Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 

Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải - Khán Tuyền Thính Phong

 
Có bài mới 21.12.2014, 22:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 13872 lần
Điểm: 11.57
Có bài mới [Xuyên không, Điền văn] Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải - Khán Tuyền Thính Phong - Điểm: 10
Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải

Tác giả: Khán Tuyền Thính Phong

Thể loại: Điền văn, cuộc sống phố phường, sủng

Độ dài: (91 chương, hoàn)

Edit: Quan Vũ Phán

Beta: Quảng Hằng

Nguồn ebook: Sten (luv-ebook.com)

Làm ebook: Anta

Nguồn: Sưu tầm

Giới thiệu:

Cô gái bình thường ở hiện đại xuyên qua đến cổ đại. chủ yếu là nói về cuộc sống của phố phường nhà cửa cổ đại.

Nội dung: linh hồn hoán xuyên qua thời không về một cuộc sống bình thường, điền văn.

Diễn viên chính: Cố Miêu Nhi (Hoa Minh Minh)

Phối hợp diễn: Cố Phúc Nam Qua, Hồng Lăng, Cố Lộc

Tác giả hành văn nhẹ nhàng, tình tiết đủ loại,

Điền Văn, là thể thoại viết về những cuộc sống hàng ngày, không tranh đấu dữ dội nhưng cũng rất đáng yêu và ngọt ngào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.12.2014, 22:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 13872 lần
Điểm: 11.57
Có bài mới Re: [Xuyên không, điền văn] Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải - Khán Tuyền Thính Phong - Điểm: 13
Chap 1: Sinh ra

“A…” tiếng kêu thê lương của một người phụ nữ.

Cố Tứ Ngưu xoa xoa tay, gấp đến độ xoay vòng vòng. Sau lưng là một dãy con nít, đứa con cả là Cố Phúc mười tuổi, con thứ hai là Cố Lộc chín tuổi, con thứ ba là Cố Thọ bảy tuổi, con thứ tư là Cố Quý năm tuổi, còn có đứa con mồ côi của người bạn tốt của Cố Tứ Ngưu là Trần Quân Ngọc. Trên khuôn mặt chúng đều mang theo kinh hoảng, Cố Thọ cùng Cố Quý đều thay phiên nhau nắm chặt tay của Cố Phúc và Cố Lộc, Cố Quý bĩu môi, vẻ mặt nhất định không khóc.

“Oa…” tiếng trẻ con khóc to vang lên!

“Sinh rồi! Sinh rồi! Ôi! Là một tiểu tử khỏe mạnh !” Bà mụ lớn tiếng thét to báo tin vui.



Người trong nhà không hẹn mà đồng thời cùng lộ ra không phải là vẻ mặt thả lỏng vui sướng mà hơi có chút thất vọng, Cố Quý thấp giọng lầu bầu: “Ta không muốn thối đệ đệ, ta muốn muội muội dễ thương!”

Ngay cả Cố Tứ Ngưu cũng có chút thất vọng, tuy nói nhiều con trai nhiều phúc, hắn đã có liên tiếp năm tiểu tử, thật đúng là nghĩ muốn có nhiều con gái hơn!

“Ai yo, còn thêm nữa!” Thanh âm bà mụ truyền đến, mọi người đồng thời khẩn trương lên, chỉ chốc lát, một trận tiếng khóc âm mềm mại nỉ non vang lên: “Sinh rồi! Là một tiểu nha đầu!”

Cố Tứ Ngưu trên mặt nhất thời nổi lên nụ cười ngây ngốc, ngay cả vài đứa bé trong nhà cũng đồng thời bắt đầu cười ngây ngô, hắc hắc! Có muội muội rồi!

Đại tẩu to lớn giúp đỡ bên cạnh cũng mặt mày hớn hở nói: “Tứ Ngưu, ngươi thật có phúc khí a! Long phượng thai! Tốt quá đi!”

Cố Tứ Ngưu cười máy móc, năm đứa nhỏ đứng bên cạnh hắn cũng đều cười ngây ngô thành một đoàn, hắc hắc! Có muội muội rồi! Bà mụ bưng thau máu loãng đi ra, cả nhà còn lại phía sau tiếp phía trước nhanh chóng tiến vào phòng, cả nhà lớn nhỏ đều nhìn cùng một chỗ, nhìn hai đứa trẻ mới sinh. Vừa mới sinh ra ngũ quan nhìn chung là khỏe mạnh, tiếng khóc có thể rung động trời đất, vừa nhìn đã biết một đứa trẻ khỏe mạnh. Còn đứa bé gái thì chỉ giống một nửa ca ca song sinh, một thân phấn nộn, tiếng không nhỏ không thể nghe thấy được.

Phụ nữ nhà nông khỏe mạnh, tuy vừa mới sinh con, nhưng tinh thần Vương thị vẫn không kém, vừa thấy tiếng khóc nho nhỏ, bộ dáng mỏng manh của con gái, nước mắt liền chảy ra: “Tứ Ngưu, con chúng ta có thể sống không?”. Nàng lo lắng hỏi. Trước đây Vương thị sinh tám đứa con, chết non ba đứa, khó trách nàng sẽ lo lắng (sinh tám ấy nhá!!! =.=)

Cố Tứ Ngưu nói: “Nàng nói gì vậy, xui xẻo! Làm sao lại không sống được?”. Cố Tứ Ngưu tức giận hét to một tiếng muốn ôm muội muội của mấy đứa con, đắc ý đem con gái ôm vào trong ngực: “Đi! Mấy đứa nhỏ! Không cần kinh ngạc nhìn muội muội của các con! Nhìn đệ đệ của các con đi!”. Con gái nhà mình thật xinh đẹp! Hắn ngây ngô cười ôm trong lòng ngực, con gái toàn thân hồng hồng đầy nếp nhăn, thấy thế nào cũng đáng yêu.



Con cả Cố Phúc mười tuổi dán sát bên người Cố Tứ Ngưu, nhón chân nhìn tiểu muội muội không chuyển mắt: “Mẹ, sao tiếng muội muội khóc lại giống tiếng mèo con kêu thế?”

Cố Tứ Ngưu vừa nghe đứa con cả nói, không khỏi nở nụ cười, vươn quạt hương bồ trong bàn tay hướng tới đầu Cố Phúc vỗ một cái, cười nói: “Nghe theo lão đại(1), về sau chúng ta đều gọi con là Miêu Nhi!” Nông gia sợ đứa bé nuôi không sống nổi, đều đặt tiện danh(2)

(1)Lão đại: ở đây cũng là một cách xưng hô giữa người cha với người con, và giữa anh em với nhau. “Lão đại” trong tiếng Hoa cũng tương đương với “thằng cả” trong tiếng Việt ấy!

(2)Tiện danh: là tên gọi xấu, cũng giống như người Việt mình ấy, thấy con không khỏe thì đặt tên xấu để ông bà không bắt nó đi

Vương thị ôm con gái gọi vài tiếng, cảm thấy dễ gọi, liền cười nói: “Được, vậy thì gọi là Mèo con đi! Người ta chẳng phải nói rằng mèo có chín cái mạng đấy thôi!”

Vương thị thấy con gái khóc đáng thương, ôm con gái từ trong lòng Cố Tứ Ngưu, liền cởi áo, cho con gái bú trước, nhìn cái miệng con gái nhỏ nhắn mấp máy, nhịn không được mà yêu thương hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.

Thì ra sữa mẹ lại có vị ngọt như thế. Hoa Minh Minh một bên mút lấy một bên suy nghĩ, đối với một lần nữa bú sữa mẹ không có bao nhiêu bài xích, dù sao sữa mẹ cũng rất dinh dưỡng, muốn thân thể khỏe mạnh nhất định phải uống sữa mẹ. Nhưng nàng nghĩ thế nào cũng không hiểu, vì cái gì vừa có cảm giác tỉnh dậy, thì chính mình liền biến thành một đứa trẻ đây? Hoa Minh Minh cố gắng nhớ lại, nàng nhớ rõ… nhớ rõ… ách… nữ chính của chúng ta rốt cục không cản được nhu cầu sinh lý mãnh liệt, ánh mắt từ từ khép, ngủ rồi!

Cuộc sống trẻ con mới sinh rất đơn giản, chỉ ăn rồi ngủ, thời gian tỉnh dậy cũng không tính là nhiều lắm, bất quá mấy tháng này nàng thường nghe thấy phụ thân, mẫu thân, Quế Hoa tỉ gì đó ngày hôm qua lại cấp cho người trong nhà năm lượng bạc linh tinh gì đấy, làm cho nàng cũng hiểu được chính mình đã đến cổ đại, đầu thai làm người, cũng không phải là người phú quý gì, chính là một người bình thường ở nông thôn. Con nít trong nhà có vẻ nhiều, mỗi ngày đều có năm thanh âm nam hài tử nghịch ngợm tranh cãi! Hoa Minh Minh không khỏi mặt nhăn mày nhíu, há mồm kêu vài tiếng, nàng đói bụng!

“Quân ca, Mèo Con khóc!” Thanh âm một tiểu nam hài vang lên bên tai của nàng, nghe thanh âm tựa hồ còn rất nhỏ tuổi, mồm miệng cũng không thực rõ ràng.

“Ngươi đừng nựng Mèo Con, ngươi ra tay không nặng nhẹ gì cả, đừng chọc muội ấy khóc!” Thanh âm nam hài vang lên, nam hài nói chuyện giọng điệu trầm ổn, ngữ tốc không nhanh không chậm, tựa hồ so với nam hài vừa rồi lớn hơn một chút.

Chỉ chốc lát nàng cảm thấy có hai cánh tay tinh tế vững vàng ôm lấy nàng, toàn bộ thân thể nàng rơi vào một lòng ngực gầy ấm áp, nàng mở to hai mắt, nguyên lại là hai tiểu nam hài, một người nhìn chỉ mới qua hai, ba tuổi, một người nhìn ước chừng cũng mười tuổi.

Trần Quân Ngọc cẩn thận ôm Tiểu Miêu vừa mới tỉnh ngủ, cùng với bộ dạng nhiều nếp nhăn lúc mới sinh không giống nhau, hiện tại Tiểu Miêu thân mình trắng tựa phấn, một đôi mắt to đen nhánh ôn nhuận chuyển động nhanh chứ chớp, hắn nhịn không được nhẹ nhàng nâng lên tiểu thân hình mềm mại không xương, ở trên trán mềm của nàng hôn lên một cái: “Bé ngoan, mẹ lập tức sẽ trở lại”

Nhìn thấy Mèo Con ngọt ngào nở nụ cười với hắn, Trần Quân Ngọc cũng vui vẻ đáp lại, đem Tiểu Miêu để trong một cái nôi trúc, sau đó nhấc nôi trúc đến bên cạnh bàn học. Mèo Con cùng tiểu quỷ Toàn Nhi không giống nhau, nhỏ nhắn làm người ta đau lòng, cũng không khóc nháo, chỉ có lúc đói bụng hoặc là lúc mắc tè kêu vài tiếng. Khó trách mọi người trong nhà đều đem Quan Nhi làm cỏ dại, đem Mèo Con làm bảo bối.

Gia đình có nhiều đứa trẻ, người lao động chính là Cố Tứ Ngưu, gia cảnh ở trong thôn không tính là rất tốt, cũng đủ ấm no mà thôi. Trong nhà đứa được đi học cũng chỉ là Cố Phúc và hắn. Nhưng cho dù như vậy, Tứ Ngưu thúc vẫn chưa động đến số bạc mà cha hắn để lại, chỉ nói đây là cha hắn lưu lại cho hắn để hắn lập công danh! Trần Quân Ngọc trong lòng âm thầm thề, hắn nhất định phải cố gắng đọc sách, tương lai đi thi lấy công danh, hảo hảo báo đáp Tứ Ngưu thúc và Tứ Ngưu thẩm!

“Mèo Con tỉnh rồi? Mắc tè không?” Cố Phúc vừa mới đi ra từ phòng bếp, trước giúp mẹ đem cơm trưa chuẩn bị tốt, người mang mùi bếp núc đi đến.



“Không, chắc là đói bụng”, Trần Ngọc Quân nói.

“Mẹ cũng sắp trở về rồi”. Cố Phúc rửa mặt, về trước bàn học tiếp tục xếp sách.

Vương thị sau lưng địu con cùng Cố Lộc vội vàng chạy vào trong nhà, trong tay cầm thùng quần áo sạch sẽ, nhìn thấy Trần Quân Ngọc cùng với Cố Thọ đang đọc sách, không khỏi vui mừng cười tươi.

Thấy con gái ở trong nôi trúc hoa chân múa tay vui sướng, thỉnh thoảng đem chân bó nhét vào trong miệng mình bộ dáng thật đáng yêu, nhịn không được tiến lên ôm lấy con gái cúi đầu hôn nhẹ: “Ngoan nào, buồn à? Chờ con lớn một chút, mẹ mang con lên trấn trên chơi”

Nàng đem tiểu tử trên lưng để trên mặt đất, tiểu tử bị bó buộc từ sáng tới giờ vội nhìn chung quanh, một đường lăn lông lốc ngồi dậy, cả người đầy đất, Cố Quý đang nhìn đến chỉ có thể xoay người nhìn tiểu muội muội, tò mò nói: “Mẹ, người nói có đúng là đệ đệ đem khí lực của muội muội hút hết hay không?”

Hoa Minh Minh lười biếng trở mình một cái xem thường, khoa học chứng minh trẻ con nếu sớm biết bò, đi thẳng đối với phát triển xương cốt bất lợi, cho nên nàng vẫn là nằm nhiều một chút!

“Đừng nói nữa!” Vương thị vừa đổi tã cho con gái vừa nói: “Muội muội con thân thể yếu đuối, xương cốt yếu mới không thể ngồi dậy, với đệ đệ con thì có quan hệ gì. Bé thực ngoan, hôm nay đều không có nước tiểu! Đến đây, để mẹ hôn nào!” Vương thị ôm con gái lại bên mình, ở trên mông phấn nộn tròn tròn như quả đào của nàng hôn một cái.

Hoa Minh Minh không khỏi xoay người mắt trợn trắng, không phải nói cổ nhân thực bảo thủ sao? Nhưng từ khi nàng sinh ra cho tới nay, mẹ liền đem cả người nàng nhìn mấy lần, điểm ấy làm cho nàng rất thống khổ. Thân mình nhỏ nhắn vặn vẹo suy nghĩ, Cố Quý xem cái mông trắng noãn nộn phấn nhỏ nhắn của muội muội, nhịn không được thân thủ xoa xoa: “Giống như bánh mì trắng vậy! Mềm mềm!”

Trần Quân Ngọc cũng hiếu kỳ sờ sờ: “Thật sự !”

Cố Thọ cũng đưa tay nhéo nhéo, khanh khách nở nụ cười, Cố Phúc cười tủm tỉm, hướng mông nhỏ của muội muội hôn một cái: “Trên người của Mèo Con thật thơm!”



“Oa…” Hoa Minh Minh cố gắng xoay mình, hai cánh tay không ngừng phi lễ nàng, mắt to ngập nước vô cùng đáng thương nhìn mẹ, tiểu oa nhi khóc thật là thương tâm. Hơi quá đáng! Người ta tốt xấu gì cũng là hoàng hoa khuê nữ, sao nào có thể bị người khác sờ loạn mông đây!

Vương thị một phen chụp một đám móng vuốt, tức giận nói: “Đám rùa con này, mau rửa tay chuẩn bị ăn cơm! Thời tiết lạnh, đừng để cho muội muội ngươi cảm lạnh!”

Mọi người lưu luyến không rời đành phải đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm, Vương thị mặc quần áo cho con gái, khuôn mặt con gái nhỏ nhắn nộn nộn: “Mèo Con ngoan, mẹ đút con ăn cơm”. Vương thị cởi áo, cho con gái uống sữa, con gái nhỏ nhắn khiến người khác đau lòng, nàng luôn luôn trước tiên đút con uống sữa. Có đôi khi nàng cùng trượng phu cũng cảm thấy rất nuông chiều con gái, nếu cùng với tiểu nhi tử bình thường chăm sóc, nói không chừng con gái cũng có thể khỏe mạnh một chút!

Nhưng mỗi lần nhìn thấy con gái nũng nịu, bọn họ đều không đành lòng, vài đứa nhỏ có tiểu muội muội cũng vậy, trong nhà khó có được gạo trắng tinh cũng để dành cho muội muội ăn trước. Ngày thường vài đứa nhỏ trong lúc đó thường có tranh giành, làm cho nàng cùng Tứ Ngưu vừa mừng vừa sợ!

Lúc này ở cửa có người gõ cửa, Cố Phúc đi ra mở cửa: “Cậu!”, hắn vui sướng kêu lên một tiếng: “Mẹ, cậu đến đây!”

Vương thị vừa nghe là đại ca đến đây, vội vàng mặc quần áo cài nút thắt lại: “Ca, sao huynh lại tới đây?”

Gia cảnh Vương gia so với gia đình này tốt hơn rất nhiều, Vương gia mấy đời đều đi buôn ở Quảng Đông, trong nhà không nói đại phú đại quý, cũng là người giàu có trên Đông Sơn trấn, ruộng tốt nhà đẹp, có nô có tỳ, la ngựa thành đàn. Vương thị lúc ấy gả cho Cố Tứ Ngưu, cũng vì là cha chồng là bạn thân với phụ thân nàng, hai người đã có hôn ước.

Cố Tứ Ngưu tuy nói có phụ thân là tú tài, nhưng khi hắn ba tuổi thì đã mất, hắn là do Từ quả phụ nuôi lớn, mẹ hắn lúc hắn mười lăm tuổi cũng đã qua đời. May mắn Cố Tứ Ngưu chính mình không chịu thua kém, kiên trì làm việc, bằng không Vương gia cũng sẽ không đem muội muội gả cho hắn. Hắn có thể lập nên gia nghiệp, trừ bỏ dựa vào sự cố gắng của chính mình ra, còn có đồ cưới của Vương thị giúp đỡ không ít.

“Ta đến xem Toàn Nhi và Miêu Nhi”. Vương Thế Trạch đứng gần sát tiểu oa nhi trắng ngần: “Ngoan ngoan, càng lớn càng xinh đẹp!”

Đôi mắt trắng đen rõ ràng của Miêu Nhi mở to xem xét hắn một hồi, liền đem khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở trong cổ mẹ, bộ dạng đáng yêu làm cho hai người lớn thẳng bật cười. Vương thị mở cửa cho đại ca tiến vào, thấy đại ca đem theo không ít đồ vật này nọ, bột mì, gạo, còn có hai hộp điểm tâm, không khỏi nói: “Ca, sao huynh lại mang nhiều đồ vật này nọ như vậy?”

Vương Thế Trạch cười cười nói: “Điểm tâm ấy là điểm tâm của Hoàng Thiên Nguyên, mấy đứa nhỏ trong nhà đều thích ăn. Muội vừa mới sinh con xong, cho muội ăn để bồi bổ cơ thể!”

Vương thị nói: “Ca, huynh sớm muộn gì cũng dạy hư mấy đứa nhỏ” Nàng đem con gái đặt ở trên giường, tự mình pha trà cho ca ca. Vài đứa nhỏ song song đứng, quy củ thỉnh an cậu.

Vương Thế Trạch ánh mắt cười đều nhìn không thấy: “Đều là bé ngoan!”

Vài tiểu nam hài ngồi ở bên cậu nói chuyện phiếm, Cố Phúc ôm lấy tiểu đệ đệ, Cố Lộc ôm lấy tiểu muội muội, mấy đứa nhỏ quấn quýt lấy cậu bắt hắn kể chuyện bên ngoài.

Vương thị pha trà, thấy mấy con trai quấn quýt lấy cậu nói chuyện, không khỏi cười mắng: “Còn không mau đi đọc sách!”. Trong nhà tuy nói chỉ có Cố Phúc cùng Trần Quân Ngọc hai người được đến trường, nhưng lúc bọn họ trở về, cũng sẽ dạy lại những đứa nhỏ khác trong nhà cách đọc chữ, phần lớn chúng đều nhận biết được! Lúc bình thường rãnh rỗi, cũng không như mấy đứa nhỏ trong thôn cùng nhau chơi đùa, đều đi đọc sách.

Vương Thế Trạch xua tay nói: “Được rồi! Đều là trẻ ngoan, không phải không có tài. Lại nói đọc sách biết chữ, cũng không phải đều vi cầu công danh, có thể hiểu ý là đủ rồi!”

“Đại ca nói đúng, nhà chúng ta cũng không cầu đại phú đại quý, chỉ cần làm cho mấy đứa nhỏ trong nhà tương lai có hiểu biết là được rồi!”. Cố Tứ Ngưu một bên để nông cụ xuống, một bên cười nói.

“Đệ a! Thật sự là mệnh lao lực! Người ta làm việc xong liền nghỉ ngơi, còn đệ suốt ngày làm việc!” Vương Thế Trạch cười nói.

Cố Tứ Ngưu rửa mặt nói: “Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, tiền không từ trên trời rơi xuống, người chỉ cần chịu khó, không nói đến được núi vàng núi bạc, ít nhất ăn uống cũng không lo!”

Vương thị đem con gái để vào trong lòng Cố Tứ Ngưu, bản thân đi nấu cơm. Miêu Nhi ngửi thấy mùi mồ hôi trên người phụ thân, mũi nhỏ nhăn lại giãy dụa không cho phụ thân ôm.

Cố Tứ Ngưu cười, ánh mắt xấu xa dùng sức hôn nhẹ đầu con gái: “Nha đầu xấu xa, dám ngại phụ thân hôi”

“Bi bô!” Tiểu nha đầu nũng nịu kháng nghị, chân nhỏ đá loạn, trong lòng rất là bi phẫn, vì sao bản thân vẫn là trẻ con vậy? Không có quyền gì cả!

Vương Thế Trạch cười nhìn hai người đùa giỡn, có đôi khi hắn cũng biết muội muội rất nuông chiều con gái, nhưng nhìn thấy tiểu nha đầu Miêu Nhi này, liền tự mình đem điểm tâm của phụ nhân đến để đút nàng, càng không nói đến những người khác. Nói đến cũng lạ, bọn Tứ Ngưu bộ dạng cũng không tính là đẹp, sao lại sinh ra một ngọc nữ bên người Quan Âm Bồ Tát thế này? Chỉ là một nông gia như bọn họ lại sinh một tiểu nữ hài như vậy, cũng không phải là chuyện tốt gì. Vương Thế Trạch có chút suy nghĩ đến.

Cố Tứ Ngưu đùa cùng con gái một trận, lại cẩn thận đem con gái để lên bên trong giường, xung quanh nàng vây quanh một vòng chăn bông, tự một mình chơi đùa!

“Đệ thật là giỏi!” Vương Thế Trạch cười nói: “Đúng rồi, ta lần này đến Quảng Đông, mua rất nhiều hạt giống, nghe Man Di nói đều là thứ tốt, có thể sống tốt, chỉ cần không gặp thiên tai, một nhà đều không đói. Ta xem giá cũng không cao, liền mua đem về, Man Di còn tặng ta mấy quyển sách. Luận về trồng trọt, đệ so với ta giỏi hơn nhiều, ở nhà đệ thử xem, nếu là giống như họ nói, chúng ta không cần sợ việc ăn uống!”

Cố Tứ Ngưu vừa nghe vừa cảm động: “Được, đầu xuân năm sau đệ sẽ thử xem! Hạt giống đó bao nhiêu tiền?”

Vương Thế Trạch biết muội phu mình tính tình rõ ràng, cũng không nói với hắn gì: “Năm mươi quan! Hạt giống của ta số lượng cũng không nhiều lắm, nhưng chủng loại không ít. Đệ đừng vội đưa ta tiền, xem loại nào tốt!”

Năm mươi quan không phải là một số lượng nhỏ, Cố Tứ Ngưu nhất thời cũng không có được, hắn cũng không phải là người cố chấp, thấy đại ca nói như thế, liền sảng khoái đáp ứng.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.12.2014, 22:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 13872 lần
Điểm: 11.57
Có bài mới Re: [Xuyên không, điền văn] Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải - Khán Tuyền Thính Phong - Điểm: 13
Chương 2: Nam qua - 1

Trong khi hai người nói chuyện thì Vương thị đã làm cơm chiều xong đang dọn lên, cậu tới cửa thì là khách quý, phụ nữ và trẻ nhỏ cũng không thể ngồi vào, Vương thị vội vàng dẫn vào đứa nhỏ, mang bọn họ đến một cái bàn nhỏ ăn cơm, Vương Thế Trạch cố gắng giữ Cố Phúc lại.

“Phúc Nhi cũng đã mười tuổi! Cũng là một tiểu đại nhân rồi! Qua vài năm cũng nên thành thân!” Vương Thế Trạch sang sảng cười nói.

Cố Tứ Ngưu cười cười nói với Cố Phúc: “Nếu cậu cho con ngồi, con cứ ngồi đi”

Cố Phúc dạ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh cha, rót rượu cho cha và cậu.


Hoa Minh Minh hấp hấp cái mũi nhỏ, hương vị đồ ăn không phải rất thơm, ngửi thấy thì không thèm ăn. Mấy ngày nay quan sát, gia đình này cũng không phải giống với nhà nàng trước đây, phỏng chừng là cỡ ấm no, theo như tin tức nàng thường xem được, nhà bọn họ ở trong thôn này xem như là một nhà bậc trung thường thường! Ít nhất trong nhà nhiều nhân khẩu như vậy, còn có thể ăn nó, bàn ăn cũng có món mặn, cái này thực không dễ dàng! Dù sao thì ở hiện đại vật chất có phong phú, cũng còn rất nhiều người ăn không đủ no!

Kỳ thật xuyên qua cũng không phải là một chuyện tốt! Hoa Minh Minh ảm đạm nghĩ đến kiếp trước của mình! Nàng ở hiện đại bất quá cũng là một người bình thường mà thôi. Gia cảnh giàu có, lại là con một, từ nhỏ liền được cha mẹ che chở, chưa từng có trải qua cái gì sóng gió khúc chiết, là một cô gái tiêu chuẩn ngoan ngoãn. Bạn trai là người quen, hai người đều là từ từ mà yêu, bình tĩnh kết giao ba năm, sau đó thì nước chảy thành sông mà gặp cha mẹ hai bên, bàn tính kết hôn. Ngay cả bạn tốt cũng từng nói qua, chưa thấy ai như bọn họ, yêu nhau mà tương kính như tân như vậy.

Kiếp trước duy nhất đã làm một hành động kinh thế hãi tục, đó chính là trước khi chết buông tha, không cầu cứu! Lúc nàng cùng với cha mẹ đi ra ngoài mua đồ chuẩn bị kết hôn thì bị tai nạn giao thông chết! Lúc ấy bọn họ lái xe ở trên đường, một chiếc xe tải đột nhiên từ phía sau đụng phải, ba mẹ ngồi ở phía sau chết ngay tại chỗ, lúc ấy nàng lái xe, một đôi chân bị chặt đứt, đổ máu rất nhiều. Sau khi nàng nhìn kính chiếu hậu mà trông thấy thảm cảnh của cha mẹ, mất hết can đảm, căn bản không nghĩ tới phải sống sót một mình, chỉ để lại trên di động biển số xe tải đã bỏ trốn. Nàng nguyên tưởng rằng mình sẽ chết, lại không nghĩ rằng khi mình tỉnh lại thì cư nhiên xuyên qua!

Đây là trừng phạt đối với nàng đã bỏ phí bản thân sao? Nàng cười chua sót, hồi tưởng chuyện cũ, hốc mắt dần dần ướt át, nàng hiện tại chỉ duy nhất hy vọng là ba mẹ có thể đầu thai, về phần mặt khác, nàng không còn mong gì cả. Nàng nhắm mắt lại, trong lòng yên lặng niệm Địa Tạng kinh, vì cha mẹ mà cầu phúc.

Vương Thế Trạch dùng đũa gắp đồ ăn đưa đến miệng, lại uống một ngụm rượu gạo, nói: “Ta nói muội muội này, cả nhà chỉ có mình ngươi là nữ nhân, lại có nhiều đứa nhỏ như vậy, ngươi có thể thảnh thơi sao?”

Vương thị một bên đút cơm cho Cố Quý, vừa nói: “Vội thì cũng sẽ vội, lại nói bọn Phúc Nhi đều là những đứa nhỏ hiểu chuyện, cũng có thể giúp muội một phen. Hôm nay Phúc Nhi cùng Ngọc Nhi còn giúp ta trông Mèo Con a!”

Vương Thế Trạch nói: “Bọn chúng lúc còn nhỏ cũng là nam nhân, sao có thể làm việc của phụ nữ?”

Hoa Minh Minh phụt cười, hai tiểu tử chưa dứt sữa, còn gọi là nam nhân!



Cố Tứ Ngưu nghe Vương Thế Trạch nói như vậy, không khỏi hỏi lại: “Đại ca, huynh có biện pháp gì?”

Vương Thế Trạch cười nói: “Ta nhưng thật ra có một biện pháp, chỉ sợ các ngươi không đáp ứng”

Vương thị nói: “Biện pháp gì? Sẽ không phải bảo bọn muội mua một nha hoàn a? Bọn muội không có khả năng mua nỗi”. Nàng vỗ một cái lên đầu Cố Quý đang không ngừng nhúc nhích: “Hảo hảo ăn cơm! Quậy cái gì mà quậy?! Trên có rận sao?”

Vương Thế Trạch nói: “Muội còn nhớ Tam cô không?”

Vương thị nói: “Như thế nào mà không nhớ rõ chứ? Không phải nàng đã đi được bốn năm rồi sao?”

Vương Thế Trạch nói: “Xuyên Tử, con trai thứ hai nhà Tam cô không phải vừa mới cưới vợ sao? Người vợ mới của Xuyên Tử còn dẫn theo một đứa bé gái, năm nay mười lăm tuổi. Vài ngày trước, đứa cháu đó lên trấn trên tìm ta, nói là nhờ ta tìm giúp đứa nhỏ kia, làm vợ cũng tốt, làm nha hoàn cũng tốt, tốt xấu gì chỉ cần đem nàng đuổi đi. Tẩu tử của muội gặp qua đứa nhỏ kia, nhìn qua rất khỏe, lại làm việc chăm chỉ, tài nghệ nấu ăn không tồi, may vá cũng tốt, ta xem không bằng muội đem đứa nhỏ đến nhà làm con dâu nuôi từ bé, chờ Phúc Nhi lớn hơn một chút thì lấy làm vợ”

Vương thị nghe nhíu mày nói: “Mười lăm tuổi? Có phải hay không lớn một chút? Cô nương lớn như vậy, đem nàng gả đi, không phải còn có thể lấy được một chút sính lễ sao? Vì cái gì muốn người khác mua làm nha hoàn đây?”

Vương Thế Trạch nói: “Gả? Bộ dạng nhà hắn như thế, lấy đâu ra đồ cưới? Lại nói, nhà ai lại lấy con người chồng trước? Vốn đứa cháu muốn đem nàng lên trấn trên làm nha hoàn của một nhà giàu, nhưng vợ hắn sống chết không chịu, ương chị dâu của muội, đem con gái đưa cho người khác làm con dâu nuôi từ bé so với làm nha hoàn tốt hơn. Xuyên Tử cũng không tham tiền bán mình, hắn chỉ là nghĩ muốn đuổi đứa nhỏ kia đi, ba đứa con gái của hắn đồ cưới cũng không lo nổi, nào có tiền để lo đồ cưới cho con gái người khác?”

Hắn nhìn quanh vài đứa nhỏ một chút rồi nói: “Muội phu, đệ cũng đừng trách ta lắm miệng, nhà các người con đông, vợ lão đại không dễ tìm. Nha đầu kia tuy nói lớn hơn Phúc Nhi 5 tuổi, nhưng đến nhà các ngươi có thể làm việc, so với mấy đứa nhỏ thì không phải tốt hơn sao? Ta thấy đều tốt lắm, các người nên để Phúc Nhi cưới nha đầu kia, phỏng chừng cũng chỉ phải phí hai ba lượng bạc, nếu thật sự là một người vợ thảo, giá trị cũng không chỉ có bấy nhiêu”

Vợ chồng Cố thị nghe xong không khỏi suy nghĩ, Cố Tứ Ngưu suy nghĩ một lát, nói với Vương thị: “Đại ca nói có lý, nếu không nàng theo đại ca đi xem, nếu đứa nhỏ kia cũng không tệ, liền mang về nhà, trong nhà cũng không thiếu miệng ăn. Đứa nhỏ kia đã mười lăm tuổi, cũng có thể giúp nàng làm việc nhà, lúc nàng không có nhà cũng có thể chiếu cố Toàn Nhi và Mèo Con”

Vương thị nghe xong tâm cũng động không thôi, thú một người vợ không đến mười lượng bạc lại còn thảo, nghe lời Cố Tứ Ngưu, liền gật đầu nói: “Cũng tốt, ngày mai ta đi đến nhà đứa cháu ấy nhìn xem”

Vương Thế Trạch cười nói: “Ngày mai ta lại đây đón muội, muội yên tâm, đứa nhỏ kia rất tốt”

Vương thị cười nói: “Người đại ca nhận định, khẳng định không tồi”

Hoa Minh Minh ở một bên nghe đến xuất thần, nàng cũng từng nghe bà nội, bà ngoại nói qua, trước kia gia cảnh người ở nông thôn nghèo khó, nuôi không nổi đứa nhỏ, đều đem con gái đến nhà người khác đi làm con dâu nuôi từ bé. Bản thân vẫn là may mắn, ít nhất cha mẹ mình sẽ không đem mình trở thành trói buộc.

Cố Phúc năm nay mặc dù mới mười tuổi, như vậy cũng hiểu chuyện, nghe được cha mẹ tìm cho mình một người vợ, không khỏi mặt đỏ ửng, Cố Lộc vụng trộm ngắm hắn cười, ngay cả Cố Thọ cũng cười hì hì nhìn đại ca, đang muốn giễu cợt vài câu, Cố Phúc mặt nghiêm lại: “Thực không nói! Ngươi đều đã quên!”
Xem Phim hoat hinh anime online


Vài huynh đệ le luỡi, rất không cho là đúng, trong nhà đại ca nắm tay là cứng rắn nhất, bọn họ sợ đại ca tức giận, đánh bọn họ một chút liền không đáng!

Hoa Minh Minh nằm ở bên cạnh phụ thân, nghe mùi rượu còn hai mùi mồ hôi trên người, mày mặt nhăn lại, phi thường không quen. Ba ba chưa bao giờ hút thuốc uống rượu, nhưng Cố Tứ Ngưu lại uống rượu hút thuốc, hút loại thuốc có khói thật hôi. Nàng không chịu nổi hương vị kia, mở ra cái miệng nhỏ nhắn kêu vài tiếng, Vương thị vội vàng buông bát, chạy lại ôm lấy con gái, sờ sờ phía dưới tã, không ướt a! Chẳng lẽ đói bụng?

Nàng cởi vạt áo cho con gái bú, Hoa Minh Minh há miệng ngậm lấy, sữa mẹ dinh dưỡng, cũng không chịu đói nữa. Uống no bụng, nàng thân thủ che miệng đánh một cái ngáp thanh tú. Nhưng lại làm Vương thị vừa nhìn liền thích: “Bé ngoan nhà chúng ta nhỏ như vậy đã biết che miệng ngáp! Thực ngoan!” Nàng cúi đầu hôn con gái vài cái.

Hoa Minh Minh cười khanh khách vài tiếng, đầu nhỏ hướng trong lòng Vương thị cọ cọ, Vương thị thấy bộ dạng đáng yêu của con gái, cười đến toe toét, không những đùa với con gái. Thông qua mấy ngày nàng quan sát, Cố Tứ Ngưu bình thường trừ bỏ làm việc nông ở ngoài, ít quản sự tình gì, trong nhà trên cơ bản là Vương thị làm chủ, vì để cho cuộc sống của mình về sau hạnh phúc một chút, lấy lòng Vương thị là tốt nhất!

Lúc này Cố Toàn cũng đói bụng, ở một bên gào khan lên, Cố Phúc vội vàng ôm muội muội, Vương thị quay đầu lại cho Cố Toàn bú. Vương thị âm thầm suy nghĩ, mấy đứa bé này mấy ngày nay cứ khoảng một canh giờ sẽ bú hai ba lượt, vẫn là cho hắn cai sữa đi? Ngày mai quản gia đem gạo trắng qua, nấu cháo cho mấy đứa trẻ ăn. Nàng quay đầu lại nhìn con gái sắp ngủ, trong lòng ấm áp, bé ăn uống cũng ít, sữa mình cũng vậy, vẫn là khoan cho bé cai sữa đi.

Cố Phúc ôm muội muội, không yên lòng nghĩ đến vợ mình bộ dạng không biết như thế nào? Hắn mặt đỏ hồng nhớ tới Đào Hoa tỉ ở đầu thôn, nếu nàng có bộ dạng không kém Đào Hoa tỉ thì tốt rồi!

Hoa Minh Minh bĩu môi nhìn Cố Phúc bộ dạng đỏ mặt, hiển nhiên tiểu tử này đang tư xuân! Nàng còn nhớ rõ cậu đối với nữ hài tử kia đánh giá rất khỏe mạnh. Hiển nhiên bộ dạng đứa nhỏ kia hẳn là không đẹp lắm, nàng ngẩng đầu nhìn Cố Phúc, Cố Phúc vẫn là một đứa nhỏ, sẽ thích một người lớn hơn hắn năm tuổi diện mạo lại bình thường sao?

Vương thị cùng Vương Thế Trạch thương lượng một chút, quyết định ngày mai liền cùng hắn đi đến nhà Xuyên Tử xem nữ hài tử kia như thế nào, nếu thật sự thành thật, trước hết mang về trong nhà, cũng có thể giúp đỡ nhiều việc, nàng quả thật rất vội vàng.

Hoa Minh Minh sau khi ăn uống no đủ, tiếp tục hoa tay múa chân vui sướng đứng lên. Cố Phúc thấy nàng không an phận, sợ nàng ngã, liền đem nàng thẻ lại trên giường. Tứ chi của trẻ con mềm nhũn hơn nàng tưởng tượng, nàng có thể làm ra những động tác mình muốn, giống như một điều kiện tốt, nàng đương nhiên sẽ không làm cho dây chằng của mình trở thành dẻo dai.

Tuy rằng đối với bản thân xuyên qua cũng không thập phần vừa lòng, nhưng nếu đã xuyên qua, nàng cũng không thể lãng phí một cơ hội tốt như vậy. Coi tình huống của nàng trước mắt mà nói, trừ bỏ có thể thừa dịp này làm cho dây chằng dẻo dai nhất, nhiều lắm cũng là làm một ít vận động, đỡ phải về sau dây chằng bị chấn thương, hoặc xảy ra những việc khác! Con mắt Hoa Minh Minh chuyển vòng vo, có lẽ nàng có thể thừa dịp vài ca ca không chú ý đến xem sách của bọn hắn?



Ngày hôm sau Vương thị đã sớm chuẩn bị, đầu tiên là cho hai đứa con bú sữa, sau dặn Cố Phúc cùng Trần Quân Ngọc hảo hảo coi chừng hai đứa trẻ, đi theo Vương Thế Trạch đến nhà của Xuyên Tử.

Vương Thế Trạch hôm nay đánh riêng một chiếc xe bò đến đây, Hoa Minh Minh mở to hai con mắt tò mò nhìn xe bò ở cổ đại, liền thấy hai cái bánh xe bằng gỗ, xe thế này có thể vững chắc sao? Mắt thấy Vương thị vững vàng ngồi trên xe bò, Vương Thế Trạch hét một tiếng, con bò vàng to lớn rống dài một tiếng, lười biếng nâng chân lên, chậm rãi lôi kéo xe đi.

Xuyên Tử ở Tùng Phổ thôn, cách Lão Hòe thôn không tính là quá xa, xe bò đi được một canh giờ. Xuyên Tử sớm đã đứng ở đầu thôn, vừa thấy xe bò Vương Thế Trạch lại đây, vội vội vàng vàng gọi: “Ca ca, ngươi đã đến rồi. Chờ các ngươi đã lâu. Tỷ tỷ, đã lâu không gặp”

Vương Thế Trạch nói: “Xe bò đi chậm, không thể so với ta một mình cưỡi la đến đây”. Hắn nhảy xuống xe bò, lôi kéo bò, đi theo Xuyên Tử về hướng nhà hắn.

Vương thị chưa bao giờ đến nhà Xuyên Tử, nhìn thấy nhà bọn họ, liền biết hắn vì cái gì không cần đứa trẻ này rồi. Nhà bọn họ vừa cũ lại nghèo, đến nỗi phải trú trong phòng bếp, nhà Xuyên Tử lại là nhà tranh, Vương thị không khỏi thở dài.

Vợ Xuyên Tử vừa thấy Vương thị đến đây, vội vàng đi ra đón, thần tình đầy ý cười, liên tục gọi tỷ tỷ, đón nàng vào trong phòng ngồi: “Tỷ tỷ mau vào bên trong ngồi. Nam Qua! Pha trà giúp mẹ nào”

Nam Qua lên tiếng, sáng hôm nay nàng vừa hái xong một ít vu tuy, chờ Vương thị đến đây thì pha trà, trà vu tuy tốt lắm, vừa định mang ra, nàng chần chờ một chút, ở trong phòng bếp lấy một lọ đất nung, bỏ một ít mè đen vào trong trà vu tuy rồi mới bưng ra ngoài.

Xuyên Tử cùng Vương Thế Trạch ở bên ngoài sân nói chuyện, Nam Qua trước mời Vương Thế Trạch một chén trà, Xuyên Tử mắt thấy Nam Qua bưng lên trà vu tuy bên trên còn có một ít mè đen thơm nức không khỏi chau mày hút khí, trừng mắt nhìn Nam Qua liếc mắt một cái.

Vợ Xuyên Tử cùng Vương thị ở buồng trong nói chuyện, Vương thị mỉm cười tiếp nhận trà Nam Qua đưa tới, không động thanh sắc đánh giá Nam Qua một chút, màu da hơi tái, mày rậm mắt to, khoang mũi to, vẻ mặt trung hậu thật thà chất phác. Dáng người cũng có chút tráng kiện, mông to lưng thô, vừa nhìn thấy là có khả năng làm việc nặng, rất tốt.

Vương thị cúi đầu uống một ngụm trà, trong lòng nghĩ đến, hiện ở nhà có nhiều đứa trẻ như vậy, chỉ có mỗi bản thân là phụ nữ, vừa muốn làm chút đồ thủ công vừa muốn nuôi tằm dệt cửi, thật là có chút bận rộn! Tìm một người vợ kém Phúc Nhi không bao nhiêu tuổi, trước khoan nói sính lễ phải đưa nhiều hay ít, đợi đến khi Phúc Nhi thành thân cũng chỉ 3, 4 năm!

Nha đầu kia tuy nói bộ dáng thô thiển, nhưng về việc nhà thì có thể làm việc. Xem bộ dạng lại là người thành thật, sẽ không làm chuyện càn quấy, Phúc Nhi là lão đại, tìm vợ cũng không giống những nhà giàu khác, phải diện mạo phải dáng người, bọn họ muốn vợ chính là muốn có khí lực, có khả năng sống tốt, còn có thể chiếu cố đệ đệ muội muội nữa.

Vợ Xuyên Tử ở một bên cũng lo nghĩ, mắt thấy Vương thị thần thái đầy ý cười, cười khanh khách hỏi Nam Qua một số vấn đề, liền biết nàng coi trọng con gái mình, không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi, rốt cục cũng là con của mình, nàng như thế nào có thể bỏ được con gái bán cho người ta làm nô tỳ đây? Nếu không phải sống không nổi, nàng cũng sẽ không làm cho con gái lấy một người nhỏ hơn con gái năm tuổi.

Vương Thế Trạch thấy Vương thị thích, liền đem hai lượng bạc đưa cho Xuyên Tử, Xuyên Tử tươi cười tiếp nhận. Vương thị thấy một nhà Xuyên Tử thật sự đáng thương, bảo Vương Thế Trạch mua ba bao gạo cho Xuyên tử, miệng Xuyên Tử cười đến toét cả ra!

Vương thị là một người khôn khéo, muốn coi trọng cô nương người ta, bảo Vương Thế Trạch mời Lý chính đến, trước tiên đem Nam Qua vào hộ tịch nhà bọn họ, về sau Nam Qua chính là gia đình bọn họ. Nam Qua liền hướng Vương thị cúi đầu, gọi một tiếng: “Mẹ”

Vợ Xuyên Tử thấy thế, vụng trộm nghiêng mình lau nước mắt.

Nam Qua cũng ôm mẹ khóc lên, vợ Xuyên Tử vỗ nàng nói: “Nha đầu ngốc, khóc cái gì? Mẹ chồng ngươi là người tốt, tới nhà bọn họ rồi, ngươi cố gắng hầu hạ người ta biết không?”

Nam Qua “Dạ” một tiếng: “Con biết rồi, mẹ!”

Vương thị thấy thế cũng rớt nước mắt, nàng rưng rưng hướng vợ Xuyên Tử nói: “Xuyên Tử, ngươi yên tâm đi, nhà của chúng ta sẽ không để nàng ủy khuất”

Vợ Xuyên Tử nâng vạt áo lau nước mắt nói: “Ta biết tỷ tỷ là người tốt”

Sau khi mẹ con lưu luyến chia tay, Nam Qua an vị ngồi trên xe ngựa đi rồi. Vợ Xuyên Tỷ đi đến đầu thôn, ngơ ngác nhìn bóng dáng con gái đi xa sau một lúc lâu, mới thở dài một hơi. Xuyên Tử nói: “Trở về đi, tỷ tỷ, tỷ phu của ta đều là người tốt, tổ tiên của tỷ phu ta là người đọc sách làm quan, Nam Qua đi theo bọn họ cũng là phúc khí của nàng”

Vợ Xuyên Tử rưng rưng gật đầu: “Ừ, chúng ta trở về đi! Sắp tối rồi, còn phải đi nấu cơm nữa!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Jenny Chau, Jenny Chau0811, Thanh Nghiên, bebibum, hh09, lan trần, ngoung1412, thinh da vuong, thtrungkuti, vuly, xiazi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot], hienbach, linhkhin, Miapham, Mặc Lãnh Nguyệt, Nga Le, pypyl, Sam151, Thụy Mẫn, Tranglinh0808 và 876 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 640 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1351 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 465 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2683 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 608 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Nhân Gian Hoan Hỉ: chữ tạo đề tài chỗ nào vơqis các bạn...ko thấy chi luôn
Windwanderer: huhu có ai biết dùng PTS k tớ nhờ xíu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster lêu lêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 519 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 892 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.