Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 25.04.2019, 17:48
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 1544 lần
Điểm: 30.83
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 146 (4):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Ta sai Minh Lục phái nhiều người đi thăm dò, tối hôm nay đã tìm được ông ta.” Tần Liễm nói, khi biết Hách Liên Dực vu oan giá họa Hách Liên Thành ám sát Hoàng Thượng, hắn liền cho người mời Bạch Khách Du đến, cũng cho người nhanh chóng thông tri với Thái y viện cho Bạch Khách Du vào chữa trị.

Cốc chủ Linh Y cốc y thuật diệu thủ hồi xuân, đệ nhất thiên hạ, quả nhiên danh bất hư truyền. Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy có thể làm Hoàng Thượng tỉnh lại, cũng có sức đi ra ngoài.

Nguyên Ung Đế nhìn Hách Liên Dực chật vật, sai người tiến lên đỡ hắn.

Nguyên Ung Đế hừ lạnh: “Mất mặt!” lập tức nổi giận: “Ai cho ngươi ăn tim hùm mật gấu, dám can đảm nghi vấn thân thế của Thái tử, vu oan đại thần nhất phẩm triều đình, giả tạo mật chỉ, tự mình điều động binh mã?” Nguyên Ung Đế trầm mặt quát, thân thể mặc dù hư nhược nhưng nhiều năm thiên uy tích lũy vẫn khiến lòng người kính sợ như trước.

Lời Nguyên Ung Đế vừa dứt, thế cục nháy mắt nghịch chuyển.

“Phụ Hoàng, chứng cớ trước mặt, nhi thần không thể không hoài nghi.” Hách Liên Dực ủy khuất nói.

“Cốt nhục của trẫm, trẫm tự biết rõ thân thế Thái tử, tâm trẫm đã sớm xác nhận, người khác đừng có nhiều lời.

Trẫm trọng thương, Tần Thừa tướng nhanh chóng mời Bạch Thần y đến trị thương cho trẫm. Nếu như Thái tử là người Tần Thừa tướng tìm đến giả mạo, Tần Thừa tướng vẫn luôn ủng hộ Thái tử, Thái tử ám sát trẫm, Tần Thừa tướng không cần thiết tìm Bạch Thần y đến hủy đi cả kế hoạch của Thái tử.

Đêm nay trong đám thích khách đâm trẫm bị thương có người của Vinh Vương phủ hay không, trong lòng ngươi tự biết, trẫm không muốn nhiều lời.

Phủ Thái tử xuất hiện Long bào là quà của Trẫm ban tặng, tuyệt đối không phái Thái tử làm.” Thanh âm Nguyên Ung Đế mệt mỏi, Hách Liên Dực nghe thấy trái tim chợt đóng băng.

Thích khách tối nay có người của Vinh Vương phủ hay không, không muốn nhiều lời, rõ ràng Phụ Hoàng đã cho rằng chắc chắn đám thích khách kia là do Hách Liên Dực hắn sai khiến. Trên thực tế, đúng là một nhóm thích khách đi đúng là của hắn, nhưng Hoàng Thượng vừa xuất hiện liền quy chụp toàn bộ tội danh cho hắn.

Long bào xuất hiện trong phủ Thái tử có phải là do Hoàng Thượng ban tặng hay không, Hách Liên Dực hắn là rõ ràng nhất. Long bào kia là hắn sai người bí mật lẻn vào phủ Thái tử giấu kín, Hoàng Thượng lại gật đầu thừa nhận đây là vật mình ban tặng, còn ai dám nghi ngờ Thái tử tự làm Long bào?

Phụ Hoàng, ngài đúng thật thiên vị vô cùng. Đều là nhi tử của người, Hách Liên Thành là cốt nhục của nữ nhân người yêu thương, người liền cưng chiều như vậy.

Trái tim Hách Liên Dực cảm thấy lạnh buốt, đồng thời còn dâng lên lửa giận, oán khí đến toán thân phát run, bàn tay giấu trong tay áo rộng nắm chặt. (MTLTH.dđlqđ)

Nhìn khuôn mặt Hách Liên Dực bị đè nén thành màu gan heo, trong lòng Thanh Linh cảm thấy vô cùng sung sướng.

Nàng biết Hách Liên Dực vẫn luôn không được Hoàng Thượng yêu thích, bởi vì  Kính Nam vương và Thục phi nương nương đúng là có một đoạn chuyện xưa, Hoàng Thượng không muốn gặp hắn chứ đừng nói thiên vị hắn.

“Phụ Hoàng, người bị thương mới vừa tỉnh lại, không nên gặp gió, người mau trở về nghỉ ngơi đi.” Hách Liên Thành khuyên nhủ, trong mắt đều là chân thành.

“Không sao.” Nguyên Ung Đế nhàn nhạt đáp lại.

“Hoàng Thượng, Vinh Vương gia vu oan giá họa phu quân thần phụ, lại giả tạo mật chỉ, ngài định xử trí thế nào?” Thanh Linh lớn tiếng hỏi.

“Bản vương không có tự giả tạo mật chỉ!” Hách Liên Dực trắng mặt cả giận quát lại.

“Phụ Hoàng, ấn theo luật pháp Nam Hạ, giả tạo mật chỉ phạm vào trọng tội, phải xử tử.” Thái tử đứng bên cạnh lên tiếng nói.

Nguyên Ung Đế trầm mặc, sau đó mới hờ hững mở miệng: “Trước cứ giam nghịch tử vào đã.” Ông thở dài, đáy mắt đau xót, tựa như vừa vật lộn một hồi, mới ngoan tâm nói: “Ba ngày sau ban thưởng Luân Hồi.”

Luân Hồi, Hách Liên Dực đã không còn xa lạ gì với cái tên này, đó là kịch độc bí truyền của Hoàng Thất Nam Hạ, chuyên dùng để xử trí thành viên Hoàng gia phạm sai lầm. (MTLTH.dđlqđ)

Rõ ràng kế hoạch lần này đã xuất hiện hy vọng, thời khắc sắp đi lên được đỉnh núi, bỗng nhiên bị người đạp một cái, ngã vào vực sâu vạn trượng. Chênh lệch như thế, đối với Hách Liên Dực đã khát vọng ngôi vị Hoàng Đế đã lâu, quả thật là một kích trí mạng.

Đáy lòng Thanh Linh tràn ngập khoái ý, khát vọng đến thế nhưng không thể chạm đến mới là sự trừng phạt tàn khốc nhất.

Thế nhưng, đây vẫn chưa phải là kết thúc. (MTLTH.dđlqđ)

Khủng hoảng khổng lồ bao phủ trong lòng, Hách Liên Dực sắc mặt trắng bệch, thân thể run rẩy kịch liệt. Phụ Hoàng ban chết cho hắn? Ba ngày sau tiễn hắn xuống Hoàng Tuyền? Không! Hắn không thể chết!!

Ý niệm điên cuống trong đầu lóe lên, hắn vẫn chưa ngồi trên long ỷ, sao hắn có thể cam lòng mà chết?

“Phụ Hoàng, nhi thần oan uổng!!!” Hách Liên Dực nhịn xuống cơn đau nhức, kéo theo hai cái chân gãy quỳ xuống trước mặt Nguyên Ung Đế, nắm thật chặt áo choàng của Nguyên Ung Đế, bối rối nói: “Phụ Hoàng, nhi thần cũng là bị gian thần gièm pha mới hiểu lầm Thái tử và Tần Thừa tướng, về phần mật chỉ giả, nhi thần dù có gan to cỡ nào cũng không dám làm.”

Sắc mặt Hách Liên Dực trắng đến không còn một giọt máu, bộ dáng kia so với chết cả nhà còn thảm hơn.

“Dẫn đi.” Nguyên Ung Đế vô tình nói.

“Phụ Hoàng, nhi thần oan uổng!!!!” Hách Liên Dực xám tro hô lớn, hắn đột nhiên phát hiện, mình kêu oan uổng lâu như vậy, lại không có một người nào đứng ra xin tha thứ cho hắn, tâm như rơi xuống hồ băng.

Có người tiến lên bắt lấy hai tay hắn, cưỡng chế kéo hắn đi.

“Phụ Hoàng!!!! Nhi thần oan uổng mà!!!!” Hách Liên Dực vẫn thê lương hô to.

“Đợi chút.”Lúc này người đột nhiên lên tiếng là Hách Liên Dực: “Hoàng Thượng, Vinh Vương gia đúng là không có lá gan dám giả tạo mật chỉ, Hoàng Thượng không ngại nghe Vinh Vương nói rõ một chút sao Vinh Vương gia có được mật chỉ đó? Nó xuất thân từ đâu? Nói rõ ràng rồi Vinh Vương gia có thể trong sạch.”

Nguyên Ung Đế im lặng một lát, cuối cùng gật đầu nói: “Nói, mật chỉ giả là từ đâu mà có?” Ông trầm giọng hỏi.

Người áp giải Hách Liên Dực dừng bước chân lại.

Hách Liên Dực xoay chuyển ánh mắt, ở sâu trong đôi mắt lóe lên âm tàn, hắn đưa tay, chỉ thẳng vào Diệp Thiên Minh đứng cách đó không xa: “Là Diệp Thiên Minh ngụy tạo mật chỉ giả đưa cho bản vương.” Diệp Thiên Minh không giúp hắn cầu tình, vậy hắn sẽ cùng kéo Diệp Thiên Minh xuống mồ.

Lúc trước Đông Lăng Trưởng Công chúa đến Nam Hạ, Hoàng Thượng vốn lệnh cho Thái tử đến đón Công chúa, Diệp Thiên Minh muốn chế tạo cơ hội cho hắn và Cơ Khinh Hoa, cố ý cho hắn một đạo Thánh chỉ. Hắn đã lợi dụng việc này lừa gạt Thái tử, khiến Thái tử tin rằng bản thân phải trở về Kinh thành, mà hắn lại nghênh ngang đi đón Công chúa.

Diệp Thiên Minh có thể giả tạo Thánh chỉ, vậy giả tạo mật chỉ là điều có thể làm được.

Trái tim không khỏi run rẩy, việc mật chỉ giả này nói không chừng chính là Diệp Thiên Minh muốn hại hắn.

Hách Liên Dực tự cho là mình thông minh nghĩ.

Tuyết phong lại khởi, đêm nay đã định không phải là một đêm an tĩnh.

Tâm chúng thần vẫn cứ lủng lẳng treo chậm chạp chưa hạ xuống nổi, nơm nớp lo sợ. Đêm nay biến cố phát sinh quá nhiều, đến giờ phút này đã không còn ai dám lên tiếng. Sợ không cẩn thận nói sai, hoặc bị người để ý tới, xui xẻo lại rơi vào người mình.

“Hoàng Thượng, thần oan uổng!” Diệp Thiên Minh từ trong đám người bước ra, ủy khuất hô.

Hách Liên Dực lạnh lùng châm biếm cười: “Người khác có lẽ không biết nhưng bản vương biết rõ quản gia trong phủ Diệp Tướng quân Thường Quý có tài năng bắt chước tuyệt đối là hạng nhất.

Thánh chỉ lúc trước lệnh Thái tử không cần phải đón Đông Lăng Trưởng Công chúa Cơ Khinh Hoa, chính là do Thường Quý làm ra.”

Cơ hồ Hách Liên Dực vừa dứt lời, Tần Liễm liền tiếp lời: “Quản gia Thường Quý có biệt tài bắt chước tranh chữ, thần cũng biết rõ, cũng may mắn được chứng kiến một lần.”

“Không sai, quản gia phủ ta có biệt tài này.” Thanh Linh cũng nói theo.

Diệp Thiên Minh biến sắc, nữ nhi cùng hiền tế đều thừa nhận quản gia Thường Quý có tài năng bắt chước tranh chữ, nếu ông ta phủ nhận không phải là chột dạ sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: HNRTV, LinMin, antunhi, duyentrinh2309, thanh.truc.thai, Đông Thiên
     

Có bài mới 27.04.2019, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 1544 lần
Điểm: 30.83
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 146 (5):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Xác thực Thường Quý am hiểu bắt chước thi họa, nhưng như vậy đâu có ý nghĩa gì?” Sắc mặt Diệp Thiên Minh khôi phục lại bình thường, thần thái lúc này có đôi chút thong dong: “Chẳng lẽ hắn có biệt tài bắt chước thi họa, Thánh chỉ giả và mật chỉ giả cũng là hắn làm sao?

Trong thiên hạ người biết bắt chước thiên thiên vạn vạn, Vinh Vương gia dựa vào cái gì cho rằng nhất định là Thường Quý ngụy tạo Thánh chỉ giả và mật chỉ giả?”

“Không biết lão phu đắc tội Vinh vương ở đâu mà ngài lại dám vu cáo lão phu như vậy?!” Thanh âm Diệp Thiên Minh đột ngột lên cao, tâm tình kích động nói.

“Nhạc phụ chớ kích động.” Tần Liễm ôn nhuận nói: “Nhạc phụ làm việc đoan chính, còn sợ người khác nói bậy sao?”

Hắn chắp tay trước mặt Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng, để chứng minh sự trong sạch của nhạc phụ, thỉnh mời Thường Quý đến đối chất.”
Diệp Thiên Minh lạnh mặt: “Không khéo, quản gia Thường Quý của Diệp phủ chúng ta đã mất tích từ mấy ngày trước rồi.”

Đáy mắt Tần Liễm u ám, khẽ mỉm cười, hào hoa phong nhã: “Thật sự là khéo, trước khi bản tướng cùng phu nhân đến Cách Nguyên cung, vừa vặn nghe nói Thường Quý đã trở lại Diệp phủ.”

Đôi mắt Diệp Thiên Minh ám trầm, sắc bén. Chắc chắn trước đây Thường Quý bị Tần Liễm bắt đi. (MTLTH.dđlqđ)

“Truyền Thường Quý.” Nguyên Ung Đế hạ lệnh.

Tần Liễm nhìn về phía Thái tử, cho Thái tử một ánh mắt, Thái tử hiểu ý.

Thái tử đi đến trước mặt Nguyên Ung Đế, thành khẩn nói: “Phụ Hoàng, có thể phân phó một ít thủ vệ đến lục soát chỗ ở của Thường Quý, xem có thể tìm ra chứng cớ gì không?”

“Đúng vậy. Phụ Hoàng cần phải cho người đi lục soát, theo như nhi thần thấy, phủ đệ của Diệp Thiên Minh cũng phải tra xét một lần.” Hách Liên Dực nói, trong lòng có dâng lên khoái cảm được trả thù. Diệp Thiên Minh không chịu xin tha cho hắn, hắn cũng muốn Diệp Thiên Minh không được dễ chịu.

Hắn đi tới ngày hôm nay, nguyên nhân lớn nhất là do sự xúi giục của Diệp Thiên Minh. Hách Liên Dực hắn nghĩ muốn đẩy hết sai lầm của bản thân lên người người khác. Hắn đã bỏ qua yếu tố hắn chính là người muốn Hoàng vị đến điên rồi, đâu thể chỉ vài lời gièm pha của Diệp Thiên Minh mà hành động như vậy?

Nguyên Ung Đế liếc Hách Liên Dực một cái, Hách Liên Dực ngậm chặt miệng, không dám nói thêm nữa.

“Chuẩn tấu Thái tử.” Nguyên Ung Đế nói.

Thường Quý rất nhanh bị người mang đến, cùng lúc đó, viện tử của Thường Quý cũng có người lục soát, từ đó tìm ra mấy bức họa, tranh chữ giả mại giống đến chín phần mười, còn có con dấu của các đại thần trong triều, thậm chí ngọc tỷ còn có mấy cái.

Thường Quý quỳ trước mặt Nguyên Ung Đế, sợ hãi từ đáy lòng làn tràn ra toàn thân, cả cơ thể bắt đầu phát run. Hắn sẽ không sơ ý đến mức để con dấu cùng ngọc tỷ ở bên ngoài, chắc chắn có người đang hãm hại hắn, mà người đó, ngoài trừ Tần Liễm, hắn không nghĩ được ra ai nữa. (MTLTH.dđlqđ)

Cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, khóe mắt nhìn về phía Diệp Thiên Minh. Phát hiện Diệp Thiên Minh đang lạnh lùng nhìn hắn, sau đó, hắn thu hồi ánh mắt, cười khổ, cẩn thận làm việc nhiều năm như vậy, kết quả…

“Thường Quý, mật chỉ giả có phải là ngươi làm hay không?” Tần Liễm cầm mật chỉ vừa bị xé thành hai đến trước mặt Thường Quý.

“Phải.” Thường Quý bình tĩnh trả lời.

Gió tuyết ngày càng lớn, ánh mắt Diệp Thiên Minh lại lạnh hơn vài phần.

Chúng thần hít khí lạnh làm đáy lòng cũng buốt giá, đêm Giao thừa năm nay đúng là không được bình thường mà.

“Là ai sai sử ngươi?” Thái tử hỏi tiếp.

“Là Vinh Vương Điện hạ.” Thanh âm Thường Quý vẫn cứ bình tĩnh như vậy.

“Đùng Đoàng!!!” Pháo hoa nổ tung trên bầu trời, tựa như tiếng sét.

“Ngươi nói bậy! Bản vương chưa từng sai sử ngươi!!” Khuôn mặt của Hách Liên Dực vì tức giận mà vặn vẹo, âm điệu cất cao, cực kỳ bén nhọn.

“Vinh Vương lấy tính mạng của thê nhi uy hiếp nô tài, nô tài không thể không nghe lệnh của Vinh Vương, làm một mật chỉ giả. Chuyện này, lão gia nhà ta không hề hay biết.” Thường Quý nói, quay đầu nhìn Diệp Thiên Minh, vẻ mặt áy náy: “Lão gia, nô tài xin lỗi ngài, khiến ngài khó xử như vậy.”

“Ngươi cũng là vạn bất đắc dĩ, lão phu không trách ngươi.” Sắc mặt Diệp Thiên Minh hòa hoãn đi ít nhiều.

“Phụ Hoàng, Thường Quý là người của Diệp Thiên Minh, tất nhiên sẽ bào vệ Diệp Thiên Minh mà vi cáo nhi thần.” Hách Liên Dực vội vàng nói.

“Thường Quý, ngươi thật to gan, lại dám nói dối trước mặt Thánh Thượng.” Thái tử đột nhiên giận giữ quát to.

“Nô tài không có, nô tài tuy là quản gia của Diệp phủ nhưng thực chất là ngầm làm việc cho Vinh Vương.” Thường Quý giải thích.

“Ngươi nói bậy! Nói bậy!” Hách Liên Dực không để ý đến đôi chân gãy đang đau đớn, như người điên giãy ra khỏi thị vệ, Nguyên Ung Đế liếc mắt cảnh cáo hắn.

“An phận lại cho trẫm, nếu như ngươi trong sạch, trẫm tự nhiên sẽ không oan uổng ngươi.”

Hách Liên Dực cắn chặt hàm răng, cứng rắn thu hồi hành động. (MTLTH.dđlqđ)

Thường Quý vẫn một mực chắc chắn hắn là người đứng sau, Diệp Thiên Minh lại là một lão hồ ly thâm tàng bất lộ, hắn bi ai phát hiện, bản thân không hề bắt được điểm yếu của Diệp Thiên Minh.

“Thường Quý, có phải ngươi viết rất nhiều mật chỉ?” Thanh Linh trực tiếp hỏi, trong lòng càng muốn hỏi, phần mật chiếu triệu Mạch Chiêu Nam về kinh năm đó có phải là hắn viết hay không.

Thường Quý nhìn gương mặt ẩn nhẫn đến vặn vẹo của Hách Liên Dực: “Vinh Vương còn rõ ràng hơn nô tài.”

“Ngươi xem phần mật chiếu này đi, đây chính là mật chiếu bí mật triệu Mạch Chiêu Nam về kinh, có phải là ngươi viết hay không?” Tần Liễm lấy từ trong lồng ngực ra một quyển sổ con màu vàng kim, ném tới trước mặt Thường Quý.

Nghe được ba chữ ‘Mạch Chiêu Nam’, Thanh Linh thoáng chốc cứng đờ người, dùng sức cầm lấy tay Tần Liễm, siết chặt đến độ đỏ tay vẫn không hề hay biết.

Tần Liễm quay đầu lại, phía sau hắn là bầu trời đêm bao la, pháo hoa nở rộ, lốm đốm ánh lửa, ánh sáng lung linh chớp nhoáng trên bầu trời. Dung nhan hắn mỹ lệ vô song, vì ánh lửa của pháo hoa mà không nhìn rõ thần thái trên gương mặt hắn.

“Thường Quý biết.”  Hắn chắc chắn nói.

Thanh Linh kinh ngạc, sau đó liền nghe Thường Quý thừa nhận: “Là nô tài viết.”

Diệp Thiên Minh hít sâu một hơi, đôi mắt phức tạp nhìn Tần Liễm. Hắn khó có thể hiểu được, Thường Quý bên cạnh hắn nhiều năm, không chút hai lòng, Tần Liễm rốt cuộc đã dùng biện pháp gì bức Thường Quý nhận phần mật chiếu giả triệu Mạch Chiêu Nam về kinh kia là do hắn viết, hắn rõ ràng có thể phủ nhận.

“Vì cái gì?” Thanh Linh thấp giọng hỏi Tần Liễm, Thường Quý sao lại thừa nhận? Lúc trước đó Vô Ảnh dùng bất kể thủ đoạn gì cũng không thể cạy ra nửa chữ từ miệng hắn, nhưng chỉ cần Tần Liễm ra tay lại có thể buộc Thường Quý thừa nhận tất cả.

“Thường Quý là người của Bạch tộc.” Tần Liễm thấp giọng tra lời.

Thanh Linh thoáng giật mình: “Chàng là?”

“Cha ta là Tộc trưởng của Bạch tộc.” Nếu như Bạch tộc vẫn còn tồn tại, hắn chính là thiếu Tộc trưởng.

Đã từng là tộc nhân Bạch tộc thật thà chất phác, đối với nhất mạch Tộc trưởng luôn có một sự sùng kính ngấm từ trong máu thịt.

Thường Quý chỉ là tộc nhân Bạch tộc bình thường, cho dù đã thuần phục Diệp Thiên Minh nhiều năm, lúc gặp được Tần Liễm, trong xương cốt luôn có ý niệm trung thành.

Hắn cũng không nguyện ý phản bội Diệp Thiên Minh, lại không thể làm trái với ý tứ của thiếu Tộc trưởng. Cho nên hắn nhận phần mật chiếu giả là hắn viết, lại chắc chắn hắn làm việc ngầm cho Vinh Vương gia.

“Nói như vậy, trước đây Mạch Chiêu Nam bí mật về kinh chính là ngươi thiết kế, chịu oan khuất sau đó lại bị loạn tiễn bắn chết. Ai, đáng tiếc cho một đời trung thần lương tướng.” Một nguyên lão trong triều không nhịn được mà bóp cổ tay thở dài: “Thỉnh cầu Hoàng Thượng trả lại trong sạch cho Mạch Chiêu Nam cùng Hầu phủ.”

Nguyên Ung Đế vẫn  trầm tĩnh, đôi mắt tối đen như mực.

Bốn phía lọt vào trầm tĩnh, ánh sáng từ lò lửa lách tách bắn ra tàn lửa, lò lửa cũng nghiêng mình theo gió.

Trên lò lửa có một khối tôn lớn, ngăn ngừa tuyết rơi xuống khiến lửa tắt.

“Thường Quý.” Thái tử lên tiếng đánh vỡ yên tĩnh: “Người sai sử ngươi viết mật chiếu triệu Mạch Chiêu Nam từ biên cương về Hạ thành, chẳng lẽ cũng là Vinh Vương?”

“Bản vương không có.” Hách Liên Dực nhanh chóng phản bác, thiếu chút nữa đã mặc kệ chân đau mà nhảy dựng cả lên. Hắn chỉ sợ bản thân lại bị ấn một tội danh nữa lên đầu: “Hãm hại Mạch Chiêu Nam không hề có lợi với bản vương, sao bản vương lại phải hại hắn?

Bản vương phải lặp lại một lần nữa, Thường Quý không phải người của bản vương!”

“Bản tướng cũng tin Vinh Vương không phải là người sai sử Thường Quý viết phần mật chiếu giả này.” Tần Liễm chậm rãi nói. (MTLTH.dđlqđ)

Hách Liên Dực thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng Tần Liễm cũng nói được một câu tiếng người.

“Sai sử Thường Quý viết phần mật chiếu giả này, là Diệp Thiên Minh.”

Tiếng Tần Liễm vừa dứt, Diệp Thiên Minh lập tức ngửa mặt lên trời cười to: “Chuyện cười của Tần Thừa tướng đúng là rất hay.” Ông ta vừa nói xong, khuôn mặt nhanh chóng lạnh đi.

“Ngươi dựa vào cái gì cho rằng là lão phu?”

“Chỉ bằng ngài có cừu oán với phụ tử Mạch Chiêu Nam, vì trả thù, ngài tất nhiên sẽ không buông tha cho Mạch Chiêu Nam, cũng không buông tha cho tiểu thư Mạch Sương. Cái chết của Mạch tiểu thư, ngài cũng không thoát khỏi liên can.”Tần Liễm nói.

Thân hình Diệp Thiên Minh chấn động, ánh mắt nhìn Tần Liễm không khỏi mang theo vài phần tìm tòi, nghiên cứu: “Mạch lão Hầu gia cả đời trên lưng ngựa, công danh hiển hách, lão phu ngưỡng mộ ngài còn không kịp, sao lại có cừu oán với với ngài? Còn đi hãm hại cùng bày kế diệt trừ cốt nhục thân sinh của ngài?”

“Có, ngài cùng lão Hầu gia có cừu oán.” Tần Liễm nhàn nhạt nói: “Thù giết cha, thù diệt tộc.


Đã sửa bởi Mẹ tớ là Thái Hậu lúc 28.04.2019, 14:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, LinMin, Phuongphuong57500, antunhi, Đông Thiên
     
Có bài mới 28.04.2019, 14:15
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 1544 lần
Điểm: 30.83
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 146 (6):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Lòng dạ Diệp Thiên Minh chấn động, ánh mắt lãnh lệ: “Ngươi….Đến tột cùng ngươi là ai?”

Tần Liễm vung vung tà áo khoác lông hồ đã kết một tầng tuyết dày: “Tất nhiên là nữ tế (con rể) của ngài, Tần Liễm. Như vậy ngài là ai? Ngài là Diệp Thiên Minh? Không, ngài là Tạ Minh.”

“Năm ấy lão Hầu gia Mạch Tông phụng lệnh ý chỉ của Hoàng Thượng, lãnh binh huyết tẩy Bạch tộc, phụ bệnh nằm bệnh lâu ngày của ngài cũng chính là chết dưới tay lão Hầu gia.” Tần Liễm bình tĩnh nói, tựa như chính hắn đã từng chứng kiến.

Đôi mắt Diệp Thiên Minh rủ xuống, đáy mắt hiện lên đau xót, lúc ấy ông không ở trong tộc, may mắn thoát một kiếp.

Tâm Thanh Linh giống như bị người dùng tay xé ra, đau đớn không thôi. Nàng cảm thấy tay Tần Liễm lạnh dị thường, đau lòng đặt tay hắn vào trong ngực, muốn ủ ấm chúng nhưng dù có làm cách nào cũng không ấm lên được.

Thù giết phụ mẫu, thù diệt tộc, không chỉ Tạ Minh có, phu quân của nàng cũng có.

Tần Liễm và Tạ Minh là tộc nhân Bạch tộc, Nguyên Ung Đế là kẻ địch chung. Tần Liễm không có ý định liên thủ cùng Tạ Minh, hoặc chờ đến khi Tạ Minh đối phó với Nguyên Ung Đế xong ngồi làm ngư ông đắc lợi, mà lựa chọn vạch trần Tạ Minh. Vì cái gì? Chẳng lẽ là vì nàng sao?

Hắn biết rõ nàng muốn tìm ra người đã hại chết Mạch Chiêu Nam, hắn vạch trần thân phận Tạ Minh, tạo cơ hồi rửa sạch oan khuất cho ca ca nàng, cho Hầu phủ, cũng là rửa sạch oan khuất cho nàng. Là như vậy sao?

“Tạ Minh?!” Nguyên Ung Đế đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn Diệp Thiên Minh. Cái tên Tạ Minh ông cũng không xa lạ gì, ông ta còn từng ghen tị tên Tạ Minh chưa từng gặp bao giờ đến muốn điên rồi. (MTLTH.dđlqđ)

Chỉ vì ông ta có được thân thể của Tần Nam, lại không có cách nào đạt được trái tim của Tần Nam, cho đến lúc chết, tâm của Tần Nam đều là hình bóng của Tạ Minh.

“Tạ Minh, nhiều năm không gặp, ngươi thật khác nhiều so với khi xưa, lão già cổ hủ này thiếu chút nữa đã không nhận ra.” Cốc chủ Linh Y cốc lặng yên không nói từ đầu tới giờ đột nhiên lên tiếng nói.

“Bạch thần y biết Tạ Minh?” Nguyên Ung Đế lạnh giọng hỏi.

“Tạ Minh từng cướp một viên Định Nhan đan từ trong tay lão phu, lão già cổ hủ này vẫn nhớ kỹ hắn từ đó tới giờ.” Bạch Khách Du nói: “Xem ra viên Định Nhan đan này được dùng trên người Liên phi nương nương.”

“Nói như vậy, lúc trước người đánh cắp thi thể Liên phi, lại mặc giá y của Bạch tộc cho Liên phi, sau đó giấu quan tài của Liên phi sau núi của Tướng Quốc tự chính là Tạ Minh.” Tần Liễm ung dung nói: “Trộm lặng mộ của Hoàng Quý phi, đây chính là tử tội.”

“Tạ Minh, ngươi thực sự là Tạ Minh?” Nguyên Ung Đế vẫn chấn kinh tại chỗ, ông ta thực không thể tưởng tượng được người ông ta thống hận nhiều năm lại làm đại thần trong triều của ông ta: “Là ngươi trộm quan tài của Liên phi?”

Tạ Minh cong môi, tựa tiếu phi tiếu.

“Ngươi đâu! Bắt lấy hắn!” Nguyên Ung Đế hạ lệnh.

Binh lính còn chưa kịp đến gần Tạ Minh, chỉ thấy quanh thân Tạ Minh vận khởi. Gió tuyết xoay quanh, khi gió tuyết đã ngừng, Tạ Minh cũng biến mất.

Mọi người líu lưỡi, không ít người đưa tay lên dụi mắt, tựa như không thể tin được một đại nam nhân như Tạ Minh lại có thể tiêu thất trong hư không. (MTLTH.dđlqđ)

“Báo.” Có tiếng truyền báo cắt đứt sự chú ý của mọi người.

Một tiểu thị vệ hớt ha hớt hải chạy vào, sau khi được sự cho phép của Hoàng Thượng, quỳ trước mặt tâu: “Bẩm Hoàng thượng, phát hiện có người xông vào phòng bằng.”

“Quan tài của Liên phi không có xảy ra chuyện gì chứ?” Nguyên Ung Đế lập tức khẩn trương hỏi.

“Bẩm, không có.” Thị vệ trả lời.

“Hoàng Thượng không cần phải lo lắng, quan tài của Liên phi, trước đó thần đã cho người rời đi.” Tần Liễm nói, trước hắn chính là người chủ động đề ra yêu cầu chuyển quan tài của Liên phi từ ngọn núi sau Tướng Quốc tự vài Cách Nguyên cung.

“Thần tự ý chuyển dời quan tài của Liên phi nương nương, kính xin Hoàng Thượng trách tội.” Tần Liễm thong dong ôm quyền nói.

“Kính xin Phụ Hoàng tha thứ cho Thừa tướng, nếu như không có Thừa tướng dời quan tài, kẻ xông vào phòng băng há không quấy rầy sự thanh tịnh của mẫu phi?” Thái tử nói.

Sắc mặt căng thẳng của Nguyên Ung Đế lúc này mới hòa hoãn: “ Trẫm không có ý trách cứ Thừa tướng.” Ông ta lại hỏi: “Có bắt được kẻ xông vào phòng băng hay không?”

Không đợi thị vệ kia trả lời, Tạ Minh liền lớn tiếng hỏi: “Tần Liễm, quan tài của Tần Nam ngươi giấu ở đâu?” Người của ông ta phái tới cơ hồ đã lật tung toàn bộ Cách Nguyên cung vẫn không tìm thấy quan tài của Liên phi.

Mọi người nhìn về hướng phát ra âm thanh, phát hiện Tạ Minh đang đứng cùng một đám người xa lạ. (MTLTH.dđlqđ)

“Bắt lấy hắn!” Nguyên Ung Đế cả giận nói.

Tạ Minh cười lạnh, vung tay lên, tất cả Cấm Vệ quân ở đâu đều quay đầu mâu chĩa thẳng vào Nguyên Ung Đế cùng các đại thần trong triều. Tại Minh vỗ tay, không trung đột nhiên pháo hoa nở rộ đỏ như máu.

Lập tức có tiếng chém giết từ ngoài Cách Nguyên cung truyền tới. Thanh âm‘Ầm ầm’ như dội vào tai, mọi người hoảng sợ biến sắc mặt. Thanh âm này chính là tiếng pháo nổ, mùi máu tươi hòa với mùi thuốc sung truyền tới khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

“Hoàng Thượng, Kiêu Kỵ doanh tạo phản!” Một thị vệ toàn thân đẫm máu tập tễnh xông tới, hắn vừa nói xong, Tạ Minh liền một kiếm giết chết hắn.

“Diệp Thiên Minh, ngươi thật to gan, lại dám tạo phản!” Nguyên Ung Đế tức giận quát.

“Ha ha ha.” Tạ Minh sung sướng cười to: “Tạo phản? Thần làm sao dám? Vinh Vương tạo phản, thần chỉ lãnh binh đến cứu giá mà thôi.”

Tạ Minh chính là giương cờ hiệu cứu giá mà quang minh chính đại tạo phản.

Tạ Minh tay cầm trọng binh nhiều năm, cho dù không có ý chỉ của Nguyên Ung Đế, những tướng sĩ dũng mãnh của Kiêu Kỵ doanh bao năm vào sinh ra tử cùng Tạ Minh cũng sẽ nhất nhất nghe theo Tạ Minh.

“Ngươi…” Hai mắt Nguyên Ung Đế như biến thành màu đen, ngực đau nhức, ông ta bỗng dưng ói máu.

“Hoàng Thượng!!!” Mọi người đồng loạt sợ hãi kêu lên.

“Trẫm không sao.” Nguyên Ung Đế khoát khoát tay, ông ta giơ tay  vỗ mạnh vào lồng ngực mình, thống hận chính mình nhiều năm như vậy đến tận bây giờ mới phát hiện bên cạnh bản thân toàn là dã lang.

“Hoàng Thượng.” Bạch Khách Du cầm một bình thuốc đến đưa qua đưa lại trước mũi Nguyên Ung Đế, Nguyên Ung Đế ngửi một hồi mới cảm giác có chút thư thái.

“Tần Liễm, quan tài của Tần Nam rốt cuộc ở đâu?” Tạ Minh hỏi lại lần nữa.

“Không được nói.” Nguyên Ung Đế quát lên.

“Nguyên Ung Đế! Ngươi câm miệng, ngươi căn bản không xứng có được nàng!” Hai mắt Tạ Minh đột nhiên đỏ lên, nhìn chằm chằm Nguyên Ung Đế quát lên.

Ánh mắt Nguyên Ung Đế khiêu khích nhìn Tạ Minh, khinh thường nói: “Ngươi là cái thứ gì? Trẫm chính là ngôi cửu ngũ chí tôn, xứng hay không xứng với Liên phi không đến lượt ngươi phải nói.

Ha ha ha, nàng sinh con cho trẫn, còn thuộc về trẫn, ngươi cả đời này đứng mong có được nàng!”

Một trận gió lạnh thổi tới, thổi đến mức Nguyên Ung Đế không thể mở nổi mắt.

“A….” Nguyên Ung Đế mở mắt ra, trước mặt xuất hiện một cái bóng mờ mờ, chưa kịp nhìn rõ là ai, hai đầu gối đột nhiên bị người dùng sức đạp mạnh, hai chân bất chợt mềm nhũn, đôi đầu gối cao quý từ trước đến nay chỉ quỳ lạy tổ tông bị ép buộc phải chạm đất trước mặt người trước nay ông ta thống hận nhất. (MTLTH.dđlqđ)

“Tạ Minh!!!” Xấu hổ và giận giữ lấp đầy lồng ngực Nguyên Ung Đế, nếp nhăn che kín gương mặt dữ tợn đến đáng sợ.

Trong giây lát, Tạ Minh lại đá thêm một cước. Nguyên Ung Đế nằm rạp trên đất. Tạ Minh một cước giẫm mạnh lên mặt Nguyên Ung Đế.

“Hoàng Thượng…”

“Phụ Hoàng…”

“Diệp Thiên Minh, dừng tay!!!”

“…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: LinMin, Phuongphuong57500, antunhi, Đông Thiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

17 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.