Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Em gái, anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

 
Có bài mới 24.01.2018, 16:53
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lam Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Lam Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.12.2016, 16:05
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 352
Được thanks: 1776 lần
Điểm: 18.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 32
Chương 36: Phát hiện

Edit: Thố Lạt

Beta: hoa hồng

“Nghiêm tiên sinh, hi vọng chúng ta còn cơ hội hợp tác.”

Trong sân bay, Doãn Trạm mặc một chiếc áo khoác đen, dáng người thon dài thẳng tắp, tóc chải gọn sau gáy, để lộ cái trán cao, nhìn rất sáng sủa đẹp trai. Đối diện anh là một chàng trai cũng xuất sắc không kém, để tóc ngắn, ngũ quan góc cạnh, cảm giác có chút như con lai, anh khẽ nhíu mày, đôi mắt sắc bén, không nói cười tùy tiện, nghiêm túc lại có khí chất.

“Đương nhiên rồi.” Giọng nói của chàng trai trầm thấp hơn Doãn Trạm, “Tôi rất mong được hợp tác cùng Doãn Thị.”

“Có cơ hội, chúng ta có thể cùng ăn một bữa cơm, chắc là Nghiêm tiên sinh sẽ ở lại thành phố H một thời gian đúng không.”

Chàng trai khẽ gật đầu, “Tôi sẽ không về Ý trong thời gian tới.”

...

“Anh--”

Hai người bắt tay chuẩn bị tạm biệt, Doãn Trạm lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc, anh lập tức nở nụ cười, vừa quay đầu, đã thấy ngay bóng dáng của Doãn Mạt.

Doãn Mạt nhanh chóng chạy đến gần, ôm chặt cánh tay anh không buông, “Cuối cùng anh cũng trở lại, nhớ chết em rồi.”

Doãn Trạm yêu chiều xoa đầu cô, cười tạ lỗi với chàng trai, “Ngại quá, đây là bạn gái tôi -- Doãn Mạt.”

Chàng trai nhìn Doãn Mạt vài lần, sau đó vuốt cằm, “Xin chào.” Lời chào hỏi này rất ngắn gọn rành mạch.

Doãn Mạt lập tức nới lỏng tay, đứng thẳng người, bối rối trả lời: “Xin chào”.

--

“Anh, người khi nãy là ai vậy? Nhìn có vẻ rất nghiêm túc.” Ngồi trên xe, Doãn Mạt tò mò hỏi.

Doãn Trạm cười, “Anh ấy tên là Nghiêm Túc.”

“Hả? Tên này thật sự xứng với anh ấy.”

“Anh ấy là con lai, tên tiếng Trung là Nghiêm Túc, bọn anh có hợp tác vài lần, anh ấy là một người quản lý xí nghiệp ưu tú, anh rất xem trọng anh ấy.”

“Biết ngay là nhân vật lợi hại mà.”

Doãn Trạm ghé vào tai Doãn Mạt, thấp giọng nói: “Bảo bối, không được khen người đàn ông khác.”

Doãn Mạt bất đắc dĩ nhìn anh, “Em nói vậy cũng tính là khen à? Là ăn ngay nói thật chứ.”

...

Hai người trở về nhà, trong nhà không có ai, Doãn Trạm cởi áo khoác, hỏi: “Ba mẹ đâu?”

“Bọn họ đi tham gia một buổi gặp mặt, nói là chiều sẽ về.” Doãn Mạt rót một ly nước ấm cho anh, hỏi: “Muốn về phòng nghỉ một chút không?”

Doãn Trạm một hơi uống hết nước, sau đó chăm chú nhìn cô, sóng trong đáy mắt ngày càng thâm trầm, anh bế bổng cô lên, chạy nhanh lên lầu, “Đúng vậy, chúng ta cần ngủ một giấc đã.”

Doãn Mạt bỗng đỏ mặt, hai tay đập nhẹ vào anh, “Anh ngồi máy bay lâu như vậy không thấy mệt à?”

“Có một chút, nhưng làm một lần vẫn dư sức.”

Doãn Trạm ôm cô về phòng mình, không nhịn được cúi đầu hôn cô.

“Đóng cửa --”

“Lát đóng sau.” Doãn Trạm vội vã hôn cô, xa nhau gần một tháng, nỗi nhớ hừng hực như lửa lớn, vừa chạm lên đã khó lòng dập tắt, chỉ muốn đè cô dưới thân, cùng cô hợp lại thành một thật chặt.

...

Một lần, đương nhiên không thể thỏa mãn, sau khi đại chiến ba hiệp, hai người đều mệt mỏi thiếp đi, quên cả chuyện cửa đã đóng hay chưa.

“Em sẽ không bao giờ tham gia họp mặt kiểu này nữa, chơi bời gì chứ? Rõ ràng đã ngần này tuổi đầu, mà ai nấy đều trang điểm như quỷ, mấy bà già đó nghĩ mình đang tham gia vũ hội hóa trang à? Còn cả mấy lời họ nói nữa...” Giang Tình Liên vừa đi vào trong nhà, vừa lắc đầu than vãn.

Doãn Thiên Khánh cười an ủi bà xã, “Được rồi, không thích thì sau này đừng tham gia, dù sao cũng chả có ý nghĩa gì, cũng chỉ là đi khoe của thôi.”

Giang Tình Liên chun mũi gật đầu, tuy trong công việc bà có thể được mệnh danh là người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng trước mặt chồng, mãi mãi là một cô gái nhỏ.

“Em mà còn nán lại, chỉ sợ sẽ làm ra chuyện đắc tội với người ta. Ấy? Mấy bảo bối đã về rồi à?”

Giang Tình Liên thấy hành lí và áo khoác của Doãn Trạm và Doãn Mạt trên ghế sa lon, lại không thấy bóng dáng họ đâu. “Bọn chúng đâu cả rồi?”

“Chắc là ở trong phòng?” Doãn Thiên Khánh vừa cởi cà vạt vừa nói. “Về phòng thay quần áo trước đã.”

Hai vợ chồng không nghĩ ngợi nhiều, đi lên lầu, kết quả là khi đi qua phòng của Doãn Trạm, bọn họ cùng dừng bước.

Lúc này, cửa phòng Doãn Trạm hơi mở, mặc dù không nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng quần áo nam nữ bị ném ở cửa vẫn khiến người ta phải chú ý.

Hai vợ chồng nhìn nhau, Giang Tình Liên khẽ đẩy cửa, cảnh tượng đập vào mắt càng khiến họ khiếp sợ.

Chỉ thấy đồ lót nam nữ ném loạn xạ lẫn vào chung một chỗ, cảnh tượng này còn gì là không đoán được nữa?

Doãn Thiên Khánh giật giật khóe miệng, “A Trạm đưa bạn gái về rồi à? Nhưng cũng không thể làm càn như vậy được.”

Giang Tình Liên không nghĩ giống chồng bà, bà sững sờ nhìn áo ngực dưới đất, đây không phải là cái bà mua cho con gái bảo bối sao? Nghĩ đến chuyện gì đó, bà đột nhiên ngẩng đầu nhìn hai người đang đắp chăn trên giường, vội đi tới, sau khi xốc chăn ra...

“Bà xã, em...” Doãn Thiên Khánh đang định cản lại, lại nhìn thấy gương mặt của cô gái dưới chăn, “Tiểu Mạt..?”

Tuy Doãn Trạm ngủ khá sâu, nhưng động tĩnh lúc này vẫn đánh thức người vốn ít ngủ như anh. Anh mơ mơ màng màng mở mắt, liền thấy mặt của Giang Tình Liên, hốt hoảng, anh tỉnh hẳn, cũng thu hình ảnh trước mặt vào mắt, lập tức hiểu ra tình huống hiện tại.

“Ba mẹ...”

Giang Tình Liên nhíu mày, còn sắc mặt Doãn Thiên Khánh từ xanh, rồi lại thành đen, ông tức giận, chỉ tay vào Doãn Trạm, giận đến không nói nên lời.

“Con... con...”

Doãn Trạm đã bình tĩnh lại từ trong hoảng hốt lúc đầu, anh lấy áo ngủ khoác lên người, sau đó nói khẽ: “Để Tiểu Mạt ngủ đi ạ, chúng ta ra ngoài nói chuyện, con sẽ nói rõ tất cả với ba mẹ.”

--

Ba người đến phòng sách, Giang Tình Yên im lặng ngồi trên sa lon, Doãn Thiên Khánh chắp tay đi đến bên cửa sổ, còn Doãn Trạm thì đứng ngay ngắn bên cạnh.

Anh mở miệng phá tan sự im lặng, “Bọn con đã qua lại một thời gian rồi, vốn định tìm cơ hội nói với ba mẹ, kết quả... lại bị bắt gặp trước.” Doãn Trạm dừng một lát, sau đó tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc, “Chúng con thật lòng yêu nhau, xin ba mẹ thành toàn, con nhất định sẽ chăm sóc Tiểu Mạt thật tốt.”

Doãn Thiên Khánh xoay người, nhìn thẳng vào Doãn Trạm, ánh mắt sắc bén, “Cậu có dám thề mình không có mục đích không? Doãn thị, tài sản, quyền thừa kế, đó không phải mục địch cậu tiếp cận con gái tôi sao?”

“À.” Doãn Trạm bỗng nở nụ cười, anh nhìn thẳng vào ánh mắt của Doãn Thiên Khánh, không hề né tránh, “Con luôn hiểu rõ, suy cho cùng con chỉ là người ngoài, hai người nói đối xử với con như con trai ruột, cũng chỉ vì thương hại con mà thôi.”

“Cậu...”

“Nhưng Tiểu Mạt không như vậy.” Anh chặn ngang lời Doãn Thiên Khánh định nói, “Chỉ có cô ấy, mới thật sự yêu con, cho con hơi ấm gia đình, cho con tình thân và tình yêu. Vậy nên, ai con cũng có thể lợi dụng, chỉ có cô ấy, con sẽ toàn tâm toàn ý trân trọng.”

“Cậu lấy gì để chứng minh?” Giang Tình Liên mở miệng, “Tôi không phản đối lời nói của cậu, để đứa con mình sinh ra được hạnh phúc, làm ba mẹ thật sự có thể buông bỏ tất cả.”

“Con sẽ rời khỏi Doãn thị.” Gương mặt anh vẫn như cũ không chút thay đổi, nhưng trong mắt lại toát lên vẻ kiên định khác thường, “Con sẽ không lấy bất cứ thứ gì từ nhà họ Doãn, con sẽ dựa vào bản thân để Tiểu Mạt hạnh phúc, mong ba mẹ có thể cho con một cơ hội.”

“Được.” Giang Tình Liên đồng ý, thấy chồng còn muốn nói gì đó, bà khẽ lắc đầu với ông, Doãn Thiên Khánh bày vẻ mặt phức tạp nhìn Doãn Trạm, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Doãn Trạm vừa mở cửa, đã thấy Doãn Mạt đứng trước cửa, mặt dàn dụa nước mắt. Anh lập tức trở nên dịu dàng, vươn tay lau nước mắt của cô.

“Khóc gì chứ? Đâu phải chúng ta phải chia tay đâu.”

“Nhưng mà...” Doãn Mạt kéo tay anh, muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói gì, cô biết một khi anh trai đã hạ quyết tâm, sẽ không dễ dàng thay đổi, hơn nữa cô cũng tin anh, nhưng trong lòng vẫn có chút đau, tuy hiểu cách làm của ba mẹ, nhưng vẫn giận cách làm của họ, rõ ràng anh luôn nỗ lực như vậy, vì sao phải nói khó nghe như vậy? Bọn họ chỉ yêu nhau thôi, không phải ba đã nói tin vào nhân phẩm của anh trai hay sao?

“Không sao đâu.” Doãn Trạm khẽ xoa đầu cô, “Chờ em tốt nghiệp rồi, chuẩn bị gả cho anh đi là vừa.”

Vì lời nói của anh, cuối cùng Doãn Mạt cũng nín khóc mỉm cười, gật đầu liên tục.

“Được!”

-- Sau khi tốt nghiệp, gả cho anh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thố Lạt về bài viết trên: An Du, HNRTV, Hỏa diễm tinh, Ida, MayyVy, R.Quinn, SầmPhuNhân, bachduonggia, baoboicuatoi, cloud176, cu meo, heobiengluoi, mimeorua83, nunawin
     

Có bài mới 25.01.2018, 16:15
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lam Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Lam Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.12.2016, 16:05
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 352
Được thanks: 1776 lần
Điểm: 18.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 40
Chương 37: Muốn hay không muốn

Edit: Thố Lạt

Beta: hoa hồng

Doãn Trạm chuyển khỏi nhà họ Doãn, anh thuê một căn nhà nhỏ bên ngoài, làm việc nhiều năm như vậy, anh cũng có tiền gửi ngân hàng, chỉ là muốn dùng số tiền này để gây dựng sự nghiệp, chỉ sợ ngay cả số lẻ cũng không đủ.

Doãn Mạt không nói gì, cho dù không đồng ý với cách làm của ba mẹ, cô cũng không giận dỗi với họ, vẫn làm con gái đáng yêu nghe lời như trước, khiến vợ chồng nhà họ Doãn có chút xiêu lòng, nhưng vì tương lai của con gái, vẫn kiên quyết, không thay đổi quyết định lúc trước.

Gần đây cũng hơi nhiều chuyện, Doãn Mạt cũng ít anh anh em em với Doãn Trạm, mà Doãn Trạm cũng bận bịu đủ việc. Hai người rất ăn ý, một chút khó khăn không thể dao động được tình cảm của họ, chút lo lắng ban đầu của Doãn Mạt qua đi, cũng không còn nghĩ ngợi gì nữa, cô chưa từng nghi ngờ năng lực của Doãn Trạm, anh xuất sắc như vậy, vốn không cần cô quan tâm.

Vạn Vũ Thần đã hẹn xong lịch phá thai, là hai giờ chiều thứ Sáu tuần sau, còn tìm lấy lý do xin người hướng dẫn nghỉ một tuần.

Gần đây cảm xúc củA Vạn Vũ Thần xem như khá ổn định, không có phản ứng đặc biệt gì, nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng rất ngoan, cô ấy cũng hay ngẩn người hơn, ngay cả Tề Hiểu Lăng và Lâm Đại đều nhận ra sự khác thường của cô ấy, mỗi khi họ hỏi, cô ấy chỉ trả lời lấy lệ. Vạn Vũ Thần còn nói đùa với Doãn Mạt: Người ta mang thai thì nôn mửa, tớ thì lại tốt rồi, biến thành ngẩn người.

Thật ra thì, Doãn Mạt có thể cảm nhận được sự do dự và khổ sở của A Vạn, có lẽ do mang thai, cô ấy trở nên trầm ổn hơn, lộ ra vẻ dịu dàng của người mẹ, mỗi khi cô ấy bất giác xoa bụng, sẽ để lộ ra nụ cười nhạt, thậm chí Doãn Mạt còn cảm thấy, có lẽ trước khi phẫu thuật một ngày, cô ấy sẽ đột nhiên thay đổi chủ ý. Nếu cô ấy quyết định sinh đứa bé này, vậy tương lai của cô ấy sẽ ra sao? Doãn Mạt không thể tưởng tượng nổi, cô chỉ mong A Vạn có thể hạnh phúc.

Doãn Mạt cũng mâu thuẫn, vừa mong A Vạn có thể phá đứa nhỏ, bắt đầu cuộc sống mới một lần nữa, nhưng lại cảm thấy đau khổ vì đứa nhỏ, dù sao cũng là một sinh mệnh, nếu đổi lại là cô, nếu cô mang thai đứa con của Doãn Trạm, cô nghĩ, cô nhất định không bỏ nó đi.

Chiều thứ ba, Doãn Mạt về nhà trọ, chuẩn bị ít đồ dùng cần thiết sau phẫu thuật cho A Vạn, buổi chiều lại quay lại trường học.

Doãn Mạt đến cổng trường, bỗng nghe thấy tiếng gọi.

“Doãn tiểu thư?”

Giọng nam trầm thấp có chút quen thuộc, Doãn Mạt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nghiêm Túc xuống xe, gật đầu với cô.

Doãn Mạt kinh ngạc hỏi: “Nghiêm tiên sinh, sao anh lại ở đây?”

Dù vẻ mặt của Nghiêm Túc không biểu hiện gì, vẫn khiến người ta cảm nhận được áp lực vô hình, làm cho Doãn Mạt không thoải mái lùi ra sau một bước.

“Cô biết Vạn Vũ Thần chứ?”

“A Vạn?” Doãn Mạt nhíu mày, “Sao anh lại biết A Vạn?”

Nghiêm Túc không trả lời câu hỏi của cô, mà nói: “Tôi muốn gặp cô ấy, cô có thể đưa tôi đi gặp cô ấy không?”

“Tôi phải hỏi ý cô ấy đã.”

Nghiêm Túc bỗng im bặt, anh ấy nhíu mày, hiển nhiên anh ấy đã biết Vạn Vũ Thần không muốn gặp anh ấy.

Trong đầu Doãn Mạt bỗng nhảy ra một suy nghĩ, cô đánh giá Nghiêm Túc vài lần, nói: “Nếu Nghiêm tiên sinh đây muốn tôi giúp, vậy trước đó mời anh nói cho tôi biết, quan hệ của hai người là gì.”

“Chúng tôi là người yêu.” Nghiêm Túc nói không kiêng kị, “Nhưng có vẻ như cô ấy có chút hiểu lầm với tôi, đã hơn một tháng nay cô ấy không để ý đến tôi, nên mong Doãn tiểu thư có thể giúp tôi.”

Tuy trong lòng đã đoán được, có thể Nghiêm Túc chính là người trong miệng A Vạn, nhưng khi nghe chính miệng anh ấy thừa nhận thì Doãn Mạt vẫn khá giật mình, hai người nhìn qua tưởng như xa lạ này lại có con với nhau, thật không thể tin nổi. Hơn nữa Nghiêm Túc này, thật sự không hoa tâm, có mới nới cũ như A Vạn nói mà?

“Thật sự là hiểu lầm ư?” Doãn Mạt chất vấn: “Nghiêm tiên sinh thực sự không làm chuyện gì có lỗi với A Vạn?”

“Không có.” Anh ấy nói không chút do dự.

Doãn Mạt nhìn Nghiêm Túc, nghiêm túc hỏi: “Nếu vậy, anh có yêu cô ấy không? Anh sẽ cưới cô ấy chứ? Tôi nghe Doãn Trạm nói, gia đình của anh có chút phức tạp, anh có thể cho cô ấy hạnh phúc không? Nếu trong đó có một điều Nghiêm tiên sinh không có cách nào làm được, vậy thì sau này xin anh tránh xa A Vạn một chút, đừng đến làm phiền cô ấy nữa.”

Nghiêm Túc nhíu mày, cụp mắt, như đang tự hỏi những câu hỏi Doãn Mạt đưa ra.

“Nghiêm tiên sinh, anh hãy suy nghĩ cẩn thận, tốt nhất là đưa ra đáp án trong vòng hai ngày.” Nói xong, Doãn Mạt liền trực tiếp rời đi.

Về chuyện gặp Nghiêm Túc, Doãn Mạt không nói cho Vạn Vũ Thần, bởi vì trong quan hệ của hai người họ, thái độ của Nghiêm Túc sẽ quyết định tất cả, cho dù giữa họ có hiểu lầm, Nghiêm Túc cũng phải đảm bảo có thể cho A Vạn hạnh phúc mới được, nếu không bây giờ nói cho A Vạn cũng chỉ tăng thêm gánh nặng cho cô ấy mà thôi.

Chẳng mấy chốc, đã đến thứ Sáu, từ tối quA Vạn Vũ Thần đã bắt đầu có vẻ trầm mặc, tuy lên giường sớm, nhưng không ai biết bao lâu sau cô ấy mới ngủ.

Hết giờ học, hai người thu dọn đồ đạc đến bệnh viện.

Trên taxi, Doãn Mạt gửi tin nhắn cho Nghiêm Túc:

Nếu như anh đã suy nghĩ cẩn thận, câu trả lời là yes thì hai giờ chiều hãy đến bệnh viện XX; câu trả lời là no, vậy thì đừng bao giờ đến làm phiền A Vạn nữa. --by Doãn Mạt.

Để điện thoại xuống, cô nắm chặt tay Vạn Vũ Thần, cười nhìn cô ấy, cổ vũ cô ấy.

Ông trời xin ông hãy giúp A Vạn được hạnh phúc...

Trên ghế ngồi ở hành lang bệnh viện, vài cô gái ngồi đó, nhìn qua tuổi cũng không lớn, có người đến cùng ba mẹ, có người đến cùng bạn trai, cũng có người đến một mình, trên mặt đều tỏ vẻ ảm đa, lộ ra chút lo âu và sợ hãi. Doãn Mạt kéo Vạn Vũ Thần cùng ngồi xuống ghế, cùng đợi.

Không lâu sau, phòng phẫu thuật đẩy ra một cô gái, mặc quần áo bệnh nhân, sắc mặt tái nhợt không chút máu, nước mắt trên má tuôn không ngừng, người phụ nữ chờ ngoài cửa lập tức đi tới, hẳn là mẹ của cô gái.

Chỉ nghe bà lớn giọng mắng: “Khóc cái gì mà khóc? Sao hả? Không lẽ còn muốn sinh ra? Ai nuôi cho mày? Còn trẻ không lo học, sao tao lại sinh ra đứa con như mày cơ chứ...”

Cả đường đều nghe thấy tiếng mắng của người phụ nữ, cho dù là mấy cô gái hay người nhà ở đầy đều là vẻ mặt tối tăm.

Doãn Mạt để ý thấy sắc mặt củA Vạn Vũ Thần tái nhợt, cô nắm chặt tay cô ấy, an ủi: “Đừng nghĩ nhiều, không sao đâu.”

“Cậu nói xem, nếu để ba mẹ tớ biết, có phải họ cũng sẽ thất vọng lắm không?”

“Không đâu, họ chỉ đau lòng vì cậu thôi.”

“Tiểu Mạt...” Vạn Vũ Thần ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt ngấn lệ, “Vừa rồi tớ thấy vẻ mặt cô gái kia rất đau khổ, có lẽ cô ấy cũng không nỡ bỏ con.”

“A Vạn?”

“Mấy hôm nay tớ luôn nghĩ, nếu tớ thật sự bỏ nó, sau này tớ sẽ thật sự có thể vui vẻ sao? Tớ có thể làm lại từ đầu sao? Tớ phát hiện tớ không tài nào nghĩ nổi, nhưng nếu tớ giữ nó, vậy sau này sẽ thế nào? Có một bánh bao thịt nho nhỏ, yếu ớt, tớ nhìn nó từ từ lớn lên, học đi, học gọi tớ là 'mẹ'... nghĩ lại không phải rất tuyệt sao?”

Vạn vũ Thần chìm sâu vào suy nghĩ, vẻ mặt dịu dàng, Doãn Mạt thấy lại xót xa chạnh lòng.

“Vậy... Ý của cậu là?”

“Nhưng mà, hiện thực rất tàn khốc.” Vạn Vũ Thần thu nụ cười lại, “Tớ giữ nó, nhất định sẽ phải từ bỏ việc học, ba mẹ sẽ không vui, sẽ đau lòng, sẽ thấy hàng xóm bàn tán lung tung, một người vừa tốt nghiệp trung học như tớ có thể làm được gì? Đến lúc đó họ còn phải gánh tiền sinh hoạt của tớ và con, bọn họ đã làm lụng vất vả vì tớ cả đời, sao tớ có thể báo đáp họ như vậy?”

“...Tiểu Mạt, vì sao tớ phải trải qua chuyện này?”

Doãn Mạt nghe xong trong lòng càng khó chịu, cô cắn chặt răng cố nén nước mắt, cô không biết phải an ủi thế nào, chỉ có thể ôm vai Vạn Vũ Thần, trấn an cô ấy.

“Thật ra thì... là tớ tự làm tự chịu thôi.” Vạn Vũ Thần cười tự giễu, một giọt nước mắt xẹt qua gò má, rơi xuống tay cô.

Doãn Mạt nhận được điện thoại của Nghiêm Túc là trước thời gian phẫu thuật nửa tiếng, tim cô đập mạnh, vội kiếm cớ tránh mặt Vạn Vũ Thần, mới nhận điện thoại.

“Tôi đã đến bệnh viện rồi, ở khoa nào vậy? Thần Thần xảy ra chuyện gì, sao lại ở bệnh viện?” Trong giọng nói của Nghiêm Túc lộ ra lo lắng, mất đi vẻ cứng nhắc trầm ổn trước đó.

“Khoa phụ sản.”

“Cái gì?”

“A Vạn mang thai, đến phá thai.”

“Cái gì!” Giọng Nghiêm Túc bỗng cao vút, “Con của tôi?”

“Nếu sáu tuần trước anh ở cùng A Vạn, vậy thì chính là con của anh.”

Đầu dây bên kia đột nhiên bị ngắt, Doãn Mạt nở nụ cười, có lẽ, tình hình không đến nỗi xấu như vậy.

Không lâu sau, trong hành lang truyền đến tiếng bước chân vội vàng, Doãn Mạt quay đầu nhìn, người đàn ông đen mặt này, không phải Nghiêm Túc thì là ai?

Vạn Vũ Thần cúi đầu, không để ý người đến là ai, mãi đến khi Nghiêm Túc dừng trước gót chân của cô ấy, cơ thể cô ấy khẽ động, mùi hương quen làm cho cả người cô ấy căng thẳng, cô ấy chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.

“Anh đến làm gì? Không, sao anh có thể ở đây?”

“Vạn Vũ Thần, em thật sự rất giỏi!” Nghiêm Túc nghiêm mặt, nhíu mày, anh ấy nắm chặt lấy tay cô ấy, kéo cô ấy lên.

Tuy vẻ mặt Nghiêm Túc có chút dọa người, khiến trong lòng Doãn Mạt có chút khiếp sợ, nhưng thấy anh ấy xúc động như vậy, vẫn đứng lên khuyên nhủ, “Nghiêm tiên sinh, anh nói chuyện đàng hoàng một chút, bây giờ A Vạn không như trước.”

Kết quả Doãn Mạt hoàn toàn bị làm lơ.

“Anh cút ngay!” Vạn Vũ Thần vươn tay đẩy anh ấy, tiếc là Nghiêm Túc không hề nhúc nhích.

“Em đã mang thai con của anh, lại tránh mặt anh lâu như vậy, bây giờ còn dám tự tiện bỏ nó? Em có hỏi anh chưa? Em xem anh là cái gì hả?”

“Vậy anh coi tôi là gì?” Vạn Vũ Thần cười, vẻ mặt châm chọc, “Không phải tôi đang suy nghĩ giúp anh sao? Thiếu gia nhà giàu như anh, không phải ghét nhất là phụ nữ lấy con ra uy hiếp sao?”

“Những lời này của em là có ý gì? Em là bạn gái anh, cũng là vợ tương lai của anh, em sinh con cho anh không phải rất bình thường sao?”

“Anh đừng giả vờ vô tội đến gạt tôi, vợ tương lai? Tình nhân thì đúng hơn, muốn đứa bé? Tìm những tình nhân kia của anh sinh đi.” Vạn Vũ Thần căm hận nói.

Nghiêm Túc nghiêm mặt, hiển nhiên cũng tức giận, anh ấy định nói gì đó, lại bị tiếng y tá cắt ngang: “Tiếp theo là Vạn vũ Thần, mời chuẩn bị.”

“Làm gì mà làm, không làm nữa, hủy đi!” Nghiêm Túc gầm lên, khiến y tá sợ quá bỏ quA Vạn Vũ Thần, gọi thẳng người kế tiếp.

Vạn Vũ Thần nổi trận lôi đình, hét to: “Anh làm gì vậy! Nghiêm Túc, bây giờ tôi nói cho anh biết, chúng ta kết thúc rồi, chuyện của tôi không cần anh xen vào!”

“Yên lặng, yên lặng, bệnh viện không phải để đến cãi nhau, muốn cãi nhau thì đi ra ngoài mà ầm ĩ.”

Cuối cùng, Vạn Vũ Thần và Nghiêm Túc bị y tá trưởng mời ra ngoài, Doãn Mạt cũng không định đi theo bọn họ, đi về nhà mình, nghĩ rằng: Hai người này khi nào mới có thể tốt đẹp đây?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.01.2018, 15:53
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1402
Được thanks: 10378 lần
Điểm: 29.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 37
Chương 38: Có em thật tốt

Editor: hoa hồng

Beta: hoa hồng

Tuy Vạn Vũ Thần không làm phẫu thuật, nhưng một tuần lễ nay vẫn không tới trường học, sau đó, Doãn Mạt mới biết được từ miệng cô ấy, ngày đó hai người ầm ĩ một trận, nhưng rốt cuộc vẫn nói rõ ràng hiểu lầm, Nghiêm Túc có ý kiến là sau khi kết thúc học kỳ này nghỉ một năm học, trước tiên sinh đứa bé ra rồi đi học trở lại, vốn Vạn Vũ Thần không nỡ bỏ đứa bé, cuối cùng cũng đồng ý. Hai người thừa dịp tuần lễ này đi phương Bắc đến nhà Vạn Vũ Thần, gặp ba mẹ, thẳng thắn nói chuyện mang thai, cũng nói tính toán sau đó, mặc dù lúc vừa bắt đầu ba mẹ Vạn rất tức giận, nhưng Nghiêm Túc biểu hiện không tệ, người vừa lại ưu tú, ba mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng cảm thấy hài lòng, sau đó thì cũng đồng ý quyết định của bọn họ, hai người lại bắt đầu ân ân ái ái ở cùng nhau.

Sau khi Vạn Vũ Thần nói thật tất cả với Lâm Đại và Tề Hiểu Lăng, hai cô bạn này chỉ đơn giản là phấn khích hứng thú và tức giận.

Dĩ nhiên là Tề Hiểu Lăng là người tức giận, cô bạn chống nạnh rống: “Tại sao cậu chỉ nói cho Tiểu Mạt? Không công bằng, quá không công bằng! Em gái Lâm*, sau này chúng ta cùng một trận doanh, không cần để ý đến cậu ấy nữa.” (*là Lâm muội muội trong Hồng Lâu Mộng)

Nhưng mà, hiển nhiên Lâm Đại không cùng suy nghĩ với Tề Hiểu Lăng, hai mắt cô nàng sáng lên nhìn chằm chằm bụng Vạn Vũ Thần, “A Vạn, cậu mang thai?! Thật là lợi hại!”

“Này! Em gái Lâm, đây không phải là trọng điểm có được hay không. . . . . .”

“A Vạn, tớ có thể sờ một cái không?” Lâm Đại hết sức hưng phấn, tay để ở trên bụng củA Vạn Vũ Thần cũng không dám dùng sức.

“Này, Này! Cậu có nghe tớ đang nói chuyện hay không hả. . . . . .”

“A Vạn, phải bao lâu tiểu bảo bối mới ra đời?”

Tề Hiểu Lăng: “. . . . . .” Yên lặng chỉ ngón tay, các cậu đều là bại hoại!

Tề Hiểu Lăng vì không thể nói rõ được trong lòng không thoải mái nên liền đánh chủ ý vào trên người người đàn ông củA Vạn Vũ Thần.

“A Vạn, cậu đã có đàn ông rồi, qua không được bao lâu đến con cũng muốn sinh, lúc nào thì mời ‘người nhà gái’ ăn cơm?” Kể từ sau khi người thương của mình bị các cậu ấy chặt đẹp một bữa, Tề Hiểu Lăng liền thề ở trong lòng, một ngày nào đó nhất định phải ăn đến khi người đàn ông của kẻ đầu sỏ gây nên —— Vạn Vũ Thần chết mới thôi, để cho gã trải qua cuộc sống một tuần lễ ăn mì ăn liền đi.

Đáng tiếc, suy nghĩ của cô bạn đã định trước là không cách nào thực hiện được. Sợ rằng dù cô bạn có ăn đến bể bụng, Nghiêm Túc cũng sẽ không nhíu mày một chút nào.

“Tốt, chỗ thì tùy cậu chọn.”

Vạn Vũ Thần rất rộng rãi, lại làm cho trong lòng Tề Hiểu Lăng không thăng bằng, tại sao mọi người tìm bạn trai đều là con nhà giàu đẹp trai? Bạn trai mình lại. . . . . . Không, không, không, người thương của mình còn đi học, chờ sau này tốt nghiệp, tiền đồ nhất định thênh thang!

Quả thật Nghiêm Túc rất rộng rãi, địa điểm mời khách trực tiếp bố trí ở một nhà hàng Tây sang trọng, hoàn toàn dọa Tề Hiểu Lăng sợ hết hồn, trong lòng không ngừng cảm thán Vạn Vũ Thần tốt mệnh.

Vốn Nghiêm Túc ít nói, đối mặt với mấy cô gái xa lạ thì càng ít nói hơn, một bữa cơm ăn rất yên tĩnh, bởi vì khí thế của Nghiêm Túc quá mạnh mẽ, hiếm khi Tề Hiểu Lăng thục nữ đến cuối cùng, Lâm Đại thì càng không cần phải nói rồi, chỉ có Doãn Mạt có thể thỉnh thoảng trò chuyện mấy câu.

“Nghiêm tiên sinh, hai người định lúc nào thì kết hôn?” Doãn Mạt tò mò hỏi.

Đứa nhỏ cũng đã có rồi, cưới cũng phải nên sớm một chút, học đại học chỉ có điểm tốt là đã đến số tuổi quy định để kết hôn này, yêu nhau rồi kết hôn gì đó cũng sẽ không gây trở ngại.

“Chúng tôi lĩnh chứng trước, hôn lễ thì phải xem ý của Thần Thần.” Nghiêm Túc tỉ mỉ cắt thịt bò rất nhỏ, đặt ở trước mặt Vạn Vũ Thần, khó có được lúc Vạn Vũ Thần dịu dàng cười với anh.

Khi nghe thấy hai chữ “Thần Thần” thì ba cô gái đều có loại cảm giác như bị sét đánh, Nghiêm Túc nghiêm túc như thế, còn có thể dùng từ láy gọi người. . . . . . Nhìn lại động tác qua lại giữa hai người, ba người rất vui mừng, mặc dù ngoài miệng Tề Hiểu Lăng nói tức giận, nhưng rốt cuộc cũng bởi vì quan tâm A Vạn, lúc này thấy cô ấy được người chăm sóc tỉ mỉ, cô bạn cũng cảm thấy rất vui vẻ.

“Tiểu Mạt, gọi Nghiêm tiên sinh cái gì, rất không tự nhiên, trực tiếp gọi tên của anh ấy là được rồi.”

Trực tiếp gọi tên mới không tự nhiên, Doãn Mạt nghĩ thầm.

Sau khi ăn xong, Nghiêm Túc đưa ba người đến cửa trường học, rồi mang theo Vạn Vũ Thần đi, kể từ khi hai người hòa hảo, Nghiêm Túc cũng không cho phép cô ấy ở nội trú nữa, một người có thai, có thể bò lên xuống giường mỗi ngày ư?

“Haizz, hiện tại các cậu đều có bạn trai cả chỉ còn tớ độc thân.” Đi trên đường, Lâm Đại đột nhiên cảm khái.

“Mấy ngày trước không phải có một nam sinh thổ lộ với cậu sao?” Tề Hiểu Lăng cười nói.

“Nhưng tớ không thích, cũng không thể vì thoát khỏi độc thân mà tùy tiện tìm chứ?”

“Không vội, dù sao bây giờ còn trẻ, từ từ đi, cuối cùng cũng sẽ xuất hiện người thích hợp với bản thân mình.” Doãn Mạt vỗ vỗ bả vai của cô nàng, an ủi. “Đúng rồi, có phải xã đoàn lại muốn tổ chức hoạt động hay không?”

Lâm Đại gật đầu một cái: “Xã trưởng đã nhắc với anh tớ, nói rằng tuần sau có thể sẽ bố trí một lần nữa, cậu vẫn đi chứ?”

“Lần này thì không đi được, đã mấy ngày không gặp anh tớ, tuần sau tớ muốn đi cùng anh ấy.”

Tề Hiểu Lăng quay đầu nhìn cô một cái, hỏi: “Sao đến bây giờ cậu vẫn còn gọi “anh”?”

Doãn Mạt hếch mày, “Tớ cảm thấy gọi “anh” rất tốt mà, không phải trong phim Hàn đều gọi nam sinh mình thích như vậy sao, ộp pa~~”

“A! Coi như tớ không có hỏi.”

——

“Mẹ, tuần này con không về nhà.”

“Tại sao?”

“Theo anh con, anh ấy rất bận, đã mấy ngày chúng con không gặp mặt rồi.”

Đầu bên kia điện thoại im lặng một lát, Giang Tình Liên mới nói: “Bảo bối, con phải biết ba mẹ làm chuyện đó cũng là vì tốt cho con.”

“Con hiểu, cho nên con cũng không nói gì.” Doãn Mạt thở dài một hơi, “Con biết rõ, hai người vẫn tin tưởng anh ấy, chỉ là sợ có ngộ nhỡ, cho nên mới không thể không nói những lời đó, nhưng mà bây giờ chỉ có một mình anh ấy đang cố gắng, tình yêu là chuyện của hai người, hãy để con cùng với anh ấy đi ạ.”

Cúp điện thoại, Doãn Mạt ngồi xe đi phòng Doãn Trạm thuê, khi cô đến, Doãn Trạm vẫn chưa về. Anh vẫn luôn thích sạch sẽ, sẽ luôn dọn dẹp gian phòng gọn gàng sạch sẽ, nhưng bây giờ, nhìn tài liệu tùy ý đặt ở trên ghế sa lon, bát đũa nằm trong bệ rửa phòng bếp còn chưa được rửa sạch, còn có một bộ quần áo trong phòng tắm, cô cũng có thể tưởng tượng ra, rốt cuộc anh bận thế nào.

Doãn Mạt buột tóc lại, rồi bắt đầu dọn dẹp phòng cho anh, quét dọn sạch sẽ phòng khách rồi trong phòng, lại rửa sạch đống bát đũa và giặt sạch quần áo, toàn bộ bận rộn cả một buổi chiều.

Cô nhìn mấy hộp mì ăn liền rỗng trong túi rác, đau lòng đến cau mày, mấy ngày nay, rốt cuộc anh trôi qua thế nào?

Doãn Mạt cầm ví tiền ra cửa, sau khi ném đồ bỏ đi, lại đi siêu thị một chuyến, mua cũng nhiều nguyên liệu nấu ăn về. Cho dù cô không am hiểu nấu nướng, nhưng vẫn sẽ làm được một ít món ăn đơn giản.

Chờ lúc Doãn Trạm trở lại, đã nhìn thấy bóng người nhỏ bé bận rộn trong phòng bếp, sau đó dường như mệt nhọc cả ngày nay cũng biến mất không thấy, trong lòng mềm nhũn thành một mảnh. Anh nhẹ giọng đi tới, ôm lấy cổ cô từ phía sau lưng, dán cái trán vào sau gáy cô cọ xát.

“Đã về?” Doãn Mạt vỗ vỗ tay của anh, nói: “Lát nữa là có thể dọn cơm, đi ngồi đi.”

“Bảo bối, có em thật tốt.” Doãn Trạm dịu dàng hôn lên đỉnh tóc của cô, thỏa mãn than một tiếng, “Em bây giờ thật sự có kiểu mẫu của người vợ rồi.”

Doãn Mạt cười một tiếng, múc thức ăn trong nồi vào bát, sau đó xoay người nhìn kỹ anh, “Gần đây mệt chết đi nhỉ?” Cô vuốt vuốt màu xanh nhàn nhạt ở đáy mắt anh, lại hôn lên môi anh một cái, “Cực khổ rồi.”

Doãn Trạm ôm chặt cô, dán lên môi của cô, nghiêm túc cẩn thận miêu tả . . . . . .

Sau khi ăn xong, hai người vùi ở trên ghế sa lon trò chuyện những chuyện phát sinh gần đây, trò chuyện một chút Doãn Mạt liền nói đến quá trình Vạn Vũ Thần và Nghiêm Túc tái hợp.

Doãn Trạm cũng nghe Doãn Mạt đề cập tới chuyện của hai người, nhưng chuyện đã xảy ra cũng không rõ ràng, bây giờ nghe cô nói như vậy, anh đột nhiên trầm tư một chút, mở miệng: “Khó trách anh ấy dùng giá cao chọn phương án của anh, hẳn là nhờ phúc của em rồi.”

“Hả?” Doãn Mạt không rõ chân tướng.

“Anh lập ra một phần đề án thiết kế, có rất nhiều công ty muốn tìm anh hợp tác, kết quả Nghiêm Túc lấy giá tiền cao hơn gần một lần mua của anh, lúc ấy anh còn đang khó hiểu, bây giờ suy nghĩ lại hẳn là anh ấy muốn trả nhân tình.”

“Hả? Vậy sẽ không phải là anh ấy bởi vì trả nhân tình mới. . . . . .”

“Em cho rằng anh ấy là một đại thiện nhân ư? Anh ấy sẽ không làm buôn bán lỗ vốn, chút tiền kia trong mắt anh ấy không đáng kể chút nào, lại nói phương án của anh đủ để cho anh ấy kiếm về nhiều tiền hơn.” Doãn Trạm rất tự tin nói.

Doãn Mạt cười liếc anh một cái, “Thật ra thì anh hoàn toàn không cần rời khỏi Doãn thị, những năm này năng lực của anh ba mẹ đều nhìn thấy cả, ngược lại Doãn thị bởi vì anh mà trở nên cường đại hơn, cần gì phải rời đi làm lại từ đầu chứ?”

Doãn Trạm hôn cô một cái, nói: “Chẳng quan ba mẹ muốn tìm một lý do tiếp nhận anh thôi, nếu như cái gì anh cũng không chứng tỏ, bọn họ có thể an tâm sao? Em tin không, nhiều nhất qua hai năm nữa, bọn họ sẽ bảo anh về.”

Doãn Mạt kinh ngạc nhìn về phía anh, “Anh đã sớm biết?”

Doãn Trạm lắc đầu một cái, “Ngày đó trong lòng anh cũng rất loạn, sau đó tỉnh táo lại mới suy nghĩ ra.”

“Anh trách bọn họ sao?”

“Làm sao có thể, thật ra thì bọn họ đối xử với anh rất tốt, chỉ là ngày đó dính đến em, cho nên bọn họ có chút kích động mà thôi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hanayuki001 và 189 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

11 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.