Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 27.04.2019, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 316
Được thanks: 1414 lần
Điểm: 30.9
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 146 (5):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Xác thực Thường Quý am hiểu bắt chước thi họa, nhưng như vậy đâu có ý nghĩa gì?” Sắc mặt Diệp Thiên Minh khôi phục lại bình thường, thần thái lúc này có đôi chút thong dong: “Chẳng lẽ hắn có biệt tài bắt chước thi họa, Thánh chỉ giả và mật chỉ giả cũng là hắn làm sao?

Trong thiên hạ người biết bắt chước thiên thiên vạn vạn, Vinh Vương gia dựa vào cái gì cho rằng nhất định là Thường Quý ngụy tạo Thánh chỉ giả và mật chỉ giả?”

“Không biết lão phu đắc tội Vinh vương ở đâu mà ngài lại dám vu cáo lão phu như vậy?!” Thanh âm Diệp Thiên Minh đột ngột lên cao, tâm tình kích động nói.

“Nhạc phụ chớ kích động.” Tần Liễm ôn nhuận nói: “Nhạc phụ làm việc đoan chính, còn sợ người khác nói bậy sao?”

Hắn chắp tay trước mặt Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng, để chứng minh sự trong sạch của nhạc phụ, thỉnh mời Thường Quý đến đối chất.”
Diệp Thiên Minh lạnh mặt: “Không khéo, quản gia Thường Quý của Diệp phủ chúng ta đã mất tích từ mấy ngày trước rồi.”

Đáy mắt Tần Liễm u ám, khẽ mỉm cười, hào hoa phong nhã: “Thật sự là khéo, trước khi bản tướng cùng phu nhân đến Cách Nguyên cung, vừa vặn nghe nói Thường Quý đã trở lại Diệp phủ.”

Đôi mắt Diệp Thiên Minh ám trầm, sắc bén. Chắc chắn trước đây Thường Quý bị Tần Liễm bắt đi. (MTLTH.dđlqđ)

“Truyền Thường Quý.” Nguyên Ung Đế hạ lệnh.

Tần Liễm nhìn về phía Thái tử, cho Thái tử một ánh mắt, Thái tử hiểu ý.

Thái tử đi đến trước mặt Nguyên Ung Đế, thành khẩn nói: “Phụ Hoàng, có thể phân phó một ít thủ vệ đến lục soát chỗ ở của Thường Quý, xem có thể tìm ra chứng cớ gì không?”

“Đúng vậy. Phụ Hoàng cần phải cho người đi lục soát, theo như nhi thần thấy, phủ đệ của Diệp Thiên Minh cũng phải tra xét một lần.” Hách Liên Dực nói, trong lòng có dâng lên khoái cảm được trả thù. Diệp Thiên Minh không chịu xin tha cho hắn, hắn cũng muốn Diệp Thiên Minh không được dễ chịu.

Hắn đi tới ngày hôm nay, nguyên nhân lớn nhất là do sự xúi giục của Diệp Thiên Minh. Hách Liên Dực hắn nghĩ muốn đẩy hết sai lầm của bản thân lên người người khác. Hắn đã bỏ qua yếu tố hắn chính là người muốn Hoàng vị đến điên rồi, đâu thể chỉ vài lời gièm pha của Diệp Thiên Minh mà hành động như vậy?

Nguyên Ung Đế liếc Hách Liên Dực một cái, Hách Liên Dực ngậm chặt miệng, không dám nói thêm nữa.

“Chuẩn tấu Thái tử.” Nguyên Ung Đế nói.

Thường Quý rất nhanh bị người mang đến, cùng lúc đó, viện tử của Thường Quý cũng có người lục soát, từ đó tìm ra mấy bức họa, tranh chữ giả mại giống đến chín phần mười, còn có con dấu của các đại thần trong triều, thậm chí ngọc tỷ còn có mấy cái.

Thường Quý quỳ trước mặt Nguyên Ung Đế, sợ hãi từ đáy lòng làn tràn ra toàn thân, cả cơ thể bắt đầu phát run. Hắn sẽ không sơ ý đến mức để con dấu cùng ngọc tỷ ở bên ngoài, chắc chắn có người đang hãm hại hắn, mà người đó, ngoài trừ Tần Liễm, hắn không nghĩ được ra ai nữa. (MTLTH.dđlqđ)

Cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, khóe mắt nhìn về phía Diệp Thiên Minh. Phát hiện Diệp Thiên Minh đang lạnh lùng nhìn hắn, sau đó, hắn thu hồi ánh mắt, cười khổ, cẩn thận làm việc nhiều năm như vậy, kết quả…

“Thường Quý, mật chỉ giả có phải là ngươi làm hay không?” Tần Liễm cầm mật chỉ vừa bị xé thành hai đến trước mặt Thường Quý.

“Phải.” Thường Quý bình tĩnh trả lời.

Gió tuyết ngày càng lớn, ánh mắt Diệp Thiên Minh lại lạnh hơn vài phần.

Chúng thần hít khí lạnh làm đáy lòng cũng buốt giá, đêm Giao thừa năm nay đúng là không được bình thường mà.

“Là ai sai sử ngươi?” Thái tử hỏi tiếp.

“Là Vinh Vương Điện hạ.” Thanh âm Thường Quý vẫn cứ bình tĩnh như vậy.

“Đùng Đoàng!!!” Pháo hoa nổ tung trên bầu trời, tựa như tiếng sét.

“Ngươi nói bậy! Bản vương chưa từng sai sử ngươi!!” Khuôn mặt của Hách Liên Dực vì tức giận mà vặn vẹo, âm điệu cất cao, cực kỳ bén nhọn.

“Vinh Vương lấy tính mạng của thê nhi uy hiếp nô tài, nô tài không thể không nghe lệnh của Vinh Vương, làm một mật chỉ giả. Chuyện này, lão gia nhà ta không hề hay biết.” Thường Quý nói, quay đầu nhìn Diệp Thiên Minh, vẻ mặt áy náy: “Lão gia, nô tài xin lỗi ngài, khiến ngài khó xử như vậy.”

“Ngươi cũng là vạn bất đắc dĩ, lão phu không trách ngươi.” Sắc mặt Diệp Thiên Minh hòa hoãn đi ít nhiều.

“Phụ Hoàng, Thường Quý là người của Diệp Thiên Minh, tất nhiên sẽ bào vệ Diệp Thiên Minh mà vi cáo nhi thần.” Hách Liên Dực vội vàng nói.

“Thường Quý, ngươi thật to gan, lại dám nói dối trước mặt Thánh Thượng.” Thái tử đột nhiên giận giữ quát to.

“Nô tài không có, nô tài tuy là quản gia của Diệp phủ nhưng thực chất là ngầm làm việc cho Vinh Vương.” Thường Quý giải thích.

“Ngươi nói bậy! Nói bậy!” Hách Liên Dực không để ý đến đôi chân gãy đang đau đớn, như người điên giãy ra khỏi thị vệ, Nguyên Ung Đế liếc mắt cảnh cáo hắn.

“An phận lại cho trẫm, nếu như ngươi trong sạch, trẫm tự nhiên sẽ không oan uổng ngươi.”

Hách Liên Dực cắn chặt hàm răng, cứng rắn thu hồi hành động. (MTLTH.dđlqđ)

Thường Quý vẫn một mực chắc chắn hắn là người đứng sau, Diệp Thiên Minh lại là một lão hồ ly thâm tàng bất lộ, hắn bi ai phát hiện, bản thân không hề bắt được điểm yếu của Diệp Thiên Minh.

“Thường Quý, có phải ngươi viết rất nhiều mật chỉ?” Thanh Linh trực tiếp hỏi, trong lòng càng muốn hỏi, phần mật chiếu triệu Mạch Chiêu Nam về kinh năm đó có phải là hắn viết hay không.

Thường Quý nhìn gương mặt ẩn nhẫn đến vặn vẹo của Hách Liên Dực: “Vinh Vương còn rõ ràng hơn nô tài.”

“Ngươi xem phần mật chiếu này đi, đây chính là mật chiếu bí mật triệu Mạch Chiêu Nam về kinh, có phải là ngươi viết hay không?” Tần Liễm lấy từ trong lồng ngực ra một quyển sổ con màu vàng kim, ném tới trước mặt Thường Quý.

Nghe được ba chữ ‘Mạch Chiêu Nam’, Thanh Linh thoáng chốc cứng đờ người, dùng sức cầm lấy tay Tần Liễm, siết chặt đến độ đỏ tay vẫn không hề hay biết.

Tần Liễm quay đầu lại, phía sau hắn là bầu trời đêm bao la, pháo hoa nở rộ, lốm đốm ánh lửa, ánh sáng lung linh chớp nhoáng trên bầu trời. Dung nhan hắn mỹ lệ vô song, vì ánh lửa của pháo hoa mà không nhìn rõ thần thái trên gương mặt hắn.

“Thường Quý biết.”  Hắn chắc chắn nói.

Thanh Linh kinh ngạc, sau đó liền nghe Thường Quý thừa nhận: “Là nô tài viết.”

Diệp Thiên Minh hít sâu một hơi, đôi mắt phức tạp nhìn Tần Liễm. Hắn khó có thể hiểu được, Thường Quý bên cạnh hắn nhiều năm, không chút hai lòng, Tần Liễm rốt cuộc đã dùng biện pháp gì bức Thường Quý nhận phần mật chiếu giả triệu Mạch Chiêu Nam về kinh kia là do hắn viết, hắn rõ ràng có thể phủ nhận.

“Vì cái gì?” Thanh Linh thấp giọng hỏi Tần Liễm, Thường Quý sao lại thừa nhận? Lúc trước đó Vô Ảnh dùng bất kể thủ đoạn gì cũng không thể cạy ra nửa chữ từ miệng hắn, nhưng chỉ cần Tần Liễm ra tay lại có thể buộc Thường Quý thừa nhận tất cả.

“Thường Quý là người của Bạch tộc.” Tần Liễm thấp giọng tra lời.

Thanh Linh thoáng giật mình: “Chàng là?”

“Cha ta là Tộc trưởng của Bạch tộc.” Nếu như Bạch tộc vẫn còn tồn tại, hắn chính là thiếu Tộc trưởng.

Đã từng là tộc nhân Bạch tộc thật thà chất phác, đối với nhất mạch Tộc trưởng luôn có một sự sùng kính ngấm từ trong máu thịt.

Thường Quý chỉ là tộc nhân Bạch tộc bình thường, cho dù đã thuần phục Diệp Thiên Minh nhiều năm, lúc gặp được Tần Liễm, trong xương cốt luôn có ý niệm trung thành.

Hắn cũng không nguyện ý phản bội Diệp Thiên Minh, lại không thể làm trái với ý tứ của thiếu Tộc trưởng. Cho nên hắn nhận phần mật chiếu giả là hắn viết, lại chắc chắn hắn làm việc ngầm cho Vinh Vương gia.

“Nói như vậy, trước đây Mạch Chiêu Nam bí mật về kinh chính là ngươi thiết kế, chịu oan khuất sau đó lại bị loạn tiễn bắn chết. Ai, đáng tiếc cho một đời trung thần lương tướng.” Một nguyên lão trong triều không nhịn được mà bóp cổ tay thở dài: “Thỉnh cầu Hoàng Thượng trả lại trong sạch cho Mạch Chiêu Nam cùng Hầu phủ.”

Nguyên Ung Đế vẫn  trầm tĩnh, đôi mắt tối đen như mực.

Bốn phía lọt vào trầm tĩnh, ánh sáng từ lò lửa lách tách bắn ra tàn lửa, lò lửa cũng nghiêng mình theo gió.

Trên lò lửa có một khối tôn lớn, ngăn ngừa tuyết rơi xuống khiến lửa tắt.

“Thường Quý.” Thái tử lên tiếng đánh vỡ yên tĩnh: “Người sai sử ngươi viết mật chiếu triệu Mạch Chiêu Nam từ biên cương về Hạ thành, chẳng lẽ cũng là Vinh Vương?”

“Bản vương không có.” Hách Liên Dực nhanh chóng phản bác, thiếu chút nữa đã mặc kệ chân đau mà nhảy dựng cả lên. Hắn chỉ sợ bản thân lại bị ấn một tội danh nữa lên đầu: “Hãm hại Mạch Chiêu Nam không hề có lợi với bản vương, sao bản vương lại phải hại hắn?

Bản vương phải lặp lại một lần nữa, Thường Quý không phải người của bản vương!”

“Bản tướng cũng tin Vinh Vương không phải là người sai sử Thường Quý viết phần mật chiếu giả này.” Tần Liễm chậm rãi nói. (MTLTH.dđlqđ)

Hách Liên Dực thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng Tần Liễm cũng nói được một câu tiếng người.

“Sai sử Thường Quý viết phần mật chiếu giả này, là Diệp Thiên Minh.”

Tiếng Tần Liễm vừa dứt, Diệp Thiên Minh lập tức ngửa mặt lên trời cười to: “Chuyện cười của Tần Thừa tướng đúng là rất hay.” Ông ta vừa nói xong, khuôn mặt nhanh chóng lạnh đi.

“Ngươi dựa vào cái gì cho rằng là lão phu?”

“Chỉ bằng ngài có cừu oán với phụ tử Mạch Chiêu Nam, vì trả thù, ngài tất nhiên sẽ không buông tha cho Mạch Chiêu Nam, cũng không buông tha cho tiểu thư Mạch Sương. Cái chết của Mạch tiểu thư, ngài cũng không thoát khỏi liên can.”Tần Liễm nói.

Thân hình Diệp Thiên Minh chấn động, ánh mắt nhìn Tần Liễm không khỏi mang theo vài phần tìm tòi, nghiên cứu: “Mạch lão Hầu gia cả đời trên lưng ngựa, công danh hiển hách, lão phu ngưỡng mộ ngài còn không kịp, sao lại có cừu oán với với ngài? Còn đi hãm hại cùng bày kế diệt trừ cốt nhục thân sinh của ngài?”

“Có, ngài cùng lão Hầu gia có cừu oán.” Tần Liễm nhàn nhạt nói: “Thù giết cha, thù diệt tộc.



Đã sửa bởi Mẹ tớ là Thái Hậu lúc 28.04.2019, 14:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, LinMin, Phuongphuong57500, Đông Thiên
     

Có bài mới 28.04.2019, 14:15
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 316
Được thanks: 1414 lần
Điểm: 30.9
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 146 (6):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Lòng dạ Diệp Thiên Minh chấn động, ánh mắt lãnh lệ: “Ngươi….Đến tột cùng ngươi là ai?”

Tần Liễm vung vung tà áo khoác lông hồ đã kết một tầng tuyết dày: “Tất nhiên là nữ tế (con rể) của ngài, Tần Liễm. Như vậy ngài là ai? Ngài là Diệp Thiên Minh? Không, ngài là Tạ Minh.”

“Năm ấy lão Hầu gia Mạch Tông phụng lệnh ý chỉ của Hoàng Thượng, lãnh binh huyết tẩy Bạch tộc, phụ bệnh nằm bệnh lâu ngày của ngài cũng chính là chết dưới tay lão Hầu gia.” Tần Liễm bình tĩnh nói, tựa như chính hắn đã từng chứng kiến.

Đôi mắt Diệp Thiên Minh rủ xuống, đáy mắt hiện lên đau xót, lúc ấy ông không ở trong tộc, may mắn thoát một kiếp.

Tâm Thanh Linh giống như bị người dùng tay xé ra, đau đớn không thôi. Nàng cảm thấy tay Tần Liễm lạnh dị thường, đau lòng đặt tay hắn vào trong ngực, muốn ủ ấm chúng nhưng dù có làm cách nào cũng không ấm lên được.

Thù giết phụ mẫu, thù diệt tộc, không chỉ Tạ Minh có, phu quân của nàng cũng có.

Tần Liễm và Tạ Minh là tộc nhân Bạch tộc, Nguyên Ung Đế là kẻ địch chung. Tần Liễm không có ý định liên thủ cùng Tạ Minh, hoặc chờ đến khi Tạ Minh đối phó với Nguyên Ung Đế xong ngồi làm ngư ông đắc lợi, mà lựa chọn vạch trần Tạ Minh. Vì cái gì? Chẳng lẽ là vì nàng sao?

Hắn biết rõ nàng muốn tìm ra người đã hại chết Mạch Chiêu Nam, hắn vạch trần thân phận Tạ Minh, tạo cơ hồi rửa sạch oan khuất cho ca ca nàng, cho Hầu phủ, cũng là rửa sạch oan khuất cho nàng. Là như vậy sao?

“Tạ Minh?!” Nguyên Ung Đế đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn Diệp Thiên Minh. Cái tên Tạ Minh ông cũng không xa lạ gì, ông ta còn từng ghen tị tên Tạ Minh chưa từng gặp bao giờ đến muốn điên rồi. (MTLTH.dđlqđ)

Chỉ vì ông ta có được thân thể của Tần Nam, lại không có cách nào đạt được trái tim của Tần Nam, cho đến lúc chết, tâm của Tần Nam đều là hình bóng của Tạ Minh.

“Tạ Minh, nhiều năm không gặp, ngươi thật khác nhiều so với khi xưa, lão già cổ hủ này thiếu chút nữa đã không nhận ra.” Cốc chủ Linh Y cốc lặng yên không nói từ đầu tới giờ đột nhiên lên tiếng nói.

“Bạch thần y biết Tạ Minh?” Nguyên Ung Đế lạnh giọng hỏi.

“Tạ Minh từng cướp một viên Định Nhan đan từ trong tay lão phu, lão già cổ hủ này vẫn nhớ kỹ hắn từ đó tới giờ.” Bạch Khách Du nói: “Xem ra viên Định Nhan đan này được dùng trên người Liên phi nương nương.”

“Nói như vậy, lúc trước người đánh cắp thi thể Liên phi, lại mặc giá y của Bạch tộc cho Liên phi, sau đó giấu quan tài của Liên phi sau núi của Tướng Quốc tự chính là Tạ Minh.” Tần Liễm ung dung nói: “Trộm lặng mộ của Hoàng Quý phi, đây chính là tử tội.”

“Tạ Minh, ngươi thực sự là Tạ Minh?” Nguyên Ung Đế vẫn chấn kinh tại chỗ, ông ta thực không thể tưởng tượng được người ông ta thống hận nhiều năm lại làm đại thần trong triều của ông ta: “Là ngươi trộm quan tài của Liên phi?”

Tạ Minh cong môi, tựa tiếu phi tiếu.

“Ngươi đâu! Bắt lấy hắn!” Nguyên Ung Đế hạ lệnh.

Binh lính còn chưa kịp đến gần Tạ Minh, chỉ thấy quanh thân Tạ Minh vận khởi. Gió tuyết xoay quanh, khi gió tuyết đã ngừng, Tạ Minh cũng biến mất.

Mọi người líu lưỡi, không ít người đưa tay lên dụi mắt, tựa như không thể tin được một đại nam nhân như Tạ Minh lại có thể tiêu thất trong hư không. (MTLTH.dđlqđ)

“Báo.” Có tiếng truyền báo cắt đứt sự chú ý của mọi người.

Một tiểu thị vệ hớt ha hớt hải chạy vào, sau khi được sự cho phép của Hoàng Thượng, quỳ trước mặt tâu: “Bẩm Hoàng thượng, phát hiện có người xông vào phòng bằng.”

“Quan tài của Liên phi không có xảy ra chuyện gì chứ?” Nguyên Ung Đế lập tức khẩn trương hỏi.

“Bẩm, không có.” Thị vệ trả lời.

“Hoàng Thượng không cần phải lo lắng, quan tài của Liên phi, trước đó thần đã cho người rời đi.” Tần Liễm nói, trước hắn chính là người chủ động đề ra yêu cầu chuyển quan tài của Liên phi từ ngọn núi sau Tướng Quốc tự vài Cách Nguyên cung.

“Thần tự ý chuyển dời quan tài của Liên phi nương nương, kính xin Hoàng Thượng trách tội.” Tần Liễm thong dong ôm quyền nói.

“Kính xin Phụ Hoàng tha thứ cho Thừa tướng, nếu như không có Thừa tướng dời quan tài, kẻ xông vào phòng băng há không quấy rầy sự thanh tịnh của mẫu phi?” Thái tử nói.

Sắc mặt căng thẳng của Nguyên Ung Đế lúc này mới hòa hoãn: “ Trẫm không có ý trách cứ Thừa tướng.” Ông ta lại hỏi: “Có bắt được kẻ xông vào phòng băng hay không?”

Không đợi thị vệ kia trả lời, Tạ Minh liền lớn tiếng hỏi: “Tần Liễm, quan tài của Tần Nam ngươi giấu ở đâu?” Người của ông ta phái tới cơ hồ đã lật tung toàn bộ Cách Nguyên cung vẫn không tìm thấy quan tài của Liên phi.

Mọi người nhìn về hướng phát ra âm thanh, phát hiện Tạ Minh đang đứng cùng một đám người xa lạ. (MTLTH.dđlqđ)

“Bắt lấy hắn!” Nguyên Ung Đế cả giận nói.

Tạ Minh cười lạnh, vung tay lên, tất cả Cấm Vệ quân ở đâu đều quay đầu mâu chĩa thẳng vào Nguyên Ung Đế cùng các đại thần trong triều. Tại Minh vỗ tay, không trung đột nhiên pháo hoa nở rộ đỏ như máu.

Lập tức có tiếng chém giết từ ngoài Cách Nguyên cung truyền tới. Thanh âm‘Ầm ầm’ như dội vào tai, mọi người hoảng sợ biến sắc mặt. Thanh âm này chính là tiếng pháo nổ, mùi máu tươi hòa với mùi thuốc sung truyền tới khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

“Hoàng Thượng, Kiêu Kỵ doanh tạo phản!” Một thị vệ toàn thân đẫm máu tập tễnh xông tới, hắn vừa nói xong, Tạ Minh liền một kiếm giết chết hắn.

“Diệp Thiên Minh, ngươi thật to gan, lại dám tạo phản!” Nguyên Ung Đế tức giận quát.

“Ha ha ha.” Tạ Minh sung sướng cười to: “Tạo phản? Thần làm sao dám? Vinh Vương tạo phản, thần chỉ lãnh binh đến cứu giá mà thôi.”

Tạ Minh chính là giương cờ hiệu cứu giá mà quang minh chính đại tạo phản.

Tạ Minh tay cầm trọng binh nhiều năm, cho dù không có ý chỉ của Nguyên Ung Đế, những tướng sĩ dũng mãnh của Kiêu Kỵ doanh bao năm vào sinh ra tử cùng Tạ Minh cũng sẽ nhất nhất nghe theo Tạ Minh.

“Ngươi…” Hai mắt Nguyên Ung Đế như biến thành màu đen, ngực đau nhức, ông ta bỗng dưng ói máu.

“Hoàng Thượng!!!” Mọi người đồng loạt sợ hãi kêu lên.

“Trẫm không sao.” Nguyên Ung Đế khoát khoát tay, ông ta giơ tay  vỗ mạnh vào lồng ngực mình, thống hận chính mình nhiều năm như vậy đến tận bây giờ mới phát hiện bên cạnh bản thân toàn là dã lang.

“Hoàng Thượng.” Bạch Khách Du cầm một bình thuốc đến đưa qua đưa lại trước mũi Nguyên Ung Đế, Nguyên Ung Đế ngửi một hồi mới cảm giác có chút thư thái.

“Tần Liễm, quan tài của Tần Nam rốt cuộc ở đâu?” Tạ Minh hỏi lại lần nữa.

“Không được nói.” Nguyên Ung Đế quát lên.

“Nguyên Ung Đế! Ngươi câm miệng, ngươi căn bản không xứng có được nàng!” Hai mắt Tạ Minh đột nhiên đỏ lên, nhìn chằm chằm Nguyên Ung Đế quát lên.

Ánh mắt Nguyên Ung Đế khiêu khích nhìn Tạ Minh, khinh thường nói: “Ngươi là cái thứ gì? Trẫm chính là ngôi cửu ngũ chí tôn, xứng hay không xứng với Liên phi không đến lượt ngươi phải nói.

Ha ha ha, nàng sinh con cho trẫn, còn thuộc về trẫn, ngươi cả đời này đứng mong có được nàng!”

Một trận gió lạnh thổi tới, thổi đến mức Nguyên Ung Đế không thể mở nổi mắt.

“A….” Nguyên Ung Đế mở mắt ra, trước mặt xuất hiện một cái bóng mờ mờ, chưa kịp nhìn rõ là ai, hai đầu gối đột nhiên bị người dùng sức đạp mạnh, hai chân bất chợt mềm nhũn, đôi đầu gối cao quý từ trước đến nay chỉ quỳ lạy tổ tông bị ép buộc phải chạm đất trước mặt người trước nay ông ta thống hận nhất. (MTLTH.dđlqđ)

“Tạ Minh!!!” Xấu hổ và giận giữ lấp đầy lồng ngực Nguyên Ung Đế, nếp nhăn che kín gương mặt dữ tợn đến đáng sợ.

Trong giây lát, Tạ Minh lại đá thêm một cước. Nguyên Ung Đế nằm rạp trên đất. Tạ Minh một cước giẫm mạnh lên mặt Nguyên Ung Đế.

“Hoàng Thượng…”

“Phụ Hoàng…”

“Diệp Thiên Minh, dừng tay!!!”

“…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: LinMin, Phuongphuong57500, Đông Thiên
     
Có bài mới 29.04.2019, 15:15
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 316
Được thanks: 1414 lần
Điểm: 30.9
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 147: Chết? Quá tiện nghi.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Không ít đại thần chứng kiến Tạ Minh tựa như u hồn xuất hiện trước mặt Hoàng Thượng, đạp Hoàng Thượng một cái, sau đó còn dũng chân dẫm lên Thánh nhan. Bọn họ khiếp sợ quát to, thế nhưng vừa hô lên một tiếng, Cấm Vệ quận đồng loạt gác đao lên cổ bọn họ, chúng thần kinh hoàng im re.

Tần Liễm cười khẽ, ánh mắt lương bạc. Cầm lấy chiếc ô dầu Minh Lục đưa ngăn tuyết rơi. Đôi mắt khẽ rủ xuống, đưa mắt nhìn nữ tử trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo hòa tan thành ôn nhu triền miên.

Nguyên Ung Đế nằm sấp trong tuyết, lạnh đến tận đáy lòng. Một bên má bị người dùng chân đạp, bên kia lại áp mặt xuống mặt đất phủ tuyết lạnh lẽo, đôi môi ông ta tím tái, tay chân không ngừng run rẩy.

“Ngôi cửu ngũ?” Tạ Minh cười lạnh, chân dùng thêm lực, khóe miệng Nguyên Ung Đế liền trào máu: “Hôm nay ta liền cho quần thần của ngươi chính mắt nhìn ngôi cửu ngũ cao quý vô song của bọn họ, là bị ta hung hăng giẫm đạp như thế nào?”

Ánh mắt Thanh Linh quét qua đám binh lính đang cầm kiếm chĩa thẳng vào hai người, lại nhìn gò má ôn nhuận của của Tần Liễm, cảm thấy rất nghi hoặc. Tạ Minh tạo phản, Cấm Vệ quân làm phản chĩa kiếm uy hiếp, Tần Liễm lại yên lặng không làm gì, đây không phải tính cách của hắn. (MTLTH.dđlqđ)

Nàng nhéo nhéo lòng bàn tay hắn, hắn quay đầu, nhìn thấy nghi hoặc trong mắt nàng, liền cười nói: “Ta biết ông ta có ý đồ tạo phản.” Nàng hiểu hắn đang ám chỉ Tạ Minh.

Hắn biết, chứng tỏ hắn đã có chuẩn bị. Chậm chạp không ra tay chính là muốn trai cò tranh đấu, ngư ông đắc lợi? Chờ Tạ Minh thu thập xong Hoàng Thượng lại đến lượt hắn ra tay.

“Chờ ông ta hết tức giận, ta ra tay cũng không muộn.” Tần Liễm nheo mắt, đôi lông mi dài mảnh khẽ run tựa như cánh bướm muốn giương cánh bay. Lông mi khẽ hạ, đôi con ngươi như hắc thủy tinh sáng rực.

Thanh Linh nhìn ra được Nguyên Ung Đế thống hận Tạ Minh cỡ nào. Quỳ gối trước mặt người mình ghét nhất, không thể nghi ngờ là một loại hành hạ rất hiệu quả.

Mí mắt nàng dần nặng, ngáp một cái.

“Mệt sao?” Hắn hỏi.

“Ừ.” Hai mí mắt cứ như muốn đánh nhau vậy.

Hắn đưa tay ôm lấy eo nàng, hôn trán nàng một cái: “Dứa vào ta nghỉ ngơi một lúc.”

“Được.” Nàng hai tay ôm lấy eo hắn, dựa đầu vào ngực hắn, ngửi mùi hương thơm mát nhẹ nhàng của hắn, chưa đầy chén trà liền mơ mơ màng màng ngủ mất.

“Đứng cũng có thể ngủ?” Hắn kinh ngạc nhìn nữ tử trong lòng, tâm không hiểu sao có chút căng thẳng.

Nguyên Ung Đế vẫn bị Tạ Minh dẫm dưới chân, ông ta không chịu được đau đớn cùng nhục nhã, gào thét chửi rủa, thanh âm chói tai xuyên màn đêm. Thanh Linh như cũ vẫn có thể ngủ ngon, Tần Liễm không thể không cảm thấy lo lắng.

“Tạ Minh, trẫm là Thiên tử, ngươi sao dám đối với trẫm như vậy? Sau này ắt bị Thiên Lôi đánh, chết không chỗ chôn! Chết rồi xuống thẳng mười tám tầng địa ngục!” Trán Nguyên Ung Đế ra một lớp mồ hôi lạnh, mồm thì vẫn cứ gào lên mắng. (MTLTH.dđlqđ)

Tạ Minh không giận, chỉ cười lạnh, “Răng rắc” một tiếng, chân ông ta đạp gãy tay Nguyên Ung Đế.

Nguyên Ung Đế đau đớn ngửa đầu kêu to.

“Tạ Minh, nếu như không muốn quan tài của Liên phi bị hủy thì mau dừng tay.” Tần Liễm thản nhiên nói, đôi chân đang hăng hái giẫm trên ngwoif Nguyên Ung Đế nháy mắt cứng lại.

“Tần Nam ở đâu?” Ánh mắt sắc bén của Tạ Minh chiếu thẳng vào Tần Liễm.

“Không thể…”Nguyên Ung Đế mở miệng, suy yếu cất tiếng, thanh âm hòa vào trong tiếng gió gào thét, không người nào có thể nghe thấy. Khuôn mặt ông ta dính tuyết, tóc xõa trong tuyết đã kết băng. Một bên gò má còn có dấu giày, khóe miệng chảy máu đỏ tươi đến gay mắt.

Ông ta thân là Đế vương trên vạn người, tôn quý vô cùng, đã bao giờ bị người lăng nhục như vậy?

Lồng ngực bị cơn tức đè đến nghẹn nặng, tựa như chưa tới một phút sẽ nổ tung, mỗi lần hít thở lại thấy đau đớn dữ dội.

Rất lâu không nghe thấy câu trả lời của Tần Liễm, Tạ Minh phiền muộn uy hiếp: “Mau nói, nếu không lão phu giết tên cẩu Hoàng Đế này.”

Tần Liễm cười nhẹ, vẫn không nói câu nào. (MTLTH.dđlqđ)

“Nực cười, dù Tần Thừa tướng có nói hay không ngươi vẫn muốn giết Phụ Hoàng.” Thái tử châm chọc cười, giữa Hoàng Thượng và Tạ Minh là mối thù giết cha, diệt tộc, đoạt thê, nếu như ông ta không có ý giết Hoàng Thượng, cũng sẽ khiến Nguyên Ung Đế sống không bằng chết.

“Ưm…” Trong cơn ngủ say, trái tim đột ngột co rút đau đớn, đau đến mức khiến Thanh Linh phải tỉnh lại.

“Khó chịu ở đâu?” Phát hiện nữ tử trong lòng có động tĩnh, Tần Liễm cúi đầu, thấy nàng cắn môi dưới đến trắng bệch, đôi lông mày thanh tú cau chặt, trên trán đổ một lớp mồ hôi.

“Lạnh.” Nàng ngẩng đầu, run rẩy nói, nàng cảm giác như trong thẩn thể mình có một tầng băng sương đang không ngừng khuếch tán. Hai tay ôm chặt lấy eo hắn, cả cơ thể như muốn rúc hết vào lồng ngực hắn, muốn tất cả ấm áp của hắn.

Hắn dịu dàng lau mồ hôi trên trán nàng, cánh tay gắt gao ôm chặt lấy nàng: “Chỉ lạnh thôi sao?” Thanh âm hắn lại lạnh như băng.

Nghe thấy ngữ điệu hắn không được tốt cho lắm, nàng biết hắn tức giận nàng giấu hắn: “Còn đau nữa.”

Tạ Minh vẫn luôn nhìn Tần Liễm và Thanh Linh, nhìn thấy Thanh Linh có đôi chút khác thường: “Thanh Linh, giờ phút này có phải con cảm thấy trái tim đang co thắng đau đớn hay không?” Ông ta hỏi, khóe miệng lại cong đến quỷ dị: “Những ngày gần đây cũng rất thích ngủ sao?”

Ta Minh hỏi, nhưng đó cũng là khẳng định bệnh trạng của Thanh Linh. Tần Liễm biết Tạ Minh đã từng hạ độc Thanh Linh một lần, hắn theo bản năng cho rằng Tạ Minh đã động tay động chân: “Ông đã làm gì nàng?”

Tạ Minh rút chân ra khỏi khuôn mặt của Nguyên Ung Đế, xoay người bước hai bước, đối mặt với Tần Liễm: “ Thanh Linh trúng Thực Tâm tán chi độc, mỗi lần độc phát đều phải chịu trái tim co thắt đau nhức, nếu không có giải dược, sau chín lần độc phát, hẳn sẽ phải chết.”

Bản thân Thanh Linh là cao thủ dụng độc, cũng gặp qua không ít các loại độc nhưng lại chưa từng nghe thấy Thực Tâm tán chi độc. Thân thể nàng bắt đầu xuất hiện bệnh trạng từ lúc rời khỏi Diệp phủ. Xem ra lần đó Diệp Thiên Minh cho nàng giải dược, đồng thời cũng là độc dược.

“Lão phu có thể đảm bảo, Thực Tâm tán chi độc, trong thiên hạ chỉ có lão phu có giải dược.” Tạ Minh giơ tay, trên lòng bàn tay có một viên thuốc hình tròn.

Hách Liên Dực một bên chật vật ngã vào trong đống tuyết, đôi mắt u ám bình tĩnh đến đáng sợ vẫn luôn nhìn Diệp Thiên Minh. Khi nhìn thấy giải dược trong tay ông ta, đôi mắt thoáng chốc sáng lên. Vẻn vẹn trong phút chốc, tâm tư chín quẹo mười tám cong bắt đầu động. Hắn lặng lẽ chuẩn bị, chỉ đợi thời cơ đến sẽ dùng hết sức để bật lên. (MTLTH.dđlqđ)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: HNRTV, Hoanganh8864, Phuongphuong57500, duyentrinh2309, Đông Thiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: antunhi, Chelsea08, Hoacat712, hongmei112, Hắc Ngọc Lan, lu haj yen, Nguyenduong0703, penhu1704, QuynhTuong, thucyenphan và 241 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 124, 125, 126

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.