Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

 
Có bài mới 22.11.2016, 14:13
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6571
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 8.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca [Chương 12] - Điểm: 36
                                          CHƯƠNG 12

Edit: Độc Bá Thiên
Beta: Đào Sindy



Ông chủ nhanh chóng dọn đồ ăn lên, kèm theo một ly sữa bò nóng, Hàng Tiểu Ý cầm ly sữa đưa cho Thiệu Thành Hi, Thiệu Thành Hi liếc mắt nhìn, môi mỏng khẽ mở…

“Câm miệng, đừng nói gì cả, tôi không muốn nghe.” Hàng Tiểu Ý thô lỗ đánh gãy lời anh định nói.

Thiệu Thành Hi cười, quay đầu về hướng ông chủ bên cạnh: “Anh xem cô ấy thô lỗ như vậy, thế mà lại đá tôi, có phải phản khoa học quá không?”

Ồng chủ vừa nhìn đã biết anh nói đùa, lại không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nên mở miệng khuyên nhủ: “Cô gái, trước kia hai người vẫn ổn, đừng đợi đến khi bỏ nhau mới hối hận, nếu như thật lòng yêu nhau, nhất định phải giữ lấy nhau.” Ông chủ càng nói càng xúc động, cuối cùng thở dài một hơi.

Hàng Tiểu Ý: “...”

Hai người đang yên lặng ăn cơm, kì thật ý định của Thiệu Thành Hi không phải tới ăn cơm, cho nên hai người cũng không ăn nhiều, Thiệu Thành Hi bưng ly sữa bò lên uống, thuận miệng nói: “Em nói xem một ngày nào đó Nhan Giai có  tìm hiểu về Tô Như không?”

Thấy Thiệu Thành Hi nói thế, Hàng Tiểu Ý cảm thấy có lẽ sẽ có chuyện như vậy, không khỏi bận tâm, đặt đũa xuống: “Anh nói nếu như Giai Nhan tới tìm tôi, tôi nên nói thế nào đây? Tôi nên nói lúc anh hai còn trẻ không  yêu Tô Như nhiều lắm sao.”

Thiệu Thành Hi nhìn cô như một người ngu ngốc, vẻ mặt ghét bỏ: “Hàng Tiểu Ý, tôi cảm thấy từ khi em rời khỏi tôi thì trí thông minh của em càng giảm sút?”

“Không, anh sai rồi, khi ở bên anh, có anh trợ giúp, tôi mới trở thành người không có đầu óc, về sau rời khỏi anh, không có anh trợ giúp, mọi người đều khen tôi thông minh đó.” Hàng Tiểu Ý bị anh làm chạy ra khỏi chủ đề.

“Vì vậy nên chuyện chúng ta chia ray, em rất vui mừng phải không?” Đột nhiên giọng nóiThiệu Thành Hi lạnh xuống, híp cặp mắt âm trầm nhìn cô đầy ám chỉ.

Lần này Hàng Tiểu Ý rất thông minh lựa chọn không nghe thấy gì, nói sang chuyện khác: “Trở về vấn đề vừa rồi nào?”

“Được, ý em là anh hai cùng cô ấy quen nhau hơn ba năm, lại không yêu cô ấy nhiều sao?” Thiệu Thành Hi giọng điệu khéo léo, nhắm mắt lại: “Cho nên, Hàng Tiểu Ý, em với tôi quen nhau hơn bốn năm, rồi chia tay, thật ra khi đó em không yêu anh nhiều, có phải không?”

Ý định của Thiệu Thành Hi  chẳng qua là trêu đùa một tý, nhưng đột nhiên Hàng Tiểu Ý lại trầm mặc, chọc chiếc đũa vào dĩa, đầu cúi xuống.

“Thành Hi, nói những lời này, trong lòng anh thấy thoải mái sao?” Hàng Tiểu Ý không ngẩng đầu, giọng nói rất nhẹ, âm cuối có chút rung rẩy, nắm chặt bàn tay.

Cô không thích nghe anh nói những lời này, cô không biết anh nói những lời này trong lòng có cảm giác gì, nhưng cô lại đau lòng, vừa đau lòng đồng thời lại oán hận chính mình.

Không khí trong phòng ăn cũng bắt đầu trầm mặc, chuông gió treo ở cửa ra vào bị gió thổi kêu, có chút bóng tối rơi trên người cô, khiến Thiệu Thành Hi tan nát cõi lòng.

Chia tay không phải là không yêu, rời xa rồi khi quay đầu lại thì mới bắt đầu hối hận.

Ảo não, không cam lòng, oán hận, tất cả các loại cảm xúc phức tạp này đều do không bỏ xuống được, không buông được cái giá phải trả của tuổi thanh xuân là rời xa người trong lòng.

“Đi thôi, tôi đưa em về nhà.” Thiệu Thành Hi đứng lên, giọng nói nhàn nhạt.

Cặp mắt Hàng Tiểu Ý  chua xót, đứng lên, cầm túi xách bước nhanh khỏi nhà hàng, Thiệu Thành Hi tính tiền liền đi ra, mở khóa xe, Hàng Tiểu Ý cũng mở ghế  phụ ngồi vào.

Thiệu Thành Hi đứngxa xa ngoài xe nhìn bóng dáng nho nhỏ mơ hồ trong xe, dựa vào cửa nhà hàng hút thuốc, cặp mắt đen sâu có chút mê man, bọn họ không phải không thể quay về.

Nhanh chóng mở cửa xe, ném tất cả mọi vật ra sau lưng, hình như tất cả phù phiếm thế gian chợt lóe lên.

Một đường không ai nói chuyện, Hàng Tiểu Ý nhớ tới Thiệu Thành Hi đã từng nói, cứ lúc nào hai người bọn họ ở cùng nhau thì cô lại bối rối, trước kia hai người mặc dù không nói gì, nhưng rất ngọt ngào và tình cảm, còn bây giờ luôn  thấy bối rối và trầm mặc, bọn cô còn có thể trở lại như lúc trước không?

Cô hối hận rồi, từ khi nói ra lời chia tay thì cô đã hối hận, lúc anh quay người rời đi, cô đã bắt đầu đau lòng, cho tới bây giờ lúc nào cũng thấy đau ở đây.

Anh là vết thương của cô, cũng là thuốc của cô, trừ khi anh nguyện ý giúp cô điều trị, bằng không cô sẽ tiếp tục chịu đau.

Đèn đường ở ngoài tiểu khu có chút tối, đối diện chỗ đó có đậu một chiếc xe, xa xa chỉ thấy đèn lớn chiếu sáng, sáng quá làm Hàng Tiểu Ý không thấy rõ gì.
  
Hàng Tiểu Ý nghiêng đầu nhìn về phía Thiệu Thành Hi, đây là đoạn đường về, lần đầu tiên cô nhìn thấy anh là dưới ánh đèn sáng chói, khuôn mặt anh trắng nõn, đường nét bên cạnh vì mím môi nên có chút lạnh lùng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, phải híp nửa con mắt vì đèn quá sáng, nhìn không ra cảm xúc thật của anh..

Hàng Tiểu Ý nắm chặt túi xách trong tay, hít sâu một hơi, đôi mắt nhìn anh giọng nói có chút run rẩy: "... Thành Hi, chúng ta bắt đầu một lần nữa được không?"

Thiệu Thành Hi khẽ giật mình, nắm chặt tay lái, từ từ quay đầu nhìn cô, Hàng Tiểu Ý chống lại cặp mắt màu đen của anh, hai tay không tự chủ đan vào nhau.

Thiệu Thành Hi nhìn cô một lúc, sau đó hờ hững chuyển tầm mắt, quanh thân tản ra sự rét lạnh, giọng nói khàn trầm như thiên quân: "Hàng Tiểu Ý, tôi không cho phép bản thân bị một cô gái duy nhất đá ba lần đâu."

Trong nội tâm thất vọng nặng nề, Hàng Tiểu Ý cắn chặt môi dưới, cố gắng kềm chế nước mắt đang đảo quanh trong tròng sắp chực trào ra: "Vậy được rồi, cảm ơn anh đã tiễn tôi về, hẹn gặp lại."

Hàng Tiểu Ý mở cửa xuống xe, Thiệu Thành Hi ngồi trên xe, thân thể cứng đờ, cố gắng kiềm chế xúc động đưa tay ra kéo cô ôm vào lòng.

Đến cùng một vợ.

Vịn cửa xe, Hàng Tiểu Ý đứng yên, nhắm chặt mắt: "Thành Hi, thực xin lỗi." Là do cô nợ anh.

Trong giọng nói mang theo nghẹn ngào khiến cặp mắt  Thiệu Thành Hi càng thêm u ám.

Hàng Tiểu Ý nói xong thì đi, đột nhiên Thiệu Thành Hi dùng sức mở cửa xe, xuống xe, đối mặt với bóng lưng Hàng Tiểu Ý lạnh lùng quát: "Hàng Tiểu Ý, xin lỗi là có ý gì đây?"

Hàng Tiểu Ý đứng yên thấy anh đột nhiên xuất hiện có chút thở không thông.

"Bốn năm, chúng ta ở chung bốn năm, tôi cho rằng chúng ta sẽ đi tới cuối cùng, thế nhưng lại đổi lấy một câu chúng ta chia tay đi." Hai tay Thiệu Thành Hi  chống lên thân xe, hung hăng nói một hơi.

“Lúc còn học cấp 3, em nói chia tay, tôi cảm thấy em còn trẻ, nên tôi chờ em."

"Tôi cứ nghĩ chờ em lên Đại học là có thể yêu đương,  nhưng mà, ngay lúc này em lại buông tay, Hàng Tiêu Ý, Thiệu Thành Hi tôi không đáng để em quý trọng?" Thiệu Thành Hi ngẩng đầu nhìn trời cao, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, nhưng áp lực đè nén đến tận hai năm, thất vọng, khổ sở, tức giận, cuối cùng vào giờ phút này không chịu nổi nữa, anh muốn phát tiết ra, đem nỗi không cam lòng tích tụ bảy năm này đều giải tỏa ra ngoài.

"Tôi biết nhà em phá sản, tôi biết em sống khổ sở, đau lòng, vậy mà Thiệu Thành Hi tôi ở trong lòng em lại là một người ham giàu chê nghèo, là loại đàn ông ham quyền thế sao? Hàng Tiêu Ý, tôi thật không biết ngoại trừ những điều này em còn có suy nghĩ nào về tôi nữa." Giọng Thiệu Thành Hi càng ngày càng lạnh lùng, càng ngày càng xa cách.

Hàng Tiểu Ý cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau, nước mắt trong hốc mắt không nhịn được chảy xuống, rơi xuống mu bàn tay, cô khổ tâm, lúc chia tay hai năm trước, Thiệu Thành Hi chì nói một chữ ‘được’ thì đi khỏi.

Tình cảm lưu luyến khi còn trẻ luôn tự mình hành động theo cảm tính, huống chi Thiệu Thành Hi kiêu ngạo như vậy.

"Hàng Tiêu Ý, em thực quá ác tâm, nhà cũng chuyển, thậm chí điện thoại không bắt máy, tin nhắn cũng không trả lời, tôi đợi ròng rã ở chỗ em thường tới suốt một tháng trời cũng không gặp em, tôi và anh hai tìm cũng không thấy một tin tức nào, Hàng Tiêu Ý, lúc đó em có phải đã nghĩ không muốn cùng tôi gặp lại, có đúng không?"

Đột nhiên Thiệu Thành Hi  giống như mất hết sức lực toàn thân, có chút vô lực tựa ở thân xe, cách đó không xa đèn đường chẳng biết từ lúc nào đã sớm bật lên, trên đường cái yên tĩnh nhưng lạnh vô cùng, lòng anh cũng thế, trống rỗng và cô đơn.

"Hàng Tiêu Ý, tôi cố gắng nhiều như vậy, chẳng qua là muốn có một ngày có thể cùng em đứng trên một đỉnh cao, mặc dù không phải môn đăng hộ đối, nhưng mà ít nhất tôi sẽ không để em mất mặt, thế nhưng tại sao trong lúc tôi liều mạng xây dựng tương lai của chúng ta, em lại dễ dàng ném tôi đi. . ."

“Hàng Tiểu Ý, bốn năm, đã bốn năm rồi, em cam lòng không, cam lòng không?” Thiệu Thành Hi ngửa đầu nhìn lên bầu trời đêm, một giọt nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, hòa vào màu đen trên thân xe, biến mất không dấu vết.

Nước mắt Hàng Tiểu Ý như chuỗi trân châu bị đứt, lòng cũng vỡ thành từng mảnh.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, xin lỗi,...” Hàng Tiểu Ý nghẹn ngào nỉ non nói, cầm lấy túi chạy vào nhà  không quay đầu lại, do chạy nhanh, chưa phản ứng kịp, Thiệu Thành Hi vô ý muốn tiến lên,thì bóng dáng của cô đã biến mất trong đêm.

Thiệu Thành Hi nhắm mắt, móc ra một điếu thuốc, vô lực tựa vào thân xe, nhìn anh mệt mỏi không chịu nổi.  

Cho dù không cam lòng, nhưng đến bây giờ cũng không nghĩ đến tổn thương cô, vậy mà cuối cùng vẫn tổn thương đến cô.

Nhưng bây giờ, rốt cuộc cô đau nhiều hơn, hay anh đau nhiều hơn, hay là cả hai đều đau.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Độc Bá Thiên về bài viết trên: 12danang3, Bora, Candy2110, Jolie Quynh, Linhkb3, Mẫu Tử Song Linh, Tiểu Linh Đang, mimeorua83, qh2qa06, zinna, Đào Sindy
     

Có bài mới 26.11.2016, 20:49
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1664 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca [Chương 12] - Điểm: 33
_Chương 13_


Edit: Mẫu Tử Song Linh
Beta: Đào Sindy


Hàng Tiểu Ý trùm chăn khóc nguyên buổi tối, cả đêm không ngủ, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.

Mãi đến khi cha mẹ và anh hai đều ra khỏi nhà, Hàng Tiểu Ý mới dám mang đôi mắt sưng vù với cái đầu tổ quạ rời giường.

Cô vừa ra khỏi phòng ngủ, còn chưa kịp đến phòng bếp rót cốc nước, thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập lớn.

Hàng Tiểu Ý nhíu mày, lê đôi dép đi mở cửa, mỗi sáng ba mẹ đi bộ hơn một tiếng rồi mới về, lúc nãy vừa mới đi xong, chẳng lẽ quên đồ nên về lấy?

Vừa mở cửa ra, thì Hàng Tiểu Ý ngơ ngác sững người ngay tại chỗ, cặp mắt đỏ au nhìn người đang chật vật đứng trước cửa.

Vẫn là bộ quần áo mặc từ tối hôm qua, áo khoác thì vắt lên cánh tay, bộ quần áo màu đen bên trong nhăn nhúm, áo sơ mi bên trong bị mở đến cúc thứ ba, lộ ra làn da màu lúa mạch cường tráng, đầu tóc rối bù, cà vạt được kéo ra, mới chỉ một đêm mà trên cằm đã xuất hiện râu lổm chổm.

Hai người bốn mắt nhìn nhau rất lâu, mặt Thiệu Thành Hi lộ vẻ châm biếm, “Mắt em sưng như mắt heo vậy.”

“Anh cũng giống như bị hành hạ qua thôi.” Theo bản năng Hàng Tiểu Ý phản bác lại, nói xong lại cảm thấy bầu không khí khác thường, vội cúi đầu.

Thiệu Thành Hi không quan tâm lời cô nói, chân dài sải bước vào trong, cặp mắt đen lạnh lùng nhìn cô, “Hàng Tiểu Ý, bây giờ chúng ta đi kết hôn, em có dám không?”

“Cái gì?” Hàng Tiểu Ý cảm thấy do mình khóc quá nhiều,  cho nên nghe nhầm rồi, “Anh vừa nói gì?”

“Hàng Tiểu Ý, em chỉ có ba phút để suy nghĩ, tôi sợ ba phút sau sẽ hối hận với quyết định bây giờ của mình.” Thiệu Thành Hi nặng nề lên tiếng, giọng nói lạ lẫm, nghe như không cam tâm tình nguyện.

Hàng Tiểu Ý xoay người bước vào nhà, mặt Thiệu Thành Hi biến sắc, một tay kéo cô lại, gầm lên, “Hàng Tiểu Ý, em thực sự ghét tôi đến vậy sao?”

Anh do dự đứng dưới lầu lâu cả đêm, đổi lấy việc cô tránh anh như tránh rắn rết.

Hàng Tiểu Ý dùng sức gạt tay anh ra, bởi vì khóc nhiều mà giọng nói khàn khàn, hết sức sốt ruột nói, “Anh buông tôi ra, tôi phải tìm sổ hộ khẩu, tôi sợ anh đổi ý.”

Thiệu Thành Hi lập tức buông tay, Hàng Tiểu Ý được tự do, “lạch cạch” “lạch cạch” chạy vào phòng ba mẹ, lục tung mọi thứ lên, cầm sổ hộ khẩu chạy ra cửa, vì thở gấp nên giọng nói đứt quãng, “Đã hết ba phút chưa?”

“..... Chưa.” Khuôn mặt Thiệu Thành Hi cứng ngắc, không biết dùng vẻ mặt nào mới đúng.

Hàng Tiểu Ý lại xoay người đi về phòng ngủ của mình, “Vậy tôi vẫn còn thời gian thay quần áo, nhất định không đến ba phút, anh không được lén trốn đâu.”

Thực ra Thiệu Thành Hi không muốn trả lời, nhưng không nhịn được nói, “Tôi không giống em, không biết giữ lời hứa của mình.”

Nhìn cửa phòng ngủ đóng rầm một phát, Thiệu Thành Hi vẫn đứng tại chỗ hồi lâu, rồi lấy tay vò tóc, không biết cảm giác trong lòng là gì.

Anh cứ cho rằng Hàng Tiểu Ý sẽ từ chối, lại không nghĩ thuận lợi đến mức khiến anh cảm thấy có chút không thật.

Hàng Tiểu Ý dán lưng mình vào cánh cửa, hơi thở gấp gáp, cứ như một giây nữa sẽ ngừng thở.

Tuổi thanh xuân là thời điểm kiêu ngạo và tự ái của một người xếp ở vị trí thứ nhất, cứ nghĩ rằng buông tay chính là tác thành.

Nhưng đã có bao nhiêu người vì ‘Sự tác thành vĩ đại’ này mà hối hận cả đời.

Tay trái từ từ nắm lấy cổ tay phải, Hàng Tiểu Ý siết chặt cổ tay mình, vết sẹo xấu xí đó, chính cô cũng không thể chấp nhận được khuyết điểm này.

Cô từng coi lòng tự ái của mình quan trọng hơn Thiệu Thành Hi, nhưng sau đó, cô lại phát hiện, trên đời này không có thứ gì quan trọng hơn Thiệu Thành Hi cả.

Cô từng rất hối hận, mà bây giờ người khiến cô hối hận chỉ cách cô một cánh cửa, anh ấy nói anh ấy muốn kết hôn với cô.

Vì thế lần này, cô không muốn bỏ qua cơ hội.

Cho dù hai người chỉ gặp thoáng qua, cô cũng hi vọng Thiệu Thành Hi sẽ không cần cô nữa.

Cho dù như vậy, cô vẫn nợ anh một lần.

Hàng Tiểu Ý thay quần áo rất nhanh, mở cửa phòng đi ra ngoài, hai người im lặng cùng nhau đi xuống lầu, Hàng Tiểu Ý nắm chặt cuốn sổ trong tay, căng thẳng đến mức không dám thở mạnh, bây giờ cô chỉ sợ Thiệu Thành Hi nói một câu, “Hàng Tiểu Ý, tôi hối hận rồi.”

Dọc theo con đường, gương mặt tuấn tú của Thiệu Thành Hi như đông cứng lại thành một khối băng, đôi mắt lạnh lẽo, nếu bây giờ Hàng Tiểu Ý lại nói, “Thiệu Thành Hi, tôi hối hận rồi.”, anh sợ sẽ không kiểm soát được hành động của mình, cùng cô chết chung.

Trên đường đi, gương mặt Thiệu Thành Hi vẫn lạnh lùng như cũ, anh lái xe rất nhanh, đúng lúc bây giờ là giờ cao điểm, mặt Thiệu Thành Hi đen như than, tay không ngừng bấm còi inh ỏi, cố gắng chen lách về phía trước.

Hàng Tiểu Ý dùng tay ôm đầu, lắp bắp nói, “Thật ra, chúng ta chạy chậm một chút là được mà….”

Thiệu Thành Hi còn không thèm nhìn cô, giọng nói cứng rắn, “Nếu để lâu, anh sợ em sẽ đổi ý.”

Theo bản năng, Hàng Tiểu Ý nuốt một ngụm nước miếng, “Đảm bảo an toàn vẫn quan trọng nhất, chúng ta cố gắng nhanh chút là được.”

Cuối cùng hai người cũng đứng trước cửa Cục dân chính, Hàng Tiểu Ý cảm thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài rồi, cô không thể không bái phục khả năng lái xe tuyệt vời của Thiệu Thành Hi.

Hai người xuống xe, Thiệu Thành Hi bước xuống trước cô một bước, đi vào trong Cục dân chính, Hàng Tiểu Ý đi ngay sau anh đột nhiên kêu lên, “Thành Hi…..”

Thiệu Thành Hi đang đi lập tức dừng lại, nắm chặt tay, người cứng đờ, xoay lại đối diện cô, từng câu từng chữ đều lạnh băng, “Hàng Tiểu Ý, em hối hận rồi?”

Hàng Tiểu Ý nhíu mày, bước lên phía trước, đến khi cách anh một bước thì dừng lại, rồi đưa tay chỉnh lại áo sơ mi của anh, cài cúc áo cùng thắt lại chiếc cà vạt, lấy chiếc áo khoác âu phục trên tay anh rồi nói, “Anh mặc vào đi.”

Cặp mắt Thiệu Thành Hi nhìn chằm chằm vào cô, từ từ giơ cánh tay mình lên, Hàng Tiểu Ý xỏ một tay của anh vào cái áo, sau đó vòng qua đằng sau, mặc nốt cho anh bên tay áo còn lại.

“Cúi đầu xuống.” Hàng Tiểu Ý mở miệng.

Thiệu Thành Hi rất nghe lời mà cúi đầu xuống,cúi đầu thấp xuống, Hàng Tiểu Ý dùng tay túm mớ tóc rối của anh lại, rồi lấy từ trong túi xách một chai keo xịt tóc phun lên đầu anh mấy lần, hài lòng nói, “May là em đã chuẩn bị từ trước, nếu không trên giấy kết hôn anh lại có bộ dạng vừa rồi, sau này nhìn lại nhất định sẽ hối hận đến chết.”

Thiệu Thành Hi nghe vậy thì liếc nhìn đôi mắt sưng đỏ của cô, lựa chọn im lặng.

Chỉnh chu giúp Thiệu Thành Hi xong, Hàng Tiểu Ý thoả mãn vỗ vỗ tay, “Chúng ta đi thôi.”

Lần này Thiệu Thành Hi không đi một mình ở phía trước mà yên lặng đi bên cạnh cô vào Cục dân chính.

Lúc bọn họ đi ra từ Cục dân chính, mới có chín giờ, mặt trời tháng tư sưởi ấm mọi vật, đâu đâu cũng ngửi thấy hương hoa.

Dưới ánh mặt trời, Hàng Tiểu Ý nhìn bản thân trong bức ảnh với vẻ đau buồn, chẳng lẽ Cục dân chính không ps (photoshop) cho bức ảnh?

Nhưng mà tại sao Thiệu Thành Hi lại đẹp trai như vậy?

Tại sao đôi mắt của cô lại sưng lên như mắt heo?

Tuy rằng cô không biết sưng như mắt heo là gì, nhưng nó lại rất chính xác.

Thiệu Thành Hi mở khoá xe, hai người cùng lên xe, sau đó không khí lại trở nên im lặng cùng xấu hổ.

“Em muốn đi đâu?” Thiệu Thành Hi phá vỡ bầu không khí im lặng, mở miệng nói.

Hàng Tiểu Ý nháy mắt một cái, nghiêng đầu nhìn anh, bỗng nhiên nói, “Thiệu Thành Hi, em và anh cứ thế mà kết hôn, bây giờ phải nói sao với người nhà hai bên?”

Lập tức sắc mặt của Thiệu Thành Hi thay đổi, “Ý em muốn chúng ta lại vào trong làm thủ tục li hôn?”

Hàng Tiểu Ý, “....” Người này đúng là cảm xúc bất ổn.

Hàng Tiểu Ý không để ý đến anh nữa, nhìn mấy cái đài phun nước nhỏ dọc lối đi, lẩm bẩm, “Trong lòng ba mẹ em, anh là bạn của anh ba em, đột nhiên em nói cho họ biết chúng ta kết hôn, nhất định bọn họ sẽ bị doạ sợi.”

“Lại càng không nói đến ba mẹ anh, bọn họ còn không biết em là ai, nếu biết anh đã kết hôn, em nghĩ vấn đề không còn ở mức bị doạ... “ Hàng Tiểu Ý nhíu đôi mi thanh tú, “Vốn mẹ chồng con dâu khó ở chung, bây giờ lại để ấn tượng không tốt cho bà, con dâu không biết tôn trọng người lớn trong nhà….” Hàng Tiểu Ý nghĩ đến việc này, cảm thấy rất đau đầu.

Sắc mặt của Thiệu Thành Hi cũng dần dần dịu lại, cầm tờ giấy kết hôn màu hồng nhét vào túi bên trong âu phục, nhìn Hàng Tiểu Ý, “Vậy em nói chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Hàng Tiểu Ý nghiêng đầu nhìn anh ba giây, chớp chớp đôi mắt sưng đỏ, “Hay là, đầu tiên ai về nhà nấy, mỗi người ngủ một giấc?” Cả đêm cứ khóc và không ngủ, hiện tại cô đang hoa mắt đau đầu, cảm thấy một giây sau cô sẽ ngủ gục, đâu còn tâm trạng suy nghĩ những thứ đau đầu này.

Thiệu Thành Hi nghĩ ngợi một chút, liền khởi động xe.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẫu Tử Song Linh về bài viết trên: Bora, Candy2110, Hằng AOF, Tiểu Linh Đang, anhthotran2211, mimeorua83, qh2qa06, zinna, Đào Sindy, Độc Bá Thiên
     
Có bài mới 30.11.2016, 20:41
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6571
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 8.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca - Điểm: 35
                                               Chương 14

Edit: Độc Bá Thiên
Beta: Đào Sindy


Hàng Tiểu Ý ngủ một giấc, tỉnh dậy đã là ba giờ chiều, nằm trên giường hồi lâu mới trở lại bình thường , từ dưới gối lấy quyển sổ đỏ kia ra nhìn một chút, ở trên là Thiệu Thành Hi anh tuấn và cô có cặp mắt gấu trúc.

Cô kết hôn, cô thật sự kết hôn với Thiệu Thành Hi.

Đột nhiên có cảm giác không chân thật.

Trên điện thoại di động hiển thị có người gọi tới, Hàng Tiểu Ý nhìn thông báo điện thoại một chút, là Air Thành Hi.

Trong số người thân của Thiệu Thành Hi, anh nhất định sẽ không xếp Hàng Tiểu Ý là người liên lạc đầu tiên, cho nên anh tự đổi tên mình thành Air Thành Hi.

Anh là không khí của cô.

Nghe máy, bên kia là giọng nói mượt mà của Thiệu Thành Hi: "Thức rồi sao?"

"Vừa mới tỉnh." Hàng Tiểu Ý nằm trên giường, nhìn trần nhà, dùng tay nhéo mặt mình, mọi thứ đều rất chân thực, không phải cô đang nằm mơ.

"Xuống lầu đi, không phải muốn mua quà tặng Nhan Giai sao?"

"Bây giờ sao?" Hàng Tiểu Ý giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay một cái.

"Phải, sẳn tiện ăn cơm tối, rồi đưa em đi làm."

"Được." Hàng Tiểu Ý vươn mình rời giường: "Chờ em 15 phút, sẽ xong ngay."

Cúp điện thoại, Hàng Tiểu Ý lấy tốc độ nhanh nhất sửa sang chính mình, ra khỏi phòng ngủ, ba mẹ Hàng đang xem TV, Hàng Tiểu Ý nói với hai người cô đi mua quà tặng Nhan Giai, tiện tay lấy một quả cam trên bàn rồi đi ra ngoài.

Xe của Thiệu Thành Hi đậu ở bên ngoài tiểu khu , Thiệu Thành Hi đứng cạnh xe hút thuốc, anh đã thay một bộ quần áo khác, râu cũng cạo rồi, trông nhẹ nhàng khoan khoái không ít, Hàng Tiểu Ý nhìn thấy anh thì bước chân chậm lại, sắp đến trước mặt anh, đột nhiên hơi lúng túng.

Thiệu Thành Hi tắt điếu thuốc, giương mắt nhìn cô, khóe mắt liếc nhìn quả cam trong tay cô, cầm lấy: "Lên xe đi."

Thiệu Thành Hi đi tới bên thùng rác, bắt đầu bóc cam, hoa quả hai người họ thích ăn nhất là cam, ngày xưa lúc học đại học mua cam ăn, nhưng không bao giờ dùng dao bổ cam ăn tử tế, bình thường đều trực tiếp bóc vỏ, ăn từng miếng từng miếng, có lúc Hàng Tiểu Ý sẽ trực tiếp cầm gặm nó như một quả táo, và bị Thiệu Thành Hi nóiđây là cách ăn của heo.

Vì thế nên Thiệu Thành Hi luyện được công phu bóc cam, bóc vừa nhanh lại tốt, không bị hỏng, cũng không bị chảy nước.

Thiệu Thành Hi lên xe, đưa cam cho Hàng Tiểu Ý, Hàng Tiểu Ý nhận cam, đưa cho anh một tờ khăn giấy ướt, Thiệu Thành Hi nhận lấy lau tay.

Hàng Tiểu Ý nhìn quả cam trong tay, trả lại: “Thực ra em lấy cho anh ăn."

Thiệu Thành Hi nhìn tay cô, con ngươi màu đen nhìn chăm chú, sau đó khởi động xe, lái xe ra ngoài, lần đầu tiên hai tay anh đặt ngay ngắn trên tay lái: “Ăn thế nào bây giờ?"

Thật ngây thơ, trong lòng Hàng Tiểu Ý vô cùng buồn nôn, nhưng vẫn thu tay về, tách một miếng đưa tới bên miệng anh: “Anh Thiệu, mở miệng ra nào."

Thiệu Thành Hi mỉm cười, cắn lấy miếng cam vào trong miệng, thoả mãn gật đầu: "Không tệ."

Hàng Tiểu Ý thấy anh ăn rất ngọt, cũng tách một miếng cho mình ăn, quả thật không tệ, liền ăn hết miếng này đến miếng khác: "Anh nói xem, nên mua gì tặng Nhan Giai đây??"

Thiệu Thành Hi vừa muốn mở miệng, Hàng Tiểu Ý đã vội hỏi: "Đừng nói đùa em là kẹo que gì đó."

Thiệu Thành Hi nhướng mày dương dương tự đắc: “Khuy cài áo đi, đơn giản nhã nhặn, lại không thất lễ."

Hàng Tiểu Ý gật đầu hài lòng, chủ ý lần này không tệ, đưa miếng cuối cùng vào trong miệng Thiệu Thành Hi: "Được, tặng khuy cài áo."

Thiệu Thành Hi lái xe đưa Hàng Tiểu Ý tới tiệm đá quý, Hàng Tiểu Ý đi thẳng đến chỗ bán khuy cài áo, nhìn tới nhìn lui, cuối cùng cũng chọn được cái vừa ý, muốn Thiệu Thành Hi xem thử, nhưng thấy Thiệu Thành Hi ở quầy khác, Hàng Tiểu Ý đi tới, Thiệu Thành Hi vẫy tay gọi cô: "Lại đây."

Hàng Tiểu Ý tiến lên trước, thì nhìn thấy một loạt nhẫn kim cương, Thiệu Thành Hi lấy một chiếc nhẫn thanh lịch trang nhã, nắm tay cô đeo vào thử, rồi nói với người bán hang: "Lấy cái này, viết hóa đơn đi."

Hàng Tiểu Ý không vui: "Em còn chưa mở miệng, sao anh biết em thích cái này hay không?"

Thiệu Thành Hi nhìn cô một cái, chỉ vào cái quầy sáng lóa mắt kia: "Vậy em chọn đi, em muốn cái nào?"

Hàng Tiểu Ý không ngờ rằng anh lại chọn mua nhẫn kim cương,, có mua cũng không đeo được, không bằng chờ chút, vậy mà bây giờ cô đã quên hết lời muốn nói, nhìn hết sức chăm chú vào quầy nhẫn kim cương, nhìn hồi lâu, thở phì phò ngồi thẳng dậy, trừng mắt nhìn Thiệu Thành Hi hừ một tiếng.

Thiệu Thành Hi cười vô cùng thoải mái, vẫy tay với người bán hàng đang ngơ ngẩn, thu lại nụ cười, thản nhiên nói: "Tôi lấy đôi này, lấy thêm cho tôi hai sợi dây chuyền."

Hàng Tiểu Ý nghiến răng thành tiếng, Thiệu Thành Hi đúng là hiểu rất rõ sở thích của cô, cô thích kiểu gì, anh rõ như lòng bàn tay.

Trả tiền, Thiệu Thành Hi lồng chiếc nhẫn vào sợi dây chuyền rồi đeo cho cô: “Hiện tại tạm thời đeo lên cổ, chờ đến khi quan hệ của chúng ta được công khai, rồi hẳn đeo lên tay."

"Nói rất hay cứ như không thể lộ ra ánh sáng.” Hàng Tiểu Ý khịt mũi coi thường.

“Ngược lại anh không quan tâm đến việc có bao nhiêu ánh sáng, chỉ cần em đồng ý, hiện tại anh sẽ dẫn em đi tìm ánh sáng, em có muốn nhìn thấy ánh sáng không?" Thiệu Thành Hi cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt chân thành.

Hàng Tiểu Ý: ". . . Vậy thì tạm thời không cần thấy ánh sáng." Nói rồi chủ động cầm lấy sợi dây chuyền đã lồng chiếc nhẫn nam đeo lên cổ anh.

Hai người mua xong thì đi ra, còn chưa đi ăn cơm, Nhan Giai đã gọi đến, muốn cùng Hàng Tiểu Ý ăn cơm, Hàng Tiểu Ý muốn sớm đưa đồ cho cô, nên rất vui vẻ thả chim bồ câu cho Thiệu Thành Hi, rồi cùng Nhan Giai đi ăn cơm.

Trước khi đi, Hàng Tiểu Ý như hồ ly, cười híp mắt: "Hẹn gặp lại, anh Thiệu."

Thiệu Thành Hi cũng cười híp mắt: "Hẹn gặp lại, chị Thiệu."

Tim Hàng Tiểu Ý giật thót một cái, giậm chân rồi đỏ mặt đi mất.

*
Ngày thứ hai, Hàng Tiểu Ý mới vừa rời giường không lâu, thì đã nhận được điện thoại của Hàng Thi Thi, câu đầu tiên chính là: "Hàng Tiểu Ý, chị đến quán cơm Ánh Dương nhanh đi, ngay lập tức."

Hàng Tiểu Ý cắn quả táo, miễn cưỡng nói: "Không đi."

"Hàng Tiểu Ý, là chị bảo em tới nơi này tìm Tần Vũ, hiện tại anh ta làm khó em, chị nhất định phải đến."

Hàng Tiểu Ý xùy cười một tiếng: "Chị nói rồi, không đi." Tối hôm qua Thiệu Thành Hi bảo cô nói địa điểm cho Hàng Thi Thi, cô cũng không muốn để ý tới chuyện phiền phức sau này.

"Hàng Tiểu Ý, chị mà không đến thì bây giờ em sẽ gọi cho mẹ mình đến nhà chị tìm bác hai đó." Hàng Thi Thi uy hiếp.

Sắc mặt Hàng Tiểu Ý lập tức thay đổi, cuối cùng tức giận nói, "Em chờ chị ở đó."

Cô chậm chạp sắp xếp đồ, Hàng Tiểu Ý đón xe taxi tới Khách sạn Ánh Dương, vì ngày hôm qua cô nói cho Hàng Thi Thi địa chỉ, cô tự nhiên biết địa chỉ, trực tiếp lên lầu hai, thì nhìn thấy Hàng Thi Thi đứng trong hành lang lo lắng đi qua đi lại.

Cô ta mặc một bộ lễ phụ trễ ngực, lộ lưng, mang đôi giày cao gót hơn mười phân, cảnh thu thay đổi liên tục, thực sự là khổ cho cô ta.

Nhìn thấy Hàng Tiểu Ý, hàng Thi Thi bận bịu đi tới, trách cứ, "Sao bây giờ chị mới đến.."

"Chị có thể đến là tốt lắm rồi, em còn muốn thế nào?" Hàng Tiểu Ýngay cả nhìn cũng lười nhìn cô ta

Hiếm khi Hàng Thi Thi bỏ qua chuyện cô xem thường mình, lôi kéo cô vào phòng riêng, kéo trực tiếp đến chỗ một người đàn ông ăn mặc lòe loẹt nói, "Tần tổng, đây là chị tôi Hàng Tiểu Ý, chị ấy đến rồi đây."

Hàng Tiểu Ý  nhìn người đàn ông mang dáng vẻ cà lơ phất phơ trước mặt, nhận ra anh ta chính là một trong những người ở biệt thự của Hàng Vũ Hằng đêm đó, thì ra anh ta chính là Tần Vũ.

Ý của anh ta là muốn gặp cô.

Tần Vũ đứng lên, vẻ mặt tươi cười, "Cô Hàng, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Hàng Tiểu Ý nhìn một vòng, trên bàn tròn đã ngồi năm sáu người, trong đó ngoại trừ Tần Vũ, còn có hai người, đêm đó cũng ở từng nhìn thấy trong biệt thự của anh ba, trong lòng Hàng Tiểu Ý   đã nắm chắc, nhìn Tần Vũ cười: "Chào Tần Tổng, tìm tôi có chuyện gì không?"

Tần Vũ lắc đầu, trước tiên trên mặt nở nụ cười: "Không có chuyện gì, không có chuyện gì, chỉ muốn mời em ăn bữa cơm thôi."

Hàng Tiểu Ý gật đầu, "Vậy cám ơn Tần tổng." Dứt lời, bước đến một chỗ trống, ngồi xuống, bắt đầu cầm đũa ăn cơm.

Tên Tần Vũ này, tuy không tính là người có lòng tốt, cũng không phải là chính nhân quân tử, nhưng đã chơi cùng anh ba cô, thì ắt hẳn cũng không có ý xấu, nếu không anh ta đâu có quan hệ gì với cô, tại sao phải gọi cô đến

Huống chi, lại không muốn giúp Hàng Thi Thi, vì lẽ đó, nếu như đến để ăn cơm, thì hãy ăn cho ngon miệng.

Hàng Thi Thi bị bỏ rơi ở một chỗ, nhất thời không biết nên làm gì.

--- ------ ------ ------ ------

Chú ý: Hiện tại chúng mình đều bận tốc độ có thể sẽ chậm lại, vì thế nhân đây chúng mình sẽ tuyển thêm 1-2 bạn có kinh nghiệm làm cùng. Nếu các bạn biết edit tạm ổn, và có một chút thời gian dành ra để edit thì hãy cmt tại topic này hay nhắn riêng cho mình.

Thêm một người là thêm một phần sức giúp truyện nhanh hoàn. Rất mong nhận được sự quan tâm từ các bạn. :hixhix:  :thanks:  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chery, gabienguyen, TiểuNgư, yenbach1122 và 716 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

16 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.