Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Độc Sủng Mỹ Hậu - _thanhthanh_

 
Có bài mới 25.08.2016, 05:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8037
Được thanks: 4540 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Độc Sủng Mỹ Hậu - _thanhthanh_ - Điểm: 11
Chương 65: Rời Cung


Sáng hôm sau.

Lôi Thừa Vũ mở mắt, đầu óc có chút choáng váng, Lý Huệ thấy hắn tỉnh, vội vàng đem canh giải rượu dâng lên.

Hắn đứng dậy, cứ thế đi qua nàng, không có ý định nhận lấy bát canh.

Hắn mở cửa, nhìn thấy Vương Hàm bên ngoài, liền hỏi " Đêm qua có phải ta ra ngoài không?"

"Vâng, người uống say... không phân biệt được lối đi... hoàng hậu nương nương gọi nô tài tới đưa hoàng thượng về." Vương Hàm thành thực thuật lại.

Vậy là hắn không nhớ lầm, đêm qua hắn thật sự đã tới chỗ nàng, nhưng nàng lại cho người đưa hắn về? Nàng giận hắn chuyện Lý chiêu nghi? Hay một mực muốn đẩy hắn đến bên người khác, còn nàng, thì làm một hoàng hậu bao dung độ lượng được người người ca tụng?

" Đến Cung Vĩnh Thuỵ!'' Lôi Thừa Vũ tức giận quát lên, lập tức đi tìm Ninh Nhược Đình.

Đến nơi, cánh cửa cung Vĩnh Thuỵ vẫn còn đóng, dường như nàng chưa tỉnh giấc, hắn hung hăng mở cửa đi vào.

"Nhược Đình!''

Bên trong, chỉ có Lôi Dật nằm trong nôi bị tiếng động đánh thức, liền lớn tiếng khóc lên, không hề có bóng dáng Ninh Nhược Đình.

"Hoàng hậu đâu?"

Gương mặt Tiểu Thanh tái mét, lắp bắp nói "Hoàng hậu vẫn chưa rời khỏi phòng..."

Thực ra, ngay đêm qua sau khi hoàng thượng rời đi, hoàng hậu đã không còn ở đây rồi, nàng vẫn luôn túc trực bên ngoài, nếu như tiểu hoàng tử khóc, sẽ lập tức chạy vào.

"Ngươi nói cái gì?" Lôi Thừa Vũ nghĩ đến nàng bị bắt cóc giống như lần đi Thanh Lâm tự cầu phúc, trong lòng liền hoảng sợ. " Lý Đằng, huy động toàn bộ Ngự lâm đi tìm nàng. Gọi Trình tướng quân đi tìm người trong thành!" Văn Giản đã xin nghỉ phép nghỉ dưỡng bệnh, Trình tướng quân liền tạm thời thay thế hắn.

Kết quả từ sáng tới đêm khuya, quân lính đem trong cung ngoài cung toàn bộ lật tung lên, không hề có tung tích của hoàng hậu.

Bên ngoài kinh thành một trăm dặm.

Một nam tử và một nữ tử dung mạo tầm thường khí chất phi thường, từ trên ngựa leo xuống, để tiểu nhị buộc ngựa, lần lượt tiến vào trong khách điếm.

"Văn huynh, đa tạ huynh đã đi cùng ta."

"Ninh cô nương, cô không cần khách sáo. Cô đang ở trong thân thể của Ninh Nhi, ta không cho phép cô thương tổn nàng." Văn Giản đặt kiếm xuống bàn, chậm rãi nói.

Ninh Nhược Đình đáp lại " Ta biết, dù sao vẫn cảm ơn huynh."

"Ăn tối nhanh một chút, sau đó chúng ta phải đi ngay, nhanh chóng tới hội họp với sư phụ và sư bá của ta.''

Hai người ăn cơm xong, cũng không nghỉ ngơi mà đi ngay.

Trải qua một ngày đường đi liên tục nữa, mới đến bến cảng, lúc này Ninh Nhược Đình đã mệt mỏi không chịu nổi, đợi đến khi lên thuyền, mới được nghỉ ngơi một chút.

Mà lúc này trong cung, tình hình vô cùng hỗn loạn, Đại lý tự đã nhận lệnh tra xét tất cả cung nhân trong hai ngày, môt người cũng không bỏ sót. Tra xét được nửa số, vẫn không có chút tn tức của hoàng hậu.

Trong cung, cũng chỉ có Tiểu Thanh biết chuyện, nàng cũng muốn theo bồi nương nương, nhưng tiểu hoàng tử cần có nàng chăm sóc. Ngay cả Đại vương phi Văn Thiển Nguyệt- muội muội của Văn Giản cũng không biết chuyện, Văn Giản lo nàng sẽ nói cho Lôi Thừa Vân biết.

Lôi Thừa Vũ hai ngày không thượng triều, cả ngày chỉ ở trong cung Vĩnh Thuỵ với Lôi Dật, ngoài ra còn đến Đại lý tự quan sát thẩm vấn.

Một con người bằng xương bằng thịt, không lý nào biến mất vô tung vô ảnh như vậy được! Lôi Thừa Vũ lo lắng muốn điên rồi! Nếu nàng bị bắt cóc, thù kẻ bắt nàng hẳn là muốn gây sức ép với hắn, nếu như vậy thì phải liên lạc với hắn trao đổi điều kiện, nhưng đằng này, lại bặt âm vô tín.

"Hoàng thượng, tìm được cái này trong hộp trang sức của nương nương!"

Tiểu Thanh thấy bộ dáng nổi điên của hắn hôm trước, liền do dự bây giờ mới đưa ra bức thư Ninh Nhược Đình để lại.

Nàng...nàng là cố ý bỏ đi!

"Lý Đằng, ngươi đi Đồ Châu tìm nàng!" Lôi Thừa Vũ cho rằng nàng sẽ trở về nhà cha mẹ đẻ.

Mà lúc này, ở trên thuyền.

Lúc này đã là xế chiều, người đi Cửu Thiên đại lục không nhiều lắm, trong phòng khoảng mười mấy người, Ninh Nhược Đình và Văn Giản cũng ngồi ở trong phòng, duy trì trầm mặc.

Nàng lần này rời đi, là muốn tận dụng thời gian tìm kiếm Linh Y thảo. Ninh Nhược Đình đã sớm chuẩn bị kĩ càng, nhờ Văn Giản bán đi một ít đồ trang sức, cộng với bổng lộc toàn bộ đổi thành chi phiếu, cộng với một ít bạc vụn.

Ngoài ra, nàng cũng chỉ đem theo túi thơm uyên ương, và trâm hồng ngọc mà Lôi Thừa Vũ tặng.

Trời dần dần tối, Ninh Nhược Đình quá mệt mỏi thiếp đi, đầu tựa lên cửa sổ. Gương mặt đã tháo bỏ dịch dung rồi, lúc này được ánh trăng sáng bao phủ, nghiêng nghiên trên khung cửa, toát lên vẻ đẹp lạ kỳ.

Văn Giản điểm huyệt ngủ của nàng, cẩn thận vòng tay ra sau gáy Ninh Nhược Đình, để nàng tựa lên vai mình mà ngủ.

Lúc này, hãy xem như nàng là Ninh Nhi đi.

Sáng hôm sau, Ninh Nhược Đình mở mắt, phát hiện mình đang tựa lên khung cửa sổ, cả người có chút mỏi.

" Không đến nửa canh giờ nữa, chúng ta sẽ cập cảng của Cửu Thiên." Giọng nói của Văn Giản vang lên bên cạnh.

Nàng ứng thanh một tiếng, tỏ ý đã biết, tự mình dùng một ít nước uống thấm vào khăn dùng lau mặt, cả người liền tỉnh táo trở lại.

Không lâu lắm, thuyền đã cập bến, mọi người lần lượt xuống thuyền, Ninh Nhược Đình và Văn Giản ngay lập tức đi mua hai con ngựa, cùng nhau đến Tinh Mộ quốc.

Cửu Thiêm đại lục có bốn nước Nguyên Lăng,Tinh Mộ, Tây Lĩnh và Diên Hải, điểm dừng chân đầu tiên của hai người Văn Giản và Ninh Nhược Đình là Nguyên Lăng.

Thời điểm bọn họ tới, hoàng cung Nguyên Lăng đang cử hành đại hôn cho thái tử Lăng Minh Duật. Nghe nói thái tử cũng là người tài năng biết đem sức mình giúp đỡ dân chúng, được dân tin yêu, cho nên hôn sự của thái tử, toàn thành cũng chìm trong không khí náo nhiệt, trên đường nghe thấy trẻ con hát đồng dao ca ngợi đức độ của thái tử và tài mạo của thái tử phi Điền Tâm.

Nàng còn nhớ, khi còn ở Khang quốc, đôi khi Tiểu Thanh nghe được những câu ca đồng dao ca ngợi Thừa Vũ và nàng, cũng đem vào trong cung vui vẻ hát cho nàng nghe.

Không biết hắn bây giờ thế nào?

Hắn đã đáp ứng nàng, đợi sau khi từ Hoàng Hạc thành trở về, hai người sẽ cùng xuất cung du sơn ngoạn thuỷ một lần, cuối cùng lại không thực hiện được.

Gần nửa tháng sau, hai người đã tới kinh đô Tinh Mộ quốc.

Xét về thời gian mà nói, hai người Mộ lão và Phương lão đã rời cung đi gần một tháng, việc tìm Linh Y thảo dù thành hay là bại, họ cũng phải trở về rồi. Hơn nữa, Ninh Nhược Đình và Văn Giản không nắm rõ tình hình ở U Minh cốc, cũng không thể đến đó tìm đám người Mộ lão được, chỉ có thể ở kinh thành Tinh Mộ quốc nghe ngóng tin tức từ Hiên vương phủ.

Hiên vương gia và Hiên vương phi vẫn chưa trở về, họ cũng chỉ còn cách chờ đợi.

Ninh Nhược Đình mặc váy dài màu vàng nhạt, mái tóc vấn cao dùng trâm hồng ngọc cài lên, toàn thân toát lên vẻ đẹp dịu dàng nhu nhược, nàng đi đằng trước ra khỏi khách điếm, theo sau là Văn Giản vẫn luôn luôn không rời nửa bước.

Ninh Nhược Đình đi xuống khu chợ, đơn giản đi dạo một chút giải khuây, nếu chỉ ở trong phòng, nàng quả thực sẽ bị nỗi nhung nhớ dày vò chết mất.

Đang đi, trên đường xuất hiện một cỗ kiệu lớn, dừng trước mặt nàng, trên xe, một nam tử dung mạo ưa nhìn đi xuống, chắn trước mặt nàng.

"Cô nương này từ đâu tới đây? Thật là xinh đẹp!"

Giọng nói của hắn thô bỉ cực kì, trong lòng nàng âm thầm phỉ nhổ, nếu không phải e ngại thân thế hắn ta, nàng đã mắng hắn rồi. Không ngờ nàng lại gặp tình huống giống Băng Tuyền.

Hắn vừa xuất hiện, người dân hai bên lập tức tránh xa, xem ra là, thân phận hắn ta không nhỏ, hơn nữa đã trêu hoa ghẹo nguyệt thành thói.

Tên nam nhân kia đưa tay muốn nâng cằm nàng, ngay ngón tay hắn liền xuất hiện một lưỡi kiếm sắc bén, ngón tay bị cứa một đường, hắn ta liền hét lên " A! Đau chết bản hoàng tử rồi!"

Nghe tiếng thét giống như lợn bị chọc tiết của hắn, Ninh Nhược Đình rất muốn cười lớn lên, nhưng nghe ba chữ " bản hoàng tử", nàng lại cảm thấy không xong rồi.

Văn Giản vừa thu kiếm lại, nghe thấy lời nói của tên kia, lông mày hơi chau lại, sau đó lập tức dãn ra. Lệnh bài Tả tướng hắn vẫn mang theo, không tin hòang thất Tinh Mộ dám nặng tay với hắn. Chưa kể, người tên hoàng tử ngu ngốc kia phi lễ, chính là đương kim hoàng hậu Đại Khang, chưa truy cứu việc này đã để cho hắn mặt mũi rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Una
     

Có bài mới 25.08.2016, 05:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8037
Được thanks: 4540 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Độc Sủng Mỹ Hậu - _thanhthanh_ - Điểm: 11
Chương 66: Ở Lại Tinh Mộ


" Bát đệ, đệ quá lộng hành rồi!"

Đằng sau tên hoàng tử kia, vang lên một giọng nói trầm thấp hữu lực, một nam tử cao lớn tiến đến đằng sau, tóm cổ áo hắn ta, hắn hoảng sợ quay lại " Thất, thất huynh..."

Một nữ tử phong hoa tuyệt đại tiến lên, vẻ mặt chán ghét nhét một viên thuốc vào miệng hắn, mắng " Ngu ngốc!"

"Thất tẩu, cái gì vậy?" Bát hoàng tử hốt hoảng muốn nhổ viên thuốc ra, nhưng lại bị nam tử bóp cổ họng, buộc hắn nuốt xuống.

" Cũng không có gì, chỉ làm cho toàn thân ngươi ngứa ngáy suốt một ngày thôi." Nữ tử kia thản nhiên nói, bắt ép bát hoàng tử lên kiệu đưa về phủ.

" Nương nương?" Mộ lão nhận ra Ninh Nhược Đình, liền từ trong đám người tiến lên.

" Nương nương, Giản nhi, sao hai người lại ở đây?"

" Chuyện nói ra thì dài lắm, hai vị đây có phải là Hiên vương gia và Hiên vương phi?"

" Đúng là chúng ta." Lãnh Vân Hiên đáp lại." Hai vị đây là?"

" Vương gia, đây là hoàng hậu của Đại Khang, cùng với đồ nhi của ta." Phương lão một bên thay hai người Ninh Nhược Đình và Văn Giản trả lời.

" Hoàng hậu nương nương, bát đệ của ta lỗ mãng đắc tội, nương nương bỏ quá cho!" Lãnh Vân Hiên thực sự vì bát hoàng tử này mà hổ thẹn, hoàng thất lại có một kẻ như vậy, đúng là mất hết mặt mũi.

" Mọi người trước về vương phủ, nói chuyện ở đây không tiện." Mộ Hoa Ảnh lên tiếng, mọi người đều cho là phải, liền một đường trở về vương phủ.

" Tỷ tỷ cũng là xuyên qua phải không?" Mộ Hoa Ảnh cũng đã nghe Mộ Kì kể về người giống như mình, liền cùng với Ninh Nhược Đình trò chuyện, lại toàn những chuyện mà đám người Lãnh Vân Hiên không hiểu.

" Hoa Nhi, nói chính sự trước!" Lãnh Vân Hiên hắng giọng.

" Phải rồi, mọi người có tìm được Linh Y thảo không?" Ninh Nhược Đình lo lắng hỏi.

" Không có thấy." Mộ Hoa Ảnh lắc đầu tiếc nuối. " Ở đó thật là có gốc của Linh Y thảo, nhưng loài này mất đến mấy chục năm mới trưởng thành, cũng chỉ sinh trưởng ở thánh địa. Sắp tới, chúng ta sẽ đi thánh địa của Nguyên Lăng xem thử."

" Thì ra là như vậy. Mọi chuyện ta đều trông cậy Hiên vương phi."

" Gọi ta Hoa Ảnh là được rồi."

" Hoa Ảnh, ta muốn hỏi một chuyện, cô vì sao mà xuyên tới đây?"

Mộ Hoa Ảnh nhớ lại chuyện cũ, giọng nói buồn buồn " Tôi lúc đó bị u não, phẫu thuật không thành công..."

" Còn tôi, là bị tai nạn... nhưng không lâu nữa, tôi sẽ phải trở lại."

" Còn có chuyện trở lại?" Mộ Hoa Ảnh giật mình, Lãnh Vân Hiên cũng có chút khẩn trương, Hoa Nhi mà biến mất, thì hắn phải làm sao đây?

Những người ở đây đều biết chuyện xuyên qua, Ninh Nhược Đình liền đem mọi chuyện thuật lại, bao gồm cả chuyện mình từ nay không trở lại hoàng cung nữa.

" Như vậy, cô ở lại Tinh Mộ quốc đi. Tôi giúp cô ở kinh thành mở hiệu buôn bán gì đó là được."

Cứ như thế, hai tuần sau, Ninh Nhược Đình ở kinh thành Tinh

Mộ mở một tiệm bán vải vóc y phục.

Đùng đùng đoàng đoàng!

Tiếng pháo đỏ vang lên rộn ràng, cửa tiệm được khai trương, người làm chạy ra chạy vào tất bật, mội vài người do Ninh Nhược Đình tuyển từ bên ngoài, số còn lại là Mộ Hoa Ảnh đưa hạ nhân trong vương phủ đến giúp đỡ.

Cửa tiệm không lớn lắm, chính là có hai vị đại mỹ nhân ở trong tiệm, khách nhân tới là nam nhân còn nhiều hơn nữ nhân, Mộ Hoa Ảnh liền nhân cơ hội hét giá mỗi tấm vải cao hơn mấy chục lượng, cũng không ai ca thán gì, coi như là được nhìn mỹ nhân một cái, cũng đáng. Có vài cô nương đến, mua vải vóc, thỉnh thoảng lại lén nhìn Văn Giản mặt lạnh như tiền một cái, cười thẹn thùng, Ninh Nhược Đình cũng không nương tay mà thu thêm bạc.

Ngày đầu tiên vô cùng bận rộn, Ninh Nhược Đình bận đến tối tăm mặt mũi.

Nàng chợt nhận ra, từ khi đến đây, nàng đã thay đổi. Sống trong hoàng cung, nàng dần dần bớt đi tính cách tuỳ hứng, trở nên trầm ổn bình tĩnh hơn, không còn là tú nữ vô tư hành xử tuỳ tiện như xưa nữa, mà đã biết tính toán xoay sở.

Hoàng cung Đại Khang.

" Nàng ta dám trốn khỏi hoàng cung, tội này thật không thể tha, nhưng hoàng nhi, trước khi bắt nàng về quy án, con cũng phải sắc phong tân hoàng hậu, chấp chưởng chuyện nội cung."

" Hoàng thượng, thái hậu nói phải."

" Thái hậu nói có lý, thưa hoàng thượng."

Lôi Thừa Vũ chau mày, vỗ án một tiếng, lạnh giọng quát " Các ngươi muốn thay trẫm quyết định chuyện hậu cung sao?"

" Chúng thần không dám, nhưng..."

" Nếu ai còn muốn nhắc đến chuyện này, thì từ nay không cần lên triều nữa."

Lôi Thừa Vũ rời ngự thư phòng, về cung Vĩnh Thuỵ, Lôi Dật lúc này đã biết bò rồi, lúc Lôi Thừa Vũ đến, Lôi Ngọc Âm, Thiển Nguyệt và Tiểu Thanh đều đang ở trong phòng, Lôi Dật thì đang bò trên tấm thảm dạ.

Lôi Thừa Vũ đi vào, bế bổng Lôi Dật lên, bé phấn khích a a lên mấy tiếng, ôm lấy cổ phụ thân.

Lôi Ngọc Âm xót xa nhìn nhị huynh đã gầy đi nhiều lắm, nàng nắm lấy tay áo hắn " Nhị huynh, ngồi xuống đây."

Lôi Thừa Vũ ngồi xuống, đặt Lôi Dật lên trên đùi, trò chuyện với con trai.

"Haiz..." Lôi Ngọc Âm thở dài, làm sao nhị tẩu lại đột nhiên nói chán ghét cuộc sống trong cung mà bỏ đi chứ? Ở đây có trượng phu, có nhi tử của tẩu ấy, tẩu ấy có thể đi đâu?

Hơn nữa, tẩu ấy một thân một mình, lại không có võ công, làm sao có thể vô tung vô ảnh rời đi? Về điểm này, hoàng huynh đã nghi ngờ Văn tướng quân giúp hoàng tẩu, vì cùng thời gian đó Văn tướng quân xin nghỉ dưỡng bệnh, mà bây giờ không ai tìm thấy Văn tướng quân.

Nhưng nói như vậy, không phải là hoàng tẩu và Văn Giản có gian tình? Vô lý, hết sức vô lý!

Gần hai tháng nay, hoàng huynh vẫn cho người đi tìm kiếm hoàng tẩu khắp nơi, bản thân huynh ấy cũng đích thân xuất cung, nhưng cái bóng của hoàng tẩu cũng không có thấy.

" Khụ..." Lôi Thừa Vũ đột nhiên ho khan mấy tiếng, mở bàn tay ra, lòng bàn tay toàn là máu tươi.

Tiểu Thanh nhìn thấy, hoảng sợ kêu " Đằng, chàng mau vào đây!"

Lý Đằng nghe tiếng của thê tử, hắn vội vã xông vào, nhìn thấy máu trong lòng bàn tay Lôi Thừa Vũ, hắn vội giúp Lôi Thừa Vũ thuận khí, hô hấp của Lôi Thừa Vũ dần ổn định lại, móc từ trong ngực áo ra một bình sứ nhỏ, hắn đổ ra một viên thuốc màu đen, cho vào trong miệng nuốt xuống.

Đây là thuốc Mộ lão đưa cho hắn, giúp cho thân thể hắn cầm cự đến khi luyện thành Linh Tiên đan. Nhưng thuốc này đang dần dần mất đi công hiệu, khoảng cách giữa những lần phải uống thuốc càng ngày càng rút ngắn.

Lôi Ngọc Âm đã lo lắng tới mức khóc lên, Thiển Nguyệt liền ôm vai nàng " Công chúa, người đang mang thai, không nên xúc động!"

" Đúng vậy, công chúa đừng khóc." Tiểu Thanh ở một bên cũng lo lắng.

" Âm Nhi, ta không sao." Lôi Thừa Vũ dịu giọng trấn an.

" Nhị huynh, huynh không được uống rượu nữa, thân thể đã không tốt..."

Một lời này của nàng khiến cho tất cả mọi người giật mình, kể cả Lôi Thừa Vũ. Hắn xưa nay không thích uống rượu, nhưng từ ngày xảy ra xích mích với hoàng hậu, đã uống rất nhiều, uống đến say khướt, ai cũng không cản nổi.

" Được, huynh không uống nữa."

" Hoàng thượng, Mộ thái phó vừa rồi chuyển tin về, nói họ đi Diên Hải không có kết quả" Lý Đằng thực sự thất vọng " Sắp tới bọn họ sẽ đi thánh địa của Nguyên Lăng, chỉ cần tìm được Linh Y thảo..."

Lôi Thừa Vũ chợt cảm thấy có tia sáng loé lên trong tâm trí.

" Sư phụ đang ở đâu?"

" Hồi hoàng thượng, Mộ thái phó và Phương tiên sinh đều đang ở kinh thành Tinh Mộ quốc."

" Ngươi chuẩn bị đi, ba ngày sau chúng ta đi Tinh Mộ!"

" Hoàng thượng, tại sao người..." Lý Đằng chợt hiểu ra " Có thể hoàng hậu nương nương đang ở đó?"

" Đúng vậy!" Lôi Thừa Vũ có một tia hi vọng, tâm trạng liền phấn chấn lên. " Trước đây nàng từng đề cập với ta, muốn đi tìm Linh Y thảo, nhưng ta không đồng ý. Hơn nữa lần này Văn Giản cũng biến mất, khả năng cao nhất là họ đã đến chỗ sư phụ và Phương tiên sinh."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Una
     
Có bài mới 25.08.2016, 05:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8037
Được thanks: 4540 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Độc Sủng Mỹ Hậu - _thanhthanh_ - Điểm: 11
Chương 67: Đi Nguyên Lăng Quốc


Ở hậu viện của tiệm vải, chính là dãy phòng nghỉ dành cho chưởng quỹ và người làm, phía Tây là kho hàng và phòng nhuộm vải, Ninh Nhược Đình ở trong phòng cùng với vài người nữa, cùng nhau xem xét cách tạo ra màu sắc mới.

Xong việc ở phòng nhuộm, nàng lại về phòng riêng vẽ hoa văn cho hạ nhân thêu lên y phục, đây cũng là điểm khiến cho tiệm vải này thu hút khách nhân, bởi hoa văn ở đây độc đáo mới lạ, không đâu có được. Ninh Nhược Đình bây giờ không còn là thành viên hoàng thất cao cao tại thượng như trước nữa, mà bận rộn làm nhị chưởng quỹ của tiệm vải.

Sở dĩ gọi nhị chưởng quỹ, bởi đại chưởng quỹ chính là Mộ Hoa Ảnh, nàng muốn mượn danh nghĩa vương phủ để bảo vệ cho Ninh Nhược Đình mới tới đây buôn bán, mặt khác, Ninh Nhược Đình bây giờ đang lấy danh nghĩa đường muội của Mộ Hoa Ảnh.

" Nhị chưởng quỹ, tín sử* của vương phủ đưa thư tới!"

Ninh Nhược Đình vươn ra bàn tay trắng nõn, cầm lấy bức thư, ra hiệu cho hạ nhân vừa rồi đi ra ngoài, nàng xé mở phong thư, hướng về phía ánh sáng đọc.

" Nhược Đình, chúng ta đã có tin tức ở Nguyên Lăng, ngày mai sẽ xuất phát ngay, bản thân ta nghĩ tỷ không nên đi, bởi có quá nhiều nguy hiểm, nhưng ta biết tỷ cũng rất lo lắng nòng lòng, cho nên viết thư này hỏi ý của tỷ, tỷ có muốn đi Nguyên Lăng cùng chúng ta không?"

Ninh Nhược Đình đọc xong, lập tức đi chuẩn bị đồ đạc, chuẩn bị một ít ngân phiếu, sáng sớm ngày hôm sau nàng đã cùng đoàn người Mộ Hoa Ảnh hội họp, cùng đi Nguyên Lăng.

Mà lúc này, Lôi Thừa Vũ và cũng đã đến phụ cận kinh thành Tinh Mộ rồi.

Hắn vào trong thành, liền trước tới một khách điếm, bây giờ đến Hiên vương phủ không tiện, nếu như không có thân phận đặc thù, cư nhiên không được phép tiến vương phủ. Nếu như mượn thân phận của bọn hắn, không cần nói là hoàng đế, chỉ cần là người Đại Khang vô duyên vô cớ đến bái phỏng, sẽ sinh ra những hiểu lầm tổn hại đến Hiên vương gia.

Trong tửu lâu dưới lầu, có một nam tử ngân y dung mạo bất phàm, khí chất cao quý lãnh tĩnh, xung quanh hắn là vài nam nhân khác, cũng khí chất hơn người, bao quang hắn giống như sao vây quanh trăng.

Đoàn người Lôi Thừa Vũ ngồi ở trong tửu lâu phía dưới khách điếm, lại nghe thấy những chuyện trà dư tửu hậu.

" Ngươi đã đến tiệm vải mới mở phía Đông thành chưa?"

" Chưa có dịp, thế nào?"

" Tiệm vải đó là do Hiên vương phi mở ra, ngày thường do đường muội của vương phi quản lý, rất nhiều hàng thượng phẩm, gần đây còn cung cấp vải cho hoàng thất sử dụng." Nam nhân kia cười hỉ hả, lại tiếp " Còn nữa, đường muội của vương phi là một trang tuyệt sắc giai nhân."

" Ta nhất định phải tới!"

" Đi ngay đi."

Hai nam tử bàn bên nói xong, liền đi ra khỏi cửa, Lôi Thừa Vũ dẫn đầu dứng dậy, theo sát phía sau.

" Công tử, người đã nghe ra điểm khả nghi?"

" Người trong hoàng thất, nhất là địa vị cao như Hiên vương, hiếm khi tham gia vào việc kinh doanh, thế nhưng Hiên vương phi không sớm không muộn lại ngay lúc này mở tiệm vải, hơn nữa đích thân ra mặt, ta nghĩ có thể Nhược Đình ở đó, nếu không, chúng ta có thể tìm hiểu mội chút thông tin của vương phủ." Lôi Thừa Vũ không nhanh không chậm đáp lời.

Lúc bọn họ tới tiệm vải, mới biết Hiên vương gia, Hiên vương phi và nhị chưởng quỹ đều rời đi rồi, không biết bao giờ mới trở lại.

Tinh Mộ và Nguyên Lăng giáp nhau, đoàn người Lãnh Vân Hiên đi trong bốn ngày, đã tới phụ cận thánh địa.

Riêng Ninh Nhược Đình và Văn Giản tự mình tìm nơi gần đó nghỉ lại, còn Lãnh Vân Hiên, Mộ Hoa Ảnh cùng hai người Mộ lão và Phương lão tiến vào thánh địa Nguyên Lăng.

Trải qua ba ngày, hôm nay là ngày Mộ Hoa Ảnh hẹn sẽ trở về, Ninh Nhược Đình ngồi bó gối bên cạnh cửa sổ, tuỳ tiện đọc sách, muốn chờ đến khi bọn họ trở lại.

Nàng lật vài trang sách, chữ được chữ không ngủ gật, quyển sách " bộp" một tiếng rơi xuống đất, Ninh Nhược Đình gục đầu vào cửa sổ mà ngủ.

Văn Giản ở phòng bên nghe động, lo lắng chạy sang, hắn bất đắc dĩ nhìn nàng bộ dáng mệt mỏi tựa vào cửa, chần chừ một lúc, liền ôm ngang nàng nhẹ nhàng đặt lên giường.

Ninh Nhược Đình mơ mơ màng màng ngủ, mơ hồ cảm nhận mình nằm an ổn trên giường, liền yên tâm ngủ say, nàng mất ngủ đã quá nhiều đêm, quả thật vô cùng mệt mỏi.

" Nhược Đình, Nhược Đình?"

Văn Giản đang ngồi cạnh bàn nhắm mắt dưỡng thần, hắn mở mắt ra, thanh âm này không sai là của Hiên vương phi.

Ninh Nhược Đình mơ màng thức dậy, trời đã hửng sáng, nàng ngủ quên lúc nào?

Mộ Hoa Ảnh đẩy cửa bước vào " Mau lên, chúng ta phải rời đi ngay, hoàng đế Nguyên Lăng đã biết có người xâm nhập thánh địa!"

Ninh Nhược Đình và Văn Giản vội cầm đồ đạc chạy ra ngoài, tất cả mọi người tung mình lên lưng ngựa, lao đi như bay.

"Mau đuổi theo!"

Đội kỵ binh hoàng gia đuổi theo ráo riết, bọn họ nhân mã không hề ít, có đến không dưới năm mươi binh lính tinh nhuệ, trong khi bọn họ trừ bỏ Ninh Nhược Đình còn có năm người biết võ công, thật sự lành ít dữ nhiều.

Ninh Nhược Đình ngồi ở trước ngực Văn Giản, gắt gao nắm lấy dây cương, nàng lo lắng bọn họ bị bắt được, dựa vào thân phận của họ sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng Linh Y thảo dù sao cũng thuộc về thánh địa, chắc chắn sẽ bị đoạt đi.

" Cung tiễn thủ, chuẩn bị!"

Viên tướng giơ bàn tay ra hiệu cho kỵ binh phía sau nhất tề lắp tên giương cung lên, chỉ cần ông ta ra lệnh, đoàn người Lãnh Vân Hiên sẽ bị bắn thành con nhím.

Tình thế lúc này vô cùng cấp bách.

Lãnh Vân Hiên đột nhiên quát lớn " Đi!"

Hắn dứt lời, liền ôm Mộ Hoa Ảnh dùng khinh công phi thân lên trên không, phía sau là Mộ Kì, Phương lão và Văn Giản ôm theo Ninh Nhược Đình lần lượt bỏ ngựa lại thi triển khinh công thoát đi.

Văn Giản ôm ngang lưng Ninh Nhược Đình, cảm thấy có chút quá phận, nhưng lúc này không còn cách nào khác, còn Ninh Nhược Đình lúc này cũng không còn tâm tư mà nghĩ đến việc này.

" Bắn!"

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, hàng loạt trường tên xé gió lao đến, bao vây sáu người bọn họ, thoáng nhìn thấy mưa tên tập kích đến, cơ hồ một đường lui cũng không có.

Mấy người ra sức múa kiếm cản tên, nhưng vẫn không tránh thoát được toàn bộ.

"A!" Ninh Nhược Đình bị một mũi tên sắc bén sượt qua đầu vai, máu tươi bắn ra, nàng không nhịn được mà kêu lên thành tiếng.

Mộ Kì, Phương lão và Văn giản cũng có vài vết thương , nhưng họ là người luyện võ, lại quen chinh chiến xông xáo nhiều nơi, cốt yếu nữa đều là nam nhân, tổn hại chính là không thể so sánh với Ninh Nhược Đình.

Bọn họ miễn cưỡng tránh thoát mưa tên, men theo những mái nhà rời đi hướng khác, thoát khỏi tầm mắt của kỵ binh Nguyên Lăng.

" Chúng ta phải mau đi thôi, nếu như chậm trễ, e là quanh thành sẽ bị bao vây một giọt nước không lọt." Lãnh Vân Hiên không chậm trễ, thân thể lao đi càng nhanh."

Mộ Hoa Ảnh lo lắng nhìn " Nhưng thương thế của Đình tỷ..."

" Ta không sao!" Ninh Nhược Đình nén đau gạt đi, không muốn ảnh hưởng đến đại cục.

Lãnh Vân Hiên đoán không sai, bọn họ vừa rời đi biên cảnh, toàn bộ toà thành liền bị binh lính bao vây tám hướng, ai muốn xuất nhập đều phải qua truy vấn kĩ càng.

Bên ngoài thành, đã có sẵn xe ngựa do người của Lãnh Vân Hiên chuẩn bị sẵn, mọi người liền một đường trở về Tinh Mộ.

" Hoa Ảnh, mọi người có thuận lợi tìm được Linh Y thảo không? Có đủ dùng không?"

Ninh Nhược Đình lúc này đã đau tới mức trán lấm tấm mồ hôi, máu thấm ướt đẫm một bên tay áo, nhưng nàng vẫn quan tâm chuyện của Thừa Vũ trước tiên.

" Linh Y thảo cũng vừa đủ luyện thành năm viên Linh Tiên đan muội bỏ dở, tỷ yên tâm, ta sẽ đưa cho tỷ một viên cứu Khang đế." Mộ Hoa Ảnh vừa nói vừa mở vạt áo Ninh Nhược Đình, nhanh nhẹn cầm máu vết thương.

" Cảm tạ muội." Lo lắng trong lòng Ninh Nhược Đình nhất thời buông xuống, trong giọng nói không giấu được vui mừng và nhẹ nhõm.

" Tỷ không cần khách sáo!" Mộ Hoa Ảnh thoa thuốc trị thương, Ninh Nhược Đình bị xót, mày liễu thoáng nhíu nhíu lại.

Mộ Hoa Ảnh băng lại vết thương, đưa cho nàng một bộ y phục mới, giúp nàng thay y phục sạch sẽ. Không lâu lắm, đoàn người tới một tiểu điếm, liền dừng lại đó nghỉ chân.

* người đưa thư


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Una
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 12danang3, dung lung tung, hanhdang, lu haj yen, Nga Le, Nha Thy, Như Thanh, todien và 932 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Tuyền Uri: viewtopic.php?t=412107 cầu thank :)2 :)2 10 thank tối bum thêm chương nữa hí hí :D2 :D3
The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.