể nói xong rồi! Hiền nhi của ta, ta giao hắn cho ngươi, ngươi ngàn vạn lần phải để cho Thái hậu tự tay nuôi dưỡng hắn. Nuôi hắn lớn, để cho hắn làm Hoàng thái tôn, ngồi lên long ỷ...”

Không biết hồng hào trên mặt rút đi lúc nào, trên mặt nàng và sáng rỡ trong mắt cũng ảm đạm xuống. Cả người nhất thời như bụi cỏ khô, khô gầy ảm đạm đến đáng sợ. Nụ cười này, giống như khuôn mặt dữ tợn thình lình xông ra trong đêm tối, bị sợ đến Quý Du Nhiên tê dại tứ chi, liên tục không ngừng đẩy nàng ta ra: “Đại Hoàng tẩu, ngươi bị bệnh, bệnh rất nghiêm trọng, vẫn không nên nói xằng nói bậy, sớm nằm xuống nghỉ ngơi một chút cho tốt đi!”

“Ta không bị bệnh, ta rất khỏe. Ta là Thái tử phi, về sau sẽ làm Hoàng hậu, nhi tử của ta là Thái tử, về sau hắn là Hoàng đế, nhi tử của ta, Hiền nhi... Hoàng thượng, ngài mau đến nhìn Hiền nhi đi! Nó thật sự giống ngài như đúc, giống ngài như đúc!” Vô lực ngã về giường, hai mắt Ninh Vương phi trợn tròn, trong miệng thao thao bất tuyệt, nói xong, lại cười khanh khách lên.

Quý Du Nhiên thấy mà rợn cả tóc gáy.

“Ái phi, đại Hoàng tẩu bị điên rồi!” Vội vàng kéo nàng ra phía sau, Phượng Dục Minh nhỏ giọng nói.

Quý Du Nhiên gật đầu, “Đúng vậy, điên rồi.”

“Chúng ta đừng ở đây nữa, tránh cho bị bệnh điên của nàng ta lây. Chúng ta nhanh đi về đi!”

“Được.”

Trong lỗ tai tràn đầy tiếng kêu gọi điên cuồng của Ninh Vương phi, Quý Du Nhiên cuối cùng nhìn lại một lần nữ nhân đáng thương này, nhắm mắt lại, kiên quyết rời đi cùng Phượng Dục Minh.

Rời đi không bao lâu, đã thấy có người chạy quanh khắp nơi ––

Ninh Vương phi hoăng rồi!

--- ------ Ta là đường ranh giới kết cục của tiểu Hiền nhi --- ------

Ninh Vương phi chết rồi. Kể từ sau khi Ninh Vương qua đời, không tới ba tháng, nàng ta cũng đi.

Thánh thượng chiếu cáo thiên hạ: Ninh Vương phi và Ninh Vương phi tình cảm rất tốt, sau khi Ninh Vương qua đời, Ninh Vương phi bi thương không dứt, hàng đêm gào thét, cơm nuốt không trôi, cuối cùng bi thương mà chết, thiên hạ vì vậy đau lòng. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Sau khi Ninh Vương phi qua đời, di thể của nàng ta được dời ra Hoàng cung, lưu ở Ninh Vương phủ một tháng, sau đó được chồn cùng Ninh Vương gia. Một đôi phu thê, sống không chung chăn chết chung huyệt, không biết đôi phu thê này gặp nhau ở dưới suối vàng sẽ xảy ra chuyện gì.

Sau khi Ninh Vương phi đi, người vốn đi theo nàng ta biến mất trong một đêm.

Trong Đông cung Thái y ra ra vào vào, cũng không phải bắt mạch cho mỹ nhân sinh non trong Đông cung, mà chăm sóc thân thể cho Thái tử.

Chỉ có điều, một tháng trôi qua, Thái y vẫn không nghĩ ra bất kỳ biện pháp giải quyết nào.

Cuối cùng, Quý Du Nhiên khó có được bị Hoàng hậu triệu kiến.

Ngày Ninh Vương phi qua đời kia, cả đêm Hoàng hậu nương nương tóc bạc trắng một nửa. Người khác đều nói bà vì tin tức nhi tử nhi tức qua đời liên tiếp mà bị đả kích quá lớn, đau thương quá độ, cho tới bây giờ còn chưa trở lại bình thường.

Khi Quý Du Nhiên nhìn thấy bà ta, bà ta chính là đang yếu ớt ỉu xìu nằm trên tháp quý phi, trên đầu buộc một đai buộc đầu màu tối, cả người không hề có chút tinh thần nào.

“Bổn cung sẽ không đưa Hiền nhi cho Thái hậu nuôi dưỡng.” Sau khi làm lễ ra mắt, Hoàng hậu nói thẳng.

Quý Du Nhiên ngẩn ra, chợt cúi đầu, “Nhi thần biết.”

Hết sức hài lòng với phản ứng của nàng, Hoàng hậu gật đầu một cái: “Về phần chuyện ngày đó ở chỗ Ninh Vương phi...”

“Nhi thần biết thời gian của Ninh Vương phi không còn nhiều, đi qua thăm nàng. Mẫu hậu ngài ôm Hiền nhi đến gặp nàng một lần cuối. Chờ gặp xong rồi, tâm nguyện của nàng đã xong, nhắm mắt lìa đời.”

“Đúng, chính là như vậy!” Hoàng hậu hài lòng gật đầu, “Dật Vương phi, Ninh Vương và Ninh Vương phi cùng qua đời, chỉ lưu lại một tiểu Hiền. Về chuyện quá khứ, chờ Hiền nhi trưởng thành, ngươi nên biết rõ sẽ nói như thế nào với hắn?”

“Nhi thần biết. Phụ vương mẫu hậu của hắn tương thân tương ái, cầm sắt hòa minh *, không nỡ tách nhau ra, cho nên mới trước sau qua đời.”

(*) cầm sắt hòa minh: Cầm sắt chỉ duyên vợ chồng, cầm sắt hòa minh chỉ vợ chồng hòa hợp

“Không sai, nói rất hay.” Hoàng hậu gật đầu lần nữa, lúc này mới khoát khoát tay, “Được rồi, ngươi lui xuống đi!”

“Dạ, nhi thần cáo lui.”

Thản nhiên đứng dậy, xoay người đang định rời đi, Quý Du Nhiên lại nghe Hoàng hậu sau lưng nói :”Đúng rồi, bổn cung đã đề cập với Hoàng thượng rồi. Mấy đứa thất Hoàng tử đều lớn rồi, nên phong Vương cho bọn họ.”

Ý ở ngoài lời, vốn định đuổi bọn họ đi đất phong? Quý Du Nhiên quay đầu lại: “Nhi thần nhớ, chỉ có điều, nhi thần muốn biết, ngài định nuôi dưỡng Hiền nhi ở bên người sao?”

“Đại khái là vậy!” Hoàng hậu chán nản nói, “Có lẽ, giao cho Thái tử phi nuôi dưỡng cũng không tồi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Phụng, TTripleNguyen, vân anh kute, xichgo, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaoxinxin, Bún Lèo, dohuyenrua, Hang113, Maria Nyoko, Mặc Lãnh Nguyệt, Nguyêtle, Quỳnh ỉn, superkookie, tieuduongnhi, Una, y229917, YullianeHann và 599 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.