Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 03.05.2018, 15:54
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8957 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43: Thần tốc (09)

Vốn định tìm một nhà hàng gần đây, nhưng trong lúc lái xe, Thẩm Tự Chước cùng cô nói chuyện mấy ngày nay không cẩn thận nên đã chạy đi khá xa.

Mùa hạ ở Sùng Thành cũng có thể nói như lò lửa, ngoài cửa sổ thời tiết nóng bức, sau khi mặt trời lặn cũng không thấy biến mất, xe chạy từ dừ dưới ánh đèn bên bờ sông, điều hòa trong xe tỏa ra khí lạnh. So với bên ngoài có vẻ vô cùng hài lòng. Thẩm Tự Chước nói với cô chuyện mấy ngày nay ở Phương Nam tất cả đều tốt, chỉ riêng có thức ăn là không quen. Cho dù quán đó có đắt giá bao nhiêu đi nữa cũng chỉ cảm thấy ngoại trừ vị mặn ra thì không còn gì khác.

Lại nói có hôm ban đêm nhận được điện thoại của mộ giọng nữ mềm mại, hỏi anh có cần phục vụ đặc biệt không.

Đàm Như Ý nghe vậy cười lên, "Vậy anh trả lời sao?"

Thẩm Tự Chước liếc nhìn cô một cái, cười nói, "Đương nhiên là nói được."

Đàm Như Ý vui vẻ, "Vậy tiểu thư mềm mại đó có xinh đẹp không? Có được đến ‘phục vụ’ không?"

Thẩm Tự Chước không diễn nổi nữa, đưa tay khẽ vỗ vào trán cô một cái, "Sao em không ghen?"

"Em ghen nha, sao lại không ghen chứ, chẳng qua là không ghen trước mặt anh mà thôi." Đàm Như Ý cảm thấy có chút lạnh, chỉnh điều hòa tăng lên một chút. Cô ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, mới phát hiện xe đã sắp lái đến trung tâm chợ rồi, vội vàng nhắc nhở Thẩm Tự Chước. May mà không phải ngày nghỉ, trung tâm thương mại cũng không chật chội mấy, hai người thuận lợi tìm được chỗ trống để đậu xe.

Thẩm Tự Chước dẫn cô đến một quán ăn gia đình. Quán cơm cách cách đường phố phồn hoa hơi xa, ngôi nhà cũ cửa gỗ sơn đỏ, tường trắng ngói đen, từ trên vách tường chìa ra mấy cành tre. Bên trong nước chảy róc rách, rất ít người nên vô cùng yên tĩnh. Món ăn cũng rất ngon, tuy là món ăn thanh đạm Hoài Dương nhưng mùi vị rất phong phú. Thẩm Tự Chước cười nói nhất đình sẽ thường xuyên đưa cô đến đây vụng trộm.

Sau khi ăn xong vẫn không muốn đi. Hai người đi ra sân vườn, ngồi xuống ghế đá bên cạnh dòng nước chảy. Vầng trăng hình sừng trâu treo trên ngọn tre, ánh trăng vô cùng sáng tỏ. Đàm Như Ý ngẩng đầu nhìn chốc lát, chợt thấy bàn tay mình đặt trên bàn đá bị Thẩm Tự Chước nắm lấy.

"Tặng cho em một vật."

Đàm Như Ý cúi đầu nhìn Thẩm Tự Chước, "Cái gì?"

Thẩm Tự Chước lại không trả lời, chỉ nắm tay cô nhìn cô khẽ nói: "Hộ khẩu của em sẽ có trong một tuần nữa."

Đàm Như Ý "Vâng!" một tiếng, cười hỏi: "Anh Thẩm, anh không hối hận chứ?"

Thẩm Tự Chước lắc đầu, thế nhưng vẻ mặt lại do dự, thật lâu không mở miệng. Đàm Như Ý bất giác thả chậm hô hấp, trong lòng lo sợ mấy phần, khẽ nói: "Anh Thẩm. . . . . . Anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi, em. . . . . ."

Sau một lúc lâu, Thẩm Tự Chước hỏi: "Còn nhớ ngày chúng ta kết hôn không?"

Dĩ nhiên là nhớ, hai người không giống kết hôn mà ngược lại giống như hy sinh. Từ lúc đón khách đến làm lễ, tất cả đều vội vội vàng vàng, chỉ cảm thấy buổi hôn lễ đó cũng không phải là của mình. Nói tóm vô cùng rối loạn.

Thẩm Tự Chước nắm ngón tay cô thật chặt, một tay khác đưa vào trong túi áo, ngừng chốc lát mới rút tay ra. Một chiếc nhẫn được anh đặt tại ngón giữa, trên cái đế tinh xảo được khảm một viên kim cương mài dũa tinh tế, lóe lên ánh sáng dưới ánh trăng sáng tỏ.

Đàm Như Ý trợn to hai mắt.

"Anh có thể. . . . . . Không, không phải là có thể, ánh muốn sống cùng em cả đời."

Giọng nói trầm thấp dễ nghe mà tha thiết. Qua một hồi lâu, Đàm Như Ý mới phản ứng được ý nghĩa trong lời nói này, cô nhìn chiếc nhẫn Thẩm Tự Chước đặt tại ngón giữa, lại nhìn cặp mắt thâm thúy nghiêm túc của anh một chút, lập tức cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Lúc đi học, đã từng xem bao nhiêu cuốn tiểu thuyết, trong đó lúc nào cũng có cảnh miêu tả cầu hôn thế nọ thế kia, âm nhạc cùng với bữa ăn tối dưới nến, hoa hồng cùng với quỳ một chân trên đất vô cùng cũ rích, bản thân cô cũng sẽ xì mũi coi thường. Lúc nào cũng nghĩ, nếu để cho cô tự viết, nhất định phải độc đáo nổi trội.

Nhưng vào giờ phút này cô mới hiểu được, điều quan trọng không phải hình thức cũ rích hay mới mẻ độc đáo, mà là ý nghĩa của chiếc nhẫn này. Cô quên mất ai đã từng nói, cầu hôn là sự khẳng định lớn của người đàn ông đối với phụ nữ.

Thẩm Tự Chước thấy một hồi lâu cô cũng không có phản ứng, nhỏ giọng hỏi một câu, "Em bằng lòng không, hay là. . . . . ." Anh liếc mắt nhìn xuống đất, "Hình thức không đủ trang trọng?"

Đàm Như Ý vội vàng nắm chặt tay anh, "Đừng quỳ, em. . . . . . Em bằng lòng." Cô giơ tay lên lau mắt, bật cười, "Em bằng lòng, vô cùng bằng lòng."

Thẩm Tự Chước thở phào một cái, nâng ngón tay cô lên từ từ đeo vào. Sau khi đeo xong, nhìn kỹ một cái rồi kéo tay cô qua nhắm hai mắt lại, nhẹ nhàng hôn lên một cái.

Động tác của anh rất nhẹ nhàng cẩn thận, mang theo vẻ thành kính và trân trọng giống như một nghi lễ.

Đàm Như Ý cong ngón tay lại cảm thấy hơi ngứa. Cảm thụ ngọt ngào như muốn căng tràn trái tim, căng đến nỗi thấy đau, cô vẫn không nhịn được che miệng lại nức nở một tiếng.

Thẩm Tự Chước nhỏ giọng nói: “Mấy ngày nay anh đi lúc nào cũng lo lắng em sẽ dao động bởi những lời nói của người khác, lại sợ có người thừa dịp anh không có ở đây sẽ khiến em chịu uất ức. Suy nghĩ một chút, vẫn phải nên dùng cái gì đó để buộc em lại."

"Vậy thì em thiệt thòi lớn, sau này phải giúp anh nấu cơm cả đời." Đàm Như Ý cười lên. Vừa khóc vừa cười, cũng tự biết rất mất mặt nên không nhịn được quay đầu đi chỗ khác.

Thẩm Tự Chước đưa tay ôm cô, đặt đầu cô lên vai mình. Nhìn thấy hơi nước mờ mịt trong mắt cô, không nhịn được cúi đầu hôn lên môi cô một cái, "Sao em lại thích khóc như vậy?"

Đàm Như Ý vội vàng lau mắt, "Không biết. . . . . . Có thể là do trước kia ít khóc, nên toàn bộ nước mắt đều dành cho tới bây giờ."

"Muốn khóc thì khóc đi, có anh ở đây."

Bốn phía vô cùng yên tĩnh, mặc dù có người nói chuyện nhưng cách tiếng nước chảy nên dường như có vẻ rất xa. Đàm Như Ý cảm thấy trong hai mươi bốn năm qua, cô chưa từng nhìn thấy ánh trăng nào đẹp như vậy. Đạm bạc mà tinh khiết, giống như một lớp đường mật mang theo hơi thở ngọt ngào bay xa.

Hai người lại ngồi thêm hồi lâu mới dắt tay nhau rời đi.

Lúc đi tới bãi đậu xe, thấy bảng hiểu rạp chiếu phim, bước chân Thẩm Tự Chước ngừng lại một chút, "Có thích xem phim không?"

Đàm Như Ý lắc đầu, "Anh mới đi công tác về, nên về nghỉ trước đi."

Vẫn lái xe về nhà dọc theo những ngọn đèn lấp lánh. Nhưng dường như đã có cái gì đó không còn như trước, giống như vào đêm mưa gió vùi mình trong chăn ấm, hoặc là đứng bên cạnh lò sưởi trước cửa sổ thủy tinh nhìn gió tuyết cuồn cuộn bên ngoài, một cảm giác thực tế khó có thể diễn tả thành lời.

Đến cửa, Đàm Như Ý móc chìa khóa mở cửa ra, đang muốn giơ tay lên ấn công tắc đèn phòng khách, tay bỗng dưng bị Thẩm Tự Chước nắm lấy. Thân thể Đàm Như Ý chấn động, ngay sau đó lập tức nghe tiếng cửa khép lại, hô hấp ấm áp của Thẩm Tự Chước phun trên cổ cô.

Đàm Như Ý nhắm xoay người đè cánh tay anh lại, khập khiễng chủ động đến hôn anh. Cô hôn không hề có kỷ xảo, hoàn toàn dựa vào bản năng. Dù vậy, hô hấp của hai người cũng dần dần nặng nề. Cuối cùng, Thẩm Tự Chước không nhịn được, giãy giụa khỏi tay cô rồi sau đó ôm ngang cô lên. Lảo đảo trong bóng tối hình như đụng phải bàn trà, lại bị đụng cái ghế. Đàm Như Ý ngã xuống giường, Thẩm Tự Chước lập tức đè lên.

Vô cùng nhiệt tình nên hai người lập tức toát đầy mồ hôi, lúc này mới nhớ tới máy điều hòa không khí vẫn chưa mở. Lần mò tìm remote để mở lên, nhiệt độ thấp dần nhưng vẫn cảm thấy nóng, giống như có loại kích động hủy thiên diệt địa muốn đốt cháy lẫn nhau thành tro, hòa tan vào nhau rồi cải tạo lại lần nữa.

Dần dần trở lại yên tĩnh.

Đàm Như Ý đi tắm rửa sạch sẽ trước, lúc Thẩm Tự Chước đi ra, phát hiện cô không có ở phòng ngủ. Anh đi tới thư phòng, thấy Đàm Như Ý đang ngồi chồm hổm trên mặt đất lục soát chiếc vali màu đỏ cô mang tới.

"Đang tìm cái gì?"

Đàm Như Ý không đáp lại, sau một lúc lâu mới lấy ra một chiếc túi làm bằng lụa. Cô lục lọi bên trong, khóe môi hơi cong một cái, "Tìm được rồi." Nói xong, đưa tay lấy ra, ngón giữa đang cầm một chiếc nhẫn.

Thẩm Tự Chước nhìn thấy lập tức nhận ra đây là chiếc nhẫn bọn họ trao nhau hôm kết hôn, lúc ấy thời gian chuẩn bị hôn lễ rất vội vàng, cũng không nhớ ai là người mua nó. Được làm bằng vàng vô cùng mộc mạc, ngay cả hoa văn ở bên ngoài cũng không quá rõ ràng.

Đàm Như Ý đeo nó vào cười nói, "Bình thường nên đeo cái này đi."

Thẩm Tự Chước cầm ngón tay của cô liếc mắt nhìn, "Mua một đôi khác đi, cái này có hơi. . . . . ."

"Đeo cái này mới có ý nghĩa."

Thẩm Tự Chước cười cười, đứng dậy kéo hộc bàn đọc sách ra, cầm một cái hộp từ trong đó lấy ra một chiếc nhẫn cùng kiểu dáng đeo vào.

Đàm Như Ý hơi ngạc nhiên, "Em cho rằng anh đã làm mất rồi."

"Dù sao cũng là lần đầu tiên kết hôn, làm kỷ niệm cũng tốt."

Đàm Như Ý bật cười, "Ý anh là còn định kết hôn thêm mấy lần nữa?"

Thẩm Tự Chước đi tới, nhìn chằm chằm chiếc túi trong vali, "Bên trong còn cất gì nữa?"

"Không có gì!" Đàm Như Ý lập tức đưa tay cầm lấy nhưng lại bị Thẩm Tự Chước đoạt trước. Anh ỷ vào ưu thế chiều cao, đứng dậy giơ túi lên thật cao bắt đầu lục lọi.

Thật sự cũng chẳng có gì mờ ám, Đàm Như Ý thấy Thẩm Tự Chước tò mò, cũng để mặc anh.

Đầu tiên là lấy ra một đôi vòng tay mã não, Thẩm Tự Chước nhìn một chút, "Đây là vòng tay ông nội tặng cho bà nội lúc kết hôn."

Đàm Như Ý ngẩn ra, nhớ tới ngày đó từng thấy hình cưới của ông cụ Thẩm và bà cụ Thẩm. Lúc ấy trên cổ tay bà cụ Thẩm dường như có đeo một đôi vòng tay như thế này. Cô chỉ biết đây là kỷ vật của bà cụ Thẩm nhưng không ngờ lại còn có một tầng sâu xa như vậy.

Thẩm Tự Chước nhẹ nhàng đặt vòng tay lên bàn sách, sau đó tiếp tục móc đồ trong túi ra. Đều là đồ trang sức của cô gái, một cặp vòng tai tạo dình cầu kỳ, vòng tay gốm sứ đing đong. . . . . . Móc đến cuối cùng, còn dư lại một cái, xúc cảm hơi kỳ lạ. Thẩm Tự Chước lấy ra, lập tức ngẩn người —— một đóa hoa lụa màu đỏ, trên vào màu hồng phấn có thêu hai chữ "Cô dâu”.

Đàm Như Ý cũng ngẩn ra, lúc ấy cô không biết tại sao mình lại không vứt bỏ mà lại cât đi, sau đó lúc lấy chiếc nhẫn thì đều ném vào trong chiếc túi này. Bản thân cô đã sớm quên đi sự tồn tại của nó, hôm nay được Thẩm Tự Chước lấy ra chợt thấy có chút khó chịu, cô rũ mắt xuống nhỏ giọng nói: "Dù sao cũng là lần đầu tiên kết hôn, làm kỷ niệm cũng tốt."

Thẩm Tự Chước lẳng lặng liếc nhìn cô một cái, đến gần một bước ấn cô vào trong ngực.

Nếu như sớm biết, tất nhiên sẽ dụng tâm hơn một chút. Hôn lễ vốn là thời khắc mong đợi nhất trong đời của một cô gái, mà hôn lễ của Đàm Như Ý lại qua loa vội vàng như vậy. Không có bánh ngọt bảy tầng, không có tháp Champagne, thậm chí đến cả áo cưới và nhẫn kết hôn quý giá hơn một chút cũng không có. Thậm chí đóa hoa lụa trong tay này cũng có kiểu dáng thô ráp, chất liệu giá rẻ.

Đàm Như Ý làm như biết suy nghĩ hiện giờ của Thẩm Tự Chước nhỏ giọng mở miệng: "Anh Thẩm, chỉ cần có anh những cái khác đều không quan trọng."

Thẩm Tự Chước không lên tiếng, đỡ vai cô, cúi đầu dịu dàng hôn cô dưới ánh đèn dìu dịu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.05.2018, 23:10
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8957 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 44: Thần tốc (10)

Edit: Thu Lệ

Sáng sớm tỉnh lại, phát hiện bầu trời ngoài cửa sổ âm u, như có dấu hiệu sắp mưa. Thẩm Tự Chước đang kiểm tra điện thoại di động, thấy cô mở mắt đến gần hôn lên trán cô một cái, "Chào buổi sáng."

Đàm Như Ý ngáp một cái, "Chào buổi sáng."

Thẩm Tự Chước lật xem từng tin nhắn, ngón tay bỗng nhiên dừng lại, "Đường Thư Nhan nghỉ phép đã trở lại."

Đàm Như Ý ngớ ngẩn, "Cô ấy có khỏe không?

Thẩm Tự Chước "Ừ" một tiếng, nói cô ta sau khi khỏi bệnh thì đi Nhật Bản du lịch một chuyến, tối hôm qua mới vừa xuống máy bay.

Bỏi vì cô giáo Mã có chuyện nên Đàm Như Ý đổi ca với cô ấy, hôm nay không cần đi đến cung thiếu niên dạy học. Sau khi tiễn Thẩm Tự Chước đi làm thì về thư phòng soạn bài. Nhưng trong lòng nhớ lại những lời mà Đường Thư Nhan đã nói với cô trong phòng bệnh, lúc nào cũng mất hồn, khó có thể tập trung tinh thần được.

Đến năm giờ chiều nhận được điện thoại của Thẩm Tự Chước, nói là cơm tối sẽ cùng Đường Thư Nhan ăn ở bên ngoài.

Đàm Như Ý không nhịn được hỏi một câu: "Chỉ anh và Cô Đường thôi sao?"

"Ừ, anh mời cô ấy."

Đàm Như Ý cũng không tiện nói gì nữa, chỉ dặn dò Thẩm Tự Chước về sớm. Cúp điện thoại xong cũng không ngồi yên. Chợt nghe ngoài ban công truyền đến một tiếng kỳ lạ, cô nheo mắt ném bút xuống lập tức đứng dậy đi xem. Thì ra là sào phơi đồ dắt trên lang can bị gió thổi xuống, đập trúng chậu hoa. Đàm Như Ý lướt nhìn ra d/đ'l;q'd ngoài, mây đen bao phủ, gió lớn gào thét, cô vội vàng đóng tất cả cửa sổ lại. Lúc ở trong phòng bếp nấu cơm, chợt nghe tiếng sấm vang ở nơi xa, ngay sau đó là những tiếng lốp bốp trên cửa kiếng, cuối cùng mưa cũng rơi xuống.

Mà Đường Thư Nhan đang ngồi trong phòng ăn gọi thức ăn cũng bị một tiếng sấm này làm cho sợ hết hồn.

Tính ra thì từ hôm sinh nhật Đàm Như Ý đến bây giờ đã nửa tháng rồi. Cô ở nhà nghỉ ngơi nửa tháng, ngay sau đó đi Nhật Bản. Ở lại gần một tháng, nhìn hết từng cảnh mà mình đã ước mơ từ lâu một lần.

"Thích nhất vẫn là Thủ đô, lúc ở sông Kamogawa(*) hóng mát nghĩ đến năm mình tốt nghiệp đều phải bảo vệ, mọi người còn có tâm tình tụ họp, đoàn người mướn bốn chiếc thuyền từ từ mà chèo." Đường Thư Nhan nhấc bình trà, rót đầy vào ly không trước mặt, lúc để bình trà xuống che miệng nhẹ nhàng tằng hắng một cái.

(*): Kamogawa là một điểm thu hút ở Tokyo, Nhật Bản, và là một con sông dài 31 km đại diện cho Tokyo.

"Bị cảm à?"

"Không có việc gì, " Đường Thư Nhan cười khoát tay, "Tối hôm qua máy điều hòa không khí thổi hơi mạnh. Sùng Thành nóng quá, mấy năm trước vẫn không cảm thấy." Không biết có phải do sau khi phẫu thuật vẫn chưa hồi phục hay không mà trông cô càng lộ vẻ gầy gò, sắc mặt cũng có mấy phần tối tăm.

Sau khi gọi thức ăn xong rồi hỏi ý kiến Thẩm Tự Chước, "Bốn món này được không?"

Thẩm Tự Chước gật đầu, "Tùy cậu."

Đường Thư Nhan đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ, "Đã lâu rồi chưa tới đây ăn cơm, toàn bộ nhà hàng đều được sửa sang lại, không biết thức ăn có còn mùi vị như trước kia không."

Nhà hàng này ở phía ngoài trường học khoa chính quy của hai người, ra khỏi cổng chính quẹo trái chỉ năm trăm mét, mặc dù đắt hơn những nhà hàng xung quanh không chỉ một lần nhưng buôn bán lại vô cùng náo nhiệt. Xung quanh hai người cũng có đầy học sinh đang ngồi, hoặc kề sát vào nhau bàn luận xôn xao, hoặc nam sinh nói chuyện nữ sinh nhìn chăm chú đắm đuối đưa tình.

Trước kia, nhà hàng này còn có một truyền thuyết, nói rằng nếu tỏ tình với người trong lòng mình ở bàn thứ hai gần cửa sổ bên phải thì tỷ lệ thành công có thể tăng lên 50%. Cái này dĩ nhiên là mánh khóe do người kinh doanh làm ra, nhưng không ảnh hưởng đến nhóm người trẻ tuổi chút nào vì mánh khóe tự như lãng mạn này lại khiến bọn họ chạy theo như vịt. Vì vậy, bàn thứ hai gần cửa sổ bên phải trở chỗ ngồi đứng đầu trong nhà hàng, nhất định phải đặt trước hai tuần mới có thể ngồi được.

Đường Thư Nhan nhìn vẻ mặt căng thẳng của cậu nam sinh đang ngồi ở đó, cười nói: "Đánh cược không, xem lát nữa chúng ta ăn xong rồi cậu nam sinh kia tỏ tình có thành công không?  —— Tôi cá là sẽ thành công."

Thẩm Tự Chước liếc nhìn cô một cái, "Đánh cược gì?"

Đường Thư Nhan suy nghĩ một chút, "Người thua sẽ đồng ý một yêu cầu của người thắng, sao?"

Thẩm Tự Chước dừng chốc lát, "Được."

Đường Thư Nhan cười cười, "Cậu không sợ tôi sẽ nói ra yêu cầu quá đáng à?"

Thẩm Tự Chước bưng ly trà lên khẽ uống một hớp, "Làm được thì tôi sẽ làm, không làm được thì tôi sẽ quỵt nợ."

Đường Thư Nhan thấy buồn cười, "Cũng chỉ có cậu mới có thể nói lời vô sỉ như thế thành hùng hồn như vậy thôi."

Thẩm Tự Chước không đáp lời, "Không phải nói có chuyện muốn nói với tôi sao?"

"À! " Đường Thư Nhan cúi đầu đùa giỡn ly trà bằng gỗ, "Ăn cơm trước đi, ăn xong rồi hãy nói. Mới về làm nhiều công việc quá, cả ngày nay tôi thật sự mệt muốn chết."

Món ăn nhanh chóng bưng lên, Đường Thư Nhan vừa ăn vừa hỏi Thẩm Tự Chước chuyện làm ăn trong khoảng thời gian này, sau khi nghe xong cười nói: "Xem ra không có tôi ở đây vẫn hoạt động rất bình thường."

Thẩm Tự Chước yên lặng mấy giây, không mở miệng.

Đường Thư Nhan làm như thuận miệng nhắc tới, chợt chú ý tới bàn bên kia nam sinh đã bắt đầu ngồi ngay ngắn, mười ngón tay đan vào nhau, nửa người trên khẽ nghiêng tới trước, rõ ràng dự định tấn công. Cô vừa ăn cơm vừa hăng hái nhìn tới trước, ai ngờ đợi nửa phút thân thể căng thẳng của nam sinh kia lại tỉnh táo, "Haizz, bùn nhão không xây được tường." Cô lắc đầu một cái, rung chuông kêu nhân viên phục vụ đến, dặn dò anh ta đổi chút nhạc hợp bối cảnh của nhà hàng.

Có âm nhạc trợ giúp, hình như nam sinh kia lại có dũng khí, thân thể căng thẳng lần nữa, vẻ mặt nghiêm túc nhìn nữ sinh đối diện. Đường Thư Nhan thấy nét mặt cậu ta không giống d/đ;l;q'd như tỏ tình, mà ngược lại giống như đang đòi nợ nữ sinh kia không khỏi bật cười ra tiếng. Chợt thấy lỗ mũi ngưa ngứa, vội vàng nghiêng người sang hắt hơi một cái, kết quả tiếng nhảy mũi này lại khiến nam sinh kia cả kinh trút ra.

"Xem ra là tôi thua rồi." Đường Thư Nhan chợt thấy vô vị tẻ nhạt, chỉ cúi đầu yên lặng ăn cơm. Ăn chốc lát, bỗng cảm thấy Thẩm Tự Chước khe khẽ gõ bàn, Đường Thư Nhan vội vã ngẩng đầu, thấy Thẩm Tự Chước đang nhìn bàn kia, cũng vội vàng chuyển tầm mắt qua.

Nam sinh lấy một cành hoa hồng từ dưới gầm bàn lên đưa tới trước mặt nữ sinh, trong ánh mắt kinh ngạc của cô lắp ba lắp bắp nói: "Tớ. . . . . . Tớ thích cậu! Từ trước đây rất lâu đã bắt đầu thích cậu rồi, cậu có thể. . . . . . Có thể làm bạn gái của tớ không?"

Đường Thư Nhan không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào mặt của nữ sinh kia—— từ kinh ngạc đến kích động, thay vào đó là lúng túng và bối rối không dễ phát hiện.

Cô thở dài, để đũa trong tay xuống rút tờ khăn giấy lau miệng, uống ly nước, rồi sau đó nhìn Thẩm Tự Chước, "Nói chuyện chính đi."

Thẩm Tự Chước cũng để đũa xuống, ngồi nghiêm chỉnh.

Rất nhiều lời nói đã lăn lộn vô số lần trong cổ họng, vậy mà muốn dùng tiếng nói để biểu đạt chúng ra ra ngoài lại vô cùng khó khăn, đối với cô mà nói, đây không chỉ là một cuộc biện luận hay là một cuộc hội nghị cao cấp đối đầu gay gắt.

Đường Thư Nhan hít thở sâu một lần, hai tay nắm chặt để trên đầu gối như muốn nắm lấy dũng khí, cô nhắm mắt lại thở phào lần nữa, lúc chuẩn bị mở miệng điện thoại di động của Thẩm Tự Chước để trên bàn rung lên.

Đường Thư Nhan mở mắt, ảo não nói: "Cậu đừng động tới được không!"

Thẩm Tự Chước cũng không có ý định cầm điện thoại, ngón tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn, nghiêm túc nhìn cô, "Vậy cậu nói trước đi."

Nhất thời, Đường Thư Nhan không phân biệt được lời anh nói đến tột cùng là lờ mờ không xem trọng, hay đã sớm hiểu rõ do trái tim mách bảo?

Cô cắn cắn môi, chỉ cảm thấy trong cổ họng giống như bị một cục than nóng dữ lại khiến cho cô hô hấp cũng khó khăn chứ đừng nói là phát ra tiếng.

Cô đưa ánh mắt về phía nam sinh tỏ tình kia lần nữa, hình như cậu ta đã bị nữ sinh kia từ chối, cúi thấp đầu, trên mặt toàn vẻ sụp đổ. Nữ sinh phía đối diện cũng rất luống cuống, liên tục nói xin lỗi.

Trong lúc bất chợt cô đã mất hết dũng khí, thân thể từ từ tỉnh táo lại, chán nản nhìn Thẩm Tự Chước, "Cậu. . . . . . Cậu xem đi, có lẽ là tin nhắn quan trọng."

Thẩm Tự Chước không lên tiếng, lẳng lặng quan sát cô.

Đường Thư Nhan nở nụ cười lộ vẻ sầu thảm, "Xem đi, cũng không phải chuyện quan trọng gì. Xem xong rồi, tôi lại nói cho cậu biết."

Yên lặng hồi lâu, Thẩm Tự Chước mới đưa tay ra cầm điện thoại đi động lên. Đường Thư Nhan nhìn chằm chằm mặt của anh, thấy mặt mày anh giản ra, khóe miệng mang theo nụ cười rất nhỏ, lập tức hiểu được người gửi tin nhắn là ai, "Đàm Như Ý gửi?"

Thẩm Tự Chước không trả lời, sau khi khóa màn hình bỏ vào trong túi.

Trong lòng Đường Thư Nhan đột nhiên sinh ra nỗi tức giận, thế nhưng không biết là tức Đàm Như Ý phá hỏng thời cơ, hay tức bản thân mình "Bùn nhão không xây được tường" , hoặc cả hai đều đủ cả.

Cô thở ra thật dài, đẩy đĩa về phía trước, "Tôi không ăn nữa, gọi người tới tính tiền đi."

Thẩm Tự Chước nhìn cô, "Ăn no rồi?"

Đường Thư Nhan cũng không nói nữa, cầm ví tiền mình để bên cạnh lên, nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài. Bước chân hốt hoảng, giống như có ý chạy trốn. Vừa đẩy cửa ra liền thấy mưa bụi đầy trời đập vào mặt, cô vội vàng lui về phía sau một bước, đứng ở hành lang nhìn màn mưa tầm tã. Cả ngày liên miên không ngớt, trong lòng chợt sinh ra sự tuyệt vọng không có chỗ trốn.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân quen thuộc, Đường Thư Nhan không quay đầu lại, chỉ nghe Thẩm Tự Chước nói: "Cậu đứng đây chờ, tôi đi lái xe tới."

Đường Thư Nhan không lên tiếng, thấy Thẩm Tự Chước đang muốn vọt vào trong mưa, lập tức đưa tay kéo cánh tay anh, "Thẩm Tự Chước!

Thẩm Tự Chước ngừng bước chân lại, cúi đầu nhìn cô.

Thân thể Đường Thư Nhan run rẩy, không biết là do lạnh hay do cái khác, "Lão Thẩm, tôi muốn từ chức. Cảm thấy mệt mỏi, không làm nổi nữa."

Thẩm Tự Chước yên lặng hồi lâu mới mở miệng nói: "Cậu có cổ phần của công ty, bất kể từ chức hay không cũng có thể chia hoa hồng."

"Chuyển cho cậu đi, lúc trước nhập bao nhiêu cổ phần, bây giờ cứ tính theo giá đó rồi chuyển cho cậu."

Thẩm Tự Chước không lên tiếng.

"Trong nửa tháng qua tôi đã suy nghĩ kỹ. Sau khi từ chức, tôi sẽ mở một quán cà phê sách, cũng không ham muốn kiếm bao nhiêu tiền. Mỗi ngày uống chút cà phê, xem chút sách, d/đ'l;q'd không cần bận tâm mỗi ngày kiếm bao nhiêu tiền." Cô ngẩng đầu nhìn hình dáng tòa cao ốc mơ hồ nơi xa, nở nụ cười, "Liều mạng nhiều năm như vậy cũng đến lúc nghỉ ngơi rồi."

Nhất thời chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp, qua hồi lâu, Thẩm Tự Chước khẽ nói: "Được."

Đường Thư Nhan buông tay ra, cười một tiếng quay đầu nhìn anh, "Có thể cho tôi xem tin nhắn Đàm Như Ý vừa gửi cho cậu không?"

Thẩm Tự Chước dừng một chút, móc ra điện thoại di động trong túi ra đưa cho Đường Thư Nhan.

"Mật mã mở khóa?"

"0621."

Đường Thư Nhan nghe vậy ngón tay run lên. Vừa nhập bốn con số này vào, màn hình chính lập tức hiện ra. Đường Thư Nhan liền nhìn thấy ảnh nền của điện thoại, lập tức cả kinh: Chính là bức ảnh hôm tiệc nướng, canhe sắc hồ nước mênh mông, bầu trời tỏng xanh, Đàm Như Ý mặc một bộ váy dài đỏ sẫm, sắc thái đối lập mạnh mẽ nhưng lại hết sức hài hòa.

Cô nín thở bấm vào hộp thư tin nhắn, điều thứ nhất chính là tên của Đàm Như Ý được lưu thành "Bà Thẩm", cô như bị hai chữ kia đâm vào mắt, qua một hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại, mở ra ——

"Trời mưa, lái xe về chú ý an toàn. P/S: Em cũng sẽ ghen đấy."

Binh bại như núi đổ.

Đường Thư Nhan trả điện thoại di động lại cho Thẩm Tự Chước, trong lòng lại vô hình cảm thấy dễ dàng hơn, "Được rồi, cậu nhanh đi lái xe đi, thời tiết quái quỷ gì không biết, lạnh muốn chết."

Thẩm Tự Chước lại không động đậy, châm chước chốc lát mới trầm giọng mở miệng, "Cậu cũng phải đồng ý với tôi một chuyện."

Đường Thư Nhan trừng mắt nhìn, "Cậu nói đi. Làm được thì tôi làm, không làm được thì tôi quỵt nợ."

Thẩm Tự Chước nhìn cô, "Sau này, tập trung tìm kiếm một người bạn trai mà cậu thật sự thích. Không vì người nhà của cậu, không vì những người khác, chỉ vì bản thân cậu thôi."

Hô hấp của Đường Thư Nhan nhất thời hơi chậm lại, mà Thẩm Tự Chước đã vọt vào trong mưa. Trong màn mưa bụi mờ mịt, bóng dáng anh chạy đi dần dần mơ hồ. Vậy mà bóng lưng này cô đã nhìn chăm chú quá nhiều năm, dáng hình cao lớn giống như một thân cây thẳng cô độc. Nhìn suốt từ đầu đến cuối, chưa bao giờ chú ý đến cảnh đẹp khác dọc đường. Cho dù có một ngày có thể đứng sóng vai với thân cây này vẫn cũng không dám thử thăm dò đưa cành cây của mình ra, khiến nó bị gió phất để lá cây rơi vào trên người mình.

Đường Thư Nhan cũng vọt vào trong mưa, ngăn cản một chiếc xe taxi vừa vặn lái tới. Cô bị xối khiến toàn thân phát run, ngồi vào phía sau mờ tối, lấy điện thoại di động ra gửi cho Thẩm Tự Chước một tin nhắn, "Gọi được taxi rồi, tôi đi trước đây!" Sau một lúc lâu, chợt thấy màn hình điện thoại di động nhòe đi, đưa tay lau mới phát hiện có một giọt lệ mơ hồ rơi xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.05.2018, 16:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8957 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Từ giờ đến sinh nhật diễn đàn chỉ còn 1 tháng nên từ tuần sau mình sẽ đăng mỗi tuần 2 chương nha!

Chương 45: Thần tốc (11)

Edit: Thu Lệ

Đàm Như Ý đợi đến đứng ngồi không yên.

Cô chỉ từng gặp trận mưa to tầm tã như thế này vào ngày mẹ bỏ đi khi còn bé. Thời tiết trong núi thay đổi rất nhanh, trước đó mây đen còn giăng trên đỉnh núi, chỉ chớp mắt giọt mưa lớn như hạt đậu đã rơi xuống. Ngày đó Đàm Như Ý không mang theo ô, tan học về đi trên đường lập tức bị mưa bao phủ. Cô và bạn học núp dưới mỏm núi đá nửa tiếng, mưa rơi vẫn không có khuynh hướng giảm bớt. Sấm sét từng trận xa gần, sắc trời càng ngày càng tối tăm đâu nào dám núp nữa, lấy hết can đảm cùng nắm tay nhau đội mưa chạy về.

Chân dính đầy bùn lầy, mắt bị nước mưa làm nhòe nhìn không rõ đường, đợi tới khi đến nhà đã ướt từ đầu đến chân. Vậy mà vừa đẩy cửa ra, nghênh đón cô không phải ánh mắt ân cần của mẹ mà là chén bát xoong nồi rơi đầy  trên đất, Đàm Cát núp ở phía sau cửa khóc thút thít.

Đàm Vệ Quốc thấy cô sợ hãi rụt rè đứng ở cửa, vội đạp tới.

Đó là ngày đên tối nhất trong trí nhớ của Đàm Như Ý.

Trên TV đang phát tiết mục rất ầm ĩ nhưng cô lại đắm chìm vào trong tâm sự của mình không xem một chút nào. Không biết đã trải qua bao lâu, chợt nghe thấy tiếng mở cửa. Cô lập tức giật mình phục hồi tinh thần lại, nhanh chóng đứng dậy chạy ra mở cửa.

Thẩm Tự Chước gần như ướt sũng, nhìn thấy cô lập tức nở nụ cười: "Anh về rồi."

Đàm Như Ý thấy vậy cả kinh, hốc mắt lại không khỏi nóng lên, lập tức kéo anh vào trong nhà: "Mau đi tắm đi!"

Thẩm Tự Chước vọt vào tắm nước nóng cả người thoải mái, đi ra nhìn thấy chén cháo gà nóng hổi trên bàn, cười hỏi: "Còn cơm tối không em?"

Đàm Như Ý lập tức hâm nóng cơm, tiện thể làm hai món ăn. Động tác của cô rất nhanh, chuẩn bị xong tất cả chỉ trong vòng mười lăm phút.

Thẩm Tự Chước lau khô tóc, đến bên cạnh bàn ăn ngồi xuống. Đàm Như Ý đưa chén vào tay anh, "Cơm tối anh ăn chưa ăn no hả?"

"Mới ăn được một nửa đã đi rồi."

Trong lòng Đàm Như Ý tò mò, nhưng không biết có nên hỏi hay không, trầm ngâm chốc lát nhưng vẫn không mở miệng. Nghĩ thầm chỉ cần Thẩm Tự Chước trở về đúng giờ là được rồi, những cái khác đều không quan trọng.

Cô cũng không nói trong khoảng thời gian chờ đội bản thân cô như đứng đống lửa ngồi đống than như thế nào, trong lòng Bách Chiết Thiên Hồi, suy nghĩ những mặt tốt xấu, nắm điện thoại di động cân nhắc từng câu từng chữ, cuối cùng cũng chỉ có dũng khí nói ra một câu như vậy.

Thẩm Tự Chước cũng chủ động mở miệng, "Đường Thư Nhan từ chức rồi."

Đàm Như Ý đang cúi đầu trầm tư, nghe vậy hơi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tự Chước một cái.

Thẩm Tự Chước không nhiều lời, mà Đàm Như Ý cũng không truy hỏi nữa. Nếu Đường Thư Nhan đã lựa chọn cách rút lui vẻ vang nhất thì dĩ nhiên cô cũng phải tôn trọng. Về phần những thứ khác, nói hay không nói cũng không có gì khác nhau.

Vậy mà, Đàm Như Ý chợt nghĩ đến quyển nhật ký màu xanh lá cô đặt dưới đáy thùng —— Thẩm Tự Chước vẫn còn nhớ biểu hiện khác thường của cô ngày đó chứ, đợi cô "Chuẩn bị xong" thì chủ động nói cho anh biết sao?

——

Một tuần sau, hộ khẩu của Đàm Như Ý chính thức chuyển tới. Cô lật quyển sổ màu đỏ mới tinh, chủ hộ được điền tên của cô, cả sổ hộ khẩu cũng chỉ một mình cô.

Lại nghĩ trước kia vẫn luôn căm ghét người khác đi cửa sau, bây giờ chính bản thân mình được hưởng thủ quyền lợi này lại thấy có chút may mắn vì Trung Quốc là một xã hội nhân văn. Nếu không muốn thông qua cửa ải Đàm Vệ Quốc còn phải khó khăn hơn cả lăn bàn đinh(*).

(*): Lăn bàn đinh là hình phạt tàn khốc nhất trong xã hội phong kiến. Thời kỳ vường triều nhà Thanh thống trị, người bình thường muốn vượt cấp cáo quan thì phải ở trần lăn qua bàn đinh.

Nếu đã có hộ khẩu hai người lập tức bắt đầu bàn bạc ngày lãnh giấy chính thức, quyết định sau cùng là sáng sớm Thứ hai sẽ đến cục dân chánh. Quyết định ngày xong, Đàm Như Ý gọi điện thoại thông báo chuyện này cho ông nội, còn nói sau khi cung d/đ;l;q'd thiếu niên kết thúc học thêm thì về nhà thăm ông. Ông nội Đàm dĩ nhiên vui mừng, một ông lão tám mươi tuổi mà cảm xúc kích động vẫn nghẹn ngào như một đứa trẻ: "Bây giờ chỉ cần chờ đứa bé của con và Tiểu Thẩm nữa thôi."

Sau đó lại gọi điện thoại thông báo tin tức này cho Hạ Lam, Hạ Lam còn vui vẻ hơn cả cô, liên tục nói chúc mừng, cuối cùng một phen tâm huyết của mình cũng không uổng phí, "Tôi biết ngay chuyện của hai người nhất định có thể thành mà."

Đàm Như Ý cười hỏi, "Sao cô chắc chắn hơn cả tôi vậy?"

"Hôm bữa nướng thịt, lúc cô mặt chiếc váy dài kia, ánh mắt của Thẩm Tự Chước nhìn cô đã không còn giống như trước. Khi đó cũng biết nhất định có hy vọng, quả nhiên." Dừng một chút, rồi lại thở dài, "Lại một cô gái tốt gả đi rồi."

Đàm Như Ý ngẩn ra, nghĩ đến chuyện của cô ấy và Đàm Cát, vậy mà do dự một hồi vẫn không biết mở miệng như thế nào, không thể làm gì khác hơn là uyển chuyển hỏi: "Vậy cô. . . . . . Hiện giờ có ai theo đuổi cô không?"

Hạ Lam dừng một chút, "Có thì có nhưng thấy đều không thích hợp!" Cô cười một tiếng, "Hiện giờ tôi cũng không có ý định nghĩ đến chuyện khác, bận rộn thăng chức tăng lương mới là chuyện quan trọng hơn, đàn ông nào có tiền dựa vào là được."

Nghe cô ấy nói như thế, Đàm Như Ý thẫm nghĩ mình đã quá lo lắng rồi. Đàm Cát và cô ấy chênh lệch nhau sáu tuổi, hai người dứt khoát không thể nào đến với nhau.

Theo thường lệ trở về thăm ông cụ Thẩm và Bà cụ Thẩm.

Lần này trở về, tâm trạng của Đàm Như Ý cũng có chút khác với lúc trước. Cô không nói ra được rốt cuộc khác ở điểm nào, cảm xúc vô vị, nhớ tới tâm trạng từ thực tập chuyển thành chính thức vào tháng sáu năm nay. Có lẽ trước đây tới cửa cũng d/đ'l;q'd giống như thực tập, hôm nay đã trở thành nhân viên chính thức. Tuy công việc ở đơn vị và nội dung công việc đều giống nhau, thế nhưng tất cả đều kết thúc bằng cảm giác thật, cũng là người trước đây không cách nào so sánh được.

Hai ông bà cụ cũng không biết chuyện hai người chưa lãnh chứng. Vì vậy Thẩm Tự Chước nói phải cùng ông cụ Thẩm uống một ly thì bà cụ Thẩm kinh ngạc hỏi: "Sao tự nhiên lại muốn uống rượu với ông nội?"

Thẩm Tự Chước cười nói, "Không có chuyện gì đặc biệt, chỉ rất lâu rồi không uống cùng ông nội thôi ạ."

Bà cụ Thẩm dĩ nhiên không tin nhìn chằm chằm Thẩm Tự Chước nhìn hồi lâu, chợt tiến tới bên cạnh anh nhỏ giọng hỏi: "Thành thật nói cho bà biết, có phải có chuyện gì vui không? Có việc mừng cũng đừng gạt bà, nói ra mọi người cùng nhau vui mừng." Lúc nói lời này, ánh mắt vẫn không ngừng  liếc bụng Đàm Như Ý.

Đàm Như Ý dở khóc dở cười, "Bà nội, con chưa có. . . . . ."

"Chưa có thì phải tranh thủ, kết hôn cũng đã nửa năm rồi sao vẫn chưa co chút động tĩnh nào vậy."

Thẩm Tự Chước rót đầy hai ly rượu, "Ông nội, ông nhìn người rất chính xác." Anh nhìn Đàm Như Ý, cười cười, "Như Ý là một cô gái tốt."

Ông cụ Thẩm không khỏi kiêu ngạo, "Cài này. . . . . . Đó là đương nhiên. . . . . . Ánh mắt của ông còn có thể sai sao?"

Đàm Như Ý được khen không tự nhiên, hôm nay nhớ lại đau khổ oán hận ngày đó, cảm giác như cách một đời. Nhưng cũng không thể không cảm ơn ông cụ Thẩm, nói ông "Khư khư cố chấp" cũng được, "Tự chủ trương" cũng được, tóm lại mối nhân duyên này đều nhờ ông mà ra.

Đàm Như Ý cũng cầm chai rượu, lấy cái ly ra rót vào chút xíu, nói với ông cụ Thẩm: "Ông nội, con cũng mời ông. Tửu lượng con nhỏ nên chỉ có thể uống cùng ông chút xíu vậy thôi."

Ông cụ Thẩm cười ha ha, hớn hở nâng chén.

Sau bữa cơm tối, Đàm Như Ý cùng xem ti vi với ông cụ Thẩm. Mới uống chút xíu rượu trắng đã khiến mặt cô nóng lên, cảm xúc có chút kích động, cùng ông cụ Thẩm nói không ít chuyện lý thú khi mình còn bé. Ông cụ Thẩm nghe đến vui vẻ, thỉnh thoảng xen vào mấy câu. Đàm Như Ý nói sau nhà mình có một gốc cây dâu tằm, ông cụ Thẩm lập tức tiếp lời, nói còn nhớ rõ, trước kia lúc đến nhà họ Đàm đã từng nhìn thấy cây đó.

"Năm ngoái, lúc con vào núi vẫn còn nhìn thấy cây đó. Nhưng bây giờ đừng vào núi hoang vắn, nhà cũ của con cũng đã sụp đổ." Lúc Đàm Như Ý cười lên, hai mắt sáng ngời, "Trước kia lúc đi học, thường có đứa bé leo lên hái trộm quả dâu. Ông nội hét lớn một tiếng, thì có đứa bé từ trên cây nhảy xuống giống như khỉ con, vừa chạy còn vừa cho vào mồm, ngoài miệng dính đầy màu tím."

Ông cụ Thẩm cười ha ha , "Nghe con nói xong. . . . . . Lại muốn. . . . . . Muốn ăn. . . . . . Quả dâu rồi."

"Vậy chờ đến mùa hè sang năm, ông trở về một chuyến đi. Cây kia vẫn còn đấy, chỉ khó hái một chút thôi." Suy nghĩ một chút, còn nói, "Cũng không cần chờ đến sang năm, qua hai tháng nữa cam sẽ chín. Ông nội con vẫn luôn nhớ kỹ, nói năm xưa lúc thu hoạch cam đều sẽ tặng cho ông hai giỏ."

Bà cụ Thẩm ở một bên nghe, cười nói: "Vẫn là Như Ý con có lòng."

Đàm Như Ý cũng không phải thuận miệng nhắc tới, nghĩ tới một thời gian nữa cô sẽ kết thúc khóa dạy ở cung thiếu niên rồi, quả thật đến lúc đó có thể đưa ông cụ Thẩm và bà cụ Thẩm về.

Cô nói dự định của mình, bà cụ Thẩm gật đầu liên tục, "Ý kiến này hay. Dù sao ở thành phố cũng oi bức nhàm chán, nếu tiện thì chúng ta qua quấy rầy con mấy ngày."

"Tiện ạ, nhất định ông nội con rất vui mừng." Cô cười nói, "Chỉ có điều trấn trên rất hẻo lánh, nếu đi dạo thì không có gì cả."

"Ở thành phố đi dạo mấy chục năm, đã sớm đi dạo ngán rồi!" Bà cụ Thẩm cười nhìn Thẩm Tự Chước ở bên cạnh gọt trái cây, "Quyết định như vậy, Tự Chước, phải làm phiền con làm tài xế cho ông bà rồi."

Thẩm Tự Chước nhìn Đàm Như Ý một cái, cười nói: "Tất nhiên rồi ạ."

——

Lúc rời đi, hơi rượu trong người Đàm Như Ý vẫn chưa phai. Thẩm Tự Chước dắt cô xuống lầu, "Sớm biết sau khi uống rượu em sẽ hướng ngoại như vậy, nên cho em uống."

Đàm Như Ý cười hì hì hỏi, "Cho em uống rồi anh dự định làm cái gì?"

Thẩm Tự Chước nghiêm trang trả lời: "Dĩ nhiên là làm chuyện không tốt."

"Không uống rượu cũng có thể nha." Đàm Như Ý nghiêng đầu nhìn anh, con mắt lóe sáng lấp lánh, giọng nói đặc biệt vô tội.

Thẩm Tự Chước nhìn chốc lát, chuyển tầm mắt qua đưa tay vỗ vỗ đầu cô, thở dài nói: "Sao tửu lượng của em còn kém hơn Đàm Cát vậy?"

Xuống dưới lầu, Thẩm Tự Chước giúp cô mở ghế phụ ra, Đàm Như Ý không lập tức đi vào mà ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng treo trên đỉnh đầu, giang hai tay, "Ánh trăng hôm nay thật là đẹp."

Ánh trăng sáng tỏ giống như xuyên qua năm ngón tay, Đàm Như Ý nhìn đến cực kỳ mê mẫn. Thẩm Tự Chước bao phủ đầu vai của cô, "Đi thôi."

Đàm Như Ý lại cứ quay đầu nhìn anh, "Anh Thẩm, anh có biết cách với lấy ánh trăng là sao không?" Không đợi Thẩm Tự Chước trả lời, cô phối hợp nói, "Trăng sáng dĩ nhiên là không thể với tới. Nhưng chỉ cần mở cửa sổ ra một cái là có thể nhìn thấy; mình đi nó cũng đi theo. Như thế làm bạn mà trưởng thành, như vậy là đủ rồi."

Thẩm Tự Chước không biết câu chuyện không đầu không đuôi của cô đến cuối cùng là nhằm vào cái gì, có chút không biết làm thế nào, Đàm Như Ý lại cười lên, chợt vươn tay vòng lên cổ anh đến gần hôn một cái, "Về nhà đi!" Dứt lời lập tức muốn buông tay. Mà Thẩm Tự Chước đã ôm hông của cô, đống cửa xe lại một cái "Rầm", để cho cô dựa lưng vào sườn xe, cúi đầu hôn cô sâu mà kéo dài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoa91ftu, Hương liên, Kimngan231095, MacSongThien, miyuhuyen, mozit, nguyenhatrang và 335 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.