Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 27.12.2017, 17:24
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32099 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 35 - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 35: Hủy diệt

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ngày xưa là Đế Vương cao cao tại thượng, hiện giờ lưu lạc đến làm chó nhà có tang, mà tạo thành tình cảnh hiện giờ của hắn, cũng chính là các nhi tử hắn cưng chiều đến tận xương tủy (Toàn văn không khoa trương). Trong lòng hắn tràn ngập buồn giận như nhau, vừa bệnh không dậy nổi. Trong núi thiếu quần áo thiếu lương thực, bọn lính mang tới đói chết trốn đi mất, không lâu sau trong quân lại bộc phát bệnh dịch, cũng không đủ dược liệu, các y quan cũng không thể làm gì, bọn lính chết khắp nơi.

Tuy rằng như thế, bọn nhi tử vẫn không bỏ qua cho hắn, trong ngày thường đều tự chinh chiến, nhưng lúc này kết làm đồng minh. Mấy người tập hợp bốn mươi vạn đại quân chia đông tây nam bắc bốn phương tám hướng lục soát núi, thề phải chém giết phụ thân ruột của bọn hắn dưới kiếm.

Đại quân ngày đêm lần lượt tìm kiếm nửa tháng, cuối cùng tìm được quân đội của Chiếu Thiên, cũng vây khốn bao quanh ở chỗ trại Đào Hoa. Kết quả chiến tranh gần như đã định trước, quân đội Chiếu Thiên chịu đói chịu rét lại sinh bệnh, căn bản không hề có lực chiến đấu, hai quân gặp nhau còn chưa giao chiến đã bị khí thế của quân đội đối phương dọa sợ, quân lính tan rã vứt binh khí đầu hàng.

Chiếu Thiên thân thể cường tráng lúc này đã bị ốm đau hành hạ đến thân hình như xương khô, gần như không leo lên nổi ngựa chiến mang chiến đao đã theo hắn nửa đời người. Nhưng vẫn trong quân tan tác, hắn lấy đao chống đất, chống đỡ thân thể bệnh tật chỉ chực sụp đổ. Giờ khắc này, hắn để tôn nghiêm của Đế Vương xuống, lấy thân phận của một người phụ thân, hy vọng bọn nhi tử của hắn bỏ qua cho binh sĩ thủ hạ của hắn, hắn tình nguyện tự vận trước mặt bọn chúng. dinendian.lơqid]on

Chuyện đã đến nước này, hễ là người có chút nhân tình cũng sẽ đồng ý yêu cầu như thế. Nhưng các nhi tử của hắn cười lạnh từ chối, cũng ở trước mặt hắn, chém giết các binh lính của hắn giống như súc vật. Tiếng kêu rên vang dội cả Mang Sơn, máu tươi nhiễm đỏ toàn bộ vùng đất trăm dặm.

Đợi đến khi tất cả các binh sĩ bị chém giết không còn một mống, lúc này bọn nhi tử của hắn mới vung đao về phía hắn, vả lại cũng không trực tiếp giết chết hắn, chỉ chém đứt tay chân của hắn, lại ném hắn vào trong đống xác chết khắp nơi sống sờ sờ chờ chết.

Bọn nhi tử của hắn rốt cuộc mang binh thối lui, lúc này thế ngoại cao nhân mà hắn đã tìm đã lâu không có kết quả lại xuất hiện ở trước mắt hắn. Tuy xung quanh như tu la địa ngục, nhưng cao nhân vẫn như tiên trong sạch không nhiễm bụi trần.

Cao nhân hỏi: “Ngươi có hối hận?”

Chiếu Thiên tất nhiên biết cao nhân chỉ chuyện năm đó hắn không nghe cao nhân nói giết con cháu hắn, hắn cười thảm thiết đến khiến chim bay thú đi, lại đáp: “Cũng không hối hận.”

Khuôn mặt ngàn năm không buồn không vui của cao nhân thế mà lại hơi kinh ngạc, Chiếu Thiên lại nói: “Tuy rằng giết hết ngàn vạn người, cũng sẽ không vì mình mà giết hài tử của mình. Đây là chuyện súc sinh cũng sẽ không làm!”

Cao nhân im lặng.

Không lâu lắm, Chiếu Thiên kinh ngạc nhìn các nhi tử của hắn lại dẫn theo binh hoảng sợ chạy về, nơi xa, có dòng khí màu xám tối tăm đang bắt đầu dâng lên, như võng trời, ở giữa chậm rãi tụ tập lại.

Cao nhân coi như không thấy nhóm người lớn xuất hiện, nói với Chiếu Thiên: “Nếu hiện giờ ta cho ngươi một cơ hội báo thù, ngươi làm như thế nào?” diee ndda fnleeq uysd doon

Hắn còn chưa trả lời, mấy nhi tử của hắn đã tung người xuống ngựa, trước đây mắt còn liều lĩnh khát máu giờ phút này nhìn cao nhân chỉ còn dư lại sợ hãi vô tận, rối rít quỳ gối van xin nói với Chiếu Thiên: “Phụ Vương, hài nhi sai rồi, van ngài tha thứ cho hài nhi.”

Chiếu Thiên hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn trời, muốn ngừng chất lỏng ấm áp trong hốc mắt, cuối cùng lại không khống chế được, hai hàng lệ máu từ khóe mắt chảy xuống. Cả đời hắn chinh chiến vô số, tìm được đường sống trong chỗ chết cũng không biết bao nhiêu lần, nhưng lại chưa bao giờ khóc. Hiện giờ, một lần duy nhất rơi lệ, lại là chảy lệ máu, còn trong cảnh tượng như vậy.

Hắn giận dữ hét: “Hài nhi của Chiếu Thiên ta là nam tử hán đội trời đạp đất, có thể nào bởi vì sợ chết mà khom lưng khụy gối.” Hắn nói đến đây, giọng nói mềm xuống ba phần, lộ ra tình thương của cha không che giấu được, “Tuy các ngươi không cầu ta, ta cũng sẽ không giết các ngươi. Cho dù các ngươi phạm vào chuyện sai lầm gì, các ngươi đều là hài nhi của ta.”

Chiếu Thiên không có tứ chi không cách nào di chuyển, hắn dùng cằm chống đất, gian nan di chuyển thân thể từng tấc một đến gần cao nhân, đợi đến trước giày của cao nhân không nhiễm trần thế, hắn mới dừng lại, cố sức ngẩng cao đầu nói; “Chiếu Thiên ta đời nay chưa từng cầu xin bất kỳ ai, hiện giờ van cầu ngươi, thả các con ta, ta cũng không muốn báo thù.”

Cao nhân nhìn chằm chằm vào hắn thật lâu, cuối cùng thở dài nói: “Nhập thế mấy chục năm, ta rốt cuộc hiểu rõ cái gì là thiện và ác cực hạn. Chuyện trần thế này ta vốn không có lòng nhúng tay, ngươi muốn thả bọn hắn, vậy ta thả là được. Chỉ có điều, mười mấy vạn quân đội này sẽ chôn theo vì ngươi!

Cao nhân vừa dứt lời, trong trời đất đột nhiên gió lớn gào thét cát bay đá chạy, vô số binh lính hét thảm vang dội, đợi đến khi trong trời đất lắng xuống phóng tầm mắt nhìn tới, máu tụ thành sông, một mảnh thi thể như biển vô tận không thấy điểm cuối.

Mấy nhi tử của Chiếu Thiên bị dọa đến quỳ trên mặt đất, ngây ngốc không dám động, giọng cao nhân lạnh nhạt: “Các ngươi còn không đi, chẳng lẽ định lưu lại cùng chôn theo sao?” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Một câu của nhân thức tỉnh người trong mộng, các nhi tử của Chiếu Thiên lập tức bò dậy, đầu cũng không quay lại đạp lên thi thể lộn xộn nghiêng ngả chạy trối chết.

“Có thể, giết chết ta không?” Chiếu Thiên nhắm mắt lại nói.

Cao nhân lạnh nhạt nhìn hắn, trên mặt không hề có dao động gì, ống tay áo phất qua, Chiếu Thiên đã không còn hơi thở.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Tiếp theo đó lão già ho khan một cái, thở dốc một hơi tiếp tục nói: “Năm đó bởi vì trong tộc chúng ta nội loạn, vì tránh né đuổi giết, nên chạy trốn khắp nơi, đúng lúc đến gần Mang Sơn được cao nhân cứu giúp. Vì vậy, trận chém giết đến trời đất đổi màu kia, các tổ tiên đều nhìn tỉ mỉ trong mắt.”

Sau đó, cao nhân nói với những người tránh né loạn tộc đuổi giết, có thể giúp bọn họ trọn đời tránh né đuổi giết, nhưng điều kiện là, bọn họ phải ở chỗ này giúp cao nhân thủ lăng. Mọi người cùng đường tận mắt nhìn thấy khả năng của cao nhân, lại thêm bọn họ đã cùng đường, vì vậy, đồng ý yêu cầu của cao nhân.

Bọn họ vốn nghĩ lúc ấy sắc trời đã tối, ngày hôm sau trở lại tẩm liệm cho Chiếu Thiên, lại theo cao nhân đến chỗ an toàn. Ai ngờ, vốn là thời tiết xuân về hoa nở, vào nửa đêm lại có tuyết rơi như lông ngỗng.

Đợi đến ánh bình minh vừa ló rạng thì trời đất hoàn toàn khoác áo trắng, nào còn tìm thấy những thi thể của binh lính kia, càng đừng nói tới thân thể của Chiếu Thiên. Mọi người vội vàng nhìn về phía cao nhân, lại thấy cao nhân nhàn nhạt ngước mắt nhìn bầu trời, nói, “Canh giờ vừa đúng.” Ngay sau đó không nói nữa, mọi người còn không hiểu câu nói ấy của cao nhân nhưng dần dần con mắt trợn to, không thể tưởng tượng nổi thậm chí mang theo hoảng sợ nhìn đất tuyết mịt mờ. di1enda4nle3qu21ydo0n

Trong thế giới màu trắng bạc nhìn mênh mông vô tận này, thế nhưng nhanh chóng từ dưới đất mọc lên từng bụi cây đào, chỉ trong nháy mắt đã nở hoa đầy cành, đỏ tươi như máu. Mà tuyết đọng trên đất không biết tan rã lúc nào, chỉ còn dư lại đất vàng nứt nẻ.

Sau khi mọi người hết khiếp sợ, rối rít quỳ lạy trên đất, chỉ cảm giác mình gặp được thần tiên.

Ôn Noãn nghe được hơi kinh ngạc, thầm nói chẳng lẽ mình đang nghe chuyện thần thoại xưa sao? Nhưng nghĩ tới trước đây chỗ này bị chém giết đầy đất lại khóa tầm mắt nhìn ra trăm dặm đỏ tươi xa xa, đỏ này, thật sự đỏ đến khiến người ta khiếp sợ dựng lông, giống như từng tầng máu tươi ở trên, chỉ đợi gió thổi qua, thì có thể dào dạt mênh mông rơi xuống đất.

Chẳng lẽ thật sự là thần tiên?

Ôn Noãn thu liễm tinh thần, ngăn cản suy nghĩ tiếp tục khuếch tán, tiếp tục trầm ngâm nghe lão giả kể tiếp.

Cao nhân tìm một miếng đất trống trong rừng đào, chỉ đạo mọi người xây dựng nhà, cũng tạo dựng một phòng kỳ quái dưới đất. Sau hơn tháng, thôn trại hoàn thành. Lúc ấy cao nhân dẫn Tộc trưởng đã dẫn dắt mọi người chạy trốn xuống phòng dưới đất, chỉ vào hai đỉnh trong phòng nói: “Đỉnh kia, trái là Viêm đỉnh, tụ tập sức mạnh của điều ác; bên phải là Hoa đỉnh, tụ tập sức mạnh của điều thiện. Hai thứ hợp lại thì gọi là Viêm hoa đỉnh, chứa đựng tinh thần trời đất. Đỉnh này ta tạo ra nơi trần thế, tự nhiên lưu lại trần thế. Hiện giờ, ta lưu Hoa đỉnh ở đây, bảo vệ tộc nhân của ngươi ở đây lâu dài bình an. Nhưng thế đạo luân hồi, cuối cùng có duyên pháp, bộ tộc của ngươi vốn đã tiêu tan trên thế gian, ta cho các ngươi nơi này, chẳng qua ước chừng trăm năm. Sau trăm năm, tộc của ngươi tất nhiên có đại kiếp nạn diệt tộc. Khi đó, sẽ có người hữu duyên xuất hiện, ngươi đưa thứ này cho nàng.”

Lão giả nói đồng thời ngón tay sờ lên cánh tay, móng tay bén nhọt lướt qua trên da thịt, lấy ra một quyển da mang máu, tay run run đưa cho Ôn Noãn đã sớm bị tin tức về Viêm hoa đỉnh chấn động đến hơi mất hồn, “Cô nương, cô nương chính là người hữu duyên, vật này, mời nhận lấy.”

“Sao ngài biết ta là cô nương? Lại làm như thế nào xác định ta mới là người hữu duyên?” Ôn Noãn thu liễm tinh thần hỏi. Dù nàng không mang mặt nạ, nhưng ăn mặc đầu tóc đều là kiểu dáng nam tử, sao lão một cái có thể nhìn ra? Vả lại hiện giờ có hai người nàng và Quân Dập Hàn, sao lão có thể phán định rõ ràng người hữu duyên là nàng chứ không phải Quân Dập Hàn? Dieễn ddàn lee quiy đôn

Lão giả thở hổn hển ho khan một cái: “Lão hủ sống bó lớn tuổi này, nếu ngay chút nhãn lực này cũng không có, vậy thì uổng một lần trên đời này rồi. Về phần vì sao xác định là cô nương, vị cao nhân kia có lời, là một vị cô nương biết y thuật. Như thế, không phải là cô nương, còn có ai?”

Trong lòng Ôn Noãn phục sát đất. Cao nhân! Quả nhiên là cao nhân! Ngay cả cái này cũng có thể tính ra. Nàng nhận lấy cuộn da, cũng không để ý đến vết máu loang lổ bên trên trực tiếp nhét vào trong ngực, mang theo chút nghi ngờ nói: “Chẳng lẽ ngài cần chúng ta hỗ trợ chính là chuyện này?”

“Không.” Lão giả lắc đầu, “Chuyện ta muốn cầu xin hai vị tương trợ chính là tìm được tộc đồ phản bội tàn sát cả trại Đào Hoa ta, đánh cắp Hoa đỉnh bắt Đào Linh Nữ đi, mong hai vị có thể cứu Đào Linh Nữ trong tay hắn và sử dụng máu của hắn tế điện hơn trăm miệng vong linh của tộc ta.” Sau đại kiếp nạn, không bảo vệ được huyết mạch cuối cùng, không trọng chấn dòng họ, Đào Linh Nữ là hy vọng cuối cùng.

“Đào Linh Nữ?” Quân Dập Hàn vẫn luôn không lên tiếng khẽ cau mày thấp giọng suy tư nói.

“Chàng biết Đào Linh Nữ?” Ôn Noãn nhìn vẻ mặt của hắn, hơi ngoài ý muốn hỏi.

Ai ngờ Quân Dập Hàn suy tư trong chốc lát, cũng lắc đầu, hắn không biết, nhưng hình như trong đầu có ấn tượng mơ mơ hồ hồ với ba chữ “Đào Linh Nữ” này. Hắn vuốt trán, tạm thời để ấn tượng mơ mơ hồ hồ không tìm ra xuất xứ này sang bên, nói với lão giả: “Không biết vì sao tộc đồ phản bội này giết cả tộc của ngài lại chỉ bắt đi Đào Linh Nữ?”

“Máu Đào Linh Nữ là vật tinh khiết nhất thế gian, chí bảo mà không ít bàng môn tả đạo muốn có được.” Lão giả ai thán một tiếng, nói với Quân Dập Hàn, “Lão hủ thấy công tử có khí độ bất phàm, mong rằng sau khi công tử tìm được Đào Linh Nữ thì trông nom nàng nhiều hơn, bảo vệ nàng bình an.”

Đây là dặn dò trước lúc lâm chung?

Ôn Noãn lập tức ho khan một cái, nói: “Lão nhân gia, bây giờ hắn nhiều việc quấn thân, không có tâm lực đi chăm sóc người khác. Ngài xem ta là nữ tử, nhưng khí độ cũng không kém hơn hắn, không bằng vị cô nương này để cho ta chăm sóc như thế nào?”

Bờ môi Quân Dập Hàn thoáng hiện lên ý cười, tròng mát sâu kín nhìn nàng. Ôn Noãn chỉ làm như không nhìn thấy.

Lão giả lộ ra ý cười nói: “Vậy làm phiền cô nương.”

Sau đó, lão giả lại nói chút chuyện về trại Đào Hoa cùng tộc đồ phản bội và Đào Linh Nữ. Đợi sau khi mọi chuyện đều giao lại ổn thỏa, lão nói với hai người: “Hai người đi đi.”

“Nhưng ngài?” Ôn Noãn khẽ nhíu mày.

“Chờ sau khi hai người đi rồi, còn chút hơi thở cuối cùng này của ta, vừa vặn dùng để hoàn thành di mệnh cuối cùng của cao nhân.” Quả nhiên, tất cả không kém chút nào.

Đầu ngón tay lão mở lồng ngực mình ra, bên trong thoáng chốc có vô số điểm sáng đỏ tươi đi về phía rừng đào, những điểm sáng này hơi dính lên cánh hoa đào, cả cây đào liền phừng phừng một tiếng phun lên ngọn lửa cao một trượng, trong lửa lớn hừng hực, giống như còn có thể nhìn thấy vẻ mặt nhăn nhó khổ sở của bọn lính.

Đốt cổ, trước lúc rời đi cao nhân lưu lại chung cổ trong cơ thể Tộc trưởng, do Tộc trưởng kế vị nhiều thế hệ dùng máu mình nuôi dưỡng, vì cái gì, chính là vì hủy diệt sau trăm năm kết thúc tất cả.

Miêu Cương nội loạn, tôn thất Miêu tộc am hiểu khống chế cổ nhất, cuối cùng sau trăm năm diệt tộc. Lưu lại thế gian huyết mạch cuối cùng, vừa là tộc đồ phản bội trộm Hoa đỉnh, vừa là Đào Linh Nữ.

Chướng khi trăm dặm ngoài rừng đào vốn vì Viêm đỉnh Hoa đỉnh lần lượt rời đi tâm trận mà từ từ tiêu tán, lúc này lại bị một trận lửa đốt ngập trời, chính là như sương gặp phải ánh sáng mặt trời tươi đẹp, chỉ trong khoảnh khắc biến mất không thấy gì nữa.

Ôn Noãn nhìn hỏa hoạn kéo dài trăm dặm đầy trời sau lưng, chỉ cảm thấy hơi nóng đập vào mặt, trong lòng lại chua xót khó đè nén. Có lẽ tất cả thật sự chạy không khỏi số mệnh đã định!

Mang Sơn là đường biên giới giữa hai nước Kim Linh, nhưng trước kia quanh năm bị chướng khí bao phủ, xung quanh không cách nào đóng quân, thêm với có lá chắn thiên nhiên này, vì vậy, nơi đây cũng không cần đóng quân.

Nhưng bây giờ lá chắn thiên nhiên này biến mất, phái binh đóng ở đây chính là chuyện quan trọng đầu tiên, nếu không, một khi quân địch xâm phạm sẽ tiến quân thần tốc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, vân anh kute, ●Ngân●
     

Có bài mới 29.12.2017, 20:16
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32099 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 36 - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36: Trái đào cũng có thể ra chiến trường

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Trên đường rời khỏi Mang Sơn, Ôn Noãn rất có hứng thú với truyền truyền kỳ về cao nhân và Chiếu Đế quốc ở trong miệng lão giả, nên hỏi Quân Dập Hàn muốn hiểu biết rõ hơn chút, nhưng Quân Dập Hàn lại nói cho nàng biết chuyện về Chiếu Đế quốc chỉ ghi lại loe que vài lời trong sách sử, chuyện về vị cao nhân kia càng một chữ không có, ngay cả Chiếu Thiên chết bởi tay nhi tử ruột thịt cũng khác một trời một vực với sách sử, trên sách sử có ghi Chiếu Thiên chết bởi bệnh cũ tái phát. Mặc dù trong sách sử có điều hoài nghi về cái chết của hắn, nhưng chỉ giới hạn trong suy đoán. Ngược lại mấy nhi tử của hắn, các sử quan nhiều bút mực hơn chút, nói bởi vì Chiếu Thiên qua đời, bọn họ bị kích thích quá độ, hoặc điên khùng hoặc ngốc hoặc bị bệnh không dậy nổi, đều không chết già.

Nếu người như vậy còn có thể được chết già, vậy cũng thật là ông trời mắt mù rồi. Ôn Noãn nhíu mày suy nghĩ về Chiếu Đế quốc này và vị cao nhân kia, trong lòng nàng cảm thấy có gì đó mơ hồ không ổn. Đế quốc cường đại như vậy, cho dù chỉ tồn tại chính là mấy chục năm, sử quan cũng không thể qua loa lấy lệ như thế mới phải, ví dụ như Tần Đế quốc ở thời không của nàng. Còn nữa nếu như vị cao nhân kia có công lao lớn như thế, sao lại không có giấy tờ nào ghi lại về cao nhân? Chuyện này căn bản không hợp lý. Trừ phi có nhân tố bên ngoài can thiệp, ví dụ như cao nhân yêu cầu? Hoặc Chiếu Thiên làm hỏng phần ghi lại về cao nhân? Hả? Nếu thật sự như vậy, chẳng phải giống như Hạng Thiểu Long trong “Tầm Tần ký”?

Ôi má ơi, cao nhân này có phải cũng là một người chuyển kiếp?

Nếu thật như thế, thế giới này thật sự đủ huyền ảo. Chẳng lẽ do vấn đề từ trường, hấp dẫn đông đảo tập thể nhân viên xuyên qua tiến về đây?

Ôn Noãn rất thổn thức lấy quạt gõ vào lòng bàn tay, đột nhiên tâm trí linh hoạt nghĩ đến một vấn đề, nghiêng đầu nói với Quân Dập Hàn: “Nếu trên sách sử ghi mịt mờ như thế, nguyên nhân tử vong thật sự của Chiếu Thiên càng không đề cập tới một chữ, vậy có phải cũng có ý nghĩa rằng, chuyện Viêm hoa đỉnh là hai đỉnh hợp nhất cũng không có ai biết?” Nàng nói xong lại ngẫm nghĩ, bổ sung thêm, “Đương nhiên, dưới tình huống Cửu Phong và Đào Linh Nhi không biết.” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Cửu Phong” và “Đào Linh Nhi” này là do lão giả cho biết tên tộc nhân phản đồ và Đào Linh nữ.

“Theo lý nên như thế.” Hắn dừng lại một chút, nói, “Ta ngược lại đột nhiên nhớ tới một truyền thuyết, cực kỳ tương tự trại Đào Hoa.”

“Hả?” Ôn Noãn nhíu mày, đầy hứng thú, “Nói nghe một chút?”

“Truyền thuyết Mang Sơn là long mạch của Chiếu Đế quốc, Chiếu Thiên là chân long hóa thân, sau khi hắn chết bởi vì thấy trong các nhi tử không có một ai có khả năng kế thừa gánh vác thống nhất đế quốc, nên hồn về Mang Sơn dùng chướng khí phong kín long mạch, đợi trong thiên hạ có thể có người tạo phúc. Mà khí chân long bị Chiếu Thiên dùng để phong kín long mạch này, bản năng bảo hộ Chiếu Đế quốc hơn hai trăm năm, giờ lật chuyển bị hắn giam giữ ở Mang Sơn, long khí giận dữ, chui từ dưới đất lên mà tách ra thành hoa đào trăm dặm như máu vừa khóc vừa kể lể oan khuất với trời xanh.”

“Sau đó thì sao?” Ôn Noãn chỉ cảm thấy truyền thuyết này truyền đi hơi thú vị.

“Sau đó trời cao tức giận, Chiếu Thiên bị nhốt, nhưng lúc này con cháu Chiếu Thiên Chiếu Đế quốc đã không còn trên nhân thế, cả đế quốc cũng đã hoàn toàn sụp đổ, cũng hết cách xoay chuyển. Thiên đế vì trấn an long khí hóa thành hoa đào trăm dặm, đặc phái tiên quan rảnh tay tới chăm sóc bọn họ, những tiên quan này không chỉ có thể trị bách bệnh, còn có thể giúp người ta khởi tử hồi sinh.” Quân Dập Hàn thấy nàng nghe rất nghiêm túc, nên cũng không trêu chọc khẩu vị của nàng, trực tiếp cho ra đoạn sau.

“Sao ta cảm thấy...” Nàng khẽ nhíu mày, suy tư nói, “Mặc dù truyền thuyết này cách thực tế một trời một vực, có cách làm khác với tình huống thực tế nhưng kết quả lại giống nhau đến kỳ diệu. Truyền thuyết này rốt cuộc do ai truyền ra?” di3n~d@n`l3q21y'd0n

Quân Dập Hàn nghe câu hỏi này của nàng, không khỏi bật cười,”Vốn là truyền thuyết, sao biết được do ai truyền ra.”

Thời gian lặng lẽ trôi qua trong lúc hai người đang nói chuyện phiếm, ánh sáng trong rừng cây che khuất ánh sáng mặt trời càng thêm ảm đạm, đã không nên tiếp tục đi tiếp. Hai người liền tìm cây to chừng vài người ôm đi nằm, Ôn Noãn tiện tay hái mấy trái cây trên cây xuống nhìn coi có thể ăn thuận tay đưa cho Quân Dập Hàn, mình lại hái mấy trái nữa tùy ý lau trên ống tay áo một chút rồi gặm, nàng vừa gặm vừa hàm hồ hỏi, “Mang sơn này vắt ngang giữa nước Linh và nước Kim, chàng nói Cửu Phong sẽ mang theo Đào Linh nhi đi nước Kim hay nước Linh? Nếu đi nước Linh, ít nhất vẫn là địa bàn của chàng sẽ dễ tìm một chút, nhưng nếu đi nước Kim...” Nàng phun trái cây chua đến đau răng trong miệng mình ra, nhíu chặt chân mày, “Như vậy thì tương đối phiền toái rồi.”

“Hắn không thể nào đi nước Kim.” Quân Dập Hàn nhìn trái cây trong tay, đưa trả cho nàng nói, “Màu sắc này không giống, chắc vị ngọt, nàng nếm thử một chút.”

“Tại sao?” Ôn Noãn nghe giọng nói của hắn rất chắc chắn, không nhịn được hỏi, thuận tay nhận lấy trái cây hắn đưa tới cho vào miệng gặm.

“Như thế nào?”

“Cái gì?”

“Mùi vị trái cây?”

“Ừ, đúng là vô cùng ngọt.” Trong lòng ngọt hơn.

“Vậy bản Vương yên tâm.” Hắn cực kỳ tự nhiên cầm lấy trái cây trong tay nàng đang định gặm tiếp cho vào miệng gặm, lúc này mới trả lời vấn đề của nàng, “Các thế hệ Hoàng thất nước Kim thích đào, thích đến người thường khó hiểu. Bên trong nước  Kim không chỉ có trong hoa viên Hoàng cung trồng đào, ngay cả trong nhà bách tính bình thường cũng trồng trước phòng sau nhà. Lúc ban đầu, các bách tính cũng chỉ noi theo phong thái, nhưng về sau vài năm cây đào thật sự quá nhiều, trái đào ăn không hết liền lấp đầy kênh rạch, hun đến các bách tính không cách nào sống yên ổn, liền chặt cây đào. Vừa chặt lại đụng phải quốc quân nước Kim cải trang vi hành, Kim Hoàng giận dữ, hạ lệnh mang người chặt cây đào xuống đánh mạnh hai mươi đại bản, vả lại trong luật quy định rõ ràng, đất đai thuộc nước Kim trong vòng ba trượng không thể không trồng đào, nếu không, lấy tội trốn thuế luận xử.” Hắn ăn xong miếng trái cây cuối cùng, vứt bỏ hột, thuận tay lấy áo nàng lau chùi nước trái cây, lúc này mới tiếp tục nói, “Nàng thử nghĩ xem, nếu nàng bị vây trong rừng đào đỏ rực phóng mắt nhìn không thấy tận cùng, mệt nhọc gần hai mươi năm, một buổi sáng được tự do, còn có thể dấn thân vào trong nơi khốn cùng lớn hơn không?” dieendaanleequuydonn

Ôn Noãn sớm bị tin tức Hoàng thất nước Kim chấp nhất biến thái với đào làm khiếp sợ, nhìn hành động giành quả làm người ta giận sôi của Quân Dập Hàn, nàng ngẩn người nói: “Cửu Phong vốn không ra khỏi Mang sơn, cũng không biết bên kia nước Kim là nước Linh, cũng không biết quốc quân nước Kim biến thái.”

Quân Dập Hàn nhàn nhạt liếc nhìn nàng, “Nếu như nàng đi đến một nơi đụng tường, chẳng lẽ nàng sẽ liều chết đụng vào cái tường kia?”

“... Hiện giờ là tiết trời cuối mùa thu, ngoài Mang sơn vốn không có hoa đào nở.”

Quân Dập Hàn nhìn vẻ mặt lộ ra vài phần vui sướng khi người gặp họa của nàng, cười đến ý vị sâu xa nói: “Đừng nói là thời tiết cuối thu, cho dù là thời tiết mùa đông mịt mờ bão tuyết, nước Kim vẫn có hoa đào nở rộ.” Hắn nói đến đây, giống như nghĩ đến điều gì, chân mày chau lên, “Có một năm trong tiết trời mùa đông, ta mang binh chiến đấu với nước Kim, lúc ấy đột nhiên trời giáng bão tuyết, lương thảo bị cản trở, không thể đến đúng hạn, mắt thấy bọn lính sắp không có thức ăn, quân ta sắp rơi vào cảnh khốn khó, nàng đoán cuối cùng như thế nào?”

“Như thế nào?” Ôn Noãn bị vẻ mặt của hắn khơi lên tò mò.

Quân Dập Hàn cười khẽ ra tiếng, “Lúc ấy không biết dưới trước quân Kim do ai ra chủ ý, lúc ngưng chiến sai người mang ra mấy ngàn giỏ đào, lệnh binh lính xếp mấy ngàn giỏ đào thành một hàng ở đường biên giới hai bên định ước, vừa gọi vừa mắng vừa ném trái đào lên người quân ta, còn định sử dụng trái đào mọc ra quá dư thừa bên họ đập chết quân ta làm tổn thương binh lính của quân ta.”

“Không, phải, chứ?” Ôn Noãn chỉ cảm thấy không thể tin, trái đào cũng có thể ra chiến trường?

“Bổn Vương còn có thể giả dối?” Hắn ôm nàng thật chặt vào trong ngực nói, “Trái đào này của chúng đập thật đúng lúc, binh sĩ phe ta vừa chửi vừa trực tiếp cởi áo bông chạy băng băng tới đón. Bên kia đập càng ác, phe ta liền nhận được càng nhiều. Phe ta nhận được càng nhiều, bên kia càng tức không nhịn nổi, thế muốn không thể không nện đến phe ta thương vong thảm nặng. Vốn là chiến trường, trái đào đỏ tươi mọng nước bay loạn, hai phe càng thêm ‘nhiệt tình bắt đầu khởi động’, bổn Vương thấy bọn họ hoạt động có tính tích cực khá cao, nên cũng thiết lập mấy giải thưởng làm khích lệ.” die~nd a4nle^q u21ydo^n

Ôn Noãn tưởng tượng đến trường hợp hỗn loạn lớn lao như vậy, cũng không nhịn được bật cười, liên tục không ngừng hỏi, “Sau đó như thế nào?” Lần đầu tiên nàng nghe hắn nói chuyện hắn mang binh đánh giặc, vốn tưởng rằng sau khi biết sẽ rất thê thảm ác liệt, không ngờ lại có những chuyện thú vị hay bậc này.

“Sau đó bọn binh sĩ ăn đào mấy ngày, ăn xong rồi thì ra trận tiền chửi mắng, chờ bọn họ lại đưa lên, sau ba lần lật chuyển như thế, đối phương dường như cũng biết được ý định của quân ta, kiên quyết không chịu đập trái đào nữa. Trùng hợp đúng vào lúc này, lương thảo phía sau rốt cuộc đã tới, bổn Vương liền lệnh cho bọn họ ăn no nê, rồi đập toàn bộ hạt đào trở lại, dĩ nhiên, còn có tiền ‘mua’ đào.”

“Hả? Tốt như vậy sao?” Ôn Noãn che miệng cười đau bụng nói, “Bao nhiêu?”

“Một văn tiền một sọt đào, bổn Vương để cho người ta tính một chút, bọn họ ăn ba ngàn sọt đào, liền cho bọn họ ba ngàn văn tiền. Nhớ tới bọn họ lao tâm lao lực, lại thưởng riêng thêm tám trăm văn. Tổng cộng là ba ngàn tám trăm văn.”

“Rất khảng khái!” Ôn Noãn nhịn cười giơ ngón tay cái với hắn, “Vậy mùi vị đào này như thế nào?”

“Trong lành ngon miệng, mùi vị không tệ. Đây là điều mà khi ấy tất cả binh sĩ nhất trí đồng ý, đến nỗi có không ít binh sĩ tham dự trận chiến này sau khi giải ngũ về quê cũng làm buôn bán đào với nước Kim. Cũng bởi vì như thế bổn Vương mới biết, lúc ấy bổn Vương quá mức khảng khái. Bọn họ đi nước Kim mua đào, người nước Kim không những không thu tiền của bọn họ, ngược lại còn tặng phí đi lại, chuyện này thật sự khiến người ta đau lòng không dứt.” Hắn nói xong giống như đến bây giờ đáy lòng vẫn còn buồn bực, liền không nhịn được thở dài, “Haizzz.”

Ôn Noãn cười đến bụng sắp rút gân.

Hai người lại đi trong rừng hai ngày, rốt cuộc lúc chạng vạng tối ra đến giáp ranh Mang Sơn, Ôn Noãn nhìn quân đội đông nghẹt ngoài rừng, nói khẽ với Quân Dập Hàn: “Chàng thông báo người đến?”

“Không phải.” Bên môi Quân Dập Hàn nhếch lên nét cười lạnh nói, “Chỉ sợ Mang Sơn này sẽ bị máu nhuộm rồi.” Sáu trăm năm, trận chiến đầu tiên ở Mang Sơn, lại không phải giao chiến với quân địch, mà là huynh đệ tương tàn, thật sự nực cười thê thảm! die nda nle equ ydo nn

“Bây giờ chúng ta làm như thế nào?” Ôn Noãn nhanh chóng đeo mặt nạ.

“Yên lặng theo dõi biến hóa.”

Trong rừng, Ôn Noãn và Quân Dập Hàn núp trong một cây đại thụ, mượn cành lá xum xuê che giấu hoàn toàn thân hình, chỉ kéo ra chút lá cây trước mặt nhìn tình hình bên ngoài.

Ngoài rừng, quân đội do Mộ Dung Tịnh phái tới và Lạc Phi nhận được thám tử mật báo phát hiện hỏa hoạn ở Mang Sơn đã tiêu trừ trướng khí, bởi vì không liên lạc được với Quân Dập Hàn mà mang quân tới trước, quân đội hai bên đang giằng co trên trận tiền, xung quanh bao trùm trong sát khí xơ xác tiêu điều.

Nơi này, tuyệt đối không thể để cho Mộ Dung Tịnh khống chế trong tay, nếu không hậu hoạn vô cùng! Trong mắt Quân Dập Hàn tràn đầy vẻ ác lạnh.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Nơi Mang Sơn này giương cung bạt kiếm, mà cách Mang Sơn ngoài mười dặm, Đan Hà Phong, Ngọc Nữ môn đã rối loạn thành một nùi.

Trong hành lang, Trần Chưởng môn ngồi trên vị trí Chưởng môn, các đệ tử bên trong đều đứng hai bên, mà Ngọc Dao, đang quỳ gối trong hành lang dưới mắt mọi người.

“Nói, rốt cuộc đồ ở đâu?” Trần Chưởng môn hung hăng vỗ một chưởng lên bàn, trợn mắt khiển trách.

“Ở, ở...” Ngọc Dao run run thân thể quỳ trên đất, ngước mắt nhìn Trần Chưởng môn, lại thấy Trần Chưởng môn từ trước đến giờ luôn nhìn nàng như nhìn nữ nhi ruột thịt giờ phút này lại mặt mày bén nhọn nhìn nàng không hề có một chút thái độ hiền từ. Trong lòng nàng bỗng nhiên hốt hoảng nổi lên bốn phía, sư phụ chưa từng như vậy đối với nàng, lần này, thật sự nổi giận.

“Còn không nói!”

“Là, là Âu Dương Minh Nguyệt đánh cắp.” Dưới tình thế cấp bách, Ngọc Dao nói, sau khi nói xong trong đầu nàng lóe lên tia sáng, lập tức nói, “Sư phụ, mục đích Âu Dương Minh Nguyệt tới đây chính là vì trộm bảo vật trấn phái của Ngọc Nữ môn ta, hắn vu khống cho đồ nhi trộm thuốc cũng vì ở lại Ngọc Nữ môn không đi, dễ dàng cho hắn trộm bảo vật mà thôi. Cầu sư phụ tra rõ, cho Ngọc Dao trong sạch.”

Tuy nàng nói dối dưới tình thế cấp bách, lại đánh bậy đánh bạ nói không sai biệt lắm tính toán của Ôn Noãn. Chỉ có điều, Viêm hoa đỉnh này ngược lại mất trên đầu nàng. Nhưng đây chính là mục đích của Ngọc Dao, nàng sao có thể nói, nàng giấu nam nhân không rõ thân phận ở Đan Hà Phong, còn đích thân mang đi tàng bảo các?

“Là hắn?” Mặc dù Trần Chưởng môn đã tin lời nàng nói đến bảy tám phần, nhưng vẫn lạnh lùng nói, “Nếu vi sư phát hiện ngươi lừa gạt vi sư, vi sư nhất định trục xuất ngươi ra khỏi sư môn.”

“Sư phụ, có một lần trong lúc vô tình đồ nhi nhìn thấy sư tỷ và một nam tử áo xám hành động bất tiện ở chung một chỗ ở chân núi.” Trần Chưởng môn vừa dứt lời, Thanh Nịnh đứng bên cạnh bà liền vặn ống tay áo liếc nhanh về phía Ngọc Dao, giọng sợ hãi nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, Una, antunhi, vân anh kute
     
Có bài mới 31.12.2017, 20:25
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32099 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 37.1 - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 37.1: Cuộc chiến ở Mang Sơn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Ngươi nói láo!” Ngọc Dao kinh hãi, sắc mặt trắng bệch, giọng nói gấp gáp nói với Trần Chưởng môn, “Sư phụ, đồ nhi không có, ngài đừng nghe Thanh Nịnh nói lung tung, muội ấy đây là bỏ đá xuống giếng, muốn hãm hại đồ nhi.”

“Con bé cũng chỉ nói một câu nhìn thấy ngươi và nam tử áo xám hành động bất tiện ở chung một chỗ, ngoài ra không nói gì khác, ngươi hoảng hốt như vậy làm gì? Sao lại khẳng định con bé bỏ đá xuống giếng hãm hại ngươi? Con bé vì cớ gì phải hãm hại ngươi?” Trần Chưởng môn đi tới trước người Ngọc Dao, từ trên cao nhìn xuống mà nói, “Hay chẳng lẽ ngươi có tật giật mình?”

“Không, không phải, đồ nhi không có.” Ngọc Dao nắm lấy áo bào của bà vội vàng phủ nhận.

“Vậy ngươi liền nói cho vi sư, tên nam tử áo xám kia là ai? Tại sao hắn lại xuất hiện ở Đan Hà Phong?”

“Đồ nhi không biết người áo xám gì cả, sư phụ ngài nhất định phải tin tưởng đồ nhi.” Ngọc Dao ngửa khuôn mặt tái nhợt tràn đầy nước mắt lên nhìn Trần Chưởng môn, trong mắt chứa đầy nước mắt, “Sư phụ, ngài nuôi dưỡng đồ nhi từ nhỏ cho đến lớn, Ngọc Dao có tính tình gì chẳng lẽ ngài còn không rõ ràng sao? Bây giờ chỉ vì một câu nói của Thanh Nịnh, ngài liền hoài nghi đồ nhi như vậy, sư phụ, chẳng lẽ vì Ngọc Dao nhất thời hồ đồ làm sai chuyện, ngài lại không tin đồ nhi như vậy rồi sao?”

Trần Chưởng môn im lặng, nhìn đại đồ nhi bà thương yêu nhất, chỉ cảm thấy lòng đau như cắt. Dù sao cũng là hài tử mà bà nhìn từ nhỏ đến lớn, bà thật sự chẳng lẽ định bởi vì con bé một làn hồ đồ mà không hề tin tưởng con bé sao? Bà thở dài, khom lưng đưa tay định đỡ con bé.

Nhưng tay của bà vừa mới chìa ra được một nửa, một đệ tử khác tiếp nhận được ánh mắt của Ngọc Dao lập tức giọng mang chần chừ nói: “Sư phụ, có một chuyện đệ tử không biết có nên nói ra hay không.”

“Nói.”

Tên đệ tử kia lấy một đoạn áo bào màu xám tro mang máu từ trong tay áo ra, tiến lên đưa cho Trần chưởng môn, khẽ đưa mắt nhìn Ngọc Dao nói: “Sư phụ, đây là mấy ngày trước các đệ tử sửa sang lại tàng bảo các đã tìm được, xin sư phụ xem qua.” d1en d4nl 3q21y d0n

Trần chưởng môn nhận lấy áo bào mang máu này nhìn xem, ngón tay dần dần túm chặt, mu bàn tay nổi gân xanh. Mà tay Ngọc Dao chìa ra định nắm lấy lòng bàn tay Trần chưởng môn đành dừng lại giữa không trung, khóe môi nín khóc mà cười lại khựng lại, sinh ra vài phần sợ hãi.

“Ngươi đây giải thích như thế nào?” Trần chưởng môn hít vào một hơi thật sâu đè nén lửa giận trong lòng xuống, đưa mảnh áo bào màu xám tro về phía nàng.

“Sư phụ, con…”

“Bốp!”

Ngọc Dao chưa nói xong lời đã bị Trần chưởng môn hung hăng tát cho một cái cắt đứt, bà nhìn khóe môi Ngọc Dao mang máu, vẻ mặt sưng đỏ, thân thể ngã xuống đất, vẻ mặt không thể tin nhìn bà, nhịn đau trong đáy lòng, lạnh lùng xoay người ngồi xuống vị trí chủ trì, nói: “Hiện giờ vi sư cho ngươi hai lựa chọn, một đàng hoàng nói ra tung tích của Viêm hoa đỉnh và thân phận của người áo xám, hoặc là…” Giọng bà khựng lại một chút, mở to mắt, nói, “Ta liền trục xuất ngươi ra khỏi sư môn, tình thầy trò giữa ta và ngươi từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt.” dinendian.lơqid]on

“Sư phụ?” Ngọc Dao giật thột nhìn bà, giống như không tin điều mình nghe được.

“Ngươi chọn đi.” Trần chưởng môn nhắm mắt lại, tay trong tay áo nắm chặt thành quyền.

“Con nói, sư phụ, con nói.” Ngọc Dao quỳ xê dịch về phía Trần chưởng môn ngồi, khóc không thành tiếng nói, “Người áo xám kia cụ thể là ai thì đồ nhi cũng không rõ ràng, chỉ có điều trong lúc vô tình hắn đã cứu đồ nhi một lần, đồ nhi cảm kích, thấy hắn không chỗ dung thân, lúc này mới len lén mang hắn lên núi. Sau tán gẫu với hắn mới biết được hắn lại biết chuyện về Viêm hoa đỉnh, đồ nhi nhất thời hồ đồ lòng hư vinh tràn đầy, liền nói ra bảo vật trấn phái của Ngọc Nữ môn ta là Viêm hoa đỉnh, sau khi hắn nghe cũng không tin tưởng, nói Viêm hoa đỉnh này đã thất truyền trên thế gian này từ lâu, không thể nào ở Ngọc Nữ môn, đồ nhi bị lời nói của hắn kích thích, lúc này mới dẫn hắn đi tàng bảo các. Nhưng sau khi đến tàng bảo các thì hắn lại nổi lòng xấu xa muốn chiếm Viêm hoa đỉnh, đồ nhi tất nhiên liều chết ngăn cản, ai ngờ chẳng biết Âu Dương Minh Nguyệt đi theo từ lúc nào, trong lúc đồ nhi ngăn cản người áo xám đánh túi bụi, hắn lại thừa dịp hỗn loạn trộm Viêm hoa đỉnh đi, không cẩn thận động trận pháp, ngã vào vực sâu. Sư phụ, đồ nhi vừa nói đều là sự thật, tuyệt đối không nửa điểm giả dối. Đồ nhi biết rõ bây giờ phạm phải sai lầm lớn, không cầu sư phụ tha thứ, chỉ cầu sư phụ trừng phạt đồ nhi như thế nào cũng được, ngàn vạn lần đừng trục xuất đồ nhi ra khỏi sư môn. Sư phụ, đồ nhi van xin ngài, sư phụ.” Hai mắt Ngọc Dao đẫm lệ mông lung van xin nhìn Trần chưởng môn. diee ndda fnleeq uysd doon

Trong nhóm đệ tử xếp hàng hai bên, có người bước chân khẽ nhúc nhích định bước ra khỏi hàng. Khóe mắt Thanh Nịnh hơi chếch nhàn nhạt quét tới, bước chân lúc này mới rời mặt đất chỉ hơn tấc lại lặng lẽ rụt về.

Tròng mắt Trần chưởng môn phức tạp nhìn Ngọc Dao bà coi thân thiết nhất, ý lạnh tràn ra đầy trong lòng. Đúng như chính con bé nói, con bé do tự tay bà nuôi dưỡng từ nhỏ cho tới lớn khôn, tính tình con bé như thế nào sao mà bà không biết? Con bé sao có thể chỉ vì lời nói nhất thời của người khác mà làm ra chuyện lỗ mãng như vậy. Nhưng dù sao con bé cũng là đồ nhi của bà, tức giận đi qua, sao lại tuyệt tình thật sự trục xuất con bé ra khỏi sư môn?

Bà không nhìn dáng vẻ cầu xin của con bé, lạnh lùng nói: “Nhốt Ngọc Dao vào địa lao, đợi vi sư tra rõ chuyện này rồi xử lý.”

“Vâng.” Hai đệ tử tiến lên mang Ngọc Dao đi.

Thanh Nịnh cúi mắt xẹt qua vẻ hiểu rõ, nhưng trên mặt hiện lên nụ cười ngây thơ, “Sư phụ, ngài có mệt không, con đỡ ngài đi nghỉ đi.”

“Nghỉ cái gì mà nghỉ, giờ phút này sư phụ nào có ý định nghỉ ngơi.” Bà vuốt trán, mặt tràn đầy mệt mỏi nói, “Mấy ngày nay để ý chuyện tàng bảo các, chuyện khác ngược lại bỏ quên.” Trong lòng bà trầm xuống, thấp giọng hỏi, “Gần đây Hàn Vương có gì khác thường không? Người Minh Nguyệt các lưu lại có động tĩnh gì không?” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Bây giờ Viêm hoa đỉnh đã mất, chướng khí ở Mang Sơn đã tiêu tan, như vậy giao dịch giữa Ngọc Nữ môn và Hàn Vương… Bà chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt, đại điển truyền ngôi thật tốt, sao biến thành dáng vẻ như bây giờ, khiến Ngọc Nữ môn rơi vào cảnh khốn cùng trước nay chưa từng có? Việc này, Âu Dương Minh Nguyệt chịu trách nhiệm hơn phân nửa, lửa giận trong lòng Trần chưởng môn vừa mới hạ xuống mấy phần lại một lần nữa vọt lên dâng cao.

“Hàn Vương?” Thanh Nịnh cố làm ra vẻ kinh ngạc nói, “Sau khi tàng bảo các bị hủy thì Hàn Vương đã không còn ở trên núi, sư phụ ngài không biết sao?” Nàng chuyển ra sau lưng Trần chưởng môn chủ động bóp vai cho bà ta, lại nói, “Về phần người mà Minh Nguyệt các lưu lại, đã không biết tung tích từ lâu.”

Trần chưởng môn nhắm mắt chống đầu, bà nâng tay lên nói: “Lui xuống hết đi, một mình ta yên lặng.”

“Dạ, sư phụ.” Mọi người theo thứ tự lui ra.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Bóng đêm lặng lẽ tới, gió mùa thu cuốn lá thu quét đến vang lên vù vù, trong trời đất một mảnh xào xạc. Hai quân giằng co nơi Mang Sơn cũng có phản ứng không giống nhau trong gió lạnh này.

Quân đội của Mộ Dung Tịnh, sắc mặt tướng lĩnh Thân Tư lãnh binh căng thẳng ngồi thẳng trên lưng ngựa, các lính dưới quyền cũng đứng thẳng vẻ mặt nghiêm chỉnh ngẩng đầu không động, như vậy có thể thấy được, là đội quân có kỷ luật quân đội nghiêm minh.

Lại nhìn quân đội của Lạc Phi, khi cơn gió lạnh này thổi tới, các binh sĩ liền che kín quần áo run rẩy không ngừng, cũng không ít binh sĩ lặng lẽ chạy ra khỏi hàng ngũ đi tránh gió, dần dần tốp năm tốp ba ôm vai nói chuyện phiếm,  hàn huyên tới thích thú còn bất chợt cười to ha ha hai tiếng, mà Lạc Phi cùng các thủ hạ chính là các tướng lĩnh lại coi như không nhìn thấy, Lạc Phi ở trên lưng ngựa ngủ gà ngủ gật, các tướng lĩnh tụ tập một chỗ đổ xúc xích nói chuyện nhỏ ăn mặn, còn thuận tay kéo đồng liêu bên cạnh khoa tay múa chân lại khoa chân múa tay, chọc cho mọi người cười ha ha. Chợt nhìn lên, quân đội này thật sự từ trên xuống dưới kỷ luật quân đội phân tán chướng khí mù mịt.

Nhưng trong quân đội này, có một người có vẻ mơ hồ như vậy nhưng không giống người khác, tròng mắt hắn nhìn thật sâu Lạc Phi đang ngủ gà ngủ gật trên lưng ngựa, bên môi dâng lên ý cười nhàn nhạt. Lạc Phi trên lưng ngựa không biến sắc nhíu mày nhìn về sau, có lẽ vì đầu người đen kịt quá nhiều bóng đêm quá nồng, nên để tìm được ánh mắt khiến cho cả người sợ hãi thật sự quá khó khăn. Vì vậy, nếu ánh mắt này không có ác ý, hắn cũng lười để ý tiếp. Tướng mạo hắn nghiêng nước nghiêng thành như vậy, tất nhiên nam nữ đều giết, hấp dẫn ánh mắt đại lão gia là bình thường, huống chi quân đội tập trung ở đây chỉ có hán tử không có cô nương. Thôi, hắn đại gia coi như làm việc thiện, để cho người đó yên lặng nhìn định hồi xuân cũng không ngại.

Lạc Phi ngước mắt nhìn mây dày đặc bay bổng trên bầu trời đêm, sau đó, tiếp tục khép tay áo lại ngủ trên lưng ngựa.

Quân đội hai phe trước trận  tiền tạo thành đối lập rõ rệt, một bên náo nhiệt như chợ đêm, một bên yên lặng như vực quỷ. Không khí khác xa như thế, nhưng lại tồn tại hài hòa, ai cũng không nhúc nhích trước.

“Tướng quân, quân đội đối phương phân tán như thế, không bằng bây giờ chúng ta một phát giết chúng không còn mảnh giáp.” Rốt cuộc, thủ hạ của Thân Tư chính là phó tướng thúc ngựa tiến lên nhỏ giọng nói.

“Không thể khinh địch.” Thân Tư cau lại mày nhẹ đến không thể nhìn ra, “Lạc Phi đi theo Hàn Vương nhiều năm, nổi danh giảo hoạt, không được hành động thiếu suy nghĩ.”

“Tướng quân, ngài đề cao người khác như thế chỉ biết tiêu diệt chí khí uy phong của mình.” Phó tướng liếc nhìn Lạc Phi đang ngủ gật trên lưng ngựa thân thể lảo đảo, cực kỳ khinh thường hừ lạnh nói, “Theo mạt tướng nhìn, hắn chẳng qua chỉ là một tiểu tử thúi chưa dứt sữa được cái hư danh nói chơi mà thôi, có gì phải e ngại?”

“Trần phó tướng.” Thân Tư lạnh lùng nhìn về phía hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, vân anh kute
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hana2299, lhyenyen, Nấm iu, Thanh ngốc, Tớ là Tâm và 144 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.