Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=393292
Trang 74/92

Người gởi:  Puck [ 09.04.2018, 12:33 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 3.1

Chương 3.1: Thuốc không thể ăn lung tung

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mạnh Cô Nhiễm giống như thật mà là giả cười nhìn nàng, môi đỏ tươi hé mở, giọng nói lười biếng chậm rãi phun ra hai chữ thật sự hết sức muốn đánh: “Ngươi đoán.”

Đoán đại gia ngươi! Ôn Noãn nhịn kích động muốn nhấc chân đạp hắn đứng dậy định xuống xe, nhưng ngón tay vừa chạm tới màn xe lại thu lại, lấy ra một bình sứ ở trong ống tay áo đổ một viên khống nhan đan ra ăn vào. Bây giờ, còn chưa tới thời cơ nàng chính diện giao phong với Mộ Dung Tịnh và Vương công công.

Mạnh Cô Nhiễm vô cùng có hứng thú nhìn khuôn mặt lập tức thay đổi của nàng, thở dài nói: “Bản lĩnh thần kỳ biến sắc mặt của Các chủ thật sự khiến bổn tọa nhìn mà than thở.” Ngón tay thon dài như ngọc khớp xương rõ ràng của hắn chìa ra tới trước mặt nàng: “Cho bổn tọa một viên nếm thử một chút.”

“…” Ôn Noãn ném trọn cả bình cho hắn, xoay người xuống xe ngựa.

“Thuốc này của ngươi trái lại có khẩu vị rất mới mẻ độc đáo, bổn tọa ăn rất ngon miệng, quay đầu lại luyện chế thêm mấy bình cho bổn tọa.” Mạnh Cô Nhiễm dạo bước tới bên cạnh nàng, ngữ ý thản nhiên nói xong đồng thời viên thuốc cuối cùng rơi vào trong môi đỏ mọng của hắn.

Ôn Noãn cất bước liền đi, vẫn không muốn để ý tới hắn, nhưng đi hai bước tỏng lòng bỗng nhiên giật thột, đột nhiên quay đầu lại, nhìn khuôn mặt Mạnh Cô Nhiễm nhanh chóng biến ảo thay đổi, khóe mắt co rút, chỉ cảm thấy quả thật không đành lòng nhìn hắn. Vì đề phòng  gương mặt này của hắn bi người khác nhìn thấy thật sự coi là yêu nghiệt, từ đó bị hắn trực tiếp toi mạng tại chỗ rước lấy tai họa, nàng vài bước tiến lên kéo hắn trở về xe ngựa, mặt căng cứng nói: “Chẳng lẽ ngươi ăn hết trọn cả bình thuốc?”

“Chính là một bình thuốc, chẳng lẽ Các chủ đau lòng, còn cố ý kéo bổn Các chủ về xe ngựa khiển trách sao?” Mạnh Cô Nhiễm không để ý liếc nhìn nàng, lúc liếc mắt nhìn nàng, khuôn mặt nho nhã tuấn tú lại khẽ tiến lên trước không quá mức mong muốn nói: “Dung mạo này của bổn tọa có thể có biến hóa?”

Ôn Noãn nhìn khuôn mặt nhanh chóng thay đổi kia, da mặt căng cứng hơn chút nữa, yên lặng đưa cho hắn cái gương. Giọng đè nén nói: “Tự ngươi soi đi.” dfienddn lieqiudoon

Mạnh Cô Nhiễm nhìn vẻ mặt y hệt táo bón của nàng, trong lòng mơ hồ dâng lên dự cảm xấu, chẳng lẽ tác dụng của thuốc này ngược lại với dung mạo của bản thân, xấu xí biến thành đẹp, đẹp biến thành xấu xí, vì vậy, sắc mặt của hắn thay đổi trở nên vô cùng xấu xí không đẹp mắt bằng nàng?

Hắn hoài nghi ôm gương lên soi, yết hầu thiếu chút nữa lệch ra. Chỉ thấy gương mặt trong gương tuấn nhã phi phàm tuyệt hảo, mặc dù thua kém một hai so với nguyên trạng của hắn, nhưng vẫn đều là thượng thừa trong thượng thừa, nhưng vấn đề là, vấn đề là những dung mạo thượng thừa trong thượng thừa này lại như gió thổi mây bay không ngừng biển đổi, không phải chỉ trong chốc lát có thể dừng lại.

“Khống nhan đan này của ngươi không phải độc luyện thành?” Giọng nói từ trước đến giờ luôn lười biếng của Mạnh Cô Nhiễm lộ ra vài phần lạnh lùng, mảnh gương nhỏ trong tay hắn thoáng chốc hóa thành bột phấn vàng từ đầu ngón tay chảy xuống, theo ánh sáng xuyên qua khe hở màn xe rất nhỏ, nhìn ánh sáng lung linh hết sức đẹp mắt.

“Chắc chắn là độc, nhưng còn tăng thêm chút dược liệu khác tới trung hòa, độc tính rất nhỏ.” Tầm mắt Ôn Noãn bình tĩnh nhìn màn xe, không nhìn khuôn mặt lộ ra vẻ phấn khích kia. Nhẫn nhịn, cuối cùng nàng không nhịn được, “Cho nên chuyện này nói cho ngươi biết thuốc không thể ăn lung tung, càng không thể ăn nhiều. Mặc dù thân thể ngươi kháng độc không phải người bình thường có thể so sánh, nhưng nó, có vẻ vẫn ở trong phạm vi người bình thường.”

“Ngươi đây là đang bỏ đá xuống giếng chê cười bổn tọa?” Giọng nói của hắn giống như cơn gió thổi qua trong mùa đông khắc nghiệt, nhiệt độ bên trong buồng xe nhanh chóng hạ xuống.

“Không có, ta chỉ có lòng tốt chỉ điểm.” Ôn Noãn nghiêm trang, nhưng khóe môi càng mím chặt hơn.

Mạnh Cô Nhiễm nhìn vẻ mặt cố hết sức kiềm chế ý cười của nàng, tâm như gió xuân thổi qua giận dữ tan rã, liền chỉ mở lòng bàn tay ra lạnh nhạt nói: “Đưa thuốc giải ra đây.” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Không có, ngươi nên biết bổn Các chủ luyện độc cũng không luyện thuốc giải.” Lời này vừa ra, bên trong buông xe vốn nhiệt độ thấp giống như sương giá ngưng kết, nàng liền không nhanh không chậm bổ sung, “Nếu nhất định có thuốc giải, thuốc giải này duy nhất chính là thời gian. Bình thường một viên có tác dụng duy trì mười hai canh giờ, nhưng tình huống của ngươi như thế… Bổn Các chủ lần đầu tiên gặp phải, cũng không quá chắc chắn thời gian tác dụng của nó rốt cuộc áp dụng phương thức chất chồng hay phương thức bình quân.”

“… Thôi, để Thanh Nham hộ tống ngươi đi.” Mạnh Cô Nhiễm ném cho nàng tấm lệnh bài, ngay sau đó dựa vào buồng xe nhắm mắt dưỡng thần, “Nếu trên đại điển xảy ra chuyện gì quá mức lý thú, nhớ về nói cho bổn tọa nghe.”

Ôn Noãn nhận lấy lệnh bài lập tức rời xe, đi không được mấy bước, cuối cùng không nhịn nổi nữa, đưa tay che miệng nơi cổ họng phát ra tiếng cười thật thấp.

Bên trong xe, khóe môi Mạnh Cô Nhiễm hơi nhếch, biết cười là tốt rồi.

Mấy tầng cửa cung, một đường thuận lợi, đợi đi tới bên ngoài đại điện thì thái giám cất tiếng nói chói tai cao giọng thông báo: “Hữu Thừa tướng nước Tịch Nguyệt đến.”

Ôn Noãn thong dong đi vào đại điện, cúi người thi lễ với Mộ Dung Tịnh trang điểm tinh xảo dung mạo lộ vẻ càng xinh đẹp hơn ngồi phía trên nói: “Hữu Thừa tướng Mẫn Tư nước Tịch Nguyệt ra mắt Thái hậu, nay phụng mệnh Ngô hoàng chuẩn bị lễ trọng tiến đến chúc mừng quý quốc sắc phong Hoàng thái đệ, kính xin Thái hậu vui vẻ nhận.” Dứt lời, Thanh Nham lập tức trình hộp bát bảo vàng tím lên, Vương công công nhận lấy trình lên cho Mộ Dung Tịnh, Mộ Dung Tịnh mở ra nhìn coi, trong mắt hơi lộ vẻ hài lòng, “Hoàng đế quý quốc thật có tâm, lễ này ai gia rất mừng. Lát nữa đại điển sắc phong bắt đầu, Mẫn Thừa tướng mời vào ngồi trước.”

“Tạ Thái hậu.” Ôn Noãn theo cung nhân bước đi thong thả ngồi xuống vị trí đầu tiên ở phía dưới bên phải, trong lòng thầm nói Mạnh Cô Nhiễm cho nàng thân phận này ngược lại rất có tác dụng, khó trách ngày trước khi nàng nhắc tới hôm nay trong cung có trọng binh canh giữ, hắn rất lơ đễnh, vốn lấy thân phận của hắn có khả năng công khai đi vào, căn bản không cần che giấu. Nghĩ đến đây, nàng không khỏi sinh lòng hoài nghi thân phận của hắn, nàng nhìn kỹ lệnh bài hắn cho nàng, ám văn chạm rỗng điêu khắc huyền phù từ vàng ròng tạo ra, còn là hoa văn cung đình Tịch Nguyệt, không thể nào làm giả. Nếu chỉ có lệnh bài này mà nói, thuộc về Mạnh Cô Nhiễm phái người đi trộm cướp cũng không quá. Nhưng sau khi Thanh Nham vào cửa cung, thần sắc bình tĩnh ứng đối thong dong vả lại khi vào điện còn nhắc nhớ nàng lấy “Thân phận” lúc này của nàng, chỉ cần thi lễ với Mộ Dung Tịnh là được không cần quỳ lạy, hiểu rõ nghi lễ cung đình như vậy, hẳn là người thường đi lại trong cung. Như thế, rốt cuộc thân phận của Mạnh Cô Nhiễm là thân phận gì?

Nàng ngẫm nghĩ, nghĩ không ra nguyên nhân, liền cũng lười tiếp tục suy nghĩ, nàng sớm muộn sẽ biết được thân phận của hắn là gì, cần gì phải nóng lòng trong nhất thời. Trước mắt, ngược lại xem một chút xem hôm nay rốt cuộc có thể xuất hiện vui mừng ngoài ý muốn như trong lời Mạnh Cô Nhiễm hay không. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Trong thời gian đó lại có sứ thần tới chúc, tuy nước Linh là một trong ba nước lớn, xung quanh có không ít nước nhỏ phụ thuộc, nhưng bởi vì trong vòng gần hai năm loạn không ngừng, thêm với triều chính do nữ nhân cầm giữ, uy áp đối với các quốc gia xung quanh yếu đi không ít, vì vậy, tới chẳng qua chỉ là tốp năm tốp ba.

“Thái tử nước Kim Mộ Dung Thành tới.” Giọng thông báo của thái giám lại vang dội đại điện.

Động tác thêm trà của Ôn Noãn hơi ngừng lại, Mộ Dung Thành, là Mộ Dung Thành năm đó bị Quân Dập Hàn đánh bại? Lúc đầu nghe được tên của hắn, là ở tiệm trà Giang Hoài, khi đó nàng giả dạng nam tử đi tiệm trà tung tin tức Vương phi muốn nạp thiếp cho Vương gia, đúng lúc gặp tiên sinh kể chuyện đang nói tới đoạn hắn dùng năm ngàn binh sĩ đánh bại mười vạn đại quân của Thái tử nước Kim, nàng cũng liền thuận tiện uống trà lắng nghe. Lúc ấy nàng nghe đoạn sử ghi lại chiến tích này, có tâm tình gì? Hình như là xem thường, nhưng đáy lòng lại không kiềm chế nổi và vui mừng kiêu ngạo.

“Đại nhân.” Giọng nói trầm thấp của Thanh Nham ở sau lưng thật thấp truyền đến.

Ôn Noãn hồi hồn, lúc này mới phát hiện động tác rót trà của mình vẫn còn đang tiếp tục, nước trà trong tách đã đầy tràn ra một mảng lớn trên bàn, mà mọi người cả sảnh đường đền đang nhìn nàng, sắc mặt Mộ Dung Tịnh hơi có vẻ giận nói: “Nhìn hữu Thừa tướng giống như không yên lòng, chẳng lẽ đại điển sắc phong Hoàng thái đệ của nước Linh ta thật sự khiến hữu Thừa tướng cảm thấy thật nhàm chán?”

“Thái hậu bớt giận, tại vì khi Mẫn Tư uống trà này nhìn nước trà trong suốt vả lại vào miệng có mùi ngọt thơm ngát, đúng là trân phẩm trong trà. Hoàng thượng của ta xưa nay thích trà, Mẫn Tư liền nghĩ nếu như Hoàng thượng của ta có thể nếm được trà này, mặt rồng nhất định cực kỳ vui mừng. Nhất thời thất thần, mong rằng Thái hậu chớ nên trách tội.” Ôn Noãn đứng dậy thi lễ, lạnh nhạt tự nhiên nói.

“Hả?” Lời nói dối vụng về như thế mà dám lấy ra lừa dối bà, trong tiếng cười của Mộ Dung Tịnh mang theo lạnh lẽo nói, “Nếu như thế, vậy ai gia liền tặng cho hữu Thừa tướng nửa sọt lá trà mang về cho Hoàng đế của quý quốc như thế nào?”

“Tạ Thái hậu.” Ôn Noãn thong dong ngồi xuống, mơ hồ mắt điếc tai ngơ với tiếng chê cười trên điện, không hề cảm thấy mặt mũi bị tổn hại.

“…” Mộ Dung Tịnh hoàn toàn không phản bác được hành động không cần thể diện này của hắn, thêm với thời cuộc hiện nay cũng không tiện tra cứu, chỉ đành phải nhíu mày nói với Thái thường thị khanh Lý đại nhân, “Giờ lành đã đến?”

“Bẩm Thái hậu, giờ lành đã đến.” Lý đại nhân khom người trả lời.

“Bắt đầu đi.”

“Vâng.” Lý đại nhân cao giọng nói, “Đại điển sắc phong Hoàng thái đệ bắt đầu, cho mời tứ Điện hạ lên điện tiếp nhận sắc phong.”

Nước đọng trên mặt bàn đã được các cung nữ tay chân lanh lẹ thu dọn sạch sẽ. Ôn Noãn rảnh rỗi rót tách trà, cầm tách định uống lại cảm thấy có một tầm mắt dính chặt vào trên người nàng thật sự khiến cho dạ dày người ta cực kỳ khó chịu, nàng hơi trừng mắt lên, đối diện là Thái tử Mộ Dung Thành sinh ra ở nước trái đào trên mặt cũng dính vào vài phần sắc hoa đào đang nhếch môi cười với nàng, tách trà trên ngón tay cách không giơ lên về phía nàng lấy lòng.


Người gởi:  Puck [ 11.04.2018, 11:50 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 3.2

Chương 3.2: Thuốc không thể ăn lung tung

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ôn Noãn qua loa lấy lệ gật đầu một cái, trực tiếp xê dịch tầm mắt ra ngoài điện, đúng vào lúc này có một thân hình thon dài nhảy qua điện mà vào, nhưng bóng dáng này từ đầu tới chân được áo choàng có nón trùm đầu che kín chặt chẽ, chỉ lộ ra gương mặt xinh đẹp lớn chừng bàn tay cực kỳ đáng yêu.

Ở trên đại điển sắc phong này, chẳng lẽ Sở Hoan còn định ra yêu thiêu thân * gì?

(*) Nguyên gốc: 幺蛾子 (Yêu nga tử), là câu nói địa phương của các cụ già ở Bắc Kinh, ý là: giở trò, giở mánh khóe, có ý xấu, có mưu mô, toan tính bẩn thỉu, chệch khỏi cách nghĩ thông thường.

Ôn Noãn nhìn áo choàng giống như cái bao màu xám bọc lấy hắn, trong mắt như có điều suy nghĩ, xung quanh cũng có tiếng khe khẽ nói nhỏ.

“Hoan nhi, ở trong đại điện đã không lạnh bằng bên ngoài, bỏ áo choàng này đi.” Đáy mắt Mộ Dung Tịnh giống như ngầm có lửa giận thiêu đốt, trên mặt lại không tỏ vẻ gì nói. Ánh mắt khẽ nhúc nhích, cung nữ hầu hạ bên cạnh lập tức bước nhanh về phía trước cởi dây buộc áo choàng của Sở Hoan.

“Bỏ tay ngươi ra, bổn Điện hạ tự cởi.” Sở Hoan trợn mắt nhìn cung nữ kia một cái, mím môi nhìn thẳng vào Mộ Dung Tịnh nói, “Mẫu hậu thật sự muốn lập nhi thần làm Hoàng thái đệ, cho dù nhi thần có bằng lòng hay không?”

“Giờ lành sắc phong đã đến, còn không mau cởi áo choàng này của ngươi ra đi, đừng có sai giờ lành.” Trong giọng nói của Mộ Dung Tịnh có ẩn chứa vẻ giận dữ. Mà lời ấy của bà cũng coi như trực tiếp trả lời vấn đề của Sở Hoan.

Tròng mắt Sở Hoan ảm đạm u ám, cắn cắn môi nói: “Nhi thần tuân lệnh.” Đôi tay trắng nõn mịn màng của hắn nhẹ nhàng lôi kéo dây buộc áo choàng màu đen, tay gỡ nón trùm đầu xuống, áo choàng lập tức tụt xuống đất, lộ ra áo khoác ngoài cung trang màu trắng nhạt của hắn.

Tiếng hút khí liên tiếp trên điện, Mộ Dung Tịnh giận đến không để ý tới dáng vẻ đứng bật dậy, vẻ kinh hoàng xẹt qua nơi đáy mắt, ép buộc trấn định tức giận nói: “Khốn kiếp, hôm nay là đại điển sắc phong, sao lại để cho ngươi tùy tiện hồ đồ, đường đường là tứ Điện hạ, ở trong đại điển sắc phong lại mặc nữ trang, nhận sắc phong còn ra thể thống gì. Người đâu, còn không mau đỡ Điện hạ về thay quần áo, nếu sai giờ lành, ai gia muốn đầu các ngươi.” Dieễn ddàn lee quiy đôn

“Mẫu hậu, nhi thần…”

“Câm miệng.” Mộ Dung Tịnh giận dữ.

“Điện hạ, nô tỳ đỡ ngài về phòng thay quần áo.” Lời Sở Hoan bị Mộ Dung Tịnh lạnh giọng cắt đứt, đang định tinh thần bất khuất mở miệng lần nữa, lại cảm thấy bắp thịt trên môi chết lặng, không chỉ có miệng há không ra ngay cả giọng nói cũng không phát ra được, thân thể cũng bủn rủn vô lực, chỉ có thể bị cung nữ bên cạnh đỡ đi. Hắn kinh sợ nghiêng đầu nhìn về phía cung nữ kia, lại thấy cung nữ kia nhàn nhạt liếc mắt quét qua hắn, lộ ra ý cười cực kỳ khinh miệt.

Trại Chư Cát! Tay cầm tách trà của Ôn Noãn bỗng nhiên chặt cứng, đây thật sự là vui mừng ngoài ý muốn.

Lúc này trên điện đã bàn luận ầm ĩ, chuyện hậu cung từ trước đến nay âm mưu đan xen như nước sâu trong đầm cổ, nếu Mộ Dung Tịnh vì địa vị quyền thế giấu giếm giới tính của tứ Điện hạ thành Hoàng tử mà nuôi dưỡng thành cũng chưa biết chừng, bây giờ đã ra việc này, tất nhiên cần tra rõ mới phải, tuyệt đối không thể để một nữ tử làm Thái tử ngồi lên long ỷ.

Các đại thần vốn bởi vì Mộ Dung Tịnh và Tào Phụng Chi cấu kết mà trong lòng dồn nén căm tức khá sâu, mấy người nhỏ giọng trao đổi ánh mắt giao nhau, còn không đợi Mộ Dung Tịnh đau đầu hòa hoãn lại, đã có vài người tiến lên phía trước nói: “Thái hậu, bọn chúng thần nghe nói vài ngày trước khi chuẩn bị sắc phong Hoàng thái đệ, Thiên lao bị sét đánh trúng, nghĩ đến ứng với điềm chẳng lành, nếu không tứ Điện hạ nào đến nỗi đường đường là nam tử lại vào thời khắc quan trọng này thái độ khác thường mặc nữ trang tiến đến thụ phong, nhất định là khí thế bất thường kia nhập vào trong cơ thể tứ Điện hạ, mới khiến cho hôm nay tứ Điện hạ làm ra cử chỉ khác thường như thế. Bọn chúng thần cho rằng, hôm nay đã không thích hợp tuân theo mệnh trời làm đại điển sắc phong, để Khâm thiên giám chọn ngày lành khác, lại tiến hành sắc phong.”

Bọn đại thần lão gian cự hoạt này * thật đúng là có thể nói mò, Ôn Noãn nhướn đuôi mày vẫn ung dung chờ Mộ Dung Tịnh đáp lại.

(*) lão gian cự hoạt: cùng nghĩa với Cáo già, chỉ những người thủ đoạn lão làng, tâm kế ngoan độc.

“Điềm chẳng lành? Thiên mệnh?” Mộ Dung Tịnh sẵng giọng nhìn chúng đại thần vẻ mặt nghiêm nghị, “Ai gia cũng không tin những chuyện này.”

“Thái hậu, đây vẫn là sự tình liên quan đến số mệnh của nước Linh, thần khẩn cầu Thái hậu suy nghĩ vì nước Linh, đừng khư khư cố chấp.” Lý đại nhân Khâm thiên giám tiến lên một bước, “Nếu Thái hậu vẫn khăng khăng làm lễ sắc phong vào hôm nay, không bằng để thần bốc một quẻ trước, xem quẻ tượng nói như thế nào rồi quyết định tiếp?”

Lời đã đến nước này, đã không thể khiến Mộ Dung Tịnh không đồng ý, đành phải chuẩn theo. die nd da nl e q uu ydo n

Lý đại nhân vô cùng chuyên nghiệp làm một quẻ trên điện, quẻ này vừa ra, sắc mặt ông bỗng nhiên hoàn toàn thay đổi, mấy vị đại thần vừa bước ra khỏi hàng can gián nhìn vẻ mặt kia lập tức ứng với vô cùng khẩn trương, đang định hỏi quẻ tượng như thế nào, ý trời cao ra sao, sắc mặt Lý đại nhân chợt tái nhợt run môi nói: “Đây giống như điềm đại hung, tuyệt đối không thể làm lễ sắc phong, nếu không vận nước đáng lo ngại nước Linh đáng lo ngại thiên hạ đáng lo ngại.”

Ông nói liên tiếp ba lần đáng lo ngại, thẳng đến đáng cho Mộ Dung Tịnh trong cơn giận dữ lại không thể làm gì, chỉ có thể cắn răng hỏi gần đây có ngày nào thích hợp lại làm lễ sắc phong, kết quả một câu nói không tỏ vẻ gì của Lý đại nhân khiến cho bà giận đến muốn ngất, hẳn trong vòng nửa năm đều không có ngày lành để làm đại điển sắc phong, giận đến Mộ Dung Tịnh ném lại đại thần cả triều và các sứ thần đến chúc mừng phất tay áo bỏ đi.

Chuyện này ngược lại thật thú vị, trở về Túy Tiên lâu có thể nói cho Mạnh Cô Nhiễm nghe một chút. Ôn Noãn chỉ cảm thấy trong lòng rất sung sướng, trái tim ngã vào trong đáy hồ cuối cùng phun ra bọt nước há miệng hít thở không khí mới mẻ.

Ôn Noãn vừa ra khỏi đại điện, Thanh Nham được nàng ra hiệu lặng lẽ theo dõi Trại Chư Cát đã trở lại bên cạnh nàng, nhỏ giọng nói: “Tại điện Triều Phượng.”

“Ngươi trở về trước đi, ta có chút chuyện riêng cần xử lý.”

“Ta ở cửa cung chờ ngươi.” Thanh Nham không  nhiều lời nữa rời đi.

Trong cung này, có lẽ hơn phân nửa các chỗ nàng cũng không quen, nhưng điện Triêu Phượng của Mộ Dung Tịnh lại là nơi nàng quen thuộc nhất. Ôn Noãn ở chỗ tối tùy ý kéo gã thái giám thay đổi trang phục sau đó cong cong quẹo quẹo đi tới điện Triêu Phượng.

“Ngươi, tới đây.” Khi đi tới thiên điện thì bên tai Ôn Noãn cách đó không xa truyền đến một tiếng quát ngạo mạn, “Này này này, nói chính là ngươi, tai điếc hay bị sao, còn không mau tới đây?”

Ôn Noãn đang định một dao gọn gàng linh hoạt đánh ngất hắn, đúng lúc này có đội tuần tra thị vệ đi đến, nàng chỉ đành phải thu mắt nói: “Công công có gì căn dặn?”

“Hiện nay Ngự thiện phòng đang cần nhân thủ, ngươi vừa đúng đi bổ sung quân số.” Công công này liếc mắt nhìn nàng một cái rồi đi trước dẫn đường.

Dọc theo đường đi rất vắng vẻ không có gì ngăn cản không tiện xuống tay, sau hai quẹo cua chính là Ngự thiện phòng đang bận rộn đến khí thế ngất trời, Ôn Noãn nhìn các thái giám trông coi, lộ ra suy nghĩ đánh giá một chút tìm thời cơ trốn. Vừa vén tay áo rửa sạch mấy cái khay, lại nghe ngự trù sau lưng lớn tiếng nói, “Tiểu Hỉ tử, tiểu Hỉ tử đâu, ngự thiện của Hoàng thượng được rồi, nhanh chóng đưa đi.” di3nd@nl3qu.yd0n

Hoàng thượng? Quân Hạo Thiên hồi cung rồi? Không có khả năng, Mộ Dung Tịnh khó khăn lắm mới cướp được quyền lực trong tay hắn, sao lại để cho hắn trở lại. Tròng mắt nàng khựng lại, trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến Quân Hạo Thiên vốn đồng ý làm chủ hôn cho nàng và Quân Dập Hàn, nhưng ngày ấy hình như không thấy bóng dáng của Quân Hạo Thiên. Nàng cố đè nén co rút đau đớn bất ngờ trong lòng, cấp tốc chuyển động tinh thần phân tích, chẳng lẽ Quân Hạo Thiên thật sự lặng yên không tiếng động hồi cung rồi hả? Hay là ở trong cung Mộ Dung Tịnh lừa dối ngụy trang một hàng giả?

Cho dù là tình huống nào, nàng đều phải đi dò xét đến cùng, nhưng bên chỗ Trại Chư Cát kia… Còn chưa chờ nàng phân rõ bên nặng bên nhẹ, trên vai đột nhiên có một bàn tay chụp tới, nàng đang trong trầm tư cả kinh run lên, “Rầm” một tiếng cái khay trong tay rơi xuống vỡ nát, nàng quay đầu nhìn lại, chính là vị ngự trù gào to tiểu Hỉ tử kia.

“Ngươi tiểu thái giám cả kinh sợ hãi cái gì, nhìn ngươi tay chân vụng về cũng không giúp được cái gì, tiểu Hỉ tử không có ở đây, cơm này liền do ngươi bưng cho Hoàng thượng đi.” Nói xong nhét hộp thức ăn vào trong tay nàng, cũng không để ý tới nàng xoay người tiếp tục bận rộn làm việc.

Đây là ông trời giúp nàng đưa ra lựa chọn?

Ôn Noãn nâng hộp thức ăn lên đi về phía tẩm điện đã hơi gần như mơ hồ trong ấn tượng, đi vòng vo sau hai ngã rẽ, cuối cùng đi tới cửa điện, nhưng ngoài cửa có hai thị vệ canh giữ, cũng không cho nàng vào bên trong, đợi nói rõ lý do, một tên thị vệ trong đó lại quá chuyên nghiệp chạy đi Ngự thiện phòng xác nhận, lúc này mới để cho nàng đi vào.

Hành động cực kỳ thận trọng như thế cùng với canh gác vô cùng khác biệt, nghi ngờ trong lòng Ôn Noãn càng sâu.

“Đặt thức ăn xuống, ngươi lui xuống trước đi.” Trong giọng nói nhạt nhẽo lộ ra bệnh tật, truyền đến từ sau bức rèm che.

“Hoàng thượng bị bệnh, có cần nô tài đi kêu Ngự y tới kiểm tra một chút cho ngài không?” Mục đích Ôn Noãn tới đây chính là muốn biết rõ Quân Hạo Thiên là thật hay giả, sao lại có chuyện chưa nhìn thấy người đã rời đi.

“Bệnh cũ, khụ khụ, ngươi là người mới tới, vì sao tiểu Hỉ tử không tới?”

“Không biết tiểu Hỉ tử đi đâu, các ngự trù sợ Hoàng thượng đói bụng, trước để nô tài bưng thức ăn tới. Nô tài tên tiểu Minh tử.” Nàng dừng lại một chút, lại nói, “Trong nhà nô tài nhiều thế hệ hành y, nô tài từ nhỏ được phụ thân tự tay dạy dỗ, mặc dù không tính tinh thông y thuật, nhưng dù sao cũng từng chữa khỏi không ít bệnh lạ khó chữa. Nếu Hoàng thượng không ngại nô tài có thân phận thấp kém, có thể để nô tài nhìn thân thể của ngài một chút không.”

“Trong nhà ngươi nhiều thế hệ hành y, vì sao ngươi lại vào cung?” Hắn giống như nổi lên hứng thú với nàng.

“Bẩm Hoàng thượng, người thân nô tài phạm tội, trong nhà bị dính líu, bị xử đi biên cương phục dịch, nhưng tuổi tác phụ mẫu nô tài đã cao, nô tài muốn phụ mẫu có một tuổi già bình yên khỏe mạnh, liền tự nguyện vào cung cả đời làm nô, đổi lấy thân tự do cho phụ mẫu.” Ôn Noãn thuận miệng  bịa chuyện. Nhưng chuyện nàng bịa lại có căn cứ để dựa vào, luật pháp nước Linh thật sự có một điểm này, hễ là người trong tộc bị tội, trong nhà có người già nhỏ, nếu như nam trưởng thành tình nguyện vào trong cung cả đời làm nô, nữ tình nguyện vào trong cung làm nô tỳ cả đời, sẽ đặc xá tội già nhỏ.

“Hóa ra là như thế, ngươi thật là người con có hiếu.” Người phía sau rèm che lặng yên, lại ho khụ, nói, “Ngươi đã có lòng tin với y thuật của mình như vậy, trẫm liền cho ngươi cơ hội này, tạm thời để cho ngươi nhìn một chút. Nếu ngươi thật sự chữa khỏi bệnh cho trẫm, trẫm liền xá tội cho ngươi, cho ngươi đảm nhiệm chức vị ở Thái y viện.

“Tạ Hoàng thượng.” Tròng mắt Ôn Noãn hơi thu lại, vén rèm mà vào.

Người gởi:  Puck [ 13.04.2018, 12:19 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 4

Chương 4: Quân Hạo Thiên Sở Hoan

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bên trong phòng không mở cửa sổ hơi có vẻ mù mờ, hương khói nhẹ vấn vít bay từ trong lư bằng men sứ xanh ra, ánh mắt vốn không quá sáng tỏ xẹt qua mấy nhánh cây khô xuyên vào cửa sổ, chiếu lên vết loang lổ lưa thưa trên thư án. Một nam tử khoanh tay đứng ngoài cửa sổ nhìn thoáng qua hơi nghiêng đầu nhìn lại, khuôn mặt tuấn tú trang nhã có vẻ hơi tái nhợt, giống như nhẹ nhàng phác họa sơ qua thời gian lướt qua trong cuốn tranh cổ mà thành. Hắn nắm tay đưa lên môi ho khụ nhẹ, dời bước ngồi lên ghế bằng gỗ tử đàn, vuốt tay áo nâng cổ tay nói: “Không phải nói xem bệnh cho trẫm, còn thất thần cái gì?”

Ôn Noãn bỗng nhiên hồi hồn cúi mắt tiến lên, ở đây ánh sáng ảm đạm, nhìn dung mạo và dáng hình hắn ngược lại không khác Quân Hạo Thiên, nhưng thứ da mặt này, có nhiều loại phương pháp có thể làm giả, vấn đề vóc người này, với Mộ Dung Tịnh mà nói tìm người tương tự càng thêm không tốn sức, chỉ có tình trạng thân thể của hắn không thể làm giả. Trước đây hắn từng trúng độc nặng, mặc dù nàng từng giải độc cho, nhưng tổn hao thân thể rất nghiêm trọng. Vì vậy, hắn có phải là Quân Hạo Thiên hay không, chỉ cần nàng bắt được mạch của hắn lập tức có thể bày ra thật giả.

Đầu ngón tay của nàng vừa chạm đến da thịt của hắn, thế nhưng cổ tay hắn lại nhanh như tia chớp bẻ ngược lại giữ chặt tay nàng, một tay khác đã khóa cổ họng của nàng lại, tròng mắt sắc còn nhạt hơn giọng nói nhìn nàng, nhưng ngón tay đã có xu thế lấy mạng, “Nói, là ai phái ngươi tới?”

“Nô tài nghe không hiểu Hoàng thượng đang nói gì? Nô tài cũng chỉ thay tiểu Hỉ tử đưa thiện tới.” Ôn Noãn trấn định trả lời.

“Ngươi không cảm thấy vẻ mặt này của ngươi trấn định quá mức sao?” Ngón tay Quân Hạo Thiên thắt chặt, “Trẫm sẽ cho ngươi thêm một cơ hội, nếu ngươi còn không nói lời nói thật, trẫm sẽ không giết ngươi, nhưng trẫm sẽ giao ngươi cho Thái hậu, đến lúc đó Thái hậu sẽ tự khiến cho ngươi mở miệng khai ra chủ tử của ngươi là ai?” Bên môi hắn chứa đựng ý cười, giọng điệu nhẹ nhàng chậm chạp, nói ra giống như không phải uy hiếp mà thản nhiên bàn về khí trời hôm nay.

Mộ Dung Tịnh biết “Hắn” là “Giả”, tuy rằng phái người điều tra, cũng sẽ không dùng phương thức này, mà Dập Hàn càng sẽ không, như vậy người sau lưng người này là ai? dinendian.lơqid]on

Tròng mắt Ôn Noãn khẽ ngưng nhìn hắn, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một cảnh tượng, thử dò xét nói: “Bờ đê dương liễu, mười dặm hồ sen.”

“Hà nhi?” Quân Hạo Thiên kinh ngạc ra tiếng, tay khóa cổ họng của nàng lập tức thả lỏng.

Ôn Noãn lặng lẽ thu hồi ngân châm dự bị để đề phòng trên ngón tay lại, cổ tay thuận thế đảo một cái, đầu ngón tay sờ lên uyển mạch của hắn… Quả nhiên là Quân Hạo Thiên. Nàng ngồi xuống ghế bằng gỗ tử đàn ở bên cạnh, vuốt ve cổ bị hắn bóp làm đau, hỏi, “Ngươi hồi cung khi nào?”

“Ngươi và Dập Hàn là xảy ra chuyện gì?” Chân mày Quân Hạo Thiên nhíu chặt, không trả lời mà hỏi lại.

“Ta không muốn nhắc lại chuyện này.” Ôn Noãn thu mắt rót tách trà đè vị đắng chát trong cổ họng xuống.

Quân Hạo Thiên thấy nét mặt nàng hết sức kiềm chế nhưng lại hơi lộ ra vẻ đau đớn, thần sắc trong mắt thoáng tối đi, nói, “Lúc ấy ngươi gặp ta ở trong thư phòng, ta và hắn chính là đang bàn luận chuyện này. Vốn dự định ngươi và hắn… Sau đó, chẳng biết tại sao, thế nhưng hắn lại đột nhiên hành động trước vào ngày đó, nói là tất cả đã bố trí thỏa đáng cần làm trước, ta cũng tin. Lại không ngờ…” Giọng hắn chìm lạnh, “Ngươi yên tâm, chuyện này ta nhất định để Dập Hàn cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng.”

“Không cần.” Ôn Noãn chán nản cười một tiếng, “Chuyện này sai vốn là ta.” Huống chi hắn đã trả lời rõ ràng. Nàng đứng dậy, “Ta tới cũng chỉ muốn xác nhận có đúng là ngươi trở lại hay không, nếu đã xác nhận rồi cũng nên đi.”

“Bây giờ ngươi ở đâu?” Hắn cầm cổ tay nàng ngăn cản bước chân rời đi của nàng.

“Ở chỗ ta nên ở.” Ôn Noãn rút tay về sải bước đi.

Quân Hạo Thiên nhìn bóng lưng mảnh mai nhưng lại như bộ gông xiềng nặng nề của nàng, trong lòng than nhẹ một tiếng, là thương tiếc vô tận.

Ôn Noãn thu thập suy nghĩ hỗn loạn như thủy triều, nhanh chóng chạy tới điện Triêu Phượng, hy vọng mặc dù trì hoãn chút canh giờ nhưng vẫn kịp tìm Trại Chư Cát.

Tất cả cung nhân trong điện Triêu Phượng đều bị đuổi ra ngoài, chỉ lưu lại Mộ Dung Tịnh ngồi trên ghế phượng đang vỗ trán và Sở Hoan với vẻ mặt quật cường. diee ndda fnleeq uysd doon

“Hôm nay trên đại điện sắc phong, ở trước mặt văn võ bá quan ngươi làm ra chuyện quá quắt như thế, ngươi có phải định khiến ai gia tức chết không?” Mộ Dung Tịnh nhìn một thân cung trang màu trắng của nàng chỉ cảm thấy thật nhức mắt, hận không thể lập tức lột xuống cho nàng, “Mặc dù trước kia ngươi làm càn làm bậy, nhưng còn không đến mức phân rõ tình thế như thế, nhưng từ sau khi ngươi rời cung trốn đi sau đó trở lại làm việc liền trở nên hoang đường, hành vi lật chuyển này, có phải Quân Dập Hàn giật dây ngươi làm như vậy không?” Bà ngẫm nghĩ, sắc mặt trở nên khó coi, gần như cắn răng nghiến lợi nói, “Dĩ nhiên là hắn, nếu không phải do hắn, sao ngươi lại nghĩ ra biện pháp đến không tuân theo ai gia như vậy, khiến ai gia mất hết mặt mũi ở trước mặt bách quan, làm chuyện cười cho người trong thiên hạ?”

Sở Hoan không thể tưởng tượng nổi nhìn bà, trừng lớn mắt nói: “Mẫu hậu, chẳng lẽ ngài chưa từng nghĩ tới vấn đề của mình? Ngài hao tổn tâm cơ như thế coi nhi thần như kẻ ngu mà lừa gạt, thậm chí không tiếc lấy thuốc khống chế thân thể của nhi thần, rồi hôm nay đẩy nhi thần lên vị trí này làm con rối trong tay ngài? Sở Hoan không hiểu cái gì đại sự thiên hạ, nhưng cũng biết, thiên hạ này là của nhị ca, ngài đoạt Hoàng quyền từ trong tay nhị ca, bây giờ còn định mượn nhi thần lừa người trong thiên hạ, để dễ một bước nắm vững Hoàng quyền trong tay. Sở Hoan cũng chỉ hiện ra tình hình chân thật ngay trước mặt văn võ bá quan, sao mẫu hậu lại đẩy hành động lần này lên đầu tam ca? Nếu mẫu hậu thật sự muốn tìm đầu sỏ gây nên chuyện này, sao mẫu hậu không suy nghĩ đến bản thân một chút, dù sao tất cả đều do tự tay ngài tạo thành…”

“Bốp.” Một tiếng bạt tai vang dội cắt đứt lời Sở Hoan nói.

Mộ Dung Tịnh giận đến ngực phập phồng kịch liệt, tức giận nói: “Ai gia nuôi ngươi từ nhỏ đến lớn, ngươi chính là hồi báo lại ai gia như vậy sao?”

Sở Hoan che mặt sưng đỏ, tròng mắt nhìn mũi chân, giọng trầm thấp đè nén chưa bao giờ có, “Vậy Sở Hoan phải làm như thế nào để hồi báo lại mẫu hậu, vẫn làm như không biết thật ra bản thân là nữ nhi tiếp tục lừa người đời chạy đi nói cho các đại thần trong triều mặc nữ trang xuất hiện trước mắt bọn họ chẳng qua chỉ là một trò đùa dai khi tâm huyết dâng trào? Hay nói cho bọn họ tất cả đều do tam ca xúi giục chỉ điểm?”

Đôi tay Mộ Dung Tịnh hung hăng nắm chặt, tròng mắt cực kỳ phức tạp nhìn Sở Hoan, khổ tâm giấu giếm nhiều năm như vậy, cuối cùng vẫn khiến cho nàng biết. Trước đây nàng bắt đầu hoài nghi thì bà lo lắng không còn kịp nữa, lại không ngờ, thật sự chậm một bước. Chẳng lẽ tất cả đều là mệnh trời? Trong lòng vừa đau vừa giận, bà nhắm mắt lại, xoay người không nhìn dáng vẻ sa sút tinh thần của nàng nữa, nạt nhỏ: “Người đâu, đưa tứ Điện hạ về nghỉ, không có lệnh của ai gia, không cho hắn bước ra cửa điện một bước.”

“Mẫu hậu, nhi thần rốt cuộc có phải là nữ nhi ruột thịt của ngài không?” Nếu không sao lại nhẫn tâm đối xử như vậy với nàng?

Mộ Dung Tịnh đột nhiên xoay người lại, lại chỉ thấy bóng dáng bực tức của nàng càng chạy càng xa, giống như khoảng cách giữa hai người, càng kéo càng xa. Trong lòng bà dâng lên vẻ kinh hoàng, muốn gọi nàng về nói hai câu thân thiết an ủi, nhưng cuối cùng, môi hé mở, rồi lại nhẹ nhàng khép lại.

Mặt trời ở giữa trời, điện Triêu Phượng lại đóng chặt cửa lớn thủ vệ tầng tầng lớp lớp, Ôn Noãn đang định làm như thế nào để người không biết quỷ không hay chui vào, lại thấy cửa điện mở ra, Sở Hoan giận nhảy ra, đi theo phía sau là bốn gã thị vệ, nghiễm nhiên là trận thế áp tải.

Nàng lặng lẽ đi theo, khi đi tới chỗ hẻo lánh thì ngân châm ở đầu ngón tay nhanh chóng bắn ra đồng thời che miệng Sở Hoan xoay người ẩn vào sau tường hoa cao hơn trượng, lúc này mới trong cặp mắt mở to của Sở Hoan nhỏ giọng nói: “Đừng lên tiếng, ta là tam…” Tiếng nói dừng lại, lại nói, “Ôn Noãn.” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Sở Hoan vội vàng gật đầu, đợi đến khi Ôn Noãn nới lỏng miệng nàng ra, nàng lại mờ mịt hỏi: “Ôn Noãn là ai?”

“…” Ôn Noãn.

“A, tam tẩu.” Sở Hoan gãi đầu rốt cuộc nhớ ra tên của tam tẩu là Ôn Noãn, nàng vui vẻ cầm tay nàng ấy nói, “Tam tẩu, sao ngài lại tới đây?”

“Ta không phải tam tẩu của ngươi.” Ôn Noãn lạnh giọng cắt đứt, thấy nàng ấy bừng tỉnh hiểu ra, đáy mắt lộ vẻ đồng tình, giống như lại định mở miệng, nàng nghiêng đầu giọng căng chặt nói, “Lúc trước cung nữ dẫn ngươi từ trên điện đi, nàng ta còn ở trong điện Triêu Phượng?”

“Không có, sau khi nàng ta dẫn ta tới trong điện liền để cho người canh chừng ta rồi rời đi.” Sở Hoan nghiêng đầu dò xét vẻ mặt lạnh như phủ băng của Ôn Noãn, cũng không dám hỏi chuyện của nàng và tam ca của mình nữa, chỉ đành phải cân nhắc mở miệng, “Tam… Ôn tỷ tỷ.” Nàng cứng rắn đổi lời, “Cung nữ kia đắc tội ngươi? Hừ, ta nhìn nàng ta cũng vô cùng không vừa mắt, ngươi yên tâm, lát sau ta sẽ sai người bắt nàng ta lại, sau khi đánh nàng ta một trận, rồi lại đưa nàng ta cho Ôn tỷ tỷ hả giận.”

“Nàng ta không phải cung nữ.”

“Vậy nàng ta là ai?”

“Một người từng có đụng chạm.” Ôn Noãn thấy nàng ấy còn định hỏi, liền nói sang chuyện khác, “Ngươi phát hiện mình thân là nữ nhi khi nào?”

“Cái này…” Tròng mắt Sở Hoan hơi lóe lên, giọng ngây ngô nói, “Chính là lần lên thanh lâu, căn phòng kia… Hai người kia… Sau đó liền…”

Mặc dù nàng ấy nói không tỉ mỉ, nhưng Ôn Noãn nghe đại khái cũng đoán ra được, nhất định là lần trước hai người trần truồng làm việc trong phòng kia lộ ra trước mắt nàng ấy, đối lập đặc thù của nam nữ rõ ràng như thế, trừ phi nàng ấy là kẻ ngu mới không rõ bản thân mình thật ra là nữ nhi.

“Nhưng mà…” Sở Hoan muốn nói lại thôi, trên vẻ mặt tràn đầy rối rắm.

“Là lo lắng thân thể ngươi bị thuốc khống chế?” Ôn Noãn trấn an nói, “Ngươi yên tâm, Ôn tỷ tỷ sẽ luyện xong thuốc để cho ngươi khôi phục thành cô nương bình thường.”

“Ngươi biết?” Sở Hoan kinh ngạc mà nhìn nàng, trong đầu giật mình một cái, lắp ba lắp bắp nói, “Chẳng lẽ là Mạnh, Mạnh đại ca nói cho ngươi biết, ngươi. A, Mạnh đại ca quả nhiên đã biết, vậy nói như thế lần trước ngươi tới thanh lâu bắt mạch của ta chính là để xác nhận?” Nàng càng nói vẻ mặt càng hoảng sợ ảo não, mười ngón tay chìa ra che mặt, chỉ lộ ra hai mắt tròn vo khóc không ra nước mắt, chờ mong nàng phủ nhận.

“Không sai.” Ôn Noãn bị vẻ mặt ngây ngốc đáng yêu của nàng khiến cho khóe môi khẽ dâng lên ý cười, kéo tay của nàng xuống nói, “Ngươi yên tâm, Mạnh Cô Nhiễm hắn cũng không ghét bỏ ngươi, ngược lại cho ta tờ phương thuốc chữa trị cho ngươi, để cho ta chế thuốc cho ngươi.”

“Thật sao?” Trong nháy mắt Sở Hoan vui vẻ tột đỉnh, trống không trong lòng lúc trước nhanh chóng biến mất, nàng cầm chặt tay Ôn Noãn nói, “Vậy Mạnh đại ca có từng nói yêu thích ta không? Có nói muốn gả cho ta không? Không đúng, Mạnh đại ca biết ta là nữ nhi gia, vậy hẳn là Mạnh đại ca có nói muốn thú ta không?”

“Thân là cô nương gia, sao không có một chút dè dặt của cô nương gia.” Ôn Noãn trêu ghẹo nàng, “Hắn không nói những chuyện này cho ta biết, tự ngươi phải hỏi hắn mới được.” di1enda4nle3qu21ydo0n

“Dè dặt không thể theo đuổi được Mạnh đại ca, nên tới có ích lợi gì?” Tròng mắt Sở Hoan xoay vòng vòng, nói thầm nho nhỏ.

Ôn Noãn nhìn vẻ mặt đầy vui mừng nhưng hơi sưng đỏ của nàng, đáy mắt dâng lên thương tiếc, hài tử này lớn lên từ trong lừa gạt, bây giờ lại bị mẫu hậu của mình lợi dụng như vậy, cũng may đáy lòng nàng không bị hắc ám xâm nhập, ánh sáng vẫn còn đó. Nàng dặn dò, “Lòng người trong cung hiểm ác, tâm tính ngươi đơn thuần, bây giờ thân phận nữ nhi gia bại lộ, về sau không biết sẽ đối mặt với mưa gió như thế nào, mọi việc nhất định phải để ý khắp nơi, tự chăm sóc tốt cho mình.”

“Ừ.” Chóp mũi Sở Hoan bỗng nhiên đau xót, mẫu hậu sinh dưỡng nàng lại lợi dụng nàng, tuy rằng bản tính nàng rộng rãi nhưng nói không để tâm cũng là giả, nếu mẫu hậu có thể thật lòng đối xử tốt với nàng như vậy thì tốt biết bao. Sở Hoan nặng nề gật đầu một cái, tròng mắt chuyển động, mong đợi nói, “Nếu không Ôn tỷ tỷ dẫn ta xuất cung có được không?” Nói như vậy không chừng còn có thể gặp được Mạnh đại ca.

“Bây giờ bản thân Ôn tỷ tỷ cũng khó bảo toàn sao có thể dẫn ngươi xuất cung?” Ôn Noãn cười khổ, suy nghĩ một chút, cuối cùng không yên lòng về nàng, “Trước kia có một người áo đen xông vào trong điện của ngươi, lúc gần đi cho ngươi một bình ngọc nhỏ, ngươi còn giữ lại?”

Sở Hoan cau mày cẩn thận hồi tưởng, bỗng nhiên trừng lớn mắt, chỉ vào Ôn Noãn nói: “Chẳng lẽ người kia là…”

“Là ta.” Ôn Noãn cười gật đầu, “Nếu như ngươi có khó khăn hoặc nguy hiểm, liền mở bình ngọc này ra, đến lúc đó tự ta sẽ chạy tới.”

Lại là Ôn tỷ tỷ? Sở Hoan yên lặng nhìn bầu trời, lúc ấy nàng còn thèm thuồng sắc đẹp của nàng.

“Được rồi, ta còn có chuyện không thể nán lâu trong cung, sau đó ngươi gỡ ngân châm sau gáy mấy người thị vệ này ra, sau nửa khắc đồng hồ bọn họ có thể tỉnh lại, ngươi ở trong cung tự chăm sóc tốt cho mình.” Nàng ngẫm nghĩ vẫn không yên tâm về nàng ấy, kéo cổ tay nàng ấy, gõ lên đầu tiểu Lục đang cuốn trên cổ tay mình, tiểu Lục không cam không nguyện bò vòng lên cổ tay nàng ấy, “Lưu tiểu Lục lại cho ngươi, nếu có nguy cơ khẩn cấp, có lẽ nó có thể giúp đỡ nổi. Ta đi trước.”

“Haizzz…” Sở Hoan nhìn bóng dáng nhanh chóng biến mất của nàng ấy, im lặng than thở, chỉ cảm thấy tam ca tổn thương tam tẩu tốt như vậy thật đáng tiếc, tương lai nhất định sẽ hối hận đến ruột trong bụng xanh lè.

Ôn Noãn vừa mới ra khỏi cửa cung, đang định đi về phía xe ngựa Thanh Nham đang chờ đợi, phía xa lại có một tiểu nữ hài tử mập cầm mứt quả chạy tới trước, kéo gấu áo nàng chảy nước miếng nói: “Ca ca xinh đẹp, thư của ca ca.”

Nhìn tiểu nữ hài tử này thật sự đáng yêu, nàng không nhịn được nhéo hai má mập múp míp của nàng, lúc này mới đưa tay tiếp nhận thư mà nàng ấy phí sức nhón chân lên đưa tới, thuận miệng mà hỏi: “Thư này ai đưa cho ca ca vậy?”

“Ca ca ngồi xổm xuống ta sẽ nói cho ca ca biết.” Tiểu nữ hài tử mập cắn đầu ngón tay đáng yêu nhìn nàng.

Ôn Noãn theo lời ngồi xổm xuống, tiểu nữ hài tử lại “Chụt” một cái nặng nề hôn lên mặt nàng, dán nước miếng lên mặt nàng, cười khanh khách chạy ra xa, giọng nói mềm dẻo theo tiếng cười truyền đến: “Nữu Nữu cũng không biết vị ca ca kia là ai.”

Ôn Noãn lau nước miếng trên mặt dở khóc dở cười, nàng mở thư ra nhìn, chân mày khẽ nhíu, trong lòng đã đoán ra được thân phận người hẹn nàng là ai.

Hắn hẹn nàng, sợ rằng hẹn là “Hắn” đi, thân phận người hẹn nàng thật sự có ý tứ, địa điểm hẹn cũng thật có ý tứ. Nàng thu thư vào trong tay áo, lên xe ngựa, vừa đúng, có thể thuận tiện đi nhìn một chút.

Trang 74/92 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/