Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

 
Có bài mới 07.06.2017, 21:04
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2184
Được thanks: 1672 lần
Điểm: 5.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca - Điểm: 43
Chương 44

Edit: Tiểu Lăng
Beta: Song Linh

Thiệu Thành Hi đi từng bước một tới, trên mặt anh là nét lạnh lùng lạ lẫm chưa từng có.

Một tay cầm lấy tay phải thõng xuống bên người của cô, run rẩy tháo đồng hồ và vòng trên tay cô ra. Không hề có báo động trước, cổ tay khó coi với sẹo ngang sẹo dọc xuất hiện trước mắt anh, cả người Thiệu Thành Hi run lên, theo bản năng buông lỏng tay cô ra. Cái tay mảnh khảnh trắng nõn ấy dường như không thể gắng sức được nữa mà rơi xuống.

Tất cả những âm thanh đều biến mất, Hàng Tiểu Ý đứng nguyên tại đó, cả người lạnh như băng.

Được một lúc, Thiệu Thành Hi nắm chặt lấy cổ tay cô: “Hàng Tiểu Ý, em theo anh ra ngoài.”

Hàng Tiểu Ý bị anh kéo ra ngoài, cha mẹ Hàng định ngăn lại, Hàng Vũ Tề đã kéo họ lại lắc đầu: “Để hai đứa nó tự nói chuyện đi ạ.”

Hàng Vũ Hằng đứng ngây ra chốc lát, đuổi theo.

Đêm trên sân bóng gió say, ánh đèn mờ chiếu lên hoa cỏ tươi tốt mang đến một không khí tĩnh lặng.

Mấy cậu bé vừa chơi bóng xong, cười nói đi ra ngoài, mang đến sức sống của tuổi trẻ, tạo ra sự tương phản mãnh liệt với nỗi chán chường lúc này của Hàng Tiểu Ý.

Thiệu Thành Hi dừng chân lại, xoay người, nắm tay cô lên, cố nén cơn giận của mình: “Hàng Tiểu Ý, em nói đi, chuyện gì đã xảy ra?”

Hàng Tiểu Ý nhìn ánh mắt thương tiếc của anh, cắn môi dưới: “Vô ý bị vỏ rượu cứa thôi.” Nhẹ nhàng thuật lại chuyện lúc ấy, cuối cùng anh cũng biết, dưới tình huống hai người đã được tất cả chúc phúc.

Cả người Thiệu Thành Hi run lên, siết chặt tay cô, sắc mặt Hàng Tiểu Ý trắng bệch.

Dường như đã qua thật lâu, lại chỉ như một cái chớp mắt, Thiệu Thành Hi đã tìm lại được giọng nói của mình: “Chuyện xảy ra khi nào?”

“... Hai năm trước.” Hàng Tiểu Ý cúi đầu, nhẹ giọng.

Như một tiếng sét vang lên bên tai, Thiệu Thành Hi cảm thấy người mình như đang chìm xuống đáy nước, ngay cả hô hấp cũng không thể. Siết chặt tay cô hơn, trên mu bàn tay lộ ra gân xanh; ánh mắt nhìn cô mang theo nỗi bi ai mà cô không thể hiểu nổi. Lòng Hàng Tiểu Ý đau như bị dao cứa.

“Tiểu Tiểu, Hàng Tiểu Ý, tay gì, tay…” Hàng Vũ Hằng đã chạy tới, lập tức kéo lấy tay Hàng Tiểu Ý: “Đây rồi… Á…” Mặt Hàng Vũ Hằng đã trúng một đấm tàn nhẫn của Thiệu Thành Hi.

Bụm lấy mắt, Hàng Vũ Hằng nổi nóng: “Thiệu Thành Hi, cậu bệnh à.”

Đôi mắt đỏ sậm của Thiệu Thành Hi hung hăng trừng anh: “Hàng Vũ Hằng, vì sao không nói cho tôi? Vì sao không nói cho tôi về tay của cô ấy, tôi với cậu làm anh em nhiều năm như vậy, vì sao lại gạt tôi, vì sao không nói cho tôi chứ?” Thiệu Thành Hi nói, lại đưa tay đấm một quả vào bụng anh ta.

Hàng Vũ Hằng sững sờ ba giây, trở tay, một đấm tung vào khóe miệng anh: “Thiệu Thành Hi, mi thì đại CMN gia rồi, CMN không nói này, CMN lừa gạt này, đi CMN tìm ai đi…”

Chỉ trong chốc lát, hai người đã quay qua đánh nhau túi bụi trong đêm, dùng nắm đấm để kể lại bi thương và đau khổ trong lòng mình.

Hàng Tiểu Ý rất muốn tiến lên ngăn cản, nhưng hai người lại đánh nhau quá kịch liệt, cô hoàn toàn không thể đến gần nổi. Vết thương trên cánh tay Thiệu Thành Hi đã thấm ra vết máu, quần áo của hai người đều rách bươm, trên người trên mặt đều chảy máu, nhưng vẫn không hề có ý định dừng lại.

“Anh ba, Thành Hi, hai người đừng đánh nữa, đừng đánh nữa…” Hàng Tiểu Ý sốt ruột đến mức lệ rơi không ngừng, nghẹn ngào: “Thành Hi, anh ba nhỏ, em biết sai rồi, hai người đừng đánh nữa…”

Không ai để ý đến cô, cả sân bóng rổ đều là giọng gầm khàn khàn của hai người: “Vì sao lại gạt tôi, vì sao lại gạt tôi…”

“Thiệu Thành Hi, mi điên rồi sao, CMN chứ, nếu tôi biết thì tôi đã nói cho cậu lâu rồi…”

Hàng Tiểu Ý bất lực, ôm đầu gối ngồi xổm ở một bên khóc thút thít.

“Cậu là anh trai cô ấy, tại sao cậu lại không biết, cô ấy là em gái của cậu, lúc cô ấy bị thương thì cậu ở đâu, ở đâu hả?”

“CMN, cậu còn là người đàn ông của con bé kia, lúc nó bị thương thì cậu ở đâu hả?”

Lời của Hàng Vũ Hằng như một cái búa tạ nện vào Thiệu Thành Hi không sức phản kháng, cả người nhoáng cái đã xụi lơ, ngã xuống nền xi măng, thở hổn hển. Hàng Vũ Hằng quỳ gối trên người anh, tay trái vung mạnh một đấm vào khóe môi anh. Máu từ khóe môi rơi xuống đất, Hàng Vũ Hằng quỳ bên cạnh anh thở phì phò.

Hàng Vũ Tề chạy tới, thấy Hàng Tiểu Ý đang ngồi xổm ở đó khóc, vội vàng kéo cô dậy: “Làm sao vậy, chuyện gì đây?”

Hàng Tiểu Ý khóc đến không nói được, chỉ biết lắc đầu, Hàng Vũ Tề nhíu mày, đi qua, vỗ lên người Hàng Vũ Hằng: “Thằng ba…”

Còn chưa nói xong, Hàng Vũ Hằng đã đứng lên tung một đấm vào mặt anh, quát ầm lên: “Hàng Vũ Tề, anh cũng gạt em phải không, cả nhà đều biết, chỉ có em không biết, mà cũng chỉ có mỗi em không biết! Đó là em gái của em, lúc con bé chịu khổ, cả nhà đều giấu mỗi mình em, vì sao, vì sao chứ?”

Hàng Vũ Tề bị anh đánh lảo đảo, quệt quệt chỗ đau bên khóe miệng, lại nhìn Thiệu Thành Hi đang nằm trên đất, nhẹ nhàng nói: “Không phải cố ý gạt em, là vì chỉ cần em biết, thì không giấu nổi Thành Hi.”

Hàng Vũ Hằng ngẩn ra, rồi lại bật cười: “Ha ha, ha ha, quả là anh hai tốt của tôi, quả là em gái tốt của tôi, CMN do tôi chọc phải ai đây…” Hàng Vũ Hằng đi đến trước mặt Hàng Tiểu Ý, túm cổ tay cô lên: “Đây là lý do vì sao em đột nhiên trở nên thông minh, dùng được tay trái? Đây chính là lý do, anh là một kẻ ngu, ở cùng một nhà với em, vậy mà em gái gặp phải chuyện lớn như vậy cũng không biết! CMN chứ, anh quả là kẻ ngu mà, một kẻ ngu từ đầu đến cuối, lúc em đang chịu tội vẫn còn ở đó cười như CMN điên, Hàng Tiểu Ý, em quá ác độc…”

“Anh ba, không phải, anh ba…” Hàng Tiểu Ý lắc đầu không ngừng, nước mắt liên tục rơi xuống.

“Trong lòng em Thiệu Thành Hi quan trọng như thế, vì giấu cậu ta, ngay cả anh cũng bị giấu, tốt, tốt…” Hàng Vũ Hằng bỏ tay Hàng Tiểu Ý xuống, rời khỏi sân bóng rổ.

Hàng Tiểu Ý nhào vào lòng Hàng Vũ Tề khóc đến nghẹt thở, Hàng Vũ Tề xoa đầu cô: “Không sao đâu, Tiểu Tiểu, em cũng biết tính Vũ Hằng mà, chờ nó hết giận, em lại dỗ nó nữa thì không sao hết.”

Thiệu Thành Hi đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên quần áo, lau vết máu trên mặt, nhìn chằm chằm Hàng Tiểu Ý, đi từng bước tới. Hàng Vũ Tề buông Hàng Tiểu Ý ra, khẽ nói: “Cố mà nói chuyện cho tốt.”

Hàng Tiểu Ý vươn tay đỡ anh, lại bị Thiệu Thành hi né đi. Đáy lòng Hàng Tiểu Ý lạnh lẽo, ngây người đứng nguyên đó.

Thiệu Thành Hi nắm tay cô lên, ngón cái cọ nhẹ vào cổ tay cô, trên làn da trắng nõn hiện lên một vết máu đỏ tươi.

“Đau không? Lúc đó rất đau phải không?” Giọng Thiệu Thành Hi trầm thấp, mang theo cái khàn khàn sau khi hét to quá mức.

Hàng Tiểu Ý không biết anh đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy anh như vậy khiến cô hơi sợ, không khỏi vươn tay sờ vào mặt anh: “Thành Hi…”

Thiệu Thành Hi ngước mắt nhìn cô, cười trầm thấp, mang nỗi đắng chát: “Chúng ta ở cùng nhau lâu như thế, vậy mà anh không hề phát hiện tay em có gì không ổn…”

“Không phải, tay em đã hồi phục ổn rồi, chỉ cần không dùng sức quá mức thì cũng không khác gì bình thường cả, Thành Hi, thật sự đã tốt rồi mà…” Nước mắt Hàng Tiểu Ý lại không nhịn được mà rơi xuống, Thiệu Thành Hi như vậy khiến cô cảm thấy đau lòng.

Thiệu Thành Hi buông tay cô ra, lùi ra sau một bước, trong mắt mang theo xa cách: “Cho nên, lúc đó chia tay là vì tay bị thương?”

Hàng Tiểu Ý cắn chặt môi, nhẹ nhàng nói: “Vâng.”

Thiệu Thành Hi hít một hơi thật sâu: “Tôi thật CMN khờ ha, Hàng Tiểu Ý, tôi trong mắt em có phải là một kẻ vô cùng đần hay không hả? Em còn chuyện gì gạt tôi, không nói cho tôi đây chứ? Không bằng nói hết một lần đi, bớt khiến tôi phải đoán đi đoán lại, hoảng tới hoảng lui.”

“Đã hết rồi, hết rồi, Thành Hi, đã hết rồi…” Hàng Tiểu Ý nghẹn ngào, lắc đầu liên tục.

“Vậy sao?” Thiệu Thành Hi cười tự giễu: “Hàng Tiểu Ý, vậy mà tôi không tin được lời em nói, phải làm sao đây?”

“Vì gạt tôi, ngay cả Hàng Vũ Hằng cũng giấu, có phải em muốn nói đây là vì yêu tôi không hả?”

“Hàng Tiểu Ý, đây không phải là yêu, đây là ích kỷ, em là một kẻ ích kỷ. Nói hay là tốt cho tôi, nhưng em có nghĩ tới áy náy và đau lòng của tôi sau khi biết hay không hả?” Bi thương trong mắt anh khiến Hàng Tiểu Ý hoảng sợ.

“Thành Hi, không phải, em hối hận rồi, vừa nói chia tay với anh xong em đã hối hận rồi. Thành Hi, em hối hận rồi…” Hàng Tiểu ý vừa khóc vừa ôm lấy anh. Thiệu Thành Hi vẫn không nhúc nhích, để mặc cô ôm, giọng nói lạnh lùng không chút nhiệt độ: “Hàng Tiểu Ý, nếu giờ tôi vẫn chưa quay về tìm em, có phải cả đời này chúng ta cũng không còn cơ hội nào nữa không hả? Em sẽ tìm một người bạn trai khác, cùng gã ta kết hôn sinh con, sau đó quên mất tôi phải không?”

“Không, không…” Hàng Tiểu Ý điên cuồng lắc đầu, nước mắt nước mũi đều chảy hết xuống: “Không phải, Thành Hi, thật ra em đã định đi tìm anh, em thật sự đã định đi tìm anh…” Hai năm, hơn bảy trăm ngày đêm, không ngày nào không nhớ tới anh. Thời gian trôi đi, những cái tự tôn tự ti gì kia đều ầm ầm sụp đổ trước nỗi nhớ. Tàn tật rồi không xứng gì kia cũng chẳng bằng một nụ cười của anh, nên cô thật sự định đi tìm anh, nhưng lúc này anh đã trở về.

“Ha ha…” Thiệu Thành Hi nở nụ cười, đẩy cô ra, hạ mắt nhìn cô: “Hàng Tiểu Ý, em cảm thấy tôi sẽ tin em lần nữa sao? Lòng tin của tôi với em đã cạn sạch rồi! Tìm tôi? Em định đi đâu tìm tôi? Chờ tôi kết hôn sinh con với người khác rồi mới tìm tôi sao?”

“Hàng Tiểu Ý, hai năm trước em đã quyết định không quan tâm đến tôi nữa, giờ là do tôi không biết tự trọng, mới vội vàng muốn đi tìm em. Hàng Tiểu Ý, tôi mệt lắm rồi, chúng ta hãy trở lại lúc chia tay hai năm trước đi, vậy sẽ không dính dáng gì nữa.”

Đến cuối, Thiệu Thành Hi chỉ liếc cô một cái, sau đó không hề lưu tình, xoay người rời đi.

Hàng Tiểu Ý nhìn bóng lưng lảo đảo của anh, nước mắt chảy xuống từ khóe mi.

Hàng Vũ Tề đi tới, ôm cô vào lòng, khe khẽ an ủi. Hàng Tiểu Ý gào khóc trong lòng anh.

*

Trong quán bar, Tần Vũ mỗi tay dìu một con quỷ say vào trong phòng, vừa dìu vừa mắng: “Cha bố nó, hai người là kẻ thù của tôi đúng không, uống say như vậy.”

Ném Thiệu Thành Hi lên giường, Tần Vũ dắt Hàng Vũ Hằng ra ngoài, đang định dẫn anh ta tới một phòng khác thì Hàng Vũ Hằng lại nhào lên giường cắm rễ không đi: “Tôi muốn ngủ cùng giường với Thành Hi, tôi muốn an ủi tâm hồn bị tổn thương của cậu ta, tối nay chúng ta đều là Thiệu Thành Hi…”

Tần Vũ liều mạng kéo anh ra, Hàng Vũ Hằng lại vẫn không nhúc nhích. Tần Vũ lả bên giường, nghỉ một lúc, ngẩng đầu lên thì thấy Hàng Vũ Hằng đã đạp hết quần áo ra, nằm đó ngáy o… o… rồi.

Tần Vũ nghĩ một lát, Thiệu Thành Hi không thích người khác ngủ cùng với anh, nên vẫn chuyển Thiệu Thành Hi đi. Vất vả dựng Thiệu Thành Hi dậy, lại không còn sức dìu anh ta ra, đành phải đỡ anh ta lên ghế sa lon, để anh ta ngủ đó nguyên đêm.

Xong chuyện, Tần Vũ hoàn toàn mệt đứ đừ đừ. Nằm một chốc trên mặt thảm, gọi điện cho thư ký mang thuốc tới, bôi thuốc cho hai người xong, lại băng bó vết thương của Thiệu Thành Hi rồi mới tắt đèn, ra ngoài, đóng cửa phòng lại.

Trong bóng tối, Thiệu Thành Hi mở to mắt, cầm điện thoại lên mạng tìm đọc thông tin về đứt gân và thần kinh cổ tay. Sau một lúc lâu, để điện thoại xuống, nằm ngửa trên sa lon, một tay che lên mắt, nước mắt chảy xuống từ khóe mi. Vết thương như vậy phải đau đến mức nào, vậy mà lúc đấy anh không ở đó, không ở đó...

Lúc đấy anh ở đâu? Anh đang ở trong bar mà oán giận cô chia tay với anh, anh nghĩ nếu muốn chia tay thì chia tay đi, anh sẽ tuyệt đối không cúi đầu, tuyệt đối không thỏa hiệp.

Hai người kiêu ngạo nên phải đổi lấy kết quả hai năm không gặp nhau và nỗi đau khổ sau khi biết sự thật ư?





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẫu Tử Song Linh về bài viết trên: An Du, Bora, Candy2110, Huogmi, Ltv13, Lâm An Bi, Tiểu Linh Đang, nhimconthan, vananhpham, vann nguyenn, zinna, Đào Sindy
     

Có bài mới 09.06.2017, 23:12
Hình đại diện của thành viên
❤️ ❉ An Bi ❉ ❤️
❤️ ❉ An Bi ❉ ❤️
 
Ngày tham gia: 30.09.2016, 21:51
Tuổi: 17 Chưa rõ
Bài viết: 301
Được thanks: 550 lần
Điểm: 11.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca - Điểm: 43
Chương 45

Edit: Tiểu Lăng
Beta: An Bi Nhi


Lúc Hàng Tiểu Ý dậy, mới có hơn 4h, nhưng trời cũng đã rạng dần, ngày mùa hè đúng là dài thật.

Thật ra vừa ngủ dậy, cô vẫn còn lơ mơ, còn mơ thấy một giấc mộng toàn dáng vẻ cuồng loạn của Thiệu Thành Hi.

Thở dài một hơi, rời giường đi vào bếp rót một chén nước, cô thấy mẹ đang ngẩn người ngồi trên salon.

Hàng Tiểu Ý đi qua, nhẹ nhàng hỏi, “Mẹ, mẹ sao vậy, mới sáng sớm sao mẹ đã dậy rồi ạ?”

Trong đôi mắt nhìn cô của mẹ Hàng chứa ít lệ, bà cầm lấy tay cô, “Tiểu Tiểu à, mẹ chỉ đang thương con…”

Hàng Tiểu Ý ngồi xuống bên mẹ Hàng, khẽ ôm lấy vai bà, “Đã qua cả rồi, mẹ, con không sao nữa rồi.”

Mẹ Hàng lau nước mắt, nghĩ đến những đau khổ mà Hàng Tiểu Ý phải chịu lúc ấy, lòng lại không khỏi đau nhói.

“Tiểu Tiểu à, vậy con và Thành Hi thì sao, mẹ nghe anh hai con nói hết chuyện của hai đứa rồi, mẹ với cha con cũng biết lúc đó tại sao con lại nhất quyết muốn gạt Vũ Hằng rồi, ra là vì Thành Hi.”

Hàng Tiểu Ý mấp máy đôi môi khô, trầm thấp nói, “Hồi đó con vừa học xong, hẵng còn trẻ, chỉ cảm thấy là tốt cho anh ấy. Mẹ thấy bàn tay con lúc ấy xấu biết mấy, bác sĩ cũng nói có khả năng không khôi phục được nữa, trở thành một người tàn tật. Aiz, chuyện đã qua rồi, cũng không vãn hồi lại được, mẹ, con không muốn nói nữa, đều qua hết rồi.”

Mẹ Hàng xoa đầu cô, “Đêm qua ồn ào như vậy, lúc con với Thành Hi ra ngoài rồi, Vũ Tề đã nói hết chuyện của các con cho cha mẹ Thành Hi. Hai người họ cũng rất sáng suốt, cũng không có ý kiến gì với con về chuyện này, thế Thành Hi nói thế nào?”

Hàng Tiểu Ý thở ra một hơi, nhìn mẹ Hàng cười nhẹ, “Mẹ, mẹ yên tâm đi, anh ấy là con rể của mẹ, điều này sẽ không thay đổi, mẹ hãy xem con gái mẹ kéo anh ấy về cho mẹ như thế nào đi!”

Mẹ Hàng bật cười, ấn nhẹ đầu mũi cô, “Con đó, Thành Hi là một đứa bé tốt, các con ở với nhau được lâu như vậy cũng không dễ, tuyệt đối đừng vì chút hiểu lầm đã muốn chia tay, bài học trước kia chưa đủ à?”

Hàng Tiểu Ý ôm lấy mẹ Hàng, ánh mắt đầy kiên định, “Con biết, mẹ, mẹ yên tâm đi, Thành Hi sẽ không bỏ con đâu.”

Vẫn còn sớm, Hàng Tiểu Ý về phòng mình, nằm thêm một lát, bỗng nhớ tới lúc gặp Thiệu Thành Hi trong biệt thự của Hàng Vũ Hằng, Thiệu Thành Hi đưa cô về, lại cho cô một cái hộp giấy, lúc đó cô cũng không xem là có cái gì trong đó.

Đứng lên, lấy hộp giấy từ dưới bàn học ra, mở ra, là một cái chuông gió rất đẹp, những chiếc ống nhỏ màu xanh trắng xen lẫn nhau, đụng vào nhau phát ra tiếng vang leng keng đầy mỹ diệu.

Hàng Tiểu Ý treo nó lên trước cửa sổ, ngồi lên bệ cửa đụng nhẹ vào nó, nghe tiếng vang êm tai ấy, lòng dần bình tĩnh lại.

*

Dưới tầng công ty của Thiệu Thành Hi.

Hàng Vũ Tề bảo thư ký gọi điện, sau đó đi thang máy lên trên, gõ nhẹ cửa, trong phòng truyền ra một giọng khàn khàn, “Vào đi.”

Hàng Vũ Tề đẩy cửa ra, Thiệu Thành Hi ngẩng đầu, đứng dậy, “Anh hai.”

Hàng Vũ Tề gật đầu, đi vào, vừa hay nhìn thấy Hàng Vũ Hằng nằm trên sa lon, ba người ba đôi mắt, một khuôn mặt, ít nhiều gì cũng đều bị tổn thương. Tổn thương trên mặt thì Hàng Vũ Hằng là thảm nhất, Thiệu Thành Hi ra tay nặng, hai bên trái phải, mỗi bên mắt là một màu xanh đen. Tổn thương trên mặt của Thiệu Thành Hi thì đỡ hơn, không nhìn rõ như Hàng Vũ Hằng, nhưng thêm tổn thương từ tai nạn lúc trước, thì cũng coi như là bị thương nặng nhất.

Một phòng ba người, đều chật vật.

Hàng Vũ Hằng kiệt sức liếc xéo anh, hừ một tiếng đầy khinh thường, không thèm để ý.

Hàng Vũ Tề đi đến đối diện Thiệu Thành Hi, ngồi xuống, “Xử lý vết thương chưa?”

Thiệu Thành Hi gật đầu, ngồi xuống ghế, đối mặt với Hàng Vũ Tề.

Hàng Vũ Tề lấy một tập văn kiện đặt lên bàn, giao cho anh, “Đây là bệnh án của Tiểu Tiểu, tất cả ghi chép về chẩn đoán và khôi phục đều ở trong đó, anh nghĩ cậu muốn xem.”

Thiệu Thành Hi nhìn tập văn kiện trên bàn, bàn tay đặt lên bàn hơi cử động, nâng lên đặt xuống đầu gối, hơi nắm chặt lại, nhìn Hàng Vũ Tề, “Anh hai, em cũng giận cả anh. Tuy rằng em với anh cũng không có nhiều năm tình cảm như với Vũ Hằng, nhưng lúc chúng ta cùng làm hạng mục đó, em đã coi anh là bạn, em không ngờ anh lại giúp Tiểu Tiểu gạt em."

Hàng Vũ Tề thở dài, đặt hai tay lên bàn, “Thành Hi, chuyện này anh cũng rất xin lỗi, cậu không nhìn thấy Tiểu Tiểu lúc đó như thế nào, bàn tay đứt hết thần kinh gân, máu thịt lẫn lộn rũ xuống, bác sĩ nói nếu không khôi phục được, tay sẽ tàn phế. Dù có khôi phục được, nhưng tay nó cũng không thể như trước được nữa.”

Nghe Hàng Vũ Tề nói, lòng Thiệu Thành Hi căng thẳng, từng chút đau đớn lan ra rộng hơn.

“Tiểu Tiểu khóc cầu xin anh, quỳ gối trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt xin anh, xin anh đừng nói cho cậu, làm sao anh có thể từ chối nó.” Hàng Vũ Tề nghĩ đến Hàng Tiểu Ý lúc ấy, nghiêng đầu nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ, trong mắt hiện lên vẻ yêu thương trìu mến.

Tay Thiệu Thành Hi nắm chặt dưới bàn, mắt rũ xuống, che giấu cảm xúc của mình.

Hàng Vũ Tề thở dài, “Khôi phục hơn nửa năm, mới tạm coi như có thể hoạt động bình thường. Giờ nhìn không có vấn đề gì lớn, nhưng không ai biết nó phải nỗ lực bao nhiêu mới được như vậy, quá trình khôi phục ấy quá mức đau đớn, Thành Hi, đêm qua cậu nói nặng lời rồi.”

Thiệu Thành Hi nhắm mắt lại, dựa ra sau ghế, mày nhíu lại, giọng trầm thấp xuống, “Anh hai, em biết, em hiểu, nhưng anh biết không? Đôi lúc em thấy cô ấy ở bên cạnh em rất không chân thực, thêm cả hồi cấp 3 của cô ấy là chúng em đã ở cùng nhau đến năm năm. Năm năm, nếu có con, vậy đứa bé ấy đã có thể đi, có thể kêu cha gọi mẹ.”

“Nhưng mà, nói chia tay là chia, em thừa nhận em vẫn luôn oán giận, nỗi oán giận ấy ép em đến mức không thở nổi. Em luôn nghĩ nếu giờ em vẫn chưa trở về, cô ấy liền trở thành vợ người khác, em cũng thành chồng một ai đó, và sẽ không có bây giờ. Nếu đến lúc ấy, có một ngày em biết sự thật, cô ấy có nghĩ tới làm sao em chịu nổi hay không?”

“Có thể cuối cùng các cậu cũng đều không trở thành vợ chồng với ai khác cả, cậu đã về, mà Tiểu Tiểu vẫn đang chờ cậu. Hai năm qua, không phải không có ai theo đuổi Tiểu Tiểu, cũng không phải không có ai theo đuổi cậu, nhưng các cậu đều chọn cùng một con đường. Xa nhau hai năm, nhưng người nọ vẫn luôn không có mối tình nào khác, trải qua chuyện như thế, Thành Hi, cả đời này còn ai có thể tách các cậu ra nữa?”

“Mà cũng không phải là Tiểu Tiểu không làm gì, thật ra trước khi cậu quay về, Tiểu Tiểu đã tìm xong việc ở thành phố chỗ cậu sống, song hôm nó về thì lại gặp cậu, cậu đã trở về.”

Người Thiệu Thành run bắn lên, ngồi ngây người lại trên ghế, mắt nhìn chằm chằm Hàng Vũ Tề, “Anh nói gì cơ?”

Hàng Vũ Tề cười, “Thật ra sau này anh mới biết, anh dùng máy tính của nó, thấy ghi chép cuộc trò chuyện của nó với HR của người ta trên QQ, thật ra công việc cũng được ổn định rồi, chỉ cần qua đó thử việc là được, anh nhìn ngày, hôm nó về vừa hay gặp cậu.”

Đến bây giờ vẫn khiến anh xoắn xuýt chỉ là cô không cần anh; hiện tại lại biết cô đã từng vì anh đi đến thành phố nơi anh ở, đi nỗ lực, đi tranh thủ, một màn sương trong lòng anh lặng lẽ tan đi, khúc mắc được tháo gỡ, thì ra cô vẫn cần anh, dù đã chậm mất hai năm, nhưng cô vẫn cần anh, vẫn cần anh...

Thiệu Thành Hi cảm thấy mắt mình hơi ẩm ướt, vội che mi tâm đi, tay hơi run lên.

Yêu một người đến tận xương tủy, từ giây phút nghe được bài << Trí tượng thụ >> vào tháng chín ấy, đã thành mối chấp niệm cả đời, thành vảy ngược mà suốt đời không thể đụng.

Hàng Vũ Hằng từ trên sa lon đứng lên, lảo đảo đi tới, đá một phát lên bàn làm việc, “Sao, nói xong hết chưa? Thật ra đến cùng tôi chỉ là một cái bia đỡ đạn thôi đúng không?”

Hàng Vũ Tề ngước mắt nhìn anh, chỉ vào vết thương trên khóe miệng, “Thằng ba, có biết cái gì là ngỗ nghịch phạm thượng không hả?”

Hàng Vũ Hằng liếc nhìn, “Anh hai, em nói cho anh biết, lần này em không để yên cho anh đâu, bao giờ cả nhà phải nói xin lỗi hết với em, em mới về nhà, hừ.”

Hàng Vũ Hằng nói xong, bèn bắt đầu ngạo kiều.

Hàng Vũ Tề đứng lên, chỉnh lại quần áo, “Anh không quấy rầy mấy cậu nữa, đi trước đây.”

Căn phòng lại yên tĩnh lại, Thiệu Thành Hi nhắm mắt dựa lưng vào ghế ngồi, mãi đến khi thư ký gõ cửa vào, “Tổng giám đốc Thiệu, hoa của ngài.”

Thiệu Thành Hi mở to mắt, nhíu mày nhìn qua, một bó hoa hồng đỏ như lửa, chắn cả mặt thư ký, “Hoa của ai vậy? Một bó hoa mà cô cũng không biết xử lý thế nào, vậy cô có tác dụng gì hả?”

Thư ký run rẩy, cố gắng trấn định nói, “Là phu nhân của ngài tặng hoa cho ngài!”

Thiệu Thành Hi ngẩn người, đứng lên đi qua, thư ký nhét hoa vào lòng anh, sau đó đóng cửa lại, chạy.

Thiệu Thành Hi bị mùi hoa xông vào mũi hun đến nhíu mày, mở tấm card bên trong ra, trên đó vẽ một cái mặt cười thật to, bên dưới viết, Hàng Tiểu Ý.

Chẳng trách thư ký không dám tự xử lý.

Thiệu Thành Hi đứng nguyên đó, kinh ngạc một lúc, đặt hoa lên bàn, sau đó nhìn tập văn kiện trên bàn cả buổi, rốt cuộc cũng cầm lên, từ từ mở ra.

Quãng thời gian đau đớn mà anh chưa từng tham dự vào của cô hiện ra trước mắt anh thông qua những trang giấy này. Thiệu Thành Hi lật từng tờ, đọc từng tờ một, càng đọc càng khó chịu, càng nghẹt thở. Anh không khỏi nới lỏng caravat, vô số lần muốn buông xuống, rồi lại buộc mình phải xem hết. Nếu anh đã không thể ở bên cô lúc ấy, vậy phải biết rõ rốt cuộc lúc ấy cô đã phải chịu nỗi đau đến mức nào.

Đến lúc đọc hết, đã sắp giữa trưa. Thu văn kiện lại, để vào ngăn kéo, khóa kỹ, Thiệu Thành Hi đứng lên, rót một cốc nước lạnh, ngửa đầu uống, lại rót thêm cốc nữa. Uống ba cốc nước lạnh liên tiếp, Thiệu Thành Hi dựa vào bình nước nóng lạnh, khẽ thở hổn hển.

“Anh Thành...” Cửa phòng bị người đẩy vào, Tần Vũ mặc bộ tây trang màu hồng bựa bựa đi vào.

Thiệu Thành Hi lặng lẽ chỉnh trang lại quần áo, nhíu mày, “Lần sau, làm phiền gõ cửa trước khi vào.”

Tần Vũ không thèm để ý, xua xua tay, “Lần nào cũng nói vậy, anh chưa nói phiền, em cũng nghe phát phiền rồi.”

“Cậu đi chậm một chút được không, tôi không đuổi kịp…” Một giọng nữ êm tai truyền vào, tiếp đó cửa lại bị đẩy ra lần nữa, một gương mặt nhỏ xinh xuất hiện bên cửa, “Tần Vũ, cậu có thể chậm chút được không, suýt nữa tôi bị coi thành kẻ xâm nhập, bị đuổi ra rồi đấy! May mà có thư ký Vương nhận ra tôi.”

Tần Vũ vội sờ đầu, “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, chị dâu, em quên chị chân ngắn…”

Chân ngắn, chân ngắn, chân ngắn...

Hàng Tiểu Ý, "..."

Người Thiệu Thành Hi run lên, bàn tay cầm cốc siết chặt lại, nhìn cô công khai đi tới, xách hộp cơm trong tay đặt lên bàn, sau đó đi đến bên cạnh anh, ngửa đầu nhìn anh, “Em tới đưa cơm trưa cho anh.”

Thiệu Thành Hi cố gắng đè nén cảm xúc của mình, thản nhiên nói, “Em muốn làm gì?”

Hàng Tiểu Ý kiễng mũi chân lên, giơ tay, trên mặt là một nụ cười tươi, “Theo đuổi anh nha.”

Khóe mắt Thiệu Thành Hi liếc đến chiếc nhẫn trên tay cô, thản nhiên nói, “Em cảm thấy anh rất dễ theo đuổi à?”

Hàng Tiểu Ý nháy mắt mấy cái, “... Vậy rốt cuộc là có dễ theo đuổi hay không?”

Thiệu Thành Hi lạnh lùng liếc cô một cái, đi đến sa lon ngồi xuống, mở hộp cơm ra, sờ đồ bên trong một chút, “Chỉ bằng cái này?” Lại chỉ hoa hồng trên bàn, “Hay đống kia?”
_________________________

Dạo này ít comment với thanks quá đi :(
15 thanks và 3 comment Bi với Song Linh tặng chương nha  ^_^


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.06.2017, 21:47
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2184
Được thanks: 1672 lần
Điểm: 5.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca - Điểm: 43
Ngoại truyện siêu dễ thương lên sàn đây mọi người~
Chương 46

Edit: An Bi
Beta: Song Linh

1
. Lúc rảnh rỗi, tôi thường gửi tin nhắn cho anh Diệp, hỏi anh đang làm gì thế.

Anh Diệp lời ít ý nhiều trả lời lại là đang họp hoặc bận việc, tôi rất biết điều nên không làm phiền nữa.

Một lúc sau, anh Diệp nhắn tin: “Sao em không làm phiền anh nữa?”

Hóa ra anh Diệp thích tôi gửi tin nhắn lúc anh đang bận, nói: “Anh rất bận, cực kì bận...”

Tôi nhắn lại cho anh mấy chữ: “Anh cứ bận tiếp đi!”

Một lát sau anh nhắn lại, nói: “Em không quan tâm anh chút nào.”

Tôi: “...”

Đôi khi anh Diệp rất vô sỉ như vậy đấy.

2. Tôi vẫn luôn có chứng khó ngủ, phải nằm trằn trọc trên giường hơn nửa tiếng mới ngủ được, hơn nữa, chỉ cần có chút tiếng động là không thể nào chìm vào giấc ngủ được.

Hồi tôi học năm cuối cấp 3, buổi trưa về nhà ngủ, tôi ngủ trong phòng ngủ lớn, mẹ và em trai tôi xem TV nhưng không bật tiếng trong phòng khách, mỗi khi có hàng xóm sang nhà tôi chơi, sẽ nghe thấy em tôi nói: “Xuỵt, người nói nhỏ thôi, chị con đang ngủ.”

Năm đó em tôi bảy tuổi, là một bé trai thích khóc nhè, bây giờ đã là một chàng thanh niên cao hơn tôi hẳn cái đầu, mỗi lần gặp tôi đều luôn cõng tôi xoay vài vòng

3. Tôi đang đội mũ giấy gấp từ báo, mặc tạp dề, đeo khẩu trang tổng vệ sinh ngôi nhà.

Chuông cửa vang lên, tôi lau khô tay rồi bỏ cái khăn xuống, vội vàng đi từ ban công ra phòng khách mở cửa, anh Diệp nhàn nhã đứng ngoài đó, tôi lườm anh: “Anh cũng có tay mà, sao không tự mở cửa?”

Anh Diệp lướt qua tôi rồi bước vào nhà như vào chỗ không người: “Anh thích cảm giác có người ở nhà ra mở cửa cho anh.”

Tôi: “...”

4. Tập quân sự cả ngày, lúc nghỉ ngơi, thầy quân sự liền  tìm người lên biểu diễn một tiết mục để giải trí cho mọi người, ngày hôm đó, rút thăm trúng phải tôi, tôi nói tôi không biết làm gì hết, thầy bảo tôi hát một bài.

Tôi đành chịu, kéo cổ họng hát ‘Lần đầu chạy trốn’, cả lớp cười vang, mặt tôi đỏ như mông khỉ.

Anh Diệp nói có một năm anh đi theo đoàn trường xuống kiểm tra việc tập quân sự của các trường, đến bãi tập liền thấy một cô gái vừa gầy vừa nhỏ bị phơi nắng đen xì đang hát ‘Lần đầu chạy trốn’, khiến cả đại đội gặp ác mộng một tháng.

Đó là do anh Diệp nói, tôi không nhớ gì cả, trong cuộc tình này, anh Diệp phải trả giá rất nhiều, nếu không phải anh kiên trì, có lẽ chúng tôi sẽ không đến với nhau.

5. Vào năm thứ hai đại học, tôi phải làm một cuộc giải phẫu nhỏ, đó là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra tôi nằm trên bàn giải phẫu, rồi bị tiêm thuốc tê và dao giải phẫu mới bắt đầu làm việc, lúc giải phẫu gặp một bác sĩ nam rất đẹp trai, dáng người cao gầy, khí chất lạnh lùng, nhưng tiếc là đã kết hôn rồi.

Lúc về ký túc xá dưỡng bệnh, bạn cùng phòng hỏi có muốn ăn bán rán trái cây của thím bán ở cổng trường hay không, rồi sau đó thuê xe đến tiệm cơm trên núi gần đó, nấu canh chim bồ câu hầm cho tôi. Đây là lần đầu tiên tôi uống canh chim bồ câu, nói thật, rất khó uống, nhưng tôi lại cảm động vô cùng!

6. Anh Diệp đi công tác, buổi tối gửi tin nhắn hỏi tôi, đang nhớ anh sao?

Tôi nói, không rảnh để nhớ.

Lúc đó lời nói của tôi là thật, tôi đang bận chuẩn bị tài liệu, bận đến mức chân không chạm đất, đâu có rảnh nhớ đến anh.

Mười phút sau, lại có một tin nhắn mới, em không nhớ anh, anh sẽ nhớ em gấp đôi, nhiều đến mức em không muốn cũng không được.

Chẳng biết tại sao, lại có cảm giác vừa đáng yêu vừa đáng ghét.

8. Có lúc rảnh rỗi tôi sẽ vẽ tranh, vẽ cha mẹ, vẽ em của tôi, vẽ rất nhiều người.

Mỗi lần anh Diệp nhìn tôi vẽ, chỉ lạnh lùng nhìn, không nói lời nào.

Nhưng mỗi khi đến tối đi ngủ, lời chúc ngủ ngon cuối cùng của anh Diệp vẫn là, tối hôm nay anh nhất định sẽ xuất hiện trong tranh vẽ của em.

Tôi bất đắc dĩ, đành phải vẽ một bức cho anh.

Anh Diệp nhìn một mảnh giấy đen kịt, mặt lạnh hỏi, đây là cái gì?

Tôi nói, tôi thích nhất là tóc anh, rất mềm, nếu như vẽ tranh, tự nhiên sẽ vẽ thứ bản thân thích nhất.

Tôi nói thật, tóc anh Diệp rất đẹp, vừa đen vừa mềm.

Từ đó về sau, anh Diệp không còn mong tôi vẽ anh nữa.

Anh Diệp không biết rằng, tôi có một quyển giấy vẽ tranh, trong đó toàn bộ đều là anh, anh ngồi, anh đứng, anh cau mày, anh làm việc, anh chơi bóng, đó là chỗ mềm yếu nhất trong lòng tôi, chỉ là bây giờ tôi chưa muốn cho anh biết.

9. Lúc còn học đại học, có một giáo sư vừa hoàn thành khóa nghiên cứu sinh đến dạy ở trường học của chúng tôi, sau đó thầy yêu cô gái xinh đẹp nhất ở kí túc xá của chúng tôi, đó là lần đầu tiên tôi thấy thầy trò yêu nhau, lúc đấy luôn chúc phúc, nhưng không biết mối tình của họ có đơm hoa kết trái hay không.

May mắn là có kết quả tốt, năm đầu tiên sau khi tốt nghiệp, hai người ở cùng phòng tôi đã kết hôn, bây giờ đứa bé đã ngây người trong bụng năm tháng rồi, tình cảm rất tốt.

10. Tôi cận nặng, bình thường luôn phải đeo kính áp tròng, nhưng lúc ở nhà thì phải bỏ ra, nhưng lại không thích đeo kính, nên rất nhiều lần, ở trong phòng anh Diệp lạnh lùng nhìn tôi như người mù sờ tới sờ lui dò đường, rồi sau khi tôi không cẩn thận đụng phải góc bàn, anh lại kéo tôi để dẫn đường.

Sau năm lần bảy lượt, anh Diệp bất đắc dĩ, bọc vải tất cả những chỗ có góc nhọn trong nhà, rồi cảm thán, tại sao người mắt vẫn tốt lại muốn trải qua thế giới của người mù thế này?

Anh Diệp cận rất nhẹ, không cần đeo kính, nhưng lúc ở nhà lại thích đeo kính, tôi thắc mắc, hỏi anh tại sao?

Anh khinh bỉ nhìn tôi, tôi thật ngốc, đeo kính có thể che đi ánh mắt chưa thỏa mãn dục vọng chứ sao.

Tôi giả vờ như không phát hiện ánh mắt lên án của anh, lạnh nhạt tránh ra.

10. Em tôi gọi điện tới, anh Diệp nghe máy.

Em tôi: “Chị, chị đang làm gì thế?”

Anh Diệp: “Anh đang xem TV.”

Em tôi: “Ồ, là anh à, em đang hỏi chị em cơ mà?”

Anh Diệp: “À, anh nói anh đang xem TV.”

Em tôi cắn răng: “... Anh có thể đưa điện thoại cho chị em không?”

Anh Diệp: “Có thể.”

Nửa ngày sau…

Em tôi: “Chị đấy à?”

Anh Diệp: “Ý em là bây giờ đưa cho cô ấy sao?”

Em tôi liền cúp điện thoại.

Anh Diệp lắc đầu, tự lẩm bẩm, người trẻ tuổi bây giờ, không kiên nhẫn gì cả.

Tôi vừa từ phòng tắm đi ra: “...”

11. Lúc em tôi vào cấp 1, rất thích ra ngoài chơi, luôn không về nhà đúng giờ.

Một hôm, nó lại về trễ, mẹ tôi tức giận, đuổi nó ra khỏi nhà, bắt nó đứng phạt ngoài hành lang.

Tôi lo cho nó, liền đứng ở chỗ cửa chống trộm nghe ngóng tình hình bên ngoài.

Chợt có hàng xóm đi qua, thấy nó đứng ở hành lang, liền hỏi: “Nhóc X, sao cháu lại đứng ở đây, không về nhà hả?”

Em tôi vô cùng lễ phép nói: “Dì ạ, chị cháu đến giờ vẫn chưa về nhà, cháu lo cho chị ấy, đứng đây chờ chị về.”

Hàng xóm liền khen ngợi rồi đi mất.

Tôi không nhịn cười được.

Sau nửa ngày, em tôi gõ cửa, tôi mở một khe hở nhỏ, em tôi vươn cổ nhìn mẹ tôi đang ngồi trên sô pha: “Mẹ, cho con đứng phạt trong nhà đi, đứng phạt ngoài hành lang quá mất mặt mẹ.”

Tôi lại không nhịn được cười một trận.

12. Anh Diệp và em trai tôi ở chung vừa kì lạ lại vừa hòa hợp.

Lúc đối mặt với kẻ thù bên ngoài thì họng súng cùng hướng về bên ngoài, lúc không có kẻ thù bên ngoài thì xâu xé nhau không thể can nổi.

Bạn tốt nhất của anh Diệp tên là I, khuyên hai người họ, hỗ trợ nhau trong lúc hoạn nạn không bằng cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ (*).

(*) Cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ: Dứt bỏ tình cảm, coi như không quen biết lẫn nhau, sống tự do tự tại.

13. Buổi tối ở nhà không đeo kính, mơ hồ đụng phải người anh Diệp, đúng lúc vừa tắm xong chỉ mặc mỗi quần dài, anh Diệp một bên thay tôi xoa cái mũi đỏ ửng do bị đụng phải, một bên mập mờ nói, thật ra anh không ngại đè tôi xuống đâu.

Tôi đẩy tay anh ra, lướt qua anh, vừa đi vừa nói, tôi ngại.

Anh Diệp chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi.

14. Gần đây TV có chiếu hình ảnh cặp đôi đè nhau vào tường, bỗng nhiên nhìn thấy, anh Diệp giống như có điều suy nghĩ.

Một hôm, tôi đi trước, anh Diệp đi sau bước vào nhà, anh Diệp theo sát tôi bỗng nhiên kéo tôi ép vào tường, tôi đột nhiên bất giác dùng sức, đập đầu vào đầu anh Diệp.

Anh Diệp một bên xoa cục u thay tôi, một bên đau lòng hát, chuyện cổ tích đều để lừa gạt người ta...

15. Cùng ra ngoài với anh Diệp và em tôi.

Đi ngang qua một vũng nước, tôi giả bộ thấp giọng kêu: “Ôi, có nước.”

Anh Diệp và em trai tôi đồng thanh nói: “Anh cõng em”/ “Em cõng chị.”

Nói xong, hai người trừng mắt nhìn nhau, rồi nhìn tôi.

Mặt tôi không cảm xúc, vượt qua vũng nước đó, đi tiếp.

16. Lúc người trong nhà chưa biết anh Diệp, vẫn giục tôi tìm bạn trai.

Hồi đó, em tôi rất thích ăn Kentucky Fried Chicken (KFC), có lần tôi dẫn nó đi ăn, em tôi chỉ vào một anh đẹp trai đang bán đồ ăn nói: “Chị, anh chàng kia nhìn cũng khá được, dáng dấp ngay thẳng, quan trọng nhất là anh ta bán KFC đấy!”

Sau đó, lần đầu tiên anh Diệp đến nhà tôi, em tôi rất nhiệt tình nhào lên hỏi: “Anh, anh bán KFC hả?”

Anh Diệp: “...”

17. Hôm khai giảng năm thứ ba đại học, trời mưa phùn, tôi học xong liền đi từ phòng học về kí túc xá.

Lúc đi tới sân tập trong trường, có một người đến gần, dưới mưa phùn anh mặc một thân quân phục màu xanh, thân hình cao gầy.

Anh đi tới, đứng dưới mưa nhìn tôi: “Không mang ô theo, cho tôi đi nhờ một đoạn được không?”

Lúc đó sinh viên mới vào năm nhất đang tập quân sự, tôi nghĩ anh là thầy quốc phòng, liền gật đầu.

Anh rất cao, tôi phải duỗi hết tay ra mới che được anh, anh lặng lẽ đi, không nói câu nào, cũng không nói giúp tôi cầm ô.

Quãng đường đi mất 20 phút, hai chúng tôi đều không nói gì, trai đẹp quân nhân, tôi liền nhớ kĩ.

Anh không nói đi đâu, tôi cũng không thấy có vấn đề gì, đến kí túc xá nữ, anh nói, cho anh mượn cái dù này một chút.

Tôi ừ một tiếng, anh còn nói, cho anh số của tôi, sau này anh sẽ trả lại.

Tôi nói không cần

Anh vẫn kiên trì.

Tôi đành phải nói số di động của mình nhưng chỉ đọc qua một lần.

Anh gật đầu, xoay người rời đi, cầm theo cái ô in hoạ tiết hoa nhỏ.

Cảm giác duy nhất của tôi ngay lúc đó là, số điện thoại tôi chỉ nói một lần mà anh ấy có thể nhớ được sao? Thật ra, anh ấy chỉ hỏi cho phải phép lịch sự thôi, cũng không có ý định trả lại ô cho tôi.

Sau đó, sự thật chứng minh, anh Diệp có trí nhớ siêu phàm.

18. Anh Diệp và I lớn lên với nhau từ nhỏ, cùng tham gia quân đội, chỉ là I bị bố đưa đi sinh hoạt tập thể với binh sĩ, còn anh Diệp thật sự có tình yêu với quân phục màu xanh.

Một năm nọ, khuỷu tay anh Diệp bị thương, binh sĩ và lãnh đạo muốn điều anh đi nghiên cứu khoa học, anh Diệp từ chối, rồi mới xuất ngũ.

Lúc anh xuất ngũ chính là ngày mưa ấy, anh nói chẳng biết tại sao lại đến trường nhìn một cái, rồi gặp tôi, rồi hai người mỗi người đi một đường, anh cảm thấy bình tĩnh trong lòng anh đã biến mất rồi.

Sau khi tôi biết những chuyện này, chỉ cảm thấy rất đau lòng cho anh, anh Diệp rất lạnh lùng, có một số việc để trong lòng, chưa bao giờ nói ra, nhưng tôi biết rõ, anh vẫn một lòng với quân doanh.

P/s: Thành thật xin lỗi mọi người, tại vì dạo này mình bận quá nên không có thời gian beta, bây giờ mới đăng chương mới được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẫu Tử Song Linh về bài viết trên: An Du, Bora, For3v3r, Hoa Tử Đằng, Huogmi, Ltv13, muabuibay, sandy nguyễn, vann nguyenn, Đào Sindy, Độc Bá Thiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cat_catt, hanayuki001, Jolie Quynh, samtrần, Trần Thu Lệ, Tuanh83 và 838 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C963

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.