Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=393061
Trang 94/101

Người gởi:  Mẹ tớ là Thái Hậu [ 28.05.2019, 15:47 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

Chương 150 (5):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Vẻ mặt Thái Thượng Hoàng lạnh xuống: “Thành nhi, vì giang sơn của Hách Liên thị, chúng ta tất phải diệt hắn!”

“Nhi thần không thể đáp ứng.” Tiếng Hách Liên Thành rất nhẹ nhưng lại rất khẳng định.

“Con…” Đôi môi Thái Thượng Hoàng phát run: “Con dám ngỗ nghịch với trẫm?”

Ông hít một hơi thật sâu, nén cơn giận trong lòng, mở miệng cực lực bảo trì bình thản: “Trẫm biết con với Tần Liễm có mối giao hảo, không nỡ giết hắn, nhưng thân là Đế Vương, nhất định phải lãnh tâm vô tình, nếu không, giang sơn này của tộc Hách Liên sớm muộn cũng diệt vong trên tay con.” Ông nặng lời.

Lời vừa dứt, phía gian ngoài liền có tiếng cười trong trẻo dễ nghe.

Thái Thượng Hoàng nhíu mày, sau đó ông nhìn thấy một nam tử tựa như trích tiên đi vào.

Dung nhan khuynh thành, phong thái tuyệt thế.

Tóc đen phiêu phiêu, dây cột tóc màu trắng bạc. Bước chân hắn ưu nhã, vạt áo chập chờn, một đường đi đến tựa như đang đằng vân, có một loại phong thái không nói nên lời.

“Tần Liễm!!!” Đôi lông mày Thái Thượng Hoàng nhíu chặt vào nhau, không có triệu kiến, Tần Liễm sao dám xuất hiện tại phòng ngủ của ông?

“Thái Thượng Hoàng, ngài không cần phải lo lắng giang sơn Hách Liên thị bị hủy trên tay Hoàng Thượng.” Tần Liễm cười đến vô hại, đôi mắt thế nhưng lại châm biếm sâu sắc: “Bởi vì giang sơn của tổ tiên Hách Liên này bị hủy trên chính tay của ngài rồi.” Hắn câu môi, tiếu dung âm hàn rợn người.

Thái Thượng Hoàng không khỏi cảm thấy hoảng hốt: “Ngươi có ý gì?” Cái gì gọi là giang sơn của tổ tiên Hách Liên thị đã bị hủy trên tay ông?

Bất chấp hồ nghi trong lòng, ông trầm giọng quát lên: “Tần Liễm to gan, không có ý truyền của trẫm lại dám tự ý xông vào tẩm cung. Người đâu, áp giải hắn đi cho trẫm!” Ông đang lo không có lí do quang minh chính đại để xử trí Tần Liễm. Lần này hay rồi, hắn lại tự mình xông tới, vừa vặn ông chụp một tội danh lên hắn. (MTLTH.dđlqđ)

Thế nhưng ông hô to cũng đã vài lần, ngoài điện lại không có lấy một bóng người vào. Tâm trầm xuống, tẩm cung của ông chắc chắn đã bị người khắc không chế.

“Công tử.” Hách Liên Thành đột nhiên hành lễ với Tần Liễm.

Thái Thượng Hoàng liền ngừng nói, thấy một màn như vậy, nội tâm tức giận, quát tháo: “Thành nhi, ngôi cửu ngũ như con sao phải hành lễ với hắn!”

Tần Liễm cười nhạt một tiếng: “Hắn thân là thuộc hạ của bản tướng, đương nhiên phải hành lễ với bản tướng rồi.”

“Thuộc hạ?” Thái Thượng Hoàng cảm thấy cái lạnh xâm nhập vào tận trong xương tủy, lạnh đến cứng cả đầu: “Thanh nhi, không, ngươi không phải Thành nhi, không phải, ngươi là Thành nhi!”Lời nói của ông đã bắt đầu hoảng loạn: “Tần Liễm tự ý xông vào tẩm cung, con mau trị tội hắn!”

Hách Liên Thành hờ hững nhìn ông: “Hách Liên Thành chân chính, bảy năm trước đã chết vì trọng bệnh.”

Nhìn Hách Liên Thành trước mặt có vài phần giống với Liên phi, Thái Thượng Hoàng hô hấp cứng lại, ngực thấy đau, tròng mắt trừng lớn, khó tin mở miệng: “Không…làm sao có thể, lúc trẫm mới biết con, trừ trên người con có ngọc bội Long văn ra, những chuyện phát sinh trước đây, trẫm hỏi con, con đều có thể nói rõ. Thậm chí ở phụ cận tẩm cung của mẫu phi con có một gốc cây đào già, dưới đó có chôn một vò rượu, con cũng biết.” Chuyện chôn rượu hoa đào dưới gốc cây là chuyện bí mật của ông cùng với Hách Liên Thành khi đó mới có mấy tuổi.

“Trước khi chôn rượu hoa đào, con nói với trẫm muốn tặng mẫu phi một bất ngờ. Đó chính là rượu hoa đào chính tay con ủ, muốn vào ngày sinh thần của mẫu phi tặng nàng, con còn xin trẫm giữ bí mật, không thể để cho người thứ ba biết.” Tiểu Hách Liên Thành nho nhỏ ngày ấy từng uống trộm rượu, biết là mỹ vị liền muốn tự tay ủ cho Liên phi. (MTLTH.dđlqđ)

“Về sau con nhịn không được liền đi đào vò rượu kia lên, lại lấy ra uống rồi vô ý làm vỡ cả vò, rượu thấm hết xuống đất, vì thế con chạy đi tìm trẫm, khóc đến hai mắt đều sưng lên.

Những chuyện này con đều biết, như thế nào con không phải là Thành nhi của trẫm?”

Đây chính là nguyên nhân, lúc mới gặp lại sau bao năm xa cách, trừ khuôn mặt có bốn phần giống với Liên phi, trên người có ngọc bội Long văn, còn biết những chuyện kia, thế nên ông mới không hề hoài nghi thân phận của Hách Liên Thành.

Cho tới tận bây giờ, ông vẫn không muốn tin Hách Liên Thành trước mặt là giả.

“Cô cô lần đầu tiên đưa biểu đệ đến gặp bản tướng, biểu đệ rất thích chơi cùng bản tướng. Những ngày biểu đệ lưu lại ở dân gian đều ở cùng với bản tướng.”

Tần Liễm đột nhiên lên tiếng, Thái Thượng Hoàng cứng đờ cả người: “Cô cô? Biểu đệ?” Ông ta ngẩng đầu, đáy mắt tràn ra sợ hãi: “Ngươi….ngươi là ai?”

Tần Liễm vẫn cười ôn hòa như cũ: “Tần Nam là cô cô của bản tướng, Thái Thượng Hoàng, ngài nói xem, bản tướng có thể là ai?”

Tần Nam chỉ có duy nhất một vị huynh trưởng, không khó để đoán, Tần Liễm chính là trưởng tử của Tộc trưởng Bạch tộc.

“Không…không thể nào.” Thái Thượng Hoàng mạnh mẽ lắc đầu: “Bạch tộc toàn bộ đã bị huyết tẩy, làm sao có thể lưu ngươi lại được?”

Tần Liễm lạnh lùng nhìn ông ta, không nói một câu.

Năm đó, Nguyên Ung Đế phái người đến diệt Bạch tộc, mẫu thân hắn trong lúc nhất thời không thể tìm thấy chỗ ẩn thân, dưới tình thế cấp bách liền vùi tiểu Tần Liễm vào trong tuyết, lo lắng hắn động đậy khiến người phát hiện, liền điểm huyệt đạo hắn.

Tần Liễm ở trong tuyết một ngày một đêm, suýt bị chết rét, về sau may mắn được một người đồng tộc thoát chết cứu sống. Người nọ nguyên là muốn mai táng thân nhân thật tốt, chô nên mới đào hố, không nghĩ tới có thể đào được tiểu Tần Liễm.

Từ sau lần bị chôn trong tuyết ấy, hắn rất sợ lạnh.

“Ngươi là biểu ca của Thành nhi, chỉ cần có tâm, moi tin tức từ trong miệng Thành nhi là chuyện có thể.” Thái Thượng Hoàng tỉnh ngộ nói, Tần Liễm biết chuyện, chắc chắn Hách Liên Thành giả cũng biết.

Trong thiên hạ, muốn tìm người có gương mặt giống Liên phi cũng không phải là không thể.

Một người tương tự Liên phi, trên người có ngọc bội Long văn, còn biết chuyện bí mật khi còn bé của Hách Liên Thành, nỗi đau mất đi ái tử mười mấy năm, làm sao ông lại không tin Hách Liên Thành là thật đây?

“Ngươi vào triều làm quan mấy năm, lại tìm người có khuôn mặt vài phần giống với Liên phi giả trang thành Thành nhi, cũng khiến Thành nhi giả lấy được tín nhiệm từ trẫm, cuối cùng trẫm cam tâm tình nguyện nhường ngôi cho hắn, từ đó danh chính ngôn thuận cướp đi giang sơn Hách Liên thị ta.”

“Tần Liễm, ngươi rõ ràng là loạn thần tặc tử có ý đồ mưu quyền soán vị, lại được bách tính quan viên trăm họ Nam Hạ xưng tục hiền thần.” Nhất là sau sự kiện phản loạn tại Cách Nguyên cung, mỹ danh trung thần của Tần Liễm đã cao đến trời xanh.

“Châm chọc! Đây thực sự là thiên đại châm chọc!” Thái Thượng Hoàng giờ phút này hối hận vạn phần, xấu hổ cực kỳ, tay ông ta nắm thành quyền, liên tục đánh vào lồng ngực mình, tựa như muốn đánh cho đến khi uất ức lồng ngực tan đi.

Ông ta hành động như vậy tác động đến vết thương trên người. Miệng vết thương vỡ ra đau nhức, rỉ máu, nhưng đau đớn thân xác kia làm sao có thể sáng bằng đau nhức trong lòng.

Giang sơn bị người trắng trợn cướp đi, xuống cửu tuyền rồi, ông ta lấy khuôn mặt nào để đối mặt với liệt tổ liệt tông!

“Trẫm muốn giết ngươi!” Hai mắt Thái Thượng Hoàng đỏ ngầu như máu, nhịn đau nhức kịch liệt xuống, mười ngón tay cong thành trảo, điên cuồng nhảy từ trên giường xuống đánh về phía Tần Liễm.

Tần Liễm bước chân nhẹ chuyển liền có thể dễ dàng né tránh đòn tấn công của ông ta.

Thái Thượng Hoàng ngã trên mặt đất, oán hận trừng mắt nhìn Tần Liễm, thân thể tựa như bùn nhão, dù có cố sức đến mấy cũng không thể bò dậy.

“Công tử, xử trí ông ta thế nào?” Hách Liên Thành nhìn Thái Thượng Hoàng nói.

Thái Thượng Hoàng đảo con ngươi, âm ngoan nhìn Hách Liên Thành.

“Thái Thượng Hoàng vừa mới nói xử trí Tạ Minh như thế nào?” Tần Liễm sâu kín nói.

Hách Liên Thành nói lại một lần lời Thái Thượng Hoàng nói với hắn.

“Ha ha, ngươi đúng là hận chết Tạ Minh.” Tần Liễm cười nói, Tạ Minh cũng đã chết, Thái Thượng Hoàng đến cả thi thể người chết cũng không buông tha.

Tần Liễm híp mắt phượng: “Nhưng bản tướng lại không thể theo ý ngươi được, bản tướng sẽ chôn cất Tạ Minh cùng cô cô cùng một chỗ, khiến bọn họ vĩnh viễn không phân ly.” Giọng hắn trầm nhẹ, lại có cảm giác khiến người khác sợ hãi.

“Không, ngươi không thể!”  Thái Thượng Hoàng dùng hết khí lực, thân thể lăn một vòng, thành công lăn đến bên chân Tần Liễm: “Trẫm liều mạng với ngươi!” Ông ta mở miệng cắn lên chân Tần Liễm.

Tần Liễm ưu nhã cười một tiếng, không thèm liếc mắt với ông ta, sau đó đá một cước lên miệng ông ta.

“Ưm ưm…” Thái Thượng Hoàng lập tức phun ra mấy cái răng cùng với máu. Con ngươi đỏ sậm âm ngoan, khuôn mặt vặn vẹo đáng sợ. (MTLTH.dđlqđ)

Tần Liễm đột nhiên ngồi xổm xuống, nhanh chóng điểm huyệt đạo lên người Thái Thượng Hoàng làm ông ta không thể cử động.

“Bản tướng có nói phải xử trí hắn thế nào chưa?” Tần Liễm xoay người, vạt áo tuyết sắc xoay tròn như bạch liên bung cánh, hắn thản nhiên ngồi lên ghế chủ vị.

“Chưa có.” Hách Liên Thành nói.

“Vậy bây giờ ta nói qua một chút.” Giọng nói thanh đạm tựa như đang bàn luận chuyện gió trăng: “Bản tướng cảm thấy cách xử trí đối với thi thể Tạ Minh kia của ông ta đúng là không tệ.”

Toàn thân Thái Thượng Hoàng run lên, định cắn lưỡi tự sát, đáng tiếc vừa mới bị Tần Liễm đá một cước, cơ hồ đá gãy hết hàm răng của ông ta, ông ta muốn căn lưỡi, thế nhưng lại chẳng còn mấy cái để mà cắn.

“Biện pháp không tồi nhưng vẫn phải đổi một chút. Quất năm trăm cái, dạo phố ba ngày, treo lên Đông Dương thái thị khẩu ba ngày. Cuối cùng tháo thành tám khối, phân đến Nam Hải, Đông thành Tuyết sơn, Tây hoang sa mạc, Bắc nguyên đầm lầy. Bốn khối còn lại vứt cho chó ăn.”

Cho chó ăn? Dám lấy thịt của ông cho chó ăn! Thái Thượng giận đến phun huyết: “Trẫm là Thái Thượng Hoàng, ngươi lại dám đối xử với trẫm như vậy, mạo phạm Thiên uy, quần thần nhất định sẽ phản đối, dân chúng nhất định sẽ đánh chết gian thần nhà ngươi!”

“Thái Thượng Hoàng lo lắng quá rồi.” Tần Liễm nói, lập tức cao giọng: “Minh Lục, tiến vào.”

Minh Lục bưng đến một bàn thạch anh đã bị đập vụn.

“Động thủ.” Tần Liễm phân phó.

Nhận được lệnh của Tần Liễm, Minh Lục nhét một tấm vải vào miệng Thái Thượng Hoàng, sau đó cầm từng viên thạch anh vụn nát cào nát mặt Thái Thượng Hoàng.

Khuôn mặt Thái Thượng Hoàng rất nhanh đã bị huyết nhục mơ hồ làm người khác không thể nhận diện rõ dung nhan vốn có. Từng mảnh từng mảnh kia cào lên mặt không phải đau bình thường, vừa lạnh vừa nhức khiến ông ta chỉ muốn chết.

“Công tử, khuôn mặt này giống với khuôn mặt của Tạ Minh, bị đá vụn đam đến không nhận diện được.” Minh Lục nói. (MTLTH.dđlqđ)

Thái Thượng Hoàng nghe vậy, mắt trợn đến muốn lồi cả ra. Khuôn mặt của Tạ Minh mơ hồ không rõ, Tần Liễm đay là muốn ông ta phải chịu hình phạt của Tạ Minh!

Dụng hình lên người ông, người trong thiên hạ đâu biết ông là Thái Thượng Hoàng, rõ ràng là tội phạm Tạ Minh!

Nhìn Tần Liễm, trong mắt Thái Thượng Hoàng lộ ra sợ hãi và tuyệt vọng. Ông chưa bao giờ biết rõ, nam tử nhìn ôn nhuận như ngọc lại có thể tâm ngoan thủ lạt đến như vậy.

“Lấy vải rách trong miệng ông ta ra.” Tần Liễm nói.

Minh Lục nhận lệnh,lập tức rút vải ra.

“Giết trẫm đi.”Thái Thượng Hoàng yếu ớt nói, hiện tại đối với ông mà nói chết là sự giải thoát.

“Giết ngươi?” Đôi phượng mâu nhướn lên, lông mi đen dài chớp chớp mấy cái quyến rũ lòng người: “Chẳng phải lãng phí viên Dưỡng Tâm đan quá sao?”

“Chỉ cần duy trì một hơi thở, có Dưỡng Tâm đan, tính mạng ngươi được bảo toàn trong vòng bảy ngày.”

Nói cách khác, Thái Thượng Hoàng ông phải chịu đủ hình phạt mới có thể chết.

“Tần Liễm, ngươi quả thực không phải người!” Thái Thượng ác độc hô lên: “Một ngày nào đó chắc chắn ngươi sẽ bị trời phạt.”

“Minh Lục, cấm ngôn ông ta lại. Dẫn đến thiên lao nhận năm trăm phạt roi.” Tần Liễm lạnh giọng phân phó Minh Lục, sau đó đứng dậy, đi ra khỏi tẩm cung.

Xuất cung cũng đã là chạng vạng, Tần Liễm trực tiếp hồi phủ.

“Phu nhân tỉnh chưa?” Tần Liễm hỏi Hương Thảo vừa đi ra khỏi phòng ngủ của hai người.

“Hồi cô gia, tiểu thư có tỉnh một lần, hiện tại đã ngủ rồi.” Hương Thảo nói.

Tần Liễm nhíu mày: “ Sao lại ngủ rồi?” Nàng ngủ đã hai ngày, vừa tỉnh lại đã nhanh chóng mệt mỏi mà ngủ tiếp.

Đẩy cửa phòng, Tần Liễm đi vào bên cạnh giường.

Nhìn ái nhân nằm trên giường, hắn cảm thấy lòng mềm đến rối tinh rối mù. Chợt thấy lông mi nàng khẽ run rẩy, độ cong khóe môi lại càng lớn. Cúi người, đặt một nụ hôn lên môi nàng. (MTLTH.dđlqđ)

Thanh Linh vốn đã ngủ đột nhiên mở mắt, hai tay cuốn lên cổ hắn, ác ý dùng lực, hắn liền nằm lên người nàng.

Tần Liễm nghiêng đầu, hôn lên khóe môi nàng, tiếu dung tràn ngập sủng ái: “Nàng lại nghịch ngowmk.”

“ Đè lên vết thương trên vai rồi, buông vi phu ra nào.”

“Vết thương của thiếp sớm đã không có gì đáng ngại.” Nàng buông cổ hắn ra.

“Thật không có gì đáng ngại không?” Hắn trầm giọng hỏi, dúi đầu vào hõm cổ nàng.

Hung hăng hôn một đường đi xuống.

Nàng mạnh mẽ đẩy hắn ra, sợ hắn làm loạn, vội vàng nói: “Đừng, tay chàng còn bị thương.”

“Phu nhân.” Đôi mắt xinh đẹp u oán trừng nàng.

“Không được phép làm loạn.” Nàng nghiêm túc nói, ngồi dậy cầm tay hắn lên xem.

“Hai ngày nay chàng có bôi thuốc tử tế hay không?” Nàng hỏi, miệng vết thương trên tay hắn dù đã đống vảy nhưng thời giạn khép lại hình như có hơi chậm.

Tần Liễm chớp chớp mắt, hai ngày nay đúng là hắn chưa đổi dược nhưng hắn vẫn cứ ngoan ngoãn khai rằng: “Tất cả cẩn tuân theo lời dạy dỗ của phu nhân, vi phu đúng giờ bôi thuốc mỗi ngày.” Một chút chột dạ cũng không có.


Thanh Linh nhìn chằm chằm vết thương, thầm nói: “Dùng dược tốt nhất, qua hai ngày rồi đáng lý ra phải gần như khỏi hẳn rồi chứ…”

“Phu nhân, vi phu muốn đi tắm.” Hắn lên tiếng cắt đứt lời nói thầm của nàng.

“Vậy chàng mau đi đi.” Nàng nói, chủ viện của hai người xây dựng trên một mạch nước nóng ngầm, nước lúc nào cũng ấm, không cần phải mất công chuẩn bị.

“Hai tay vi phu đều bị thương, không tieenh tắm rửa, phu nhân có thể giúp vi phu được không?” Hắn ngại ngùng cúi đầu e thẹn nói.

Thanh Linh có chút ngượng nhưng khóe môi lại khẽ co giật mấy cái: “Thiếp gọi Minh Lục đến giúp chàng.”

“Phu nhân…” Thanh âm hắn u oán tựa như bị ủy khuất rất lớn: “Minh Lục không ở trong phủ.”

Ông trời dường như cũng muốn trêu ngươi hắn, lời vừa dứt, tiếng Minh Lục liền từ cửa truyền vào: “Công tử, Phi Yên các đã làm xong xiêm y cho phu nhân, hiện tại đã cho người đem tới.”

Tần Liễm sắc mặt âm trầm, lạnh giọng nói: “Những chuyện này không phải là công việc của quản gia hay sao?” Minh Lục hắn lanh chanh cái gì?

Minh Lục lạnh sống lưng, cứng đờ người: “Quản gia tạm thời có việc gấp liền bảo thuộc hạ đến bẩm báo.

“Ngươi không phải còn có chuyện quan trọng cần làm sao? Còn không mau đi!” Tần Liễm cả giận quát.

Lời tác giả: Truyện đến đây là kết thúc, có thể xem như chương này là kết cục, tiếp theo câu chuyện được kể ở phần ngoại truyện.

Hết sức cảm tạ mọi người đã ủng hộ trong thời gian qua.

~~~HOÀN CHÍNH VĂN~~~~


Người gởi:  Mẹ tớ là Thái Hậu [ 30.05.2019, 15:10 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

Chương 151:

Ngoại truyện 1: Vi phu muốn được bồi thường mỗi ngày.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Minh Lục ý thức được bản thân lại làm hỏng chuyện của công tử, sợ công tử ghi thù liền nhanh trí đáp: “Thuộc hạ còn có việc, cáo lui.”

Thanh Linh tựa tiếu phi tiếu nhìn Tần Liễm.

“Phu nhân, trừ nàng ra , vi phu không chấp nhận kẻ khác nhìn thấy thân thể mình. Nếu như nàng không giúp vi phu, khẳng định miệng vết thương của vi phu sẽ dính nước.” Hắn u oán nói: “ Nếu bị dính nước không biết đến khi nào mới khỏi.”

Hai tay trái phải đều vì nàng mới bị thương, giúp hắn tắm một lần cũng không làm sao đúng không? Dù sao hắn cũng đang bị thương, chắc gì đã làm được nàng?

Ma xui quỷ khiến, nàng gật đầu.

Nhìn thấy nàng đồng ý, dung nhan khuynh thành nở nụ cười câu tâm động phách.

Trên đường đến Dạng Thủy các, hắn nhìn cần cổ trắng nõn của nàng, bụng dưới nóng như lửa đốt, hầu kết lên lên xuống xuống tựa như muốn nuốt luôn nàng vào bụng.

Đến Dạng Thủy các, hơi nước lượn lờ.

Phía sau Tần Liễm chính là ôn tuyền: “Phu nhân, lại đây giúp vi phu cởi xiêm y.” Hắn giang hai tay, ống tay áo trượt xuống để lộ một đoạn cổ tay trắng như ngọc, đẹp như tiên.

Thanh Linh đi qua, giúp hắn thoát y, chỉ để lại y lý màu trắng bên trong. Không biết là do hơi nước ở đây hay có lý do gì khác, hai má nàng đỏ như gấc chín.

Đến khi chỉ còn cái quần trong, nàng dừng lại: “Phu nhân, còn khố y.” Hắn hảo tâm nhắc nhở.

“Tự chàng cởi.” Nàng quệt miệng, tức giận nói.

“Phu nhân, chúng ta cùng tắm được không?” Ánh mắt hắn mê ly.

“Không được.” Nàng quả quyết cự tuyệt. (MTLTH.dđlqđ)

Khóe môi hắn khẽ cong, tà tà cười, thừa dịp nàng chưa kịp chuẩn bị, bước chân hắn nhanh chóng dịch chuyển ra phía sau: “Phu nhâ, cứu mạng!” Hai tay hắn ôm lấy hông nàng, hai người rơi thẳng vào ôn tuyền.

“Phu nhân, quần áo nàng dù sao cũng đã ướt, không bằng cùng nhau tắm?” Đứng giữa ôn tuyền, hắn nhìn chằm chằm nàng, nàng vô thức lùi lại một bước.

Nhìn vẻ mặt như muốn ăn nàng của hắn, da đầu nàng phát run: “Không cần, thiếp lên thay quần áo.”

Đôi phượng mâu thủy nhuận híp lại, đã cùng vào rồi lý nào lại để nàng chạy thoát? Hắn tiếp theo một bước, nàng lại lùi một bước, cứ như vậy cho đến khi nàng dựa lưng vào vách đá: “Ta sẽ thay cho nàng sau.” Không đợi nàng trả lời, hắn liền ngăn chặn môi nàng.

“Này…” Nàng thực sự cảm thấy tức giận.

Hắn hôn rất sâu, rất nhanh khiến nàng không phân rõ phương hướng, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

“Tiểu thư, Nhị công tử có việc tìm người.” Tiếng Hương Thảo từ ngoài vọng vào.

Thanh âm của Hương Thảo tựa như một chậu nước lạnh dội thẳng vào hai người, Thanh Linh đang trong cơn đê mê thoáng chốc tỉnh hẳn.

Tay chân nàng đều vô lực, không có sức đẩy hắn ra, nàng liền cắn một phát lên vai hắn. (MTLTH.dđlqđ)

Hắn bị đau, ngẩng đầu lên từ hõm cổ nàng, khuôn mặt ẩn nhẫn như thế đang cực lực chịu đựng.

“Nhị ca có việc gấp, thiếp không thể không đi. Chàng ngoan ngoãn, buổi tối…buổi tối lại bồi thường cho chàng.” Thanh âm nàng ôn nhu như dỗ hài tử đang đòi kẹo.

Nàng cùng nhi tử của Tạ Minh không có thâm cừu đại hận gì,Mặc dù nàng hận Tạ Minh, nhưng không vì vậy mà hận Diệp Đàm. Dù sao Diệp Đàm cũng không biết chuyện, từ khi nàng trùng sinh đến nay, Diệp Đàm là người đầu tiên mang đến ấm áp cho nàng, mặc kệ chuyện gì xảy ra, phần ấm áp khi ấy nàng gìn giữ trong lòng.

“Phu nhân…” Hắn ủy khuất hô lên.

“Thật sự, tin thiếp, đêm nay thiếp bồi thượng lại cho chàng, được không?” Vẻ mặt nàng vô cùng chân thành, chỉ thiếu việc phát thệ.

Phát hiện vòng tay hắn đã buông lỏng, nàng nhanh chóng lui ra ngoài, vội vàng trèo lên bờ.

Diệp Đàm ngồi tại chính phòng, đôi lông mày cau chặt.

Thanh Linh tiến vào, nhìn Diệp Đàm khẽ chào: “Nhị ca.” Nhiều ngày không gặp, nhìn Nhị ca ngày càng trầm ổn: “Ca có việc tìm muội?”

Diệp Đàm nâng mắt, ánh mắt phức tạp nhìn nàng: “Linh nhi, phụ thân không đoái hoài tình cảm cha con mà hạ độc muội, chút nữa đã hại chết, tất cả là phụ thân sai.

Người của ông ấy cũng muốn giết muội, vi huynh cũng hận ông ấy.

Tuy nói ông ấy mưu nghịch tạo phản, phạm phải tử tội. Nhưng dù sao ông ấy cũng là phụ thân của huynh và muội, dù sao ông ấy cũng đã chết, nếu như cứ hận mãi cũng chỉ tăng thêm phiền nào.”

“Nhị ca, huynh biết ông ấy chết như thế nào không?” Nàng tự tay giết Tạ Minh, Diệp Đàm có vì chuyện này mà hận nàng hay không?

Diệp Đàm cúi đầu, thanh âm thoáng buồn rầu: “Trúng ám khí ở địa cung.”

Thanh Linh thở dài, nàng thực sự không muốn bị Diệp Đàm hận. Tạ Minh trúng ám khí mà chết, đây chắc là lý do Tần Liễm vì nàng mà ngụy tạo.

Dù sao, nữ nhi chính tay đâm chết phụ thân ruột thịt cũng là chuyện thiên lý khó dung.

Tần Liễm, hắn vì nàng chuẩn bị hết thảy.

Nàng ích kỉ, không muốn để Diệp Đàm biết chân tướng.

“Nhị ca tìm muội là vì phụ thân sao?” Thanh Linh hỏi.

Diệp Đàm gật đầu: “Thái Thượng Hoàng lệnh tiên thi phụ thân năm trăm cái, hình phạt roi này nếu như cứ chấp hành, thân thể phu thân hẳn không toàn vẹn.”

“Nhị ca đau lòng phụ thân qua đời rồi mà vẫn không yên sao?” Thanh Linh nói, chuyện tiên thi năm trăm nàng cũng biết nhưng không hề hỏi Tần Liễm, không ngờ Diệp Đàm lại đến vì vấn đề này.

Vẻ mặt Diệp Đàm khó xử: “Phụ thân mưu phản, phạm vào tội nên tru di cửu tộc, kết quả lại chỉ có phụ thân một người gánh toàn bộ hình phạt, chúng ta một chút cũng không bị sao. Vi huynh biết chuyện này hẳn Tần Thừa tướng đã nhúng tay vào.

Tần Thừa tướng đối với Diệp phủ chúng ta đúng là tận tâm tận lực, nhưng cứ nghĩ đến việc phụ thân bị tiên thi, vi huynh không đành lòng.

Muội có thể khuyên Tần Thừa tướng, để hắn đề cập việc này với Hoàng Thượng, có thể giảm năm trăm roi không? Vi huynh cũng biết Thái Thượng Hoàng hận phụ thân thấu xương, để Tần Thừa tướng nói chuyện này đúng là khó xử…”

Người gởi:  Mẹ tớ là Thái Hậu [ 31.05.2019, 15:28 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

Chương 151 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Tạ Minh chắc chắn phải chịu năm trăm tiên hình phạt.” Thanh âm Tần Liễm từ bên ngoài truyền vào.

Diệp Đàm nâng mắt nhìn nam tử vận bạch y ngược sáng đi vào chính phòng.

Hương thơm tươi mát dường như phát ra từ cơ thể hắn, mái tóc xõa tung vẫn vương giọt nước. Khi hắn bước đi, giọt nước phiêu đãng trên nền gạch. Một bộ dạng không hợp gặp người ngoài nhưng toàn thân hắn vẫn quý khí như cũ.

Hắn đứng giữa điện, Diệp Đàm thực sự không hiểu sao trên thế gian lại có một người vừa có khí chất của một trích tiên không vương bụi trần gian, lại có sát khí như Tu La từ địa ngục dính huyết.

Điều này thực sự rất kì lạ, đây rõ ràng là hai khí chất hoàn toàn đối lập nhau nhưng trên người hắn lại có sự hòa hợp đến lạ kỳ.

“Sẽ có người dùng thân phận của Tạ Minh chịu năm trăm hình phạt roi.” Tần Liễm thả ra chút tin tức, Thái Thượng Hoàng bệnh nặng, cần tĩnh dưỡng, không kẻ nào được quấy nhiễu.

Vì vậy không nhiều người biết có người giả thân phận Tạ Minh thụ hình phạt.

“Tạ Minh và Liên phi sẽ được an táng tại di chỉ của Bạch tộc.” Thi thể của Tạ Minh và Tần Nam xác thực sẽ được an táng cùng một chỗ: “Bản tướng có thể tráo người giúp Tạ Minh chịu hình, thế nhưng vầ việc thanh danh của hắn, bản tướng không nhúng tay vào.”

“Thi thể của ông ta bản tướng đã cho người bí mật đưa ra khỏi Hạ thành, hoặc bản tướng đưa thi thể ông ta cho ngươi, hoặc tự ngươi đuổi theo, coi như gặp mặt phụ thân lần cuối.” Tần Liễm nói.

“Vậy, đa tạ Thừa tướng Đại nhân.” Diệp Đàm cảm kích nói.

“Minh Tứ.” Tần Liễm cao giọng gọi.

“Có thuộc hạ.” Minh Tứ từ bên ngoài đi vào. (MTLTH.dđlqđ)

“Phân một đội nhân mã, ngươi đưa Diệp nhị công tử đến nơi đang an bài thi thể Tạ Minh.” Tần Liễm phân phó.

Sau khi Diệp Đàm nói tiếp lời cảm ơn liền nhắn nhủ một vài việc với Thanh Linh rồi rời đi.

Thanh Linh đi đến phía sau Tần Liễm, giúp hắn giũ bớt nước trên tóc: “Tại sao chàng không chịu lau tóc vậy?”

“Phu nhân, tay vi phu bị thương.” Tần Liễm u oán trách móc.

Thanh Linh bĩu môi không nói, sau đó lấy một miếng vải khô, chăm chú lau tóc cho hắn.

“Tạ Minh dẫn chàng vào mật đạo ý đồ giết chàng, thiếp nghĩ chắc chắn chàng sẽ không để hắn chết tử tế, không nghĩ tới chàng chịu thành toàn ông ấy cùng Liên phi cùng một chỗ.” Thanh Linh nói.

“Tạ Minh dù sao cũng là phụ thân nàng.” Ông ta còn là người mà cô cô yêu, coi như vì cô cô, hắn tình nguyện chôn cất ông ta cùng với thi thể không còn nguyên vẹn của cô cô.

“Phu nhân hi vọng Tạ Minh không được chết tử tế?” Hắn hồ nghi nhìn nàng.

“Hiện giờ ông ấy chết cũng đâu tử tế được.” Tự tay phá hủy thi thể của người con gái mình yêu, dù chết chắc cũng không nhắm mắt được đi?

“Ông ấy dẫn chàng vào mật đạo, thiếp luôn lo sợ chàng gặp phải chuyện không may. Lúc ấy thiếp đã nghĩ, nếu như chàng có mệnh hệ gì, kể cả khi thiếp chỉ còn một hơi thở, chắc chắn thiếp sẽ khiên cho ông ấy chết không có chỗ chôn.” Nàng dùng sức giật tóc hắn, tay chân hắn khẽ run, phu nhân đúng là quá hung mà.

Hắn đứng dậy, hôn lên trán nàng: “Đứa ngốc này, nếu như không có chuẩn bị, phu quân nàng sẽ đồng ý vào mật đạo với ông ta sao?”

Hắn đã sớm sắp đặt cạm bẫy tại rừng mai. Chỉ là Tạ Minh lại nhất quyết muốn đi vào mật đạo, hắn liền mượn nước đẩy thuyền.

Tóc hắn đã dần khô, nàng liền đặt vải sang bên cạnh: “ Vừa mới tắm rửa xong, miệng vết thương dính chút nước, chàng có định bôi thuốc không đây?”

“Có bôi.” Hắn ngoan ngoãn trả lời.

Thanh Linh hài lòng cười, nhìn trời, đã đến thời gian dùng bữa tối, sai người bưng đồ ăn thanh đạm lên.

“Phu nhân, ta muốn ăn canh nấm.” Tần Liễm vừa mới dứt lời, một thìa canh lập tức đã vào đút vào miệng hắn.

Hắn nói tay hắn đau, không cầm được đũa, nhiệm vụ cho hắn ăn này liền rơi lên đầu nàng.

Nàng thực sự muốn lớn tiếng hỏi hắn một câu, hai ngày trước không có nàng, hắn sinh hoạt kiểu gì? Nàng nghĩ nghĩ, thôi bỏ đi, cho hắn ăn là được rồi.

“Cá phi lê.” Hắn lại lớn tiếng nói.

Nàng lập tức gắp lên.

“Có xương.” Hắn cau mày chỉ trích.

Nàng bỏ xương đi rồi đút vào miệng hắn.

“Chà, ngon quá.” Hắn thoải mái ngồi trên ghế, chân duỗi dài, miệng nhai đồ ăn, mắt híp lại, trông hết sức gợi đòn.

“Tôm khai hoa.”

Nàng tiếp tục gắp tôm.

“Bỏ đuôi tôm.”

Mặt nàng đã dần biến thành màu đen nhưng vẫn nhẫn nại bỏ đuôi.

“Sườn heo hầm.”

Nàng gỡ thịt từ xương heo đặt vào bát hắn.

“Miếng thịt to quá.”

Mặt nàng đen lại. To? Nàng há miệng là có thể ăn hết sạch, nuốt nước miếng, cắt  miếng thịt bé hơn.

Tất cả mỹ vị đều qua tay nàng xử lý nhưng lại không được một miếng vào bụng. Nàng nuốt nước miếng sắp no đến nơi rồi, đồ ăn trên bàn còn lại toàn xương hoặc thịt vụn, nàng tiếp tục mở món tiếp theo.

Hơn nửa canh giờ nàng chưa được một miếng vào bụng.

“Gà rừng nướng lò.”

Một lần nữa nuốt nước bọt, lột da gà, xé thịt cho hắn.

“Dính da rồi, không ăn.” Hắn bĩu môi.

Có miếng da bé xíu vẫn còn trên miếng thịt gà. (MTLTH.dđlqđ)

“Xoạt” một tiếng, nàng đứng dậy, mặt đen quát to, khí thế nhưng sơn tặc rời núi: “Có tin thiếp lột da chàng ra luôn không?”

“Phu nhân, nàng thật hung dữ.” Ánh mắt ánh lên hơi nước, ủy khuất cáo trạng.

Hắn vươn đôi bàn tay quấn băng gạc, đáng thương hề hề: “ Phu nhân, tay vi phu bị thương….”

Thanh Linh hung ác nhét miếng thịt vào miệng, sau đó gắp một đũa rau to, nhét thẳng vào miệng hắn: “Đồ ăn của chàng này!” Dám được tiện nghi còn khoe mẽ, đáng đánh đòn!

“Phu nhân, rau không ngon, vi phu muốn ăn thịt…”

“Câm miệng.” Nàng gắp thêm một đũa rau bịt mồm hắn.

“Phu nhân….”

Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Tôm hoa khai
tom-khai-hoa-02.jpg
tom-khai-hoa-02.jpg [ 298.61 KiB | Đã xem 6719 lần ]
Chú thích: Gà nướng lò

nuong-ga-bang-lo4.jpg [ 73.45 KiB | Đã xem 6719 lần ]
Chú thích: Xương heo hầm

...không-bị-hôi.jpg [ 70.39 KiB | Đã xem 6719 lần ]

Trang 94/101 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/