Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 29.10.2016, 11:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2014, 22:01
Bài viết: 124
Được thanks: 1245 lần
Điểm: 30.58
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Lễ thành hôn (1)

Chuyện Đàm Như Ý kết hôn với Thẩm Tự Chước, phải nói đến từ đầu.

Năm ngoái bệnh tim của ông nội Đàm Như Ý lại tái phát một lần, mặc dù may mắn trở về từ Quỷ Môn quan, nhưng chuyện phẫu thuật cũng không thể kéo dài được nữa. Phẫu thuật nối mạch máu trái tim chỉ có bệnh viện Hạm Hà Chi dám làm.
Đàm Như Ý có lòng muốn tìm một bác sĩ chính đáng tin, nhưng bệnh viện tốt nhất như Hạm Hà Chi tiền viện cao bao nhiêu, nhà họ Đàm hoàn toàn không có quen biết cũng không có tiền, căn bản dự tính không có thêm một chuyên gia nào.

Mắt thấy không thể tìm được bác sỹ, Đàm Như Ý nghe ông nội nói về một chuyện cũ.

Thời trẻ khi ông nội Đàm còn đi đánh giặc từng chỉa lửa đạn vào kẻ địch, mang người đồng hương họ Thẩm bị thương đào từ trong đống thi thể ra cõng về doanh địa. Sau khi chiến tranh chấm dứt, hai nhà Đàm Thẩm thường có lui tới, sau đó nhà họ Thẩm lại dời khỏi thành phố, mới dần dần cắt đứt liên lạc.

Ông nội Đàm cười nói: "Năm đó Thẩm đồng chí còn nói, nếu là có duyên phận, nhất định phải kết thành thân gia đấy. Đáng tiếc ông ấy sinh ba tất cả đều là con trai, ông cũng chỉ có một đứa bé là cha con.”

Đàm Như Ý suy nghĩ chốc lát, hỏi "Cuộc sống hiện tại của Thẩm tiên sinh này như thế nào?"

"Mấy năm trước khi còn làm ruộng, con trai ông ấy đã trở lại một lần, nghỉ chân ở nhà chúng ta. Ông ấy làm buôn bán, hai anh trai của ông ấy, một là bác sỹ, một là giáo sư đại học."

Đàm Như Ý vừa nghĩ đến, nhìn chằm chằm ông nội trên giường bệnh đang muốn mở miệng, ông nội lại khoát tay chặn lại: "Ông biết rõ cháu muốn nói gì, không được. Như Ý à, đều là chiến hữu cũ, năm đó ông cứu ông ấy, sẽ không nghĩ đến hồi báo. Nạn đói mấy năm này, trong nhà cũng chỉ còn đất có thể ăn nhưng ông chưa từng tìm ông ấy nói một lần."

Đàm Như Ý biết ông nội cố chấp, trước mặt không hề nhắc tới chuyện này nữa, sau lưng lại âm thầm hỏi thăm. Mấy phen quanh co, cuối cùng biết địa chỉ của ông Thẩm, thừa dịp khi Đàm Như Ý đi vào thành phố nộp hồ sơ vào trường trung học, thuận đường đi đến thăm hỏi.

Ngày đó đang trên đường thì gặp mưa, Đàm Như Ý từ trường học phỏng vấn trở lại, tìm khách sạn mượn cây dù. Bởi vì tới vội vàng, không mang theo quần áo, chỉ mặc áo khoác mỏng màu tím áo len dệt kim hở cổ như khi phỏng vấn. Đàm Như Ý chạy tới bên ngoài tiểu khu thì cóng đến muốn sốt rét. Cố tình đi vào còn phải đi qua gác cổng, tuân thủ an ninh nghiêm ngặt, không thể nào dàn xếp. Đàm Như Ý không cam lòng cứ trở về như vậy, thu ô đi đến dưới mái hiên cửa hàng bên ngoài tiểu khu chờ.

Đợi khoảng nửa giờ, rốt cuộc đã có một chiếc xe chạy tới. Đàm Như Ý lập tức che dù tiến lên, chờ chủ xe dừng xe xong, đi theo phía sau anh ta vào được khu cửa nhà chính. Dựa theo địa chỉ cô tìm được tầng nhà họ Thẩm kia đang ở, đưa tay ấn chuông cửa thì mới phát hiện ra tay mình run lẩy bẩy, cũng không biết là bởi vì lạnh hay là bởi vì khẩn trương.

Không đến mấy giây, cửa liền mở ra. Đàm Như Ý vô thức siết chặt ngón tay, vừa ngẩng mặt liền nhìn thấy một người đàn ông đang đứng giơ tay  trước mặt, cô không kịp nghĩ nhiều, tiến lên nửa bước vội vàng nói: "Tôi muốn tìm Thẩm Lương Bình Tiên Sinh!"

Người đàn ông không lên tiếng, tay nắm tay nắm cửa lẳng lặng quan sát cô.

Đàm Như Ý không được tự nhiên, nhưng cũng không tự chủ được cúi đầu nhìn trên người mình. Toàn thân cô cũng đều ướt, giày cao gót màu đen đã nhỏ ra một vũng nước nhỏ, tất chân ướt đẫm dính vào da, đầu tóc xỗ cếch cũng bắt đầu nhỏ nước. Hình tượng này không chỉ không ổn, bất lịch sự. Vậy mà Đàm Như Ý không nghĩ ngợi nhiều được, vội vã giải thích.

Người dính nước mưa, cả người đều cảm thấy lạnh lẽo, Đàm Như Ý càng nói càng run, đến cuối cùng âm thanh phát ra đều run rẩy, mà người đàn ông trước mặt vẫn nhìn cô với ánh mắt lạnh nhạt, không ngăn lại cũng không có ý cho cô đi vào. Một đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng sắc bén, giống như nhìn thấu thấu cả người cô.

Trong lòng Đàm Như Ý trầm xuống, tự biết vô vọng, rốt cuộc im lặng. Im lặng mấy giây, lui về phía sau một bước khẽ cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Quấy rầy." Đưa tay nhặt lên chiếc ô dựng ở một bên, xoay người đi.

"Vào đi."

Đàm Như Ý sững sờ, mà người đàn ông trước mặt đã xoay người tiến vào. Đàm Như Ý nhanh chóng vỗ vỗ nước mưa trên người theo sau.

Ông Thẩm vô cùng vui mừng khi thấy Đàm Như Ý đến thăm, nghe Đàm Như Ý kể xong mọi chuyện, lập tức gọi điện thoại cho anh cả để cho ông ấy liên lạc với bác sỹ giỏi nhất trong bệnh viện, lại tự mình đi xuống trấn chỗ ông Đàm. Lúc ban đầu khi biết Đàm Như Ý tự ý ông Đàm rất tức giận, nhưng được ông Thẩm khuyên cũng nhanh chóng hết giận. Mấy chục năm hai người không gặp mặt, những chuyện xảy ra, mấy ngày mấy đêm cũng không nói hết. bạn đang đọc truyện tại dieenxdanlequysdon.com

Ca phẫu thuật của ông Đàm thành công đến không ngờ, Đàm Như Ý theo dặn dò của ông nội đã chuẩn bị mấy túi đặc sản đan dệt thổ cẩm đưa cho nhà họ Thẩm để cảm ơn. Ông Thẩm không có con gái, ba con trai cũng đều không sinh ra con gái, ông đã sớm thích có cháu gái làm nũng bên cạnh như nhà khác, hôm nay thấy Đàm Như Ý tính tình dịu ngoan, săn sóc tỉ mỉ, càng thêm yêu thích. Nghe nói đầu mùa xuân Đàm Như Ý sẽ phải làm việc ở trường trung học, liền dặn dò cô thường tới đây chơi.

Trước đêm ba mươi Đàm Như Ý lại đến nhà họ Thẩm đưa chút đồ ở quê làm quà biếu Tết, đúng lúc này người đàn ông giúp cô mở cửa ngày đó cũng ở đây. Bên trong phòng ấm áp, anh ta chỉ mặc một bộ áo lót lông cừu mỏng màu tro thuốc lá, tay áo thoáng vén lên, đang cúi thấp đầu ngồi ở trên ghế sofa bóc vỏ quýt cho ông Thẩm.

Ông Thẩm giữ Đàm Như Ý ở lại ăn cơm trưa, Đàm Như Ý đồng ý , cùng bà Thẩm đi vào phòng bếp kiểm lại đồ Tết. Nửa túi khoai tây trái cây khô, toàn bộ sườn đã ướp, hai chai tương Lạt Tiêu, còn có một bình lớn tương đậu, một ít dầu hoa tiêu.

Bà Thẩm vui mừng không ngậm được miệng, "Khi bà còn trẻ, chỉ thích dầu hoa tiêu quê chúng ta, vừa thơm vừa tê dại, nấu mì con xức vài giọt, trong nhà cũng thích ăn." Bà Thẩm hướng phòng khách chép miệng, "Ông Thẩm nhà này kén ăn, ở thành phố mấy chục năm qua rồi, cũng chưa lần nào được hài lòng."

Đàm Như Ý cười nói: "Nếu bà Thẩm thích, qua hết cháu đi nhận việc thì mang thêm cho bà mấy bình."

Bà Thẩm cho sườn ướp lạnh vào tủ, tay điều chỉnh vòi nước ấm, gọi Đàm Như Ý tới rửa tay.

"Như Ý, cháu chưa có người yêu sao?"

Đàm Như Ý lắc đầu cười nói: "Cháu vừa tốt nghiệp đã phải đi dạy, không có thời gian yêu đương."

Bà Thảm cười, vỗ vỗ mu bàn tay Đàm Như Ý, "Cháu là cô gái thật thà, tính tình lại ngoan, người nào cưới cháu, thật là có phúc."

Đàm Như Ý cười cười, ánh mắt lại ảm đi xuống —— với hoàn cảnh gia đình cô, ai cưới cô không phải kiêng kỵ ba phần.

Đàm Như Ý rửa tay xong đi ra phòng khách, ông Thẩm bảo cô ngồi xuống, giới thiệu cho cô: "Đây là Thẩm Tự Chước, theo số tuổi thì cháu nên gọi nó một tiếng anh; Tự Chước, đây là Đàm Như Ý cháu gái chiến hữu cũ của ông, hai người làn trước đã gặp nhau."

Đàm Như Ý gật gật đầu, khẽ quan sát Thẩm Tự Chước một cái, trong lòng biết người đàn ông như vậy, chỉ sợ là không thích người ngoài gọi anh ta "anh". Từ nhỏ, bởi vì chuyện của cha, không ít lần đi nhận lỗi với người khác, vì vậy cùng khi chung đụng với người khác luôn cẩn thận nhiều hơn mấy phần, sợ rằng gọi sai khiến người khác bất mãn. Liền cười nói: "Thẩm tiên sinh."

"Đàm tiểu thư."

" Tiên sinh tiểu thư cái gì, khách khí quá —— Tự Chước, cháu đi lấy chút trái cây và hạt dưa ra đây"

Đàm Như Ý vội vàng khoát tay, "Cháu không ăn, không cần làm phiền."

Thẩm Tự Chước không lên tiếng, đứng dậy trực tiếp đi vào trong phòng. Đàm Như Ý có chút co quắp, ông Thẩm bảo cô ngồi xuống cạnh, cười hỏi: "Ông nội chúa thế nào rồi?"

"Làm phiền ông đã quan tâm, ông nội khôi phục rất tốt, nói là Tết sẽ đến nhà ông chúc Tết, cũng làm phiền ông giúp một tay."

"Đừng nói như vậy, năm đó nếu không phải là lão Đàm đào ông từ trong đống thi thể ra, ông đã sớm chết, chính là một cái nhấc tay, khó khăn báo ngộ nhỡ. . . . . ." Ông Thẩm nói đến chỗ này, chợt dừng lại, híp mắt suy tư chốc lát, quay đầu nhìn Đàm Như Ý, cười hỏi, "Như Ý, cháu sinh năm nào?"

"Canh Ngọ, cầm tinh con ngựa ạ."

Ông Thẩm lại nheo mắt lại, miệng lẩm bẩm, bấm ngón tay tính, lại hỏi: "cháu sinh tháng mấy?"

"Vừa đúng ngày Hạ Chí, sáu giờ sáng."

Ông Thẩm lại tính một lát, kéo ngón tay, nhẹ nhàng vỗ đùi, "Được, này bát tự tốt."

Thế hệ trước cũng có chút mê tín, Đàm Như Ý không quan tâm, cũng không để ý.

Đang nói chuyện, Thẩm Tự Chước bưng một đĩa trái cây hạt dưa đi ra, anh đặt đĩa lên bàn trà, ngồi trở lại ghế sa lon.

Ông Thẩm nói: "Tự Chước, gọt táo."

Thẩm Tự Chước liền cầm lên một cái quả táo từ trong đĩa, rút ra dao inox  gọt trái cây, nhẹ nhàng gọt .

Đàm Như Ý bị ánh mắt của anh hấp dẫn, thấy động tác của anh thuần thục, dao gọt trái cây trong tay anh như có sức sống linh hoạt, mà gọt tới vỏ quả táo đều đều không ngừng, sợi thật dài buông xuống dưới. truyện chỉ được đăng tại diendan***lequyddoon.com

Thẩm Tự Chước gọt xong, đưa cho ông Thẩm, ông Thẩm lại đẩy tay anh sang bên cạnh, "Cho Như Ý, ông không ăn, giữ lại bụng buổi trưa ăn sủi cảo cho ngon."

Đàm Như Ý vội vàng: "Ông Thẩm tự ăn đi ạ."

"Như Ý cháu ăn đi, xa như vậy tới đây, cũng không có gì tốt chiêu đãi cháu." Ông Thẩm kiên trì như vậy, Đàm Như Ý không thể làm gì khác hơn là lúng túng đón lấy, vì một quả táo đẩy tới đẩy lui, thực sự cũng có vẻ chuyện bé xé ra to.

Trong nháy mắt Đàm Như Ý nhận lấy, bỗng cảm thấy có cảm giác ánh mắt Thẩm Tự Chước nhìn lướt qua mặt mình. Cô chợt cảm thấy như có gai ở sau lưng, nhưng cũng không dám ngẩng đầu lên xác định, chỉ cúi đầu cắn quả táo.

Lần này quả táo cũng như gai cắm ở trong cổ họng rồi.



Sắp tới là lễ mừng năm mới, chờ đi hỏi thăm người thân trong nhà, đã là đầu năm. Ông Đàm nhắc nhớ phải đi chúc tết nhà họ Thẩm, liền thúc giục Đàm Như Ý điện thoại cho nhà họ Thẩm trước, hỏi để đến cho tiện.

Đàm Như Ý gọi điện thoại mới biết buổi tối ông Thẩm đột phát chảy máu não, bây giờ còn đang nằm trong bệnh viện. Ông Đàm liền muốn đi bệnh viện thăm. Đàm Như Ý sợ ông nội ngồi xe không thoải mái, bảo em trai Đàm Cát giúp một tay liên lạc một chiếc xe tải nhỏ, sáng sớm hôm sau xuất phát đi vào thành phố.

Khi Đàm Như Ý và ông Đàm đến, ông Thẩm đã chuyển tới phòng bệnh bình thường, Thẩm Tự Chước ở lại trong phòng bệnh chăm sóc. Hai người lần thứ ba gặp mặt, vẫn không quen thuộc, khẽ gật đầu với nhau,
coi như là chào hỏi.

Ông Thẩm nói chuyện không lưu loát bằng trước kia, trong miệng giống như hàm chứa nửa bóng bàn. Ông đang truyền nước biển, thấy Đàm Như Ý tới, lập tức đưa tay phải từ trong chăn ra. Đàm Như Ý vội vàng tiến lên cầm, lên tiếng chào hỏi, lại thả tay ông lại trong chăn, dập lại góc chăn cẩn thận.

Ông Đàm chống gậy ngồi xuống, "Lão Thầm à, tôi vừa hết bệnh, ông đến ông bệnh." Ông vốn định nói vài câu giỡn vui để buông lỏng, ai ngờ nói ra khỏi miệng lại mang theo mấy phần cảm giác tế nhị.

Ngược lại ông Thẩm lại rất lạc quan, "Tôi đã 82 rồi, sống lâu như vậy, khi nào đi cũng không tính là thua thiệt, lại nói đây không phải là cứu về rồi à."

Lúc này đã là giờ cơm, ông Thẩm để cho bọn họ ăn cơm trước, ông Đàm lại cố ý muốn ở lại cùng trò chuyện, "Như Ý, hai đứa đi ăn trước, rồi mua đồ ăn ngon về cho ông Thẩm."

Hai người bắt đầu nói từ trận chiến khi đó, ông Thẩm nói không lưu loát, đa số đều là ông nội Đàm mở miệng. Hai người đều trở về từ cõi chết, cuộc sống tám mươi mấy năm nhất nhất kiểm kê tới đây, càng nói càng cảm thấy trong lòng rộng rãi, ngày sáng sủa.

"Bây giờ tôi vẫn còn lại một tâm nguyện, chính là nhìn Như Ý lập gia đình."

Ông Thẩm cũng đồng tình, "Đúng vậy, tôi có bốn cháu trai, cũng chỉ còn dư lại Tự chước còn chưa kết hôn. . . . . ."

Đang nói chuyện, Đàm Như Ý và Thẩm Tự Chước trở lại.

Bên ngoài trời lạnh, Đàm Như Ý lạnh trên mặt đã hơi hồng, đặt thức ăn mua về lên tủ, liếc nhìn bình nước đang truyền của ông Thẩm: "Cũng sắp truyền xong, chờ y tá rút kim ông ngồi lên ăn có được hay không ạ?"

Truyền dịch xong, Thẩm Tự Chước nâng giường lên; Đàm Như Ý lót một cái gối sau lưng ông Thẩm, cẩn thận nâng ông, đợi giường dao động ổn, hỏi: "Như vậy được chưa ạ? Ông có muốn cao thêm chút nữa hay không ạ?"

Ông Thẩm vội vàng gật đầu: "Được rồi, cứ như vậy."

Thẩm Tự Chước lại chống bàn ăn lên, dọn thức ăn vừa mang về ra; Đàm Như Ý dễ dàng lấy đũa ra cẩn thận kiểm tra qua có ráp hay không, rồi mới đưa đến tay ông Thẩm.

Ông Thẩm thấy Đàm Như Ý và Thẩm Tự Chước cùng ở bên phục vụ mình, một người cầm đũa một người bưng bát, ngay ngắn trật tự, ăn ý một cách tự nhiên, ông khẽ cười thầm.

Đàm Như Ý múc nửa bát canh nhỏ, "Cơm có chút khô, sau này ông Thẩm
vẫn nên ăn ở nhà thì tốt hơn."


Ông Thẩm nói: "Hôm nay bà nội có chuyện, nếu không sẽ không làm phiền cháu trông nom đưa cơm."

Ăn cơm xong sau, Đàm Như Ý lại hầu Giúp ông Thẩm ăn chuối tiêu, uống chút nước ấm. Xe nhỏ vẫn còn chờ ở bên ngoài, hai người cũng không thể trì hoãn quá lâu. Ngược lại ông Thẩm cố ý giữ hai người ở một đêm, nhưng nghĩ Hôm nay ông Thẩm là bệnh nhân, không thể tự lo được, lưu lại chỉ tăng thêm phiền toái cho người ta.

Sau khi Đàm Như Ý đi, Thẩm Tự Chước hỏi ông Thẩm có muốn quay lại giường hay không, ông Thẩm lắc đầu một cái, "Như Ý thật đúng là một cô gái tỉ mỉ. Cháu mua cơm cho ông hai ngày, có lẽ không có chú ý tới cơm kho hay không khô."

Thẩm Tự Chước "Ừ" một tiếng, không lên tiếng.

Ông Thẩm lại hỏi: "Cháu cảm thấy Như Ý như thế nào?"

Thẩm Tự Chước dừng một chút: "Tạm được."



Đã sửa bởi Trần Thu Lệ lúc 14.09.2017, 14:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.02.2017, 09:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2014, 22:01
Bài viết: 124
Được thanks: 1245 lần
Điểm: 30.58
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:  Lễ thành hôn (2)



Ông Thẩm lại hỏi: "Cháu cảm thấy Như Ý như thế nào?"

Thẩm Tự Chước dừng một chút: "Tạm được."

Ông Thẩm cười khẽ, thở dài, vuốt vuốt tay trái cứng ngắc của mình, cố hết sức nói: "Tối hôm qua nằm mơ thấy năm đó khi ông đánh giặc, mỗi đêm đều là lửa đạn ù ù, không biết ngày nào đó đang ngủ liền bị quân Mĩ đánh bị thương. Hôm nay đến già, ngược lại lại sợ chết. Nhưng bị bệnh một lần, cái gì cũng cảm thấy bình thường. Ông cẩn thận suy nghĩ một chút, không có gì đặc biệt đáng giá nhớ nữa, duy chỉ có một chuyện, năm đó ta từng hứa hẹn với lão Đàm, nếu là có duyên, nhất định phải kết thành thông gia với ông ấy. . . . . ."

Lần này ông Thẩm nói dài, khẽ thở gấp .

Thẩm Tự Chước hiểu ông Thẩm muốn nói gì, lại im lặng không lên tiếng, không chịu tự mình chủ động nhận trách nhiệm này.

Ông Thẩm nhìn anh một hồi lâu, thấy vẻ mặt anh vẫn như bình thường, cũng không biết là đang nghĩ gì, liền thở dài, muốn nói rồi lại thôi.

Vậy mà vừa qua Tết Nguyên Tiêu, ông Thẩm lại bị bệnh một lần nữa. Lúc này nghiêm trọng hơn, nửa người tê liệt, nói một câu phải mất rất nhiều sức, ông Thẩm sợ mình sẽ không qua khỏi, đêm đó lập tức gọi luật sư cùng người nhà làm di chúc.

Sau khi lập xong di chúc, ông Thẩm đuổi hết mọi người đi, chỉ còn lại một mình Thẩm Tự Chước.

Ông Thẩm duỗi tay phải còn có thể tự nhiên cử động, siết chặt tay Thẩm Tự Chước, "Tự. . . . . . Tự Chước, cháu hiểu được ông muốn nói gì. . . . . ."

Trăng sáng vẫn còn nguyên hình dáng tròn đầy đặn, ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, sương trắng như rơi đầy đất. Âm thanh nức nở nghẹn ngào của bà Thẩm còn đang vang bên tai, Thẩm Tự Chước nhìn bàn tay khô gầy hiện đầy mạch máu của ông Thẩm, trong lòng biết hôm nay cũng không có cách nào im lặng mãi, liền yên lặng gật đầu một cái.

"Phải . . . . . Là một cô gái tốt. . . . . . Tính tình cháu quá lạnh bạc rồi, có nó bên cạnh, vừa khéo. . . . . ." Đôi mắt ông đục ngầu nhìn Thẩm Tự Chước chằm chằm, "Ông. . . . . . Cả đời ông chưa từng thất tín với ai, chỉ. . . . . . Chỉ còn tâm nguyện duy nhất, Tự Chước, dù gì. . . . . . Dù sao cháu cũng phải giúp ông hoàn thành.



Vài ngày sau, Đàm Như Ý lại thấy người của nhà họ Thẩm một lần nữa.

Ngày đó ông Đàm đang ngồi ở trước lầu  đánh cờ cùng hàng xóm cách vách, chợt từ đầu đường kia xuất hiện một chiếc Land Rover, vững vàng dừng ở trước lầu. Cửa xe mở ra, Thẩm Tự Chước và cha anh Thẩm Tri Hàng xuống xe. Ông Đàm thấy người nhà họ Thẩm tới, lập tức bỏ con cờ cười tiến lên gọi, lại hô một tiếng về phía lầu hai, bảo Đàm Như Ý làm thêm vài món ăn.

Đàm Như Ý đang lấy gạo, nghe động tĩnh, đi tới bên cửa sổ lầu hai nhìn xuống, thấy Thẩm Tự Chước đứng ở dưới gốc nhãn, lập tức ngẩn ra. Thẩm Tự Chước đội mũ mặc áo khoác màu đen, vóc người cao to, trên mặt vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt sâu mà lạnh nhạt, vẫn giống mấy lần cô gặp lúc trước.

Lúc ăn cơm thì Đàm Vệ Quốc cha Đàm Như Ý từ bên ngoài trở lại. Đàm Vệ Quốc nhiệt tình chào mời, lại đuổi Đàm Như Ý đi mua mấy bình rượu ngon. Đàm Như Ý mua rượu trở lại, đang muốn vào cửa, chợt nghe thấy giọng Đàm Vệ Quốc bên trong: "Lễ hỏi hai mươi vạn, đưa đủ tại đây, tôi đồng ý.!"

Đàm Như Ý cả kinh, lập tức đẩy cửa ra, "Cha, cha đồng ý cái gì?"

Ánh mắt Thẩm Tự Chước thật nhanh quét tới, dừng lại trên mặt cô chốc lát, lại chậm rãi dời đi.

Ánh mắt ý vị sâu xa này, Đàm Như Ý đọc ra ở trong đó có mấy phần đồng tình, hô hấp của cô bất giác hơi chậm lại, siết chặt ngón tay nhìn về phía ông Đàm, "Ông nội đây là xảy ra chuyện gì?"

Ông Đàm hít mạnh một hơi, nói lại mọi chuyện cho Đàm Như Ý một lần.

Đàm Như Ý nghe xong, đặt bình rượu lên trên tủ, ánh mắt quét một lượt qua bốn người ở trước mặt, cuối cùng dừng lại trên người Đàm Vệ Quốc, "Con không đồng ý."

Thẩm Tri Hàng cười cười, "Cũng không cần lĩnh chứng, đơn giản làm chút rượu, coi như là mọi người cùng chứng kiến. Lời nói khó nghe, chuyện của ông cụ chỉ là chuyện sớm hay muộn, chúng ta làm con cháu, không thể ngay cả tâm nguyện cuối cùng này của ông cũng không thoả mãn."

Đàm Vệ Quốc lập tức cười nói: "Dạ dạ, phải phải, bệnh của cha tôi cũng đều dựa vào người nhà họ Thẩm. . . . ."

Đàm Như Ý cắn răng, "Cha, cha xem con là cái gì."

Đàm Vệ Quốc liếc mắt, thấy trên mặt Đàm Như Ý nén giận, cũng không khỏi lạnh mặt, ném chiếc đũa vượt qua bàn về phía Đàm Như Ý đang ngồi, rồi một tay túm tóc kéo cô ra ngoài, hạ thấp giọng mắng: "Mày biết cái gì! Mày cho rằng người có điều kiện như vậy, có thể tìm được là tốt biết bao? Có thể gả cho người nhà họ Thẩm như vậy, đã là cơ hội trời cho rồi."

Đàm Như Ý cảm thấy da đầu đau đến tê dại, lại tức phát run, "Tôi gả hạng người gì, không cần ông quan tâm."

"Phi!" Đàm Vệ Quốc chửi thề một tiếng, "Lòng lang dạ sói giống như mẹ mày, ông đây là vì tính toán cho mày, con mẹ nó không biết điều!"

"Làm sao ông không nói đây là vì chính bản thân ông. Hai mươi vạn ông tính toán lấy làm gì? Lại đi đánh bạc? . . . . . ." Nước mắt đã dồn đến hốc mắt, Đàm Như Ý khụt khịt cái mũi, đành nhịn lại.

Mặc dù cách một bức tường, nhưng ở bên trong tường lại nghe được giọng nói rất rõ ràng. Ông Đàm vẫn im lặng lúc này mới đứng lên, "Thẩm tiên sinh, thật là xin lỗi, để cho anh chế giễu. Đứa nhỏ Như Ý này tướng mạo học thức cũng không xứng với Tiểu Thẩm, mọi người nên tìm người khác thôi."

Thẩm Tri Hàng có chút xấu hổ, vẫn là cười cười, đứng dậy khách sáo nói mấy câu, cùng Thẩm Tự Chước rời đi.

Thẩm Tự Chước đi tới cửa, bước chân dừng lại, liếc mắt nhìn Đàm Như Ý. Đàm Như Ý ngẩng đầu, thẳng cổ, cả người lộ ra dáng vẻquật cường, giống như một con vật liều chết quyết đấu đến cùng.

Thẩm Tri Hàng và Thẩm Tự Chước vừa đi ra cửa chính, Đàm Vệ Quốc  liền tát cho Đàm Như Ý một cái. " Sao lại sinh ra cái loại như mày!"

Chuyện như vậy giống như cái gai đâm vào lòng Đàm Như Ý, cô thường xuyên nghĩ đến ánh mắt mang theo thương hại của Thẩm Tự Chước ngày đó trong lòng lại khó chịu, lại có loại cảm giác bất lực không thể xoay chuyển.
Khi mọi thứ dần trở lại bình thường, Đàm Vệ Quốc lại đã xảy ra chuyện. Sau khi ông uống rượu lại làm người ta bị thương, nhà của đối phương muốn ông cầm 12 vạn ra ngoài giải quyết riêng, nếu không liền mang ra tòa án. Đối với những người có quyền thế Đàm Vệ Quốc vừa hận vừa sợ, nào dám ra toà án, vì vậy gạt Đàm Như Ý đi vào thành phố tìm được Thẩm Tri Hàng.

Chờ khi Đàm Như Ý biết, ván đã đóng thuyền.

Việc thiếu tiền trong nhà ngay từ lúc ông Đàm làm phẫu thuật đã dùng hết rồi, mặc dù cô bán đứng chính mình, cũng không thể có đủ hai mươi vạn trả lại cho nhà họ Thẩm. Bị ông nội mắng mấy ngày, Đàm Như Ý còn phải trấn an tâm tình của ông, tránh cho ông nhất thời kích động lại làm bệnh tim tái phát.

Bốn bề khó khăn, thật giống như một túi lưới bủa vây lấy cô.

Đàm Như Ý vẫn có mấy phần không cam lòng, suy tư mấy ngày, vào thành phố đi tìm Thẩm Tự Chước xem có thể thương lượng lại hay không. truyện chỉ được đăng tại đien@n*equydonn.com

Không gặp được Thẩm Tự Chước, lại chạm mặt ông Thẩm. Ông Thẩm lôi kéo tay của cô, giọng nói mơ hồ luôn luôn nói cảm ơn lần đầu tiên gặp mặt đã biết cô là một cô gái tốt tâm địa thiện lương, còn nói mắt ông nhìn người luôn luôn chính xác, Thẩm Tự Chước và cô tuyệt đối là ông trời tác hợp cho. Bà Thẩm ở một bên gạt lệ, cũng giống như ông Thẩm luôn miệng nói cám ơn.

Ông lão ở trước mặt đã gầy trơ xương, ánh mắt trong trẻo mấy ngày trước hôm nay bị vẩn đục che lấp, bi thương nhìn cô, thật giống như một đứa bé đi xin ngoài đường. Lời từ chối bị chặn ở trong cổ họng, dù như thế nào cũng không thể nói ra được.

Đang nói chuyện, Thẩm Tự Chước đẩy cửa đi vào, Bà Thẩm vội phải để Thẩm Tự Chước xin cho Đàm Như Ý đi ăn cơm.

Lúc đi ra cửa bệnh viện, tức giận của Đàm Như Ý đã giảm đi hơn một nửa so với lúc mới tới, trong lòng dần dần bị một loại cảm giác đồng cảm lấp đầy. Cô ngừng bước chân, nhỏ giọng nói: "Không cần ăn cơm, tôi còn phải về nhà chăm sóc ông nội."

Bước chân Thẩm Tự Chước ngừng lại một chút, chậm rãi xoay người lại, im lặng mấy giây, lúc này mới trầm giọng mở miệng, "Xin lỗi."

Đàm Như Ý không lên tiếng, trầm mặc hồi lâu, rồi cắn răng nói một câu:" Anh hiếu thuận nên hồ đồ rồi sao."

Lúc Đàm Như Ý trở về, cảm giác mình giống như là gà trống thua trận, vừa giận lại khổ sở, lại không biết nên làm sao. Ông Đàm đang ngồi ở cửa trên bậc thang cuốn thuốc lá, nghe thấy tếng bước chân của Đàm Như Ý, ngẩng đầu liếc nhìn, há miệng, lại cúi đầu.

Đàm Như Ý đứng ở trước mặt ông nội, cầm lấy điếu thuốc của ông, nhẹ nhàng dụi dụi xuống cạnh chân, nhét điếu thuốc lá ông vừa cầm vào trong tay ông, để lại vào trong tay ông. Ông nội móc bật lửa ra đốt, thở mạnh một hơi.

Đàm Như Ý bật cười, "Ông nội, không có chuyện gì, Thẩm Tự Chước là người rất tốt."

Ông nội hìn cô: "Cháu có thích anh ta hay không?"

Đàm Như Ý cúi đầu, nhìn mặt đường bụi bặm, nhỏ giọng, "Cháu mới thấy anh ấy vài lần."

Ông nội thở dài, một hồi lâu không lên tiếng. Trong không khí nhất thời chỉ có mùi thuốc lá, không biết qua bao lâu, chợt nghe ông nội khàn giọng nói một câu: " Ông sợ cháu với cao chịu uất ức."

Đàm Như Ý bỗng dưng chảy nước mắt, cô nhặt cục đá nhỏ, vạch lung tung lên nền xi măng. Sau một lúc lâu, khi tinh thần phục hồi lại, lại phát hiện trên mặt đất viết một chữ. Cô nhất thời tâm phiền ý loạn, dùng sức lau mắt, nắm cục đá vạch thêm một vạch thật nhanh.



Thời tiết buổi hôn lễ lại rất sáng sủa, con sông tuyết ngừng, trời cao mây nhạt. Đúng bảy giờ Đàm Như Ý bắt đầu hóa trang, tám giờ xe tới đón người. Thị trấn nhỏ chưa từng nhìn thấy cảnh xe hoa chạy băng băng trên đường, nhất thời mọi người đều chạy sang nhà họ Đm xem náo nhiệt.

Đàm Như Ý ngồi cùng Thẩm Tự Chước ở phía sau, không nói một lời, ngồi kế bên là người lái xe nhà họ Thẩm mời tới Hôn Khánh công ty dâu phụ nhiều lần muốn sống nhảy không khí, thấy đàm Thẩm hai người vẻ mặt không giống như là kết hôn giống như là đảm nhiệm hay không đảm nhiệm chức vụ nghĩa, thì thầm một tiếng, cũng liền mặc kệ nó rồi.

Hôn lễ thu xếp rất vội vàng, tất cả mọi người đều vội, ông Thẩm lại vẫn còn nằm trên giường, vì vậy tất cả thủ tục đều cắt bỏ.

Duy chỉ có ông Thẩm thích thú, bởi vì chuyện vui sắp tới, tinh thần cũng phấn chấn mấy phần. Ông móc ra hình chụp ông và vợ mình lúc kết hôn cho Đàm Như Ý xem, trong hình là hai người trẻ tuổi trên mặt cười rạng rỡ. Bà Thẩm mặc sườn xám, tấm hình đen trắng không hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp của bà. Ông Thẩm dặn dò Đàm Như Ý, nhất định phải chọn một thân sườn xám màu đỏ.

Đàm Như Ý đang chuẩn bị nhận công việc, sắp tới ngày cưới mới có giờ rảnh đi thử lễ phục. Chính cô cũng không còn có tâm trạng, nếu ông Thẩm đã kiên trì, vậy thì nghe theo ý tứ của ông. bạn đang đọc truyện tại dienxdan##lequyD@n.com

Đêm trước hôn lễ, ông Thẩm đưa cho cô hai chiếc vòng Mã Não nói là năm đó bà Thẩm đã từng mang. Mã Não chất lượng cực tốt, kết hợp cùng sườn xám càng thêm hết sức đẹp mắt. Đàm Như Ý giờ mới hiểu được thâm ý của ông Thẩm. Từ chối không được, cuối cùng đành nhận lấy.

Xe rất nhanh đã đến khách sạn đã được đặt trước đó, Đàm Như Ý và Thẩm Tự Chước đứng ở cửa nghênh đón. Mùa xuân trời vẫn se lạnh, cô mặc sườn xám màu đỏ bên ngoài chỉ khoác áo choàng bằng tơ, lạnh đến phát run. Đứng đó một lúc lâu, chợt liếc thấy nhân viên phục vụ rượu cũng là một kiểu áo màu đỏ. Cô cảm thấy càng lạnh hơn, nụ cười trên mặt đã cứng đờ, tùy thời có thể bịch một tiếng rơi xuống.

Thật vất vả tân khách mới đến đông đủ, Đàm Như Ý và Thẩm Tự Chước lên lầu, nguyên tầng trong đại sảnh khách đã ngồi đầy. Nhà họ Thẩm quan hệ rất rộng, danh sách tân khách đã tính giảm mấy lần, vẫn có bốn mươi bàn.

Trước đó Thẩm Tự Chước đã nói trước với người dẫn chương trình vài câu, yêu cầu nghi thức tận lực đơn giản, những chuyện dong dài có thể cắt bớt liền cắt. Nhưng chuyện trao đổi nhẫn và hôn môi này, dù thế nào người điều khiển chương trình cũng không đồng ý bỏ: "Tất cả mọi người đều muốn tuyên thệ, đây là anh kết hôn, dù xấu hổ thế nào, vẫn phải bày tỏ một chút chứ? Nếu không thì bao nhiêu người ở đây, nào có ai được xem náo nhiệt?"

Đàm Như Ý ở một bên nghe, trong lòng lại cảm thấy khổ sở, hôn lễ của cô, rốt cuộc lại biến thành một cuộc "Náo nhiệt" .

Người điều khiển chương trình bảo chủ tiệc lên tiếng, Thẩm Tri Hàng chận rãi đi lên. Đơn giản là nói mấy lời hứa hẹn, chúc phúc sống vui vẻ tôn trọng nhau, lời chúc may mắn, cầm sắt hòa minh, Đàm Như Ý còn chưa chú ý, ông đã nói xong.

Người điều khiển chương trình lớn tiếng nói một tràng, ngay sau đó nói: "Xin mời cô dâu chú rể trao đổi nhẫn!"

Nhân viên phục vụ bưng hai hộp trang sức lên, làm Như Ý hốt hoảng nhận lấy, lấy ra chiếc nhẫn bên trong.

Mấy trăm người phía dưới đang nhìn chằm chằm hết sức chăm chú, thật giống như đang vây xem một cuộc hành hình, Đàm Như Ý thì ngược lại, vẫn suy nghĩ lung tung, ngón tay bị một bàn tay nắm được. Cô lập tức tỉnh táo, thấy Thẩm Tự Chước đang nắm ngón tay của cô, đeo chiếc nhẫn lên, vừa giống như làm ra để cho cô vậy.
"Hiện tại, chú rể có thể hôn cô dâu xinh đẹp rồi !"

Tiếng hoan hô phía dưới như một đợt sóng thổi qua, lần này Đàm Như Ý hoàn toàn luống cuống, không dám ngẩng đầu, trái tim nhảy loạn như đánh trống. Chợt có một đôi tay nhẹ nhàng đè xuống eo, ngay sau đó hơi thở Thẩm Tự Chước chậm rãi phả vào, khi cô còn chưa kịp phản ứng, xúc cảm xa lạ đã dán lên đôi môi đang phát run của cô.

Từng đợt tiếng hoan hô truyền đến tai, trong đầu Đàm Như Ý trống rỗng, đợi cô tỉnh táo lại, nghi thức đã kết thúc, phía dưới mọi người đang ăn uống linh đình .

Hình như đây là nụ hôn đầu của cô.

Không có thời gian để cô trở về chỗ, còn phải điều chỉnh lại tâm tình, rồi đi mời rượu từng bàn từng bàn một. Thẩm Tự Chước đi phía trước, cô theo sát phía sau, tiếng chúc ở từng bàn lần lượt truyền đến, dần dần sinh ra chút ảo giác, thật giống như cô thật sự đang có một hôn lễ mỹ mãn; bên người người, đúng là cô còn muốn khoác tay chồng cô cùng đi xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.07.2017, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8953 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hi mọi người, từ hôm nay mình sẽ bắt đầu ôm bộ này, nhưng vì lỡ ham hố hơi nhiều, nên tạm thời 1 tuần chỉ có 1c thôi nhé! Mong mọi người đừng trách e nó tội nghiệp! :))

Chương 3: Dưới rào (01)

Edit: Thu Lệ

Thoáng một cái đã mấy ngày, Đàm Như Ý thuận lợi nhận chức, bắt đầu dạy ngữ văn cấp hai.

Đàm Như Ý học đại học sư phạm không mất tiền, lúc năm tư thực tập nửa năm, sau khi tốt nghiệp dạy ở miền núi hai năm, nên đối với chuyện trường học cũng không tính là tay mới. Nhưng khi thật sự bắt đầu đi làm, mới phát hiện học sinh ở thành phố không giống với học sinh ở vùng cao chút nào. Học sinh ở thành phố có tính tự chủ mạnh hơn, mà phương pháp dạy học của cô có vẻ quá mức nhiệt tình, thậm chí là dư thừa.

Mỗi lần cô ở trên bục mặt mày hớn hở giảng bài, mong đợi học sinh bên dưới đáp lại, nhưng chỉ thấy tất cả đều rũ đầu xuống.

Vô cùng thất bại, lại không thể nào thay đổi, dường như cảm thấy giữa mình và học sinh có một hàng rào vô hình —— giống như cuộc sống của cô và Thẩm Tự Chước vậy. Thẩm Tự Chước đối với cô tương đối khách sáo, dĩ nhiên Đàm Như Ý cảm thấy cái gọi là "Khách sáo" ấy, cũng chỉ là cô tự cho là đúng cách nói khách khí thôi, bởi vì có lẽ trên thực tế Thẩm Tự Chước hoàn toàn lười quan tâm tới cô.

Thẩm Tự Chước có mấy thói quen sinh hoạt cố định: Việc nhà thì mỗi tuần tới đây hai lần, giúp cô quét dọn nhà trọ và giặt quần áo, thời gian làm việc từ 9h sáng đến 6h chiều, chủ nhật sẽ đi du lịch d/đ;l;q'd hoặc là về thăm ông cụ Thẩm, ba bữa cơm đều giải quyết ở bên ngoài, thỉnh thoảng, chủ nhật sẽ ăn cơm ở nhà ông cụ Thẩm. . . . . . Vì vậy Đàm Như Ý và anh xuất hiện cùng lúc chỉ vẻn vẹn khi hai người cùng đi thăm ông cụ Thẩm.

Bọn họ thực hiện "Vợ chồng" trên danh nghĩa vô cùng hoàn hảo, thường ngày chung đụng giống như hai người không liên quan gì mướn chung —— dĩ nhiên cái ví dụ này cũng không chính xác lắm, bởi vì Đàm Như Ý không tốn một phân tiền nào.

Vốn dĩ Đàm Như Ý muốn mớn một căn nhà ở gần đó để dọn ra, nhưng nghe ngóng một vòng, tiền mướn phòng cũng nằm ngoài năng lực của cô. Nhà của Thẩm Tự Chước có hai phòng, một căn làm thư phòng, một căn khác làm phòng ngủ. Ban đầu một mình anh ở thì tất nhiên vừa đủ, nhưng bây giờ có thêm một người dọn vào thì phòng ngủ không đủ. Thẩm Tự Chước đã ở trong thư phòng trải chăn đệm nằm dưới đất, Đàm Như Ý càng lo lắng trong lòng, nghĩ tới nếu tạm thời không mướn phòng nổi, thì ít nhất cũng phải mua cho Thẩm Tự Chước một cái giường.

Tuy hai người ở cùng dưới một mái hiên nhà, nhưng thời gian hai người gặp nhau chỉ vẻn vẹn mười phút buổi sáng trước khi Đàm Như Ý ra cửa. Cho nên  ngay cả một cơ hội nói chuyện đứng đắn cũng không tìm được, chứ đừng nói chi là bàn bạc chuyện mướn phòng và mua giường.

Đàm Như Ý dự định thừa dịp thứ bảy trở về thăm Ông cụ Thẩm, tiện đường ghé vào phố gia cụ một chút.

Dĩ nhiên không thể đi tay không, Đàm Như Ý đi dạo một vòng xung quanh, phát hiện một chợ thức. Chợ thức ăn ở trong đầu một con hẻm nhỏ trước cửa chung cư quẹo phải, tuy chỉ là một nơi rất nhỏ nhưng thứ nên có đều có. Đàm Như Ý chọn con gà đất, dặn dò chủ sạp giết rửa sạch sẽ. Chủ sạp là một người phụ nữ khoảng chừng bốn mươi tuổi, bên ngoài áo lông màu đỏ có đeo một chiếc tạp dề màu xanh đen, trên tạp dề dính một lớp mỡ thật dày. Cô vừa nhanh nhảu cắt tiết gà, vừa hỏi Đàm Như Ý: "Nhìn khuôn mặt của cô gái rất lạ, mới tới làm việc hả?"

Đàm Như Ý không hiểu rõ lắm cô ấy nói "Làm việc" là có ý gì, không thể làm gì khác hơn là nói không tỉ mỉ "Dạ" một tiếng.

"Chung quanh đây đều là tiểu trí thức và Giới Tri Thức ở, rất nhiều người làm quản lý gia đình đều muốn tới đây giành lấy một mảnh." Chủ sạp ném gà vào trong nồi nước sôi, nhặt một chiếc khăn lông bên cạnh lên xoa xoa mồ hôi trên mặt, "Khoảng thời gian trước còn xảy ra chuyện này, có một người đàn ông ngủ với cô giúp việc, bị vợ cả bắt gian tại trận, chộp lấy con dao đuổi theo mấy trăm mét. . . . . ." Một lát sau, cô xách gà từ trong nồi ra, ném vào trong máy rụng lông, máy móc chuyển động ùng ùng, cuốn lông gà đầy trên đất.

Đàm Như Ý có chút xấu hổ, cũng không phải bởi vì bị nhận lầm là giúp việc, cô lên tiếng cắt đứt chủ sạp nhiều chuyện, "Chị gái, chị họ gì?"

"À, tôi họ Đinh. Bán thức ăn ở đây đã nhiều năm rồi, về sau cô hãy thường xuyên tới đây mua hàng nhé!"

"Chị Đinh, chị có biết xung quanh đây chỗ nào bán vật dụng gia đình không?"

"Muốn mua vật dụng gia đình à, ngồi tàu điện ngầm là được!" Chị Đinh xách con gà đã rụng hết lông ra ngoài, nhặt một thanh dao sắc bén lên bổ ra, bắt đầu móc nội tạng bên trong, "Đi về phía bệnh viện Sùng Thành, ngồi năm trạm dừng rồi xuống xe là được."

Chị Đinh thả gà xuống nước rửa sạch, sau đó cho vào bao ni lông đưa cho Đàm Như Ý, gỡ khẩu trang xuống, cười nói: "Về sau cứ thường xuyên đến đây, chị biết trong kia có mấy sạp thức ăn hiền đậu, bảo đảm không lừa em."

Đàm Như Ý trả tiền nói cám ơn, mặc dù cảm thấy chị Đinh có chút lắm mồm, nhưng một người nhiệt tình xa lạ như vậy vẫn khiến cho cô sinh ra mấy phần biết ơn.



Tinh thần của ông cụ Thẩm không tệ, để Đàm Như Ý đẩy ông đi dạo một vòng trong chung cư. Thời tiết ngày càng càng ấm lên, cây đào trong chung cư đã bắt đầu ra lá mới, liếc nhìn lại như đang bao phủ một màu xanh nhạt.

"Như Ý và Tự Chước. . . . . . sống chung với nhau như thế nào?"

Đàm Như Ý đang nhìn chung quanh, thình lình bị Ông cụ Thẩm hỏi như vậy, theo bản năng bật thốt lên: "Tốt lắm ạ!" Giản lược, lại cảm thấy lời này hình như chưa đủ lực thuyết phục, lại tăng thêm mấy câu, "Con mới vừa nhận chức, công ty anh ấy lại đang tuyển mới nên gần đây đều có chút bận rộn."

"Tính tình của Tự Chước và ….. cha ruột của nó rất giống nhau, có lúc. . . . . . Nhìn rất đáng sợ, nhưng con đừng sợ nó, có chuyện gì. . . . . . Cứ nói với nó."

Đàm Như Ý cười đáp: "Dạ." Trong lòng lại nghĩ, nào chỉ có nhìn rất đáng sợ.

"Cuộc sống đã quen thuộc chưa? Ăn uống như thế nào?"

"Gần đây con đều ăn ở phòng ăn của trường học. . . . . ."

Ông cụ Thẩm lắc đầu, "Không được, phải tự mình làm."

Đàm Như Ý đồng ý ngoài mặt.

Bữa ăn phòng ăn giáo viên trường học dĩ nhiên rất tiện lợi, nhưng suy cho cùng vẫn kém kém hơn đồ ăn tự mình làm về sắc phong phú và dinh dưỡng khỏe mạnh, Đàm Như Ý cũng biết điểm này. Nhưng đồ làm bếp của Thẩm Tự Chước đều mới tinh, anh chưa đồng ý, cô không dám tùy tiện sử dụng.

Có quá nhiều chuyện muốn bàn bạc với Thẩm Tự Chước, nhưng lại giống như hai quân đang quyết chiến, giằng co mấy ngày, đến cuối cùng vẫn không kéo ra một vết thương đột phá.

Đàm Như Ý ở lại ăn cơm trưa cùng ông cụ Thẩm và bà cụ Thẩm, buổi chiều liền đến phố vật dụng gia đình theo như lời chị Đinh nói. Kết quả đi dạo một lần, phát hiện mình chỉ mua được một cái nệm lò xo rất tốt.

Tiền lương cuối tháng mới phát, tất cả mọi thứ đều phải dùng tiền, cảm thụ quẫn bách này Đàm Như Ý đã nếm trải rất nhiều năm, lần đầu tiên cảm thấy lúng túng lại khó giải bày như vậy. Thẩm Tri Hành cho hai mươi vạn này theo lý thuyết cũng còn tám vạn, có thể tưởng tượng được lấy nửa phần tiền từ trong tay Đàm Vệ Quốc keo kiệt, quả thật còn khó khăn hơn giết ông ấy.

Đàm Như Ý ở cửa hàng vật dụng lưỡng lự một hồi, cuối cùng vẫn là xoay người lại. Trong lòng đã ra quyết định, tối nay bất kể như thế nào cũng phải bàn bạc với Thẩm Tự Chước.

Lúc chạng vạng, lại nhận được điện thoại của Thẩm Tự Chước gọi tới. từ trước đến giờ, Đàm Như Ý chưa bao giờ nói điện thoại với Thẩm Tự Chước, đây là lần đầu tiên, cô còn cho rằng Thẩm Tự Chước hoàn toàn không có số điện thoại của cô. Vì vậy khi cô nhìn thấy tên cuộc gọi hiện trên màn hình di động thì cảm giác có mấy phần thụ sủng nhược kinh, "Anh Thẩm. . . . . ."

Thẩm Tự Chước cũng dứt khoát đơn giản: "Có thể thu dọn giúp tôi hai bộ quần áo để tắm rửa không, ba mươi phút nữa có người tới lấy."

Đàm Như Ý luôn miệng đồng ý, lại nghĩ đến chuyện muốn bàn bạc với Thẩm Tự Chước, đang định mở miệng thì bên tai vang lên tiếng bận rộn dồn dập, sau đó là tiếng động cúp máy. Đàm Như Ý sửng sốt chốc lát, lấy điện thoại xuống xoay người đi vào phòng ngủ.

Phong cách trang trí nhà trọ Thẩm Tự Chước thật sự rất giống với con người của anh, lấy màu trắng là màu chủ đạo, ngoài thực dụng ra thì rất đơn giản. Đàm Như Ý kéo tủ treo quần áo ra, nhìn lướt vào bên trong, quần áo chỉ có năm sắc thái đó là trắng, đen, xám, nâu và xanh da trời. Cô không nhịn được quay đầu liếc mắt nhìn chiếc vali màu đỏ mình để bên cạnh, bên trong vali chưa các loại quần áo tươi đẹp.

Chiếc vali màu đỏ trong phòng ngủ rất dễ nhìn thấy, Đàm Như Ý chợt sinh ra mấy phần cảm giác xấu hổ, cô bắt buộc mình đừng nhìn chỉ cái vali không hợp nhau, từ trong tủ quần áo lấy ra vài chiếc áo sơ mi và áo lót dệt kim Thẩm Tự Chước hay mặc thường ngày. Suy nghĩ một d/đ;l;q'd chút, hình như còn thiếu gì đó. Cô kéo một bên ngăn kéo ra, liếc nhìn vào bên trong một chút, lại lập tức dời ánh mắt đi, nhanh chóng lựa ra hai cái ném hết lên giường. Bên trong ngăn kéo còn lại đều chưa vớ được gói thành đôi, tất cả đều là màu đen, Đàm Như Ý không nhìn ra sự khác biệt, tùy ý lấy hai đôi.

Sau ba mươi phút, tiếng gõ cửa vang lên. Đàm Như Ý nhìn từ mắt mèo, đứng bên ngoài là một người phụ nữ. Cửa mở ra, người tới tự giới thiệu trước: "Cô Đàm có phải không? Tôi là đồng nghiệp của Thẩm Tự Chước, đến lấy đồ giúp anh ấy." Cô ta mặc áo khoác ngoài màu xanh đen, quần bút chì(*), giày đế bằng, vóc người cao gầy, mặt rất nhỏ, giống như chỉ cần một bàn tay là có thể che phủ, đồ trang sức trang nhã với mái tóc ngắn gọn gàng.

Đàm Như Ý vội nghiêng người nói: "Mời vào."

"Lần sau sẽ tới thăm hỏi." Người phụ nữ cười nói, "Thẩm Tự Chước phải lên máy bay, liên tục gọi điện thúc giục tôi ... Tôi phải cầm đồ đi trước đã."

"Vậy cô chờ một chút!" Đàm Như Ý vội vào nhà lấy túi đựng quần áo đưa cho người phụ nữ đó.

Người phụ nữ chìa tay tiếp nhận, nhìn cũng không nhìn, nói tiếng cám ơn xong liền xoay người chạy về phía thang máy, chờ Đàm Như Ý nhớ tới còn muốn hỏi Thẩm Tự Chước đi đâu thì cửa thang máy đã khép lại.

Tối hôm đó, Thẩm Tự Chước không về; buổi tối ngày hôm sau vẫn không về. Đàm Như Ý phỏng đoán chắc anh đã đi công tác, nghĩ muốn nhắn tin hỏi thăm anh chừng nào về, điện thoại di động cầm lên mấy lần, vẫn là không có kết quả.

Đàm Như Ý vẫn đi làm như thường lệ, tan việc về nhà soạn bài đọc sách. Trong thư phòng của Thẩm Tự Chước có cả một tường giá sách, mỗi lần Đàm Như Ý đi vào đều không nhịn được thầm than thở một tiếng. Lúc cô còn đi học phải làm ngoài giờ để kiếm tiền, thời gian đọc sách đều chen vào khi trên đường đi làm. Hôm nay rốt cuộc có thời gian, mà thư phòng của Thẩm Tự Chước lại phong phú như vậy, giống như một người đang đói khát gặp phải dòng nước sạch ngọt ngào mát lạnh, chỉ cần ngã vào một cái là lưu luyến quên đường về.

Thẩm Tự Chước không có ở đây hai ngày, Đàm Như Ý hưởng thụ chút cuộc sống an nhàn. Vậy mà tiệc vui chóng tàn, ngày hôm nay hết giờ làm về nhà, vừa tới cửa chung cư, đã nhìn thấy người đàn ông ngồi cạnh cửa lớn, chính là Đàm Vệ Quốc nhiều ngày không thấy.

Sau khi Đàm Vệ Quốc tìm Thẩm Tri Hành lấy hai mươi vạn, vẫn không có chút tin tức nào, trong lễ cưới của Đàm Như Ý cũng không xuất hiện. Hiện giờ Đàm Như Ý hoàn toàn khinh thường, chỉ coi ông ta như đã chết rồi, cũng không còn phí tâm hỏi thăm, nhưng chưa từng nghĩ Đàm Vệ Quốc lại còn có mặt mũi chủ động tìm tới cửa. Ông ta mặc một bộ áo lông màu đen bẩn thỉu, râu ria cũng không biết đã mấy ngày rồi không cạo, hốc mắt lõm xuống, trong con ngươi tất cả đều là tia máu, toàn thân đều bốc mùi rượu. Nhìn thấy Đàm Như Ý xuất hiện, lập tức đứng dậy từ dưới đất phủi phủi mông, đưa tay hỏi, "Có tiền không?"

Đàm Như Ý lập tức giận dễ sợ, chỉ coi như không nghe thấy, siết chặt quả đấm đi tới. Đàm Vệ Quốc đưa tay níu túi xách của cô lại, "Hỏi mày đấy, có tiền không?"

"Buông tay!" Đàm Như Ý dùng sức vùng vẫy, "Không phải ông đã tìm người ta lấy hai mươi vạn rồi à, còn muốn tìm tôi lấy tiền gì nữa?"

"Đức hạnh!" Đàm Vệ Quốc nhổ một ngụm, "Cũng không nghĩ xem mày có thể gả vào nơi tốt như vậy là nhờ công của ai. Có tiền không, cho tao một ít, tao muốn đi bệnh viện khám bệnh."

Đàm Như Ý cảm thấy người này quả thật không thể nói lý, lôi túi xách trong tay ông ta lại, hất tay đi vào. Đàm Vệ Quốc vội chạy tới, nắm tóc cô một phen, Đàm Như Ý bị đau đến hét lên một tiếng, "Ông muốn làm gì?"

Bảo an cư xá đã bị kinh động, nhô đầu ra từ cửa sổ trạm gác, chú ý động tĩnh bên này.

"Lão tử nuôi mày lớn như vậy, bây giờ tìm mày xin chút tiền để đi khám bệnh, mày lại che chở ví tiền như che chở cho con, mẹ nó mới gả ra ngoài được mấy ngày mà ngay cả cha cũng không nhận?"

Đang là thời gian ăn cơm tối, nên có rất nhiều nhiều người ra vào chung cư, cũng ném cho hai người nhiều ánh mắt khác thường. Mặt Đàm Như Ý như bị thiêu cháy, vừa cảm thấy tức giận lại vừa xấu hổ, "Ông buông ra! Nếu không buông tay tôi sẽ báo cảnh sát!"

"Hừ! Mày báo cảnh sát xem? Có bản lãnh thì để tao vào đó ngồi cả đời, nếu không để tao gặp mày một lần đánh mày một lần!" Đàm Vệ Quốc chợt đưa tay kéo, Đàm Như Ý liền thấy nguyên cái đầu da như muốn bị ông ta nhấc lên, đau đến nỗi nước mắt không ngừng được rơi xuống. An ninh không nhìn nổi, đi ra khỏi trạm gác khuyên can, "Ông chú này, đừng động thủ, có lời gì từ từ nói."

"Đây là con gái của tao, tao muốn nói gì thì nói, mắc mớ gì tới mày!"

"Ông nói là con gái của ông thì chính là con gái à? Vậy thì tôi chính là bà cô của ông đấy!" Trong đám người vây xem, chợt truyền ra một giọng nữ cay cú, lanh lảnh.

Đàm Như Ý nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy một người phụ nữ mặc đồ ngủ đang dựa khung cửa, ôm cánh tay mắt lạnh nhìn Đàm Vệ Quốc. Đàm Vệ Quốc chưa từng bị chút nhục nhã nào, lập tức buông Đàm Như Ý ra, xoắn tay áo đi lên lý luận, "Con mẹ nó mày là cái thá gì?"

"Động thủ với phụ nữ thì ông lại là cái thá gì?" Người phụ nữ đó không sợ hãi chút nào, đưa tay móc điện thoại di động từ trong túi áo ngủ ra, "Cút nhanh lên, đừng tưởng rằng bà cô đây không dám báo cảnh sát." Cô liếc bảo an một cái, "Phí nghề nghiệp cao như vậy, toàn bộ đều cho chó ăn rồi à? Một người bị bệnh thần kinh như vậy cũng có thể tùy tiện sủa ở cửa chung cư?"

Vẻ mặt bảo an ngượng ngùng, tiến lên đuổi Đàm Vệ Quốc, dây dưa hồi lâu, cuối cùng cũng đuổi ông ta đi.

Đàm Như Ý lau mắt một cái, tiến lên nói cảm ơn người phụ nữ đó. Sắc mặt người đó khó chịu, đưa tay chống nửa bên mặt, nhíu chặt chân mày nói: "Cô thật sự phải cảm ơn tôi, giúp tôi mua hộp thuốc hạ sốt đi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hanana, Hanhtm, hat nang, Hà huyền trang, Lucky_Star82, Lạc Anh, Mayy3300, Nana Trang, Ngockhue19, Ruby0708, Văn Thị Thanh Giang và 270 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.