Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 

Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

 
Có bài mới 02.10.2017, 12:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3815 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà - Điểm: 46
CHƯƠNG 88: NÙNG TỪ DIỄM PHÚ

Edit: hoacodat

Đúng lúc tháng năm nắng nóng, mặc quần áo vừa ít lại mỏng, Hạ Viên giãy dụa, hai bầu ngực mềm mại hơi hở ra, ở trước ngực Tưởng Hoa An hơi cọ xát một chút. Chỉ nghe Tưởng Hoa An rầu rĩ hừ một tiếng, khó nhịn cọ một chút vào Hạ Viên, môi lưỡi nóng bỏng gia tăng tiến công, tay trái lặng lẽ từ bên hông chuyển đến trên lưng, thuận đường đi qua đầu vai, len vào dưới nách, có ý di chuyển tới....

Hạ Viên khẽ rên, môi lưỡi bị chặn, không có cách ngăn trở, tay chân bị kìm chặt, không cách nào thoát khỏi vòng ôm Tưởng Hoa An. Trong lòng thoáng biết tình hình cực kỳ không ổn, lòng cứng rắn quyết tâm, khép răng lại, cắn lấy môi Tưởng Hoa An. Tưởng Hoa An bị đau, thoáng thả lỏng. Hạ Viên bị chặn môi lúc này mới có có cơ hội hoạt động, thở gấp nói: “An ca ca, muội còn chưa cập kê, huynh...”

Tưởng Hoa An khôi phục được chút lý trí, thở phì phò hai tay buông lỏng, chống đỡ đứng dậy. Dưới ánh nến, chỉ thấy xiêm y Hạ Viên hỗn loạn, đầu tóc đen dài xõa trên giường, thái dương ẩm ướt, sắc mặt đỏ hồng, môi nho nhỏ hơi dẩu lên, sưng đỏ ướt át. Chiếc cổ trắng noãn có vài chỗ bị ngón tay bấu víu mà có chút đỏ hồng, vì đang thở hổn hển, bộ ngực phập phồng, run run lên, tản ra một cỗ hương vị hấp dẫn không nói thành lời.

“Viên nhi...” Tưởng Hoa An khàn giọng gọi, cảm thấy cái mũi nóng lên, lại nghe Hạ Viên cả kinh nói: “An ca ca, huynh chảy máu mũi rồi!”

“Khí trời tháng năm quả nhiên quá khô nóng rồi!” Khuôn mặt tuấn tú của Tưởng Hoa An ửng hồng, nhỏ giọng lầm bầm, thuận tay lấy một mảnh khăn tay nằm trên giường cạnh Hạ Viên lên che mũi, cảm giác máu mũi vẫn còn đi ra cuồn cuộn, thân mình lại có chút dễ chịu, không còn nóng bỏng lợi hại nữa. Lúc này ngửa đầu nói: “Viên nhi, sáng mai nhắc ta uống chút canh thanh nhiệt giải nóng nhé.” Nói xong, bước chân đã đi tới cạnh cửa, tiếng nói vừa dứt, người đã không thấy tăm hơi.

Hạ Viên thất thần sửng sốt, lật người, vùi đầu vào hai tay buồn cười, bả vai hơi hoạt động chút, thế này mới cảm thấy toàn thân bị xoa bóp đến đau nhức, môi cũng nóng bừng, dường như bị mút đến rách da, không khỏi nghĩ mà sợ, vừa rồi nguy hiểm thật!

“Thiếu phu nhân, ngài không sao chứ?” Hạnh Nhân thấy Tưởng Hoa An đi vào rất lâu mới đi ra ngoài, trong lòng nặng nề. Lúc này vọt vào, thấy xiêm y Hạ Viên không chỉnh tề nằm sấp trên giường, bả vai hơi run rẩy, cho là nàng bị khi dễ đang khóc lóc, không khỏi phát sầu. Thiếu tướng quân thiếu phu nhân đã thành thân rồi, danh chính ngôn thuận, có điều khi dễ một chút, bản thân cũng không thể lên tiếng. Không khỏi nhẹ giọng an ủi: “Từ từ quen sẽ ổn thôi!”

“Phì...!” Hạ Viên nghe giọng nói của Hạnh Nhân, hé lòng bàn tay ngẩng đầu, thấy vẻ mặt đồng tình của nàng ấy, thế này có thể nói là rất vui vẻ, không khỏi lại nằm sấp xuống cười đến run rẩy.

“Thiếu phu nhân, nô tỳ nghĩ là ngài đang khóc, thì ra là đang cười.” Hạnh Nhân yên lòng, thấy Hạ Viên hơi đổ chút mồ hôi, vội đi giặt khăn tay tới cho nàng lau mồ hôi, lại quạt cho nàng, một bên nói: “Cái Mã Vân kia thả rắn độc cắn thiếu phu nhân, không bị đương trường đánh chết, nhưng mà bị trượng (đánh) 30 gậy đuổi ra khỏi phủ, coi như đã tiện nghi cho nàng ta rồi.”

Lúc nãy Hạ Viên chỉ lo thân thiết cùng Tưởng Hoa An, nên không có cơ hội hỏi chuyện của Mã Vân, lúc này nghe thấy Hạnh Nhân nhắc tới, vội hỏi thăm tình hình cụ thể.

“Vì tìm thấy được xà dược không tầm thường ở trong phòng Mã Vân, chỉ chốc lát sau, thị vệ đại ca đã tìm được lão hán bán xà dược trong kinh thành mang về. Cả hai đối chất, con rắn độc này là do Mã Vân bảo lão hán bắt, vụng trộm mang vào trong phủ. Mã Vân biết thiếu phu nhân sẽ đi vào vườn hái hoa, trước đã đến nơi đó rải một chút phấn gì đó, thiếu phu nhân vừa xuất hiện, góc váy dính chút phấn, con rắn này nghe được mùi hương sẽ đi ra, trong chớp mắt liền cắn thiếu phu nhân một phát.” Hạnh Nhân càng nói càng tức giận, khoa tay múa chân bắt đầu nói tiếp: “Lúc điều tra ra sự tình, mặc thiếu tướng quân lúc ấy đen tối tăm rất đáng sợ, nói chứng cớ vô cùng xác thực, hạ lệnh đánh chết Mã Vân. Phụ thân Mã Vân nghe được tin tức, mang theo lão bà đi qua cầu tình. Nói hiện giờ mình chỉ còn là phế nhân, đã tuyệt hậu, nếu Mã Vân chết đi, hai phu thê bọn họ cũng không sống nổi, chỉ mong chết thay cho Mã Vân. Nói xong, đi trước đánh đầu vào cột trụ, lão bà hắn cũng đi theo đập đầu vào cột trụ. diẽn dan Le Quy Đôn Khi mọi người ngăn lại, Lý Ngạn Hồng và lão bà hắn đều đang đầu rơi máu chảy. Sau đó thiếu tướng quân sai thị vệ đại ca đánh Mã Vân ba mươi gậy, rồi sau đó đuổi một nhà ba người nhà Mã Vân ra khỏi phủ, để bọn họ rời khỏi kinh thành, đời này không được đặt chân đến kinh thành một bước. Thượng ma ma sợ hãi cho mình, chỉ ở bên cạnh dập đầu, dập đến thái dương chảy máu. Phu nhân nhớ đến phần tình cảm lúc trước, lại thấy bà lớn tuổi, nên phạt bà đi quét tước vườn, thật không có đuổi ra khỏi phủ.”

Hạ Viên gật đầu nói: “Đánh 30 gậy, cũng đủ để Mã Vân chịu khổ rồi.”

“Mã Vân này đúng là si tâm vọng tưởng, hiện giờ đánh 30 gậy, lại đuổi ra khỏi phủ, có thể giữ lại mạng nhỏ hay không, còn phải nhìn tạo hóa của nàng ta rồi. Nhìn thấy Mã Vân có kết cục này, nha đầu trong phủ có sinh lòng khác, tự nhiên mất tâm, cũng không dám âm thầm đến trước mặt thiếu tướng quân nữa.” Hạnh Nhân nói chuyện, để ý thấy môi Hạ viên vừa đỏ vừa sưng, có điều không dám đoán loạn, thử thăm dò hỏi: “Con rắn này hạ độc mạnh thật, ngay cả môi thiếu phu nhân cũng bị sưng lên.”

“Còn không mau lấy dầu hạt cải thoa chút cho ta?” Hạ Viên thấy Hạnh Nhân nhìn tỉ mỉ, đỏ mặt nói: “Sưng nhiều lắm sao?”

Hạnh Nhân thấy thần sắc Hạ Viên như vậy, xác định việc sưng đỏ này có liên quan đến Tưởng Hoa An, cũng đỏ bừng mặt, vội vàng đi lấy dầu hạt cải. Ôi chao, thiếu tướng quân cái gì cũng lợi hại, hôi môi cũng lợi hại, thế mà có thể hôn môi thiếu phu nhân thành ra như vậy.

Ngày hôm sau Trần Châu đến thăm Hạ Viên, trừng mắt nhìn môi nàng một lúc, bỗng nhiên lại che miệng nở cụ cười.

“Cười cái gì?” Hạ Viên ỷ vào bị rắn độc cắn chưa lành, cũng không đi ra cửa, một lòng muốn đợi tiêu sưng rồi đi ra, không nghĩ mới sáng sớm Trần Châu đã đi qua thăm nàng, nhìn trái nhìn phải, lúc này mới cười ái muội, không khỏi có chút đỏ mặt, cầm khăn tay cuốn thành một cục phẩy lên mặt Trần Châu nói: “Còn cười nữa, muội sẽ tức giận đó.”

“Được rồi, được rồi, ta không cười nữa là được!” Trần Châu cúi đầu nhịn cười, ngẩng đầu thấy Hạ Viên nâng má nói chuyện, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi phiếm hồng, mười ngón tay nhỏ nhắn, tư thái linh lung, cực kỳ đẹp đẽ, không khỏi bật thốt lên nói: “Thiếu tướng quân từ Bắc Thành quốc trở về, muội càng ngày càng hấp dẫn người, trách không được môi lại sưng đến vậy.” Nói xong sợ Hạ Viên muốn nhéo đánh nàng, cười bỏ chạy ra cửa.

“Chờ tháng sau ngươi cập kê, nhìn đến lúc đó xem ai cười ai?” Hạ Viên thấy Trần Châu bỏ chạy, ở phía sau dậm chân nói một câu, bỗng nhiên sờ sờ môi, nhớ tới hình dáng Tưởng Hoa An chảy máu mũi, không khỏi nở nụ cười.

Tháng sáu Trần Châu sẽ cập kê, Thượng Tiệp liền đến miếu Tổ mẫu thỉnh sư bác (thầy tướng số) chọn ngày lành tháng tốt để Tưởng Hoa Khoan và nàng cùng viên phòng. Rất nhanh ngày tốt lành đã chọn xong, chọn ngày mười sáu tháng tám. Mùng ba tháng tám, Trần Châu liền đi một chuyến tới Trần phủ, lúc trở về lại dấu dấu giếm giếm, đỏ mặt đi tìm Hạ Viên, nhìn thấy trong phòng nàng không có ai, thế này mới cẩn thận nói: “Viên muội à, nguy rồi, thì ra khi viên phòng lại có nhiều chú ý đến vậy.”

Hạ Viên thấy Trần Châu chớp chớp mắt, đôi má hồng hồng, dáng vẻ xấu hổ, biết lần này quay về Trần phủ, nương nàng hẳn là dạy rất nhiều đạo lý làm thê tử, không chừng còn nói tường tận mấy việc khó hiểu lúc động phòng gì gì đó, không khỏi sáp qua hỏi: “Viên phòng có chú ý gì thế?” made by diendanlequydon.com..mmm

“Nương ta nói, vào giờ lành động phòng, đợi cởi áo ngoài, phải nhớ đặt áo ngoài trên áo ngoài Khoan ca ca, như vậy sau này Khoan ca ca sẽ nghe ta nói. Trái lại còn cho ta vài bức tranh, để tối lúc viên phòng bảo ta xem, cũng không biết là bức tranh gì?” Trần Châu gả sớm vào phủ tướng quân, mấy năm nay trở về Trần phủ, nhiều người nhiều miệng, Hàn Lâm phu nhân cũng không thể tỉ mỉ nói với nàng chút chuyện nàng dâu. Bởi vậy đến giờ nàng vẫn là cái hiểu cái không, chỉ mơ hồ cảm thấy mấy bức tranh này nhất định rất quan trọng, muốn mở ra xem ngay bây giờ, lại nhớ lão nương nàng ngàn căn vạn dặn, nói đến ngày viên phòng ấy mới được xem. Chính là lúc này lòng lại ngứa ngáy, nên đến nói với Hạ Viên: “Viên nhi, muội nói xem, bây giờ mở ra nhìn thì có được không?”

“Đương nhiên được chứ, muội xem cùng với tỷ!” Hạ Viên vừa nghe có tranh vẽ gì đó có thể xem, tự nhiên giơ tay tán thành, theo Trần Châu đến trong phòng nàng, thấy nàng rón ra rón rén đóng tất cả cửa sổ, giống như trộm mở rương hòm, không khỏi cười nói: “Đây là phòng tỷ mà, tỷ mở rương nhìn đồ nương tỷ đưa thôi, sao lại giống kẻ trộm thế này?”

“Lúc nương ta đưa mấy bức tranh này cho ta, bộ dáng bà mới quỷ dị, càng giống trộm hơn ta nhiều đấy.” Trần Châu bị lão nương ảnh hưởng, khi muốn xem mấy cuộn bức tranh, bất tri bất giác lại rón rén giống như lão nương nàng vậy. Lúc này tỉnh ngộ lại, đúng vậy nha, ở trong phòng mình xem chút này kia, thì sợ gì chứ? Bỗng nhanh tay lẹ chân mở rương, cầm một cuộn tranh ra, cùng Hạ Viên ngồi trên giường mở ra xem xét.

Hạ Viên thấy trên đầu cuộn tranh để một vài từ nhỏ: Nhất dạ vũ cuồng vân hống, nùng hưng bất tri tiêu vĩnh. Lộ tích mẫu đan tâm, cốt tiết tô dong nan động. Tình trọng tình thâm, đô hướng hoa tư nhất mộng (một đêm mây rền mưa cuồng, ý nồng chẳng thể tiêu tan, từng giọt rơi vào lòng mẫu đơn, nụ hoa tan chảy khó động, tình nặng tình sâu, đều mơ một giấc mơ hoa). Không khỏi cảm thán nói: “Thật sự là nùng từ diễm phú nha!”

“Dòng từ này ý tứ chẳng phải nói đổ mưa, nước mưa nhỏ xuống nhụy hoa mẫu đơn sao? Sao lại là nùng từ diễm phú vậy?” Trần Châu phản bác Hạ Viên, chậm trãi mở bức tranh ra: “Ta đoán là, phía dưới chính là bức tranh khóm hoa mẫu đơn!”

Là tranh hoa mẫu đơn ta sẽ phục nương tỷ! Hạ Viên cười thầm, thấy Trần Châu mở toàn bộ bức tranh ra, thấy phía dưới vẽ hai người xích lõa, rành mạch thấy được người nằm kia là nữ tử, người cưỡi trên nữ tử kia là nam tử, không khỏi kêu “A” lên một tiếng, đỏ mặt, “phạch” một cái quăng bức tranh xuống đất, cả kinh thốt lên: “Sao nương ta lại đưa cho ta xem cái này?”

“Tỷ sắp viên phòng rồi, tự nhiên phải xem thứ này, nếu không, thì xem cái gì?” Hạ Viên thấy nét vẽ bức tranh kia vô cùng tốt, biết là bút tích của đại sư, lúc này cũng sợ làm dơ bẩn, vội vàng nhặt lên.

“Đừng xem, đừng xem, mắc cỡ chết người!” Trần Châu vội vàng ngăn Hạ Viên, không cho nàng lại mở bức tranh nhìn nữa, mặt đỏ tai hồng nói: “Muội còn chưa cập kê đâu, ta cho muội xem cái này, đúng là có lỗi.” Nói xong lại niệm Phật, lẩm bẩm nói: “Phật tổ ơi, đừng trách tội con, con không cố ý đâu. Nếu biết là thế này, con sẽ không cho Viên nhi xem đâu.”

Hạ Viên che miệng cười, đang muốn nói chuyện, lại nghe bên ngoài có tiếng nói của Tưởng Hoa Khoan nói: “Tiểu Hà, Nhị thiếu phu nhân đi đâu rồi?”

“Nhị thiếu gia, nô tỳ cũng đang tìm Nhị thiếu phu nhân đây! Vừa mới nãy còn nhìn thấy nàng tìm kiếm thiếu phu nhân nói chuyện, quay đầu một cái, đã không thấy tăm hơi đâu.” Tiểu Hà mở miệng nói: “Nô tỳ đi vào vườn tìm thử!” bạn đang đọc truyện tại 'diễn đàn Lê "Quý Đôn"...

“Ngươi đi đi, ta vào phòng đợi nàng ấy!” Tưởng Hoa Khoan nói xong, cất bước đi vào phòng.

“Nguy rồi, nếu để Khoan ca ca thấy chúng ta xem cái này, là toi!” Trần Châu đoạt bức tranh trong tay Hạ Viên, mắt thấy không kịp bỏ lại vào trong rương, gấp gáp, kẹp bức tranh vào dưới nách, kéo Hạ Viên cùng chui xuống dưới giường.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: An Du, Bùi Hồng Quỳnh, Hothao, Minh Uyen 1512, anvils2_99, chalychanh, kelly nguyen9193, qh2qa06, sxu
     

Có bài mới 02.10.2017, 12:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3815 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà - Điểm: 47
Xin lỗi vì tuần trước chẳng có chương nào, tuần này sẽ cố gắng bù cho các bạn. À, các bạn vui lòng like share truyện cho bọn mình có động lực ed nhá.... Cám ơn các bạn....

CHƯƠNG 89: LÀ AI CẦM BỨC TRANH

Edit: hoacodat

Dưới giường lớn khắc hoa vừa ngột ngạt vừa nóng bức, Hạ Viên và Trần Châu vừa chui vào liền biết đã sai lầm, vừa rồi chỉ cần ném bức tranh vào trong là được, cần gì ngay cả người cũng phải trốn luôn chứ? Đây không phải là giấu đầu lòi đuôi sao? Thật sự quá thất sách mà! Hai người lúc này khom lưng, tay nắm chặt nhau ngồi song song, giấu cuộn tranh này vào phía sau, âm thầm hi vọng Tưởng Hoa Khoan không nghe thấy được, không phát hiện ra các nàng.

Tưởng Hoa Khoan đẩy cửa vào phòng, thấy cửa phòng khép chặt, trong phòng oi bức khó chịu, một chút gió cũng không có, một bên màn giường lớn khắc hoa lại hơi đung đưa, cảm thấy sinh nghi, quát: “Ai đang ở dưới gầm giường?” Vừa nói, bàn tay theo quán tính ấn lên eo, lại quên ở trong phủ không mang theo bội kiếm.

Huhu, bị phát hiện rồi, sao tai mắt tất cả nam nhân Tưởng gia đều linh thông hết vậy, lần tới có chuyện gì, tuyệt đối không dối gạt được rồi. Hạ Viên cầm tay Trần Châu, ý bảo nàng nhanh đáp lời, còn không lên tiếng, làm không tốt Tưởng Hoa Khoan lại xem các nàng như kẻ trộm ngay.

“Khoan ca ca, là muội và Viên nhi!” Trần Châu chui ra từ dưới gầm giường, thấy Tưởng Hoa Khoan đã muốn đi tới giường bên này, biết không thể gạt được, thầm than không hay ho, cái khó ló cái khôn nói: “Muội và Viên nhi đang chơi trò trốn tìm.”

“Là bọn muội à!” Tưởng Hoa Khoan vừa nghe là giọng nói Trần Châu, ngạc nhiên nói: “Chơi trốn tìm? Hai người cùng nhau trốn ở dưới giường?”

“Đúng đúng vậy nha, bọn muội đang chơi trốn tìm. Châu tỷ núp ở dưới giường, muội đi vào bắt được nàng ấy.” Hạ Viên cũng thầm than không tốt, vội vàng tiếp lời, giải thích một câu, đi ra ngoài trước, cũng không thèm phủi tro bụi trên người, giả vờ tươi cười nói: “Muội còn có việc, đi trước nhé!”

Trần Châu bò ra khỏi giường, thấy Hạ Viên chạy trối chết, thầm mắng nàng không nghĩa khí, đỏ mặt đi mở cửa sổ cho thoáng, lại hỏi: “Khoan ca ca, huynh tìm muội có chuyện gì sao?”

“Ta phải ra bên ngoài làm chút chuyện, có đi ngang qua Trân Bảo Trai, nên đến đây hỏi muội một chút, có muốn mua gì hay không?” Tưởng Hoa Khoan nghe Thượng Tiệp dặn dò, nói mấy ngày nữa sẽ viên phòng rồi, nên tìm cách làm Trần Châu vui vẻ chút, nhân dịp này mua chút đồ đưa nàng, làm nàng cao hứng vui vẻ, vợ chồng hòa thuận linh tinh gì đó. Nhất thời bỗng cũng suy nghĩ, nhớ đại ca Tưởng Hoa An cũng mua vòng tay gì đó cho Hạ Viên, mình lại chưa đưa cái gì như vậy cho Trần Châu, lúc này cũng muốn hỏi xem nàng thích gì, đưa nàng một hai bộ gì đó. Nên hỏi: “Muội thích vòng tay hay là chuỗi ngọc?”

Trần Châu đang nhớ tới chuyện bức tranh giấu dưới gầm giường, không yên lòng, thuận miệng nói: “Đều thích!” Vừa nói xong, lại nghe bên ngoài có giọng Tuệ Hương đang hỏi Tiểu Hà: “Nhị thiếu phu nhân đâu rồi? Phu nhân mời nàng đi qua nói chuyện, nửa ngày không tìm thấy người.” Tiểu Hà đáp: “Muội cũng đang tìm đây! Vừa mới muốn đi vào trong vườn tìm, Mai Hoa tỷ tỷ nói nàng vừa đi vào vườn hái hoa, không gặp Nhị thiếu phu nhân. Muội đoán chẳng lẽ Nhị thiếu phu nhân đã trở về phòng rồi, nên đến đây tìm.”

Trần Châu nghe Tuệ Hương đến đây tìm, cho rằng Thượng Tiệp có chuyện gì quan trọng, chẳng quan tâm đồ vật dưới sàng nữa, giương giọng nói: “Ta ở trong phòng này!” Nói xong nhìn về phía Tưởng Hoa Khoan cười nói: “Muội đi gặp phu nhân xem có chuyện gì. Khoan ca ca có muốn đi ra ngoài luôn không?” Truyện chỉ đăng tại diễn đàn Lê 'Quý'Đôn.

“Ừ!” Tưởng Hoa Khoan cùng Trần Châu ra cửa, đi qua bên kia, vừa đi được vài bước, sờ sờ lên người, cái túi thơm đeo bên người bị mất, nghi ngờ bị rơi ở trong phòng Trần Châu, quanh về phòng Trần Châu tìm kiếm, quả nhiên thấy túi thơm rơi ở phía sau cửa. Suy nghĩ có thể do làm động tác rút chuôi kiếm, ngón tay vẽ ra, rơi xuống dưới đất. Vì ngồi xổm xuống nhặt túi thơm lên, lơ đãng nhìn xem ở dưới gầm giường, nương theo ánh sáng nơi cửa sổ, mơ hồ nhìn thấy bên trong có một cuộn gì đó.

Hai người trốn ở dưới gầm giường xem cái gì thế? Thế mà lại thấy sắc mặt đỏ ửng, thần sắc kích động, thật sự kỳ lạ. Tưởng Hoa Khoan thầm nghi hoặc, đi qua bên giường cầm một cái chổi lông gà, cầm cán chuôi, khều một cái, đã lấy ra được bức họa Trần Châu giấu dưới gầm giường.

Thì ra là xem cái này! Tưởng Hoa Khoan chậm rãi mở bức tranh ra, cẩn thận nhìn tới, thần sắc trên mặt bỗng phấn khích lạ thường.

Trần Châu đến phòng Thượng Tiệp, thấy Thượng Tiệp chỉ hỏi qua trong phòng còn muốn đặt mua thêm cái đồ vật nữa không, cũng không có chuyện quan trọng gì, nói được một lát, mang Tiểu Hà cáo từ đi ra. Đợi đến cửa phòng, lại bảo Tiểu Hà đi chỗ tú nương mang chăn gối đã thêu xong về, mình thì đi vào phòng, muốn lấy bức họa từ dưới giường ra cất kỹ, tìm tòi hồi lâu, cuộn bức tranh này thế mà không thấy đâu nữa, chuyện này kinh ngạc không nhỏ.

“Viên nhi, không tốt rồi!” Trần Châu gấp đến độ đòi mạng, vội vàng chạy đến trong phòng Hạ Viên, thấy Hạnh Nhân không có ở bên, phủ qua lỗ tai Hạ Viên nói: “Bức họa ta cất dưới gầm giường không thấy nữa!”

“Đừng hốt hoảng, tỷ từ từ nói, làm sao có thể không thấy?” Hạ Viên vừa nghe cũng nóng nảy, vật này mình và Trần Châu nhìn xem cũng không làm sao, nếu để cho nha đầu nhặt được lại không ổn, nhất thời nói: “Có phải là nha đầu thu thập phòng đã cất giúp tỷ rồi không?”

“Sẽ không!” Trần Châu mang vẻ mặt đau khổ nói: “Từ lúc theo nhà mẹ trở về, nương ta cho ta mấy thứ ly kỳ cổ quái này nọ kêu ta cất một chỗ trong phòng, nói trước khi viên phòng không được để nha đầu làm xáo trộn linh tinh. Ta sớm đã dặn bảo Tiểu Hà, nếu ta không ở trong phòng, không được để nha đầu nào vào phòng, bọn nha đầu cũng biết thời thế, không có chuyện gì sẽ không đi vào. Huống chi bức tranh này không thể so với những vật khác, nếu các nàng nhìn thấy, cũng không tốt cất giữ giúp ta, chỉ có thể giả vờ như không phát hiện.”

“Vậy à!” Hạ Viên suy nghĩ, vật này đã tìm không thấy cũng không tốt gióng trống khua chiêng đi tìm, bức tranh này dù không thấy nữa cũng không thể bị lộ ra ngoài. Có điều bọn nha đầu không nhìn thấy, Tiểu Hà đi theo Trần Châu không có cơ hội vào phòng, thì ai sẽ cầm đi đây?

“Tỷ có nhìn kỹ chưa, thật sự không thấy?” Hạ Viên cũng nổi lên lòng nghi ngờ, bất kể là nha đầu hay là bà tử, thấy bức tranh này, nhất định sẽ không lấy, chỉ sẽ giả vờ như không phát hiện. Huống chi vật này không thể ăn không thể mặc, cũng không dễ dàng bán lấy tiền, cho dù là kẻ trộm, cũng lười lấy thứ này.

“Ta tỉ mỉ tìm mấy lần, còn mở rương ra nhìn, không thấy.” Trần Châu mặt trắng bệch nói: “Không thấy cũng không thể báo cho Khoan ca ca bọn họ biết, bọn họ mà tra ra, thứ này không thấy cũng là khó nói.”

“Tỷ đừng quên, có thể đi vào phòng tỷ, ngoại trừ Tiểu Hà, còn có Khoan ca ca của tỷ nữa.” Hạ Viên bỗng nhớ tới mình từ dưới giường chui ra thì nhìn thấy sắc mặt Tưởng Hoa Khoan có chút nghi hoặc. Vốn là, mình và Trần Châu những năm gần đây cũng dần lớn, làm sao còn chơi trốn tìm này nọ nữa? Không chừng Tưởng Hoa Khoan bỗng sinh nghi, đợi các nàng đi rồi, cố ý đi xem dưới giường, sau đó lấy bức tranh đi!

“Chẳng lẽ Khoan ca ca lấy?” Trần Châu chần chờ một lúc nói: “Ngoại trừ huynh ấy ra, thật đúng là không có ai đi lấy vật này.”

Hạ Viên bỗng có chút đỏ mặt, kéo Trần Châu nói: “Nếu thật là Khoan ca ca của tỷ lấy, nhất định phải phân bua chúng ta lấy ra còn chưa xem được gì, liền trốn xuống dưới giường. Hàng vạn lần phải giải thích bức tranh là của tỷ, muội không nhìn thấy.” diễn đàn Lê Quýyy Đônn Ôi, nếu để An ca ca biết mình và Châu tỷ trốn ở dưới giường xem bức tranh này thì nguy rồi. Châu tỷ thì không sợ, dù sao nàng cũng sắp viên phòng rồi, nếu bởi vì bức tranh này mà viên phòng trước, cũng không có chuyện gì.

Trần Châu và Hạ Viên ở trong phòng đỏ mặt đoán là ai lấy đi bức tranh thì Tưởng Hoa Khoan lại cầm bức tranh đó mang vào thư phòng mình tìm một chỗ cất kỹ, lẩm bẩm nói: “Nha đầu này thật là, đồ như vậy lại để dưới giường, nếu bị nha đầu nhìn thấy, xem mặt mũi nàng đặt ở đâu đây? Lần này về nhà mẹ đẻ, chở một cái rương này nọ về, nghĩ chỉ là thêm chút đồ cưới thôi, thì ra là thứ này.” Nói xong khóa cửa thư phòng, người lại vội vàng nhanh chóng ra cửa.

Trần Châu khó khăn chờ đến buổi tối, nghe nói Tưởng Hoa Khoan ở bên ngoài đã trở về, đang suy nghĩ phải dùng biện pháp gì tìm hiểu bức tranh đó có phải hắn lấy hay không, nhất thời ở trong phòng đi tới đi lui, nhưng lại không có can đảm tự mình đi hỏi. Đang buồn rầu, Tiểu Hà đi vào nói: “Nhị thiếu phu nhân, Nhị thiếu gia đến đây!”

“Có cầm bức tranh của ta hay không, hiện giờ tự mình mang trả đây?” Trần Châu tự nói với mình một câu, mặt cũng sớm đỏ, muốn tránh không gặp, nhưng lúc này không hỏi rõ ràng bức tranh này đang ở đâu, đêm nay mình không ngủ ngon được, đành phải cố gắng ngẩng đầu lên phân phó Tiểu Hà: “Mời Nhị thiếu gia vào!”

Tiểu Hà vội vén mành cho Tưởng Hoa Khoan vào phòng, tự mình lui ra ngoài.

“Khoan ca ca, đã muộn thế này, sao huynh lại đến đây?” Trần Châu chỉ cảm thấy lỗ tai của mình cũng đỏ lại giả vờ thời tiết oi bức, cố ý lấy khăn tay quạt gió lau mồ hôi, lẩm bẩm nói: “Có chuyện gì sao?” Chết rồi, chuyện bức tranh phải hỏi thế nào đây?

Tưởng Hoa Khoan thấy Trần Châu đỏ mặt, âm thầm cười trộm, cũng bất động thanh sắc (sắc mặt như thường), chỉ lấy ra cái hộp nhỏ, mở ra cho Trần Châu xem. Vừa nói: “Hôm nay ta đi ra ngoài, mua cho muội một chuỗi vòng tay, muội xem xem có thích hay không?”

Trần Châu nhìn thấy là một chuỗi vòng tay pha lê, cũng rất thích, nhận lấy hộp gấm nói: “Cám ơn Khoan ca ca!”

“Đúng rồi, hôm nay ta ở dưới giường muội nhặt được một cuộn tranh, sợ người nào không biết ném loạn, nên giữ cho muôi rồi.” Tưởng Hoa Khoan thấy Trần Châu cắn môi, mặt ửng đỏ như hoa, ánh mắt lại trốn tránh, đợi một chút lại nói: “Chắc là bức tranh muội tô vẽ quần áo, không cẩn thận rơi xuống giường. Vì ta vội vàng ra cửa, cũng không kịp mở ra xem, tùy tay cầm đặt ở thư phòng bên kia. Chừng nào muội muốn dùng thì qua đó lấy.” Tiểu nha đầu, cho muội bậc thang đi xuống, bằng không, chỉ sợ muội sẽ mắc cỡ chết.

“Bây giờ muội đi.” Trần Châu vừa nghe Tưởng Hoa Khoan nói vậy, lập tức nói: “Muội và huynh đi qua thư phòng lấy đi!” Thật tốt quá, thì ra ông trời phù hộ ta, không để Khoan ca ca nhìn thấy nội dung bức tranh, nhanh chóng cầm về, khóa ngay vào thùng mới có thể an tâm.

“Ừ, vậy đi thôi!”  Tưởng Hoa Khoan nhướng mày, dẫn đầu đi ra cửa phòng, đi đến thư phòng.

Tới thư phòng, Tưởng Hoa Khoan châm đèn, nói với Trần Châu: “Muội ngồi đây một lát, ta lấy bức tranh đưa muội.” Nói xong mở ngăn tủ lấy bức tranh đó ra. Made by diendanlequydon.comm

Trần Châu không yên ngồi xuống ghế, chỉ ngồi một bên mông, mũi chân chà chà xuống đất, chỉ chờ Tưởng Hoa Khoan lấy bức tranh ra, cầm xong lập tức bỏ chạy.

“Ở trong này rồi!” Tưởng Hoa Khoan tìm được bức tranh kia, đưa đến tay Trần Châu nói: “Tự muội mở ra nhìn xem có phải bức tranh này hay không.”

“Không cần nhìn đâu, chính là bức này!” Trần Châu nắm chặt bức tranh, vội vàng đứng lên đi ra ngoài, chân bị trượt, nghiêng người một cái, nhào lên phía trước.

“Cẩn thận!” Tưởng Hoa Khoan sớm nhanh lẹ đưa người đến đây đỡ, lại đỡ cổ tay Trần Châu, Trần Châu nhẹ nhàng buông tay, bức tranh kia “phạch” một cái rớt xuống đất.

“Chết rồi, chết rồi!” Trần Châu hốt hoảng ngồi xuống lấy bức tranh, nàng nơi này muốn nhặt lên, Tưởng Hoa Khoan lại đưa tay tới kéo nàng. Trần Châu chỉ sợ Tưởng Hoa Khoan nhìn thấy nội dung bức tranh, nên rút tay về, vội đứng dậy, lui về phía sau.

Tưởng Hoa Khoan đưa cánh tay tới, không bắt được tay Trần Châu, lại cầm được đầu bức tranh, đúng lúc Trần Châu lui về phía sau, hai người tranh chấp đầu bức tranh, cuộn tranh bỗng mạnh mẽ mở ra.

Dưới ánh nến, trong cuộn tranh một nam một nữ đang khỏa thân lộ ngay ra trước mắt hai người. Trần Châu chỉ cảm thấy “ầm” một tiếng, toàn bộ máu đều xông lên mặt.

Vui lòng đọc truyện tại diễn đàn Lê Quý Đôn... Các bạn vui lòng không mang sang web khác. Cám ơn.....


Đã sửa bởi hoacodat lúc 08.10.2017, 21:22, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: An Du, Hothao, Maithithutrang, Minh Uyen 1512, My heaven, Tịch Nguyệt, anvils2_99, chalychanh, kelly nguyen9193, minmapmap2505, qh2qa06, sxu
     
Có bài mới 08.10.2017, 21:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3815 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà - Điểm: 2
Chương 90: Đôi môi đỏ

Tưởng Hoa Khoan không đoán được mình đưa tay lên.....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: An Du, HNRTV, Lăng Phi, Tinh Nguyệt, chalychanh, kelly nguyen9193, sweetthanks
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bvan123, hdung và 535 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 284 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1240 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.