Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Tình cảm độc nhất - Mặc Tử Đô

 
Có bài mới 03.01.2018, 22:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 22:55
Bài viết: 399
Được thanks: 1382 lần
Điểm: 24.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tình cảm độc nhất - Mặc Tử Đô - Điểm: 42
Chương 39:

Rốt cuộc Lệ Tử Xuyến cũng thử được cảm giác thăng chức đột ngột một lần ở nhà của Cố Liêm - chỉ ăn một cốc kem ly, còn có nơi nào giàu hơn nữa đây?

Cố Liêm giống như bảo mẫu vậy, thận trọng ở chung với Lệ Tử Xuyến, dường như sợ cô không vui hoặc là chính ông chọc giận cô. Tóm lại, trong phòng khách lớn như vậy, ai cũng không dám xả hơi, lúc Lệ Tử Xuyến đang ăn một loại kem, Cố Liêm lập tức sai người đưa tới loại tiếp theo, nịnh nọt hết mức có thể.

Lệ Tử Xuyến cảm thấy mình không chỉ thăng chức đột ngột, còn có cảm giác giống nữ hoàng, thực sự sảng khoái.

Chẳng qua cô vẫn biết dành thời gian nhắn một cái tin cho Cố Khinh Châu, nói với anh tình huống của cô.

Nửa tiếng sau, Cố Khinh Châu xuất hiện.

Lúc Cố Khinh Châu xuất hiện trong phạm vi một trăm dặm, Cố Liêm đã biết được tin tức, từ lúc thấy anh bước vào phòng khách, Lệ Tử Xuyến cảm thấy dường như Cố Liêm muốn khóc lên.

Đương nhiên, là vui đến phát khóc.

Cố Khinh Châu đi thẳng về phía Lệ Tử Xuyến, mày nhíu đến mức nếp nhăn trên đó cũng có thể kẹp chết một con muỗi.

Cô biết anh tức giận, lần trước có thể tính là cô vô tội, nhưng lần này, sau khi được Cố Khinh Châu cảnh cáo, ngược lại cô lại thành đồng phạm của Cố Liêm, đơn giản là tìm đường chết.

“Cái đó, em chỉ muốn ăn một ly kem...” Theo ánh mắt càng ngày càng lạnh của Cố Khinh Châu, giọng nói đang giải thích của Lệ Tử Xuyến cũng ngày càng nhỏ.

“Hôm đó anh nói gì với em rồi hả? Không phải là đừng để anh lo lắng sao?”

Lệ Tử Xuyến nghiêng người dò xét phản ứng của Cố Liêm, quả nhiên, lão mập trông như đưa đám.

“Em cũng không thể bị...” D.Đ.L.Q.Đ

Lập tức, sắc mặt Cố Khinh Châu trầm xuống, mặt càng đen hơn, cô nhất thời ngậm miệng lại.

Nhìn bầu không khí căng cứng hết sức căng thẳng giữa hai người, nhất là khi thấy vẻ mặt tội nghiệp của Lệ Tử Xuyến, Cố Liêm cảm thấy tội lỗi: “Thật ra là cha ép buộc cô nhóc này tới, con đừng giận nó.”

Vừa mới nói xong, ánh mắt lạnh băng của Cố Khinh Châu quét về phía Cố Liêm, khí thế kia làm cho người ta nổi cả da gà, trong lúc nhất thời Cố Liêm lăn lộn mấy chục năm trong đời cũng thấy sợ hãi.

“Con không thích nói một câu nhiều lần, con lặp lại một lần nữa, xin cha đừng quấy rầy cô ấy.”

Cố Liêm xụt xịt mũi, không dám lên tiếng.

Lệ Tử Xuyến ở đằng sau lưng Cố Liêm cũng liều mạng cúi đầu để giảm cảm giác tội lỗi xuống.

Nhưng Cố Khinh Châu lại đơn giản đi vượt qua cô?

“Lại đây.”

Âm thanh lạnh lẽo vừa phát ra, Cố Liêm vô cùng không có nhân tính, đẩy Lệ Tử Xuyến lên trước mặt Cố Khinh Châu, Lệ Tử Xuyến trừng mắt liếc Cố Liêm một cái, Cố Liêm lại giả bộ ngắm phong cảnh.

“Cùng anh trở về.”

Nói xong, Cố Khinh Châu quay người, sải bước rời khỏi biệt thự.

Lệ Tử Xuyến vừa muốn nhấc chân theo sau, bỗng nhiên Cố Liêm lại tới gần nhỏ giọng nói: “Nhóc con cháu giỏi lắm! Cho tới bây giờ con trai bác vẫn chưa từng bước chân vào căn nhà này một lần đâu, quả nhiên là nó quan tâm đến cháu!”

Có quan tâm hay không, còn cần bác phải nói sao? Lệ Tử Xuyến còn nhớ vừa nãy Cố Liêm đẩy cô vào trong hố lửa, hoàn toàn không muốn để ý đến ông.

Sau đó, lại nghe Cố Liêm nói: “Nhóc con, về sau bác liền trông cậy vào cháu! Đương nhiên, bác cũng không phải người keo kiệt, cháu muốn cái gì, chỉ cần nói ra, bác Cố nhất định sẽ dâng lên bằng hai tay cho cháu!”

Lập tức hai mắt Lệ Tử Xuyến phát sáng: “Bác Cố!”

Cố Liêm vui mừng vỗ vỗ bả vai Lệ Tử Xuyến: “Mau đi đi, dỗ dành thật tốt con trai bác, nó mà dám làm gì cháu, bác sẽ cho cháu chỗ dựa.”

Nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của Cố Liêm, Lệ Tử Xuyến thật sự không muốn lật tẩy ông, ông muốn làm chủ, nhưng Cố Khinh Châu có thể nghe theo sao?

Rời khỏi biệt thự nạm vàng của Cố Liêm, Lệ Tử Xuyến ngồi lên xe của Cố Khinh Châu.

Cố Khinh Châu không nói một câu nào, chờ cô thành thành thật thật đeo dây an toàn vào, lập tức khởi động xe, lái xe rời đi.

Trên đường đi, mấy lần Lệ Tử Xuyến muốn tìm cơ hội mở miệng, nhưng vẻ mặt Cố Khinh Châu không có bất kỳ biểu cảm gì, trong nháy mắt cô liền bỏ cuộc giữa chừng, giận thật à?

Rất nhanh, xe đỗ vào bãi đậu xe của ký túc xá, Cố Khinh Châu xuống xe trước, cũng không đợi cô, tự mình cầm chìa khóa lên lầu.

Lệ Tử Xuyến thở dài, nhắm mắt theo đuôi, sau khi lên lầu, mắt thấy anh đang muốn khép cửa phòng lại, cô nhanh chân tiến lên chặn cửa.

Cố Khinh Châu tức giận thì tức giận, nhưng cũng không làm cô bị thương được, trừng mắt liếc bàn tay cô chặn ở giữa khung cửa và cánh cửa, biết là cô sẽ không dễ dàng từ bỏ, anh quay đầu đi vào trong phòng.

“Bạn học Cố, đừng tức giận có được không?” Cô theo sau, cầu khẩn nói.

Cố Khinh Châu mở tủ quần áo ra, lấy ra quần áo ở nhà, cũng không để ý tới cô.

Lệ Tử Xuyến chắp tay trước ngực, ở bên cạnh anh nói: “Em là muốn anh và...”

Chữ “cha” còn chưa nói ra khỏi miệng đã bị ánh mắt của Cố Khinh Châu làm cho rụt lại, Lệ Tử Xuyến lập tức đổi giọng: “Em thấy hồi trước lão mập khiến anh thiệt thòi nhiều như vậy, hiện tại ông ấy lại có tiền, cho nên mới tìm ông ấy để tính toán sổ sách, để ông ấy đau đầu một chút thôi mà!”

Cố Khinh Châu cởi áo khoác treo lên móc, vẫn im lặng.

Lệ Tử Xuyến còn nói: “Em biết anh không muốn em gặp ông ấy, sợ ông ấy lại nói điều gì không dễ nghe, chẳng qua hôm nay ông ấy đối xử với em thật sự không tệ, lại còn mua kem ly cho em ăn...”

Thấy anh không có chút dịu lại, Lệ Tử Xuyến quyết định giở trò nũng nịu, ôm lấy cánh tay anh vung vẩy: “Khinh Châu, anh tha thứ cho em lần này nha, em cũng là muốn để anh hả giận cho nên mới tiếp xúc với lão mập. Anh không muốn nhận ông ấy, cũng không có ai ép anh cả.”

Lúc này, Cố Khinh Châu ngừng lại, nhìn về phía cô. dienndannleequyydonn

Lệ Tử Xuyến cho là anh bị lời nói của mình làm lay động, trong lòng vui vẻ, nhưng một giây sau, mặt Cố Khinh Châu không hề thay đổi rút cánh tay từ trong lòng cô ra, bắt đầu cởi nút áo sơ mi.

Cô nuốt nước bọt, quả nhiên anh rất tức giận, nếu là bình thường lúc cởi quần áo anh sẽ tránh cô ra.

Lệ Tử Xuyến cũng không giải thích nữa, đôi mắt phát sáng nhìn chằm chằm lên nửa người trên của Cố Khinh Châu, rất nhanh sẽ nhìn thấy cơ bắp của Cố Khinh Châu thôi....

Một giây sau, Cố Khinh Châu cởi nút áo cuối cùng ra, tự nhiên lấy vạt áo từ trong quần Tây ra.

Lệ Tử Xuyến lệ rơi đầy mặt, vì sao trong áo sơ mi còn có áo lót??

Không nhìn thấy cơ bụng của bạn học Cố, cơ ngực của bạn học Cố rồi...

Người này nhất định là cố ý, cho cô hy vọng, cuối cùng một chút ngon ngọt cũng không cho cô nhìn!

Đây được xem như là ngược đãi tinh thần sao?

Lệ Tử Xuyến nghĩ ra một kế, bỗng nhiên, cô bịch một phát ngồi xuống sàn nhà, khiến Cố Khinh Châu giật nảy mình, vội vàng ngồi xổm xuống kiểm tra cô.

“Sao vậy?” Trong mắt anh không che giấu được sự lo lắng.

“Dì cả đến... Lúc nãy ăn nhiều kem quá, đau bụng...” Cô làm ra vẻ mặt đau đớn, lại không quên mở một con mắt ra để quan sát nét mặt của anh.

Quả nhiên Cố Khinh Châu mắc lừa, ánh mắt dần dần chuyển xuống dưới bụng cô.

Lệ Tử Xuyến thấy thời cơ thích hợp, lập tức giơ cánh tay lên ôm Cố Khinh Châu, mặt không an phận cọ qua cọ lại vào ngực anh.

“Bạn học Cố, thầy Cố, tha thứ cho em lần này được không?”

Cố Khinh Châu khẽ giật mình, lập tức mới biết cô hoàn toàn không có việc gì. Lần này không chỉ là tức giận, mà là càng tức giận hơn.

“Dùng thân thể của mình để đùa giỡn vui vậy sao? Có phải em thích nhìn anh lo lắng hay không?”

Trước đó tìm cô trên đường chính là như vậy, hiện tại cũng như vậy, cô đây là đang tra tấn anh!

Lệ Tử Xuyến bị anh chất vấn đến choáng váng, nhìn anh nổi giận đùng đùng cầm quần áo vào phòng vệ sinh, cho đến khi tiếng nước của vòi hoa sen vang lên cô mới bừng tỉnh, đây là lần đầu tiên Cố Khinh Châu giận cô như vậy...

Lệ Tử Xuyến biết trong lúc nhất thời Cố Khinh Châu sẽ không bớt giận được, mà hành động lúc nãy của cô càng khiến anh không vui, không muốn làm phiền anh nữa, chỉ thảm hại tự mình xuống lầu, trở về ký túc xá của mình.

Ăn xong bữa cơm tối vô vị, Lệ Tử Xuyến nằm ở trên giường, vừa muốn đi xin lỗi, lại vừa sợ Cố Khinh Châu không muốn nhìn thấy cô. Lăn qua lộn lại giày vò trong chốc lát, đột nhiên cô cảm thấy bụng dưới có chút đau nhức, cô cảm giác không tốt, lập tức chạy tới phòng vệ sinh, quả nhiên, tốt không linh mà xấu lại linh, dì cả đến thăm rồi...

Cuối cùng cũng nếm được quả đắng ‘dì cả tới’, lần này là đau bụng thật sự, Lệ Tử Xuyến cũng không dám nói cho Cố Khinh Châu.

Buổi chiều ăn quá nhiều đồ lạnh, trời càng tối, Lệ Tử Xuyến đã cảm thấy bụng giống như là bị người khác dùng một con dao nhỏ không ngừng lật quấy, cô uống một chút nước nóng, uống hai viên thuốc giảm đau mới miễn cưỡng chìm vào giấc ngủ.

Ban đầu, Lệ Tử Xuyến ngủ cũng không say lắm, dần dần mới chìm vào giấc ngủ say.

Nửa đêm, đang lúc nửa tỉnh nửa mê, cô chỉ cảm thấy kỳ quái, vì sao bụng lại không có cảm giác rồi?

Mơ mơ màng màng mở to mắt, nhìn thấy cạnh trên gối đầu có một người đàn ông, hình dáng mơ hồ, lại là bộ dạng quen thuộc. Lúc ấy, trong tay anh cầm một chiếc túi chườm nóng, bên ngoài bọc một lớp khăn, đặt trên bụng của cô, thấy cô giống như sắp tỉnh lại, trấn an vỗ vỗ lưng cho cô: “Ngủ đi, nhắm mắt lại.”

Lệ Tử Xuyến gật gật đầu, nhắm mắt lại dựa vào trong ngực anh, trước khi ngủ còn nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”

Sáng sớm, Lệ Tử Xuyến bị mùi cơm chín đánh thức.

Tỉnh dậy dụi dụi mắt, nghe thấy âm thanh truyền đến từ nhà bếp, cô có chút hoảng hốt, không biết người ở đâu.

Xuống giường mở cửa phòng, đi từng bước về phía nơi phát ra âm thanh, khi đó, Cố Khinh Châu đang đưa lưng về phía cô, mặc một chiếc áo T-shirt màu trắng, đứng trước bồn rửa bận bịu.

Trí nhớ quay về, đêm qua người đàn ông che bụng cho cô lại đang làm đồ ăn sáng vì cô, vành mắt Lệ Tử Xuyến đỏ lên, chạy tới ôm lấy anh từ phía sau.

Thân thể Cố Khinh Châu cứng đờ, ý thức được là cô ở phía sau, xoa lấy bàn tay cô đang đặt ở hông mình: “Sao dậy sớm vậy? Không ngủ thêm một lúc nữa à?”

Giọng nói của anh không biến đổi gì, cũng rất dễ nghe, cô lắc đầu: “Anh không giận em nữa đúng không?”

“Ai nói anh không giận?” Anh khiến hai vòng tay cô buông lỏng, lúc vừa muốn buông tay, Cố Khinh Châu lại vòng bàn tay cô về chỗ cũ, nói tiếp: “Khó chịu cũng không nói với anh, muốn khiến anh áy náy chết sao? May là buổi tối anh cảm thấy không thích hợp nên mới tới xem một chút, nếu không là để em một mình rồi...”

Chưa nói xong, Cố Khinh Châu hít một tiếng: “Cho dù có chuyện gì xảy ra, em khỏe mạnh là điều quan trọng nhất. Anh hy vọng lúc em khó chịu điều gì, đầu tiên hãy nghĩ tới anh, có được không?”

Lệ Tử Xuyến gật gật đầu: “Em đồng ý. Nhưng... Anh không tức giận nữa đúng không?” diễn!đàn@lê#quý$đôn

Không chờ anh trả lời, cô bốc đồng nói: “Em mặc kệ! Tối hôm qua vậy mà anh lại thừa dịp em bệnh đến hồ đồ mà trèo lên giường em, như vậy sai lầm hôm qua của em có thể xóa bỏ đúng không, anh còn tức giận nữa thì hơi quá đáng rồi!”

Cố Khinh Châu cười khổ, đây là gì chứ, thật sự là cãi chày cãi cối mà...

Anh quay người, giống như muốn nói gì đó, nhưng ánh mắt dời xuống rơi lên hai cái chân trần nhỏ bé của cô, nhíu mày một cái: “Đau bụng còn không đi dép?”

Lệ Tử Xuyến lập tức cười híp mắt nói: “Em lập tức đi vào đây! Thưa thầy!”

Đưa mắt nhìn cô chạy vào phòng ngủ, Cố Khinh Châu lắc đầu, thật sự là đau đầu mà.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.01.2018, 23:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 22:55
Bài viết: 399
Được thanks: 1382 lần
Điểm: 24.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tình cảm độc nhất - Mặc Tử Đô - Điểm: 62
Chương 40:

Lệ Tử Xuyến thấy, lần này Cố Khinh Châu không giận cô nữa, cũng ngầm cho phép cô tới chơi với Cố Liêm.

Cô thấy tâm tư của Cố Khinh Châu nhạy cảm như vậy, nhất định có thể hiểu nỗi khổ tâm của cô.

Điều cô không muốn nhất chính là, trên thế giới này, ngoại trừ cô ra thì anh không còn có một ai quan tâm tới, không còn người thân để yêu quý.

Dù Cố Liêm đã từng phạm phải một sai lầm lớn, nhưng chỉ cần ông ấy thực sự muốn tìm cách cứu vãn, nếu điều đó tốt cho Cố Khinh Châu, Lệ Tử Xuyến sẽ vì người đàn ông ấy mà vĩnh viễn mở rộng cửa nhà của Cố Khinh Châu để chào đón.

Hai mấy năm trước, cuộc sống của Cố Khinh Châu trải qua rất cô đơn, cô muốn thay đổi nó, hơn nữa còn phát triển theo hướng tốt hơn.

Chẳng qua càng ở chung với Cố Liêm, cô lại càng cảm thấy con người Cố Liêm còn đơn thuần hơn so với con trai của mình, thậm chí còn đối xử rất tốt với cô, tuyệt đối không thua gì so với Cố Khinh Châu.

Cô nói muốn ăn trái cây, Cố Liêm lập tức sai người đi mua, đưa từng thùng trái cây nhập khẩu tới ký túc xá.

Cô nói muốn ăn thịt, thịt gà vịt cá đều có đủ, không sợ cô mở miệng, chỉ sợ cô không muốn.

Dần dần, Cố Khinh Châu từ chống cự lúc ban đầu bắt đầu có chuyển biến, trở thành tiếp nhận việc lấy lòng này của Cố Liêm. Về sau Cố Liêm đã biết cách, dường như là liều mạng lấy lòng cô, đôi khi còn khiến Lệ Tử Xuyến phải nhức đầu.

Một buổi chiều nọ, Cố Khinh Châu có giờ phải lên lớp, sau khi Lệ Tử Xuyến thi xong hai môn, được Cố Liêm đón tới biệt thự tiếp tục hưởng thụ đãi ngộ của nữ vương.

Lúc ăn đồ ăn vặt, Lệ Tử Xuyến luôn cảm thấy dường như Cố Liêm muốn nói ra suy nghĩ của mình, nhưng cứ muốn nói lại thôi, ánh mắt chăm chú đó khiến cô có chút không chịu được.

“Bác có việc gì có thể nói thẳng?” Cô bất đắc dĩ, buông khoai tây chiên xuống nhìn về phía Cố Liêm.

“A! Bị cháu phát hiện rồi!” Cố Liêm gãi gãi đầu.

Lệ Tử Xuyến im lặng: “Ánh mắt kia của bác, nếu như không phải biết rằng cháu là con dâu bác, thì cháu còn tưởng là bác coi trọng cháu cơ.”

“Phi, nói mò gì vậy, sao bác có thể coi trọng người như cháu chứ?” Cố Liêm vội vàng sửa lại. D.Đ.L.Q.Đ

Lệ Tử Xuyến nghe vậy thì không vui: “Cháu làm sao? Coi trọng cháu thì như nào? Cháu biết, hiện tại ngoài mặt bác tốt với cháu là bởi vì bạn học Cố, thực ra trong lòng vẫn rất chướng mắt cháu đúng không.”

Cố Liêm liên tục lắc đầu không ngừng: “Đừng có nói nhảm, nhóc con! Nếu để con trai bác nghe được, lại còn không tuyệt giao mãi mãi với bác sao! Cháu rất tốt, là bác không dám nhìn thẳng vào cháu, được chưa?”

Cái này còn tạm được, Lệ Tử Xuyến lau nước mắt không hề tồn tại trên mặt, nói: “Bác có lời gì cứ nói, đừng quanh co lòng vòng.”

Thấy Lệ Tử Xuyến buông tha cho mình, Cố Liêm thở phào, do dự một lát mới mở miệng, “Cái đó, cháu và Khinh Châu nhà bác bao giờ thì kết hôn?”

Lệ Tử Xuyến nghĩ rằng chắc chắn Cố Liêm muốn hỏi cô việc liên quan tới Cố Khinh Châu, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng lại có liên quan đến phương diện này.

“Chuyện này đối với chúng cháu còn sớm, cháu còn chưa nghĩ tới!”

Cố Liêm trừng to mắt, cực kỳ không tưởng tượng nổi nói, “Điều này mà còn sớm, Khinh Châu nhà bác sắp 30 rồi, nhóc con cháu mà tốt nghiệp thì cũng thành bà cô, nếu không kết hôn sớm thì lúc sinh con sẽ muộn mất!”

“Không đến 30 thì chưa gọi là bà cô!”

“Các cháu không già, nhưng bác già, bác phải ôm cháu nội, hơn nữa nhất định phải nhanh lên!” Giọng điệu của Cố Liêm như kiểu cấm nói leo.

Lệ Tử Xuyến nhìn bộ dạng này của ông, chần chừ một lúc, nhỏ giọng lầm bầm: “Con trai bảo bối nhà bác cũng không cầu hôn, gả cái rắm...”

“Con nhóc cháu cứ hễ mở miệng là lại... A?” Nhất thời Cố Liêm sợ hãi ngồi thẳng dậy: “Thì ra cháu cũng muốn nhanh chóng gả cho con trai bác!”

Lệ Tử Xuyến lườm ông một cái.

“Điều này, vấn đề không phải là do cháu, mà là do con trai bác?”

Lệ Tử Xuyến thở dài.

Thực ra không phải là cô không nghĩ tới vấn đề này, ngày đó sau khi tiễn Abby, cô thật sự có cân nhắc qua chuyện kết hôn với Cố Khinh Châu.

Cô còn nửa học kỳ nữa là tốt nghiệp, bây giờ việc làm của Cố Khinh Châu đã ổn định, bàn chuyện này hoàn toàn không còn sớm nữa. Tuy nhiên, bọn họ mới chính thức quen nhau không bao lâu, nhưng sau khi ở chung một chỗ với anh, cùng tiếp xúc với cha của anh, thì cô lại càng muốn tan vào cuộc sống của anh hơn, không phải 10%, không phải 50%, mà chính là 100%.

Cô muốn một ngôi nhà, cũng muốn cho Cố Khinh Châu một ngôi nhà.

Thế nhưng, ngày đó sau khi cô vô ý nói về đề tài này, Cố Khinh Châu cũng không hề xem như là không nghe thấy, ngược lại còn rất nghiêm túc nói với cô, anh chưa tính toán xa như vậy, hơn nữa còn hy vọng cho cô có thêm thời gian, chơi thêm mấy năm nữa.

Cô chơi đã hơn hai mươi năm rồi, giống như Cố Liêm nói, đã chơi tới mức thành bà cô rồi, còn chơi cái gì nữa.

Cố Liêm dò xét Lệ Tử Xuyến nửa ngày, lắc đầu thở dài: “Bình thường là một cô nhóc thông minh lanh lợi, tại sao đến thời điểm này lại đần như vậy?”

“Bác có biện pháp sao?”

Cố Liêm gật gật đầu: “Có thì cũng có, chẳng qua, lão già bác từ trước đến nay không làm chuyện vô ích. Đã muốn bác nghĩ kế cho cháu, thì phải nói vài lợi ích để bác đồng ý.”

Lão già này còn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.

Lệ Tử Xuyến nói: “Nếu như cách của bác hữu dụng, cháy có thể cho phép bác phát biểu trong hôn lễ với tư cách là cha của bạn học Cố.”

“Thật sao?!” Hai con ngươi của Cố Liêm đều phát sáng.

“Nhanh nói biện pháp đi?”

Cố Liêm ngoắc ngoắc ngón tay, Lệ Tử Xuyến tiến tới, chỉ nghe Cố Liêm nói bên tai mình, “Cháu đó, sao không gạo nấu thành cơm, đến lúc đó cháu vừa khóc vừa phá, còn sợ con trai bác không đi vào khuôn khổ sao?”

Choáng, vừa nghe xong, cả khuôn mặt Lệ Tử Xuyến đỏ bừng lên.

Biện pháp này tuy có chút tổn hại, nhưng cũng không phải không thể được, chỉ là vấn đề duy nhất chính là...

“Chẳng lẽ bác không hiểu rõ con của bác à, anh ấy, ừm... Rất quân tử.” Hình như thảo luận chuyện này cùng cha chồng tương lai có hơi kỳ quái?

Cố Liêm hơi sững sờ một chút, lập tức nhíu mày: “Cháu nói xem sao con trai bác lại không giống bác nhỉ, lúc trước bác và mẹ của nó chính là một phát...”

“Dừng lại! Cháu không muốn nghe tình sử của bác.” Lệ Tử Xuyến kịp thời bịt lỗ tai lại.

Sau khi Cố Khinh Châu tan làm, liền đến biệt thự đón Lệ Tử Xuyến, còn rất ‘thuận tiện’ mua sữa bò cùng thuốc bổ mang đến biệt thự.

Cố Liêm nước mắt ào ào, đừng nói là thuốc bổ, dù là tùy tiện nhặt một tờ giấy ở bên ngoài, chỉ cần là Cố Khinh Châu tặng, Cố Liêm đều cảm động đến rơi nước mắt.

Ngược lại Lệ Tử Xuyến lại rất vui vẻ, cảm xúc biểu hiện trên mặt, Cố Khinh Châu không giống Cố Liêm, không thích một người đàn ông mà suốt ngày khóc sướt mướt.

Trên đường, Lệ Tử Xuyến khó có khi trầm mặc, nếu đổi lại là bình thường thì đã sớm ghé vào tai anh lẩm bẩm sao Cố Liêm lại tốt như vậy, Cố Khinh Châu cảm thấy hôm nay cô có chút tâm sự nặng nề, lại không biết giờ này phút này trong lòng cô đang quyết định làm điều gì đó - quyết định chuyện liên quan tới anh.

Thưởng thức xong bữa tối Cố Khinh Châu làm, Lệ Tử Xuyến xung phong nhận việc rửa chén, không cho rửa cũng không được, Cố Khinh Châu không lay chuyển được cô cho nên đành đáp ứng, chính anh qua quét dọn phòng khách bị cô làm cho lộn xộn.

Cố Khinh Châu dọn dẹp được một nửa, trong phòng bếp truyền đến tiếng Lệ Tử Xuyến gọi anh, thế là buông đồ vật trong tay xuống đi đến nhà bếp, còn chưa thấy rõ chuyện gì xảy ra đã cảm giác được một trận ẩm ướt trước ngực.

Lệ Tử Xuyến kinh ngạc che miệng lại: “A, xin lỗi, em không để ý là anh ở đây.”

Không phải em gọi anh tới sao? Cố Khinh Châu lắc đầu: “Không có việc gì, anh đi thay quần áo.”

“Ừm!” dienndannleequyydonn

Một mặt nịnh nọt đưa Cố Khinh Châu đi, trong lòng tính toán thời gian một chút, Lệ Tử Xuyến lập tức lau nước trên tay, chạy tới phòng ngủ của Cố Khinh Châu, cửa cũng không gõ: “Bạn học Cố, anh có biết khăn lau bát ở đâu...”

Cố Khinh Châu nghe thấy tiếng liền xoay người, quả nhiên, quần áo ướt trên người vừa mới cởi, còn chưa kịp thay thì Lệ Tử Xuyến đi vào.

Dáng người người đàn ông của cô quả thật không phải dùng để trưng cho đẹp nha, Cố Khinh Châu không phải loại quá cơ bắp, cũng không cường tráng, nhưng đường cong trên cơ thể lại hoàn hảo không nói được, cô thích nhìn những mạch máu cùng hình dáng các cơ rõ ràng trong lúc anh vô tình giơ tay nhấc chân, một tác phẩm đơn giản khiến cho cô chảy nước dãi.

Cố Khinh Châu chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, lập tức lấy một bộ quần áo sạch sẽ từ trong tủ ra, vừa muốn mặc lên người, lại nghe cô ‘ai da’ một tiếng.

Anh không hiểu dừng tay lại, nhìn về phía cô.

Lúc này Lệ Tử Xuyến chậm rãi đi đến phía sau anh, ngón tay vừa dính nước còn mang theo chút hơi lạnh nhẹ nhàng lướt qua lưng anh, cảm xúc trơn nhẵn còn nhẹ hơn cả lông vũ khiến vẻ mặt của Cố Khinh Châu có chút thay đổi.

“Bạn học Cố, ở chỗ này của anh có một vết sẹo.” Cô ngạc nhiên nói, vừa tiếp tục lấy tay ăn đậu hũ của Cố Khinh Châu.

Nhìn thấy Cố Khinh Châu có chút không được tự nhiên, không yên lòng trả lời cô, “Khi còn bé không cẩn thận bị ngã.”

Nói xong, dường như là lập tức bước về phía trước một bước, tay của cô rơi vào khoảng không.

Lệ Tử Xuyến còn chưa kịp tranh thủ phúc lợi cho mình, Cố Khinh Châu giống như là lửa cháy đến nơi nhanh chóng mặc áo vào, cô thậm chí còn cho là anh cố ý che giấu mình đến nghiêm ngặt, hoàn toàn không cho mắt
của cô có thời cơ ăn chút đậu hũ.

Cô thở dài, im lặng hỏi trời.

Ý định ban đầu của Lệ Tử Xuyến cũng không phải rửa bát, cho nên lại để cho Cố Khinh Châu rửa bát.

Cô ở phòng khách ôn bài, ôn đến một nửa, trong nháy mắt nảy ra một suy nghĩ, rốt cuộc cũng hiểu được vì sao kế hoạch quyến rũ vừa rồi thất bại.

Cô muốn quyến rũ Cố Khinh Châu, vậy thì cô cũng cần cởi quần áo, cô thật là đần, sớm biết vậy đã giội nước lên người mình, sau đó giống như trong tiểu thuyết viết, mặc một chiếc áo sơ mi của Cố Khinh Châu đi ra, không khiến anh bị mê mệt mới là lạ!

Vừa nghĩ đến liền muốn hành động, thừa dịp Cố Khinh Châu vẫn còn trong phòng bếp, Lệ Tử Xuyến hất nước trà lên cái áo lông có trị giá không nhỏ của mình.

“Bạn học Cố, quần áo của em bị ướt, em tới phòng ngủ của anh tìm mấy bộ mặc nha.” Cô thông báo tượng trưng cho nam chủ nhân biết.

Ai ngờ Cố Khinh Châu vừa lau tay vừa đi ra từ phòng bếp: “Đúng lúc hôm trước em ném mấy bộ quần áo bẩn ở chỗ anh, anh đã giặt sạch cho em rồi, phơi khô treo trong phòng ngủ đó, em đi thay đi.”

Trong nháy mắt Lệ Tử Xuyến liền bi phẫn, bình thường cô có thể lười, tại sao hết lần này tới lần khác cô cũng lười vậy, lại để bạn học Cố giặt quần áo giúp cô!

Đáng giận nhất là, anh giặt rồi lại không mang đến ký túc xá của cô!

Đáng tiếc cho cái áo lông cô mới mặc được hai lần...

Lệ Tử Xuyến mặt ủ mày chau trở lại phòng ngủ lần thứ hai, vừa mở tủ quần áo ra, nhìn thấy mấy chiếc áo lông cùng áo khoác của Cố Khinh Châu treo ngay ngắn bên trái, quần áo của cô thì treo gọn gàng bên phải.

Đột nhiên, trong lòng có một cảm giác đã là vợ chồng với anh, nhìn thấy quần áo của nhau chiếm một nửa, trong chớp mắt không biết diễn tả cảm giác ấm áp ấy thành lời.

Thậm chí, đã bắt đầu chờ mong cuộc sống sinh hoạt sau đám cưới cùng với bạn học Cố.

Cố Khinh Châu dọn dẹp xong, rót chén nước ấm đi tới.

Thói quen sống của anh rất nề nếp, trừ phi phòng thí nghiệm xảy ra tình huống gì khẩn cấp hoặc là thí nghiệm không thuận lợi, anh mới có thể bị xáo trộn thời gian làm việc và nghỉ ngơi.

Lệ Tử Xuyến đã cống hiến ly nước của mình cho cái áo lông, bây giờ đúng lúc khát nước, lấy cốc nước trong tay anh đặt bên môi uống một hớp lớn, Cố Khinh Châu có chút bất đắc dĩ.

Chờ cô uống xong mới hỏi: “Ngày mai kiểm tra nốt môn cuối cùng, thi xong có kế hoạch gì không?”

“Anh muốn mời em ăn cơm?” Hai mắt cô sáng lấp lánh hỏi.

Cố Khinh Châu cười một tiếng: “Có thể, em muốn đi đâu ăn?”

“Vẫn là ăn trong nhà là ngon nhất, không có đầu bếp nào làm cơm ngon bằng anh.”

“Cứ như vậy?” Cố Khinh Châu thể hiện rõ là mình nhìn thấu âm mưu nhỏ của cô.

Lệ Tử Xuyến đành phải đầu hàng, ấp úng nói: “Bàn về ngày nghỉ, sẽ phải trả lại ký túc xá. Cho nên em nghĩ... Anh có muốn em chuyển đến ở cùng với anh hay không?”

Ký túc xá của bọn họ bình thường đều là dành cho hai giáo sư ở, nhưng bởi vì những giáo sư dạy học đều ở trọ ở khu bên cạnh, cho nên không ở nhiều trong ký túc xá dành cho giáo sư, bình thường đều là một người ở một phòng.

Cố Khinh Châu biến phòng ngủ trống của anh thành phòng đọc sách, giường cũng để hoang rất lâu rồi.

Vừa nghe thấy yêu cầu này của cô, ban đầu anh rất sửng sốt, nửa ngày sau mới hỏi: “Anh trai em đồng ý rồi hả?”

“Mắc mớ gì đến anh trai em?” Cô có chút kỳ quái.

Cố Khinh Châu nhìn cô một hồi, lắc đầu: “Đã rời nhà hơn một tháng rồi, vẫn nên trở về quan tâm người nhà em hơn đi.”

“Vậy anh thì sao, anh cũng là người nhà của em.” Cảm xúc chia tay sắp đến, Lệ Tử Xuyến cũng không khống chế nổi, mặc dù chỉ là ở xa một chút, cũng không phải là mỗi người ở tận chân trời góc biển, nhưng tưởng tượng thì cô vẫn không nỡ.

Bỗng nhiên cô ôm lấy Cố Khinh Châu: “Nghĩ đến anh lại quay lại cuộc sống một mình, em liền không muốn rời khỏi anh.”

Cố Khinh Châu ôm lấy cô, cười nói: “Cũng không phải là không thấy mặt nữa.”

“A, nếu không thì như vầy.” Cô nghĩ ra một biện pháp, ngẩng đầu từ trong lòng anh lên: “Anh dọn đến biệt thự ở cùng với cha anh được không?”

Nhất thời, giữa lông mày Cố Khinh Châu xuất hiện nếp nhăn: “Anh không muốn.”

Giọng điệu khó chịu, giống trẻ con. diễn!đàn@lê#quý$đôn

Lệ Tử Xuyến ôm lấy mặt Cố Khinh Châu, hôn lên môi anh: “Vậy em chuyển tới ở cùng với anh, anh quyết định đi.”

Lông mày Cố Khinh Châu càng nhíu sâu hơn, hiển nhiên là rất xoắn xuýt.

Cuối cùng, vẫn là Lệ Tử Xuyến thỏa hiệp.

Cố Khinh Châu đồng ý với cô, ít nhất là một lần một tuần sẽ về nhà của Cố Liêm ăn một bữa cơm, khi Lệ Tử Xuyến báo tin này cho Cố Liêm, lão mập vui đến phát khóc, một mực nói rằng, thương người con dâu này quả không uổng công.

Thi xong, Lệ Tử Xuyến an phận về nhà mấy ngày, anh cả và Bắc Bắc ra nước ngoài công tác, anh hai thì đã lâu không ở nhà, cô ở với cha mẹ mấy ngày liền không sống được nữa.

Mẹ Lệ từ trong miệng con trai biết được Lệ Tử Xuyến đang yêu đương, thấy Lệ Tử Xuyến mấy ngày nay thân thì ở trong nhà Tào còn lòng thì đang hướng về nhà Hán, liền cảm thán bây giờ nuôi con gái đều là nuôi cho nhà người khác, còn nói, qua mấy ngày nữa cả nhà đông đủ, bảo cô dẫn Cố Khinh Châu tới nhà một chuyến, cũng chính thức gặp mặt cả gia đình luôn.

Giữa trưa vừa ăn cơm xong, Lệ Tử Xuyến dự định đến trường học tìm Cố Khinh Châu, gọi điện thoại cho anh lại không được, anh rất ít khi xảy ra tình huống này, trừ phi có giờ lên lớp, nhưng bây giờ cũng không phải giờ học sinh đi học mà.

Lại qua mười mấy phút nữa, hẳn là Cố Khinh Châu nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của cô, cho nên gửi một tin nhắn.

“Bệnh tình của cậu lại nguy kịch, anh đang ở bệnh viện.”

Đọc tin xong, trong lòng Lệ Tử Xuyến hơi lo lắng, lập tức cầm quần áo nói một tiếng với cha mẹ, đón xe chạy tới bệnh viện. Nửa đường, cô gọi điện thoại cho Cố Liêm, chỉ là không muốn ở thời điểm này Cố Khinh Châu cô đơn bất lực mà thôi.

Chưa đầy một lát sau, xe taxi đã dừng trước cửa bệnh viện, Lệ Tử Xuyến quen thuộc tìm tới phòng bệnh của cậu Cố Khinh Châu, nhưng không thấy anh, chỉ thấy con gái của cậu đang ngồi khóc trên hành lang một mình.

“Tiểu Tĩnh, sao vậy? Anh em đâu?”

Tiểu Tĩnh nghe được âm thanh liền ngẩng đầu, con mắt vẫn còn hồng hồng, nghẹn ngào vài tiếng mới nói: “Anh đi trả tiền, còn mẹ vẫn ở bên trong.”

Lệ Tử Xuyến nhíu mày nhìn cô bé, đau lòng cho nó, đưa tay ôm cô bé vào lòng, cho dù chỉ mới gặp mặt lần thứ hai mà thôi, nhưng lại hoàn toàn không có cách nào coi bọn họ là người xa lạ mà đối đãi, cũng cầu nguyện ở trong lòng, cậu trong phòng bệnh có thể vượt qua cửa ải này.

Tiểu Tĩnh khóc trong lòng cô một lúc, nức nở nói: “Cha em vẫn luôn như vậy, từ nhỏ em đã biết sớm muộn cũng có ngày cha rời chúng em mà đi. Mẹ nói, anh dùng tiền giúp đỡ cha chữa bệnh là để đền ơn, chờ cha... Cha qua đời, anh sẽ không quản chúng em nữa. Chị, chị nói với anh, đừng mặc kệ chúng em có được không?”

Lệ Tử Xuyến biết, chi tiêu của gia đình vẫn luôn do Cố Khinh Châu gánh vác, nếu như anh là loại người lạnh lùng thì đã sớm buông tay mặc kệ rồi. Anh không phải là đền ơn, mà chính là yêu quý người nhà.

“Em yên tâm, anh sẽ không bỏ mặc em, anh rất thương các em.”

Tiểu Tĩnh ngẩng đầu từ trong ngực cô, con mắt đỏ bừng: “Thật ạ? So với việc mất đi cha, em càng sợ mất đi anh hơn.”

Lệ Tử Xuyến giúp cô bé lau nước mắt, gật đầu: “Được rồi, về sau em muốn gặp anh thì đều có thể gọi điện bất cứ lúc nào, hoặc là tới tìm anh ấy. Anh ấy không phải là người ngoài mà là anh trai của em.”

Lệ Tử Xuyến lại an ủi Tiểu Tĩnh một lúc nữa, không bao lâu, Cố Liêm liền dẫn theo hai bảo vệ tới.

“Nhóc con, tình hình sao rồi?”

Lệ Tử Xuyến đứng dậy từ trên ghế: “Cháu cũng không biết, không biết Khinh Châu đi đâu. Bác tới thật đúng lúc, bác giúp cháu trông Tiểu Tĩnh một lúc, cháu đi tìm anh ấy.”

Cố Liêm nhìn về phía Tiểu Tĩnh, đại khái có thể đoán được thân phận của đứa trẻ, gật gật đầu: “Cháu đi đi, nơi này để bác phụ trách.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.01.2018, 23:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 22:55
Bài viết: 399
Được thanks: 1382 lần
Điểm: 24.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tình cảm độc nhất - Mặc Tử Đô - Điểm: 69
Chương 41:

Cuối cùng, Lệ Tử Xuyến tìm được Cố Khinh Châu bên ngoài vườn hoa.

Anh ngồi trên ghế, khom người, hai tay nắm lại chống trên trán, không nhúc nhích.

Bước chân Lệ Tử Xuyến dừng lại, sau đó mới đi về phía anh, nhẹ nhàng ngồi cạnh anh. Dường như động tác của cô làm kinh động đến anh, Cố Khinh Châu hơi quay đầu, ánh mắt chỉ đơn giản lướt qua một cái liền biết là ai.

“Bác sĩ nói thế nào?” Cô nhỏ giọng hỏi.

“Lần này có chút nghiêm trọng, có thể không kiên trì được bao lâu nữa.” Anh vẫn không hề động đậy.

Lệ Tử Xuyến do dự một chút, vươn tay nắm lấy tay anh, cảm giác lạnh buốt khiến cô nhíu mày.

“Bác sĩ đã cố gắng, anh cũng cố gắng, cậu cũng cố gắng, vậy là đủ rồi.”

Anh cười khổ một tiếng: “Thực ra duy trì nhiều năm như vậy, chẳng tốt cho ai cả. Chỉ là chúng ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng từ bỏ, nhất là anh.”

Lệ Tử Xuyến mím môi, nắm thật chặt lấy tay anh.

Anh nói: “Anh vẫn luôn tin rằng sẽ có kỳ tích, cũng hy vọng kỳ tích sẽ xảy ra. Anh nói với chính mình không được làm chuyện xấu, phải giúp đỡ thật nhiều người trong phạm vi của mình. Không tham lam, không mong ước xa vời, không gây bất cứ phiền phức cho ai. Một ngày nào đó, sớm hay muộn những việc làm ấy cũng sẽ hợp lại thành một nguyện vọng nhỏ, có thể thực hiện được. Thế nhưng... Dường như anh đã quá vọng tưởng rồi.”

“Không phải anh vọng tưởng, chỉ là vận mệnh vốn thế. Anh đã nỗ lực rất nhiều, em tin mấy năm này cậu nhất định cũng có ý thức, biết anh và người nhà của cậu đã vì cậu mà làm những gì, ông ấy sẽ không tiếc nuối.”

“Thật sao?” Anh ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào mắt cô, giống như là muốn tìm ra điều gì từ đó có thể cho anh dựa vào, để anh yên tâm.

Lệ Tử Xuyến gật đầu nặng nề: “Tiểu Tĩnh vừa mới nói với em, con bé rất thích anh. Anh xem, cả trẻ con cũng có thể hiểu anh, huống chi là cậu. Ở chặng đường cuối cùng của cậu, em nghĩ nhất định cậu sẽ hy vọng anh có thể ở bên cạnh ông vào thời khắc cuối cùng.”

Cố Khinh Châu nhắm mắt lại, một lát sau mới nhẹ nhàng gật đầu.

Thời khắc cậu của Cố Khinh hấp hối, Lệ Tử Xuyến chờ ở ngoài phòng bệnh, không phải cô sợ phải nhìn thấy cảnh sinh ly tử biệt, so với điều đó, cô càng sợ hơn khi nhìn thấy vẻ đau thương trên khuôn mặt của Cố Khinh Châu.

Trên thế giới này người thân của anh không nhiều, bây giờ một người lại rời đi, anh nên làm cái gì bây giờ?

“Học muội.” D.Đ.L.Q.Đ

Lệ Tử Xuyến nghe thấy tiếng gọi liền ngẩng đầu, nhìn thấy Tiết Gia Dương vội vàng đi tới bên cạnh cô, nét mặt lo lắng: “Cậu của Khinh Châu...”

Cô lắc đầu.

Tiết Gia Dương hiểu ý của cô, thở dài, ngồi xuống cạnh cô: “May là lúc này còn có em ở cạnh cậu ấy.”

Lệ Tử Xuyến không nói gì, thực ra cô cũng may mắn, vì cô còn ở bên cạnh anh.

“Học trưởng, em ngoại trừ ở cạnh anh ấy, thì cũng không làm được gì khác. Việc an bài hậu sự cho cậu, vẫn cần anh giúp đỡ một chút.”

“Đây là chắc chắn. Chẳng qua em cũng không cần lo lắng, tuy Khinh Châu rất mẫn cảm, nhưng song song với đó thì cậu ấy rất kiên cường. Nhiều năm như vậy cậu ấy đều gắng gượng vượt qua, anh tin lần này cũng thế.”

Lệ Tử Xuyến gật gật đầu.

Tang lễ của cậu cũng không quá long trọng, chỉ mời một số ít bạn bè tương đối thân thiết với ông, ngoại trừ Tiết Gia Dương, Cố Liêm cũng giúp đỡ rất bận bịu. Người nhà của cô cũng tới thăm hỏi, khiến cô kinh ngạc hơn chính là, anh cả và anh hai còn tự mình đến tang lễ, điều này khiến Lệ Tử Xuyến có chút cảm kích.

Hơn nữa, không biết chuyện này có phải là điều khiến người khác vui mừng hay không, nhưng qua chuyện này, thái độ của Cố Khinh Châu rõ ràng đã chuyển sang hướng tốt đối với Cố Liêm, lúc ở chung cũng không mang bộ dạng lạnh lùng cách xa người hàng dặm nữa, thỉnh thoảng cũng sẽ chủ động nói chuyện với Cố Liêm vài câu.

Bắt đầu từ mấy ngày nay, Lệ Tử Xuyến vẫn chưa về nhà, mà ở lại ký túc xá với Cố Khinh Châu. Cuộc sống của anh vẫn làm việc và nghỉ ngơi như thường, cảm xúc cũng không quá chập trùng, nếu như đổi lại là người bình thường thì không nói, nhưng nếu như Cố Khinh Châu có phản ứng đó, thì sẽ khiến cô rất lo lắng.

Lệ Tử Xuyến lo lắng đề phòng mấy ngày, thậm chí còn hỏi một người bạn tư vấn tâm lý, đối phương nói khi một người gặp được chuyện cực kỳ bi ai thì đại não sẽ sinh ra một loại cảm xúc tê liệt, giống như một quả cầu không ngừng bị đè ép, có lẽ bây giờ còn rất bình tĩnh, nhưng khi loại tâm trạng này tích lũy ngày càng nhiều, đến ngày bộc phát thì còn đáng sợ hơn dự liệu.

Đối phương còn nói, nhìn tính cách của Cố Khinh Châu, rất có thể anh sẽ tự làm hại mình.

Tư vấn xong, trái tim Lệ Tử Xuyến bị hoảng sợ đến mức ngừng đập.

Đến ban đêm, cô lăn qua lộn lại cũng không ngủ được, trong đầu đều là Cố Khinh Châu trốn trong phòng tối đen một mình, tự làm tổn thương bản thân. Cuối cùng không thể nhịn được nữa, Lệ Tử Xuyến ôm gối với chăn gõ cửa phòng Cố Khinh Châu.

Một lát sau, cửa phòng Cố Khinh Châu mở ra, hiển nhiên, anh vẫn chưa ngủ, mặc áo T-shirt cùng quần dài, tóc vẫn còn ướt, dường như là vừa tắm xong.

Anh nhìn lướt qua đồ vật trong lòng Lệ Tử Xuyến, khó hiểu: “Ký túc xá của em bị cúp điện?”

Anh nhớ rõ cô rất sợ bóng tối.

Lệ Tử Xuyến lắc đầu, cũng mặc kệ anh, trực tiếp đi vào phòng ngủ của anh, đặt gối và chăn của anh sang một bên, đặt của cô sang bên cạnh. Cố Khinh Châu đứng ở cửa ra vào, càng không hiểu hành động của cô.

“Em chuẩn bị ngủ ở đây?”

Lệ Tử Xuyến đã trải xong giường, lấy lại tinh thần, trả lời vấn đề của anh: “Đúng, em sợ một mình anh ngủ không ngon.”

Một lát sau Cố Khinh Châu mới miễn cưỡng hiểu được ý của cô: “Em sẽ không cho là anh...”

Anh còn chưa nói xong, tim Lệ Tử Xuyến liền đập thình thịch, hình ảnh kia thật đáng sợ, dường như là tồn tại một cách chân thực, anh chỉ nói một câu cô cũng đều không chịu được.

Lệ Tử Xuyến chạy tới, trực tiếp quấn lấy anh: “Em sẽ không cho phép anh tự làm tổn thương mình, em sẽ nhìn chằm chằm anh hai mươi tư giờ. Anh tự làm hại mình thì chẳng khác nào làm hại em, nếu như anh chịu được thì đừng làm như vậy.”

Nghe cô nói rất nghiêm trọng, trong lúc nhất thời Cố Khinh Châu cũng không biết nên phản ứng như thế nào. Một lát sau anh mới thở dài, vươn tay ôm lấy lưng của cô.

“Cuối cùng anh cũng biết vì sao em làm thí nghiệm và học các môn chuyên ngành lại bết bát đến như vậy, thì ra là do cái đầu nhỏ của em suốt ngày đều tràn ngập những suy nghĩ lung tung.”

“Em mới không suy nghĩ lung tung!” Cô ngụy biện.

“Cái này còn nói là không có?” Cố Khinh Châu dở khóc dở cười: “Cậu anh đã nằm trên giường bệnh từ rất nhiều năm rồi, đối với kết quả này từ lúc cậu vừa mới bắt đầu bị bệnh là anh đã chuẩn bị tâm lý thật tốt. Bi thương chỉ là nhất thời, bởi vì anh cần thời gian để tiếp nhận sự thật rằng cậu đã ra đi. Nhưng bây giờ anh không sao hết, nhiều năm xây dựng tâm lý như vậy cũng không phải là hoàn toàn vô dụng. Anh sẽ còn tiếp tục cuộc sống của anh, không để việc đã xảy ra ảnh hưởng đến mình.”

“Anh không lừa em chứ?” Cô ngẩng đầu từ trong ngực anh lên, bán tín bán nghi.

Anh cười xoa tóc của cô: “Là thật, anh không sao.”

Giọng nói của anh vẫn dịu dàng như vậy, nụ cười của anh vẫn trong suốt sáng rỡ như vậy, Lệ Tử Xuyến quan sát anh hồi lâu, cuối cùng tin anh.

Chẳng qua...

“Bạn của em nói, bây giờ anh nói vậy là để em không lo lắng, cho nên sẽ gạt em. Trước tiên em phải quan sát anh mấy ngày mới được.”

Cố Khinh Châu nhíu mày: “Cho nên, em vẫn muốn ngủ ở đây?”

Lệ Tử Xuyến không để ý tới anh, trực tiếp đi đến bên giường ngồi xuống, trịnh trọng nói cho anh biết: “Không sai, hơn nữa em còn muốn thông báo cho anh biết, anh không có quyền cự tuyệt.”

Cố Khinh Châu lắc đầu, cũng không nói thêm với cô, sau khi cô đã quyết định thì sẽ rất khó bị thuyết phục.

“Lần sau đừng nghe những lời nói lung tung không đáng tin cậy của người bạn tâm lý học của em.” Anh yêu cầu.

“Các cô ấy không phải là không đáng tin cậy!”

“Không đối mặt giao lưu với bệnh nhân đã chuẩn đoán bệnh, hoàn toàn chính là hù dọa em, như vậy mà đáng tin sao?”

Lệ Tử Xuyến cắn môi, nghẹn lời.

Dù sao cô mặc kệ, ít ra, hiện tại cô có lý do chiếm lấy một nửa giường của anh, như vậy là được.

Lệ Tử Xuyến cảm thấy, mỗi ngày tỉnh lại mở to mắt, người đầu tiên nhìn thấy chính là người mình yêu, thì trên thế giới không có chuyện gì hạnh phúc hơn so với chuyện này.

Cho dù là mấy ngày sau, Cố Khinh Châu bảo cô chuyển về ký túc xá, cô đều không đồng ý.

Đúng vậy, cô thừa nhận, vì gạo nấu thành cơm mà cô sắp tẩu hỏa nhập ma rồi, thế nhưng sao bạn học Cố vẫn thờ ơ vậy?

Nghe xong những hành vi hoang đường của cô trong mấy ngày này, vẻ mặt Đàm Thiên Thiên có thể nói là muôn màu muôn vẻ, trọn vẹn hai phút sau, Đàm Thiên Thiên mới lấy lại tinh thần, nhưng mắt vẫn mở to: “Cậu nói là, hai người các cậu đều ngủ chung trên một chiếc giường, nhưng thầy Cố vẫn không có... Ấy ấy cậu?”

Lệ Tử Xuyến thở dài: “Đúng vậy, có phải tớ không có lực hấp dẫn đối với anh ấy hay không?” dienndannleequyydoonn

Đàm Thiên Thiên nghiêm túc dò xét cô lần thứ tám trăm, cũng không hiểu: “Không biết, tớ cảm thấy cậu rất xinh đẹp, tuy có hơi gầy. Chẳng qua ánh mắt của đàn ông và phụ nữ không giống nhau...” Nói xong, Đàm Thiên Thiên đưa tay gọi bạn trai đang ngồi ở bàn bên cạnh đi tới.

“Chuyện gì vậy em yêu?” Phương Giản đứng trước mặt Đàm Thiên Thiên, ngoan ngoãn như thú cưng.

“Anh nhìn một chút xem, Ngoan Ngoãn có xinh đẹp hay không, đàn ông các anh có thích loại con gái như này không?” Đàm Thiên Thiên hỏi.

Dường như là ngay lập tức, Phương Giản vẻ mặt cầu xin: “Bảo bối, gần đây anh không làm việc gì sai chứ? Nếu như anh có điểm nào làm không tốt, em cứ nói với anh, tuyệt đối không nên tức giận.”

Đàm Thiên Thiên như lọt vào sương mù: “Em bảo anh nhìn xem Ngoan Ngoãn có đẹp hay không, anh nói cái gì vậy?”

Phương Giản giống như trở mặt, lập tức nghiêm túc lên: “Cho nên mới nói, không phải em đang cố tình gây sự với anh, mà là đang hỏi anh rất nghiêm túc?”

Lệ Tử Xuyến ở bên cạnh đã không nhịn được cười, Đàm Thiên Thiên liếc mắt: “Đúng, em muốn anh đứng dưới góc độ đàn ông để nhìn, thành thật cho em một đáp án.”

“Vậy anh nói ‘Xinh đẹp’ thì em sẽ không mắng anh chứ?”

Đàm Thiên Thiên giận: “Rốt cuộc có nói hay không?”

“Anh nói anh nói, đương nhiên Tử Xuyến rất xinh đẹp, cái này còn cần phải hỏi sao.”

Đàm Thiên Thiên lâm vào trầm tư: “Vậy sao thầy Cố lại không có nửa chút động tĩnh nhỉ?”

Thực chất bên trong Phương Giản cũng là phần tử thích hóng chuyện, nghe Đàm Thiên Thiên nói như vậy, đại khái cũng có thể đoán được, vội hỏi: “Không phải thầy Cố của các em... Lãnh đạm với phương diện kia chứ?”

Nhất thời Đàm Thiên Thiên lộ vẻ mặt bừng tỉnh, Lệ Tử Xuyến im lặng: “Tìm các cậu làm tham mưu thật sự là tớ có mắt không tròng.”

Lệ Tử Xuyến còn ở bên ngoài nói chuyện phiếm với Đàm Thiên Thiên, liền nhận được điện thoại của Lệ Thanh Bắc, anh nói có việc phải xử lý gấp, để cô trông nom Đường Đường một ngày.

May mà Lệ Thanh Bắc còn có chút nhân tính, chừa ra chút thời gian mang Đường Đường đến ký túc xá của Lệ Tử Xuyến.

Lúc Cố Khinh Châu từ siêu thị trở về, từ ngoài cửa liền nghe được âm thanh một lớn một nhỏ, lúc ấy hai người đang ngồi trước bàn ăn, Đường Đường ngồi trên ghế, Lệ Tử Xuyến cầm ô mai ngồi xổm trước mặt cô nhóc, dịu dàng hỏi: “Đường Đường, cô là ai?”

Đường Đường trơ mắt nhìn ô mai mà chảy nước miếng, đọc rõ ràng từng chữ, “Cô cô cô cô.”

Lệ Tử Xuyến lắc đầu, cầm ô mai lung lay trước mặt Đường Đường, dẫn dụ nói, “Gọi chị, về sau phải gọi cô là chị nha ~”

Đường Đường vẫn chưa nói sõi, những âm đơn giản còn có thể, hơi khó một chút sẽ không nói được, nhìn thấy không ăn được, miệng cô nhóc vểnh lên cao.

Lệ Tử Xuyến vẫn đang hướng dẫn từng bước, để Đường Đường gọi cô là chị, hoàn toàn không biết Cố Khinh Châu đã trở về.

Đang uốn nắn Đường Đường, bỗng nhiên ô mai trên tay không còn, cô sửng sốt một chút, một giây sau, Cố Khinh Châu đã đưa ô mai trên tay cô cho Đường Đường, Đường Đường không lưu tình chút nào, a một tiếng nuốt vào trong miệng.

Lệ Tử Xuyến oán trách: “Em đang dạy Đường Đường nói chuyện, sao anh lại quấy rối.”

“Em đang ngược đãi con bé.” Cố Khinh Châu liếc cô một cái: “Hơn nữa, rõ ràng là hai mươi mấy tuổi, lại để con bé gọi em là chị, em không ngại sao.”

Lệ Tử Xuyến chẹp miệng: “Ở nước ngoài, hơn 90 tuổi vẫn còn gọi tên lẫn nhau đấy.”

Cố Khinh Châu nhìn cô một lát, đi tới, cười hỏi: “Nếu Đường Đường gọi em là chị, lại gọi anh là chú, vậy em nên gọi anh là gì?”

Lúc đầu muốn trêu cô một chút, ai ngờ da mặt của Lệ Tử Xuyến còn dày hơn anh tưởng.

Lệ Tử Xuyến lập tức nũng nịu, đung đưa cánh tay của Cố Khinh Châu, nói, “Chú, chú Cố.”

Mặt Cố Khinh Châu cứng đờ, cuối cùng đã hiểu cái gì gọi là ăn trộm gà còn bị mất nắm gạo. Lắc đầu, lười làm trò với cô, Cố Khinh Châu vừa mới chuẩn bị qua chơi đùa với Đường Đường một lúc, Lệ Tử Xuyến lại mạnh mẽ kéo anh về trước mặt mình.

“Chú, chúng ta cũng sinh em bé chơi đi.”

Cố Khinh Châu ngơ ngẩn, cho là mình nghe lầm: “Sinh em bé chơi?”

Trên mặt cô tràn đầy vui vẻ: “Đúng đó! Em đã nói với anh hay chưa, Đường Đường là do Bắc Bắc lên xe trước mới mua vé bổ sung sau đó?”

“Cho nên...” Anh cẩn thận giải thích câu của cô: “Em cũng muốn bắt chước?”

“Người nhà của em đều rất thoải mái, chú Cố, nghĩ một chút đi.” Cô lặp lại chiêu cũ, lại bắt đầu đung đưa cánh tay anh.

Suýt chút nữa là Cố Khinh Châu không chịu nổi, anh cũng không phải đầu gỗ, đã sớm nhận ra hành động nhỏ này của Lệ Tử Xuyến. Mỗi lúc trời tối trước khi đi ngủ đều dặn đi dặn lại cô, mới có thể khiến cô ngủ cách xa anh một chút, nhưng buổi sáng vừa tỉnh dậy, mỗi lần cô đều cuộn trong lòng anh ngủ say sưa.

Còn có mấy lần, cô tắm rửa xong, thường xuyên không mặc đồ ngủ, không phải mặc áo sơ mi anh giặt qua treo ở phòng tắm thì cũng đơn giản cuốn một chiếc khăn tắm ra ngoài.

Không phải anh không thích cô nhích lại gần mình, chỉ là thường xuyên cố gắng kiềm chế, đối với một người đàn ông, phải kiềm chế trước mặt người phụ nữ mình yêu thì chính là một việc cực kỳ tàn nhẫn.

Hiện tại lại nghe cô nhắc tới, một lần nữa Cố Khinh Châu xác định đủ loại ‘chuyện ngoài ý muốn’ trước đó đều là do cô cố ý.

Trái tim anh đập loạn, sau khi hít sâu mới nói, “Anh đồng ý với anh trai em rồi, trước khi được người nhà em đồng ý, anh sẽ không...”

Cô nghe vậy, nụ cười cứng đờ, Lệ Tử Xuyến nhíu mày: “Anh đồng ý lúc nào? Đồng ý với ai?”

Cố Khinh Châu đau đầu: “Tử Xuyến, anh tôn trọng em, tôn trọng chúng ta, cũng là hết lòng tuân thủ hứa hẹn đối với người nhà em. Nếu như một chút như vậy mà anh cũng không làm được, thì còn có tư cách gì nói với bọn họ, về sau có thể khiến em hạnh phúc?”

“Nhưng hiện tại em tuyệt đối muốn làm ‘chuyện đó’.” Cô lầm bầm.

Cố Khinh Châu cười, thực ra anh hiểu được, cô cũng không phải là người tùy tiện, nhất định là anh quá chất phác, cho nên mới khiến cô phải chủ động ở phương diện này.

Nâng... mặt của cô lên, Cố Khinh Châu nhìn thẳng vào mắt cô: “Em đối với anh rất có sức hấp dẫn, thậm chí, một nụ cười của em đều khiến anh đắm chìm. Em không biết mỗi sáng sớm nhìn em ngủ say trong lòng anh, anh cần bao nhiêu lý trí mới thể đẩy em ra đâu. Em hoàn toàn không cần cố gắng làm gì cả, chỉ cần là em, anh đã không kiềm chế nổi mình rồi, em hiểu không?”

“Thật sao?” Anh cái tên này cũng che giấu quá tốt rồi, cô thiếu chút nữa là cho rằng anh không thích cô, thậm chí còn thần kinh đi thỉnh giáo Đàm Thiên Thiên không đáng tin cậy.

Cố Khinh Châu không trả lời cô, mà chính là hôn cô thật sâu.

Môi cùng môi giao nhau, cô nhắm mắt lại, bởi vậy thính giác càng thêm nhạy cảm, tiếng thở hổn hển cùng tiếng tim đập của anh, lần đầu tiên rõ ràng như thế.

Một lúc lâu sau, anh buông cô ra, Lệ Tử Xuyến nhìn thấy đáy mắt anh đã gợn sóng, không hề che giấu chút nào.

“Em tin anh không?” Anh hỏi.

Lệ Tử Xuyến hiếm khi đỏ mặt, xẩu hổ vùi đầu vào lòng anh, cô rất tin anh, nụ hôn vừa rồi... Cô thiếu chút nữa cho là anh muốn ăn luôn cô.

“Này, anh đừng để em chờ quá lâu.”

Anh gật đầu, khẽ vuốt mái tóc dài của cô: “Ừm, anh sẽ cố gắng.”

Ngày hôm sau, Lệ Thanh Bắc tới đón Đường Đường, có Cố Khinh Châu quấy rối, quả nhiên cô không thành công để cháu gái gọi mình là chị.

Lệ Thanh Bắc chơi đùa với con, thừa dịp Cố Khinh Châu vào nhà bếp lấy nước, Lệ Tử Xuyến hung tợn nhỏ giọng nói với Lệ Thanh Bắc: “Trong lòng không muốn thì đừng đẩy cho người khác, anh có biết không?”

Người đàn ông bị ánh mắt nảy sinh độc ác của em gái dọa sợ, mờ mịt hỏi: “Anh lại làm gì em?”

“Chính anh không kết hôn đã lừa gạt chị dâu nhỏ lên giường, bằng cái gì mà anh muốn Cố Khinh Châu, muốn...”

Đáng chết, cô nói không nên lời.

Lệ Thanh Bắc nháy mắt mấy cái, vài giây sau liền hiểu ý của Lệ Tử Xuyến, bật cười một tiếng, đương nhiên lại nhận được cái nhìn lạnh nhạt của em gái.

“Anh nói sao gần đây lại thấy em ngày càng tiều tụy, hóa ra là chưa thỏa mãn dục vọng.” Lệ Thanh Bắc trêu chọc nói.

Sắc mặt Lệ Tử Xuyến vẫn không hòa hoãn như cũ, uốn nắn anh: “Không phải là không thỏa mãn, mà là chưa từng có!”

Nghe vậy, Lệ Thanh Bắc thực sự là cố gắng hết sức mới nhịn không cười trước mặt em gái mình. diễn!đàn@lê#quý$đôn

“Ồ? Cậu ấy thật sự nghe lời như vậy?” Điều này cũng làm cho anh phải nhìn với cặp mắt khác, nhưng anh biết là Lệ Tử Xuyến không đạt được mục đích thì thề sẽ không bỏ qua, không chừng còn làm ra chuyện mà người khác không tưởng tượng được, cho nên anh không nghĩ rằng, Cố Khinh Châu lại thật sự giữ đúng lời hứa như vậy.

“Dù sao, em mặc kệ anh làm gì, tóm lại là không cho phép anh nói luyên thuyên với Cố Khinh Châu, nếu không em liền nói xấu anh với chị dâu nhỏ, anh cũng biết em diễn rất giỏi.” Lệ Tử Xuyến uy hiếp nói.

Lệ Thanh Bắc thở dài, lúc này, Cố Khinh Châu đi từ phòng bếp ra, Lệ Thanh Bắc nhìn Lệ Tử Xuyến một chút, nói: “Lần này tôi đến là có chuyện muốn nói với cậu.”

“Chuyện gì?” Cố Khinh Châu hỏi.

“Tuần này cậu có thời gian không, cha mẹ tôi mời cậu về nhà ăn cơm rau dưa.” Cố gắng bỏ qua con mắt đang phát sáng của Lệ Tử Xuyến, Lệ Thanh Bắc tiếp tục nói, “Hơn nữa, lần này cũng không cần mua gì. Lần trước đồ cậu mang tới đã được anh cả tôi ném cho ba tôi, hiện tại ba tôi đang bận bịu tiêu diệt đồ cậu mua tới đến phát điên rồi.”

Cố Khinh Châu lạnh nhạt mỉm cười: “Tôi đã biết. Cảm ơn anh Lệ.”

Lệ Tử Xuyến đứng bên cạnh anh, Lệ Thanh Bắc nói, “Gì mà anh Lệ, gọi là anh ba.”

Cố Khinh Châu chỉ cười, mặt Lệ Thanh Bắc tối sầm: “Em cứ vội vã gả đi như vậy, thật không có lương tâm.”

Lệ Tử Xuyến vẻ mặt đầy khiêu khích: “Câu nói này giữ lại đến hai mươi năm sau nói cho con gái anh nghe đi.”

Quả nhiên, mặt Lệ Thanh Bắc chuyển từ đen sang trắng, nghĩ đến việc sớm muộn cũng có một ngày cái người cuồng con gái này sẽ phải gả con gái cho một người đàn ông khác, một loại khoái cảm báo thù tràn ngập toàn thân Lệ Tử Xuyến, thật sự là quá thoải mái!

Đối với mối ‘thù sâu hận lớn’ giữa hai anh em, Cố Khinh Châu vẫn hiểu người khôn thì phải giữ mình, ai cũng không thiên vị.

Chẳng qua liền muốn lập tức ra mắt cha mẹ Lệ Tử Xuyến, nói không lo lắng thì chính là giả.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jinnn về bài viết trên: Bora, Bình Nguyên, Huykngan94, Trà Hoa Nữ 88, bachduonggia, chauanh2013, cloud176, lan trần, m0n.prim, monkeylinh, san san, Độc Bá Thiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Huyềnn Songg, mimeorua83, Pegau123, tears of rain, Tóc gió, Windyphan và 803 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.