Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

 
Có bài mới 05.09.2016, 08:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 8958 lần
Điểm: 17.62
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y - Điểm: 47
Chương 47: Dạy Dỗ Con Gái

“Huhu, mặt con đau. Mẹ, mẹ buông tay ra trước có được không?” Tiền Dữu nước mắt lưng tròng nhìn mẹ của mình: “Không phải con cố ý không nói cho mẹ biết sự thật, thật sự là con không biết phải mở miệng như thế nào, hơn nữa gần đây con mới biết Đông Lang là người sói… Hu hu đau quá, mẹ con sai rồi hu hu.”

“Còn dám nguỵ biện với mẹ. Chuyện lớn như vậy, vậy mà con lại lừa gạt mẹ và ba của con, con muốn hù chết chúng ta có phải không?” Mẹ Tiền vừa tức giận vừa có chút sợ hãi: “Nếu như không phải do Khẳng chủ động tới tìm chúng ta, có phải con và Đông Lang định lừa gạt chúng ta cả đời không hả?”

“Không phải vậy, con đang suy nghĩ làm thế nào để nói cho mẹ biết, trong khoảng thời gian vừa rồi, con cũng cố gắng để cho ba mẹ tiếp thu dần dần… Hu hu con sai rồi...”

Nhìn con gái thật sự khóc tới mức đáng thương, rốt cuộc mẹ Tiền cũng mềm lòng, bà xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, kéo cô ngồi lên trên giường: “Vậy bây giờ con hãy nói hết tất cả mọi chuyện lại cho mẹ, khi nào thì con biết nó là người sói.”

Tiền Dữu không thể làm gì khác, đành phải nhỏ giọng đem tất cả mọi chuyện đã xảy ra trước kia kể lại một lần, nói xong còn có chút lòng riêng hỏi: “Vậy... Khẳng nói cho mẹ biết cậu ấy là người sói, cậu ta có nói người sói cũng có một chút nguy hiểm không?”
“Con cũng biết tính nguy hiểm của người sói.” Mẹ Tiền tức giận chọc chọc vào cái trán của Tiền Dữu: “Biết nguy hiểm còn nói chuyện yêu đương với nó.”

Tiền Dữu đưa bàn tay nhỏ bé có chiếc nhẫn kim cương ra: “Con còn không ngừng nói chuyện yêu đương nữa kìa, thật ra thì chúng con đã... Đính hôn… Oa oa, con thật sự rất xin lỗi hu hu, ba ơi cứu con, A Lang cứu em…”

“Cái con nhóc hư hỏng này, để xem hôm nay mẹ dạy dỗ con như thế nào.”

Tiền Dữu bị sợ đến mức náu vào trong chăn, làm bộ tội nghiệp thò ra đôi mắt, uất ức nhìn mẹ mình: “Nhưng... Nhưng khi vừa bắt đầu, rõ ràng là ba mẹ đã giới thiệu Đông Lang cho con mà, còn nói anh ấy rất ưu tú, bây giờ con ở cùng với anh ấy rồi, tại sao ba mẹ lại tức giận?”

Nhất thời mẹ Tiền bị lời nói của con gái làm cho khựng lại. Không sai, lúc đó bà vì chuyện cả đời của con gái mà cảm thấy buồn phiền, dường như muốn hỏi tất cả những người bên cạnh, thế nhưng chất lượng của những đối tượng hẹn hò thì thật sự là tốt xấu lẫn lộn, nên cũng không dám tuỳ tiện bắt ép con gái lập gia đình. Cho nên, sau khi được một người bạn rất vất cả mới giới thiệu được một người ưu tú về mọi mặt, tự nhiên bà hy vọng con gái bảo bối có thể nắm chắc được cơ hội này.

Ai ngờ, ai ngờ được là, cơ hội tuy rằng đã nắm được rồi, nhưng mà căn bản người ta không phải là loài người. Cho dù dáng dấp có đẹp trai, năng lực có mạnh hơn nữa, hoàn cảnh gia đình có khá hơn nữa, thì cũng không bù đắp được việc nó là người sói biến thân đâu.

Nghĩ tới đây, nhất thời mẹ Tiền có chút tức giận, vỗ đùi: “Đúng rồi. Sao mẹ lại có thể quên đi nguyên nhân của chuyện này, người giới thiệu ban đầu cũng quá là không có trách nhiệm rồi, mẹ muốn gọi điện thoại hỏi bà ta một chút, bà ta có biết Đông Lang là người sói hay không?”

Tiền Dữu liền vội vàng kéo bà lại: “Không cần, không cần, lỡ như chuyện này lan truyền ra, Đông Lang bị người ta bắt đi làm thí nghiệm thì làm thế nào? Mẹ, một người tốt bụng và dịu dàng như vậy, mẹ lại có thể trơ mắt nhìn anh ấy bị biến thành vật thí nghiệm sao?”

Động tác của mẹ Tiền lập tức dừng lại, Tiền Dữu nhìn vẻ mặt nặng nề của bà, chợt cảm thấy chuyện này vẫn có khả năng hồi chuyển, vội vàng đi lại gần nói: “Anh ấy là một người sói, không sai, nhưng mẹ à, bây giờ Đông Lang đã có thể hoàn toàn khống chế bản thân mình, cho dù vào đêm trăng tròn cũng sẽ không biến thân. Anh ấy rất muốn hoà nhập vào xã hội loài người, vì để được ở cùng với con anh ấy đã cố gắng rất nhiều, con có thể cảm nhận được anh ấy thật lòng yêu con... Con cũng rất thương anh ấy. Trừ việc anh ấy biết biến thân ra, thì những cái khác cũng không có gì khác chúng ta cả. Con nghĩ cả đời này của con, sẽ không gặp được người trong lòng nữa đâu, cho nên... Mẹ, con có thể cầu xin ba mẹ hãy cho phép bọn con ở cùng một chỗ với nhau có được không?”

Mẹ Tiền trầm mặc một lúc lâu, mới thở dài một tiếng: “Vậy con có thể bảo đảm, vĩnh viễn nó sẽ không gây tổn thương cho con không?”

Ánh mắt của Tiền Dữu nhất thời sáng lên: “Con... Con có thể. Con tin tưởng anh ấy, anh ấy tuyệt đối sẽ không gây tổn thương cho con đâu.”

“Chỉ là tin tưởng, có tác dụng không?” Đôi mắt của mẹ Tiền đỏ lên, sờ sờ đầu của con gái: “Mẹ chỉ có một đứa con gái là con thôi, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, con nói xem mẹ và ba con sau này biết làm thế nào, hả?”

Tiền Dữu bị lây, mắt cũng đỏ lên, cô nhào tới ôm lấy mẹ của mình: “Con hiểu là ba mẹ lo lắng cho con. Nhưng ba mẹ phải có lòng tin với con chứ, con sẽ không chọn lầm người. Hơn nữa, khoảng thời gian này ba mẹ cũng nhìn thấy biểu hiện của Đông Lang rồi mà, trước khi biết anh ấy là người sói, không phải ba mẹ cũng rất hài lòng với anh ấy hay sao? Bây giờ chỉ vì anh ấy có chút khác biệt với chúng ta, ba mẹ lại cảm thấy thất vọng với anh ấy sao?”

Mẹ Tiền lại thở dài một tiếng: “Cái này cũng không phải thất vọng, nhưng mà, chuyện lớn như vậy, người nào có thể tiếp nhận nhanh như vậy được chứ.”

Tiền Dữu đang muốn nói tiếp, thì Đông Lang đã đẩy cửa phòng bước vào, vẻ mặt anh vô cùng áy náy nhìn về phía mẹ Tiền: “Xin lỗi dì, cháu... Cháu biết cháu không nên xông vào lúc này. Nhưng cháu có mấy lời nhất định phải nói, chú dì không có cách nào tiếp nhận cháu nhanh như vậy... Cháu hiểu, chú dì lo lắng cho sự an toàn của Tiểu Dữu, cháu càng hiểu. Cho nên cháu muốn như thế này, cháu sẽ thật cố gắng, trước khi chú dì tiếp nhận được cháu, cháu sẽ không bắt buộc Tiền Dữu kết hôn với cháu, dĩ nhiên, cháu sẽ càng không làm gì đối với cô ấy. Nhưng mà, nếu như cháu đã cố gắng rất lâu, mà chú dì vẫn không có cách nào tiếp nhận được cháu, thì cháu cũng có thể sẽ chọn cách rời khỏi…”

Tiền Dữu còn chưa kịp nói câu “Không được” ra khỏi miệng, mẹ Tiền đã cau mày trừng mắt nhìn anh một cái: “Cậu nói cái gì? Chúng tôi không chấp nhận cậu... Cậu liền rời khỏi con gái nhà chúng tôi?”

Đông Lang sửng sốt một chút, chớp chớp mắt mấy cái: “Hả?”

Anh bối rối, chẳng lẽ dì không nghĩ như vậy sao?

Mẹ Tiền chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Thiệt thòi cho tôi khi đi nói với ba của nó là cậu là một đứa bé có nghị lực, không ngờ cậu lại nghĩ tới chuyện rút lui nhanh như vậy. Như vậy sao tôi có thể yên tâm mà giao con gái của tôi cho cậu được chứ?”

Cả Đông Lang và Tiền Dữu đều ngây người ra. Mấy giây sau Tiền Dữu kích động lôi kéo tay của mẹ, ánh mắt sáng ngời: “Mẹ mẹ, chẳng lẽ mẹ đã đồng ý?”

“Mẹ không đồng ý.” Mẹ Tiền thở phì phò chỉ tay vào Đông Lang: “Chính là mẹ chê cậu ta không có nghị lực. Hừ, quả nhiên tôi nhìn lầm cậu rồi, lại còn là người sói nữa chứ, năm đó ba của Tiền Dữu theo đuổi tôi, gặp phải sự ngăn trở còn nhiều hơn cậu nữa, ông ấy cũng không lùi bước, cậu nhìn lại cậu xem. Cậu là người sói sao, tôi không thể nào tin được, cậu thử biến thành sói tôi xem một chút nào.”

Đông Lang vừa hối hận vừa mắc cỡ cúi đầu thấp xuống: “Cháu biết cháu sai rồi... Dì thật sự muốn nhìn thấy cháu biến thân sao?”

Mẹ Tiền cốc lên đầu anh một cái: “Ai muốn nhìn? Đó là nói lẫy cậu không hiểu sao? Thật là, ngu hết biết, con gái của tôi sao lại coi trọng cậu như vậy chứ, ôi, không nói không nói nữa, tôi đi làm đồ ăn đây.”

Nói xong, mẹ Tiền giận đùng đùng xông vào trong bếp.

Đông Lang kinh ngạc nhìn Tiền Dữu, vẻ mặt mất mác: “Tiểu Dữu, làm thế nào đây, trước giờ dì chưa từng mắng anh như vậy, có phải bây giờ dì rất ghét anh không?”

Con ngươi của Tiền Dữu đảo xung quanh, không nói lời nào, nhưng mà bả vai cười đến mức run run lên.

Đông Lang bất đắc dĩ ngồi xuống bên cạnh cô: “Chuyện đã tới nước này, em còn cười anh nữa, đừng cười nữa, em mau chỉ anh phải làm như thế nào để bù đắp lại đi.”

“Không cần bù đắp lại đâu..., ngu ngốc.” Tiền Dữu càng cười càng vui vẻ: “Chẳng lẽ anh không cảm thấy mới vừa rồi mẹ em nói chuyện với anh rất lớn lối sao, giống y như lúc bình thường dạy dỗ em vậy?”

Hình như là như vậy... Nhưng Đông Lang vẫn không hiểu: “Cho nên? Bà ấy tức giận với cả hai người chúng ta sao?”

“Không phải đâu.” Tiền Dữu siết chặt lấy gương mặt tuấn tú của Đông Lang: “Điều này nói lên là, mẹ thật sự đã xem anh là người trong nhà, đây là chuyện tốt đó.”

“Có thật không?” Đông Lang vừa mừng vừa sợ.

Tiền Dữu lại dở khóc dở cười: “Thật mà, ôi chao em lại phát hiện ra, có đôi khi khả năng lý giải của anh rất tệ. Mẹ em chính là như vậy đấy, có lúc ở ngoài miệng làm như không chịu tha, nhưng thật ra thì rất thương anh đấy. Em... Em cảm thấy chuyện của chúng mình rất có hy vọng.”

Đông Lang dần dần buông lỏng lộ ra mỉm cười: “Vậy thì tốt, anh sẽ cố gắng...”

Tiền Dữu hừ một tiếng: “Cố gắng cái gì chứ, nói dối. Mới vừa rồi là ai đã nói nếu thật sự không được liền rời khỏi em?”

Đông Lang vội vàng ôm lấy cô: “Anh... Anh không có ý đó, em cũng biết... Anh chỉ không muốn vì anh mà khiến cho em và ba mẹ em không vui...”

Tiền Dữu dựa vào lòng của anh: “Em hiểu mà, nhưng không thể buông tay được, em không cho phép anh buông tay.”

Đông Lang dần dần ôm chặt cô, giọng điệu vang lên rất có lực: “Được, anh vĩnh viễn sẽ không buông tay.”

Hai người đang ngọt ngào, trong phòng bếp chợt vang lên giọng nói nóng nảy của mẹ Tiền đang hét ầm lên: “A a a món ăn của tôi. Làm sao lại bị cậu biến thành như vậy rồi? Người sói tay chân vụng về kia, đi ra ngoài cho tôi.”

Sau đó Khẳng liền bị mẹ Tiền đuổi ra, trong tay là một gốc rau cải thìa bị anh ta vặt trụi, mờ mịt đưa tay lên gãi đầu, không hiểu mình đã làm sai chỗ nào? Không phải dì để cho anh ta đi vặt rau sao? Anh ta đã vặt rồi mà.

“Ha ha ha.” Hạ Khiêm Nghiêu đang ngồi trên ghế sofa chỉ tay vào Khẳng cười to: “Đáng đời. Ngu ngốc. Nhặt rau cũng không biết nhặt.”

Khẳng đen mặt lại, đi tới trước mặt của Hạ Khiêm Nghiêu, giơ cánh tay cường tráng của mình ra: “Quả nhiên vẫn là con mèo làm cho người ta chán ghét như vậy, đừng ở đây mà khua môi múa mép, có bản lĩnh chúng ta ra kia đánh một trận.”

Hạ Khiêm Nghiêu lườm anh ta một cái: “Ngu ngốc, chỉ biết đánh nhau. Cậu có biết căn phòng này căn bản không chứa nổi cậu sau khi cậu biến thân không? Cậu muốn phá nhà của chú hư tới cỡ nào? Đúng không, chú thấy cháu nói đúng không?”

Ba Tiền lại nghiêm trang nhìn về phía Hạ Khiêm Nghiêu: “Tiểu Hạ à, bộ dạng sau khi biến thân của Khẳng chú đã nhìn thấy rồi, quả thật rất lợi hại. Chú rất tò mò sau khi biến thân cháu sẽ có bộ dạng như thế nào, cháu có thể để cho chú xem một chút không?”

Hạ Khiêm Nghiêu: “...”

Tiền Dữu từ trong phòng ngủ chạy ra: “Ha ha, anh hãy biến thân cho ba tôi xem đi, Hạ mèo con.”

“Không được gọi tôi là Hạ mèo con.” Nhất thời Hạ Khiêm Nghiêu xù lông lên: “Tiền Dữu, cái người phụ nữ không có lương tâm này. Thiệt thòi cho ý tốt của tôi, tôi không màng nguy hiểm, đem bí mật yêu tộc nói cho ba mẹ cô biết, cô lại đối xử với tôi như thế này sao?”

Tiền Dữu le lưỡi: “Tôi đối xử với anh như thế nào, chỉ bảo anh biến thân một lần thôi mà, ừ, hay là anh cảm thấy bộ dạng sau khi biến thân của anh không đủ đẹp trai, nên không dám biến thân?”

“Cô…” Hạ Khiêm Nghiêu tức giận tới mức muốn bốc hoả, nhưng ba Tiền vẫn còn ở bên cạnh chờ xem anh ta làm như thế nào, anh ta nên làm cái gì? Nếu như bị ba Tiền nhìn thấy bộ dạng đáng yêu như vậy sau khi biến thân thì mặt mũi của tộc trưởng Hạ Khiêm Nghiêu còn đặt chỗ nào?

Cũng may là Tiền Dữu chỉ đi tới vỗ vỗ vào bả vai anh ta, cười nói: “Được rồi, tôi chỉ chọc chơi anh thôi. Sẽ không buộc anh phải biến thân đâu.”

“Hừ.” Hạ Khiêm Nghiêu vẫy cái đuôi mèo của mình ra.

Tiền Dữu cười nói: “Ừm, cho dù như thế nào đi nữa, cũng cảm ơn anh.” Mặc dù phương pháp bọn họ nói cho ba mẹ cô biết rất trực tiếp, nhưng mà, dù sao cũng đỡ hơn là lừa gạt ba mẹ của cô.

“Còn nữa, cũng cảm ơn cậu, Khẳng.” Tiền Dữu nghiêng đầu mỉm cười với Khẳng một cái.

Khẳng nhún nhún vai: “Không có gì. Chú dì đã đồng ý các người qua lại rồi sao?”

Tiền Dữu quay đầu lại liếc nhìn mẹ đang ở trong phòng bếp, thoáng có chút buồn rầu: “Vẫn chưa... Còn phải tiếp tục cố gắng...”

Nhưng mà, nhất thời cô cũng chưa nghĩ ra phải cố gắng như thế nào.

Lúc này, Đông Lang đi tới đưa cho cô xem một tấm hình, nhếch môi cười nói: “Em cảm thấy cái biện pháp này như thế nào?”

Tiền Dữu nhìn chằm chằm vào người trong hình, nhất thời ánh mắt liền sáng lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Táo đỏ phố núi về bài viết trên: Candy2110, Chôcpie, Gấu Mina, Minamishiro, Mèo Hoang, nhỏ vô tâm, nấm không cao
     

Có bài mới 05.09.2016, 10:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9565 lần
Điểm: 15.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y - Điểm: 40
Chương 48: Thuyết Phục Cha Mẹ

Sáng sớm mấy ngày sau, Tiền Dữu thúc giục cha mẹ mình lên xe.

Mẹ Tiền ngồi ở trong xe, vẻ mặt có chút không muốn: “Haizz, con bé này, đã nói với con là mẹ vốn không có hứng thú đi chơi, lại càng muốn mang mẹ đi.”

Mẹ Tiền vốn tương đối lưu luyến gia đình, hơn nữa mấy năm nay lớn tuổi, dĩ nhiên là càng không hứng thú đối với việc đi xa nhà.

Trái lại ba Tiền rất vui lòng, cười ha hả nói: “Đi chơi cùng con gái chúng ta, cũng là một chút hiếu tâm, hơn nữa, chúng ta cũng không phải đi chỗ rất xa, chỉ đi tới chân núi gần đây giải sầu, nhìn thiên nhiên một chút, không phải vô cùng tốt sao.”

Mẹ Tiền hừ một tiếng, mắt nhìn Tiền Dữu ngồi ở vị trí kế bên tài xế, nói: “Tôi lại không tin sẽ chỉ đơn giản nhìn thiên nhiên như vậy, ông không phát hiện mấy ngày nay nó và Đông Lang luôn xúm lại nói nhỏ, khẳng định đang thương lượng cái mưu ma chước quỷ gì đó.”

Đông Lang đang lái xe không biết làm sao cười một tiếng, lộ ra một nét mặt đối với Tiền Dữu “Dì quá thông minh”.

Tiền Dữu lè lưỡi với anh, vội vàng quay đầu lại vừa chọc mẹ vui vẻ, vừa làm nũng, lúc này cuối cùng mới dụ được mẹ vui.

Đông Lang dẫn bọn họ đi tới chỗ cách nội thành khá xa, đợi đến lúc tới nơi, đã gần đến buổi trưa. Đó là một bãi cỏ bao la bằng phẳng dưới chân núi, chung quanh bãi cỏ có rất nhiều cây to cao lớn, bao bọc vây quanh bãi cỏ, nếu như không phải là biết chuyện trước, người bình thường rất khó tìm được nơi này.

“Dì, chú, mời theo chúng con, không cần lo lắng, nơi này là chỗ tộc nhân con thường xuyên đến, chung quanh không có dã thú gì.” Đông Lang vừa đi, vừa ở phía sau giải thích cho ba Tiền và mẹ Tiền.

Mẹ Tiền hừ một tiếng, trợn mắt nhìn con gái một cái: “Tôi không nói sai chứ. Con bé này sẽ có mưu ma chước quỷ, nói mau, hai người dẫn chúng ta tới chỗ xa xôi này để làm gì? Đừng tưởng rằng để cho tôi thưởng thức phong cảnh một chút, tôi liền có thể đồng ý cho hai đứa ở chung một chỗ.”

Tiền Dữu lấy lòng khoác tay mẹ, cười nói: “Mẹ, mẹ theo chúng con tới liền biết.”

Vẻ mặt mẹ Tiền không tình nguyện cùng con gái đi vào rừng cây, một lát sau chợt nghe thấy cái gì: “A, tại sao dường như tôi nghe được tiếng trẻ con nhỉ? Ba đứa bé, ông nghe thấy không?”

Ba Tiền gật đầu một cái: “Tôi cũng nghe được, còn giống như không chỉ một, đây là một vùng hoang vu, ở đâu ra đứa bé?”

Đông Lang chạy tới cuối rừng cây, nghe vậy, liền mỉm cười đưa tay vạch ra nhánh cây trước mặt ra, trước mặt bọn họ phơi bày phong cảnh đồng cỏ sau rừng cây--

Trên cỏ nở đầy các loại hoa tươi, giờ phút này đang có một đám bạn nhỏ đáng yêu đang chạy tới chạy lui. Phía sau bọn chúng đều đều có đuôi lông to, bọn nhỏ cười vui đuổi theo chơi đùa, cái đuôi to cũng lúc ẩn lúc hiện sau lưng bọn chúng, ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu trên người đám bạn nhỏ, khiến tất cả nhìn qua giống như là một bức tranh sơn dầu.

Nhất thời mẹ Tiền và ba Tiền cũng trợn to hai mắt, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Tiền Dữu nhìn ba mẹ một chút, hả hê cười, đi tới bãi cỏ, hô: “Trân Ny Đặc, chị tới tìm em chơi nữa.”

Trong đám người sói lập tức truyền ra tiếng kêu vui mừng của một cô bé, cô bé tóc vàng mặc váy công chúa màu trắng như tiểu thiên sứ, nhanh chóng chạy tới nhào vào trong ngực Tiền Dữu, non nớt gọi: “Chị.”

Tiền Dữu ôm Trân Ny Đặc lên, xoay quanh tại chỗ vài vòng: “Trân Ny Đặc càng ngày càng xinh đẹp.”

Người sói nhỏ phát ra tiếng cười khanh khách, lấy ra một chiếc vòng trái tim làm bằng lông xù, muốn nhét cho Tiền Dữu: “Chị, em tặng chị.”

Tiền Dữu kinh ngạc nói: “Oa, thật đáng yêu, đây là em mua sao?”

“Không phải vậy.” Trân Ny Đặc lắc lắc cái đuôi to màu trắng của mình, dùng tiếng trung không lưu loát nói: “Trân Ny Đặc gần đây thay lông. Mẹ giúp em, lấy lông đã đổi, làm thành cái này.”

Tiền Dữu cảm động đến không chịu được, chà chà gương mặt nhỏ non nớt của con bé: “Oa cảm ơn em. Chị thật sự thích quà tặng này.”

Trân Ny Đặc ha ha ha hôn một cái ở trên mặt Tiền Dữu.

Tiền Dữu ôm con bé đi tới trước mặt cha mẹ, trong mắt lóe ra ánh sáng ranh mãnh: “Ba mẹ, đây là Trân Ny Đặc. Con bé cũng là người sói, hai người xem, không phải con bé vô cùng đáng yêu sao?”

Căn bản Trân Ny Đặc không cần người khác dạy, liền mỉm cười ngọt ngào, chào hỏi với ba Tiền mẹ Tiền: “Con chào ông bà ạ.”

Ba Tiền vui vẻ không thôi: “Ai ui, đứa nhỏ này thật là đáng yêu.”

Tiền Dữu vội vàng đi qua quan sát vẻ mặt mẹ mình, từ khi thấy Trân Ny Đặc đến bây giờ, mẹ của cô vẫn giật mình tại chỗ.

Một bên Đông Lang có chút lo lắng, nghĩ thầm không thể nào, chẳng lẽ kế hoạch của bọn họ thất bại, mẹ Tiền không thích người sói nhỏ đáng yêu sao? Đang muốn hỏi cho ra nhẽ, mẹ Tiền chợt xông lên, vỗ nhẹ nhẹ Tiền Dữu, giáo huấn: “Con bé ngốc, tư thế ôm đứa trẻ không đúng chút nào, ôm lâu như con cô bé sẽ khó chịu, mau đưa cô bé cho ta.”

Nói xong, cũng không đợi Tiền Dữu phản ứng, liền nhận Trân Ny Đặc đáng yêu ôm vào trong lòng ngực mình.

“Con tên gì vậy? À... Trân Ny Đặc, ai nha, cái đuôi của con thật là đáng yêu. Con so với Tiểu Dữu khi còn bé nghe lời hơn nhiều. Có đói bụng không, bà nội có đồ ăn, con có muốn ăn hay không?”

Mẹ Tiền vừa nói, vừa quay đầu lại nhìn chồng: “Ông còn không mau mang đồ ăn tôi mang tới đây.”

“A ừ.” Ba Tiền liền đưa tay lấy đồ trong túi ra, mẹ Tiền lấy đồ ăn ra đưa cho Trân Ny Đặc, mặt hiều dịu nói: “Con ăn từ từ, không nóng vội, chút nữa cả túi đều là của con.”

Trân Ny Đặc cười đến vô cùng ngọt ngào, cũng hôn một cái ở trên mặt mẹ Tiền: “Con cảm ơn bà.”

“Ôi tiểu tâm can nhỏ bé.” Mẹ Tiền cũng ôm Trân Ny Đặc quay vài vòng tại chỗ, những đứa trẻ người sói khác nghe thấy được bên này có thứ ăn, nhất thời cũng tụ tới. Bọn chúng vây mẹ Tiền vào giữa, mười mấy mắt to ngậm nước đồng loạt nhìn bà, sau lưng còn có cái đuôi ve vẩy, Mẹ Tiền quả thật rất vui vẻ, về phần những người khác bà đã sớm quăng ra đằng sau.

Nhìn mẹ Tiền thích người sói nhỏ như vậy, lòng Đông Lang chua xót nghĩ tới cái đuôi của mình khi biến ra, rồi lại nhìn cái đuôi của mấy người sói nhỏ khác, nghĩ thầm cũng không khác biệt lắm, tại sao cha mẹ vợ tương lai không thích cái đuôi của anh?

Tiền Dữu cũng giống vậy rất chua xót, hu hu hu, mẹ đem toàn bộ đồ ăn cho đám bạn nhỏ, cô một chút cũng chưa được ăn, hu hu hu cô thật muốn ăn mà.

Nhìn thái độ hai người, ba Tiền cười vỗ vỗ bả vai bọn họ: “Tốt lắm, tốt lắm, mẹ con như bây giờ, không phải các con có hi vọng sao? Hai con chớ đau lòng.”

Cũng đúng nha... Tiền Dữu gật đầu một cái, tiến tới nói với ba: “Ba, một lát ba khuyên nhủ mẹ nhiều hơn nữa có được hay không, ba xem, những người sói kia rất thiện lương.”

Ba Tiền cười gật đầu: “Không thành vấn đề, con cũng biết, tính khí mẹ con có chút thất thường, thật ra thì theo ta thấy bà ấy đã sớm không phản đối hai đứa.”

Nhìn vẻ mặt mẹ tươi cười, cùng chơi đùa với đám người sói, hi vọng trong lòng Tiền Dữu cũng càng ngày càng cao.

Cô kéo tay Đông Lang, nói: “Chúng ta cũng đi qua cùng nhau chơi đùa đi.”

“Được.”

Vì vậy mọi người cùng nhau ngồi ở trên cỏ, cùng với một đám bạn nhỏ chơi trò chơi, ăn cơm dã ngoại, bọn nhỏ không buồn không lo cũng khiến cho người lớn vui vẻ.

Mẹ Tiền còn có chút không yên lòng, hỏi Đông Lang: “Bọn chúng cứ lộ cái đuôi chạy như vậy, ngộ nhỡ bị người gần đây nhìn thấy làm sao?”

Đông Lang giải thích: “Gần chỗ này ngoại trừ người trong tộc con ra, thì có rất ít người biết. Hơn nữa gần đây đều có người sói trong tộc đi tuần tra, nếu như có nguy hiểm, bọn họ sẽ kịp thời nói cho con biết. Dì yên tâm, chỗ này tộc của chúng con thường xuyên đến, không có việc gì.”

Lúc này mẹ Tiền mới yên tâm chút, một lát sau lại hỏi: “Ba mẹ đám trẻ kia đều đi chỗ nào rồi?”

Đông Lang ngượng ngùng gãi gãi đầu: “À, thật ra thì đều ở trong rừng cây gần đây ăn cơm dã ngoại, chỉ là tất cả mọi người sợ sẽ dọa đến mọi người, cho nên...”

Tiền mẫu không đồng ý cau mày: “Dọa tôi? Cho tới bây giờ, tôi còn sợ cái gì. Tiểu Đông, cậu gọi mọi người ra ngoài, cùng ăn chung cùng nhau chơi đùa, nếu không tôi thấy không yên lòng.”

Trong lòng Đông Lang trào lên một hồi ấm áp: “Được.”

Một lát sau, đám người sói trưởng thành từ trong rừng cây đi ra, Trân Ny Đặc vừa kêu “Mẹ” vừa vui mừng nhào tới ngực mẹ.

Mẹ Trân Ny Đặc có chút cẩn thận đi tới trước mặt mẹ Tiền, mỉm cười nói: “Chào bác...”

Mẹ Tiền sảng khoái vỗ vỗ đất trống bên cạnh: “Ngồi đi, ngồi đi. Ôi, con gái cô thật sự rất là đáng yêu. Còn biết điều như vậy, cô dạy như thế nào hả?”

Mẹ Trân Ny Đặc không ngờ mẹ Tiền rộng lượng nhiệt tình như vậy, rất nhanh liền cùng bà trò chuyện giết thì giờ, các người sói khác cũng dần dần ngồi bên cạnh, trường hợp này nhìn qua, tổng số gần giống ngày trước Tiền Dữu tham gia hội đốt lửa trại, chỉ là lần này, trong đám người có thêm ba mẹ của cô.

Nhìn ba mẹ cùng người sói khác trò chuyện với nhau thật vui vẻ, Tiền Dữu hạnh phúc tựa vào trong ngực Đông Lang, nhẹ giọng nói: “A Lang, em cảm thấy bây giờ cuộc đời của em không còn thiếu gì.”

Đông Lang hôn lên trán của cô, đáp một tiếng: “Anh cũng thế.”

Ai ngờ bọn họ vừa dứt lời, mẹ Tiền liền chợt xuất hiện trước mặt hai người, dạy dỗ: “Cái gì gọi là không thiếu cái gì? Các con thiếu một thứ. Các con còn thiếu đám bảo bảo. Nhanh chóng sinh một đứa, nhà người ta cháu gái cháu trai khiến tôi nhìn mà đố kỵ muốn chết.”

Đây là dạng phát triển gì vậy? Rõ ràng buổi sáng trước khi ra cửa còn mang vẻ mặt “Bất kể mấy đứa lấy lòng tôi thế nào, tôi cũng sẽ không đồng ý cho hai đứa ở chung một chỗ”, nhưng mà bây giờ tại sao lại để bảo cô và Đông Lang sinh con?

“Mẹ... Suy nghĩ của mẹ có chút nhanh...” Tiền Dữu run rẩy nói, cảm giác tóc gáy cả người chợt nổi lên.

Mẹ Tiền trừng cô: “Thế nào là nhanh, không nhanh chút nào? Nhanh kết hôn rồi sinh một đứa đi, nhất định cũng phải đáng yêu giống Trân Ny Đặc mới được. Đông Lang, cậu xem tôi nói có đúng không?”

Đông Lang suy nghĩ một chút: “Cái này... Muốn có đứa bé lúc nào, con đều có thể, đều nghe Tiểu Dữu, nếu như cô ấy đồng ý…”

Lời còn chưa nói hết, Tiền Dữu chợt nhảy dựng lên, chạy về phía rừng cây xa xa: “Oa, tại sao có thể như vậy, em không tin. Người ta còn muốn trước tiên đi du lịch vòng quanh thế giới xem các Yêu Tộc mà…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Candy2110, Gấu Mina, Minamishiro, Táo đỏ phố núi, huyenhihi, lupust, nhỏ vô tâm, nấm không cao
     
Có bài mới 05.09.2016, 22:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 8958 lần
Điểm: 17.62
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y - Điểm: 36
Chương 49: Nói Chuyện Ở Trong Rừng

“Tiểu Dữu.” Đông Lang muốn chạy theo bà xã tương lại, nhưng lại bị mẹ vợ tương lai túm lại không cho đi: “Đừng đi theo con nhóc kia, lập tức trở lại đây. Tiểu Đông à, trước tiên cậu hãy nói chuyện với tôi một chút đã, cậu là người sói, con gái nhà chúng tôi là loài người, vậy nếu như sau này hai người sinh con thì sẽ sinh ra cái gì? Có giống như Trân Ny Đặc có cái đuôi to đáng yêu như vậy không?”

Đông Lang nghiêm túc giải thích: “Khả năng sẽ là người sói, cũng có thể sẽ là một con người.”

Nhất thời mẹ Tiền có chút mất mát, “Ôi, tôi còn tưởng rằng nhất định sẽ có một cái đuôi mềm mại đáng yêu.”

Đông Lang hơi hơi chua xót nở một nụ cười: “Dì, thật ra cháu càng hy vọng con của chúng cháu sẽ là một con người hơn, dù sao... Như vậy đối với bé mà nói cũng an toàn hơn.”

Lập tức mẹ Tiền liền hiểu ra, ôi, đưa nhỏ này từ nhỏ đến lớn cũng không dễ dàng rồi. Bà vỗ vỗ lên bả vai của Đông Lang: “Đừng lo lắng, cho dù là người sói thì có làm sao, có dì và chú ở đây, nhất định sẽ giúp cháu nuôi bảo bối lớn lên một cách an toàn, ai dám khi dễ bảo bối, dì là người đầu tiên sẽ không tha cho họ.”

Đông Lang nhay nhay trán, thu hồi lại sự chua xót trong lòng, nhẹ nhàng gật đầu: “Cảm ơn dì.”

Mẹ Tiền ôm Trân Ny Đặc vào trong lòng, thở dài một hơi: “Ôi, dì biết tính tình của bản thân mình, tình tình hơi lớn lối, dì không muốn bởi vì tính của mình, mà làm hại Tiền Dữu cả đời không tìm được hạnh phúc. Có thể nhìn ra được cháu thật lòng yêu con gái chúng ta, lần trước, tuy rằng ta có nói là muốn giao con gái cho cháu, nhưng bây giờ ta muốn xác nhận lại một lần nữa với cháu, Tiểu Đông, mong cháu lấy thân phận của một người sói ra để bảo đảm, sau này cháu sẽ bảo vệ con bé thật tốt, chăm sóc cho con bé, không để cho con bé bị thương.”

“Cháu sẽ làm như vậy dì ạ.” Đông Lang bình tĩnh nói: “Cháu bảo đảm với dì cả đời này cháu chỉ yêu một người là cô ấy thôi.”

Vẻ mặt của mẹ Tiền cũng dần dần giãn ra, mỉm cười: “Nếu như vậy, dì và ba nó càng phải khẩn trương muốn gặp mặt ba mẹ của cháu, không biết khi nào thì bọn họ rảnh?”

Đông Lang nói: “Gần đây bọn họ đang xử lý một số chuyện ở nước ngoài, xong việc sẽ quay trở về ngay ạ.”

Mẹ Tiền gật gật đầu, lại hiếu kỳ nói: “Dì còn có một chuyện muốn hỏi, cái người giới thiệu bữa trước đó, xem ra là cô ấy không biết chuyện cháu là người sói, cho nên dì có chút buồn bực, rốt cuộc thì ai lại muốn giới thiệu cháu cho con gái của dì?”

Đông Lang cười nói: “Kỳ thật... Là một trưởng lão trong tộc của chúng cháu, thấy cháu đã tới tuổi kết hôn, thì lại sốt ruột thay cháu. Ông ấy tìm những người bạn tốt là con người, người bạn tốt của ông ấy lại tìm tới một người bạn tốt khác, cứ như vậy truyền đi từng tầng từng tầng một, sau đó cháu gặp được Tiền Dữu.”

Mẹ Tiền cảm thán: “Ôi, cái này đúng là sự kỳ diệu của duyên phận rồi.”

“Đúng vậy ạ, vô cùng kỳ diệu.” Đông Lang ngẩng đầu nhìn về phía Tiền Dữu chạy đi: “Dì, cháu đi tìm Tiền Dữu đây, cháu sợ cô ấy chạy quá xa sẽ bị lạc đường.”

“Đi đi.” Mẹ Tiền cười gật đầu, nhìn Đông Lang vội vàng đuổi theo, sự lo lắng cho con gái trong nhiều năm qua cũng được buông lỏng ra một chút.

Bên kia, Tiền Dữu chạy đi không được bao lâu, đã bị những đoá hoa xinh đẹp mọc trên đám cỏ hấp dẫn, lấy điện thoại di động ra chụp chỗ này một tấm, chỗ kia một tấm, lúc điện thoại đang ngắm để chụp một con bươm bướm, bỗng nhiên trên màn hình xuất hiện một đôi mắt màu xanh lam rất đẹp: “Meo...”

“Tiểu Nhung.” Tiền Dữu vui mừng thu điện thoại lại, đưa tay ra ôm lấy con mèo ở trước mặt, “Sao mày lại tới đây?”

Tiểu Nhung vui vẻ cọ cọ lên mặt của Tiền Dữu, chỉ vào rừng cây cách đó không xa, kêu meo meo, ý bảo Tiền Dữu đi về hướng đó.

Tiền Dữu đoán được cái gì đó, đi theo hướng nó chỉ, quả nhiên thấy Hạ Khiêm Nghiêu đang tựa vào một gốc cây, hôm nay Hạ Khiêm Nghiêu mặc một chiếc áo sơ mi màu xám rộng thùng thình, đứng ở ánh mặt trời khẽ xuyên qua tán lá cây, cái đuôi mèo đong đưa ở sau lưng, nhìn qua giống như một tên yêu quái trong thần thoại.

“Oa, anh đã đến rồi nhưng sao lại không đi qua tìm chúng tôi vậy?” Tiền Dữu hỏi.

Hạ Khiêm Nghiêu hừ một tiếng, liếc mắt nhìn cô một cái: “Tôi mới không thèm ở cùng một chỗ với cả đám người sói như vậy.”

Tiền Dữu biết mình không khuyên nổi anh ta, đành phải hỏi: “Vậy anh... Tới tìm tôi có việc gì à?”

Hạ Khiêm Nghiêu không chút để ý hỏi: “Mẹ của cô... Đồng ý cho các người ở cùng một chỗ rồi hả?”

“Làm sao anh biết được?” Tiền Dữu cúi xuống, rất nhanh đã hiểu ra: “A..., Tiểu Nhung nghe được nên đã nói lại cho anh sao?”

“Ừm.” Giọng nói của Hạ Khiêm Nghiêu nghe rất nhẹ, anh ta ngửa đầu nhìn lên ngọn cây một lúc lâu, bỗng nhiên quay đầu lại rống lên với Tiền Dữu: “Đồ phụ nữ ngu ngốc, lại muốn ở cùng với người sói. Khuyên cô bao nhiêu lần cô vẫn không chịu nghe lời. Tôi chắc chắn không chúc phúc cho các người đâu.”

Tiền Dữu phì cười, sờ sờ mũi: “Không biết vì sao nữa, nhưng mà trước kia tôi cực kỳ ghét khi luôn bị anh mắng chửi, tuy nhiên nghe lại một chút, trong lòng lại cảm thấy rất phong phú.”

“Bởi vì cô rất ngu ngốc. Bộ dạng khù khờ ngốc nghếch này của cô, nếu như không có tôi ở bên cạnh giúp đỡ cô, cô đã sớm chết vì tội ngu ngốc rồi có biết không hả?”

Tiền Dữu cười vô cùng ấm áp: “Ừm, tôi biết, kỳ thật anh rất tốt đối với tôi, cảm ơn anh Hạ Khiêm Nghiêu.”

Hạ Khiêm Nghiêu trừng mắt nhìn cô một lúc, ánh mắt màu hổ phách ở trong mắt đè nén xuống, anh ta quay đầu nhìn về phía bên kia: “Tiểu Nhung muốn đi theo cô.”

Tiền Dữu khựng lại một lúc, “Anh nói là anh tặng nó cho tôi? Đúng là tôi đã lo lắng…”

“Nếu như cô không muốn thì thôi.” Hạ Khiêm Nghiêu lập tức nói: “Thấy tôi chướng mắt thì cũng thôi đi, ngay cả Tiểu Nhung cũng thấy chướng mắt nữa sao, tôi sớm biết cô là một người phụ nữ tuyệt tình xấu xa mà.”

“Không có đâu.” Tiền Dữu bất đắc dĩ giải thích: “Tôi chỉ sợ nó không thích ở cùng một chỗ với người sói thôi, hơn nữa Đông Lang lại nuôi rất nhiều chó.”

Tiểu Nhung lập tức ôm lấy cổ của Tiền Dữu kêu to: “Meo hu hu hu, oa oa oa meo meo.”

Hạ Khiêm Nghiêu phiên dịch giúp cô: “Nó nói chỉ cần đi theo cô, cái gì nó cũng không sợ nữa.”

“Thật vậy sao, Tiểu Nhung?” Tiền Dữu xoa xoa lên người của Tiểu Nhung: “Mày thật sự muốn ở cùng tao và Đông Lang sao?”

“Meo.” Tiểu Nhung gật đầu một cái thật mạnh.

Kỳ thật Tiền Dữu vẫn rất yêu thích con mèo nhỏ này, cô nhớ là lúc trước nó sống trong nhà họ Hạ, hơn nữa lại không hợp với loài chó, cho nên sau này mới không nhắc lại chuyện đem Tiểu Nhung về nuôi nữa, nhưng bây giờ Tiểu Nhung cũng đã đồng ý rồi, đương nhiên cô cũng đồng ý.

“Vậy sau này, mày cũng theo chúng ta đi du lịch khắp thế giới đi, có được không?” Tiền Dữu ôm lấy Tiểu Nhung giơ nó lên cao, cười hỏi nó.

“Meo hu hu hu.”

Hạ Khiêm Nghiêu phiên dịch: “Nó không dám ư, được, không thành vấn đề... Từ từ, cô mới vừa nói cái gì? Cô muốn đi du lịch vòng quanh thế giới sao?”

“À, đúng vậy. Thiếu chút nữa đã quên nói với anh, Hạ Khiêm Nghiêu, tôi muốn nghỉ việc.” Tiền Dữu nói: “Trước tiên tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian, sau đó đi du lịch vòng quanh thế giới với Đông Lang, đi xem những yêu tộc khác mà tôi chưa từng nhìn thấy, cho nên không thể tiếp tục đi làm trong công ty của anh được nữa.”

Hạ Khiêm Nghiêu trố mắt, phản xạ có điều kiện định nói, anh ta có thể chờ cô đi du lịch vòng quanh thế giới về cũng được mà. Anh ta không ngại vẫn để trống vị trí đó cho cô đâu.

Nhưng rất nhanh anh ta đã nghĩ lại, người con gái ở trước mắt này, bây giờ đã là bạn gái của người khác, mà có thể rất nhanh sẽ trở thành vợ của người khác.

Anh ta thật sự không có lý do gì để tiếp tục khiến cho cô thường xuyên xuất hiện trước mặt của mình nữa rồi.

Sau khi trầm mặc một lúc lâu, Hạ Khiêm Nghiêu mới có thể bình thường lại mở miệng nói: “Vậy thì từ chức đi, khù khờ ngốc nghếch, kỳ thật thì tôi đã sớm muốn đuổi cô đi rồi.”

Tiền Dữu cũng không tức giận, ôm Tiểu Nhung nói với anh ta: “Cảm ơn anh vẫn luôn giúp đỡ tôi, Hạ Khiêm Nghiêu, anh là một cấp trên rất tốt.”

Hạ Khiêm Nghiêu không kiên nhẫn phất tay: “Đi đi, đừng ở đây nhiều lời nữa, cũng đã nghỉ việc rồi, cô nghĩ rằng tôi rất muốn tới gặp cô sao.”

Tiền Dữu đi tới bìa rừng, lại quay đầu lại nhìn anh ta, ngay lúc cô quay đầu lại phát hiện Hạ Khiêm Nghiêm đang dùng ánh mắt uất ức và không nỡ buông nhìn chằm chằm vào mình, nhưng khi bị cô phát hiện lại kiên cường quay mặt đi.

Tiền Dữu dùng sức hét to lên với anh ta: “Hạ Khiêm Nghiêu, anh sẽ tìm được hạnh phúc.” Sau đó liền dẫn theo Tiểu Nhung nhanh chóng đi ra khỏi rừng cây.

Mới vừa đi ra ngoài, liền nhìn thấy Đông Lang đứng ở bên ngoài.

Tiền Dữu cười chạy về phía anh, nói: “Sau này Tiểu Nhung sẽ sống chung với chúng ta, có được không?”

“Đương nhiên là được.” Đông Lang cười dắt tay cô, xoay người quay trở về, Tiểu Nhung ngoan ngoãn ghé vào vai của Tiền Dữu.

“Em vừa mới nói nghỉ việc với Hạ Khiêm Nghiêu.”

“Ừ, tốt.”

“Còn nữa còn nữa, chúng ta cũng không thể sinh bảo bảo nhanh như vậy có được không, em... Em rất muốn có một bảo bảo đáng yêu, nhưng mà chúng ta hãy đi du lịch vòng quanh thế giới đã có được không?”

“Tất cả đều nghe theo em.”

Tiền Dữu hôn một cái lên miệng anh: “Ông xã của em là tốt nhất.”

“Nếu đã gọi là ông xã rồi thì...” Đông Lang lộ ra một nụ cười rất mê người và tuấn lãng: “Trước tiên chúng ta hãy cử hành hôn lễ đã.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Táo đỏ phố núi về bài viết trên: Candy2110, Gấu Mina, Minamishiro, Mèo Hoang, nhỏ vô tâm, nấm không cao
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Puck
Puck
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trà Mii
Trà Mii
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.