Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

 
Có bài mới 29.07.2017, 17:34
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 509
Được thanks: 6442 lần
Điểm: 31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 37
Chương 83.2
Editor: Linh Đang

     Nhưng không chịu nhận cũng không có biện pháp, con lợn nuôi gần ba mươi năm nói bỏ liền bỏ, chặn hay ngăn cũng không được.

     Kỳ thật chuyện ngày đó Lương Kiều cũng không có để ở trong lòng, trong khoảng thời gian này toàn tâm toàn ý chiếu cố Quan Hành, không có việc gì thì chạy đến nhà họ Quan hoặc là gọi điện thoại hỏi dì (dì giúp việc nhé) cách làm các loại nước canh bổ dưỡng, vốn là một sát thủ phòng bếp, cứ thế cắt đứt ân oán làm lại một lần nữa, thành nửa hiền thê lương mẫu.

     Cộng thêm thái độ của Tưởng Du chuyển biến, quan hệ hai người hòa hoãn không ít.

     Những vết thương nhìn thấy mà giật mình kia, chỉ nhìn một chút Lương Kiều cũng có thể tưởng tượng ra loại đau này, cô cũng biết, bản thân Quan Hành cảm nhận được chắc chắn là đau hơn nhiều so với cô tưởng tượng.

     Cô đau lòng lại áy náy biểu hiện rất rõ ràng ở cách đối đãi với Quan Hành, kêu một cái là ngoan ngoãn phục tùng, quả thực muốn sủng anh lên tận trời.

     Quan Hành chưa từng hô qua một tiếng đau, vừa mới bắt đầu đều cố gắng chịu đựng, kết quả là được cô dưỡng đến tính tình cùng mỡ càng ngày càng lớn, đau đến không chịu được cũng không nói, nhưng mà sẽ phát giận, bày mặt thối, ném đồ đều là chuyện nhỏ, chuyện lớn thì đến thuốc cũng không uống, không chịu phối hợp trị liệu.

     Thời điểm này không ai dụ dỗ được, chỉ có Lương Kiều có thể trị được anh.

     Anh hô to gọi nhỏ Lương Kiều đều nuông chiều, nhưng nếu mà không chịu phối hợp trị liệu, Lương Kiều sẽ ngay lập tức tức giận. Cô tức giận cũng sẽ không đánh anh mắng anh, liền trầm mặc nhìn anh một lát, cái gì cũng không nói, sau đó bắt đầu rơi nước mắt.

     Mỗi lần cô vừa khóc, Quan Hành liền lập tức ổn định lại, sau đó hai người tự trao đổi, đổi thành anh dụ dỗ cô - - thừa nhận sai lầm, nói hết lời hữu dụng, sau đó bảo đảm lần sau không tái phạm.

     Mặc dù hôm sau anh đau đến nổi giận sẽ lại nháo như thế này.

     Các y tá già nói giỡn nói Lương Kiều rất biết bắt chẹt người đàn ông này, nhưng kỳ thật là cô thật tự trách, lại cũng rất đau lòng.

     Nhưng bất kể là thủ đoạn kỹ xảo hay là tình cảm thực sự, đều không quan trọng, Quan Hành ăn uống là được.

     Quan Hành ở bệnh viện khoảng nửa tháng, miệng vết thương không bị nhiễm trùng, cũng khôi phục tốt, nhưng mặc dù có chuyên gia kiệt xuất nhất cùng thuốc quý nhất, như vẫn lưu lại một chút vết sẹo.

     Trên lưng vẫn tốt, bị thương không nặng, hơn nữa có thể giấu ở trong quần áo. Mảng trên cổ kia có chút ít khó trị, để lại sẹo là điều không thể tránh khỏi.

     Bác sĩ nói chút vết sẹo này không thể nào hoàn toàn tiêu trừ, chỉ có thể thông qua trị liệu cố gắng làm mờ, nhưng cũng cần phải có thời gian.

     Sau khi miệng vết thương chậm rãi khôi phục, Quan Hành liền bắt đầu lo lắng cho giá trị nhan sắc của mình, đặc biệt trang bị một cái gương lớn ở phòng bệnh, các loại gương nhỏ cũng bảo Lương Kiều mua một đống, mỗi ngày không có việc gì đều soi gương, than thở về vết sẹo của mình.

     Dù sao anh vẫn lo lắng Lương Kiều ghét bỏ anh xấu, mỗi ngày đều muốn cô bảo đảm rất nhiều lần, nhưng mà vẫn không yên lòng.

     Vì thế mẹ già cùng anh cả đều hết sức ghét bỏ anh, một người đàn ông lớn tuổi rồi, mỗi ngày vì chút vết sẹo khóc sướt mướt rồi nhìn ảnh hối tiếc, mất mặt!

     Trong khoảng thời gian này mặc dù nhiều lần anh chịu thống khổ, nhưng cũng những ngày Quan Hành được hưởng thụ từ lúc chào đời tới nay. Cha mẹ, anh trai, còn có người phụ nữ anh yêu nhất kia, mỗi ngày đều nâng niu anh trong lòng bàn tay dụ dỗ chiếu cố, quả thực như một công tử nhỏ.

     Trừ lần đó ra thường xuyên có bạn bè tới thăm, nhất là đám người Cao Hàn kia, luôn luôn tới đây, mặc dù cũng không làm cái gì giúp anh, nhưng hay ngồi cạnh tâm sự với anh, cho cuộc sống buồn tẻ của anh thêm chút niềm vui thú, cũng đã làm anh hết sức thỏa mãn.

     Chuyện này Quan Hành đặc biệt dặn dò không cho nói cho ông nội, anh sợ lão nhân gia lo lắng, nhưng mà cuối cùng không biết ông nghe được tin tức từ nơi nào, dẫn Hiểu Vi con chú Ba bay từ Bắc Kinh tới.

     Nhưng khi đó Quan Hành đã sắp ra viện, thương thế đã đẹp hơn rất nhiều. Ông nội thấy còn rất đau lòng, liên tục thở dài.

     Ngược lại Hiểu Vi, vừa nghe mọi người nói khi đó Quan Hành rất bi thảm, lộp độp đánh rơi đồng tiền xu. Cô gái nhỏ mười hai tuổi có thể nhận ra người khác đau, ôm cổ Quan Hành hôn vào chỗ bị thương nặng nhất, hai mắt đẫm lệ nói: “Anh hai không đau!”

     Làm lòng Quan Hành mềm nhũn.

     Nhưng kỳ quái là ngày xuất viện tất cả mọi người đều có việc không tới đón anh, phái lái xe tới đây. Mặc dù Quan Hành thất vọng, nhưng cũng không nói gì, thu dọn đồ đạc rồi xách Hiểu Vi đang ngồi trên giường lung lay chân răng xuống.

     “Đi thôi.”

     Hiểu Vi hiểu chuyện duỗi tay muốn cầm cái túi của anh: “Anh hai, để em cầm cho!”

     Quan Hành cười nhấc cái túi lên cao: “Chỗ này còn nặng hơn em đấy, cẩn thận đè em thành trang giấy.”

     Hiểu Vi mất hứng quệt miệng: “Anh không cho em giúp anh thu đồ, cũng không cho em cái túi kia, có phải anh xem thường em hay không? Em đã tốt nghiệp, cũng sắp lên sơ trung rồi!”

     “Ai da thật lợi hại!” Quan Hành vui vẻ, kéo cô ra cửa: “Anh cũng là người đàn ông trưởng thành rồi, không thể để cho một cô bé như em chạm vào, đây là chuyện thầm kín của anh, hiểu không?”

     Hiểu Vi “A” một tiếng, nháy mắt mấy cái nói: “Là dùng gì đó với chị Kiều đúng không, em biết rõ.”

     “...” Quan Hành gõ trên đầu cô một cái: “Học linh tinh từ đâu thế.”

     Hiểu Vi nhẹ lắc lư cái đầu nhỏ, bím tóc xinh đẹp trên đầu là chị Kiều làm cho đấy: “Đúng rồi, chị Kiều nói thành phố C có chỗ chơi rất vui, hôm nay anh hai có thời gian không, có thể đi cùng em một chút không?”

     Thực ra Quan Hành muốn về nhà trọ, suy nghĩ một chút vẫn nói: “Được.”

     Khó có lúc đứa nhỏ được nghỉ tới đây chơi một chuyến, vẫn nên cùng cô đi chơi một chuyến, những chuyện khác không vội, còn nhiều thời gian.

     Hiểu Vi kéo anh lên xe, ngọt ngào chào hỏi lái xe “Chào chú ạ”, sau đó bảo lái xe đi đến nơi đã hẹn trước.

     Làm cho Quan Hành dở khóc dở cười: “Không ngờ em đã nói trước với lái xe rồi, vừa rồi chỉ là cho anh biết?”

     “Không, mới vừa rồi là lễ phép mời, anh hai không muốn đi có thể cự tuyệt.” Hiểu Vi làm như thật mà nói.

     Quan Hành sờ sờ đầu cô: “Anh cự tuyệt sẽ như thế nào?”

     “Chẳng có gì đặc sắc.” Hiểu Vi cong cong mắt cười: “Hôm nay chú lái xe chỉ nghe em, anh không muốn đi cũng phải đi.”

     Quan Hành cười rộ lên, níu lấy bím tóc kéo cô một cái: “Chưa đủ lông đủ cánh mà đã dám lôi anh đi chơi như thế này, một lát nữa có tin bán em cho con hổ trong vườn bách thú không?”

     “Cắt ~” Hiểu Vi rất khinh thường: “Anh dám bán em thì chị Kiều sẽ không bỏ qua cho anh, chị Kiều rất thích em đấy.”

     Cô gái nhỏ líu ríu ồn ào lập tức ngã vào trên đùi anh ngủ, Quan Hành cũng nhắm mắt lại dưỡng thần một lát, lúc mở mắt ra xe cũng vừa dừng lại, lái xe ngồi phía trước cung kính nói: “Nhị thiếu, đến rồi.”

     Quan Hành vỗ vỗ bả vai Hiểu Vi gọi cô đứng lên, tùy ý đi ra ngoài liếc một cái, lại phát hiện xe dừng ở cửa hội sở Hoàng Đình. Anh sững sờ: “Tại sao lại đến chỗ này?”

     Tài xế nói: “Lương tiểu thư phân phó.”

     Quan Hành lại sững sờ, không phải hôm nay cô phải đến tiệc đính hôn của bạn sao, để lái xe dẫn anh đến nơi này làm cái gì?

     Hiểu Vi xoa con mắt đứng lên, còn ở vào trạng thái mờ mịt. Quan Hành mở cửa xe xuống xe, trong nháy mắt khi chân chạm xuống đất, ngực như có cái gì đó tan ra.

     Nền đất rải đầy cánh hoa hồng mềm mại đỏ tươi, rải thành một thảm đỏ dài, liên tục kéo dài đến trong cửa lớn của Hoàng Đình.

     Anh giống như, đoán được cái gì.

     Hiểu Vi nhảy từ trên xe xuống, dắt anh tay: “Đi thôi, công tử nhỏ.”

     Quan Hành cúi đầu: “Ai dạy em gọi như thế?”

     “Chị Kiều ạ.” Hiểu Vi suy nghĩ một chút, lại bổ sung nói: “Còn có anh cả, ông nội, bác cả trai cùng bác cả gái. Bọn họ nói bây giờ anh công tử nhỏ, nhất định phải thuận theo anh dụ dỗ anh, để cho anh vui vẻ, để cho anh hài lòng.”

     Quan Hành chậc một tiếng, đám người này gọi ai thế!

     Hiểu Vi chậm rãi dắt anh đi trên đoạn đường rải đầy cánh hoa hồng, đi đến một nửa liền không kháng cự được, ngẩng đầu lên hỏi anh: “Anh không hỏi em xem tại sao phải tới chỗ này à?”

     Quan Hành chậm rãi nhếch miệng: “Anh biết rõ.”

     Hiểu Vi hoài nghi liếc anh một cái: “Vậy anh biết bên trong có cái gì sao?”

     “Có bảo bối của anh.”

     Lúc tới cửa Hiểu Vi dừng lại, buông ra tay anh nói: “Đoạn đường còn lại anh hai phải tự mình đi, em chỉ có thể đưa anh đến chỗ này.”

     Quan Hành hiểu, dặn dò nói: “Bảo lái xe đưa em về nhà, không nên chạy loạn.”

     “Vâng.” Hiểu Vi khẽ gật đầu: “Yên tâm đi, em đã là học sinh trung học.”

     Nói xong chính mình nhảy chạy về phía ven đường, xa xa vẫy tay với anh, bò lên trên xe.

     Quan Hành nhìn cô lên xe rời đi, mới đi vào.

     Đèn trong Hoàng Đình đều sáng lên, nhưng mà không có một bóng người, thảm hoa hồng thảm vẫn kéo dài từ cầu thang lên, anh chậm rãi đi lên, đáy lòng dĩ nhiên là một mảnh yên tĩnh.

     Rất kỳ quái, nhưng giống như nên là thế này.

     Cuối hành lang 2888, anh còn nhớ, hơn nữa khắc sâu ấn tượng.

     Cánh cửa kia nửa khép, anh đi tới, nhẹ nhàng đẩy ra, thấy dưới ánh đèn màu ấm nền đất trải đầy cánh hoa hồng, cùng với đủ loại hoa hồng bày thành hình trái tim khổng lồ ở trung tâm.

     Trong biển hoa, cùng với đầu quả tim (người yêu thương nhất), chỉ hướng về người phụ nữ mặc váy dài màu đỏ ngồi trên ghế sô pha, trong tay cô bưng một ly thủy tinh đế cao, chất lỏng màu đỏ tím trong ly theo động tác của cô nhẹ nhàng lắc lư, ở dưới ánh đèn lóe lên ánh sáng màu xinh đẹp dị thường.

     Người phụ nữ kia cười nhẹ nhàng nhìn qua anh, môi đỏ mọng khẽ mở, cười hỏi một câu:

     - Anh đẹp trai này, có hứng thú uống một chén hay không?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.07.2017, 22:27
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 509
Được thanks: 6442 lần
Điểm: 31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 57
Chương 84
Editor: Linh Đang

Anh đẹp trai này, có hứng thú uống một chén hay không?

Câu thoại này như lập tức đánh trúng chỗ mềm mại sâu trong tâm hồn.

Bỗng nhiên Quan Hành nhớ lại đêm bọn họ gặp mặt kia, không hiểu sao cô xông tới, còn to gan lớn mật mà lấy miệng lưỡi đùa giỡn mời anh uống rượu. Lúc ấy anh còn đang suy nghĩ, sao lại có một cô gái không muốn sống chạy tới đây, nhưng mà hiện tại suy nghĩ lại một chút, đây đâu phải là không muốn sống, rõ ràng là muốn mạng của anh.

“Thất thần làm cái gì?” Lương Kiều thấy bộ dáng anh thất thần, đứng dậy nhón mũi chân hôn bên môi anh một chút.

Lúc này Quan Hành mới hoàn hồn, lúc cô chạy đi đuổi theo một chút theo bản năng, thoạt nhìn có chút ngốc.

Lương Kiều vui vẻ: “Đồ ngốc!”

“Hiện tại chê anh ngốc? Đã muộn!” Quan Hành nhận ly rượu trong tay cô, uống một hơi cạn sạch, rồi mới tùy tay ném ly rượu qua một bên, ôm lấy eo cô làm bộ hung tợn: “Ai bảo tự em quyến rũ anh, hiện tại muốn chạy cũng không còn kịp rồi, đời này ăn chắc em rồi!”

“Ai…” Vẻ mặt Lương Kiều buồn rầu biểu tình: “Em đây liền chiếu cố mà cưới anh vậy.”

??? Cầm nhầm kịch bản à?

Lương Kiều khom lưng lấy chiếc hộp hình vuông từ trên bàn, bởi vì ánh đèn quá mờ, màu sắc của chiếc hộp vô cùng giống mặt bàn đá cẩm thạch, lúc Quan Hành tiến vào căn bản không để ý đến, anh nhìn thoáng qua, lại ngơ ngẩn.

Cái này, không phải anh mua…… gì thế? Bị cô trộm đi lúc nào vậy?

Lương Kiều không quản những tính toán trong lòng anh, mở hộp ra, bên trong có một viên đá trứng bồ câu rất lớn, ở dưới ánh phản xạ xinh đẹp sáng rọi. Lương Kiều lấy nó ra, híp cằm rồi xoay chuyển.

Quan Hành còn đang rối rắm rõ ràng mình giấu kĩ như vậy, sao lại bị cô tìm thấy rồi trấn lột, một bàn tay đã bị Lương Kiều cầm lên.

Ngón áp út bị cô nắm, tức khắc Quan Hành càng rối rắm, tư thế này ……

Mẹ nó rốt cuộc là tình huống gì vậy?

“Anh nguyện ý gả cho em không?” Lương Kiều nhìn anh, cười khanh khách mà nhẹ giọng hỏi.

Biểu cảm táo bón trên mặt Quan Hành, nửa ngày mới nghẹn ra hai chữ: “…… Nguyện ý.”

Không phải là chỉ play đổi vai sao, anh chơi!

Lương Kiều cười rộ lên khanh khách, rồi mới thật sự cầm viên trứng bồ câu đeo lên ngón áp út của anh. Quan Hành vội vàng cong ngón tay ra: “Này, em làm thật đấy à?”

“Đương nhiên!” Vẻ mặt Lương Kiều đứng đắn: “Việc quan trọng như này há có thể lấy để đùa. Tới đây, duỗi tay, ngoan.”

“……” Quan Hành yên lặng duỗi thẳng đầu ngón tay.

Ngón tay anh không tinh tế giống Lương Kiều, nhẫn hoàn toàn là dựa theo kích cỡ của cô làm, làm sao có khả năng mang được. Lương Kiều thử hai lần, cũng không được, ngược lại kéo ngón tay anh nhỏ lại, xoay tròn luồn nhẫn vào.

“Được rồi!” Cô giơ ngón tay anh, đắc ý nhìn nửa ngày, cười đến rất vui vẻ.

Bản thân mình quang minh chính đại thưởng thức còn chưa đủ, cô lại bộc phát ý tưởng lấy điện thoại ra chụp, không chờ Quan Hành kịp phản ứng, cô đã đăng ảnh chụp lên Weibo —— kèm theo: “Cưới.”

Quan Hành: “……”

Nhưng mà đây còn chưa phải cái hố duy nhất.

Cô đăng lên Weibo xong liền tự mình vội vàng xem các bình luận thú vị, Quan Hành đang ở một bên kéo nhẫn xuống, làm cách nào cũng không kéo được. Lúc đang dùng sức đột nhiên nghe thấy “bang” một tiếng, theo sau một câu: “Surprise!”

Quan Hành vội vàng giấu ngón tay vào trong túi, quay đầu lại, chỉ thấy Cao Hàn cùng một đống người phun champagne ra tùy ý. Cùng lúc đó một đống lụa đầy màu sắc phun tới chỗ anh: “Chúc mừng khang phục!”

“……” Quan Hành yên lặng dùng tay gạt bớt dải lụa rực rỡ rớt trên mặt: “Cám ơn.”

“Cái biểu cảm này của cậu là sao?” Cao Hàn nhét chai champagne vào lòng anh, đụng vào anh một cái: “Vì chúc mừng lão nhân gia ngài xuất viện, tôi đã dùng hết kinh nghiệm tán gái của cuộc đời mình nghĩ ra, có nhận thấy công hiệu không?”

Quan Hành phối hợp mà nhe răng: “Ha ha ha ha.”

Cao Hàn giơ miệng chai lên uống vài ngụm, lúc Quan Hành giơ tay lên cũng muốn uống thì anh ta đoạt champagne lại: “Hiện tại hẳn là cậu không uống được như thế.” Anh ta tùy ý ném champagne cho người đằng sau: “Đi thôi, tôi đặt chỗ ở nhà hàng Phượng Tường, hôm nay lão tử cao hứng, mọi người ăn uống thoải mái, đừng khách khí.”

Có cậu con trai rất có nhãn lực thấy thế chạy đến trước mặt Lương Kiều xum xoe: “Chị dâu mời bên này.”

Bị Quan Hành nắm cổ áo xách ra.

Anh kéo Lương Kiều qua một bên, ở bên tai cô nhỏ giọng nói thầm: “Em mau giúp anh gỡ nhẫn xuống, một lát nữa bị bọn họ nhìn thấy thì sẽ bị cười nhạo đến chết, thanh danh một đời của anh!”

Lương Kiều cười lôi tay anh từ trong túi ra, cầm: “Sợ cái gì, em che chở anh đấy.”

Ai…… Quan Hành muốn thở dài lại không nhịn được giơ khóe miệng lên, kịch bản này thật là càng ngày càng không đúng rồi oa!

Quan Hành xuất viện, đã khôi phục gần như bình thường, Lương Kiều định trả phép trở về đi làm, nhưng mà bị ông chủ Quan một phiếu phủ quyết.

Lúc đó nguyên nhân của ông chủ Quan chính là vì chỉ có thể nhìn người khác ăn hải sản mà chính mình không được động vào nên nổi giận, về đến nhà nằm lỳ trên giường phóng khoáng lạc qua chơi câu cá, một bên còn oán giận người tạo ra trò chơi không cho cua vào quá không khoa học.

Nghe Lương Kiều nói muốn trả phép, lập tức nói: “Lại chờ thêm mấy ngày đi.”

Anh cứng nhắc gác xuống, quay đầu nhìn Lương Kiều mới vừa tắm rửa xong đang ngồi ở trước bàn trang điểm lau mặt: “Trở lại thành phố B với anh một chuyến đi, lấy hai ngày này, để ông nội anh thấy em, ông còn chưa gặp em đâu.”

“Được.” Lương Kiều nhẹ nhàng vỗ mặt: “Ông nội có thích ăn, hoặc là chơi cái gì hay không, em mang lễ vật gì cho ông thì được?”

“Mang em đến là được rồi. Cháu dâu xinh đẹp như thế chính là lễ vật tốt nhất.”

“Anh chỉ nói ngọt.” Qua gương Lương Kiều dẩu miệng cho anh một nụ hôn gió: “Vừa vặn ngày sinh dự tính của Phỉ Phỉ cũng sắp tới rồi, bằng không chúng ta ở lại thành phố B một thời gian nữa, chờ cô ấy sinh con xong, nhìn thấy con nuôi của em rồi đi.”

Quan Hành sửa đúng cô: “Con nuôi của chúng ta.”

Lương Kiều biết nghe lời phải: “Ừ, con nuôi của chúng ta.”

Lúc này Quan Hành mới vừa lòng, gọi điện thoại phân phó Trương Vĩ  đặt vé máy bay.

Hành trình thăm ông nội đã được định ra, Lương Kiều thu xếp lễ vật xong, liền đi theo Quan Hành khởi hành đi thành phố B trước.

Nghĩ phải cho ông nội một bất ngờ, nên không báo trước, kết quả thật không khéo, đến ngày đó ông nội không có ở nhà, hỏi người giúp việc mới biết được là cùng mấy lão chiến hữu hẹn nhau đi leo núi.

Lương Kiều cười nói: “Ông nội thật là càng già càng dẻo dai, thường xuyên rèn luyện thân thể khẳng định vô cùng khỏe.”

Nói đến chỗ cuối thì tiểu Lưu nghe được, thở dài nói: “Gần đây dạ dày của ông cụ không lớn thoải mái, đồ ăn giảm đi rất nhiều, khuyên ông đi bệnh viện kiểm tra một chút, ông lại không bằng lòng đi. Tôi thử các loại khẩu vị đồ ăn, món cay Tứ Xuyên đều cùng chị Vương nhà bên học vài mòn, đều không có chỗ dùng. Nhị thiếu gia anh trở về thì tốt rồi, ông cụ thương anh nhất, anh khuyên anh hẳn là sẽ nghe.”

Sắc mặt Quan Hành ngưng trọng gật gật đầu, lại đột nhiên gọi tiểu Lưu đang chuẩn bị rời đi tới: “Buổi tối hôm nay để tôi làm đi.”

Nhị thiếu gia nấu đồ ăn có thể ông cụ sẽ ăn nhiều hơn một chút? Tiểu Lưu vui vẻ, vội hỏi: “Nhị thiếu gia chuẩn bị làm chút đồ ăn gì, để tôi chuẩn bị nguyên liệu trước.”

“Vẫn giống trước kia đi, tôi cũng sẽ làm những món đó.” Quan Hành nói.

“Ôi được!”

Bỗng nhiên Lương Kiều nói: “Chị Lưu giúp em chuẩn bị chút bột gạo nếp cùng nước xoài được không, những hoa quả khác cũng chuẩn bị một ít, em chuẩn bị làm lẩu hoa quả cho ông.”

Sau đó làm nấm hương xào với tôm viên là được rồi, nguyên liệu trong nhà hẳn là đều có. Món này là cô mới học, Quan Hành rất thích ăn, không biết ông nội có thích hay không.

Lẩu hoa quả lúc trước tiểu Lưu cũng làm rồi, ông cụ chỉ nếm một ngụm, nói là quá ngọt. Nhưng tiểu Lưu không nói cái gì, cười đáp ứng, nghĩ thầm cháu dâu lần đầu tiên tới nhà, nhất định ông cụ sẽ cao hứng, nói không chừng ăn uống cũng có thể tốt một chút.

Vốn tưởng rằng chập tối ông nội mới có thể trở về, không nghĩ tới ba giờ mà trong viện đã vang lên tiếng xe.

Quan Hành ăn qua cơm trưa dẫn Lương Kiều tham quan tòa nhà một chút, rồi mới chủ một lát, lúc này mới vừa rời giường, đang tản bộ ở trong hoa viên, Lương Kiều vẫn luôn khuyến khích anh cùng nhau khiêu vũ thể thao.

Nghe thấy tiếng xe vang lên chính như cứu tinh, Quan Hành liền dài tới cổng chính: “Hắc, lão già!”

Đáp lại anh chính là một tiếng thanh thúy: “Ẳng!”

Con chó vàng điên cuồng phe phẩy cong cái đuôi chạy đến chỗ anh.

Quan Hành vội vàng dừng bước chân lại, còn lui về sau hai bước: “Này! Dừng dừng dừng ——”

Con chó vàng bị anh quát, dừng lại ngay trước mặt anh, cao hứng di chuyển vòng cọ chân anh.

Ông nội Quan được tài xế nâng từ trong xe xuống dưới, trên mặt mang theo nụ cười: “Nhị Đản à……”

Lương Kiều chạy tới theo nháy mắt vượt qua Quan Hành, còn quay đầu lại thè lưỡi với anh. Lập tức chạy đến trước mặt ông nội, Lương Kiều dừng chân, chuẩn bị xong biểu cảm, nghiêm, một lời chào tiêu chuẩn cung kính như nghi thức quân đội.

“Chào thủ trưởng! Con là Lương Kiều, mời thủ trưởng ra lệnh!”

Ông nội Quan vui vẻ, xua xua tay nói: “Chào con chào con, không cần kêu thủ trưởng, ta đã sớm không phải thủ trưởng.”

“Ngài vĩnh viễn là thủ trưởng quân nhân, thần bảo hộ tốt của nhân dân!” Lương Kiều trung khí mười phần mà kêu.

Ông nội Quan cười rất lâu: “Ai được rồi được rồi, con nha đầu này.”

Cuối cùng Quan Hành cũng thoát khỏi nhiệt tình của con chó vàng, lau đầu đầy mồ hôi một chút chạy tới: “Không ông phải đi leo núi sao, sao lại trở về nhanh thế?”

“Ai, già rồi, không bò được.” Ông nội Quan thở dài nói.

Tài xế vẫn luôn đứng đằng sau nhỏ giọng thông báo: “Ông nội bò được một nửa thì không thở nổi, trên chân cũng nổi vài bọt nước, không thể đi đường nữa.”

Quan Hành lập tức nhăn mi lại, không nói hai lời ngồi xổm xuống: “Con cõng ông trở về.”

Ông nội chỉ kịp “Ai!” một tiếng, đã bị Quan Hành khiêng lên.

Quan Hành đưa ông nội đến gần sô pha rồi ngồi xuống, cẩn thận cởi giày cùng tất của ông ra, nhìn đến mụn nước ở hai bên ngón chân và gót chân, đau lòng không thôi. Tiểu Lưu nhanh chóng mang hòm thuốc cầm lại đây, lại chạy đi tìm châm.

“Là phải tiêu độc đi trước đúng không?” Quan Hành cũng chưa làm qua, cầm cồn y tế nhìn nhìn, vặn nắp chuẩn bị đổ lên chân ông nội, bị Lương Kiều tay mắt lanh lẹ ngăn lại.

“Tiêu độc không phải làm như thế đâu! Một lát nữa chọc vào không thể động đến nước, trước dùng nước ấm lau qua cho ông nội một lần, để làm sạch.”

Cô lấy một chậu nước ấm lại: “Để em làm cho.”

Quan Hành chần chờ mà liếc nhìn cô mắt một cái, dừng một chút, tránh ra.

Ông nội cũng có chút ngượng ngùng, vừa muốn cự tuyệt, chỉ nghe Lương Kiều cười trêu ghẹo Quan Hành: “Đừng dùng cái loại ánh mắt không yên tâm này nhìn em, đây chính là nghề thứ hai của em đấy. Em cũng nghĩ kỹ rồi, sau này muốn đổi nghề sẽ mở quán rửa chân, xoa bóp chân cho người ta, bằng tay nghề của em, tuyệt đối có thể tạo nên cơ sở bóp chân vô cùng tiếng tăm.”

Ông nội lại vui vẻ, không để ý chân đã bị cô bỏ vào chậu: “Ai…… Để Quan Hành đến đây đi. Con gái nhà người ta đều thích sạch sẽ, không cần làm cái này.”

“Có thể rửa chân cho thủ trưởng là vinh hạnh của con, con kiêu ngạo!” Lương Kiều cười hì hì nói: “Ông nội ngài đừng khách khí với con, ở nhà con thường xuyên rửa chân giúp bà nội. Vừa rồi không phải khoác lác, tay nghề bóp chân của con rất tốt, bất quá hôm nay chân ông không thể bóp, hôm nào chờ chân ông khôi phục, con sẽ lại bóp cho ông.”

Ông nội lại thở dài, nhưng đồng thời vô cùng vui mừng liếc mắt nhìn Quan Hành một cái.

Rửa chân cho ông nội xong, Lương Kiều lại lấy khăn lông lau cho ông, cẩn thận không đụng tới những mụn nước.

Quan Hành lấy bật lửa tiêu độc cho châm, lấy băng gạc lau một chút, đưa cho cô.

Lương Kiều cầm châm, rất cẩn thận đâm bên cạnh một lỗ nhỏ, rồi mới từ một bên sườn khác nhẹ nhàng ép chất lỏng bên trong ra, dùng bông lau khô, cuối cùng lại đồ một ít thuốc cao tiêu độc, dùng băng gạc nhẹ nhàng bao lên.

Hai chỉ chân đều xử lý tốt, cô mới hô lên: “Được rồi.”

Vừa ngẩng đầu, phát hiện ánh mắt ông nội nhìn cô vô cùng, mà Quan Hành ngồi xổm xuống sau lưng cô, vẫn luôn dùng tay cầm tóc giúp cô, mắt cũng có một một chút cảm động.

Lương Kiều giật mình, Quan Hành đã thò qua, hôn lên trán cô một chút.

Bị mạnh mẽ nhét thức ăn cho chó miệng ông nội khụ một tiếng, trái lại cười đến vô cùng vui vẻ. (Tác giả hay dùng cụm cẩu độc thân với thức ăn cho chó ghê =))

Cơm chiều là Quan Hành cùng Lương Kiều làm, không hiểu được có phải thật sự đồ ăn hợp khẩu vị, hay là đơn thuần bởi vì cao hứng, ông nội ăn uống tốt hơn ngày thường rất nhiều, ăn hai chén cơm không nói, cuối cùng Lương Kiều làm lẩu hoa quả ông cũng rất nể tình ăn một chén.

Nhưng vui mừng nhất chính là con chó vàng, vẫn luôn gâu gâu không ngừng, bắt đầu vẫn luôn cọ bên chân Quan Hành, sau cũng đùa với Lương Kiều, bắt đầu đi cọ cô, lại rồi mới phát hiện hình như Lương Kiều rất thích nó, liền bắt đầu điên cuồng tiến lại gần cô, vừa liếm vừa ôm.

Quan Hành nhìn đến nổi giận, kéo chân nó ra, cầm dép lê làm bộ muốn đánh nó.

Chó vàng vội vàng chạy lại chỗ chân ông nội, quỳ rạp trên mặt đất thè đầu lưỡi nghịch cái đuôi.

Lương Kiều thật sự thích con chó này, thừa dịp khi Quan Hành đi toilet, chơi trộm cùng nó một lát, kết quả đúng lúc bị Quan Hành bắt được. Sau khi về phòng anh như phát điên, vừa đóng cửa đã đè cô lên ván cửa hôn một hồi.

Tấn công như mưa rền gió dữ khiến cho Lương Kiều như thiếu dưỡng khí, mặt đều nghẹn đỏ, cuối cùng chờ anh hôn đủ rồi thối lui, mới mãnh liệt hít vào mấy hơi, tức giận mắng anh: “Đến chó cũng có thể ghen được, sao anh lại như thế!”

Quan Hành thay đổi không hung mãnh như trước, nhẹ nhàng mềm nhẹ cọ xát trên môi cô: “Không phải ghen với nó, chính là muốn hôn em, muốn đến sắp điên rồi.” Anh thấp giọng nói: “Bà xã, anh càng ngày càng yêu em, làm sao bây giờ?”

“Vậy làm đi.” Lương Kiều túm cổ áo anh, chủ động hôn lấy anh.

“Em cũng yêu anh, ông xã.”

Con chó vàng chạy từ thư phòng của ông nội ra, lúc chạy qua gian phòng nọ, bỗng nhiên nghe được bên trong có động tĩnh, lập tức “Gâu!” một tiếng, nhảy nhót mà chạy tới, đứng ở trước cửa kêu hai tiếng vang dội “Gâu gâu!”

Chỉ nghe bên trong mơ hồ truyền đến một tiếng tức giận đè nén: “Đều tại anh!”

“Tại sao có thể trách anh, chính em kêu lớn tiếng như vậy……”

“Không phải anh nói cách âm rất tốt sao!”

“Ai —— đau đau đau! Nhẹ chút!”

……

Chó vàng ngoài cửa “Lưng tròng” mà càng vui vẻ hơn.

Ông nội ho khan hai tiếng: “Chó vàng, lại đây.”

Chó vàng lớn quay lại nhìn ông, lại quay đầu nhìn cánh cửa kia, cuối cùng vẫn đi đến chỗ ông nội, lưu luyến mỗi bước đi.

Người trẻ tuổi mà.

Tận hưởng lạc thú trước đã.

     --- ------HOÀN CHÍNH VĂN --- -------


Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 14.10.2017, 12:37, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.07.2017, 11:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 16.07.2017, 17:17
Bài viết: 42
Được thanks: 26 lần
Điểm: 0.55
Có bài mới [Thảo luận truyện] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 1
tks ss vì đã mang đến một bộ truyện hay cho mọi người


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Alice C về bài viết trên: Tiểu Linh Đang
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: endeone, starry31, thao lun, thuonglu, tuongvicanhmong và 821 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.