Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=394075
Trang 9/19

Người gởi:  Trần Thu Lệ [ 27.11.2017, 23:45 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

Thanks Xi Xi nhé! :))

Chương 22: Chung sống (02)

Edit: Thu Lệ

Ăn xong cơm tối, Thẩm Tự Chước đi rửa chén dọn dẹp phòng bếp như thường lệ. Đàm Như Ý ngồi trên ghế sa lon, vừa ăn dâu tây vừa lật sách Thẩm Tự Chước bày trên bàn. Đó là quyển sách nói về kỹ thuật nội thất, cô xem không hiểu nhưng cảm thấy vật dụng trong nhà được làm cực kỳ tinh mỹ, nên chỉ lật đến mục lục sản phẩm để tiêu khiển.

Xem được một lát, Thẩm Tự Chước rửa chén xong ra khỏi phòng bếp, ngồi xuống bên cạnh cô. Đàm Như Ý chỉ vào một chiếc tủ đứng khắc hoa năm tầng hỏi anh,"Cái này thật sự có thể không cần đinh?"

Thẩm Tự Chước nhìn theo hướng chỉ của cô,"Ừ, chỉ cần ghép lại là được."

"Vậy anh Thẩm có biết làm không?"

"Anh không biết làm tủ năm tầng, chỉ mới làm mấy cái ghế và mấy cái bàn thôi."

Đàm Như Ý cười lên, "Thì ra anh Thẩm còn có tay nghề thợ mộc."

Thẩm Tự Chước cầm dao gọt trái cây và quả táo lên, nhẹ nhàng gọt vỏ , "Còn thua chú ba nhiều. Năm đó, tất cả vật dụng gia đình lúc chú ấy và thím ba kết hôn đều do một mình chú ấy làm."

Đàm Như Ý không lên tiếng, nhớ tới chuyện của Phương Hiểu Quỳ, không khỏi có chút cảm thán.

"Anh chỉ học sơ sài, chú ba nói đồ anh làm quá cồng kềnh, tuy rằng dùng thoải mái nhưng không đủ khéo léo và tinh xảo."

Đàm Như Ý không cho là đúng, nhìn ngón tay thon dài cầm dao gọt trái cây của Thẩm Tự Chước, cười một cái nói: "Vật dụng gia đình của mình thì quan trọng nhất vẫn là thoải mái."

Thẩm Tự Chước "Ừ" một tiếng, một lát sau đưa táo đã gọt xong cho Đàm Như Ý, rút khăn giấy lau sạch ngón tay và dao dính nước trái cây.

Đàm Như Ý có chút thụ sủng nhược kinh, nâng mắt nhìn mặt của Thẩm Tự Chước một chút, vẻ mặt anh rất bình thản. Đàm Như Ý nhẹ nói câu "Cám ơn" , nhận lấy chậm rãi cắn một miếng.

Thẩm Tự Chước ngồi một lát, như có chút do dự, muốn nói lại thôi, qua một hồi lâu mới mở miệng nói: "Mua giúp anh cây dù mới đền cho anh đồng nghiệp họ Lương kia của em đi."

Đàm Như Ý thiếu chút nữa bị sặc, ho nhẹ một tiếng, nhìn Thẩm Tự Chước. Thẩm Tự Chước hơi nghiêng đầu tránh tầm mắt của cô, trầm giọng nói:"Không phải anh muốn can thiệp vào quan hệ qua lại của em và người khác, lúc đó có chút kích động."

"Vậy anh. . . . . ."

Thẩm Tự Chước biết cô muốn hỏi điều gì, lập tức trả lời: "Cái đó không phải." Anh quay đầu nhìn Đàm Như Ý, "Bao gồm cả dự định bên hồ ngày hôm đó, không phải nhất thời xúc động."

Lần này Đàm Như Ý thật sự bị sặc, lập tức chợt ho khan, mặt cũng đỏ bừng. Cô đã biết Thẩm Tự Chước là người không quanh co lòng vòng, nhưng thẳng thẳng thắn đến nước này thì thật có chút dọa người.

Cô nhớ lại đối thoại trong xe của hai người, chợt thấy có lẽ đối với Thẩm Tự Chước mà nói, vấn đề thực sự chỉ chia làm hai loại đó là "Biết" và "Không biết”. Không biết không trả lời, không dám chắc phải thêm hai từ "Có thể",  mà một khi biết thì nhất định rất thẳng thắn —— với điều kiện tiên quyết là ngươi hỏi  vừa vặn đánh trúng yếu điểm.

Nếu như vậy, quá trình quanh co phức tạp trong hai tháng sống chung này khó tránh khỏi có chút tự tìm nghi ngờ phiền toái—— nếu như Thẩm Tự Chước là một người máy tài năng, thì không thể nghi ngờ là cô thể tìm được phương pháp sử dụng chính xác. Đàm Như Ý bị ví dụ do chính mình nghĩ ra này chọc cười, lại lập tức che giấu nụ cười, muốn nghiệm chứng một lần nữa: "Vậy cái lần tôi khóc. . . . . ."

Thẩm Tự Chước liếc nhìn cô một cái, "Ừ."

Lần này Đàm Như Ý hoàn toàn không cười được —— nếu cùng Thẩm Tự Chước đi thẳng vào vấn đề là có thể trực tiếp cho ra vấn đề đơn giản như vậy, vậy mấy suy tính vòng vo mà trước kia cô và Hạ Lam đã từng trao đổi, chẳng lẽ không phải hoàn toàn không cần thiết?

Đàm Như Ý hơi cảm thấy thất bại, nhưng nghĩ lại, sau này có lẽ chung sống dễ dàng hơn với Thẩm Tự Chước.

——

Thứ ba chính là ngày tham quan trường học, buổi tối mưa cả một đêm, sáng sớm đã tạnh, bầu trời trong xanh thoáng đãng như được rửa sạch. Đàm Như Ý trả lại cây dù ca – rô mới mua cho Lương Kính Xuyên, nói ngày hôm qua gió quá lớn nên đã thổi hỏng mất chiếc dù kia rồi. Lương Kính Xuyên không nghi ngờ gì.

Dạy xong tiết thứ nhất, Đàm Như Ý ở trong phòng làm việc chờ Thẩm Tự Chước và Thẩm Tử Hiên. Lúc chín giờ rưỡi, nhận được điện thoại của Thẩm Tự Chước, Đàm Như Ý vội vàng đứng lên khỏi ghế, Lương Kính Xuyên ngồi ở phía sau cười hỏi: "Cô giáo Đàm đang chờ người à? Mới nãy sửa bài tập mà có chút không yên lòng."

"À, dẫn một người bạn nhỏ nhà người quen tới đi thăm trường học."

Cô giáo Mã bên cạnh tiếp lời, "Vậy phải tiếp đãi cho thật tốt, nếu là người bạn nhỏ đó báo cáo cho trường học của chúng ta thì cô có thể đến chỗ chủ nhiệm tuyển sinh lấy chút phí uống nước trà."

Đàm Như Ý cười cười, "Vậy tôi xuống trước."

Thẩm Tự Chước và Thẩm Tử Hiên đứng trên khoản sân trống trước lớp học, bây giờ là thời gian tan lớp nên trước cửa phòng học vây quanh đầy phụ huynh đi thăm quan trường học. Đàm Như Ý hô một tiếng với Thẩm Tự Chước, Thẩm Tự Chước cách đám người vẫy vẫy tay với cô. Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, thiếu đi cảm giác nghiêm túc thường ngày, mặt mày vô cùng sáng sủa phong cách.

Đàm Như Ý bước tới đón, lên tiếng chào hỏi Thẩm Tử Hiên. Thẩm Tử Hiên vùi đầu chơi điện thoại di động không đáp lại. Đàm Như Ý cũng không thèm để ý, cười hỏi: "Anh Thẩm, anh muốn xem nơi nào trước?"

"Để cho Tử Hiên nghe giảng đi."

"Vậy thì vào lớp thôi!" Đàm Như Ý dẫn hai người đi về phía trước, đến một lớp học ở phía Tây. Không ngờ vừa vặn là tiết dạy của Lương Kính Xuyên, mấy người đụng nhau ở trước cửa phòng học, Lương Kính Xuyên nhìn Thẩm Tự Chước ánh mắt lóe lên một cái, cười nói với Đàm Như Ý: "Cô giáo Đàm đón được người rồi à?"

Trong chốc lát Đàm Như Ý không biết nên giới thiệu như thế nào, hơi do dự. Thẩm Tự Chước chủ động vươn tay với Lương Kính Xuyên: "Xin chào anh Lương, tôi họ Thẩm."

Lương Kính Xuyên bắt tay với anh một cái, đúng lúc chuông vào học vang lên, Lương Kính Xuyên cười một cái nói: "Cô giáo Đàm, cô dẫn anh Thẩm và người bạn nhỏ này tìm chỗ ngồi đi."

Thẩm Tự Chước đoạt lại điện thoại trong tay Thẩm Tử Hiên, đẩy về phía trước, "Tự con đi tìm chỗ ngồi đi, tan học chú đến đón con."

Thẩm Tử Hiên không vừa lòng, "Chú hai, chú không nghe cùng con à?"

"Là con phải học cấp hai, không phải chú."

Thẩm Tử Hiên bĩu môi, đi vào phòng học.

Đàm Như Ý cười nói: "Thầy giáo Lương, vậy thì nhờ anh trông nom một tiết ạ."

Lương Kính Xuyên khoát tay, "Yên tâm. Cô giáo Đàm cứ đưa anh Thẩm đi xem những nơi khác một chút đi."

Hai người đứng ở cửa chốc lát, Đàm Như Ý hỏi Thẩm Tự Chước: "Tìm một chỗ chờ ạ? Thật ra thì thầy Lương rất thú vị, nếu hồi cấp hai mà đổi anh ấy dạy toán học thì nhất định có thể thi đậu trường cấp hai trong thành phố."

Thẩm Tự Chước liếc nhìn cô một cái, "Em học toán học không được tốt?"

Đàm Như Ý cười cười, cùng anh đi về phía hội trường, "Không tốt lắm, nếu không cũng sẽ không học khoa văn."

Hiện giờ là thời gian lên lớp nên hội trường không có hoạt động gì, hai người rất may mắn vừa vặn đụng phải giáo viên giữ chìa khóa. Vừa mở cửa ra đã bị mùi không khí bụi bặm phả vào mặt, Đàm Như Ý mở đèn lên, từ từ đi xuống dọc theo bậc thang. Cô vẫn chưa quên trách nhiệm của mình: "Bình thường diễn văn nghệ hay trao giải gì đó đều sẽ tổ chức ở hội trường, nếu có hoạt động nào lớn hơn một chút thì sẽ tổ chức trên sân vận động của trường."

Thẩm Tự Chước nghe như có như không, tùy ý tìm một chỗ gần hành lang ngồi xuống. Đàm Như Ý thấy vậy dừng bước lại bên cạnh anh. Thẩm Tự Chước chợt vươn tay, nắm lấy tay cô. Đàm Như Ý hơi chấn động một cái, liền nghe thấy giọng nói trầm tĩnh của Thẩm Tự Chước vang lên: "Nếu như quen biết sớm hơn thì anh có thể dạy em."

Đàm Như Ý hoảng hốt trong chớp mắt, mới hiểu được Thẩm Tự Chước đang tiếp tục chủ đề “Toán học” đã nói trước đó.

Thẩm Tự Chước lớn hơn cô bốn tuổi, lúc cô học lớp chín thì anh học lớp mười một, tính ra thì dư dả để dạy cô. Đàm Như Ý chợt phục hồi tinh thần lại, phát hiện mình vậy mà lại giả thiết theo lời nói của anh, không khỏi cảm thấy mình có chút buồn cười. Cô nghiêng đầu nhìn Thẩm Tự Chước, ánh đèn chiếu xuống từ bên phải đỉnh đầu nên nửa người của anh đều ẩn trong bóng mờ. Lòng bản tay Đàm Như Ý có chút nhột, ngón tay khẽ cuộn lại, nhẹ nói, "Làm gì có nếu như vậy chứ."

Hội trường vô cùng trống trải, giọng nói lớn hơn một chút nữa là có thế nghe tiếng vọng. Thẩm Tự Chước dịch vào phía trong một chút, ý bảo Đàm Như Ý ngồi xuống bên cạnh anh.

Không khí có mấy phần mập mờ không nói rõ được, nhưng hình như rất thích hợp để nói chuyện với nhau, mượn bóng mờ che lấp, Đàm Như Ý cân nhắc chốc lát, hỏi một vấn đề mà cô vẫn luôn tò mò: "Anh Thẩm, trước kia anh đã từng yêu chưa?"

Thẩm Tự Chước "Ừ" một tiếng.

"Mấy lần?"

"Hai lần."

Đàm Như Ý yên lặng một chút, "Nếu không ngại, có thể nói với tôi một chút không?"

Hai lần yêu của Thẩm Tự Chước đều hết sức ngắn ngủi, một mối không tới một tháng đã không bệnh mà mất, một mối kéo dài nửa năm thì tiêu tan.

Người như anh, dĩ nhiên không thiếu người khác phái theo đuổi, khoa chính quy đã từng được các nữ sinh trường học gắn mác danh tiếng như là "Tứ đại Nam Thần" "Thập đại hot boy". Mối tình thứ nhất là vào năm thứ hai đại học, đối phương là một cô đàn em năm nhất, mượn từ mánh lới "Nữ sinh tiết"  để tỏ tình, khiến Thẩm Tự Chước khó có thể mở miệng từ chối. Một tháng sau, cô đàn em chủ động nói lời chia tay, nói anh quá mức lạnh nhạt, bình thường nói với anh một câu cũng phải lo lắng đề phòng nửa ngày, ngay cả lúc nào thì anh vui mừng lúc nào thì anh khó chịu cũng không rõ.

Lần thứ hai là vào năm ba đại học, đối phương là một nữ sinh vô cùng hoạt bát khoan tin tức, năm thứ hai đại học đã được lên tivi, dẫ chương trình tất cả các hoạt động trong trường. Thẩm Tự Chước quen biết với cô ấy ở một cuộc bình chọn khen thưởng. Sau khi tiếp xúc thì từ từ quen thuộc. Nữ sinh đó sáng sủa hoạt bát, triển khai theo đuổi Thẩm Tự Chước vô cùng mãnh liệt. Thẩm Tự Chước qua lại với cô ấy cũng coi như vui vẻ, thường xuyên bị sức sống của cô ấy hấp dẫn, sau khi cân nhắc đã đồng ý đề nghị "Thử một lần" với cô ấy.

Quá trình của mối tình này diễn ra như nước chảy, nắm tay hôn môi cứ phát triển theo lẽ thường, nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó. Nửa năm sau, nữ sinh nói chia tay, nói trong mối quan hệ này chỉ có một mình cô ấy ở phía chủ động, từ đầu đến cuối vẫn không thấy được sự chủ động của Thẩm Tự Chước, thật sự quá mệt mỏi. Sau đó, Thẩm Tự Chước đã suy nghĩ lại vấn đề tính cách của mình, cũng tổng kết ra tất cả những chô chưa đủ, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không cho anh cơ hội thực hành lần thứ ba. Sau lần đó, đối với những lời tỏ tình của nữ sinh anh vẫn luôn rất cẩn thận, nếu như không xác định mình cũng thích người ta thì không dám mở miệng đồng ý dễ dàng.

Anh còn nhớ rõ cô bạn gái thứ hai còn rút ra đủ loại khuyết điểm của anh: "Không hiểu phong tình, không hiểu lãng mạn, không lời ngon tiếng ngọt, nói chuyện vô cùng trực tiếp, quan hệ với người khác vô cùng lạnh nhạt, nói tóm lại là một người hết sức không dịu dàng. . . . . ."

"Không phải như thế." Đàm Như Ý chợt lên tiếng cắt đứt anh.

Nếu như không dịu dàng thì sao sẽ vừa mua giường vừa lắp ráp cẩn thận giúp cô, sao sẽ chủ động rửa chén sau khi ăn xong, quét dọn thủy tinh, sao sẽ nhớ cô "Có lạnh hay không", lại thường xuyên để ý đến tâm trạng của cô. . . . . .

Đàm Như Ý quay đầu nhìn anh, nghiêm túc nói: "Tôi cảm thấy anh Thẩm vô cùng dịu dàng."


Người gởi:  Trần Thu Lệ [ 29.11.2017, 23:36 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

Chương 23: Chung sống (03)

Edit: Trần$Thu*Lệ^D$Đ%L^Q/Đ

Thẩm Tự Chước nhất thời không tiếp lời, yên lặng chốc lát chợt nắm chặt tay Đàm Như Ý đang đặt trên đùi.

Lông mi Đàm Như Ý khẽ run, trải qua một phen nhớ lại cô đã bắt đầu tin tưởng, ba từ “Có thể thích” của Thẩm Tự Chước cũng không phải lấy cớ nói nhăng nói cuội để cho cô một lý do —— nếu thật là lấy cớ thì không khỏi ngu xuẩn quá rồi.

Đối với Đàm Như Ý, kinh nghiệm yêu đương là số lẻ, dù chưa từng ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy. Với điều kiện và số tuổi hiện giờ của Thẩm Tự Chước, kinh nghiệm hai đoạn vội vàng đến nỗi ngay cả có thể gọi là "Yêu" hay không vẫn còn là nghi vấn, thực ra cũng chẳng phải thường gặp.

Bình thường đàn ông 28 tuổi, nếu có tướng mạo, gia thế và tài trí như Thẩm Tự Chước thì chỉ sợ sớm đã trở thành cao thủ tình trường. Nếu như Thẩm Tự Chước thật sự không hề d/đ;l;q;d giấu giếm, chỉ có thể nói về mặt tình cảm anh thật sự có chút lạnh nhạt, chỉ sợ cũng có chút không chịu chấp nhận  tình cảm trong sáng. Đường Thư nhan ở bên cạnh anh mười năm cũng không tiến triển chút nào, nghĩ đến cũng không phải là khó hiểu nữa.

"Anh Thẩm."

"Ừ."

Đàm Như Ý đùa giỡn: "Cái gọi là thông minh cao tình thương thấp là đang chỉ người như  anh sao?"

Thật muốn nghiên cứu kỹ càng, cũng không coi là tình thương thấp. Thẩm Tự Chước vẫn là người hết sức nhìn mặt lựa lời, chẳng qua là vừa vặn thiếu hụt năng lực tỏ ý khen ngợi và biểu đạt mà thôi.

Thẩm Tự Chước do dự một chút, "Có lẽ vậy."

Đàm Như Ý vui mừng, lại cảm thấy có vẻ như không ổn, lập tức thu nụ cười lại. Thẩm Tự Chước dừng ánh mắt lại trên mặt cô, nhẹ nói: "Cười một tiếng nữa xem."

". . . . . . Hả?"

"Em cười lên nhìn rất đẹp."

Lỗ tai Đàm Như Ý lập tức nóng như lửa đốt, đâu nào còn cười được —— có phải bạn gái trước của Thẩm Tự Chước  đã quá soi mói hay không, điều này cũng có thể gọi "Sẽ không lời ngon tiếng ngọt"?

Yên lặng một lát, Thẩm Tự Chước hỏi cô: "Em thì sao?"

"Hả? A. . . . . . Tôi… Tôi chưa từng yêu đương." Cô cười cười, "Lúc đi học bận rộn đi làm thêm, tốt nghiệp xong lại đi dạy, không có thời gian cũng không có cơ hội."

Thẩm Tự Chước yên lặng mấy giây, nghĩ đến câu nói bị cô nuốt trở lại ở trong xe ngày hôm qua, ánh mắt của ánh chuyển qua gương mặt thuần khiết dưới ánh nắng của cô, trong lòng chợt xuất hiện cảm xúc phức tạp, "Cho nên, ngày hôm qua là lần đầu tiên. . . . . ."

"Không phải vậy!" Đàm Như Ý vội vàng nói, cúi thấp đầu, giọng nói cũng hạ thấp xuống theo, ". . . . . . Trong hôn lễ mới đúng."

Ngón tay Thẩm Tự Chước căng thẳng, càng thêm dùng sức nắm chặt tay cô trong giây lát nhỏ giọng nói: "Xin lỗi."

Hai tai Đàm Như Ý đỏ bừng, "Không có gì phải nói xin lỗi. . . . . ." Trái tim của nhảy loạn không thể khống chế, vội vàng rút tay ra, "Anh Thẩm, chúng ta phải trở về thôi, sắp tan lớp rồi."

Thẩm Tự Chước nhìn nàng, ánh mắt trầm trầm, lúc cô chuẩn bị đứng dậy, bỗng nhiên thò tay ôm lấy eo cô cúi đầu hôn một cái lên khóe môi cô, giọng nói trầm thấp tỏa ra hơi thở ấm áp, "Nếu như anh biết trước thì sẽ để tâm hơn một chút."

——

Nhanh chóng đến lớp học, Đàm Như Ý vẫn chưa tỉnh lại từ trong tâm trạng lúc nãy. Cô đưa mu bàn tay áp lên gò má nóng hổi của mình, cố gắng để cho bản thân bình tĩnh lại.

Đợi một lát ở cửa phòng học thì tiếng chuông tan học vang lên. Thẩm Tử Hiên ngồi trong lối đi nhỏ lập tức bắn lên khỏi ghế, sau khi đợi Lương Kính Xuyên nói câu "Tan lớp" xong thì bay ra phòng học như mũi tên bắn ra khỏi cung.

Cậu đến trước mặt Thẩm Tự Chước, lập tức bắt đầu oán trách, "Nói cái gì mà một câu cũng nghe không hiểu!"

Mặt Thẩm Tự Chước không chút thay đổi, "Nếu nghe hiểu được thì đi học lớp năm lớp sáu làm gì."

Đàm Như Ý bật cười, Thẩm Tử Hiên lập tức lườm cô một cái, nhưng ngại Thẩm Tự Chước vẫn còn ở đây nên không dám nói gì. Lương Kính Xuyên từ trong phòng học đi ra, cười hỏi: "Sao hả người bạn nhỏ?"

"Nghe không hiểu."

"Lên năm nhất liền nghe đã hiểu. . . . . ." Có phụ huynh vây quanh, Lương Kính Xuyên liền nói với Đàm Như Ý, "Cô giáo Đàm, có thể đưa người bạn nhỏ đi dạo quanh sân trường một chút, còn có phòng đa truyền thông nữa.”

Đàm Như Ý vội nói, "Thầy giáo Lương cứ bận việc của anh đi, để tôi dẫn đi là được rồi."

Lương Kính Xuyên cười khoát tay, xoay người đi nói chuyện với phụ huynh.

Đàm Như Ý dẫn hai chú cháu đến sân thể dục, Thẩm Tử Hiên đòi lại điện thoại bị Thẩm Tự Chước lấy mất, vừa đi vừa chơi. Đi một hồi, chợt nói với Đàm Như Ý: "Nếu tôi tới trường này học, không phải cô sẽ dạy tôi chứ?"

"Không biết, phân chia ngẫu nhiên."

Thẩm Tử Hiên bĩu môi, "Nếu cô dạy tôi, tôi nhất định không được. . . . . ."

Còn chưa nói dứt lời, chợt bị Thẩm Tự Chước vỗ một cái. Thẩm Tử Hiên vội vàng che đầu, "Chú hai làm gì vậy!"

"Cô ấy dạy con thì sao?"

Thẩm Tử Hiên lầu bầu, "Ai thích để cho người quen dạy chứ, ngày nào cũng tìm mẹ con tố cáo. . . . . ."

Thẩm Tự Chước lại vỗ một cái nữa, Thẩm Tử Hiên gào khóc nhảy dựng lên, "Chú hai!"

Vẻ mặt Thẩm Tự Chước lạnh nhạt, "Không ai thèm quan tâm đến chuyện nhà của con đâu."

Thẩm Tử Hiên đâu hiểu được thâm ý trong lời nói của Thẩm Tự Chước, oán trách mấy câu, cũng không nói gì nữa, tiếp cúi đầu chơi điện thoại di động.

Đàm Như Ý đưa hai người đi tham quan sân thể dục và phòng đa truyền thông xong đã gần đến giờ cơm trưa, Thẩm Tự Chước không để ý Thẩm Tử Hiên  cao giọng kháng nghị, yêu cầu ăn trưa ở căn – tin trường học.

Đàm Như Ý cũng không đồng ý lắm, "Mùi vị món ăn ở căn – tin không ngon lắm, hay là ra bên ngoài ăn đi."

"Không sao."

Đàm Như Ý không còn cách nào đành dẫn hai người đến phòng ăn. Bọn họ tới sớm nên vẫn chưa có nhiều người. Đúng là như thế, Thẩm Tự Chước vô cùng nổi bật trong đội ngũ. d/đ'l;q'd Đàm Như Ý đang nhìn bốn phía, Thẩm Tự Chước đang đứng ở phía trước chợt nắm tay của cô kéo về phía trước, đi theo chuyển động của đội ngũ.

Đang lúc ấy thì Đàm Như Ý chú ý đến nhóm người đang đứng bên cửa số, vừa vặn là cô giáo chính trị lớp bên cạnh. Cô ta liếc mắt nhìn hai người đang nắm tay, cười cười ý vị không rõ, Đàm Như Ý lúng túng cười một tiếng.

Chọn món ăn ăn xong, ba người chọn một góc yên tĩnh ngồi xuống.

Thẩm Tự Chước cầm đũa lên, nếm thử một miếng trứng chiên cà chua, "Đúng là không ngon lắm."

Nghe Thẩm Tự Chước nói như thế, Thẩm Tử Hiên đã sớm bất mãn lập tức nhảy dựng lên, "Chú hai, chúng ta đến nhà hàng ăn đi!"

Thẩm Tự Chước vẫn không nhúc nhích chút nào, "Ai dạy con có thể lãng phí lương thực?"

"Nhưng món ăn này vừa ngửi đã thấy ghê tởm! Ai ăn được chứ!" Cậu ta bĩu môi, dùng sức đẩy đĩa thức ăn.

Đàm Như Ý có mấy phần khó chịu, "Anh Thẩm, nếu không anh dẫn Tử Hiên ra ngoài ăn đi."

Thẩm Tự Chước không trả lời, gắp một miếng bí đỏ xào từ trong khay của cô, "Thẩm Tử Hiên, đừng giở tính thiếu gia ở trước mặt chú. Còn nữa…" Anh ngẩng đầu liếc Thẩm Tử Hiên một cái, "Sau này, nếu con còn dám làm thím nổi giận. . . . . ."

Thẩm Tử Hiên lập tức im miệng, giằng co một lát vẫn là không tình nguyện ngồi xuống, cầm đũa lên gắp thức ăn, cố tình đụng vào đĩa vang lên leng keng.

Sau khi ăn xong, Thẩm Tự Chước đưa Thẩm Tử Hiên trở về trường học. Đàm Như Ý tiễn hai ngươid đến cửa, nhìn Thẩm Tự Chước lên xe, bước chân nhất thời không di chuyển được, trong lòng sinh ra cảm xúc không nỡ. Nhưng hai người rõ ràng đã sống chung với nhau lâu ngày.

Thẩm Tự Chước cho xe chạy, lái đi ra ngoài mấy thước chợt đạp thắng xe, mở cửa ghế lái ra.

Đàm Như Ý ngẩn người, thấy anh bước nhanh về phía mình. Bước chân rất lớn, giống như mang theo một trận gió. Đến trước mặt, anh móc một món đồ nhỏ từ trong túi quần ra nhét vào trong tay cô, bọc chặt tay cô lại, nhỏ giọng nói: "Tan việc gặp."

Trong lòng Đàm Như Ý nhất thời xông ra ngọt ngào vô hạn, "Tan việc gặp."

Chờ xe chạy đi xa, Đàm Như Ý mở ra hai tay, nằm trong lòng bàn tay chính là viên kẹo White Rabbit.

——

Trở lại phòng làm việc ngồi một lát, giáo viên ăn cơm xong cũng đều lục tục trở lại. Đàm Như Ý sửa lại bài tập một lát, Lương Kính Xuyên đi vào phòng làm việc, cười với cô xong lên tiếng chào hỏi, "Cô giáo Đàm."

Giọng nói của anh có chút không giống với bình thường, hình như thêm chút khách khí, hiện ra mấy phần xa cách.

Đàm Như Ý ngẩn người, đang muốn đáp lại Lương Kính Xuyên đã trở về chỗ ngồi của mình, không ngẩng đầu lên nữa.

Lại một lát sau, Cô giáo Mã ăn cơm trở lại. Cô rót một ly trà, vừa uống vừa nói: "Cô giáo Đàm."

Đàm Như Ý vội vàng xoay người: "Cô giáo Mã, thế nào?"

Cô giáo Mã quan sát cô, cười như không cười, "Có bạn trai lúc nào, cũng không chia sẻ với chúng tôi?"

Mặc dù trong lòng Đàm Như Ý có dự cảm nhưng để cho Cô giáo Mã dùng giọng điệu này nói ra vẫn cảm thấy mấy phần lúng túng "Thật xin lỗi."

"Haiz, không có gì phải nói xin lỗi, chủ yếu là tôi vẫn cho rằng cô còn độc thân, đang định giới thiệu giúp cô đấy."

Đàm Như Ý cười cười, "Thật đúng là không phải, khiến chị phí tâm."

Cô giáo Mã khoát khoát tay, "Không có việc gì không có việc gì, cô có thể tìm được bạn trai tốt như vậy, chúng tôi cũng vui mừng thay cô, đúng không Thầy giáo Lương?"

Lúc này Lương Kính Xuyên mới ngẩng đầu lên, cười cười với Đàm Như Ý, "Cô giáo Đàm, chúc mừng cô."

Đàm Như Ý có chậm trễ mấy cũng hiểu rõ, lại nghĩ đến những hành động mấy tháng nay của Lương Kính Xuyên, d/đ'l;q'd trong lòng càng cảm thấy áy náy, cô cắn cắn môi, "Thầy giáo Lương, chuyện đi nông trại thầy nói hôm qua. . . . . ."

"Không gom đủ người nên hủy bỏ rồi, đang muốn nói cho cô biết đấy." Lương Kính Xuyên cười nói, cầm hai thanh chocolate trên bàn lên ném cho Đàm Như Ý, "Sau này có cơ hội rồi hãy nói."

Đàm Như Ý thò tay đón nhận, thở phào nhẹ nhõm, trong lòng hết sức cảm kích Lương Kính Xuyên làm việc thoả đáng, không lộ ra dấu vết.

——

Đêm đó ở trên bàn cơm, Đàm Như Ý được cho biết Thẩm Tử Hiên úp úp mở mở phê bình cô rất nhiều, Đàm Như Ý ngược lại thấy nhẹ nhõm: "Cậu ấy không muốn tới cũng được, tôi sẽ không cần tiếp xúc với cậu ấy."

"Không cần khách sáo với nó." Thẩm Tự Chước nói, "Bình thường chị dâu không có thời gian dạy dỗ nó, tính tình của nó đã bị giúp việc nuông chiều đến hư hỏng rồi."

Đàm Như Ý liếc anh một cái: "Hình như cậu ấy rất sợ anh."

Thẩm Tự Chước lơ đễnh, "Cũng có rất nhiều người sợ anh."

Đàm Như Ý không khỏi cười cười, nghĩ thầm, chắc bản thân mình cũng một thành viên trong "Rất nhiều người" này.

"Ngày 1 tháng 5 nghỉ mấy ngày?"

Đàm Như Ý phục hồi tinh thần lại, "Ba ngày."

"Muốn đi chơi ở đâu không?"

Đàm Như Ý lắc đầu một cái, "Tôi muốn về quê thăm ông nội." Bình thường ba ngày cô sẽ gọi điện thoại về cho ông nội một lần, nhưng đã hai tháng cô không về nhà rồi.

Sau khi Đàm Cát sinh ra không lâu thì bà nội Đàm Như Ý đã qua đời, sau đó ông nội Đàm vẫn luôn sống một mình. Ông là một người đặc biệt rất biết tự tìm thú vui cho bản thân, một mình quanh năm lấy hoa cỏ, chơi cờ, đánh bài làm niềm vui, cuộc sống trôi qua cũng thú vị. Nếu như Đàm Vệ Quốc không thường xuyên gây gổ với ông thì cuộc sống tuổi già của ông rõ ràng thảnh thơi hơn rất nhiều.

Thẩm Tự Chước trầm ngâm chốc lát, "Có thời gian, anh và em cùng về."

Đàm Như Ý sinh lòng cảm kích. Kết hôn với Thẩm Tự Chước vẫn luôn là cái gai trong lòng ông nội Đàm, mỗi lần nói chuyện ông vẫn luôn cảm thán bản thân không có bản lĩnh, sinh ra một đứa con trai vô dụng nên không thể lo lắng chu toàn cho cháu gái. Nếu Thẩm Tự Chước có thể cùng trở về, dầu gì cũng có thể khiến ông nội yên tâm hơn một chút.

Người gởi:  Trần Thu Lệ [ 03.12.2017, 15:43 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

Chương 24: Chung sống (04)

Edit: Thu Lệ

Vậy mà trước lúc nghỉ lễ mùng 1 tháng 5, Thẩm Tự Chước vẫn liên tục tìm kiếm đường dây cung ứng, cuối cùng cũng có manh mối, thời gian bàn bạc vừa vặn sắp xếp vào buổi chiều mùng một.

Đàm Như Ý dĩ nhiên có chút thất vọng, nhưng hiểu Thẩm Tự Chước rất quan tâm đến sự nghiệp, nếu như lần bàn bạc này có thể thành công thì có lẽ sẽ là bước thành công đột phá chướng ngại vật mà anh đang gặp phải.

Từ Sùng Thành ngồi xe đến trấn trên hết hai tiếng rưỡi, Thẩm Tự Chước nói lên đưa cô về nhưng bị Đàm Như Ý từ chối.

"Anh Thẩm đưa về rồi còn phải tốn hơn hai tiếng để trở lại, không cần phải như vậy đâu. Hơn nữa, làm chậm trễn thời gian họp của anh Thẩm cũng không tốt. " Đàm Như Ý cười nói, "Tôi lên xe buýt ngủ một giấc là tới nơi rồi."

Sáng mùng một nắng mai trong suốt, Thẩm Tự Chước đưa Đàm Như Ý đến bến xe.

Dọc đường lên trấn trên vừa vặn có một địa điểm du lịch vô cùng nổi tiếng, vì vậy có rất nhiều chuyến xe khởi hành, khoảng bốn mươi phút sẽ có một chuyến.

Đàm Như Ý mua vé chuyến gần đây, ngồi chờ chốc lát trong đại sảnh, Thẩm Tự Chước đưa cô lên xe, "Không say xe chứ?"

Đàm Như Ý lắc đầu.

"Mang đầy đủ hết chưa?"

Đàm Như Ý gật đầu.

"Sau khi tới nơi thì gọi điện thoại cho anh." Thẩm Tự Chước dừng một chút, "Ở trên đường nhàm chán cũng có thể gọi điện thoại cho anh."

Đàm Như Ý cười lên, "Tôi nhớ rồi, Anh Thẩm, lúc lái xe anh đã từng nói một lần rồi."

Thẩm Tự Chước "Ừ" một tiếng, "Trở về đền tội với ông nội giúp anh, tuần sau không có việc gì anh sẽ về cùng em."

"Cuối tuần sinh nhật Đàm Cát, ông nội sẽ tới đây."

Thẩm Tự Chước không còn lời gì để nói, lẳng lặng đứng một lát rồi cầm tay Đàm Như Ý, "Lên xe đi."

Đàm Như Ý cười cười, nhận lấy túi từ tay Thẩm Tự Chước, lên xe tìm được vị trí của mình. Sau khi ngồi xong nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, bóng dáng của Thẩm Tự Chước đã không thấy đâu.

Trong lúc đang cảm thấy buồn bã, chợt có người gõ cửa sổ một cái. Đàm Như Ý lập tức quay đầu, Thẩm Tự Chước đang cắm một tay vào túi quần đứng ở ngoài cửa xe. Cách cửa sổ thủy tinh bụi bẩn, bốn phía tràn đầy khói mù do xe hơi phun ra.

Đàm Như Ý lập tức đẩy cửa sổ ra, không đành lòng tiếp tục nhìn anh đứng ở đây, "Anh Thẩm, anh trở về đi, xe sắp chạy rồi."

"Ừ." Thẩm Tự Chước vẫn không nhúc nhích.

Hai người cũng không nói chuyện, nhìn nhau chốc lát, xe khởi động, Đàm Như Ý lập tức vẫy tay chào tạm biệt anh. Thẩm Tự Chước cũng giơ tay lên vẫy vẫy với cô, mở miệng nói một câu. Đàm Như Ý nhất thời không nghe rõ, cho đến xe chạy ra khỏi thật xa rồi, mới phản ứng được, anh nói: Chờ em trở về.

——

Sau khi tiễn Đàm Như Ý đi, Thẩm Tự Chước lái xe về công ty chuẩn bị cho cuộc gặp mặt buổi tối.

Phòng làm việc vẫn lấy thiết kế làm chủ, nhưng trải qua mấy năm phát triển, đã thành lập mối quan hệ hợp tác lâu dài với rất nhiều đội lắp đặt thiết bị chuyên nghiệp và thương nghiệp cung ứng vật liệu. Dù sao thiết kế là một mặt, có thể thực hiện 100% hay không còn phải xem năng lực của thực hành nữa.

Trên phương diện cung ứng vật liệu gỗ, phòng làm việc vẫn luôn ở thế bị động. Rất nhiều vật liệu nhập khẩu mình không có đường dây, có lúc xảy ra tình huống bị người ta khẽ bóp, rao giá trên trời. Để tránh tình trạng dẫm lên vết xe đổ, Thẩm Tự Chước dự định giải quyết vấn đề từ nguồn gốc, trực tiếp tìm được đường dây mua hàng thích hợp.

Dĩ nhiên nếu như một khi bước ra một bước này thì tính chất của phòng làm việc cũng sẽ có điều biến chuyển, những chuyện liên quan cũng sẽ phức tạp hơn.

Anh đã từng đắn đo cân nhắc với Đường Thư Nhan mấy chuyện này, cũng xin ý kiến của nhân sự chuyên nghiệp, đánh giá sự nguy hiểm và con đường phát triển trong tương lai. Tuy nguy hiểm rất lớn nhưng một khi thành công thì sự phát triển của phòng làm việc sẽ được mở rộng hơn.

Đường Thư Nhan đã chờ ở phòng làm việc, Thẩm Tự Chước vừa đến sẽ xác nhận lần cuối cùng với anh.

Hai người xem lại tài liệu đã chuẩn bị trước đó, ăn cơm trưa xong nghỉ ngơi ở văn phòng ba mươi phút, sau đó lái xe đến hội nghị.

Đường Thư Nhan là người phát biểu ý kiến, phụ trách giải thích, sau đó Thẩm Tự Chước chịu trách nhiệm trả lời. Hội nghị kéo dài hai tiếng đồng hồ, lúc tan họp, cuộc trao đổi đã xuất hiện manh mối sơ lượt.

Mắt thấy đã sắp đến thời gian ăn cơm tối, Đường Thư Nhan muốn mời nhân viên tham dự hội nghị đến nhà hàng đã đặt trước dùng cơm.

Đi ra khỏi phòng họp, Đường Thư Nhan nhìn về phía Thẩm Tự Chước cười một cái nói: "Lần căng thẳng trước là khi bả vệ luận văn tốt nghiệp nghiên cứu sinh đấy!"

"Cực khổ rồi."

Đường Thư Nhan vuốt vuốt mái tóc rủ xuống, xoay người đuổi theo đội ngũ, "Thật ra cũng không khổ cực gì, chỉ là do lớn tuổi nên lá gan nhỏ đi thôi."

Nơi đặt trước là nhà hàng năm sao nổi tiếng nhất Sùng Thành, trong bữa tiệc mọi người bỏ đi vẻ mặt nghiêm túc lúc họp, nâng ly cạn chén chuyện trò vui vẻ.

Đại diện nhà cung cấp hàng là một người Mỹ, lúc ban đầu còn chờ thông dịch diên phiên dịch lại từng câu cho ông ta nghe, sau đó định trực dùng tiếng Anh để nói chuyện với Thẩm Tự Chước và Đường Thư Nhan.

Hỏi câu nói đầu tiên là, "Anh Thẩm và cô Đường đây là vợ chồng?"

Ánh mắt Thẩm Tự Chước hơi thu lại lại, "Không phải, tôi đã kết hôn."

Lão người Mỹ cười lớn, "Vậy là bạn bè à, hai người phối hợp với nhau thật là ăn ý."

Đại diện cho khu Sùng Thành cũng than gia nói chuyện với nhau, "Cô Đường thật là một người có đảm lược(*), lần đầu tiên gặp mặt tôi đã bị cô ấy làm rung động rồi."

(*): Không biết sợ hãi và giỏi tính toán sắp đặt.

Đường Thư Nhan cười nói: "Cám ơn."

Đại diện khu Sùng Thành nói tiếp: "Sớm đã có ý hợp tác với quý công ty, lúc cô Đường tìm tới cửa tôi thật sự cảm thấy tâm ý tương thông. Hàn huyên nửa buổi, không khỏi ghen tỵ với Anh Thẩm đây có một người bàn hợp tác đắc lực như vậy."

"Ông Trần quá khen rồi." Đường Thư Nhan cười cười xong nói, "Đáng tiếc xã hội Trung Quốc đánh giá công bằng cho phụ nữ dấn thân vào sự nghiệp, ngược lại muốn dùng thước đo có d/đ'l;q'd kết hôn, có sinh con hay không để đánh giá. Đây có lẽ là chỗ duy nhất tôi cảm thấy bất bình mấy năm qua —— phấn đấu nhiều năm như vậy đã bị chụp cho một cái danh “Gái ế”."

"Nhiều năm như vậy mà cô Đường không tìm được đối tượng nào thích hợp sao?"

Động tác trong tay Đường Thư Nhan dừng lại, ánh mắt hơi trầm xuống, nhưng vẫn cười nói: "Dĩ nhiên là có. Chỉ là tình cảm không giống với làm ăn, không phải phí tâm kinh doanh là có thể thành công. . . . . . Có lẽ, tôi vẫn còn thiếu sót một chút dũng khí và may mắn."

Đại diện khu Sùng Thành cười ha hả, nâng chén kính Đường Thư Nhan, "Vậy chúc cô Đường sớm ngày tìm được lang quân như ý!"

——

Ánh nắng mặt trời buổi sáng ấm áp mà không chói mắt, sau khi lên xe, Đàm Như Ý nghe nhạc một lát, được phơi nắng nên lười dần dần ngủ thiếp đi. Ngủ thẳng đến nửa đường tỉnh lại một lần, giữa lúc mơ mơ màng màng nghe sau lưng có người đang nói chuyện. Không phải nói tiếng Trung, rõ ràng là tiếng Anh.

Nghe mấy câu, hình như đang giới thiệu quang cảnh dọc đường, mệt mỏi lại kéo tới nên cô không lắng nghe nữa, chỉ mơ hồ cảm thấy, giọng nói của người này ngược lại vô cùng trong trẻo dễ nghe.

Tỉnh lại lần nữa là ở trạm thứ nhất trên đường. Người ngồi bên cạnh cô lấy đồ trên giá không cẩn thận đá vào chân cô. Đàm Như Ý giật mình tỉnh lại, đối phương luôn miệng nói xin lỗi, Đàm Như Ý khoát tay, "Không sao."

Vừa dứt lời, chợt thấy trên đỉnh đầu bị ánh sáng che khuất, Đàm Như Ý ngửa đầu đối diện với một khuôn mặt anh tuấn.

Suy nghĩ của Đàm Như Ý bị trì trệ chốc lát, cảm thấy gương mặt này nhìn rất quen, còn chưa kịp phản ứng thì người nọ đã cười lên, "Đàm Như Ý, đã lâu không gặp."

Đầu óc Đàm Như Ý trống rỗng, hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: "Bùi Ninh."

Bùi Ninh nói một câu với người nước ngoài ngồi bên cạnh anh ta rồi sau đó đến ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Đàm Như Ý, nghiêng đầu nhìn cô, "Tính ra đã hai năm không gặp rồi nhỉ!"

Đàm Như Ý vẫn có chút hoảng hốt, giờ phút này Bùi Ninh chỉ cách cô một nắm tay, giữa hô hấp có thể nghe d/đ;l;q;d thấy hơi thở trên người anh ta. Vẫn cảm thấy không thành thật, nhất thời nhiều loại suy nghĩ không ngừng cuồn cuộn lên, Đàm Như Ý há miệng nhưng vẫn không lên tiếng.

Bùi Ninh thấy cô không lên tiếng, chỉ cười cười rồi tiếp tục hỏi: "Ra ngoài du lịch sao?"

"Không phải!" Đàm Như Ý lắc đầu, khô khốc nói, "Về nhà." Luôn cảm giác giọng điệu của mình kỳ lạ không nói ra được, giọng nói giống như không chịu sự khống chế của mình.

"Cậu làm việc ở Sùng Thành à?"

Đàm Như Ý cúi đầu, "Ừ" một tiếng.

Bùi Ninh yên lặng chốc lát, khẽ cười một tiếng, như có chút khổ não, "Vẫn không muốn nói chuyện với tôi à?"

"Không phải!" Đàm Như Ý lập tức phủ nhận, chuyện kia đã qua lâu như vậy, sao cô còn canh cánh trong lòng chứ, cũng không đến nỗi nhớ đến bây giờ.". . . . . . Chẳng qua là không nghĩ tới sẽ gặp cậu ở đây thôi."

Bùi Ninh cười lên, "Tôi cũng không ngờ lại khéo như vậy."

"Tới đây chơi sao?"

"Làm hướng dẫn viên cho thầy giáo người Anh của tôi."

Đàm Như Ý khẽ giương mắt nhìn Bùi Ninh một chút. Thay đổi rất nhiều, cởi bỏ hơn phân nửa hơi thở ngây ngô lúc trước, hiện ra một sự mạnh mẽ đặc biệt của đàn ông. Giống như một thanh kiếm bị tuột ra khỏi võ lóe lên ánh sáng rồi biến mất.

Bùi Ninh cũng nhìn cô, "Cậu vẫn không thay đổi gì cả."

"Sao không chứ…" Đàm Như Ý rũ ánh mắt xuống, "Con người lúc nào cũng sẽ thay đổi."

Bùi Ninh lắc đầu một cái, "Vẫn thận trọng, phòng bị như trước."

Đàm Như Ý không lên tiếng.

Trầm mặc một hồi, Bùi Ninh lại hỏi, "Bây giờ cậu đang làm giáo viên à?"

"Ừ."

"Dạy cấp hai hay cấp ba."

"Cấp hai."

"Trường học ở đâu?"

Đàm Như Ý không trả lời.

Bùi Ninh cười lên, cũng không hỏi tới nữa, chỉ nói: "Có bằng lòng để lại cách liên lạc không?" Mặc dù đang hỏi nhưng điệu bộ lại không cho từ chối, lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho Đàm Như Ý.

Đàm Như Ý không còn cách nào đành bấm số điện thoại của mình vào.

Bùi Ninh nhận lấy bấm gọi đi. Nghe điện thoại di động của Đàm Như Ý đổ chuông mới cúp máy, "Mới vừa đổi số điện thoại ở Sùng Thành, cậu có thể lưu lại." Anh ta dừng một chút, cười nói, "Dĩ nhiên, không muốn cũng được."

Đàm Như Ý vẫn không nhúc nhích, "Cậu ở lại Sùng Thành làm việc à?"

"Ừ, công việc vẫn chưa ổn định, mới tìm được chỗ dừng chân."

Khoảng cách thời gian và không gian giữa hai người, còn có một chuyện khó xử chưa giải quyết được năm đó nữa, nói gì cũng có quen biết. Bùi Ninh dĩ nhiên cũng thấy cô không muốn nói chuyện nhiều, chỉ hàn huyên đôi câu rồi trở về chỗ ngồi phía sau.

Ngay sau đó, tiếng véo von vang lên lần nữa. Đàm Như Ý tựa đầu vào cửa kiếng xe, nhưng vẫn không có cách nào ngủ thiếp đi nữa.

Đi tiếp ba mươi phút đã đến khu phong cảnh.

Sau lưng vang lên một trận sột soạt, Bùi Ninh và thầy giáo của anh ta đứng dậy khỏi chỗ ngồi, lúc đi ngang qua bên cạnh Đàm Như Ý, Bùi Ninh còn dừng bước lại cười nói: "Rảnh rỗi sẽ liên lạc lại."

Đàm Như Ý trừng mắt lên, chỉ nói: "Hẹn gặp lại."

Chờ bóng dáng của Bùi Ninh biến mất ở cửa xe, cô mới móc điện thoại di động mở nhật ký cuộc gọi ra, dừng chốc lát mới xóa đi số điện thoại vừa rồi.

Trang 9/19 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/