Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=393292
Trang 73/92

Người gởi:  Puck [ 03.04.2018, 20:08 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 1.1

Quyển 3:
Chương 1.1: Độc chết đáng đời

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Mặc dù bổn tọa chỉ thuận miệng một lời lại thành sấm, thật có lỗi.” Mạnh Cô Nhiễm cầm ly rượu, nhìn Ôn Noãn bận rộn qua lại, chân mày khẽ chau lại nói, “Nhưng ngươi nương nhờ chỗ này của bổn tọa ăn uống chùa như vậy, có phải một chút cũng không thể nói nổi không?”

“Thuận miệng một lời?” Ôn Noãn hừ lạnh, “Có thuận miệng một lời hay không chỉ có trong lòng của chính ngươi hiểu. Tuy rằng thuận miệng một lời, nhưng một thuận miệng quạ đen của ngươi đã khiến bổn Các chủ thành một khí phụ *, còn là một khí phụ cực kỳ xui xẻo bị khuê mật đoạt mất nam nhân vả lại không có nhà để về. Mặc dù ba chữ ‘thật có lỗi’ này của ngươi nói vô cùng không có thành ý, nhưng ba chữ vừa rồi, lại có thể tùy tiện nói một chút, chẳng lẽ ngươi không nên bỏ ra giá cao thực tế một chút đến thanh toán cho ba chữ này?” Nàng nhìn Mạnh Cô Nhiễm ngang ngược ở bên cạnh, vẻ mặt khó lường nhìn hắn, hơi ghét bỏ nói, “Vậy mau chóng ngây ngốc đi đâu đi, không giúp một tay được cũng đừng ở đây cản trở.”

(*) khí phụ: người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ

“… Ngươi bận rộn vội tới vội lui rốt cuộc đang bận rộn cái gì? Những đồ vật trong phòng này đều là đồ mới tinh, ngươi dời tất cả chúng đi, chẳng lẽ những thứ này đều không hợp tâm ý của ngươi?”

“Ngươi cho rằng trong phòng thuốc sẽ cần những thứ đồ ngổn ngang này?”

“Ngươi định chế thuốc trong Túy Tiên lâu của bổn tọa?” Động tác rót rượu của Mạnh Cô Nhiễm dừng lại, như gặp quỷ nhìn về phía nàng, “Ngươi định độc chết tất cả khách ở Túy Tiên lâu của bổn tọa?”

“Độc chết đáng đời!” Ôn Noãn căm hận cắn răng nói, “Độc chết một mạng bớt một mạng, đỡ sống ở trên cõi đời này lãng phí lương thực.” Cuối cùng lại liếc mắt nhìn hắn, âm trầm nói, “Thật hối hận không sớm độc chết ngươi đồ cái miệng quạ đen này!” die ennd kdan/le eequhyd onnn

“…” Mạnh Cô Nhiễm nhìn dáng vẻ của nàng lộ ra vài phần điên cuồng, trong mắt quyến rũ dính vào ý cười thoáng qua, ngửa đầu uống cạn sạch rượu trong ly, cười thật tươi với nàng nói, “Bổn tọa chờ, Các chủ cũng đừng khiến bổn tọa thất vọng.” Dứt lời, hắn thản nhiên rời đi.

Sớm muộn gì cũng phải độc chết ngươi đồ yêu nghiệt chết tiệt này! Ôn Noãn bị đè nén khẩu khí tiếp tục dọn dẹp.

“Rầm rầm rầm, rầm rầm rầm.” Bên trong phòng không ngừng truyền ra tiếng gõ.

“Chủ thượng, trên lầu truyền ra tiếng gõ, đã khiến cho không ít khách tố cáo, ngài xem, có cần thuộc hạ đi nhắc nhở vị cô nương kia nhẹ một chút không?” Chu chưởng quỹ thận trọng hỏi.

“Nếu như ngươi ngại sống lâu, có thể đi thử một chút.” Tay Mạnh Cô Nhiễm cầm ngân châm không chút để ý cạo lư hương, mắt lưu chuyển, nhàn nhạt đưa mắt liếc hắn, “Hôm nay tâm tình của bổn tọa rất tốt, liền chỉ điểm cho ngươi một câu, gần đây tính tình vị cô nương kia rất nóng nảy, ngươi tốt nhất có khả năng cách xa nàng thì cách rất xa nàng ấy, có mất gì, ngay cả bổn tọa cũng không cứu được ngươi.”

“Đa tạ chủ thượng nhắc nhở, thuộc hạ nhớ. Vậy thuộc hạ đi xuống dưới trấn an khách.”

“Đợi chút.” Mạnh Cô Nhiễm để nguyên quần áo nằm nghiêng trên giường êm, nhắm mắt dưỡng thần, giọng lười biếng nói, “Nếu gặp kẻ sinh sự, trực tiếp ném ra là được. Bổn tọa không thiếu những tiền kia.”

“Vâng.” Chu chưởng quỷ cúi đầu lui ra ngoài, trong lòng âm thầm ngẫm nghĩ, cô nương tới Túy Tiên lâu phá phách lớn này rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại khiến chủ tử ngay cả công chúa nhìn thấy cũng phải quy củ mà che chở như thế. dfienddn lieqiudoon

“Thùng thùng thùng, rầm rầm rầm.” Càng lúc càng lớn, âm thanh như thể muốn phá hủy cả phòng ốc không ngừng truyền vào trong tai Mạnh Cô Nhiễm, hắn vuốt trán, gọi Thanh Nham hỏi, “Nàng ấy rốt cuộc đang làm gì?”

“Bẩm chủ thượng, Ôn cô nương đang làm giá thuốc.” Chân mày Thanh Nham nhíu chặt nói.

“… Kêu mấy người đi giúp, nội trong ngày hôm nay sắp xếp trong phòng chế thuốc giúp nàng ấy, không được để đến ngày mai bổn tọa vẫn còn nghe thấy tiếng động làm người ta để ý này nữa.” Mạnh Cô Nhiễm day day  trán căn dặn, vung tay áo đánh mở cửa sổ, trong nháy mắt bóng dáng màu đỏ biến mất trong phòng.

Thanh Nham nhận được lệnh lập tức sai người đến phòng đối diện, Ôn Noãn vừa nghe được dụng ý của hắn, hớn hở tiếp nhận, thuận tiện giao một danh sách thật dày cho hắn, cực kỳ không khách khí nói: “Mua toàn bộ dược liệu trên danh sách này cho bổn Các chủ, tiền mua dược liệu tìm Mạnh Cô Nhiễm đòi, đây là hắn thiếu bổn Các chủ.”

Dứt lời “Rầm” một phát đóng cửa phòng, ngăn cản khuôn mặt xanh đen của hắn ở ngoài cửa phòng.

Ước chừng sau thời gian uống cạn tách trà, Ôn Noãn giao rõ ràng cho mấy người yêu cầu và hạng mục cần chú ý, rồi tính toán đi xem Huyền Nguyệt trọng thương hôn mê chưa tỉnh ở phòng cách vách một chút, nhưng nàng vừa mới đi ra khỏi cửa phòng, lại nghe dưới lầu truyền đến tiếng hét phẫn nộ cực kỳ phách lối, “Ngươi có biết gia là ai không? Phụ thân gia là ai không? Các ngươi lại dám đuổi gia, Túy Tiên lầu này có phải các ngươi không muốn mở nữa không? Gọi Đông gia * của các ngươi ra cho gia?”

(*) Đông gia: Ông chủ, bà chủ, chủ nhân

“Ngay cả bản thân mình là ai, phụ thân của mình là ai cũng không biết, chẳng lẽ là kẻ ngu?” Ôn Noãn mắt lạnh nhìn Tào Tử Long ở phía dưới đang chống nạnh kêu gào không hài lòng. Lời nàng vừa nói ra, các thực khách cả sảnh đường phía dưới tĩnh lặng, bỗng nhiên bộc phát ra cười ầm lên.

Mặt Tào Tử Long đỏ lại xanh, xanh lại đỏ, đỏ xanh lần lượt thay đổi, phẫn nộ quát với gia đinh sau lưng, “Còn đứng ngây ra đó làm gì, đập Túy Tiên lâu này cho gia, lôi tiểu tử này xuống, gia nhất định không thể không đánh cho hắn kêu cha gọi mẹ.” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Dạ, thiếu gia.” Gia đinh lập tức nhận lệnh vuốt tay áo mở ra, để cho mấy người mở đường gạt tiểu nhị ngăn cản leo lên lầu.

“Ta ngược lại muốn nhìn xem ngươi đánh cho ta kêu cha khóc mẹ như thế nào.” Ôn Noãn mặc áo bào gấm màu trắng, từ lầu ba vọt xuống, phối hợp với vẻ mặt cười lạnh của nàng, lại kèm theo dáng vẻ công tử lạnh lùng tuấn tú xinh đẹp, thoáng chốc khiến cho các cô nương trong Túy Tiên lâu mặt phấn mang yêu kiều tâm hồn thiếu nữ nhảy dựng.

“Ngươi có gan!” Đối mặt với Ôn Noãn luôn mãi khiêu khích, trong lòng Tào Tử Long giận dữ, hắn không nói hai lời trực tiếp vung quyền đánh về phía Ôn Noãn. Mắt Chu chưởng quỹ ở bên cạnh tối đi, trong lòng bàn tay tụ lực, nếu chủ thượng coi trọng cô nương này như thế, nếu nàng có một chút sơ xuất nào, hắn có thể không chịu trách nhiệm nổi.

Nhưng không đợi hắn ra tay, lại thấy quả đấm Tào Tử Long đánh ra vô lực rũ xuống, vẻ mặt khổ sở vặn vẹo kêu rên liên tiếp. Chu chưởng quỹ yên lặng thu hồi triệt để lực trong lòng bàn tay, thầm kêu may mà chủ thượng nhắc nhở không đi trêu chọc vị cô nương này, nếu không lấy tính khí nóng nảy của vị cô nương này, sợ rằng hắn thật sự lành ít dữ nhiều.

Ôn Noãn nhàn nhã nhấc chân dẫm lên ngực Tào Tử Long đè hắn lên mặt bàn, gõ nhẹ chiếc quạt trong lòng bàn tay, cười như không cười nhìn hắn, chân mày khẽ nhếch nói: “Như thế nào, bây giờ rốt cuộc là ai đang kêu cha khóc mẹ?” Nhớ ngày đó Tào Tử Long dám công khai đùa giỡn nhục nhã nàng, mặc dù cho hắn một cái ghế, nhưng tóm lại đây chẳng qua chỉ là thu phần lời trước, vừa vặn, hôm nay tính toán cùng một chỗ.

“Ngươi lại dám như vậy với gia, cẩn thận gia… A…” Lời Tào Tử Long còn chưa nói xong trực tiếp hóa thành tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa khiếp sợ quỷ thần.

“Thiếu gia.” Gia đinh bị bọn tiểu nhị ngăn cản vội vàng định tiến lên cứu chủ tử, nhưng những tiểu nhị lại khiến cho bọn họ không thể động đậy chút nào, chỉ có thể nhìn chủ tự chịu tội mà gấp gáp.

“Cẩn thận ngươi như thế nào, hả?” Ôn Noãn hỏi không chút để ý.

“Phụ thân tiểu gia, chính là, là…” Đầu Tào Tử Long đầy mồ hôi, giọng nói lắp bắp.

“Là Tào Phụng Chi, Tào Quốc công đương triều.” Ôn Noãn cười khinh miệt, “Vậy thì như thế nào? Chẳng  qua chỉ là một Quốc công, ngươi cho rằng ta sẽ để ông ta vào trong mắt sợ hãi ông ta sao?”


Người gởi:  Puck [ 05.04.2018, 20:19 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 1.2

Chương 1.2: Độc chết đáng đời

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tào Tử Long vốn cậy vào thân phận của phụ thân mình mà có vài phần khí phách, bây giờ nhìn thái độ kinh miệt không hề làm giả của Ôn Noãn, trong lòng lập tức lạnh lẽo, giọng nói run rẩy mấy cái, cố gắng giữ trấn tĩnh nói: “Ngươi cần phải hiểu rõ, chỉ cần phụ thân ra ra tay, Túy Tiên lâu này của ngươi đừng mong tiếp tục mở ở kinh thành?”

“Hả?” Ôn Noãn hạ thấp mắt suy nghĩ, Tào Tử Long thấy thần sắc này của Ôn Noãn trong lòng vui mừng, khí thế lập tức nhiều thêm mấy phần, cắn răng cố nhịn đau đớn truyền tới từ trên ngực, hừ hừ nói, “Nếu ngươi thức thời, liền nhanh chóng thả gia ra, lại dập đầu nhận tội cho gia, nói không chừng gia sẽ có lòng từ bi tha cho ngươi, nhưng nếu ngươi cứ khăng khăng một mực, gia không không thể không san Túy Tiên lâu này của ngươi thành bình địa.”

“Này hiếp này của ngươi ngược lại thật có phân lượng.” Ôn Noãn gật đầu một cái, khi Tào Tử Long đang định ra oai hùng dũng khí phách hiên ngang một lần nữa thì nàng lại nhanh hơn một bước mở miệng trước, rất nghi ngờ không hiểu nổi nói, “Nhưng có liên quan gì tới ta? Túy Tiên lâu này không phải của ta, ngươi muốn đốt muốn đập muốn san thành bình địa đều không liên quan tới ta, ngươi lấy nó ra uy hiếp ta, có ý nghĩa gì?”

Vẻ kinh hãi lộn xộn trên mặt Tào Tử Long, cổ họng nghẹn một hồi lâu, mới khàn giọng nói ra một câu, “Ngươi nói dối.”

Chu chưởng quỹ ở bên cạnh rất có nhãn lực đúng lúc tiến lên phía trước nói: “Tào công tử, vị công tử này hắn không nói dối, hắn thật sự không phải là Đông gia của Túy Tiên lâu.”

“Đã nghe rõ chưa vậy?” Ôn Noãn nhìn mặt hắn trướng thành màu gan heo, trong mắt ẩn hiện sợ hãi, lúc này mới không nhanh không chậm lấy từ trong ống tay áo một bình nhỏ ra, đổ một viên thuốc, trong ánh mắt hoảng sợ của hắn, chiếc quạt điểm lên cổ hắn, miệng hắn liền không thể khống chế mở ra, viên thuốc trong nháy mắt rơi vào trong miệng hắn, bị hắn nuốt xuống.

“Thuốc này gia truyền đặc chế, ngươi cứ nếm thử tư vị của nó trước, nếu muốn thuốc giải, ta tùy thời ở Túy Tiên lâu chờ đợi.” Nàng thu chân lại, “Cút đi.” di3n~d@n`l3q21y'd0n

Tào Tử Long đứng dậy ôm cổ họng ho khụ mấy cái nhưng vẫn không thể ho viên thuốc đi ra, chỉ đành phải căm hận vứt lại một câu tàn nhẫn: “Ngươi chờ đó cho gia, lúc sau gia trở lại thu thập ngươi.”

Ôn Noãn trực tiếp nhấc chân đá hắn ra khỏi Túy Tiên lâu, nếu không phải đột nhiên nghĩ ra hắn còn có chỗ dùng, sao nàng có thể để cho hắn hoàn hảo không hao tổn gì rời đi.

Cả Túy Tiên lâu nhất thời yên tĩnh, người gan lớn một chút lưu lại xem náo nhiệt không khỏi suy đoán công tử áo trắng này rốt cuộc là người phương nào, lại dám công khai đối đầu với Tào Tư Long. Phải biết, cả kinh thành này trừ tiểu Bá vương kinh thành tứ Điện hạ Quân Sở Hoan ra thì không ai có thể dám kêu réo hắn. Trong lòng vỗ tay ủng hộ vị công tử này đồng thời lại nhịn không được mơ hồ lo lắng cho hắn. Mà các cô nương trừ ủng hộ và lo lắng ra thì đều ái mộ phong thái của hắn, rối rít hỏi tiểu nhị công tử áo trắng này tên tuổi là gì nhà ở phương nào có thê thiếp nhà ruộng xe ngựa đầy đủ hay không v.v…, nghiễm nhiên coi hắn trở thành phu quân trong cuộc đời.

Ôn Noãn Ôn đại Các chủ phu quân trong cuộc đời của chúng cô nương, lúc này đánh người náo loạn xong rồi trực tiếp lên lầu ba, chuyện khắc phục hậu quả này hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy xét của nàng.

Nàng đi vào trong phòng Huyền Nguyệt, thấy sắc mặt nàng ấy tái nhợt vẫn rơi vào hôn mê, ngực nghẹn, cầm lấy băng gạc ở bên cạnh bắt đầu thay thuốc cho nàng ấy. Hôm đó, nàng khổ tọa ở ven hồ Hương Lăng suốt một ngày một đêm, trong đầu giống như cưỡi ngựa xem hoa suy nghĩ rất nhiều, nhưng lại giống như trống rỗng cái gì cũng không nghĩ ra.

Cho đến khi chim Cô Lỗ mang Huyền Nguyệt máu me khắp người tới thì nàng mới bỗng nhiên tỉnh ra. Lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào tuyết đã rơi xuống., Huyền Nguyệt gượng chống đỡ đi tới trước mặt nàng, mới vừa gọi ra hai chữ “Các chủ”, liền lực kiệt ngất đi.

Nàng định đứng dậy đỡ, nhưng vừa động liền té ngã trên đất, tứ chi cứng ngắc như băng trụ, ngay cả hoạt động cũng khó khăn, chứ đừng nói về bản thân.

Mà giá y đỏ thẫm trên người đã sớm bị tuyết đọng che đi, nàng khẽ động đậy mới khiến cho chúng rơi xuống lộ ra vài vệt màu đỏ, như hoa nở rộ trong tuyết, lại lộ ra vài phần xinh đẹp.

“Các chủ.”

Tay Ôn Noãn đang buộc dừng lại, tròng mắt khẽ nâng, nhìn Huyền Nguyệt ở trên giường khẽ mở mắt ra nhìn nàng, môi giật giật, cuối cùng lên tiếng nói: “Ngươi đã tỉnh? Có thấy khó chịu chỗ nào?”

“Không có.” Huyền Nguyệt lắc đầu một cái, định ngồi dậy, thân thể vừa động lại động tới vết thương đau đến trán đổ mồ hôi hột.

“Ngươi nằm yên, đừng lộn xộn, vết thương này vừa mới khép lại, nếu lại bị rách mở, chính là chuyện phiền toái.” Ôn Noãn dịch lại cái chăn vì nàng vừa vén lên, dặn dò. dieendaanleequuydonn

“Huyền Nguyệt không bảo vệ tốt Minh Nguyệt các, bây giờ lại làm phiền Các chủ tự mình chăm sóc, Huyền Nguyệt nhận lấy làm thẹn.” Huyền Nguyệt cắn môi nói.

“Nói gì thẹn hay không, ngươi là người của ta, ta chăm sóc cho ngươi là việc phải làm.” Ôn Noãn bưng thuốc trên bàn thấp qua thử nhiệt độ một chút thấy lạnh, liền nói với Huyền Nguyệt, “Ta đi hâm nóng thuốc trước.”

“Các chủ, là mẫu thân của Thanh Ca dẫn người tới tàn sát Minh Nguyệt các.” Huyền Nguyệt túm lấy ống tay áo của Ôn Noãn, nước mắt chớp động trong mắt. Trận tru diệt kia, nàng chỉ cảm giác tới chính là ma quỷ nơi địa ngục, tuy rằng chỉ hồi tưởng sơ lại thôi cũng không tự chủ khắp cả người phát rét.

“Là bà ta?” Ôn Noãn chỉ cảm thấy dòng máu khắp người đều đang sôi trào, nàng nói là ai có thể tàn nhẫn lại nhanh chóng phá hủy Minh Nguyệt các của nàng, thì ra là lão bất tử kia. Nàng cố đè nén căm hận ngút trời trong lòng xuống, khí thế lạnh lùng nói, “Ngươi yên tâm, tính mạng của tất cả mọi người trong các, ta nhất định để cho bà ta nợ máu phải trả bằng máu.”

“Tạ Các chủ.” Huyền Nguyệt lau nước mắt nơi khóe mắt, giọng mang nghẹn ngào.

Chỉ hai canh giờ, Tào Tử Long lúc trước bị Ôn Noãn đá ra khỏi Túy Tiên lâu đã quay lại, bước chân hắn phù phiếm lảo đảo đi tới trước mặt Chu chưởng quỹ, cắn chặt hàm răng thở phì phò thật thấp giống như cố nén khổ sở gì đó, một hồi lâu sau mới từ trong kẽ răng nặn ra mấy chữ: “Hắn, hắn đang ở đâu, ở đâu?”

“Ai?” Chu chưởng quỹ nâng mí mắt lên, ôn hòa nói.

Trong ngày thường ông cũng chịu không ít uất ức từ Tào Tử Long, nhưng bởi vì Túy Tiên lâu mở cửa làm ăn, bình thường ông đều mọi cách chịu đựng, hôm nay vừa gặp được cơ hội bỏ đá xuống giếng tốt như vậy, sao ông lại không nhân cơ hội xả giận.

“Trắng, công tử áo trắng.” Lúc này Tào Tử Long đã mất đi ý định so đo với thái độ lạnh lùng vô lễ này của ông ta, nói thẳng vào vấn đề.

“A, là hắn à…”

“Hắn đang, đang ở đâu?”

“Đi theo ta.” Chu chưởng quỹ không hề hoang mang thu dọn xong sổ sách, cất bước đi theo hắn lên phòng bao trên lầu hai, tiện tay chỉ vào trong, “Đi vào chờ chút, ta đi mời công tử.”

Tào công tử nhẫn nhịn oán hận, đi vào đứng ngồi không yên chờ đợi.

“Cô nương, tiểu tử họ Tào tới.” Chu chưởng quỹ gõ nhẹ cửa phòng, cung kính nói.

“Ừ.” Ôn Noãn nhàn nhạt đáp một tiếng.

Chu chưởng quỹ chờ trong giây lát lại không thấy câu sau, trong lòng liền sáng tỏ, yên lặng xoay người lui xuống, trong lòng cười lạnh, họ Tào kia, ngươi cứ chậm rãi chò đi.

Thời gian một nén hương trôi qua, thời gian hai nén hương trôi qua, nửa canh giờ trôi qua, một canh giờ trôi qua…

Khi Tào Tử Long đợi đến sắp nổi điên vả lại tứ chi bách hài đau tận xương cốt thêm tinh thần chịu lấy đủ giày vò, Ôn Noãn rốt cuộc đẩy cửa phòng bao ra, tác phong nhanh nhẹn khoan thai đến chậm.

Người gởi:  Puck [ 07.04.2018, 20:10 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 2

Chương 2: Vô liêm sỉ

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Gia đợi ngươi đã bao lâu, sao giờ ngươi mới tới?” Tào Tử Long đau đến mồ hôi rơi như mưa, hai mắt đỏ ngầu nhìn hắn chằm chằm.

Ôn Noãn nhàn nhạt liếc hắn, xoay người rời đi.

“Này này, gia sai lầm rồi, gia biết sai rồi còn không được sao? Lúc trước là lỗi của gia, công tử ngươi xin thương xót, đưa thuốc giải cho gia có được không?” Tào Tử Long thấy hắn định đi,lập tức nhịn đau đứng dậy, bước nhanh về phía trước chặn hắn lại nói.

“Không thể nào.” Ôn Noãn hờ hững nhìn hắn, cười lạnh, “Ngươi có thấy ai cầu người còn xưng gia không?”

“Gia…” Một hơi còn nghẹn trong cổ họng Tào Tử Long, nhưng cuối cùng dưới đau tận xương cốt hành hạ, chỉ đành phải hạ thấp tư thái, “Ta sai lầm rồi, van cầu ngươi đại nhân không chấp lỗi tiểu nhân, cho ta thuốc giải.”

“Muốn ta cho ngươi thuốc giải không phải không được.” Ôn Noãn đi vào phòng bao ngồi xuống, rót tách trà chậm rãi nhấp một ngụm, nhìn Tào Tử Long ở trước mắt đang sắc mặt vui mừng đầy mặt nói, “Nhưng ngươi cần phải làm thay ta một chuyện, chuyện này làm thành, ta tự nhiên sẽ đưa thuốc giải cho ngươi, nhưng nếu như không làm được…” Ánh mắt nàng mang theo ý lạnh nhìn hắn, khóe môi lại nhếch lên nụ cười nhẹ nhàng, “Hậu quả như thế nào, ta nghĩ không cần ta nhiều lời, ngươi cũng biết.”

Quanh mình Tào Tử Long đột nhiên rùng mình một cái, vội vàng tỏ rõ thái độ, “Công tử mời nói, ta nhất định làm được cho ngươi.”

“Thuốc này có thể cho ngươi khỏi bị hành hạ đau đớn ba ngày.” Ôn Noãn lấy ra một bình sứ tinh tế lớn bằng ngón tay cái ở trong ống tay áo đặt lên bàn, Tào Tử Long lập tức cầm lên ăn vào, thuốc vừa mới vào cổ họng, hắn đã nhận thấy đau đớn sâu tận xương tủy trong nháy mắt giảm bớt cho đến khi biến mất tăm mất tích, thậm chí cả người cảm thấy nhẹ nhõm.

Lúc trước sau khi trở về phủ, đau đớn đột kích thì hắn không phải không tìm đại phu kiểm tra, nhưng không nhìn ra lý do vả lại cũng nói hắn không hề có bất kỳ dấu hiệu bệnh tật nào, thấy hắn thật sự đau lợi hại, cũng liền qua loa kê một đơn thuốc giảm đau để cho hắn ăn vào. Nhưng không uống thuốc còn tốt, uống xong thuốc rồi ngược lại đau đớn tăng thêm cho đến đau tận xương cốt. Mà lúc này, thuốc của hắn ta vừa chỉ mới ăn vào, đau đớn lập tức giảm cho đến khi mất hết, hắn lập tức sáng tỏ người trước mắt tuyệt đối là người mà hắn không thể đắc tội. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Hắn ho khan một cái, vẻ mặt lóe lên vẻ quái dị chủ động hỏi: “Không biết ngươi kêu gia a không phải kêu ta làm chuyện gì?”

“Ta muốn ngươi…” Khóe môi nàng nhếch lên nụ cười lạnh khiến cho người ta phát run, “Bắt chứng cứ cấu kết của phụ thân ngươi và Mộ Dung Tịnh để đổi lấy thuốc giải.”

Tào Tử Long cả kinh lùi về sau mấy bước, bỗng nhiên trừng lớn mắt nhìn nàng, tất cả nơi đáy mắt đều là không thể tin, giọng run run nói: “Ngươi, ngươi cũng không thể nói lung tung, sao phụ thân của ta lại làm ra chuyện gì như vậy? Đây chính là tội giết cửu tộc.”

“Phụ thân của ngươi sẽ làm ra chuyện còn nhiều hơn nhiều chuyện mà người ngu ngốc đầy trong đầu chỉ biết ăn chơi đàng điếm như ngươi có thể nghĩ ra.” Ôn Noãn đặt tách trà xuống, đứng dậy chỉnh lại áo bào, hờ hững nói, “Ngươi có ba ngày, sau ba ngày nếu không có thuốc giải, đau đớn bị cố gắng đè xuống trong cơ thể ngươi sẽ cắn trả tăng lên gấp bội. Dĩ nhiên, nếu ngươi muốn là một người con có hiếu, tình nguyện tự thân chịu đủ hành hạ khổ sở cũng không muốn phản bội  phụ thân ngươi một chút, ta cũng không thể làm gì ngươi.” Dứt lời, nàng xoay người rời đi, lưu lại Tào Tử Long mặt xám như tro tàn chán nản ngã ngồi trên đất.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Đây là thức ăn cho Mạnh Cô Nhiễm?” Lúc Ôn Noãn lướt qua Thanh Nham đang bưng thức ăn ở trên lầu ba, dừng bước lại xoay người hỏi.

“Vâng.” Thanh Nham cất tiếng trả lời.

Ôn Noãn dạo bước tiến lên trước, lấy một gói thuốc bột từ trong ống tay áo ra trực tiếp rắc lên thức ăn, dưới nét mặt trợn mắt há hốc mồm xen lẫn lửa giận của Thanh Nha, lạnh nhạt nói: “Tăng thêm chút gia vị, những thức ăn này sẽ hợp khẩu vị của hắn hơn.”

“… Các chủ có lòng.” Mặt Thanh Nham căng cứng, dưới đưa mắt nhìn của nàng, cuối cùng bưng thức ăn tăng thêm “Gia vị” này cho Mạnh Cô Nhiễm.

“Chủ thượng, đồ ăn này…”

“Hôm nay món ăn này ngược lại có mùi thơm tản khắp chút.” Thanh Nham định nhắc nhở lại bị Mạnh Cô Nhiễm cắt đứt, hắn chắp đũa đưa qua miệng, mỉm cười quyến rũ bình luận, “Không tệ, mùi vị cũng càng ngon hơn ngày thường chút, rất hợp với khẩu vị của bổn tọa.”

“…” Ôn Noãn im lặng trở về phòng tiếp tục chế thuốc, sớm muộn gì nàng sẽ nghiên cứu ra thuốc có khả năng độc chết yêu nghiệt.

Thời gian tĩnh lặng như nước chảy qua trong mỗi ngày Ôn Noãn không ngừng chế thuốc luyện công, trong thời gian này nàng trở lại phủ Tướng quân một chuyến, nhưng phủ Tướng quân đã sớm người đi phủ trống tàn bại không chịu nổi. Nàng quen cửa quen nẻo trở lại trong mật thất lấy đi mấy quyển bí tịch võ công lúc nàng vừa mới tới dị thế này đã dùng để làm đệm lót giá thuốc trong mật thất trong thư phòng Ôn Tướng quân, ban đầu những bí tịch này bởi vì nàng nhàn rỗi lười biếng, cũng không nhìn lâu hai mắt, bây giờ đã không thể so sánh như trước kia, nàng cần chúng.

Thế giới bên ngoài biến động bất ngờ như thế nào dường như đã hoàn toàn không có liên quan với nàng, nhưng trong Kinh thành lại không biết từ khi nào truyền ra lời đồn đại Tào Quốc công đương triều cấu kết với Thái hậu, vả lại các đại thần trong triều đều thần bí thu được chứng cứ hai người cấu kết. Ban đầu các đại thần sợ hãi trong lòng cũng không dám tin và không dám tiết lộ ra, nhưng một khi mầm mống hoài nghi đã gieo xuống trong lòng, tai mắt những đại thần này lập tức thính tinh hơn ngày thường gấp mấy lần. Chất vấn ban đầu của bọn họ, đều do thám tử cơ sở ngầm báo cáo, chung quy bị tiêu trừ tan rã. Bọn họ hoặc tự nguyện đứng ra hoặc bị buộc đứng trong hàng ngũ ủng hộ Mộ Dung Tịnh cầm quyền, nhưng Mộ Dung Tịnh thân là Thái hậu, lại làm ra chuyện nhục nhã mặt mũi Hoàng thất bậc này, là người làm đại thần không thể dễ dàng tha thứ.

Mạch nước ngầm phong vân trong triều bắt đầu khởi động, mà đại điện sắc phong Hoàng thái đệ trù bị đã lâu, đã đến trong không khí liên tục thay đổi này. die nda nle equ ydo nn

“Hôm nay là đại điển sắc phong của Sở Hoan, cần đi nhìn một chút?” Giọng nói lười biếng của Mạnh Cô Nhiễm truyền từ giường êm sau lưng Ôn Noãn đến. Từ sau khi nàng bố trí phòng thuốc chế thuốc ở Túy Tiên lâu, Mạnh Cô Nhiễm liền nói ra yêu cầu mà Ôn Noãn nhìn quỷ dị không hiểu, yêu cầu này chính là mỗi ngày hắn nghỉ ngơi mấy canh giờ ở trong phòng chế thuốc của nàng, lý do là hít thở hơi thở các loại độc dược, có thể khiến cho cả người hắn thoải mái có trợ giúp nội lực tăng lên. Với lý do hoang đường này, Ôn Noãn trừ xì mũi coi thường vả lại cảm thấy hắn yêu nghiệt thích độc thành tính cũng coi như hợp tình hợp lý, nàng chế thuốc coi trọng tùy ý, mà với tính nết yêu nghiệt này đến xem, cũng ứng với nàng không thèm tùy ý đủ loại, còn nữa, tuy rằng nàng cứng rắn ỷ lại chỗ này không đi, nhưng nếu hắn thật sự chứa tâm tư không để cho nàng ở lại đây, nàng cũng chỉ có phần rời đi. Vì vậy, nàng cũng liền đồng ý sao cũng được. Ngược lại không ngờ tới, yêu nghiệt này trải qua chút thời gian “Nghỉ ngơi” còn thật sự tươi cười rạng rỡ, dung nhan yêu nghiệt càng sâu, nội lực tăng nhiều, điều này khiến nàng sâu sắc cảm thấy thế giới này thật sự huyền huyễn làm cho người ta khó có thể tiếp nhận.

“Như thế nào, có đi hay không?” Mạnh Cô Nhiễm tùy ý nhặt viên thuốc có nhiều màu sắc khác nhau trên bàn thấp đặt bên cạnh giường êm bỏ vào trong miệng, đôi mắt quyến rũ như tơ dâng lên vẻ hài lòng, “Không tệ, đây thêm mật vừa đúng, vị thật tốt.”

Ôn Noãn nhướn nhướn mắt, chày giã thuốc trong tay hơi ngừng lại đâm vào máng thuốc, giọng điệu không hề phập phồng: “Không đi.”

Mạnh Cô Nhiễm chống khuỷu tay nâng thân mình gân cốt mềm yếu lên, biết rõ còn hỏi: “Vì sao không đi?”

“Không muốn đi sẽ không đi.” Mặt Ôn Noãn không tỏ vẻ gì đảo xong thuốc đổ vào trong đồ đựng thuốc, vẫn còn bận rộn.

“Nhưng bổn tọa đã lâu không thấy tiểu tử, muốn đi nhìn hắn một chút.” Tròng mắt Mạnh Cô Nhiễm âm u sa sầm nhìn nàng, cầm cổ tay của nàng không nói lời gì mang nàng ra ngoài phòng, “Ngươi đi cùng bổn tọa.”

“Này, Mạnh Cô Nhiễm.” Ôn Noãn sinh lòng tức giận.

“Nếu như ngươi không đi cùng bổn tọa, bổn tọa sẽ ném ngươi ra khỏi Túy Tiên lâu, bổn tọa sẽ ném nha đầu thủ hạ của ngươi ra khỏi Túy Tiên lâu. Bổn tọa nói được làm được, không tin ngươi có thể thử một chút.” Mạnh Cô Nhiễm không chút để ý ngoái đầu lại nhếch môi cười, nụ cười xinh đẹp mê hoặc chúng sinh này lại cười đến khiến gân xanh trên trán Ôn Noãn nhảy thình thịch. d1en d4nl 3q21y d0n

Nếu không phải dạ minh châu và vàng của nàng đều bị cướp sạch, dược liệu cũng bị đốt đến cặn bã cũng không còn, bây giờ lại ra một cái Hỉ thiện đường, tuyên bố có thể giải bách độc, mà lại còn thật sự bán đi thuốc giải độc dược nàng bán ra, khiến cho gần đây thương hiệu của nàng bị tổn hại buôn bán không tốt thu vào rất ảm đạm, không thể không tiếp tục dây dưa với hắn không ngớt nán lại ở Túy Tiên lâu, nàng đã sớm đi ra ngoài xây dựng lại Minh Nguyệt các, đâu còn rụt cổ ở chỗ tồi tàn này của hắn.

Nghĩ đến chỗ này, trong lòng nàng càng thêm ấm ức không dứt, có thể năm hạn bất lợi đến mức này, chẳng lẽ nàng phạm thái tuế sao? Chuyện lúc trước bỏ qua không đề cập tới, bây giờ chẳng lẽ bản lĩnh xuất chúng của nàng cũng mất giá đến mức này, thật sự khó làm cho người ta tiếp nhận. Độc do Viêm đỉnh chế ra độc không chết Mạnh Cô Nhiễm còn để cho hắn làm gia vị đồ ăn, đường đậu càng ăn càng tươi cười rạng rỡ thì thôi, sau khi độc dược bán ra còn bị giải, mới đầu khi nàng nghe Huyền Nguyệt phản ánh, độc sau này còn trải qua Viêm đỉnh luyện chế vẫn bị giải, điều này khiến cho nàng thật sự thất bại vô hạn, thậm chí hoài nghi có phải mình bị đả kích quá lớn không, đầu óc tổn thương, không thích hợp lại làm cái này nữa.

Nàng nhíu nhíu mày, trong lòng hơi có vẻ phiền muộn rút tay về, không kiên nhẫn nói: “Bây giờ giữa ban ngày, thủ vệ Hoàng cung sâm nghiêm, lại là Sở Hoan được sắc phong Hoàng thái đệ, bố trí đều là trọng binh canh giữ, tuy rằng võ công của ngươi xuất thần nhập hóa như thế nào, chỉ cần không thể ẩn hình, đều là toi công, như thế, là chạy đi chịu chết sao? Nếu ngươi muốn chết có thể tự mình đi, đừng túm lên ta, ta còn muốn sống thêm chút ngày giờ.”

“Thế gian này có ai có thể tổn thương được bổn tọa?” Mạnh Cô Nhiễm có vẻ bễ nghễ, có thâm ý khác nhìn nàng, “Có lẽ chuyến đi này, sẽ có vui mừng ngoài ý muốn cũng khó biết?”

“Hả?” Ôn Noãn nháy nháy mắt, cất bước đi về phía trước, “Không phải muốn đi sao? Còn đứng lỳ ở đây nữa có thể sẽ lỡ thời giờ.” Trong sinh mệnh của nàng mấy năm gần đây ngoài ý muốn ngược lại liên tiếp không ngừng, một lần vui mừng duy nhất, cũng chính là sau vui mừng lại nghênh đón hai bàn tay trắng đau tận nội tâm. Nàng nghĩ, vui mừng đối với nàng mà nói, có lẽ đại biểu chỉ là xám xịt.

“Cẩn thận.” Cánh tay nàng căng thẳng, bỗng nhiên bị người lôi kéo lui về sau hai bước, truyền tới bên tai là giọng nói châm chọc cười như không cười của Mạnh Cô Nhiễm, “Các chủ như đi vào cõi thần tiên sao? Hay là Các chủ muốn thử tư vị té từ nơi này xuống cầu thang như thế nào?”

Ôn Noãn hồi hồn, lúc này mới phát hiện chân suýt chút nữa đạp vào khoảng không, nếu không phải được Mạnh Cô Nhiễm kịp thời kéo lại, nàng hiện giờ đã sớm biến thành trái cầu thịt quay tròn lăn đến váng đầu, tuy rằng lăn không chết, nhưng đau khổ trên da thịt sẽ khó tránh khỏi phải chịu một chút. Nàng định nói tiếng cám ơn với hắn, nhưng nhấc mí mắt lên, lại nhìn thấy vẻ mặt chê cười kia, lời cám ơn thoáng chốc đưa tới miệng lại quẹo cua khúc quanh nuốt xuống, chỉ mặt không chút thay đổi cố làm ra vẻ không rõ gật đầu một cái mở miệng nói bậy nói bạ: “Quả thật, bổn Các chủ như đi vào cõi thần tiên đánh cờ say sưa với Thái thượng lão quân, nếu không phải có ngươi không biết kéo lại, thế cục này nhất định là bổn Các chủ thắng không thể nghi ngờ. Còn cầu thang này, lấy bản lĩnh của bổn Các chủ, tuy rằng nhắm hai mắt cũng có thẻ bình an vô sự đi xuống, ngươi kéo bổn Các chủ làm chi?”

“Nếu Các chủ có khả năng như thế, không bằng nhắm mắt đi xuống cho bổn  tọa nhìn một chút?”

“Bổn Các chủ suy nghĩ cẩn thận, tài nghệ đặc biệt cao thâm như thế dễ dàng khiến cho người ta xếp vào đi không có mắt, bổn Các chủ cảm nhận sâu sắc thấy đây thuộc loại thật sự quá tục tằng, vì vậy, vẫn không cần biểu diễn thì tốt hơn.” Nàng giống như lạnh nhạt xuống lầu, đi hai bước quay đầu lại nói, “Cứ đi như vậy? Có cần phải cải trang thay đổi dung nhan linh tinh?”

Mạnh Cô Nhiễm nhìn trong mắt Ôn Noãn khó nén thở dài, người thường nếu muốn đến mức vô liêm sỉ như này của nàng, không phải hai mươi ba mươi năm có thể không gộp lại. Cũng may, thế gian này còn có hắn có thể so sánh tương đối với nàng. Bờ môi hắn vốn mang chút giận hờn lại tô điểm ý cười thoáng qua, nói sao cũng được: “Vậy dựa vào sở thích của ngươi.”

Xe ngựa tinh xảo tuyệt đẹp thoải mái xa hoa cực kỳ rêu rao dừng lại trước cửa cung, Ôn Noãn vẫn mặc cẩm bào màu trắng cũng không thay đổi quần áo, nàng ngước mắt nhìn xe ngựa tụ tập ở cửa cung, tròng mắt biến đổi vài lần, cuối cùng lặng yên trầm giọng hỏi: “Mạnh Cô Nhiễm, ngươi rốt cuộc là ai?”

Trang 73/92 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/