Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 07.06.2018, 18:44
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32409 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 16 - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16: Quá không biết xấu hổ (3)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mộ Dung Thành vốn đột nhiên nhìn nàng tỉnh lại, trong lòng không khỏi hơi bối rối, đang định mở miệng giải thích điều gì đó, nghe nàng nói như thế ngược lại thở phào nhẹ nhõm, cười cười nói: “Bản Thái tử cũng chỉ ghé vào bên cạnh ngươi nhìn phong cảnh bên đó có gì khác biệt với bên chỗ ta, không ngờ quấy rầy ngươi ngủ, thật lòng xin lỗi.” Hắn đang định cực kỳ tự nhiên lui về phía đối diện ngồi xuống, không ngờ xe ngựa lại lắc lư kịch liệt một cái, lắc đến hắn suýt chút nữa đứng không vững mất mặt mũi ở trước mặt Ôn Noãn.

“Xảy ra chuyện gì?” Hắn vừa định nổi giận, xe ngựa lại đột nhiên dừng hẳn, trực giác của hắn cho thấy đã xảy ra chuyện.

“Thái tử, có thích khách.” Tiếng đánh nhau bên ngoài càng lúc càng ác liệt, đã gần tới bên cạnh xe ngựa.

“Ngươi đợi ở trong xe, ta đi ra ngoài xem một chút.” Sắc mặt Mộ Dung Thành trầm xuống, cầm kiếm ra khỏi xe ngựa.

Nàng vốn không định đi xuống.

Ôn Noãn vén rèm xe nhìn ra ngoài, thích khách đen thui một mảnh, ngược lại tới không ít. Nhưng nhạc phụ của Mộ Dung Thành ngoài sáng trong tối ngầm an bài binh sĩ hộ vệ cho hắn ngược lại không ít, chỉ trong chốc lát thích khách đã ngã xuống hơn phân nửa, còn dư lại gần nửa chẳng qua là chuyện trong giây lát. Nàng che miệng ngáp một cái, đang định nhắm mắt tiếp tục ngủ, đúng lúc này xe ngựa bắt đầu lắc lư lần thứ ba, rõ ràng mạnh hơn hai lần trước, cả xe ngựa như muốn vỡ ra, còn không đợi nàng biết rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe bên ngoài vang lên mấy tiếng thét kinh hãi, nàng bị quán tính đột nhiên tới ngã ngược về phía giường êm, sóng nhiệt đánh tới bốn phía buồng xe ngựa, trong chớp mắt bị một biển lửa bao vây, con ngựa bị giật mình kéo xe ngựa chạy như điên, đung đưa đến nàng bên trong buông xe ngay cả đứng lên cũng khó khăn chứ đừng nói tới chạy đi. di1enda4nle3qu21ydo0n

Chẳng lẽ hôm nay nàng phải mất mạng tại nơi tha hương đất khách? Không, nàng tuyệt đối không thể chết ở chỗ này, cho dù muốn chết, nàng cũng muốn nhìn thấy Quân Dập Hàn một lần cuối cùng, nói cho hắn biết nàng không phải cố ý tổn thương hắn, hy vọng hắn tha thứ cho nàng.

Nàng cởi áo lông cáo đã bị bắt lửa trên người xuống, che miệng mũi cố hết sức ổn định thân hình di chuyển ra cửa buồng xe ngựa đã tràn ngập lửa, định thử từ nơi đó nhảy xuống kiếm ra một đường sống. Nhưng con ngựa bị lửa đốt, lúc này chạy càng thêm điên cuồng, nàng vừa mới đứng vững còn chưa kịp bước ra hai bước, xe ngựa ầm ầm nổ vang, con ngựa khổ sở hí lên, nàng bị chiếc bàn trà rung động đập trúng đầu gối, thân thể mềm nhũn lảo đảo ngã xuống sàn lửa đã bùng lên. Mà trong lúc giãy chết, xe ngựa bị cháy sạch như muốn vỡ ra trải qua một lần đụng chạm này, đỉnh thùng xe mang theo lửa lớn hừng hực nhanh chóng nện xuống.

Quả thật trời muốn diệt nàng!

Trong một thoáng sống chết này, trong lòng Ôn Noãn không phải sợ hãi với cái chết, mà là tiếc nuối vô tận. Nàng tiếc nuối nàng luôn đang đợi, luôn đang đợi một lâu dài, nhưng trong cuộc đời có quá nhiều ngoài ý muốn, nào có cái gì chân chính thuận buồm xuôi gió làm cho người ta yên tâm lâu dài; nàng tiếc nuối nàng luôn hy vọng xa vời, hy vọng xa vời có nhiều thời gian hơn ở cùng với hắn, nhưng nàng lại luôn lãng phí thời gian có thể cùng với hắn, đi liều mạng phần hy vọng xa vời hạnh phúc này; nàng tiếc nuối nàng luôn quá mức ích kỷ, chỉ muốn làm sao không đi tổn thương hắn đi làm chuyện nàng cho là đúng, nhưng lại chưa bao giờ cân nhắc tới cảm nhận của hắn suy nghĩ của hắn, từ trước tới nay luôn là người khư khư cố chấp, nhưng bản thân nàng làm như vậy chính là tổn thương lớn nhất đối với hắn.

Nếu như trời xanh thương hại có thể cho nàng một cơ hội nữa… Nàng cười khổ nhắm mắt lại, thế gian này làm gì có cái nếu như…

“Rầm.” Ngay trong khoảnh khắc khi thân thể ngã xuống sàn, đỉnh thùng xe mang theo hỏa hoạn nện xuống muốn thiêu hủy chôn vùi nàng, xe ngựa đột nhiên chia năm xẻ bảy từng mảnh nhỏ mang theo lửa cháy như ánh sáng lung linh bắn ra, còn nàng bị mãnh liệt ôm vào trong lồng ngực lành lạnh lộ ra run rẩy bay bổng lên, nàng có thể cảm nhận rõ ràng được trái tim nơi lồng ngực dán chặt vào nàng đang điên cuồng nhảy loạn lên.

Cặp mắt vẫn khép chặt, nước mắt nơi khóe mắt cũng lã chã chảy xuống. Thân thể nàng không kiềm chế được khẽ run, tay rũ xuống bên người cuối cùng chậm rãi vòng lên eo hắn, khi ngón tay truyền đến cảm xúc chân thật kia, hai tay nàng đột nhiên thắt chặt, hận không thể tan bản thân ra tiến vào trong thân thể của hắn, cũng không tách ra nữa.

Trên mặt có từng mảnh hơi lạnh gì đó phất qua, nghĩ đến ứng với tuyết đã rơi, nàng vùi đầu vào trong ngực hắn lẳng lặng rơi lệ, phóng thích ra tất cả bi thương và tuyệt vọng đã đè nén nơi đáy lòng của bản thân từ khi đại hôn cho tới nay, vui mừng và cảm ơn.

Trời xanh, cuối cùng thương hại nàng, để cho nàng cuối cùng không mang theo tiếc nuối rời khỏi thế giới này. Dieễn ddàn lee quiy đôn

Khóe mắt như có nụ hôn nhẹ mềm lướt qua, giọng nói khàn khàn của hắn vang lên bên tai nàng, “Cứ không muốn nhìn thấy ta như vậy, đến bây giờ cũng không tình nguyện mở mắt ra?”

“Không.” Nàng hơi có vẻ hoảng hốt lắc đầu, giọng nói có nghẹn ngào khe khẽ, “Ta chỉ sợ tất cả đây chỉ là mộng, vừa mở mắt ra chàng sẽ biến mất không thấy đâu nữa.”

“Đứa ngốc.” Môi của hắn mang theo yêu thương và quý trọng vô tận, hôn lên mặt mày  nàng lên mũi nàng, cuối cùng rơi vào trên môi hơi có vẻ tái nhợt của nàng, đầu tiên khẽ khàng hôn mút, tới sau đó gần như mất khống chế xâm chiếm và dây dưa, sợ hãi và hoảng hốt của hắn đều ở trong nụ hôn này truyền lại cho nàng, rơi vào trong lòng nàng. Nước mắt nơi khóe mắt lại một lần nữa mãnh liệt mà xuống, nàng ôm thật chặt cổ hắn để cho hắn đến gần nàng hơn, lần đầu tiên, gần như điên cuồng hôn trả lại.

Nụ hôn kịch liệt đến làm cho người ta hít thở không thông, giữa răng môi dần truyền đến mùi máu tươi, nhưng điều này cũng không khiến cho hai người dừng lại, ngược lại càng thêm rơi vào trong nụ hôn muốn dung hợp trái tim của nhau. Tình triều đè nén của mỗi người kích động ra trong nụ hôn này, muốn bao phủ hai người.

Cho đến khi Ôn Noãn dần dần không thở nổi, Quân Dập Hàn mới chủ động buông nàng ra, khẽ khàng hôn lên môi sưng đỏ tươi đẹp của nàng, giọng nói khàn khàn ám muội dụ dỗ: “Bay giờ đã tin tưởng không phải là mộng chưa? Còn không mau mở mắt ra.”

“Ta…” Bây giờ tin tưởng không phải là mộng rồi, nhưng hồi tưởng lại điên cuồng mới vừa rồi của mình, trái tim như đánh trống điên cuồng, nàng lại có phần không dám mở mắt ra nhìn hắn.

“Nếu nàng vẫn cứ kiên trì không mở mắt coi như đây là mộng, vậy ta đi nha.”

“Đừng đi.” Ôn Noãn cảm thấy hai cánh tay hắn ôm chặt nàng như có dấu hiệu buông ra, lập tức trở tay ôm chặt hắn, cặp mắt vội vàng mở ra. Đập vào mắt là khuôn mặt cực kỳ xa lạ, hắn đã dịch dung.

“Cứ không bỏ được ta đi như vậy?” Lòng ngón tay hắn khẽ vuốt ve hàng mi nét mày của nàng, tròng mắt sâu thẳm giống như bầu trời đêm không một chút vì sao nhỏ nào. Vốn là lời nói trêu ghẹo, bị hắn nói ra lại lộ ra kỳ vọng mơ hồ.

“Đúng, ta không nỡ để chàng đi.” Chóp mũi Ôn Noãn đau xót, nước mắt suýt chút nữa lại trào ra, hơi ngượng ngùng trước kia tan thành mây khói, trong mắt tràn đầy chỉ có bóng dáng của hắn, hàng mi nét mày của nàng không còn thâm tình lạnh lùng như ngày thường, nàng nắm chặt tay hắn, cuối cùng không tiếp tục che giấu tiếng lòng của mình, “Biết mới vừa rồi trong khoảnh khắc cuối cùng trong lửa kia ta nghĩ tới điều gì không?”

Hắn cầm chặt ngược lấy bàn tay của nàng, giống như lại quay lại khoảnh khắc tinh thần như nứt ra. Nàng chủ động nghiêng người rơi xuống một nụ hôn trấn an lên môi hắn, lúc này mới tiếp tục nói: “Lúc ấy trong lòng ta chỉ có tiếc nuối vô tận, tiếc nuối ta vẫn luôn chờ đợi, chờ đợi một lâu dài với chàng, tiếc nuối ta cuối cùng hy vọng xa vời, hy vọng xa vời có nhiều thời gian hơn cùng với chàng, tiếc nuối ta quá mức ích kỷ, ích kỷ và không suy tính đến cảm nhận và suy nghĩ của chàng làm chuyện tự cho là đúng. Mà bây giờ ta rốt cuộc hiểu rõ, lâu dài hơn nữa cũng không đánh lại được số mạng trêu cợt, nhiều thời gian hơn nữa cũng cần quý trọng hiện tại mới có thể tiếp tục hướng lên phía trước, chuyện đúng nữa cũng muốn chàng hạnh phúc vui vẻ mới có ý nghĩa.” die nd da nl e q uu ydo n

“Cũng may, nàng hiểu ra không tính quá muộn.” Trong mặt mày hắn có vẻ thương tiếc và  vui mừng nồng đậm, còn có tia sợ hãi quanh quẩn không đi. Thật may mà, tất cả tới kịp.

“Nhưng chàng biết tiếc nuối lớn nhất của ta là gì không?” Nàng đè lấy nghẹn ngào đau nhói nơi cổ họng xuống, “Ta tiếc nuối lớn nhất là không có được sự tha thứ của chàng Ban đầu dùng vong tình xóa đi tình cảm của chàng đối với ta, sau đó lại dùng thân phận khác tiếp cận chàng lại không nói tình hình thực tế cho chàng, những chuyện này đã từng phạm sai lầm, về sau ta không bao giờ tái phạm nữa. Chàng có thể tha thứ cho ta không? Có thể đừng rời khỏi ta không? Ít nhất, có thể đừng hận ta không?”

“Ta chưa từng hận nàng, sao lại nói tới tha thứ?” Lòng hắn đau ôm nàng vào trong ngực, hận mình thế mà lại tổn thương nàng sâu như vậy, đến một khắc cuối cùng nghĩ tới vẫn là lấy được sự tha thứ của hắn. Nếu hắn muộn một khắc… Hắn lại không dám nghĩ tới, chỉ ôm nàng chặt hơn.

Trái tim giống như chợt ngừng đập, nàng bỗng nhiên ngước mắt nhìn hắn: “Nhưng mà, nhưng mà trước đó không phải chàng nói…” Nói: Ôn Noãn, ngươi, không thể tha thứ!

“Quên đi.” Hắn ngắt lời nàng, không muốn nghe thấy lời nói quyết tuyệt như vậy từ trong miệng nàng nói ra lần nữa làm nàng thương tâm.

“Vì sao?” Nếu không hận nàng, tại sao còn muốn nói ra lời nói quyết tuyệt như vậy?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Tiểu Tất Tất, antunhi, vân anh kute
     

Có bài mới 08.06.2018, 20:36
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32409 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 17 - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17: Quá không biết xấu hổ (4)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Bởi vì ta không hận nàng, nhưng ta oán nàng, oán nàng ngay từ khi bắt đầu đã không tin ta, không tin ta có thể bảo vệ nàng, lựa chọn phương thức một mình gánh chịu tất cả, còn tự ý chế thuốc xóa đi tình cảm của ta đối với nàng, cũng giấu giếm tất cả mọi chuyện với ta.” Oán nàng, nhưng còn oán trách mình hơn, oán trách ta không thể kịp thời phát hiện đủ thứ nàng phải chịu đựng trên người, mà khiến cho nàng nhận lấy rất nhiều phá hủy cả thể xác và tinh thần. Mà ban đầu những lời nói một đằng làm một nẻo kia, chẳng qua là… Cực kỳ tương tự với lúc trước nàng xóa đi tình cảm của hắn đối với nàng mà thôi. Nghĩ đến đây, đáy mắt hắn dâng lên vẻ che giấu.

“Ta cũng không phải không tin chàng, chỉ có điều… Đợi chút, cho nên, ở trong ngày đại hôn chàng cưới Ánh Văn?” Ôn Noãn chau mày, ngẩng đầu lên nhìn hắn, lời giải thích đổi lại thành nghi vấn nói, “Có phải chàng có chuyện gì gạt ta không?” Hắn cũng không phải người lòng dạ nhỏ mọn, càng sẽ không mang chuyện lớn hôn nhân ra làm trò đùa. Nếu như hắn không hận nàng, chỉ là oán nàng, sao hắn có thể ở trước mặt người trong thiên hạ bỏ qua nàng đột nhiên đổi lại cưới Ánh Văn, trong này hắn nhất định có chuyện gì đó gạt nàng.

Quân Dập Hàn hơi nhức đầu, mặc dù tính tình nàng chậm hiểu, nhưng đầu óc lại cực kỳ linh hoạt, biết lừa nàng không dễ, ban đầu nói ra những lời quyết tuyệt kia cũng là một trong những nguyên nhân để cho nàng không hoài nghi. Tròng mắt hắn khẽ nâng, nhìn Mộ Dung Thành cách đó không xa đang mang người đi tìm người, dưới chất vấn đánh giá kỹ của Ôn Noãn cực kỳ bình tĩnh nói sang chuyện khác, “Mộ Dung Thành tới.”

Ôn Noãn đưa mắt nhìn lại, quả nhiên thấy Mộ Dung Thành tìm tới. Lúc này họ chỉ ngồi trên chạc cây đại thụ cách xe ngựa bị va chạm chỉ còn lại ván bốc lên khói xanh chừng ba trượng, cành lá khô vàng che chắn thân hình bọn họ, trong nhất thời Mộ Dung Thành cũng khó có thể phát hiện. Nàng quay đầu lại nói với Quân Dập Hàn: “Vấn đều mới vừa rồi chúng ta thảo luận sau, trước mắt…” Dừng một chút, nắm thật chặt tay hắn, “Chàng oán ta bao nhiêu lâu, khiến cho ta đau lòng lâu như vậy, bây giờ tức giận cũng nên tiêu tan không sai biệt lắm mới phải, cũng không thể vứt bỏ ta đi.”

Quân Dập Hàn nhìn nàng khó có được lộ ra vẻ nũng nịu của tiểu nữ nhân, ủ dột chất chứa lâu dài trong lòng cuối cùng thả ra tất cả, đáy mắt dính vào ấm áp, đầu ngón tay vuốt tóc nàng, dịu dàng nói: “Nếu không phải đi tìm nàng, ta đi ngàn dặm xa xôi tới nước Kim làm gì?”

“Vậy về sau chàng cũng sẽ không rời khỏi ta?” Trong mắt nàng khó nén mong đợi nhìn hắn. dieendaanleequuydonn

“Sẽ không.” Tròng mắt hắn âm u, ngay sau đó thoải mái. Chẳng lẽ mới vừa rồi nàng suy nghĩ cẩn thận đạo lý, hắn lại bởi vì những lý do này mà đẩy nàng ra? Như nàng nói, lại xa lâu dài đánh không lại số mạng trêu cợt, nhiều thời gian hơn nữa cũng cần quý trọng hiện tại. Bọn họ không nên vì những chuyện không quan trọng kia mà bỏ qua thời gian làm bạn với nhau. Chỉ cần bọn họ ở bên nhau, cho dù một năm một ngày trong lúc nhất thời cũng là vĩnh hằng, bằng không, chính là hoang vu vĩnh viễn không tận cùng.

“Sẽ không là tốt rồi.” Nàng cười sáng rỡ và ấm áp giống như trước kia, “Vậy bây giờ chúng ta đi xuống dưới hay rời đi?”

“Nàng muốn đi xuống hay rời đi?” Hắn không trả lời mà hỏi lại.

“Đi xuống.” Nàng khẽ hếch mặt, “Đã tới rồi, mà không gieo họa lại, nếu làm không đến lưu lại liền rời đi, thật là tiếc nuối cỡ nào.”

“Có đạo lý.” Quân Dập Hàn rất tán thành.

“Hả? Chàng thế mà lại đồng ý? Ta còn tưởng rằng chàng sẽ trực tiếp dẫn ta đi.” Ôn Noãn hơi ngoài ý muốn.

“Ta ngược lại thật sự định dẫn nàng đi, nhưng mấy ngày trước nàng mới bị mệt nhọc, nếu lại tiếp tục dây dưa thêm chút thời gian ở trên đường, thân thể này của nàng làm sao chịu được. Vừa đúng trong cung nước Kim có  nhiều dược liệu quý giá, nàng có thể yên tâm điều trị thân thể, tiện thể tiến hành chuyện gieo họa của nàng, chẳng phải một công đôi việc.” Quân Dập Hàn giải thích.

“… Quá tuyệt!” Ôn Noãn chỉ cảm thấy ở cùng một chỗ với Quân Dập Hàn, chỉ số thông minh của nàng đúng lúc được tăng lên.

“Thái tử, đã tìm khắp xung quanh, vẫn không tìm được tung tích của Mẫn tiên sinh, có thể…”

“Câm miệng, sống phải thấy người chết phải thấy… Tiếp tục tìm cho bản Thái tử, không tìm được, bản Thái tử muốn mạng chó của các ngươi.” Mộ Dung Thành gào lên giận dữ. Nhưng cho dù hắn không muốn thừa nhận, nàng ấy yếu ớt như vậy, xe ngựa bị hỏa hoạn bao vây lại bị ngựa kéo đụng trái đụng phải nhanh chóng lao vùn vụt, hy vọng còn sống sót gần như mong manh. Có thể coi như biết rõ ràng kết quả như thế, hắn cũng không muốn tin tưởng. Ngực buồn bực nghẹn một hơi lắng đọng giống như sắp nổ tung khiến cho hắn điên cuồng lo lắng, nhưng hắn không muốn đi suy nghĩ xem nguyên nhân là gì, chỉ muốn nhanh chóng tìm được nàng, thấy nàng bình an vô sự là tốt rồi. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Thái tử, thuộc hạ muốn nói là, Mẫn tiên sinh có thể được người cứu đi hay không.” Nếu không, trong biển lửa lớn như vậy, lấy thân thể hư nhược của Mẫn tiên sinh không có khả năng chạy ra khỏi được, vả lại không tìm được thi hài của hắn.

“Cứu đi?” Mộ Dung Thành ngẩn ra, trong nháy mắt cảm thấy có khả năng, hắn vui mừng trong lòng, đang định sai người mở rộng phạm vi tìm kiếm, lại thấy hai bóng người như cưỡi gió mà đến, nhẹ nhàng rơi xuống trước cách người hắn ba bước, chính là Ôn Noãn và một tên nam tử xa lạ. Nếu trừ bỏ đều là dung mạo nam tử, nhìn hai người ngược lại thật sự giống như một đôi tình nhân thần tiên.

“Thái tử.” Ôn Noãn nhàn nhạt lên tiếng chào hỏi hắn, giới thiệu, “Mới vừa rồi trong hỏa hoạn vị anh hùng này đi ngang qua trùng hợp đã cứu ta.”

Tròng mắt Mộ Dung Thành ẩn chứa vẻ tức giận rời khỏi bàn tay đang vòng bên hông Ôn Noãn, giọng nói ôn hòa: “Đa tạ các hạ ra tay cứu giúp, các hạ muốn vàng bạc châu báu tòa nhà tráng lệ chỗ ở đẹp hay quan cao lộc dày, chỉ cần các hạ mở miệng, bản Thái tử nhất định sẽ đưa lên làm cảm tạ.”

Ôn Noãn nhíu nhíu mày, không rõ địch ý rõ ràng của Mộ Dung Thành từ đâu mà đến. Quân Dập Hàn cũng ngay từ đầu lúc thấy hắn phát giận với tay của mình đã thấy rõ ràng, đáy mắt hắn dâng lên vẻ trào phúng nhẹ, hơi bất dĩ đột nhiên nói: “Nếu như tại hạ muốn làm Thừa tướng nước Kim, không biết Thái tử có thể như tại hạ mong muốn?”

“Ngươi!” Mộ Dung Thành khựng lại, không nghĩ tới hắn thế mà lại công phu sư tử ngoạm.

“Thế nào, Thái tử không làm được?” Quân Dập Hàn lạnh nhạt nói, “Tại hạ xin khuyên Thái tử về sau trước khi làm việc nói chuyện tốt nhất cân nhắc suy xét trước phân lượng của mình, nếu không ăn nói lung tung rồi lại không làm được, tổn thất thể diện của mình là chuyện nhỏ, tổn thất mặt mũi của nước Kim có thể thật sự khiến cho người ta chê cười rồi.”

“Ngươi thế mà lại làm nhục bản Thái tử, người đâu, bắt hắn lại cho bản Thái tử.” Mộ Dung Thành giận đến sắc mặt đỏ lên.

“Đợi chút.” Ôn Noãn chặn trước người Quân Dập Hàn, không hiểu vì sao hai người này mới gặp mặt đã đối địch, chân mày nàng nhíu lại nói với Mộ Dung Thành, “Thái tử, hắn là ân nhân cứu mạng của ta.”

“Vậy thì như thế nào? Hắn dám làm nhục bản Thái tử, bản Thái tử sẽ phải khiến cho hắn trả một cái giá thật lớn.” Sắc mặt hoa đào của hắn bị tức giận nhuộm lấy, vẩn đục không chịu nổi. die nda nle equ ydo nn

“Nếu như thế, không bằng cho Mẫn Tư vài phần mặt mũi, để cho hắn đi theo bên cạnh ta làm cận vệ cho ta như thế nào? Như vậy vừa bảo toàn được mặt mũi của Thái tử, về sau an toàn của bản thân ta cũng có bảo đảm.” Trước đây Ôn Noãn đang suy nghĩ làm như thế nào để Quân Dập Hàn quang minh chính đại ở bên cạnh nàng, bây giờ biện pháp này ngược lại có thể coi như là tốt.

“Cận vệ? Không được!” Mộ Dung Thành quả quyết cự tuyệt, “Thủ hạ của bản Thái tử bảo vệ cho ngươi chính là dư dả đầy đủ, cần gì phải muốn một cận vệ?”

“Vậy sao?” Trong giọng điệu của Ôn Noãn mang theo vẻ khinh miệt, “Vậy trước đây ta suýt chút nữa vùi thân trong biển lửa thì Thái tử giải thích như thế nào?”

“Chuyện như vậy về sau nhất quyết sẽ không xảy ra.” Mộ Dung Thành khựng lại.

“Chuyện về sau phải đối mặt chỉ biết còn nguy hiểm đáng sợ hơn lần này, Thái tử có thể lấy gì bảo đảm.” Ôn Noãn sầm mặt nói, “Ta và Thái tử là quan hệ hợp tác, như vậy muốn một cận vệ vẫn có thể tự mình làm chủ được. Cho dù Thái tử có đồng ý hay không, hắn cận vệ này ta chắc chắn phải có được.”

“… Cho dù bản Thái tử không phản đối, hắn cũng sẽ không bằng lòng ủy khuất làm cận vệ cho ngươi.” Mộ Dung Thành nhịn xuống lửa giận trong lồng ngực hung hăng nhìn Quân Dập Hàn, trong mắt ngầm chứa vẻ cảnh cáo.

“A, ta bằng lòng, hơn nữa cảm giác vinh hạnh sâu sắc.” Quân Dập Hàn tự nhiên lên tiếng, rồi chắp tay thi lễ với Ôn Noãn, “Tại hạ Mộ Hàn nguyện thề chết theo tiên sinh, bảo vệ tiên sinh chu toàn.”

“…” Ôn Noãn.

“…” Mộ Dung Thành.

Trong hành trình tiếp theo không khí rất quỷ dị, dưới kiên trì của Ôn Noãn, Quân Dập Hàn ngồi chung xe ngựa cùng bọn họ, Ôn Noãn ngồi bên trái Mộ Dung Thành ngồi bên phải Quân Dập Hàn ngồi ở vị trí ở giữa đối diện với cửa xe. Ôn Noãn khát tay vừa mới đưa lên, Quân Dập Hàn đã đưa trà sâm lên; nàng mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, hắn đã khoác cái mền lên trên người nàng; nàng muốn ăn đồ ăn vặt, hắn đưa hạt dưa đã bóc sạch trong đĩa để trong tầm tay nàng…

Rất nhiều chuyện không liệt kê nổi như thế, hành động hỗ trợ lẫn nhau của hai người hoàn toàn ăn ý, còn Mộ Dung Thành Thái tử chủ nhân của xe ngựa này thành người rảnh rỗi dư thừa từ đầu đến chân.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Tiểu Tất Tất, antunhi, vân anh kute
     
Có bài mới 09.06.2018, 20:03
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32409 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 18 - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18: Quá không biết xấu hổ (5)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mộ Dung Thành như đứng đống lửa, mà Ôn Noãn và Quân Dập Hàn thì rảnh rỗi nhưng tự tại hoàn toàn không hề có một chút khó chịu. Cuối cùng, hắn rốt cuộc không thể nhịn được nữa phẩy tay áo bỏ đi trực tiếp cưỡi ngựa, nhắm mắt làm ngơ.

Quân Dập Hàn lạnh lùng liếc nhìn bóng lưng oán khí ngất trời của hắn, chê cười nói: “Rốt cuộc thức thời rồi.”

“Chàng cố ý?” Ôn Noãn nhận lấy trà sâm hắn đưa tới nhấp một ngụm hỏi.

“Chẳng lẽ trong ngày thường ta không phải như thế với nàng?” Hắn nhíu mày hỏi.

“Vậy cũng đúng.” Ôn Noãn gật đầu, xem ra nàng đã lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Xe ngựa thành không gian riêng tư của hai người cũng không cần kiêng dè cái gì nữa, Quân Dập Hàn đi sang ôm nàng vào trong ngực, ném quyển sách trong tay nàng sang bên cạnh, “Thân thể nàng yếu đuối, ít nhìn sách một chút, hao tâm tốn sức.”

“Nhàm chán, giết thời gian.” Vùi đầu trong lồng ngực ấm áp đã lâu, Ôn Noãn chỉ cảm thấy mùa đông lạnh đến khung xương nàng đau đớn hận không thể mua một cái kén rúc vào ngủ đông cuối cùng mang tới một chút ấm áp.

“Chúng ta ở cùng nhau cũng sẽ nhàm chán?”

“Nhìn tình huống.”

“Xem ra ta phải cố gắng làm chút chuyện thú vị để cho nàng không tẻ nhạt mới được.” Hắn nhỏ giọng lại gần bên tai nàng, hôn tinh tế lên vành tai của nàng. d1en d4nl 3q21y d0n

“Đừng làm rộn, nếu như bị Mộ Dung Thành phát hiện ra sẽ không tốt.” Ôn Noãn cười di chuyển sang bên cạnh tránh cái hôn của hắn, bỗng nhiên nói, “Có chuyện ta suýt chút nữa quên mất.”

Nàng đưa tay thăm dò mạch của hắn, “Độc bên trong cơ thể chàng bây giờ như thế nào?”

“Trà sâm này lạnh rồi ta đi đổi tách nóng cho nàng.” Quân Dập Hàn không biến sắc rút cổ tay khỏi mười ngón tay của nàng, bưng tách trà sâm đứng dậy.

“Trà này ta mới uống, vẫn nóng.” Ôn Noãn sâu kín nhìn hắn, “Là chàng chủ động chìa tay ra, hay ta ra ngoài cưỡi ngựa với Mộ Dung Thành, tự chàng chọn.”

“Nàng dám!”

“Chàng xem ta có dám hay không!”

Sau một lúc giằng co không nhượng bộ lẫn nhau, Quân Dập Hàn cuối cùng khẽ thở dài, một lần nữa ngồi xuống chủ động chìa cổ tay về phía nàng. Ôn Noãn thoáng lườm hắn đưa tay kiểm tra mạch cho hắn, tròng mắt nàng bỗng nhiên hoàn toàn thay đổi, giống như không tin một lần nữa kiểm tra mấy lần, nhưng kết quả đều giống nhau, “Đây, đây là xảy ra chuyện gì?” Giọng nói của nàng mang theo khẽ run không thể kiềm chế, rõ ràng, rõ ràng những chất độc kia đã bị bức ra, còn dư lại một chút lấy phương thuốc của nàng điều trị, coi như không thể trừ sạch dư độc, nhưng cũng đến nỗi chuyển biến thành mức độ không thể đổi về như bây giờ.

“Chính là lúc giao thủ với người áo xám, nhất thời khinh thường trúng độc công của hắn.” Hắn nói hời hợt, vuốt ve mặt của nàng an ủi, “Không có chuyện gì, đừng lo lắng.”

“Có chuyện gì hay không ta còn không rõ ràng sao.” Ôn Noãn tức giận vô cùng, nước mắt không chịu thua kém rót xuống, không biết tức giận người áo xám âm hồn bất tán, hay tức giận hắn coi thường tính mạng của mình như thế. dinendian.lơqid]on

“Đừng khóc, ta sẽ đau lòng.” Hắn lau nước mắt trên mặt nàng, khẽ thở dài, “Không để cho nàng biết chính là không muốn khiến cho nàng lo lắng, nhưng lại không muốn gạt nàng mọi chuyện chỉ đành phải nói cho nàng biết, nàng còn khóc tiếp như vậy, ta chính là sẽ tự trách.”

Nàng hiểu tâm tình này, giống như nàng cho đến bây giờ vẫn không cho hắn biết, trong cơ thể nàng ngoài có cổ tham ăn cơ hội giải trừ mong manh ra, còn có tuyệt trần ngay cả hy vọng mong manh cũng không có, không biết trong tương lai vào phút nào giây nào nàng sẽ rời khỏi thế giới này rời khỏi hắn.

“Độc này của chàng quá khó giải, nghĩ đến tât cả chuyện phiền toái nhịn không được chảy xuống nước mắt chua cay.” Nàng hít sâu một hơi bình ổn tâm tư, “Yên tâm đi, có ta Các chủ Minh Nguyệt các ở đây, độc khó hơn nữa ta cũng có thể giải được. Nếu thật sự không giải được…” Nàng đưa mắt sâu kín nhìn hắn, “Trên đường hoàng tuyền, ta nhất định sẽ cùng với chàng.”

“Thật ngốc.” Hắn ôm nàng vào trong ngực, hôn lên tóc nàng, nhỏ giọng nói, “Những lời này ta vẫn luôn muốn nói với nàng. Cho dù nàng đi bất kỳ nơi nào, ta đều sẽ cùng với nàng, chỉ cần nàng đừng đẩy ta ra. Tiểu Noãn, nhớ lời hôm nay ta nói với nàng, không được để cho ta có một ngày thật sự hận nàng.”

“Ừ.” Ôn Noãn nặng nề gật đầu, trong giọng nói có nghẹn ngào rất nhỏ.

Gió phất qua màn xe, mấy cánh hoa đào hồng đang kẹp tuyết mịn nhẹ nhàng bay vào, Ôn Noãn đón lấy trong lòng bàn tay, trên khuôn mặt dâng lên vui vẻ nói: “Mùa đông nước Kim thật sự có hoa đào nở, chàng xem.” Nàng duỗi tay đưa lên trước mặt hắn, lại bởi vì động tác đứng dậy thật mạnh từ trong lòng hắn mà đỉnh đầu hung hăng đụng vào cằm hắn.

“Đau không?” Nàng nghiêm mặt ngưng cười nhìn dáng vẻ kiềm chế của hắn, bên trong xe không khí vốn trầm buồn trong nháy mắt bị mấy cánh hoa đào đột nhiên bay vào làm tan rã.

“Nếu không nàng cứ thử xem?” Quân Dập Hàn cũng không hề giận, đáy mắt cũng hàm chứa ý cười nhẹ nhàng.

“Ta da mỏng thịt non mềm đụng vào khẳng định rất đau, vẫn không nên thử thì hơn.” Nàng quay mặt về phía hắn khẽ nhướn mày lên, lập tức xoay người ngồi chồm hổm vén rèm xe lên, nhìn hoa đào nở rộ rực rỡ xán lạn sáng rực trong tuyết mịn bay đầy trời ngoài cửa sổ, không nhịn được than thở, “Thật đẹp.” Nàng đưa tay bắt lấy cánh tay Quân Dập Hàn thúc giục, “Quân Dập Hàn, chàng mau đến xem, thật đẹp.”

Hắn nhìn mặt mày nàng mang cười nhếch khóe môi lên, chỉ cảm thấy đây mới là hoa đào đẹp nhất thế gian, liền nhẹ giọng phụ họa, “Đúng là rất đẹp.” diee ndda fnleeq uysd doon

“Lúc đầu khi ta tới nước Kim nhìn tuy nhiều cây đào, nhưng tất cả đều là thân cây trống không, còn tưởng rằng chàng nói mùa đông có hoa đào nở là gạt người, không nghĩ tới bây giờ tận mắt được nhìn thấy rồi, thì ra thật sự có hoa đào nở rộ trong tuyết mịn rơi lả tả vào mùa đông.” Nàng nhìn cảnh đẹp ngoài cửa sổ vẫn than thở, thế nhưng hắn lại nhìn nàng nở nụ cười trong lòng hoàn toàn ấm áp.

“Hoa đào nơi biên giới dường như không thể phong phú như nơi trung tâm, tiếp theo càng gần tới Hoàng thành, nàng sẽ thấy càng nhiều cảnh hoa đào đẹp.” Hắn ôm eo nàng đặt ngồi xuống trên giường êm, lại cột chặt áo lông cáo hơi lỏng ra cho nàng, dặn dò, “Gió lớn, đừng để thổi lạnh.”

“Cảnh đẹp khó thấy được như vậy, ta muốn nhìn lâu một chút.” Ôn Noãn vừa nói vừa định đứng lên vén màn xe.

“Nghe lời, ngồi xuống!” Quân Dập Hàn túm nàng lại cố định vào trong ngực, xoa xoa đôi tay nàng bị gió lạnh thổi cảnh cáo nói, “Không nghe lời lần sau đừng mong nhìn lại.”

“Được.” Ôn Noãn vùi trong ngực hắn cọ xát, mím chặt khóe môi sợ mình cười ra tiếng. Cảm giác được người che chở này, thật tốt.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Mấy ngày tiếp theo, ngoài việc Ôn Noãn cùng Quân Dập Hàn ôn lại rất nhiều chuyện ra, còn châm kim cho hắn. Quân Dập Hàn vốn không đồng ý thân thể nàng còn suy yếu mà phải hao phí tâm lực châm kim cho hắn, nhưng vì để cho nàng yên tâm, cũng đành phải tùy nàng. Mặc dù nàng thiên về độc, nhưng nàng dù sao cũng là người không phải thần, không thể nào tất cả độc đều thông. Nhưng dù sao nàng cũng nghiên cứu độc nhiều năm, tuy trước mắt độc này vẫn bó tay hết cách, nhưng tạm thời tiến hành áp chế độc này giảm bớt chút khổ sở giúp hắn vẫn có thể làm được.

Mười ngày sau, đến Hoàng thành Đào đô.

Ôn Noãn nhìn thấy hoa đào chói mắt lộn xộn chỉ cảm thấy hoa đào ở thế giới kia của nàng, vốn không gọi là hoa đào. Còn có mật đào mềm mịn tươi ngon trong tuyết mịn trắng tinh nhìn mà khiến người ta thèm nhỏ dãi rất muốn ăn. Trùng hợp xe ngựa đi qua một gốc đào, trong nháy mắt Ôn Noãn nhanh như tia chớp chìa tay ra ngoài cửa sổ hái một trái trở lại. Nàng rất vui mừng nhìn trái mật đào này giơ ống tay áo lên tùy tiện lau cũng lau không sạch tuyết mịn đã gặm xuống.

“Cẩn thận lạnh…”

Quân Dập Hàn ngăn cản chậm một bước, Ôn Noãn cảm nhận hương vị ngọt ngào thanh thúy của trái đào trong miệng, chỉ cảm thấy đây là trái đào ngon nhất được ăn trong đời này. Nàng giơ trái đào trong tay tới gần bên môi Quân Dập Hàn, giọng hơi hàm hồ nói: “Rất ngọt, chàng cũng nếm thử một chút.” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Hắn bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái, liền ăn đào trong tay nàng.

“Có phải rất ngọt ăn thật ngon không?” Nàng muốn nhìn hắn ăn đã là mấy năm trước rồi, chỉ muốn chia sẻ thứ mình cho là ăn ngon cho hắn, hắn cũng có thể thích.

“Ừ.” Hắn nhìn nàng ăn đến vui mừng, lại vội nhắc nhở, “Đào này quá lạnh, nàng ăn ít một chút.”

“Ừ, biết.” Nàng nhanh chóng đồng ý, ăn nhanh hơn, trong nháy mắt trái đào to bằng cái chén đã bị nàng cầm trong lòng bàn tay gặm đi gần phân nửa.

Nhưng nàng đang ăn vui vẻ, đào trong tay lại không cánh mà bay, răng nàng đang ngậm miếng đào vừa mới cắn há hốc mồm nhìn Quân Dập Hàn thản nhiên đoạt đào nàng đang ăn, tay còn duy trì tư thế khum vào nâng lên. Sau một lúc khá lâu, nàng mới hồi phục tinh thần lại, thu đào đang ngậm vào trong miệng nhai hai ba cái nuốt xuống, hơi bực tức lại hơi buồn cười nói với Quân Dập Hàn: “Chàng làm gì mà cướp đào của ta ăn?”

“Của nàng còn không phải là của ta.” Hắn đáp được đương nhiên.

“… Vậy dù sao chàng cũng lưu lại cho ta một chút.” Ôn Noãn nhìn đào sắp bị gặm hết, nuốt nước miếng nói một câu.

“Được.” Sau đó hắn trong nàng đang trợn mắt há hốc mồm cầm tay nàng trịnh trọng đặt hạt đào đã gặm sạch bách vào trong tay nàng, cố ý dặn dò, “Đây là quà tặng đầu tiên của ta sau khi tới nước Kim đưa cho nàng, nàng nhất định phải cất kỹ.”

“…” Ôn Noãn liếc nhìn hạt đào trong lòng bàn tay, lại nhìn khuôn mặt giống như lạnh nhạt của hắn, đột nhiên có một kích động muốn cầm hạt đào nện lên mặt hắn. Người này thật sự quá không cần mặt mũi rồi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Nguyêtle, Tiểu Tất Tất, antunhi, vân anh kute
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bechip19, blueroselonely, Chuông đinh đang, danierose, giap382014, Khanhthy0107, Leah Luu, nguyenhien5566, quynhle2207, tinh thanh, unforgetable và 325 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.