Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 10.03.2019, 17:56
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 316
Được thanks: 1414 lần
Điểm: 30.9
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 142 (3):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Thực chất Ninh Thục phi trước mặt  Kính Nam vương chính là Thanh Linh giả dạng. Vậy nên lão ni cô dám bất kính với Nhất phẩm Thục phi đương triều kia tất nhiên cũng là do nhận được chỗ tốt từ Thanh Linh nên mới theo nàng làm việc.

Thanh Linh đã sớm phát hiện ra  Kính Nam vương, chỉ là không biết vì sao ông ta trốn tránh không chịu đi ra. Nàng vai gánh nước, đầu óc lại suy tư, bỗng nhiên câu môi khẽ cười.  Kính Nam vương, ta có chết cũng phải bức ông đi ra.

Đi về phía trước vài bước, nàng làm ra vẻ vấp chân mà chật vật ngã trên mặt đất. Hai thùng nước gánh trên vai trong nháy mắt đổ đầy ra đất, không những thế một chiếc thùng còn lăn xuống sườn dốc.

Không ổn rồi, để tạo hình ảnh kiều nhược, nàng ngã mạnh quá đụng trúng đầu gối rồi.

Lão ni cô đi phía sau lập tức chanh chua nói: “Thật sự là phế vật, ngươi nói ngươi có thể làm cái gì hả? Múc nửa thùng nước cũng có thể vấp ngã, còn làm mất một thùng, đợi đến khi trở về thì ngoan ngoãn chịu phạt đi.”

Lão ni cô ra vẻ ghét bỏ dậm dậm chân xuống đất: “Chao ôi! Chao ôi! Đứng lên! Mau đứng lên! Đừng có cản đường!”

Thanh Linh cắn răng, quỳ rạp trên đất không nhúc nhích. Nàng không tin  Kính Nam vương nhìn thấy ai nhân bị ủy khuất còn có thể chịu đựng mà trốn tránh không xuất hiện.

“Đừng có lười biếng! Đứng lên cho ta! Nhanh lên!....Ui da!” Lão ni cô lại muôn mắng to, cái chân vừa dậm dậm trên đất đột nhiên bị thứ gì đó đập trúng.

Thân thể bà ta lung lay, trước mắt đột nhiên tối sầm lại, có một lực rất mạnh đẩy bà ngã xuống sườn dốc.

Kính Nam vương xuất hiện giải quyết lão ni cô kia xong, xoay người lại lo lắng hỏi: “Kiểu Kiểu, nàng có làm sao không?”

Khuê danh của Ninh Thục phi là Ninh Kiểu.

Vị “Thục phi” nhìn thấy ái nhân tâm tâm niệm niệm đột nhiên xuất hiện, vẻ mặt thoáng chút hốt hoảng.

Dáng người  Kính Nam vương thon dài, một thân cẩm y quý giá đẹp đẽ, quý khí mười phần, nho nhã nhẹ nhàng. Đôi mắt của ông ta rất có thần, khuôn mặt chính trực, có thể nhìn ra được hồi còn trẻ,  Kính Nam vương nhất định là một mỹ nam tử.

Kính Nam vương cúi người muốn đỡ nàng dậy, nàng tựa như bị kinh hãi, đẩy hắn ra. Sau đó đứng lên, nhanh chóng chạy trốn.

Một bên chân của nàng bị thương, đi đường có chút khập khiễng,  Kính Nam vương nhấc chân dài sải bước chạy lại gần nàng. (MTLTH.dđlqđ)

“Chàng đừng tới đây!!” Bước chân chàng dừng lại, đầu không quay lại, quát to.

Kính Nam vương nhìn bóng lưng nàng, nghe thấy thanh âm quen thuộc làm lòng hắn rung động kia, tâm không ức chế được mà đau đớn.  Kính Nam vương cởi áo khoác trên người xuống: “Được, được, được, ta không lại gần, trên người nàng vẫn còn ướt, khoác cái này vào được không?”

Đôi vai nàng có chút run rẩy, hắn đứng phía sau, động tác đưa áo cho nàng vẫn không thay đổi.

Lúc lâu sau đó, nàng mới xoay người, ngẩng đầu, hốc mắt ửng hồng. Nàng chậm rãi vươn tay, nhận áo khoác của hắn.

“Sao lại tự sát? Sao nàng lại ngốc như vậy?” Hắn nhìn đôi mắt còn vương nước mắt của nàng.

Nàng thẳng lưng, thanh âm ngạo nghễ: “Ở Vạn Phúc am tịch mịch chết già còn không bằng liều mạng đánh cuộc bản thân. Chỉ là bản cung lại không ngờ rằng Hoàng Thượng lại có thể tuyệt tình đến thế. Bản cung tự sát, Người một chút cũng không quan tâm.

Mà thôi, mà thôi, Vạn Phúc am tịch mịch, trong cung lại không tịch mịch sao? Ở Vạn Phúc am còn có chút tự do, nhưng…nhưng bản cung không muốn phí hoài thời gian ở Vạn Phúc am, bên trong cung cấm lại quá lạnh lẽo, bản cung cũng không muốn trở về.” Nàng nói, đột nhiên hốc mắt ướt át, thanh âm theo đó mà cũng nghẹn ngào.

“Tiêu ca ca.”

Đột nhiên nghe thấy tiếng gọi quen thuộc,  Kính Nam vương toàn thân chấn động. Hơn hai mươi năm, hơn hai mươi năm, hắn đã không còn là vị công tử hào hoa phong nhã ngày đó, nàng cũng không còn là vị tiểu thư trong sáng thơ ngây của ngày đó nữa.

Từ ngày nàng tiến cung, hắn liền không nghe thấy tiếng gọi này nữa.

Cách hơn hai mươi năm, nàng cuối cùng cũng chịu gọi hắn một tiếng ‘Tiêu ca ca’: “Kiểu Kiểu.”

“Chàng nghĩ biện pháp đã ta đi được không? Ta không muốn đợi ở Vạn Phúc am, cũng không muốn quay lại cung cấm lạnh léo đó, không muốn vì Ninh gia nữa, không muỗn bỏ qua một người yêu ta đến xương tủy nữa.”

Dấu vết của năm tháng để lại trên gương mặt nàng những nếp nhăn rất nhỏ, nhưng nàng vẫn cứ rực rỡ xinh đẹp như hai mươi năm trước, tiếng nức nở nghẹn ngào của nàng vẫn làm lòng hắn đau đến vậy. (MTLTH.dđlqđ)\

“Kiểu Kiểu, nàng thực sự nguyện ý đi theo ta?” Thanh âm  Kính Nam vương vẫn còn có chút không xác định.

“Phải.” Nàng nặng nề gật đầu.

Hắn mừng rỡ đến mức không biết phải làm thế nào, giơ tay muốn thay nàng lau đi những giọt nước mắt: “Nhưng…”

Nàng quay mặt, lui về sau một bước: “Tiêu ca ca, chẳng lẽ chàng không muốn dẫn ta đi?” Thanh âm làm hắn đau lòng lại vương chút hoảng sợ.

“Không phải.” Hắn nói, chậm rãi cười: “Ta vẫn muốn cùng nàng sống đến bách niên giai lão, dẫn nàng đi, làm sao ta lại không muốn làm điều đó chứ?”

Hắn cười một tiếng, nhìn nàng: “Cả đời bên nhau, mãi mãi không rời, cùng người nhìn thế gian phồn thịnh cùng thê lương.”

Lòng Thanh Linh chậm rãi siết lại, những lời này của  Kính Nam vương hẳn là những lời đính ước năm đó ông ta với Ninh Kiểu nói với nhau, cũng là lời thề dành cho Ninh Kiểu, nhất định ông ta sẽ nhớ rất kỹ.

Thanh Linh không biết việc  Kính Nam vương nói ra lời thề năm đó là vô ý hay cố ý nhưng nếu nàng đáp lại không thích đáng, khó tránh khỏi sự hoài nghi của  Kính Nam vương.

“Được, bách niên giai lão, bên nhau không rời.” Thanh Linh nói ra lời năm đó Ninh Kiểu nói với  Kính Nam vương, nàng không thể không bội phục tên bà tám Thư Nghiễn, đến cả lời thề tình yêu kiểu này hắn cũng có thể đào được lên.

Kính Nam vương nghe vậy, kích động đến đôi môi cũng run rẩy, hắn giang hai tay muốn ôm nàng vào lòng.

Nghĩ đến ở nhà còn có bình dấm chua, da đầu nàng lập tức tê dại, hơi chút né tránh ôm ấp của  Kính Nam vương, cố ý nghiêm sắc mặt quát: “Ai?! Mau ra đây!”

Động tác của  Kính Nam vương cứng ngắ , thu tay lại, ngưng tai lắng nghe: “Kiểu Kiểu, phụ cận có người sao?”

Thanh Linh đương nhiên biết phụ cận không hề có ai, vừa mới rồi không nhanh trí hô lên, chẳng lẽ lại đứng im để ông ta ôm? Nàng giả dạng Ninh Thục phi là chuyện nhỏ, nếu để bình dấm chua kia biết nàng bị  Kính Nam vương ôm mới là chuyện lớn.

“Tiêu ca ca, khi nào chàng dẫn ta đi?” Thanh Linh gắng sức nặn ra hai giọt nước mắt.

“Cho ta thời gian chuẩn bị.”  Kính Nam vương nói, thân phận Thục phi nương nương của Ninh Kiểu vẫn còn đó, hắn tự ý mang nàng đi là phạm phải tử tội, thế nên nhất định phải trù tính hoàn hảo.

“Ta còn phải đợi bao lâu?” Thanh Linh truy vấn.

“Cho ta năm ngày, ta nhất định sẽ an bài thỏa đáng.”  Kính Nam vương khẳng định nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, LinMin
     

Có bài mới 12.03.2019, 20:28
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 316
Được thanks: 1414 lần
Điểm: 30.9
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 142 (4):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Đối với Thanh Linh, năm ngày phải nói là quá dài, trong khoảng thời gian này không đảm bảo kế hoạch không bị bại lộ: “Tiêu ca ca, không thể nhanh hơn sao?”

Nhìn ánh mắt mong đợi của nàng, lòng  Kính Nam vương mềm lại.

“Hai ngày, hai ngày sau chàng dẫn ta đi. Đi dọc theo con đường nhỏ xuống phía dưới có một thác nước, gần đó có một cái đình, sau giờ Tuất ta sẽ luôn ở trong đình đợi chàng.” Thanh Linh nói chém đinh chặt sắt, đợi  Kính Nam vương sập bẫy trong hai ngày, nàng có thể làm được.

“Kiểu Kiểu, nàng có thể kiên nhẫn đợi ta vài ngày được không? Năm ngày sau chắc chắn sẽ dẫn nàng rời xa chốn thị phi này.”  Kính Nam vương nhẹ giọng khuyên bảo.

“Tại sao phải chờ đến năm ngày? Hai ta có thể sớm ngày bên nhau, tại sao phải bắt ta đợi thêm năm ngày nữa?” Nàng nghẹn ngào nói: “Có phải chàng không muốn dẫn ta đi? Nếu như chàng không muốn, ta cũng không ép buộc chàng.” Thanh âm nàng bỗng nhiên lạnh xuống, xoay người ly khai.

Kính Nam vương kịp thời giữ nàng lại, nắm cổ tay phát đau khiến nàng kêu ra tiếng. Thấy vậy hắn bối rối thu tay lại.

Hắn nhìn vết thương trên cổ tay nàng, cảm thấy rất đau lòng. Nàng là thiên chi kiều nữ sinh ra ngậm thìa vàng mà lớn lên, chưa từng trải qua đói khổ của nhân gian. Vạn Phúc am là địa phương ăn chay niệm phật, không phải nơi để hưởng phúc. Nàng tới đây tu hành, nhất định chịu rất nhiều khổ sở mới khẩn cấp muốn rời đi như vậy. (MTLTH.dđlqđ)

“Kiểu Kiểu, nàng đừng giận, hai ngày sau ta dẫn nàng đi, được không?”  Kính Nam vương gian nan hạ quyết tâm nói.

“Tiêu ca ca, thực xin lỗi, ta không nên ép chàng như vậy nhưng ta không muốn ở lại chỗ nay một giây một khắc nào nữa.”

“Ta hiểu.”  Kính Nam vương nói.

“Không ổn.” Nàng bỗng nhiên nói.

“Làm sao vậy?” Hắn không rõ chuyện vội vàng hỏi.

“Thời gian ta múc nước quá lâu rồi, ta sợ người khác nghi ngờ.” Mục đích Thanh Linh đã đạt được liền kiếm cớ chuồn đi.

“Lão ni cô bị đạp xuống sườn dốc kia hẳn đã mất mạng.” Kính Nam vương nói.

“Chàng yên tâm, ta sẽ nói bà ta không may bị trượt chân ngã.” Thanh Linh an ủi nói.

Xác định  Kính Nam vương đã đi xa, Thanh Linh mới quay lại căn lều nhỏ khôi phục thân phận.

Vén váy nhìn đầu gối đã thâm tím một mảnh, mặc dù có chút đau nhức nhưng vẫn có thể đi đứng bình thường.

“Diệu Âm, Vạn Phúc am bên này giao cho ngươi.” Thanh Linh nói.

“Chủ Thượng yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ làm tốt chuyện này.” Diệu Âm cũng kính trả lời.

Trở lại phủ Thừa Tướng, mặt trời đã xuống núi, chỉ còn vài mảnh ánh sáng màu cam le lói cuối đường chân trời.

Thanh Linh vừa bước qua đại môn, Minh Lục liền kích động chạy tới: “Phu nhân, ngài đã về, công tử vẫn chờ người về ăn cơm.” Hắn nói dứt câu, rất không hình tượng mà ợ hơi một cái.

“Ừ, ta đã biết.” Nàng trực tiếp vào buồng sưởi tìm hắn.

Buồng sưởi của phủ Thừa Tướng nằm trong một viên tử nhỏ, đi vào sảnh, nàng liếc nhìn một bàn đầy thức ăn vẫn còn bốc hơi nghi ngút.

Có người đợi mình về ăn cơm, loại cảm giác này rất hạnh phúc. (MTLTH.dđlqđ)

Tần Liễm ngồi cạnh bàn, trong tay ôm một cái ấm lô, nhìn thấy nàng, phượng mâu lóe lên tia sáng: “ Nàng mau đi rửa tay đi, sau đó tới đây dùng cơm.”

“Ừ.” Thanh Linh gọi người bưng lại đây một chậu nước nóng, rửa tay xong liền ngồi đối diện Tần Liễm.

“Lại đây.” Tần Liễm nhàn nhạt nói.

Nàng ngoan ngoãn chuyển sang ngồi cạnh hắn.

Tần Liễm lấy khăn lụa từ trong tay áo: “Đưa tay qua đây.”

Thanh Linh ngẩn người, ngoan ngoãn đưa hai tay vẫn còn nhỏ nước đến trước mặt hắn, hắn dùng khăn lụa tỉ mỉ lau sạch nước trên tay cho nàng. Tay vẫn còn nước, chính nàng cũng không mấy quan tâm. Hắn lại chú ý đến, nhẹ nhàng dùng khăn lụa lau giúp nàng, lực đạo không nặng không nhẹ, hết sức thoải mái.

Lau xong tay nàng, hắn đặt khăn lụa sang một bên: “Trời lạnh, tay dính nước dễ bị lạnh, lần sau rửa tay nhớ lau khô đấy.”

“Được.” Nàng cười cười thuận theo, bất chợt hắn lại gần, hôn một cái trên má nàng. (MTLTH.dđlqđ)

“Ăn cơm.” Nàng trừng hắn một cái.

Hôm nay ăn trưa bên ngoài nàng cảm thấy không ngon miệng, lại nhìn một bàn đầy đồ ăn ngon trước mặt, rất nhanh khiến nàng có cảm giác thèm ăn. Nàng tùy ý gắp một món cho vào miệng, nhất thời liền ngây ngẩn cả người.

“Đầy đều là món ta làm, như thế nào?” Đôi mắt Tần Liễm sáng long lanh, tựa như hài tử đòi kẹo híp mắt cười.

Hôm nay hắn lại xuống bếp, tất cả mọi người trong phủ đều bị hắn chộp tới thử món, sau khi lãng phí không biết bao nhiêu thực phẩm, cuối cùng mới làm ra được một bàn thành phẩm không tệ.

“Thiếu muối.” Nàng nói, sau đó lại gắp tiếp món khác. “Quá mặn.”

“Nhiều đường.”

“Quá chua.”

“Rau luộc nát.”

“…”

Mặt Tần Liễm dẫn xụ xuống, nha đầu này sao lại có thể thành thật như vậy chứ? Thoại bản đều nói nấu ăn cho ái nhân, cho dù làm không ngon nhưng ái nhân vẫn ăn rất nhiệt tình, sau đó cảm động chủ động ôm ấp yêu thương đối phương.

Sao đến phiên hắn lại thay đổi như vậy? Ngọt ngào nói ngon đâu? Chủ động ôm ấp yêu thương đâu? Hoàn toàn không có! Hắn muốn nàng cảm động lao vào vòng tay hắn, mãnh liệt hiến thân mình cho hắn ăn.

Sau đêm động phòng đó hắn vẫn chưa chạm được vào người nàng. Mỗi lần lên kế hoạch động thủ, nha đầu này hoặc chuồn đi, hoặc ngủ như heo chết. Ngày ngày ôm ái thê lại không thể ăn, hắn bị hành sắp liệt rồi.

“Chàng không cần tự mình xuống bếp.” Sau khi đã thử cả bàn, nàng mới mở miệng nói.

Mặt của hắn đã đen nay còn thối.

“Lần sau muốn xuống bếp, thiếp giúp chàng.”

“Vịt quay này làm cũng không tệ lắm.” Nàng nhét miệng vịt quay vẫn còn chảy mỡ vào miệng, miệng nàng liền dính đầy dầu. Nhìn chằm chằm gò má như ngọc hắn, nàng cong miệng cười cười, nhanh chóng ‘chủ động ôm ấp yêu thương’ cho hắn một cái hôn vang dội lên má.

Gò má của mỹ nhân liền loang lổ mỡ vịt.

“Nghịch ngợm.” Hắn bất đắc dĩ cười một tiếng.

Cả bàn món ăn chỉ có vịt quay là ăn được. Nàng chủ yếu tấn công vịt quay, những thứ khác tuyệt không động lấy một miếng, rất nhanh, một đĩa vịt quay đầy có ngọn đã hết sạch.

Hắn kéo nàng lên đùi, hai tay ôm lấy nàng: “Vịt quay ăn ngon không?”

“Ăn ngon.” Nàng thành thật gật đầu, nhìn phượng mâu đến thất thần.

Ánh mắt hắn nóng rực, ôm eo nàng bắt đầu không an phận: “Vi phu muốn nếm thử.”

Nói dứt lời liền mãnh liệt hôn nàng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, LinMin
     
Có bài mới 14.03.2019, 13:37
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 316
Được thanks: 1414 lần
Điểm: 30.9
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 142 (5):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.


Nàng trừng mắt, sau đó dựa vào lòng hắn, hai gò má đỏ ửng, đôi môi đỏ mọng sưng đỏ diễm lệ, nàng tức giận đấm vào ngực hắn: “Thiếp không phải vịt quay, làm sao chàng dám cắn thiếp hả?”

Trong lòng hắn yên lặng phản bác: Nàng chính là vịt quay của ta, không cắn nàng thì cắn ai? Hăn đứng dậy, ôm lấy ‘vịt quay’ của bản thân, nhanh chân quay lại phỏng ngủ.

“Thân thể chàng vẫn chưa tốt hẳn, đừng có làm loạn.” Thân thể nàng vùi sâu vào đám chăn lông trắng, ánh mắt hoảng loạn.

Tay hắn chống hai bên thân thể nàng, ánh mắt tối tăm: “Vi phu đói.”

“Chàng đi ăn cơm đi.”

Tiếng cười trầm thấp dễ nghe vang lên bên tai: “Được, tuân mệnh, vi phu đói bụng, muốn ăn.”

Nhất định vừa rồi nàng bị hắn thôi miên mới nói theo hắn mà!

Âm vừa dứt, gương mặt yêu nghiệt cúi xuống càng thấp, nàng mở miệng định nói gì đó, thanh âm đều bị nụ hôn nóng bỏng cuốn đi.

Bức rèm che đi cảnh xuân, ánh nến ấm áp lay động, tiếng rên rỉ đè nén tràn khắp căn phòng.

Thanh âm nức nở nhỏ vụn quanh quẩn không dứt, cho đến khi gà gáy sáng, căn phòng mới hoàn toàn yên tĩnh lại.

Không biết bị người này giằng co bao nhiêu lần, cũng không biết bản thân ngất đi tỉnh lại bao nhiêu lần, khi hắn cuối cùng cũng chịu buông tha nàng, thời khắc mơ mơ màng màng sắp ngủ, nàng cảm giác có người đụng vào vết bẩm ở đầu gối nàng, cũng cảm giác có thứ gì đó được bôi lên.

Tần Liễm bôi thuốc vào vết thương cho nàng, sau đó nằm xuống bên cạnh nàng: “Nàng là của ta, không có sự cho phép của ta, nàng không được tùy ý làm thương thân thể mình.”

Không nghe thấy nàng đáp lại, hắn nhéo nhéo má nàng.

“Đau!” Nàng giận giữ mở mắt, hũng dữ trừng hắn, bất quá chỉ trong nháy mắt, mí mắt lại nhắm lại.

Nhìn nữ tử mệ mỏi trầm ngủ bên cạnh, hắn lẩm bẩm: “Lời vi phu nàng đều nghe tai này ra tai kia, không đau sao chịu nhớ?”

Giấc ngủ này của Thanh Linh rất lâu, cuối cùng đói quá mà tỉnh. (MTLTH.dđlqđ)

Tần Liễm không có ở bên người, chăn lông đắp trên người rất kín, không một kẽ hở, hết sức ấm áp. Khẽ cử động thân thể, thân thể cứ như bị xe ngựa nghiền qua, vừa đau đớn vừa chua xót.

Làm đỏ mặt phát hiện, bản thân mình dưới chăn hình như không mặc gì.

Vén chăn lên nhìn, nhìn thân thể dày đặc dấu vết hoan ái đầy xấu hổ, lại nhớ đến sự điên cuồng của đêm qua, mặt nàng đỏ tựa như búng được ra máu.

“Tiểu thư, ngài đã dậy?” Hương Thảo ngoài cửa cung kính hỏi.

“Phu nhân còn chưa dậy sao?” Thanh âm ôn nhuận của Tần Liễm vang lên ngoài cửa.

Nghe được thanh âm của hắn, Thanh Linh nhanh chóng đắp kín chăn.

“Tiểu thư còn chưa dậy, tiểu thư hôm nay không khỏe sao? Ngủ đã một ngày rồi, còn không ăn gì nữa.” Hương Thảo nói, đến phủ Thừa Tướng đã nhiều ngày, nàng vẫn có thói quen gọi Thanh Linh là tiểu thư.

Cái gì? Nàng đã ngủ một ngày sao? Thanh Linh thầm giận dữ, âm thầm lý sự, tên kia đúng là mặt người dạ thú mà!

Tần Liễm đứng ngoài cửa, mí mắt giật giật, sau đó nhìn cái khay Hương Thảo đang cầm trên tay, trên đó có một bát cháo nóng mà mấy cái chén.

“Đưa bản tướng.” Không để Hương Thảo trả lời, hắn đã nhanh chóng bê cái khay.

Nghe thấy thanh âm cửa mở, Thanh Linh nhắm mắt giả bộ ngủ.

Ngửi được mùi thơm của cháo, bụng nàng ngày càng đói. Nhưng nghĩ đến bản thân không một mảnh vải che thân, trong phòng lại có một tên háo sắc, lúc này đứng dậy hiển nhiên không phải hành động sáng suốt.

Nàng lặng lẽ nuốt nước miếng, gắt gao nhắm chặt mắt, toàn thân bất động. Nàng không động nhưng bụng lại không chịu thua kém mà vang lên vài tiếng.

Tần Liễm lúc này đang đứng ở đầu giường, nghe thấy bụng nàng kêu, hắn không nhịn được mà nở nụ cười: “Là vi phu không kiềm chế được bản thân, khiến phu nhân khó có thể rời giường, lần sau vi phu sẽ cố găng khắc chế.”

“Không có lần sau!”Nàng từ ổ chăn vươn người ra, trừng mắt, cực kỳ giống chuột nhỏ chui từ trong động ra.

Trong lòng hắn mềm nhũn, đặt một nụ hôn lên trán nàng: “Đói bụng lắm phải không? Mau ra khỏi chăn ăn chút gì đi.” Hắn thuận tay vén chăn lên, cũng không ngờ sẽ thấy dấu vết điên cuống hắn lưu lại đêm qua.

Hắn âm thầm hít khí lạnh, ánh mắt cũng tối xuống.

Nhìn thấy bộ dáng hắn lúc này, nàng thầm kêu không ổn, hai tay cuốn chăn thật chặt, thân thể lăn một vòng vào tận góc giường, bao mình thành cái kén, cảnh giác nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Không cho chạm vào thiếp! Thiếp rất đói!”

Lo lắng nàng đói bụng, hắn liền tạm tha cho nàng: “Được, không chạm vào nàng, trước mặt quần áo vào, ăn vài thứ cho đỡ đói.”

“Ta có việc, phải rời phủ một lúc, buổi tối lại quay về với nàng.” Hắn vươn tay tóm lấy ‘cái kén’ đến trước mặt mình, cúi đầu hôn lên trán nàng, đứng dậy liền rời đi.

Chẳng mấy chốc đã đến ngày Kính Nam vương hẹn dẫn ‘Thục phi’ rời khỏi Vạn Phúc am.

Mùa đông trời nhanh tối, giờ Dậu vừa qua không lâu, sắc trời triệt để tối xuống.

Vừa qua giờ Dậu,  Kính Nam vương đã đến nơi mình và Thục phi hẹn nhau ngày đó. Không thấy bóng dáng Ninh Thục phi, tâm thoáng thất lạc, nhưng nghĩ nàng đã từng nói trước giờ Tuất đợi nàng ở đây, có lẽ hắn đến có chút sớm, nàng còn chưa tới. Kiềm lại tâm tư đang nhảy loạn, kiên nhân chờ trong đình.

Đột nhiên, một nơi nào đó trong Vạn Phúc am bùng lên ánh lửa, lửa sáng ngất trời, chiếu cả bầu trời đêm.

Nhìn nơi bị cháy, đại khái là chỗ ở của Ninh Thục phi, tâm của hắn lập tức treo lên cao, nhấc chân muốn đi xem Ninh Thục phi có gặp chuyện không mau hay không?

“Vương gia.” Một tâm phúc ngăn cản bước chân của  Kính Nam vương: “Thỉnh Vương gia kiên nhẫn đợi, Họa Chi cũng ở bên người nương nương, một khi nương nương có chuyện gì xảy ra, Họa Chi nhất định sẽ báo cho ngài. Hiện tại không thấy có tin tức của Họa Chi, thuộc hạ nghĩ nương nương ắt hẳn không có việc gì.”

Kính Nam vương ngẫm lại cũng thấy đung, là hắn quá nóng lòng, vạn nhất hắn rời đi, Kiểu Kiểu lại tới, chẳng phải làm trễ nài thời gian sao?

“Ai?”  Kính Nam vương nghe thấy tiếng bước chân, cảnh giác quát khẽ.

“Vương gia, là nô tỳ.” Họa Chi đi dọc theo con đường nhỏ, hổn hển chạy tới, trên vai nàng còn cõng một người. (MTLTH.dđlqđ)

“Nàng làm sao vậy?”  Kính Nam vương nhìn thấy Ninh Thục phi, vội vàng chạy tới.

“Nương nương thừa dịp người của Vạn Phúc am không chú ý, tự mình phóng hỏa phòng ngủ, dự định thừa dịp Vạn Phúc am vì cháy mà đại loạn chạy trốn. Không ngờ lúc nương nương vừa ra khỏi phòng ngủ, xà ngang bị nứt, mái ngói rơi xuống đạp trúng đầu nương nương. Nương nương sau đó liền hôn mê bất tỉnh.” Họa Chi giải thích.

“Sao lại để nàng tự ý phóng hỏa?”  Kính Nam vương cả giận mắng.

“Là nương nương khăng khăng muốn đích thân làm, nô tỳ không dám không nghe theo.” Họa Chi nhỏ giọng nói.

Kế hoạch của  Kính Nam vương cũng là phóng hỏa phòng ngủ của Ninh Kiểu, sau đó tìm một thế thân có thân hình tương tự nàng. Sauk hi dập được lửa, người khác cũng chỉ cho rằng Ninh Thục phi táng thân nơi biển lửa mà không hoài nghi  Kính Nam vương đã sớm dẫn Ninh Thục phi rời khỏi nơi đó.

Nhưng  Kính Nam vương không ngờ Ninh Thục phi muốn tự mình thiêu phòng, lại còn xui xẻo bị mái ngói đập trúng.

“Vương gia, giờ không phải lúc truy cứu trách nhiệm. Việc này không thể chậm trễ, mau dẫn nương nương đi thôi.” Họa Chi nói.

Kính Nam vương tiếp nhận Ninh Thục phi từ trên lưng Họa Chi, ôm vào trong lòng. Hắn nhìn thấy trán nàng sưng lên, cầm lấy tay áo dịu dàng lau đi vết máu.

“Đi.”  Kính Nam vương nói.

“Vương gia, nô tỳ còn phải quay về Vạn Phúc am chuẩn bị, khiến cho mọi người đều tin rằng nương nương đã táng thân nơi biển lửa.” Họa Chi do dự mở miệng.

“Đi thôi.”  Kính Nam vương nói, ôm Ninh Kiểu nhanh chóng hòa mình vào bóng đêm.

Họa Chi dọc theo con đường nhỏ, lén lút đến một gốc cây đa lớn.

Dưới cây da, một nữ tử thân hình nhỏ nhăn, che lụa trắng, lộ ra cặp mắt lớn khả ái, thanh tú mà trong trẻo.

“Làm rất tốt.” Thanh âm nữ tử nhẹ nhàng: “Giải dược sẽ đưa cho ngươi.”

Lời vừa dứt, một viên thuốc liền ném sang cho Họa Chi. Họa Chi nhận dược, uống vào không chút do dự: “Khi nào độc trên người ta sẽ được giải hết?” Nàng giận giữ hỏi, không biết vì sao bị nữ tử này hạ độc, lúc độc phát khiến nàng đau đến không muốn sống.

Vì không muốn thống khổ, cũng vì mạng sống của bản thân, nàng thay nữ tử này làm việc, bán đứng  Kính Nam vương cùng Ninh Thục phi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, HNRTV, LinMin, huongtrang1984
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: antunhi, Chelsea08, Hoacat712, hongmei112, Hắc Ngọc Lan, lu haj yen, penhu1704, QuynhTuong, thucyenphan và 241 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 124, 125, 126

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.