Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 28.11.2018, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 303
Được thanks: 1212 lần
Điểm: 30.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 131 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu

Đôi tay đang vuốt ve khắp cơ thể nàng kia bất đồng so với dĩ vãng, lớn gan tìm đến những nơi trước kia chưa từng động. Cảm giác khác thường lan tỏa khắp thân thể, nàng ý thức được việc hắn muốn làm, dùng sức đẩy hắn nhưng lại không có nửa phần khí lực.

Nụ hôn của hắn rời khỏi đôi môi nàng, một đường đi xuống, cặp môi đỏ mọng của nàng hơi hé: “ Tần Liễm, chàng làm sao vậy?” Thanh âm mềm mại đáng yêu không giống thường ngày dọa nàng nhảy dựng.

Hắn ôm lấy nàng, ngẩng đầu lên, đôi môi đã chuyển sang một màu đỏ yêu dã, thần sắc hắn động tình yêu mị đến tận xương: “Phu nhân, chúng ta động phòng đi.” Thanh âm ẩn nhẫn trầm khàn mà khắc chế, không kịp chờ đợi đáp án của nàng, hắn đã nhịn không được mà vùi đầu vào cổ nàng.

“Không…không phải chàng nói…chúng ta….thời điểm chúng ta thành thân mới…mới động phòng sao?” Bị hắn giày vò, nàng nói đứt quãng: “Không bái đường….không bái đường thành thân…sao có thể động phòng?”

“Sau này bái đường bù.” Đầu hắn vẫn không chịu ngẩng lên, động tác trên tay ngày càng trở nên nhanh hơn. (MTLTH.dđlqđ)

“Chàng là tên lừa gạt! Rõ ràng chàng nói chúng ta thành thân mới….ưm..” Nàng đưa tay nắm lấy tóc hắn, ủy khuất nói, mặc dù nàng nhận định hắn là phu quân của nàng nhưng hắn đột nhiên muốn nàng, nàng một chút chuẩn bị cũng không có, trong lòng không khỏi có một chút sợ hãi. Nhưng lại nhịn không được muốn thân cận với hắn, cảm giác mâu thuẫn này làm nàng không thích ứng được.

“Công tử, đã chuẩn bị xe ngựa, hiện tại ngài cùng phu nhân xuống dùng bữa hay chúng ta khởi hành luôn?” Minh Lục không rõ ràng tình huống trong phòng, ở ngoài cửa lớn tiếng nói, hắn từ mấy ngày trước đã chủ động gọi Thanh Linh là ‘phu nhân’.

“Công tử?” Bên trong không có người lên tiếng, Minh Lục lại tiếp tục gọi.

“Cút!” Trong phòng truyền ra âm thanh tức giận của nam nhân.

Minh Lục nheo mắt, thầm nghĩ: “Xong rồi, ngoại trừ phu nhân, công tử đối với người khác không bao giờ để lộ ra hỉ, nộ, ái, ố, hiện thời rống giận với hắn như vậy, chín phần mười là hắn đang quấy rầy công tử và phu nhân thân mật.” Minh Lục thức thời nhanh chóng chạy đi.

Bị Minh Lục quấy rầy, thừa dịp Tần Liễm phân tâm, Thanh Linh vội vàng hít thở, dùng hết sức đẩy hắn, sau đó lăn đến một góc giường.

“Đáng chết!” Bị người quấy rầy chuyện tốt, Tần Liễm thấp giọng mắng.

Hắn tới gần Thanh Linh, Thanh Linh lại mạnh mẽ lùi về phía sau, còn với lấy chăn bao mình thật chặt.

“Ngoan, đến đây nào.” Giọng nói của hắn khàn khàn.

Nàng lắc đầu, bĩu môi nói: “Chàng là tên lừa gạt, chàng đã nói trước khi thành thân không đụng vào ta rồi mà.”

“Vi phu đã từng nói như vậy sao?” Hắn vô sỉ trả lời.

“Có nói.” Thời điểm Hoán Y vừa chết, nàng khó có dịp chủ động quyến rũ hắn, hắn nhất quyết từ chối, hắn nói hắn muốn cho nàng những thứ tốt nhất, đến khi hai người đã thành thân, hắn mới đụng vào nàng.

“Đến đây.” Hắn lại gần nàng, nàng liên tiếp lùi lại phía sau.

“Không cần.”

“Nàng muốn hành hạ chết vi phu sao?” Hắn cực lực ẩn nhẫn dục vọng, trên trán nhanh chóng phủ một lớp mồ hôi.

Nàng lắc đầu, thương lượng: “Chàng nhịn một chút là tốt rồi.”

Y phục hắn đơn bạc, nàng lo lắng hắn bị cảm lạnh, đau lòng nói: “Chàng mặc quần áo vào đã.”

Hắn dở khóc dở cười: “Phu nhân, vi phu khó chịu.”

“Vậy cũng không được, chờ đến lúc chúng ta thành thân được không?”

“Không được, vi phu không quan tâm mấy cái hình thức ấy, hiện tại ta muốn động phòng.” Hắn nhanh chóng bổ nhào về phía nàng.

Nàng đưa tay che trước mặt hắn, đôi mắt điềm đạm đáng yêu nhìn hắn: “Ta còn chưa chuẩn bị tốt, chàng cứ muốn ép ta vậy sao?”

Tần Liễm nhìn bộ dáng này của nàng, tâm không khỏi mềm nhũn nhưng đầu lại bắt đầu cảm thấy đau đau: “Phu nhân còn muốn chuẩn bị cái gì?” Bị lạnh một thời gian, dục vọng của hắn đã dần bị dập tắt, hiện tại hắn không khỏi cảm thấy lạnh.

Nàng không đành lòng để hắn bị lạnh, vươn tay ôm lấy hắn, bao chăn mền xung quanh hắn.

Hắn cười khổ: “Nàng đúng là đã coi ta thành Liễu Hạ Huệ rồi.” Đưa tay ôm lấy nàng, cực lực đè xuống dục vọng vừa mới nhen nhóm, hắn cũng không đành cưỡng bách nàng.

“Nghe nói động phòng rất đau, ta sợ.” Nàng yếu ớt nói.  “Chàng cho ta thời gian chuẩn bị được không?”

“Được.” Hắn ôn nhu nói, đôi mắt lại hơi híp lại che dấu quang mang nơi đáy mắt.

Hắn ôm nàng thật chặt, nàng hơi chút cử động.

“Đừng động.” Thanh âm hắn trầm thấp mà mị hoặc, rõ ràng là hắn lại động tình, nàng bị dọa ngồi im không dám nhúc nhích nữa.

Hắn cắn căn vành tai nàng: “Thu thập một chút, chúng ta quay trở về Hạ thành.”

“Không đi Liên thành bái tế cha mẹ chàng nữa sao?” Nàng tiếc nuối nói.

“Không đi nữa.” Hắn buông nàng ra, đứng dậy thong thả mặc quần áo.

Ban đêm, Hách Liên Dực vừa dập tắt ánh nến để đi ngủ, cửa phòng đột nhiên mở ra.

“Tiên sinh đếm khuya tới đây, có chuyện quan trọng gì sao?” Hách Liên Dực lại khơi lại ánh nến, thả vào lư hương một chút hương liệu.

Sương trắng lượn lờ, căn phòng nhất thời trở nên thơm ngát.

Hắc y nhân nhìn chằm chằm vào lư hương kia, bên trong đôi mắt một mảnh lạnh lẽo: “Cầm.” hắn ném cái gì đó cho Hách Liên Dực.

Hách Liên Dực định thần nhìn lại, phát hiện ra là thánh chỉ. Hắn mở thánh chỉ, đọc thoáng qua, vui vẻ nói: “ Phụ hoàng quyết định Hách Liên Thành không cần phải đi đón Công chúa Cơ Khinh Hoa nữa.” Trên thánh chỉ đúng là nói rõ Hách Liên Dực không cần phải ra cổng thành đón Cơ Khinh Hoa.

Đại điển phong Thái tử, các quốc gia nhất định phải đến dự. Đông Lăng quốc phái Trưởng Công chúa Cơ Khinh Hoa với vai trờ sứ giả đến chúc mừng.

Ít ngày nữa Cơ Khinh Hoa sẽ đến Hạ thành, Nguyên Ung Đế hạ chỉ Hách Liên Thành đón Trưởng công chúa.

Hách Liên Dực từng nghe nói Đông Lăng quốc muốn kết duyên cùng với Nam Hạ, Cơ Khinh Hoa lại đến tuổi lấy chồng. Nguyên Ung Đế muốn Hách Liên Thành đón Cơ Khinh Hoa, rõ ràng chính là muốn hai người chung đụng nảy sinh tình cảm.

Nếu Hách Liên Thành có được tâm Cơ Khinh Hoa, vậy cơ hội để hắn cướp lấy ngôi vị Hoàng Đế chẳng phải rất mong manh sao? Cũng may Phụ hoàng thay đổi quyết định, không đúng! Nụ cười của Hách Liên Dực nhanh chóng cứng đờ, thánh chỉ sao lại nằm trong tay hắn y nhân?

Hắn nhìn lại phần thánh chỉ, không phát hiện bất cứ vấn đề gì.

“Thánh chỉ này là giả.” Hắc y nhân lên tiếng.

Tâm Hách Liên Dực triệt để nguội lạnh: “Là bản vương vọng tưởng, Phụ hoàng sao lại có thể dễ dàng thay đổi chủ ý đến vậy?” Hừ, Phụ hoàng quá mức thiên vị.

“Ngươi muốn bản vương giả truyền thánh chỉ ngăn cản Hách Liên Thành đón Cơ Khinh Hoa?” Hách Liên Dực nói, phần thánh chỉ hắn đang cầm trên tay bất luận là chữ viết, dấu ngọc tỷ hay chất giấy đều không khác gì thánh chỉ thật. Người này thật lợi hại, có thể nhanh chóng làm giả thánh chỉ, Hách Liên Dực không khỏi liếc hắn một cái.

“Thánh chỉ hiện tại đang ở trong tay Vương gia, phải làm như thế nào, lão phu không xen vào nữa.” Hắc y nhân nói xong, không chào hỏi, cứ thế biến mất như thể chưa từng đến.

Hết H rồi nhé! ==”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, LinMin
     

Có bài mới 30.11.2018, 21:53
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 303
Được thanks: 1212 lần
Điểm: 30.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 131(3):

Edit:  Mẹ tớ là Thái Hậu.

Hách Liên Dực nhanh chóng dập tắt lư hương, lấy hộp nhỏ màu đen ở bên gối mở ra, một con bướm màu đen bay ra.

Bươm bướm chớp cánh, bay theo phương hướng mà hắc y nhân vừa rời đi. Hắn gọi Lưu Hải đi theo sau con bướm đó.

Thời điểm hắc y nhân vào phòng, hắn đã đốt Truy Tung hương, đây là hương liệu hắn phải tốn rất nhiều công sức mời tìm được.

Hắn vẫn còn rất hiếu kì với thân phận của hắc y nhân, hương liệu này vì hắc y nhân mà đặc biệt chuẩn bị. Hy vọng thông qua hương này, hắn có thể biết được một chút lai lịch của hắc y nhân.

Một khi đã dính hương này, phải qua ít nhất sáu canh giờ, hương liệu mới hoàn toàn mất đi. Con bướm đen hắn vừa thả rất mẫn cảm với thứ mùi này, nó sẽ nhanh chóng bám theo sau hắc y nhân.

Không đến nửa canh giờ, Lưu Hải đã trở lại.

“Vương gia, hắc y nhân biến mất ở Phong lâu.” Lưu Hải nói, Phong lâu là tửu lâu. “ Ở địa phương bươm bướm vòng quanh, thuộc hạ phát hiện Kín Nam Vương.”

Kính Nam Vương là phiên vương thừa kế, Kính Nam Vương đời thứ nhất có giao tình sâu đậm với Hoàng Đế khai quốc của Nam Hạ, lúc đó được thụ phong phiên vương, Hoàng Đế khai quốc hạ chỉ các đời Kính Nam Vương không cần truyền đòi, không cần dâng tấu cũng có thể vào Kinh.

“Kính Nam Vương.” Hách Liên Dực trầm tư, một lát sau than nhẹ, hắc y nhân mặt nạ bạc tự xưng là lão phu, chắc chắn tuổi cũng không còn nhỏ. Kính Nam Vương là người tay cầm quyền lực, tuổi cũng đã trung niên, hắc y nhân có phải có quan hệ với Kính Nam Vương hay không?

“Âm thầm điều tra kỹ càng Kính Nam Vương.” Hách Liên Dực phân phó.

Thời điểm Thanh Linh cùng Tần Liễm trở lại Hạ thành, sắc trời đã không còn sớm.

“Đưa ta trở về Diệp phủ đi.” Thanh Linh nói.

Tay hắn ôm eo nàng chợt chặt hơn: “Ở cùng vi phu có được không?” Đôi mắt xinh đẹp của hắn sáng lên, tràn đầy mong đợi, vẻ mặt ngây thơ, vô tội.

Tựa như chỉ cần nàng cự tuyệt hắn, hắc sẽ rơi vào tuyệt vọng bi thương.

“Được.” Dường như nàng bị bỏ bùa, u u mê mê mà đáp ứng.

Hắn chậm rãi nở một nụ cười thiên kinh tuyệt diễm, dung nhan họa quốc khuynh thành, linh hồn bé nhỏ của nàng liền bị nàng câu mất, si ngốc nhìn hắn không chớp mắt.

“Ngoan quá.” Hắn sủng ái xoa xoa đầu nàng.

Trở về phủ Thừa tướng, trời đã chuyển tối. Thanh Linh được Tần Liễm nắm tay đi vào. Đi ngang qua một cái đình, nàng ngửi thấy mùi rượu nồng đậm.

“Rượu gì vậy? Thơm thật.” Thanh Linh khen.

Minh Tứ đang ngồi trong đình uống say đến chếnh choáng nghe thấy tiếng nói, lúc quay đầu nhìn thấy bóng dáng màu trắng, hắn sợ đến mức tỉnh cả rượu.

“Thuộc hạ tham kiến công tử.” Minh Tứ nói.

“Đó là rượu hoa mai.” Tần Liễm coi Minh Tứ như không khí, nghiêng đầu trả lời câu hỏi của Thanh Linh.

“Công tử, đây không phải rượu hoa mai, đây là Thất Túy Hương.” Minh Tứ trung thực nói.

Tần Liễm lạnh lùng liếc Minh Tứ một cái khiến Minh Tứ cảm thấy toàn thân phát lạnh.

Tần Liễm quay đầu nhìn Thanh Linh đang nhe răng cười hắn: “Vi phu nhớ nhầm.”

“Thất Túy Hương có thể khiến lòng người say đắm sao?” Thanh Linh hỏi, hương rượu này rất đặc biệt, khiến lòng người thư thái.

Tần Liễm ôm eo nàng đi tiếp: “Hình như không phải, vi phu cũng không rõ ràng lắm.”

Minh Tứ đứng phía sau hơi sững sờ, trí nhớ công tử khi nào lại trở nên kém như vậy? Thất Túy Hương mùi hương thơm ngát, uống không đau đầu nhưng lại khiến lòng người mê say. Hắn muốn mở miệng nhắc nhở công tử: “Công tử…” Lời còn chưa nói hết đã bị Minh Lục che miệng lại.

“Câm miệng!” Minh Lục chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.

“Vi phu uống cùng phu nhân nhé?” Tần Liễm nói.

“Thực sự sẽ không say?” Thanh Linh hỏi, thân thể này tửu lượng quá kém, nàng không muốn say rượu rồi gây chuyện.

“Ừ.” Mỗ nam bình tĩnh nói.

Thanh Linh vào Thủy các tắm rửa, phát hiện nước trong hồ đúng là ôn tuyền được dẫn từ ngoài vào, Tần Liễm đúng là người biết cách hưởng thụ.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, nàng vào phòng đã được sưởi ấm. Bước vào phòng tựa như không khí mùa xuân, ấm áp khoan khoái cả người.

Ghế phủ thảm lông hồ màu trắng, thạch anh trân châu làm mành, lò sười vật dụng không có cái nào không tinh sảo quý giá nhưng lại không tục khí phô trương,

Một góc tầm thường trong phòng có đặt một chậu hoa, đang tiết trời giá rét ngày đông, lại vào ban đêm, chậu hoa lại có thể nở hoa rực rỡ tươi tốt. Ngoài ra, bên trong còn có hòn non bộ nho nhỏ được bố trí ở một góc chếch cửa.

Đặt mình trong phòng, phảng phất như đi vào nơi xuân về hoa nở.

Thanh Linh vừa quan sát vừa chậc chậc than thở, Tần Liễm quá xa xỉ rồi.

Bước vào bên trong, nàng nhìn thấy chiếc giường rộng lớn đủ cho mười người nằm, chăn nêm thêu hoa nhỏ bằng tơ vàng.

“Phu nhân.” Thanh âm Tần Liễm đột nhiên vang lên.

Thanh Linh sợ hết hồn, cứng ngắc xoay người, nhìn người từ ngoài bước vào, nàng không khỏi cứng người.

Tần Liễm khoác áo tắm rộng thùng thình màu trắng, vạt áo dài chấm đất. Mái tóc đen bóng của hắn chưa buộc lên, vài sợi tóc còn bay bay trong gió. Nhìn thoáng qua còn tưởng yêu tinh từ nơi nào đến đây.

Dáng người hắn thon dài, khuôn mặt lại đẹp đến nhân thần đều công phẫn. Cặp chân thon dài của hắn lộ ra ngoài, móng chân màu hồng phấn dẫm lên thảm lông màu trắng. Hắn từ từ tới tựa như mỹ nhân ngư đi ra từ trong biển khơi.

Trên tay hắn bưng một bầu rượu, đặt hai cái chén lên bàn, rót đầy rượu rồi bưng tới trước mặt Thanh Linh.

Thanh Linh vẫn sững sờ tại chỗ si ngốc nhìn hắn, hắn vừa tắm không lâu, trên người vẫn lưu lại mùi hương thơm ngát. Hắn từng bước đến gần nàng, mùi hương càng phát ra nồng đậm.

Áo choàng rộng rãi, một mảng lớn da thịt như dương chi bạch ngọc thượng hại lộ ra ngoài bị nàng nhìn thấy hết. Rất nhanh, hai vành tai đỏ như thể búng ra máu.

Người này quá mức hương diễm, nàng có cảm giác muốn chảy máu mũi. Đồng ý lưu lại với hắn chỉ sợ không ổn rồi.

“Ta đột nhiên muốn trở về Diệp phủ, hôm nào lại đến.” Nàng bối rối nói, vội vàng lao ra ngoài.

Tần Liễm đưa tay, kịp thời ôm lấy eo nàng: “Phu nhân đã nói muốn ở lại cùng vi phu rồi mà.” Hắn u oán nói.

“Ta thay đổi chủ ý.” Nàng dugf sức đẩy hắn lại không thể khiến hắn nhíc nhích nửa phân.

“Trời lạnh, phu nhân uống ly rượu cho ấm.” Hắn ôn nhu dụ dỗ nàng, động tác ôm nàng tự nhiên, xoay người một cái, nàng liền ngồi trên đùi hắn.

“Không cần….” Nàng khước từ nhưng rượu ngon lại đang sát bên môi nàng.

“Rượu này uống không say đúng không?” Nàng chần chờ nói.

“Nếm thử vị Thất Túy Hương xem sao.” Hắn cười nhẹ nói, không trực tiếp trả lời nàng.

Ai da, chương sau lại có thịt thịt, nhưng mà thịt nguội lắm á==”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, LinMin, Melody, SầmPhuNhân
     
Có bài mới 01.12.2018, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 303
Được thanks: 1212 lần
Điểm: 30.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 131 (4):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Mùi rượu thơm nồng, nàng thầm nghĩ dù thân thể này tửu lượng có kém đến đâu chắc cũng không cần một chén đã say nhỉ? Trước đó hắn cũng đã nói rượu này nồng độ nhẹ, nghĩ vậy, nàng liền uống hết một chén.

“Ngoan.” Ngón tay thon dài của hắn vuốt ve sợi tóc bên vành tai nàng, khóe môi cười thật sâu.

“Ta phải đi rồi.” Đặt ly rượu xuống, Thanh Linh cảm thấy đầu óc có chút mơ màng.

Nàng đứng lên, rời khỏi cái ôm ấm áp của hắn, hắn cũng không ngăn cản nàng.

Nàng mới đi được hai bước đã cảm thấy bước chân hư không, dưới chân đột nhiên mềm nhũn, nàng đặt mông ngồi lên tấm thảm. Nàng ngửa đầu, phát hiện Tần Liễm thế nào đã biến thành hai người: “Sao lại có hai người vậy?” Nàng cầm ngón tay hắn, lắc lắc đầu, lúc định thần lại, hai người lại biến thành một.

Tần Liễm nhìn nàng chằm chằm, đột nhiên bật cười, nha đầu này còn không biết mình say rồi.

Đôi gò má nàng đỏ ửng, mắt hạnh đã phủ một tầng sương mờ, bộ dáng ngây ngốc lại có chút phong tình. Phượng mâu tối sầm, hắn bưng ly rượu lên, uống cạn. Đứng dậy, ngồi xuống trước mặt nàng.

Nàng vốn đã có vài phần men say, ngửi thấy mùi hương thơm thoang thoảng trên người hắn, lại cảm thấy dường như lại say thêm vài phần: “Tần Liễm, ta cảm thấy đầu có chút choáng.” Nàng nghiêng đầu nhìn hắn.

Nha đầu ngốc, Thất Túy Hương rất dễ say, nàng say đương nhin đầu sẽ choáng.

Hắn không lên tiếng, đột nhiên chế trụ sau gáy nàng, cúi đầu hôn lên môi nàng, đẩy ngụm rượu từ môi mình sang.

Nàng mở to hai mắt, lăng lăng nhìn thẳng vào cặp mắt tĩnh mịch của hắn, cảm giác như linh hồn nhỏ bé của mình đã bị câu hết. Tay nàng tự giác ôm lấy cổ hắn, đáp lại nụ hôn của hắn trong vô thức, tùy ý để hắn đòi lấy.

“Phu nhân, giờ chúng ta động phòng nhé?” Thanh âm của hắn khàn khàn vang lên bên tai nàng.

Nàng vốn đã say, lại bị hắn hôn đến thần hồn điên đảo, đầu óc nhất thời không kịp phản ứng. Nàng ngẩn người, nghiền ngẫm ý tứ trong lời nói của hắn, mới vừa hiểu hết, hắn đã cướp lời: “Nàng không quay về, ta coi như nàng đã đáp ứng.”

“Không…” Nàng còn chưa đồng ý mà! Nụ hôn của hắn dồn dập rơi xuống, nuốt trọn lời nói của nàng.

Nụ hôn nóng rừng rực cướp đi hô hấp của nàng, nàng cảm thấy hít thở không thông, nhưng trái tim lại tràn đầy hạnh phúc. Nàng trầm luân trong đó, cho dù khó có thể hô hấp nhưng nàng lại thích vị ngọt ngào của nó. Nàng tựa như thiêu thân liều lĩnh lao vào ngọn lửa.

Hắn hôn dần sang vành tai nàng, cắn nhẹ một cái, cảm giác khác thường liền lan khắp toàn thân nàng. Nàng yếu đuối vô lực nằm gọn trong lòng hắn.

Nụ hôn của hắn rời đi, ngọt ngào hấp dẫn đột nhiên biến mất, nàng lập tức sốt ruột nhìn hắn, mắt hạnh tràn đầy ủy khuất.

Bộ dáng này của nàng, đối với hắn mà nói là hấp dẫn trí mạng. Hắn cực lực nhịn xuống dục vọng, ôm lấy nàng tiến đến chiếc giường, dịu dàng đặt nàng trên giường.

Hắn đốt một cây nến đỏ, dạ minh châu dùng vải đỏ bao phủ. Ánh sáng vàng đỏ ấm áp nồng ấm chiếu sáng toàn bộ căn phòng.

Hắn dần dần lại gần chiếc giường, tuyết bào chậm rãi rơi từ đầu vai xuống, da thịt như dương chi bạch ngọc thượng hạng, tóc đen như gấm vóc chảy dài.

Phượng mâu yêu dã câu nhân, khuôn mặt mị hoặc tận xương.

Thanh Linh nằm trên giường nghiêng đầu nhìn, nàng có cảm giác như bản thân đẫ bị yêu tinh dùng thuật câu hồn mê hoặc nàng mất rồi. (MTLTH.dđlqđ)

“Yêu tinh ở đâu đến vậy?” Nàng tự nhủ.

Bước chân của yêu tinh ngừng lại, sắc mặt cứng đờ, khuôn mặt nhìn rất khó coi, sau đó hắn không chút khách khí nhào về phía nàng.

Phất tay, màn tơ chồng chất phủ xuống.

Nụ hôn tỉ mỉ mà vội vàng dồn dập rơi xuống, dần dần, nàng cảm giác khát vọng của bản thân ngày càng nhiều. Không khí ngọt ngào kiều diễm này khiến nàng cảm nhận kỳ diệu trước nay chưa từng có. Theo từng nụ hôn của hắn, cảm giác kỳ diệu đó ngày một rõ ràng.

“Khó chịu.” Nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, khó chịu cất tiếng, bàn tay vô lực nắm lấy một lọn tóc của hắn.

Hắn dừng lại động tác, sủng ái nói: “Ngoan.”

Ngón tay thon dài khẽ nắm lấy quần áo, sau lưng chợt lạnh, nàng thoáng chốc thanh tỉnh vào phần, nhanh chóng hiểu tên yêu tinh này muốn làm gì: “Chàng! Chàng…lừa gạt, chàng đã nói…phải thành thân…sao chàng lại đối xử với ta như vậy?” Nàng nói đứt quãng.

“Phu nhân, nàng vừa đồng ý động phòng với vi phu.” Hắn nói, bàn tay đang tác oai tác quái trên người nàng dừng lại, cực lực ẩn nhẫn khát vọng.

“Chàng…chàng xấu xa, tên đại lừa gạt!” Nàng phiền muội nói nhưng men say vẫn còn, dưới thế tấn công của hắn, nàng nhanh chóng sa vào lửa tình.

“Được.” Hắn nhếch môi cười, nụ hôn điên cuồng mà nóng bỏng không ngừng rơi trên người nàng.

Dưới ánh nến chập chờn, tấm màn khẽ lay động, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng.

Bên ngoài tuyết rơi không ngừng, trong căn phòng ấm áp lại không ngừng vang lên tiếng rên rỉ khiến người khác mặt đỏ tim đập.

Bên trong màn tơ lụa, âm thanh nữ tử nghẹn ngào nức nở kêu đau.

“Phu nhân, rất nhanh sẽ không sao nữa rồi.” Thanh âm nam tử ôn tồn dụ dỗ.

Cơ đau như xé nàng thành hai nửa, nàng như nụ hoa chớm nở, phút chốc bung nở, diễm lệ tột cùng. Bắt đầu từ giờ phút này, nàng từ một cô nương phá kén thành nữ nhân của hắn.

Hai người tóc đen dây dưa, dường như khó có thể chia lìa.

Hắn dịu dàng yêu thương lấy nàng, tình tự khó lòng đè nén một lần lại một lần điên cuồng hôn nàng, làm cho đóa hoa kiều diễm vừa hé nở khắp nơi tràn đầu dấu vết của hắn. Nàng bị hắn lôi kéo cùng trầm luân, tựa như muốn nuốt nàng xuống bụng mới chịu bỏ qua. (MTLTH.dđlqđ)

Nến đỏ đã cháy hết, căn phòng dần dần hắt ánh sáng từ bên ngoài, một ngày mới lại lặng lẽ đến.

Không biết đã thiếp đi bao lâu, Thanh Linh mới mơ màng tỉnh lại.  Nàng hơi động, thân thể tựa như bị tháo ra lắp lại, đau đớn truyền khắp toàn thân.

Tối hôm qua mặc dù nàng say rượu, gần như không còn nhớ chi tiết những chuyện phát sinh sau đó nhưng nàng có thể lờ mờ đoán ra, đêm qua xảy ra như một giấc mộng, nhưng thân thể đau đớn lại nhắc nhở nàng, đó không phải là mơ.

Nàng nghiêng đầu liền nhìn thấy đôi phượng mâu tràn ngập ý cười.

“Tên lừa đảo.” Nàng sẵng giọng mắng, hung hắn cắn một phát lên cổ hắn.

Phượng mâu càng ngày càng vui vẻ, tùy ý để nàng phát giận, cũng không có ý định ngăn cản.

Nàng nhả ra, lưu lại dấu răng rất rõ trên cổ hắn.

“Phu nhân có khỏe không?” Một tay hắn xoa xoa chỗ bị căn, đôi mắt càng ngày càng sẫm màu.

Sau khi từ một cô nương biến thành phụ nhân, khí chất trẻ trung ngây thơ bị quyến rũ phong tình thay thế, tâm hắn không khỏi rục rịch.

Nàng hiểu câu hỏi của hắn, loáng thoáng nhớ lại trận kích tình đêm qua, nháy mắt đỏ mặt: “Chàng còn hỏi, chàng người này sao lại xấu xa đến vậy?” Mắt hạnh hiện thủy quang, bộ dạng nàng điềm đạm đáng yêu.

Thực tủy tri vị*, cảm giác tiêu hồn thực cốt đêm qua thật khó lòng mà quên được. Hắn muốn tiếp một lần nhưng thấy nàng đáng thương như vậy lại không đành lòng.

*Thực tủy tri vị: ăn quen bén mùi, thường dùng trong hoàn cảnh thâu hương trộm tình.

Hắn thoáng ảo não: “Xin lỗi, đều do vi phu không kìm lòng được, động tác có hơi thô lỗ, lần sau sẽ không xảy ra nữa.”

Nàng hung hắn trừng mắt nhìn hắn, mở miệng, tựa như phát tiết mà cắn lên cổ hắn. Tên lừa gạt, lần sau nàng quyết không để cho hắn thực hiện mưu kế đơn giản như thế được.

“Phu nhân, đau.”

“Đáng đời, ai bảo chàng lừa ta.”

“Phu nhân, nàng oan uổng vi phu. Tối qua nàng say rượu, đòi động phòng với vi phu, vi phu mới không thể kìm lòng được.”

“Phải vậy không?” Mỗ nữ tỏ vẻ hoài nghi.

“Thiên chân vạn xác.”

Mỗ nữ trầm mặc, nàng biết tửu lượng của nàng kém, phẩm rượu lại càng kém. Chẳng lẽ chính mình say rượu sau đó ép buộc hắn?

“Tên lừa đảo, chàng nói rượu kia không say.”

“Đó là Minh Tứ nói, vi phu kì thật chưa uống rượu kia bao giờ.” Mỗ nam bình tĩnh nói dối không chớp mắt, đem tất cả trách nhiệm đổ lên đầu Minh Tứ, rất gian xảo.

“Nhưng chàng làm ta đau, tất cả là tại chàng.”

“Ừ, ừ, đều là lỗi của vi phu.” Người nào đó ôn nhu nói, nghiêng đầu hôn lên môi nàng, chặn lại tất cả những lời nói nhảm của nàng.

Sau khi ngâm ôn tuyền, đau nhức trên người mới dần giảm bớt.

Thanh Linh ngồi trước bàn trang điểm, nhìn hình ảnh nữ tử phản chiếu qua gương đồng.

Khuôn mặt nữ tử diễm lệ, bớt đi thần thái sáng láng ngây thơ của nữ hài tử, nhiều hơn hương vị thành thục quyến rũ của phụ nhân. Một cái nhăn mày, một cái chớp mắt, tất cả đều mị ý lưu chuyển.

Tần Liễm cầm bút kẻ lông mày, nầng khuôn mặt của nàng, cúi người tỉ mỉ vẽ lông mày cho nàng. Động tác của hắn thong thả, nét bút hắn vẽ cũng không đến nỗi tệ.

Để bút kẻ lông mày xuống, hắn nói: “Phu nhân, ở lại mấy ngày với vi phu được không?”

“Không!” Nàng quả quyết nói, lưu lại vài ngày, khẳng định hắn ăn nàng đến chẳng còn một mảnh xương.

Hắn bất đắc dĩ thở dài, búi cho nàng một kiểu tóc của thiếu nữ: “Cũng được, vi phu tính ở rể Diệp phủ, nàng chạy không thoát đâu.”

Thanh Linh một thân nữ trang đứng trước đại môn Diệp phủ. Y phục băng lam, áo khoác tuyết trắng lông hồ đứng trong tuyết, tĩnh nhã như hoa sen, tao nhã như u lan.

Búi tóc nàng lỏng lwor, trang dung nhàn nhạt. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, mị ý câu nhân. (MTLTH.dđlqđ)

Quản gia Thường Quý từ bên ngoài quay về Diệp phủ, nhìn thấy Thanh Linh, kinh ngạc trừng to mắt: “Nhị tiểu thư, ngài trở lại rồi?” Rất lâu không thấy Thanh Linh, phát hiện thân thể nàng nẩy nở không ít, mơ hồ có phong thái khuynh thành như mẫu thân nàng năm ấy. Gương mặt thanh tú trước kia cũng càng ngày càng trở nên xinh đẹp.

Nhiều ngày không gặp, Nhị tiểu thư khác xưa nhiều.

“Ta đã về.” Thanh âm Thanh Linh nhàn nhạt, nàng bước chân vào Diệp phủ, áo khoác lông hồ màu trắng quét qua mặt đất phủ tuyết khiến bông tuyết văng lên xoay tròn trong không trung.

Nàng như tiên tử hạ phàm, không nhiễm khói lửa nhân gian.

Trương ma ma là ma ma thân cận của Lâm thị, vội vội vàng vàng đi vào phòng ngủ của bà ta: “Phu nhân, Nhị tiểu thư đã trở về.” Trương ma ma lớn giọng nói.

Trương ma ma lớn gan xông vào, Lâm thị vừa mới chợp mắt đã bị đánh thức, định giáo huấn Trương ma ma một phen nhưng vừa nghe thấy Thanh Linh trở về, bà ta hơi sững sờ, sau đó luống cuống hỏi lại: “Ngươi vừa mới nói cái gì?”

“Phu nhân, Thanh Linh Nhị tiểu thư đã về.” Trương ma ma nói lại.

Lâm thị đột nhiên từ trên giường bật dậy, nghiến răng nghiến lợi: “Cái gì? Sao chổi kia đã trở về?!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, HNRTV, LinMin, Melody, SầmPhuNhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

4 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

18 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.