Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

 
Có bài mới 16.07.2016, 17:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.03.2016, 09:15
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 101
Được thanks: 320 lần
Điểm: 18.37
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 21
Chương 9: Chân giò đường phèn thần kỳ
Edit: hochi

Những gian nan thi lên năm đầu trung học rốt cục cũng đã trôi qua, La Tiểu Nặc thở một hơi dài, bây giờ sẽ làm gì nhỉ? La Tiểu Nặc chợt nhớ tới lúc mình học trung học rất thích đi đến một quán ăn, không biết bây giờ quán có mở cửa không? Nơi đó chân giò đường phèn là tuyệt nhất, trước kia cô thích nhất là vào ngày nghỉ cùng mấy đứa bạn đến quán ăn một bữa, nghĩ tới đây La Tiểu Nặc không nhịn được nuốt vài ngụm nước miếng, đi xem một chút đi. Nghĩ tới, La Tiểu Nặc lập tức đi về phía đó.

Thật vất vả đi tới vùng lân cận này, quả nhiên quán đã mở, quán có tên gọi ‘cơm là thép’.

La Tiểu Nặc hình như đã nghe được tiếng gọi của chân giò heo từ bên trong, vội vàng đi vào.

"Ông chủ, một xuất chân giò đường phèn."

"Rất xin lỗi, phần chân giò đường phèn cuối cùng vừa mới được bán rồi."

"Sao? ? ! ! Bán rồi." La Tiểu Nặc đáp một câu, một khuôn mặt nhỏ nhắn gục xuống, sự thất vọng không lời nào có thể miêu tả được. Ông chủ buồn cười nhìn cậu bé kia. Chợt La Tiểu Nặc nhạy cảm khẽ động, nhìn thấy tên đầu sỏ vừa "đoạt" đi chân giò đường phèn của mình. Là một cậu bé mập, có dđlqđ vẻ khoảng mười một mười hai tuổi, mặc đồng phục học sinh chỉnh tề bộ dạng khỏe mạnh kháu khỉnh rất đáng yêu. Hơn nữa, hơn nữa, tên đầu sỏ còn đang cầm chân giò đường phèn mà cô thèm thuồng đã lâu, màu sắc và hương vị này, ôi!!

Rốt cuộc La Tiểu Nặc hạ quyết tâm, chậm rãi đi tới trước mặt cậu bé mập, nghiêm trang mở miệng nói: "Xin chào, bạn học. Cho hỏi phần chân giò đường phèn này là của bạn à?"

"Đúng vậy. Sao thế?" Cậu bé mập nhìn người xa lạ bộ dạng bình thường này, nhưng cô gái có một đôi mắt vô cùng linh động, trong lòng có chút nghi ngờ.

"Bạn học, tôi xem sắc mặt bạn ố vàng, xung quanh khóe miệng còn nổi mụn, chắc là gần đây chức năng dạ dày của bạn không tốt lắm." La Tiểu Nặc bày ra vẻ mặt thần thông nói.

"Ơ? Làm sao bạn biết, gần đây tôi cảm giác dạ dày mình hình như không tốt lắm!" Cậu bé mập kinh ngạc nói.

La Tiểu Nặc cười thầm trong lòng, cá nhỏ xem ra mắc câu rồi. "Khụ, cái này, tôi cũng không tiện nói nhiều với bạn, nhưng mà tôi lại dđlqđ muốn nói đến giò heo, chứa nhiều protein nghĩa là sẽ gây trở ngại tới quá trình sinh trưởng và phát triển của trẻ em, hàm lượng mỡ cũng tương đối cao, cũng chứa rất nhiều cholesterol, nếu mà chức năng dạ dày không tốt, bạn tốt nhất không nên ăn chân giò heo đâu. Nếu không sẽ dẫn đến bị đau bụng đấy..., nghiêm trọng hơn còn khả năng phát triển trở thành viêm đại tràng mãn tính nữa."

"Ôi, nghiêm trọng đến thế sao, vậy làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?" Cậu bé mập xem ra là bị dọa rồi, vội vàng hỏi.

"Thật ra thì cái này cũng không có gì to tát, chỉ cần bạn chú ý thói quen ăn uống, ăn ít thức ăn nhiều mỡ, ăn nhiều trái cây và rau dưa sẽ rất nhanh bình phục thôi. Bạn cứ yên tâm đi." La Tiểu Nặc cảm thấy mình còn chưa thêm mắm dặm muối, nếu không chắc cũng thành thần y mất thôi.

"Vậy, vậy tôi vừa mới gọi chân giò đường phèn, xem ra chỉ có thể lãng phí." Cậu bé mập có chút tiếc rẻ nói.

"Sao có thể lãng phí lương thực thế được? Nếu như bạn không ngại, bạn học, tôi sẵn lòng xả thân vì bạn tiêu diệt bàn chân giò đường phèn này, không biết ý của bạn thế nào?"

Cậu bé mập nhìn La Tiểu Nặc bộ dạng thèm nhỏ dãi, đáy mắt thoáng qua một tia sáng tỏ, cười đáp: "Vậy tôi đành làm phiền bạn vậy. Hôm nay thật sự cám ơn bạn đã vì tôi long lắng nhiều như thế, không biết bạn họ tên là gì?"

La Tiểu Nặc quýnh lên khoát tay nói: "Tôi tên là La Tiểu Nặc. Còn bạn?" Trong lòng La Tiểu Nặc cũng có một chút áy náy đối với cậu dđlqđ bé mập, mặc dù lúc nãy cô nói là sự thật, nhưng chắc chắn cô đã thổi phồng vấn đề lên vô số lần, ai ôi, ai bảo cậu bé mập này giành mất phần chân giò đường phèn cuối cùng của cô chứ, dáng dấp còn rất dễ bắt nạt, nếu mình không lừa cậu ta thì sẽ lừa ai đây. La Tiểu Nặc có phần vô lại mà nghĩ.

"Tôi tên là Hà Hạo Hiên." Cậu bé mập mỉm cười nói.

La Tiểu Nặc bày ra bộ dạng anh trai tốt đi qua vỗ vỗ bả vai cậu bé mập nói: "Vậy tôi gọi bạn là con chuột được rồi, về sau mọi người là bạn bè tốt, yên tâm, có chuyện gì chỉ cần đến lớp thực nghiệm năm đầu trung học Tử Dương tìm tôi là được rồi."

Trong mắt Hà Hạo Hiên xẹt qua một tia hài hước: "Được, đến lúc đó nhất định sẽ đi tìm bạn, vậy bạn ăn từ từ, tôi đi trước.”

La Tiểu Nặc vẫy tay sau đó nói lời tạm biệt với Hà Hạo Hiên, ngồi xuống nhìn một mâm chân giò đường phèn trên bàn, nghĩ thầm. Là của tôi, chính là tôi, con vịt đã đến miệng không chạy thoát được đâu, ha ha ha, trong lòng La Tiểu Nặc cười hả hê. Nói đi cũng phải nói lại, chuột con đó, bạn cũng không tệ, người bạn này rất đáng giá kết giao đấy. (là cái giò heo đáng giá kết giao thôi. Tác giả không nói gì tránh ra)

Lúc La Tiểu Nặc trong quán ăn đang hài lòng hít hà mùi thơm của món giò heo.

Bên ngoài quán ăn, một thiếu niên mập mạp nhoẻn miệng cười, lộ ra hai lúm đồng tiền đẹp mắt: "Thì ra cô ấy chính là La Tiểu Nặc mà ông nói đến, thật là một cô bé thú vị. Chúng ta còn có thể gặp lại. Ha ha."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn hochi về bài viết trên: Catstreet21, Linhkb3, P.Y, abc1212, anhanh0609, chalychanh, qh2qa06, sxu, |Trang|
     

Có bài mới 19.07.2016, 14:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.03.2016, 09:15
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 101
Được thanks: 320 lần
Điểm: 18.37
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 29
Chương 10: Quà tặng
Edit: hochi

La Tiểu Nặc ăn xong món chân giò đường phèn hằng nhung nhớ, về đến trong nhà, nằm trên ghế sa lon hú lên một tiếng thỏa mãn.

"Tiểu Nặc, về rồi à, mau nói cho mẹ biết, đạt thành tích gì thế? Thi đỗ lên trung học rồi nhỉ". Mẹ La vừa thấy Tiểu Nặc vào cửa, đã hỏi.

"Thành tích cũng tạm ổn, điểm cũng tàm tạm, thành tích đứng thứ hai, cũng vào được lớp thực nghiệm trung học Tử Dương." La Tiểu Nặc miễn cưỡng trả lời.

"Xếp thứ hai? Lớp thực nghiệm trung học Tử Dương, trời ạ!" Mẹ La thét một tiếng kinh hãi bưng lấy mặt của Tiểu Nặc nhìn trái nhìn phải: "Đây là Tiểu Nặc nhà mình sao? Từ khi nào đã giỏi như thế này rồi? Thật sự là mới một thời gian thôi đã phải nhìn với con mắt khác xưa. Đây thật là một tin tức tốt vô cùng! Không được, mẹ phải gọi điện thoại nói ngay cho cha con biết, để ông ấy lập tức trở về tổ chức ăn mừng cho Tiểu Nặc của chúng ta". Mẹ La hưng phấn đến nỗi lời nói không được mạch lạc, rồi tay chân luống cuống đi gọi điện thoại cho cha La.

La Tiểu Nặc không biết nói gì nhìn bộ dạng mẹ huơ tay múa chân, lúc này cộng hai mươi lăm tuổi của kiếp trước với mười hai tuổi của kiếp này cũng thành ba mươi bảy tuổi rồi, nếu vẫn không thể thi được thành tích tốt, chắc cô phải dđlqđ tìm miếng đậu hũ đập đầu chết thôi. Nhưng cha mẹ đều ở bên cạnh mình cảm giác thật tốt. Những thứ khác cô đều không để ý. La Tiểu Nặc thoải mái nằm trên ghế sa lon nghĩ.

Không bao lâu, cha La đã từ công ty tức tốc chạy về. Vừa về tới nhà, cha La không nói hai lời chạy lại ôm Tiểu Nặc lên nói: " Tiểu Nặc yêu, thật là giỏi. Khiến cho cha thật hãnh diện. Thật không hổ là con gái của La Nhất Kim, thật sự làm được chuyện đã hứa với cha. Ha ha ha ha, thật tốt quá."

La Tiểu Nặc bị hành động này của cha mình dọa sợ không nhẹ a, cũng hai mươi lăm tuổi rồi "già rồi" bị người ta ôm xoay vòng vòng trong không trung cảm giác thật sự rất kỳ cục. Cô hốt hoảng giãy giụa nói: "Cha, mau bỏ con xuống. Mau bỏ con xuống."

Cha La nghe xong lời này thấy không vui: "Mẹ bọn trẻ, em xem con gái này, trước kia thích nhất được anh ôm xoay vòng vòng, bây lại ghét bỏ cha. Híc híc."

Nhìn cha cố làm ra vẻ uất ức, La Tiểu Nặc là có chút dở khóc dở cười. Hình như sau khi trùng sinh trở về tính tình cha mẹ cũng thay đổi rất nhiều. Sao trước kia cô không nhớ được cha cũng có lúc cười to như thế.

"Cho con xin, cha, con đã mười một tuổi, là đứa bé lớn rồi." La Tiểu Nặc bất đắc dĩ nói.

"Đúng vậy, đúng vậy, Tiểu Nặc nhà chúng ta là cô gái, nên không ôm được rồi, còn không mau thả con bé xuống." Mẹ La yêu thương vỗ về đầu Tiểu Nặc nói.

"Được rồi được rồi. Ô ô." Lúc này cha La mới không cam tâm tình nguyện mà để Tiểu Nặc xuống. Vẻ mặt lại hưng phấn hỏi: "Tiểu Nặc, lần này con dđlqđ thi được tốt như vậy, con muốn phần thưởng gì nào."

"Yêu cầu gì cũng được sao? Cha." La Tiểu Nặc hưng phấn hỏi.

"Đó là đương nhiên rồi. Tiểu Nặc con quên nguồn gốc tên hai cha con mình rồi sao? Tên cha là Nhất Kim, tên con là Tiểu Nặc, tượng trưng cho truyền thống nhà họ La chúng ta từ trước đến nay lời hứa đáng giá nghìn vàng. Cha nói chuyện dĩ nhiên giữ lời rồi, điểm này bất kể lúc nào con cũng phải nhớ đấy."

"A, cha, con nhớ tên cha là Nhất Kim sao không gọi Thiên Kim." La Tiểu Nặc vừa lau mồ hôi lạnh vừa hỏi.

"Ái chà, cái con bé này, cha đã sớm dạy con suy nghĩ vấn đề phải gắn với thực tế, sao con không suy nghĩ khi cha còn bé trong nhà nghèo bao nhiêu, có một thỏi vàng đã cười trộm rồi, ông nội con chắc chưa từng nghĩ đến có một ngàn thỏi vàng. Làm sao có thể gọi Thiên Kim." Cha La nghiêm nghị trở lại nói.

Một đàn quạ đen bay qua, khóe miệng La Tiểu Nặc giật giật nói: "Cha, cha nói rất có đạo lý." Thầm nghĩ: nên tranh thủ thời gian đổi chủ đề cho an toàn, dđlqđ nếu không bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ chết rét. "Đúng rồi, cha, nếu vậy, con hi vọng có thể đi du lịch."

"Du lịch à, được. Thật đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn. Đi ra ngoài va chạm xã hội là tốt. Hãy cùng cùng mẹ con đi, địa điểm tùy con chọn." Cha La bộ dạng dễ thương lượng nói.

"Nhưng con muốn tự mình đi du lịch, con không đi cùng mẹ đâu." La Tiểu Nặc có chút khó khăn nói.

"Không được." Khó có lúc cha La và mẹ La được trăm miệng một lời nói.

"Một cô gái nhỏ tự mình đi du lịch, con cũng nghĩ ra." Mẹ La có phần nổi cáu gõ đầu Tiểu Nặc nói: "Thật là không biết thói đời hiểm ác! Con cho rằng bên ngoài là ở nhà sao, một mình đi ra ngoài có biết bao nguy hiểm, vừa không bạn bè thân thích nào, nhỡ có chuyện gì, phi phi phi, mẹ không dám nghĩ đến nữa."

"Đúng vậy, đến khi ra ngoài không cẩn thận bị bọn buôn trẻ con lừa bán, con bảo người làm cha này biết đi đâu tìm con gái về đây." Cha La đe dọa nói.

Bằng "Tuổi" của con, chỉ có con lừa bán người khác. La Tiểu Nặc bất đắt dĩ nghĩ.

La Tiểu Nặc ăn vạ gọi: "Cha...... Mẹ...."

"Không bàn cãi." Cha La và mẹ La cùng lúc từ chối nói.

Choáng, đi với mẹ ra ngoài có trò gì hay đâu, Tiểu Nặc buồn bực nghĩ. Cố ý nghiêm mặt nói: "Cha, mới vừa rồi cha nói với con làm người lời hứa phải đáng giá nghìn vàng, bây giờ ngay cả yêu cầu nho nhỏ này của con cũng không đồng ý, nói dối nói dối." Ha ha, từ từ trước đến giờ cha trọng chữ tín nhất chọn điểm này ra tay là hoàn toàn chính xác.

"Ai cha." Cha La nhất thời cứng họng."Dù sao con đang là học sinh tiểu học một mình đi du lịch nói gì cha cũng đều không đồng ý." Cha La giọng cứng rắn nói.

"Hừ, thì ra trước kia cha nói gì mà quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy đều là nói dối, về sau con không thèm tin cha nữa." Mặt La Tiểu Nặc ấm ức nói.

"Chuyện này......" Cha La chuyển ánh dđlqđ mắt cầu cứu nhìn về phía mẹ La. Mẹ La vẻ mặt không đếm xỉa đến, cha con hai người tranh cãi cũng đừng lôi tôi vào.

Lần này cha La đứng ngồi không yên. An toàn của con gái rất quan trọng, nhưng thanh danh coi trọng lời hứa của ông cũng quan trọng không kém. Đây, đây, phải lựa chọn thế nào đây?

La Tiểu Nặc vừa phát hiện thái độ của cha có phần hòa hoãn, vội vàng nói: "Khụ, cha, thật ra mặc dù một mình con đi, nhưng là bây giờ có công ty du lịch mà. Con có thể đi cùng đoàn, không lo về an toàn đâu."

Ừ, tuy nói thế, nhưng...... Cha La nghe Tiểu Nặc nói suy nghĩ một chút. Lại ngẩng đầu nhìn mẹ La cũng không phản đối gì. Ừ, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, nghĩ ra một chủ kiến hay...... Ha ha. Sau khi hạ quyết tâm cha La ngẩng đầu nhìn Tiểu Nặc ánh mắt mong đợi nói: "Được rồi, vậy thì để cho con đi du lịch cùng đoàn, hành trình con có thể tự chọn, nhưng công ty du lịch phải để ba quyết định, hơn nữa đúng lúc anh họ cả của con muốn đi Tây Tạng hưởng tuần trăng mật, cha để con đi cùng với anh họ và chị dâu con, như vậy cha và mẹ con mới có thể yên tâm."

La Tiểu Nặc nghe xong lời này, nhíu mày, nhưng suy đi nghĩ lại, anh họ và chị dâu hưởng tuần trăng mật khẳng định thời gian quản mình, hơn nữa điều này cũng là nhượng bộ lớn nhất của cha mẹ rồi, thôi, cứ như vậy đi. La Tiểu Nặc mở miệng cười nói: "Thật tốt quá, cha, con yêu cha nhất." Cha La nghe xong lời này mặt mày lập tức hớn hở.

"Còn mẹ thì sao?" Mẹ La không cam lòng chen vào.

"Dĩ nhiên rồi, mẹ con cũng là người mẹ tốt nhất trên thế giới." Mặt La Tiểu Nặc nịnh hót nói.

Trong nhà lại biến thành một cảnh tượng rộn rã.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn hochi về bài viết trên: Catstreet21, Linhkb3, P.Y, Vô Tâm Vô Tư, anhanh0609, chalychanh, qh2qa06, sxu, |Trang|
     
Có bài mới 03.08.2016, 17:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.03.2016, 09:15
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 101
Được thanks: 320 lần
Điểm: 18.37
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 41
Chương 11: Cuộc hành trình đến Tây Tạng
Edit: hochi

Đối với kiếp trước của La Tiểu Nặc mà nói, thế giới của cô chỉ chuyển động xung quanh một mình Đường Vĩ, anh ta muốn đi học cô cũng đi học với anh ta, dù thi vào đại học X đối với cô mà nói khó khăn đến vậy cô vẫn cố gắng thi được vào. Anh ta muốn gây dựng sự nghiệp cô đã giúp thu xếp cho anh ta vào công ty của cha, rồi cô tặng cho anh cổ phần mà cha đã chuyển die,n;da.nlze.qu;ydo/nn sang tên cô, cô cũng cam tâm tình nguyện. Món sở trường của cô chính là món anh ta thích ăn nhất, môn thể thao cô am hiểu nhất chính là môn thể thao anh ta thích, La Tiểu Nặc đã từng cứ sống đơn giản như vậy lấy Đường Vĩ làm trung tâm vũ trụ, thậm chí ở nơi đó đánh mất chính mình cũng không sao cả. Cho đến tín ngưỡng (tin tưởng và ngưỡng mộ) vụn vỡ, thế giới sụp đổ, La Tiểu Nặc mới phát hiện thì ra là quá yêu một người sẽ u mê, u mê đến nỗi không phân biệt được hiện thực và hư ảo, u mê đến quên mình là người ai. Còn lần này, trời cao cho cô cơ hội bắt đầu sống lại một lần nữa, cô không muốn tiếp tục vì người ai nữa, chỉ vì bản thân, vì La Tiểu Nặc sống một lần nữa. Lần này La Tiểu Nặc không ngừng cố gắng rốt cuộc cũng giành được cho mình cơ hội đi du lịch một mình cùng đoàn. Khi ở sân bay vẫy tay tạm biệt cha mẹ, mang theo tất cả hành lý lớn nhỏ đi theo đoàn du lịch bước lên máy bay, tâm tình vô cùng kích động.

Tây Tạng, đối với rất nhiều người mà nói là một nơi mê hoặc nhất. Nếu tìm tòi nghiên cứu gì đó mà La Tiểu Nặc muốn đến Tây Tạng, e rằng bản thân cô cũng không thể nói rõ ràng. Đó là một ý nghĩ, luôn luôn quanh quẩn ở một chỗ sâu nhất trong đáy lòng La Tiểu Nặc, không thể nói rõ được. Trước khi sống lại cô cũng đã từng cho rằng mình đã quên mất cái khát vọng này, nhưng thực lòng mà nói dường như vẫn ám ảnh theo cô suốt bốn mùa, cho đến khi được tái sinh một lần nữa. Như xa mà gần, như gần lại xa. Cho tới bây giờ đều dùng thái độ bình tĩnh lạnh nhạt về theo tiếng gọi của con tim, dường như không bao giờ câu nệ. Tư die,n;da.nlze.qu;ydo/nn vị này giống như một chiếc ánh đèn nho nhỏ, tuy không tỏa ra ánh sáng huy hoàng, nhưng lại lung linh, lại lẳng lặng dẫn dắt thiêu đốt tâm hồn yếu ớt. Mà bây giờ rốt cuộc cô đã đặt chân đến thần bí này. Hướng dẫn viên du lịch còn ở đằng kia nói liến thoắng không ngừng giới thiệu, các vị khách trong đoàn cũng không ngừng bày ra các loại tư thế vỗ tay khuôn sáo, chỉ có một mình cô bình tĩnh dừng trước cung điện Bố Lạp Đạt, nhìn kiến trúc hùng vĩ dưới trời xanh mây trắng, xúc động nói không nên lời. Đây là sự tinh khiết giản dị và tự do lan tỏa mạnh mẽ. Cả linh hồn đều run rẩy trong chốn thiên đường, dường như được sinh ra một lần nữa. Lúc này La Tiểu Nặc mới chân chính cảm thấy mình thực sự trở lại quá khứ, bắt đầu lại lần nữa. Trong khoảng thời gian này, mặc dù tất cả có vẻ như tiến hành đâu vào đấy, nhưng một khi rảnh rỗi, cô luôn không tự chủ được lâm vào một loại trạng thái mênh mông mù mịt. Không biết mình cần cái gì, theo đuổi là cái gì? Mà ở nơi đây, tất cả hình như từ phức tạp cũng biến thành đơn giản, có lẽ cuộc sống chính là mỗi ngày uống một chút bơ trà, uống một chút sữa chua, kết hợp với một chút hươu bào ngồi trong quán trà ở đầu đường mặt hướng cửa cả ngày không rời, tìm bất cứ ai nói chuyện linh tinh, sau đó già rồi chết đi. Tất cả mọi thứ lại cứ thế trở về thiên nhiên, có lẽ cô cần phải làm cũng chỉ là vì mình mà sống một lần nữa thôi. die,n;da.nlze.qu;ydo/nn Sau khi nghĩ thông suốt tất cả Tiểu Nặc thở dài một hơi, đi vào trong đoàn. Bầu trời Tây Tạng sao lại gần đến thế, gần đến nỗi dường như có thể chạm tay vào.

Trong mấy ngày kế tiếp, trong lúc La Tiểu Nặc thả lỏng cho bản thân đi du ngoạn non nước trong lành ở Tây Tạng, không hề hay biết thời gian trôi qua cực nhanh, đảo mắt đã đi hết một hành trình rồi. Hôm nay hành trình của bọn họ là muốn đi tham gia đốt lửa trại của dân tộc Tạng, thể nghiệm tục lệ của dân tộc Tạng.

Lúc đoàn du lịch tiến đến trước lều chiên của người Tạng, việc hướng dẫn viên du lịch làm trước là nói rõ với mọi người khi đốt lửa trại thì cả hai bên cùng nhau tham gia, cũng báo cho mọi người một số điều nên chú ý. Khi La Tiểu Nặc đi vào lều chiên mặc đồ bộ đồ của người Tạng ngồi xuống khăn ha đa* thì chợt sững sờ, "Cậu... tại sao cậu lại ở đây."

* Khăn ha-đa (dệt bằng tơ lụa của người Tạng và một số người Mông Cổ ở Trung Quốc, dùng để tặng nhau khi gặp mặt, tỏ ý kính trọng và chúc mừng, cũng dùng trong các buổi lễ tế thần.)

Thì ra chỗ ngồi bên cạnh cô chính là oan hồn không tan Đường Vĩ. Rất rõ ràng, Đường Vĩ cũng vì thấy La Tiểu Nặc ở chỗ này mà cảm thấy kinh ngạc. Nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, khẽ gật đầu một cái, cứ tiếp tục ngồi dường như rơi vào trong suy tư. Thật là duyên phận trớ trêu. La Tiểu Nặc tâm không cam tình không nguyện ngồi xuống, trong lòng là vô vàn không muốn. Đúng lúc này, đồng bào Tạng niềm nở rót cho mỗi một vị khách quý ngồi bên cạnh một ly rượu lúa mì thanh khoa* đặc biệt trên cao nguyên. La Tiểu Nặc nhẹ nhàng nhấp một hớp nhỏ: "Khụ khụ khụ, thật là cay." Cô khẽ nhỏ giọng nói một câu, rượu này thật là mạnh. Khóe mắt liếc xéo Đường Vĩ bên cạnh một cái, lại thấy cậu ta bưng ly rượu lên đổ luôn vào miệng, mặt không biến sắc tim không đập. Ặc, cậu nhóc này thật là mãnh liệt, sao cô chưa bao giờ biết thì ra từ lúc Đường Vĩ còn nhỏ như vậy cũng đã có một tửu lượng tốt như vậy nhỉ. La Tiểu Nặc âm thầm suy đoán nói.
*Lúa mì thanh khoa: giống lúa trồng ở vùng Tây Tạng, Thanh Đảo, Trung Quốc

Ông chủ lều chiên hiếu khách vừa thấy cậu bé này tửu lượng tốt như vậy, lập tức phấn chấn bước lại, ngân cao giọng hát lên bài hát mời rượu, lại một lần nữa rót đầy cái ly trước mặt Đường Vĩ. Chỉ thấy Đường Vĩ một hớp đã uống cạn sạch toàn bộ rượu trong ly. Có vẻ khá tốt, rượu càng rót càng hăng say, ai đến uống cùng cũng không cự tuyệt, hướng dẫn viên du lịch nhìn này dáng vẻ không ổn, cậu bé uống nữa sợ rằng sẽ xảy ra chuyện, vội vàng ở bên cạnh khuyên die,n;da.nlze.qu;ydo/nn nhủ Đường Vĩ: "Cậu Đường vĩ, đừng uống nữa, rượu này tác dụng rất mạnh, cậu uống một hớp một ly như vậy..., sẽ say mất.

Đường Vĩ vung tay nhỏ bé đẩy hướng dẫn viên du lịch ra, nói không được rõ ràng: "Không cần anh quan tâm, nào, uống nữa."

Đoàn người vừa nghe giọng điệu này, cũng biết này đứa bé đã uống say. Hướng dẫn viên du lịch nói chuyện với ông chủ lều chiên một chút, ông không rót rượu vào chén Đường Vĩ nữa. Tiệc tối vẫn còn đang tiếp tục, thỉnh thoảng La Tiểu Nặc lại len lén liếc nhìn Đường Vĩ mấy lần, cô cảm giác hôm nay Đường Vĩ rất kỳ lạ, nhưng không thể nói rõ là lạ ở chỗ nào. Một mình Đường Vĩ ngồi lầu bầu lẩm bẩm mấy câu "Thêm rượu" sau khi không ai để ý đến cậu ta, cậu ta chỉ đành một mình ngồi buồn bực, một lát sau lặng lẽ đi ra khỏi lều chiên.

Cậu bé này muốn đi đâu nhỉ? Bây giờ đã khuya, một mình uống nhiều rượu như vậy còn chạy ra ngoài, chẳng phải sẽ làm cho ông chủ người ta lo sao. La Tiểu Nặc có chút lo lắng nghĩ, vẫn không nhịn được cũng đi ra xem một chút.

Ban đêm trên cao nguyên, rõ ràng đang là mùa hè, nhưng nhiệt độ cũng chỉ có tám, chín độ. Gió thổi lồng lộng, ở nơi rộng lớn mênh mông này có vẻ hết sức cô đơn. La Tiểu Nặc vừa đi theo Đường Vĩ đi về phía trước, vừa âm thầm khẽ nguyền rủa: " Đứa bé chết tiệt này, rốt cuộc muốn đi đâu thế? Đợi lát nữa lạc đường, xem cậu ta làm thế nào?"

Rốt cuộc Đường Vĩ đi tới một gò núi nhỏ thấp thì ngừng lại, lặng lẽ đứng đó, La Tiểu Nặc đứng cách không xa phía sau cậu ta, một hồi im lặng, núi nhỏ này có cái gì hay mà nhìn thế nhỉ? Đường Vĩ từ từ ngồi xổm xuống, vùi đầu vào giữa khuỷu tay, ôi? Cậu ta sao thế nhỉ, không thoải mái sao? La Tiểu Nặc có chút lo lắng nhìn về bóng lưng phía trước của cậu ta đang khẽ run rẩy. Do dự một chút, vẫn đi tới.

"Này, cậu bé, cậu làm sao vậy?" La Tiểu Nặc mở miệng hỏi.

Đường Vĩ ngẩng đầu lên nhìn La Tiểu Nặc một cái, lạnh lùng hỏi: "Là cậu à. Không liên quan đến cậu, tránh ra".

Mặc dù là vào buổi tối, nhưng La Tiểu Nặc cũng mượn ánh sao nhìn thấy nước mắt trên gương mặt Đường Vĩ. Ôi, xem ra die,n;da.nlze.qu;ydo/nn là cậu bé này có tâm sự đây, đau lòng đến thế! La Tiểu Nặc nghĩ đến chuyện đau lòng khi mình còn bé, khuyên giải nói: "Này, không phải là bị cha mẹ cậu mắng rồi trốn ra đây khóc chứ, xấu hổ xấu hổ quá."

"A, cậu có thời gian để ý đến chuyện vớ vẩn của tôi, chi bằng quản tốt bản thân mình trước đi". Đường Vĩ châm chọc nói: "A, tôi quên mất, cậu là con gái nhà giàu nhất thành phố X mà, có chuyện gì cần cậu tự mình làm chứ, chỉ cần có tiền, ban thực nghiệm của trung học Tử Dương cậu cũng có thể mua vào mà..., huống chi những thứ khác. Tôi đã nói trong khoảng thời gian này, thành tích của cậu sao lại tiến bộ vượt bậc như vậy, e rằng cũng chỉ là mua chuộc thầy cô đổi lấy thôi. Cha cậu đối với cậu thật là tốt nhỉ, số tiền lớn như vậy cũng chịu chi ra, con gái nhà giàu nhất đúng là không giống nhau nhỉ".

La Tiểu Nặc nghe xong tức giận nói: "Hoàn toàn không có chuyện như vậy có hiểu không, cái đầu nhỏ của cậu rốt cuộc là chứa cái gì, xin cậu có thể đừng sỉ nhục cha tôi và tôi như vậy được không? Tôi vào trung học Tử Dương cũng là do hiệu trưởng trực tiếp kiểm tra thêm 20 phút mới vào được ban thực nghiệm của Tử Dương, điều này và tiền không có bất kỳ liên quan gì được chưa?"

"Thật sao? Vậy tại sao hiệu trưởng Tử Dương chỉ tìm cậu tham gia kiểm tra chứ không tìm những người khác?"

"Làm ơn, đủ điểm vào Tử Dương trường chúng ta cũng chỉ có hai đứa mình, ông ấy không tìm tôi còn có thể tìm ai nữa?"

"À, bây giờ cậu nói gì chẳng đúng. Tôi nói không lại cậu, nhưng mà mời cậu lập tức cút ngay, tôi chán ghét loại người như cậu". Đường Vĩ có phần không thể nói lý la ầm lên.

La Tiểu Nặc nghe xong lời này lập tức nổi giận: "Cậu chán ghét tôi? Tôi cũng chán ghét cậu không kém đâu. Thằng nhóc chết tiệt này". La Tiểu Nặc không nhịn được đẩy Đường Vĩ một cái, cậu ta vốn ngồi xổm bị đẩy một cái cả người ngã quỵ ở trên đất. "Này, cậu làm sao thế, tôi cũng chưa die,n;da.nlze.qu;ydo/nn dùng sức gì, cậu... cậu đứng lên đi." La Tiểu Nặc có chút khó xử nhìn Đường Vĩ đang nằm úp sấp xuống đất, đưa tay muốn đỡ cậu ta dậy. Lúc vừa chạm vào tay cậu ta, lay lay, sao tay lại lạnh như nước đá thế này. Vội vàng đưa tay sờ trán của cậu ta, ôi, thật là nóng. "Này, cậu bị sốt rồi, đứng lên đi, chúng ta vào trong lều chiên đi, nơi này lạnh lắm".

La Tiểu Nặc đẩy Đường Vĩ một cái, thế nhưng cậu ta lại không có phản ứng. La Tiểu Nặc nhìn lều chiên cách chỗ này rất xa, chung quanh lại không có bóng dáng ai. Thở dài, bắt được cánh tay của cậu ta khoác lên vai mình từ từ nâng cậu ta dậy, chậm rãi đi trên đường.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn hochi về bài viết trên: Catstreet21, Linhkb3, P.Y, ThienBangSuong, Thượng Tuyết Ly, abc1212, lyroti, selena1497, sxu, |Trang|
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bsngothu123, Bạch Tiểu Dương, châulan, chú mèo của gió, conluanho, Hoa bí, nguyenthin88, Phở Bảo Bối, pypyl, Thanh Nhàn Uông, Tiên tử, Yến khôi và 1103 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

11 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.