Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 198 bài ] 

Cướp tình: Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 04.09.2017, 11:57
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3412
Được thanks: 26852 lần
Điểm: 31.74
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cướp tình: Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu 13 - Điểm: 25
Phần 13:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Khoảnh khắc khi cửa đóng chặt lại, Hoắc Nhĩ Phi lập tức đấm một quyền tới, “Trứng thúi! Trứng thúi!”

“Ngoan ~ chẳng lẽ em định để Bảo Bảo chui vào trong chăn?” Thư Yến Tả chọn lựa tấn công dịu dàng.

“Nhưng mà, sẽ khiến bọn nhỏ hiểu sai.” Hoắc Nhĩ Phi hơi lo lắng.

“Bọn nhỏ còn nhỏ, sẽ không nghĩ nhiều, ngoan ~ tập trung một chút, chỗ đó của anh thật khó chịu...” Thư Yến Tả sờ lưng bóng loáng của mèo nhỏ, một hồi tâm thần nhộn nhạo.

“Chính là bởi vì còn nhỏ, cho nên mới càng không thể dạy hư mấy đứa...”

Thư Yến Tả dứt khoát che cái miệng nhỏ nhắn của cô lại, ra sức vận động.

Lời Hoắc Nhĩ Phi còn chưa nói hết cứ bị nuốt vào trong miệng như vậy, từng cơn sóng khoái cảm trong cơ thể khiến cho cô cũng không nói ra lời được nữa, chỉ đành phải ôm thật chặt lưng ông xã.

Kích thích đến cô định thét chói tai, nhưng cô lại sợ âm thanh quá lớn sẽ khiến cho bọn nhỏ nghe thấy, chỉ đành phải cắn chặt bờ môi, phát ra tiếng rên rỉ “Ừ a a” đẹp đẽ.

Mới sáng sớm, nhiệt độ trong phòng chợt lên cao, tạo nên sự chênh lệch rõ rệt với gió mát xào xạc bên ngoài. di1enda4nle3qu21ydo0n

...

Sau một tiếng, hai người ăn mặc chỉnh tề từ trong phòng ngủ đi ra.

Thư Yến Tả đầy mặt thoải mái, tinh thần phấn chấn.

Mặt mũi Hoắc Nhĩ Phi tràn đầy ửng đỏ, tinh thần không đầy đủ, cả người cũng dường như mềm nhũn cạn sạch sức lực.

“Mẹ, mẹ chính là không thoải mái sao?” Bảo Bảo quả nhiên là áo bông thân thiết của mẹ, vừa nhìn thấy mẹ ra ngoài đã nhảy tới.

“Bảo Bảo ngoan, mẹ không có việc gì.” Hoắc Nhĩ Phi thầm thề trong lòng tối nay nhất định ngủ cùng Bảo Bảo và tiểu Bối, Yến tên vô lại đó, tối hôm qua cũng đã thỏa mãn bao nhiêu lần, sáng sớm hôm nay còn không bỏ qua cho cô, hu hu... Chân quá tê dại ~

Vậy muốn cô trượt tuyết như thế nào!

Yến tuyệt đối cố ý!!

Trên sân trượt tuyết, Hoắc Nhĩ Phi vừa định thử ván trượt tuyết một chút, chua xót đau đớn từ bắp đùi truyền tới khiến cho cô lập tức ngã nhào trên mặt tuyết.

Thư Yến Tả tranh thủ nửa ôm cô lên, lại gần bên tai cô nói nhỏ, “Ngoan, đừng trượt tuyết nữa, Bảo Bảo và tiểu Bối, Hách nhi đều có người hướng dẫn chuyên nghiệp, em ngồi bên cạnh nhìn là được rồi.”

“Người xấu! Cảm giác chỉ có thể xem mà không thể trượt bi kịch đến cỡ nào anh có biết không! Ghét! Đáng ghét chết đi!” Hoắc Nhĩ Phi vung thẳng quyền, giống như mèo nhỏ gãi ngứa vung lên áo lông của Thư Yến Tả, vốn không hề có chút hiệu ứng uy hiếp nào.

“Em đã thích như vậy, nếu không anh đặc biệt xây một sân trượt tuyết cho em, như vậy em thích đi trượt lúc nào cũng có thể?” Thư Yến Tả dụ dỗ nói.

“Ưmh... Hay là thôi đi, thật xa xỉ mà...” Mặc dù Hoắc Nhĩ Phi cũng rất thích, nhưng cũng quá xa xỉ đi, những đứa nhỏ nhà nghèo kia ngay cả tiền mua sách mua máy tính cũng không có, tiền xây một sân trượt tuyết đủ để những người này dùng mấy đời rồi. Dieễn ddàn lee quiy đôn

“Không xa xỉ, chỉ cần em thích.” Thư Yến Tả dịu dàng cười nói.

“Cũng không cần, dùng ở trên người em không thể hiện được giá trị của nó, không bằng chúng ta đổi cách dùng khác?” Hoắc Nhĩ Phi giống như nghĩ tới điều gì, hai mắt sáng lóng lánh nhìn người nào đó.

“Đổi lại cách dùng?” Thư Yến Tả hơi nghi ngờ, chẳng lẽ mèo nhỏ của anh lại nghĩ đến điểm quan trọng nào đó?

“Yến, anh đã đồng ý em, quà sinh nhật do em tự chọn.” Tay Hoắc Nhĩ Phi níu cổ áo ông xã, giọng nói ngọt ngào giống như bôi mật.

“Ừ, chỉ có thứ em nghĩ không tới, không có việc anh không làm được, nếu như hái sao trên trời, vậy để anh suy nghĩ một chút.” Trong mắt Thư Yến Tả lóe lên vẻ ranh mãnh mà cười.

“Em biết rõ anh là bá chủ hai nhà hắc bạch! Nào có chuyện anh không làm được.”Hoắc Nhĩ Phi cười híp mắt nói.

Lại đột nhiên nghiêm nghị, trong mắt đen lóng lánh ánh sáng sáng rõ, “Yến anh nói bây giờ có phải chúng ta có đủ tiền không?”

“Ừ.” Mắt Thư Yến Tả tươi cười, ừ một tiếng.

“Có tiền đến chúng ta vốn xài không hết?”

“Ừ.”

“Chúng ta không thể nuôi Hách nhi, Bảo Bảo và tiểu Bối cả đời đúng không? Về sau các con nhất định phát triển tốt hơn, kiếm thật nhiều tiền, đúng không?”

“Ừ, dĩ nhiên, con trai và con gái Thư Yến Tả anh dĩ nhiên giỏi nhất.”

“Vậy, chúng ta làm chút việc thiện vì những đứa nhỏ nghèo khổ kia đi.” Sau khi Hoắc Nhĩ Phi nói xong câu đó, sóng mắt nhìn ông xã, mặt chờ đợi.

“Làm việc thiện?” Khóe môi Thư Yến Tả nhếch lên nở nụ cười ấm áp.

“Ừ đúng.” Hoắc Nhĩ Phi vội vàng gật gật đầu.

“Được.” Nụ cười trong mắt Thư Yến Tả sâu hơn, mèo nhỏ của anh quả nhiên rất có lòng thương người.

“Yến, em yêu anh chết mất! Cũng biết anh tốt nhất, yêu nhất á!” Hoắc Nhĩ Phi vui mừng nhảy lên, ôm cổ chồng, cả người cũng treo trên người anh, mặt hưng phấn không thôi. die nd da nl e q uu ydo n

Hành động kịch liệt này thành công đưa đến một mảng lớn quay đầu nhìn, mọi người rối rít cảm thán người phụ nữ này sao kích động thành như vậy, lại nhào tới ngay trước mặt mọi người.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy?” Tiểu Bối từ từ theo hướng dẫn chuyên nghiệp lướt qua bên cạnh, hơi kỳ quái sao mẹ lại lập tức vui mừng như vậy, vừa rồi còn là dáng vẻ không thoải mái đấy.

“Chụt” một tiếng vang lên, Hoắc Nhĩ Phi hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, nước miếng cũng sắp bôi lên trên mặt bé, nhưng tiểu Bối không hề ghét bỏ, ngược lại hôn lên miệng mẹ.

Lần này, cha bé mất hứng, ôm bé từ trong ngực mẹ ra bắt đầu giáo dục.

“Tiểu Bối là con trai, không thể hôn miệng mẹ, biết không?”

“Vậy cha cũng là đàn ông, sao có thể hôn miệng mẹ.” Tiểu Bối không vui chu miệng, đừng cho rằng con không biết, cha hôn trộm mẹ thật nhiều lần!

Hoắc Nhĩ Phi đứng ở bên cạnh cười trộm, tiểu Bối của cô thật biết nghe lời.

“Cha là người lớn, dĩ nhiên có thể hôn.” Thư Yến Tả sưng mặt lên.

“Cha có ý rằng sau khi tiểu Bối lớn lên có thể hôn miệng mẹ rồi?” Tiểu Bối là một đứa bé ngoan, năng lực lý giải thật nhanh.

Hoắc Nhĩ Phi ở bên cạnh càng cười đến vui vẻ hơn.

Thư Yến Tả đen nửa mặt, nghiêm trang giáo dục con trai, “Cha và mẹ là vợ chồng, cho nên có thể tùy tiện hôn, chờ sau khi tiểu Bối lớn lên lấy vợ, rồi sẽ hiểu.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm
     

Có bài mới 05.09.2017, 12:54
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3412
Được thanks: 26852 lần
Điểm: 31.74
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cướp tình: Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu 14 - Điểm: 26
Phần 14:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Cái gì gọi là lấy vợ?” Trong mắt tiểu Bối tràn đầy không hiểu và nghi vấn.

“Chờ sau khi con lớn lên sẽ hiểu.” Thư Yến Tả cảm thấy tiểu Bối còn khó dây dưa hơn Hách nhi khi còn bé.

“Mỗi lần cha đều nói chờ sau khi con lớn lên sẽ biết, nhưng cha mẹ không nói cho con nguyên nhân, cho dù trưởng thành, con vẫn không biết!” Giọng nói mềm dẻo của tiểu Bối lượn quanh khiến cho đặc biệt có thú vị.

Thư Yến Tả lần đầu tiên có cảm giác vô lực, tiểu Bối quả nhiên là một đứa bé vô cùng thông minh.

“Cũng ví dụ như: Cha cưới mẹ con, đó chính là lấy vợ.” Thư Yến Tả thật sự không biết nên giải thích vấn đề này với đứa nhỏ như thế nào.

“A ~ con hiểu, vậy chờ sau khi con lớn lên cũng cưới một bà xã giống như mẹ.” Tiểu Bối hưng phấn nói.

Cặp mắt Hoắc Nhĩ Phi cũng sắp cong thành vầng trăng non, câu trả lời của tiểu Bối thật có lực!

Thư Yến Tả đột nhiên cảm thấy, tiểu Bối hơi có tình yêu mẹ.

Không được, chờ đến khi nó có thể đi nhà trẻ phải nhanh đưa đi.

Bảo Bảo đang cố gắng học trượt tuyết hơi khinh bỉ nhìn tiểu Bối được cha ôm vào trong ngực, trong lòng thầm mắng: Tiểu Bối là một yêu tinh bám người! Không tử tế trượt tuyết, chỉ biết dính cha mẹ.

Đột nhiên, cô bé bị vấp phải thứ gì đó, không khống chế được cả người mang theo ván trượt cùng ngã quỵ rồi, tư thế ngã gục tiêu chuẩn.

Hu hu... Bảo Bảo dù sao cũng chỉ là cô bé mới hơn hai tuổi, té đau một cái đến nước mắt trong hốc mắt cô bé đảo loạn.

Chỉ có điều, bé không gặm được tuyết như trong tưởng tượng, mà gặp đến một thứ nóng nóng...

Lại cắn một cái, wow! Thật mềm, còn nóng hổi nữa...

Không khỏi mở mắt ra, một đôi mắt trong suốt xanh như bầu trời phản chiếu trong đôi mắt đen nhánh của bé. di3nd@nl3qu.yd0n

Thì ra bé cắn là đôi môi của anh trai có đôi mắt xanh lam, hu hu... Bé ăn đậu hũ rồi!

Hai đứa bé cứ nhìn nhau chằm chằm như vậy hồi lâu, một trong tròng mắt chơi được thật hay, một trong tròng mắt mang theo tức giận nho nhỏ.

Bảo Bảo chớp chớp mắt, chớp chớp, vẫn là màu xanh thẫm.

“Mắt của anh thật đẹp đó!” Bảo Bảo hoàn toàn quên mất việc mình còn nằm trên người người ta, còn đưa tay nhỏ bé lên sờ mắt người ta.

Bé trai mắt xanh lam hơi tức giận, con bé này nhà ai? Tại sao không ai trông nom, đầu tiên cắn môi bé không buông, sau đó còn nói mấy lời bé không hiểu, còn động tay động chân với mắt bé?

Hơi giận đẩy tay nhỏ bé của cô bé ra, “Don’t touch!” (Đừng sờ loạn)

Động đặc cô lên *? Có ý gì? Đầu nhỏ của Bảo Bảo nhất thời chuyển loạn, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào người ta.

(*) Đông đặc cô lên: có cách đọc ‘dòng tè tā qǐ’, giống cách đọc của “Don’t touch”

Bé trai mắt xanh lam ý thức được cô bé này nghe không hiểu lời mình, chỉ đành phải lấy tay đẩy bé ra, ý bảo bé đứng lên.

Nhưng Bảo Bảo vẫn thờ ơ, chỉ mãnh liệt nhìn người ta chằm chằm.

Anh trai có mắt màu xanh lam này thật đẹp trai ~ đây là lần đầu tiên bé nhìn thấy con trai còn đẹp trai hơn anh trai mình, mắt giống như viên đá quý màu xanh trên mặt nhẫn của mẹ, lỗ mũi cũng rất cao, da rất trắng non, nhất là đôi môi, mềm mềm mại mại, rất muốn cắn một cái nữa, làm thế nào bây giờ ~

Nếu tiểu Lam tử có một nửa đáng yêu của anh ấy thì tốt, không được, về nhà nhất định phải nếm thử một chút miệng của tiểu Lam tử, xem mùi vị có giống nhau không.

Bảo Bảo phồng má nằm trên người người khác nghĩ đến xuất thần.

“Bảo Bảo, Bảo Bảo, em ở đâu?” Giọng lo lắng của Thư Nhĩ Hách vang lên.

“Anh, em ở đây.” Bảo Bảo nghe được giọng của anh vội nâng đầu nhỏ lên.

Khi Thư Nhĩ Hách chạy tới thì nhìn thấy Bảo Bảo nằm trên người một bé trai nước ngoài, vội đưa tay bế em gái lên, dịu dàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Là cậu ta bắt nạt em sao?”

Bảo Bảo đầu tiên lắc đầu một cái, sau đó lại gật đầu một cái.

Vừa nhìn thấy Bảo Bảo gật đầu, vẻ mặt Thư Nhĩ Hách lập tức lẫm liệt, tuy mới chỉ có chín tuổi, nhưng dù sao hổ phụ vô khuyển tử *, ánh mắt kia đã đủ dọa người. di@en*dyan(lee^qu.donnn)

(*) hổ phụ vô khuyển tử: cha hổ không sinh con chó

Bé trai mắt xanh lam tao nhã đứng dậy từ dưới đất, không hề bị ánh mắt của Thư Nhĩ Hách làm sợ mất mật, ngược lại bình tĩnh nhìn Thư Nhĩ Hách, có vẻ trầm ổn không giống như tuổi của bé.

Thư Nhĩ Hách cảm thấy đứa nhỏ này không đơn giản, xem ra chỉ sáu bảy tuổi, lại trầm ổn như vậy, còn trấn tĩnh hơn khi bằng tuổi bé.

“I didn’t bully your sister, she is not wet floor on me.” (Tôi không bắt nạt em gái anh, là bé ấy không cẩn thận ngã trên người tôi.) Giọng bé trai êm tai dễ nghe, giọng điệu chân thành.

Mặc dù bé không muốn giải thích quá nhiều, nhưng nhiều một chuyện còn không bằng bớt một chuyện, vẫn cứ nói rõ ràng thì tốt hơn, đừng dẫn đến hiểu lầm gì đó, dù sao đây cũng phải địa bàn của bé.

Năm Thư Nhĩ Hách sáu tuổi đã được cha đưa đến nước Anh học tiểu học rồi, tiếng Anh đối với bé mà nói đúng là không phải vấn đề gì.

Ngay sau đó quay đầu lại phiên dịch một lần lời bé trai cho Bảo Bảo nghe, “Là thế này phải không?”

Bảo Bảo suy nghĩ một chút, cảm thấy là như thế không sai, nhưng ai vấp té trước chứ?

“Là anh ấy vấp té em trước!” Bảo Bảo chu cái miệng nhỏ nhắn.

Thư Nhĩ Hách cảm thấy tỷ lệ bị vấp té ở sân trượt tuyết vẫn đủ lớn, người ta cũng không phải cố ý, nếu biết rõ sự thật, vậy coi như xong.

Quan trọng nhất là Bảo Bảo không bị thương, bằng không nói gì cậu cũng phải cẩn thận dạy dỗ bé trai hơi bướng bỉnh trước mắt này.

Lần đầu tiên gặp mặt ở Hokkaido, đối với Bảo Bảo và Lục Tư Ân mà nói, là có ý nghĩa mang tính lịch sử phi phàm.

Thư Yến Tả và Hoắc Nhĩ Phi thấy con gái không hề bị thương, nên cho qua khúc nhạc đệm này, dù sao bọn họ cũng hiểu con gái mình, người bình thường thật sự không bắt nạt được Bảo Bảo ranh ma cổ quái. die ennd kdan/le eequhyd onnn

“Chị, chị đang tìm cái gì?” Tiểu Bối thấy cặp mắt Bảo Bảo xoay tròn trong đám người tìm gì đó, không khỏi tò mò tiến lên phía trước.

“Bí mật.” Bảo Bảo thần thần bí bí nói, bé dĩ nhiên sẽ không nói, thật ra bé vẫn đang tìm bé trai đẹp mắt xanh lam kia, thật muốn lưu MSN của anh ấy lại ~

“Đồ hẹp hòi!” Tiểu Bối không vui vểnh môi lên, ngay sau đó cười hì hì nói: “Khi về em sẽ nói cho tiểu Lam tử, nói chị và bé trai khác hôn môi, ha ha...”

“Tiểu Bối thúi, em dám nói lung tung!” Trong lòng Bảo Bảo vẫn rất quan tâm tiểu Lam tử, chuyện này trước tiên vẫn không nên nói cho anh ấy biết, em trai thúi thật xấu chết rồi.

Hai bé sinh đôi đuổi theo náo loạn trong đống tuyết, hai bóng dáng màu vàng sáng điên cuồng cực kỳ vui sướng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, NgọcTrâm, S.Rossie, kate#
     
Có bài mới 07.09.2017, 11:17
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3412
Được thanks: 26852 lần
Điểm: 31.74
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cướp tình: Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu 15 - Điểm: 24
Phần 15:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Hoắc Nhĩ Phi cảm thấy sinh nhật nay đủ ý nghĩa thực tế nhất, Yến thực hiện lời hứa của anh, lấy tiền vốn chuẩn bị xây sân trượt tuyết ra thành lập một cơ quan từ thiện.

Đặc biệt trợ giúp những em bé khốn khó vùng núi và những em nhỏ tàn tật cần sự quan tâm của xã hội, dốc hết sức của mình đưa đi một quan tâm nhỏ bé.

Đặt vào trước kia, Hoắc Nhĩ Phi nằm mơ cũng không nghĩ đến mình sẽ làm ra chuyện có ý nghĩa như vậy.

Cô chỉ là con của một gia đình bình thường, cho dù có thương tiếc và không nỡ với những đứa nhỏ nghèo khó kia, nhưng cô cũng chỉ có thể quyên góp một chút quần áo và sách vở không dùng đến, cố gắng một phần sức lực non nớt của mình.

Dù sao, quyên tiền không phải mù quáng, nhưng trên cơ sở kinh tế của bản thân không đảm bảo, lấy cái gì đi trợ giúp người khác đây?

Nhưng, bây giờ đã khác, cô gả cho Yến, bọn họ có tiền xài không hết, hoàn toàn có thể làm chút chuyện đủ khả năng, đi trợ giúp những người cần giúp đỡ kia.

“Yến, anh thật tốt.” Hoắc Nhĩ Phi tựa vào trên vai ông xã, cảm xúc trong lòng rất nhiều.

Người phụ nữ làm được phần đóng góp của mình, thật hạnh phúc đấy.

Có một ông xã yêu thương mình, còn có ba đứa nhỏ đáng yêu.

Người một nhà thật vui vẻ, vui vui vẻ vẻ, khỏe mạnh, còn có gì mỹ mãn hơn điều này. dfienddn lieqiudoon

“Em vui vẻ là được rồi.” Thư Yến Tả vẫn được gọi là ma vương khát máu, ai ngờ anh sẽ vì bà xã mà đi thành lập cơ quan từ thiện gì đó, đoán chừng nói ra sẽ thành câu chuyện cười.

Nhưng mà, sự thật chính là như thế.

Chuyến đi Hokkaido, tấm màn viên mãn hạ xuống.

Sau khi trở lại Hương Cảng, Thư Yến Tả bắt đầu lu bu lên, mặc dù đã giao quyền không ít, nhưng người quyết định sách lược của tập đoàn Thư Á và bang Viêm Ưng vẫn là anh, đi ra ngoài chơi hơn nửa tháng như vậy, công việc tích lũy lại rất nhiều.

Cho nên mấy ngày gần đây đều đi sớm về trễ, Hoắc Nhĩ Phi rảnh rỗi hai năm cũng bắt đầu cảm thấy nhàm chán, luôn muốn làm chút gì đó mới được, luôn núp trong nhà như vậy sẽ chệch đường ray với xã hội.

Bọn nhỏ cũng lớn, không cần cô quá quan tâm, cứ như vậy, một nửa thời gian đều trong nhàm chán trôi qua.

Sách trong thư phòng cũng bị cô đọc hết rồi, phim truyền hình cũng khó xem, lên mạng cũng không còn ý gì, haizzz...

Cho nên cô quyết định buổi tối thương lượng với Yến một chút, có thể đi ra ngoài tìm công việc không, cô không muốn làm sâu gạo!

Đợi đến mười một giờ, sau khi dỗ bọn nhỏ ngủ xong, Yến còn chưa trở về.

Hoắc Nhĩ Phi hơi buồn ngủ rồi, mở điều khiển từ xa của ti vi cũng không có phim truyền hình gì hay, chống đầu ở đó ngủ gà ngủ gật.

Khi kim đồng hồ chỉ mười hai giờ, cửa “Kẹt” một tiếng vang lên rồi.

Hoắc Nhĩ Phi vội vàng đứng dậy, nhiệt tình như lửa nhào vào trong ngực ông xã, buồn buồn nói: “Sao hôm nay trở về trễ vậy.”

“Chuyện hôm nay hơi nhiều, sao còn chưa ngủ?” Thư Yến Tả dịu dàng vuốt tóc mèo nhỏ.

“Đói không? Canh xương củ sen em nấu vẫn còn ở phòng bếp đấy.” Hoắc Nhĩ Phi chuẩn bị đi phòng lấy canh nóng cho ông xã. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Không đói bụng, em đi ngủ đi, anh đi tắm.” Thư Yến Tả không nỡ để mèo nhỏ cực khổ như vậy, trong lòng lại ngọt.

“Chờ anh tắm xong em đã hâm nóng xong canh rồi.” Hoắc Nhĩ Phi vẫn kiên trì đi phòng bếp.

“Được rồi.” Thịnh tình của bà xã khó từ chối!

Thư Yến Tả cũng biết mèo nhỏ không có chuyện gì mà ân cần chính là có yêu cầu nho nhỏ gì đó.

Do đó, giờ đang mềm nhũn vùi đầu trong ngực anh mè nheo làm nũng đấy.

“Yến, anh phải đồng ý em đó, còn tiếp tục sống như vậy em sắp nổi mốc rồi, tách rời khỏi xã hội rồi.” Giọng Hoắc Nhĩ Phi mềm đến như chứa nước.

“Không có việc gì thì mang các con ra ngoài đi dạo phố một chút, vui đùa một chút, không phải rất tốt sao? Bảo Bảo và tiểu Bối dính người như vậy, em cam lòng để cho bảo mẫu trông chúng sao?” Đôi tay Thư Yến Tả sờ về phía eo mèo nhỏ, dùng sức ôn hòa vuốt ve.

“Em đương nhiên không nỡ, nếu không, chờ Bảo Bảo và tiểu Bối đi nhà trẻ, em lại đi làm?” Hoắc Nhĩ Phi cảm giác mình một mặt không muốn ở nhà làm sâu gạo, một mặt lại không bỏ được các bảo bối của cô, thật sự rất khó khăn, đành phải lui một bước.

Giáo dục vỡ lòng cho bọn nhỏ rất quan trọng, giao cho bảo mẫu thật sự không yên tâm.

“Vậy em muốn làm công việc gì?” Tay Thư Yến Tả từ từ vuốt lưng mèo nhỏ.

“Đương nhiên là làm kế hoạch quảng cáo, cũng sắp qua ba năm, còn không biết có công ty nào cần em không.” Hoắc Nhĩ Phi dẩu môi ai oán nói.

“Anh cần em là được rồi.” Anh không thể cưỡng chế mèo nhỏ bỏ ý niệm ra ngoài làm việc, chỉ có thể từ từ dỗ dành.

“Nhưng mà, tiếp tục như vậy, em sẽ càng ngày càng mập, rất khó coi, anh xem thành phần tri thức thành phố người ta có bao nhiêu phong cách, nhìn lại em, hoàn toàn là một người phụ nữ gia đình.” Hoắc Nhĩ Phi tỏ vẻ cực kỳ buồn bã.

“Chỗ nào mập, quá gầy sờ lên cấn tay, vẫn thịt nhiều tốt hơn.” Thư Yến Tả vừa nói vừa nhéo trái nho trước ngực mèo nhỏ. di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Này! Xấu quá, người ta đang nói chuyện đứng đắn với anh đấy.” Hoắc Nhĩ Phi chụp tay sờ loạn của ông xã.

“Anh đang nghe mà, cũng rất nghiêm túc đưa ra đề nghị cho em.” Thư Yến Tả rất oan uổng.

“Haizzz...” Hoắc Nhĩ Phi thở dài, đầu chôn trước ngực ông xã, ngón tay vô ý thức vẽ lên vòng tròn, thật rối rắm ~

Lửa dục của Thư Yến Tả lập tức bị khơi lên, vừa mới có hành động, mèo nhỏ đã lên tiếng, “Nếu không, em đi làm thư ký cho anh đi!” Khi Hoắc Nhĩ Phi nói lời này, cặp mắt tỏa ra sao màu hồng phấn.

“Thư ký?” Động tác của Thư Yến Tả khựng lại.

“Đúng vậy, cho dù là làm thư ký văn phòng hay thư ký lão đại hắc bang, đều có thể, thư ký kiêm vệ sỹ chứ sao! Thân thủ của em tốt như vậy.” Hoắc Nhĩ Phi cười hề hề đến như trộm.

“Thư ký kiêm vệ sỹ? Em bảo vệ anh?” Thư Yến Tả không khỏi cười ra tiếng, theo ý anh bản lĩnh của mèo nhỏ giống như mèo ba chân không có gì khác, chứ đừng nói tới bang Viêm Ưng, lại nói nơi đó đều là một đám đàn ông, nếu cô chạy tới đó, không phải thêm phiền sao!

“Thế nào? Anh xem thường em?” Hoắc Nhĩ Phi hơi không vui mừng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, kate#
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 198 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lương Hạ Băng, MicaeBeNin, Ngantrinh, Rua Ngoc, starry31, ThiênNhư, Totoro yuki, vũ nhạc hy và 1702 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.