Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

 
Có bài mới 14.05.2017, 10:23
Hình đại diện của thành viên
❤️ ❉ An Bi ❉ ❤️
❤️ ❉ An Bi ❉ ❤️
 
Ngày tham gia: 30.09.2016, 21:51
Tuổi: 17 Chưa rõ
Bài viết: 301
Được thanks: 549 lần
Điểm: 11.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca - Điểm: 53
Chương 39

Edit: Tiểu Lăng
Beta: An Bi Nhi



Nhân viên phục vụ đi vào đặt đồ ăn xuống, mọi người cũng chưa ai nhúc nhích, Đồng Tâm thấy bầu không khí hơi là lạ, đang định mở miệng, tay để dưới bàn đã bị búng nhẹ. Đồng Tầm nhìn Hàng Vũ Hằng đang ngồi cạnh mình, Hàng Vũ Hằng hơi lắc nhẹ đầu. Tuy cảm thấy không hiểu lắm, nhưng Đồng Tâm cũng không định nói nữa.

Thiệu Thành Hi gắp một miếng thịt đặt lên vỉ nướng, thoáng chốc, âm thanh ‘xèo xèo’ phát ra, trong phòng đã tràn đầy mùi thơm.

Khéo léo lật miếng thịt hai lần, Thiệu Thành Hi gắp lên đặt vào đĩa nhỏ trước mặt Hàng Tiểu Ý, “Nếm thử xem sao.”

Trong ánh mắt của mọi người, Hàng Tiểu Ý gắp thịt lên cắn một miếng, nhìn anh, “... Chưa chín…”

“Vậy sao?” Thiệu Thành Hi hơi cúi người về phía cô, cắn nốt phần thịt còn lại, nhai nhai, rồi nhíu mày nhả ra, cầm cốc đưa cho Hàng Tiểu Ý, “Uống chút nước đi.”

Hàng Tiểu Ý nhận lấy cốc nước uống một ngụm, Thiệu Thành Hi nhìn Tạ Thiên Ninh, giễu cợt, “Ông chủ Tạ, cái bếp này hình như hỏng rồi, nướng thịt còn không chín nữa.”

Hàng Tiểu Ý đảo nhẹ mắt, thật ra là anh chưa nướng mới phải.

Tạ Thiên Ninh không ngừng nói, “Đúng đúng, anh Thiệu nói rất đúng, sau này nhất định sẽ cải thiện, nhất định sẽ cải thiện.”

Hàng Vũ Hằng gắp một đống thịt lên vỉ nướng, cười nhạo, “Ông chủ Tạ vẫn không hề có lập trường, hệt như hồi mới lên đại học ha.” Sáng Tần Vũ đã gọi điện cho anh, bảo anh hẹn Đồng Tâm, Vưu Nguyệt và cả Đường Tư, hơn nữa còn nói rõ là không được để Đường Tư biết là anh hẹn. Lúc đấy anh đã cảm thấy tò mò, nhưng biết rõ từ trước tới nay Thiệu Thành Hi làm việc vẫn luôn cẩn thận, nên cũng không hỏi nhiều.

Giờ lại thấy Tạ Thiên Ninh ở đây, trực giác nhất định là có chuyện gì đó.

Đồng Tâm nhíu mày, cầm đũa xếp lại đống thịt mà Hàng Vũ Hằng để lên vỉ.

Tạ Thiên Ninh không dám lên tiếng, nhìn trộm Đường Tư, nếu cô ta sớm nói Hàng Tiểu Ý và Thiệu Thành Hi đã quay lại với nhau, đánh chết anh ta cũng không dám tặng vòng tay gì, để bây giờ phải rước mấy vị tôn đại thần này vào.

Đường Tư vẫn ngồi đó, vẻ mặt cứng ngắc.

Tần Vũ sờ cằm, nhìn xung quanh mấy lần, vừa nướng thịt vừa ăn vừa xem náo nhiệt.

Thiệu Thành Hi đặt đũa xuống, nhìn khuôn mặt của mọi người một vòng, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt của Đường Tư, Đường Tư thấy nụ cười của anh, tim run lên, có dự cảm không lành.

Thiệu Thành Hi cười nhạt, đứng lên, chỉnh lại quần áo, rồi cầm lấy ấm trên bàn đến bên Đường Tư, tự mình rót một chén nước cho cô ta, giọng dịu dàng, “Đường Tư, tiểu thư Đường, tôi có chuyện rất cảm ơn cô.”

Tất cả mọi người nhìn sang,đôi mắt nhỏ của Tần Vũ sáng vô cùng, Hàng Vũ Hằng nhíu mày, Vưu Nguyệt kéo kéo Đồng Tâm, hỏi nhỏ: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Đồng Tâm lắc đầu, cô cũng không biết.

Mí mắt Hàng Tiểu Ý giật giật.

“Anh, anh Thiệu nói đùa…” Đường Tư hơi không tự nhiên cử động thân thể, ánh mắt hơi lay động.

Thiệu Thành Hi hơi xoay người, một tay đặt lên bàn, gắp một miếng khoai tây đặt lên vỉ nướng trước mặt Đường Tư, thản nhiên nói, “Cảm ơn cô đã chăm sóc hai năm qua.”

Người Đường Tư bỗng run bắn lên, theo bản năng nhìn Hàng Tiểu Ý, Hàng Tiểu Ý đang đảo mắt nướng thịt và rau quả trên vỉ, không nhìn cô ta.

“... Anh Thiệu nói gì vậy, em không rõ lắm.” Đường Tư cố nặn ra một nụ cười.

Ưu nhã lật khoai tây, Thiệu Thành Hi tiếc nuối lắc đầu, “Cháy rồi.” Nói xong gắp lên ném vào thùng rác bên cạnh.

Đường Tư nắm chặt cái túi đặt trên đầu gối, cố nhịn không nói gì.

Lời đối thoại của hai người, khiến mấy người còn lại suy đoán đủ thứ, Đồng Tâm và Vưu Nguyệt liếc nhau, lại nhìn Hàng Tiểu Ý. Hàng Tiểu Ý lạnh nhạt nướng thịt, dường như chuyện đang xảy ra hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cô.

Thiệu Thành Hi trở lại ngồi xuống bên Hàng Tiểu Ý, Hàng Tiểu Ý gắp thịt vào đĩa, đưa tương chấm mình pha cho anh.

Đồng Tâm nhíu mày, Thiệu Thành Hi thích nói gần nói xa làm người ta không đoán được, nhưng đều lộ ra một ý, giữa anh ta và Đường Tư thật sự có quan hệ không rõ ràng, trước mặt nhiều người như vậy, anh ta đặt Tiểu Tiểu ở chỗ nào?

Sắc mắt Đồng Tâm trở nên khó nhìn, mở miệng định nói gì, tay Hàng Vũ Hằng dưới bàn đã kéo cô, nhéo tay cô một cái. Đồng Tâm quay đầu trừng anh, Hàng Vũ Hằng nhướng mày, hạ giọng, “Sao lại thiếu kiên nhẫn vậy?”

Đồng Tâm híp mắt nhìn anh, với tư cách là anh trai của Hàng Tiểu Ý, Hàng Vũ Hằng nóng nảy như vậy lại chưa xù lông?

Thiệu Thành Hi tựa lưng vào ghế, ngón trỏ gõ nhẹ lên bàn, cả phòng chìm vào sự yên tĩnh.

Sau một lúc lâu, Thiệu Thành Hi bỗng cười nhẹ, “Những người đang ngồi đây, hoặc ít hoặc nhiều đều hiểu tôi, con người của tôi ấy à, nói dễ nghe một chút thì là biết tiến hiểu lùi, còn nói trắng ra ấy là có thù tất báo: từ trước đến này đều có ân báo ân, có oán báo oán. Có người muốn làm gì đó mờ ám sau lưng tôi, tuyệt đối đừng để tôi biết, nếu để tôi biết, tôi tuyệt đối sẽ không nuốt trôi cục tức này đâu.”

Nâng cốc nước lên thản nhiên uống một ngụm, Thiệu Thành Hi nói tiếp, “Mọi người cũng đều biết chuyện của tôi và Tiểu Tiểu, tính từ cấp 3, chia chia hợp hợp, vướng mắc dây dưa cũng được sáu, bảy năm rồi. Sáu, bảy năm, cả đời người có mấy lần sáu, bảy năm đây?”

Kéo tay Hàng Tiểu Ý đặt lên tay mình mà nhẹ vuốt ve, cả người Thiệu Thành Hi tản ra một sự lười biếng, thoạt nhìn rất vô hại, nhưng ai sáng suốt đều cảm nhận được sự lạnh lùng tỏa ra từ trên người anh.

“Nhưng vẫn cứ có người, hết lần này tới lần khác không để tôi yên, luôn làm vài chuyện mờ ám sau lưng tôi.” Thiệu Thành Hi cười trầm thấp, khẽ liếc Tạ Thiên Ninh một cái.

Tạ Thiên Ninh suýt nữa quỳ xuống từ trên ghế. Dù điều hòa đang mở, anh ta vẫn đổ mồ hôi như mưa. Những người trước mặt đều là mấy tổ tông hết, Tần Vũ, Thiệu Thành Hi, Hàng Vũ Hằng, một đầu ngón út của một người ở đây thôi cũng đã đủ nghiền chết anh ta rồi.

Nhìn thấy ánh mắt của Thiệu Thành Hi, Tần Vũ nhíu mày, “Ông chủ Tạ, chuyện này còn liên quan tới anh sao?” Qua chuyện tối qua, Tần Vũ cũng đoán được ít nhiều, nhưng không ngờ chuyện này còn liên quan đến cả Tạ Thiên Ninh?

“Sao lại không liên quan, ông chủ Tạ rất ái mộ Tiểu Tiểu đấy. Tôi không quan tâm chuyện ái mộ Tiểu Tiểu, nhưng phải rõ ràng, Tiểu Tiểu là người đã có gia đình. Trước khi đưa vòng tay gì đó cho người ta thì phải biết thân phận của người ta đã, bằng không hậu quả sẽ hơi nghiêm trọng đấy.” Thiệu Thành Hi nói như mây trôi nước chảy, dường như rất thờ ơ.

Tạ Thiên Ninh lau mồ hôi trên mặt một chút, “Anh, anh Thiệu, chuyện này là hiểu lầm! Là do Đường Tư, là do Đường Tư, không hề liên quan đến tôi, nếu biết rõ Tiểu Tiểu và anh đã quay lại với nhau, đánh chết tôi tôi cũng không dám đưa vòng tay gì…”

“Vậy sao?” Thiệu Thành Hi lơ đễnh nói, lại nhướng mày lên, mời mọi người, “Đừng khách sáo, mọi người cứ ăn thoải mái đi, không đủ thì lại gọi thêm.”

Hàng Tiểu Ý liếc anh một cái, giờ thì ai dám ăn chứ?

“Tiểu thư Đường ăn nhiều một chút, không nên uổng phí lòng tốt của tôi, hôm nay cố ý mời bữa cơm vì tiểu thư Đường mà.” Thiệu Thành Hi cầm ly rượu đỏ trên bàn lên, nâng ly hướng về phía Đường Tư, “Xin mời cô một ly, tiểu thư Đường.”

Đường Tư nhìn ý cười không ở trong đáy mắt của anh, tim đột nhiên run lên, định nâng cái ly trên bàn lên, nhưng tay lại run quá, không sao nâng lên được. Cô ta rất khẳng định, Thiệu Thành Hi nhất định đã biết rồi.

Cô ta vốn nghĩ mình hiểu rất rõ Hàng Tiểu Ý, cô ấy nhất định sẽ không bởi vì những chuyện mình nói mà đi chất vấn Thiệu Thành Hi, bởi vì cô ấy quá quan tâm đến Thiệu Thành Hi, quan tâm đến mức không dám đi chứng thực đáp án, bởi sợ rằng đáp án sẽ khiến cô ấy đau lòng.

Lại thêm bức ảnh kia, với trình độ quan tâm của Thiệu Thành Hi dành cho Hàng Tiểu Ý, nhất định sẽ không chịu được, trong lòng hai người chắc chắn sẽ đều có khúc mắc.

Nhưng cô ta không biết mình đã sai ở đâu, mà tất cả lại hoàn toàn khác so với tưởng tượng.

Thiệu Thành Hi chờ một lát, cũng không đặt ly xuống, cười nhạt, “Hình như tiểu thư Đường cũng không rõ con người và tính tình của tôi lắm, từ trước đến nay tôi làm việc đều không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua, càng không thích người khác bôi xấu tôi, điều này sẽ khiến tôi rất khó chịu. Sao, tiểu thư Đường thân với Tiểu Tiểu nhà tôi như vậy, Tiểu Tiểu chưa nói với cô à?” Tiếng của Thiệu Thành Hi vẫn trong trẻo dịu dàng như cũ, nhưng lúc này lại khiến lòng người nghe không khỏi phát run.

Đường Tư cố nén nỗi khẩn trương trong lòng, nâng ly lên gượng cười, cụng ly với anh. Lúc cái ly chỉ còn cách ly của anh có 2 cm, Thiệu Thành Hi đột nhiên buông tay, ly rượu đỏ rớt xuống mặt bàn, vỡ tan. Chất lỏng màu đỏ bắn tung tóe.

Mọi người đều hoảng sợ. Mặt Đường Tư trắng bệch, tay cứng đờ không dám cử động.

Giờ có là người ngu đi nữa cũng nhìn ra gì đó mờ ám, hôm nay Thiệu Thành Hi đến là vì Đường Tư đây.

Cầm khăn tay trên bàn lau đi, Thiệu Thành Hi cười, “Con người của tôi, ghét nhất những kẻ không biết điều.”

“Đúng rồi, tiểu thư Đường, nghe nói cô rất thích chụp ảnh, trước kia thường chụp ảnh hộ Tiểu Tiểu đúng không?”

Sắc mặt Đường Tư càng trắng hơn, “... Anh nói gì thế? Em không nghe rõ.”

“Không nghe rõ? Vậy thôi đi.” Thiệu Thành Hi lại nhìn Hàng Tiểu Ý, đưa tay xoa đầu cô, thương tiếc nói, “Sau này phải mở to hai mắt ra nhìn cho rõ người đang chụp mình, không thì bị chụp xấu cũng chẳng biết.”

Hàng Tiểu Ý nhìn anh, “...”

Những lời này nói ra, tuy còn chưa biết cụ thể, nhưng trong lòng mọi người cũng đoán được đại khái.

Sắc mặt Đường Tư hơi khó coi, cầm túi đứng lên, “Tôi có việc, đi trước.”

Thấy tay Đường Tư sắp nắm lấy chốt cửa phòng bao, Thiệu Thành Hi thản nhiên mở miệng, “Hôm nay không được tôi cho phép, tôi xem ai dám ra khỏi căn phòng này một bước.”

Tay Đường Tư dừng lại, từ từ quay lại nhìn Thiệu Thành Hi, vẻ mặt khó chịu, “Thiệu Thành Hi, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Tôi nói rồi, hôm nay mời bữa cơm này là vì cô, cô rời đi thì tôi mất mặt lắm, ngồi xuống, uống hết ly rượu vừa rồi chưa uống xong đi.”

Hàng Vũ Hằng nhướn mày, đứng lên, cầm chai rượu đỏ trên bàn rót đầy ly trước mặt cô ta, “Sao tôi lại nghe như thể Tiểu Tiểu nhà chúng tôi bị bắt nạt vậy, Đường Tư, trước đây không nhìn ra, che giấu kỹ nhỉ?”

Đường Tư hít một hơi thật sâu, cắn môi, giãy giụa lần cuối, “Anh Thiệu, em không biết Tiểu Tiểu đã nói gì với anh, nhưng anh cũng không thể nghe mỗi một phía được, có lẽ có vài người vì che giấu tất cả những hành động của mình mà vu khống người khác, anh tuyệt đối phải mở to mắt, đừng để người khác lừa.”

“Cô nói là tấm ảnh kia à?” Vẫn luôn không mở miệng, Hàng Tiểu Ý ngước mắt nhìn Đường Tư, cười giễu cợt, “Đường Tư, quả thật là cô hiểu rất rõ tôi, biết rõ tôi đang nghĩ gì, đang sợ gì. Nhưng cô lại không hiểu rõ Thiệu Thành Hi, anh ấy hoàn toàn không tin vào tấm ảnh mà cô gọi là chứng cứ ấy.”

“Tôi vẫn luôn coi cô là bạn tốt, cái gì cũng nói cho cô, lại không ngờ cuối cùng người tính kế tôi lại là cô.”

Nghe Hàng Tiểu Ý nói, Đồng Tâm từ từ đứng lên, trợn mắt nhìn Đường Tư, “Tiểu Tiểu nói thế là sao, Đường Tư, cô đã làm gì?”

Đường Tư mím chặt môi, ánh mắt nhìn thẳng Thiệu Thành Hi, trong mắt mang theo ánh lệ, “Anh Thiệu, ảnh chụp gì chứ, em thật sự không biết hai người đang nói gì, có lẽ trước đó em nói với Tiểu Tiểu khiến Tiểu Tiểu hiểu lầm, nhưng em cũng vì tốt cho cô ấy mà.”

Hàng Tiểu Ý hơi cúi đầu, cười khổ, trước kia cô thật sự nhìn lầm Đường Tư rồi.

Thiệu Thành Hi hơi nghiêng mắt, liếc một cái ra hiệu cho Hàng Vũ Hằng. Hàng Vũ Hằng gật đầu, kéo Đồng Tâm ra ngoài, “Nhòe hết lớp trang điểm rồi đó, mau đi trang điểm lại đi.”

Đồng Tâm bị anh kéo, hết sức không muốn. Hàng Vũ Hằng lại nói nhỏ gì đó bên tai cô, Đồng Tâm liếc anh một cái, rồi xoay người, “Tiểu Tiểu, đi cùng tớ vào toilet trang điểm lại đi.”

Hàng Tiểu Ý sững sờ, nhìn thoáng qua Thiệu Thành Hi đang lười biếng tựa lưng vào ghế, đứng lên, “Được.”

Đồng Tâm đi, cũng không quên kéo Vưu Nguyệt theo.

Chờ ba người ra ngoài rồi, Hàng Vũ Hằng đóng cửa phòng lại, chân dài đạp cái ghế vướng víu qua một bên, một tiếng ‘rầm’ khiến Tạ Thiên Ninh sợ tới mức run bắn cả người.

Tần Vũ ném đũa, đứng lên xắn tay áo, “Muốn đánh nhau à, em là chuyên gia đó.”

Thiệu Thành Hi nhìn Đường Tư vì sợ mà lạnh run nhưng vẫn hơi ngẩng mặt lên, khóe miệng hơi cong lên, cười, “Đường Tư, bao nhiêu năm Tiểu Tiểu vẫn luôn được người nhà bảo vệ, có lẽ không hiểu được lòng người hiểm ác. Nhưng tôi lăn lộn trên thương trường nhiều năm như thế, có chuyện âm hiểm bỉ ổi gì mà chưa gặp qua. Cho nên ấy, tôi khuyên cô dẹp hết ngay mấy cái thủ đoạn vớ vẩn trong đầu óc cô đi, cách xa Tiểu Tiểu một chút, đừng có để lọt vào trong tay tôi. Bằng không, tôi có mấy trăm biện pháp có thể khiến cho cô hối hận về tất cả những hành động của cô hôm nay đấy, cô biết không?”

“Anh, anh sẽ không như vậy chứ?” Đường Tư nắm chặt túi xách, lui về phía sau một bước.

“Ha ha…” Thiệu Thành Hi như đang nghe chuyện cười nào đó, mắt híp lại một nửa, mang theo vài phần lạnh lẽo, vẫn nói tiếp một cách biếng nhác, “Đường Tư, Tiểu Tiểu không có ở đây, tôi cũng không ngại nói thật với cô, cô cho rằng trong cái phòng này hôm nay có tên nào là người đoan chính? Nếu không tin, cứ nhìn xem, tôi không ngại đùa với cô.”

Sắc mặt Đường Tư trắng bệch nhìn anh, hơi khó tin. Hàng Vũ Hằng cầm ly rượu đỏ trên bàn lên đưa cho cô, cười khẽ, “Tốt nhất cô nên tin lời nó nói, mà cũng cho cô biết, Đường Tư à, giết cô đơn giản như nghiền chết một con kiến vậy, cho nên tuyệt đối đừng tự tìm đường chết.”

Đường Tư tâm như tro tàn nhìn Thiệu Thành Hi, anh vẫn lười biếng tựa vào ghế như thế, thậm chí mặt còn rất dịu dàng vui vẻ, nhưng cô ta chưa bao giờ  thấy ánh mắt của anh lạnh lùng đến thế, khiến toàn thân cô ta đều lạnh run, dường như cô ta chưa từng biết đến người trước mặt vậy.

“Uống nó rồi cô có thể đi.” Thiệu Thành Hi thản nhiên mở miệng.

Đường Tư cười khổ, nhận lấy rượu trong tay Hàng Vũ Hằng, uống một hơi cạn sạch, sau đó lảo đảo rời khỏi phòng bao.

Hàng Vũ Hằng xoay người đá Tạ Thiên Ninh vẫn ngồi liệt trên ghế một cái, “Cút…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.05.2017, 20:45
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1663 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca - Điểm: 52
Chương 40


Edit + Beta: Song Linh

Đến chỗ ghế dài, Đồng Tâm và Vưu Nguyệt ấn Hàng Tiểu Ý ngồi xuống để hỏi rõ sự tình, bộ dáng Đồng Tâm như núi lửa phun trào, đi đi lại lại trên hàng lang, hai tay chắp sau lưng: “Đường Tư, thật sốc nha, dám làm ra những chuyện như vậy, tớ nhất định sẽ không tha cho cô ta.”

Vưu Nguyệt cũng cau mày: “Không thể tưởng tượng được Đường Tư lại là loại người đó, may mà Thiệu sư huynh thông minh, nếu mà ngốc như Tiểu Tiểu, nhất định sẽ mắc bẫy của Đường Tư .”

Hàng Tiểu Ý cười xấu hổ, đây mới chính là bạn thân thật sự.

“Đi nào, Tiểu Tiểu, chúng ta trở về xả giận cho cậu.” Đồng Tâm kéo Hàng Tiểu Ý buộc cô trở về, Hàng Tiểu Ý liền kéo cô ấy lại: “Anh ba cho phép tớ và cậu ra ngoài, cũng không phải là để cho chúng ta trở về bây giờ.”

Động tác của Đồng Tâm lập tức ngừng lại, lúng túng gãi đầu: “Cũng may là cậu còn tỉnh táo.”

Hàng Tiểu Ý chu môi: “Một người là Thiệu Thành Hi, một người là anh ba, nếu tớ không hiểu rõ hai người họ, mới là không bình thường.”

Ba người ở hành lang xôn xao nói chuyện.

“Nhìn khí chất của Thiệu sư huynh, hôm nay vẫn bình thường, khẳng định Đường Tư không làm được gì, ài, ngày xưa chúng ta đối xử với nhau tốt như vậy, sao Đường Tư có thể làm vậy với cậu chứ.” Vưu Nguyệt có chút đau lòng.

Hàng Tiểu Ý cũng thở dài, bốn năm, các cô ở chung kí túc xá bốn năm, mỗi ngày sớm chiều ở chung, bốn người xa lạ, một căn phòng, có lẽ cả đời cũng chỉ có khoảng thời gian học Đại học mới có cơ hội như vậy, các cô từng chung sống rất tốt đẹp, nhưng bây giờ lại lộn xộn đến mức này.

Đồng Tâm dựa vào tường, đôi mắt chăm chú nhìn vào bức tranh trên bức tường đối diện, giọng nói có chút mờ ảo: “Thật sự, Tiểu Tiểu, Thiệu sư huynh là một người rất tài giỏi, lớn lên bề ngoài lại rất tuấn tú, lúc nào cũng nâng niu cậu trong lòng bàn tay, một người như vậy cứ toả sáng trước mặt chúng tớ mỗi ngày, cũng khó trách Đường Tư động tâm, nhưng mà tớ không ngờ cô ta lại làm những chuyện đó với cậu.”

Hàng Tiểu Ý im lặng, thật sự trong chuyện này cũng có lỗi của cô, thỉnh thoảng cô nhớ lại chuyện trước kia, lại có cảm giác mình là đoá hoa được nuôi dưỡng trong lồng kính, từ nhỏ luôn được hai người anh trai che chở, về sau lại có Thiệu Thành Hi, cô luôn cho mọi người thấy hạnh phúc của mình, mỗi ngày đều vui vẻ như vậy, cho nên chưa bao giờ suy nghĩ về cảm nhận của người khác, giống như cô và Đồng Tâm là bạn thân, nhưng không hề biết Đồng Tâm thích anh ba chừng ấy năm, lại ví dụ như chuyện của Đường Tư, nếu như cô lưu ý hơn một chút, sẽ không kiêng nể gì để cho Thiệu Thành Hi gặp mặt cô ấy, có lẽ tình cảm của Đường Tư với Thiệu Thành Hi cũng không giống hôm nay.

Nghĩ đến việc Đường Tư đưa vòng tay cho Hàng Tiểu Ý, Đồng Tâm liếc qua cổ tay của cô: “Tiểu Tiểu, cậu chưa nói cho Thiệu sư huynh về chuyện chiếc vòng tay sao?”

Hàng Tiểu Ý nghe xong, đôi mắt tối lại, cúi đầu vuốt ve cổ tay phải, hạ thấp giọng nói: “Tớ chưa nói, không biết phải nói như thế nào.”

“Dù sao đây cũng không phải chuyện nhỏ, bây giờ cậu lừa anh ấy, sớm muộn gì cũng có một ngày anh ấy biết được thôi, tớ cảm thấy so với việc anh ấy biết được từ miệng người khác thì cậu trực tiếp nói vẫn tốt hơn nhiều.”

“Đúng vậy, Tiểu Tiểu, tớ thấy Đồng Tâm nói rất đúng.” Vưu Nguyệt cũng đồng ý gật đầu.

“Tớ biết, nhưng mà, các cậu cũng biết tính cách của Thiệu Thành Hi, nếu anh ấy biết rõ năm đó tớ lấy cái cớ như vậy để chia tay, nhất định anh ấy sẽ rất thất vọng, tớ không tưởng tượng nổi anh ấy sẽ làm gì nữa.” Hàng Tiểu Ý mấp máy môi, trong lòng hoảng sợ.

“Nhưng mà….” Tự nhiên Đồng Tâm cũng không biết phải nói gì.

“Thiệu sư huynh quan tâm cậu như vậy, nhất định sẽ không để chuyện đó trong lòng đâu.”

Hàng Tiểu Ý cười khổ: “Cũng bởi vì quá quan tâm, nên anh ấy mới không thể chấp nhận tớ lấy cái cớ như vậy để chia tay, mọi chuyện anh ấy đều cho tớ suy nghĩ, tớ vì đau khổ nhất thời mà chia tay, nếu anh ấy biết, nhất định sẽ hận tớ đến chết, anh ấy kiêu ngạo như vậy, trong lòng tớ lại đặt anh ấy ở vị trí thấp nhất, Đồng Tâm, thật ra cậu nói rất đúng, trước kia căn bản là tớ không hiểu anh ấy, bây giờ hiểu rồi, ngược lại càng sợ hãi hơn, sợ mất đi anh ấy, Đồng Tâm, tớ sợ anh ấy sẽ không quan tâm tớ nữa.”

Qua chuyện lần này của Đường Tư, Hàng Tiểu Ý biết rõ Thiệu Thành Hi rất mẫn cảm với chuyện cô không tin anh, anh vẫn luôn cho rằng cô vì gia đình phá sản nên mới chia tay, mặc dù như vậy, nhưng trong lòng anh vẫn tồn tại khúc mắc, nếu như cho anh ấy biết sự thật, cô thật sự không tưởng tưởng nổi anh sẽ làm gì.

Anh rất hận cô, hận cô dễ dàng chia tay với anh như thế, hận cô không tin anh, hận cô làm anh mờ mịt không hiểu gì, hận mọi thứ liên quan đến cô, còn có cực kì thất vọng đối với cô, mà loại thất vọng này có thể phá tan những gì hai người đang có.

Mãi đến khi chứng kiến Đường Tư mở cửa lảo đảo rời đi, ba người mới quay lại phòng, liền nhìn thấy Tần Vũ và Hàng Vũ Hằng đang kích động.

Nhìn thấy ba người trở về, Thiệu Thành Hi đang hút thuốc liền tắt thuốc lá rồi đứng lên, đưa túi xách cho Hàng Tiểu Ý: “Đi thôi.”

Hàng Tiểu Ý nhíu mày: “Em không ăn nữa đâu.” Vừa rồi ngoại trừ Tần Vũ hăng say diễn trò thì mấy người còn lại đã ăn vặt rồi.

“Ừ, anh biết, nhưng những thứ kia không thể ăn, anh dẫn em đi ăn món khác, cam đoan ngon hơn thức ăn chỗ này nhiều.”

Hàng Tiểu Ý lắc đầu: “Được rồi, không cần phiền toái như vậy, ở đây ăn qua loa là được, em phải đi làm, sắp muộn giờ rồi.”

Nói xong Hàng Tiểu Ý ngồi xuống, Thiệu Thành Hi lập tức kéo cô dậy, ánh mắt tà ác, giọng nói âm u: “Thực sự em định ăn ở đây? Sao nào, ở đây cơm của Tạ Thiên Ninh ngon như vậy?”

Hàng Tiểu Ý trợn mắt, nhíu mày, âm thầm thở dài, cầm lấy túi xách trong tay anh: “Đi thôi, đi thôi, em sắp chết đói rồi.”

Sắc mặt Thiệu Thành Hi sau cơn mưa trời lại sáng, cầm tay cô, dịu dàng nói: “Ngoan, anh đưa em đi ăn ngon.”

Thấy Thiệu Thành Hi và Hàng Tiểu Ý đi ra ngoài, Tần Vũ cùng Hàng Vũ Hằng dùng tốc độ nhanh nhất nhét thức ăn vào miệng, sau đó đi sau hai người kia bước ra ngoài.

Tần Vũ liếc Hàng Vũ Hằng, cách xa anh hai mét: “Làm phiền Hàng Đại Minh Tinh tự giác, anh định cứ như vậy mà ra ngoài sao?”

Hàng Vũ Hằng thấy cái liếc mắt của anh ta, lấy khẩu trang với kính râm ra đeo, trời nóng lắm đấy, quả thực mẹ nó quá gian nan.

Bạn trai Vưu Nguyệt đến đón, hai người họ đã đi trước rồi, Tần Vũ vừa ra đến cửa thì có điện thoại gọi đến, cũng vội vàng tiêu sái rời đi.

Hàng Vũ Hằng được đối tác làm ăn lái xe đến đón, có một thông báo nhỏ cần anh đi xử lý, Thiệu Thành Hi thì đưa Hàng Tiểu Ý đi làm, Hàng Tiểu Ý nhìn Đồng Tâm lạc lõng, muốn đưa cô ấy về.

Đồng Tâm lắc đầu: “Không cần đâu, vả lại cũng không tiện đường, bây giờ là ban ngày, tớ đi xe buýt công cộng về được rồi.”

“Để anh đưa em về.” Hàng Vũ Hằng dựa vào thân xe nói chen vào.

Đồng Tâm nghe vậy liền theo bản năng lui về phía sau hai bước giữ khoảng cách với anh, đề phòng nói: “Không cần làm phiền Hàng sư huynh, em tự trở về là được.”

Hàng Vũ Hằng nhìn bộ dáng như chuột thấy mèo của cô không hiểu sao lại nổi giận, trực tiếp cầm túi xách trong tay cô ném vào trong xe, tức giận nói: “Đi thôi, đi đi đi, đừng làm phiền anh.”

Đồng Tâm nhìn hai tay trống rỗng, mắt choáng váng, người này ngây thơ như vậy sao? Giống như mấy đứa con nít ở nhà trẻ, không vừa ý mình liền chơi xấu.

Hàng Vũ Hằng hơi nhíu mày, miễn cưỡng nhìn cô: “Con người anh đặc biệt ghét người khác cự tuyệt yêu cầu của anh, không tin thì em có thể thử xem!”

Đồng Tâm bất đắc dĩ nhìn Hàng Tiểu Ý, Hàng Tiểu Ý còn chưa mở cửa, Thiệu Thành Hi đã nắm eo cô kéo vào trong, Hàng Tiểu Ý kiều mạng kéo anh: “Đồng Tâm, còn Đồng Tâm nữa….”

Cô đâu có khí lực lớn như Thiệu Thành Hi, trong khi nói chuyện đã bị anh cưỡng ép ôm chặt trong ngực rời đi, để lại Đồng Tâm trợn mắt nhìn, sâu sắc phỉ nhổ Hàng Tiểu Ý.

Hàng Vũ Hằng rất hài lòng với biểu hiện của Thiệu Thành Hi, không kìm được huýt sáo.

Ngược lại Đồng Tâm nhìn về phía Hàng Vũ Hằng, nhăn mũi: “Hàng sư huynh, em tặng cho anh chiếc túi xách kia, em đi trước.” Hàng Vũ Hằng nghĩ rằng chỉ một cai túi xách mà có thể khống chế cô thật sự quá coi thường Đồng Tâm rồi.

Nhìn bóng lưng Đồng Tâm, Hàng Vũ Hằng thản nhiên nói: “Đồng Tâm, em thử bước thêm một bước nữa, anh liền tháo khẩu trang với kính râm xuống, em muốn hai chúng ta chơi trò rượt đuổi trên đường sao, anh cũng không ngại, dù sao trước mặt giới truyền thông anh là người không biết mặt mũi là gì, chuyện xấu cũng nhiều, còn về phần em, em suy nghĩ kĩ đi.”

Bước chân Đồng Tâm ngừng lại, nghiến răng nghiến lợi hừ một tiếng, sau đó quay người nhanh chóng chui vào trong xe, Hàng Vũ Hằng hài lòng vỗ tay một cái, hừ nhẹ: “Chỉ là một cô gái nhỏ, tưởng anh không đối phó với em được sao.”

Trong xe, người đại diện của Hàng Vũ Hằng ngồi ở bên cạnh ghế lái, Đồng Tâm núp ở góc ghế đằng sau, Hàng Vũ Hằng nhìn cô nhíu mày, sau đó xoay người đi về phía sau ngồi cạnh cô.

Bởi vì anh đến gần, Đồng Tâm cố hết sức co người lại, dùng sức dán cơ thể mình trên thân xe.

Hàng Vũ Hằng nhìn bộ dáng hận không thể nhảy xe trốn thoát của cô, mỉm cười, một tay chống vào ghế dựa sau lưng cô, tay còn lại chống ở chỗ ngồi phía trước, vây cô trong một góc, giọng nói dịu dàng gọi tên cô: “Tiểu Tâm Nhi…”

Đồng Tâm rùng mình ớn lạnh nói: “Hàng, Hàng, sư huynh, anh đừng gọi em như vậy, cực kì, cực kì…” Đồng Tâm muốn nói lại thôi.

“Cực kì cái gì?” Hàng Vũ Hằng nhìn cô, chớp đôi mắt đào hoa, giọng nói mang theo vài phần quyến rũ lòng người.

Bộ dáng Hàng Vũ Hằng khi lớn lên vô cùng đẹp trai, là da rám đen vài ngày trước đã khôi phục chút ít, phối hợp với bộ dáng lưu manh bây giờ, đặc biệt hấp dẫn, khó trách người hâm mộ si mê anh như thế.

Đồng Tâm đè nén cảm giác tê dại không đúng lúc, khó khăn mở mắt, buồn bã nói: “Cực kì buồn nôn.”

Hàng Vũ Hằng nghe vậy, hung hăng hừ một tiếng, ngồi phịch xuống ghế, tức giận nói: “Em thiếu nợ anh một bữa cơm, bao giờ mới trả đây?”

“Không phải trước đây chúng ta đã ăn một lần rồi sao?” Đồng Tâm trợn to mắt nhìn anh, chỉ vì một bữa cơm, anh đuổi cùng giết tận cô như vậy sao?

Hàng Vũ Hằng miễn cưỡng nâng mí mắt lên: “Lần ăn cơm đó có nhiều người như vậy nên không phải là chỉ mời anh, không tính, em phải mời thêm lần nữa mới được.”

Khoé miệng Đồng Tâm không nhịn được co giật, người này thật sự, thật sự, quá vô sỉ.

Suy nghĩ một lát, Đồng Tâm lấy di động ra bấm bấm vài cái: “Được rồi, Hàng sư huynh, anh nhìn WeChat đi, em chuyển tiền cơm cho anh rồi, chúng ta không còn nợ nần gì nữa, anh đừng vì một bữa cơm mà bám em không rời, em cầu xin anh buông tha em được không?” Bộ dạng Đồng Tâm đáng thương nhìn anh, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ ai oán, điềm đạm đáng yêu, đặc biệt chọc người thương tiếc.

Nhưng Hàng Vũ Hằng không bị bộ dáng bên ngoài của cô mê hoặc, trong mắt cô hiện lên vẻ trêu chọc không đứng đắn, anh cũng không bỏ qua.

Hàng Vũ Hằng cầm điện thoại nhìn xem, quả nhiên trên WeChat có phong bao lì xì do Đồng Tâm gửi, vốn anh không muốn nhận, nhưng do hiếu kỳ muốn biết một bữa cơm giá bao nhiêu, liền nhấn nút mở, màn hình điện thoại liền hiện lên vài con số, là chín tệ rưỡi.

Mí mắt Hàng Vũ hằng giật giật, nhìn cô, mặt không cảm xúc: “Chín tệ rưỡi, em định mời anh ăn cái gì?”

“Chính là ăn bún gạo đó, một chén bún gạo giá mười tệ, dùng WeChat thanh toán, giá chỉ còn chín năm phần trăm, vừa đúng chín tệ rưỡi.”

Hàng Vũ Hằng cực kì bình tĩnh nhìn cô ba giây, sau đó cúi đầu bấm điện thoại: “Được rồi, anh chuyển cho em mười tệ, chín tệ rưỡi vừa rồi cũng đã trả lại, ngoài ra còn cho thêm nửa tệ tiền khen thưởng, nhớ kỹ, em vẫn nợ anh một bữa cơm,”

Đồng Tâm khóc không ra nước mắt: “Hàng sư huynh, rốt cuộc là anh muốn gì? Em chịu thua, anh nói thẳng ra có được không?”

Bỗng nhiên khuôn mặt tuấn tú của Hàng Vũ Hằng áp sát: “Tiểu Tâm Nhi, có phải em rất sợ anh không?”

Trong nháy mắt Đồng Tâm liền cảnh giác, cố sức nhích về phía sau, gượng cười: “Nào có, Hàng sư huynh lại nói đùa.”

Hàng Vũ Hằng híp mắt nhìn cô một lúc lâu, sau đó nói: “Nếu như vậy, em làm trợ lý cho anh vài ngày, coi như trả tiền cơm đi.”

“Hàng sư huynh, cái giá này có phải quá đắt không, bình thường anh ăn cái gì? Thịt rồng sao?” Đồng Tâm nhanh mồm nhanh miệng chế giễu.

“Một bữa cơm bình thường theo tiêu chuẩn của anh chắc cũng tầm vài vạn tệ thôi, em nghĩ xem nếu lấy tiền lương của em để trả, em phải làm việc cho anh bao lâu mới có thể trả hết đây?”

Đồng Tâm xì mũi coi thường: “Hàng sư huynh, chỉ là một bữa cơm, anh nghĩ em là loại người chỉ vì một bữa cơm mà chịu cúi đầu trước người khác sao?”

Hàng Vũ Hằng nở cụ cười, cười đặc biệt âm hiểm: “Tiểu Tâm Nhi, em nghĩ nếu bây giờ anh xuống xe, đứng trên đường cái hôn em, em nghĩ người lên trang nhất các báo có thể là người khác sao?”

Đồng Tâm không tin được trừng to mắt nhìn anh, hiển nhiên không nghĩ anh có thể không biết xấu hổ như vậy.

“Dù sao anh cũng không tổn hại gì, bạn gái cũng có một đóng, thêm em cũng không nhiều, bớt em đi… Lại thiếu mất một bữa cơm…” Hàng Vũ Hằng buông thõng tay nhún vai, bộ dạng quyết định đều do em.

Khoé mắt Đồng Tâm co giật cả buổi, tự cảm thấy không thể đàm phán với Hàng Vũ Hằng, người đàn ông này thực sự làm cho người ta muốn đánh một trận.

Rất lâu sau, Đồng Tâm mở miệng: “... Hàng sư huynh, anh có cảm thấy bản thân không biết xấu hổ là gì không?”

“Anh không thấy xấu hổ, vốn vì anh không có mặt mũi, chẳng lẽ Tiểu Tiểu chưa từng nói cho em sao?” Hàng Vũ Hằng cười đến thiện lương vô hại.

“... Cậu ấy đã từng nói rồi, chỉ là em vẫn ôm một chút hy vọng, hy vọng con người của anh vẫn sót lại chút lương tâm cuối cùng.”

“À, vậy là em suy nghĩ nhiều rồi, về sau nhất định phải làm quen, thời gian chúng ta còn ở bên nhau còn rất nhiều.”

Nghe âm thanh nghiến răng nghiến lợi của người bên cạnh, Hàng Vũ Hằng nhìn cảnh vật ngoài xe, khoé miệng cong lên cười như không cười, cảm thấy thời tiết hôm nay rất tốt, rất thích hợp để đi chơi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.05.2017, 23:18
Hình đại diện của thành viên
❤️ ❉ An Bi ❉ ❤️
❤️ ❉ An Bi ❉ ❤️
 
Ngày tham gia: 30.09.2016, 21:51
Tuổi: 17 Chưa rõ
Bài viết: 301
Được thanks: 549 lần
Điểm: 11.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca - Điểm: 46
Chương 41

Edit + Beta: An Bi Nhi


Thiệu Thành Hi đưa Hàng Tiểu Ý đến một cửa hàng ăn nhanh, gọi 2 suất cơm trứng, vì cửa hàng ăn nhanh đã chật kín người, nên hai người đành mua mang về xe ăn.

Lúc đợi cơm, Hàng Tiểu Ý trừng mắt nhìn anh, “Lần này chắc chắn Tâm Tâm sẽ ghét em, đều tại anh.”

Thiệu Thành Hi nhíu mày, “Tiểu Tiểu, em vu oan cho anh, rõ ràng là em muốn bỏ rơi Đồng Tâm, sao bây giờ lại đổ hết cho anh?”

“Đâu có? Em là kiểu người có thể bỏ rơi bạn bè sao?” Hàng Tiểu Ý trốn tránh ánh mắt của anh.

Thiệu Thành Hi cười một tiếng, ngắt chóp mũi cô, “Hàng Tiểu Ý, suy nghĩ của em đều ghi hết trên mặt rồi.”

Hàng Tiểu Ý nhăn mũi với anh, nhỏ giọng nói, “Đồ hồ ly.” Sau đó lại thân mật khoác tay anh, giọng nịnh nọt, “Thành Hi, trước kia, lần đầu tiên em gặp Diệp Hà, Diệp Hà nói những chuyện xấu của anh ba đều là giả, có thật không?”

Thiệu Thành Hi nhận cơm người phục vụ đưa đến, thuận tiện liếc cô một cái, “Em nghĩ sao?”

“Nếu em biết thì hỏi anh làm gì?” Hàng Tiểu Ý bĩu môi, “Nhưng, em nghĩ Diệp Hà sẽ không lừa em, nên em mới để Đồng Tâm lại với anh ba, biết đâu hai người họ lại thành một đôi, anh nói có đúng không?”

Thiệu Thành Hi mở cửa xe, nhét cô vào trong, chống lên cửa xe sờ mặt cô, “Ừ, em làm đúng rồi, như chúng ta đã chia tay 2 lần còn có thể kết hôn, trên đời này còn cái gì không thể xảy ra nữa, em nghĩ có đúng không?”

Hàng Tiểu Ý im lặng, không còn gì để nói nữa.

Ngồi trong xe, Hàng Tiểu Ý ăn hộp cơm gà hầm mộc nhĩ với trứng rán, thỉnh thoảng liếc nhìn Thiệu Thành Hi, thế này mà anh bảo là ăn ngon hả? Cô thật sự có vấn đề mới tin anh, không ở nhà hàng ăn thịt nướng lại ngồi trong xe ăn đồ ăn nhanh.

Nhưng, Thiệu Thành Hi ăn rất ngon miệng, phát hiện ra ánh mắt Hàng Tiểu Ý, đưa một thìa tới bên miệng cô, “Nào, ăn thử đồ ăn của anh, tôm bóc nõn, ăn rất ngon.”

Hàng Tiểu Ý định từ chối anh, nhưng nhìn thấy tôm bóc nõn rất ngon, lại đồng ý, há miệng ngậm vào, hài lòng gật đầu, “Ừ, đúng là rất ngon.” Liền quên hết oán giận vừa nãy.

“Em phải cho anh ăn thử của em nữa chứ?” Thiệu Thành Hi bảo cô, Hàng Tiểu Ý xúc một thìa lớn đưa vào miệng anh, tức giận nói, “Anh biết là em không thích ăn trứng gà với mộc nhĩ, mà lại tự gọi cho mình một suất tôm bóc nõn, anh chắc chắn cố ý.”

Thiệu Thành Hi cười, “Vậy thật tốt, anh thích ăn trứng gà với mộc nhĩ, em ăn của anh, anh ăn của em.”

‘Nếu đã thế, đưa mình hộp thức ăn mình không thích ăn làm gì, lãng phí thời gian’, Hàng Tiểu Ý một bên âm thầm nói, một bên thò tay muốn lấy lại, Thiệu Thành Hi nâng cánh tay lên, đùa cô, “Muốn ăn thì tự lấy.”

Hàng Tiểu Ý híp mắt, ném một hộp cơm khác tới chỗ kính chắn gió, thò tay đoạt lại, tay của Thiệu Thành Hi dài, lại trêu đùa cô trốn đi, Hàng Tiểu Ý vươn người tới, nhưng không với tới, liền đưa tay ra cù nách Thiệu Thành Hi...

Sau đó…. cũng không có sau đó….

Thiệu Thành Hi rất sợ ngứa, làm hộp cơm đang ở trên không vung vãi ra, những hạt cơm, tôm bóc nõn óng ánh, màu sắc xinh đẹp văng ra.

“Cơm chiên tôm bóc nõn của em…” Hàng Tiểu Ý muốn khóc.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, người mùi cơm tỏa ra trong xe, bụng Hàng Tiểu Ý vang lên 2 tiếng.

“Thật ra, anh thấy em ăn nhiều quá, nên cố ý phải không?” Hàng Tiểu Ý liếc anh.

Thiệu Thành Hi, “...”

Lần đầu tiên, khi Thiệu Thành Hi không biết nói gì, Hàng Tiểu Ý không biết có nên vui hay không.

Thiệu Thành Hi sầm mặt gọi cho thư kí, hai người xuống xe đứng ở ven đường chờ, trong lòng Hàng Tiểu Ý thầm cười, mặc dù Thiệu Thành Hi không phải người yêu xe như mạng, nhưng cả hộp cơm đổ xuống xe,  anh chắc cũng rất đau lòng.

Thiệu Thành Hi thò tay nhéo cằm Hàng Tiểu Ý, “Tiểu Tiểu, em không nói anh cũng biết em đang nghĩ gì.”

“Cũng có gì đâu…” Hàng Tiểu Ý đứng đắn, “Thành Hi, cơm chiên tôm bóc nõn ngon không?”

“...” Mặt Thiệu Thành Hi càng đen hơn.

Thư ký mang một chiếc xe khác tới đổi cho anh, thấy trong xe anh bừa bộn, không nhịn được cười, đã xảy ra thảm họa đến mức nào a!

Hàng Tiểu Ý đặc biệt dặn dò, “Thư kí Vương, anh bảo người ta rửa xe thật sạch, nếu còn cơm ở trong xe, tôi sợ sẽ thu hút lũ chuột.”

Thiệu Thành Hi, “...”

Hàng Tiểu Ý lấy một hộp cơm khác từ trong xe ra, ôm vào chiếc xe khác, thở dài nói, “Thật ra cơm trứng gà với mộc nhĩ cũng không tệ lắm.”

Lông mày Thiệu Thành Hi nhíu lại, “...”

Thiệu Thành Hi lái xe, Hàng Tiểu ý mở hộp cơm ra ăn tiếp, Thiệu Thành Hi nhíu mày, “Nguội rồi, đừng ăn nữa.”

Hàng Tiếu Ý ai oán liếc anh, “Thì sao, không cho em ăn tôm bóc nõn, bây giờ trứng gà mộc nhĩ cũng không muốn cho em ăn hả?”

Thiệu Thành Hi cười, nghiêng đầu nhìn phía ngoài xe.

Hàng Tiểu Ý đưa một thìa cơm tới bên miệng anh, “Có còn hơn không, ăn lót dạ đã.”

Giọng Thiệu Thành Hi cứng nhắc, “Kể cả thế, không bằng em để anh chết đói đi, anh chết đói em liền được giải thoát.”

Hàng Tiểu Ý cười vui vẻ, không nhịn được hôn lên mặt anh một cái ‘chụt’, “Ông Thiệu, anh thật đáng yêu.”

Mặt Thiệu Thành Hi vừa dịu dàng lại lần nữa đen xuống.

Cuối cùng, Hàng Tiểu Ý không ăn cơm chiên trứng đã nguội, Thiệu Thành Hi mua cho cô một phần súp dưới đài truyền hình, Hàng Tiểu Ý đáng thương nhìn anh, “Thành Hi, sau này em còn có cơ hội ăn thịt nướng không?”

Thiệu Thành Hi hôn môi cô, “Thật đáng thương, lớn như vậy rồi mà chưa có cơ hội ăn thịt nướng, lần sau, chồng sẽ đưa em đi ăn thịt nướng…”

Hàng Tiểu Ý bĩu môi, đẩy anh ra, “ Ông Thiệu, vậy chia tay đi, nói nhiều chỉ thêm nước mắt, sau này nhớ ăn cơm thật ngon, đừng phụ lòng hộp cơm chiên tôm bóc nõn kia.”

Thiệu Thành Hi, “...”

*

Buổi chiều, Hàng Tiểu Ý gọi điện cho Đồng Tâm, Đồng Tâm rất lâu mới tiếp điện thoại, vừa nghe vừa đứng lên than thở, “Hàng Tiểu Ý, cậu là người trọng sắc khinh bạn, cậu dám ném mình cho anh ba biến thái của cậu, mình sắp bị chơi chết rồi….”

Chơi chết rồi… Cái từ này thật là….. Một lời khó nói hết...

“Cậu sao thế, Tâm Tâm? Anh ba của mình làm gì cậu à?” Hàng Tiếu Ý hứng thú hỏi.

Đồng Tâm bắt đầu nói không dừng, “Trước mặt và sau lưng, bận trước bận sau, hầu hạ Đại thiếu gia uống nước quạt mát, trang điểm cầm quần áo, còn phải trêu chọc cho anh ta vui vẻ, đi nhà vệ sinh cũng bắt tớ đợi, lúc anh ta đi ra phải phun nước hoa cho anh ta…” Đồng Tâm thở ra một hơi, “Trước khi anh ta muốn chửi bậy phải trước một bước nói thay anh ta, dù sao anh ta cũng là hình tượng của công chúng, cậu xem có phải anh ta bị bệnh không?”

Hàng Tiểu Ý nhíu mày, “Không phải anh ba đưa cậu về nhà sao? Sao bây giờ hai người vẫn đang ở chung một chỗ?”

“Ai, nói ra rất dài, dài quá nên không nói luôn được, cậu nghĩ cách cứu mình ra đi, anh ba cậu để cô bé Diệp Hà kia trông chừng tớ, nếu tớ dám chạy, anh ta liền đuổi việc Diệp Hà, cô bé sắp khóc rồi, cậu nhanh giúp tớ đi…”

Hàng Tiểu Ý chớp mắt mấy lần, cô biết rõ tính cách Hàng Vũ Hằng, thực ra những lời đó đều để dọa Đồng Tâm thôi, Hàng Tiểu Ý hung ác nhẫn tâm, “Tâm Tâm, cái đó ngoài tầm với của tớ, cậu đành phải tự mình cầu phúc thôi, còn nữa, anh ba tớ thích mềm không thích cứng, sợ con gái khóc nhất, cậu bảo trọng nhé, tớ cúp trước, bye bye.”

Nghe thấy âm thanh dập máy truyền đến, Đồng Tâm nở nụ cười, cười nghiến răng nghiến lợi, Hàng Tiểu Ý đúng là không có lương tâm.

“Tiểu Tâm Nhi, tới đây, tới đây….” Hàng Vũ Hằng đến thay quần áo, vẫy tay với Đồng Tâm đang co lại trong góc, Đồng Tâm đi tới, bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, “Anh Hàng, có chuyện gì sao?”

Hàng Vũ Hằng miễn cưỡng liếc cô, “Sao  vẻ mặt lại không tình nguyện thế?”

“Không có, sao có thể, được làm việc cho anh Hàng, thực sự tôi cầu còn không được.”

Hàng Vũ Hằng cười một tiếng, khinh thường nhíu mày nói, “Lời này cũng có thể nói dối.”

Hàng Vũ Hằng ôm cổ cô, “Đi, tới đây gặp người này.”

Đồng Tâm bị anh ôm, không tránh được, đành đi theo anh, cách một phòng hóa trang, Đồng Tâm lấy hai tay che mặt, cố gắng giảm xuống cảm giác tồn tại của mình, nhưng Hàng Vũ Hằng là ai chứ, đi đâu cũng nổi bật, giống như pháo hoa, không muốn bị mọi người nhận ra cũng khó.

Nghe thấy tiếng bàn luận sau lưng, Đồng Tâm muốn chết.

“Thầy Dương, người tới rồi.”

“Ôi!!! Vũ Hằng, lâu rồi không gặp, dạo này bận lắm phải không?”

“Cũng không sao, như vậy lại được nghỉ ngơi vài ngày.”

“Con đưa người mà con nói với thầy đến chưa?”

Hàng Vũ Hằng đẩy Đồng Tâm về phía trước, “Tới đây, người đó đây, Đồng Tâm, Đồng trong đồng thoại, Tâm trong đăng tâm.”

Đồng Tâm ngơ ngác nhìn người đàn ông nho nhã trước mặt, ấp úng, “Dương, Dương Hoa…” Ca sĩ, nhạc sĩ Rock and Roll nổi tiếng, cô rất ngưỡng mộ anh ấy, thế mà lại được gặp ở đây.

“Ồ, là cô gái này sao? Hình như thầy từng gặp cô gái này rồi thì phải.” Dương Hoa nhìn Đồng Tâm vài giây, “Thầy nhớ ra rồi, lần trước có một chương trình, con tới làm khách quý, cô gái này lên hát phải không?”

“Đúng, chính là cô ấy, bạn của em gái con, cũng như em gái ruột của coni vậy, cô ấy muốn tham gia “Tôi là ca sĩ”, xin thầy Dương chỉ bảo cô ấy một chút, giọng hát của cô ấy cũng được, thanh âm dễ nghe, có thể hát cao, xin thầy giúp đỡ chọn bài hát một chút?”

Dương Hoa nở nụ cười, “Thằng nhóc này, thầy biết ngay con tìm thầy là không phải chuyện tốt, lúc thầy muốn nghỉ ngơi, lại tìm việc cho thầy làm.”

Hàng Vũ Hằng gãi đầu, “Người là thầy giáo của con, người dẫn con vào con đường này, không phải con đang giới thiệu sư muội cho người sao, người xem mặt hàng này có được không?”

‘Anh mới là mặt hàng’, Đồng Tâm oán thầm.

Dương Hoa gật đầu, “Thầy có nghe giọng của cô gái này rồi, không tệ lắm, như vậy đi, ngày mai đưa cô ấy tới chỗ thầy, thầy nghe một chút.”

“Được ạ, chắc chắn sẽ đến.” Hàng Vũ Hằng đứng nghiêm chào ông một cái, Dương Hoa dở khóc dở cười, “Thầy còn có việc với lãnh đạo, đi trước nhé.”

Đồng Tâm nhìn bóng lưng của Dương Hoa, cảm thấy như ở trong sương mù, đưa tay kéo Hàng Vũ Hằng, “Hàng sư huynh, anh nhéo em một cái đi, có phải sự thật không vậy?”

Hàng Vũ Hằng không nể tình nhéo mặt cô một cái, Đồng Tâm đau đến mức nhảy dựng lên, rồi vẻ mặt lại kích động, “Hàng sư huynh, anh nói xem có phải em gặp may không? Dương Hoa đó, đó là Dương Hoa đó, Dương Hoa đó…”

Hàng Vũ Hằng không chịu nổi đẩy cô ra, “Em mà gặp may cái gì?”

“A?” Đồng Tâm sửng sốt, “Gì cơ?”

Hàng Vũ Hằng véo tai cô, đến gần sát, hừ mạnh một tiếng, “Vận may của em là anh cho, không phải là gặp vận may, nhớ kỹ nhé…”

Đồng Tâm đau đến mức nhe răng, lần đầu tiên cảm thấy từ “gặp may” dùng đúng chỗ rồi.

*

Buổi chiều hôm sau, Hàng Tiểu Ý hẹn tới gặp mẹ Thiệu, Thiệu Thành Hi xuống xe, Hàng Tiểu Ý căng thẳng đến mức mặt trắng bệch, đứng cạnh xe rưng rưng, “Thành Hi, em nên bước chân trái trước hay chân phải trước?”

Thiệu Thành Hi không nhịn được tiến lên hôn cô một cái, “Đừng căng thẳng, cha mẹ anh không ăn em đâu.”

Hàng Tiểu Ý rất đau lòng, nhớ ngày trước lúc thuê phòng, hôn môi, đúng là lịch sử vô cùng bi thương mà.

Hai người mang theo túi lớn túi nhỏ lên lầu, đứng trước cửa, Thiệu Thành Hi nhìn cô, “Chuẩn bị xong chưa? Anh mở cửa nhé.”

Hàng Tiểu Ý hít một hơi thật sâu, bộ dáng thấy chết không sờn, “Mở đi.” Dù sao chuyện nên nhìn hay không nên nhìn, cha mẹ anh cũng đều thấy rồi, cũng không còn gì để mất mặt nữa.

Thiệu Thành Hi nhìn biểu cảm trên mặt cô, không nhịn được nhéo mặt cô, sau đó lấy chìa khóa ra mở cửa nhà.

“Gâu, gâu gâu, gâu…” Trong giây phút cửa mở ra, một con vật vọt ra, nhào về phía hai người.

Hàng Tiểu Ý lại càng hoảng sợ, sau đó thấy Thiệu Thành Hi cứng nhắc dán vào người cô, giọng hổn hển, “Ai lại mang con chó ngu ngốc này về nhà, Trình Nhất Đinh, em ra đây cho anh,em mang con chó ngu ngốc này đi mau…”

Hàng Tiểu Ý nhìn con chó Husky đang chạy xung quanh, cọ vào chân Thiệu Thành Hi, “Con chó này thật đẹp…” Con chó có màu lông xám trắng, ngoan ngoãn dịu dàng cọ chân Thiệu Thành Hi, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Thiệu Thành Hi, ngốc như đứa trẻ làm việc tốt muốn có kẹo, trong nháy mắt tâm Hàng Tiểu Ý liền tan chảy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lâm An Bi về bài viết trên: An Du, Bora, Candy2110, For3v3r, Huogmi, Ltv13, Mẫu Tử Song Linh, Tiểu Linh Đang, ViViNTT, nhimconthan, qh2qa06, vananhpham, zinna, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bsngothu123, ciuviho, Đoàn Chibh, Google Adsense [Bot], Hasimn, Nhất Sinh, Thi2501 và 1083 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

3 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

5 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C882

1 ... 127, 128, 129

8 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ
susublue
susublue

Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1807 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 714 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 679 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 645 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1720 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1303 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.